Cập nhật mới

Khác SÁT NHÂN KINH HOÀNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
101085332-256-k267809.jpg

Sát Nhân Kinh Hoàng
Tác giả: LnhHnThinV
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu bạn là fan ngôn tình, xin mời đi khỏi đây.

Trong câu chuyện này, không hề có tình yêu cùng triết lý nhân sinh cho bạn.

Nếu bạn là fan trinh thám, cũng xin bạn rời khỏi đây.

Ở đây không hề có màn phá án gây cấn nào.

Thám tử cũng không.

Đây câu chuyện viết cho những tên sát nhân, viết về thế giới tối đen và dục vọng dính đầy máu tươi của chúng.

Suy nghĩ kĩ trước khi đọc.



satnhan​
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ 1: Robert Đẫm Máu


Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật về "Jack đồ tể".

Tuy nhiên, nhiều chi tiết trong truyện đã được chỉnh sửa và phát triển thêm.

Cũng thật xin lỗi các bạn nữ, vì trong truyện bắt buộc phải gọi phái nữ bằng những từ ngữ khiếm nhã và thô thiển để thể hiện sự căm ghét phụ nữ của tên sát nhân.

...

Vào mỗi tối thứ sáu cuối cùng của mỗi tháng, ta sẽ xuất hiện với con dao bén nhọn và nhuộm bộ quần áo đen nhuốm máu người.

Với nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt điển trai, cùng cái nháy mắt đầy tình tứ, chẳng ả gái điếm nào có thể từ chối một người đàn ông lịch lãm như ta.

Đầu tiên, ta sẽ đưa ra một cái giá cao ngất ngưỡng, đủ để làm bất kì con điếm nào xiêu lòng.

Sau đó, sẽ dẫn dụ bọn họ đi vào một ngõ vắng vẻ ít người, và sau đó...kết liễu cuộc đời dơ bẩn và thấp hèn của chúng bằng con dao giấu sẵn trong người.

Tất cả sẽ bị ta hạ gục chỉ bằng một nhát dao đâm xuyên tim.

Ta là một bác sỹ, và kể cả nhắm mắt, ta vẫn biết được vị trí của quả tim.

Khi bọn chúng gục xuống với lồng ngực thủng một lỗ máu tuông xối xả như suối chảy.

Dòng suối đỏ thẫm.

Dòng suối máu người.

Đẹp tuyệt!

Sau đó, ta sẽ hất tung váy của lũ đàn bà ngu xuẩn, khiến chiếc váy diêm dúa những sắc màu hợm hĩnh phủ lên trên gương mặt chúng, che đi sự kinh hoàng tột độ còn sót lại trong đôi mắt chúng.

Rồi tiếp theo, ta sẽ rạch nát khoang bụng của chúng, cho đến khi máu của chúng dính đầy người ta, nhuộm chiếc áo choàng đen của ta ướt đẫm, nhỏ từng giọt tí tách xuống đất...

Vì thế, bọn chúng gọi ta là "Robert Đẫm Máu".

Lũ người ngu xuẩn ấy sẽ chẳng thể tìm ra ta.

Chúng chỉ biết nhìn người qua vẻ bề ngoài.

Và chẳng ai nghi ngờ một bác sỹ đức cao vọng trọng trong chiếc blu trắng lại là tên sát nhân gieo rắc nỗi kinh hoàng cho chúng hằng đêm.

Thật ngu xuẩn làm sao!

Thật đáng thương biết bao!

Bọn cảnh sát chẳng thể tìm ra ta.

Những thám tử lừng danh cũng không.

Một lũ bịp bợm!

Và thật đáng buồn cười làm sao, khi bọn chúng muốn truy tìm dấu vết của ta bằng hai con chó săn.

Dĩ nhiên, xác của chúng đã nằm dưới cống ngầm, và giờ bọn cảnh sát lại lũ lượt đi tìm chúng!

Ta đã từng thử viết thư bằng máu của một ả gái điếm, nạn nhân thứ bảy của ta, rồi gửi cho chúng, thách thức chúng tìm ra ta.

Nhưng cũng thật đáng buồn, chẳng ai trong chúng tìm ra ta, nghi ngờ ta, tống giam ta...

...

Mỗi khi giết người, ta đều sẽ lấy đi thứ khiến ta hứng thú nhất ở chúng.

Nạn nhân thứ nhất, ta lấy buồng trứng của ả.

Nạn nhân thứ hai, ta lấy của ả đôi bàn tay trắng muốt tuyệt đẹp.

Một ả gái điếm thì không xứng sở hữu đôi tay đẹp đẽ như thế.

Ta sẽ bảo quản chúng thật cẩn thận.

Cứ thế, cho đến giờ, có cả thảy mười một phần thi thể được ta cất giữ trong tầng hầm bí mật ở bệnh viện tư nhân của ta.

Và giờ, ta sẽ lấy đi thứ mười hai trên cơ thể của nạn nhân thứ mười hai của ta, người đang gục ngã dưới đất, cổ họng bị cắt đứt, không thể phát ra âm thanh, nhưng ả vẫn còn sống, vẫn nhìn ta bằng đôi mắt màu ngọc lục bảo chưa đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Cuối cùng, nạn nhân thứ mười hai của ta cũng tắt thở.

Ta ngắm nhìn thi thể của ả.

Váy vẫn chưa che phủ hết mặt, đôi mắt xanh màu ngọc lục bảo vô hồn.

Khoang bụng bị rạch nát, nội tạng rơi vãi ra, máu tung tóe khắp người.

Mọi thứ thật bẩn thỉu và tồi tệ.

Chỉ có...vành tai của ả là thật đẹp.

Hoa tai ngọc trai mà ả đeo cũng thật đẹp.

Thế nên, ta quyết định sẽ lấy đi một bên tai của ả.

Vì sao ta chỉ lấy đi một bên?

Vì bên còn lại ta đã lỡ xéo nát nó rồi.

...

Robert Đẫm Máu quay lưng đi sau khi đã xóa sạch dấu vết.

Phía sau lưng hắn, trên bức tường cũ kĩ sắp đổ sập đến nơi, thông điệp mà hắn muốn nhắn gửi được viết bằng máu tươi hiện ra, trong đêm khiến người ta phải rợn người.

"Đến bắt ta đi.

Hỡi lũ người ngu xuẩn.

Các ngươi luôn nhân danh Chúa Trời, nhưng lại luôn làm Chúa Trời thất vọng vì sự vô năng và ngu muội của mình.

Đừng mải nhân danh Chúa mà hãy vắt óc nghĩ cách đến bắt ta này.

Hãy tìm ra ta, trước khi đến ngày thứ sáu cuối cùng của tháng sau, trước khi ta kịp giết và rồi lấy đi quả tim còn rỏ máu của nạn nhân thứ mười ba.

Robert Đẫm Máu."
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ hai


Có một ngôi nhà nọ, ở sát bên bìa rừng.

Đó là nhà của một gã thợ săn hiền lành đến khù khờ cùng vợ và ba đứa con trai nhỏ của họ.

Vợ của gã thợ săn là một người đàn bà dâm đãng.

Còn gã thợ săn thì bận săn bắn không thể thỏa mãn mụ ta, nên mụ ta thường nhân lúc gã thợ săn vắng nhà để ngoại tình cùng những gã trai trong làng.

Gã thợ săn biết nhưng với bản tính hèn nhát, hắn lựa chọn giả vờ như không biết.

Nhưng con giun xéo mãi cũng quằn, chẳng gã đàn ông nào có thể chịu đựng được việc bị cắm sừng.

Một ngày nọ, gã thợ săn trở về sau một ngày dài vắng nhà.

Hắn ôm theo một bọc thịt to.

Dường như hôm nay hắn đã săn được rất khá.

Hắn bước vào bếp làm món thịt hầm và lần lượt gọi ba đứa con trai nhỏ của mình thức dậy ăn cơm.

Vì bà mẹ của ba đứa trẻ thường xuyên trốn nhà theo trai lạ, nên khi thức dậy không thấy mẹ, chúng cũng chẳng ngạc nhiên.

Đứa con trai lớn của hắn gấp từ trong nồi thịt hầm được một vật.

Thằng bé nhìn kĩ vật đó rồi vui vẻ hét to:

"A!

Con mắt!"

Gã thợ săn xoa đầu con trai một cách cưng chìu.

"Đúng rồi, con yêu, là con mắt.

Mắt rất béo"

Đứa con thứ hai tị nạnh:

"Con cũng muốn ăn mắt" - Rồi sau đó gấp từ chiếc nồi thịt rất to ra một vật.

"Đây là gì hả bố?"

- Thằng bé hỏi.

Người thợ săn trả lời:

"Là xương hàm, con yêu"

Thằng bé bĩu môi liếm chiếc xương, sau đó vứt ra một góc cho con chó già gặm.

Đến lượt đứa con trai thứ ba của gã thợ săn gấp.

Thằng bé nhanh tay gấp được một thứ tròn tròn lóe sáng trong nồi thịt.

Nó nhận ra ngay và nói:

"A!

Là chiếc nhẫn chú bụng phệ đã cho mẹ"

Gã thợ săn vẫn mỉm cười.

"Đúng rồi con yêu, là nhẫn của mẹ.

Hôm nay bố không săn được mồi nên đã xẻ thịt mẹ làm món thịt hầm.

Các con có yêu mẹ không?

Nếu các con yêu mẹ, hãy ăn thật nhiều, như vậy mẹ các con sẽ ở trong bụng các con mãi mãi.

Mẹ sẽ không đi nữa.

Sẽ ở cùng chúng ta"

Sấm chớp chợt lóe lên, gã thợ săn nở nụ cười quái dị đến rợn người.

Nhưng những đứa con của hắn thì rất ngoan.

Chúng rất yêu mẹ, dù bà ta hay bỏ mặc chúng.

Vì thế ba đứa trẻ ăn no căng cả bụng.

Chúng tin lời bố chúng.

Ăn thật thì mẹ sẽ không rời đi.

Mẹ ơi, có thật mẹ không rời đi?

Mẹ của chúng quả thật sẽ không rời đi.

Bởi vì bà ta đã nằm trong bụng những đứa con và chồng của mình rồi!

----------------------------------
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ 3: Xác Ai Giữa Lòng Phố Vắng (1)


Phần 1: Xác Chết Biết Đi

Nửa đêm, trời vẫn còn mưa, không quá lớn, đường phố vắng tanh không một bóng người.

Tại một con hẻm nhỏ trong lòng thành phố A rộng lớn, hai gã đàn ông bước ra từ một chiếc xe tương đối cũ kĩ.

Họ chật vật khiêng một thứ gì đó khá to đựng trong chiếc bao rách nát.

Rắc!

- Một trong hai gã giẫm phải gỗ mục, âm thanh vang lên, giữa bốn bề lặng yên chỉ có tiếng mưa rỉ rả nghe đặc biệt vang dội, khiến người ta không kiềm được phải hãi hùng.

"Suỵt, khẽ thôi chứ!"

- Gã còn lại lên tiếng.

Nhưng đáp lại lời gã là tiếng cười khùng khục không kiêng dè của tên còn lại.

"Giờ này thì còn ma nào ra đường nữa mà phải e dè!"

- Tên còn lại nói, gã thoáng yên tâm một một chút, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò:

"Cẩn thận vẫn hơn, mày ạ!"

Gã còn lại gật gù.

Hai gã đàn ông một thấp bé, một cao to chật vật khiêng chiếc bao đến một bãi rác cách đó mười mấy mét, ở cuối con hẻm nhỏ đến mức chiếc ô tô không nhét vào được.

Sau đó thẳng tay ném chiếc bao rách nát vào một góc ít người chú ý, xong việc, hai gã xóa dấu vết rồi nhanh chóng bỏ đi.

Hai giờ sáng, thành phố A vẫn vắng tanh không một bóng người, có người ăn xin già vì trời mưa suốt ngày hôm qua mà bụng rỗng tếch phải đi moi móc lượm lặt ở những bãi rác kiếm cái ăn.

Cụ lết tấm thân già nua rệu rã vào bãi rác cuối con hẻm nọ, nơi khá gần một nhà hàng nhỏ, nhân viên ở đó thường xuyên vứt đồ ăn thừa ở đây.

Sau mười mấy phút dò tìm, cuối cùng cụ cũng kiếm được một hai chiếc bánh, đã ẩm mốc nhưng với dạ dày đói meo suốt một ngày dài thì đó chính là một đặc ân.

Cụ ngấu nghiến ăn hết những chiếc bánh nhưng vẫn chưa hết đói.

Cụ lại tiếp tục mò mẫm kiếm chác, lần này, người ăn xin già chú ý đến một cái bao rách rưới khá to nằm trong cùng bãi rác.

Hi vọng sẽ có thứ gì đó có thể cho vào bụng...

- Cụ nghĩ rồi sau đó lôi chiếc bao ra, cố lôi chiếc bao khỏi vật trong bao.

Một thứ khá lớn, xem ra không phải đồ ăn - Cụ lẩm bẩm, vì trời khá tối, cụ không nhìn rõ thứ trong bao là gì.

Đoàng!

- Sấm chớp lóe lên, kèm theo âm thanh đinh tai nhức óc, dù trong một vài giây ngắn ngủi, nhưng cụ già vẫn kịp nhận ra thứ to lớn trong bao là gì!

Một cái xác người!

Cái xác của một người bị mổ bụng máu me tung tóe!

Người ăn xin già hốt hoảng bỏ chạy.

Phía sau lưng cụ, cái xác vẫn nằm đó, máu hòa cùng nước mưa thấm đẫm những vùng rác rưởi xung quanh.

Một tia chớp lại lóe lên, chiếu rõ một con linh miêu lông đen như mực đang thong dong nhảy qua cái xác người nơi cuối bãi rác...
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu Chuyện Thứ 4: Âm Thanh Của Quỷ


Bàn tay thành thạo lướt trên những phím đàn đen trắng, tiếp sau đó là những âm thanh làm say đắm lòng người vang lên.

Hắn đã hoàn thành phần biểu diễn của mình nhưng dư âm dường như vẫn còn vương vấn, khiến những người ngồi phía dưới ngẩn ngơ, phải mấy giây sau mới phát hiện buổi biểu diễn đã kết thúc.

Tiếng vỗ tay vang lên, hắn cúi người, tao nhã cúi đầu chào những vị khán giả của mình rồi bước về phía sau sân khấu, mặc cho nhà sản xuất chương trình và MC còn ở lại ba hoa nói những lời hoa mỹ.

"Thật tuyệt" - Cô gái nhỏ nhắn lao ra trước mặt hắn, trong ánh mắt tràn đầy sùng bái cùng ngưỡng mộ.

"Ngài không biết ngài đàn hay đến thế nào đâu, dù em đã xem trước trong buổi tổng duyệt nhưng vẫn không thể nào kiềm nén được..."

Hắn mỉm cười, nhìn cô gái nhỏ đang phấn khích không ngừng tán dương tài năng của hắn.

Cô gái này chính là trợ lý mới của hắn, trẻ trung, hoạt bát và sùng bái hắn như thánh thần.

Dù cô không nói ra, nhưng hắn biết cô âm thầm ở sau lưng hắn thành lập một hội những người hâm mộ hắn.

Ở đó, họ gọi hắn là "Thánh Sứ" và âm thanh phát ra dưới những ngón tay thon dài hữu lực của hắn là "Thánh Âm".

Khi biết được điều này, hắn cảm thấy hết sức buồn cười, một đôi tay đã dính máu tươi của không biết bao nhiêu người, sao có thể đàn ra âm thanh của thánh thần?

Đó không phải là "Thánh Âm", mà là "Âm Thanh Của Quỷ".

Hắn cũng không phải "Thánh Sứ", hắn là "Ác Ma".

Ít người biết, ngoài piano ra hắn còn là nghệ sỹ violin thiên tài và cũng chính đôi tay tài hoa này đã từng dùng dây đàn violin siết cổ một người đến chết, đến nỗi máu tươi bắn tung tóe đầy mặt và tay hắn.

Người ấy, chính là mẹ kế của hắn, người đàn bà thậm chí còn nhỏ hơn hắn vài tuổi cam tâm lấy một lão già sắp chết vì muốn hưởng gia sản của người chồng già bệnh tật để rồi sau khi chồng chết vì ngu ngốc ăn những món ăn xung khắc với nhau do ả ta tự tay nấu nướng thì lại lẳng lơ đi quyến rũ những gã làm vườn.

Chưa thỏa lòng, trong một đêm gió mưa, ả còn viện cớ để bò lên giường con trai của chồng để rồi bị chính người đàn ông nhìn rất đỗi lịch thiệp, ôn hòa kia tàn nhẫn dùng dây đàn violin siết đến gãy cổ chết tươi.

Mỗi lần ngắm kia những ngón tay của mình hắn lại nhớ đến gương mặt vặn vẹo của người phụ nữ đó, nhớ đến khoái cảm giết người.

Đã từ lâu, âm nhạc không còn là thứ có thể xoa dịu linh hồn và con ác quỷ trong tim hắn, những bài Thánh ca và những lần đến nhà thờ để xưng tội với cha sứ cũng không kìm hãm được hắn, chỉ có máu tươi và giết chóc mới khiến hẳn cảm thấy thỏa mãn.

Hắn nghĩ, mình là một con nghiện, còn cái chết là thứ thuốc phiện hắn mê đắm đuối chẳng cách nào từ bỏ.

Người đàn bà đó, mẹ kế của hắn, không phải là người đầu tiên hắn giết.

Để hắn nhớ lại xem, người đầu tiên hắn giết là ai?

Là tên bạn học ngu xuẩn luôn tìm cớ bắt nạt hắn những năm trung học hay là đứa con gái đắm đuối hắn luôn tìm cớ dọa tự tử để gây sự chú ý với hắn nhỉ?

Hắn không nhớ người đầu tiên hắn giết là ai, cũng như hắn đã giết bao nhiêu người, cũng như...người cuối cùng hắn giết sẽ ai...?

...

Cuối cùng, cô trợ lý nhỏ của hắn cũng chịu rời đi sau một hồi luyên thuyên không dứt, hắn bước vào phòng thay đồ thay bộ vest đen lịch lãm trên người ra.

Từ sâu trong nội tâm khát máu và cuồng dại của hắn, hắn không thích mặc vest nhưng chỉ những thứ áo quần bóng loáng này mới tạm che lấp được bản chất ác ma của hắn.

Hắn chỉ mặc vest vào hai dịp: Khi hắn biểu diễn và tiếp cận con mồi mà thường là những cô gái non nớt ngây thơ bị gia sản và vẻ ngoài hào nhoáng của hắn hấp dẫn, giống hệt như mẹ kế của hắn, kẻ mà xương cốt đang nằm trong chậu hoa cực lớn ngoài ban công của hắn.

Đó là một chậu hoa hồng đỏ rất đẹp, đỏ hơn hết những giống hoa hồng đỏ, hệt như dùng máu tươi nhuộm lên, có lẽ vì nhiều năm hút chất dinh dưỡng từ cái xác người đã phân hủy gần hết đang nằm bên dưới.

Sau khi bước ra khỏi phòng thay đồ, cô trợ lí nhỏ của hắn vài việc vặt vãnh, hắn phiền chán nói với cô nàng rằng cô có quyền tự quyết tất cả những việc đó sau đó tìm cớ đuổi cô trợ lý nhỏ đi dù cô nàng khăng khăng đòi tiễn hắn đến tận xe.

Hắn ngồi trong xe, nhìn chằm chằm bóng dáng cô trợ lý của mình khuất hẳn rồi mới ra hiệu cho tài xế rời đi.

"Con mồi tiếp theo à?"

- Gã "tài xế" cuồng dại cười.

Lúc này, hắn mới chú ý đến gã tài xế này vốn không phải gã tài xế bình thường vẫn đảm nhiệm chức trách chở hắn đi mọi nơi, mà là "bạn tốt" của hắn, một nghệ thuật gia, một họa sỹ đại tài.

Hắn cũng chẳng mấy ngạc nhiên trước gã bạn thích làm những trò điên dại còn hơn cả hắn, chỉ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.

Gã họa sỹ cười sằng sặc, hỏi lại bằng giọng điệu đùa cợt:

"Sao?

Động lòng rồi?"

Hắn nhíu màu, động lòng ư?

Có lẽ không hẳn là động lòng, mà phần nhiều là hắn không nỡ.

Dẫu thế giới này ánh dương ngập tràn, nhưng có vài người cả đời cũng chẳng được quang minh thần chiếu rọi chút tia sáng, thế nên chỉ có thể ngập ngùi núp trong bóng tối mà tiếc nuối hoặc trở nên điên dại như hắn hay gã họa sỹ kia.

Bởi vì nội tâm quá mức đen tối, thế nên luôn khao khát những sắc màu rực rỡ bù đắp vào.

Mà trùng hợp, cô trợ lý của hắn chính là một sắc màu tươi sáng ấy.

Lần này, hắn không gật cũng chẳng lắc.

Gã hoa sỹ không nhận được câu trả lời cũng không tức giận, chỉ hạ giọng thì thầm:

"Sở thích của mày càng ngày càng khác lạ, thằng điên ạ"

Hắn chẳng buồn phản bác.

Gã họa sỹ còn luyên thuyên về vài thứ nữa, như con mồi mới của gã hay bức tranh của gã vốn được vẽ nên bằng cách trộn màu vẽ cùng tro cốt người chết.

Hắn không buồn để tâm, đột nhiên nhớ đến có một lần gã điên đang ngồi phía trước mình từng phát biểu trước công chúng rằng những nghệ thuật gia chân chính chính là những kẻ điên, lúc đó câu nói này rất nổi tiếng và được nhiều người tung hô.

Nhưng chỉ hắn mới biết, kỳ thực ý của gã họa sỹ chính là những nhà nghệ thuật vì nghệ thuật mà trở nên điên dại, còn những người như gã và hắn vì che giấu bản chất điên dại mới trở thành nghệ thuật gia.

Ngạo mạn, có lẽ cũng chỉ đến thế là cùng.

Xe dừng lại trước cửa nhà hắn, hắn vừa bước xuống xe thì chiếc xe màu đen bóng bẩy sang trọng đã lao vút đi, nhưng câu nói cuối cùng của gã họa sỹ vẫn còn ở lại.

Lúc đó, gã nói:

"Mày phải biết, những người như tao và mày không được yêu, không thể yêu và không được phép để yêu"

Hắn còn nhớ, câu nói đó chính là câu nói mà vài năm trước chính hắn đã nói với gã, khi mà hắn cầm bàn tay đang cầm dao của gã từ từ nhấn sâu con dao vào ngực của một cô người mẫu vô danh mà gã tìm được ở một xó xỉnh nào đó và hết lòng nâng đỡ nhưng cuối cùng vẫn bị cô ả phản bội.

Hắn chưa từng phủ nhận những gì mình nói ra, bởi hắn cho những điều mà mình nói là chân lý.

Mà đã là chân lý thì chẳng thể sai.

Ngay cả tình yêu và sự bác ái của Chúa còn chẳng thể cảm hóa được con quỷ trong hắn thì thứ huyễn hoặc và có thời hạn như tình yêu lại càng không thể.

Tình yêu ư?

Đó là thứ mà chỉ những kẻ đứng dưới ánh nắng mới có thể sờ tới và đủ rảnh rỗi để thưởng thức, còn những kẻ như hắn, những kẻ say mê máu tươi và giết chóc thì quá bận rộ để nghĩ đến nó.

Đêm nay sẽ là một đêm bận rộn đây - Hắn nghĩ.

Hắn bận rộn vì phải tìm những công cụ xinh đẹp để "hầu hạ" trợ lý nhỏ của hắn, cũng như những hóa chất để ướp xác và một lý do hoàn hảo để trợ lý của hắn biến mất một cách hợp lý, còn hắn là kẻ ngoài vòng tình nghi.

Kim đồng hồ đã điểm đến số 12, đã đến lúc ác quỷ nên nhâm nhi một ly vang đỏ như máu rồi...
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ 5


Em thân yêu.

Em có biết điều này hay chăng?

Rằng âm thanh dễ nghe nhất trên thế gian này chính là âm thanh khi lưỡi dao cứa vào da thịt và máu bắn "phụt" ra, là tiếng thét kinh hoàng bởi đớn đau giày vò và nỗi sợ tử thần ập đến.

Rằng khoảnh khắc đẹp nhất của một con người, không phải là khoảnh khắc bước vào lễ đường, cũng không phải khoảnh khắc xác thân giao hòa, mà chính là khoảnh khắc cận kề cái chết, khi hơi thở lụi tàn, sinh mệnh lụi tắt như ngọn nến yếu ớt, chẳng chịu nổi một cơn gió thoảng nhẹ qua.

.

Em thân yêu.

Em đã yêu tôi hàng vạn lần có lẻ, vậy hôm nay xin hãy chứng minh cho kẻ nhận được tình yêu của em - là tôi thấy tình yêu của em chân thực, cao cả và mênh mông đến cỡ nào.Ôi, đừng lo lắng, hỡi thiên thần bé nhỏ.

Tôi chẳng cầu em phải đem tới núi vàng núi bạc, cũng chẳng cầu em phải xẻ núi lấp sông đế chứng minh tình yêu của em đâu, tôi chỉ cầu em một trái tim - trái tim đúng nghĩa đen, em nhé.

Là trái tim hãy còn đang đập sâu trong ngực trái của em, là trái tim khi tôi móc ra hãy còn rướm máu tươi và những nhịp đập yếu ớt, là trái tim đầy mỹ lệ mang vẻ đẹp của tuyệt vọng và chết chóc, là trái tim mà khi tôi có được sẽ đặt trong chiếc hộp đẹp nhất và ngắm nghía trước khi chợp mắt, sau khi thức dậy và cả những đêm thao thức không ngủ được vì nhớ em.

.

Em yêu dấu.

Giọng nói của em nghe như oanh vàng thảnh thót, nhưng sẽ càng hay hơn nếu em vì tôi mà thét lên từng tiếng kinh hoàng.

Máu tươi của em là thức uống mĩ vị nhất, hơn cả những chai rượu vang đắt đỏ.

Thịt da em là món ăn ngon lành nhất mà tôi từng được thưởng thức, còn xương cốt của em là hình thái mỹ lệ nhất của nghệ thuật, ngọt ngào hơn cả thứ kẹo ngọt ngào nhất.

Tín ngưỡng của tôi là cái chết và giết chóc.

Tình yêu với tôi là sự hiến dâng.

Có lẽ em biết điều này, rằng mọi thứ trên đời đều sẽ thay đổi, chỉ có cái chết mới là sự tồn tại vĩnh hằng.

Vì vậy, trước khi em đổi thay và nhân lúc tình yêu của em hãy còn nồng nàn, đượm thắm, xin hãy dâng hiến bản thân mình cho tôi.

Máu tươi của em, tôi hứa sẽ uống cạn, xác thịt em, tôi hứa sẽ ăn bằng hết, xương cốt em, tôi hứa sẽ thiêu thành tro và luôn giữ bên mình.

Còn trái tim em, tôi sẽ đựng trong hộp vàng hộp bạc, nâng niu cất giữ, chẳng phụ lòng em.

Hãy để máu thịt và xác thân em hòa vào trong tôi, và tôi sẽ bên em mãi mãi, mãi mãi cho đến thiên thu...
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ 6


Em biết không, trần đời này có khác chi địa ngục,

tựa chảo dầu và nấu nát thịt xương.

Em biết không, trần đời này nhơ nhớp gớm ghê,

người cũng có khác chi loài quỷ dữ,

nhai rau ráu thịt xương đồng loại

lại còn khen ngon ngọt, khen bùi.

Và có lẽ em không biết một điều,

rằng trần đời này đáng sợ vô cùng,

Nhưng anh vẫn sống,

chỉ vì nó có em.

Lộ Hi Vũ / Lãnh Hàn Thiên Vũ
 
Sát Nhân Kinh Hoàng
Câu chuyện thứ 7


Những ca từ giờ đã không còn được cất,

khi chiếc lưỡi bé xinh đã đứt đoạn rồi.

Và biết làm sao khi khuôn miệng đỏ hồng

đã bị khâu bởi những sợi tơ bạc.

Giờ còn ai tha thiết chuyện văn chương

khi cái đầu nhà văn còn nằm đó.

Bầy quạ đua nhau tranh đôi mắt

lũ sói đói tranh miếng thịt ngon.

Cầm gươm lên hỡi kẻ yếu hèn

thế giới này chỉ dành phần kẻ mạnh

hoặc cầm gươm hoặc là chết

dưới thanh đao đói khát máu người.

Sau cùng, cái kết vẫn là đầu rơi.
 
Back
Top Bottom