Bàn tay thành thạo lướt trên những phím đàn đen trắng, tiếp sau đó là những âm thanh làm say đắm lòng người vang lên.
Hắn đã hoàn thành phần biểu diễn của mình nhưng dư âm dường như vẫn còn vương vấn, khiến những người ngồi phía dưới ngẩn ngơ, phải mấy giây sau mới phát hiện buổi biểu diễn đã kết thúc.
Tiếng vỗ tay vang lên, hắn cúi người, tao nhã cúi đầu chào những vị khán giả của mình rồi bước về phía sau sân khấu, mặc cho nhà sản xuất chương trình và MC còn ở lại ba hoa nói những lời hoa mỹ.
"Thật tuyệt" - Cô gái nhỏ nhắn lao ra trước mặt hắn, trong ánh mắt tràn đầy sùng bái cùng ngưỡng mộ.
"Ngài không biết ngài đàn hay đến thế nào đâu, dù em đã xem trước trong buổi tổng duyệt nhưng vẫn không thể nào kiềm nén được..."
Hắn mỉm cười, nhìn cô gái nhỏ đang phấn khích không ngừng tán dương tài năng của hắn.
Cô gái này chính là trợ lý mới của hắn, trẻ trung, hoạt bát và sùng bái hắn như thánh thần.
Dù cô không nói ra, nhưng hắn biết cô âm thầm ở sau lưng hắn thành lập một hội những người hâm mộ hắn.
Ở đó, họ gọi hắn là "Thánh Sứ" và âm thanh phát ra dưới những ngón tay thon dài hữu lực của hắn là "Thánh Âm".
Khi biết được điều này, hắn cảm thấy hết sức buồn cười, một đôi tay đã dính máu tươi của không biết bao nhiêu người, sao có thể đàn ra âm thanh của thánh thần?
Đó không phải là "Thánh Âm", mà là "Âm Thanh Của Quỷ".
Hắn cũng không phải "Thánh Sứ", hắn là "Ác Ma".
Ít người biết, ngoài piano ra hắn còn là nghệ sỹ violin thiên tài và cũng chính đôi tay tài hoa này đã từng dùng dây đàn violin siết cổ một người đến chết, đến nỗi máu tươi bắn tung tóe đầy mặt và tay hắn.
Người ấy, chính là mẹ kế của hắn, người đàn bà thậm chí còn nhỏ hơn hắn vài tuổi cam tâm lấy một lão già sắp chết vì muốn hưởng gia sản của người chồng già bệnh tật để rồi sau khi chồng chết vì ngu ngốc ăn những món ăn xung khắc với nhau do ả ta tự tay nấu nướng thì lại lẳng lơ đi quyến rũ những gã làm vườn.
Chưa thỏa lòng, trong một đêm gió mưa, ả còn viện cớ để bò lên giường con trai của chồng để rồi bị chính người đàn ông nhìn rất đỗi lịch thiệp, ôn hòa kia tàn nhẫn dùng dây đàn violin siết đến gãy cổ chết tươi.
Mỗi lần ngắm kia những ngón tay của mình hắn lại nhớ đến gương mặt vặn vẹo của người phụ nữ đó, nhớ đến khoái cảm giết người.
Đã từ lâu, âm nhạc không còn là thứ có thể xoa dịu linh hồn và con ác quỷ trong tim hắn, những bài Thánh ca và những lần đến nhà thờ để xưng tội với cha sứ cũng không kìm hãm được hắn, chỉ có máu tươi và giết chóc mới khiến hẳn cảm thấy thỏa mãn.
Hắn nghĩ, mình là một con nghiện, còn cái chết là thứ thuốc phiện hắn mê đắm đuối chẳng cách nào từ bỏ.
Người đàn bà đó, mẹ kế của hắn, không phải là người đầu tiên hắn giết.
Để hắn nhớ lại xem, người đầu tiên hắn giết là ai?
Là tên bạn học ngu xuẩn luôn tìm cớ bắt nạt hắn những năm trung học hay là đứa con gái đắm đuối hắn luôn tìm cớ dọa tự tử để gây sự chú ý với hắn nhỉ?
Hắn không nhớ người đầu tiên hắn giết là ai, cũng như hắn đã giết bao nhiêu người, cũng như...người cuối cùng hắn giết sẽ ai...?
...
Cuối cùng, cô trợ lý nhỏ của hắn cũng chịu rời đi sau một hồi luyên thuyên không dứt, hắn bước vào phòng thay đồ thay bộ vest đen lịch lãm trên người ra.
Từ sâu trong nội tâm khát máu và cuồng dại của hắn, hắn không thích mặc vest nhưng chỉ những thứ áo quần bóng loáng này mới tạm che lấp được bản chất ác ma của hắn.
Hắn chỉ mặc vest vào hai dịp: Khi hắn biểu diễn và tiếp cận con mồi mà thường là những cô gái non nớt ngây thơ bị gia sản và vẻ ngoài hào nhoáng của hắn hấp dẫn, giống hệt như mẹ kế của hắn, kẻ mà xương cốt đang nằm trong chậu hoa cực lớn ngoài ban công của hắn.
Đó là một chậu hoa hồng đỏ rất đẹp, đỏ hơn hết những giống hoa hồng đỏ, hệt như dùng máu tươi nhuộm lên, có lẽ vì nhiều năm hút chất dinh dưỡng từ cái xác người đã phân hủy gần hết đang nằm bên dưới.
Sau khi bước ra khỏi phòng thay đồ, cô trợ lí nhỏ của hắn vài việc vặt vãnh, hắn phiền chán nói với cô nàng rằng cô có quyền tự quyết tất cả những việc đó sau đó tìm cớ đuổi cô trợ lý nhỏ đi dù cô nàng khăng khăng đòi tiễn hắn đến tận xe.
Hắn ngồi trong xe, nhìn chằm chằm bóng dáng cô trợ lý của mình khuất hẳn rồi mới ra hiệu cho tài xế rời đi.
"Con mồi tiếp theo à?"
- Gã "tài xế" cuồng dại cười.
Lúc này, hắn mới chú ý đến gã tài xế này vốn không phải gã tài xế bình thường vẫn đảm nhiệm chức trách chở hắn đi mọi nơi, mà là "bạn tốt" của hắn, một nghệ thuật gia, một họa sỹ đại tài.
Hắn cũng chẳng mấy ngạc nhiên trước gã bạn thích làm những trò điên dại còn hơn cả hắn, chỉ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.
Gã họa sỹ cười sằng sặc, hỏi lại bằng giọng điệu đùa cợt:
"Sao?
Động lòng rồi?"
Hắn nhíu màu, động lòng ư?
Có lẽ không hẳn là động lòng, mà phần nhiều là hắn không nỡ.
Dẫu thế giới này ánh dương ngập tràn, nhưng có vài người cả đời cũng chẳng được quang minh thần chiếu rọi chút tia sáng, thế nên chỉ có thể ngập ngùi núp trong bóng tối mà tiếc nuối hoặc trở nên điên dại như hắn hay gã họa sỹ kia.
Bởi vì nội tâm quá mức đen tối, thế nên luôn khao khát những sắc màu rực rỡ bù đắp vào.
Mà trùng hợp, cô trợ lý của hắn chính là một sắc màu tươi sáng ấy.
Lần này, hắn không gật cũng chẳng lắc.
Gã hoa sỹ không nhận được câu trả lời cũng không tức giận, chỉ hạ giọng thì thầm:
"Sở thích của mày càng ngày càng khác lạ, thằng điên ạ"
Hắn chẳng buồn phản bác.
Gã họa sỹ còn luyên thuyên về vài thứ nữa, như con mồi mới của gã hay bức tranh của gã vốn được vẽ nên bằng cách trộn màu vẽ cùng tro cốt người chết.
Hắn không buồn để tâm, đột nhiên nhớ đến có một lần gã điên đang ngồi phía trước mình từng phát biểu trước công chúng rằng những nghệ thuật gia chân chính chính là những kẻ điên, lúc đó câu nói này rất nổi tiếng và được nhiều người tung hô.
Nhưng chỉ hắn mới biết, kỳ thực ý của gã họa sỹ chính là những nhà nghệ thuật vì nghệ thuật mà trở nên điên dại, còn những người như gã và hắn vì che giấu bản chất điên dại mới trở thành nghệ thuật gia.
Ngạo mạn, có lẽ cũng chỉ đến thế là cùng.
Xe dừng lại trước cửa nhà hắn, hắn vừa bước xuống xe thì chiếc xe màu đen bóng bẩy sang trọng đã lao vút đi, nhưng câu nói cuối cùng của gã họa sỹ vẫn còn ở lại.
Lúc đó, gã nói:
"Mày phải biết, những người như tao và mày không được yêu, không thể yêu và không được phép để yêu"
Hắn còn nhớ, câu nói đó chính là câu nói mà vài năm trước chính hắn đã nói với gã, khi mà hắn cầm bàn tay đang cầm dao của gã từ từ nhấn sâu con dao vào ngực của một cô người mẫu vô danh mà gã tìm được ở một xó xỉnh nào đó và hết lòng nâng đỡ nhưng cuối cùng vẫn bị cô ả phản bội.
Hắn chưa từng phủ nhận những gì mình nói ra, bởi hắn cho những điều mà mình nói là chân lý.
Mà đã là chân lý thì chẳng thể sai.
Ngay cả tình yêu và sự bác ái của Chúa còn chẳng thể cảm hóa được con quỷ trong hắn thì thứ huyễn hoặc và có thời hạn như tình yêu lại càng không thể.
Tình yêu ư?
Đó là thứ mà chỉ những kẻ đứng dưới ánh nắng mới có thể sờ tới và đủ rảnh rỗi để thưởng thức, còn những kẻ như hắn, những kẻ say mê máu tươi và giết chóc thì quá bận rộ để nghĩ đến nó.
Đêm nay sẽ là một đêm bận rộn đây - Hắn nghĩ.
Hắn bận rộn vì phải tìm những công cụ xinh đẹp để "hầu hạ" trợ lý nhỏ của hắn, cũng như những hóa chất để ướp xác và một lý do hoàn hảo để trợ lý của hắn biến mất một cách hợp lý, còn hắn là kẻ ngoài vòng tình nghi.
Kim đồng hồ đã điểm đến số 12, đã đến lúc ác quỷ nên nhâm nhi một ly vang đỏ như máu rồi...