Cập nhật mới

Khác Satanophany

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391206736-256-k838167.jpg

Satanophany
Tác giả: AnitaEichmann
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

T/g bị ngu
(chuyện được lấy ý tưởng của bộ Satanophany của t/g Yamada Yoshinobu)



satanophany​
 
Satanophany
Mikazuki Kuroha


Mikazuki Kuroha từng là một nữ sinh trung học bình thường.

Mỗi ngày, cô đều thức dậy lúc 6:30 sáng, thay đồng phục, ăn sáng, rồi rời khỏi nhà trong sự yên lặng.

Con đường đến trường của cô vẫn như mọi ngày, lặng lẽ, không vội vàng, không náo nhiệt.

Cô không phải dạng học sinh nổi bật hay được chú ý.

Cô chỉ là một cái bóng.

Mikazuki không có nhiều bạn.

Không phải vì cô bị xa lánh, mà đơn giản là cô không hứng thú với con người.

Những cuộc trò chuyện vô nghĩa về thần tượng, thời trang, những buổi hẹn hò, hay các tin đồn trong lớp—tất cả đều khiến cô cảm thấy vô vị.

Điều duy nhất khiến cô thực sự cảm thấy mình tồn tại là những giấc mơ.

Những giấc mơ kỳ lạ, mơ hồ nhưng quá thật, đến mức khi tỉnh dậy, cô vẫn cảm thấy hơi thở mình run rẩy.

Trong giấc mơ ấy, cô đứng giữa một căn phòng đỏ thẫm, xung quanh là những tiếng thì thầm khó hiểu.

Một giọng nói—không, rất nhiều giọng nói—vang vọng trong tâm trí cô, thì thầm những điều cô không thể hiểu.

Rồi một ngày, những giấc mơ ấy... trở thành hiện thực.

Hôm đó là một ngày hè oi bức.

Tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây xanh rì dọc hai bên đường.

Những cơn gió nóng phả vào mặt khi Mikazuki bước ra khỏi cổng trường.

Ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả bầu trời thành một màu máu, phản chiếu trên cửa kính những tòa nhà cao tầng phía xa xa.

Cô đeo tai nghe vào, bật một bản nhạc không lời.

Vẫn như mọi ngày, cô đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà.

Nhưng hôm nay, có gì đó... không đúng.

Con đường hôm nay quá vắng vẻ.

Thông thường, sẽ có học sinh đi bộ hoặc xe cộ qua lại.

Nhưng bây giờ, dường như cả thế giới chỉ còn lại mình cô.

Hơi thở Mikazuki chậm lại.

Cô đang bị theo dõi.

Cảm giác này... cô đã từng trải qua trong những giấc mơ của mình.

Cô dừng bước, liếc nhìn bóng phản chiếu của mình trên cửa kính một cửa hàng ven đường.

Một chiếc xe tải màu đen đỗ bên kia đường.

Cửa xe hơi mở, và từ trong bóng tối, một ánh mắt đang dõi theo cô.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Mikazuki không hoảng sợ.

Cô không phải kiểu con gái dễ dàng hoảng loạn.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô biết rằng nếu cô bước tiếp, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời cô.

Cô quay người định rẽ sang một con hẻm khác—

KÉT!!!

Tiếng phanh gấp vang lên.

Từ góc tối, một bàn tay thô ráp vươn ra tóm lấy vai cô, kéo mạnh vào trong xe.

Mikazuki vùng vẫy, móng tay cô cào vào cánh tay kẻ bắt cóc, nhưng sức cô không thể chống lại hắn.

"Im lặng đi, con nhãi!"

Một tấm khăn ướt áp vào mặt cô.

Mùi thuốc mê nồng nặc xộc vào mũi.

Tầm nhìn nhòe dần.

Ý thức của cô trôi đi, chỉ còn lại những âm thanh méo mó—

Tiếng động cơ gầm rú.

Tiếng ai đó cười khẩy.

Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

Nơi Tăm Tối

Mikazuki tỉnh lại trong bóng tối.

Đầu cô đau nhói.

Cổ họng khô khốc.

Cô thử cử động, nhưng hai tay bị trói chặt ra sau lưng.

Sợi dây thừng thô ráp cọ vào da thịt, đau rát.

Mùi ẩm mốc và hôi thối khiến cô buồn nôn.

Cô đang ở đâu...?

Có tiếng bước chân.

Mikazuki ngẩng đầu.

Ba người đàn ông đứng trước mặt cô.

Ánh mắt bọn chúng chứa đầy dục vọng bệnh hoạn, nụ cười méo mó hiện rõ dưới ánh đèn chập chờn.

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi à?"

Mikazuki không nói gì

Cô không hét lên, không cầu xin.

Cô chỉ... nhìn.

Và chính điều đó khiến bọn chúng khựng lại.

Ánh mắt cô quá lạnh.

Không có sợ hãi.

Không có hoảng loạn.

Chỉ có một sự bình tĩnh chết chóc.

Một gã bước tới, tóm lấy cằm cô, cưỡng ép nhìn thẳng vào hắn.

"Cái nhìn gì thế hả?

Mày nghĩ mày đặc biệt à?"

Hắn bóp mạnh hơn.

Mikazuki cảm nhận được cơn đau.

Nhưng cùng lúc đó—

Có gì đó trỗi dậy bên trong cô.

Một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, thứ mà ngay cả cô cũng chưa từng nhận ra.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Không phải của cô.

Mà là của kẻ trước mặt cô.

Bàn tay gã đàn ông... run nhẹ.

Hắn cảm thấy lạnh sống lưng.

"Mày..."

Hắn định nói gì đó, nhưng...

Không kịp nữa rồi.

Bóng tối bên trong Mikazuki đã hoàn toàn trỗi dậy.
 
Satanophany
Nàng công chúa đến từ địa ngục


Sự im lặng kéo dài giữa căn phòng chật hẹp

Gã đàn ông bóp chặt cằm Mikazuki, như thể muốn nghiền nát nó.

Nhưng bàn tay hắn run rẩy.

Cảm giác lạnh lẽo từ ánh mắt cô khiến sống lưng hắn tê dại.

Không thể nào...

Con bé này chỉ là một đứa học sinh trung học yếu ớ

Vậy tại sao hắn lại có cảm giác như đang đối mặt với thứ gì đó không phải con người?

"Thằng chó, mày làm gì thế?"

Một gã khác cất giọng, bực bội vì thấy đồng bọn mình đứng đờ ra như tượng.

"Xử nó lẹ đi"

Mikazuki vẫn giữ im lặng.

Nhưng trong bóng tối, một nụ cười chậm rãi kéo dài trên môi cô.

Cô thì thầm, giọng nhẹ như hơi thở:

"Lẹ lên đi...

Đừng để tao phải chờ."

Hai gã kia bật cười.

"Con nhãi này mất trí rồi à?"

Một tên bước tới, túm lấy tóc cô, kéo mạnh lên để ép cô ngẩng đầu.

"Mày nghĩ mày đang đóng phim kinh dị à?"

Mikazuki nhìn hắn, nụ cười méo mó của cô càng rõ hơn.

"Không..."

Cô nghiêng đầu.

"Bởi vì tao mới chính là cơn ác mộng của tụi bây."

Cùng lúc đó—

Mắt cô đảo ngược.

Cả người Mikazuki giật mạnh như thể bị điện giật, rồi đột ngột dừng lại.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng.

Ba gã đàn ông cứng đờ.

Không ai hiểu chuyện quái gì đang diễn ra.

Rồi, trong khoảnh khắc tiếp theo—

Tất cả vỡ vụn.

Mikazuki, không, con quỷ bên trong cô, di chuyển.

Dây thừng vốn trói chặt tay cô bỗng nhiên lỏng ra.

Không, không phải vì nó bị cắt đứt, mà vì cơ thể cô tự tháo gỡ nó theo cách không thể giải thích được.

Tên gần nhất chưa kịp phản ứng thì một cơn đau nhói xé toạc cánh tay hắn.

"AAAARRRGGHHH!!"

Mikazuki đã cắn đứt một phần da thịt của hắn.

Máu trào ra từ vết thương, nhỏ giọt xuống sàn.

Gã đàn ông ngã ngửa ra sau, ôm lấy cánh tay đầy máu của mình, mặt tái mét.

"Mẹ kiếp!

Nó bị điên rồi!!"

Gã hét lên.

Nhưng đã quá muộn.

Mikazuki nhảy lên người hắn, dùng tay không mà cào xé da mặt hắn như một con thú hoang dã.

Móng tay cô cắm sâu vào mắt hắn—

Một tiếng bọp vang lên.

Gã rú lên đau đớn khi một con mắt bị móc ra, rơi xuống sàn như một trái nho bị nghiền nát.

Hai tên còn lại hoảng loạn, lao tới định khống chế cô.

Nhưng Mikazuki không còn là Mikazuki nữa.

Cô luồn lách giữa hai gã như một con rắn, nhanh đến mức phản xạ của bọn chúng không theo kịp.

BÀNH!

Cô tung một cú đá thẳng vào cổ một tên, làm hắn ngã ngửa về phía sau, đập đầu vào tường.

Tên cuối cùng rút dao ra.

"Mày—!!"

Hắn chưa kịp đâm thì Mikazuki đã giật lấy con dao từ tay hắn một cách dễ dàng như giật đồ chơi từ tay một đứa trẻ.

Lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng yếu ớt trong phòng.

Rồi—

Phập.

Gã đàn ông trợn trừng.

Mikazuki đã đâm thẳng con dao vào miệng hắn, xuyên qua má.

Cô nghiêng đầu, kéo mạnh lưỡi dao sang một bên—

Máu văng tung tóe.

Một nửa khuôn mặt của hắn bị xé toạc.

Căn phòng tràn ngập tiếng gào thét, tiếng nấc nghẹn, và mùi tanh tưởi của máu.

Mikazuki thở dốc.

Cơn phấn khích lan tỏa khắp cơ thể cô.

Lúc này đây, cô không còn là một nữ sinh trung học bình thường nữa.

Cô đã thực sự thức tỉnh.

Và... cô nhận ra một điều đáng sợ nhất:

Cô yêu cảm giác này.

Mikazuki Kuroha—hay đúng hơn, con quỷ bên trong cô—cười khẽ.

Nhẹ nhàng.

Ma mị.

Đầy khoái cảm.

Cô cúi xuống nhìn gã đàn ông đang run rẩy dưới chân mình, cơ thể hắn bị cắt xẻ, máu chảy tràn trên nền đất.

Bằng một giọng thì thầm ngọt ngào, cô nói:

"Chào mừng đến với cơn ác mộng của tao."

Và rồi—mọi thứ tối sầm.

Khi Mikazuki tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm giữa một con hẻm.

Cơ thể cô lạnh toát.

Bàn tay cô ướt đẫm máu.

Trước mặt cô, ba cái xác không toàn vẹn nằm la liệt.

Cô ngây người.

Chuyện gì đã xảy ra?

Cô đã làm điều này sao?

Cô run rẩy nhìn bàn tay mình.

Rồi... một nụ cười nhợt nhạt xuất hiện trên môi.

Một tiếng cười khe khẽ, méo mó, bật ra từ cổ họng.

Cô không nhớ chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn:

Mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như trước nữa.

Cơn gió lạnh thổi qua con hẻm, mang theo mùi tanh nồng của máu.

Mikazuki Kuroha ngồi thẫn thờ giữa đống xác chết, tay chân cô cứng đờ, ánh mắt vô hồn nhìn xuống những thi thể bị xé toạc.

Những mảnh vụn của ký ức chập chờn trong đầu cô—

Máu.

Tiếng thét.

Lưỡi dao cắm sâu vào da thịt.

Từng khoảnh khắc dần ghép lại thành một bức tranh kinh hoàng.

Cô đã giết họ.

Bằng chính đôi tay này.

Cô không run rẩy.

Không hoảng sợ.

Không khóc lóc.

Chỉ có một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lồng ngực—một sự hưng phấn chưa bao giờ cô cảm nhận trước đây.

Nhưng cơn phấn khích ấy không kéo dài lâu.

Bởi vì—

Tiếng còi cảnh sát vang lên.

Đèn xe cảnh sát nhấp nháy rực rỡ trong bóng tối, nhuộm con hẻm thành những vệt xanh đỏ chớp nhoáng.

Giọng nói đanh thép vang lên từ loa phóng thanh:

"Giơ tay lên và không được cử động!

Nếu kháng cự, chúng tôi sẽ nổ súng!"

Mikazuki vẫn ngồi im.

Cô biết rằng mình đã bị bắt.

Bước chân dồn dập vang lên khi những sĩ quan cảnh sát lao vào hiện trường.

Một khẩu súng ngắn được chĩa thẳng vào đầu cô, ngón tay cảnh sát sẵn sàng siết cò nếu cô có bất kỳ động thái nào đáng ngờ.

Nhưng Mikazuki không phản kháng.

Cô từ từ giơ hai tay lên.

Một sĩ quan cẩn thận tiến đến, đè cô xuống mặt đất, còng tay cô lại.

Cảm giác kim loại lạnh buốt siết chặt cổ tay—một biểu tượng của sự giam cầm, của sự trừng phạt.

Nhưng điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là—

Cô gái này đang mỉm cười.

Mikazuki Kuroha ngồi trên chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, ánh đèn trắng nhức mắt chiếu thẳng xuống cô.

Trước mặt cô là một viên cảnh sát trung niên, khuôn mặt nhăn nheo vì những năm tháng làm nghề.

Ông ta nhìn chằm chằm vào hồ sơ vụ án trước mặt, rồi ngước lên nhìn cô.

"Ba nạn nhân, bị giết theo cách man rợ."

Ông ta nói chậm rãi.

"Cô có biết mình đã làm gì không?"

Mikazuki nghiêng đầu, như thể câu hỏi đó rất ngớ ngẩn.

"Tôi giết họ."

Cô đáp, giọng nhẹ bẫng như thể đang nói về chuyện thời tiết.

Viên cảnh sát cau mày.

"Cô không hề tỏ ra hối hận sao?"

Mikazuki nhìn ông ta.

Một nụ cười chậm rãi hiện trên môi.

"Hối hận?"

Cô nhắc lại.

Rồi bật cười—một tiếng cười khe khẽ, đầy châm biếm.

"Tôi có nên hối hận không?"

Viên cảnh sát siết chặt bàn tay trên mặt bàn.

"Những người đó là những kẻ bắt cóc cô.

Nhưng cô không chỉ giết họ—cô hành hạ họ, xé xác họ như một con thú săn mồi."

Ông ta đẩy xấp ảnh tử thi về phía cô.

Những hình ảnh đầy máu me—những cơ thể không còn nguyên vẹn, những vết thương sâu hoắm.

Mikazuki nhìn chúng, rồi nhún vai.

"Tôi chỉ làm những gì mình thích thôi."

Câu trả lời ấy khiến căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc.

Viên cảnh sát thở dài, dựa lưng vào ghế.

"Cô có biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình không?"

"Tù, đúng không?"

"Phải.

Vì cô chưa đủ tuổi trưởng thành, cô sẽ không bị kết án tử hình.

Nhưng cô sẽ bị tống vào trại giam nữ phạm nhân vị thành niên."

Mikazuki nhướng mày.

"Nghe thú vị đấy."

Viên cảnh sát trừng mắt nhìn cô.

Ông ta chưa bao giờ gặp một kẻ giết người nào bình tĩnh và vô cảm đến mức này.

Không khóc lóc.

Không van xin.

Không hối hận.

Chỉ có một sự điềm nhiên đáng sợ, như thể cô gái này thực sự tận hưởng tội ác của mình.

"Ngày mai, cô sẽ được chuyển đến trại giam."

Ông ta nói.

"Cô có lời nào muốn nói không?"

Mikazuki nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc.

Rồi cô cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, ngọt ngào nhưng đầy độc địa.

"Tôi mong chờ lắm."

Ngày hôm sau.

Mikazuki Kuroha bị áp giải lên một chiếc xe bọc thép, bị còng tay và chân, xung quanh là các cảnh sát vũ trang.

Chiếc xe lăn bánh, tiến về nơi cô sẽ trải qua quãng đời tiếp theo—

Trại giam nữ phạm nhân vị thành niên.

Nơi hội tụ những nữ sát nhân nguy hiểm nhất Nhật Bản.

Một nơi mà cô sớm nhận ra rằng—

Đây không phải là nhà tù.

Mà là một chiến trường.
 
Satanophany
Chào mừng đến với địa ngục


Tiếng kim loại vang lên khi cánh cửa xe bọc thép mở ra.

Mikazuki Kuroha bước xuống, bị còng tay và chân, xung quanh là ba cảnh sát vũ trang sẵn sàng ứng phó nếu cô có bất kỳ hành động nào đáng ngờ.

Trước mặt cô là Trại giam nữ phạm nhân vị thành niên Meiji—một nơi mà xã hội coi là "chuồng thú" dành cho những kẻ không còn có thể kiểm soát.

Những bức tường cao vút, những hàng rào dây thép gai chằng chịt, những tòa nhà xi măng lạnh lẽo xếp thành từng dãy.

Một bầu không khí đặc quánh sự bạo lực và điên loạn.

Nhưng với Mikazuki, nơi này... thật thú vị.

Cô bị áp giải qua hành lang chính, nơi hàng chục cặp mắt dõi theo mình từ sau những song sắt.

Những tiếng xì xào vang lên.

"Con bé đó hả?"

"Nhìn nó nhỏ con thế, không biết chịu nổi bao lâu."

"Nghe nói nó giết ba thằng đàn ông chỉ với tay không đấy..."

Mikazuki chẳng buồn để tâm.

Cô được đưa đến một khu vực rộng lớn, nơi những nữ tù nhân khác đang đứng đợi.

Ở đó, giữa đám đông, một người bước tới.

Một cô gái với mái tóc xoăn dài màu đỏ đậm, đôi mắt nâu sắc sảo và nụ cười bí ẩn trên môi.

Cô ta cao hơn Mikazuki một chút, dáng vẻ vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.

Không giống như những người khác đang nhìn Mikazuki với ánh mắt dò xét hay khinh thường, cô gái này lại mỉm cười.

Một nụ cười thân thiện đến kỳ lạ.

Cô ta tiến đến gần, cúi xuống ngang tầm Mikazuki và nhẹ nhàng nói:

"Chào mừng đến với nhà tù, bé con."

Mikazuki chớp mắt.

Cô không ngờ mình lại nhận được một lời chào đón kiểu này.

Cô gái kia nghiêng đầu, rồi bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ má Mikazuki như một cử chỉ đầy trìu mến.

"Chị là người đầu tiên chào đón em.

Mong là chúng ta sẽ thân thiết với nhau."

Rồi cô ta cười.

Một nụ cười đẹp đến mê hoặc.

Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đó, Mikazuki có thể thấy—

Đây không phải là một con người bình thường.

Và có lẽ, cô cũng sẽ không hề cô đơn trong địa ngục này...

Cô gái tóc đỏ đứng trước mặt Mikazuki, đôi mắt nâu sắc sảo đầy thú vị.

Cô ta chậm rãi nghiêng đầu, ánh nhìn như đang đánh giá một món đồ chơi mới.

Rồi bất ngờ, cô ta vòng tay ôm lấy Mikazuki, kéo cô vào một cái ôm đầy tự nhiên như thể hai người là chị em thân thiết từ lâu.

"Chị là Kazama Reina.

Rất vui được gặp em, Kuroha-chan~"

Giọng nói của cô ta mềm mại, ngọt ngào, nhưng có gì đó khiến Mikazuki cảm thấy có thứ gì đó không đúng.

Kazama Reina—một trong 9 nữ tù nhân nguy hiểm nhất nhà tù này.

Một người có vẻ ngoài như một quý cô dịu dàng, nhưng thực chất lại là một kẻ thao túng đáng sợ, luôn điều khiển những người xung quanh theo ý mình.

Cô ta có thể tỏ ra dịu dàng, ấm áp, nhưng chỉ cần cô ta muốn—người bên cạnh có thể trở thành con rối của cô ấy bất cứ lúc nào.

"Lần đầu vào tù chắc em sợ lắm nhỉ?"

Reina thì thầm, nhẹ nhàng vuốt tóc Mikazuki như dỗ dành một đứa trẻ.

Mikazuki không nói gì.

Cô không phản kháng.

Cũng không tỏ ra lo sợ.

Chỉ đơn giản là quan sát.

Cô có thể cảm nhận rõ Reina không phải người tốt, nhưng điều đó khiến cô cảm thấy hứng thú.

Cái ôm này không phải sự chào đón đơn thuần.

Đây là một cách đánh dấu lãnh thổ.

Kazama Reina đang tuyên bố với tất cả những tù nhân khác rằng—

Mikazuki Kuroha đã thuộc về cô ta.

Dù Mikazuki có muốn hay không.

Mikazuki không phản kháng.

Cô để yên cho Kazama Reina ôm mình, đôi mắt lạnh lẽo quan sát người con gái này.

Xung quanh, những tù nhân khác im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Một số thì thầm, một số cười khẩy, nhưng không ai dám xen vào.

Reina cười khẽ, bàn tay vẫn dịu dàng vuốt tóc Mikazuki.

"Em có vẻ trầm lặng nhỉ?

Hay vẫn còn sốc vì bị bắt vào đây?"

Mikazuki không trả lời.

Reina nghiêng đầu, rồi đột ngột bấu nhẹ vào má cô, kéo ra một chút như thể đang trêu chọc.

"Chị hỏi thì em nên trả lời chứ, Kuroha-chan~"

Mikazuki chớp mắt.

Cô không quen với kiểu thân mật này.

Không ai từng đối xử với cô như vậy trước đây—vừa dịu dàng, vừa bá đạo.

Kazama Reina đang thử cô.

Mikazuki hiểu điều đó.

Nhưng thay vì phản kháng, cô lại mỉm cười.

Một nụ cười nhạt, lạnh lẽo.

"...

Tôi không ghét điều này."

Reina thoáng ngạc nhiên.

Rồi cô ta bật cười.

Một tiếng cười trong trẻo, đầy thích thú.

Cô ta túm lấy cằm Mikazuki, nâng lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"Ồ?

Vậy là em thích à?"

Mikazuki không trả lời.

Cô chỉ nhìn sâu vào đôi mắt của Reina, như muốn nói rằng: Chị có thể thao túng người khác, nhưng với tôi thì chưa chắc đâu.

Bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy kích thích.

Những tù nhân khác xung quanh bắt đầu cảm thấy áp lực, vì họ biết Kazama Reina không phải người dễ chọc vào.

Nhưng lần này, cô ta không tức giận.

Ngược lại—

Cô ta cười càng rạng rỡ hơn.

Cô ta vỗ nhẹ vào má Mikazuki một lần nữa, như thể vừa tìm thấy một món đồ chơi mới đầy thú vị.

"Được rồi, chị thích em đấy, Kuroha-chan."

Reina quay người, nhưng trước khi rời đi, cô ta vỗ nhẹ lên mông Mikazuki, như một hành động trêu chọc cuối cùng.

"Đi nào, chị sẽ giới thiệu em với 'gia đình' của chúng ta."

Mikazuki chớp mắt.

Cô biết mình vừa bước vào một trò chơi tâm lý cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng thay vì sợ hãi—

Cô cảm thấy hứng thú.

Và như vậy, Mikazuki Kuroha bước vào thế giới của những con quỷ trong hình hài phụ nữ.
 
Satanophany
Luật chơi


Mikazuki Kuroha bước theo Kazama Reina qua dãy hành lang lạnh lẽo của nhà tù.

Những ánh mắt quan sát cô không rời.

Một số chứa đầy sự tò mò.

Một số đầy khinh thường.

Và một số—đầy sự thèm khát bệnh hoạn.

Nhưng không ai dám lại gần.

Vì bên cạnh cô, Kazama Reina đang mỉm cười.

Mikazuki không phải kẻ ngây thơ.

Cô hiểu địa vị của Reina trong nhà tù này không hề thấp.

Vừa đi, Reina vừa chậm rãi giải thích:

"Chắc em cũng nhận ra rồi...

Nhà tù này không phải nơi dành cho con người bình thường."

Cô ta liếc nhìn Mikazuki, nụ cười nhẹ nhõm nhưng lại đầy bí ẩn.

"Nơi này có một 'luật chơi' riêng, và nếu em muốn sống sót, em phải biết cách thích nghi."

Họ rẽ qua một hành lang khác.

Mikazuki nhận ra đây không phải khu giam giữ bình thường.

Thay vì những phòng giam chật hẹp như cô tưởng tượng, nơi này giống một khu nhà tập thể hơn—một khu vực mở với nhiều giường tầng, bàn ghế cũ kỹ và một vài nữ tù nhân đang ngồi nói chuyện hoặc chơi bài.

Reina dừng lại trước một giường tầng trống, rồi quay lại nhìn Mikazuki.

"Từ giờ, đây là chỗ của em."

Mikazuki nhìn quanh.

Những tù nhân khác bắt đầu tiến lại gần, ánh mắt đầy tò mò và dò xét.

Một trong số đó, một cô gái có mái tóc ngắn màu bạch kim, khoanh tay dựa vào tường, ánh mắt lạnh lẽo:

"Lại thêm một con bé mới vào nữa à?"

Reina bật cười, quay sang giới thiệu:

"Đây là Tachibana Asuka.

Đừng để khuôn mặt lạnh lùng đó lừa em—thực ra con bé này dễ thương lắm."

Asuka liếc Reina một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Mikazuki.

Cô ta nhìn từ trên xuống dưới, như đang đánh giá.

Mikazuki cũng không né tránh, cô chỉ nhìn thẳng vào mắt Asuka.

Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người.

Cho đến khi Asuka nhếch môi cười nhẹ.

"Hừm...

Có vẻ cũng không đến nỗi yếu đuối."

Reina vỗ tay một cái, phá tan bầu không khí căng thẳng.

"Được rồi, đừng dọa bé con nữa.

Kuroha-chan mới vào, để em ấy nghỉ ngơi chút đã."

Những tù nhân khác lẳng lặng tản ra.

Chỉ còn lại Reina và Mikazuki.

Reina ngồi xuống giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:

"Nào, ngồi đi.

Chị có chuyện muốn nói với em."

Mikazuki không từ chối.

Cô ngồi xuống, lặng lẽ chờ đợi.

Reina nghiêng đầu, ánh mắt hơi hạ xuống, rồi nhẹ giọng nói:

"Em có biết vì sao chị lại chào đón em không?"

Mikazuki không trả lời ngay.

Cô biết Reina không phải người làm chuyện gì mà không có lý do.

"...

Vì tôi thú vị?"

Reina bật cười.

"Thông minh đấy."

Rồi cô ta nắm lấy cằm Mikazuki, kéo lại gần hơn.

"Nhưng em vẫn chưa hiểu rõ đâu, bé con."

Mikazuki chớp mắt, cảm nhận hơi thở của Reina gần kề.

"Chị không chỉ chào đón em.

Chị đang tuyên bố quyền sở hữu."

Cô ta mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ trên má Mikazuki.

"Từ giờ, em thuộc về chị."

Mikazuki không ngạc nhiên.

Cô đã đoán trước được điều này.

Nhưng thay vì phản đối—

Cô nhếch môi cười nhẹ.

"Vậy sao?"

Reina hơi nheo mắt.

"Em không phản kháng à?"

Mikazuki nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén hơn.

"Chẳng phải chị rất thích những thứ khó thuần phục sao?"

Reina sững lại trong một giây.

Rồi cô ta bật cười lớn, giọng đầy thích thú.

"...

Chị thực sự thích em rồi đấy, Kuroha-chan."

Cô ta buông cằm Mikazuki ra, đứng dậy, đôi mắt tràn đầy hứng thú.

"Được rồi, vậy chúng ta cứ từ từ mà chơi, nhỉ?"

Mikazuki nhìn theo bóng lưng Reina, cảm nhận trò chơi nguy hiểm này mới chỉ bắt đầu.
 
Satanophany
Kẻ thống trị ngầm


Sau màn chào đón đầy ẩn ý của Reina, Mikazuki dần bắt đầu làm quen với nhịp sống trong tù.

Nhưng ngay từ ngày đầu tiên, cô đã hiểu một điều—

Nơi này không đơn giản chỉ là một nhà tù.

Buổi sáng.

Mikazuki tỉnh dậy khi ánh sáng mờ nhạt xuyên qua song sắt của ô cửa sổ nhỏ trên cao.

Không có chuông báo thức.

Không có tiếng hét của cai ngục thúc giục tù nhân dậy.

Mọi thứ đều im lặng một cách kỳ lạ.

Cô ngồi dậy, liếc nhìn xung quanh.

Một số tù nhân vẫn còn đang ngủ, một số đã thức và bắt đầu hoạt động riêng.

Mikazuki nhận ra một điều bất thường.

Không ai có vẻ vội vã hay lo sợ—như thể họ không coi nơi này là một nhà tù, mà giống một thế giới riêng do chính họ kiểm soát.

Cô đứng dậy, bước xuống giường, rồi nhận ra Reina đã đứng sẵn ở cửa từ lúc nào.

"Chào buổi sáng, bé con."

Reina mỉm cười, khoanh tay dựa vào khung cửa.

"...

Chị dậy sớm nhỉ?"

Reina cười nhẹ, vươn tay vuốt nhẹ tóc Mikazuki một cách đầy chiếm hữu.

"Ở đây không có khái niệm sớm hay muộn.

Chỉ có luật của kẻ mạnh."

Mikazuki chớp mắt.

Reina nghiêng đầu, ra hiệu cho cô đi theo mình.

"Đi nào, chị sẽ cho em thấy một thứ thú vị."

Khu vực trung tâm nhà tù.

Mikazuki theo chân Reina bước vào một phòng sinh hoạt chung rộng lớn.

Nơi này khác hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng về một nhà tù.

Thay vì sự ngột ngạt và bị kiểm soát, ở đây trông giống như một khu chợ đen hơn.

Các nhóm tù nhân tụ tập thành từng băng, trao đổi hàng hóa, đánh bạc, thậm chí có cả một góc dành riêng cho những trận đánh nhau ngầm.

Không có cai ngục nào giám sát.

Không có ai can thiệp vào những gì đang diễn ra.

Mikazuki nhìn sang Reina.

"...

Đây là cái gì?"

Reina bật cười, giang tay như muốn giới thiệu về vương quốc hỗn loạn này.

"Chào mừng em đến với hệ thống ngầm của nhà tù này."

Cô ta quay sang nhìn Mikazuki, ánh mắt tràn đầy thích thú.

"Luật của nhà tù?

Cai ngục?

Đám đó không có quyền ở đây."

Reina cúi xuống, thì thầm bên tai Mikazuki:

"Kẻ thực sự nắm quyền... là bọn chị."

Mikazuki im lặng.

Cô không bất ngờ.

Nhưng cô thích điều này.

Một nhà tù không có luật lệ thực sự—một nơi mà chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

Cô quay sang Reina, nhẹ giọng hỏi:

"...

Và chị là một trong những 'kẻ mạnh' đó?"

Reina cười, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm Mikazuki.

"Đúng vậy.

Chị, và tám người còn lại."

Mikazuki chớp mắt.

Cô đã nghe về 9 nữ tù nhân nguy hiểm nhất trong nhà tù này.

Và bây giờ, cô đang đứng trước một trong số họ.

Reina cười nhẹ, kéo Mikazuki lại gần hơn.

"Em đã thuộc về chị.

Điều đó có nghĩa là..."

Cô ta thì thầm bên tai Mikazuki:

"Em cũng sẽ trở thành một phần của trò chơi này."

Mikazuki nhếch môi.

Trong lòng cô, cơn hưng phấn đen tối bắt đầu trỗi dậy.

Trò chơi này—

Cô rất muốn tham gia.
 
Satanophany
Nghi thức kết nạp


Mikazuki Kuroha đã hiểu rõ một điều—

Nơi này không phải một nhà tù bình thường.

Và để sống sót trong thế giới này, cô phải chứng minh mình xứng đáng tồn tại.

Buổi tối.

Mikazuki đang ngồi trên giường, nhìn lên trần nhà, đầu óc phân tích những thông tin mà Reina đã cung cấp.

"9 nữ tù nhân nguy hiểm nhất"—một hội kín nắm quyền kiểm soát nhà tù.

Reina đã tuyên bố cô "thuộc về chị ta", đồng nghĩa với việc cô đang bị cuốn vào trò chơi chết chóc này.

Cô không sợ.

Ngược lại, trong lòng cô, cảm giác phấn khích đang trào dâng.

Cô muốn biết—

Mình sẽ phải làm gì để tồn tại ở đây?

23:45 PM

Cửa phòng giam mở ra.

Mikazuki mở mắt.

Reina đứng trước cửa, ánh mắt tràn đầy thích thú.

"Đi nào, bé con."

Không cần hỏi.

Mikazuki đứng dậy, bước theo Reina ra ngoài.

Nhà kho bỏ hoang, khu vực cấm của nhà tù.

Bên trong nhà kho, 8 nữ tù nhân khác đã đứng đợi sẵn.

Cô có thể cảm nhận được—

Áp lực từ những kẻ giết người thực thụ.

Reina đặt tay lên vai Mikazuki, nở một nụ cười bí ẩn.

"Đêm nay, em sẽ trải qua nghi thức kết nạp."

Mikazuki không nói gì.

Cô nhìn quanh, ánh mắt lướt qua từng người một.

Có kẻ đang mỉm cười.

Có kẻ nhìn cô với ánh mắt khinh thường.

Có kẻ thì chỉ đơn giản... chờ đợi một màn giải trí.

Reina tiến lên một bước, giọng nói vang lên trong không gian u tối.

"Theo luật của bọn chị, nếu muốn trở thành một phần của thế giới này, em phải chứng minh bản thân."

Một trong số họ cười nhạt.

"Giết ai đó, hay bị giết.

Đơn giản vậy thôi."

Mikazuki chớp mắt.

Cô nhìn xuống trước mặt mình—

Một con dao đã được đặt sẵn trên bàn.

Và bên kia căn phòng—

Một nữ tù nhân khác đang bị trói chặt, miệng bị bịt lại, ánh mắt hoảng sợ.

Bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Mikazuki chậm rãi bước tới.

Lặng lẽ cầm con dao lên.

Mũi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt trong căn phòng.

Cô cảm nhận trọng lượng của nó trong tay.

Cảm giác này—

Không hề xa lạ.

Reina tiến lại gần, thì thầm bên tai cô:

"Giết đi, bé con."

Mikazuki lặng lẽ cúi xuống.

Cô gái bị trói đang run rẩy dữ dội, nước mắt chảy xuống khuôn mặt bẩn thỉu.

Cô ta liên tục lắc đầu, miệng phát ra những âm thanh nghẹn ngào sau lớp băng keo.

Những nữ tù nhân khác đang nhìn chằm chằm vào Mikazuki, chờ đợi xem cô sẽ làm gì.

Sẽ có kẻ cười nhạo.

Sẽ có kẻ mong chờ cô thất bại.

Sẽ có kẻ thích thú khi thấy máu đổ.

Nhưng—

Mikazuki Kuroha chỉ đơn giản là muốn biết một điều.

Giết người trong trạng thái tỉnh táo—sẽ mang lại cảm giác gì?

Cô cúi xuống.

Tay nhẹ nhàng nâng cằm cô gái lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sợ hãi của cô ta.

Không một chút do dự, không một chút thương hại—

Mikazuki đâm con dao xuyên thẳng vào cổ họng đối phương.

Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại.

Máu phun ra thành dòng, nhuộm đỏ bàn tay cô.

Cô gái co giật dữ dội, cổ họng phát ra những âm thanh gấp gáp.

Mắt cô ta trợn trừng, miệng há ra như muốn hét lên, nhưng không có âm thanh nào vang lên nữa.

Chỉ sau vài giây—

Cơ thể cô ta mềm nhũn, gục xuống vũng máu.

Mikazuki đứng dậy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào xác chết dưới chân mình.

Rồi cô ngẩng đầu lên, quét ánh mắt qua tất cả những kẻ còn lại trong phòng.

Một sự im lặng kéo dài.

Rồi—

Tiếng vỗ tay vang lên.

Reina cười lớn, ánh mắt tràn đầy phấn khích.

"Tốt lắm, bé con!"

Một số nữ tù nhân khác cũng bật cười, có kẻ vỗ tay, có kẻ gật đầu chấp nhận.

Một giọng nói cất lên từ phía sau:

"Hừm...

Xem ra con bé này thực sự không tệ."

Reina tiến lên, ôm lấy Mikazuki từ phía sau, thì thầm vào tai cô:

"Từ giờ, em đã là một trong bọn chị."

Mikazuki liếm nhẹ vệt máu trên môi mình.

Cô mỉm cười.

Trò chơi thực sự—bây giờ mới bắt đầu.
 
Satanophany
Những kẻ điên loạn trong nhà tù


"Ở nơi này, kẻ yếu sẽ chết.

Kẻ mạnh sẽ sống.

Nhưng để trở thành kẻ mạnh, cô cần thứ gì đó hơn cả sức mạnh—cô cần sự điên loạn."

Sau cuộc "chào đón" bất ngờ từ Kazama Reina, Mikazuki Kuroha bắt đầu hiểu rằng nhà tù này không giống bất kỳ nơi nào khác.

Đây không chỉ đơn thuần là nơi giam giữ những kẻ giết người hàng loạt—mà là một tổ chức, một xã hội tàn nhẫn với những quy luật riêng biệt.

Và trong xã hội này, có chín nữ tù nhân đứng đầu.

Mikazuki không phải người duy nhất có "hình mẫu quỷ sát nhân" trong mình.

Những nữ tù nhân này đều mang trong mình một con quỷ khác nhau—và bây giờ, cô đã trở thành một phần của chúng.

BỐN NHÓM THỐNG TRỊ NHÀ TÙ

Nhà tù này không có "cảnh sát", không có "luật lệ" đúng nghĩa.

Luật duy nhất chính là kẻ mạnh nắm quyền.

Và tám nữ tù nhân kia đều thuộc về bốn nhóm khác nhau.

🩸 1.

"Những Kẻ Sưu Tập Máu" (Yagami Serina & Takasugi Mei)

Hai kẻ mê đắm cái chết như một nghệ thuật, những kẻ giết người chỉ để tận hưởng khoảnh khắc máu chảy.

🔪 Yagami Serina (Elizabeth Báthory – "Thiên Thần Tàn Ác")

Một "nữ bá tước" trong nhà tù, luôn điềm tĩnh và ưu nhã, nhưng bên dưới sự cao quý đó là một cơn khát máu vô tận.

🔪 Takasugi Mei (Jack the Ripper – "Kẻ Phanh Thây Nghệ Thuật")

Một kẻ giết người với bàn tay của một bác sĩ giải phẫu, cô ta xem mỗi nạn nhân là một kiệt tác cần được "chỉnh sửa".🔥 2.

"Những Kẻ Sống Sót" (Kirishima Rika & Honjou Kaede)

Hai nữ tù nhân mạnh mẽ nhất về thể chất, không giết vì khoái cảm—mà giết để sống sót.

⚔️ Kirishima Rika (Ted Bundy – "Ác Quỷ Hai Mặt")

Một kẻ lừa dối bằng sự quyến rũ, sử dụng sự đáng yêu và ngây thơ như một con dao sắc bén.

⚔️ Honjou Kaede (Hannibal Lecter – "Quái Vật Chiến Đấu")

Không cần vũ khí—cô ta giết người bằng tay không, bằng sức mạnh tuyệt đối.🕵️‍♀️ 3.

"Những Kẻ Thao Túng" (Asakura Natsuki & Aoyama Sayuri)

Những kẻ không giết bằng dao, mà giết bằng tâm trí.

🌀 Asakura Natsuki (Charles Manson – "Kẻ Thao Túng")

Một "thủ lĩnh" thực sự—không ra tay trực tiếp, nhưng có thể khiến cả nhà tù phục tùng mình.

🌀 Aoyama Sayuri (Mary Bell – "Búp Bê Điên Loạn")

Nhìn như một đứa trẻ ngây thơ, nhưng là một con quỷ thực sự.🏴 4.

"Những Kẻ Mất Kiểm Soát" (Saitou Chiharu & Fujimoto Ayane)

Những kẻ không giết vì lý do gì cả—chỉ đơn giản vì họ thích giết.

☠️ Saitou Chiharu (Aileen Wuornos – "Quỷ Nữ Sát Nhân")

Căm ghét đàn ông—và căm ghét cả sự yếu đuối.

☠️ Fujimoto Ayane (H.

H.

Holmes – "Thiên Tài Điên Loạn")

Một "thiên tài" chế tạo bẫy chết người, một kẻ giết người bằng trí tuệ.
 
Satanophany
Lời mời


Bóng tối nơi này không chỉ là một khái niệm.

Nó là một thực thể sống, len lỏi vào từng khe nứt, nuốt chửng những linh hồn yếu đuối.

Mikazuki Kuroha không thuộc về những kẻ yếu đuối.

Cô ngồi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo của phòng giam, lặng lẽ quan sát.

Những tiếng xì xầm của các nữ tù nhân vang lên như tiếng côn trùng đêm hè, rì rầm, ngột ngạt, và đáng sợ.

Ở đây, không có ai là vô tội.

Cô có thể cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về mình—không phải của những con người bình thường, mà là của thợ săn.

"Chào mừng đến với Địa Ngục."

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Mikazuki ngước nhìn.

Kazama Reina đang đứng trước song sắt phòng giam, đôi mắt vàng như mắt rắn, nụ cười cong lên như thể đang nhìn một món đồ chơi thú vị.

"Bé con, em cảm thấy thế nào?"

Reina nghiêng đầu, cánh tay thon dài luồn qua thanh sắt, khẽ chạm vào cằm Mikazuki.

Mikazuki không lùi lại.

"Bình thường."

Reina chớp mắt, rồi phá lên cười.

"Hah!

Chị thích em rồi đấy!"

Câu nói này không phải lần đầu tiên Mikazuki nghe thấy.

Nhưng lần này, nó không đơn thuần là một lời đùa cợt.

Nó là một lời mời gọi.

"Nơi này có 9 kẻ đứng đầu."

Một giọng nói khác vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Mikazuki và Reina.

Mikazuki liếc sang bên trái.

Kirishima Rika—một trong những kẻ nguy hiểm nhất của nhà tù này, đang khoanh tay tựa vào tường, đôi mắt sắc lạnh như một con mèo hoang.

"Chúng tôi không chỉ là những kẻ giết người.

Mỗi người trong chúng tôi đều có một 'hình mẫu sát nhân' riêng—một bản năng, một con quỷ đã thức tỉnh trong tâm trí."

"Em hiểu chứ, bé con?"

Reina nhẹ nhàng vuốt ve cằm Mikazuki, giọng nói ngọt lịm nhưng mang theo hơi thở chết chóc.

Mikazuki không đáp.

Nhưng trong lòng cô, một cảm giác kỳ lạ dâng lên.

Sự kích thích.

Cô muốn biết—muốn nhìn thấy những con quỷ này thực sự là gì.

"Vậy em sẽ đứng về phe nào đây, bé con?"

Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

Yagami Serina—cô gái có gương mặt thiên thần nhưng ánh mắt trống rỗng như búp bê vô hồn.

"Chị nghĩ em nên ở cùng Reina.

Chị ấy có vẻ thích em đấy~"

Reina cười nhạt.

"Bé con không cần vội quyết định.

Nhưng hãy nhớ—ở đây, nếu em không chọn phe, em sẽ bị nuốt chửng."

Bị nuốt chửng?

Mikazuki khẽ nhắm mắt.

Trong đầu cô, một giọng nói thì thầm.

"Em không phải con mồi."

Mikazuki mở mắt, chạm ánh nhìn thẳng vào Reina.

"Tôi sẽ tự quyết định vận mệnh của mình."

Reina nhìn cô, rồi chợt cười khẽ.

"Tốt.

Chị rất mong chờ bé con của chị sẽ làm gì tiếp theo."
 
Satanophany
Con mồi hay kẻ săn mồi


Nhà tù Meiji không ngủ.

Ngay cả khi ánh đèn mờ ảo phủ xuống hành lang lạnh lẽo, những kẻ nguy hiểm nhất vẫn thức.

Họ không phải con người bình thường.

Và đêm nay, Mikazuki Kuroha sẽ trở thành tiêu điểm.

"Bé con, em định làm gì?"

Kazama Reina chống cằm, đôi mắt vàng lấp lánh như loài thú săn mồi trong đêm.

"Chị có thể bảo vệ em, nhưng cũng có thể giết em."

Giọng cô ta nhẹ nhàng như một lời thủ thỉ, nhưng ẩn sâu bên trong là một lời cảnh báo chết chóc.

Mikazuki không đáp ngay.

Cô biết nếu không chọn phe, cô sẽ bị tất cả nhắm đến.

Nhưng nếu cô chọn một phe ngay bây giờ... cô sẽ mất đi sự tự do của chính mình.

Và Mikazuki ghét điều đó.

Rất ghét.

"Đến lúc chơi một trò chơi rồi."

Kirishima Rika bước vào, khoanh tay, đôi mắt sắc lạnh quét qua căn phòng.

"Có vẻ như có vài con chuột nhắt đang có âm mưu giết em, bé con."

"Tốt nhất là em nên ra tay trước, hoặc em sẽ chết."

Rika không nói

Trong nhà tù Rengoku, giết hoặc bị giết là quy luật duy nhất.

Mikazuki lặng lẽ lắng nghe.

Ai đó đang nhắm đến cô.

Không bất ngờ.

Nhưng ai mới là kẻ đứng sau?

Và... họ sẽ tấn công cô theo cách nào?

Mikazuki khẽ nhếch mép.

"Nếu có ai muốn giết tôi... vậy tôi chỉ cần giết họ trước thôi."

Cô không phải con mồi.

Và đêm nay, cô sẽ cho bọn chúng biết điều đó.
 
Satanophany
Bữa tiệc máu


Đêm nay, Meiji sẽ đẫm máu.

Một âm mưu đã được dàn dựng.

Một cuộc phục kích đang chờ đợi.

Nhưng Mikazuki Kuroha không phải một con cừu non đi vào bẫy.

Cô là kẻ săn mồi.

Và đêm nay, bọn chúng mới chính là con mồi.

"Bé con, em có chắc mình không cần giúp đỡ không?"

Kazama Reina tựa người vào khung cửa, ánh mắt đầy hứng thú.

"Chị không phiền đâu, nếu em muốn chị làm bẩn tay."

Mikazuki khẽ cười.

"Không cần.

Chị chỉ cần xem thôi."

Reina nhướn mày, rồi nhún vai.

"Vậy chị sẽ tận hưởng màn trình diễn của em."

Phục Kích

Một bóng đen lướt qua hành lang.

Mikazuki bước đi, dáng vẻ như thể hoàn toàn không nhận thức được nguy hiểm đang rình rập.

Nhưng cô biết.

Mỗi bước chân của cô đều có kẻ theo dõi.

Một... hai... ba tên.

Bốn.

Chúng ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để ra tay.

Chúng nghĩ cô là một con mồi.

Nhưng không.

"Giết nó đi."

Một giọng nói vang lên.

Bóng tối bùng nổ.

Ba cái bóng lao ra từ hai bên, lưỡi dao sắc bén vung xuống.

Nhưng—

Chúng đã phạm một sai lầm chết người.

Mikazuki đã biết trước kế hoạch của chúng.

Và cô không có ý định bị giết đêm nay.

Máu Bắn Tung

Mikazuki không né.

Cô tấn công.

Một cú đá thẳng vào đầu gối kẻ đầu tiên, khiến nó ngã gập xuống.

Lưỡi dao sượt qua mặt cô, nhưng cô đã xoay người, giật lấy cổ tay hắn, bẻ gãy nó ngay lập tức.

RẮC!

Tiếng xương gãy vang lên giữa đêm khuya.

Tiếp theo.

Cô chộp lấy lưỡi dao rơi xuống, xoay tròn trong tay—

VÀ ĐÂM SÂU VÀO CỔ KẺ THỨ HAI.

Máu phun ra, nóng rực.

Hắn gục xuống, tay ôm cổ trong vô vọng.

Hai tên.

Chỉ còn lại hai tên nữa.

Một kẻ hoảng sợ lùi lại, nhưng đã quá muộn.

Mikazuki lao đến, lưỡi dao xé toạc bụng hắn.

Ruột hắn tuôn ra như một con búp bê bị xé nát.

Tên cuối cùng run rẩy, mắt mở to hoảng loạn.

"M-Mày là quái vật..."

Mikazuki bước đến gần hắn, lưỡi dao nhỏ máu trên tay.

"Chính mày đã muốn giết tao trước."

"Nhưng giờ thì mày lại sợ sao?"

Hắn không kịp trả lời.

Bởi vì lưỡi dao đã xuyên qua mắt hắn.

Khán Giả Thích Thú

Từ phía xa, Kazama Reina vỗ tay.

"Tuyệt vời, bé con.

Chị thật sự thích em rồi đấy."

Kirishima Rika cũng mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự hứng thú.

"Có vẻ như Mikazuki không chỉ là một con quỷ.

Cô ấy là một con quỷ hoàn hảo."

Các nữ tù nhân khác lặng người.

Mikazuki Kuroha vừa giết bốn người...

Mà không chút do dự.

Không chút sợ hãi.

Đây chính là sức mạnh thực sự của cô.

Và tất cả đã thấy điều đó.
 
Satanophany
Sự công nhận


Không khí trong căn phòng giam lớn của Meiji trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Mikazuki Kuroha đứng giữa vòng vây của tám nữ tù nhân nguy hiểm nhất nhà tù.

Đôi mắt cô vẫn lạnh lẽo như mọi khi, không có chút sợ hãi hay bất an.

Nếu có gì đó thay đổi so với lúc mới vào tù, thì đó chính là việc cô đã hiểu thế giới này vận hành như thế nào.

Kazama Reina ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, vắt chéo chân đầy ung dung.

Mái tóc đỏ rượu lười biếng rũ xuống, đôi mắt mang theo nét hứng thú nhìn Kuroha.

Cô ta hẳn đã mong chờ giây phút này từ lâu.

"Vậy là cuối cùng cũng đến lúc 'lễ kết nạp' nhỉ, bé con?"

Reina mỉm cười, đầu ngón tay chạm nhẹ lên cằm mình, ánh mắt đầy ý tứ.

Mikazuki không đáp.

Xung quanh, từng thành viên của 9 Kẻ Đứng Đầu đều bày ra những biểu cảm khác nhau.

Yagami Serina giữ nguyên phong thái quý phái của mình, đôi mắt đỏ thẫm thoáng qua nét thích thú.

Takasugi Mei khẽ cười, ánh nhìn sắc như dao mổ, như thể đang mổ xẻ Mikazuki bằng đôi mắt của mình.

Kirishima Rika dựa vào tường, vẻ ngoài tưởng như hờ hững nhưng ánh mắt thì đầy sự đánh giá.

Honjou Kaede khoanh tay, đôi mắt lạnh băng, không biểu lộ cảm xúc gì nhiều.

Asakura Natsuki nghiêng đầu quan sát, nét mặt thích thú, như thể cô ta vừa tìm thấy một con rối mới để thao túng.

Aoyama Sayuri ngồi trên sàn, đôi mắt trong veo nhưng lại đầy nguy hiểm.

Saitou Chiharu bật cười khẽ, đôi mắt sắc lẻm quét qua người Mikazuki.

Fujimoto Ayane chỉ im lặng, nhưng có cảm giác như cô ta đang phân tích tất cả mọi thứ bằng bộ óc thiên tài của mình.

9 Kẻ Đứng Đầu của Rengoku.

Và hôm nay, Mikazuki Kuroha sẽ trở thành một trong số họ.

Kazama Reina chậm rãi đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào Mikazuki.

"Bé con, mày nghĩ mày có đủ tư cách để đứng ngang hàng với bọn tao không?"

Không một chút chần chừ, Mikazuki đáp:

"Tư cách không phải thứ để nghĩ.

Đó là thứ để chứng minh."

Một câu nói đủ để khiến cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Mikazuki không cần được chấp nhận.

Cô sẽ tự mình khẳng định vị trí của mình.

Reina bật cười.

Một tràng cười sảng khoái, đầy hứng thú.

"Tao thích đấy, bé con."

Rồi cô ta tiến lại gần, chạm nhẹ vào má Mikazuki, giọng nói như thì thầm:

"Nhưng trở thành một phần của Rengoku không đơn giản như vậy đâu.

Mày cần phải tham gia vào 'Bữa Tiệc Máu'."

Cả căn phòng như rung lên.

Ánh mắt của 8 nữ tù nhân khác cũng trở nên sắc bén hơn.

Bữa Tiệc Máu.

Một nghi thức để chào đón kẻ mới bước chân vào thế giới của họ.

Một buổi tiệc đẫm máu, nơi chỉ những kẻ mạnh nhất có thể sống sót.

Yagami Serina khẽ nhếch môi, đôi mắt ánh lên tia thèm thuồng.

"Bé con, hy vọng mày không chết quá nhanh."

Takasugi Mei liếm nhẹ đầu ngón tay, ánh mắt sáng lên như một kẻ nghệ sĩ đang chờ đợi tác phẩm mới của mình.

"Ta mong chờ được thấy cách em 'tô điểm' nơi này bằng sắc đỏ."

Kirishima Rika cười nhạt.

"Cô ta sẽ không chết dễ dàng vậy đâu.

Phải không, Kuroha?"

Mikazuki không đáp.

Nhưng đôi mắt cô ánh lên một tia lạnh lẽo.

Bởi vì cô biết...

Để tồn tại trong địa ngục này, cô phải nhuộm tay mình trong máu.
 
Satanophany
)


Mùi máu tanh tràn ngập không gian.

Những tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp Meiji, hòa lẫn với tiếng cười của những kẻ đang tận hưởng sự điên loạn.

Mikazuki Kuroha đứng giữa sân đấu của nhà tù—một khoảng trống được gọi là Vùng Thí Nghiệm Máu.

Dưới ánh đèn mờ ảo, bốn phía xung quanh cô là những nữ tù nhân đang gào thét, những kẻ điên cuồng vì khát vọng được chứng kiến cái chết.

Và trước mặt cô—một nhóm nữ tù nhân cấp thấp, những kẻ được đưa vào đây như con mồi cho cuộc thử nghiệm.

"Quy tắc rất đơn giản."

Giọng nói lười biếng của Kazama Reina vang lên từ khán đài phía trên.

"Bé con, mày có hai lựa chọn: hoặc giết, hoặc bị giết."

Những tiếng cười rộ lên từ những nữ tù nhân xung quanh.

"Xem con nhỏ này có dám làm gì không!"

"Hay nó sẽ gục xuống như một con chó!"

"Giết nó đi!"

Mikazuki vẫn không nói gì.

Cô chỉ siết chặt con dao rỉ sét trong tay.

Năm nữ tù nhân trước mặt cô, tất cả đều là những kẻ đã từng giết người trước khi bị tống vào đây.

Gương mặt bọn chúng méo mó vì cơn khát máu.

Chúng nhìn Mikazuki như thể cô chỉ là một con mồi yếu ớt.

Một ả tóc ngắn, có một vết sẹo dài trên mặt, cười khẩy:

"Một con nhóc như mày mà cũng muốn bước vào hàng ngũ của 9 Kẻ Đứng Đầu sao?

Thật nực cười."

Không có lời đáp.

Chỉ có hành động.

BỘP!

Cái xác của ả ta đổ gục xuống ngay tức khắc.

Một nhát dao xuyên thẳng vào cổ họng, máu phun ra thành vòi, nhuộm đỏ khuôn mặt lạnh lùng của Mikazuki.

Mọi thứ... diễn ra quá nhanh.

Cả khán đài rơi vào sự im lặng kỳ lạ.

Kể cả 8 nữ tù nhân của 9 Kẻ Đứng Đầu cũng bất giác nheo mắt lại, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó thú vị hơn họ tưởng.

"Ồ?"

Kazama Reina hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi cô ta mở rộng hơn.

Những nữ tù nhân còn lại giật mình lùi lại.

"Con khốn này!"

Một ả hét lên, lao thẳng về phía Mikazuki với một thanh kim loại gỉ sét.

Nhưng chỉ trong tích tắc—

Mikazuki biến mất khỏi tầm mắt cô ta.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng ả ta.

Mikazuki không chỉ đơn giản là giết người.

Cô thưởng thức việc giết người.

Một giọng nói khẽ vang lên bên tai ả ta.

"Mày chậm quá."

XÉT!!

Một nhát cắt dọc sống lưng.

Máu bắn ra, tiếng hét thất thanh vang vọng khắp khu vực.

Ả ta quỳ gục xuống, cơ thể run lên vì đau đớn.

Những nữ tù nhân còn lại bắt đầu hoảng loạn.

"Con điên này..."

Một trong số chúng lẩm bẩm.

Nhưng đã quá muộn.

Mikazuki đã thức tỉnh.

Máu nóng chảy trên da, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài sự phấn khích.

Bản năng của một con thú săn mồi trỗi dậy.

Những kẻ trước mặt cô không còn là con người.

Chúng chỉ là những bao thịt đang đợi bị xé nát.

Nhát dao tiếp theo kéo theo một tiếng hét chói tai.

Rồi một tiếng nữa.

Và một tiếng nữa.

Chỉ trong vài phút, tất cả đã kết thúc.

Năm cái xác nằm lăn lóc trên nền đất lạnh.

Mikazuki đứng giữa đống xác chết, đôi mắt băng giá vẫn không hề dao động.

Những nữ tù nhân trên khán đài không còn cười nữa.

Họ bắt đầu sợ hãi.

"Hahahaha!"

Kazama Reina cười phá lên, như thể cô ta vừa tìm thấy thứ giải trí tuyệt vời nhất thế giới này.

"Tao biết ngay mà, bé con!

Mày đúng là một con quái vật thực sự!"

Yagami Serina chậm rãi vỗ tay, nụ cười quỷ dị hiện rõ trên môi.

"Một màn trình diễn tuyệt vời."

Kirishima Rika liếm nhẹ môi, ánh mắt sắc bén như thể đã công nhận Mikazuki.

"Cô ta có thể đứng ngang hàng với chúng ta."

Còn những kẻ khác?

Tất cả đều im lặng.

Vì họ biết rằng—

Một con quỷ mới đã được sinh ra trong Meiji.
 
Satanophany
Vũ khí của quỷ


Những giọt máu vẫn còn nhỏ xuống nền đất, nhuộm đỏ đôi tay của Mikazuki Kuroha.

Trận chiến trong Bữa Tiệc Máu vừa kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng khắp Meiji.

Những tù nhân khác lặng lẽ nhìn Mikazuki, một số tràn đầy kinh hãi, một số lại bắt đầu thích thú.

Nhưng giữa tất cả, có một ánh mắt đang dõi theo cô với sự hứng thú tột cùng—Takasugi Mei.

"Này, này... tao nghĩ mày chỉ là một con búp bê dễ vỡ, nhưng mày thực sự thú vị đấy."

Mei nhảy xuống từ khán đài, bước chậm rãi đến gần Mikazuki.

Trên tay cô ta cầm một con dao nhỏ, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

"Bé con, mày giết người rất đẹp... nhưng vẫn còn hơi vụng về."

Mikazuki không nói gì.

Chỉ khẽ nghiêng đầu.

Mei mỉm cười, rồi bất ngờ vung dao.

Lưỡi dao sượt qua một lọn tóc của Mikazuki, nhanh đến mức hầu hết tù nhân xung quanh còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng Mikazuki không hề nhúc nhích.

Con ngươi lạnh lẽo của cô chỉ nhìn chằm chằm vào Mei.

"Ồ?

Mày không né à?"

Mei chớp mắt, rồi phá lên cười.

"Mày không sợ chết sao?"

Lần này, Mikazuki cuối cùng cũng mở miệng:

"Mày nghĩ mày có thể giết tao?"

Cả khu vực bỗng chốc trở nên im lặng.

Ánh mắt của hai kẻ điên loạn giao nhau.

Một kẻ là Kẻ Phanh Thây Nghệ Thuật—một bác sĩ phẫu thuật với sở thích biến nạn nhân thành những "kiệt tác".

Một kẻ là Kỹ Nữ Bệnh Hoạn—kẻ không chỉ giết, mà còn thưởng thức sự đau đớn của nạn nhân.

"Thật đấy, tao thích mày rồi."

Mei cười khẽ, liếm nhẹ lưỡi dao dính máu.

"Này, bé con... mày đã có vũ khí cho riêng mình chưa?"

Mikazuki nheo mắt lại.

Mei nghiêng đầu, rồi bất chợt ném con dao của mình cho Mikazuki.

"Bắt lấy đi.

Một con quỷ thì cần một vũ khí phù hợp."

Mikazuki đưa tay ra, bắt lấy con dao.

Cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền vào tay cô.

Một cảm giác lạ lùng.

Kích thích.

Mei cười, bước lùi lại.

"Tao không cho không đâu.

Muốn giữ nó?

Vậy chứng minh đi."

Lần này, chính Mikazuki là người vung dao trước.
 
Satanophany
Vũ điệu lưỡi dao


Không gian trong phòng đấu trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Những nữ tù nhân khác vây quanh, ánh mắt dán chặt vào cuộc đụng độ giữa Mikazuki Kuroha và Takasugi Mei.

Hai kẻ không ai nhường ai.

Ánh sáng mờ ảo phản chiếu trên lưỡi dao sắc bén của Mikazuki.

Mei khẽ cười, liếm vết máu trên đầu ngón tay.

"Bé con, mày thực sự muốn chơi với chị à?"

Không có câu trả lời.

Mikazuki chỉ lặng lẽ nâng dao, đôi mắt trống rỗng nhưng chứa đầy khao khát giết chóc.

"Được thôi..."

Mei nghiêng đầu, từng khớp xương kêu lên răng rắc.

"Vậy thì chị sẽ cho mày thấy thế nào là nghệ thuật giết chóc."

Mei biến mất khỏi tầm mắt Mikazuki.

Tốc độ nhanh kinh khủng.

Mikazuki phản xạ nghiêng người, lưỡi dao chém xuống không khí ngay trước khi Mei xuất hiện sau lưng cô.

"Nhanh quá..."

Một cú đá chớp nhoáng nhắm vào mạng sườn Mikazuki.

Cô bật lùi, chân ma sát xuống nền nhà.

Bịch!

Lực va chạm khiến cơ thể Mikazuki rung lên, nhưng cô vẫn đứng vững.

Mei cười khẩy, mắt ánh lên sự thích thú.

"Phản xạ tốt đấy."

Mikazuki nheo mắt, chân hạ thấp trọng tâm.

Tay phải siết chặt con dao, tay trái giấu sau lưng.

Một thế đứng nguy hiểm.

Mei để ý ngay lập tức.

"Định giở trò à?"

Cô ta nhếch mép, nhưng không hề sợ hãi.

Mikazuki lao đến, lưỡi dao xé gió, nhắm thẳng cổ họng Mei.

Mei không lùi.

Cô ta vươn tay, dùng chính lòng bàn tay bị thương để chặn lại.

Xoẹt!

Lưỡi dao cắt sâu vào da thịt.

Máu đỏ bắn ra, nhỏ xuống sàn.

Nhưng Mei vẫn không lùi bước.

"Bé con...

Đau lắm đấy."

Cô ta nắm lấy cổ tay Mikazuki, siết chặt.

Mikazuki nhíu mày, cảm nhận được sức mạnh đáng sợ từ Mei.

Cơ bắp Mei căng lên, bàn tay như gọng kìm siết chặt cổ tay cô.

"Mạnh quá..."

Mei giật mạnh, kéo Mikazuki về phía mình.

Một cú húc đầu cực mạnh giáng xuống trán Mikazuki.

Bốp!

Mikazuki lảo đảo, trước mắt cô mờ đi trong chốc lát.

Mei không bỏ lỡ cơ hội.

Cô ta đạp mạnh vào bụng Mikazuki, hất cô va vào tường.

Cộp!

Cả căn phòng rung nhẹ.

Những nữ tù nhân khác ồ lên, ánh mắt càng thêm phấn khích.

"Chết tiệt...

Cô bé đó có chịu nổi không?"

"Mei không đùa đâu..."

Kazama Reina, kẻ quan sát từ xa, cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh như một con sói chờ đợi con mồi hấp hối.

"Bé con có thể chịu nổi mà..."

Mikazuki cắn chặt răng, nâng mắt nhìn về phía Mei.

Máu từ trán cô chảy xuống, nhưng ánh mắt vẫn không đổi.

"Hử?"

Mei nheo mắt.

Không có sợ hãi, không có đau đớn.

Chỉ có cơn khát máu.

Mikazuki bật dậy, lao đến với tốc độ nhanh hơn trước.

Con dao chém mạnh xuống, lần này không do dự.

Mei vừa kịp né, nhưng lưỡi dao cắt trúng vai cô ta, để lại một vết thương sâu hoắm.

Máu tứa ra.

"Ồ?"

Mei nhìn vết thương, rồi cười lớn.

"Mày thực sự muốn giết chị à?"

Mikazuki không đáp, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả.

"Tao sẽ giết mày."

Mei cười rộ, máu từ vết thương nhỏ xuống nhưng cô ta không hề để tâm.

"Được đấy."

"Vậy thì..."

Mei vươn lưỡi liếm nhẹ máu trên vai mình, rồi nâng tay lên.

"Chúng ta tiếp tục nhé?"

Và vũ điệu của lưỡi dao lại tiếp tục.
 
Satanophany
Cuộc chiến không hồi kết


Căn phòng nhỏ hẹp chật kín nữ tù nhân.

Tất cả đều nín thở theo dõi cuộc chiến giữa Takasugi Mei và Mikazuki Kuroha.

Không ai can thiệp.

Không ai dám rời mắt.

Bởi vì trong thế giới của nhà tù Meiji, những trận chiến như thế này không đơn giản chỉ để giải trí.

Đây là trận chiến sinh tồn.

LƯỠI DAO VÀO CUỘC

"Nhanh hơn."

"Mạnh hơn."

"Chuẩn xác hơn."

Mikazuki nắm chặt lưỡi dao, lao đến không do dự.

Cô hạ thấp người, lưỡi dao trong tay phải hướng thẳng vào bụng Mei.

Mei chỉ cười, nhanh chóng xoay người né tránh.

Tốc độ của cô ta... quái vật thật!

Mikazuki không dừng lại.

Cô xoay dao, đổi hướng chém ngang vào sườn Mei.

Một đường máu bắn ra.

Mei hơi lùi lại, nhìn vết cắt trên eo mình.

"Tốt đấy..."

"Nhưng chưa đủ."

Lưỡi dao trong tay Mikazuki ướt đẫm máu, nhưng Mei vẫn cười như thể cô ta đang tận hưởng trận đấu này.

Rồi đột nhiên—

Mei lao tới với tốc độ khủng khiếp, một tay chộp lấy cánh tay cầm dao của Mikazuki, tay còn lại vươn về phía cổ họng cô.

Mikazuki phản ứng ngay lập tức.

Cô cúi đầu, chân phải quét ngang, nhắm vào chân trụ của Mei.

Mei bật nhảy, né hoàn toàn đòn tấn công.

Cô ta đáp xuống một cách nhẹ nhàng, rồi vươn chân đạp thẳng vào bụng Mikazuki.

Bốp!

Cú đá mạnh đến nỗi Mikazuki bị hất văng, đập lưng vào tường.

Tầm mắt cô mờ đi trong một giây, nhưng cô cắn răng chịu đựng, lập tức đứng dậy.

Máu từ vết thương trên trán rơi xuống, nhuộm đỏ khóe môi cô.

Mei bật cười, liếm nhẹ vết máu trên tay mình.

"Bé con... vẫn chưa gục à?"

Mikazuki hít sâu, không trả lời.

Không có thời gian để nói chuyện.

Lưỡi dao trong tay cô lại di chuyển.

Nhanh hơn.

Nguy hiểm hơn.

Mei nhìn thấy, nhưng lần này không né.

Cô ta giơ tay ra, dùng bàn tay trần để chặn lưỡi dao.

Mikazuki mắt mở to, nhưng đã quá muộn để rút về.

Xoẹt!

Lưỡi dao cắt xuyên lòng bàn tay Mei.

Máu chảy xuống nền nhà, tạo thành một vệt đỏ tươi.

Nhưng Mei vẫn không hề tỏ ra đau đớn.

Cô ta siết chặt tay, giữ chặt lưỡi dao, kéo Mikazuki lại gần.

"Trò chơi kết thúc rồi."

GÓC NHÌN CỦA NHỮNG KẺ QUAN SÁT

Kazama Reina khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn trận đấu.

"Mei có vẻ đang chiếm ưu thế."

Honjou Kaede hừ nhẹ, dựa vào tường.

"Nhưng bé con đó vẫn chưa dùng hết sức đâu."

Kirishima Rika bật cười, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng đẫm máu.

"Dù sao cũng thú vị... không nghĩ Mikazuki có thể cầm cự lâu thế."

Asakura Natsuki đưa tay chỉnh kính, mắt lóe lên tia sắc bén.

"Đây không chỉ là một trận chiến bình thường..."

"Đây là cách để con bé đó chứng tỏ bản thân."

"Nếu nó thắng... nó sẽ có một vị trí trong 9 Kẻ Đứng Đầu."

Kazama Reina cười lạnh, liếc nhìn Natsuki.

"Còn nếu thua?"

"Thì nó chết."

Natsuki đáp đơn giản.

"Không ai quan tâm đến kẻ yếu."

"Không ai nhớ đến một kẻ thua cuộc."

Những nữ tù nhân khác chìm trong im lặng, theo dõi trận đấu với sự căng thẳng tột độ.

QUYẾT ĐỊNH CUỐI CÙNG

Mikazuki không còn đường lui.

Mei siết chặt lưỡi dao, kéo cô lại gần hơn.

"Thú vị thật... nhưng mà, bé con à..."

"Kết thúc thôi."

Lời nói vừa dứt—

Mei nâng tay, định giáng một cú đấm chí mạng vào đầu Mikazuki.

Nhưng—

"Không!"

Mikazuki buông tay, thả lỏng toàn bộ cơ thể.

Mei mất đà, cú đấm của cô ta đập vào không khí.

Chớp lấy cơ hội—

Mikazuki xoay người, dùng đầu gối đập mạnh vào bụng Mei.

Bịch!

Mei khựng lại, cảm nhận cơn đau nhói.

Mikazuki không dừng lại.

Cô xoay tròn, nhấc chân lên, đá thẳng vào cằm Mei.

Bốp!

Mei bật ngửa, lưng đập mạnh xuống nền nhà.

Tất cả nữ tù nhân đều há hốc mồm.

Một khoảnh khắc chết lặng bao trùm căn phòng.

Mei nằm im, hơi thở nặng nề, máu từ trán chảy xuống.

Mikazuki hơi loạng choạng, nhưng vẫn giữ thăng bằng.

Mắt cô lạnh băng, không chút cảm xúc.

"Bé con..."

Kazama Reina phá vỡ sự im lặng, chậm rãi bước tới.

Cô vỗ tay, nụ cười thích thú hiện lên trên môi.

"Giỏi lắm."

"Bây giờ, mày chính thức là một trong 9 Kẻ Đứng Đầu."

Những nữ tù nhân khác ồ lên, ánh mắt thay đổi hoàn toàn.

Trước đây, họ chỉ xem Mikazuki là một kẻ mới yếu ớt.

Nhưng bây giờ...

Cô đứng giữa biển máu, tay cầm lưỡi dao dính đầy vết đỏ.

Cô không còn là một tù nhân bình thường nữa.

Cô là một trong những con quái vật thống trị Rengoku.

Và từ giây phút này—

Tên của Mikazuki Kuroha sẽ được khắc sâu trong cơn ác mộng của tất cả những kẻ sống sót ở đây.
 
Satanophany
Máu đỏ của kẻ thống trị


Tiếng xôn xao của đám tù nhân vẫn chưa lắng xuống.

Mikazuki Kuroha đứng đó, hơi thở dốc nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.

Cô không thể hiện sự vui mừng hay kiêu ngạo, chỉ đơn giản là chấp nhận kết quả.

Kazama Reina bước đến, bàn tay trắng muốt vươn ra, chạm nhẹ vào má Kuroha.

"Từ giờ, mày chính thức là một trong bọn tao."

Giọng Reina ngọt ngào nhưng lại mang theo sự nguy hiểm chết người.

Kuroha không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mắt kia.

"Có vẻ như con bé này đủ tư cách rồi."

Honjou Kaede hừ lạnh, khoanh tay trước ngực.

"Phải, nhưng một trận chiến không thể đánh giá tất cả."

Asakura Natsuki điều chỉnh kính, ánh mắt sắc lẻm.

"Đúng thế... nhưng nó đã sống sót."

Kirishima Rika bật cười, nhìn chằm chằm vào Mikazuki.

"Và ở Meiji, sống sót chính là minh chứng lớn nhất."

Yagami Serina và Takasugi Mei đứng dậy.

Mei nhếch mép, dù vừa thua trận nhưng cô không tỏ ra khó chịu.

Ngược lại, cô còn thích thú hơn bao giờ hết.

"Mày thú vị thật đấy, bé con."

Mei liếm môi, ánh mắt dán chặt vào Mikazuki như một con thú vừa tìm được con mồi ưa thích.

"Đừng có động vào con bé quá nhiều, Mei."

Serina lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng không che giấu sự chiếm hữu.

"Nó đã là của Reina rồi."

"Ồ?"

Mei nhướn mày, cười nhạt.

"Chà, có vẻ tao không phải là kẻ duy nhất muốn nhấm nháp nó."

Kazama Reina không nói gì, chỉ cười nhạt, ánh mắt đầy ẩn ý khi nhìn Mikazuki.

"Nào, đến lúc thực sự chào đón mày rồi."

Reina nắm lấy cổ tay Mikazuki, kéo cô về phía trước.

"Nhưng trước hết... chúng ta phải cho mày thấy một thứ."

NGHI THỨC CỦA MEIJI

Mikazuki bước theo Reina và những kẻ đứng đầu khác, băng qua dãy hành lang tối tăm của nhà tù Meiji.

Những nữ tù nhân khác chỉ dám đứng nhìn, không ai dám can thiệp.

Cô không biết họ định dẫn mình đi đâu.

Nhưng một điều chắc chắn—cô không có quyền từ chối.

Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn, nặng nề.

Kazama Reina đẩy cửa mở.

Một mùi hôi tanh của máu và tử thi xộc vào mũi Mikazuki.

Căn phòng bên trong tối om, chỉ có vài ngọn đèn nhấp nháy, đủ để cô thấy những gì đang diễn ra.

Sàn nhà nhuốm máu.

Những cái xác nằm la liệt, không nguyên vẹn.

Không, không chỉ là xác chết—một số vẫn còn sống, rên rỉ trong tuyệt vọng, tay chân bị chặt đứt, bị treo lên như những con rối bị vứt bỏ.

"Đây là nơi chúng tao xử lý những kẻ vô dụng."

Reina nói nhẹ nhàng, kéo Mikazuki vào sâu bên trong.

"Mỗi kẻ đứng đầu đều phải thực hiện một 'nghi thức' để khẳng định vị trí của mình."

"Nghi thức?"

Mikazuki hỏi, giọng không chút cảm xúc.

"Phải."

Asakura Natsuki đẩy một cái xác qua một bên, nhún vai.

"Mày phải tự tay lấy đi một mạng người."

"Không phải để sinh tồn.

Không phải vì bị ép buộc."

"Mà là để chứng tỏ mày thực sự thuộc về Meiji."

Mikazuki im lặng, nhìn xuống những cơ thể co giật dưới chân mình.

Một số kẻ vẫn còn mở mắt, cầu xin bằng ánh mắt đầy sợ hãi.

"Tùy mày chọn."

Yagami Serina nói, giọng như đang khuyến khích.

"Dùng dao, dùng tay không, hay là..."

Cô ta nhấc lên một cái búa sắt nặng nề, đặt vào tay Mikazuki.

"...dùng thứ này?"

Takasugi Mei bật cười, khoanh tay nhìn Mikazuki với vẻ thích thú.

"Lựa chọn của mày đấy, bé con."

Căn phòng chìm trong sự chờ đợi.

Mikazuki nhìn xuống cái búa trong tay mình.

Đây là bài kiểm tra cuối cùng.

Không ai ép cô giết người.

Nhưng nếu cô không làm—

Cô sẽ trở thành kẻ yếu đuối.

Và ở Meiji, kẻ yếu đuối không có quyền tồn tại.

Mikazuki từ từ bước về phía trước, ánh mắt lướt qua những kẻ đang hấp hối dưới chân mình.

Một người phụ nữ tóc rối bù, đôi mắt đầy nước, nhìn cô van xin.

"Làm ơn...

đừng..."

Mikazuki không thay đổi biểu cảm.

Cô siết chặt cán búa.

Và rồi—

Bốp!

Một âm thanh trầm đục vang lên.

Xương sọ vỡ nát.

Máu bắn lên tay Mikazuki, thấm vào da thịt cô.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Rồi đột nhiên—

Kazama Reina vỗ tay.

"Chào mừng mày đến với địa ngục thực sự."

Mikazuki buông cây búa xuống, máu từ lưỡi búa nhỏ xuống nền nhà.

Cô không nói gì.

Nhưng trong đôi mắt lạnh lùng ấy, bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng lấy cô.
 
Satanophany
Lễ rửa tội


Căn phòng vẫn chìm trong không khí lạnh lẽo.

Mikazuki Kuroha đứng đó, bàn tay vẫn còn vấy máu, đôi mắt vô cảm nhìn xuống xác chết dưới chân mình.

Cô vừa kết liễu một người.

Nhưng cảm giác trong cô không phải là sợ hãi.

Không phải là ghê tởm.

Mà là... trống rỗng.

"Được rồi, nghi thức đã hoàn thành."

Kazama Reina cười nhẹ, vỗ tay chậm rãi.

"Bây giờ mày thực sự là một trong bọn tao."

Cô ta bước tới, đưa một ngón tay chạm vào má Mikazuki, nhẹ nhàng quệt đi vệt máu còn đọng lại.

"Và tao sẽ là người rửa tội cho mày."

LỄ RỬA TỘI

Nhà tắm của nhà tù Meiji tối tăm và ẩm thấp, không có gì ngoài những bức tường bê tông lạnh ngắt và những đường ống cũ kỹ nhỏ nước tí tách.

Tiếng nước chảy vang vọng trong không gian chật hẹp.

Mikazuki đứng dưới vòi sen, nước lạnh xối xuống cơ thể, cuốn trôi những vệt máu khô dính trên da thịt cô.

Nhưng mùi máu vẫn còn đó.

Thứ mùi tanh tưởi bám chặt vào từng sợi tóc, từng kẽ tay.

"Cảm giác thế nào?"

Giọng Kazama Reina vang lên từ phía sau.

Mikazuki không quay đầu lại, chỉ tiếp tục để nước chảy xuống người mình.

"Không có gì cả."

"Thật sao?"

Reina bước đến gần hơn, đứng ngay sau lưng Mikazuki.

Cô ta vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gáy Mikazuki, rồi trượt xuống bờ vai cô.

"Mày vừa giết người.

Mày vừa tự tay nghiền nát một cái đầu, vậy mà mày nói không có cảm giác gì?"

"Phải."

Mikazuki đáp ngắn gọn.

Reina im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười.

"Thú vị thật."

Cô ta bước đến gần hơn, đến mức hơi thở nóng bỏng phả vào sau gáy Mikazuki.

"Mày có biết tại sao tao gọi đây là 'lễ rửa tội' không?"

Mikazuki không trả lời.

Reina cúi đầu xuống, thì thầm bên tai cô.

"Bởi vì từ giây phút này, mày không còn là con người nữa."

"Mày đã chính thức trở thành một con quái vật của Meiji."

Nói rồi, Reina nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gáy Mikazuki.

Cảm giác lạnh lẽo lan khắp sống lưng cô.

Nhưng Mikazuki không phản ứng.

Cô chỉ đứng im, để mặc Reina làm những gì cô ta muốn.

Nước vẫn chảy xuống, nhưng dù có rửa bao nhiêu lần—

Mùi máu vẫn không biến mất.

Và Mikazuki biết...

Cô sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước nữa.
 
Satanophany
Lệnh triệu tập từ nhà tù Meiji


Bầu không khí trong khu vực giam giữ của Meiji đặc quánh một sự căng thẳng khó tả.

Những nữ tù nhân mạnh nhất nhà tù đều nhận được một mệnh lệnh bí ẩn—một cuộc triệu tập khẩn cấp.

Không ai biết chi tiết, nhưng một điều chắc chắn: nó không đơn giản chỉ là một buổi thẩm vấn bình thường.

Kazama Reina đứng dựa lưng vào tường, ánh mắt sắc lạnh lướt qua những cái tên có mặt trong danh sách.

9 Kẻ Đứng Đầu đều có mặt—và cả một gương mặt khác biệt.

Mikazuki Kuroha.

Cô chưa từng tham gia những nhiệm vụ kiểu này trước đây, nhưng với việc đã đánh bại Takasugi Mei và được công nhận, cô không còn là "người mới" nữa.

Bọn họ bị gọi lên một khu vực khác trong nhà tù, nơi không có bất kỳ tù nhân bình thường nào xuất hiện.

Một căn phòng rộng lớn, ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn chớp nháy tạo ra một không khí rợn người.

Ở đó, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen, khuôn mặt lạnh lùng, đại diện của ban quản lý nhà tù đang chờ sẵn.

"Các ngươi được triệu tập vì một nhiệm vụ đặc biệt."

Giọng ông ta vang lên, không chút cảm xúc.

"Trên vùng biển phía nam, có một du thuyền đang hoạt động như một sào huyệt ngầm của Yakuza.

Đó không chỉ là nơi giao dịch vũ khí, ma túy mà còn là một sân chơi của những kẻ bệnh hoạn.

Chúng tổ chức đấu trường tử thần, buôn bán phụ nữ, tra tấn và giết chóc để mua vui."

Một số tù nhân không phản ứng, nhưng những kẻ như Saitou Chiharu và Kirishima Rika thì đã nở nụ cười hứng thú.

Người đàn ông tiếp tục:

"Chúng ta không thể để chuyện này tiếp tục.

Chính phủ không can thiệp, nhưng Meiji thì có cách của mình."

"Các ngươi có nhiệm vụ xóa sổ toàn bộ những kẻ trên con tàu đó."

Mọi người đều nín lặng trong giây lát.

Việc giết người trong Meiji là điều bình thường, nhưng được công khai giao nhiệm vụ tàn sát cả một tổ chức tội phạm lại là một câu chuyện khác.

"Và nếu chúng tôi từ chối?"

Asakura Natsuki cười nhạt, đẩy nhẹ gọng kính.

Người đàn ông nheo mắt, giọng nói vẫn không đổi:

"Không có quyền từ chối."

"Các ngươi đã bị kết án tử từ lâu.

Nhưng thay vì giết chết các ngươi ngay lập tức, Meiji trao cho các ngươi một cơ hội.

Chứng tỏ giá trị của mình bằng cách làm những gì chính phủ không thể làm."

"Tất nhiên, đây cũng không phải là một nhiệm vụ tự sát."

Hắn đặt lên bàn một tập hồ sơ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về nó.

"Kẻ các ngươi sẽ đối đầu không phải là những con chó yếu đuối."

"Mà là những con quái vật thực sự."

Kazama Reina tiến lên trước, mở tập hồ sơ, lướt nhanh danh sách.

Và ở ngay đầu trang, một cái tên khiến tất cả phải dừng lại.

THỦ LĨNH CỦA BĂNG YAKUZA – "SÁT NHÂN ĐẤU SĨ" KUROSAWA SHINJI

🔴 Chiều cao: 1m95

🔴 Cân nặng: 115kg

🔴 Cựu đấu sĩ ngầm – từng đánh bại hàng chục võ sĩ chuyên nghiệp trong các trận chiến sinh tử.

🔴 Tâm lý bạo dâm cực đoan – thích hành hạ nạn nhân đến mức tột cùng trước khi giết chết họ.

🔴 Cực kỳ thông minh – không chỉ mạnh về thể chất mà còn sở hữu một trí óc chiến lược đáng sợ.

Cả căn phòng chìm trong một sự im lặng đáng sợ.

Honjou Kaede liếm môi, nheo mắt nhìn bức ảnh của Shinji.

"Được đấy... trông hắn có vẻ là một thằng khốn thú vị."

Takasugi Mei bật cười, liếm vết thương trên tay mình, ánh mắt sáng lên như một kẻ đang chờ đợi một bữa tiệc máu thực sự.

Mikazuki Kuroha nhìn chằm chằm vào hồ sơ, trái tim cô đập nhanh hơn.

Không phải vì sợ hãi.

Mà là vì linh cảm—

Linh cảm rằng cơn ác mộng thực sự... chỉ mới bắt đầu
 
Satanophany
Dấu hiệu của cơn bão


Bên trong nhà tù Meiji, bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Không ai biết chính xác chuyện gì đang xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn.

Những quản giáo hôm nay có vẻ căng thẳng hơn bình thường.

Bước chân của họ vội vã, những cuộc trò chuyện thì thầm giữa họ diễn ra liên tục.

Một số nữ tù nhân tinh ý nhận ra số lượng giám sát viên đã tăng lên đáng kể.

Một điều gì đó sắp xảy ra.

Mikazuki Kuroha ngồi trên giường trong phòng giam, lặng lẽ xoay con dao găm giữa những ngón tay.

"Trực giác của mày có gì không ổn à, bé con?"

Kazama Reina tựa vào khung cửa, ánh mắt sắc sảo quét qua từng biểu cảm trên gương mặt Mikazuki.

"Ừ."

Mikazuki đáp gọn.

Cô có cảm giác... sắp có thứ gì đó thay đổi.

Ở PHÒNG HỌP BÍ MẬT

Ở một khu vực khác của nhà tù Meiji, sâu trong tòa nhà nơi các tù nhân không thể tiếp cận, bộ phận quản lý đang họp kín.

"Họ đã đồng ý chưa?"

"...

Có vẻ chúng sắp hành động."

Một người đàn ông trong bộ vest đen gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo.

"Mọi thứ đã được chuẩn bị.

Nhóm mạnh nhất của nhà tù sẽ sớm nhận nhiệm vụ."

Một tệp hồ sơ bị ném xuống bàn.

Bìa hồ sơ có một chữ duy nhất được in đậm:

YAKUZA.

BÊN TRONG NHÀ TÙ

Takasugi Mei đang mài một con dao găm mới, nhìn chằm chằm vào lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh mắt thích thú của cô.

"Chẳng biết sắp có chuyện gì, nhưng tao có linh cảm sắp được giết thêm vài người."

Honjou Kaede liếc nhìn cô, khoanh tay đứng dựa vào tường.

"Nếu đó là một trận chiến thú vị, tao không phản đối."

Những người khác cũng dần cảm nhận được bầu không khí căng thẳng trong nhà tù.

Dù họ chưa biết cụ thể chuyện gì sắp xảy ra, nhưng với những kẻ giết người chuyên nghiệp, trực giác của họ chưa bao giờ sai.

CƠN BÃO SẮP BẮT ĐẦU.
 
Back
Top Bottom