Lời bà nói với thím Lý nhanh chóng lan đi khắp làng này.
Lúc đầu ai cũng nghĩ có người làm chuyện thất đức .
Nhưng sau đó lại có hai người nữa chết.
Một người chết nghẹn khi đang ăn.
Còn người kia thì chết đuối trong lý nước ở nhà.
Tất cả đều là tai nạn.
Gia đình thím chu, định lên thành phố để tránh nạn.
Nhưng đi được nửa đường thì gặp tai nạn.
Xe ô tô đậm thẳng vào gốc cây bên vệ đường mà không một ai sống sót.
Hiện trường vụ án vô cùng thảm khốc.
Sợ hơn là trong chiếc xe cũng bắt đầu bốc lên mùi hôi thối nồng nặc ngày một nặng hơn.
Huyết sát càng lúc càng đậm đặc.
Từ khi đó, không còn một ai dám bước chân ra khỏi làng dù chỉ là một bước nhỏ.
Trưởng làng mời bà đến gốc cây lớn giữa làng.
Người dân vây quang bà coi bà như một vị cứu tinh của cả làng.
Bà nhìn mọi người hồi lâu road noi:
"Không trốn được đâu, nếu không hóa giải được huyết sát thì sẽ không một ai thoát nổi đâu"
Một bà lão lo lắng hỏi:
"Bà Lý, bây giờ phải làm sao?
Tính mạng của chúng tôi phải tính thế nào đây?"
Người khác cũng hốt hoảng:
"Phải đó chả lẽ chúng ta đều pair chết hết sao?"
Chị em hộ của thím Chu là thím Phúc là người hỏi câu đầu tiên.
Câu hỏi đó khiến cả làng bừng tỉnh.
Sự hoang mang lan rộng.
Bà chống gậy đứng dậy, đảo mắt nhìn từng người một, ai làm việc ác, huyết sát sẽ tìm đến người đó.
Bầu không khí bỗng lạnh ngắt.
Mọi người nhìn nhau ai cũng đầy vẻ nghi hoặc.
Bà lão điên trong làn bỗng la to:
"Xong rồi, tất cả chúng ta đều xong đời rồi"
Em trai chứ Lý, Lý Trắng thế tai trưởng làng :
" Lẽ nào do gia đình đó chết không nhắm mắt rồi quay lại trả thù."
Trưởng làng quất lớn:
"Nói linh tinh đấy!
Đã bao nhiêu năm rồi có liên quan gì đến chúng ta."
Lí Tráng không dám nói thêm gì nữa.
Trưởng làng hít một hơi thuốc quay sang hỏi bà tôi:
"Bà Lý chuyện này thật sự không giải quyết được sao?"
Bà nhìn vào ông ta ánh mắt lạnh tanh:
"Phải tìm ra được nguồn gốc của sát khí , mọi người của bình tĩnh"
Bà nhìn theo bóng lưng của dân làng:
"Không ai thoát được đâu."