Cập nhật mới

Khác SÁT NHÂN KHÔNG MẶT [Taekook]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397180629-256-k421843.jpg

Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
Tác giả: Su_vermon2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Không có gương mặt, cũng chẳng có dấu vết để lần theo.

Chỉ có những cái chết im lặng, những con số được để lại như lời nhắn nhủ bệnh hoạn từ một kẻ luôn đi trước.

Mỗi bước tiến của chúng tôi là một bước lùi vào bóng tối.

Khi sự thật dần lộ diện, ta không còn chắc liệu mình đang truy đuổi kẻ sát nhân... hay bị hắn dẫn vào bẫy.

Và thứ duy nhất hắn để lại sau mỗi vụ án - chính là nỗi ám ảnh không tên."



taekook​
 
Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
chap 1


-----

Seoul, 2:47 AM.

Mưa trút xuống những tấm kính cao tầng, như muốn cuốn cả thành phố vào một cơn mê loạn.

Trong bóng tối, ánh đèn đỏ xanh của xe cảnh sát lập lòe phản chiếu trên mặt đường ướt át.

Khu chung cư trung tâm đang bị phong tỏa nghiêm ngặt.

Kim Taehyung bước xuống từ chiếc SUV màu đen, mái tóc còn vương nước mưa, đồng phục cảnh sát thẳng thớm đến lạnh người.

Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc nào, ánh mắt đăm đăm nhìn về tòa nhà phía trước.

"Tầng 11, căn 1103.

Nạn nhân được phát hiện đã chết ít nhất 18 tiếng trước."

Park Jimin, pháp y trực ca, báo cáo nhanh khi thấy cấp trên xuất hiện.

Giọng anh trầm, khô khốc, ánh mắt mệt mỏi.

Cánh cửa căn hộ không có dấu hiệu bị phá.

Mọi thứ gọn gàng đến mức đáng ngờ, như thể sự chết chóc kia chưa từng hiện diện nếu không có mùi máu tanh nồng len lỏi trong không khí.

Nạn nhân là nữ, khoảng cuối hai mươi, nằm trên ghế salon.

Quần áo nguyên vẹn, nhưng gương mặt đã bị lột sạch da.

Hai hốc mắt trống rỗng.

Trên bức tường sau lưng nạn nhân, một dòng số được viết bằng máu: 413.

Taehyung bước vào phòng, im lặng đến nghẹt thở.

Anh nhìn hiện trường một lượt, ánh mắt tối lại.

Không có camera hành lang, không có nhân chứng.

Cảnh tượng hoàn hảo cho một vụ giết người không để lại dấu vết.

"Trưởng nhóm Kim?"

Giọng nói vang lên từ phía cửa, trẻ hơn, đầy năng lượng nhưng cũng mang theo sự dè dặt.

Người vừa bước vào là Jeon Jungkook - điều tra viên mới được điều về đội.

"Cậu là Jungkook?"

Taehyung hỏi mà không nhìn.

"Vâng.

Rất vinh hạnh được làm việc dưới quyền đội trưởng."

Taehyung liếc qua, ánh nhìn như dao cắt.

"Ừm, cậu giữ mồm miệng lại.

Làm việc đi nơi này không phải chỗ cần xã giao."

---

Jungkook đeo găng tay, khởi động camera cá nhân trên ngực áo, bắt đầu rà quét hiện trường.

Cậu đi vòng quanh căn phòng, quan sát từng chi tiết một cách cẩn thận, im lặng đến lạ thường.

"Danh tính xác nhận: Han Mira, 29 tuổi.

Không có dấu hiệu xô xát.

Không vết thương bên ngoài ngoại trừ phần gương mặt bị xử lý cực kỳ chính xác.

Dường như là dụng cụ phẫu thuật."

Jimin vừa ghi chép, vừa nói nhanh với Taehyung và Jungkook.

"Camera tòa nhà?"

Jungkook hỏi.

"Bị ngắt.

Cả hành lang, thang máy, bãi đỗ xe.

Ban quản lý nói do lỗi kỹ thuật từ sáng hôm qua.

Kỳ lạ là không ai kiểm tra lại."

Taehyung khoanh tay, ánh mắt lạnh băng.

"Giết người mà không để lại bất kỳ dấu vết gì.

Cậu nghĩ sao?"

Anh hỏi Jungkook.

Jungkook hơi khựng lại.

"Là hành động của kẻ đã quen với việc giết người.

Rất quen."

Taehyung gật đầu.

Anh quay sang Namjoon ở cửa:

"Lập tức rà soát các vụ án có dấu hiệu tương tự trong 5 năm trở lại đây.

Lọc ra những trường hợp có liên quan đến con số 413, dù là vô tình hay cố ý.

Tôi muốn hồ sơ trên bàn trong hai giờ."

Namjoon gật đầu rồi biến mất.

Trong căn phòng nhỏ, sự im lặng nặng nề lan tỏa.

Jungkook lặng lẽ quan sát lại vết máu trên tường.

Cậu không nói gì, nhưng trong mắt đã ánh lên một tia nghi ngờ sâu kín.

Không ai để ý, và cậu cũng không cần họ để ý.

Vụ án đầu tiên cậu tham gia cùng đội trưởng Kim, và cũng là bước đầu tiên dấn thân vào một chuỗi sự kiện không thể quay đầu lại.

---

08:15 sáng.

Jungkook gõ từng phím trên bàn phím, mắt không rời màn hình.

Trên đó là hàng loạt hồ sơ vụ án được Namjoon gửi từ rạng sáng.

Trong hàng trăm bản án khép kín, những cái chết tưởng chừng không liên quan, cậu bắt đầu nhận ra một thứ quen thuộc - con số 413, lúc thì xuất hiện trên hóa đơn điện, lúc thì là mã số phòng khám, hoặc dãy số ghi chú trên giấy chuyển viện.

Kỳ lạ hơn, tất cả các nạn nhân đều không có người thân gần gũi, sống khá khép kín, và tử vong đều không để lại dấu vết rõ ràng.

Cảm giác như hung thủ cố tình chọn những con người dễ bị lãng quên.

Cạch - cửa phòng họp bật mở.

Taehyung bước vào, tay cầm cốc cà phê bốc khói, không nói gì.

Anh đặt cốc xuống, ánh mắt nhìn thẳng Jungkook:

"Cậu nghĩ gì?"

"Có ai đó đang chơi một trò chơi."

Jungkook đáp.

"Một trò chơi được lên kế hoạch từ rất lâu."

Taehyung im lặng.

Anh ngồi xuống đối diện, gác tay lên bàn.

"Vụ Han Mira không phải vụ đầu tiên.

Và chắc chắn không phải cuối cùng."

Một tiếng gõ cửa vang lên.

Hobi, điều phối viên hiện trường, bước vào với một túi vật chứng trong tay.

"Có thể anh muốn xem cái này, trưởng nhóm."

Anh đặt lên bàn một chiếc chìa khóa.

"Chúng tôi tìm thấy nó trong hộc tủ giày của nạn nhân.

Không có dấu hiệu bị cưỡng chế, không khớp với bất kỳ ổ khóa nào trong căn hộ.

Và..."

Hobi ngập ngừng.

"Trên chìa có khắc số 413."

Jungkook nhíu mày.

Taehyung rướn nhẹ người, cầm chìa khóa lên soi dưới ánh đèn.

"Một lời mời."

Anh thì thầm.

--

Chiều cùng ngày, đội điều tra nhận được lệnh kiểm tra các căn hộ bỏ trống trong tòa chung cư.

Một trong số đó là căn hộ 413 - đã bị bỏ trống gần hai năm do tranh chấp pháp lý.

Không điện, không nước, không người đăng ký thuê.

Jungkook và Taehyung dẫn đầu nhóm kiểm tra.

Khi họ tra chìa vào ổ khóa - nó khớp hoàn hảo.

Cánh cửa mở ra, bên trong tối om.

Không khí ngột ngạt, bụi phủ đầy.

Jungkook bật đèn pin, chiếu quanh.

Phòng trống rỗng...nhưng ở giữa sàn, có một chiếc ghế gỗ.

Trên ghế đặt một con búp bê cũ kỹ, máu khô dính quanh miệng.

Và sau lưng con búp bê, một bức tường sơn đỏ: lại một dãy số....lần này là 508.

"Trò chơi bắt đầu thật rồi."

Jungkook thì thầm.

Taehyung không đáp.

Nhưng trong mắt anh...ánh nhìn lạnh lẽo ấy đã hóa thành cơn bão.

(còn tiếp...)
 
Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
chap 2


---

Căn hộ 413 bị niêm phong lại ngay sau khi đội điều tra rời khỏi.

Nhưng dãy số 508 đọng lại trong tâm trí họ như một thứ âm thanh trắng - lặp đi lặp lại vô nghĩa, nhưng không thể làm ngơ.

Jungkook cắm cúi tra dữ liệu cư dân, cả trong và ngoài tòa nhà.

Không có ai sống ở căn 508 - bởi vì nó không tồn tại trong hệ thống.

"Không có 508?"

- Taehyung nhíu mày.

"Có lẽ là một tầng kỹ thuật hoặc một phòng bị niêm phong trước đó."

- Namjoon phân tích, tay lật tài liệu như một cái máy.

Cuối cùng, Hoseok tìm ra: tầng 5 có một khu được thiết kế ban đầu để làm phòng giám sát nội bộ, nhưng chưa từng sử dụng vì dính kiện tụng xây dựng từ năm 2009.

Và căn cuối hành lang - bị niêm phong suốt hơn một thập kỷ - chính là phòng số 08.

Không một ai có chìa khóa.

Không ai từng vào đó.

Nhưng bằng cách nào đó, kẻ giết người biết nó tồn tại.

---

Ngày hôm sau, nhóm điều tra đến tòa nhà lần nữa.

Một đội kỹ thuật phá ổ khóa tầng 5, bụi mốc tràn ra từng kẽ cửa.

Phòng số 08 là một không gian dài, trống rỗng, kín bưng.

Vài thiết bị giám sát cũ kỹ nằm rải rác, nhưng điều khiến cả nhóm đứng chết lặng... là bức tường chính đối diện cửa ra vào.

Trên đó là hàng loạt tấm ảnh in giấy cũ, dán chằng chịt như một bản đồ giám sát.

Hơn 50 bức chân dung - nhưng không ai còn gương mặt.

Tất cả đã bị bôi đen, đốt cháy, hoặc cắt xé.

Chỉ có một bức duy nhất nguyên vẹn - chính giữa bức tường.

Là ảnh của Han Mira - nạn nhân đầu tiên.

"Chết tiệt..."

- Yoongi thì thào.

"Đây là danh sách.

Hắn có cả một danh sách nạn nhân."

Jungkook tiến đến gần.

Phía dưới mỗi tấm ảnh đều có một dòng số - không theo trật tự.

Nhưng ở bức của Mira, là: 413.

Và ở một tấm ảnh đã cháy cạnh, dòng số là: 312.

"Có ai đã từng báo án mất tích khoảng tháng 3 năm ngoái, liên quan đến người tên Jang Seul?"

- Jungkook hỏi, giọng đanh lại.

Namjoon gõ nhanh vào máy.

"...Có.

Một vụ mất tích chưa xác minh.

Jang Seul, nữ, 31 tuổi, mất tích ngày 12/3.

Không camera.

Không ai chứng kiến."

Taehyung liếc nhìn bức ảnh cháy dở.

Anh không nói gì.

Nhưng tay đã nắm chặt đến trắng bệch.

"Hắn để lại ảnh.

Hắn để lại số.

Không phải chỉ là dấu vết - mà là tuyên bố."

---

Bức tường trong căn phòng 508 như một lời tuyên chiến trơ trẽn.

Một bảng danh sách tử thần.

Không tên, không ngày tháng, không dấu chỉ - chỉ là những gương mặt bị xoá, và những con số kỳ quái.

Jungkook chụp lại toàn bộ từng bức ảnh, từng dòng số, sắp xếp lại thành bản đồ tội ác.

Cậu nhận ra chúng không ngẫu nhiên - số càng nhỏ thì ảnh càng cũ, bị xoá mờ hơn.

Nhưng có một quy luật: chỉ những bức có số lẻ mới xuất hiện trong hồ sơ mất tích.

"312, 317, 321..."

- Cậu lẩm bẩm - "...vậy 413 có nghĩa là gì?

Là nạn nhân thứ 13?"

Yoongi gật đầu.

"Hoặc thứ tự giết người.

Nhưng quan trọng hơn: hắn bắt đầu từ đâu?"

Taehyung vẫn đứng yên nãy giờ, ánh mắt dán vào góc dưới cùng bức tường.

Có một tờ giấy cũ rách được kẹp bằng đinh gỉ, suýt nữa bị lẫn vào mảng vôi bong tróc.

Anh cúi người, tháo nó ra.

Là một tấm bản đồ - sơ đồ một ngôi trường cũ.

Không có tên, chỉ có đánh dấu màu đỏ ở dãy nhà A - phòng A-06.

---

Ngôi trường bị bỏ hoang nằm ở rìa phía Bắc Seoul - từng là cơ sở tư nhân hoạt động từ những năm 1990, đóng cửa vĩnh viễn sau một vụ tai nạn cháy năm 2007.

Đội điều tra đến nơi vào một buổi chiều sương mù giăng nhẹ, không khí ẩm và đặc quánh mùi mục ruỗng.

Cánh cổng trường đã rỉ sét, bảng hiệu gãy đôi, cỏ mọc che lối.

"Chỗ này không được ghi trong bất kỳ hồ sơ nào gần đây."

- Namjoon nói - "Thậm chí bản đồ thành phố cũng xóa nó đi rồi."

Bên trong, lớp bụi phủ dày đến mức mỗi bước chân như lún xuống thời gian.

Tầng một dãy nhà A, phòng A-06 nằm cuối hành lang - cửa sổ vỡ, bên trong tối đen.

Họ đẩy cửa.

Mùi tro bụi và nhựa cháy xộc vào mũi.

Dưới nền, có thứ gì đó được đắp vải đen phủ kín.

Jungkook tiến lại, kéo lớp vải lên.

Một chiếc hộp gỗ lớn, khoá bằng ổ số.

Trên nắp hộp, có một dòng khắc tay: "Chỉ những kẻ còn sống mới nên nhìn thấy sự thật."

"Ổ số có ba vòng."

- Hobi nói.

"Chắc là mã ba chữ số."

Taehyung trầm ngâm.

"Hắn không chọn số ngẫu nhiên.

Phải có một con số trong danh sách..."

Jungkook nhìn lại hình ảnh đã lưu.

"Thử...

312."

Cạch.

Ổ khoá bật mở.

Bên trong là hàng chục cuộn băng video cũ, tất cả được đánh dấu theo năm.

Và ở đáy hộp, là một bức ảnh lớp - chụp vào năm 1999.

Taehyung lật mặt sau ảnh.

Một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ:

"Mọi chuyện bắt đầu từ đây."

---

Jungkook cầm bức ảnh lớp và phóng to từng khuôn mặt.

Cậu không biết có phải do ám ảnh hay không, nhưng dường như ánh mắt của Do Jae Hyun trong bức ảnh...

đang nhìn thẳng vào cậu.

"Taehyung-ssi," Jungkook lên tiếng, "anh từng học trường này sao?"

Taehyung khựng lại.

Trong khoảnh khắc, anh như bị bóp nghẹt giữa thực tại và quá khứ.

Nhưng rồi anh lắc đầu.

"Không.

Nhưng tôi từng làm thực tập sinh ở trung tâm trị liệu tâm lý, nơi Jae Hyun bị đưa đến."

Cả đội im lặng.

Mối dây đang kéo chặt dần.

Họ không còn là những cảnh sát truy tìm hung thủ - họ đang lần theo dấu vết của một lời thề máu bị lãng quên.

---

Namjoon mở lại dữ liệu từ băng cũ, cố gắng trích xuất giọng nói.

"Có nhiều đoạn bị nhiễu, nhưng tôi phát hiện ra tần số âm thanh lặp lại đúng 19 lần."

"19 lần?"

- Hobi cau mày - "Trùng với số người trong bức ảnh lớp."

"Có thể hắn để lại mật mã theo số lượng nạn nhân."

Yoongi chen vào: "Và nếu Mira là người đầu tiên, thì người tiếp theo... sẽ là người có số 2 trong danh sách."

Jungkook bật dậy: "Chúng ta cần truy lục tên thật và địa chỉ của tất cả học sinh trong lớp năm đó.

Ngay lập tức."

Hệ thống trả về một danh sách - và nạn nhân tiềm năng tiếp theo là Seo Minhee, hiện đang sống một mình tại ngoại ô Incheon.

Seo Minhee sống trong một ngôi nhà nhỏ đầy hoa.

Bề ngoài, cô là giáo viên tiểu học hiền lành, chưa từng dính líu bất kỳ vụ việc nào.

Nhưng khi nghe đến tên Do Jae Hyun, mặt cô tái đi.

"Cậu ấy... từng là bạn cùng lớp tôi.

Nhưng không ai thân với cậu ta cả.

Luôn im lặng, hay nhìn ra cửa sổ, và... có lần, cậu ấy lôi đầu một đứa bạn xuống bồn nước."

"Cô có biết vì sao cậu ta bị đuổi học không?"

- Jungkook hỏi.

Minhee cắn môi.

"Vì một hôm, thầy chủ nhiệm biến mất.

Chúng tôi không bao giờ thấy ông ấy nữa."

Không ai lên tiếng.

"Nhưng tôi nhớ, hôm đó, Jae Hyun ngồi trong lớp suốt buổi chiều.

Một mình.

Trong bóng tối."

Khi cả nhóm rời đi, Jungkook ngoái lại nhìn căn nhà hoa.

Trong tấm kính cửa sổ, cậu thấy phản chiếu một bóng người - gầy gò, tóc phủ trán, và đôi mắt... như đang chờ đợi.
 
Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
chap 3


---

Đêm đó, phòng họp ban chuyên án chìm trong im lặng.

Bức ảnh lớp, đoạn băng, và lời khai của Minhee đều chỉ về một cái tên – Do Jae Hyun, như trung tâm của một mê cung không lối thoát.

Namjoon đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp.

“Có một điều kỳ lạ: tất cả các học sinh trong lớp năm đó đều rơi vào những sự kiện kỳ quặc – mất tích, chết trẻ, bệnh tâm thần, hoặc biến mất hoàn toàn khỏi hệ thống.”

Yoongi gõ nhẹ bút xuống bàn.

“Giống như… có ai đó đang xóa dấu vết.

Theo thứ tự.”

“Và kẻ đó biết rõ quá khứ hơn bất kỳ ai.” – Jungkook nói, mắt hướng về Taehyung.

Nhưng lần này, anh không tránh né.

“Tôi cần đến trung tâm trị liệu cũ.” – Taehyung đứng dậy.

“Tôi từng thấy một bản vẽ… của Jae Hyun.

Có thể nó vẫn còn.”

---

Trung tâm điều trị cũ bị bỏ hoang từ năm 2015 sau một vụ kiện tụng vì sơ suất dẫn đến tử vong bệnh nhân.

Căn phòng nơi Jae Hyun từng ở vẫn còn – số 207, tầng hai, cánh nhà B.

Jungkook rọi đèn, Taehyung lặng lẽ bước vào như thể đang quay về một phần quá khứ bị chôn sâu.

Họ tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ dưới sàn gỗ lỏng.

Bên trong là hàng chục bản vẽ nguệch ngoạc – tất cả là cùng một khung cảnh: một lớp học với mười chín chiếc ghế, nhưng chỉ có mười tám cái bóng.

Chiếc ghế cuối trống.

Ở bản cuối cùng, chiếc ghế trống có dòng chữ: “Đợi tao về.”

Jungkook siết chặt tay.

“Hắn không giết vì thù.

Hắn đang... chơi một trò chơi.”

---

Namjoon phân tích nét vẽ, phát hiện có những ký hiệu nhỏ quanh mỗi cái bóng – là các ký hiệu tương ứng với thời gian tử vong.

“Có nghĩa là… hắn đã lên lịch từ trước?” – Hobi thì thầm.

Jin đặt một tập hồ sơ mới lên bàn.

“Và nạn nhân tiếp theo, nếu theo đúng quy luật, là Kim Seora – từng học sinh giỏi nhất lớp.

Hiện đang sống tại Busan.”

Cả nhóm lên đường.

Trên xe, Jungkook lặng lẽ quan sát Taehyung.

Càng đi sâu vào vụ án, khoảng cách giữa họ càng lớn.

Nhưng cậu không thể ngăn cảm giác rằng…

Taehyung đang che giấu điều gì đó.

Và sâu trong ánh mắt người đội trưởng, là một nỗi sợ mà chính anh cũng chưa nhận ra liệu bản thân mình có thật sự là người điều tra... hay cũng chỉ là một cái bóng trong bức tranh của kẻ sát nhân?

---

Kim Seora sống trong một căn hộ sang trọng nằm ven biển.

Là chủ một gallery nghệ thuật, cô luôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh lịch và thành đạt.

Nhưng khi Taehyung và Jungkook giới thiệu lý do đến tìm, cô tái mặt.

“Các anh… nhắc đến Jae Hyun?” – Seora đứng không vững.

“Tôi tưởng cậu ta đã chết từ lâu rồi.”

“Không ai xác nhận điều đó.” – Taehyung nói.

Seora bước đến bàn, lấy ra một hộp gỗ cũ kỹ.

“Tôi giữ cái này suốt hai mươi năm.

Một ngày sau vụ cháy trường, nó được gửi đến nhà tôi.

Không địa chỉ gửi.”

Bên trong là một chiếc cassette và một tờ giấy.

‘Mày là đứa thứ 3.’

---

Cassette phát ra tiếng rè nhẹ, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên.

Giọng Jae Hyun – không lẫn đi đâu được.

“Seora, mày vẫn còn sống tốt chứ?

Mày có nhớ hôm đó không – khi mày nói tao nên biến đi?

Khi mày nhấn chìm tên tao trong lời đồn, trong ánh mắt khinh bỉ?”

Tiếng cười nhỏ.

Lạnh.

Rồi yên lặng.

“Mày là đứa thứ ba.

Và sẽ không ai cứu mày đâu.”

Seora bật khóc.

“Cậu ta… không điên.

Cậu ta chỉ muốn tất cả chúng tôi trả giá.”

Taehyung đưa mắt cho Jungkook, ra hiệu kiểm tra hệ thống an ninh.

Và đúng lúc ấy, điện thoại của Namjoon rung lên: “Báo động: hệ thống camera nhà Kim Seora vừa bị vô hiệu hóa.”

---

Họ lao lên tầng thượng.

Cửa sổ mở toang.

Gió biển quất vào mặt như dao cứa.

“Seora đâu?!” – Jungkook hét lên.

Yoongi kiểm tra từng phòng.

Hobi tìm trong nhà kho.

Không ai cả.

Taehyung dừng lại trước một bức tranh treo nghiêng.

Phía sau khung tranh… là một lối thông hẹp dẫn sang căn hộ bên cạnh – đang bỏ trống vì sửa chữa.

Họ bước vào.

Trên sàn là một bức tượng sáp có khuôn mặt Seora.

Miệng bị khâu lại, mắt nhắm nghiền.

Trên ngực gắn một mảnh gương nhỏ khắc số 419.

“Không... không thể nào…” – Hobi lùi lại.

Bên trong tủ kính kế bên, là một chiếc váy – và một con búp bê không mặt ngồi gọn gàng.

Jungkook chạm nhẹ vào lớp kính.

Một dòng chữ hiện lên bằng mực đỏ:

‘Ghế số ba: không ai thoát.’

---

“419…” – Jungkook lặp lại con số một cách chậm rãi.

“Là mã phòng?

Mã vùng?

Hay là....”

“Ngày giỗ.” – Jin đột ngột lên tiếng.

“Theo văn hóa cũ, 49 ngày sau khi một người mất là mốc ‘chuyển kiếp’.

Có khi nào… hắn đang tính thời gian cho từng nạn nhân?”

Yoongi mở lại sơ đồ thời gian các vụ mất tích, gõ vào bảng tính.

“Từ ngày Han Mira chết đến vụ của nạn nhân thứ hai – đúng 49 ngày.

Từ vụ thứ hai đến Kim Seora – cũng đúng 49.”

“Chết tiệt.” – Hobi rít lên – “Nghĩa là chúng ta chỉ có 49 ngày để ngăn mỗi vụ giết người.”

Taehyung gục đầu xuống bàn.

Anh biết chuyện này không còn là những vụ án đơn lẻ.

Nó là một nghi thức, được dàn dựng bởi một kẻ hiểu rõ quá khứ – và cả nỗi đau của những người còn sống.

Trong bản đồ lớp học, chiếc ghế số 4 từng bị vẽ nguệch ngoạc bằng mực đỏ.

Jungkook zoom kỹ lại – lần này, cậu phát hiện một hình xăm nhỏ dưới ghế.

Là biểu tượng mắt khóc, bị rạch một đường ngang.

“Biểu tượng này…” – Yoongi lục hồ sơ – “Từng được dùng bởi một nhóm học sinh từng bị tố cáo bắt nạt trong trường năm 1999.

Họ gọi nhau là ‘Người không tên’.

Thủ lĩnh nhóm: Kwon Daeho.”

Namjoon gõ nhanh: “Daeho hiện đang ở Gwangju, từng bị truy tố vì hành hung năm 2012, hiện sống ẩn dật.”

“Ghế số 4.

Nếu đúng thứ tự…” – Jungkook nuốt khan – “Hắn là người tiếp theo.”

---

Họ đến Gwangju ngay trong đêm.

Nhà của Daeho nằm sát một bãi đất bỏ hoang, không camera, không hàng xóm.

Cửa sổ bị che bằng vải đen, như thể chủ nhân sợ cả ánh sáng.

Daeho không từ chối gặp.

Hắn ngồi sau bàn, mái tóc dài che nửa mặt.

“Các anh tới vì Jae Hyun à?” – hắn hỏi trước.

“Anh biết hắn còn sống?” – Taehyung lạnh giọng.

Daeho cười.

Một nụ cười méo mó, run rẩy.

“Không ai giết được nó.

Vì chúng tôi...

đã tạo ra nó.”

Jungkook sững sờ.

“Ngày đó,” Daeho tiếp tục, “chúng tôi từng nhốt nó trong phòng hoá học.

Đổ nước, khóa cửa, bỏ mặc nó.

Nhưng nó không chết.

Nó chỉ…

đổi mắt.”

“Đổi mắt?”

“Sau hôm đó, ánh mắt nó không còn là của con người nữa.”

Bên ngoài, gió nổi lên.

Cửa kính rung bần bật.

Daeho ngước nhìn Jungkook.

“Ghế thứ tư sắp trống rồi đấy.”
 
Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
chap 4


Sau khi rời khỏi nhà Kwon Daeho, Taehyung không nói lời nào.

Nhưng suốt quãng đường về, Jungkook nhận ra bàn tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch.

Tối hôm đó, cả đội quay trở lại căn phòng 508 – nơi khởi đầu mọi dấu vết.

Nhưng lần này, Yoongi mang theo một thiết bị dò âm thanh tần số thấp.

Khi đặt gần góc tường bên phải – máy bắt đầu nhấp nháy.

“Có… tiếng.” – Yoongi khẽ nói.

Mọi người nín thở.

Một tiếng khóc – rất khẽ, gần như là tiếng nức nở của một đứa trẻ – vang lên từ phía trong vách tường.

Không có ai.

Chỉ là bê tông.

Nhưng âm thanh không ngừng.

Taehyung tiến lại, đặt tai sát vào.

“Cậu có nghe không?” – Anh hỏi Jungkook.

Jungkook gật đầu, và lần đầu tiên, trong ánh mắt cậu ánh lên một tia sợ hãi rõ rệt.

“Giống như…” – cậu thì thầm – “Có một linh hồn bị nhốt lại nơi này.”

---

Cả đội họp gấp.

Namjoon đặt lên bàn những bản đồ trường cũ, căn hộ 508 và bản vẽ của Jae Hyun.

Anh xếp chúng chồng lên nhau.

Khi chồng bản vẽ theo lớp trong suốt, các vị trí trùng khớp lại tạo thành một hình dạng quen thuộc: bản đồ một lớp học.

Mỗi vị trí có nạn nhân tử vong đều khớp với vị trí ghế trong lớp.

“Không chỉ là danh sách giết người…” – Jin lẩm bẩm – “Hắn đang tái hiện lại lớp học năm xưa.

Ngoài đời thật.”

“Vậy chiếc ghế trống thì sao?” – Hobi hỏi.

Taehyung đứng dậy.

“Ghế trống là hắn.

Là trung tâm.

Và cũng là kẻ…

đang điều khiển toàn bộ trò chơi này.”

Jungkook nhìn bức ảnh lớp.

Mười chín người.

Một đã chết.

Ba người mất tích.

Một chuẩn bị thành mục tiêu.

Và… mười bốn cái tên còn lại vẫn nằm im trong bóng tối, chưa biết đến bản án treo lơ lửng trên đầu mình.

---

Đêm hôm đó, Jungkook ngủ thiếp đi trên bàn làm việc.

Trong mơ, cậu thấy mình quay về lớp học cũ.

Căn phòng cũ kỹ, ánh sáng nhập nhoạng.

Mười tám cái ghế đã có người ngồi – nhưng tất cả đều quay lưng.

Chiếc ghế trống nằm cuối lớp.

Một giọng nói vang lên:

“Cậu không nên tìm tôi.”

Jungkook giật mình tỉnh dậy.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Cậu bước đến nhà vệ sinh, hắt nước lên mặt.

Khi ngẩng lên, trong gương không phản chiếu mình – mà là một đứa trẻ không mặt, đứng sau lưng, rất gần.

Cậu quay phắt lại – không có ai.

Và ngay dưới gầm giường, khi cúi xuống lấy điện thoại rơi… có một cái bóng đang bò ra.

Jungkook bật dậy, tim đập mạnh đến mức tưởng như sắp vỡ.

Dưới gầm giường – không có gì cả.

Không có bóng, không có người, chỉ có điện thoại nằm lạnh lẽo.

Nhưng khi cậu cầm lên, màn hình sáng.

Có một tệp ghi chú mới được mở ra từ trước đó một phút.

Chỉ có một dòng:

“Jeon Jungkook – ghế thứ mười chín.”

Cả đội được triệu tập khẩn.

Namjoon dựng lại toàn bộ sơ đồ lớp học bằng công nghệ 3D.

18 chiếc ghế đã có tên, vị trí tử vong, và thời gian tương ứng.

Ghế 19 tên Jungkook – vừa được thêm.

“Không thể là trùng hợp.”

Taehyung trầm giọng.

“Hắn đang nói rằng Jungkook sẽ là người cuối cùng.”

“Không.”

Yoongi phản bác.

“Ý hắn là Jungkook chính là mảnh ghép cuối.

Là nhân chứng.

Hoặc… là mắt xích duy nhất còn thiếu.”

Bầu không khí đặc quánh.

Jin rải hồ sơ lên bàn.

“Chúng ta đã bỏ sót một chi tiết: toàn bộ lớp năm 1999 được gom từ nhiều trường chuyển về.

Không ai biết chính xác Jae Hyun đến từ đâu.

Hắn không có hồ sơ gốc.”

“Ý anh là…”

“Có thể… hắn chưa từng tồn tại.”

---

Họ trở lại ngôi trường xưa nơi xảy ra vụ cháy khiến một phần hồ sơ bị thiêu rụi.

Trong phòng lưu trữ cũ, họ tìm được một quyển sổ điểm tay, mục giáo viên chủ nhiệm ký tên mờ nhòe.

Không có tên Jae Hyun.

“Không thể nào…”

Jungkook lẩm bẩm.

Nhưng khi lật sang trang cuối, có một đoạn được viết bằng nét chữ khác, nguệch ngoạc:

“Nó ngồi ở cuối lớp.

Nó không có tên.

Nó chỉ chép tên những đứa khác lên bảng.”

Cậu ngồi sụp xuống.

“Hắn không phải học sinh.

Hắn là… cái bóng của cả lớp.”

Taehyung siết chặt vai cậu.

“Và có thể,” anh nói chậm rãi, “mười chín người chính là mười chín cái tên hắn từng chép.”

Trở lại phòng họp ban chuyên án, Jungkook cầm bản sao trang cuối cùng của sổ điểm, tay vẫn run nhẹ.

Câu nói ấy – "Nó không có tên, chỉ chép tên những đứa khác lên bảng" như một lưỡi dao găm sâu vào tâm trí.

Hobi mở bảng chi tiết các nạn nhân đã tử vong.

“Tôi thử tra từng cái tên – tất cả đều từng bị ghi lỗi tên ít nhất một lần trong học bạ.

Ghi sai chính tả, thiếu họ, đảo ngược thứ tự…”

Yoongi gõ nhẹ: “Hắn dùng những cái tên ấy làm chìa khóa.

Và hắn coi đó là ‘quyền sở hữu’.”

Namjoon bật màn hình lớn – một hình ảnh bảng đen cũ, chụp từ hiện trường trường học bị cháy.

Phía góc phải bảng, rất mờ, vẫn còn hiện một dòng:

“Ai bị gọi tên, kẻ đó sẽ biến mất.”

03:00 sáng.

Jungkook bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai.

Màn hình hiển thị một dãy số ẩn danh.

Cậu nhấc máy.

“…Jeon Jungkook.”

Chỉ một giọng thì thầm.

Rất nhỏ.

Rất gần.

Như ai đó đứng ngay bên cạnh.

Cậu quay phắt người – phòng vẫn tối, nhưng gương trên bàn trang điểm có dấu tay mờ như bị ai đó chạm vào.

“Jeon Jungkook.”

Lần nữa.

Như thể… cái tên đang bị niệm chú.

Cậu lao ra khỏi phòng, tim đập hỗn loạn, không dám quay

Sáng hôm sau, Namjoon tìm thấy một chi tiết bị bỏ sót trong hồ sơ: tất cả nạn nhân đều từng tham gia một buổi cắm trại bí mật do trường tổ chức năm 1999, với mã số ghi trên thư mời là “413”.

“Chúng ta chưa từng nhắc đến buổi cắm trại này.” – Jin nhăn mặt.

“Vì nó không có trong lịch chính thức.” – Hobi tiếp lời.

“Và… có vẻ không phải ai cũng quay trở về.”

Taehyung rút điện thoại, tìm liên hệ cũ từ thời thực tập ở trung tâm trị liệu.

Một nhân viên xác nhận:

“Hồ sơ bệnh nhân Jae Hyun ghi rõ: sau chuyến đi 413, cậu ta bắt đầu vẽ, mất ngủ, và không bao giờ nhắc đến cha mẹ.”

“Vậy…”

Jungkook nuốt khan “Chuyến đi đó chính là lúc mọi thứ bắt đầu.”

Taehyung gật đầu.

“Và có lẽ... cũng là nơi phải kết thúc tất cả.”
 
Sát Nhân Không Mặt [Taekook]
chap 5


Họ tập trung trở lại phòng họp ban chuyên án vào sáng sớm hôm sau.

Trên bảng trắng, Jin dán dãy mặt nạ được chụp tại hiện trường, đánh số từ 1 đến 18.

Chiếc cuối cùng chưa khắc tên dành cho Jungkook – được để trống.

Namjoon lướt qua sơ đồ hiện trường từng vụ án.

Có một điểm bất thường bắt đầu nổi rõ: vị trí các nạn nhân được sắp đặt không ngẫu nhiên – chúng tạo thành một hình tròn, với Jungkook ở chính giữa.

“Đây không phải giết người hàng loạt vô tội vạ.” – Hobi nói.

“Hắn đang bao vây cậu từng bước, từng vụ.”

Jungkook ngồi lặng, ánh mắt sắc lại.

“Tôi nghĩ mình đã hiểu mục tiêu thật sự.

Không phải tôi.

Mà là cách tôi phản ứng.”

Taehyung quay sang: “Ý cậu là gì?”

“Hắn không chỉ giết người.

Hắn thử nghiệm tâm lý.

Hắn muốn xem tôi suy sụp thế nào, điều tra thế nào, phản ứng đến đâu.

Mỗi vụ án là một bước trong trò chơi hắn tự đặt ra.”

Jin gật đầu.

“Và hắn chỉ còn chờ phản ứng cuối cùng – cú sụp đổ.”

Jungkook đứng dậy.

“Vậy thì tôi không cho hắn cái kết hắn tự đặt ra"

Yoongi gửi kết quả phân tích kỹ thuật số về sơ đồ 18 vị trí nạn nhân.

Khi chồng lên bản đồ thành phố và xoay theo hướng ký hiệu La Mã, cả đội sững người: những vị trí ấy tạo thành con số XIX – 19.

“Đây là mô hình.

Là chữ ký.” – Namjoon rít qua kẽ răng.

“Và người cuối cùng là cậu.”

Nhưng có một điều lạ.

Ở trung tâm mô hình, tại vị trí đại diện cho Jungkook, thực tế chưa hề có hiện trường nào.

Nó là một tòa nhà bỏ hoang – từng là khu giảng dạy điều tra tội phạm cũ, nơi khóa huấn luyện đầu tiên mà Jungkook từng học.

“Chúng ta sẽ đến đó.” – Taehyung ra lệnh.

“Nếu hắn muốn cậu đến điểm kết thúc, chúng ta sẽ đến trước hắn."

Khu huấn luyện cũ nằm sâu trong một tòa nhà bị bỏ hoang đã nhiều năm.

Đèn pin lướt qua từng mảng tường nứt vỡ, lớp bụi phủ đầy sàn.

Trong căn phòng học chính, họ phát hiện một chiếc bàn duy nhất được lau sạch, trên đó có một tập hồ sơ mỏng.

Hồ sơ ghi tên: Jeon Jungkook.

Bên trong là bản sao chi tiết toàn bộ phản ứng, biểu cảm, thời gian phản hồi, kết luận điều tra của cậu từ vụ án đầu tiên đến nay – như thể có người đang theo dõi cậu từng ngày.

“Không thể nào...” – Jungkook thì thầm.

“Hắn ghi lại mọi thứ.”

Phía cuối hồ sơ là dòng chữ in đậm:

“Thí nghiệm gần hoàn tất.

Đã đến lúc bước vào giai đoạn 2.”

Cả phòng im bặt.

Jungkook ngước lên.

“Hắn chưa kết thúc.

Đây chỉ là vòng đầu.”

Taehyung gật đầu, mắt lạnh đi từng chút.

Cuối giờ chiều, Jin trải các hồ sơ nạn nhân lên mặt bàn, sắp xếp theo thứ tự thời gian.

Khi ánh đèn rọi vào bản ghi số 11, Jungkook dừng lại.

“Nạn nhân này... không giống các vụ còn lại.”

Hắn thường giết người vào ban đêm, để lại kí hiệu tại hiện trường, và chọn những người có hồ sơ công khai rõ ràng.

Nhưng ở vụ 11, nạn nhân bị giết vào giữa ban ngày, không dấu vết, không camera, không động cơ rõ ràng.

“Đây là vụ đánh lạc hướng.”

Taehyung khẳng định.

“Hắn chèn một vụ lệch chuỗi để đánh lạc điều tra.”

Yoongi đồng tình.

“Nếu mình xem vụ án số 11 là giả thứ tự sẽ khớp lại.

Vụ tiếp theo chắc chắn có ý nghĩa lớn".

Hobi rà soát dữ liệu các nạn nhân, đối chiếu những mối liên hệ gián tiếp.

Một cái tên xuất hiện ba lần, nhưng chưa từng được đưa vào diện nghi vấn: Han Kyung Min cựu bác sĩ pháp y của Viện Tư pháp.

“Tên này từng làm giám định trong ba vụ án liên quan đến ba nạn nhân.”

Jungkook mở hồ sơ cũ.

“Nhưng hắn chết rồi.

Tự thiêu trong nhà riêng cách đây bảy năm.”

Yoongi cau mày.

“Có thi thể xác nhận không?”

Jin lắc đầu.

“Không còn nhận dạng được.

Chỉ có ADN trùng khớp mà mẫu đối chiếu là do chính hắn lưu trước khi mất.”

Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu: cái chết đó có thể đã được sắp đặt từ đầu.

Jungkook kiểm tra lại toàn bộ tuyến di chuyển của hung thủ.

Trong tất cả các vụ án, hắn đều chọn những nơi có điểm mù camera nhưng luôn nắm được thời gian di chuyển của nạn nhân, đường đi của cảnh sát, và cả các bước điều tra sau đó.

“Tức là hắn theo dõi mình.”

Namjoon bật laptop, truy vết hệ thống dữ liệu nội bộ: “Có một truy cập trái phép vào hồ sơ của đội điều tra, từ một IP ẩn danh.”

“Vậy là hắn không vô danh.”

Taehyung nói chậm rãi.

“Hắn chỉ đang ngồi đâu đó… và nhìn tất cả từ xa.”

Jungkook nhìn lên bảng: gương mặt ai cũng bị xóa đi bằng mực đen.

Chỉ có một thứ còn lại: đôi mắt.

Không có gương mặt.

Nhưng luôn có người đang nhìn.
 
Back
Top Bottom