Tiếp tục tập trước
Arno đứng trước khung cảnh hoang tàn đổ nát của thị trấn, mảnh vụn, kính vỡ và những hố sâu ngổn ngang khắp mặt đất do hậu quả từ trận chiến Lão Hành Quyền gây ra, trước mặt anh là cái xác của Zahar sau khi khi Arno vung búa
Anh ném búa tạ ra xa, cúi người xuống kiểm tra thân thể của Zahar
Không còn tiếng thở
Không còn tiếng tim đập
Xương bị gãy hoàn toàn
Arno chỉ im lặng và đứng dậy, ngoái nhìn khung cảnh hoang tàn lần nữa rồi thở dài
Arno: "Tệ thật"
Anh nhấc máy lên, bấm số gọi cho Nhóm Floater - Một tổ chức chuyên xử lý hiện trường của các sát thủ
Một lúc sau, một nhóm Floater lớn gồm 20 người đã đến, họ bắt đầu kiểm tra một hồi rồi một Floater thông báo với Arno
Floater: "Hiện trường này quá tàn khốc, chúng tôi sẽ cố hết sức để dọn dẹp, có lẽ sẽ mất khoảng 3 giờ"
Arno: "3 giờ à?
Vậy nhớ làm tốt nhé, đừng quên phong toả hiện trường"
Floater: "Đã rõ!"
Ngay lập tức vị Floater kia quay trở lại dọn dẹp cùng đồng nghiệp, Arno cũng rời đi, anh dừng lại trước cửa của một toà nhà và mở ra, bên trong là Jin, Lumi, Riven - thật may là cả ba bọn họ vẫn an toàn
Lumi khi thấy anh, cô liền bước tới, mắt cô tràn đầy vẻ nhẹ nhõm
Lumi: "Chuyện gì đã xảy ra ở ngoài đó vậy!?"
- Cô ấy hỏi hổn hển
Arno: "Mọi chuyện đã lắng xuống, tôi đã đánh bại gã Zahar rồi, nhóm Floaters cũng đã đến.
Chúng ta về nhà thôi."
Jin cố gắng ngồi dậy .
Jin: "Anh Arno, anh an toàn rồi."
Riven: "Mọi chuyện có vẻ ổn rồi..."
Giọng Riven vang lên từ xa khi anh cũng đứng dậy và phủi bụi.
Lumi: "Vậy thì tốt rồi"
Nhưng cô vẫn không khỏi lo lắng mà nhìn Arno từ đầu đến chân để chắc chắn rằng anh ta không giấu giếm bất kỳ vết thương nghiêm trọng nào.
Lumi: "Nhưng anh đừng có nói dối là mình 'ổn' đấy nhé"
Cô liếc nhìn anh với vẻ nghi ngờ trước khi quay sang giúp Jin đứng thẳng dậy lần này — chắc chắn là cậu ấy vẫn chưa thể tự đi được.
Khi cả bốn người bước ra ngoài, khung cảnh hoang tàn lại xuất hiện trước mặt của bọn họ lần nữa
Lumi: "Ôi trời, tan hoang quá"
Cô lẩm bẩm trước khi quay ánh mắt về phía nhóm Floaters ở đằng xa.
Họ đang miệt mài dọn dẹp khu vực—một nhóm có tổ chức đến bất ngờ, quả thật vậy.
4:32 PM
Họ dừng lại ở ngã ba quen thuộc, đột nhiên Riven lên tiếng:
Riven "Tôi sẽ rời khỏi đây, gặp lại ba người sau."
Anh ấy tách ra và đi theo con đường riêng của mình.
Lumi nhìn Riven rời đi một mình, khóe môi khẽ nhíu lại.
Cô liếc nhìn về phía anh ta lần cuối trước khi khẽ thở dài.
Lumi: "Hy vọng anh ấy sẽ ổn"
4:59 PM
Họ dừng lại trước cửa Silent Shop - cửa hàng vẫn đóng cửa, Arno đột nhiên đứng im một lúc, rồi quay sang Jin và Lumi.
Arno: "Hai đứa trốn việc à?...
Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Lumi chết lặng khi Arno nói chuyện với họ, đầu óc cô vội vã nghĩ ra một lời bào chữa thuyết phục.
Cô liếc nhanh về phía Jin với vẻ hoảng sợ, thầm hy vọng cậu ta có một câu chuyện đáng tin để che đậy cho họ.
Lumi: "Bọn em...
ừm..."
Lumi: "Chỉ là... giúp Riven lúc nãy thôi!
Phải!
Chỉ vậy thôi.
"
Jin: "À...
Đúng rồi!
Chính là vậy đấy, haha..."
Arno: "Hai đứa nói dối tệ quá...
Tối nay anh phạt hai đứa chỉ được ăn cơm trắng thôi, và ngày mai hai đứa phải dậy sớm và dùng tiền của mình để trả lại cho tôi tất cả những thứ tôi đã mua ở siêu thị.
Tất cả là lỗi của hai đứa..."
Lumi: "Thật à?
Cơm trắng ư?
Và phải trả lại tiền cho anh bằng chính tiền của bọn em?
Thôi nào, thông cảm cho tụi em chút đi"
Arno: "Không thông cảm gì hết, phạt là phạt!"
Lumi: "Đ-đồ quái vật!
Anh tồi tệ quá!"
Jin: "Ừm, chắc là mình phải chấp nhận thôi..."
Lumi: "Tất cả là tại cậu hết đấy!
Jin!"
Arno: "Hai đứa chỉ được ăn cơm trắng suốt 7 ngày"
Vẻ mặt Lumi chuyển từ phẫn nộ sang kinh hoàng tột độ.
Mắt cô mở to, hàm rớt xuống, và trong giây lát
Lumi: "JIN!
CẬU NGHE THẤY CHƯA?!
BẢY NGÀY CHỈ ĂN CƠM THÔI!!
CHÚNG TA ĐÃ LÀM GÌ MÀ PHẢI CHỊU ĐỰNG THỨ NÀY?!"
Giọng cô ấy run run giữa chừng khi đang trút giận vì hoảng loạn.
Nhưng thật ra Arno chỉ đang nói đùa để doạ hai đứa một chút cho hai đứa một bài học
Jin: "CÁI GÌ!?
BẢY NGÀY!?
SAO ANH TÀN NHẪN THẾ, ANH ARNO!?"
Arno: "Tất cả là lỗi của hai đứa."
6:00 AM
Âm thanh tít—tít—tít khô khốc vang lên, cắt ngang sự im lặng trong căn phòng tối.
Màn hình TV cũ treo trên tường bật sáng.
BẢN TIN KHẨN:
Hình ảnh hiện lên là toàn cảnh một thị trấn hoang tàn: nhà cửa sập đổ, đường phố nứt toác, xe cộ bị lật úp, lực lượng an ninh phong tỏa dày đặc.
Giọng nữ phát thanh viên đều đều nhưng không giấu được căng thẳng:
Phát thanh viên: "Vào chiều hôm qua, một vụ phá hoại quy mô lớn đã xảy ra tại khu vực phía Đông thành phố."
Phát thanh viên: "Theo đánh giá ban đầu, mức độ hủy diệt cho thấy khả năng cao đây là một cuộc tấn công khủng bố có tổ chức."
Cảnh quay chuyển sang binh lính vũ trang, xe bọc thép, máy bay không người lái bay tuần tra.
Phát thanh viên: "Chính phủ đã chính thức nâng mức cảnh báo an ninh, tăng cường lực lượng chống khủng bố trên toàn khu vực.
Phát thanh viên" Người dân được khuyến cáo hạn chế ra ngoài và báo cáo ngay những hành vi khả nghi."
TV tiếp tục chiếu hình ảnh mờ nhòe của hiện trường—một cái hố sâu, dấu vết va chạm khủng khiếp còn in hằn trên mặt đất.
Trong căn phòng, Slur đứng quay lưng về phía màn hình, hai tay đút túi áo khoác, dáng vẻ thản nhiên
Ngồi trên ghế kim loại gần đó, Gaku im lặng nhìn màn hình.
Ánh mắt hắn lạnh đi khi thấy từ khủng bố xuất hiện trên dòng chữ chạy ngang.
Noira tựa lưng vào tường, tay xoay xoay con dao nhỏ, khẽ bật cười.
Noira: "Xem ra... lão già đó đã làm tốt hơn chúng ta tưởng."
Gaku: "Một kẻ mất kiểm soát... lại trở thành mồi nhử hoàn hảo."
Slur lúc này mới lên tiếng, giọng trầm và bình thản:
Slur: "Lão Hành Quyền chỉ làm những gì hắn giỏi nhất—phá hủy.
Còn việc thế giới hiểu sai...
đó là phần thưởng."
Noira nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự thích thú.
Noira: "Chính phủ tin rằng đó là khủng bố.
An ninh bị kéo căng.
Sự chú ý bị đánh lạc hướng."
Cô cười nhạt.
Noira: "Và Sát Đoàn... sẽ không còn được bảo vệ như trước."
Gaku: "Kế hoạch đầu tiên đã xong rồi"
Slur quay người lại
Slur: "Đúng vậy."
Hắn bước tới gần TV, đưa tay tắt màn hình.
Căn phòng lập tức chìm vào yên lặng.
Slur: "Giờ thì...
đến căn cứ Sát Đoàn."
Không khí trong phòng chợt nặng nề hẳn.
Noira nở nụ cười quen thuộc—nụ cười báo hiệu hỗn loạn sắp bắt đầu.
Noira: "Order sẽ không ngồi yên đâu."
Slur: "Ta biết."
Gaku đứng dậy
Gaku: "Vậy thì...
đi thôi"
Cánh cửa kim loại phía sau họ khẽ đóng lại.
Con đường dẫn về phía trung tâm thành phố vẫn còn phủ một lớp sương mỏng của buổi sáng sớm.
Đèn đường chưa tắt hẳn, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên mặt đường ướt lạnh
Slur bước đi phía trước.
Không nhanh, không chậm.
Noira đi phía sau một nhịp, chiếc áo khoác sẫm màu khẽ lay động theo gió sáng.
Cô liếc nhìn những chiếc xe quân sự lướt qua ở đầu phố, khóe môi cong lên.
Noira: "An ninh dày thật đấy...
Lão Hành Quyền đúng là để lại một 'di sản' không nhỏ~"
Slur: "Họ đang nhìn sai hướng thôi..."
Gaku đi sau cùng.
Gaku: "Sát Đoàn chắc không ngờ rằng hôm nay lại có khách nhỉ"
Noira bật cười khẽ.
Noira: "Không ai ngờ cả.
Chỉ là một buổi sáng bình thường thôi
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang dần sáng.
Noira: "Chỉ là một ngày làm việc."
6:30 AM
Họ rẽ vào một con phố sạch sẽ, yên tĩnh đến mức gần như giả tạo.
Không có lính gác lộ diện.
Không có camera lộ liễu.
Không có hàng rào hay biển cảnh báo.
Chỉ có một tòa nhà cao tầng, mặt kính phản chiếu ánh sáng ban mai—một văn phòng hoàn hảo, bảng hiệu đơn giản, không gợi chút nghi ngờ nào.
Slur dừng bước.
Gaku và Noira cũng đứng lại phía sau hắn.
Slur nhìn lên mặt tiền tòa nhà, giọng nói thấp xuống:
Slur: "Căn cứ Sát Đoàn."
Noira nghiêng đầu, đánh giá.
Noira: "Ẩn mình tốt thật.
Nếu không biết trước... chẳng ai nghĩ đây là nơi giữ trật tự cho cả thế giới ngầm."
Gaku: "Đã đến nơi rồi, vào thôi..."
Khi họ bước về phía cổng, đột nhiên có hai người lính gác bất ngờ xuất hiện lấy súng ra đe doạ
Lính 1: "Để vào được đây cần phải có thẻ hội viên"
Noira vẫn bình tĩnh nói giọng nhẹ nhàng
Noira: "Ừm, chúng tôi có thẻ hội viên mà, đợi tí"
Nhưng cô chưa kịp lấy thẻ hội viên ra thì
Vụt!
Một cú vẩy tay đầu uy lực và bất ngờ của Gaku khiến hai tên lính bay màu ngay lập tức mà không kịp nhận ra
Noira: "Cậu vội vàng thật đấy, Gaku~"
Gaku: "Vội sao?
Tại sao chúng ta phải đưa thẻ hội viên cho bọn chúng?
Dù sao thì đó cũng chỉ là thẻ hội viên giả thôi mà"
Slur: "Kệ đi, em làm tốt lắm, Gaku"'
Gaku: "Vào thôi"
Gaku bình thản bước vào trong trước mà mặc kế vết máu dính trên mặt, hai người còn lại đi phía sau
Khi họ dừng lại trước cửa của toà nhà, Gaku người bước vào đầu tiên, trước mặt họ là quầy lễ tân với một người bảo vệ
Bảo vệ: Ba người là ai?
Tên Bảo vệ xấu số chưa kịp làm gì đã bị một cú đấm của Gaku làm thủng người, cùng lúc đó còi báo động vang lên
Noira: "Cậu tàn bạo quá, Gaku à~ Làm nhẹ tay thôi"
Gaku: "Hai người cứ đi đặt bom trước đi, còn việc làm loạn để tôi lo cho"
Slur: "Nhớ bảo trọng nhé, Gaku của ta"
Slur và Noira bắt đầu rời đi, cùng lúc đó chuông báo động vang lên khắp nơi bên trong toà nhà:
"BÁO ĐỘNG!
BÁO ĐỘNG!
CÓ BA KẺ XÂM NHẬP!
MAU LẬP TỨC DI TẢN!"
Khi chuông báo động vang lên, trong phòng hoạt động của các sát thủ trong Sát đoàn
Một tên cơ bắp đang bận nâng ta liền nheo mắt
Sát thủ cơ bắp: "Chỉ có 3 đứa thôi sao?
Lũ bảo vệ chết hết rồi à?
Một tên sát thủ khác đang lau lưỡi dao liền lên tiếng
Sát thủ lau dao: "Bọn chúng cùi bắp thật"
Một tên khác cầm một cây búa lớn liền nói
Sát thủ cầm búa: "Cứ phải để chúng ta phải ra tay thôi"
Trong khi đó, trên tầng 3 trong một văn phòng của căn cứ sát đoàn
Nhân viên 1: "Có kẻ xâm nhập sao?
Mau rời khỏi đây thôi anh em"
Nhân viên 2: "Chắc bọn nó không lên được tầng 3 đâu nhỉ?"
Bỗng nhiên một giọng nói hốt hoảng của một nhân viên hét lên
Nhân viên 3: "Hắn lên được tầng 3 rồi!
Chạy mau!"
Rầm!
Người nhân viên đó ngay lập tức thiệt mạng trước mặt tất cả nhân viên khiến bọn họ sợ hãi lùi lại
Gaku: "Ồ, đây là phòng làm việc nghiên cứu và phát triển vũ khí mới của Sát đoàn sao?"
Một nhân viên vì quá sợ hãi trước sát khí của Gaku liền rút khẩu súng lục ra nả đạn liên hoàn vào anh ta, nhưng Gaku chỉ cần vung chuỳ vài phát nhẹ nhàng đã đánh bay đạn của vị nhân viên xấu số đó
Gaku: "Bọn này gan thật"
Vụt - Vụt - Vụt
Chỉ với ba cú vung chuỳ cơ bản của Gaku đã phá nát mọi thứ và giết chết tất cả nhân viên có mặt trong văn phòng đó, máu bắn tung toé khắp nơi
Gaku: "Chán thật, đi tiếp thôi"
Khi Anh ta mới bước ra khỏi phòng và quay đầu về phía bên trái, trước mặt là một tổ đội sát thủ gồm 10 người trang bị hoả lực mạnh và một tên chỉ huy đứng đó chỉ tay về phía Gaku
Chỉ huy tổ đội: "Khai hoả" - Hắn ta nói với giọng điệu bình tĩnh trong khi tay hắn cầm một chai rượu
Ngay lập tức một đống đạn bay về phía Gaku, nhưng anh ta chỉ đơn giản là xoay cán chuỳ theo một đường tròn hoàn hảo đã đánh bay đạn của kẻ thù
Rồi sau đó một tiếng "Vụt" nhẹ nhàng đã khiến tất cả 10 sát thủ xấu số nhận án tử và chết ngay tức khắc, còn tên chỉ huy thì đứng ngơ ra đấy, mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra
Gaku quay đầu lại thì
Rầm!
Tên Sát thủ cơ bắp đấm xuyên bức tường bên cạnh Gaku với lực cực mạnh đấm bay anh ta đập vào một bức tường khác
Sát thủ cơ bắp: "Ê tên kia!
Còn đứng ngơ ra đó là gì nữa?
Mau-"
Đùng!
Chỉ biết rằng sau âm thanh đó, tên sát thủ cơ bắp đã bị hất văng xuyên qua mấy bức tường và tử vong ngay lập tức
Chỉ huy tổ đội: "Hở?"
Trước mặt hắn là một Gaku bị chảy máu ở đầu nhưng vẫn rất trâu, nhưng đó là hình ảnh cuối cùng của tên chỉ huy đó khi hắn lập tức bị Gaku dùng chuỳ hất văng xuyên qua trần hành lang
Gaku nghiêng đầu một cái, một chiếc Kunai sượt qua má anh ta và găm thẳng xuống đất, khi anh ta quay lại, đó là một tên sát thủ khác
Hắn ta liên tục phi thêm mấy cái Kunai nữa
Nhưng mỗi lần Gaku xoay chuỳ là kunai bị hất văng đi mất
Sát thủ Kunai: "Sao mày vẫn chưa chết!?"
Tên đó tiếp tục liên tục ném kunai nhưng đều bị vô hiệu hoá
RẦM!
Chuỳ đập thẳng vào bụng của sát thủ kunai khiến hắn bay đi đâu mất
Gaku: "Như thế này là đủ chưa nhỉ?"
Phía tầng 5 của toàn nhà, một đám sát thủ cầm súng gồm 6 người bao vây thang máy
Sát thủ cầm súng 1: "Anh em, khi cửa thang máy mở ra, bắn ngay lập tức!"
Sát thủ cầm súng 2: "Mọi người, châunr bị, kẻ xâm nhập sắp xuất hiện rồi"
Chỉ trong tích tắc khi thang máy mở cửa, tất cả 6 tên sát thủ đều bị một thứ gì đó lướt qua và ngã xuống, máu chảy thấm xuống sàn
Slur: "Tiếp tục đi thôi, Noira"
Đó là Slur, nhưng đôi lưỡi liềm của hắn đã thấm máu
Noira: "Đã rõ, thưa ngài Slur"
Cả hai tiếp tục bình thản bước đi trên hành lang
Noira: "Nhờ có Linber (một trong những sát thủ thuộc Slur) làm gián điệp mà chúng ta mới có thể tìm thấy căn cứ Sát đoàn này ở đây, không biết anh ấy có ở đây không nhỉ?
Muốn gặp anh ta quá"
Slur: "Chắc chẳn Linber đã rời đi một cách lặng lẽ trước đó rồi"
Noira: "Cũng nhờ có anh ấy mà chúng ta mới có thể tìm thấy những chỗ đặt bom hoàn hảo, cụ thể là bên trong căn phòng này"
Cô dừng lại trước một cánh cửa đã được đánh dấu hình con mắt trước đó, mở ra, bên trong là một nhà kho đầy bụi bặm vì đã không sử dụng lâu ngày
Họ bước vào bên trong, Noira lấy ra một quả bom hẹn giờ và lắp vào bức tường
Noira: "Đã xong 5/10 chỗ đặt bom hoàn hảo rồi"
Slur: "Tất cả đều rất suôn sẻ, chắc giờ này Gaku vẫn tiếp tục làm loạn căng lắm nhỉ?"
Noira: "Ở tầng 5 này còn có 3 chỗ đặt bom hoàn hảo nữa"
Ở bên ngoài sân của căn cứ Sát đoàn, mốt chiếc xe taxi dừng lại trước cổng, gã thanh niên tóc cam bước ra khỏi xe, đó là Xelro - Order #3
Hắn ta đi vào bên trong, đập vào mắt hắn là một khung cảnh tàn khốc, máu dính khắp hành lang với nhiều cái xác nằm ngổn ngang
Xelro: "Xem ra kẻ gây ra hậu quả như này có vẻ khá căng đấy"
Hắn ta nói một cách bình thản rồi nở một nụ cười nguy hiểm
Hành lang tầng 3 rung lên từng nhịp nặng nề khi Gaku tiếp tục bước đi.
Mỗi bước chân để lại vết nứt trên nền gạch, chuỳ kéo lê sau lưng, quệt ra những tia lửa khô khốc.
Một nhóm sát thủ mới xuất hiện từ hai đầu hành lang—lần này không phải nhân viên hay bảo vệ thông thường.
Áo giáp dày, vũ khí cận chiến, ánh mắt không còn khinh thường.
Sát thủ Áo giáp: "Đây là khu lõi.
Không được để hắn tiến thêm nữa!"
Ngay khi tên sát thủ đầu tiên lao lên, chuỳ của Gaku vung ngang—
RẦM!
Toàn bộ bức tường phía sau nổ tung, thân thể tên đó biến mất trong mây bụi và bê tông vỡ vụn.
Hai kẻ còn lại phối hợp, một người áp sát, một người nhảy lên cao định đánh úp từ trên trần.
Gaku xoay người, hạ thấp trọng tâm.
Chuỳ đập xuống sàn.
ẦM—!
Sóng xung kích lan ra hình tròn, thổi bay cả hai va mạnh vào trần và tường rồi bất động.
Máu chảy xuống nền hành lang, len qua những vết nứt.
Gaku bước qua, không ngoảnh đầu.
Gaku: "Yếu thật..."
Đột nhiên—
Xoẹt.
Một sợi chỉ thép mảnh cắt ngang không khí, lướt sát qua cổ Gaku, để lại một vết xước đỏ mỏng.
Gaku khựng lại lần đầu tiên kể từ khi xâm nhập.
Hành lang phía trước... trống rỗng.
Một tiếng bước chân vang lên—nhẹ, chậm, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn xung quanh.
Từ cuối hành lang, Xelro đã đứng chờ sẵn, móng vuốt ánh lên dưới ánh đèn khẩn cấp, những sợi chỉ thép lấp lánh quanh các ngón tay hắn ta
Xelro: "Ồ... cuối cùng cũng gặp rồi."
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dò xét Gaku từ đầu đến chân.
Xelro: "Mày là kẻ đã biến căn cứ này thành... sân chơi à?"
Gaku siết chặt chuỳ.
Phía trên, Slur cùng với Noira vừa mới lắp xong 3 quả bom hẹn giờ
Noira: "Ở tầng 7 còn có 2 chỗ đặt bom nữa"
Slur: "Được rồi, cô cứ đặt bom đi nhé, để tôi đi xuống xem Gaku ra sao rồi
Noira: "Thưa ngài Slur, tôi sẽ hoàn thành 2 quả bom hẹn giờ cuối cùng, sau khi đặt xong, tôi sẽ thông báo cho ngài"
Slur: "Tốt"
Chuỳ của Gaku vung lên.
Không phải một cú vung thăm dò, mà là một cú đánh dồn toàn bộ sức nặng, đủ để nghiền nát cả hành lang.
RẦM!
Bức tường phía sau Xelro nổ tung, nhưng Xelro... không còn ở đó.
Gaku khựng lại.
Xoẹt—
Một sợi chỉ thép lướt qua không khí ngay sau gáy hắn.
Xelro đã đứng phía sau, cách chưa đầy một mét.
Xelro: "Mày chậm quá"
Gaku xoay người vung chuỳ ngang.
Không trúng.
Xelro bước sang một nhịp, móng vuốt lướt nhẹ trên vai Gaku, cố tình chỉ rạch rách áo, không chạm da.
Xelro: "Ngươi vung thứ đó như đang phá nhà đấy"
Hắn ta mỉm cười.
Xelro: "Nhưng đây là sân khấu của tao"
Gaku tức điên, liên tục vung chuỳ—mỗi cú đều đủ giết chết một đội sát thủ, phá sập trần nhà, làm sàn rung chuyển.
Nhưng Xelro thì không ngừng biến mất.
Trên trần.
Sau cột.
Giữa không trung.
Mỗi lần Gaku quay đầu, chỉ có những sợi chỉ thép lấp lánh, quấn quanh người anh ta rồi lập tức thả ra—không trói, không siết.
Gaku: "MÀY ĐỨNG YÊN LẠI!"
Xelro nghiêng đầu.
Xelro: "Ồ?
Mày ức chế à?"
Trong khoảnh khắc Gaku dồn lực cho một cú vung lớn nhất—
Xelro biến mất hoàn toàn.
Và rồi—
Xoẹt.
Một đường cắt duy nhất.
Cánh tay trái của Gaku rơi xuống sàn trước khi cơn đau kịp truyền đến não.
Chư kịp làm gì thì
Xoẹt.
Một đường chỉ khác lướt ngang đầu làm tai trái của Gaku bị cắt phăng, rơi xuống cạnh bàn tay vừa đứt.
Gaku quỵ gối.
Chuỳ rơi khỏi tay, va xuống sàn phát ra âm thanh trống rỗng.
Xelro đứng trước mặt Gaku với ánh mắt lạnh lẽo.
Xelro: "Thôi, chán rồi"
Hắn giơ móng vuốt lên, sợi chỉ thép căng ra chuẩn bị kết liễu.
Xelro: "Kết thúc nhanh thôi"
KENG!
Hai lưỡi liềm giao nhau với chỉ thép, tóe tia lửa.
Một áp lực hoàn toàn khác tràn xuống hành lang.
Slur đứng giữa hai người, lưỡi liềm đôi chặn đòn, giọng trầm xuống:
Slur: "Đủ rồi..."
Xelro nheo mắt, lùi nửa bước.
Xelro: "Ồ?
Mày là Slur à?"
Gaku ngã gục phía sau, máu chảy loang dưới chân.
Xelro: "Theo lời Vexar nói thì tên này rất nguy hiểm..."
Hắn ta bắt đầu suy nghĩ một lúc
Xelro: "Kệ đi, sợ gì cái tên quái này chứ?"
KENG!
Một đòn chém lưỡi liềm bất ngờ của Slur buộc Xelro phải dùng cả hai tay điều khiển sợi chỉ chặn lại đòn chém bất ngờ, nhưng đòn chém của Slur quá mạnh đã cắt đứt cả sợi chỉ, Xelro theo bản năng liền lùi lại
Xelro: "Tên này nguy hiểm quá, phải nghiêm túc thôi"
Slur không cho Xelro bất kỳ khoảng trống nào.
Hai lưỡi liềm của hắn xoay chuyển liên tục, chém dọc, chém ngang, đảo chiều giữa không trung.
Mỗi nhát vung đều nhắm vào điểm chết—cổ, tim, bụng, khớp vai.
KENG—KENG—KENG!
Xelro gồng người phòng thủ, các sợi chỉ thép căng đến mức phát ra tiếng rít chói tai.
Hắn không thể phản công.
Không dám.
Chỉ cần một bước lệch nhịp, một sợi chỉ chậm nửa nhịp, hắn sẽ chết.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Xelro.
Xelro: Không được... tên này không giống Arno...
đây là kẻ săn mồi thật sự...
Slur tiếp tục dồn ép, ánh mắt hắn trống rỗng, lạnh lẽo
Trong khoảnh khắc Xelro phân tâm vì một tiếng nổ xa vọng lại
Xoẹt!
Slur biến mất khỏi tầm nhìn.
Một nhịp sau, lưỡi liềm đã xuất hiện ngay trước cổ Xelro, tốc độ nhanh đến mức không có thời gian phản xạ.
Xelro mở to mắt.
KENG!!!
Một lưỡi hái lớn chắn ngang giữa không trung, tia lửa tóe lên dữ dội.
Áp lực va chạm ép cả hai lùi lại.
Giọng nói lạnh lùng vang lên:
Vexar: "Dừng lại"
Không khí đông cứng.
Slur chậm rãi lùi lại
Xelro: "Quý cô Vexar!?
Cô đến đây từ khi nào vậy?"
Vexar: "Không có thời gian đâu, mau rút ngay!"
Một lời ra lệnh đầy áp lực và vội vã, Xelro khi nghe xong, không còn cách nào khác ngoài việc rút lui
Slur: "Vexar, lâu rồi không gặp"
Vexar: "Nếu ngươi dám đến gần ta lần nữa..."
Slur: "Vậy sao?'
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Slur nghe máy
Noira (điện thoại): "Ngài Slur, tôi đã đặt bom xong rồi, bom sẽ được kích nổ toàn bộ trong 1 phút nữa, tôi cũng đã rời khỏi căn cứ Sát đoàn an toàn rồi"
Slur: "Vậy sao?
Ta hiểu rồi"
Noira (điện thoại): "Ngài có thể tự rút lui được không đấy?"
Slur: "Ta tự làm được"
Hắn cúp máy
Slur: "Lần sau gặp lại, Vexar"
Ngay lập tức hắn vác vai của Gaku và rời đi một cách lặng lẽ, còn Vexar chỉ đứng đó nhìn họ rời đi, trước khi rời đi, hắn nói một câu cuối cùng
Slur: "Cả cái căn cứ này sắp nổ tung"
Vexar: "HỞ?"
- Biểu cảm của cô bắt đầu hốt hoảng
7:00 AM
MỘT TIẾNG NỔ LỚN VANG LÊN
ĐÙNG!!!
MÀN HÌNH ĐEN
SLUR THẢM SÁT - KẾT THÚC