Editor: Tờ Tờ
---------------
Cuộc sống cấp 3 của Khúc Tiểu Khê có Hoắc Minh, bất giác bớt đi rất nhiều phiền toái.
Như cũ vẫn có người tràn ngập tò mò đối với Khúc Tiểu Khê, các hành vi thử cậu chưa bao giờ giảm bớt, nhưng bởi vì Hoắc Minh ngồi bên cạnh Khúc Tiểu Khê, nên những ác ý đó đều như bị cách trở ở bên kia.
Những tiếng ồn ào, ríu rít chỉ cần một câu "Biến" của Hoắc Minh, liền biến mất không thấy.
Khúc Tiểu Khê lại có thể tiếp tục an tĩnh mà ngắm mây, cây cối, hay thế giới tĩnh lặng qua khung cửa sổ ấy.
"Bên ngoài có cái gì đẹp?"
Hoắc Minh tiến đến bên cạnh Khúc Tiểu Khê, thoáng khom người, từ cùng góc độ nhìn lại, "Không phải chỉ là mấy tán cây tròn thôi sao, mỗi ngày đều xem."
Khúc Tiểu Khê quay đầu lại, bị Hoắc Minh dựa sát làm giật mình.
Cậu đột nhiên ngửa ra sau, đầu va vào cửa sổ, phát ra một tiếng "Rầm".
Nước mắt sinh lí thoáng chốc tràn ngập hốc mắt, Khúc Tiểu Khê ôm đầu như con tôm đang cuộn tròn người.
"Cậu......
Cậu không sao chứ?"
Hoắc Minh bối rối mà giơ hai tay, định chạm vào Khúc Tiểu Khê đang lặng im cuộn tròn người nhưng lại không dám đụng, "Sưng thành cục rồi sao?
Đừng che lại, để tôi nhìn chút."
Khúc Tiểu Khê vẫn bất động, không nói lời nào.
Hoắc Minh như là đang luyện phép, hai tay vòng quanh Khúc Tiểu Khê rồi xoay hai vòng, rốt cuộc vẫn là sợ khiến nhóc ngốc bị va hỏng, bèn tìm góc độ, như tách vỏ trai, cứng rắn gỡ hai cánh tay mảnh khảnh kia ra.
"Để tôi nhìn xem, va chỗ nào rồi?"
Sợi tóc mềm mại quấn quanh đầu ngón tay, Hoắc Minh xoa xoa gáy Khúc Tiểu Khê, sờ soạng đôi mày đang nhíu chặt rồi khó khăn xin lỗi, "Tôi không phải cố ý dọa cậu......
Cậu phản ứng cũng quá lớn, tôi cũng sẽ không ăn......"
Khúc Tiểu Khê ngẩng đầu nhìn Hoắc Minh, lông mi mảnh dài bị nước mắt thấm ướt, dính lại thành từng chùm nhỏ, đôi mắt sạch sẽ ấy trông có vẻ càng tròn xoe, đuôi mắt hơi nhấc lên lộ ra một mảnh hồng, có lẽ bởi vì làn da quá trắng, chóp mũi cũng hồng hồng.
Hoắc Minh dừng lại, nhất thời quên mất bản thân muốn nói gì.
Khúc Tiểu Khê ngửa đầu, gáy dán ở lòng bàn tay Hoắc Minh.
Cậu chớp chớp mắt, đôi mắt to ngấn lệ, một giọt nước mắt từ từ chảy xuống, lòng Hoắc Minh bỗng run theo.
Xong rồi.
Hoắc Minh nghĩ thầm.
Đem người chọc khóc phải dỗ thế nào đây?
Hoắc Minh từ nhỏ đến lớn đều sống như 258 vạn*, chưa từng phải dỗ người khác bao giờ.
(Cứu t,cao nhân nào giải giúp t câu này với ạ!!!)
Mắt thấy Khúc Tiểu Khê muốn nói gì đấy, trái tim Hoắc Minh liền đập bịch bịch, sợ nhóc ngốc mở miệng liền bảo hắn biến ra chỗ khác.
Chỗ ngồi tốt như vậy, biến là không có khả năng biến được, vẫn là nhanh nghĩ cách dỗ người đi .
"......
Chim"
Hoắc Minh không nghe rõ: "Cái gì?"
Đau đến mức trong giọng nói đều mang theo chút nghẹn ngào nhưng hai mắt hồng Khúc Tiểu Khê vẫn nghiêm túc nói : "......
Trên cây có chim.
Tớ đang xem chim nhỏ.
Thực đáng yêu."
Chim nhỏ trên cây đáng yêu không Hoắc Minh không biết.
Nhưng nhóc ngốc trước mặt thật ra rất đáng yêu.
Hoắc Minh đột nhiên buông Khúc Tiểu Khê, quay đầu thầm mắng bản thân một tiếng có bệnh.
Hắn tự nhiên lại đối với một nam sinh tim đập bum ba la.
Khúc Tiểu Khê che lại chỗ sau gáy bị va đập vô cớ, không biết sao Hoắc Minh đang êm đẹp lại đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Đầu ngón tay lạnh lạnh chạm vào vành tai đang nóng đến đỏ bừng, nhóc ngốc không những quan tâm đến cơn đau của bản thân, còn không quên quan tâm bạn ngồi cùng bàn, cậu cẩn thận mà thử độ ấm, lo lắng nói: "Cậu, phát sốt?"
Hoắc Minh giật mình, một phen nắm lấy cái tay không biết đúng mực kia: "Không có.
Tôi không có việc gì."
Biểu tình cố gắng trấn định đặt ở trên mặt Hoắc Minh tạo cảm giác thực không kiên nhẫn, Khúc Tiểu Khê cẩn thận rút tay về, sợ hãi hướng bên chỗ cửa sổ rụt rụt.
Hoắc Minh: "......"
Dựa theo thẩm mỹ bình thường mà đánh giá, diện mạo Hoắc Minh có thể nói là rất đẹp.
Mũi cao môi mỏng, mắt phượng hẹp dài, khóe mặt còn có một viên lệ chí.
Hầu hết thời gian, cậu trai cao 1 mét 83 đều phải rũ mắt xuống nhìn người khác, khi chơi xong bóng rổ về phòng học, chỉ cần đứng chỗ ngồi ngửa đầu uống nước, hormone thanh xuân đều ngăn không được.
Với học sinh trung học, ai cũng thích nhất là những cậu trai có vẻ ngoài vừa đẹp lại ngầu.
Nhóc ngốc cũng có khái niệm xấu đẹp, Khúc Tiểu Khê tự nhiên nhìn ra được diện mạo Hoắc Minh xuất sắc, nhưng so với diện mạo, Khúc Tiểu Khê càng chú ý bầu không khí xung quanh mình, giống như bé động vật đang cảnh giác, hơi chút gió thổi cỏ lay, đều sẽ khiến cậu cứng đơ tại chỗ không nhúc nhích, để đối phương đem cậu như một cục đá.
Khốc ca Hoắc Minh có khí thế quá cường, các bạn học thấy hắn sẽ đi đường vòng, còn Khúc Tiểu Khê chỉ có thể hướng bên cửa sổ dịch dịch, yên lặng hạ thấp cảm giác tồn tại.
Chuông vào học đúng lúc vang lên, bị Khúc Tiểu Khê coi là hồng thủy mãnh thú - Hoắc Minh buồn bực mà mở sách giáo khoa.
Không khéo, tiết này bình luận về bài thi giữa kì .
Việc này không liên quan đến Khúc Tiểu Khê, cậu thấy Hoắc Minh không có tiếp tục hung dữ với cậu nữa, bèn chậm rãi dịch ra khỏi góc tường, nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Đứng ở đầu cành, hai chú chim sẻ nhỏ nãy mới dán dán cọ cọ đã chạy như bay.
(Truyện được đăng trên w@ttp@t: Tot0887, đọc và ủng hộ chứ đừng reup)
Thầy giáo dạy toán lớp 12-1 là một vị giáo viên già, so với việc giữ mặt mũi cho học sinh, ông càng muốn gõ cho những học sinh không biết trời cao đất dày này một gõ để thức tỉnh chúng.
Giáo viên dùng thước ba góc đập mạnh vào bục giảng, dựa theo thành tích rồi lần lượt gọi từng cái tên một lên trả đề, mãi lâu sau, mới gọi đến Hoắc Minh.
Người bên cạnh đứng dậy, chân ghế bị đẩy cọ sát với mặt đất phát ra một tiếng "Xoạt", Khúc Tiểu Khê chậm chạp quay đầu lại, nhìn thấy Hoắc Minh ở dưới tầm mắt nguy hiểm của thầy toán mà thong thả nhận lấy tờ đề chi chít vết bút đỏ.
Phân phát xong hai tờ đề cuối cùng, thầy toán gõ gõ bảng, nói về đề thi lần này.
Trước khi chữa đề, thầy còn muốn nhắc 'khéo' một số bạn cả ngày đi học không nghe giảng chỉ biết ngủ.
Thầy toán nói: "Vóc dáng cao lớn như vậy, chắc dinh dưỡng dồn hết lên chiều cao cơ thể rồi, đầu óc sao lại tỉ lệ nghịch với chiều cao thế cơ chứ ."
Xét theo thứ tự xếp hạng đếm ngược lên thì trong vài bạn học, Hoắc Minh là cao nhất, không có gì bất ngờ xảy ra thì những lời này là đang mắng hắn.
Hoắc Minh: "......"
"Được rồi, câu này đề năm là để tặng điểm không có gì để nói, nếu không hiểu tan học tới tìm tôi, chúng ta tới xem đề thứ 6 ......"
Khúc Tiểu Khê không có tham gia thi, tự nhiên cũng không có bài thi, cậu theo bản năng đem tầm mắt dừng ở trên tờ đề của Hoắc Minh.
Ừm, đề 4 đề 5 đều làm sai.
Hoắc Minh từ góc nào đó vội hướng đến chỗ bài thi toán của mình, nhanh chóng che đi tờ đề thi thảm không nỡ nhìn, trong lòng hiếm thấy mà dâng lên vài phần quẫn bách.
Hắn đẩy bài thi đến giữa hai người, cố lừa nhóc ngốc: "Lần này là do tôi không phát huy tốt, kỳ thật này đó đề tôi đều biết làm."
Khúc Tiểu Khê ngẩng đầu, đôi mắt như lưu li chớp chớp, cũng không biết nghe lọt được không.
Hoắc Minh chột dạ mạnh miệng: "Tôi thật sự biết làm."
Khúc Tiểu Khê nhẹ nhàng gật đầu, lại rũ mi xuống, nhìn chăm chú vào bài thi không hề có chút dấu vết làm bài của Hoắc Minh.
Hoắc Minh: "......"
Vì thế vội cầm lấy bút vùi đầu đau khổ chép công thức.
Hoắc Minh đến tột cùng là biết làm thật hay giả đối với Khúc Tiểu Khê tới nói không có quan hệ, cậu chỉ cảm thấy mới lạ.
Tựa như lần đầu tiên có người cùng cậu bắt tay, đây cũng là lần đầu tiên có người cùng cậu phân xem một trương bài thi.
Bài thi đặt ở giữa hai khe hở của hai bàn học, mỗi người một nửa, phảng phất Khúc Tiểu Khê dù ngốc đi chăng nữa cũng không sao cả.
Ngòi bút loạt xoạt xẹt qua bài thi, những dòng chữ không quen thuộc lấp đầy chỗ trống, Hoắc Minh bất tri bất giác lướt qua giữa ranh giới bàn, đụng phải bsr vai Khúc Tiểu Khê.
Hương nước giặt quần áo dìu dịu cứ quanh quẩn trong mũi, tầm mắt Khúc Tiểu Khê liền dừng ở viên lệ chí nằm bên đuôi mắt Hoắc Minh .
(Lệ chí=nốt ruồi ở gần mắt,chắc mọi người cũng biết rồi nên t để lệ chí cho sang he)
Không ai hỏi nhưng t thích thêm minh họa=))
Hoắc Minh viết xong một lượt, ngồi dậy đem bài thi một lần nữa đẩy vào giữa hai người, hắn thấy Khúc Tiểu Khê nhìn chằm chằm hắn đến ngơ ngẩn, cười nói: "Xem tôi làm gì?
Xem đề."
Nhóc ngốc giống như bé AI bị lỗi, phản ứng luôn là chậm nửa nhịp.
Mỗi khi nghe Hoắc Minh nói phải dạo trong đầu một vòng, xử lý xong thông tin mới đưa ra câu trả lời tương ứng.
Khúc Tiểu Khê đem bài thi đang đặt ở giữa hai cái bàn đẩy về chỗ Hoắc Minh, nói: "Tớ không hiểu, không nhìn.
Cậu viết đi."
"Không hiểu là có thể không nghe giảng bài sao?"
Hoắc đại thiếu gia bắt đầu vô cớ gây rối, hắn giảng bài thi thả lại đi, thậm chí càng thiên hướng Khúc Tiểu Khê, dùng bút chọc chọc mặt, lời lẽ chính đáng nói, "Bạn học Khúc Tiểu Khê, thầy giáo đang giảng đề này, thỉnh cậu nghiêm túc nghe giảng."
Bé AI nghiêng nghiêng đầu, nhìn viên lệ chí xinh đẹp tăng thêm vài phần khí chất u buồn cho khốc ca, bộ máy xử lý chậm rì rì phản ứng.
Rõ ràng Hoắc Minh ngày thường cũng không nghe giảng bài mà.
Nhưng lời hắn nói lại không sai.
Thầy giáo giảng bài, học sinh phải lắng nghe.
Cán bút ở trước mắt quơ quơ, Khúc Tiểu Khê như là động vật nhỏ bị hấp dẫn, cúi đầu nhìn bút nước trong tay Hoắc Minh, ở trên bài thi viết ra nét chữ tinh tế tú dật.
Thực tế, thành tích của Hoắc Minh cũng không kém đến thế.
Thành tích thi giữa kì đã có, cô Lý chủ nhiệm lớp không có gọi tên đọc thành tích từng người để công khai xử tội, cô chỉ đem phiếu điểm dán ở bảng thông tin trước lớp, Hoắc Minh cố ý lôi kéo Khúc Tiểu Khê đến xem xếp hạng của hắn, môn tiếng Anh xếp thứ 5 toàn khối .
Hoắc Minh: "Toán lý hóa thật sự chỉ là ngoài ý muốn."
Khúc Tiểu Khê: "......"
Haiz, không phải thực để ý.
Hoắc Minh cúi đầu nhìn thần sắc mê mang trên mặt Khúc Tiểu Khê, khoác vai rồi mang người về chỗ ngồi: "Chờ đi, kì thi sau tôi sẽ đạt top 10 cho cậu xem."
Khúc Tiểu Khê: "......
Ò."
Thấy nhóc ngốc thật sự mãi không hiểu, Hoắc Minh bị thành tích toán lý hóa ngược ba ngày nuốt không được cơn tức này, hắn tiếp nhận 'cống phẩm' sữa tươi hôm nay của Khúc Tiểu Khê, cắm ống hút xuống, vừa uống vừa hung ác nói: "Anh Hoắc của cậu thi tiếng Anh đạt thành tích cao như vậy có lợi hại không?"
Khúc Tiểu Khê đang bị nhốt, sợ hãi mà ngồi ngoan ngoãn, cậu nuốt nuốt nước miếng, vỗ tay nói: "Lợ......
Lợi hại."
Hoắc Minh hài lòng.
Nhưng nếu Khúc Tiểu Khê còn có thể dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn hắn làm bài tập, anh Hoắc khả năng sẽ càng phấn chấn hơn.
Sau bao ngày bị Hoắc Minh vô căn cứ lừa gạt bài tập, Khúc Tiểu Khê có sở thích mới, trong tiết tự học, khi những người khác đang giành giật từng giây phút để làm bài tập, Khúc Tiểu Khê lại lấy ra bút vẽ đủ mọi màu sắc, mở bản phác hoạ mới ra rồi bôi bôi vẽ vẽ.
Trung học Đức Dục có các hoạt động sau giờ học phong phú, các tiết âm nhạc mỹ thuật cũng không ít.
Bởi vì trong trường có không ít học sinh năng khiếu, lực lượng giáo viên về phương diện âm - mỹ - thể thậm chí được xưng là hùng hậu.
Hai ngày trước, thầy mỹ thuật đã dẫn bọn họ đến khu núi sau trường để vẽ vật thực, thầy giáo mỹ thuật trẻ tuổi anh tuấn nửa ngồi xổm ở trước bàn vẽ của Khúc Tiểu Khê, khen Khúc Tiểu Khê có thiên phú hội họa, còn tặng riêng nhóc ngốc một hộp bút marker 36 màu.
Từ đấy về sau, Khúc Tiểu Khê liền mê tô những màu sắc diễm lệ để lấp đầy chỗ trống trên trang giấy, có khi Hoắc Minh gọi cậu đều không nghe thấy.
Hoắc Minh viết công thức trên giấy nháp, tính hai lần đều đem bài đi sai hướng, khóe mắt thấy biểu tình nhóc ngốc rất chuyên chú, khiến người khác ngại làm phiền, cậu dùng bút màu đen vẽ một cái đầu heo trên một cục hồng nhạt ở trang giấy.
Khúc Tiểu Khê dừng một chút, buông bút xanh trong tay ra, đổi về bút hồng nhạt, đem ánh trăng hồng nhạt hoàn toàn vẽ thành đầu heo.
Hoắc Minh tiếp tục nhìn nhóc ngốc tùy ý vẽ linh tinh, con sông thành cá voi, bọt khí thành báo gấm, đóa hoa thành con sư tử.
Tranh phong cảnh kỳ ảo thành thế giới động vật kì ảo.
Hoắc Minh nhìn theo Khúc Tiểu Khê đang dùng bút để bỏ thêm màu sắc vào*, thẳng đến khi trên giấy vẽ đầy những nét vẽ kỳ kỳ quái quái.
(Chỗ này thật ra là Khúc Tiểu Khê nhìn Hoắc Minh nhưng t đọc thấy không hợp lí nên mạn phép sửa lại,mọi người có thể góp í thêm)
Một con hồ ly nhỏ ngồi ngay ngắn ở góc trống, Khúc Tiểu Khê dừng động tác lấy bút vẽ, cậu im lặng, gộp bút marker trong tay lại, nhẹ nhàng túm túm tay áo Hoắc Minh.
Hoắc Minh còn đang hứng thú bừng bừng mà chờ Khúc Tiểu Khê tô màu cho bé hồ ly, hắn xoay đầu bút lại: "Hửm?"
Khúc Tiểu Khê chỉ chỉ sách luyện tập của Hoắc Minh, lại chỉ chỉ đồng hồ trên tường phòng học: "Sắp tan học."
Hoắc Minh: "......"
Họa sĩ nhỏ gập lại vở vẽ đầy sặc sỡ, Hoắc ca thì gập sách luyện tập trống không lại.
Sau một tiết tự học, về nhà còn phải tiếp tục vật lộn với toán.
Khúc Tiểu Khê dần dần thích ứng với cuộc sống học đường có bạn cùng bàn bên cạnh.
Nếu bạn cùng bàn của cậu không chặn cậu ở ngoài lối đi nhỏ bắt cậu gọi ca, hoặc là không vẽ thêm đầu các loại động vật trên tranh của cậu thì càng tốt.
Bởi vì một câu nói của Hoắc Minh "Đi học phải nghe giảng", Khúc Tiểu Khê qua nhiều năm lại bắt đầu nghe giáo viên giảng bài.
Trừ khi quá buồn ngủ nhịn không được.
Có chút thời điểm, đặc biệt là tiết toán học.
Thật sự rất khó để không ngủ gật.
Hoắc Minh dạy dỗ xong nhóc ngốc, chính mình lại trước sau như một, đi học thì ngủ.
Theo lý thuyết, với trạng thái như vậy, Hoắc Minh tất nhiên sẽ không vào được top mười của lớp.
Quả nhiên, thành tích cuối kỳ phát ra, top 10 lớp không có Hoắc Minh.
Hắn xếp thứ 15 .
Khúc Tiểu Khê như cũ không tham gia thi, cũng không cần ba mẹ tham gia buổi họp phụ huynh để nghe thành tích.
Hoắc Minh đem phiếu điểm chụp riêng, chia Khúc Tiểu Khê.
Hành ngàn dặm đường: [ hình ảnh ]
Hành ngàn dặm đường: Nhìn thấy không, xếp thứ 15.
Hành ngàn dặm đường: Kì thi hôm đó bị cảm mạo choáng váng đầu, lần sau nhất định top mười.
Dòng suối nhỏ:......
Dòng suối nhỏ: Ừm.
Khúc Tiểu Khê không rõ Hoắc Minh vì cái gì bỗng nhiên đối thành tích như thế để bụng, nhưng mà Khúc Ca nói là mọi học sinh đều sẽ để ý đến thành tích của bản thân.
Trừ bỏ tên ngốc Khúc Tiểu Khê, áp lực gì cũng không có.
Khúc Ca là em gái Khúc Tiểu Khê, nhỏ hơn cậu ba tuổi.
Khúc Tiểu Khê không hiểu những loanh quanh lòng vòng của người lớn, cậu chỉ biết Khúc Ca chán ghét mình.
Bởi vì cậu là đồ ngốc.
Khúc Ca nói, nếu không phải bởi vì Khúc Tiểu Khê ngốc, ba mẹ cũng sẽ không muốn có đứa con thứ hai là cô bé.
Cô bé chỉ là vật thay thế của Khúc Tiểu Khê.
Thành tích của Hoắc Minh nhiệt tình tăng không chút giảm sút, đến khi bước vào giai đoạn phân lớp 11, thành tích Hoắc Minh đã lọt vào top mười, vẫn học tại lớp 1 (11-1).
Còn Khúc Tiểu Khê là trường hợp đặc thù nên không cần chuyển lớp theo hệ thống phân ban.
Dưới tầm mắt đầy chết chóc của chủ nhiệm lớp, Hoắc Minh lại lần nữa dọn bàn, chọn ngồi bên cạnh Khúc Tiểu Khê.
Năm lớp 11, Hoắc Minh đã có thể dựa vào năng lực của bản thân để làm đề, còn họa sĩ nhỏ Khúc Tiểu Khê đã thăng cấp bút vẽ lên 52 màu, ngẫu nhiên sẽ phân cho bạn cùng bàn của mình một chút lực chú ý.
Khúc Tiểu Khê nắm cho mình một vài bí quyết nhỏ, chỉ cần cậu chuyên chú mà nhìn chằm chằm Hoắc Minh làm đề, chờ Hoắc Minh ngẩng đầu thì vỗ tay, Hoắc Minh sẽ có thể bị dỗ đến vui vẻ.
Sẽ không ở trên tranh của cậu vẽ đầu heo.
Khúc Tiểu Khê càng ngày càng quen thuộc bên cạnh có một bạn cùng bàn tính nết như sư tử lười biếng ở bên.
Cũng từ từ tập được một trăm loại phương pháp ứng phó sư tử.
Đại sư tử đi học thì ngủ, tan học thì trêu chọc Khúc Tiểu Khê, cuộc sống chỉ xoay quanh có ngủ và chơi, nhưng vẫn có thể xếp hạng 5 trong khối.
Hoắc sư tử: "Học kỳ này anh sẽ cho cậu thấy hạng nhất."
Khúc Tiểu Khê: "......"
Cho nên rốt cuộc vì cái gì cứ chấp nhất với việc báo cáo xếp hạng cho cậu thế.
Hôm nay Khúc Tiểu Khê khó được cũng tới trường học.
Tới cùng Khúc Ca.
Năm nay Khúc Ca lên lớp 10, vào trung học quốc tế Đức Dục .
Lên lớp 12 sẽ không có quá nhiều thông báo mới được phát cho học sinh, Khúc Tiểu Khê nhận thư của mình xong, chờ chủ nhiệm lớp dặn dò xong vài câu chung chung, rồi tan học.
Hoắc Minh cùng xuống tầng với Khúc Tiểu Khê.
"Xe nhà cậu đâu?"
Ra cổng trường Hoắc Minh hỏi.
Khúc Tiểu Khê lắc đầu.
Hoắc Minh chỉ nghĩ xe nhà hắn nay đến sớm, tài xế Khúc gia còn chưa có đến đây.
Xe ở trước cổng trường không thể dừng lâu, nên khi Hoắc Minh nhìn thấy xe nhà mình, liền vẫy vẫy tay với Khúc Tiểu Khê: "Đi trước, ngày mai gặp."
Khúc Tiểu Khê cũng vẫy tay.
Mới vừa rồi tài xế đã gửi tin nhắn cho Khúc Tiểu Khê, ông vẫn còn đang ở khu dạy học khác chờ Khúc Ca, vì là năm đầu nên sự tình phải nghe tương đối nhiều, khả năng còn phải dợi trong chốc lát mới có thể tới đón Khúc Tiểu Khê.
Khúc Tiểu Khê đứng dưới bóng cây, nhìn những chiếc lá trên cành không ngừng rung động, phát ra tiếng xào xạc trong không gian.
Mặt trời chói chang cũng dần lặn, học sinh ở cổng trường lục tục rời đi, Khúc Tiểu Khê cùng vài học sinh đứng ở dưới gốc cây hồi lâu nhưng không thể gọi tới đồng bọn, Khúc Tiểu Khê ngược lại bị những thanh âm ồn ào ấy làm cho choáng váng đầu.
Cậu nhìn nhìn cửa hàng tiện lợi trên đường cái đối diện, do dự một lát, nhấc chân hướng vạch qua đường đi.
Cổng trường vắng lặng, xe tất bật chạy qua, đèn chỉ thị đang tận chức trách mà đếm từng giây.
Lại chờ một lúc, người đang đứng đối diện với đèn chỉ thị vừa chuyển xanh đang tự hỏi liệu có nên đi không.
Khúc Tiểu Khê đi xuống bậc thang, hướng phố đối diện đi tới.
Một chiếc xe hơi mất khống chế đang lao thẳng đến.