---
Căn hộ 413 bị niêm phong lại ngay sau khi đội điều tra rời khỏi.
Nhưng dãy số 508 đọng lại trong tâm trí họ như một thứ âm thanh trắng - lặp đi lặp lại vô nghĩa, nhưng không thể làm ngơ.
Jungkook cắm cúi tra dữ liệu cư dân, cả trong và ngoài tòa nhà.
Không có ai sống ở căn 508 - bởi vì nó không tồn tại trong hệ thống.
"Không có 508?"
- Taehyung nhíu mày.
"Có lẽ là một tầng kỹ thuật hoặc một phòng bị niêm phong trước đó."
- Namjoon phân tích, tay lật tài liệu như một cái máy.
Cuối cùng, Hoseok tìm ra: tầng 5 có một khu được thiết kế ban đầu để làm phòng giám sát nội bộ, nhưng chưa từng sử dụng vì dính kiện tụng xây dựng từ năm 2009.
Và căn cuối hành lang - bị niêm phong suốt hơn một thập kỷ - chính là phòng số 08.
Không một ai có chìa khóa.
Không ai từng vào đó.
Nhưng bằng cách nào đó, kẻ giết người biết nó tồn tại.
---
Ngày hôm sau, nhóm điều tra đến tòa nhà lần nữa.
Một đội kỹ thuật phá ổ khóa tầng 5, bụi mốc tràn ra từng kẽ cửa.
Phòng số 08 là một không gian dài, trống rỗng, kín bưng.
Vài thiết bị giám sát cũ kỹ nằm rải rác, nhưng điều khiến cả nhóm đứng chết lặng... là bức tường chính đối diện cửa ra vào.
Trên đó là hàng loạt tấm ảnh in giấy cũ, dán chằng chịt như một bản đồ giám sát.
Hơn 50 bức chân dung - nhưng không ai còn gương mặt.
Tất cả đã bị bôi đen, đốt cháy, hoặc cắt xé.
Chỉ có một bức duy nhất nguyên vẹn - chính giữa bức tường.
Là ảnh của Han Mira - nạn nhân đầu tiên.
"Chết tiệt..."
- Yoongi thì thào.
"Đây là danh sách.
Hắn có cả một danh sách nạn nhân."
Jungkook tiến đến gần.
Phía dưới mỗi tấm ảnh đều có một dòng số - không theo trật tự.
Nhưng ở bức của Mira, là: 413.
Và ở một tấm ảnh đã cháy cạnh, dòng số là: 312.
"Có ai đã từng báo án mất tích khoảng tháng 3 năm ngoái, liên quan đến người tên Jang Seul?"
- Jungkook hỏi, giọng đanh lại.
Namjoon gõ nhanh vào máy.
"...Có.
Một vụ mất tích chưa xác minh.
Jang Seul, nữ, 31 tuổi, mất tích ngày 12/3.
Không camera.
Không ai chứng kiến."
Taehyung liếc nhìn bức ảnh cháy dở.
Anh không nói gì.
Nhưng tay đã nắm chặt đến trắng bệch.
"Hắn để lại ảnh.
Hắn để lại số.
Không phải chỉ là dấu vết - mà là tuyên bố."
---
Bức tường trong căn phòng 508 như một lời tuyên chiến trơ trẽn.
Một bảng danh sách tử thần.
Không tên, không ngày tháng, không dấu chỉ - chỉ là những gương mặt bị xoá, và những con số kỳ quái.
Jungkook chụp lại toàn bộ từng bức ảnh, từng dòng số, sắp xếp lại thành bản đồ tội ác.
Cậu nhận ra chúng không ngẫu nhiên - số càng nhỏ thì ảnh càng cũ, bị xoá mờ hơn.
Nhưng có một quy luật: chỉ những bức có số lẻ mới xuất hiện trong hồ sơ mất tích.
"312, 317, 321..."
- Cậu lẩm bẩm - "...vậy 413 có nghĩa là gì?
Là nạn nhân thứ 13?"
Yoongi gật đầu.
"Hoặc thứ tự giết người.
Nhưng quan trọng hơn: hắn bắt đầu từ đâu?"
Taehyung vẫn đứng yên nãy giờ, ánh mắt dán vào góc dưới cùng bức tường.
Có một tờ giấy cũ rách được kẹp bằng đinh gỉ, suýt nữa bị lẫn vào mảng vôi bong tróc.
Anh cúi người, tháo nó ra.
Là một tấm bản đồ - sơ đồ một ngôi trường cũ.
Không có tên, chỉ có đánh dấu màu đỏ ở dãy nhà A - phòng A-06.
---
Ngôi trường bị bỏ hoang nằm ở rìa phía Bắc Seoul - từng là cơ sở tư nhân hoạt động từ những năm 1990, đóng cửa vĩnh viễn sau một vụ tai nạn cháy năm 2007.
Đội điều tra đến nơi vào một buổi chiều sương mù giăng nhẹ, không khí ẩm và đặc quánh mùi mục ruỗng.
Cánh cổng trường đã rỉ sét, bảng hiệu gãy đôi, cỏ mọc che lối.
"Chỗ này không được ghi trong bất kỳ hồ sơ nào gần đây."
- Namjoon nói - "Thậm chí bản đồ thành phố cũng xóa nó đi rồi."
Bên trong, lớp bụi phủ dày đến mức mỗi bước chân như lún xuống thời gian.
Tầng một dãy nhà A, phòng A-06 nằm cuối hành lang - cửa sổ vỡ, bên trong tối đen.
Họ đẩy cửa.
Mùi tro bụi và nhựa cháy xộc vào mũi.
Dưới nền, có thứ gì đó được đắp vải đen phủ kín.
Jungkook tiến lại, kéo lớp vải lên.
Một chiếc hộp gỗ lớn, khoá bằng ổ số.
Trên nắp hộp, có một dòng khắc tay: "Chỉ những kẻ còn sống mới nên nhìn thấy sự thật."
"Ổ số có ba vòng."
- Hobi nói.
"Chắc là mã ba chữ số."
Taehyung trầm ngâm.
"Hắn không chọn số ngẫu nhiên.
Phải có một con số trong danh sách..."
Jungkook nhìn lại hình ảnh đã lưu.
"Thử...
312."
Cạch.
Ổ khoá bật mở.
Bên trong là hàng chục cuộn băng video cũ, tất cả được đánh dấu theo năm.
Và ở đáy hộp, là một bức ảnh lớp - chụp vào năm 1999.
Taehyung lật mặt sau ảnh.
Một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ:
"Mọi chuyện bắt đầu từ đây."
---
Jungkook cầm bức ảnh lớp và phóng to từng khuôn mặt.
Cậu không biết có phải do ám ảnh hay không, nhưng dường như ánh mắt của Do Jae Hyun trong bức ảnh...
đang nhìn thẳng vào cậu.
"Taehyung-ssi," Jungkook lên tiếng, "anh từng học trường này sao?"
Taehyung khựng lại.
Trong khoảnh khắc, anh như bị bóp nghẹt giữa thực tại và quá khứ.
Nhưng rồi anh lắc đầu.
"Không.
Nhưng tôi từng làm thực tập sinh ở trung tâm trị liệu tâm lý, nơi Jae Hyun bị đưa đến."
Cả đội im lặng.
Mối dây đang kéo chặt dần.
Họ không còn là những cảnh sát truy tìm hung thủ - họ đang lần theo dấu vết của một lời thề máu bị lãng quên.
---
Namjoon mở lại dữ liệu từ băng cũ, cố gắng trích xuất giọng nói.
"Có nhiều đoạn bị nhiễu, nhưng tôi phát hiện ra tần số âm thanh lặp lại đúng 19 lần."
"19 lần?"
- Hobi cau mày - "Trùng với số người trong bức ảnh lớp."
"Có thể hắn để lại mật mã theo số lượng nạn nhân."
Yoongi chen vào: "Và nếu Mira là người đầu tiên, thì người tiếp theo... sẽ là người có số 2 trong danh sách."
Jungkook bật dậy: "Chúng ta cần truy lục tên thật và địa chỉ của tất cả học sinh trong lớp năm đó.
Ngay lập tức."
Hệ thống trả về một danh sách - và nạn nhân tiềm năng tiếp theo là Seo Minhee, hiện đang sống một mình tại ngoại ô Incheon.
Seo Minhee sống trong một ngôi nhà nhỏ đầy hoa.
Bề ngoài, cô là giáo viên tiểu học hiền lành, chưa từng dính líu bất kỳ vụ việc nào.
Nhưng khi nghe đến tên Do Jae Hyun, mặt cô tái đi.
"Cậu ấy... từng là bạn cùng lớp tôi.
Nhưng không ai thân với cậu ta cả.
Luôn im lặng, hay nhìn ra cửa sổ, và... có lần, cậu ấy lôi đầu một đứa bạn xuống bồn nước."
"Cô có biết vì sao cậu ta bị đuổi học không?"
- Jungkook hỏi.
Minhee cắn môi.
"Vì một hôm, thầy chủ nhiệm biến mất.
Chúng tôi không bao giờ thấy ông ấy nữa."
Không ai lên tiếng.
"Nhưng tôi nhớ, hôm đó, Jae Hyun ngồi trong lớp suốt buổi chiều.
Một mình.
Trong bóng tối."
Khi cả nhóm rời đi, Jungkook ngoái lại nhìn căn nhà hoa.
Trong tấm kính cửa sổ, cậu thấy phản chiếu một bóng người - gầy gò, tóc phủ trán, và đôi mắt... như đang chờ đợi.