Đam Mỹ Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,286,905
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9t-1iNvzwTaEs5XLLv0A10P06siuzttWCloLwGUXBvcyXDC0fsL15YYyoDe_4A28Jhptpiw7ZCCUv4EHsH4pbHI-HR4hsTSpNKZmRx6yZvgATGUxSkFSudUeI0UMPaQa3gqkrR-OlkKiIvxUxwUH9A=w215-h322-s-no

Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Tác giả: Xuân Hiệp Hiệp
Thể loại: Đam Mỹ, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Truyện: Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A

Tác giả: Xuân Hiệp Hiệp

Thể loại: Nguyên sang, Đam Mỹ, ABO, Cưới trước yêu sau, 1v1, HE

Số chương: 7 chương + 1 phiên ngoại

Edit: Bò

Beta: Lãm

Văn án:

Lúc đầu vì bị tai nạn nên Alpha có hơi ngốc, đầu óc như một đứa trẻ mười tuổi nhưng sau đó sẽ bình thường trở lại.

Omega từng bị một tên cặn bả bỏ rơi.

......

"Vợ ơi, anh đến để tìm thuốc ức chế."

"Bé ơi, theo anh về nhà được không?"

"Cục cưng à, đây là tất cả thẻ ngân hàng của anh, anh cho em mọi thứ của anh."

......

"Có lẽ anh đã mất đi một ít kí ức, nhưng anh chắc em là người quan trọng của anh."

"Nếu như trước đây chúng ta là người yêu, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu lại đi, bắt đầu bằng một nụ hôn đi."

Dưới đây là hồ sơ nhân vật

Mạc Thương: Alpha, dịu dàng + si tình

Pheromone: lạnh như băng?

Tô Ung Thần: Omega, vì thể chất nên khó kiềm chế được nước mắt.

Pheromone: Hương hoa tử đằng

Cưới trước yêu sau, không sinh con.

Gỡ mìn của editor:

Thụ từng có chồng rồi bị người ta đánh dấu, nhưng tên đó bỏ thụ đi ngoại tình.

Công lúc đầu có hơi ngốc vì bị tai nạn nhưng lúc sau sẽ lấy lại đầu óc bình thường.

Truyện ngắn, đọc để giải trí.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 1


Tô Ung Thần là Omega, sau khi ly hôn, cậu bị ép gả cho một Alpha bị thiểu năng trí tuệ, hắn là con trai cả của nhà họ Mạc.

Mạc Thương có gương mặt rất nghiêm nghị, mặc dù tâm trí của hắn chỉ dừng ở khoảng mười tuổi, nhưng giọng điệu khi nói chuyện thì cứ như ông cụ non, dáng vẻ đáng yêu này rất đối lập với khí chất lạnh lùng của hắn.

Theo như người trong nhà kể lại, Mạc Thương bị thiểu năng trí tuệ là do tai nạn, trước khi xảy ra tai nạn, hắn là người ưu tú nhất trong gia đình, là vị chủ tịch trẻ tuổi nhất thành phố S.

Tô Ung Thần ở đây hơn một tháng mà thấy mình như đang nuôi con vậy.

"Tiểu Mạc tổng à... Anh đừng khóc..."

Cậu không ngờ rằng Mạc Thương, người rất điềm tĩnh và nếu không mở miệng nói chuyện thì chẳng ai biết hắn là người bị thiểu năng trí tuệ, lại là một tên rất dính người, khi tiến vào kỳ ph@t tình còn bị nó dằn vặt cho phát khóc.

Pheromone của Tô Ung Thần là mùi hoa tử đằng, đó là mùi Mạc Thương thích nhất, tâm trí của một đứa nhóc mười tuổi thì làm sao hiểu được những điều này có ý nghĩa gì chứ.

"Anh cũng không muốn... khóc, nhưng... anh khó chịu quá. "

Mạc Thương lau nước mắt, đôi mắt phượng hoàng long lanh gợn sóng, vẫn là gương mặt đẹp trai vô cảm, cho nên ngoại trừ khóe mắt hơi đỏ ra thì không ai biết rằng hắn mới khóc.

"Mẹ nói, ngoại trừ ba và mẹ thì em là người thân thiết với anh nhất, em sẽ làm cho anh thoải mái, đúng không?"

Rõ ràng là một giọng nói trầm ấm nhưng lại có thể nói ra một câu nói ngây thơ, Tô Ung Thần thấy rất kì lạ, cậu cứ cảm thấy hành động kế tiếp của mình sẽ dạy hư "đứa nhóc" này mất.

Cậu nhìn hắn rồi cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất để giải thích mối quan hệ của hai người bọn họ, cậu hỏi: "Anh có biết thuốc ức chế là gì không?"

Mạc Thương gật gật đầu: "Anh có học qua lớp sinh lí, là một loại thuốc giúp vượt qua kỳ ph@t tình, kỳ ph@t tình là lúc Alpha sẽ hung dữ và mạnh mẽ nhất, Alpha sẽ đánh dấu một Omega, sau đó thông qua quá trình giao phối..."

"Dừng lại!"

"Nói đơn giản một chút, bây giờ em là "thuốc ức chế" của anh."

Tô Ung Thần vốn cứng rắn cũng bị kiến thức s1nh lý bình thường này làm cho đỏ mặt, cậu phóng ra một chút pheromone, sau đó chỉ chỉ vào gáy mình.

"Anh cắn em rồi rót pheromone vào cơ thể em, nếu cảm thấy đủ rồi thì dừng lại, không cần..."

Tô Ung Thần nghiêng đầu cắn cắn môi: "Đừng để lại dấu quá sâu. "

Mạc Thương nửa hiểu nửa không đi tới gần cậu mà ngửi ngửi, hơi thở nóng rực của hắn làm cho Tô Ung Thần hơi run run, làn da của cậu không phẳng mịn mà có một phần thịt hơi nhô lên, hắn cau mày nhìn phần thịt hơi nhô lên đó.

Sau đó, hắn ngẩng đầu lên hỏi: "Trước đây đã có Alpha nào cắn em chưa?"

Tô Ung Thần hiểu được ý hắn, đó là dấu vết sau khi cậu xóa ký hiệu đánh dấu vĩnh viễn mà chồng cũ để lại, vết sẹo không dễ nhìn, phải mất một thời gian cậu mới có thể chấp nhận nó.

Cậu cúi đầu không nói gì, nỗi cô đơn khó giấu kín hiện ra giữa hai hàng lông mày đang nhíu chặt, một lúc sau, cậu cảm giác mặt mình được nâng lên.

"Mặc dù anh khá không vui khi mình không phải là người đầu tiên."

Mạc Thương sử dụng những từ ngữ không bình thường lắm để nói chuyện với cậu, hai tay hắn ôm lấy mặt cậu.

"Nhưng sau này em chỉ có thể làm "thuốc ức chế" của một mình anh."

Không đợi Tô Ung Thần phản ứng lại, hắn nhẹ nhàng li3m li3m vùng thịt quanh cổ cậu, giống như đang an ủi cậu vậy.

Sau đó, những gì xảy ra tiếp theo đều nương theo bản năng của hắn, cậu có thể cảm giác được động tác của đối phương rất dịu dàng, nhưng lại xen lẫn chút dữ tợn, giống như không cam lòng trước việc con mồi của mình từng bị sử dụng qua.

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

......

Sau ngày đó, Mạc Thương rất dính Tô Ung Thần, ngay cả lúc cậu đi làm, hắn cũng muốn đi theo.

"Anh ngoan ngoãn ở nhà đi, đừng đi lung tung." Hai người ôm nhau, Tô Ung Thần vuốt v e gáy của đối phương: "Đừng giận nữa, sau khi tan làm em sẽ trở về. "

Mạc Thương thấy mình làm nũng không được nên trực tiếp cầm lấy áo khoác mà cậu đang vắt trên khuỷu tay, sau đó khoác lên người mình.

Vì trên đó có mùi pheromone hoa tử đằng.

Nhưng Omega thường nhỏ hơn Alpha, vì vậy size áo của cậu nh ỏ hơn hắn một chút, lúc hắn lấy áo rồi khoác lên người trông rất buồn cười.

Tô Ung Thần cứ để hắn quậy, dù sao kỳ ph@t tình của hắn vẫn chưa kết thúc.

Cuối cùng, cậu chỉ có thể lấy cái áo khoác khác để mặc, sau đó dỗ dành người đang quậy mình rồi mới đi ra ngoài.

Tô Ung Thần vốn không có bất kỳ hi vọng gì với đoạn tình cảm này, nhưng hôm nay cậu thấy như vậy cũng tốt, cho dù có bị thiểu năng trí tuệ nhưng ít nhất hắn sẽ không ngoại tình như chồng cũ của cậu.

Nếu như có thể, cậu tình nguyện thực hiện nghĩa vụ này và sẽ chăm sóc Mạc Thương cả đời.

Dường như những ngày bình thường lặp đi lặp lại một cách máy móc như vậy cũng có hy vọng, Tô Ung Thần vất vả lắm mới có thể tan làm, nào ngờ lại có người đứng ở cửa chặn cậu lại.

"Nghe nói em kết hôn rồi?"

Người đó chặn đường đi của cậu, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, gương mặt trông cũng khá đẹp, gã cau mày mà nhìn cậu.

Tô Ung Thần không ngẩng đầu lên nhìn gã, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng trống không đủ một người đi qua ở cửa, "Thật ngại quá, xin cho qua. "

"Hình như đó là một tên bị thiểu năng trí tuệ, sớm biết như thế, tội gì em phải ly hôn với tôi rồi xóa bỏ ký hiệu như vậy."

Người nọ khom xuống áp sát cậu, ghé vào bên tai cậu nói: "Nếu sau này tên ngốc kia lấy lại được trí nhớ, với gia thế và địa vị của hắn, em thấy hắn còn muốn một Omega đã ly hôn như em không?"

Mỗi một lời mà gã thốt ra làm cho sắc mặt Tô Ung Thần càng ngày càng lộ rõ vẻ chán ghét, bây giờ gã ta quấn lấy cậu chẳng qua chỉ vì lợi ích hợp tác kinh doanh của hai nhà mà thôi.

Cậu tạm thời không muốn suy nghĩ đến chuyện này, trong lúc đang muốn dùng sức đẩy đối phương ra thì cậu nhìn thấy Mạc Thương, không biết hắn đã tới đây từ khi nào.

Bọn họ vẫn đang ở tư thế như này, người ngoài nhìn vào sẽ thấy rất thân mật.

Đuôi mắt Mạc Thương đỏ bừng, nếu không phải vì cơ mặt hắn cứng nhắc, Tô Ung Thần còn nghĩ hắn đang bĩu môi cơ đấy.

"Vợ ơi, anh tới để tìm thuốc ức chế."

<i>Lời tác giả:</i>

<i>Alpha tủi thân nhưng Alpha không nói, vợ ơi, tên này là ai, chẳng lẽ là tên lúc trước đã cắn vợ sao?</i>
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 2


"Vợ ơi... Anh ta là ai? "

Mặc dù hai người đã là quan hệ vợ chồng, nhưng trước đó Mạc Thương chưa bao giờ gọi cậu là "vợ" cả, Tô Ung Thần đang nghi ngờ không biết có phải là hắn đã khôi phục trí nhớ rồi không nữa, nhưng khóe mắt đỏ ửng của đối phương đã xua tan nghi ngờ của cậu.

Mạc Thương ở nhà bị kỳ ph@t tình dằn vặt đến khó chịu, cơ thể hắn giờ đây đang khao khát muốn đánh dấu Omega của mình.

Ảnh hưởng của việc đánh dấu Omega càng lúc càng rõ ràng, lần trước, sau khi kết thúc, Tô Ung Thần bất tỉnh nhân sự, có lẽ lần đó chỉ có một mình hắn là thoải mái.

Mấy ngày sau bọn họ không nhắc tới chuyện đánh dấu nữa nên Mạc Thương đứng ngồi không yên.

Vì vậy, hắn đã lên mạng tìm một bài báo, tiêu đề của bài báo rất phù hợp với tâm trạng của hắn lúc đó.

Tên là «Làm thế nào để lấy lòng vợ?», điều đầu tiên là phải gọi đối phương là vợ, bé cưng, em bé và một loạt các danh xưng thân mật khác.

"Bé cưng, về nhà với anh đi, được không?"

Mạc Thương thấy Tô Ung Thần không nhúc nhích, trong lòng hắn vang lên hồi chuông cảnh báo lớn, không phải là người đàn ông trước mặt muốn cướp lấy vợ của hắn đấy chứ, thấy thế, hắn vội vàng tiến lên vài bước.

Sau đó lấy một đống thẻ ngân hàng từ trong túi ra, "Bé ơi, đây là tất cả thẻ ngân hàng của anh, anh cho em hết. "

«Làm thế nào để lấy lòng vợ?», điều thứ hai là làm những gì mà vợ thích, hắn không biết Tô Ung Thần thích gì, cho nên hắn chỉ có thể đưa cho cậu những gì mình có.

Chồng cũ thấy vậy thì mặt mày tái mét, không ngờ sau khi Tô Ung Thần rời khỏi gã thì cậu lại sống sung sướng như vậy, gã cảm thấy khá khó chịu.

Vì thế gã nghiến răng nghiến lợi nói: "Tại sao trước đây tôi không nhận ra em là con người vật chất như vậy chứ? "

Tô Ung Thần chưa kịp trả lời thì đã bị Mạc Thương đứng bên cạnh giành trả lời.

Hắn mặt không biến sắc nói, "Chú à, phiền chú nhường đường cho, chú chặn đường của bé cưng nhà tôi rồi. "

«Làm thế nào để lấy lòng vợ?», điều thứ ba là không được nổi giận trước mặt đối phương, đây là nguyên tắc cơ bản nhất.

Sắc mặt gã chồng cũ đen kịt, gã rất khó chịu nhưng lại không thể nào phản bác được cái cách xưng hô "chú" này.

Suýt chút nữa là Tô Ung Thần bật cười, thừa dịp gã không chú ý mà nắm tay Mạc Thương đi ra ngoài.

Tài xế vẫn đang chờ ở phía dưới, khi thấy hai người cùng nhau đi ra, tài xế mới thở phào nhẹ nhõm.

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

Sau khi vào trong xe, hai người im lặng một lúc lâu.

Mạc Thương là người lên tiếng nói trước: "Em vẫn còn thích ông chú kia sao? "

Thấy giọng điệu của đối phương có hơi khác, Tô Ung Thần nhìn hắn rồi nghiêm túc nói: "Không thích, em ghét hắn. "

"Vậy em có cần anh giúp em báo thù không?"

Cậu cười cười, quả nhiên chỉ có trẻ con mới có thể sử dụng từ ngữ ngây thơ như "báo thù" này.

Tô Ung Thần sờ sờ đầu đối phương, cậu từ từ nói: "Không cần, miễn sao sau này hắn không tới quấy rối em nữa là được rồi. "

"Quấy rối?"

Mạc Thương nghiêng đầu, hình như hắn không hiểu ý cậu cho lắm.

Tâm tư Tô Ung Thần bắt đầu nổi lên ý định xấu xa, cậu quay đầu lại rồi hôn lên môi hắn một cái.

Mạc Thương bị nụ hôn bất ngờ này làm cho hơi sững người, sau đó hắn mê man nhìn gương mặt nở một nụ cười thật tươi của cậu.

Tô Ung Thần vừa cười vừa nói: "Dưới tình huống đối phương không tình nguyện, còn làm ra hành động làm người ta thấy phản cảm, cái này gọi là quấy rối, đã hiểu chưa? "

Bản thân Mạc Thương cũng không biết bây giờ tai mình đang đỏ bừng, hắn nghiêm túc nói: "Anh biết, nhưng anh tự nguyện. "

Tự nguyện cái quần á, là con nít thì biết cái gì, Tô Ung Thần lơ đãng ừ một tiếng

Mạc Thương vội vàng nói tiếp, "Anh tự nguyện thật mà! "

Tô Ung Thần lại thờ ơ ừ một tiếng.

Mạc Thương không nói gì, hắn trực tiếp xoay mặt cậu lại, sau đó hôn lên môi cậu một cái.

Khi hai đôi môi vừa chạm vào nhau, hắn liền muốn vươn đầu lưỡi mình ra chui vào trong khoang miệng cậu, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của hắn thôi, thực tế thì hắn không dám làm như vậy.

Tô Ung Thần cảm nhận được sự ấm áp trên môi mình, thậm chí cậu còn biết được ý định muốn cạy mở hàm răng mình ra của hắn.

«Làm thế nào để lấy lòng vợ?», điều thứ tư là trong bất kỳ tình huống nào cũng có thể bị động, nhưng khi tiếp xúc thân mật thì không được.

Còn có một điều quan trọng nhất, chính là vợ nói không muốn chính là muốn.

<i>Lời tác giả:</i>

<i>Tài xế: Có ai lên tiếng dùm tui được không...</i>
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 3


Mạc Thương chọc cho Omega của mình tức giận, lúc xuống xe, cậu không thèm nhìn hắn mà trực tiếp đi xuống, rõ ràng là lúc trước cậu sẽ chờ hắn xuống chung.

Thật ra Tô Ung Thần không tức giận vì khi nãy hắn hôn cậu, dù sao cậu là người khởi xướng trước, điều cậu tức giận chính là... mình thế mà bị một người đàn ông với tâm trí của một đứa trẻ mười tuổi quấy rối.

Không được đi chung với cậu, Mạc Thương nhịn. Lúc ăn cơm cậu nói không đói và không chịu xuống lầu, Mạc Thương cũng nhịn. Hắn vừa mới vào phòng thì cậu liền trốn vào nhà tắm, Mạc Thương vẫn có thể nhịn được. Nhưng buổi tối Tô Ung Thần muốn "chia phòng ngủ", Mạc Thương không nhịn được nữa.

"Không được." 【Bất lực nắm chặt góc áo của đối phương.jpg】

Tô Ung Thần cảm thấy trước khi người này lấy lại trí nhớ thì bất kỳ hành động thân mật nào cũng rất kì cục.

Bây giờ tâm trí của Mạc Thương chỉ dừng ở khoảng mười tuổi, hắn còn quá nhỏ để biết những chuyện này.

"Vợ ơi..."【Mím chặt môi, như thể là lát nữa anh sẽ khóc cho em coi.jpg】

Mạc Thương đột nhiên nhớ ra trên mạng có một câu nói như sau, "Một người đàn ông có kỷ luật, đầu tiên là phải quản lý tốt nửa th@n dưới của mình. "

Hắn thấy mình "làm nũng" cũng vô dụng, vì thế hắn đi đến tủ quần áo, lấy cái quần rộng thùng thình ra.

Hắn mặc nó bên ngoài quần ngủ trong ánh mắt khó hiểu của Tô Ung Thần.

Tô Ung Thần khó hiểu hỏi: "Anh đang làm gì vậy? "

Phòng ngủ lạnh à? Hay là hắn cũng biết cái quần ngủ này làm lộ ra quá nhiều đường nét nên mới chồng thêm một cái vào?

Mạc Thương chớp chớp mắt, hắn nghiêm túc nói, "Nếu em lo lắng, anh sẽ mặc thêm mấy lớp nữa. "

"Anh sẽ không làm gì em."

Vài giây sau Tô Ung Thần mới nhận ra đối phương có ý gì, cậu không biết bây giờ mình nên nói gì mới phải.

"Trời ạ..." Cậu bất đắc dĩ gãi đầu, "Sao anh lại ngốc quá vậy. "

Mạc Thương không nói gì, hắn chỉ đứng yên nhìn cậu.

Tô Ung Thần bị hắn nhìn chằm chằm như vậy cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, nghĩ đến ý định chia phòng ngủ bất thành của mình, cậu lơ đãng hỏi một câu.

"Anh muốn ngủ với em đến thế sao?"

"Muốn."

Mạc Thương gật gật đầu, "Vì pheromone của em rất thơm, mấy ngày nay anh rất khó chịu, chỉ có lúc ngủ cùng em mới có thể thoải mái một chút. "

... Đó là bởi vì pheromone.

Mặc dù đáp án này năm trong dự đoán của Tô Ung Thần, nhưng cậu vẫn bị câu trả lời đó đạp cho một cú đau.

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

Ngày hôm sau

Hôm nay là ngày nghỉ nên Tô Ung Thần ngủ nướng một chút, sau khi thức dậy, cậu đưa tay sờ sờ thì thấy bên cạnh không còn ai, hình như đối phương đã rời đi từ lâu rồi.

Cậu ngáp một cái rồi đi xuống phòng khách, sau đó phát hiện trong phòng có khách đến.

Khó mà đoán chính xác được tuổi của người phụ nữ ngồi trên sofa kia, bà có mái tóc dài, cử chỉ và thần thái rất có sức hút, chỉ là đôi lông mày của bà hơi nhíu lại, thoạt nhìn có thể thấy bà không phải là người dễ gần.

Sau khi đến gần, Tô Ung Thần mới nghe thấy Mạc Thương gọi bà là mẹ.

Mặc dù cậu đã chuyển tới đây một thời gian, nhưng lúc trước, khi làm các thủ tục cậu đều liên lạc với quản gia của nhà họ Mạc, cho nên đây là lần đầu tiên Tô Ung Thần gặp mẹ của Mạc Thương.

Tô Ung Thần vội vàng chào hỏi: "Dì... à không... mẹ.... Chào buổi sáng ạ. "

Bà nghe vậy chỉ ngẩng đầu nhìn cậu một cái, sau đó thì tiếp tục nói chuyện với Mạc Thương.

Tô Ung Thần xấu hổ đứng bên cạnh một lúc lâu, vẫn là bà nhắc cậu có thể về phòng trước nên cậu mới trốn lên lầu.

Sau khi quay về phòng, cậu đứng trước bồn rửa mặt nhìn mình trong gương, vừa mới thức dậy nên gương mặt cậu có hơi sưng, đầu tóc cũng khá rối.

Tô Ung Thần cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp kia không quá 40, thái độ của bà với cậu rất lạnh lùng, cậu không muốn để ý cho lắm nhưng không cách nào ngừng nghĩ về nó được.

Cậu đứng trầm ngâm một hồi cho đến khi có người gọi cậu, "Cậu Tô. "

Lúc này Tô Ung Thần mới sực tỉnh, cậu quay đầu lại thì thấy người phụ nữ mà mình đang suy nghĩ tới đang đứng trước cửa, sắc mặt bà y như ban nãy.

"Cậu có tiện nói mấy câu không?"

"... Có, dạ có ạ. "

Tô Ung Thần cảm thấy khá căng thẳng, người trước mặt cậu cứ như thẩm phán đang phán án tử cho cậu vậy.

"Bệnh tình của Mạc Thương đang có tiến triển nhất định, bác sĩ nói 70% là sẽ khỏi, cho nên qua hai ngày nữa tôi sẽ đưa nó ra nước ngoài điều trị."

Tô Ung Thần cảm giác như có thứ gì đó bóp chặt lấy trái tim mình, cậu có một linh cảm rất xấu.

"Ý tôi là, một thời gian nữa cậu Tô có thể chuyển đi."

Tô Ung Thần nở một nụ cười gượng ép, " Con không hiểu lắm, không phải chúng ta là thông gia sao? "

Bà không trả lời cậu, Tô Ung Thần hối hận khi mình lại hỏi một câu hỏi buồn cười như vậy.

Cái gì mà là thông gia chứ, cuộc hôn nhân của bọn họ được thành lập dựa trên lợi ích của hai nhà, thậm chí còn không được gọi là vợ chồng nữa.

Dù sao thứ duy nhất mà người nhà họ Mạc có thể lấy của cậu chính là pheromone.

"Được, " Tô Ung Thần nói, "Con biết rồi. "

<i>Lời tác giả:</i>

<i>Bé con đáng thương</i>
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 4


Sau khi chuyển về chỗ ở cũ của mình, Tô Ung Thần mới có thể thoát khỏi kí ức một tháng ngắn ngủi của mình.

Xem ra, người như cậu không thể có được một tình yêu bình thường, dù sao trong nhận định của mình, cậu cũng chưa từng suy nghĩ tới chuyện dựa dẫm hay ỷ lại vào người khác.

Năm cấp 2, đàn anh cậu thầm mến đột nhiên tỏ tình với cậu, nhưng cậu lại từ chối, từ đó về sau, mỗi một mối quan hệ mà cậu bước vào đều đi đến kết cục vô nghĩa.

Vì thế, Tô Ung Thần càng ngày càng cảm thấy cô đơn, nhưng nếu Mạc Thương có thể thật lòng nói một câu "anh thích em" thì cậu sẽ không quá khó chịu nữa.

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

......

Hôm đó, Tô Ung Thần được mời đi dự tiệc đính hôn của một người bạn.

Bữa tiệc được tổ chức ở một biệt thự vùng ngoại ô, khách mời đến đều là những nhân vật nổi tiếng ở thành phố S. Thảm đỏ rực rỡ kéo dài từ vườn hoa ngoài biệt thự đến phòng khách, hoa hồng trải dài hai bên, trông rất đẹp.

Hôm nay trời mưa nhỏ, lúc Tô Ung Thần bước vào phòng khách, bên trong đã có không ít người.

Cậu có thể cảm nhận được những ánh mắt dị nghị của những người xung quanh, có lẽ là liên quan đến cuộc hôn nhân thứ hai đổ vỡ chỉ sau một tháng của cậu.

Tô Ung Thần tìm một góc rồi thong thả cầm ly champagne ngồi trên sofa, gương mặt đẹp trai vô cảm nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.

Nhưng người ngoài không hề biết bàn tay đang siết chặt của cậu đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

"Cậu Tô."

Tô Ung Thần nghe có người gọi mình, giọng nói ẻo lả, rõ ràng là giọng nam nhưng lại mang giày của phụ nữ, ống quần được xắn lên một lai.

"Thật trùng hợp, không ngờ có thể gặp cậu ở đây."

Tô Ung Thần không thèm liếc nhìn người đang nói chuyện với mình, cậu vừa nghe thấy giọng nói này liền cảm thấy ghê tởm.

Nhưng người này lại không biết điều chút nào, cậu ta trực tiếp ngồi đối diện Tô Ung Thần, "Sao cậu Tô lại không để ý đến tôi, anh ơi, có phải em nói sai gì rồi không? "

"Cục cưng, đi thôi, chúng ta qua bên kia."

Xung quanh có những tiếng xì xầm bàn tán, mọi người đều đang "thưởng thức" tiết mục đặc sắc trước mặt mình.

Nếu bình thường thì Tô Ung Thần đã quay đầu rời đi rồi, nhưng bây giờ cậu phát hiện cơ thể mình bị nóng lên không phải do không khí ngột ngạt ở đây, mà là do cậu đến kỳ ph@t tình.

Cậu thậm chí không dám di chuyển chỗ ngồi, mấy ngụm champagne vừa nãy còn như chất xúc tác làm tăng cảm giác khô nóng, Tô Ung Thần biết một khi mình đứng dậy, nhất định sẽ bị mất trọng tâm rồi ngã trở về.

"Anh ơi, ống quần của người ta có hơi dài, lát nữa anh vào nhà vệ sinh chỉnh cho em một chút đi, nha anh?"

Gã chồng cũ lơ đãng nói: "Được. "

Rõ ràng là thân thể đã bắt đầu xao động, ý thức cũng hơi mơ hồ, hai người này còn ở trước mặt cậu nói những câu ghê tởm, Tô Ung Thần thấy hơi buồn nôn, tay phải vô thức đặt lên bụng.

"Tô... cậu... á, mẹ nó! Cậu..."

Cuối cùng Tô Ung Thần cũng không chịu nổi nữa, cậu hất ly rượu lên người đứng trước mặt mình.

Khung cảnh rất kịch tính, xung quanh bỗng chốc chìm vào im lặng, mãi cho đến khi MC lên tiếng mới làm cho bầu không khí dịu đi một chút.

Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, mùi hoa tử đằng dần dần tràn ngập khắp sảnh tiệc, mọi người đều không chú ý lắm, chỉ có gã chồng cũ của Tô Ung Thần nhận ra.

Gã đứng dậy tiến lên một bước, kề sát vào tai cậu nói: "Em đến kỳ ph@t tình rồi sao? "

Tô Ung Thần vô lực nâng tay trái đẩy gã ra, cậu muốn đứng dậy nhưng lại không có sức, trên trán chảy đầy mồ hôi.

Thật ghê tởm, quả nhiên là vì lợi ích mà gã có thể làm bất cứ chuyện gì, ngay cả những chuyện này.

"Đừng làm bộ làm tịch nữa, tôi thấy mình thật may mắn khi đã ly hôn với anh, còn hơn là mỗi ngày nhìn anh và nó ngủ với nhau."

Gã chồng cũ căng thẳng, gã cũng tự hỏi rằng lẽ nào kết hôn với nhau mấy năm mà cậu không có mảy may chút tình cảm gì với gã à, sao có thể nói buông tay là buông tay dễ dàng tới vậy.

"Nếu em quan tâm đ ến tôi bằng một nửa em ấy thì tôi đã không ngoại tình."

"Trà xanh" nghe vậy thì rất tức giận nhưng vẫn cố gắng kìm nén, cậu ta cố tỏ ra vẻ dịu dàng.

Bây giờ Tô Ung Thần không nghe lọt được cái gì nữa, cậu cảm giác như trời đất xung quanh đảo lộn, dường như mọi người cũng nhận ra tình huống đang diễn ra bên này, bắt đầu đàm tiếu lời ra tiếng vào.

Bây giờ cậu khó mà duy trì được trạng thái tỉnh táo, suy nghĩ duy nhất của cậu lúc này là "Tôi muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. "

Đúng lúc này, Tô Ung Thần cảm nhận được vai mình có hơi nặng, hình như là có người khoác áo cho cậu.

Trên áo khoác không có mùi hương gì, nhưng Tô Ung Thần lại cảm thấy bản thân như được an ủi, giống như được bảo bọc trong hơi tuyết bí ẩn lại mạnh mẽ nơi Bắc Cực, cậu có hơi rùng mình một chút.

Cảm giác này quen thuộc đến lạ, lúc trước, đêm đầu tiên cậu ngủ bên cạnh Mạc Thương cũng chính là loại cảm giác này.

Lạnh lùng và xa cách, rất giống với tính cách nguyên bản của người kia.

Mạc Thương không biết Omega trước mặt mình đang ph@t tình, nhưng mùi pheromone của đối phương lại làm cơ thể hắn ngứa ngáy, sau khi hắn lấy lại trí nhớ thì hắn biết mình đã mất đi một đoạn ký ức. Tuy nhiên, lúc gặp Omega này, hắn chợt có một cảm giác rất đặc biệt.

"Nếu như em tin tưởng, anh sẽ dẫn em đi."

Giọng nói của người đàn ông trầm ấm, nhưng Tô Ung Thần không phản ứng gì, cậu cắn môi, như thể đang không thoải mái.

Mạc Thương nhìn hai má ửng đỏ của đối phương, có lẽ là bị kỳ ph@t tình làm cho khó chịu, hắn hỏi lại: "Có chỗ nào không thoải mái sao? "

Tô Ung Thần cũng không muốn dây dưa với hắn nữa, nhưng cậu lại không tài nào nói ra lời từ chối, dù sao bây giờ bản thân cũng đang rất khó chịu.

Cậu đành phải ấp úng nói: "... Chân em mềm nhũn rồi.... "
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 5


Mạc Thương không hỏi thêm gì nữa, hắn trực tiếp cúi người xuống, sau đó ôm ngang Tô Ung Thần lên.

Lúc này Tô Ung Thần mới có cơ hội nhìn thấy khuôn mặt chính diện của hắn, cậu thừa nhận mình đã bị gương mặt tinh xảo này mê hoặc, người này trời sinh bản tính kiêu ngạo, không có từ ngữ nào có thể diễn tả được hết phong thái cao quý của hắn, một người như vậy lại ở trước mặt rất nhiều người mà ôm cậu lên.

Hơi thở của Tô Ung Thần hơi chậm lại, tâm trạng vui vẻ bị thay thế bởi sự lo lắng khó nói thành lời.

Cậu tự ti, cậu cảm thấy mình không xứng.

Một người kiêu ngạo như Mạc Thương phải giống với mẹ hắn mới đúng, phải đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu, tại sao hắn lại đến tham dự buổi lễ đính hôn nhàm chán này, hơn nữa còn dây dưa với một người vô danh tiểu tốt như cậu.

"Em đang run này."

Mạc Thương không biết người trong ngực mình vì lạnh hay vì nguyên nhân gì khác mà lại run như vậy, cậu không trả lời mà chỉ mím chặt môi, cũng không biết cậu đang suy nghĩ cái gì.

"Vừa rồi anh có bảo trợ lý đi mua thuốc ức chế, em không cần phải kiềm chế pheromone của mình, anh sẽ không làm gì em đâu."

Tô Ung Thần nghe vậy, suy nghĩ của cậu lại trôi dạt về một tháng trước, đối với Alpha này, cậu không cách nào kiểm soát được trái tim mình, nhưng càng rung động thì cậu lại càng muốn chạy trốn.

Cậu lẩm bẩm nói, "Có ích lợi gì chứ, anh không nhớ ra em. "

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

Lúc này Mạc Thương đã đi đến xe mình, khi nghe câu nói oán trách này của cậu, trái tim hắn không khỏi thắt lại.

Mạc Thương cúi đầu nhìn đỉnh đầu cậu, muốn vươn tay sờ sờ một chút nhưng chợt sững lại, cuối cùng thì buông tay.

Hắn nghiêm túc nói, "Có lẽ anh đã mất đi một ít kí ức, nhưng anh chắc chắn em là người quan trọng của anh."

"Bởi vì pheromone của em..."

Tô Ung Thần ngắt lời: "Lại là pheromone, sao lúc nào cũng là pheromone vậy! "

Nói xong cậu mới phát hiện bản thân mình mất bình tĩnh, cậu im lặng vài giây thì giãy giụa muốn thoát khỏi cái ôm của hắn.

"Anh thả em xuống, em muốn về nhà."

Mạc Thương vẫn ôm chặt cậu, hắn vươn tay mở cửa xe, sau đó nhét người vào ghế phụ.

Mạc Thương đóng cửa xe lại, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, "Đừng quậy nữa."

Hắn đi vòng qua ngồi vào ghế lái, sau đó, chuyện đầu tiên hắn làm là khóa cửa xe lại, phòng trường hợp Tô Ung Thần nóng nảy vọt xuống xe, một Omega đang ph@t tình đi như vậy sẽ rất nguy hiểm.

"Em có gì muốn nói với anh không, hai chúng ta quen nhau như thế nào?"

Mạc Thương nói chuyện rất xa cách, có thể là do đã quen chỉ đạo cấp dưới, giọng điệu hắn cứ như đang ra lệnh vậy, không dịu dàng, không thân mật, cũng không đáng yêu.

"Em không muốn nói."

Tô Ung Thần nói xong, đối phương cũng không hỏi nữa, hai người cứ như vậy mà im lặng nhìn nhau, cậu cảm thấy rất đau đầu với người này, em không nói thì anh liền không hỏi nữa hả?

"Anh và em đã cãi nhau sao?"

"Không có."

Tô Ung Thần biết bầu không khí giữa hai người bọn họ rất kỳ lạ, hơn nữa vì ph@t tình nên tính tình cậu rất khác, cậu nắm lấy cổ áo Mạc Thương rồi thì thầm vào tai hắn, "Em thật sự muốn làm cho anh mất kiểm soát. "

Ai ngờ Mạc Thương chỉ cười cười rồi nói: "Thế sao? Anh thấy em giống y chang con mèo con mà ông nội anh nuôi vậy, nó rất dính người, nhưng lại không dính lấy anh, anh đút đồ ăn cho nó, nó ăn xong liền chạy đi. "

"Có lẽ con người anh trời sinh không biết dỗ dành người khác, cho nên anh luôn cảm thấy mình lạnh lùng hơn người khác, em có nghĩ như vậy không?"

Những lời này chặn đứng suy nghĩ của Tô Ung Thần, cậu không biết mình phải tiếp lời như thế nào.

Đúng lúc này, trợ lý quay về, anh ta đưa thuốc ức chế cho Mạc Thương, sau đó thì thầm vài câu với Mạc Thương rồi rời đi.

"Không biết em thích dùng loại nào nên anh ta mua hết."

Tô Ung Thần nhìn bịch thuốc trong tay hắn, cậu cúi đầu nói: "Không sao, em không kén chọn. "

Cậu bối rối nghiêng người lấy đại một hộp từ trong túi sau đó ngồi lại chỗ mình.

Trong xe không bật đèn, hơn nữa suy nghĩ của Tô Ung Thần đang ở trên mây nên cậu không nhận ra mình đang cầm cái gì.

Mãi cho đến khi cậu muốn mở bao bì ra thì mới phát hiện có gì đó hơi sai sai, cậu đưa cái hộp lên gần để nhìn, sau đó vô thức mà đọc lên.

"Siêu mỏng 0,01!?"
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 6


Tô Ung Thần đọc thành tiếng, sau đó ném hộp bao cao su ra ngoài, nhưng bằng một cách thần kì nào đó nó lại rơi trên đùi Mạc Thương.

Mạc Thương cầm cái hộp lên nhìn rồi nói, "Xin lỗi, trợ lý của anh không có phép tắc gì cả, em cứ coi như mình chưa thấy gì đi. "

Hắn nhìn Tô Ung Thần thò tay vào túi mò mẫm, sau đó lấy thuốc ức chế ra, thấy vậy hắn chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, "Anh ra ngoài một chút nhé? "

Tuy nói như vậy, nhưng hắn không có ý định đi ra ngoài, bọn họ ở trong không gian nhỏ hẹp lâu như vậy, mặc dù không muốn nhưng vẫn sẽ bị pheromone trong xe ảnh hưởng không ít.

Ánh sáng lờ mờ che đi h@m muốn chợt lóe lên trong đáy mắt Mạc Thương.

Mạc Thương không phải là một người tùy tiện, đối với chuyện kết hôn cũng vậy, trong 27 năm cuộc đời của mình, hắn đã rất cố gắng để đạt được danh hiệu "Chủ tịch trẻ nhất", cho nên đến giờ hắn vẫn chưa có bạn đời bên cạnh.

Trải qua mấy chục phút ở chung ngắn ngủi với cậu, Mạc Thương tin rằng, Omega có pheromone hoa tử đằng mà hắn thích nhất này rất có thể là người yêu của hắn lúc hắn bị tai nạn mất trí nhớ.

Tô Ung Thần không biết sự thay đổi trong ánh mắt của đối phương, cậu cúi đầu nói: "Không cần, anh cứ xoay người qua một bên là được. "

Mạc Thương nhìn chằm chằm cậu.

Tô Ung Thần chuẩn bị tiêm thuốc ức chế, cậu bĩu môi nói với hắn, "Xoay người lại đi. "

"Nếu anh không xoay thì sao?"

Tất nhiên là sẽ không sao, nhưng Tô Ung Thần không muốn để hắn nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của mình, cậu cắn môi hờn dỗi, lần này kỳ ph@t tình của cậu tới bất ngờ, không biết nó có liên quan gì tới chuyện gặp lại Mạc Thương không nữa.

"Tùy anh."

Tô Ung Thần không nói gì nữa, cậu tiêm thuốc ức chế vào gáy mình, chất lỏng lạnh lẽo chảy thẳng vào tuyến thể, cảm giác khô nóng đã dần dần tản đi, cậu thoải mái mà phát ra một tiếng rên nhẹ, "Ưm", sau khi ý thức được thì đã muộn.

Mạc Thương áp sát mặt lại gần cậu, giọng nói của hắn nhẹ nhàng mê hoặc cậu.

"Nếu như trước đây chúng ta là người yêu, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu lại đi, bắt đầu bằng một nụ hôn đi."

Dường như nụ hôn này đã sớm được chuẩn bị từ trước, Tô Ung Thần cảm giác cánh môi mình bị hắn cắn lấy, hắn cứ như đang nhấm nháp món tráng miệng vậy, đầu lưỡi của Mạc Thương thuần thục cạy mở hàm răng cậu, sau đó cường ngạnh mà xông thẳng lưỡi vào trong.

Cậu bị cưỡng ép nhận lấy nụ hôn mãnh liệt này, Mạc Thương "trưởng thành" chẳng khác gì một con thú đang ngủ say đột nhiên tỉnh giấc thì chợt phát hiện ra con mồi vậy, "con mồi" không thể tránh được, chỉ có thể đối mặt với thú hoang.

Tô Ung Thần vẫn không thích cách giao phối như dã thú của thế giới này, tất cả những gì cậu mong muốn đều không phù hợp với thế giới này. Lúc Mạc Thương chưa lấy lại được trí nhớ, sự đơn thuần, trong sáng của hắn là thứ mà cậu mong muốn.

Có đôi khi cậu sẽ khinh bỉ mong muốn đó của mình, rồi tự dội cho mình một gáo nước lạnh để bản thân tỉnh táo lại.

Mạc Thương dùng răng nanh xé mở một cái bao cao su rồi nâng tay phải của cậu lên, cúi đầu đặt bao cao su vào lòng bàn tay của Tô Ung Thần.

"Có muốn hay không là do em quyết định."

Hắn chưa từng gặp phải tình huống khó kiềm chế như thế này, cũng không thể tin được là mình lại có d*c vọng với một Omega mới quen không lâu, cho dù bọn họ có quen biết từ trước đi nữa, nhưng tôn trọng đối phương là điều cơ bản nhất.

Mạc Thương muốn ngẩng đầu hôn cậu, lúc này hắn mới phát hiện người trước mặt mình bắt đầu rơi nước mắt, cậu mím chặt môi, trông rất tủi thân.

Tô Ung Thần cũng không biết là mình đã khóc, Mạc Thương bị d*c vọng tha hóa, hắn mang trong mình sự hoang dã làm cho người ta sợ hãi.

"Xin lỗi, anh..."

Mạc Thương có hơi luống cuống, dường như hắn đã đánh giá quá cao mối quan hệ lúc trước của hai người, có lẽ trước đó bọn họ chưa tiến tới giai đoạn có những hành động thân mật như vậy.

Nhưng cũng không phải... cho dù trí nhớ có không đầy đủ thì phản ứng của cơ thể vẫn là thứ thành thật nhất.

Hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cậu, sau đó dịu dàng nói: "Xin lỗi, là do anh hấp tấp. "

Tô Ung Thần cũng không biết mình phải làm sao nữa, cậu đang nghĩ đến kỹ thuật hôn của hắn, cứ như thể không gì có thể làm hắn bối rối được, ngay cả lời xin lỗi mà cũng nói ra nhẹ nhàng đến thế.

Cậu nức nở nói: "Em ghét anh. "
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 7: Hoàn chính văn


Đêm đó Mạc Thương đưa cậu về nhà, suốt quãng đường còn lại, Tô Ung Thần không thèm để ý tới hắn, cuối cùng cậu từ chối không cho hắn ở lại nhà mình.

Mạc Thương bị đuổi về đành đứng ở ngoài, hắn nhìn cánh cửa gỗ im lìm kia thì mới nhận ra là cậu đang rất tức giận, cậu không muốn nghe hắn giải thích.

Rõ ràng là hai người mới quen không lâu, nhưng hắn đã trúng tiếng sét ái tình.

Suy cho cùng, bản thân Mạc Thương cũng không ngờ mức độ phù hợp của pheromone lại có thể hấp dẫn đến như vậy, không ngờ nó lại ảnh hưởng đến hắn nhiều như vậy.

Nghĩ đến đây, Mạc Thương thấy có hơi mất mát, trong đầu hắn bây giờ toàn là câu hỏi vì sao Tô Ung Thần không muốn thân mật với hắn.

<i>(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)</i>

......

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Tô Ung Thần đều nhận được một bó hoa.

"Xin lỗi, anh thấy sách có ghi rằng, nếu yêu đương thì phải bắt đầu từ việc nhận hoa và lời tỏ tình chính thức, chờ đến khi em đồng ý gặp anh, anh sẽ không đến làm phiền em."

Tô Ung Thần biết, khi hai người gặp mặt, Mạc Thương nhất định sẽ tỏ tình với cậu.

Mặc dù bọn họ chỉ mới quen biết có vài tháng, rõ ràng là cùng một người, nhưng Tô Ung Thần lại cảm giác như hai người đã yêu nhau từ lâu rồi vậy.

Nói không mong chờ là nói dối, nhưng cậu thật sự cần một chút thời gian để quyết định xem có nên tiếp tục hay không.

Nhưng cậu chưa suy nghĩ được bao lâu thì liền nhận được tin Mạc Thương nằm viện.

Tình huống cụ thể thì cậu không biết, nhưng cậu đoán nhất định có liên quan đến vụ tai nạn lúc trước, thoạt nhìn thì đây là vụ tai nạn bình thường nhưng cũng có thể là đã được dàn xếp trước.

Người ở địa vị cao khó mà tránh khỏi việc bị người ta bày mưu hãm hại.

......

Tô Ung Thần tự cho rằng mình rất lí trí, nhưng sau khi hay tin Mạc Thương nằm viện liền hoảng hốt, miệng thì nói không quan tâm nhưng lại mua vé bay từ thành phố đang công tác quay về thành phố S.

Lúc cậu trở lại thành phố S đã là rạng sáng, bệnh viện thành phố vẫn luôn sáng đèn, không biết bây giờ trong bệnh viện có bao nhiêu người đang phải thấp thỏm chăm nom người nhà mình nhập viện nữa, nơi này tuy có nhiều người nhưng bầu không khí lại rất trầm

Tô Ung Thần đi tới đi lui ở hành lang bên ngoài phòng bệnh cao cấp, đi đến cửa rồi nhưng lại không đủ dũng khí đẩy cửa đi vào.

Cậu mong là Mạc Thương đang ngủ, cậu chỉ đi vào nhìn một cái thôi, nếu như hắn không bị thương nặng thì cậu có thể yên tâm mà về nhà nghỉ ngơi một lát.

Nhưng Tô Ung Thần không ngờ cậu vừa mở cửa đi vào liền thấy Mạc Thương đang quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tô Ung Thần có hơi chột dạ, cậu lúng túng cười cười: "Trễ như vậy mà anh vẫn chưa ngủ..."

Trong lúc vô tình, ánh mắt của cậu nhìn theo ánh mắt của Mạc Thương, ở trên thành cửa sổ có một chậu cây, nhưng bởi vì chỉ bật đèn ngủ, bên ngoài cũng không đủ ánh sáng nên Tô Ung Thần không thấy rõ là cây gì.

Mạc Thương thấy vậy thì giải thích cho cậu, "Vì đang ở bệnh viện nên trong phòng có mùi thuốc khử trùng rất nặng, thế nên anh mới bảo quản gia đặt một chậu hoa tử đằng ở cửa sổ cho thơm."

Mặc dù Mạc Thương không nói rõ nhưng cậu vẫn có thể hiểu được ý hắn.

Bởi vì hoa tử đằng là mùi pheromone của Tô Ung Thần.

Biết đối phương chuẩn bị nói gì, Tô Ung Thần cảm thấy có hơi run rẩy.

"Mặc dù lời tiếp theo của anh có hơi khó nghe, nhưng thật vất vả lắm anh mới nhìn thấy em nên anh vẫn muốn nói."

Mạc Thương nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Anh thích em."

"Anh chỉ thích pheromone của em mà thôi."

Lời vừa thốt ra, cả hai đều sững người.

Tô Ung Thần không muốn thừa nhận mình đang cố tình gây sự, ở thế giới này, pheromone chính là tiền đề cho tình yêu, nhưng cậu lại ngây thơ cho rằng tình yêu đích thực là tình yêu vượt qua rào cản về pheromone.

Nếu không phải cậu nhìn thấy tình trạng của Mạc Thương vẫn ổn thì cậu rất muốn rút lại câu nói khi nãy của mình.

Mạc Thương dịu dàng nói ra những lời từ tận đáy lòng mình, "Tình yêu là thứ rất phức tạp, tất cả những thứ này đều là tiền đề cho việc anh yêu em, vì sao em lại luôn phủ định chúng chứ? "

<i>Bé đáng thương, sao em lại không hiểu chứ?</i>

<i>Có rất ít Omega có mùi pheromone như em, nói thẳng ra, em xứng đáng được anh yêu thương.</i>

Tô Ung Thần không nói gì, trong khoảng thời gian ngắn, cậu đã suy nghĩ tới rất nhiều tình huống có thể xảy ra, nhưng cậu lại không ngờ bây giờ đối phương đang đau lòng vì mình.

Cậu cảm thấy khóe mắt và mũi mình hơi nóng lên, có lẽ là sắp khóc nữa rồi.

Mạc Thương nhìn cậu, hắn từ từ nói: "Ngoan nào, em không nên trốn tránh cảm xúc của mình chứ. "

"Nếu em tiếp tục trốn, anh sẽ dùng lời nói, hành động, dùng tất cả những gì anh có thể để thể hiện rằng anh yêu em."

"Cơ thể nóng lên không có nghĩa là bệnh, trốn tránh sự thật không phải là rối loạn thần kinh, người anh yêu vĩnh viễn không có khuyết điểm, em rất hoàn hảo."

"Anh sẽ yêu em vô điều kiện, anh sẽ yêu em bằng tất cả những gì mình có."

Nói đến đây Mạc Thương khựng lại một chút, sau đó dịu dàng hỏi: "Em có nghe thấy không? "

Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, cứ như đang muốn gi3t chết ý muốn trốn tránh trong suy nghĩ của cậu.

Bây giờ Tô Ung Thần mới hiểu được, cậu cần có người phá tan đi sự đề phòng của mình, ngay lúc cậu muốn đóng cửa trái tim mình lại thì có người chạy vọt lên mà nói yêu cậu.

Giờ phút này, cậu có thể cảm nhận rằng mình xứng đáng được yêu.

Mạc Thương vỗ vỗ lên khoảng trống bên giường mình, ý bảo cậu ngồi xuống.

Sau khi Tô Ung Thần ngồi xuống, cậu như một đứa trẻ mà vùi đầu vào ngực Mạc Thương, cậu muốn che giấu dáng vẻ muốn khóc thành tiếng của mình, cậu lau nước mắt lên áo bệnh nhân của hắn.

Tô Ung Thần vừa khóc vừa nói, "Rõ ràng... người cần được chăm sóc là anh, tại sao anh... luôn luôn... quan tâm đ ến cảm xúc của em..."

Hai tay Mạc Thương vuốt v e gò má của cậu, sau đó nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán cậu.

"Bởi vì anh yêu em."

Lông mi của Tô Ung Thần còn đọng lại nước mắt, lúc rũ mắt thì nước mắt không ngừng rơi xuống, người lần trước khóc thương tâm như vậy chính là Mạc Thương đang tới kỳ ph@t tình.

Thời gian trôi qua, người biến thành túi khóc nhỏ chính là cậu.

Mạc Thương đặt cằm đối phương lên vai mình, hắn dùng một tay ôm lấy eo cậu, tay kia nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

"Không sao cả, cứ khóc đi, anh thích nhìn em khóc."

- Hoàn chính văn -
 
Sau Khi Kết Hôn Với Túi Khóc A
Chương 8: Phiên ngoại 1: Kỳ ph@t tình


Mạc Thương cảm giác đã lâu rồi mình vẫn chưa trải qua kỳ ph@t tình, lần gần nhất cũng là nửa năm trước, nhưng lúc ấy hắn đang trong trạng thái mất trí nhớ, hắn không nhớ những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó.

Bởi vì pheromone quá mạnh nên bình thường thuốc ức chế dành cho Alpha không có hiệu quả, những kỳ ph@t tình lúc trước đều là một mình Mạc Thương tự chống cự.

Nói thật, hắn cũng có hơi mong chờ, hắn không biết khi mình đã có Omega rồi thì lúc vượt qua kỳ ph@t tình có khác gì lúc bình thường không.

"Anh đang nghĩ cái gì vậy?"

Tô Ung Thần vừa mới tắm xong, cậu nhìn Mạc Thương ngây người nhìn chằm chằm máy tính, thấy thế cậu không khỏi khó hiểu.

Lúc này Mạc Thương mới lấy lại tinh thần, hắn đặt máy tính sang một bên, uể oải di chuyển đôi chân tê cứng của mình, sau đó duỗi người dang rộng hai tay với Tô Ung Thần.

Mặc dù Tô Ung Thần có hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đi đến cho hắn ôm.

Hắn vùi đầu vào ngực đối phương, rầu rĩ nói: "Anh đang nghĩ, kỳ ph@t tình của anh bây giờ với lúc trước có gì khác nhau."

Tô Ung Thần cười cười trêu chọc hắn: "Anh sẽ khóc. "

Mạc Thương giống như nghe được chuyện gì đó rất thú vị: "Thật sao? "

Tô Ung Thần kéo hai tay đang ôm lưng mình của Mạc Thương lên phía trước, sau đó cậu ngồi xuống giường, Mạc Thương nhanh tay lấy máy sấy tóc trong ngăn kéo tủ, ngồi đối diện sấy tóc cho cậu.

"Thật đó, anh sẽ nằm trong lòng em, khóe mắt đỏ bừng mà cầu xin em phóng pheromone, để anh thoải mái một chút..."

Nói tới đây, Tô Ung Thần khựng lại một chút, cậu ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Mạc Thương, ai mà ngờ đối phương chỉ nhếch môi một cái, trông hắn rất vui chứ không ngạc nhiên hay xấu hổ gì.

Thấy cậu không nói gì, Mạc Thương vẫn chưa đã ghiền tiếp tục hỏi: "Còn nữa không? "

Hỏi xong thì hắn xoa xoa đỉnh đầu cậu, Tô Ung Thần biết hắn muốn mình cúi đầu xuống, cậu ngoan ngoãn cúi đầu xuống rồi tiếp tục nói.

"Anh nói em là thuốc ức chế một mình anh, anh cứ gọi em là vợ suốt, anh sẽ đón em tan làm, sau đó vì muốn em ngủ chung với anh mà làm ra rất nhiều hành động ngây ngô ". Nói đến đây thì cậu cười cười, "Em thấy lúc đó anh đáng yêu hơn bây giờ. "

Nghe như vậy thì nụ cười trên mặt Mạc Thương nhạt đi, hắn im lặng sấy khô đuôi tóc cho Tô Ung Thần, sau đó đặt máy sấy tóc sang một bên, xốc chăn lên rồi đi ngủ.

Thấy hành động của hắn như vậy, Tô Ung Thần suýt chút nữa là cười thành tiếng.

"Này, đừng nói là anh ghen với bản thân mình đó nha?"

Mạc Thương không lên tiếng, Tô Ung Thần lại gọi vài câu, thấy hắn vẫn không lên tiếng, liền biết Mạc Thương thật sự rất để ý câu nói kia.

Cậu không còn cách nào khác, chỉ đành cúi người kề sát vào hắn, một tay cậu chống ở bên giường, tay kia muốn sờ lên sườn mặt của hắn.

Không ngờ Mạc Thương đột ngột vươn tay nắm lấy bàn tay của cậu, vì quá bất ngờ nên cậu ngã nhào trên người hắn, Mạc Thương dùng hai tay ôm lấy cậu, áo choàng tắm theo đó mà bị kéo xuống một nửa.

Tô Ung Thần bối rối nhìn ánh mắt hung hăng của Mạc Thương, lúc này cậu mới phát hiện tuyến thể của hắn có hơi khác thường, mùi pheromone của hắn bay tứ tung trong không khí.

Mạc Thương nở một nụ cười xấu xa rồi nói: "Lần này người khóc không phải là anh. "

<i>Lời
 
Back
Top Bottom