Ngôn Tình Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,517,486
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-bi-bach-tuoc-tien-sinh-mang-di.jpg

Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Tác giả: Tam Thủy Nhất Phiên
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi của tác giả Tam Thủy Nhất Phiên. Trương Mẫn An khó khăn lắm mới có cơ hội du lịch nước ngoài

Mà trong chuyến du lịch đó lại đụng phải một con bạch tuộc thần kì vô cùng.

Bạch tuộc tựa như người, không nói chuyện được nhưng lại hiểu cô muốn biểu đạt gì

Lại còn đem cô đến một đảo hoang, lặn xuống biển tìm đồ ăn cho cô, giúp cô đến chỗ thuyền chìm để tìm vàng bạc châu báu, đem cô dỗ dành thành tiểu phế vật.

Trương Mẫn An: Hóa ra, sinh hoạt trên đảo hoang lại thoải mái như vậy ư?​
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 1: 1: -1


Trương Mẫn An lạc đường vào ngay ngày nghỉ đầu tiên.
Đây là kỳ nghỉ dài đầu tiên của cô kể từ khi đi làm, bỏ ra hơn nửa số tiền tích góp đi một mình tới một tiểu Hải ở trên đảo nghỉ ngơi.
Hòn đảo lục địa diện tích rất nhỏ, lái xe bốn, năm tiếng là có thể ngắm nhìn toàn bộ đảo một vòng, bởi vì phong cảnh ở đây rất đẹp nên trở thành một địa điểm thu hút khách du lịch rất nổi tiếng*.
*Nổi tiếng gốc là trứ danh: Rất nổi tiếng, ai cũng biết.

Nguồn: wiktionary
Trương Mẫn An đạp xe đạp đến chỗ bờ biển không người.
Sau đó lạc đường.
Lễ tân trên toàn bộ hòn đảo không tệ, nhưng có vẻ như tín hiệu hết lần này tới lần khác đều không có tới được chỗ của cô.
Thời gian còn sớm, cô c*̃ng không nóng nảy.
Cố gắng dựa vào ký ức muốn tìm đến chỗ vừa mới đặt xe đạp -- chiếc xe đang đỗ sau một tảng đá, vòng qua tảng đá liền có thể đến đường lớn.

Nhưng trên bãi biển này không có người, không phân biệt được xung quanh.

Trương Mẫn An hoàn toàn là không thể tìm thấy đường lúc cô đi tới đây, cuối cùng đi mệt cũng chỉ có thể tùy tiện tìm một khối đá để ngồi.
Cảnh biển ở đây thực sự rất đẹp, nước biển trong xanh, ánh bạc lấp lánh, tùy tiện cầm điện thoại di động làm khăn trải bàn..đẹp đến mức quá mức mơ mộng, thời tiết lại vô cùng nhẹ nhàng, không giống hòn đảo, vừa ướt vừa nóng, phơi nắng là có thể đem mình phơi thành một thân dinh dính đầy mồ hôi.
——Trong khi đang nghĩ như vậy, Trương Mẫn An lại đột nhiên cảm giác mắt cá chân của mình có thêm một luồng rét buốt lành lạnh, ẩm ướt nhớp nháp.
Trong nháy mắt, da đầu Trương Mẫn An tê dại, hít vào một hơi, nhắm mắt liều mạng đá chân mấy lần, cái thứ đồ vật quý dị kia vẫn còn quấn chặt ở trên chân cô.
Sự hoảng loạn ban đầu đã qua đi, Trương Mẫn An sợ quá khóc, nhưng cuối cùng cũng có thể lấy chút dũng khí nhìn xuống phía dưới chân mình.
Quấn quanh chân cô là một con bạch tuộc nhỏ, gần như trong suốt màu hồng nhạt.
Cô không biết có phải vì nó ở trên bãi biển hay không, nhưng cơ thể màu hồng và trong suốt của nó vẫn có một chút màu xanh như sao trong đó.
Trương Mẫn An cùng nó nhìn nhau -- Tiểu Bạch Tuộc đang ngẩng đầu lên, hai con mắt giống như quả nho híp lại nhìn cô như thể đang nheo mắt, cái đầu hình bầu dục (?)* Đang đặt trên mu bàn chân cô.
*Chấm hỏi ở trong raw
Trương Mẫn An đối với loại động vật thân mềm không hẳn là thích.

Đặc biệt là khi chạm vào da sẽ luôn khiến cô nổi da gà.
Nhưng cái con tiểu Bạch Tuộc thật sự là...!Quá đáng yêu.
Cô nhịn không được duỗi ra ngón tay, nhẹ nhàng chọc xuống nó.
Tiểu Bạch Tuộc duỗi một trong những cái xúc tu của nó ra sờ cổ tay rồi sau đó quấn lấy ngón tay cô.

Sau đó từ từ từng cái xúc tu một quấn quanh tới cổ tay Trương Mẫn An, chiếm giữ toàn bộ bàn tay với cổ tay cô.

Mềm mềm cảm giác thật sự không thích lắm.
Nhưng Trương Mẫn An nhịn xuống sự khó chịu này, đi tới hướng bờ biến.
Nó nhỏ như vậy, nếu mà dùng sức đẩy nó ra không khéo sẽ làm nó bị thương.
Trương Mẫn An ngồi xuống, nắm tay ngâm vào trong nước biển lạnh buốt.
Tiểu Bạch Tuộc dường như cảm thấy dễ chịu, duỗi thẳng xúc tu, để lại một xúc tu nắm lấy cổ tay cô không cho mình bị nước biển cuốn đi.
Trương Mẫn An có chút bất đắc dĩ."Xuống dưới nha.

Đi về nhà."
Tiểu Bạch Tuộc cử động xúc tu dường như là sửng sốt một chút.
Nó nghe thấy lời nói này không hề rời đi, ngược lại là thuận theo cánh tay Trương Mẫn An chậm rãi đi lên phía trên.
Trương Mẫn An lại một lần cảm nhận được sự sợ hãi, da đầu tê dại "Khoan khoan khoan khoan không được không muốn! A a a thật là khủng khiếp em đừng bò lên phía trên a!"
Tiểu Bạch Tuộc bò lên vai Trương Mẫn An.
Cách lớp quần áo, cảm giác ướt ướt mềm mại đã bớt đi nhiều, Trương Mẫn An vẫn là không nhịn được nhắm mắt lại, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, "Em, em liền ỷ vào việc chị không giám làm gì em, đúng không!"
Tiểu Bạch Tuộc nằm cả người xuống.

Mềm oặt đứng thẳng kéo vai cô.
Trương Mẫn An hoàn toàn không có ý thức được tiểu Bạch Tuộc là đang nghe âm thanh của cô sau đó mới đột nhiên trèo lên.
Chỉ cảm thấy không biết làm sao.
Nó nhỏ như vậy.
Lại không chịu xuống nước.
Bạch tuộc có thể rời khỏi nước biển sao?
Trương Mẫn An đợi nửa ngày, nó vẫn nằm im trên vai cô, ướt sũng, không có chút xíu nào là bộ dạng không thoải mái, cô chỉ có thể hơi nghiêng đầu sang một bên cầm một bình giữ nhiệt nhỏ đổ đầy nước biển vào.
Trên vai có một con Bạch Tuộc nhỏ, đứng dậy tiếp tục tìm đường.
////
Tiểu Bạch Tuộc: Ngô, nhân loại này có âm thanh thật êm tai..
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 2: 2: Chương 1-2


Sau đó, Trương Mẫn An rất vất vả mới tìm được một chiếc xe đạp, đạp xe về khách sạn cô cũng không đi một mình liền, chờ đến hôm sau mới đi theo nhân viên hướng dẫn du lịch đến một chỗ tại địa phương lặn xuống nước.

Hướng dẫn viên bán tự túc sẽ đón cô vào một thời gian cố định.

Huấn luyện viên lặn yêu cầu những người phụ nữ thay nhau thay quần áo trong xe -- nơi này ngay cả cái phòng thay quần áo cũng không có -- lúc Trương Mẫn An thay quần áo vụng trộm đem tiểu Bạch Tuộc đổ từ trong bình giữ nhiệt ra, giữ nó đặt trong lòng bàn tay.

Tiểu Bạch Tuộc ấy ở lại chỗ cô cả đêm hôm qua.

Cũng không giống như và cần nước, Trương Mẫn An an tâm, sáng sớm thừa dịp tiểu Bạch Tuộc đang ngủ, nhẹ chân nhẹ tay bỏ vào bên trong bình nước biển, sợ rằng vô tình bóp nát tiểu Bạch Tuộc.

Vừa mới đổ ra, thấy tiểu Bạch Tuộc còn rất tốt, mới đem bình để qua một bên.

Đợi lát nữa liền phóng sinh nó.

Trương Mẫn An một lòng muốn thả tiểu Bạch Tuộc về biển cả, đương nhiên không có chú ý tới bên ngoài xe có mấy người đàn ông ngoại quốc đang ngó nhìn.

Trương Mẫn An không giống như những cô gái khác gầy đến mức có thể ngồi xổm ở trong xe vụng trộm thay đồ.

Lúc đem áo tắm kéo lên nhếch cái mông.

Cặp mông trắng như tuyết dính chặt vào kính xe.

Xe này hoàn toàn không thể ngăn cản những ánh mắt ở bên ngoài, nhưng Trương Mẫn An c*̃ng không có chú ý.

Lúc thay đồ lặn xong cô luôn cảm thấy không có dễ chịu, cảm giác có mấy người đang nhìn cô, còn tưởng rằng là mình quá béo mới bị người ta liếc xéo.

Hoàn toàn không có ý thức được mấy người kia nhìn chằm chằm thân thể đang được che che lấp lấp kìa của cô.

Tiểu Bạch Tuộc bị cô bóp ở lòng bàn tay từ giữa ngón tay nhìn thấy.

Nửa mắt đen híp híp giật giật.

Sau khi xuống nước Trương Mẫn An phát hiện không thấy tiểu Bạch Tuộc đâu.

Cô cũng chăm chú lắng nghe hướng dẫn của huấn luyện viên.

Nghe nửa ngày không hiểu tí nào.

Một vài người đàn ông chỉ nhìn chằm chằm vào cô liền tiến tới, khoa tay múa chân dạy cô lặn.

Có người da trắng c*̃ng có người da đen -- nhưng tóm lại nói đều là tiếng Anh, Trương Mẫn An vẫn như cũ nghe không hiểu xíu nào, nhưng nhìn ra mấy người kia là muốn dạy cô, nở một nụ cười nhẹ nhàng, vô cùng cảm kích*.

*Cảm kích: Cảm động trước tình cảm tốt đẹp nào đó
Trong số đó, người đàn ông da đen lôi kéo cô lặn xuống nước nhét dây bình ô xy vào miệng cô.

Ngón tay thô ráp giống như vô tình nặng nề chạm vào môi của cô.

Trương Mẫn An kinh ngạc nhìn đem bình ô xy cắn vào bên trong miệng.

Người da đen cười.

Vài người khác c*̃ng đụng đến, miệng nói cũng ít -- dù sao Trương Mẫn An cũng nghe không hiểu, liền lôi kéo tay chân của cô một hồi giống như là đang dạy cô làm sau lặn xuống nước.

Một chuyến lặn xuống nước mấy người vây quanh ở bên cạnh cô, nổi lên mặt nước Trương Mẫn An mặt đỏ rần, cảm thấy không thể giải thích được.

////
Bạch Tuộc vụng trộm trốn bên cạnh! !.

Bọn chúng đụng vào nhân loại của ta.

.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 3: 3: Chương 2


Khi chuẩn bị lên bờ, Trương Mẫn An cảm thấy dưới chân mình có thứ gì đó quen thuộc và mềm mại.
Cô rung chân, nhưng không ném nó đi, cô thở dài và cúi xuống cầm lại con tiểu Bạch Tuộc trên tay.
Vậy phải làm sao bây giờ.
Không thể mang nó về nhà một lần nữa.

Đến lúc đó ở hải quan bị giữ lại cũng không biết bọn họ có thể hay không đưa tiểu Bạch Tuộc về trong biển.
Nói không chừng liền làm thành sashimi* ăn tại chỗ.
*Sashimi là một món ăn truyền thống Nhật Bản mà thành phần chính là các loại hải sản tươi sống.

Wikipedia
Khi hướng dẫn viên đến đón cô, những người vừa giúp cô đã vây quanh cô.
Hướng dẫn viên nở một nụ cười đầy ẩn ý và nói với cô ấy, "Họ muốn mời cô đi uống rượu."
"A, không đi được, tôi nghe không hiểu bọn họ nói cái gì."

"Bọn họ không ngại a, khó có khi được đi nước ngoài, thỉnh thoảng buông lỏng một chút c*̃ng không có sao."
Trương Mẫn An có chút do dự, vừa mới mấy người kia rất nhiệt tâm, muốn bày tỏ lòng cảm ơn hẳn là nên mời họ 2 chén, nhưng mà cô không muốn một mình đi ra ngoài uống rượu cùng đàn ông a.
Ngay tại thời điểm cô do dự, một người đàn ông ở chỗ đó liền không có thoải mái, nhìn hồi lâu phát hiện ra là vì trên đùi bị cắn một ngụm.
Hướng dẫn du lịch đi qua nhìn nhìn, nói là bạch tuộc cắn.

"kia là vết thương hình tròn, hẳn là bị bạch tuộc lấy xúc tu cắn.

Đại bộ phận bạch tuộc đều có độc, nếu thấy loại vết thương này ngàn vạn lần nhớ kĩ phải đi bác sĩ trước tiên."
Biển cả có quá nhiều nguy hiểm không biết bao nhiêu mà kể.

Hướng dẫn viên du lịch chỗ này đã nhìn qua rất nhiều, liền khuyên bọn họ nhanh đi tìm bác sĩ, thuận tiện cũng cho Trương Mẫn An phổ cập một chút tri thức.
Trương Mẫn An thế là cũng không cần xoắn xuýt, thở dài một hơi theo hướng dẫn du lịch về khách sạn, lại ít nhiều có chút đứng ngồi không yên.
Bạch tuộc có độc, hơn nữa xúc tu sẽ cắn người -- điều này làm cho Trương Mẫn An rất bối rối, luôn cảm thấy tiểu Bạch Tuộc trong túi của mình sẽ căng ra và làm tổn thương cô bất cứ lúc nào.

Tiểu Bạch Tuộc giống như là cảm nhận được sự phản kháng của cô, sau khi vào phòng từ trong túi chủ động bò ra ngoài, giơ xúc tu của mình tiến đến trước mặt Trương Mẫn An -- cô mở to hai mắt nhìn, luôn cảm thấy một màn sảy ra trước mắt này không bình thường.
Con bạch tuộc này có phải hay không, có chút thông minh quá mức à nha!
Điều quan trọng nhất là thực sự có nhiều răng trên các giác hút nhỏ trong suốt.
Trương Mẫn An híp mắt nhìn nửa ngày cuối cùng xác nhận được vấn đề, tiểu Bạch Tuộc tiến lên trước đem giác hút hút ở trên mặt của cô.

Cô nhưng luống cuống, muốn đem nó v**t v* lại sợ một bàn tay của mình vô tình chụp chết nó, nhắm chặt mắt lại, nửa ngày đều không có cảm thấy đau.
Tiểu Bạch Tuộc bò vào bên trong bình giữ nhiệt đã không còn nhiều nước, Trương Mẫn An vào nhà vệ sinh nhìn mặt mình một chút.
Trên mặt có một vết đỏ nho nhỏ tròn trịa, không có chút nào đau -- nhìn qua càng giống bị người ta hôn một cái.
Sau khi cô đi ra trực tiếp đen tiểu Bạch Tuộc đổ ra từ trong bình.
Tiểu Bạch Tuộc c*̃ng không có phản kháng lại, ba~ một tiếng rơi vào trong lòng bàn tay Trương Mẫn An.
"Thật xin lỗi a." Trương Mẫn An mềm giọng xin lỗi, trông thấy tiểu Bạch Tuộc đột nhiên rút rút sờ cổ tay, còn duỗi ra ngón tay cho nó vòng quanh, "Em đừng nóng giận, chị về sau sẽ không sợ sệt em nha."
Tiểu Bạch Tuộc mở một con mắt, liếc nhìn cô một cái, giống như là đang hỏi "Thật sao?"
Trương Mẫn An chọc chọc nó."Thật, về sau cũng không sợ em."
////
Bạch tuộc: Cô nói a, hì hì🙂
_____________
*Mấy cái🙂, (* / w *), (*/ω *),...!đều từ bản raw..
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 4: 4: Chương 3


Hôm sau, Trương Mẫn An phát hiện không thấy tiểu Bạch Tuộc.

Cô có chút khổ sở.

Luôn cảm thấy là bản thân làm tổn thương đến tiểu Bạch Tuộc.

Hành trình hôm nay cũng giống như mọi hôm là đi tới bờ biển, một thiên đường trên biển với diện tích đáng kể.

Trương Mẫn An dạo quanh với một tấm bản đồ lớn và nhìn thấy một số người đàn ông từ ngày hôm trước.

Bọn họ thiếu mất một người, nhìn không quá vui vẻ, khi nhìn thấy Trương Mẫn An họ vẫn mỉm cười vẫy tay chào cô nhưng không có tiến tới gần.

Mặc dù muốn hỏi thăm tình hình của đối phương một cách lịch sự nhưng thấy khả năng ngoại ngữ của mình hỏng bét, Trương Mẫn an do dự nửa ngày cũng chỉ mỉm cười vẫy vẫy tay chào họ.

Hầu hết các công viên đều có những cầu thang trượt nước hoạt hình, rất nhiều người xếp hàng, trên bờ c*̃ng có người đang tụ họp nướng thịt uống rượu, Trương Mẫn An chỉ nhìn địa chỉ trên bản đồ rồi đi vòng quanh bãi biển --

Cô phát hiện, mình lại lạc đường.

Dựa theo địa chỉ của bản đồ cô đáng lẽ ra là đang đi đến một bãi biển có rất nhiều phương tiện trên nước, có xe máy trên nước, thuyền buồm lướt sóng, các loại --
Nhưng nơi này không có cái gì, ngay cả người cũng không có.

Trương Mẫn An thở dài, đem bản đồ cất vào túi chống nước trước ngực, rất rõ là muốn xuống nước.

Cô đối với những cái công trình kia cũng không phải quá hứng thú, hiếm khi cô mặc đồ bơi ra biển, muốn cô lại tốn thời gian tìm đường là không thể vì cô thực sự không có tính kiên nhẫn.

Nghĩ tới dù sao chờ chập tối rối đi theo con đường cũ về là được.

Đạp chân xuống làn nước biển lạnh giá Trương Mẫn An liền thở ra một hơi.

Nước ở đây cũng rất dễ chịu a ô ô ô không muốn về nhà.

Trương Mẫn An tùy ý mình lơ lửng trôi giạt ở trên mặt nước, có chút tiếc nuối vì không mang theo phao bơi lội, nằm ở phía trên phơi nắng hẳn là cũng rất dễ chịu a.

Trương Mẫn An đang hưởng thụ, có cảm giác quen thuộc quấn lấy chân của mình.

Sau khi da đầu tê dại theo bản năng, Trương Mẫn An ngạc nhiên muốn mò tay xuống nắm lấy tiểu Bạch Tuộc, lại phát hiện cái này nó lớn chứ không có nhỏ giống như!.

Không đúng lắm a.

Trương Mẫn An luống cuống tay chân đứng thẳng người dậy, cúi đầu vừa thấy - xúc tu bạch tuộc trong suốt xinh đẹp quả nhiên quấn lấy chân cô.

Tinh quang rạng rỡ màu thủy lam vẫn như cũ có thể lóe ra hào quang chói sáng ở trong biển.

Nhưng cái này mẹ nó không có phải là tiểu Bạch Tuộc a!
Kích thước của cái xúc tu nhọn hoắt này có thể quấn lấy toàn bộ đùi của cô! A! Quay về! Làm việc!
///
Bạch tuộc: Hi vọng nhân loại kia thật không sợ ta.

/// Tác Giả:
Số lượng từ trong hai chương này rất ít qwq
Thế là liền viết hai chương (*/w *).
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 5: 5: Chương 4


Trương Mẫn An thậm chí không có cách nào thấy rõ toàn bộ hình dáng của con bạch tuộc.

Cô tự hỏi liệu đây có thể là bố mẹ của chú bạch tuộc nhỏ.

Thế nhưng xúc tu quấn trên chân cô rất ôn nhu nhẹ nhàng cọ xát, giống hệt động tác của tiểu Bạch Tuộc ngoại trừ kích thước, nó và tiểu Bạch Tuộc hai ngày trước giống nhau.

"Em em em em làm sao biến lớn như thế?!" Trương Mẫn An lắp bắp la hét hỏi.

Xúc tu bạch tuộc dừng một chút.

Tiếp theo từ bên cạnh duỗi ra một cái xúc tu khác, cong lại thành hình dấu chấm hỏi.

Trương Mẫn An cũng không biết chuyện gì xảy ra, đột nhiên đã hiểu ý bạch tuộc.

Nó cảm thấy tại sao âm thanh mình lại sắc nhọn như thế.

Mẹ nó không thét lên đã là sự tôn trọng lớn nhất của cô rồi.

Trương Mẫn An dùng sức bóp xúc tu trên đùi một chút.

Lớn như thế, liền không lo lắng rằng sẽ lỡ tay bóp nát.

"Em có phải hay không là yêu quái a? Cái gì như Long cung trong phim hoạt hình?" Trương Mẫn An thanh âm còn có chút run -- nhưng cô chú ý tới mình bóp nó "hung ác" như thế nó đều không có tức giận, tính tình có lẽ cũng vẫn tốt giống như trước.

Không sợ nữa.

Bạch tuộc vặn vẹo uốn éo xúc tu.

"Không phải? Tôi vốn dĩ đã lớn như thế này rồi?" Xúc tu ở trên đùi cô nắm thật chặt.

Xúc tu tại cô trên đùi nắm thật chặt, nghe thấy Trương Mẫn An kêu đau lại buông ra, "Vậy sao em biến nhỏ như vậy được?"
lần này xúc tu bạch tuộc dừng lại mấy giây, trên mặt nước bên cạnh lại trồi lên một cái xúc tu.

Cái xúc tu nhọn này thiếu mất một khối lớn.

Trương Mẫn An thở hốc vì kinh ngạc.

"Em em em còn có thể đem mình cắt đi? Thu nhỏ?"
Xúc tu lần này chỉ thoáng quấn một chút, Trương Mẫn An cau mày, "Sẽ không có thật nhiều em khi bị cắt ra chứ?.

"
Cái xúc tu bị gãy mất kia lặn vào trong biển, trong chốc lát liền bưng lấy một đống quả cầu trong suốt màu lam ra, ngoan ngoãn khéo léo nâng đến trước mặt Trương Mẫn An.

Cô sắp xếp lại suy nghĩ, sửa sang lại cảm giác mơ hồ trong đầu -- cảm giác này không phải của bản thân cô, hẳn là của bạch tuộc.

Ý nghĩa của nó có lẽ là - nó có thể tự cắt mình thành một mảnh và trở thành bản sao của nó, nhưng sau khi sử dụng bản sao này, những vật hình tròm trước mắt sẽ biến thành đồ bỏ đi.

Con bạch tuộc lại di chuyển xúc tu của mình và nhét thẳng viên tròn tròn màu lam kia vào miệng Trương Mẫn An.

Trương Mẫn An:?!! A! cái đồ bỏ đi này ăn rất ngon.

Quả cầu màu lam rất ngọt, nhìn mềm mềm nhưng cắn xuống lại giòn, giống như một loại hoa quả nào đó chứa đầy đủ nước.

Ăn ngon, ăn thêm một cái được không?
///
Bạch tuộc: Nhân loại kia không sợ ta, vậy liền mang cô về nhà a🙂.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 6: 6: Chương 5


Các xúc tu của bạch tuộc quay đi quay lại nhiều lần để tìm được năm hoặc sáu viên bi xanh.
Trương Mẫn An rất quý trọng nâng niu nó trong tay.
Cô nhận thấy những xúc tu của bạch tuộc đang ôm mông cô ra xa bờ.

Nhưng cô c*̃ng không lo lắng bạch tuộc đem mình đến giữa đại dương rồi ăn thịt, cô còn chưa đủ cho nó thưởng thức một buổi trà chiều.
Cảm thấy con bạch tuộc đã bơi được một lúc, Trương Mẫn An ăn hai viên tròn màu lam rồi dừng lại nhìn qua mặt biển, mặc dù mắt thấy tất cả chỗ nào cùngx là một vùng biển mênh mông.
Cô nghĩ đến bạch tuộc dù sao vẫn sẽ không ổn khi tự cắt chân của mình đi, ăn xong những thứ này hẳn là sẽ không còn.

Cũng không dám ăn nhiều, vô cùng trân quý.
Nhưng những xúc tu của bạch tuộc đã nhấc lên, nhét một viên vào trong miệng cô, dơ lên một đầu xúc tu dài bằng cả người cô ra hiệu một chút.

Xúc tu nhọn quấn lấy mười mấy viên tròn tròn màu lam.
...Nó còn không có việc gì thì liền lấy chân của mình cắt ra chơi ha.
Bạch tuộc còn đem súc tu vừa mới cắt cái đầu nhọn dơ lên.

Trương Mẫn An ngay từ đầu không có hiểu, nhìn hồi lâu mới kinh ngạc thốt lên đem đầu xúc tu kia kéo đến trước người nhìn kỹ một chút.

"Cái này có năng lực tái sinh cũng tốt quá đi chứ."
Nguyên bản "lão đại" còn thiếu một góc, nhưng bây giờ so với những xúc tu khác cũng không khác mấy.
Bạch tuộc dùng xúc tu khoa tay múa chân mấy động tác.
Điều đó có nghĩa là chỉ cần tiểu Bạch Tuộc nhỏ bị tách ra biến trở lại thành một quả bóng màu xanh lam, nó có thể nhanh chóng mọc lại các xúc tu.

Trương Mẫn An kinh ngạc xoa bóp nó.
Oa, bạch tuộc thần kì.
"Em muốn đem chị mang đi nơi nào nha?" Trương Mẫn An hỏi nó.
Bạch tuộc không nói được lời nói, cũng không có cách nào cho cô biết, nhưng dựa vào cảm xúc không thể giải thích được của bạch tuộc ngay từ đầu, Trương Mẫn An nằm trên xúc tu của bạch tuộc và bắt đầu suy đoán: "Em muốn mang chị trở về nhà làm khách à? Muốn mang chị trở về ăn cái gì? Muốn mang chị trở về chơi?"
Đều không đúng.
"Chẳng lẽ lại mang chị trở về làm cô dâu a?"
Xúc tu bạch tuộc mềm nhũn một chút.
Trương Mẫn An nửa người đều chìm đến trong nước, xúc tu vội vàng đem cô vớt lên, sặc nước biển khó chịu nhưng không sánh được với sự hoảng sợ khi cô phát hiện ra phản ứng của con bạch tuộc.
"Cm...!Cmn?"
///
Bạch tuộc: Bị, bị phát hiện nha.
/////Tác Giả:
Nghĩ muốn viết rất sủng sủng sủng bạch tuộc a, nhưng hình như không diễn đạt thành công QQ.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 7: 7: Chương 6


"Chúng ta mới biết nhau không lâu.

Chuyện này cũng có thể vì quá lo lắng sao?"
Trương Mẫn An run lấy cuống họng hỏi.

Cô cũng không dám cương quyết cự tuyệt.

Nếu như bị ném ở vùng biển rộng mênh mông vô tận này, tính mạng cũng mất làm gì có thể đi làm cô dâu của ai a.

Bạch tuộc dừng lại mấy giây, vẫn là tiếp tục bơi hướng phía trước.

Trương Mẫn An nói lải nhải lải nhải một nửa ngày, đại ý đều là nói cho bạch tuộc hai người bọn họ giống loài khác biệt, có khả năng quan hệ qua lại rất thấp, coi như cô là cô dâu thật thì hai người họ cũng sẽ không hạnh phúc.

Từ sáng đến lúc hoàng hôn.

Ở phía xa có thể nhìn thấy được một hòn đảo nhỏ.

Con bạch tuộc đặt cô trên bãi biển, dùng xúc tu vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu và xoa mặt cô rồi chìm nhanh chóng.

Trương Mẫn An một mặt hoẳng hốt.

Lại không kịp gọi nó lại.

Trời tối dần, cô ở một mình trên đảo hoang khiến ai cũng phải sợ hãi.

Mặt trời dần lặn, Trương Mẫn An không còn nhìn chằm chằm ra biển nữa, cô lấy điện thoại di động từ trong túi chống nước ra, đợi trời tối hẳn rồi mở đèn pin ra tăng thêm lòng dũng cảm.

May mắn thay, trước đó, mặt nước đã lắc lư, xúc tu bạch tuộc nhô ra mặt nước.

Trương Mẫn An không có đi xem trong tay nó cuốn cái gì.

Lúc xúc tu tới gần cô, không biết lấy đâu ra lá gan ở nơi nào, không chút nghĩ ngợi há mồm dùng sức cắn.

Cơ thể bạch tuộc không có nho nhỏ mềm mềm giống trước đó, cắn phải có cảm giác như là cắn cao su.

Bị cắn mạnh, toàn bộ xúc tu run lên dữ dội, vô thức muốn rút ra -- Nhưng nó nhanh chóng nhịn được, nếu dùng sức bình thường, răng của Trương Mẫn An sẽ bị anh nó làm hỏng.

Bạch tuộc cảm giác được có chất lỏng ấm áp từng chút từng chút nhỏ xuống phía trên xúc tu.

Lẽ ra ngâm mình ở trong nước biển, toàn bộ xúc tu đều lạnh như băng.

Lúc này lại bị nóng đến run lên, cuộn tròn đầu xúc tu của mình lại ôm lấy Trương Mẫn An.

Trương Mẫn An khóc đến lợi hại.

Mặt khác một đầu xúc tu buông ra thứ đang nắm cùng ôm lấy cô.

"Soạt" từng tiếng vàng bạc va chạm, tiếng vang lại hấp dẫn lực chú ý của Trương Mẫn An.

Dưới ánh chiều tà, cô gái trợn mắt há hốc mồm!
Nhìn xem đống vàng tuỳ ý bị bỏ trên bờ cát kia một đống, cao chừng một người cao, vàng.

////
Bạch tuộc: Khóc khóc khóc khóc? Không khóc không khóc Bảo Bảo ngoan ngoan.

.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 8: 8: Chương 7


Trương Mẫn An thu được tài sản khếch xù, nhưng cô không thể nào nằm ngủ trên vàng.

Eo có khi còn hỏng luôn.

Ngôn Tình Sắc
Cô hung tợn nhéo xúc tu một chút.

Sau đó phát hiện, xúc tu ngoại trừ ướt một chút, hai ba đầu xúc tu chụm lại một chỗ kì thật cũng có thể biến thành giường.

Nhưng cô không có mặc quần áo, không có chăn, không có gối đầu.

Càng nghĩ càng là buồn từ trong ra, oa một tiếng khóc lớn lên.

Có vàng, có vàng cô hiện tại cũng chỉ muốn về nằm trên giường khách sạn ngủ một giấc thật ngon nha.

Lại thêm hai cái xúc tu trồi lên.

Bốn đầu xúc tu toàn bộ quấn quanh bên người Trương Mẫn An, đẩy ra một đầu một cái đầu khác lại xúm lại, cuối cùng cô từ bỏ, bị xúc tu vây quanh ở giữa làm cho khóc thút thít.

Bốn đầu xúc tu ôm cô, khéo léo điều chỉnh tư thế mấy lần, không ngờ vậy mà lại muốn Trương Mẫn An có thể thoải mái* nằm xuống.

*Gốc thư thư phục phục: Khoẻ khoắn vui vẻ trong người, thoải mái, dễ chịu (nói về thân thể hoặc tinh thần).

thivien
Xúc tu vững vàng bao quanh cô, gió đêm không thể thổi vào người của cô.

Cũng không biết bạch tuộc làm cái gì, rõ ràng xúc tu bạch tuộc nên lạnh giá đang từng chút từng chút ấm lên.

Trương Mẫn An hít cái mũi tức giận nói: "Chờ một chút nữa rồi nướng chân bạch tuộc!"
Xúc tu đồng loạt run lên.

Quá tận tâm, ngược lại Trương Mẫn An bị làm cho tức cười.

Sau một tiếng, cô lại nghiêm mặt không chịu yếu thế.

"Cậu* ngày mai nhất định phải mang tôi về nhà đi, nơi này không có cái gì, tôi sống thế nào a.

"
*Đổi xưng hô em -> cậu vì bạch tuộc không phải bạch tuộc bé, đang ở hiện đại M không muốn dùng ngươi với ta🙂))
Cái xúc tu ở trên người Trương Mẫn An kia nhè nhẹ vỗ về bên trên ngực và bụng của cô.

Giống như đang dỗ dành cô.

///
Bạch tuộc: Ôm dễ chịu.

Thả ra chạy mất thì không có cô vợ trẻ.

///
Bình thường bạch tuộc không biết bơi, bạch tuộc tiên sinh là sinh vật thần kì (???) mới có thể bơi lội!.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 9: 9: Chương 8


Hợp lại ╰(*′︶*)╯
08.
Trương Mẫn An ngủ một giấc đến trưa.
Các xúc tu vẫn ở xung quanh cô, sau khi cảm nhận được chuyển động chậm rãi buông ra, xác nhận Trương Mẫn An sau khi dậy đã thích ứng được với ánh mặt trời mới thu xúc tu về.
Trương Mẫn An ăn hai liên cầu nhỏ màu xanh lam như có điều suy nghĩ, lại nắm chặt lấy xúc tu không thả không phải là để nó mang mình trở về.
Bạch tuộc chần chờ hồi lâu, cuối cùng nó làm cho xúc tu đều chìm trong biển, Trương Mẫn An chính là còn chưa kịp mất mát thì đã thấy một chiếc xúc tu có một đầu bị chặt đứt thò ra.
Còn cuốn lấy một con tiểu bạch tuộc.
Đem tiểu bạch tuộc đẩy tới trong ngực Trương Mẫn An, đoạn xúc tu mất đầu nhọn cuốn lấy cô, bơi về hướng hôm qua tới đây.
Lần này nó bơi rất nhanh.
Trương Mẫn An ôm tiểu bạch tuộc, trong lòng lại có chút áy náy.

Cô chọc chọc tiểu bạch tuộc, nhỏ giọng lẩm bẩm cảm ơn.
Nhưng cũng biết bạch tuộc cũng không phải là muốn thả cô rời đi.
Đại khái là để cô tới khách sạn lấy hành lý.

Nó thậm chí còn mang theo mấy khối vàng, trước khi lên bờ cũng nhét vào trong ngực Trương Mẫn An.
Trước khi Trương Mẫn An đi, mấy cái xúc tu nhọn đồng loạt quấn lấy chân của cô.
Cô cảm giác mình tựa như...!Tựa như phụ lòng vợ nhất định phải về nhà mẹ đẻ, chồng đứng trước cửa nhà lộ ra biểu cảm vô cùng đáng thương ôm cô bảo cô nhất định phải nhanh trở về.
Trương Mẫn An che mặt."Được rồi! Được rồi! Nhanh xuống dưới! Tôi...tôi chút nữa sẽ trở lại!"
Xúc tu lưu luyến không rời thu về trong biển.
Trương Mẫn An đến phòng thay quần áo trong thiên đường, sau đó đến một ngân hàng để đổi vàng.
Loại tiền mặt này thông dụng ở đâu cũng có thể đổi tiền, rất chi là thuận tiện.
Lại cầm điện thoại gọi cho hướng dẫn viên du lịch, ấp úng tìm lý do giải thích tại sao mình biến mất.
Thu thập hành lý rồi đi đến cửa hàng bách hóa lớn nhất trên đảo, mua đồ dùng dã ngoại mua đồ dùng nhà bếp cùng với chăn gối.
Về phần lều vải...
Xúc tu ngủ dậy trong lều vải hẳn là rất thoải mái🙂.
Trương Mẫn An khổ não là vến đề về nước uống.
Nhưng cũng chỉ có thể mua trước mấy thùng đựng bình nước lớn và một chiếc xe kéo cắm trại, đem tất cả đồ đạc đặt ở trong xe kéo rồi đi theo con đường được chỉ bởi tiểu bạch tuộc tới bờ biển.
Trên đường đi có vài lần cô muốn chạy trốn.

Thực ra, nếu cô quyết tâm đập tiểu bạch tuộc, tranh thủ thời gian chạy vậy cũng được.
Bạch tuộc luôn luông không có khả năng lên trên bờ đến tìm cô a
Thế nhưng mà trong đầu cô không thể kiềm chế hiện ra dáng vẻ bạch tuộc quấn quanh chân mình trước khi đi, còn nghĩ tới nguyên một đêm hôm qua xúc tu gần như không nhúc nhích, giống như bốn cái chân bạch tuộc không có linh hồn.
Chỉ khi cô muốn xoay người, ngủ không an ổn thì lúc đó mới vỗ nhè nhẹ an ủi.
Xúc tu lắc lư từ bên này sang bên kia dỗ dành cô như một chiếc nôi.
Không ai kiên nhẫn với cô ấy kể từ khi có ký ức đến nay
Cô là cô nhi*.
*Cô nhi: Trẻ mồ côi.
Các mẹ trong cô nhi viện rất tốt nhưng sức lực có hạn, không có khả năng quan tâm đầy đủ các đứa trẻ, Trương Mẫn An thân thể khỏe mạnh, so với các bạn nhỏ khác, người lớn ít chú ý đến cô bé hơn.
Cô...!Chỉ là hơi có chút lưu luyến bạch tuộc tiên sinh không biết có phải hay không chỉ là nhất thời cảm động mà ôn nhu*.
*Ôn nhu: dịu dàng; thuỳ mị; mềm mại; hoà nhã; điềm đạm.

Theo từ điển diễn giải, ôn nhu là "mềm mỏng, êm ái".

ttcuocsongxanh
///
Bạch tuộc: Mau cùng tôi về nhà!.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 10: 10: Chương 9


Đến bờ biển về sau tiểu bạch tuộc liền bị những xúc tu khổng lồ cuốn đi.

Một cái khác vòng qua hông quấn quanh eo cô, xúc tu quấn cô cùng chiếc xe dã ngoại kia lên, chậm rãi lay động trở về đảo nhỏ.

"Cậu trước kia c*̃ng dẫn nhân loại như tôi trở về nhà sao?" trên đường về Trương Mẫn An hỏi.

Xúc tu lại một lần cong ra một cái dấu hỏi.

Trương Mẫn An phát hiện, từ buổi sáng hôm nay sau khi ăn hai quả cầu màu lam kia liền có thể cảm nhận được tâm tình bạch tuộc rõ ràng hơn.

Nó giống như là đang hỏi cô: "Tại sao muốn dẫn người về nhà?"
Trương Mẫn An thỏa mãn.

"Tôi cho là cậu thích dẫn người giống như tôi trở về làm cô dâu a.

Giống trong truyền thuyết quái vật biển á nha, cứ vài năm một lần cậu sẽ tiến vào đất liền lấy đi một người để làm cô dâu.

"
Xúc tu ngẩn ngơ.

Sau đó đem Trương Mẫn An nâng cao cao, lại duỗi ra một cái xúc tu nhọn khác, ở trên mông cô đánh một cái.

Trương Mẫn An kinh hô một tiếng, cười.

Bạch tuộc cũng không dám dùng sức.

Cái đánh kia giống như là muốn dọa cô.

Thấy Trương Mẫn An không có bị hù doạ ngược lại còn bật cười, nó cũng không ảo não, đem cô bơi đi tiếp.

Nếu những xúc tu khác nhìn thấy điều gì đó thú vị, chúng sẽ chộp lấy nó cho cô xem.

Trương Mẫn An một đường đi đều luôn cười.

Cô còn trông thấy rất nhiều vật kỳ quái, mềm nhũn giống như là con sứa, có thể bỏ vào miệng ăn trực tiếp, gần giống như là thạch -- hơn nữa còn có rất nhiều màu sắc không giống nhau, mỗi một loại một màu một hương vị.

Còn có một cái xúc tu mò một sợi dây chuyền cho cô.

Trên sợi dây chuyền là một viên kim cương màu hồng trông giống như một chiếc vương miện nhỏ.

Trương Tiểu An không dám lấy, cô sợ đó là di vật của người nào đó, nhưng xúc tu không thể không bảo cô đeo vào.

Trương Mẫn An giải thích cô không muốn cầm đồ của người khác đeo ở trên người.

Xúc tu nhọn lại cuộn tròn một chút.

Đại khái là không biết giải thích làm sao cho cô.

"Đây không phải của người khác?" Trương Mẫn An suy đoán.

Xúc tu vui vẻ cuốn cuốn quanh trên eo cô.

Vậy được a
///
Bạch tuộc: Trước kia tích góp những tảng đá xinh đẹp, đều cho cô.

.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 11: 11: Chương 10


Lên được trên bờ, Trương Mẫn An thu dọn đồ đạc của mình một chút.

Cô mua hai tấm thảm dã ngoại lớn nhất, cô chỉ cần dùng một tấm là đã thu dọn xong tất cả đồ đạc.

Cô đem đồ vật sắp của mình xếp sửa sang lại đặt tất cả ở chỗ cách bờ biển một khoảng ngắn, gần kề vị trí rừng cây um tùm.

Xúc tu duỗi không được dài như vậy, chỉ ủy khuất ngồi phịch ở trên bờ cát, các đầu nhọn hướng về phía cô không ngừng đong đưa như thể đang vẫy tay.

Trương Mẫn An đi qua, lôi kéo một cái xúc tu lên trên bờ.

Nó rõ ràng không sợ môi trường ở trên bờ, lại luôn luôn đem đầu của mình giấu ở dưới nước.

Sau khi để lộ thân thể bạch tuộc hoàn chỉnh trước mắt Trương Mẫn An nó hơi co lại.

Vẫn rất lo lắng khi cô nhìn thấy bộ dạng của nó.

Nhưng kỳ thật dáng dấp của nó không có một chút kinh khủng nào.

Nó trông không khác biệt nhiều so với một tiểu bạch tuộc, đôi mắt cụp xuống thậm chí khi phóng to còn trông có chút đáng yêu.

Nó không giống với những con bạch tuộc sống dưới nước thường thấy trong thuỷ cung, đầu cũng không lớn quá, tương đối mượt mà, mang theo nước đọng màu lam đầu bị mặt trời chiếu vào phát ra ánh sáng nhạt.

Một con vật lớn như cái chày ở trước mặt cô, Trương Mẫn An mới phát hiện nó thực ra không hẳn là trong suốt, chỉ là màu sắc quá sinh đẹp có chút giống như trong suốt mà thôi, ánh sáng màu lam ở phía dưới da nó nhấp nhô, giống như là máu.

Trương Mẫn An nhìn nó cười.

Bạch tuộc liền ngoan ngoãn đi theo cô đến thảm được trải bên cạnh nằm úp sấp xuống.

Trương Mẫn An đem thực vật vừa mới tích góp được đưa tới trước mặt bạch tuộc.

"Cậu ăn cái gì được nha?"
Bạch tuộc buông thõng con mắt nhìn cô.

Sau đó, Trương Mẫn An đã nhìn thấy, phía dưới đầu mượt mà trên các xúc tu của bạch tuộc đã nứt ra một cái miệng hình ngũ giác.

Trương Mẫn An: "! "
Y! Có chút kinh khủng!
///
Bạch tuộc: Ôi, nhân loại có lòng hiếu kì nhiều như vậy nhưng làm sao bây giờ.

.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 12: 12: Chương 11


Có chút máu chó, hợp lại thành một chương, có thể nhảy qua ~~Cố gắng tăng tốc ing, ta cũng muốn để bạch tuộc tiên sinh nhanh biến thành người khi dễ Trương Mẫn An (? w?)(khục)
Trương Mẫn An cuối cùng vẫn là nhìn bạch tuộc đem thạch* thực vật ăn hết.

(*Chương trước 0 nói rõ là thạch chương này ms biết a.

)
Cách nó ăn không đáng sợ bằng chính cái miệng của nó, đem thạch cuốn vào bên trong rồi miệng liền đóng lại, chỉ có thể nhìn thấy ở vị trí miệng nó khẽ động,
Trương Mẫn An còn lấy lá gan lớn hơn đưa tay sờ một cái.

Kín kẽ, giống như là trước giờ không có miệng xuất hiện ở đó.

Bạch tuộc nhìn chằm chằm cô nửa ngày, thấy cô từ đầu đến cuối không có buông tay ra, lại há miệng ra một lần nữa.

Trương Mẫn An lại bị rút mất một lá gan.

Nhưng bạch tuộc không có đem tay của cô cắn một cái rơi luôn.

Nó chỉ là mở rộng miệng ra, bộ dạng "Tới đi muốn nhìn liền cho cô xem thoả thích a.

"
Trương Mẫn An nắm tay bỏ vào bên trong miệng bạch tuộc.

Bạch tuộc có răng.

Vừa sờ đến hàm răng bén nhọn, Trương Mẫn An liền yên lặng nắm tay rút ra ngoài.

Không sợ bạch tuộc cắn cô, chỉ sợ là lúc đó cô đụng chạm lung tung làm miệng bạch tuộc đầy máu.

Sờ không cẩn thận ngón tay đứt luôn ở bên trung thì làm sao bây giờ.

Con bạch tuộc rất lớn.

Chiều dài của một xúc tu có lẽ dài hơn một nửa cơ thể của cô, tính thêm cả phần đầu thì bạch tuộc cao hơn người cô.

Đây vẫn là trạng thái mà các xúc tu chưa được mở rộng hoàn toàn.

Bạch tuộc không quen mình bị lộ hoàn toàn ở trước mặt Trương Mẫn An như thế, cũng bị mất sức lực liền trở nên khờ khờ chậm chạp.

Trương Mẫn An ngược lại chủ động áp sát tới, ngồi ở trên đầu xúc tu của nó.

Xúc tu cứng độ mềm có lẽ gần giống ghế sô pha.

Bạch tuộc nhìn cô ngồi lên, còn chủ động đem hai cái xúc tu để chung một chỗ.

Trương Mẫn An lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi, có thể là hòn đảo nhỏ này cách địa phương khác thực sự quá xa, nên không có mạng.

Cô có chút mất mát cất điện thoại di động đẩy bạch tuộc: "Đi đi đi đi bơi lội.

"
Xúc tu ngoan ngoãn ôm lấy cô vào biển.

Trương Mẫn An còn giúp nó đem những hạt cát ở trên xúc tu phủi đi.

Đại khái là bởi vì đã bị thấy được hình dáng nguyên bản, bạch tuộc lần này c*̃ng không đem đầu chìm đến dưới đáy biển nữa.

Trương Mẫn An trên tay còn cầm một cái túi đồ ăn, mình ăn một miếng liền cho ăn nó miếng, cố gắng hết sức để loại bỏ đi sự khó chịu trong lòng.

////
Bạch tuộc: Đáng yêu.

Thích.

.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 13: 13: Chương 12


Trương Mẫn An ở trên đảo nhỏ mấy ngày, chán quá đến điên mất rồi.
Mặc dù bạch tuộc sẽ mang cô đến nghỉ ngơi ở đảo nghỉ mát để mua một số thứ, chờ Trương Mẫn An mua được dụng cụ lặn sau đó còn mang theo cô ra biển chơi.
Cô cũng mua rất nhiều đồ đạc nhỏ đặt chúng trên tấm thảm cắm trại, không gian nhỏ của cô đã trở thành một căn phòng trừ việc thiếu bức tường.
Thế nhưng thân là một người hiện đại nghiện điện thoại di động, Trương Mẫn An vẫn là cảm thấy thật nhàm chán a.
Cô nhìn thấy bạch tuộc mò một miếng thịt từ trong biển đi lên.
Đó là thịt cô mua chân không trên đảo, để bạch tuộc tiên sinh mang đến đáy đại dương chôn sâu vào giữ tươi.
Vốn đang uỷ khuất muốn đạp nó một cước Trương Mẫn An lại lập tức hạ chân không được.
Bạch tuộc đối với cô rất tốt.
Cô muốn lên bờ mua đồ liền mang cô đi, coi như nghỉ ngơi cả ngày cũng chỉ là để tiểu bạch tuộc oan ức quấn cô; sẽ xuống dưới đáy biển tìm cho cô những hòn bảo thạch nhỏ xinh đẹp, hiện tại bảo thạch chất đầy trong tủ nhỏ của cô.
Trương Mẫn An yên lặng nhóm lên đống lửa chuẩn bị nấu cơm.
Thế nhưng mà châm lửa được một nửa liền khóc.
Bạch tuộc giật mình kêu lên.
Nó vội vàng tiến lên, cũng không sợ lửa đang cháy, mấy cái xúc tu quấn lấy Trương Mẫn An nhẹ nhàng lắc.

Trương Mẫn An mấy ngày nay c*̃ng luôn luôn ăn quả cầu màu lam.
Bạch tuộc rất bối rối chuyền tới rõ bên trong đầu của cô.
Cô phồng lên miệng."Tôi muốn về nhà!"
Mặc dù về nhà là muốn liều mạng công việc, không có bảo thạch nhỏ không có hoàng kim không có người,...!c*̃ng không có bạch tuộc, nhưng trong nhà có TV máy tính điện thoại network*.
(*network: Mạng máy tính là mạng viễn thông kỹ thuật số cho phép các nút mạng chia sẻ tài nguyên.

Trong các mạng máy tính, các thiết bị máy tính trao đổi dữ liệu với nhau bằng các kết nối giữa các nút.

Các liên kết dữ liệu này được thiết lập qua cáp mạng như dây hoặc cáp quang hoặc phương tiện không dây như Wi-Fi.

Wikipedia)
Trương Mẫn An nhíu mày.
Không có bạch tuộc.
Rồi sẽ chẳng có chú bạch tuộc nào đem cô ôm vào lòng rồi dỗ dành nữa, không biết nói chuyện nhưng chịu lấy sự oán trách của cô mang cô đi chơi mọi nơi.
...!Có vẻ như ở lại như vậy.

Cũng có thể.
"..." Ở trong lòng Trương Mẫn An tự thuyết phục mình sụt sịt cái mũi.
Nhưng bạch tuộc ngây ngẩn cả người.
Nó lấy cái cái xúc tu ở trên người Trương mẫn An vỗ về an ủi, mặt khác phân ra hai cái xúc tu do do dự dự kéo một cái túi đến trước mặt Trương Mẫn An.
Cuốn một phần nhỏ hoàng kim vào trong.
Sau đó nhét cái túi vào trong ngực Trương Mẫn An, lại đem hành lý lặng lẽ đẩy xa một chút.
Bạch tuộc giống như là đang nói "Có thể trở về nhà một chút, nhưng phải quay về bên cạnh tôi a."

Trương Mẫn An khóc đỏ con mắt đối mặt cùng bạch tuộc.
Cô không có nói cái gì nữa, sờ sờ bạch tuộc để nó đi xuống nước.
Lần này lúc cô lên bờ không có đem theo tiểu bạch tuộc.
Trương Mẫn An không cho nó đi cùng.
Bạch tuộc chan chứa nỗi lo đều cảm thấy Trương Mẫn An muốn chạy trốn.
Nhìn xem ánh mắt Trương Mẫn An đều là bị tổn thương.
Trương Mẫn An không nói gì.
Cô nghĩ, nếu như lúc cô trở về nó vẫn còn thì cô cái gì cũng không cần.
Còn nếu nó đã rời đi, coi như làm đây đều là mộng.
Trương Mẫn An cầm hoàng kim đổi tiền mua rất nhiều thứ.
Trả hết lưới mua mấy quyển sách gửi đến nơi đây.
Khi xong xuôi đã là hoàng hôn.
Cô đẩy một đống lớn đồ vật đến bờ biển.
- - không nhìn thấy bạch tuộc.
Cô ngơ ngác đứng một hồi, ngồi vào trên bờ cát ôm chân, mặt chôn ở chỗ đầu gối.
Trời chiều dần dần biến mất, trời đang dần dần biến thành màu đen, âm thanh sóng vỗ vào bờ lớn dần.
Nhưng vào lúc này, mấy cái xúc tu bỗng nhiên cùng nhau tiến lên, đem Trương Mẫn An cuốn lại.

"Không chạy?" Bạch tuộc thở phì phò cảm xúc như là thuỷ triều dâng lên lao đầu vào cô, ngoài ý muốn gây nên một trận đau đớn.
Nhưng Trương Mẫn An không có lên tiếng.
Cô chần chờ một lúc về sau, trước là lấy điện thoại ra thừa dịp vẫn còn mạng xã hội nhắn cho ông chủ mấy tin nhắn, sau đó mới chậm rãi ôm lấy xúc tu bạch tuộc.
"...!Về sau cũng không đi." Trương Mẫn An thấp giọng lầm bầm, "Cậu, cậu sẽ ghét bỏ tôi sao? Cậu không cần tôi nữa sao?"
Bạch tuộc yên lặng cuốn chặt xúc tu.
Đem cô quấn đến bị đau, Trương Mẫn An cũng không dám phàn nàn.
Chờ lúc sau bạch tuộc tỉnh táo, trên cánh tay eo chân Trương Mẫn An đều có mấy vết đọng.
Bạch tuộc không có phát hiện.
Trương Mẫn An cũng không nói.
Nó mơ mơ hồ hồ truyền vào trong ý thức Trương Mẫn An, cuối cùng chỉ còn lại "Mang cô về nhà."
////
Bạch tuộc: Về sau, nơi này mới là nhà của cô!.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 14: 14: Chương 13


Trước bình minh bạch tuộc liền đem cô đặt ở trên thảm cắm trại.
Cho nên nó c*̃ng không có phát hiện Trương Mẫn An bị bầm tím ở chân.
Qua một đêm, những vết thương đó đã sưng tấy lên.

Lúc Trương Mẫn An tỉnh lại bị mình doạ cho sợ, trong túi xách không có thuốc trị bầm tím, bạch tuộc không ở đây, cô cũng chỉ có thể sờ mũi một cái, đi tới rừng rậm phía sau hái một ít quả ăn.
Sau khi trở về, cô ăn ít trái cây cùng quả cầu màu lam rồi lật sách, trong lỗ tai còn mang theo tai nghe mp3 -- thứ này tiêu hao điện thấp còn không cần mạng, thuận tiện.
Cho nên cô cũng không chú ý tới, ở bờ biển phía sau, có một đám người đã đáp xuống thuyền.
Bạch tuộc vẫn chưa có trở về, nhưng cô c*̃ng không quá lo lắng.
Đã nguyện ý mang cô về đây, nên mục đích chắc chắn không phải là để cô chết đói.
Trương Mẫn An rất buông lỏng, cô cảm thấy trên cái đảo này không có khả năng gặp nguy hiểm.

Rừng rậm phía sau cô đã đi qua mấy lần, cũng chỉ có mấy con sóc con với thỏ nhỏ, không có dã thú lớn.
Cho nên lúc quả cầu màu lam ở trên tay bị đánh rơi, cô bị một thôi tay của con người ôm lấy, cô hoàn toàn không có một chút phòng bị.
Nhưng cảm giác hoảng sợ xông lên, cô không kiềm chế nổi hét lên một tiếng, kêu khóc giãy dụa.
Người đàn ông sau lưng nói tiếng Anh.
Trong đầu Trương Mẫn An hỗn loạn không đoán được anh ta nói cái gì.

Trong mấy giây ngắn ngủi, bạch tuộc từ mặt biển ngoi đầu lên, lấy tốc tố Trương Mẫn An chưa từng thấy qua quất bay người đàn ông ra xa rồi ôm Trương Mẫn An dỗ dành.
Kia thật sự là "Quất bay".

Trương Mẫn An nhìn cũng sửng sốt.
Người đàn ông kia bị bạch tuộc lấy tay quất văng ra mấy chục mét, đâm vào nhánh cây chận rãi trượt xuống, Trương Mẫn An co chân lên, có chút sợ hãi người đàn ông kia có khi nào bị bạch tuộc g**t ch*t rồi.
Bạch tuộc lúc này cuối cùng trông thấy trên người cô có vết máu ứ đọng*.
(*Vết bầm)
Thế nhưng là nó không có kịp phản ứng, còn tưởng rằng là người đàn ông kia ra tay.
"Anh ta đánh cô?!"
"Không, không có anh ta không có đánh tôi!" Trương Mẫn An vội vàng giải thích, "Đây là, đây là cậu làm."
Bạch tuộc ngây ngẩn cả người.
Lúc này lại có mấy người vội vàng chạy tới, dìu người đàn ông kia lên tiêm cho anh ta mấy mũi.
Nhìn xem tất cả đều giống dáng vẻ người ngoại quốc.
Bọn họ muốn tiến tới nói thứ gì đó, Trương Mẫn An lại rút vào bên trong xúc tu bạch tuộc không chịu nhìn bọn họ.
Cô đã bị doạ sợ.
Bạch tuộc lặng lẽ meo meo lấy xúc tu đặt gần chỗ bị thương của cô.
Làn da của nhân loại tại sao lại mềm như thế?!
【 oc*-106, xin hãy bông xuống con tin trong tay anh ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ dùng đến biện pháp bạo lực để giải cứu con tin! 】Một trong những người đàn ông ngoại quốc hét lên bằng tiếng Anh.
(*Oc là Octopus: Bạch Tuộc)
Bạch tuộc đang áy náy dời một lực chú ý tới chỗ anh ta.
Những nhân loại này càng ngày càng kì quái.
"Cô ấy là bạn đời của tôi." Bạch tuộc truyền sóng não qua cho bộ đàm trên tay bọn họ, chuyển hóa làm bọn họ có thể nghe hiểu ngôn ngữ phát ra từ bộ đàm.
Trương Mẫn An cũng "nghe" hiểu câu nói này.
Cô xấu hổ.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô đối mặt với vấn đề "Bạch tuộc coi tôi thành bạn đời" một cách nghiêm túc.
So với cô tưởng tượng trong đầu thì tốt hơn.
Cô núp ở bên trong xúc tu bạch tuộc, còn nhẹ nhẹ cọ xát hai lần.
【 Bịa đặt nói dối, chúng tôi có thể thấy nhiều vết trên người cô ấy, xin hãy lập tức buông cô ấy ra! 】
"Hắc..." Trương Mẫn An nghe được nửa hiểu nửa không, chỉ có thể lý giải ra là bọn họ cũng không có tin tưởng vào bạch tuộc, thậm chí nghĩ rằng cô bị bắt tới đây (mặc dù ngay từ đầu c*̃ng gần như là thế).

"Trời ạ, tôi nói tiếng Trung mọi người có hiểu được không?"
Một đám người nghiêng tai lắng nghe, hướng cô gật đầu.
Trương Mẫn An cảm thấy thật thần kỳ a.

Cái này không chỉ có thể phiên dịch sóng não của bạch tuộc mà còn cả ngôn ngữ của con người, vốn dĩ thế giới chân thật lại thành thế giới giả tưởng sao? "Mọi người...!Mọi Người nhìn một chút." Cô chỉ vào hướng cái ổ nhỏ của mình.
Trên tấm thảm đi cắm trại là vài chiếc tủ nhỏ được sắp xếp ngăn nắp, phía trên là bảo thạch nhỏ xinh đẹp cũng được bày ra, không hề giống một người bị cầm tù ở trên đảo nhỏ đến đáng thương.
Nhất định phải nói, bạch tuộc rất là đáng thương.

Cô bảo gì nghe nấy, hôm qua còn bị cô lừa một ngày.
Cáu kỉnh không thể chấp nhận được.
Đám người đàn ông kia không hiểu.

Trương Mẫn An tiếp tục giải thích "Đúng là nó dẫn tôi về, nếu như tôi muốn chạy đã sớm chạy.

Nó không có làm tổn thương tôi, chúng tôi chỉ là...!Cãi nhau."
Xúc tu đem cô ôm từ phía sau.
Nhưng không có ngăn cản cô nói chuyện cùng đám người kia.
Hôm qua nó xác thực rất tức giận.

Nhưng lúc đầu không muốn làm cô bị thương, chỉ nghĩ là muốn ôm cô một cái.
Lần đầu tiên bạch tuộc cảm thấy thân hình mình quá lớn.
Làm Trương Mẫn An bị thương nó cũng không phát hiện.
【 Vậy sao cô có thể ăn cái kia? 】Anh chàng bị thương được đỡ có chút xấu hổ, chỉ vào quả cầu màu lam bị lăn trên cát hỏi.
"Nó cho tôi a."
【 Nhưng vật kia có độc.


"...???"
///
Bạch tuộc: Có vợ trẻ....âm thanh dễ nghe.....như một đứa con yêu
________
M không hiểu BT nói cái gì hết🙂!
(Bạch tuộc: Cô vợ trẻ...!Da giòn...!Như cái đứa con yêu.
章鱼: 媳妇儿...!脆皮...!像个崽崽).
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 15: 15: Chương 14


Sau một phen giải thích gập gềnh, Trương Mẫn An đã hiểu đuuơcj ý bọn họ.
Bọn họ là một đoàn....nghiên cứu viên động vật kì lạ?
Do ngoiaf ý muốn gặp được bạch tuộc sau đó cùng nó giao lưu một phen, thuận lợi trao đổi các đồ vật với nó để có quyền nghiên cứu.

Bạch tuộc được liệt kê trong kho lưu trữ nghiên cứu của họ -- dù sao trong giới nghiên cứu động vật kì lạ của bọn họ cũng không phải có mỗi mình bạch tuộc.

Đối với quả cầu màu lam, thì có một lần đồng đội của họ ăn phải vài quả do bạch tuộc vứt đi, mấy hôm sau khi trở về liền chết bất đắc kì tử*.
(*Chết bất đắc kì tử: Cái chết đột ngột, không vì nguyên nhân tự nhiên.

wiktionary)
Họ muốn mang theo một viên của bạch tuộc trở về, phát hiện quả cầu màu lam kia có kịch độc.
Bạch tuộc nghe bọn họ thảo luận, đã nói "Tôi chủ động cho, không có độc."
Câu nói này có chút phức tạp.
Đến tai Trương Mẫn An có chút không ổn "Tôi vui lòng thế nào?".

Thế này.

Nhưng cô không hề hoảng sợ, dù sao thì cô đã ăn mấy ngày rồi.

Chẳng qua là cảm thấy thái độ của bạch tuộc đối với đám người kia vẫn rất cứng rắn.
Cô bới mấy cái xúc tu ra ôm lấy nhỏ giọng hỏi: "Có thể hay không để cho bọn họ làm cái dây mạng a? Đài căn cứ gì đó? Ôi dù sao có mạng có điện là được rồi."
Bạch tuộc để cô tự nói.
Trương Mẫn An có chút thẹn thùng.

Dù sao đại khái cũng có chút công phu sư tử ngoạm.
Lúc cô nói bạch tuộc ở phía sau giương nanh múa vuốt.
Thực khoa trương nha, nhìn xem cực kỳ hung.
Đám người kia cũng không biết có phải hay không bị bạch tuộc hũng dữ bức bách*, liền đồng ý không chút do dự.
(*Bức bách: dùng áp lực thúc giục, bị bức bách phải làm.

tratu.soha)
Còn nói sẽ dựng hẳn cho Trương Mẫn An một căn phòng đơn giản.
Trương Mẫn An liền rất vui vẻ.

Trở lại ôm bạch tuộc không buông tay.
Bọn họ trước khi đi cùng Trương Mẫn An nói chuyện, lần sau tới đây sẽ mang Trương Mẫn An đi kiểm tra một chút.
Sau khi ăn quả cầu màu lam cô cũng cảm thấy mình với trước kia không giống nhau lắm.

Cụ thể biểu hiện ở chỗ Trương Mẫn An kìm nén được uất ức rất lâu, càng ngày càng có thể hiểu được ý muốn của bạch tuộc, càng ngày càng có thể chịu đói vân vân.

Trương Mẫn An đồng ý.
Đợi đến lần tiếp theo những người này đặt chân lên bờ biển ở đây, mang theo rất nhiều dụng cụ cùng rất nhiều người.

Bọn họ đưa Trương Mẫn An đến một chiếc xe ở nơi khá là xa, những người còn lại thì ở nguyên chỗ đó bắt đầu làm việc.
Xe rất lớn, bên trong có rất nhiều đồ vật, Trương Mẫn An bị bọn họ rút máu, lại làm rất nhiều kiểm tra, soi một chút ánh sáng kì kì quái quái, cuối cùng mới ngồi ở bên cạnh chờ đợi kết quả.
Một đám người cầm máy tính, trên màn hình nhanh chóng chạy qua rất nhiều từ tiếng Anh Trương mẫn An xem không hiểu.
Mà những người kia biểu cảm c*̃ng càng ngày càng kỳ quái.
Lần này tới còn có một người Trung Hoa Kiều.

Bọn họ dùng tiếng anh thảo luận một hồi, cái người Trung Quốc kia đột nhiên ngồi xuống cạnh ghế Trương Mẫn An, cầm trong tay một tấm ảnh chụp X quang của cô.

"Trương tiểu thư cô khỏe chứ, chúng tôi vừa mới thảo luận kết quả là như vậy..."

Anh ta chậm rãi giải thích.
Đại khái ý là các chức năng trong cơ thể Trương Mẫn An cũng không khác nhiều so với người bình thường, hoạt động của máu cũng giảm xuống.
Anh ta còn chỉ vào hình ảnh chỗ lồng ngực Trương Mẫn An, muốn nói lại thôi nói: "Nơi này có thêm một trái tim nho nhỏ."
Trương Mẫn An cũng choáng váng.
Làm sao còn có thể nhiều một trái tim a.
"Theo suy đoán của chúng tôi, cô bình thường hay ăn cái viên vật thể màu lam kia, có khả năng sẽ dẫn đến việc cô sẽ cộng sinh cùng bạch tuộc.
"Cáp*?"
(*Không hiểu nha.)
"Đại khái ý là, nó có thể sống bao lâu, cô liền có thể sống bấy lâu.

Mà cô cũng sẽ theo trái tim dần dần trưởng thành hiểu được suy nghĩ của bạch tuộc*.

Chỉ là chúng tôi thấy quả tim này rất là khoẻ mạnh, chậm rãi lớn lên."
(*Gốc là câu thông - khai thông, khơi thông, nối liền.)
Trương Mẫn An tiêu hóa một chút.

Nghe giống như không có gì hại, "Vậy cái này sẽ làm nó bị tổn thương sao?"
Người đàn ông sửng sốt sau đó mỉm cười, "Không, quả cầu màu lam đó đối với nó chỉ là đồ bỏ đi, đối những người khác mà nói thậm chí còn có kịch độc.

Cô ăn cái này sẽ không có bất kì ảnh hưởng gì tới nó.

Đợt lát nữa chúng ta thay nó làm một lần kiểm tra đơn giản, không cần lo lắng."
Trương Mẫn An gật gật đầu sau đó liền xuống xe.
Bạch tuộc đang ở cách đó không xa, c*̃ng đang bị bọn họ rút máu.

Trương Mẫn An đi vào xem xét, mới phát hiện trong ống tiêm rút ra tất cả đều là dòng máu màu xanh lam.
Cùng với vẻ bề ngoài của nó rất giống, thế nhưng là đẹp hơn, giống như là một bầu trời nắng trong xanh.
Trương Mẫn An chỉ tán thưởng một hồi liền nhíu mày."Làm sao phải rút nhiều như vậy?"
Bạch tuộc cảm nhận được cô mất hứng, dùng một cái xúc tu ôm Trương Mẫn An.

Cuốn cô lên giống như bình thường nhẹ nhàng lắc lư, Trương Mẫn An lại đỏ mặt dãy dụa trên xúc tu của nó muốn xuống dưới.
Những người nghiên cứu viên nhìn cô để lộ ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.
Chờ tất cả kiểm tra đều làm xong, những người này liền bận rộn chuyện khác.
Bọn họ giống như dự định xây dựng một cắn cứ giản dị phía sau đảo, còn thay cô lấy mấy cái sạc pin năng lượng mặt trời cỡ lớn.
Trương Mẫn An trợn mắt há hốc mồm.
Mà lại những người này dùng tốc độ không thể tưởng tượng, trước khi trời tối, tất cả đều làm xong.
Họ lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một người và một con bạch tuộc, cô muốn mạng, điện, một ngôi nhà gỗ nhỏ tỏa ra ánh sáng lung linh ấm áp.
Trước khi ngủ, cô vẫn là nằm ở bên trên "giường" xúc tu, nhà gỗ nhỏ bị lạnh nhạt ở một bên.

Chỉ là lần này cô cuối cùng có thể mãn nguyện lướt điện thoại đi vào giấc ngủ.
Ô, sinh hoạt trên đảo không người vốn dĩ lại vui sướng như vậy..
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 16: 16: Khơi Dậy Ham Muốn Giao Phối


Lúc Trương Mẫn An xuống nước bơi lội hôm nay thì bị một con cá mập theo dõi.
Bạch tuộc đang từ đáy biển chậm ung dung ngoi lên, đã nhìn thấy cá mập đang tới gần phía Trương Mẫn An.
Nó tức điên lên, một cái xúc tu cuốn qua đầu con cá mập hung dữ ném về phía đáy biển.
Trương Mẫn An vừa vặn c*̃ng phát hiện con cá mập, nhưng cô cũng không dám động.

Cô c*̃ng không có học qua cái khi gặp phải cá mập nên làm gì a.
Bạch tuộc thở phì phì đem cô cuốn lên bờ.
"Tôi không phải cố ý, chỉ là rất nóng, tôi muốn bơi lội nha." Trương Mẫn An ôm lấy xúc tu nhỏ của bạch tuộc giọng kinh sợ.
Bạch tuộc muốn phạt cô.

Nghĩ đến lúc trước trên người cô hình dạng vết đọng một cái một cái trông rất kinh khủng, lại mềm lòng.
Không phạt là không thể nào.
Biển cả rất nguy hiểm, muốn để bé yêu* của nó nhớ được rằng không được xuống nước một mình.
(*Chỗ này là "đứa con yêu" 崽崽 Hán Việt là tể tể vì M chẳng hiểu đứa con yêu là cái quái gì nên để là tể tể hoặc là sẽ để thành "bé yêu" nhưng thấy tốt nhất vẫn nên là Tể Tể...mà thôi để bé yêu đi😛)

Giác hút xúc tu ở trên mông Trương Mẫn An, nhẹ nhàng cắn một cái.
Vội vàng không kịp chuẩn bị để đón đau đớn Trương Mẫn An hét lên một tiếng, cô ôm xúc tu hơi co lại, màu đỏ chậm rãi tràn ra khắp khuôn mặt.
Bạch tuộc đại khái không biết cắn cái mông là một chuyện quá mức thân mật...!Thậm chí hành vi này hơi có chút ý vị s*c t*nh.
Trương Mẫn An níu lấy xúc tu.
Vậy mà không cảm thấy chán ghét.

Chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc.
Cô cúi đầu xuống ở trên mặt xúc tu nhẹ nhàng cắn một cái, so với trước kia lúc tực giận thì sức lực nhẹ hơn rất nhiều, tỏ ra càng thêm nhu thuận*, giống như đang làm nũng.
(*Nhu thuận: Chỉ tính tình mềm dẻo ôn hòa.

hvdic.thivien)
Bạch tuộc toàn thân cứng ngắc lại mấy giây
Lúc đầu chỉ là muốn trừng phạt cô nho nhỏ một chút, lúc này lại quên hết vừa rồi rốt cuộc là muốn làm cái gì.
Kiểu mà bé yêu cắn nó, để cho nó cảm giác tốc độ chảy của huyết dịch cả người mình đều nhanh hơn.
Trương Mẫn An chỉ cắn một cái liền thôi, buông ra miệng tiếp tục nũng nịu."Cậu đừng nóng giận."
...Các thức để người ta nguôi giận lại là cắn một cái.

Dưới đáy lòng Trương Mẫn An mắng mình hoang đường.
Bạch tuộc lại tại ngớ ra mấy giây sau, đột nhiên giơ xúc tu nhọn nhọn lên nhét vào bên trong miệng Trương Mẫn An.

Cô gái nhỏ ngậm lấy một đoạn xúc tu kia, kinh ngạc ôm xúc tu to khoẻ không biết phải làm sao.
Bạch tuộc với cô đều không nhúc nhích.
Trương Mẫn An không dám cắn, quả thực là miệng mở rộng ngậm lấy đoạn xúc tu kia, chưa được mấy giây sau nước bọt liền chảy ra ngoài.

Cô vô ý thức muốn l**m sạch, bên trong miệng lại chỉ l**m được đầu xúc tu nhọn.

Phần đầu phía trước chỉ là một móng vuốt bạch tuộc mượt mà, về phía sau một chút thì có từng cái từng cái giác hút nhô ra.
Phía trên mỗi một cái giác hút cũng giống như một cái miệng nhỏ, bên trong còn có răng.
Vốn dĩ nhìn thấy thứ đó là rất sợ hãi, hiện tại đầu lưỡi Trương Mẫn An tìm tò, lại không cẩn thận l**m vào một cái giác hút nho nhỏ trong đó, lại không thấy sợ hãi chút nào.
Giác hút nhẹ nhàng rụt lại.
Giống như là khẽ cắn đầu lưỡi Trương Mẫn An.

Toàn thân cô run lên, ôm xúc tu bạch tuộc không biết có nên đẩy ra hay không.
Bạch tuộc nó đại khái* là không có ý tứ kia.
(*Đại khái: Nhìn chung, ước chừng.

Wiktionary)
...!Bây giờ tâm thần rối loạn chỉ sợ cũng chỉ là một mình cô mà thôi.
Trương Mẫn An không nghĩ tới chính là, bạch tuộc rất thích cái trò chuyển động cùng nhau này.
Nó đưa xúc tu lần lượt vào bên trong miệng Trương Mẫn An, mỗi một lần đều ra hiệu cô l**m một cái.
Trong đó có một cái xúc tu phản ứng lớn nhất, lực của bạch tuộc quấn quanh cô siết chặt không thể kiểm soát.
Cô không rõ ràng cho lắm, nhưng vẫn là theo tâm ý bạch tuộc ngoan ngoãn l**m một cái, sự suy sụp vừa rồi cùng bị bỏ qua.
Ngược lại là cảm xúc vui vẻ của bạch tuộc liên tục không ngừng truyền vào đầu cô, để cô càng ngày càng chóng mặt hô.

Bạch tuộc nhìn chằm chằm Trương Mẫn An.
Mỗi xúc tu của bạch tuộc đều có một chức năng cảm giác mạnh mẽ, thậm chí có thể tự hành động trong một khoảng thời gian sau khi nó rơi ra -- nó nếu như không có đem ý thức của mình chuyển dời vào trong tiểu bạch tuộc, thực ra tiểu bạch tuộc cũng có thể tự hành động.
Cho nên thật ra thì Trương Mẫn An vừa mới l**m kia một chút, đối với bạch tuộc mà nói cũng không phải là hoàn toàn không có cảm giác.
Ngược lại tương đối k*ch th*ch.
Bạch tuộc sống cực kỳ lâu.
Nó nhìn qua rất nhiều nhân loại.
Chưa từng có người nào như vậy -- thậm chí chưa từng có một con động vật, có thể khơi dậy h*m m**n giao phối của nó.
Ngoại trừ người trước mắt này.
Bé yêu của nó.
////
Bạch tuộc: Muốn cùng bé yêu giao phối.
-----
Tên chương từ truyện, M để cho đỡ trống😀.
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 17: 17: Âm Thanh Của Bạch Tuộc


Tư thế bình thường vòng quanh cô đều sẽ để lại một chút khoảng trống.
Giống đang dỗ dành cô.
Thế nhưng mà từ ngày đó -- sau khi l**m qua xúc tu bạch tuộc, tư thế nó quấn lấy Trương Mẫn An, lại dần dần thành lít nha lít nhít như tấm lưới, hoàn toàn bao trùm cô, chỉ để lại cho cô một đôi tay có thể tự do hoạt động.
Hơn nữa thỉnh thoảng những lúc Trương Mẫn An đang lướt điện thoại liền đem một đoạn xúc tu tới gần đến môi cô.
Cô phiền liền cắn nó một cái, trông thấy buồn cười c*̃ng cắn một cái, miệng trống c*̃ng cắn một cái.
Xúc tu nhọn sẽ rất cẩn thận tiến vào, mềm mềm nhọn nhọn dịu dàng quấy phá hàm trên của cô, gây nên cảm giác ngứa hơn bình thường.

Xúc tu nhọn sẽ quấn lấy đầu lưỡi cô, tinh tế đảo qua đảo lại, thò vào cái lưỡi, giác hút từng cái từng cái nho nhỏ ở trên môi cô dịu dàng hút, răng bén nhọn ôm lấy thịt, từ trước tới giờ c*̃ng không có làm cô bị thương.
Đợi đến Trương Mẫn An hừ hừ cuộn ngón chân lại, hai tay hai chân đều quấn ở trên xúc tu bạch tuộc, nó mới biết đem xúc tu nhọn ướt sũng rút ra.
Sau đó quơ nó dùng xúc tu dựng lên cái "Giường", chậm rãi dỗ dành Trương Mẫn An.
Trương Mẫn An không biết nên gọi nó thế nào.
Lúc cầu xin tha thứ liền mềm nhũn hô "Bạch tuộc tiên sinh."
Về sau dứt khoát liền gọi nó là tiên sinh.
Bạch tuộc tiên sinh bình thường không hay dính lấy cô.

Muốn đi tới hải đảo đi ngay, muốn đi bơi lội cũng được, lúc bạch tuộc tiên sinh không có ở đây cô liền trốn vào nhà gỗ nhỏ chơi điện thoại, chờ bạch tuộc tiên sinh về liền mang cho cô rất nhiều đồ ăn.
Trong nhà gỗ nhỏ có cái phòng bếp giản dị, cô cũng không cần ra ngoài nhóm lửa.
Chỉ là lúc này bạch tuộc tiên sinh sẽ có chút nôn nóng.
Cho nên chờ Trương Mẫn An nấu xong đồ ăn ra, bạch tuộc tiên sinh lại sẽ ôm cô, bắt cô l**m qua mỗi một cái xúc tu nhọn.
Có lần Trương Mẫn An lại đột nhiên không vui.
Cô bĩu môi đẩy bạch tuộc tiên sinh ra, nói mình vừa mới mới chơi được nửa ván, muốn về nhà gỗ nhỏ chơi.
Bạch tuộc tiên sinh c*̃ng không có tức giận.
Chỉ là hơn mười phút sau, Trương Mẫn An đi ra, bạch tuộc tiên sinh theo thường lệ ôm cô từ phía sau --
Xúc tu nhọn liền thò vào trong quần áo của cô.
Trương Mẫn An chỉ mặc một cái áo dây, ngay cả đồ nội y cũng không có bộ, xúc tu nhọn mò vào quần áo dễ như trở bàn tay đụng vào ngực của cô.
Trương Mẫn An kinh ngạc thốt lên một tiếng đè xuống xúc tu không an phận."Cậu cậu cậu, cậu làm cái gì thế tiên sinh!"
Bạch tuộc lấy một cái xúc tu khác nhẹ nhàng xoa đầu của cô.
Lần đầu tiên phát ra âm thanh.
Trương Mẫn An nghe được âm thanh liền sửng sốt*.
(*Sửng sốt: Hết sức ngạc nhiên vì quá bất ngờ.

Wiktionary)
Âm thanh của bạch tuộc tiên sinh rất trầm thấp, ùng ục ục giống như là một loại động vật khổng lồ nào đó.

Giống như một âm vang dưới đáy biển sâu được ghi lại bằng một công cụ đặc biệt.
Hai tai đều bị giọng nói trấn an này vây quanh, Trương Mẫn An nhất thời buông lỏng tay ra, xúc tu lại một lần tiến tới trước ngực của cô, dùng một cái xúc tu nhỏ hút hút làm đàu vú cô dựng đứng.
Răng giác hút nhỏ phía trên tàn phá n** m*n c*m trên vú, Trương Mẫn An toàn thân phát run lẩm bẩm lên tiếng, từ đầu đến chân đều mềm thành một mảnh.
Bạch tuộc tiên sinh vẫn là tiếp tục phát ra âm thanh trầm thấp ong ong.
Trương Mẫn An vừa nghe thấy thanh âm này chỉ cảm thấy an toàn.
Hiện tại thế này nghe lại kì lạ dị thường...!Xấu hổ.

Bởi vì cô phát hiện mình có phản ứng.
g*** h** ch*n có chút không bình thường thấm ướt, dinh dính khiến cô rất khó chịu, một cái xúc tu lúc nãy hết lần này tới lần khác nhét vào trong miệng của cô.
Xúc tu đảo qua một vòng ở trong miệng, rút ra từ trong miệng cô, ướt sũng, nhìn xem việc này, trong đầu cô lại nghĩ xúc tu ở nơi g*** h** ch*n rú ra thọc vào, dinh dính nhơn nhớt vẽ ra tia hoang tưởng.
Mặc dù cô không có kinh nghiệm, Nhưng trước kia cũng tự thử...Chơi đùa mình.
Bây giờ muốn khơi dậy cái loại trò k*ch th*ch kia, liền không nhịn được kẹp chặt chân.
Bạch tuộc tiên sinh nhìn chằm chằm cô thấy.
Giác hút tinh tế gặm nhấm ở trên b* ng*c buông lỏng ra một chút, thả nhẹ động tác quấn quanh b* ng*c thành một vòng, giác hút phía sau khá lớn liền xông tới, đem hơn nửa b* ng*c đều hút vào bên trong giác hút.
Trương Mẫn An hít vào một hơi."Ô, tôi tôi sợ, cậu không nên như vậy..."
Giác hút phía sau xúc tu càng lớn, mặc dù răng giả* trong đó sẽ không dễ dàng cắt qua da cô, cô vẫn có thể cảm thấy hơi ngứa ran.
(*Nó là răng liệt:v Liệt là bị đơ không có hoạt động)
Bạch tuộc tiên sinh nhìn biểu cảm trên mặt Trương Mẫn An, tiến lên trước chạm mặt vào mặt cô cọ xát hai lần.
Ân thanh liên kết giữa cả hai nặng nề Trương Mẫn An chóng mặt hô hô, cũng không biết xuất phát từ cái gì sau khi tư tưởng bạch tuộc tiên sinh liền hôn một cái dưới khoé mắt cô.
Bạch tuộc tiên sinh biết đây là dấu hiệu của sự thân mật giữa con người.
Nó thật cao hứng đem Trương Mẫn An quây lại, một mặt cọ một mặt dùng xúc tu nhẹ nhàng m*t vào ở trên người cô.
Không bao lâu, trên người Trương Mẫn An chi chít toàn là vòng lớn vòng nhỏ không đều nhau.
Bạch tuộc tiên sinh giống như là hiểu rõ làn da con người có bao nhiêu yếu ớt.

Chỉ để lại vết tích, không có một chỗ thấy máu.

Trương Mẫn An bị xúc tu nó làm cho toàn thân như nhũn ra, đỏ mặt níu lấy xúc tu nhọn bỏ vào trong miệng cắn một cái."Cậu làm sao vậy nha?"
Bạch tuộc xúc tu vòng quanh cô, Trương Mẫn An không có ý thức được tình huống phía dưới, những xúc tu sinh sản đã liên tục quấn quanh đùi cô.
Trương Mẫn An kỳ thật có chút thẹn thùng.

Nhưng cô không có cách nào phân biệt ra xúc tu của bạch tuộc có gì khác biệt -- cô căn bản không biết vốn dĩ bộ phận sinh dục của bạch tuộc lại là một trong những cái xúc tu đó.
Bạch tuộc cũng chỉ là cuốn ở chỗ ấy.
Sau đó trầm thấp ùng ục mấy tiếng.
Tất cả suy nghĩ trong đầu lại bị cái ý thức "Thích" này chiếm lấy.
Trương Mẫn An đột nhiên đều không hiểu rõ đến cùng là bạch tuộc tiên sinh suy nghĩ mình rất yêu thích âm thanh của bạch tuộc tiên sinh.
Cô mơ mơ màng màng.
Cuối cùng đùi kẹp lấy xúc tu của bạch tuộc tiên sinh, trong ngực cũng ôm được một cái, cùng bạch tuộc tiên sinh mềm nhũn nói chút lời nhàm chán rồi đi ngủ.
////
Bạch tuộc: Bé yêu thích hôn hôn.....Hình dáng con người mới có thể hôn hôn..
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 18: 18: Chụp Ảnh Bạch Tuộc


Có đôi khi Trương Mẫn An đi ngủ sẽ bị bạch tuộc tiên sinh cuốn lại xoa xoa xoa xoa nửa ngày.
Mặc dù c*̃ng không đau.
Nhưng thỉnh thoảng c*̃ng có bị mấy lần như vậy làm cho phiền liền sẽ giãy dụa.
Bạch tuộc tiên sinh mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy một trong những xúc tu nhọn của mình quấn lấy Trương Mẫn An, đầu tiên là sững sờ mấy giây, sau đó dùng mấy cái xúc tu khác giật cái xúc tu không quy củ kia ra.
Bạch tuộc tiên sinh sẽ nhìn chằm chằm cái xúc tu kia.
Nếu như là con người, vẻ mặt bạch tuộc tiên sinh có lẽ là cau mày, dáng vẻ không khá cao hứng.
Ngay từ đầu Trương Mẫn An còn bó tay.
Một ngày trời, cô rốt cục không nhịn được lên mạng tra một chút.
Mới biết được vốn dĩ xúc tu của bạch tuộc tiên sinh tự có thể có suy nghĩ của mình oa!
Trương Mẫn An trợn mắt há hốc mồm.

Nhân lúc bạch tuộc tiên sinh ngủ nắm lấy một cái xúc tu ở đó xem đi xem lại.
Bạch tuộc tiên sinh uể oải dùng xúc tu vỗ nhẹ đầu của cô, như là đang dỗ dành cô "Nên ngủ rồi bé yêu".
Chỉ có điều thực ra xúc tu không bị bạch tuộc tiên sinh khống chế cũng rất ít thời gian.

Trương Mẫn An có chút đáng tiếc.
Cô cầm điện thoại ấn mở màn hình nói chuyện phiếm.
Cô không có người thân, bạn bè cũng ít, nhưng cũng không phải ngay cả một người bạn thân cũng không có.
Sau khi Trương Mẫn An có mạng, chưa tới vài ngày bạn thân Trương Mẫn An liền hỏi tới, mở camera chụp ảnh bạch tuộc tiên sinh, cũng nói cho các cô ấy biết "Tớ bị bạch tuộc quái vật bắt được đem tới đảo nhỏ làm cô dâu."
Nhóm bạn thân phản ứng ---
"An An a chúng tớ đều biết cậu có bệnh, nhưng hoá ra bệnh nặng như vậy sao?"
"Cáp*?? Cậu mau tỉnh lại??"
(*Nghĩa: Nghêu sò, cóc, ếch, nhái, tắc kè,...chắc là chửi cái gì đó:?)
Trương Mẫn An: "...!Được rồi tớ vừa mới nói đùa, tớ không phải bị bắt đi."
"Tớ là tự nguyện cùng bạch tuộc tiên sinh ở chung một chỗ, nhanh chúc mừng tớ tớ có bạn trai là bạch tuộc!"
"?"
"Hẹn thời gian chúng tớ dẫn cậu đi khám bác sĩ??"
Trương Mẫn An không có gì để nói.
Cô dứt khoát mở tin tức lên xem.
Bạch tuộc tiên sinh vốn là đang ngủ, bên tai lại truyền đến tiếng con người hét lên.

Mở mắt đã nhìn thấy bé yêu bên người mặt mũi tràn đầy vẻ không biết làm sao nhìn sang.
"Đánh thức cậu à nha?" Trương Mẫn An nhỏ giọng hạ tiếng nói, giơ điện thoại đến trước mặt bạch tuộc tiên sinh, "Đây, đây là bạn thân của tôi...!Tôi muốn cho bọn họ nhìn cậu."
Bạch tuộc tiên sinh nhìn hai con người trên màn ảnh nho nhỏ, nhìn nhìn lại bé yêu.
Sau đó liền một lần nữa nhắm mắt lại, sau đó một cái xúc tu giúp cô cầm điện thoại, tận chức tận trách* làm cái đỡ điện thoại.
(*Tận tụy, làm hết phận sự, làm tròn bổn phận, tận tuỵ với công việc, làm việc tận lực,...)
Trong màn hình hai cô gái nói không ra lời.

Một cô ngơ ngác xoa xoa mắt, một cô đang ăn tối, rối rít dừng lại động tác trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bạch tuộc tiên sinh.
"Tớ không có lừa các cậu a!" Trương Mẫn An mang theo giọng nói kiêu ngạo nho nhỏ để hai cô gái ở đầu bên kia lấy lại tinh thần, bọn họ nhìn Trương Mẫn An ngồi ở trên xúc tu bạch tuộc tiên sinh, hoàn toàn không có chút sợ hãi.
"..."
"Càng muốn mang cậu đi khám bác sĩ hơn..."
///
Bạch tuộc: Bé yêu đáng yêu.

Bé yêu dường như nhớ bạn bè.
--------------
Chương sau đổi xưng hô BT với TMA là anh - em..
 
Sau Khi Bị Bạch Tuộc Tiên Sinh Mang Đi
Chương 19: 19: Thăm Bạn Bè


Hôm nay thời tiết khá tốt, không tính là quá nóng, cũng không giống như là muốn mưa.

Bạch tuộc tiên sinh dùng xúc tu cuốn một túi thức ăn đồ uống lên, tỏ ý Trương Mẫn An ngồi vào xúc tu của mình đi.
Trương Mẫn An vừa mới tỉnh ngủ đây, chuẩn bị xong cho bản thân liền đi ra khỏi phòng phát hiện bộ dạng muốn dẫn cô ra ngoài đi du lịch của bạch tuộc tiên sinh, kinh ngạc leo lên xúc tu đang ngồi."Muốn dẫn em đi đâu nha?"
Bạch tuộc tiên sinh vào biển, chậm rãi ở trên biển du lịch, một cái xúc tu cuốn điện thoại di động Trương Mẫn An lên quơ quơ."Thăm bạn bè."
Trương Mẫn An sửng sốt không có phản ứng kịp.
Bạch tuộc tiên sinh vẫn chậm rãi lắc lư trên mặt biển, đa phần ra mấy cái xúc tu chạm ở trên điện thoại mấy lần, mở ra nhóm bạn thân của cô.
Trương Mẫn An...!Trương Mẫn An còn đang ngẩn người.
Bạch tuộc tiên sinh cũng không để ý, đưa di động thả vào túi chống nước trong ngực cô đóng kĩ lại, tiếp tục nâng cô tiến lên.
"Anh, anh muốn dẫn em tới tìm bạn bè em nha?" Trương Mẫn An thật vất vả mới lấy lại tinh thần, ghé vào xúc tu bạch tuộc tiên sinh hỏi.
Bạch tuộc tiên sinh xoa xoa đầu của cô.
Trương Mẫn An tranh thủ thời gian nhân lúc còn có tín hiệu lập tức nhắn tinh cho bạn thân, sau đó ôm xúc tu nhọn hôn một cái.

"Anh làm sao lại tốt như vậy a tiên sinh*."
(*Tiên sinh cũng có cái nghĩa là chồng:^)
Xúc tu nhọn cứng đờ.
Rất nhanh lại thanh tĩnh lại, chỉ là lặng lẽ đem đổi một cái xúc tu trong ngực cô, lại lấy ra rất nhiều vật nhỏ ra để Trương Mẫn An ăn chơi.
Tin nhắn Trương Mẫn An nói thật không hiểu nổi, chỉ nói hẹn các cô ấy ngày mai ra bờ biển gặp -- hai cái cô bạn thân chỉ cảm thấy chung chung là cô điên rồi, không có coi đó là chuyện đáng kể.
Không nghĩ tới màn đêm buông xuống, Trương Mẫn An ở trên biển lung lay hơn nửa ngày nhắn đầy đủ địa điểm cùng thời gian gặp mặt cho các cô, các cô ấy lúc này mới ý thức được...!Trương Mẫn An giống như thật dự định mang theo cái bạn trai bạch tuộc kia của cô đến gặp mặt.
Hai người hỏi Trương Mẫn An ở đâu.
Trương Mẫn An nhìn bạch tuộc tiên sinh vây lấy cô thành cái ổ nhỏ, mở đèn flash tưởng tượng một chút, sau đó liền chụp được tấm ảnh đầy giác hút, trước tiên cô liền lắc bản thân một cái.
Cho nên cô c*̃ng không có chụp ảnh, chỉ nói: "Ngủ ở trên biển a, xúc tu bạch tuộc tiên sinh nằm ngủ rất tốt.

Anh ấy còn sẽ cho xúc tu phát ra hơi ấm, siêu cường."
"Nói thực ra tới cảm thấy cậu mạnh mẽ."
"Sẽ không rỉ nước sao?"

"? Làm sao có thể rỉ nước!"
Trương Mẫn An cộc cộc cộc ấn điện thoại nửa ngày không có chú ý tới thời gian, cho tới khi một cái xúc tu đưa ra che màn hình, cô mới ý thức tới đêm dài."Một chút nữa em sẽ đi ngủ nha."
Xúc tu do dự một chút.
Âm thanh Trương Mẫn An mềm xuống gọi nó là tiên sinh.
Lúc này mới chậm rãi dời đi từ trên màn hình.
"Bạch tuộc tiên sinh gọi tớ đi ngủ, ngày mai gặp a?" Trương Mẫn An cuối cùng mới để lộ ra một chút khẩn trương và cẩn thận từng li từng tí -- sợ hãi hai cô bạn thân không dám gặp mặt mình nguyên nhân là vì sợ bạch tuộc tiên sinh.
"Ngủ ngon, ngày mai gặp!"
Cất kỹ điện thoại, Trương Mẫn An ôm xúc tu nghiêng người chuẩn bị đi ngủ.
Bạch tuộc tiên sinh vặn vẹo uốn éo.
Lại thay cho cô cái xúc tu khác một lần nữa, mới nhẹ vuốt lưng của cô, phát ra âm thanh trầm thấp ùng ục dỗ cô ngủ.
///
Bạch tuộc:...!Bé yêu luôn có thể bất ngờ bắt lấy xúc tu nói chuyện.
///
Xúc tu giao tiếp là xúc tu sinh sản của bạch tuộc tiên sinh
Ồ, những con bạch tuộc bình thường không biết bơi
Nhưng bạch tuộc tiên sinh là bạch tuộc thần kì!!!.
 
Back
Top Bottom