Ngôn Tình Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,775
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaVgqr017Hm6GflxSxtv_Q1VPEnTGVK9lUXWvFr_8YRhU3tYkP746wd7sZLo7Y-x2Kn4SvMctOU8LO182NwVgYAG-W3f_4FMkGt3lJYxNgm0JqH6Jksho7UOusOgSb8GvHf857U-kLm720tDOfp2wiTW=w215-h322-s-no

Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Tác giả: Ô Ngang Vi Vương
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

SAU KHI ĐƯỢC ẢNH ĐẾ CẦU HÔN, TÔI LEO THẲNG LÊN HOT SEARCH!

Tác giả: Ô Ngang Vi Vương

Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, góc nhìn nữ chủ, ân oán tình thù, HE

Dịch bởi: Hà Phương

Beta: Mây

[Tiêu đề đã được đặt lại]

Giới thiệu:

Ngày mà Giang Yến cầu hôn tôi, tên của tôi leo lên hotsearch.

Mấy triệu người đang mắng tôi:

“Ai mà chả biết họ Châu là người thứ 3.”

“Châu Đan đúng là tâm cơ xảo quyệt.”

“Con đ ĩ mau đi ch.ết đi.”

“Đau lòng Thẩm Doanh.”

Ảnh hậu Thẩm Doanh là tình đầu của Giang Yến, cũng là người bạn gái duy nhất mà anh ta thừa nhận.

Khi còn đi học, Thẩm Doanh và tôi đều rất thích Giang Yến.

Cô ta đã cướp lấy thư tình mà tôi viết cho Giang Yến, cùng với mấy bạn nữ khác bức ép tôi trong nhà vệ sinh.

Bọn họ vây quanh người tôi rồi mắng chửi: “Mày thử đi tiểu đi rồi soi mặt mình xuống đống nước đó để xem có xứng với anh Giang Yến không.”

Thẩm Doanh lấy bức thư tình đó ném vào mặt tôi.

Cô ta mắng tôi: “Đã lùn còn kém cỏi, viết văn thì kém mà cũng dám cướp người của tao.”

Sau đó cô ta ăn cắp bức thư tình của tôi, tỏ tình với Giang Yến trên đài phát thanh trường.

Các bạn học đều nói, thư tình của cô ta như một mối tình yêu thầm sâu đậm.

Không ai biết cô ta là một kẻ lừa đảo, cô ta lấy trộm đi tình cảm của tôi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 1


1.

Ngày mà Giang Yến cầu hôn tôi, tên của tôi leo lên hotsearch.

Mấy triệu người đang mắng tôi:

“Ai mà chả biết họ Châu là người thứ 3.”

“Châu Đan đúng là tâm cơ xảo quyệt.”

“Con đ ĩ mau đi ch.ết đi.”

“Đau lòng Thẩm Doanh.”

Ảnh hậu Thẩm Doanh là tình đầu của Giang Yến, cũng là người bạn gái duy nhất mà anh ta thừa nhận.

Khi còn đi học, Thẩm Doanh và tôi đều rất thích Giang Yến.

Cô ta đã cướp lấy thư tình mà tôi viết cho Giang Yến, cùng với mấy bạn nữ khác bức ép tôi trong nhà vệ sinh.

Bọn họ vây quanh người tôi rồi mắng chửi: “Mày thử đi tiểu đi rồi soi mặt mình xuống đống nước đó để xem có xứng với anh Giang Yến không.”

Thẩm Doanh lấy bức thư tình đó ném vào mặt tôi.

Cô ta mắng tôi: “Đã lùn còn kém cỏi, viết văn thì kém mà cũng dám cướp người của tao.”

Sau đó cô ta ăn cắp bức thư tình của tôi, tỏ tình với Giang Yến trên đài phát thanh trường.

Các bạn học đều nói, thư tình của cô ta như một mối tình yêu thầm sâu đậm.

Không ai biết cô ta là một kẻ lừa đảo, cô ta lấy trộm đi tình cảm của tôi.

Tôi đã lấy đi hết dũng khí để đi nói với Giang Yến, bức thư đó là do tôi viết.

Anh ta đút tay vào túi quần, dựa lưng vào chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, bộ dạng uể oải nhìn ra bên ngoài.

Thẩm Doanh không ngờ, một người nhút nhát như tôi cũng dám đi vạch trần lời nói dối của cô ta.

Cô ta mặt mũi đỏ bừng hét lên: “Phương Tiểu Thảo, hạng chót vô dụng như cậu mà cũng nói tôi ăn cắp thư tình của cậu á? Cậu đang kể chuyện cười à?”

Cô ta kéo góc áo của Giang Yến rồi khóc.

Giọng điệu nhỏ nhẹ làm nũng: “Giang Yến, anh đang nghĩ gì đó? Anh không phải tin cô ta rồi chứ?”

Giang Yến khó chịu cau mày.

Ánh mắt anh ta rơi trên người tôi, chậm rãi nói: “Tôi đang nghĩ... thật độc ác.”

Anh ta đột nhiên đưa tay ra, đổ nước trái cây còn lại lên đầu tôi.

Tôi nhắm chặt mắt lại, cố gắng cho nước mắt không rơi.

Anh ta cười với tôi: “Đi tắm rửa đi, cô bẩn quá.”

Sau đó, tôi thường xuyên mơ thấy ngày hôm đó.

Cảnh tượng tôi đứng cúi đầu ở đó chỉ biết khóc.

Phương Tiểu Thảo, mày cmn thật sự hèn nhát.

2.

Sau khi Giang Yến tắm xong bước ra, tôi vẫn còn đang lướt weibo.

Anh ta ôm tôi từ sau lưng, những giọt nước từ mái tóc rơi xuống cổ, xuống viền áo tôi.

Tôi sởn cả da gà.

Vào cái ngày mùa đông tôi thôi học, cô ta đẩy tôi vào bồn rửa mặt, tôi suýt chút nữa bị cô ta dìm ch.ết.

Không ai dám giúp tôi bởi vì Giang Yến.

Anh ta có chống lưng, ngay cả học trưởng cũng phải nhìn sắc mặt của anh ta.

Khi các thầy cô nhắc đến anh ta thì đều luôn gọi đùa anh ta là hoàng tử.

Những người mà hoàng tử ghét, có bị ức h**p cũng là đáng đời.

Hầu như mỗi ngày quần áo của tôi đều bị ướt rồi dính hết vào người.

Vì vậy tôi rất ghét nước.

Đặc biệt khi ở cùng với Giang Yến.

Anh ta đều vùi đầu vào trong tóc tôi, hôn một cái rồi cười: “Lợn thối, đi tắm thôi.”

Tôi véo lòng bàn tay mình, kìm nén sự run rẩy.

Tôi muốn làm nũng với Giang Yến để thoát ra.

Nhưng mà, hình như tôi bị bệnh rồi.

Biểu cảm của tôi nhất định là rất khó coi.

Giang Yến vò rối tóc tôi, ghé sát vào tai tôi nói: “Không phải là em sợ anh đó chứ.”

Tay chân của tôi lập tức lạnh cóng.

Tôi thử mở to miệng, hỏi ngược lại anh ta: “Sao em phải sợ anh.”

Anh ta nghịch tóc tôi, nửa thật nửa đùa cười nói: “Đùa thôi.”

Tôi cố đổi đề tài: “Cư dân mạng nói em không xứng với anh.”

Giang Yến nhíu mày, duỗi ngón tay trỏ dọc theo trán, chóp mũi, môi của tôi, rồi cuối cùng dừng ở vai quai xanh của tôi.

Anh ta lơ đễnh mắng: “Cư dân mạng? Bọn họ bao nhiêu tuổi mà nói chuyện như rắm vậy.”

Giọng nói của anh ta như liều thuốc độc ngọt ngào, không do dự gì mà khen tôi: “Em là trái ngọt ngào nhất trên thế giới này, là con thuyền nhỏ chở đầy kho báu, Châu Đan của anh.”

3.

Tôi và Giang Yến từ lúc bắt đầu, chúng tôi chỉ là giao dịch.

Phụ nữ muốn dây dưa cùng anh ta có rất nhiều, nhưng chỉ có tôi mới thỏa mãi tất cả niềm yêu thích của anh ta.

Lúc trước anh ta chỉ muốn cơ thể của tôi.

Hiện tại, anh ta muốn tôi mãi mãi thuộc về anh ta

X@c thịt và rung động của tôi, anh ta đều có.

Đáng cười là, 3 năm gặp lại, anh ta không nhận ra tôi, người phụ nữ mà anh ta ôm ấp mỗi đêm chính là cô gái nhà quê bị anh ta coi như chó.

Bàn tay Giang Yến vuốt v e sau gáy tôi.

Anh ta rung động rồi.

Tôi lộ ra biểu cảm mà anh ta thích nhất, đúng lúc anh ta định hôn thì chuông điện thoại reo lên.

Là Thẩm Doanh gọi đến.

Cô ta nghẹn ngào hỏi Giang Yến: “Anh thật sự không cần em nữa sao...”

Cô ta còn chưa nói xong thì đã bị ai cướp mất điện thoại, lo lắng kêu to: “Anh Yến, chị Doanh thiếu suy nghĩ nên đã cắt cổ tay rồi.

4.

Khi tôi và Giang Yến đến bệnh viện, Thẩm Doanh đã qua cơ nguy kịch.

Cô ta nhắm mắt, đuôi mắt đỏ hoe, yếu ớt như một chiếc bình hoa.

Tôi yên lặng nhìn cô ta qua một lớp cửa kính.

Lòng hận thù thiêu đốt trong lồ ng ngực tôi khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Đây cũng coi như tôi và cô ta lần đầu tiên gặp lại nhau kể từ lúc tôi thôi học.

Tôi và Giang Yến quen nhau 3 năm rồi, mỗi lần đám bạn bọn họ hẹn nhau, Thẩm Doanh đều sẽ cố ý nói với Gang Yến: “Đây là buổi tụ tập của bạn bè chúng ta, anh có thể tự đến, nhưng không được mang theo người ngoài đến.”

Có lẽ cô ta không ngờ được rằng, tôi thật sự có thể giành được Giang Yến.

Dù sao trước đó Giang Yến theo chủ nghĩa không kết hôn.

Bên ngoài phòng bệnh, Lâm Trác nhìn thấy tôi thì sắc mặt thay đổi.

Anh ta, Giang Yến và Thẩm Doanh là tam giác thép trong giới giải trí, khi còn học đại học 3 người đã chơi cùng nhau.

Anh ta căm phẫn nhìn tôi, hỏi Giang Yến: “Anh Yến, anh đưa cô ta tới làm gì?”

“Nếu không vì cô ta, chị Yến cũng đã không bị thương.”

“Hồ ly tinh.”

Anh ta vừa nói xong thì tung nắm đấm vào đầu tôi.

Tôi rụt cổ theo bản năng.

Nhưng nắm đấm cuối cùng vẫn không hạ được xuống, bởi vì Giang Yến đã đá Lam Trác ngã xuống.

Anh ta xoa đầu tôi, an ủi nói: “Không sao, đừng sợ.”

Sau đó quay đầu nhìn Lâm Trác, lạnh lùng nói: “Sau này gặp mặt thì phải gọi là chị dâu, nếu không thì cút đi cho tôi.”

Tiếng mở cửa vang lên.

Thẩm Doanh đứng trong bóng tối, nhìn tôi và Giang Yến, rồi lại quay sang nhìn Lâm Trác đang nằm dưới đất.

Cô ta cười khổ nói: “Giang Yến, anh rất có oai phong đấy.”

“Tình bạn 10 năm cũng không bằng cô tình nhân nhỏ của anh.”

Cô ta cứ cười rồi bật khóc, che mắt lại, bờ vai run rẩy.

Cuối cùng, vào lúc cô ta ngã quỵ xuống, Giang Yến tiến lên 2 bước ôm cô ta vào lòng.

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 2


5.

Giang Yến đặt Thẩm Doanh lên giường bệnh, khi anh ta nhóm người dậy thì bị cô ta túm lấy cổ áo.

Bọn họ cứ thế duy trì cái tư thế ám muội này.

“A Yến, em rất nhớ anh, anh hôn em đi có được không.”

“Em biết anh kết hôn chỉ vì là đang giận em thôi.”

Giang Yến đẩy tay cô ta ra, quay lại ôm eo tôi, gần như rất tàn nhẫn nói: “Thẩm Doanh, anh sắp kết hôn rồi, cho dù trời có sập xuống cũng không cản được anh.”

“Sau này đừng làm những chuyện như này nữa, rất mất giá.”

Tôi dựa vào lòng Giang Yến, mỉm cười rồi nói tiếp: “Vết thương của chị Doanh không sâu, sẽ nhanh hồi phục lại, không ch.ết được đâu.”

Thẩm Doanh trừng mắt nhìn tôi, bắt đầu khóc.

Lâm Trác la lên: “Cô cmn không nói được lời nào tốt đẹp thì câm miệng vào đi.”

Tôi kéo gấu áo, để lộ vết sẹo gớm ghiếc trên cổ tay, tiếp tục cười nói: “Tôi không nói bậy, mọi người xem, bị thương đến mức như này mới nhanh ch.ết.”

“Chẳng qua là vẫn không muốn ch.ết, nhưng rất đau.”

Trên cánh tay tôi có rất nhiều vết thương, tôi chỉ từng cái một cho Thẩm Doanh.

“Một số là bị tàn thuốc đốt, một số khác là bị móng tay ấn vào, xấu lắm đúng không?”

“Tôi thích nhất là vết sẹo này, tôi tự vẽ nó bằng dao, nhìn có giống xăm không?”

Nếu cần so sánh về sự đáng thương, thì Thẩm Doanh không thể qua được tôi.

Tất nhiên chuyện này không đáng để khoe khoang gì.

Nhưng mà nhìn bộ mặt sửng sốt của cô ta, tôi thấy rất vui.

Cô ta sững sờ 2 giây, chửi tôi: “Đồ thần kinh.”

“Giang Yến, anh muốn lấy một đứa điên sao? Thật kinh khủng, ba mẹ anh sẽ không đồng ý.”

Giang Yến nhíu mày, kéo tay áo tôi xuống.

Anh ta trừng mắt nhìn qua, những lời Thẩm Doanh muốn nói bị mắc nghẹn ở cổ họng.

Trên đường về nhà, sắc mặt của Giang Yến rất xấu.

Đêm hôm đó anh ta ôm tôi rất lâu, hơi nóng như thiêu đốt tôi tan chảy ra.

Khi trời sắp sáng, anh ta ôm mặt tôi, cảm xúc sâu trong mắt càng sâu đậm hơn đêm qua.

Anh ta nói với tôi: “Em không phải bị điên. Chẳng qua là lúc trước em quá vất vả thôi.”

“Sau này anh sẽ không để cho em phải khóc.”

“Châu Đan, đừng tính toán với cô ấy, tha thứ cho cô ấy nhé.”

Tôi không rõ.

Anh ta đang nói thay cho Thẩm Doanh, hay đang an ủi tôi.

6.

Ngày hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại đột xuất.

Là số điện thoại lạ, tôi vừa bắt điện thoại thì đầu bên kia đã nói: “Con đi3m, sao cô không đi ch.ết đi.”

“Nếu Thẩm Doanh nhà tôi có chuyện gì, tôi sẽ cho cô xuống địa ngục.”

Tôi cúp điện thoại, nhìn thấy vô số tin nhắn chửi tôi.

Những dãy số lạ cứ liên tiếp gửi tin nhắn đến.

Tôi bị lộ thông tin rồi.

Tôi dùng máy tính bảng lên weibo, thì thấy Thẩm Doanh gửi cho tôi một tin nhắn từ 2 tiếng trước.

“Có lẽ, người không được yêu mới là người thứ 3.”

“Có phải tôi ch.ết đi rồi cô mới thấy vui không?”

Kèm theo là bức ảnh cổ tay bị thương.

Trên mạng đầy rẫy những lời mắng mỏ tôi, những người còn lại đều quan tâm đ ến cô ta.

“Ai biết người phụ nữ đó sống ở đâu không? Tôi phải đi gi.ết cô ta.”

“Họ Châu, cho cô ta ch.ết đi.”

“Bé cưng Doanh Doanh, xin em đừng vì người xấu mà hại bản thân mình.”

“Nếu như em có chuyện gì chị cũng không muốn sống nữa, buồn mất thôi.”

Cô ta thực sự may mắn vì có người yêu thương cô ta.

Thật chướng mắt.

Rất muốn xé nát cô ta.

Tôi bình tĩnh mở album ảnh, tìm ảnh chụp màn hình mà tôi đã lưu lại trên điện thoại của Giang Yến.

Lúc đó Thẩm Doanh và Giang Yến đã chia tay nhau rồi, cô ta gửi tin nhắn cho Giang Yến, muốn anh ta đóng giả làm bạn trai mình.

Gia đình Thẩm Doanh không có chống lưng gì, thường xuyên bị mấy ông lớn lợi dụng, nếu như có thể dựa hơi Giang Yến thì con đường làm nghệ sĩ sẽ dễ dàng hơn.

Giang Yến đồng ý.

Sau này, khi tôi và Giang Yến chính thức thiết lập quan hệ.

Cẩu tử sau khi chụp được ảnh tôi, trên mạng vô số lời mắng chửi tôi xen vào quan hệ của bọn họ.

Giang Yến đăng một bài đính chính: “Không có người thứ ba.”

Thẩm Doanh cũng lên bài: “Tôi và Giang Yến chia tay nhau trong hòa bình, dù không là người yêu nhưng sẽ mãi mãi là bạn tốt, chúc anh hạnh phúc.”

“Cảm ơn mọi người đã quan tâm, tôi rất tốt.”

Trong câu chữ như chen lẫn niềm uất ức.

Khi đó ai cũng thương hại cô ta, nói cô ta dịu dàng lương thiện, là thiên sứ, là đóa hoa nhài trong sáng.

Còn tôi kể từ đó thì luôn bị mắng sau lưng, bất kì ai nhắc đến tôi, đều sẽ nói bóng nói gió những lời kì lạ: Không là tiểu tam, lại hơn hẳn tiểu tam, cư dân mạng không phải đồ ngốc.

Tôi luôn không giải thích gì.

Tôi luôn đợi đến ngày hôm nay.

Đợi dư luận khơi mào một trận sóng gió, ngày mà toàn dân chú ý đến.

Mười phút sau khi đoạn lịch sử hội thoại được tung ra, bình luận của cư dân mạng bắt đầu thay đổi chiều hướng.

“??? Chuyện gì vậy? Thẩm Doanh luôn nói dối.”

“Tôi cảm giác như tôi bị mắc lừa rồi, thật độc ác.”

“Haha, hai bức hình kia nhìn là biết photoshop rồi, họ Châu kia, cô có ch.ết đi luôn không?”

“Tôi là bạn học của Thẩm Doanh, trước đây cô ta là côn đồ, còn đi bắt nạt một bạn nữ khác chỉ vì bạn đó thích Giang Yến, cuối cùng bạn đó phải nghỉ học vì không chịu đựng được.”

“Trời ơi, thật sự quá biết diễn trò rồi.”

Tôi tự pha cho mình một cốc cà phê để lấy lại tinh thần, không sao, hôm nay có lẽ vẫn còn một trận chiến cam go.

Đi ngang qua trước cửa sổ, tôi ngẩng đầu nhìn, bầu trời rất trong xanh, như vậy thật tốt.

Tôi nhớ như in trước đây, Thẩm Doanh túm lấy tóc tôi rồi nói: “Nghe nói mày bị mù màu, mày nói xem, bầu trời màu gì, tao rất muốn biết.”

Thật ra tôi nhìn rất rõ, chỉ là vẫn có chút điểm yếu về màu sắc.

Nhưng sau khi gặp Giang Yến, thế giới của tôi bỗng trở lên tối tăm.

Nó ủ rũ muốn sụp đổ.

Tôi rất muốn biết, Thẩm Doanh à, bầu trời của cô hôm nay là màu gì?

Tôi tìm máy tính bảng đển lướt tin tức thì phát hiện ra, trong chớp mắt tất cả đều đã biết mấy rồi.

Thay vào đó là một hotsearch mới: Giang Yến, Thẩm Doanh hẹn hò ôm nhau.

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 3


8.

Nước lạnh trên đầu bỗng ngừng rơi.

Giang Yến vội vã quay về.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, hất mái tóc ướt ra khỏi mặt tôi.

Tôi bật cười, cười đến độ còn khó coi hơn cả khóc.

Tôi hỏi anh ta: “Hotsearch là do anh dẹp đi sao?”

Anh ta không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.

Tôi run rẩy, khẽ nói: “Anh vẫn còn yêu cô ta...?”

Anh ta quấn khăn tắm quanh người tôi, lạnh lùng trả lời: “Anh đang bảo vệ em.”

Tôi đập vòi sen lên trán anh ta, mắng: “Bớt xạo đi!”

Máu tươi chảy xuống trán của Giang Yến, che phủ hàng mi dài của anh ta.

Anh ra nghiến răng kéo tôi lên.

Tôi vùng vẫy, anh ta vác tôi lên vai rồi đẩy xuống giường.

“Cmn có phải em ngoài việc tự làm hại bản thân thì không biết làm gì nữa đúng không?”

Anh ta rất ít khi mắng tôi, xem ra là đang rất tức giận.

Tôi mắng lại anh ta: “Anh bớt giả vờ giả vịt lại đi.”

“Anh với Thẩm Doanh còn không phải một đôi cẩu nam nữ sao?”

“Em không kết hôn nữa, anh đi lấy cô ta đi. Cút!”

Nói xong tôi cảm thấy hối hận rồi.

Tôi còn có chuyện chưa làm, tôi với Giang Yến vẫn còn chưa đến hồi kết.

Tôi chộp lấy cuốn sách đầu giường rồi ném vào người anh ta.

Anh ta đưa tay ra đỡ, khi hạ tay xuống, vẻ mặt anh ta vừa hung dữ vừa lạnh lùng.

Hình như...Giang Yến của tuổi mười mấy quay lại rồi.

“Mấy lời em vừa nói, nói lại lần nữa đi.”

Anh ta tháo cà vạt, đi về phía tôi.

...

Giang Yến cắn lấy môi tôi, tôi ngoan ngoãn để mặc anh ta chơi đùa.

Anh ta mặt tối sầm bôi thuốc cho tôi, cụp mắt nói: “Anh rút lại đại ngôn và phim của Thẩm Doanh, cái ôm đó là cô ta khóc lao về phía anh, anh đã đẩy cô ta ra.”

Anh ra để tôi không cần phải quan tâm đ ến những gì cư dân mạng nói, bởi vì căn bản chả ai quan tâm đ ến sự thật.

Cái bọn họ cần chỉ là náo nhiệt.

Còn cái chính nghĩa mà tôi theo đuổi, từ đầu đến giờ chỉ hao phí tinh thần của tôi mà thôi.

Giang Yến gập ngón tay, búng vào trán tôi.

Nhìn thấy tôi đau nhíu cả mắt lại, anh ta cười, ra vẻ dạy bảo tôi: “Châu Đan, nếu như em muốn hành hạ một ai đó, thì em phải lấy đi thứ quan trọng nhất của người đó.”

Đối với Thẩm Doanh, không có tiền để kiếm thì cô ta sẽ phải trả giá bằng nửa cuộc đời.

Vậy Giang Yến, thứ quan trọng nhất của anh là gì?

9.

Giang Yến phải làm một chương trình về kỉ niệm trường học cũ. Đây là chuyện do cấp trên yêu cầu, nên không tiện để từ chối.

Trường trung học số 1 Lâm Giang là ngôi trường thân thương của Giang Yến, cũng là nơi mà tôi không dám nhớ đến.

Tôi theo bản năng cảm thấy thật buồn nôn.

Tôi mở bịch khoai tây chiên, tỉ tê nhét vào miệng, bởi vì nhai có thể giải tỏa tâm lý rất hiệu quả.

Lâm Giang cách nơi này rất xa, Giang Yến đang thu dọn hành lý.

Anh ta từ trong phòng bước ra, tay cầm bộ quần áo để cho tôi thay.

“Em không đi.”

Tôi phản kháng không đi, lấy hết đồ của tôi trong hành lí ném ra ngoài mặt sàn.

Giang Yến không nói gì, nhặt hết tất cả vào lại.

Anh ta nhặt, tôi ném. Anh ta lại nhặt, tôi lại ném đi.

Sau đó, anh ta cuối cùng cũng tức giận rồi, anh ta như cảnh cáo mắng tôi: “Châu Đan, ngoan ngoãn chút đi.”

Tôi nắm chặt bộ đồ, không nhìn anh ta, khẽ nói: “Em không muốn đi!”

Anh ta giương mắt hỏi tôi: “Có lí do đặc biệt gì sao?”

Tôi nuốt nước bọt, nhìn chẳm chằm vào anh ta rồi hét lên: “Em chỉ không muốn đi, không được à?”

“Chuyện này không cần thương lượng, không được.”

Giang Yến dứt khoát từ chối tôi.

Tôi cũng mất bình tĩnh, đứng dậy đá tung chiếc vali ra xa.

Tiếng ầm vang kên làm tôi giật mình, Giang Yến gần như nghiến răng và nhếch mép cười với tôi.

“Châu Đan, tính tình của em dạo này rất xấu đấy.”

Anh ta vừa nói xong thì ép người qua, một tay ôm lấy gáy tôi giống như đang trừng phạt, hôn tôi đến khó thở.

Một lúc sau, anh ta miễn cưỡng buông tôi ra, cụp mắt nói: “Đi cùng anh.”

Anh ta đứng ngược hướng sáng nên tôi không thể nhìn rõ ánh mắt của anh ta, hình như...

Có chút đau lòng, có chút buồn phiền.

Chẳng qua chỉ là trong khoảnh khắc đó, Giang Yến quay người lại, mở tủ đồ ăn nhẹ, lấy ra hai gói khoai tây chiên và một gói thạch cho vào ba lô mang theo bên người.

Anh ta lắc nhẹ khoai tây chiên, bĩu môi nói: “Cái này khá ngon đấy, đợi lúc quay về anh mua thêm cho em nhé.”

10.

Tôi đã không quay về Lâm Giang 10 năm nay rồi.

Sau khi nghỉ học, ba tôi nghe nói tôi bị mắc trầm cảm, là căn bệnh phải tốn tiền, vì vậy ông ta đuổi tôi ra khỏi nhà, không quan tâm đ ến tôi nữa.

Trong mười năm qua, tôi lang bạt khắp mọi người, mò mẫn khắp chốn.

Cuối cùng tôi gặp được Giang Yến.

Chiếc xe đang chạy trên cây cầu bắc qua sông, tôi nhìn ra ngoài qua ô cửa nâu sẫm.

Ánh hoàng hôn vàng ươm rải lên khung cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy, dịu dàng đến khó thở, quấn lấy xung quanh tôi.

Bảng điều khiển xe bảo xe rẽ về phía đường Nam Văn, tài xe do dự nhìn hai ngã tư liền kề, tôi trả lời theo bản năng: “Là ngã tư phía trước.”

Sau đó tôi hoàn hồn lại, quay đầu lại nhìn Giang Yến.

Cũng may, anh ta đang ngủ nên chắc không nghe thấy.

Tài xe hỏi tôi: “Ở đây có nhiều ngã rẽ quá, rất khó đi.”

“Chị Châu từng đến Lâm Giang sao?”

Tôi cười, không trả lời, chỉ đặt ngón tay trở lên miệng, khẽ nói: “Suỵt, A Yến mệt rồi.”

Ngày mai mới bắt đầu nhiệm vụ quay cảnh.

Thẩm Doanh cũng đến.

Cô ta mặc chiếc váy học sinh đến đầu gối với bảng tên của bộ trưởng bộ văn học và nghệ thuật được ghim trên cổ áo, khiến tôi trở lại tuổi mười sáu tươi trẻ.

Cô ta đứng trước cổng trường, cúi đầu dẫm lên hòn đá.

Rõ ràng là một bức tranh rất đẹp, nhưng lại khiến tôi dựng tóc gáy.

Những viên đá đó trước đây đều rơi trúng vào người tôi.

Khi nhìn thấy Giang Yến, Thẩm Doanh quay đầu lại hò reo lên, lộ ra vẻ đáng yêu nhanh nhẹn.

Giang Yến cũng không để ý đến cô ta, hai người giống như một cặp đôi đang dỗi nhau trong trường.

Mấy nhà truyền thông đã đưa máy ra chụp lại được khoảnh khắc này.

Tôi ngồi trong một góc, lẳng lặng nhìn.

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 4


11

Trong nửa giờ quay đầu tiên, Giang Yến và Thẩm Doanh gần như không tương tác gì với nhau.

Bọn họ đọc kịch bản một cái cứng nhắc, bầu không khí luôn rất vi diệu.

Lúc bọn họ bước vào trạm phát thanh, hiệu trưởng bỗng nhiên nói: “Bạn học Giang Yến và Thẩm Doanh có thể gặp nhau yêu nhau chính là nhờ vào nơi đây.”

Tôi đảo mắt.

Không biết lại còn tưởng người phụ nữ mà Giang Yến cầu hôn là Thẩm Doanh.

Có người đang quay lại phản ứng của tôi, quản lý của Giang yến ra hiệu bằng ta, nhắc tôi mỉm cười.

Tôi đảo mặt thêm lần nữa.

Chẳng sao, dù sao hậu quả sau này đều do Giang Yến gánh.

Có người hỏi: “Nghe nói, thư tình của Thẩm Doanh khi đó viết chữ rất đẹp, Giang Yến, anh còn nhớ nội dung không?”

Giang Yến cười, lắc đầu.

Thẩm Doanh vội nói: “Không sao, anh ấy quên rồi, nhưng tôi vẫn còn nhớ.”

Giọng nói của cô ta bỗng nhỏ dần, vừa tủi thân vừa đau buồn.

“Chuyện quan trọng như vậy tôi sẽ mãi không bao giờ quên.”

Cô ta mở đài lên, cười với Giang Yến: “Giang Yến, anh nghe lại đi, bức thư này em viết tặng cho anh, chúc anh, tân hôn hạnh phúc.”

Giọng cô ta run rẩy, đọc lại bài thơ mà tôi viết trong bức thư đó:

“Thích cậu là chuyện đau khổ, tớ gói nó trong giấy gói đường màu, tự đùa rằng nó chứa lại thuốc ngọt nhất thế giới. Chữa lành tất cả mọi căn bệnh.”

...

Thẩm Doanh đã phóng đại bầu không khí lên cực điểm, Giang Yến trầm mặc nhìn cô ta.

Màn trập lần lượt vang lên, mọi người đang ghi lại cảnh tượng tuyệt đẹp này.

Giang Yến.

Đã từng là liều thuốc chữa mọi căn bệnh của tôi.

Sau này, anh ta là thuốc độc không thể hóa giải.

Thẩm Doanh đắc ý cười, cô ta nhìn tôi, nhếch miệng cười chế giễu.

Cô ta là một tên trộm, sau lại có thể ngạo mạn như thế chứ.

Tôi khiến răng run rẩy, không kìm được mà bấu ngón tay.

Tôi bỗng nhiên rất muốn làm lớn chuyện, ngay tại đây, ngay tại lúc này.

Phía sau bỗng nhiên có người hét vào tôi: “Phương Tiểu Thảo! Phương Tiểu Thảo! Con vô ơn như mày cũng biết đường quay về đây à!”

Tôi rùng mình, cứng đờ quay đầu lại thì thấy ba tôi đang lao về phía tôi.

Ông ta đã già đi rất nhiều, nhưng tôi nhìn liếc qua vẫn có thể nhận ra ông ta.

Ông ta vẫn giống như trước, chân đi khập khiễng, tay chống gậy, hung hăng mắng tôi: “Nuôi mày tốn cơm tốn gạo!”

Ông ta nhận ra tôi sao?

Ông ta lại muốn đánh tôi rồi.

Trong trường đã sớm bị giải tán, không ai mong muốn đột ngột xảy ra chuyện này.

Ba tôi đã xông đến trước mặt tôi.

Phản ứng của Giang Yến vẫn nhanh hơn mọi người khác, anh ta kéo tôi vào lòng, tránh xa.

Thẩm Doanh cũng bước lên.

Cô ta đứng trước mặt Giang Yến, cây gậy của ba tôi đập vào lưng cô ta.

12

Đánh sai người, ba tôi đứng sững sờ tại chỗ.

Khi nhìn rõ mặt tôi, ông ta chớp chớp mắt, lắp bắp giải thích: “Tôi, tôi nhận nhầm người, tôi xin lỗi, tôi còn tưởng con chó không có lương tâm đó quay về rồi.”

“Nó đã đi 10 năm rồi, không ai chăm lo già yếu cho tôi, tôi lớn tuổi như vậy chỉ có thể dọn dẹp nhà vệ sinh cho người khác.

“Hiệu trưởng, hiệu trưởng, tôi cầu xin ông đừng đuổi việc tôi, tôi cũng rất đáng thương...”

Giang Yến nhờ trợ lý gọi luật sư đến, trong giọng điệu của anh ta không có một chút thương lượng nào: "Kiện, cố ý làm thương người khác.”

Ba tôi sững lại 2 giây, kêu lên: “Tôi không muốn, tôi không muốn ngồi tù, tôi không cố ý làm vậy...”

Ông ta ngửa mặt lên hét: “Mẹ nó Phương Tiểu Thảo! Không phải mày chết xó ở bên ngoài rồi hay sao! Mày c.hết rồi, mày đánh c.hết ông đây rồi.”

Giang Yến đá vào ông ta, chửi: “Mẹ nó trong mồm mày toàn những lời khó ghê, ông đây đánh c.hết mày!”

Những người bình thường lịch sự tao nhã, bỗng nhiên trở lên nóng giận nhiều như vậy đều sẽ khiến cho người ngoài cảm thấy kinh ngạc.

Thực ra có gì mà kinh ngạc chứ.

Giang Yến vốn là người như vậy.

Thẩm Doanh che vai, quay người kéo Giang Yến, đỏ mắt nói: “Giang Yến, anh đừng vì em mà tức giận như thế!”

Giang Yến né tránh tay của cô ta, lạnh lùng trả lời: “Tôi không vì cô.”

Thẩm Doanh mỉm cười, khẽ nói: “Anh đúng là nói một đằng, làm một nẻo.”

“Anh còn nhớ không? Lúc ở cấp 3 Phương Tiểu Thảo luôn làm em bực mình, ngoài mặt thì anh không quan tâm nhưng lại luôn âm thầm ủng hộ em.”

Phương Tiểu Thảo đúng là cái thứ chả tốt đẹp gì, đến ba của mình cũng nhẫn tâm không quan tâm đ ến.

“Cũng may là có anh, Giang Yến, anh lúc nào cũng luôn bảo vệ em.”

Cô ta nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi nói tiếp: “Giang Yến, em biết, chúng ta mãi mãi là người quan trọng nhất trong cuộc đời của đối phương.”

Đầu tôi hoàn toàn trống rỗng.

Lời của Thẩm Doanh, tôi giống như đã hoàn toàn nghe thấy hết, lại như chẳng nghe được chữ nào.

...Thật là mất mặt mũi.

Thật ra có đôi lúc tôi cảm thấy bản thân mình đã ch.ết rồi.

Cho dù cơ thể tôi vẫn còn ấm áp.

Cho dù nhịp tim tôi đã đập bình thường.

Bác sĩ muốn tôi đi hòa giải với mọi người, hòa giải với bản thân mình.

Tôi nói, tôi không muốn hòa giải.

Họ đặt niềm hạnh phúc của họ trên nỗi đau của tôi.

Vậy thì tôi lại phải càng khiến bọn họ trở nên đau khổ hơn.

Chỉ như vậy tôi mới có thể vui vẻ.

Tôi rối bời, khi tôi định thần lại, cái tát của tôi đã tát vào mặt Thẩm Doanh.

Tôi đã muốn làm điều này rất lâu rồi.

Tôi giật giật khóe miệng, mỉm cười.

Thẩm Doanh che mặt, nhìn tôi với vẻ hoài nghi, cô ta cố gắng hết sức để kiềm chế sự tức giận của mình trước mặt người khác.

Có người đã chụp được cảnh này, trợ lý của Giang Yến đã mua bức ảnh đó.

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 5


13

Tôi ngồi trước cửa sổ kính, ngây người nhìn ra ngoài, thậm chí quên cả chớp mắt.

Bây giờ đã là 2 giờ sáng.

Giang Yến bế tôi lêm bên giường, dỗ tôi như một đứa trẻ: “Đến giờ đi ngủ rồi.”

Tôi ngọ nguậy trong lòng anh.

“Anh có thấy phiền không? Anh có thể đừng quan tâm em được không?”

Tôi thực sự ghét bộ mặt đạo đức giả của anh ta.

Anh ta ném tôi lên giường, lấy khăn nóng lau mặt tôi.

Kể từ khi mẹ tôi mất, không ai chiều chuộng tôi như thế này.

Khi mẹ còn sống, tình yêu của mẹ luôn nặng trĩu, gắn bó với mọi ngóc ngách của cuộc đời tôi.

Một chiếc khăn nóng, một quả táo rửa sạch, một chiếc tất vá...

Còn cả những lời nói nhảm không có hồi kết.

Chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt cho tôi, lẽ ra Giang Yến không nên làm điều yêu thương này cho tôi.

Anh ta không xứng.

Tôi giật lấy chiếc khăn, ném mạnh vào người anh ta.

Còn cắn vào vai anh ta.

Giang Yến vẫn cố chịu đựng, cho đến khi vai anh ta đã rách ra một miếng.

Anh ta đẩy mạnh đầu tôi ra, nghiến chặt răng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi dùng đầu lưỡi li3m nhẹ hàm răng, cười với anh ta: "Anh không trách em chứ? Em bị bệnh rồi, Giang Yến."

"Ai bảo anh mang em đến đây chứ, hôm nay em bị hù ch.ết mất.”

Anh ta nắm chặt tay đập vào gương, chiếc kính vỡ tan tành trên mặt đất.

Cuối cùng thì anh ta cũng lộ nguyên hình, mắng tôi: "Mày đúng là b3nh hoạn, tao mắc nợ mày thật đấy."

Tôi lạnh nhạt nhìn anh ta.

Đúng, Giang Yến, đây mới chính là anh.

Đừng có diễn kịch với tôi, cũng đừng muốn lừa tôi nữa.

Thứ anh nợ tôi vẫn còn rất nhiều.

14

Mặc dù Giang Yến đã trấn áp cuộc bạo loạn do ba tôi gây ra, nhưng một người nào đó có tâm vẫn viết một bài báo cho Thẩm Doanh và anh ta.

Cùng với việc phát sóng những kỷ niệm về trường cũ của bọn họ, tên của bọn họ một lần nữa xuất hiện cạnh nhau trên hotsearch.

“Giang Yến, Thẩm Doanh, khó lòng buông bỏ.”

Một số fan còn đặc biệt chỉnh một đoạn video chèn khung hình bọn họ, đặt tên: “Mười năm của các cậu.”

Mỗi khung hình, Giang Yến đều nhìn Thẩm Doanh.

Mỗi khung hình, Thẩm Doanh đều nở nụ cười ngọt ngào.

Nhiều người bình luận: "Tôi không hiểu tại sao Giang Yến lại từ bỏ Thẩm Doanh, người giống như hoa hướng dương rồi chọn Châu Đan.”

“Không ai thấy cái cô họ Châu kia trong rất cay đắng á? Nhìn cứ thấy âm u ấy.”

“Không phải cô ta nuôi quỷ đó chứ, cúi đầu trước Giang Yến đó.”

“Cô ta bị bệnh, lại còn tự làm thương mình, mấy người biết tại sao cô ta luôn mặc áo dài tay không? Cánh tay của cô ta rất khó coi, có rất đầy sẹo, trông rất xấu xí.”

Ngoại trừ Giang Yến, chỉ có Thẩm Doanh và Lâm Trác là biết chuyện này.

Tôi ấn vào trang chủ của người này, là một acc clone.

Định vị hiện ở Lâm Giang, Thẩm Doanh đang dưỡng thương ở đây.

Rệp cấp thấp chỉ có thể làm những chuyện này.

Có người trả lời cô ta: “Hả? Những người tự làm hại mình thật sự sẽ không yêu bản thân mình.”

Cô ta trả lời: “Đúng vậy, loại người này căn bản không xứng với Giang Yến.”

“Khi gặp nguy hiểm cô ta là người đầu tiên trốn tránh, vẫn là Thẩm Doanh thật lòng yêu, cô ấy nguyện vì Giang Yến là từ bỏ mạng mình.”

“Chúng ta hãy biểu tình cho cô ấy đi.”

Biểu tình...

Đây là áp buộc đạo đức?

Tôi ngồi trước máy tính, yên lặng đợi.

Bỗng nhiên có một hotsearch nhảy lên top 1: Giang Yến, Thẩm Doanh, kết hôn.

Thẩm Doanh chia sẻ, kèm dòng cap: Thật lòng yêu nhau, thì sẽ mãi không mất đi.

Tôi di chuyển ngón tay, nhấp vào trang chủ của Giang Yến, tin tức về việc anh ta cầu hôn tôi vẫn ở trên cùng.

Thực ra màn cầu hôn chỉ là hình phạt do anh ta thua đại mạo hiểm.

Tối hôm đó, chúng tôi uống rất nhiều rượu.

Tôi hỏi Giang Yến: “Lời cầu hôn của anh là thật hay giả?”

Anh ta trả lời: “Nếu em đồng ý thì nó là thật.”

“Nếu như em không đồng ý thì nó là gải, anh cũng cần mặt mũi.”

Còn bây giừo anh ta đang nằm ngủ yên lặng bên cạnh tôi.

Tôi share lại tin tức cầu hôn của anh ra, trả lời: Em đồng ý.

Bỗng nhiên, mạng xã hội bùng nổ.

Tình mới tình cũ đều cùng lúc thể hiện tình cả, tất cả mọi người đều đang đợi sự lựa chọn của Giang Yến.

15

Tôi dùng điện thoại của Giang Yến để trả lời lại mình: Cuối cùng cũng đợi được em.

Chuyện cầu hôn của tôi và anh ta, trong mắt quần chúng cũng được coi như điều chắc chắn.

Tôi sẽ không cho anh ta cơ hội để hối hận.

Trên quảng trường có rất nhiều người cmt, một nửa là đang hóng Thẩm Doanh.

Có người nói: “Đôi tình nhân nhà người ta cầu hôn rồi, Thẩm Doanh bước chân xen vào, như vậy không phải là đang muốn làm tiểu tam sao?”

“Tôi cảm thấy cô ta giống như cái đám não tàn đến cướp hôn ở hôn lễ á.”

Thẩm Doanh quên đăng nhập vào acc clone, trực tiếp dùng nick chính trả lời: “Tình yêu đích thực là vô tội.”

Có người trả lời: “Tình yêu của cô thật sự là dơ bẩn.”

Cô ta trở thành trò hề lớn.

Sau đó hàng chục nghìn bình luận mắng nhiếc cô ta, fan không kịp khống bình nên cô ta đành phải khóa bình luận.

Thẩm Doanh, cảm giác bị cả cộng đồng mạng mắng chửi, có dễ chịu không?

Tôi chống cằm nhìn những người vừa mới mắng mình, tất cả đều quay đầu lại mắng cô ta, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Tôi cười thầm, bỗng trên tay tôi có một cốc nước.

Giang Yến không biết tỉnh lại từ lúc nào, tôi ngẩng đầu nhìn anh ”Đã có chút cắn rứt lương tâm."

Anh ta chỉ xoa tóc tôi, nói: “Cười rất tươi.”

“Đã rất lâu rồi không thấy em vui như vậy.”

Anh ta đưa thuốc cho tôi, nói: “Uống thuốc đi.”

Tôi nhíu mày.

Anh ta dùng ngón tay vuốt chữ Xuyên trên trán tôi, dỗ dành: “Thuốc rất khó biết, anh biết.”

“Nhưng vẫn phải uống thuốc, như vậy cơ thể mới khỏe lên được.”

“Đợi đến khi em khỏe lại rồi, anh ta ném toàn bộ nó đi, rồi ngày nào cũng mua kẹo ngọt cho em.”

Nhưng mà Giang Yến, tôi không khỏe được.

Anh còn chưa biết, là anh khiến tôi trở lên như vậy.

Biến thành một con côn trùng chỉ cần uống thuốc là chế.t.

Có lẽ ánh mắt tôi quá lạnh lùng nên Giang Yến không nhìn tôi nữa.

Anh ta bảo tôi đi tắm rửa, anh ta nói sẽ đưa tôi ra ngoài.

Tôi nhìn thời gian, trời sắp tối rồi.

“Còn ra ngoài á?”

Anh ta cầm điện thoại lên, vẫy vẫy trước mặt tôi, cười tươi đến híp mắt lại.

Anh ta nói, đi kết hôn.

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 6


16

Giang Yến dẫn tôi đến cửa tiệm áo cưới.

Anh ta nói hôm nay không kịp đi đăng kí, để cho tôi mặc áo cưới trước.

Hình như anh ta rất vui vẻ, tôi muốn lấy anh ta.

Ánh đèn chói lóa, tay tôi phủ xuống một dải khăn trắng.

Tôi đang nằm mơ sao?

Tôi véo mình một cái, rất đau.

Tôi lại có thể thực sự đi đến bước này.

Nhân viên tiệm khen tôi: “Cô Châu có dáng người đẹp, tỉ lệ eo hông tuyệt vời, cánh tay thon thả. Nếu cô ấy đeo trang sức của chúng tôi vào trông sẽ rất tuyệt vời.”

Cô ta mang ra một chiếc váy cưới đính ngọc trai, đến cả mạng chê mặt cũng lấp lánh hạt cườm.

Cô ta nói, nó gọi là nước mắt của nàng tiên cá.

Thật sự là rất đẹp, cũng đúng, giá rất cao.

Giang Yến lên tiếng trước, giúp tôi từ chối: “Bộ này không hợp.”

Tôi hỏi anh ta sao thế, đắt sao?

Anh ta bất lực cười.

“Châu Đan, đàn ông như anh không thiếu tiền.”

Anh ta li3m môi, ghé vào tai tôi nói: “Nó không có tay áo.”

Giang Yến biết tôi trước giờ không mặc quần áo không có tay áo.

Nhưng đó là trước đây.

Tôi cười nói: “Giang Yến, em muốn nó, dù sao...”

“Nạn nhân cũng vô tội.”

“Nạn nhân cũng không cần phải xấu hổ.”

Tôi không phải là người cần phải che đậy, trốn tránh hay sống trong bóng tối.

Anh ta không ngờ tôi sẽ nói như thế, anh ta sững người, hôn lên trán tôi một cái.

“Em có thể nghĩ như vậy, anh rất vui.”

“Đi thử đi, nước mắt của người cá vốn dĩ là kho báu thuộc về em, chiếc thuyển nhỏ của em."

Tôi vào phòng thay đồ cởi chiếc áo phông của mình ra, lộ ra cánh tay khiến nhân viên tiệm sợ hãi.

Cô ta rất chuyên nghiệp, nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm của mình, mặc quần áo gọn gàng lại tôi.

Trước khi vén màn, cô ta lấy hết can đảm nói với tôi: “Cô Châu, những lời cô vừa nói thật sự rất đỉnh.”

“Tôi tin cô tuyệt đối không giống như những gì cộng đồng mạng nói.”

“Anh Giang rất yêu cô, trước đây một thời gian, anh ấy luôn đến đây, anh ấy muốn cho cô một bất ngờ, lại sợ làm cô hoảng hốt, mấy lần đi qua đây, nhắc đi nhắc lại, đợi cô đồng ý mới đưa cô đến đây thử.”

“Chúng tôi đều có thể thấy anh ấy rất yêu cô.”

“Anh ấy nhất định muốn cô được hạnh phúc."

Tôi ngơ ngác lắng nghe, không nó lời nào.

Khi màn được vén ra, Giang Yên đã thay vest, đứng dưới ánh đèn, căng thẳng nhìn tôi cười.

Tôi cũng cười với anh ta.

Giang Yến, bất kì ai cũng thể mang lại hạnh phúc cho tôi.

Chỉ có anh là không thể

17

Sáng ngày hôm sau, Giang Yến mới sáng sớm đã dậy kéo tôi đi đăng kí kết hôn.

Anh ta ăn mặc rất chỉnh tề, nhưng khi thấy tôi chuẩn bị ra ngoài với chiếc áo sơ mi, anh ta kéo tôi lại và chọn cho tôi một chiếc váy dài để thay, vừa ngâm nga vừa nhảy.

Anh ta lấy máy uốn tóc uốn cho tôi. Anh ta không thành thạo mấy nên có mấy lần bị bỏng.

Tôi nhìn bộ dạng anh ta mà cảm thấy buồn cười.

Giang Yến, cần gì phải cố gắng như vậy.

Chúng ta không thể nào kết hôn được đâu.

Khi đến cổng cục dân chính, tôi nói: “Em hối hận rồi.”

Sắc mặt của Giang Yến thay đổi.

Tôi cố ý làm vậy, vì tôi không thể nào chịu được bộ dạng vui vẻ của anh ta.

Tôi nói, tôi muốn một đám cưới hoành tráng chưa từng có, ngày cưới tôi cũng muốn truyền hình trực tiếp để mọi người chứng kiến niềm hạnh phúc của mình.

Sau đó, nếu tôi hạnh phúc, chúng tôi sẽ đi đăng kí kết hôn sau.

Giang Yến im lặng khởi động xe, tôi đã chuẩn bị sẵn nếu anh ta từ chối.

Tôi biết tôi đang cố ý gây sự.

Câu chuyện sắp đến hồi kết, vì vậy tôi cảm thấy rất cao hứng.

Khi tôi cao hứng cũng là lúc tôi không thể khống chế cảm xúc của mình.

Đến khi sắp về nhà, xe của Giang Yến bỗng nhiêu quay đầu lại.

Tôi hỏi anh ta muốn đi đâu.

Một lúc lâu sau anh ta thở dài, bất đắc dĩ trả lời: “Đi đến nơi tiểu tổ tông kết hôn, nơi mà tất cả mọi người đều phải ngưỡng mộ.”

“Sau đó chúng ta sẽ sống ở đó nhé, được không?”

Tôi không nói gì, nhắm mắt trả vờ ngủ.

18

Thực ra tôi chỉ đang dày vò Giang Yến.

Tôi không thể thấy anh ta nghỉ ngơi dù chỉ một giây, tôi thích vẻ mặt cau có của anh ta.

Tôi lấy hết niềm vui của anh ta.

Giống như lúc đầu, anh ta lấy hết thanh xuân của tôi.

Xấu xí tham lam.

Tôi muốn ngay sau khi tin tức truyền hình hôn lẽ được truyền ra ngoài, một số hãng truyền thông sẽ mua bản quyền phát sáng trực tiếp.

Tôi tùy ý chọn 1 căn nhà.

Sau đó tôi bí mật với “Kan”, đây là công ty đối thủ truyền kiếp của Giang Yến.

Tôi yêu cầu họ phát sóng trực tiếp vào ngày cưới, tôi nói rằng có tin tức còn thú vị hơn cả đám cưới, thế là đủ khiến họ bùng cháy.

Khi rời đi, đúng lúc tôi gặp Thẩm Doanh cũng đang ở đó.

Cô ta đi cùng với mấy người đàn ông, bộ dạng mỉm cười khúm núm, vui vẻ bước đi, có vẻ giống như chuẩn bị đi uống rượu.

Mấy người đàn ông đó đều là những nhân vật nổi tiếng trong giới, tôi đã nhìn thấy họ trên bàn ăn tối của Giang Yến. Thấy tôi, họ reo lên nhiệt tình: “Bà Giang”.

Sắc mặt Thẩm Doanh sầm lại.

Ai đó đang ôm cô ta trong lòng, bàn tay mò mẫn qua lại eo cô ta, khiến tôi cảm thấy thật buồn nôn.

Xem ra cô ta thật sự không có tài nguyên nào rồi.

Vì tiền mà cô ta lại đồng ý đi uống rượu.

Quả nhiên, tiền là thứ quan trọng nhất đối với Thẩm Doanh.

Tôi chào bọn họ: “Mọi người đang đi ăn sao?”

“Mấy anh còn đối xử tốt với Thẩm Doanh một chút, dù sao cô ấy cũng là bạn tốt của Giang Yến, nên cần quan tâm nhiều hơn.

Mấy người đàn ông biết ý tứ nên gật đầu, để tôi yên tâm.

Sắc mặt Thẩm Doanh trắng bệch.

Tôi nhìn cô ta cười, rồi xoay người rời đi.

Đi được vài bước, cô ta bất ngờ đuổi lên bắt lấy cánh tay tôi.

Cô ta thì thầm vào tai tôi: “Phương Tiểu Thảo, cô cho rằng cưới được Giang Yến thì tôi sẽ thua sao?”

“Tôi hỏi ba cô rồi, hôm đó ông ta nhận nhầm người là vì nốt ruồi đỏ sau sáy của cô.”

“Tôi cho người điều tra, đã tìm ra được thứ này.”

“Cô cho rằng cô thay đổi khuôn mặt là có thể dấu được tất cả mọi người sao?”

“Đợi tôi tìm được chứng cứ, tôi sẽ nói cho Giang Yến, cô cứ đợi mà ch.ết đi.”

Tôi thờ ơ nhìn cô ta, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.

Tôi đưa ngón tay chọc vào trán cô ta, giống như cô ta đã từng xúc phạm tôi.

Tôi vui vẻ thừa nhận: “Thẩm Doanh, cô vẫn nhớ Phương Tiểu Thảo sao.”

“Vậy thì tốt rồi, tôi còn sợ tôi còn đang đau khổ đấu tranh mà hung thủ lại quên tôi rồi.

“Nhưng mà bây giờ cô mới nhận ra tôi đúng là có chút muộn rồi, cô đúng là không có lương tâm, đúng là khiến tôi tức ch.ết.”

Cũng may là tôi đã nghĩ ra cách trút giận trước đó.

Tôi có dự cảm sẽ rất nhanh thôi cô sẽ trở nên nghèo, mất hết sạch và chẳng còn gì nữa.

19

Trước đêm kết hôn, Giang Yến dẫn tôi đi ngắm sao.

Chúng tôi yên lặng nhìn, xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có hơi thở của cả hai hòa quyện lại với nhau.

Ngay trên đầu có một ngôi sao, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy, ngôi sao lấp lánh nhìn rất đẹp.

Giang Yến đột nhiên nói với tôi: “Anh sẽ mua lại ngôi sao đó, dùng tên của chúng ta để đặt em thấy sao? Chúng ta ở trong ngân hà mãi mãi thuộc về nhau.”

Tôi khẽ hừ một tiếng, nói “nhạt nhẽo”.

Anh ta trách tôi không biết lãng mạn là gì.

Tôi ngáp dài, ôm gối buồn ngủ nhắm mắt lại, lẩm bẩm: “Em muốn đi ngủ, tế bào lãng mạn của em đã bị bọ buồn ngủ xua đuổi rồi.”

Anh ta cười, vỗ nhẹ vào chân bảo tôi nằm xuống.

Tôi trùm kín chăn, nửa mê nửa tỉnh, có cảm giác Giang Yến lúc nào cũng vuốt tóc tôi.

Anh ta hỏi tôi: “Đêm mai, chúng ta vẫn sẽ ngắm sao chứ?”

Tôi quay đầu đi, vùi mặt vào trong chăn để ngăn anh ta cử động.

Ngày hôm sau là ngày kết hôn, có lẽ là vì Giang Yến thiếu ngủ nên trông anh ta có vẻ rất bồn chồn.

Anh ta bị trượt tay cả buổi sáng, làm vỡ liên tiếp ba chiếc cốc đến nỗi đứt ngón tay.

Máu chảy trên quần áo của anh ta, một đám người chạy tới giúp anh ta giặt sạch, giúp anh ta đi sửa soạn lại.

Anh ta đứng sau người tôi nhìn tôi, cả người bất động.

Tôi vỗ lưng anh ta, không nhịn được cười: “Hôm nay làm sao vậy, nhớp nháp, anh mau thu dọn đi, buổi lễ sắp bắt đầu rồi.”

Anh ta nắm lấy tay tôi, ngồi xổm xuống, lấy chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị sẵn từ trong tay ra, đeo vào ngón tay tôi.

Chiếc nhẫn đó thật đẹp, thật lấp lánh, tôi rất thích nó.

Nhưng tôi biết nó không thuộc về tôi.

Tôi giữ khuôn mặt tươi cười, tháo chiếc nhẫn và đặt nó vào lòng bàn tay của Giang Yến.

Tôi hỏi anh ta: “Anh làm gì vậy?”

Anh nhận lấy chiếc nhẫn, gượng gạo cười.

“Không làm gì, anh đang thử.”

“Vậy đợi lát nữa, chúng ta gặp nhau trong hôn lễ,

Tôi nhìn thời gian, cũng sắp không còn bao lâu nữa, gật đầu, nói được.

Giang Yến kiên định xác nhận với tôi: “Em không lừa anh?”

Tôi nghi hoặc, có phải anh đã biết chuyện gì rồi không.

Tôi nói: “Em tuyệt đối không lừa anh.”

Nhưng mà, làm sao có thể.

Giang Yến, trước đây anh lừa tôi rất nhiều lần, anh coi tôi là niềm vui, thấy tôi bị lừa dối anh cười nhạo tôi.

Tôi thỉnh thoảng mới lừa anh một lần, như vậy có quá đáng không.

Giang Yến nói: “Ngoan, đừng lừa anh, anh có thể đáp ứng một nguyện vọng cho em, gì cũng được.”

Tôi không trả lời.

Lúc chuẩn bị ra khỏi phòng, anh ta giấu nửa người ra ngoài cửa, rồi quay sang tôi nói: “Thật ra, em có nói dối anh cũng không sao.”

“Cho dù em có lừa anh, anh vẫn sẽ thực hiện nguyện vọng giúp em.”

“Gì cũng được.”

(Còn tiếp)
 
Sau Khi Được Ảnh Đế Cầu Hôn, Tôi Leo Thẳng Lên Hot Search!
Chương 7: Hoàn


20.

11 giờ, hôn lễ bắt đầu, MC lên sân khấu.

Hàng chục triệu người tràn vào xem phát sóng trực tiếp, tất cả đều thở dài: "Đám cưới đẹp quá đi".

“Châu Đan chắc chắn kiếp trước đã cứu cả ngân hà rồi.”

“Giang ảnh đế đẹp trai quá, trời ơi.”

“Thẩm Doanh chắc là đang trốn góc nào đó khóc rồi.”

11h05p, âm nhạc lên, cô dâu bắt đầu bước vào.

Cửa đại sảnh chậm rãi mở ra, người đáng lẽ phải đứng đó cầm bó hoa lại không thấy đâu.

Tôi giơ điện thoại di động lên, qua màn hình, tôi thấy mắt Giang Yến hình như đỏ hoe.

Tiếng chụp nối tiếp vang lên, tất cả mọi người đều không muốn bỏ lỡ màm kịch thú vị này.

Đồng thời, chương trình phát sóng trực tiếp của "Kan" được quảng bá rầm rộ trên nhiều nền tảng khác nhau: Cô dâu biến mất đã đi đâu? Câu trả lời nằm trong việc "Kan" truyền hình trực tiếp.

Chưa đến 10p, phòng của tôi đã đầy rồi.

Tôi đang mặc một chiếc áo lót để lộ rõ ràng cánh tay của mình.

Có rất nhiều người mắng tôi: “Ngày vui trọng đại như thế lại biến mất, đúng là độc ác.”

“Má nó, anh Giang của tôi thật đáng thương.”

“Tôi biết ngay, cái cô họ Châu đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

“Có bệnh thì đi chữa đi.”

Tôi lấy ra mấy loại thuốc thường uống, nghiêng người trước ống kính, cười nói: “Tôi đúng là bị bệnh, bị trầm cảm nặng đã từ nhiều năm rồi.”

Một số người trong phần bình luận bắt đầu la ó: "Thật đáng sợ quá ha.”

"Chúng ta phải cẩn thận với lời nói của mình. Nếu chúng ta thực sự ép cô ấy vào chỗ chết, chúng ta sẽ bị gọi là anh hùng bàn phím."

"Chậc chậc, ngày nào cũng thấy trầm cảm, không có gì mới mẻ."

“Sao nào, không phải cô định nói là do anh Giang ép cô bị bệnh đó chứ, muốn tống tiền.”

Tôi phớt lờ họ, lấy thêm một vài bức ảnh trước đây để so sánh với sau khi thẩm mĩ.

"Mấy người nhìn xem, đây là tôi trước đây, có xấu không? Bây giờ khoa học kỹ thuật thật là tiên tiến đúng không, thật có ích cho nhân loại.”

Có người hỏi tôi trong phần bình luận: "Cô làm ở đâu? Trời ơi, đây có phải là bàn tay của Chúa không? Nhìn rất tự nhiên!"

“Tự nhiên á? Tôi luôn nghĩ cô ta đã phẫu thuật thẩm mĩ chứ sao trên đời có người hoàn hảo như vậy được.”

Tôi cười, nói: “Cảm ơn đã khen, nhưng mà làm ơn hãy nhớ kĩ tôi lúc trước.”

“Tiếp theo chúng ta sẽ xem một đoạn video rất thú vị, là thời học sinh của Giang Yến và Thẩm Doanh.”

Đây là kí ức tồi tệ nhất của tôi.

Tôi không đủ can đảm để xem lại, chỉ biết lặng lẽ nhắm mặt lại.

Bên tai lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng kêu gào thống thiết, tiếng cười xung quanh xen lẫn với tiếng nức nở không rõ ràng.

Đột nhiên tôi nghe thấy mình đang khóc, "Đừng động vào! Đây là thứ mẹ tôi để lại cho tôi, tôi chỉ còn mình nó mà thôi.”

Tôi đột nhiên mở mắt ra, chiếc khăn quàng đỏ trong ký ức của tôi đã bị Thẩm Doanh cắt thành nhiều mảnh.

Tôi không còn mẹ, cũng không còn kí ức rồi.

Hôm đó, tôi đã ngất đi.

Cuối cùng hiệu trưởng biết xảy ra chuyện lớn, nên ra mặt để Thẩm Doanh ngừng lại.

Cô ta bị phê bình, khóc lóc đi tìm Giang Yến.

Tôi mãi mãi không bao giờ quên, anh ta chỉ nói một câu đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi.

Anh ta nói với hiệu trưởng: “Nếu ông muốn thanh tịnh thì đuổi học Phương Tiểu Thảo đi.”

Rõ ràng tôi đã cố gắng học tập, rõ ràng thành tích của tôi tiến bộ rất nhiều.

Tôi thực sự rất muốn tự mình thoát khỏi Lâm Giang, tránh xa tất cả mọi người ở nơi đây.

Tôi luôn nói với chính mình, Phương Tiểu Thảo, mày không phải là phế vật, thi đỗ đại học, học hành chăm chỉ, tìm một công việc tốt, ngày mai của mày nhất định sẽ tươi sáng rực rỡ.

Sau đó, tôi đeo cặp sách trên lưng, giữa tiếng cười đùa của các bạn cùng lớp, ba tôi đã kéo tai tôi về nhà.

Ngày hôm đó, cảm xúc của tôi đã vỡ òa.

Phương Tiểu Thảo, mày đúng là vô dụng.

21

Tôi không biết video đã phát xong từ lúc nào.

Đợi tôi định thần được lại, khuôn mặt tôi đã ướt đẫm nước mẳt.

Tôi đi rửa mặt, sau đó quay lại đọc bình luận.

“Cạn bã, cảm ơn mạng internet có thể giúp tôi trút giận con tim này.”

"Tôi thực sự đã khóc, có người nổi tiếng nào trong làng giải trí có thể chịu được sự đào bới?"

“Phương Tiểu Thảo thật đáng thương, Tiểu Thảo, cái tên khiến người ta đau lòng, sao bọn họ lại độc ác như thế?”

“Tôi cũng là người có con, nếu như con tôi bị bắt nạt như thế, tôi dù có ch.ết thành ma thây cũng phải giế.t ch.ết bọn họ.”

“Giang Yến và Thẩm Doanh, thảo nào trói buộc nhau lâu như vậy, quá độc ác.”

“Giang Yến cút ra khỏi giới giải trí! Thẩm Doanh cút ra khỏi giới giải trí.”

“Đừng để tôi nhìn thấy bọn họ, nếu không nước bọt của tôi sẽ dìm chết bọn họ.”

“Cơ mà, không ai tò mò, video đã lâu như vậy rồi mà sao cô ấy lại có vậy?”

Đó là tôi lấy trộm trong phòng lưu video của Giang Yến.

Khi còn học cấp 3, anh ta thích chụp ảnh, anh ta luôn cầm một chiếc máy ảnh đắt tiền và chụp ảnh người khác, hoặc để người khác chụp ảnh mình.

Tôi còn nhớ khi vừa mới lên cấp 3, bởi vì trường quá rộng, có nhiều tòa nhà giống nhau, khi đi báo danh tôi không biết đến nơi nào, tôi đã lo lắng đến phát khóc.

Khi đi đến lùm cây bên đường, tôi thấy trên cây nở hoa rất đẹp, nhưng dưới gốc cây thì có rác.

Tôi vừa khóc vừa đi nhặt rác.

Vừa nhặt lên, tôi nghe thấy trên đỉnh đầu mình có tiếng cười, tôi ngẩng đầu nhìn, Giang Yến đang cầm máy ảnh dí gần sát vào mặt tôi.

“Bạn học, nhìn bạn rất buồn cười...Không phải, ý tôi là bạn rất đáng yêu.”

“Sao bạn lại khóc vậy?”

Anh ta cười với tôi, hai lúm đồng tiền trên má cực kỳ đẹp trai.

Tôi nghĩ, khuôn mặt của tôi nhất định là đỏ rồi.

Tôi lắp bắp nói tôi không tìm được đường, anh ta thản nhiên chỉ, tôi thật sự cũng dám tin, sải bước về hướng anh ta chỉ với cái đầu ủ rũ.

Anh ta ở sau lưng tôi gọi: “Sau này tôi có thể tìm bạn để chụp ảnh không? Tôi tên là Giang Yến, bạn tên là gì?”

Tôi không quay đầu lại, lí nhí nói với chính mình: “Tôi tên Phương Tiểu Thảo.”

Sau đó rất lâu sau, tôi nhớ lại chuyện này, toi cảm thấy bản thân mình như đang nằm mơ.

Giang Yến, anh đã từng dịu dàng như thế, tại sao sau này lại trở lên tàn nhẫn như thế.

Nhưng mà, lý do của anh cũng chả liên quan đến tôi.

Anh đã dẫm nát cuộc đời của tôi, vì vậy anh cần phải chịu trách nhiệm về điều đó.

Giang Yến vẫn luôn giữ gìn chiếc máy ảnh của anh ta, sống chung với nhau một thời gian, tôi phải tốn 3 tháng mới có thể lấy được cái đ ĩa này.

Giang Yến, anh vẫn còn lưu lại những thứ này, anh thật đáng sợ.

22

Sau khi làm xong hết tất cả, tôi quay trở lại nhà của Giang Yến để thu lại đồ đạc.

Khi mở cửa, tôi nhìn thấy anh ta ôm bình rượu trong lòng, ngồi thẫn thờ trên sô pha.

Anh ta bị đánh thức bởi ổ khóa điện tử, anh ta sửng sốt, sau đó ngước lên và mỉm cười với tôi.

Giọng nói của anh ta luôn chậm rãi, kéo dài.

Anh ta hỏi tôi: “Hả giận chưa?”

“Em có thể tiếp tục chơi đùa anh, cho đến khi nào em vui thì thôi.”

“Sau đó chúng ta sẽ kết hôn.”

“Có được không?”

Tôi cũng nhìn anh ta cười: “Tân hôn vui vẻ, Giang Yến.”

“Có thích món quà hôn lễ tôi tặng anh không?”

Giang Yến loạng choạng đi về phía tôi, khi đối mặt với anh ta, tôi cảm thấy bình yên chưa từng có.

Anh ta lặng lẽ dừng lại trước mặt tôi, nhẹ nhàng ôm tôi.

Anh ta vùi đầu vào tóc tôi, run rẩy nói: “Châu Đan, anh từng tưởng rằng em sẽ mềm lòng dù chỉ một giây, đồng ý quên đi quá khứ, sau đó sẽ cưới anh, hành hạ anh đến lúc già.”

Anh ta tự cười nhạo mình: “Thực ra em đã sớm hành hạ anh rồi.”

“Vào lúc anh biết em là Phương Tiểu Thảo, lúc anh biết...”

“Vào lúc người anh yêu mãi mãi không bao giờ có thể yêu anh...”

“Sự trừng phạt của em đối với anh đã có tác dụng rồi.”

Tôi không thể chịu đựng được nữa, đẩy anh ra.

“Giang Yến, kẻ hung thủ, là người không có tư cách nhắc đến quên đi quá khứ...”

"Anh làm tôi phát ngấy, anh có biết không? Ba năm nay, mỗi lần anh cười với tôi, mỗi lần anh ôm, hôn tôi, tất cả đều khiến tôi muốn nôn!"

“Sao tôi có thể lấy anh được chứ? Lúc anh biết tôi là Phương Tiểu Thảo, anh nên hiểu rõ tôi chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh thôi.”

Tôi tức giận đến toàn thân run rẩy, Giang Yến không thể đứng yên, ngã xuống đất, cuối cùng kêu lên một tiếng.

Anh ta không ngừng hỏi tôi: “Tại sao lại là em, sao lại là em, Châu Đan, sao em có thể là Phương Tiểu Thảo, anh sai rồi, anh thực sự biết sai rồi, đừng rời bỏ anh được không...”

Tôi hờ hững nhìn anh ta.

Giang Yến, anh vẫn không hiểu sao?

Người đó, ai cũng không được.

23

Những sự kiện trong ngày cưới gây náo động.

Thẩm Doanh bị kim chủ bỏ rơi, sự nghiệp bị phong sát.

Tất cả hợp đồng đều yêu cầu cô ta bồi thường tiền, trong lúc cô ta đang sứt đầu mẻ chán thì lại gặp phải vấn đề về thuế.

Cô ta mắc một khoản nợ khổng lồ và phải đối mặt với án tù.

Tôi ngồi đọc tin tức, ôm một bát cơm lớn rồi cười.

Sau đó tôi xuống dưới nhà mua một ít bia về để ăn mừng.

Thoát khỏi Giang Yến, tôi muốn tranh thủ tìm một nơi xa hơn một chút để tạm thời định cư. Cơ sở vật chất ở đây ở mức trung bình, đèn đường chập chờm hơi đáng sợ.

Tôi đang bưng ly bia đi về, chợt cảm thấy có người đi theo sau, tôi đi nhanh hơn, anh ta đi nhanh hơn, tôi đi chậm lại, anh ta cũng đi chậm lại.

Tôi biết đó là ai.

Tôi không để ý anh ta, cứ thế bước đi.

Anh ta bất ngờ lao đến ôm lấy tôi.

Tôi bất mãn giơ tay, vừa định đẩy anh ta ra, lại nghe anh ta nói bên tai: "Em phải cẩn thận, thuyền nhỏ của anh, nếu như bị thủng một lỗ sẽ rất nguy hiểm.”

Eo anh ta bị con dao đâm vào, Lâm Trác hai tay run rẩy lui về phía sau hai bước, cậu ta mắng: "Mẹ kiếp, ch ó đẻ, người đàn bà đó mới đáng ch.ết...”

Tôi từng nghe Giang Yến nói, cậu ta thích Thẩm Doanh đã 10 năm rồi, cậu ta đến tìm tôi để trả thù.

Giang Yến ngã trước mặt tôi, tôi lặng yên nhìn tất cả.

24

Sau khi nhập viện, có lẽ là do Giang Yến mất máu quá nhiều nên bị hôn mê.

Bác sĩ nó rằng, gọi người mà anh ta tin tưởng nhất đến nói chuyện với anh ta thì có lẽ anh ta sẽ tỉnh lại.

Ba mẹ của anh ta không ngừng gọi điện thoại cho tôi.

Tôi không bắt máy.

Một tháng sau, tôi chuẩn bị xong tất cả để chuẩn bị rời khỏi đây.

Hôm rời đi, từ sáng sớm tôi đã đến bên giường bệnh của Giang Yến nhìn anh ta.

Ánh nắng ấm áp chiếu lên người tôi.

Tôi nằm ngửa trên sô pha, nhìn khuôn mặt của Giang Yến, nhớ lại tất cả những chuyện trong quá khứ của tôi với anh ta lại một lần.

Giới thiệu list sách cho anh ta.

Bao gồm cả ngôn tình, kiếm hiệp...

Con người thật phức tạp.

Tôi vừa khóc vừa cười, giống như một kẻ ngốc.

Trước khi đi, tôi đến bên tai anh ta, khẽ nói: “Giang Yến, anh còn nhớ không? Anh vẫn nợ tôi một nguyện vọng.”

“Tôi muốn ước.”

“Hy vọng anh, mãi mãi không cần tỉnh lại.”

(TOÀN VĂN HOÀN)
 
Back
Top Bottom