[ Diệp Dao phủ nhận với vẻ không hài lòng: " Em không phải là người đồng tính...
Em chỉ. .."
Người em thích tình cờ là anh, mà anh lại là con trai, thế thôi. ]
Tác giả: A Lí Thỏ
Edit: @Nhoxinhgai 🍇
Beta: Ăn không ngồi rồi
('∩。• ᵕ •。∩')
Mùa đông năm nay lạnh quá, cây cối cũng bị hành hạ đến nỗi khô héo hết trơn.
Diệp Dao ngồi dưới gốc cây to, nhìn cành cây phủ đầy tuyết trắng tinh còn vương trên đỉnh đầu.
Trên đời này thật sự có thần linh à ?
Liệu những vị thần ấy có nghe thấy lời cầu nguyện của mình không nhỉ ?
" Liệu điều ước của mình có được chấp nhận không ha?
"
Diệp Dao dường như đang hỏi ai đó, hoặc cũng có lẽ cậu tự nói chuyện với chính mình.
Và rồi một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai cậu, mang âm điệu có hơi khàn khàn cùng chút sự trẻ con của một thiếu niên mới lớn:
"Nếu thần linh không thể giúp cậu thực hiện điều ước, vậy thì tôi sẽ làm nó cho cậu.
"
" Những gì thần thánh không thể làm, tôi sẽ làm."
Vậy nên - cho tôi biết đi, điều ước của cậu là gì?
Diệp Dao quay đầu lại, cậu bé này thế mà cao ngang cậu cơ đấy.
Mà điều kì lạ là dù cậu có cố gắng nhìn kỹ đến đâu, khuôn mặt cậu bé ấy vẫn luôn mờ ảo, giống như bị bao phủ bởi một màn sương đen vậy.
Có lẽ vì cậu im lặng lâu quá, bàn tay lạnh lẽo của cậu bé chạm vào má cậu rồi thúc giục: "Nói cho tôi biết đi."
Diệp Dao chăm chú nhìn vào cái bóng đen mờ ảo trước mặt, khẽ lẩm bẩm: "Ước nguyện của tôi là..."
----
" Này ...
Này!
Cậu gì đó ơi ?
Dậy đi !"
Diệp Dao choàng tỉnh giấc vì cảm nhận được có người lay vai mình.
Cậu mở mắt ra trong trạng thái mơ màng, rồi lại thấy chú tài xế đang ngồi ở ghế lái nhìn cậu với vẻ lo lắng: "Chúng ta đến nơi rồi đó."
Liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe để chắc chắn đã đến nơi, cậu chậm rãi lấy điện thoại ra quét mã trả tiền.
Vừa xuống xe, cậu cứ như chạm phải công tắc gì ấy mà gập người liên tục nôn khan, động tĩnh lớn quá làm tài xế cũng giật mình, vội vàng tìm túi ni lông: "Này cho cậu, đừng nôn trong xe!"
Nhưng thật sự là tài xế lo xa quá rồi, Diệp Dao chỉ cảm thấy ớn họng buồn nôn chứ không thực sự nôn ra được gì cả.
Đến tận lúc bước lên mặt đất, chân cậu vẫn còn run rẩy theo từng nhịp thở, người ngợm loạng choạng mãi mới lấy được thăng bằng.
Tài xế thấy vậy cũng hơi lo lo, bèn hỏi thăm vị khách nom có vẻ còn say này: " Cậu đã uống bao nhiêu rồi vậy ?
Trong người thấy thế nào, có thực sự ổn không ?"
Đôi má Diệp Dao cứ đỏ hây hây trông đến lạ, người thì nồng nặc mùi rượu.
Ai nhìn vào cũng dễ dàng nhận ra cậu vừa mới chè chén say sưa từ một buổi tiệc nhậu.
Trong cậu chẳng còn được tỉnh táo cho lắm, thế mà vẫn mỉm cười lắc đầu: "Không cần đâu, tôi ổn mà, chú cứ về đi ạ "
Tài xế: " ....
"
Người tài xế bất lực nhìn Diệp Dao sải bước cao bước thấp, đến tận khi cậu hoà mình vào nghĩa trang gần đó rồi thì ông mới giật mình, vội đạp ga phóng xe đi mất.
Người gác cổng già của nghĩa trang đang nghe nhạc, nhâm nhi chén trà và thong thả lật từng trang báo thì đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Khi ngẩng đầu lên, trước mắt ông là cảnh một người đang bám vào cánh cổng trượt tự động ở lối vào nghĩa trang.
Mà rủi sao người ấy lại bị kẹt trên cửa, đầu gần như dọng ngược xuống đất, trông cứ như người không xương ấy.
Ôi trời !
Ông vội vã chạy ra khỏi trạm gác để giúp Diệp Dao.
Mắt cậu mở to lắm, nhưng vẫn phải mất một lúc cậu mới dùng ánh mắt hoang mang của mình để tập trung vào khuôn mặt ông được :"Ông ơi, cháu lại đến rồi."
Ông lão bất lực nói: " Biết ngay là cháu mà."
Diệp Dao cười hơi ngốc: "Sao ông biết ạ ?"
Ông lão kéo vạt áo đáng thương bị treo trên cổng của cậu xuống, khi đã giúp cậu đứng vững rồi mới đáp lời: "Ngoài cháu ra thì còn ai đủ can đảm và thì giờ để đến đây vào đêm hôm khuya khoắt thế này nữa?"
Diệp Dao nghe xong thì khẽ cười.
"Sao hôm nay cháu uống nhiều thế?
Đi ăn với ai à?"
Ông lão đỡ cậu vào trạm gác, ân cần rót cho cậu một cốc nước ấm.
Diệp Dao không khách sáo gì với ông cả, cậu ngồi xuống ghế, cúi đầu rồi nói: " Nay công ty cháu có buổi họp mặt ạ...
"
" Ồ, thế cháu có vui không?"
ông lão hỏi một cách thờ ơ, vừa đẩy chiếc cốc vào tay cậu.
Diệp Dao cầm chặt nguồn nhiệt duy nhất trong tay để sưởi ấm, cái đầu với hàng trăm hàng ngàn sợi tóc mềm mại của cậu khẽ cử động, ngồi im mà người cứ rung lên bần bật khó kìm lại được.
Ông lão không nói gì nữa.
Sau cùng, Diệp Dao uống hết tách trà của ông lão, cảm ơn ông rồi bắt đầu đi vào nghĩa trang.
Ông lão đưa cho cậu một chiếc đèn pin: "Đèn pha bị hỏng rồi, bên trong tối lắm.
Cháu cầm lấy cái này đi, đừng làm rơi nhé."
Nhưng Diệp Dao từ chối, cậu nhẹ nhàng nói: "Không sao, cháu biết đường mà."
Bóng dáng chàng trai dần khuất vào màn đêm đen tối.
Cho đến khi không còn nhìn thấy người nữa, ông lão mới khẽ thở dài.
Ông gặp Diệp Dao vào ba năm trước.
Đó là một ngày đẹp trời, mây xanh thăm thẳm không một gợn sóng.
Chàng trai ấy đến đây để mua một mảnh đất chôn cất, và khi trả tiền, cậu nở một nụ cười hạnh phúc và vui vẻ, như thể cuối cùng cậu đã hoàn thành được ước nguyện của mình.
Sau khi mua được một nơi an nghỉ cho ai đó, cậu đến rất thường xuyên, gần như hai hoặc ba ngày đến một lần và thậm chí khi có thời gian thì ngày nào cũng đến.
Mỗi lần đến thăm, cậu đều ngồi trước mộ và nói chuyện rất lâu.
Rốt cuộc vì tò mò, trong một lần ông lão lại gần xem thử nhưng lạ thay, bia mộ mà Diệp Dao thường đến thăm không khắc tên ai cả.
Ấy chỉ là một bia đá tưởng niệm không tên.
Ông không biết người được chôn cất bên dưới là ai, nhưng cũng đoán được đó hẳn là một người vô cùng quan trọng đối với Diệp Dao.
Nếu không phải như vậy, có lẽ cậu đã lãng quên người ấy từ lâu rồi.
Cậu ấy luôn sống một mình và tự tay lo toan mọi thứ.
Mỗi khi nhìn thấy biểu cảm của Diệp Dao khi nói chuyện với bia mộ, ông lại có một ý nghĩ kỳ lạ.
Ông đã nghĩ rằng cậu thực sự muốn đi tìm người dưới suối hoàng tuyền ấy, nhưng vì lý do nào đó, cậu vẫn chưa dám chết.
Kể từ khi cậu thường xuyên đến thăm mộ, ông cũng dần bắt chuyện và làm quen với cậu.
Sau khi thân nhau hơn, ông cảm nhận Diệp Dao là một cậu bé rất hiền lành, nhưng lại hiền quá mức cho phép.
Cái hiền của cậu là ở mức độ mà dường như luôn thờ ơ với mọi thứ, mang đến cho người ta cảm giác không có gì trên đời này đáng để cậu chú trọng.
Điều này khiến ông rất sợ rằng cậu sẽ lặng lẽ ngừng thở ngay giây tiếp theo.
Cậu ấy gần như luôn sống một cách thoi thóp, như đã từng nằm trên giường bệnh chờ chết vậy
Màn đêm đen đặc thổi đến từng làn gió lạnh, hai bên đèn đường đã tắt, và khung cảnh xung quanh thì tối tăm hơn thường lệ, nhưng Diệp Dao không hề sợ hãi chút nào.
Ngược lại, cậu cảm thấy rất thoải mái với nơi này.
Có lẽ vì đã từng đi trên con đường này vô số lần, cậu có thể tìm đến nơi mình muốn kể cả khi nhắm mắt.
Để rồi khi hai chân thoăn thoắt đi đến một ngôi mộ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, Diệp Dao ngồi xuống đất và mỉm cười nói: "Xin lỗi vì hôm nay em đến muộn.
Có việc đột xuất nên hơi chậm trễ việc thăm anh.
Mong anh thông cảm nhé."
"Mùa đông đến rồi ấy, mà chẳng hiểu sao dạo này trời càng ngày càng lạnh thêm.
Không biết năm nay có tuyết rơi không nhỉ?"
"Hiện giờ trên đường đã bắt đầu bán khoai lang nướng rồi.
Em có mang đến cho anh một củ để xin lỗi vì đã đến muộn.
Mời anh dùng thử nha."
Ngay cả khi không nhận được câu trả lời nào, một mình cậu vẫn có vô vàn điều muốn nói với tấm bia đá lạnh lẽo, vô hồn ấy.
Diệp Dao lấy ra từ bên trong túi áo một củ khoai lang nướng, vì được gói cẩn thận và ủ ẩm suốt đêm dài nên nó vẫn còn toả ra hơi ấm.
Cậu nhẹ nhàng đặt nó trước mộ, tự dưng sao mà đau mắt quá, chắc là có bụi bay vào mắt rồi nhỉ.
Khẽ khụt khịt vài lần, mũi cậu đã cay xè vì nước mắt rồi.
"Anh Nhan...
"
Cậu áp trán vào bia mộ, khẽ lẩm bẩm từng câu nhớ nhung: " Em phải làm gì đây?
Nhớ anh quá đi mất...
"
Gió đêm thổi tới tấp, từng luồng gió lạnh buốt làm mũi và má Diệp Dao đỏ ửng lên vì lạnh.
Chút cồn còn sót lại dần tan biến theo gió.
Đầu óc uể oải càng khiến cậu nhớ lại những chuyện đau lòng đã xảy ra năm đó, mũi cậu lại càng thêm xót xa.
Sau khi trưởng thành cậu rất hiếm khi khóc, nhưng không hiểu sao mỗi lần đến thăm Tạ Sang Nhan, cậu lại cảm thấy oan ức rất rất nhiều, đến nỗi không kìm được nước mắt nữa.
Trong mộ không có tro cốt, chỉ có một cái khăn quàng đỏ được làm rất sơ sài.
Đó là món quà mà hồi ấy Diệp Dao đã tự tay đan để tặng anh, nhưng nào ai ngờ rằng cậu chẳng còn có cơ hội trao đi món quà này.
Diệp Dao không giữ được bất cứ thứ gì thuộc về Tạ Sang Nhan, món đồ duy nhất kết nối cậu với anh là chiếc khăn rách nát này.
Nếu có một ngày Tạ Sang Nhan muốn về thăm cậu, hy vọng rằng anh có thể sử dụng chiếc khăn này để tìm đường gặp cậu.
Trước đây khi mọi chuyện vẫn chưa quá tồi tệ, Diệp Dao và Tạ Sang Nhan luôn nói về cuộc sống với một căn nhà thật sự thuộc về mình.
Khi đó, cả hai mới chỉ là những đứa trẻ và chỉ có thể nói miệng thôi, họ chưa có khả năng thực hiện được điều ấy.
Diệp Dao luôn ghi nhớ điều này và đã cố gắng kiếm tiền khi lớn lên.
Vài năm trước, cuối cùng cậu cũng tiết kiệm đủ tiền để mua một mảnh đất nhỏ trong nghĩa trang.
- Đúng vậy, ngôi mộ này sẽ là nơi ở của cậu và Tạ Sang Nhan sau khi họ qua đời.
Diệp Dao tựa người vào bia mộ, như thể cậu muốn nép mình vào vòng tay của anh.
"Anh ơi, hôm nay em tình cờ gặp được Lục Tinh Bình."
" Cậu ta vẫn phiền phức như hồi chúng ta còn nhỏ.
Em không bao giờ nghĩ thế giới này lại nhỏ đến mức mình sẽ phải gặp lại cậu ta.
Dù cậu ta chỉ đơn giản là không thích em và lúc nào cũng phải đến làm phiền em.
"
" Thật ra hôm nay em không muốn đi ăn tối cùng đồng nghiệp chút nào, nhưng lão Vu cứ nằng nặc kéo em đi.
Lão Vu là người sếp mà em hay nhắc với anh ấy.
Ông ta cũng rất phiền phức.
"
" Trong bữa tiếc đó , Lục Tinh Bình đã kể lại mọi chuyện của em.
Mọi người trong công ty...
đều biết rằng trước đây em từng là một cậu bé ăn xin nhặt rác rồi anh à.
Họ cũng biết em là người đồng tính rồi..."
Diệp Dao phủ nhận với vẻ không hài lòng: " Em không phải là người đồng tính...
Em chỉ. .."
Người em thích tình cờ là anh, mà anh lại là con trai, thế thôi.
Có lẽ vì sợ Tạ Sang Nhan sẽ không vui nếu nghe thấy, Diệp Dao không nói tiếp nửa câu sau nữa.
Lục Tinh Bình đúng là một kẻ xui xẻo.
Sự xuất hiện của cậu ta đã khơi dậy những ký ức đau buồn trong quá khứ của Diệp Dao.
Mỗi khi cậu nghĩ về quá khứ, dù chỉ là một mảnh ký ức nhỏ thì nó cũng khiến dây thần kinh của cậu đau đớn tột cùng.
Nhưng may mắn là Tạ Sang Nhan sẽ xuất hiện trong những lúc đau đớn đó, và khi có anh thì cậu cảm thấy mọi chuyện cũng chẳng quá tệ nữa.
" Nếu anh có thể đến đón em, em chắc chắn sẽ đi với anh ngay lập tức..."
" Em đã nghe lời dặn của anh và cố gắng sống tốt rồi, nhưng một đời người là quá dài anh ơi...
Anh muốn em sống đến bao giờ nữa đây ?
"
Cuộc sống bình yên mà cậu luôn cố gắng duy trì thực chất chỉ là một lớp vỏ trứng mỏng manh.
Nhìn bề ngoài thì được trang trí cầu kỳ, thực chất bên trong đã bị tổn thương trăm ngàn lần rồi.
Nếu xét về bản chất, cậu vẫn chỉ là đứa trẻ ăn xin nhỏ bé chỉ biết khóc thầm như ngày nào.
Diệp Dao chưa bao giờ học được cách sống mạnh mẽ; cậu chỉ học được cách giả vờ mà thôi.
Vì cậu biết rằng khi cảm thấy bị đối xử bất công, sẽ không có ai ở bên cạnh an ủi mình, không có ai vỗ về cậu và hát những bài hát lạc điệu cho cậu nghe nữa.
Tất cả là vì Tạ Sang Nhan không còn ở thế giới này nữa.
Diệp Dao dựa người vào bia mộ, những ngón tay cậu lướt nhẹ trên bề mặt mát lạnh.
Một giọt bùn nhỏ bám vào chân bia mộ làm cho nó bị bẩn.
Diệp Dao thò tay vào túi tìm khăn tay để lau, nhưng thay vì thấy khăn tay, cậu lại chạm phải một hộp diêm - món quà của chủ tiệm hàng khi anh mua thuốc lá lần trước.
Có lẽ đầu óc Diệp Dao vẫn còn tí hơi men, và trong cơn say rượu ấy, bộ não cậu bỗng dưng nhớ đến câu chuyện cổ tích kinh điển nào đó.
Nếu điều đó có thể trở thành sự thật... chỉ cần cho cậu được nhìn thấy một phần nào đó của giấc mơ ấy thôi cũng đã là đủ rồi.
Bàn tay bất giác cử động.
Xèo xèo-
Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, chiếu sáng những đường nét trên khuôn mặt Diệp Dao và khóe mắt ướt đẫm của cậu.
Ngọn lửa liếm nhẹ đầu ngón tay cậu, và cậu thì mỉm cười, miệng khẽ thì thầm đôi điều:
" Tạ Sang Nhan, nhớ anh quá.
Hãy đến thăm em nhé."
Mắt Diệp Dao đỏ hoe, và rồi cậu nhẹ nhàng thổi tắt que diêm.
Que diêm vẫn còn nóng đỏ, làm bỏng một lớp da trên đầu ngón tay của cậu.
" Anh Nhan...
Anh ơi...
"
" Hãy đưa em đi cùng.
"
" Hoặc hãy đến gặp em trong giấc mơ.
Dù anh có ghét em đi chăng nữa, xin anh thương hại em vì tất cả những nỗ lực em đã bỏ ra, được không?"
" Em thực sự..."
Em sắp bỏ cuộc rồi.
Diệp Dao nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng trước mặt với vẻ mong chờ, hy vọng điều gì đó kì diệu sẽ xuất hiện trong giây lát.
Sau khi chờ đợi rất lâu, nhận ra rằng sẽ không có gì xảy ra cả, cậu cúi đầu cười khổ.
Đúng mà.
Suy cho cùng, truyện cổ tích cũng chỉ là truyện cổ tích mà thôi.
Cậu biết rằng tất cả những điều này chỉ là ảo tưởng.
Dù có van xin thế nào đi chăng nữa, cũng vô ích.
Diệp Dao hiểu rất rõ rằng Tạ Sang Nhan đã chết.
Cái chết của anh dứt khoát vô cùng , nó kiên quyết đến mức không để lại chút nghi ngờ nào.
Tại sao lại có người tàn nhẫn đến mức không cho cậu gặp lại lần cuối, tại sao anh lại không chịu quay về ?
Diệp Dao đã uống quá nhiều, và bia mộ bên cạnh mang lại cho cậu sự bình yên tuyệt đối.
Cơn buồn ngủ ập đến, chẳng mấy chốc cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng Diệp Dao không hề hay biết, sau khi cậu ngủ thiếp đi, một cơn gió mạnh bất ngờ ập đến nghĩa trang vốn chìm trong sự yên tĩnh, làm lá cây kêu xào xạc và khiến gió đêm rít gào vang lên từng hồi như tiếng rên rỉ chói tai.
Ngay giây tiếp theo, một tràng chuông trầm vang dội từ phía chân trời xa xăm, chúng nối tiếp nhau vang vọng trong màn đêm đen kịt suốt mười hai hồi chuông.
_____ 💖 _____
ෆ╹ .̮ ╹ෆ Đôi lời muốn nói của tác giả:
ෆ╹ .̮ ╹ෆ Đôi lời muốn nói của edit:
P/s: Khai bút đầu năm với bộ truyện ấp ủ đã lâu, năm nay dl tui thong thả cần mẫn yêu đời nên quyết định quất luôn bộ nì.
Ngoài mần ẻm để share cho mọi người một bộ truyện thích hợp ngược đãi tâm hồn, tui còn muốn edit để tui đọc luôn í mà 👁️👄👁️
Nếu có lỗi nào thì mọi người cmt thoải mái nghenn 🫰