Ngôn Tình Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,266,946
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi.jpg

Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Tác giả: Vân Giả Bất Ngôn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi của tác giả Vân Giả Bất Ngôn. Kotoko vì một sự cố xảy ra mà ảnh hưởng tới não bộ, tạm thời không thể nhớ được những gì đã xảy ra trong hai năm vừa qua.

Cô chỉ có chút ấn tượng mơ hồ, là mình đã có người yêu, đẹp trai, giọng nói cũng dễ nghe.

Trải qua không ngừng tìm kiếm, rốt cuộc một ngày nọ, Kotoko túm góc áo một người vừa bước ra khỏi nước rồi nói: “Tìm được rồi!”

Dazai: “… Hả?”

“Bạn gái nằm viện anh cũng không đến thăm, tên bội tình bạc nghĩa này!”

“Hả?”

“Rõ ràng đã đồng ý lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để hẹn hò với em!”

“… Hả?

Từ nay về sau, cán bộ Mafia nào đó mở ra cuộc sống nước sôi lửa bỏng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 1: Chương 1


Edit: Qing Yun
Bệnh viện.
Có người gõ vang cánh cửa phòng bệnh.
"Mời vào."
Iwanaga Kotoko đứng ở bên cửa sổ, quay đầu nhìn về phía hộ sĩ đang đẩy cửa bước vào.
"Tiểu thư Iwanaga, đã làm xong thủ tục, cô có thể xuất viện rồi."
Cái gì?
Iwanaga Kotoko trợn mắt, cầm mũ nồi trên đầu, cô trở nên uể oải rõ ràng.
"Thế mà...!Đã có thể xuất viện rồi sao?!"
Hộ sĩ hơi khó hiểu.
"Tiểu thư Iwanaga đã đợi ở đây ba tháng rồi."
"Ba tháng...!Thế mà anh ấy không đến thăm tôi lấy một lần..."
Iwanaga Kotoko khó có thể tin.
Hộ sĩ lập tức hiểu rõ, không khỏi đồng tình hỏi: "Vẫn không có tin tức về bạn trai à?"
Iwanaga Kotoko gật đầu.
Cô tỉnh lại vào ba tháng trước.
Nguyên nhân hôn mê là tai nạn xe cộ.

Sau khi chữa trị, các chỉ tiêu cơ thể khôi phục bình thường, chỉ là trí nhớ trong vòng hai năm nay đã biến mất.
Nhưng não bộ cô không có dấu vết bị thương nghiêm trọng.

Có lẽ là do dị năng, cũng có thể là do kỹ thuật tẩy não đặc biệt, y học không thể giải thích được, chỉ có thể nói là chứng mất trí nhớ có lựa chọn.
Hiện trường tai nạn xe cộ cũng có một ít dấu vết kỳ lạ không thể điều tra rõ.

Ngại với thế lực khổng lồ của nhà Iwanaga, cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra, bọn họ nhất định sẽ cho nhà Iwanaga một câu trả lời.
Ba tháng này, Iwanaga Kotoko có thể nhớ lại một vài tin tức mơ hồ về bạn trai.
Ví dụ như...
[Khuôn mặt rất đẹp trai, là đẹp trai đến mức có thể làm cho người ta vừa gặp đã yêu.]
[Giọng nói cũng rất giống Miyano Mamoru(1), không chỉ là tương tự mà phải là giống nhau như đúc.]
(1)Mamoru Miyano là một diễn viên, diễn viên lồng tiếng và ca sĩ người Nhật Bản.

[Sinh mệnh lực rất mạnh, hình như là kiểu ngay cả tự sát cũng không chết.]
[Đã tỏ tình rồi.

Không nhớ ra có thành công hay không, vậy coi như là thành công đi!]
Chỉ thế không hơn.
Nhưng có những tin tức này cũng đủ để tìm người.
Chỉ bằng câu Ngay cả tự sát cũng không chết kia, trên đời này có mấy người thỏa mãn điều kiện này chứ?
Iwanaga Kotoko vốn nghĩ đối phương sẽ đến thăm mình, nhưng mà cho đến khi xuất viện, suốt ba tháng trời, đúng nói bạn trai, ngay cả quỷ cũng không thấy.

Thật đáng giận.
"Tôi biết rồi!"

Iwanaga Kotoko đột nhiên lên tiếng: "Bất ngờ! Chắc chắn anh ấy đang chuẩn bị một bất ngờ cho tôi."
Hộ sĩ ngờ vực: "?"
Iwanaga Kotoko đề cao âm lượng, cảm xúc dâng trào.
"Nhất định là kết hôn! Anh ấy sẽ đột nhiên xuất hiện ở giây phút tôi xuất viện, rồi mạnh mẽ kéo tôi đi cục Dân chính đăng ký, sau đó chính là tuần trăng mật..."
"..."
Chống lại ánh mặt thương hại của hộ sĩ, Iwanaga Kotoko hậm hực rời mắt.
"Khụ...!Có lẽ anh ấy có việc gấp..."
Sau đó đầu cô bị hộ sĩ xoa nhẹ.
Hộ sĩ: trìu mến sờ đầu.
"Chẳng qua," Iwanaga Kotoko nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Tuy rằng bây giờ không nhớ ra, nhưng chỉ cần nhìn thấy anh ấy, tôi nhất định có thể nhận được!"
Cô tin tưởng trực giác của mình.
*
Đón được Iwanaga Kotoko, xe hơi vững vàng chạy về phía vịnh Tokyo.
Là cô cả nhà Iwanaga, thỉnh thoảng Kotoko sẽ tham gia cuộc họp gia tộc.
Đêm nay du thuyền trên vịnh Tokyo có một hội đấu giá đá quý, quy mô long trọng, nghe nói bên xí nghiệp Yokohama cũng sẽ tham gia.

Buôn bán đá quý cũng là một trong các nghiệp vụ của tập đoàn Iwanaga.
Cô phải đi tham gia hội nghị trước, ngày hôm sau mới về nhà.
Đương nhiên, cái gọi là "Ngạc nhiên xuất viện" là không có.
Ban đêm.
Sau khi giúp gia tộc lấy được mấy đơn đặt hàng đá quý, Iwanaga Kotoko đi vào boong tàu.

Tiếng ồn ào của hội trường nhỏ đi vài lần, thay thế chính là tiếng sóng biển vỗ bờ cùng tiếng ca nô ở phương xa.
Du thuyền to lớn tạo ra bóng râm ở bến tay, bóng đêm tĩnh lặng.
Hưởng thụ cảnh đẹp chưa được bao lâu, Iwanaga Kotoko chợt nghe tiếng sóng biển trở nên hỗn loạn, như là có thứ gì đang chui lên từ trong nước.
Tiếp theo, tiếng hổn hển của thanh niên truyền đến.
"Sao cậu lại nhảy xuống nước?!"
"Muốn làm hỏng vụ mua bán khó khăn lắm mới lấy được à, tên điên này!"
Xem ra là có người nhảy xuống nước rồi được cứu lên?
Bị gợi lên hứng thú, Iwanaga Kotoko chăm chú lắng nghe theo bản năng.

Đúng lúc này, giọng nói của người còn lại truyền vào tai cô.
Giọng nói của thanh niên mười sáu mười bảy tuổi đặc biệt mềm mại, lại hoàn toàn không có phấn chấn của lứa tuổi ấy, thay vào đó là chút chán nản dễ dàng nhận ra.
"Ngoài ý muốn thôi, phải chuyên nghiệp chứ Chuuya, chó của tôi."
"Bởi vì ngọn đèn chiếu xuống khiến mặt biển rất đẹp, nhịn không được muốn ngủ ở trong đó.."
Iwanaga Kotoko:?!
Sét! Đánh! Giữa! Trời! Quang!
Ngay khi tiếng nói đầu tiên của thanh niên này vang lên, cô đã chấn động không thôi.
Giọng nói này, cô tuyệt không nhớ nhầm! Chính là giọng nói trong trí nhớ kia.
Iwanaga Kotoko cố gắng ghé người qua lan can nhìn xem.
A, đáng giận, hai người kia trùng hợp đứng dưới bóng râm của du thuyền, chỉ có thể nhìn được bóng dáng mơ hồ, không nhìn rõ diện mạo.
"Cô chủ, cô như vậy rất nguy hiểm."

Vệ sĩ đi theo không khỏi nhắc nhở.
Iwanaga Kotoko căng thẳng.
"Suỵt!"
Không nên để bị phát hiện!
Cũng may hai người ở dưới đang chuyên chú cãi nhau, không phát hiện động tĩnh ở trên.
"Không phải tôi đã cảnh cáo cậu không được quấy rối rồi à?!"
"Chuuya, không dối gạt cậu, thật ra tôi bị tiếng hát của người cá mê hoặc..."
"Sao người cá không ăn cậu luôn đi!"
Thiếu niên tên Chuuya bực bội cào tóc, nghiến răng nghiến lợi rồi lại không thể bỏ mặc không đuổi theo.
"Đáng giận...!Vì sao vừa rồi cậu lại đến đây."
Một thiếu niên khác có mái tóc màu đen, cả người ướt đẫm, âu phục dán sát vào người càng lộ rõ dáng người gầy yếu, nước trên tóc nhỏ giọt xuống, cả người tản ra hơi thở âm u chán đời.
Nhìn tâm trạng có vẻ rất táo bạo.
"Chuuya đã quên rồi sao, lần này là Boss để tôi tới." Cậu liếc nhìn Chuuya một cái, lời nói có gai: "Là lo lắng người nào đó không có đầu óc làm hỏng chuyện làm ăn."
"Cậu..."
"A a, thật đáng tiếc, rõ ràng chỉ còn chút nữa thôi..."
Chuuya hừ lạnh: "Tự sát cuồng, chưa thấy cậu tự sát thành công lần nào."
Iwanaga Kotoko: tự sát? Chết không thành công?
Ghi! Điểm! Lần! Hai!
"Còn không phải do Chuuya nhiều chuyện à."
Thiếu niên tóc đen lạnh lùng trả lời.
Chặt, nắm tay thật chặt.
Chuuya không nhịn được nữa: "Bây giờ ông cho mày hôn mê luôn!"
"Oa."
Iwanaga Kotoko hô nhỏ.
Cừ thật.
Đánh nhau rồi!
Theo góc độ này, cô có thể miễn cưỡng nhìn được hai người ra tay, nhìn ra được kỹ thuật của hai người rất tốt, động tác đánh đấm rất trôi chảy.
"Shimane xem nghiêm túc đi, học tập bọn họ chút." Iwanaga Kotoko hứng thú bừng bừng: "Xem, Chuuya kia rất giỏi đấy!"
Vệ sĩ: "...!Vâng."
Qua mấy chiêu, Chuuya bay lên tung một cước, đá về phía ngực thiếu niên tóc đen.
Iwanaga Kotoko không khỏi sợ hãi than: "Thế mà lại làm được động tác như vậy, cơ thể phải dẻo dai lắm đây.

Anh nói anh ta có học múa không nhỉ?"
Vệ sĩ: "...!Tôi không biết."
Thiếu niên tóc đen dùng tay ngăn chặn cú đá, cơ thể đụng vào thùng vàng bên cạnh, sau đó nhanh chóng đứng lên, nghiêng người tránh được chiêu tiếp theo của Chuuya.
"Động tác bị đoán trước cả rồi." Iwanaga Kotoko phân tích: "Chỉ có thể tăng tốc hoặc dùng phương thức tấn công khác thôi."
Chuuya lại tung một cước đá vào gáy đối phương.
Một đá này tung ra rất đúng lúc, thiếu niên tóc đen chỉ kịp ngửa ra sau, giày da vượt qua chóp mũi cậu.
A!
Iwanaga Kotoko oán hận cầm gậy gõ lên boong tàu.

"Đáng tiếc! Cú đá rất tuyệt, có điều chân hơi ngắn..."
Nếu chân dài thì có thể đá trúng rồi.
Gần như cùng lúc với tiếng nói của cô rơi xuống—
Thiếu niên có mái tóc màu quýt ngẩng đầu, tức giận hỏi: "Ai?"
A?
Iwanaga Kotoko giật mình.
"Bị nghe thấy rồi à?"
"Đương nhiên nghe được, nghe được hết toàn bộ! Quá càn rỡ...!A cậu!"
Iwanaga Kotoko lặng lẽ thè lưỡi.
"Cô chủ, chúng ta về trước đi."
Vệ sĩ thấp giọng nói.
"Không."
Chuyện vui như vậy, đương nhiên phải...
"Đi xuống xem đi."
Vệ sĩ thở dài, trong lòng biết không khuyên được, vì thế bèn đỡ cô nhảy xuống khỏi lan can.
Iwanaga Kotoko bỗng nhiên nhớ tới, Shimane là một vệ sĩ mới được gia đình gửi đến trong lúc cô nằm niệm, nghe nói có năng lực điều khiển dòng khí.
Lần đầu tiên cô nghe nói có người mang dị năng tồn tại.

Nghe nói người này rất ít gặp, bình thường luôn che dấu, nhìn không khác gì người bình thường.
Có lẽ là cô bị tai nạn xe cộ làm người nhà lo lắng, cho nên mới bỏ số tiền lớn đi thuê người có dị năng về.
Vệ sĩ ôm cô vững vàng rơi xuống bến tàu.
Ngọn đèn cùng bóng râm của du thuyền tạo thành ranh giới giữa sáng và tối.
Iwanaga Kotoko đứng dưới ánh đèn, hai người đứng trong tối, đang đi đến bên này.
Cô kéo váy lên, làm một động tác uốn gối chào hỏi tiêu chuẩn với bọn họ.
"Xin chào, tôi là Iwanaga Kotoko."
Lễ phép chào hỏi xong, Iwanaga Kotoko ngẩng đầu nhìn, thứ đầu tiên xuất hiện trong tầm nhìn dưới ánh đèn chính là đôi giày da giá cả xa xỉ, áo tây, quần tây, áo, nơ, sau đó...
"..."
Iwanaga Kotoko hít sâu một hơi, giữ vững vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt.
"Nakahara Chuuya.

Tên này là Dazai Osamu......!A."
Thanh niên mặt mày rạng rỡ chính là thanh niên có mái tóc màu quýt, giây phút nhìn thấy Iwanaga Kotoko, cậu ấy ngạc nhiên.
Nhưng Iwanaga Kotoko rõ ràng không rảnh bận tâm cậu ấy.
Tầm mắt của cô dừng trên người thanh niên tóc đen ở phía sau, đồng tử to rút kịch liệt.
Đại não nhanh chóng chuyển động...
Mặt đẹp trai [Trọng điểm] √
Giọng giống hệt Miyano Mamoru √
Sinh mệnh lực bền bỉ √
Vừa gặp đã yêu √
Tiếng tim đập càng lúc vàng rõ ràng.
Máu dồn từ tứ chi lên da đầu, nhưng đầu ngón tay càng lúc càng lạnh lẽo.

Toàn thế giới chỉ còn lại một giọng nói nổ vang trong đầu.
— Là anh ấy!
— Chính là anh ấy! Tuyệt không sai!
— Tìm được rồi!!!
...!Cái gì chứ.
Mũi Iwanaga Kotoko đột nhiên cay cay.
Cô luôn là người hoạt bát, dù gặp phải họa mất trí nhớ cũng không cảm thấy buồn rầu, nhưng mà bây giờ...!Vì sao chứ, mình nằm viện lâu như vậy cũng không đến thăm, bây giờ còn làm bộ như không quen biết.

Người này là sao đây, tốt xấu cũng là cô gái từng tỏ từng với anh mà!
Iwanaga Kotoko bước từng bước tiến lên giữ chặt góc áo Dazai, cậu vẫn nhìn cô như người xa lạ, chẳng qua trong mắt có vài phần kinh ngạc và hoang mang.
"Vị tiểu thư này..."
Không đợi cậu nói xong, Iwanaga Kotoko đã bắt đầu lớn tiếng lên án, giọng nói mang theo tủi thân cùng phẫn nộ.
"Tên phụ bạc nhà anh!!!"
Dazai Osamu: "...?"
"Bạn gái nằm viện cũng không đến thăm!"
Dazai Osamu: "...??"
"Rõ ràng đã đồng ý lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để yêu đương với em rồi!"
Dazai Osamu: "...!Gì cơ???"
Giới thiệu nhân vật
1.

Dazai Osamu
Tên: Dazai Osamu
Sinh nhật: 19 tháng 6
Chiều cao: 174cm (cậu ấy sẽ còn cao hơn nữa)
Nhóm máu: AB
Sở thích: Tự tử, rượu, cua, bột ngọt
Không thích: Chó, Nakahara Chuuya
Dị năng: Nhân gian thất cách (mất tư cách làm người)
Cho phép Dazai vô hiệu hóa khả năng của người khác khi tiếp xúc.

Nó dựa vào sự tiếp xúc với da và luôn hoạt động.

Như vậy, anh có thể vô hiệu hóa bất kỳ dị năng nào ngay khi nó chạm vào anh.

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-1-0.jpg


2.

Iwnaga Kotoko
Tên: Iwanaga Kotoko
Nữ Thần Trí Tuệ: Kotoko trở thành nữ thần trí tuệ sau khi đánh đổi mắt phải và chân trái của mình cho yêu quái đã bắt cóc cô khi còn nhỏ.

Kết quả là, cô được hầu hết các yêu quái tuân theo.

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-1-1.jpg


3.

Nakahara Chuuya
Tên: Nakahara Chuuya
Sinh nhật: 29 tháng 4
Chiều cao: 160cm (rất thú vị cậu không cao lên được nữa)
Sở thích: Mũ, rượu, đánh nhau, nhạc (Chiếc mũ của cậu là mũ mà Rimbaud tặng cho Verlaine, sau đó Verlaine đưa lại cho Rimbaud, sau khi Rmbaud qua đời, chiếc mũ rơi vào tay Mori Ougai, khi Chuuya gia nhập Mafia Cảng, Mori Ougai đã đưa nó cho cậu, Chuuya thật sự rất quý trong chiếc mũ này)
Không thích: Dazai Osamu
Dị năng: Khi nỗi sầu hoen ố
Cho phép anh ta điều khiển và tạo ra graviton, cũng như thay đổi lực hấp dẫn của bất kỳ thứ gì anh chạm vào.

Anh cũng có khả năng đứng và đi lộn ngược từ trần nhà.

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-1-2.jpg

.
 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 2: Chương 2


Edit: Qing Yun
Những lời này vừa được nói ra, không khí bến tàu lập tức đông cứng lại vài giây.
"Gì cơ? Anh còn gì cơ?!"
Iwanaga Kotoko vừa nghe càng tức giận, cũng không để ý người Dazai Osamu đang ướt sũng, cô lao tới ôm eo cậu: "Anh không có chút phản ứng nào với bạn gái lâu ngày không gặp thế à?!"
Cơ thể bị đôi tay ôm chặt dần trở nên cứng đờ, căng thẳng thấy rõ.
Cô không quan tâm, hít mũi một cái, càng ôm chặt hơn.
Thật sự là...!Sao người này lạnh như vậy.
Nhưng mà, eo nhỏ thật đó.
"Chẳng lẽ không nên bởi vì lâu ngày không gặp mà vội đặt em lên giường, sau đó điên cuồng đòi lấy từ em à?"
Dazai Osamu: "..."
Không có loại d*c v*ng thế tục này.
Vệ sĩ không biết tình yêu hận thù trong quá khứ của cô chủ nhà mình, lúc này anh ta cố gắng giảm cảm giác tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Nakahara Chuuya tạm thời được coi là đồng bạn đứng đó, khoanh tay xem kịch vui, chỉ thiếu điều không viết dòng chữ vui sướng khi người gặp họa lên mặt.
Ai bảo con có thu cậu suốt ngày đi hái hoa ngắt cỏ.
Bây giờ hay rồi, bị người tìm tới cửa.
Xứng! Đáng!
Dazai Osamu: "...."
Thế giới này, làm cho người ta không cảm nhận được một tia ấm áp nào...
"Chỉ cần anh đồng ý đi đăng ký kết hôn với em ngay bây giờ, em sẽ tha thứ cho anh."
Iwanaga Kotoko vùi mặt vào ngực Dazai Osamu, tiếp tục bày ra dáng vẻ khổ sở, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán: "Dù sao anh đã đồng ý yêu đương lấy kết hôn làm tiền đề rồi...!A, không, là đã đồng ý kết hôn với em."
Bốn bỏ lên năm một chút là được.
Nói không chừng lần này có thể thành công, cố lên!
"Hả?!"
Tiếng nói khiếp sợ truyền đến.
Dụi vào ngực Dazai Osamu, Iwanaga Kotoko quay đầu nhìn thấy Nakahara Chuuya trợn tròn đôi mắt màu lam của mình.
"Làm sao vậy?"
Iwanaga Kotoko ngẩng đầu nhìn Dazai Osamu, nhìn không rõ vẻ mặt cậu, vì thế lại quay ra nói với Nakahara Chuuya: "Nhìn quan hệ hai người có vẻ khá tốt.

Nếu cử hành hôn lễ kiểu Tây, để cậu đến làm phù rể cũng được."
"Ai muốn làm phù rể cho tên này, quan hệ của chúng tôi tốt lúc nào!...!Không đúng, đây không phải trọng điểm!"
Nakahara Chuuya trợn tròn mắt.
Cậu chơi thì chơi, nhưng còn dám tự định chung thân?
Cậu trâu bò như vậy, thủ lĩnh có biết không.
"Vị tiểu thư này..."
Giọng nói mềm nhẹ vang lên trên đỉnh đầu.
Cơ thể bị ôm có ý đồ giãy dụa, Iwanaga Kotoko thuận thế buông ra.

Dazai Osamu lui về phía sau, kéo dài khoảng các.
"Có phải cô nhận sai không? Hình như tôi chưa từng đồng ý yêu đương với cô."
Thật tò mò, người này...
Dazai Osamu.
Có thể cảm giác được, chỉ có cảm xúc kinh ngạc ban đầu mới là cảm xúc thật của anh
Hiện tại, anh giấu diếm tất cả các cảm xúc chân thật đi rồi, tựa như mưa bụi mờ mịt.

Ánh mắt nhìn về phía mình có cảnh giác và đánh giá, thậm chí còn giấu diếm nguy cơ.
Iwanaga Kotoko cũng không sợ hãi: "Định mệnh tuyệt đối không nhận sai."
"Nhưng cô cũng không quen biết tôi, đúng không?" Lời nói của Dazai Osamu dịu dàng lại lạnh băng: "Tôi hoàn toàn không có ấn tượng gì về cô cả."
Iwanaga Kotoko nghiêng đầu: "Đây là trò chơi đặc biệt gì sao?"
Mất trí nhớ play?
"Không phải."
"Không nhớ rõ cũng không sao, cứ bắt đầu lại từ bây giờ đi."
Đôi đồng tử của Dazai Osamu bị bóng đêm nhuộm đẫm một mảnh đen nghịt.
Iwanaga Kotoko hoàn toàn không sợ hãi hơi thở hắc ám này, cô nhìn vào đôi mắt kia, gằn từng chữ.
"Em tên là Iwanaga Kotoko, năm nay mười bảy tuổi, đúng là tuổi thanh xuân phơi phới, sức sống mãnh liệt."
"Em đối với anh chính là vừa gặp đã thương."
"Có thể lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để yêu đương với em không?"
Dazai Osamu im lặng.
Không ngừng cố gắng, c**ng b*c dùng lợi ích dụ dỗ! (Không phải)
"Điều kiện nhà em tốt lắm đó, nếu kết hôn với em thì đất đai bất động sản đều là của anh." Ánh mắt Iwanaga Kotoko dần sắc bén: "Cũng có thể sắp xếp công việc giúp anh luôn."
"Không muốn làm việc cũng không sao, em nuôi anh là được, anh muốn ở nhà chuyên tâm làm chồng không ạ?"
"Từ từ!"
Không đợi Dazai Osamu mở miệng, Nakahara Chuuya đã thốt lên, sau đó ngừng lại vài giây, dường như đang châm chước tìm từ.
"Chúng tôi có...!Có công việc, thuộc một tổ chức, làm việc phải nghe theo lệnh thủ lĩnh, không thể tự tiện hành động, cho nên..."
Cậu ấy nghiêm túc nói: "Cô buông tay đi."
Rốt cuộc cô nhìn trúng con cái thu này chỗ nào? Nhìn trúng sở thích tự sát của cậu ta à? Hay nhìn trúng sở thích nhảy cầu của cậu ta?
Iwanaga Kotoko gật đầu.
"Tôi hiểu rồi."
Nakahara Chuuya thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Tôi sẽ cầu hôn với thủ lĩnh của các anh."
"?!"
Nakahara Chuuya nghẹn một hơi ở hầu kết.
"Cần bao nhiêu sính lễ cứ việc nói, thời gian địa điểm tôi sẽ cho người thương lượng với người phụ trách của các anh." Cô vừa nói vừa suy nghĩ: "Nhưng mà, tôi tự đi tìm thủ lĩnh của các anh thì càng thể hiện được thành ý nhỉ."

Nakahara Chuuya sắp thở không ra hơi.
"Phụt..."
Dazai Osamu yên tĩnh nãy giờ, lúc này cậu chợt buông lỏng khóe môi.
Iwanaga Kotoko nhìn thấy khi đối phương nhìn mình, trong mắt cậu có ý cười.
Nhưng ý cười này rất nhẹ, cảm giác thật xa xôi.
"Thật sự là tiểu thư đáng yêu lại thú vị, tuy nhiên..." Dazai Osamu buồn rầu nói: "Yêu đương với cô nhóc còn nhỏ hơn Nakahara Chuuya, tôi sẽ bị coi là cưỡng ép học sinh cấp hai rồi bị bắt đến cục cảnh sát mất."
Một câu nói chọc giận đến hai người.
Nakahara Chuuya: "Cái gì?!"
"Đã nói em mười bảy tuổi rồi!!!"
Iwanaga Kotoko nổi giận: "Sang năm là lên đại học! Anh là gà trống à, trí nhớ kém như vậy!"
Nụ cười của Dazai Osamu không thay đổi.
"Nói giỡn thôi..."
...!Bị trêu đùa.
Iwanaga Kotoko tức giận.
Lần tỏ tình này, Dazai Osamu cho một câu trả lời thuyết phục là.
"Tôi không thích người đội mũ nồi."
Khi nói lời này, tầm mắt cậu nhìn vào chiếc mũ nồi trên đầu cô.
Đáng giận.
"Nào có ai từ chối con gái vì mũ nồi đâu?!"
Lấy cớ cũng quá vụng về.
"Đẹp trai là muốn làm gì thì làm à?!"
Phòng khách của du thuyền.
Iwanaga Kotoko tức giận vung nắm đấm, sau khi náo loạn một lúc, cô vùi đầu vào gối, cảm giác mềm mại v**t v* những cảm xúc khác.
Nói tức giận thật ra cũng không phải tức giận.
Xem ở trí nhớ của chính mình, tuy rằng có tỏ tình nhưng không thành công, nếu không đối phương đã không có thái độ như vậy.
Iwanaga Kotoko lật người, nhìn trần nhà, vươn tay ra.

Khuôn mặt thiếu niên hiện lên trước mắt cô.
Tái nhợt, chán đời.
"Cảm giác thật tò mò..."
Iwanaga Kotoko nhìn mu bàn tay mình, lẩm bẩm.
Suy tư một lát, cô lật mình ngồi dậy, gọi qua số điện thoại riêng của gia tộc.
"Điều tra người này giúp tôi, Dazai Osamu, xem anh ấy thuộc tổ chức nào."
"Nếu được thì liên hệ với thủ lĩnh của bọn họ, nói..."

Iwanaga Kotoko cong môi cười.
"Có một mối làm ăn lớn."
Làm ăn về cuộc đời.
Dễ dàng buông tay thì không phải cô rồi.
*
Vốn dĩ Iwanaga Kotoko nghĩ phải gặp thủ lĩnh thì mới có thể gặp lại Dazai Osamu, không ngờ lại gặp mặt nhanh như vậy.
Sau buổi đấu giá đá quý sẽ có một vũ hội liên tục đến tận đêm khuya, cho nên người tham gia sẽ nghỉ ngơi tại du thuyền, hôm sau dùng bữa sáng xong mới khởi hành rời đi.
Bởi vì bị người nào đó chọc giận ngủ không ngon, hôm sau trời còn chưa sáng, Iwanaga Kotoko đã ngáp ngắn ngáp dài đi vào nhà ăn.
Tiếng ồn ào náo động truyền đến.
"Xe cứu thương! Sao xe cứu thương vẫn chưa đến?!"
"Cố gắng một chút, anh không thể không có em!"
"Tsubaki, Tsubaki..."
Giữa đám người.
Người đàn ông ngồi trên mặt đất ôm vợ mình, vạt áo bị máu tươi nhuộm đỏ.

Trên ngực và bụng người phụ nữ có rất nhiều vết đạn bắn, máu tươi chảy ròng.
Ở trước mặt bọn họ...
Thiếu niên tóc đen bình tĩnh đứng đỏ, tóc mái che lấp biểu cảm trên mặt cậu.
Trong tay cậu là một khẩu súng.
"Này, cậu đúng là, sao lại chạy đến đây..."
Thì ra Nakahara Chuuya cũng tìm người ở khắp nơi, cậu ấy đẩy đám người ra, lập tức hít vào một hơi: "Đây là sao vậy?"
"Tao phải kiện chúng mày!" Người đàn ông ngẩng đầu, hai mắt anh ta đỏ bừng vì nỗi đau mất vợ: "Chúng mày chuẩn bị đền mạng cho vợ tao đi!"
"Từ từ!"
Nakahara Chuuya ép mình bình tĩnh lại, bày ra tư thế đàm phán: "Không có chứng cứ chứng minh chúng tôi giết người đúng không?"
"Tôi, tôi nhìn thấy..."
Bartender trẻ tuổi run rẩy nâng tay.
"Lúc thay ca nhà ăn không có ai, tôi đi ra sau chuẩn bị thay quần áo, thay được một nửa thì nghe thấy tiếng súng, vội lao ra nhìn..."
Anh ta run rẩy chỉ vào Dazai Osamu: "Cậu ta, cậu ta bắn vài phát súng xuống đất, nổ không ngừng...!Thật đáng sợ."
"Pháp y cũng sẽ chứng minh..."
Người đàn ông nhìn chằm chằm Dazai Osamu: "Viên đạn lấy ra từ trong cơ thể vợ tao và đạn trong súng của mày là cùng một loại! Chờ đền tội đi, tao tuyệt đối sẽ không tha cho hung thủ giết vợ tao!"
Tất cả chứng cứ đều chỉ ra Dazai Osamu là hung thủ.
Đám đông khe khẽ nói nhỏ.
Nakahara Chuuya nhíu mày, một chốc cũng không nghĩ được cách nào.
Như vậy...
Iwanaga Kotoko nhìn thiếu niên là tiêu điểm của nghị luận, cậu bình tĩnh như những chuyện xảy ra không có liên quan gì đến mình.
Bây giờ anh sẽ làm gì?
Dazai Osamu cười nhạo một tiếng.
Người đàn ông càng phẫn nộ: "Mày cười cái gì?!"
Dazai Osamu thậm chí không thèm nhìn anh ta, cậu vứt súng trong tay, xoay người muốn đi.
"Ngăn cậu ta lại!!"
Hội trường kiểu này nhất định được sắp xếp bảo vệ, một số người tham dự cũng đưa vệ sĩ theo.

Cả đám tạo thành bức tường che ở trước mặt thiếu này, có tiếng rút súng vang lên.
Không khí giương cung bạt kiếm.
Dưới bầu không khí này, tiếng chống gậy chạm xuống sàn càng rõ ràng hơn.
"Là nhà Iwanaga..."
Iwanaga Kotoko bước vào giữa dưới sự chú ý của tất cả mọi người.
Nhà Iwanaga được coi là một trong những đầu sỏ của thương hội, mọi người ít nhiều cũng từng nghe tới cô.
"Đầu tiên, tôi bày tỏ thương tiếc với bất hạnh của vợ anh."
Sau khi thăm hỏi, Iwanaga Kotoko xoay người đối mặt với đám người.
"Chẳng qua, để tôi nói một vài giả thiết..."
"Liệu có khả năng vị phu nhân này đã gặp vết thương trí mạng, còn thiếu niên này chính là người giúp chị ấy thoát hay không."
"Nói hươu nói vượn!"
Người đàn ông tức giận: "Chính cậu ta đã giết vợ tôi! Bartender nhìn thấy, nhân chứng vật chứng đầy đủ!"
"Đúng vậy."
Người xung quanh phụ họa.
"Cho dù là giúp giải thoát như cô nói thì cũng không cần bắn nhiều phát đạn như vậy chứ."
Sắp bắn người thành cái sàng rồi.
Ha...
Có lẽ là Dazai-san đột nhiên bị úng não?
Lời này không thể nói được.
Iwanaga Kotoko bèn bịa chuyện: "Có lẽ là kỹ thuật bắn súng không tốt, cũng có thể là áp lực tâm lý quá lớn, dù sao đối tượng nổ súng cũng là người.

Loại chuyện một súng mất mạng, ai cũng không thể đảm bảo được."
Iwanaga Kotoko có thể cảm nhận được có một đôi mắt âm u đang nhìn mình chằm chằm, nhưng cô cố ý không nhìn lại nó.
Cô nhìn về phía bartender: "Anh đứng ở quầy bar nhìn thấy à?"
"Đúng vậy..."
Cô xem xét tầm nhìn từ quầy bar đến bên này.
"Người trên đất bị khăn trải bàn che mất, nhiều nhất chỉ có thể nhìn được hai chân.

Cho nên tuy rằng anh nhìn thấy anh ấy nổ súng, nhưng không thể xác định được trạng thái của vị phu nhân này lúc đó, đúng không?"
"Quả thật, quả thật là thế này..."
Iwanaga Kotoko nở nụ cười tự tin, cô giơ hai ngón tay lên.
"Như vậy, giả thiết thứ hai là..."

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-2-0.jpg


Iwanaga Kotoko, 17 tuổi, cao 150cm, Thần trí tuệ của yêu quái

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-2-1.jpg


Dazai Osamu, cao 175cm, năng lực: Nhân gian thất cách (mất tư cách làm người)

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-2-2.png


Nakahara Chuuya, tuổi khoảng 16,17; cao 160cm.

Năng lực: Điều khiển trọng lực.
 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 3: Chương 3


Edit: Qing Yun
"Giả thiết thứ hai..."
"Loại đau đớn nào sẽ nhanh chóng phát tác sau khi vị phu nhân này đi vào nhà ăn, đau đớn đến mức cầu xin người khác giết mình?"
Thấy có người nghĩ tới, Iwanaga Kotoko gật đầu.

"Đúng, là độc."
Cô nhìn về phía người đàn ông đang ôm thi thể: "Anh nhắc tới pháp y, chứng tỏ anh biết thi thể sẽ được kiểm tra kỹ càng."
"Như vậy, chất độc này phải không màu không vị, ít nhất vị phu nhân này uống xong cũng không phát hiện, hơn nữa khi khám nghiệm tử thi còn không kiểm tra ra được...!Đúng vậy, là dị năng."
"Bột phấn bị anh dùng phương pháp đặc thù xử lý, chỉ cần sử dụng dị năng là có thể biến thành kịch độc."
Hô hấp của người đàn ông như bị bóp nghẹt.

"Vợ của anh có thói quen uống cà phê trước khi ăn sáng.

Lúc ở trong phòng, anh đã bỏ độc vào cà phê, tìm cớ để vợ anh đến nhà ăn trước.

Lại vào thời gian chưa đến giờ dùng cơm, nhà ăn không có ai cả."
"Bản thân anh thì đi gặp bạn bè, đợi cho thời gian không chênh lệch nhiều, anh khởi động dị năng..."
"Câm mồm!"
Giờ phút này, người đàn ông không rảnh quan tâm cô cả nhà Iwanaga hay gì nữa.

"Sao cô biết chuyện nhà người khác được! Hoàn toàn vô căn cứ!"
"Tôi muốn kiện cô tội phỉ báng!"
Iwanaga Kotoko không để ý đến lửa giận của người đàn ông, cô nói tiếp.

"Giả thiết thứ ba, mượn đao giết người."
"Có phải tối hôm qua khi hội đấu giá tiến hành được một nửa, anh đã đi lên boong tàu không?"
Người đàn ông há miệng th* d*c.

"Không cần vội vàng phủ nhận, khi đó tôi ở trên boong tàu, đã nhìn thấy anh."
Về phần có thật sự nhìn thấy hay không...!Đó là bí mật.

Iwanaga Kotoko ra hiệu cho Dazai Osamu và Nakahara Chuuya.

"Như vậy có lẽ anh cũng biết bọn họ là người cùng một tổ chức.

Hơn nữa người thiếu niên tóc đen này còn có khuynh hướng tự sát mãnh liệt."
"Người như vậy ít nhiều bị coi là thần kinh không bình thường, dùng để đổ vỏ thì không còn gì tốt hơn."
"Vì thế sáng nay anh tìm người dẫn bạn của anh ấy đi, rồi hẹn riêng thiếu niên tóc đen này đến đây."
"Về phần hẹn như thế nào, đương nhiên là nói với anh ấy, anh có biện pháp giúp anh ấy tự tử thành công."
"Khi anh ấy đi vào, phát hiện khẩu súng và vợ anh đang ở đó, lúc ấy, vợ anh đột nhiên ngã xuống, đau đớn cầu cứu, vì thế..."
Iwanaga Kotoko nâng tay tạo thành khẩu súng, môi hé mở.

"Pằng."
Mọi người không khỏi rùng mình một cái.

Iwanaga Kotoko dừng nói chuyện, cho bọn họ thời gian suy nghĩ.

Thật ra người đàn ông này làm việc có thành phần đánh cuộc.

Nếu Dazai Osamu làm theo suy nghĩ của anh ta, đó chính là tội phạm hoàn mỹ.

Cho dù không làm như vậy, mục đích giết vợ cũng đã thành công.

Về phần Dazai-san dễ dàng bị người nắm cái mũi dắt đi...!Nhìn anh ấy không giống kiểu người như vậy.

Cuối cùng, Iwanaga Kotoko nhìn Dazai Osamu, phát hiện đối phương không chìm vào suy nghĩ của bản thân như những người khác mà là đang chăm chú nhìn cô, không biết đã nhìn bao lâu.

Đôi đồng tử như một đóa hồng khô nát, không nhìn ra cảm xúc.

Đối diện vài giây, Iwanaga Kotoko rời tầm mắt đi trước.

"Cô cũng nói, tất cả đều là giả thiết của cô, không hề có căn cứ!" Người đàn ông giãy dụa nói.

"Chứng cứ sao, rất đơn giản."
Iwanaga Kotoko xoay gậy chống trong tay.

"Nhà ăn có cameras, đi xem là biết."
"Không có khả năng! Rõ ràng cameras đã..."
Người đàn ông đột nhiên im miệng.

Nụ cười của Iwanaga Kotoko đầy thâm ý.

Mắc câu.

"Rõ ràng cameras đã bị hủy...!Quả thật như thế.

Chẳng qua đừng quên chiếc thuyền này là của tập đoàn Iwanaga Kotoko, muốn làm gì mờ ám cũng rất đơn giản."
"Trong này cất giấu vài chiếc cameras, một tối một sáng.

Cho dù cameras ở sáng bị hủy thì cameras ở tối cũng có thể phát huy tác dụng."
"Cái này vẫn là tôi đề nghị thêm vào, không ngờ thật sự có tác dụng." Iwanaga Kotoko ôm mặt.

Hizz, không hổ là mình.

"Lợi dụng cameras chỗ tối, không chỉ có thể quay được quá trình vợ anh phát độc, còn có quá trình anh hủy cameras, bố trí hiện trường."
Iwanaga Kotoko nhìn xuống người đàn ông từ trên cao.

"Khuyên anh nên nhận tội lập tức, chân tướng chỉ cần điều tra một cái là biết."
"Tôi sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai phá hư trật tự!"
Người đàn ông ngồi đó, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Cuối cùng, hắn thì thào thừa nhận.

"Đúng...!Là tôi giết, là tôi giết cô ta..."
Anh ta đột nhiên cắn răng, sắc mặt dữ tợn lao tới.

"Rõ ràng chỉ kém một chút! Đều tại mày..."
Mọi người kinh hãi, người phản ứng nhanh nhất là Nakahara Chuuya.

Cậu ấy tiến lên, một chân đá trúng đầu vai người đàn ông, phát động dị năng trọng lực, đánh người đàn ông lún vào trong đất.

Trên mặt thiếu niên tóc màu quất hiện rõ vẻ chán ghét.

"Trả lại những lời này cho anh — trả giá cho hành vi của mình đi."
"Chuuya-san thật đẹp trai!" Iwanaga Kotoko khen ngợi: "Chân dài một mét tám!"
"Hôm qua cô cũng không nói như vậy."
"Chuyện quá khứ để cho nó qua đi."
"Cô..."
Nakahara Chuuya đỡ trán.

Cảnh sát đuổi tới, người đàn ông bị mang đi.

Đám người giải tán, du thuyền khôi phục trạng thái trật tự.

Sóng biển yên ả vỗ bờ.

A đúng rồi!

Iwanaga Kotoko liếc nhìn xung quanh một vòng, không nhìn thấy bóng dáng Dazai Osamu, cô tức giận dậm chân.

"Chạy thật nhanh."
"Rõ ràng người ta đứng ra giúp đỡ giải vây, bây giờ không phải nên lấy thân báo đáp để đền ơn à...!Chuuya-san, biểu cảm trên mặt cậu là gì đấy?"
*
Chỗ tối.

Một người đàn ông mặc đồ đen xuất hiện ở phía sau Dazai Osamu.

"Dazai-sensei, đây là tư liệu cậu muốn."
Là tư liệu về người đàn ông vừa mới giết vợ mình.

Anh ta không có tiền, cũng không có quyền, tất cả dựa vào tiền tài của nhà vợ mới làm ra được chút thành tựu.

Sau khi phất lên, dần có lời đồn nói anh ta ăn bám vợ, không bằng vợ.

Anh ta và vợ thường xuyên cãi nhau, rốt cuộc, từ khi vợ phát hiện anh ta ngoại tình...!Rồi tới đỉnh điểm.

Người vợ không nói chuyện này ra ngoài, chỉ cảnh cáo anh ta, nếu anh ta còn tái phạm sẽ làm cho anh ta thân bại danh liệt.

Lúc ấy, người đàn ông bắt đầu nhen nhóm ý định giết người.

Kế hoạch lúc sau giống như lời Iwanaga Kotoko nói.

Nếu thành công, anh ta có thể nắm tất cả tài sản trong tay.

Hơn nữa, Nakahara Chuuya có một đơn đặt hàng đá quý ký với công ty anh ta.

Dazai Osamu cười khinh thường.

Biết mình và Nakahara Chuuya cùng tổ chức cho nên muốn nhân cơ hội này ăn thêm tiền hủy hợp đồng à.

"Dazai sama, bên kia có gửi tin tức đến đây..."
Cấp dưới cung kính nói: "Chỉ cần cậu đồng ý thừa nhận bà Tsubaki là cậu giết, bọn họ đồng ý nhượng một nửa cổ phần công ty, trở thành xí nghiệp phụ thuộc Mafia Cảng."
Đây là chậu nước bẩn, cũng là miếng bánh mì loại lớn.

Thủ lĩnh tiền nhiệm đã làm nền tảng Mafia Cảng bị lung lay.

Mori Ougai lên nắm quyền hai năm nhưng vẫn bị vây trong thời kỷ chấn chỉnh lại, tài chính khan hiếm.

Dazai Osamu lật xem tư liệu, không nói gì cả.

"Bọn họ còn nói, nếu cậu phối hợp, đây có thể là cơ hội xuống tay với tập đoàn Iwanaga, cáo bọn họ tội..."
Dazai Osamu đột nhiên khép tư liệu lại, đưa cho anh ta.

"Đưa tư liệu này cho cơ quan kiểm soát."
Hủy diệt hoàn toàn những thứ người đàn ông kia dốc sức xây dựng.

"Nhưng mà." Cấp dưới do dự: "Hình như ngài Mori càng hy vọng hợp tác..."
"Hợp tác không có giá trị."
Sắc mặt Dazai Osamu lạnh lùng.

"Hủy diệt.

Đừng để tôi lặp lại lần nữa."
Cậu nhìn phía trước, thản nhiên nói: "Đi xuống đi, tôi còn có việc."

"Vâng!"
Cấp dưới vội vàng lui ra, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Rõ ràng chỉ là thiếu niên, nhưng khí tràng này còn kh*ng b* hơn bất kỳ người trưởng thành nào trong Mafia.

Công ty kia coi như chịu chết đi thôi.

Điện thoại vang lên.

"A lô, Dazai-san."
"Boss..."
Dazai Osamu cong môi, trong mắt không có độ ấm.

"Nhiệm vụ hoàn thành."
Sau khi báo cáo hết mọi chuyện.

Mori Ougai bỗng nhiên nói đầy hàm ý: "Lúng ta lúng túng, lại nói tiếp, Dazai-san, hôm nay thế mà lại có người cầu hôn với tôi, đối phương nói muốn cậu, có phải cậu..."
Tút.

Dazai Osamu cúp điện thoại.

*
Iwanaga Kotoko đứng ở đầu thuyền.

Ngày mới bắt đầu, mặt trời trồi lên khỏi mặt biển.

"Trong nhà ăn không có cameras lỗ kim."
Giọng nói này...!
Iwanaga Kotoko vui sướng quay đầu.

"Dazai-san!"
"Cuối cùng anh cũng quyết định kết hôn với em ạ?!"
Dazai Osamu không trả lời câu hỏi này.

"Chuyện mắc cameras sáng tối không phải thật, là cô bịa ra, tôi đã đi kiểm tra rồi."
"Không thể tưởng tượng được anh lại để tâm lời em nói như thế."
Iwanaga Kotoko vốn tưởng rằng Dazai Osamu sẽ tiếp tục không đáp lại, thế nhưng cô nghe thấy tiếng anh cười khẽ.

"Đúng vậy."
"?!"
Dazai Osamu đột nhiên tới gần, cậu cúi người, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên phóng đại trước mặt cô.

Trái tim đột nhiên rạo rực không thể khống chế.

"Da, Dazai-san?"
Ánh mắt Dazai Osamu nhìn cô vô cùng dịu dàng lưu luyến, làm cho người ta vô thức muốn sa vào.

Ít nhất mặt ngoài là như thế này.

"Suy luận của cô nhìn như hợp lý, nhưng càng giống biết được đáp án từ trước hơn, suy luận dẫn đến đáp án này...!Thật là thú vị."
"Tôi từng thí nghiệm, năng lực của cô không phải dị năng."
A, thí nghiệm khi nào?
Hàng lông mi dài của Dazai Osamu run rẩy như cánh bướm, giọng nói có thêm vài phần dụ dỗ.

"Có thể nói cho tôi biết, cô dùng cách nào được không, hửm?"
Cậu cười rộ lên, giọng nói càng dịu dàng hơn.

"Được không, Kotoko?"
Iwanaga Kotoko cảm thấy máu xông thẳng gương mặt.

Huấn luyện anh dùng mỹ nhân kế, anh phạm quy!
"Anh tò mò lắm sao?"
Dazai Osamu cười gật đầu.

"Tốt lắm, tò mò là bước đầu tiên của thích."
Dazai Osamu không nói gì, đôi đồng tử có thêm vài phần hoang mang cùng tìm tòi nghiên cứu.

Như là sinh ra khó hiểu đối với việc cô theo đuổi cuồng nhiệt, cùng với muốn biết cô có thật lòng hay không.

— Vì sao lại có người khiến người ta thích như vậy chứ.

Dazai Osamu lùi ra sau, cánh tay vén áo bành tô màu đen lên rồi rút khẩu súng bên hông ra.

"!"
Trong giây phút kia, như có thần giao cách cảm, Iwanaga Kotoko hiểu được.

— Súng mà Dazai Osamu dùng không phải súng của hung thủ mà là súng của chính mình!
Như vậy, cho dù khám nghiệm tử thi cũng sẽ cho ra kết luận viên đạn không phù hợp.

Vì để cho người đàn ông nghĩ mình mắc câu, cho nên anh ấy mới đổi thành khẩu súng mà người đàn ông chuẩn bị sẵn trước khi có người đuổi đến...!Còn việc viên đạn khác nhau, cái này không phải dùng mắt thường là có thể nhận ra.

Nói cách khác, ngay từ đầu anh ấy đã biết đây là âm mưu?
"Lúc ấy cô ta cầu tôi cứu giúp.

Chất độc phát tác đau đớn như dưới địa ngục, nếu là tôi chắc chắn tôi cũng không chịu được."
"Vì cảm ơn cô ta cho tôi xem cái chết đáng quý, tôi đồng ý."
Dazai Osamu đột nhiên xoay người, nổ súng vào mặt biển.

"Tôi cứ như vậy, một phát, một phát, một phát..."
Tiếng súng không ngừng.

"A, thật là rất xa xỉ, lòng tham không đáy cỡ nào...!Ha ha ha..."
Dazai Osamu như rơi vào trạng thái điên cuồng.

Bốp.

Một tiếng vang thanh thuý vang lên.

Iwanaga Kotoko tát một cái, cuối cùng cô không dùng lực, chỉ áp tay lên má Dazai Osamu.

"Anh cố ý đúng không." Cô than thở không vui: "Bắn súng sẽ dẫn người khác tới, em còn muốn ở trong thế giới hai người với Dazai-san một lát nữa mà."
"..."
Biểu cảm trên mặt Dazai Osamu đông lại mờ mịt.

"Cho dù như vậy em vẫn thích anh lắm."
Iwanaga Kotoko cố gắng ưỡn b* ng*c bằng phẳng rồi vỗ má cậu.

"Cái gọi là thích, đương nhiên chính là muốn bao dung tất cả!"
Hơn nữa diện mạo của anh thật sự rất dễ nhìn...!
Trong lúc nói chuyện, ánh sáng mặt trời dần dâng lên.

Ánh mặt trời chiếu đến từ phía sau cô.

Không biết có phải do ánh sáng hay không, Iwanaga Kotoko nhìn thấy đôi mắt Dazai Osamu thay đổi.

Mục đích kéo sự chú ý đã thành công, tiếp theo vẫn nên đừng ép buộc người ta quá.

Trực giác nói cho Iwanaga Kotoko biết Dazai-san là người nếu mặt tình cảm mà bị ép quá chặt thì chắc chắn sẽ trốn...!Tuy rằng Dazai-san trốn tránh cũng rất hấp dẫn!
"Như vậy đi, đồng ý với em một việc, em sẽ nói cho anh biết phương pháp suy luận của em."
"Yên tâm, không phải chuyện yêu đương...!Lại nói, anh thật sự không suy xét yêu đương với em à?"
"..."
Dazai Osamu: "Cô nói chuyện chính đi."
Iwanaga Kotoko quay lại chuyện chính.

"Dazai-san xem Titanic chưa?"
Dazai Osamu có dự cảm không tốt.

"Từ nhỏ người ta đã mơ ước làm động tác đó trên thuyền với bạn trai rồi, siêu lãng mạn đó!"
Iwanaga Kotoko dang hai tay đón gió, quay đầu hứng thú bừng bừng nói.

"Đến đây đi Dazai-san!"
"...!Tôi từ chối."
*****
Cách xưng hô thêm san, kun, sensei là tham khảo trong anime.
 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 4: Chương 4


Edit: Qing Yun
"Không thì vẽ bức tranh em không mặc quần áo cũng được, đây là cảnh kinh điển trong Titanic đó!"
Iwanaga Kotoko cầm gậy gõ lên boong tàu, nụ cười như đã đoán được từ trước.

"Lựa chọn một cái đi, Dazai-san."
Thiếu niên trước mắt rất thông minh.

Nhưng dù có thông minh đến đâu cũng không thể nghĩ thông suốt được tất cả mọi việc, nếu không Dazai Osamu đã không cố ý đến tìm cô.

Bí mật của cô rơi vào lĩnh vực chưa được khám phá này.

Tất nhiên, Dazai Osamu cũng có cách khác để làm cô mở miệng.

Iwanaga Kotoko nhìn thoáng qua sắc mặt âm u của Dazai Osamu.

Chẳng qua...!Chắc là không đến mức kia nhỉ.

Trong không khí như có tiếng thở dài.

Dazai Osamu đi tới, khôi phục dáng vẻ ngày thường, cậu dịu dàng nói: "Nào, quay người đi, nâng tay lên, tiểu thư Iwanaga Kotoko."
"Dazai-san, là ảo giác của em ạ, hình như anh hơi cam chịu thì phải?"
Sẽ không đẩy cô xuống biển chứ?
"Không đâu." Tiếng nói của Dazai Osamu truyền tới từ phía sau: "Tiểu thư đáng yêu yêu cầu, đương nhiên phải cố gắng thỏa mãn rồi."
Một đôi tay nhẹ nhàng đặt bên hông cô.

Dazai Osamu không hoàn toàn gần sát cô, cậu vẫn giữa một đoan khoảng cách, nhưng sau lưng vẫn cảm nhận được hơi thở cùng nhiệt độ cơ thể truyền đến.

Iwanaga Kotoko cúi đầu nhìn.

"Tay của Dazai-san thật đẹp." Tiếp tục thổi phồng: "Đều nói tay chính là khuôn mặt thứ hai.

Ngón tay Dazai-san thon dài, khung xương rõ ràng, kết hợp với khuôn mặt của anh, thật rất cộng điểm đó."
Dazai Osamu cười khẽ.

Cậu kề sát, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng rơi vào tai.

"Có thể nói cho tôi biết không?"
Iwanaga Kotokotrốn tránh.

"Ngứa, ha ha ha."
"Đừng lộn xộn, tiểu thư Iwanaga, ngã xuống tôi sẽ không vớt người đâu." Cánh tay trên lưng tăng thêm lực: "Còn nữa, mắt phải và chân trái của cô bị sao vậy?"
Thật sự là nhạy bén đó, Dazai-san.

Mắt phải của cô là mắt nhân tạo, chân trái là chân giả.

Được tạo thành từ vật liệu có khoa học công nghệ cao nhất, độ giống thật cực cao, gần như có thể đánh tráo với thật, người thường khó nhìn ra được.

Mắt phải và chân trái không phải bị mất vì tai nạn xe cộ.

"Dazai-san tin tưởng yêu ma quỷ quái tồn tại không?"
"Con người còn không phải yêu ma à...!Không, còn đáng sợ hơn yêu ma."
"Dạ?"
"Không có gì."
Dazai Osamu suy nghĩ, ngầm hiểu.

"Trong [Cổ sự ký(1)] có ghi lại một loại tên là thần Kojiki, là người bù nhìn được thần cách hóa, tuy rằng chỉ có một chân nhưng lại thông hiểu vạn vật, coi như Thần trí tuệ.

Mà một mắt cũng coi như tiến gần đến thần."
(1)Kojiki (Cổ sự ký) hay Furukoto Fumi là ghi chép biên niên cổ nhất còn sót lại của Nhật Bản.

Cổ sự ký được Ō no Yasumaro viết vào thế kỷ thứ 8 theo thánh chỉ của Hoàng gia.

Kojiki tập hợp các thần thoại về nguồn gốc của nước Nhật và các vị thần (kami).

Cùng với Nihon Shoki (Nhật Bản thư kỷ), các thần thoại trong Kojki đã ảnh hưởng ít nhiều tới các thần thoại và nghi lễ Thần đạo, bao gồm cả lễ thanh tẩy misogi (theo Wikipedia)
"Dazai-san thật bác học, không hổ là người em nhìn trúng!"
"Mắt của Dazai-san cũng bị che mất một bên, rất có tướng vợ chồng với em đấy!"
Đây là cái gọi là tâm ý tương thông sao!
"Ý của cô là, cô là thần minh?"
Trong giọng nói của Dazai-san có sự cười nhạo.

Nhưng những gì Iwanaga Kotoko trải qua lại đúng là như thế.

Năm mười một tuổi, cô bị nhóm yêu quái bắt vào rừng sâu, bị chúng thỉnh cầu trở thành Thần trí tuệ, dùng trí tuệ giúp đỡ nhóm yêu quái giải quyết tranh chấp.

Sau khi đồng ý, Iwanaga Kotoko bị mất đi một chân và một mắt.

Cũng bởi vậy, cô có năng lực tiếp xúc với yêu quái.

Yêu quái các nơi cũng sẽ cung cấp tình báo cho cô.

"Cho nên là nhóm yêu quái trên thuyền nói chân tướng cho cô ngay từ đầu, sau đó cô tạo ra suy luận hợp lý?"
Iwanaga Kotoko không trả lời trực tiếp.

"Là linh hồn của người vợ nói cho em biết, chỉ cần đồng ý, linh hồn người vừa chết có thể ở lại một thời gian."
"Chính là chị ấy và chồng bất hòa, chị ấy có thói quen uống cà phê vào sáng sớm, cùng với chuyện tối hôm qua người kia có lên boong tàu..."
Nói xong, Iwanaga Kotoko quay đầu nhìn Dazai Osamu.

"Rất khó tin ạ?"
"..."
"Nếu không tin, Dazai Osamu coi em là người bị người ngoài hành tinh b**n th** giết hại cũng được."
Thừa dịp Dazai Osamu suy nghĩ, Iwanaga Kotoko không nói nữa, cả người nhập tâm vào tư thế này, tưởng tượng mình đang ở trên một con tàu to lớn, gió biển nhẹ nhàng khoan khoái thổi tới, thậm chí bên tai còn vang lên làn điệu My Heart Is Eternal du dương...!
Rắc...!
Một tiếng chụp ảnh vang lên.

Hai người đồng thời quay đầu.

Nakahara Chuuya giơ điện thoại di động lên, châm biếm: "Con cá thu này, cậu cũng có hôm nay."
"Làm ơn gửi bức ảnh cho tôi, Chuuya-san!"

"A, đương nhiên có thể."
Mặt mũi Dazai Osamu thoáng vặn vẹo, cậu tiến lên: "Xóa đi!"
"Cậu nói ông xóa là ông phải xóa à? Dựa vào cái gì?!"
"Dựa vào Chuuya là chó của tôi!"
"Hả?!"
Hai người cãi nhau, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.

"Sao cứ cảm thấy bọn họ vừa chạm trán là đồng loạt rớt IQ nhỉ..." Iwanaga Kotoko nhìn bóng dáng hai người, lên tiếng chê bôi, lại quay đầu nhìn về phía Shimane: "Chụp rồi chứ?"
Vệ sĩ gật đầu.

Đúng vậy! Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chờ ở phía sau!
Cô đã dặn dò vệ sĩ chụp lại cảnh này từ trước!
"Gửi ảnh...!Oa, tóc Dazai-san bị gió thổi bay cũng đẹp trai quá, mặt thật non."
"Bức ảnh đầu tiên chụp cùng Dazai-san, chọn làm màn hình di động, được rồi!"
Hạnh phúc lên mây.

"Chờ sau này chụp được ảnh Dazai-san lúc ngủ lại đổi sau ~"
Iwanaga Kotoko liếc thấy vẻ mặt của vệ sĩ.

"Có phải anh muốn nói gì không?"
"...!Không phải."
*
Trên đường về nhà.

Iwanaga Kotoko tựa đầu vào cửa kính xe, cô nói.

"Không biết bây giờ Dazai-san đang làm gì nhỉ?"
Đây là một lúc không thấy như cách tam thu trong truyền thuyết sao.

Tuy rằng đã có cách liên lạc, nhưng xem tiến độ trước mắt vẫn nên rụt rè một chút thì hơn...!Được rồi, chân tướng thật sự là thế này---
Dao diện nhắn tin.

Iwanaga Kotoko: [Chào Dazai-san, anh suy xét chuyện yêu đương với em thế nào rồi?]
Đối phương trả lời: [Cô là?]
Thật lãnh đạm.

[Em là Iwanaga Kotoko.

Không phải chúng ta đã trao đổi cách lên hệ trên du thuyền rồi ạ?]
Lần này phải mất một lúc lâu mới nhận được câu trả lời, có thể tưởng tượng ra dáng vẻ rối rắm không biết nói gì của đối phương.

[À.]
[Tôi là Nakahara Chuuya.]
Iwanaga Kotoko: "..."
Thật xin lỗi, quấy rầy rồi!
Thế mà lại cho địa chỉ sai!
Nếu nhóm yêu quái có ở đây thì tốt rồi, có thể nói cho cô biết Dazai-san đang ở đâu.

Cô không nói cho Dazai Osamu biết, lần này sau khi tỉnh dậy, cô không cách nào nhìn thấy yêu quái như trước, giống như năng lực bị che chắn, hoặc là chúng nó đột nhiên biến mất khỏi trên đời.

Chẳng qua những linh hồn vừa mới qua đời như chị Tsubaki, gần như xảy ra ngay trước mắt, cô vẫn có thể nhìn thấy.

Tai nạn xe cộ kỳ quái.

Mất đi ký ức của hai năm.

Không thể liên hệ với yêu quái.

...!
Iwanaga Kotoko chậm rãi thở ra một hơi dài.

Xem ra hai năm này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì, chìa khóa mấu chốt để tìm ra chính là khôi phục trí nhớ.

Nhưng mà y học cũng không thể giúp cô nhớ ra, hy vọng dựa vào người khác cũng vô cùng xa xôi.

Ở trường học cô luôn đi một mình.

Chưa bao giờ nhắc chuyện yêu quái với người khác.

Nếu tỏ tình không thành công, có lẽ cũng không nói chuyện này ra.

Điện thoại máy tính có thể có ghi chép lại gì đó, nhưng đều bị hủy trong tai nạn xe cộ rồi.

Nghĩ thế nào cũng là ngõ cụt.

Còn cách nào khác không, dị năng? Thôi miên?
Trong lúc tâm sự nặng nề, xe đi gần đến ngôi nhà xa cách đã lâu.

Một khu nhà cao cấp.

Người giúp việc mang đồ của cô vào phòng, quản gia đi tới: "Cô chủ, có một bưu kiện được Yokohama gửi tới."
"—— Thủ lĩnh Mafia Cảng mời cô đến Yokohama gặp mặt, thời gian là tuần sau."
Tốt lắm!
Xem ra là cảm thấy hứng thú với điều kiện của cô.

"Quả nhiên là Mafia Cảng à..."
Không hổ là Dazai-san, khí chất cực kỳ thích hợp.

"Thứ tôi nói thẳng, cô chủ, Mafia Cảng là một tổ chức cực kỳ nguy hiểm, hai năm trước đã gây ra gió tanh mưa máu ở Yokohama." Lão quản gia nói: "Cô vẫn nên tránh tiếp xúc với bên kia mới tốt."
"Yên tâm đi." Iwanaga Kotoko đi về phía trước: "Tôi chỉ đi cầu thân thôi."
"Nói như vậy tôi yên tâm...!Cái gì?!"
Iwanaga Kotoko đi qua một phòng đang mở cửa, cô chợt hoang mang dừng bước.

"Mấy người đang làm gì thế?"
Bốn nhân viên kỹ thuật mặc áo trắng đang mày mò một cái thiết bị hình tròn rất lớn.

"Tiểu thư Iwanaga."
Cô đi qua: "Đó là khoang trò chơi à?"
"Đúng vậy."
Đường kính khoang trò chơi ước chừng hai mét, toàn bộ là màu trắng, chỉ có màn che là màu đen.

Ở giữa có một ghế trờ chơi, bốn phía là các loại thiết bị, trên đỉnh là một cái mũ kim loại treo lơ lửng, có lẽ sau khi khởi động nó sẽ tự rơi xuống.

Bức tường bên trong có màu đen, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy dòng điện màu xanh sáng chạy qua, rất có cảm xúc của kỹ thuật khoa học tương lai, có lẽ giá cả cũng rất kinh người.

Có khi nào là thứ cô làm trong khoảng thời gian mất trí nhớ không?
Nhưng hình như cô không có hứng thú chơi trò chơi cho lắm.

Nhân viên kỹ thuật giải đáp nghi ngờ của cô: "Cái này được gửi tới vào ngày cô xuất viện, không biết ai gửi, chỗ người gửi cũng trống không."
"Đã loại bỏ khả năng là vật thể nguy nghiêm.

Chúng tôi đã tiến hành phân tích."
"Có kết quả chưa?"
"Tạm thời chưa có," Nhân viên kỹ thuật nói: "Ngay cả khởi động cũng chưa thể khởi động...Rõ ràng năng lượng hệ thống hoạt động bình thường."
"Đủ thần bí đấy." Iwanaga Kotoko châm chọc.

Cô vào khoang trò chơi, lấy gậy gõ khắp nơi, cuối cùng đặt mông ngồi xuống ghế trò chơi.

Ghế mềm vừa phải, cũng đổ rộng, nếu có thể làm cho Dazai-san đến ngồi cùng thì tốt rồi, loại không gian kín này rất thích hợp tình chàng ý thiếp lau súng cướp cò---
Mọi người chợt hít vào một hơi!
"Tiểu thư Iwanaga--"
Bên ngoài không gian khép kín, mọi người la lên.

Tiếp theo là tiếng máy móc khởi động.

Sao lại thế này, không phải không thể khởi động à?!
Một lực lượng kỳ lạ giữ chặt cô trên ghế, khiến cô không thể động đậy.

Đặt gậy xuống ghế ngồi.

Giao tiếp với yêu quái nhiều năm, có việc lạ gì mà cô chưa từng gặp.

Ngạc nhiên ngắn ngủi vài giây, Iwanaga Kotoko bình tĩnh lại.

"Thế nào." Cô hỏi: "Trò chơi này là cưỡng chế à?"
Rõ ràng là nhắm vào cô.

Có tiếng nói truyền tới.

[Tất cả những chuyện cô muốn biết đều ở trong đây.]
Cái gì?
Ý là...!Trí nhớ của cô sao?
[Có tiến vào hay không?]
"Bây giờ à..."
Dù có phải âm mưu hay không, cô sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội có thể tìm lại trí nhớ nào, chẳng qua trước mắt...!
"Tôi có cuộc hẹn quan trọng phải đi ngay, chơi trò chơi sẽ đi không kịp, tôi lại không biết chơi cái này."
[Có thể rời khỏi trò chơi bất cứ lúc nào.]
"Vậy được rồi."
Cô đồng sy.

Mũ kim loại rơi xuống, thế giới trước mắt trở nên kỳ lạ.

Sau vài giây choáng váng, Iwanaga Kotoko mở to mắt.

Bốn phía đều là màu lam, như là đang trôi nổi trong giải ngân hà.

[Đây là Kì Điểm Không Gian, là không gian cá nhân của người chơi.]
[Trò chơi: Chú thuật kỳ đàm · đang download...]
[Dowload thành công.]
[Nhiệm vụ người chơi mới: lấy được son môi của Gojo Satoru.].
 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 5: Chương 5


Edit: Qing Yun
[Các nhân vật xuất hiện trong trò chơi đầu tiên là nhân vật trong anime Jujutsu Kaisen]
***
Cảnh trong trò chơi thật sự quá chân thật.
Cảnh tượng thay đổi.

Trước mặt xuất hiện ngã tư đường quen thuộc ở Nhật Bản, người đi đường đông đúc như dệt kim, cửa kính của cửa hàng chiếu rọi ánh mặt trời chói chang.
[Nhiệm vụ cho người mới: lấy được son môi của Gojo Satoru.]
"Son môi của Gojo Satoru?"
Sản phẩm mới ra à, Gojo?
[Là Gojo Satoru, son môi.]
Khung chat bay ra, hiển thị tin tức về chiều cao cân nặng và ảnh chụp của thanh niên tên là Gojo Satoru.

Một đầu tóc trắng, đeo kính đen thui, động tác đi lại khoa trương, vừa thấy chính là...
"Nghệ thuật gia bị mù?"
Iwanaga Kotoko vuốt cằm tự hỏi.
Nếu là người mù, vậy chắc lấy son môi không quá khó.
[Ba địa điểm có son môi của Gojo Satoru.]
[-> Trên người mục tiêu.]
[-> Nhà chị em Fushiguro.]
[-> trường Cao đẳng Kỹ thuật Lời nguyền.]
[Mời lựa chọn.]
Muốn lấy đồ vật thì lấy thẳng trên người chủ nhân là thích hợp nhất.
Sau khi chọn xong, Iwanaga Kotoko nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống: [Chú ý, mục tiêu nhiệm vụ xuất hiện.]
Người ở đâu?
Hết nhìn đông lại nhìn tây, một tiếng nói nhỏ vang lên bên tai: "Sama, ở bên kia."
Iwanaga Kotokokinh ngạc.
"Phù du linh?"
Không chỉ như thế, sau bốt điện thoại, dưới nắp cống, trên ngọn cây, chỗ nào cô cũng có thể nhìn thấy.

Xem ra thân phận Thần trí tuệ của yêu quái có thể áp dụng trong trò chơi.
"Ngươi có biết chuyện quá khứ hai năm qua của ta không?" Iwanaga Kotoko hỏi.
Phù du linh lắc đầu.
Cũng đúng, mấy yêu quái này chỉ ở trong thế giới trò chơi lại không phải yêu quái cô quen biết.
Chẳng qua có thể mượn lực lượng của yêu quái để dùng cũng rất tốt.
Iwanaga Kotoko nhìn lại theo hướng Phù du linh chỉ, nơi chờ đèn xanh đèn đỏ, một thanh niên vóc dáng cao lớn đứng đó, anh ta cầm túi giấy trên tay.
Chà, không những không có chó dẫn đường mà còn không có cả gậy mù nữa? Nhìn cũng không giống có bạn bè ở bên.
Trên đầu xuất hiện khung chữ: [Gojo Satoru · giá trị ràng buộc: 0]
Iwanaga Kotoko đi qua.
"Chào anh..."
Cô quơ tay trước mắt đối phương.

Không có phản ứng, hình như thật sự không nhìn thấy.
"Anh qua đường như vậy thật sự rất nguy hiểm, để tôi đưa anh qua nhé."
"...!Hả?!"
Phản ứng kiểu gì thế?
Iwanaga Kotoko hơi hoang mang: "Mắt của anh...!Có phải không tiện không?"
Thanh niên quay mặt, phát ra âm tiết không rõ, tấm lưng rộng hơi run rẩy.
"Đúng vậy."
Khi quay đầu lại, vẻ mặt anh ta trở nên rất đáng thương, như là mèo trắng bị vứt bỏ: "Mấy tên nhóc kia bỏ tôi đi mất.

Tôi không thấy gì cả, đi một mình rất sợ hãi."
"Nếu anh không ngại thì để tôi đưa anh qua đường nhé? Hoặc là nhà anh ở đâu, tôi đưa anh về."
Chỉ cần anh đồng ý đưa son môi cho tôi là được.
"Vậy làm phiền tiểu thư có lòng tốt này."
Iwanaga Kotoko đưa một đầu gậy vào tay Gojo Satoru: "Anh cầm lấy cái này đo."
Có loại cảm giác dắt chó đi dạo...!Không, là mèo lớn mới đúng.
"Mẹ ơi, bọn họ đang chơi trò gia đình ạ?"
"Suỵt!"
Đưa thanh niên tới bên đường đối diện, lại đi một đoạn nữa, đối phương lên tiếng: "Đến đây là được, nhà của tôi ở ngay phía trước."
Anh ta khom lưng nhìn Iwanaga: "Phải cảm ơn cô thế nào đây, tiểu tư tốt bụng.
Thuận lợi ngoài ý muốn.
"Thật ra là thế này, bạn trai tôi bị khô môi nghiêm trọng.

Tôi thấy môi anh căng mọng mềm mại, vừa thấy là khiến người ta có d*c v*ng phạm tội..."
"Ha ha ha, ánh mắt cô không tồi! Chẳng qua dễ nhìn không phải muốn hôn là hôn được!"
"..."
Iwanaga Kotoko cố ép d*c v*ng muốn châm chọc xuống: "Cho nên anh cho tôi một thỏi son của anh là được.

Tôi có thể trả tiền."
"Sau đó đưa cho bạn trai?"
"Không, tôi tự dùng." Iwanaga Kotoko tràn đầy tự tin: "Như vậy anh ấy sẽ chủ động hôn tôi!"
"Ha ha ha ha."
[Gojo Satoru · giá trị ràng buộc: +3]
Iwanaga Kotoko nhìn đối phương cười đến sắp không thở nổi, cô hơi không vui: "Buồn cười như vậy à?"
"Cho nên, đây là lý do cô tiếp cận tôi? Ừ..." Gojo Satoru như đang tự hỏi: "Là vì bạn trai sao, hơn nữa cô giúp tôi, nếu từ chối thì thật bất lịch sự."
Ok, xem như thành công.
Iwanaga Kotoko chuẩn bị giơ tay lấy son rồi, thanh niên cao lớn đột nhiên đổi ý, vẻ mặt trêu tức nói:
"Nhưng mà..."
"Tôi, từ chối."
Cái gì?!
Bất ngờ không kịp phòng nga.
Tiếng nói lạnh như băng vang lên.

[Nhiệm vụ thất bại]
[Quay về Kì Điểm Không Gian, tiếp theo xin mời...]
[Lựa chọn địa điểm thực hiện nhiệm vụ một lần nữa.]
[-> Trên người mục tiêu.]
[-> Trong nhà chị em Fushiguro.]
[-> trường Cao đẳng Kỹ thuật Lời nguyền.]
Đậu má?
"Nói chuyện cho tốt không được à..."
Iwanaga Kotoko trầm tư: "Xem ra đành phải dùng mỹ nhân kế."
Vốn thầm nghĩ dùng chiêu này với Dazai-san, vì khôi phục trí nhớ, cô không quản được nhiều như vậy.
Thật sự xin lỗi Dazai-san, tình cảm em dành cho anh là thật! Chẳng qua là thời cuộc bức bách!
Iwanaga Kotoko trở lại ngã tư đường.
Cô đi đến bên cạnh Gojo Satoru: "A, đột nhiên choáng đầu quá..."
"Cô bé, cháu sao vậy?"
Một dì đi đến, thân thiết hỏi.
Iwanaga Kotoko mở to mắt nhìn.
Cô nhớ rõ mình ngã về phía Gojo Satoru mà.
Nhìn lại thấy người kia đã đứng cách xa hơn ba mét, mắt nhìn thẳng phía trước như không có chuyện gì xảy ra.
"?!"
Tránh đi lúc nào vậy?
Làm lại--
"A, là ảo giác của mình sao, thế mà mình lại nhìn thấy nam thần Kakashi! Kích động chết mất..."
Người đỡ cô là ông chú đầu Địa Trung Hải, người này còn đẩy mắt kính, dáng vẻ ẩn sâu công và danh.
"Cô gái, bên này có phòng khám mắt."
Làm lại--
"A, sao mình lại thấy hơi say nhỉ, đầu choáng quá."
"Vị thành niên không thể uống rượu, đến cục cảnh sát một chuyến đi."
"???"
Biến thành cục cảnh sát từ khi nào thế?!
Lại--
"Á, mình ngã mất..."
Bốp.
Đau quá, hu hu.
...
Dù áp dụng sách lược gì, Gojo Satoru đều như không nhìn thấy, khả năng né tránh lv max.
Iwanaga Kotoko nằm trên mặt đất, vẻ mặt thẫn thờ, chỉ còn lại đôi mắt trí tuệ.
Được rồi, cô từ bỏ.
"Tính cách Gojo Satoru này thật ác liệt, đây là bản chất kiệt ngạo bất tuân của nghệ thuật gia à!"
"Mỹ nhân kế của mình cũng không dùng được, nhân duyên với phái nữ của người này chắc chắn rất kém!"
Kì Điểm Không Gian, Iwanaga Kotoko phẫn nộ ném gậy xuống đất.

Sàn nhà là thủy tinh trong suốt, phản chiếu lại ảnh ngược của cô và Ngân Hà, nhìn không ra bên dưới là cái gì.
[Nhắc nhở: Gojo Satoru không phải nghệ sĩ mù.]
"Tôi biết."
[?]
"Các ăn mặc kia khiến người thường nghĩ đó là người mù.

Cho nên ban đầu tôi muốn lợi dụng hiểu lầm này để lấy cớ giúp đỡ anh ta, như vậy có thể nghĩ cách lấy son."
Iwanaga Kotoko nháy mắt mấy cái: "Đây là tương kế tựu kế đó!"
"Lần này đi nhà chị em Fushiguro đi."
Iwanaga Kotoko thong thả bước đi, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, không nhịn được tò mò: "Hai người này là con riêng của Gojo Satoru à?"
Không cùng một họ, lại có thể đặt đồ tùy thân ở đó.
[Không phải.]
Hệ thống nói.
[Fushiguro Megumi, Fushiguro Tsumiki là hai đứa bé được Gojo Satoru nhận nuôi.

Hiện tại hai đứa bé đang học ở trường tiểu học.]
Sau khi chuẩn bị tốt, trò chơi bắt đầu một lần nữa.
Vẫn là thời điểm hoàng hôn như trước, mặt trời lặn chiếu vào ngôi nhà hai tầng cũ nát.
Iwanaga Kotoko bước trên cầu thang chật chội lên tầng hai.
Điều kiện sống rất kém.

Nếu là cô nhận nuôi trẻ thì chắc chắn sẽ đưa người đến thẳng biệt thự.
Cũng không biết là Dazai-san muốn nhận con nuôi hay muốn tự sinh nhỉ? Lần sau tìm Dazai-san tham khảo một chút!
Trong bối tối, Iwanaga Kotoko để một con yêu quái có thể biến đổi cơ thể lên người mình, sau đó gõ vang cửa.
Đúng vậy, chiến lược lần này của cô là biến thành Gojo Satoru!
Dù sao chỉ cần lấy được son của anh ta là hoàn thành nhiệm vụ.
Vì để tầm mắt không bị cản trở, Iwanaga Kotoko kéo kính râm lên trán.
Không biết Gojo Satoru nhìn thế giới qua cái kính đó kiểu gì, có lẽ là năng lực đặc biệt nhỉ.
"Ai?"
"Tôi, Gojo Satoru cao lớn đẹp trai."
Tiếng động trong phòng lớn hơn.
"Gojo Satoru đến đây."
"Sao tên kia lại gõ cửa."
Cửa mở, hai đứa trẻ đứng trước mặt, ngước mắt nhìn cô.
[Fushiguro Megumi ·giá trị ràng buộc: 0]
[Fushiguro Tsumiki · giá trị ràng buộc: 0]
"Oa." Iwanaga Kotoko nhỏ giọng nói: "Thật can đảm."
"Tôi đến thăm hai đứa."
Cô đi vào.
Trên bàn là quyển sách đang mở, thì ra hai đứa bé đang làm bài tập.

Trong phòng xem như sạch sẽ, chẳng qua ở trong mắt cô chủ nhà giàu: "Thật nhỏ, còn không bằng nhà vệ sinh nhà mình."
Cậu bé đang lấy dép lê ở tủ giày lên tiếng: "Thầy Gojo, đừng có lúc nào cũng nói vậy."
Iwanaga Kotoko quét một vòng tìm kiếm nơi có thể để son môi, vừa đi vừa nhìn, không chú ý bậc thang trước cửa nhà, cả người lập tức lảo đảo ngã về trước.
Trong mắt hai đứa bé--
Lớn như vậy, thầy Gojo cao lớn như vậy sắp ngã sấp xuống mẹ ơi!
Fushiguro Tsumiki giật mình: "Thầy không sao chứ, thầy Gojo?!"
Iwanaga Kotoko được Phù du linh đỡ.

"Không sao."
Đệch! Đây là cái được gọi là tầm nhìn trên cao à!
Từ một mét năm đến một mét chín, không kịp chuẩn bị gì cả...
Tsumiki nhỏ giọng nói với em trai: "Thầy Gojo...!Cứ là lạ ấy."
"Không cần để ý." Sắc mặt Fushiguro Megumi vẫn rất xấu: "Khả năng lớn là lại đang làm trò."
"Không phải thỉnh thoảng thầy vẫn làm như vậy à, giả làm người mù để đổi lấy sự đồng tình của người khác."
Người lớn không nghiêm túc.
Iwanaga Kotoko tìm kiếm một lát, không tìm được mới quay đầu hỏi Fushiguro Megumi: "Megumi-chan, em có nhìn thấy son môi của thầy đâu không?"
Bé trai xù lông.
"Thầy gọi em là cái gì?!"
A, không phải sao?
Iwanaga Kotoko chớp mắt, ý đồ dùng đôi mắt dễ thương của Gojo Satoru để qua chuyện.
"Em trai Fushiguro Megumi?"
"...!Câm mồm."
Như là cảm nhận được vừa rồi mình hơi hung, Fushiguro Megumi bình tĩnh lại, cứng ngắc nói: "Không phải son môi của thầy ở---"
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra!
"Hello, bé Megumi, Tsumiki thầy tới rồi! Xem thầy mang theo cái gì này! Là chè đậu xanh mới làm...!A hả?"
Người đàn ông cầm chè đi vào, người dừng hình cứng đờ tại giây phút giơ túi chè lên.
Không khí đột nhiên cứng lại.
"A."
"Hả?"
"Cái gì?"
Nét mặt Fushiguro Megumi đông cứng, Tsumiki ngó trái ngó phải, đuôi ngựa tung bay.
- -- hai thầy Gojo?!
Ngày nào cũng có nhân vật mới
1.

Gojo Satoru
Tên: Gojo Satoru
Ngày sinh: 7 tháng 12 năm 1989
Chiều cao: 190cm
Màu tóc: Trắng
Màu mắt: Lam nhạt
Cấp: Đặc cấp
Cấp độ Kĩ năng Tổng thể: Ngay cả trong số các thuật sư đặc cấp, Satoru vẫn được biết đến là thuật sư mạnh nhất trong bộ truyện, nắm giữ nguồn chú lực khổng lồ cũng như một thuật thức mạnh đến kinh khủng.
[Xem thêm tại: https://jujutsu-kaisen.fandom.com/vi/wiki/Gojo_Satoru]

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-5-0.jpg


2.

Fushiguro Megumi
Tên: Fushiguro Megumi
Ngày sinh: 22 tháng 12 năm 2002
Biệt danh: Đầu nhím biển
Chiều cao: 175cm
(Xem thêm tại: https://jujutsu-kaisen.fandom.com/vi/wiki/Fushiguro_Megumi)

sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-5-1.jpg


sau-khi-mat-tri-nho-dazai-noi-muon-ket-hon-cung-toi-5-2.jpg

.
 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 6: Chương 6



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 7: Chương 7



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 8: Chương 8



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 9: Chương 9



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 10: Chương 10



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 11: Chương 11



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 12: Chương 12



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 13: Chương 13



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 14: Chương 14



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 15: Chương 15



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 16: Chương 16



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 17: Chương 17



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 18: Chương 18



 
Sau Khi Mất Trí Nhớ Dazai Nói Muốn Kết Hôn Cùng Tôi
Chương 19: Chương 19



 
Back
Top Bottom