Ngôn Tình Sao Đổi Ngôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,276,231
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWwT9QhSX0lARLEIMov1-R8ieHDs59iN1T3QPoIIzA_9QLHCRotJFv_378TYBLy3PPpiUiMiy2xcPFPe0DyoUpGWJBtjCx1oMvOAgXjUmhFQ0ziVdH3CGpZ1hasXI_Yn_bjqj1dqSyvLDO_OogemvOq=w215-h322-s-no

Sao Đổi Ngôi
Tác giả: Đinh Thập Tam
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sao Đổi Ngôi

Tác giả: Đinh Thập Tam

Thể loại: Hiện đại, học đường, hài hước, HE

Số chương: 13

Edit: Blooming

[Giới thiệu]

Tôi và em trai trao đổi linh hồn cho nhau.

Trai đẹp chung phòng hỏi tôi: “Chị gái cậu thích loại con trai như thế nào?”

Tôi nhích ra mép giường nói: “Cậu lại đây nằm đi, rồi tôi lén nói cho cậu biết.”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sao Đổi Ngôi
Chương 1


Em trai tôi là vận động viên thể thao. Trong trường, ngoại trừ em tôi ra thì ai cũng có cơ bụng tám múi.

Ngày đầu tiên trao đổi linh hồn, tôi cố gắng thích ứng, lén lút hòa nhập.

Chiều hôm đó tôi mặc quần cộc, ôm cái thau màu hồng đi bộ dưới sân trường. Trong không khí tràn ngập mùi hormone thanh xuân nồng nặc.

“Bạn gì ơi, phòng tắm công cộng ở chỗ nào vậy?” Tôi tùy tiện hỏi đại một nam sinh viên ở trên đường.

“Lục Tinh, cậu giả vờ mất trí à?”

Có quen biết?

Tôi nhìn lên, nhận ra đối phương còn cao hơn em trai tôi nửa cái đầu. Chắc cũng phải cao đến 1m9.

Em trai tôi vậy mà có bạn học đẹp trai thế này!

Tôi hăng hái nói: “Không sao, chúng ta đi tắm ch ung đi.”

Tôi không có ý gì đâu nhé, chủ yếu là tò mò hàng xịn như này có năng lực thế nào thôi!

Trai đẹp cởi áo ra, dáng người nhìn y chang cái ván giặt đồ. Tôi nhìn hắn chằm chằm, tầm mắt dừng lại ở một chỗ nào đó, chờ đợi hành động tiếp theo. Vài giây sau, người này đột nhiên quay lại đưa cho tôi một miếng... giấy vệ sinh?

“Lau đi, cậu chảy máu mũi kìa.”

Vcl! Sơ ý quá rồi!

Chàng trai nọ hài hước nói: “Có phải lần đầu thấy đâu, có cần phản ứng mạnh vậy không?”

Cần chứ, vô cùng cần thiết luôn!

Tôi không có kinh nghiệm, đây là lần đầu nhìn thấy tận mắt đó. Tôi lặng lẽ chụp một bức ảnh toàn thân của hắn, chia sẻ cho thằng em trai không nên thân kia.

[Trong vòng ba giây, chị muốn biết hết toàn bộ thông tin của người này.]

Em trai nhanh chóng trả lời: [Hứa Dực, bạn cùng phòng của em, chị đừng có trêu cậu ấy!!!]

Hết câu còn dùng ba dấu chấm than.

Nhắn xong rồi mà vẫn không yên tâm, em tôi trực tiếp gọi điện thoại qua: “Chị tránh xa cậu ấy ra một chút, em không có giỡn với chị đâu nhé, không thì chị chết với em!”

“Biết rồi, em nằm nghỉ đi.” Mấy ngày nay bà dì của tôi tới thăm, em trai tôi còn đang lăn lộn trên giường.

Ngắt cuộc gọi, người đối diện còn đứng tại chỗ nhìn tôi: “Có mang theo xà phòng thơm không?”

Hắn nói gì? Xà phòng thơm?

Trái tim tôi “lộp bộp” hai tiếng. Khoan đã, cái tên Hứa Dực này... không lẽ là em dâu tôi à?

Không đúng. Tôi nhìn người ta, dáng người chân dài vai rộng, trái ngược với Lục Tinh có hình thể như con gà luộc. Vậy phải gọi là em rể mới đúng.

Không lẽ hồi nãy tôi thiếu chút nữa là ý dâm em rể rồi à?

Tôi lập tức ôm thau hồng lên: “Không mang, hôm nay tới đây thôi, hẹn ngày tái chiến!”

Nói xong là tôi co giò chạy luôn.

Khó trách cái thằng Lục Tinh này dạo gần đây ở nhà mà đầu óc cứ như ở trên mây, thì ra là trốn tôi yêu đương vụng trộm!

Còn là thể loại... tình yêu cấm kỵ!

Tôi đâu phải kiểu chị gái không hiểu lý lẽ. Trên đường về phòng ngủ, tôi đã chấp nhận được sự thật là em trai đang hẹn hò với một tên cao to lực lưỡng. Dù sao thì em rể tôi lớn lên thật là đẹp trai.

Trong ký túc xá không có ai. Tôi treo màn giường mua ở trên mạng lên, tạo ra không gian riêng tư cho chính mình. Xong việc thì đi rửa nho, cuộn ở trên giường bắt đầu xem phim truyền hình.

Một lát sau, cửa ký túc xá bị ai đó đá văng ra. Tôi nghe thấy giọng nam mười phần trung tính: “Mẹ khiếp, sao ký túc xá này lại có thứ phát ớn dữ vậy!”

Tôi thò đầu ra khỏi màn chắn, lập tức thấy được người đứng đầu đang chĩa vào giường tôi, biểu cảm rất là phóng đại: “Tinh Tử, cậu mua cái thứ gì mà lòe loẹt phát gớm, kéo thấp giá trị thẩm mĩ phòng ký túc của chúng ta xuống rồi!”

Cái phòng ngủ giày vớ vứt lung tung này còn có giá trị thẩm mĩ à?

Người đang nói chuyện bò lên giường tôi như một con khỉ: “Không đúng, cậu lén lút tụi này làm chuyện không đứng đắn hay gì, có tài nguyên thì không được độc chiếm đâu đó nha!”

Lời còn chưa dứt đã có người kéo cổ áo sau của con khỉ này, thuận tay lôi hắn xuống giường.

Không ngờ đó là Hứa Dực. Chắc là hắn vừa tắm xong quay về, mái tóc vẫn còn ẩm ướt. Trên người hắn có mùi hương rất dễ ngửi.

Hắn nhìn tôi nói: “Màn giường này cũng xinh đấy, ở bên trong thoải mái không?”

Không hổ danh là bạn trai em tôi, ánh mắt đó mới yêu chiều làm sao. Tôi đưa một quả nho qua, hắn há mồm ám chỉ. Tuy hai thằng con trai làm chuyện này hơi rợn người, nhưng mà nói sao thì tôi cũng đang dùng cơ thể của em trai.

Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, trực tiếp đút hắn một quả nho rồi giải thích thêm: “Không gian tối có thể nâng cao chất lượng giấc ngủ rất tốt.”

“Được, tối nay tôi qua thử xem sao.”

Tôi khựng lại.

Thử xem? Hắn muốn thử cái gì đấy! Thử chất lượng giường à?

Đồ c@m thú, nơi này là ký túc xá đó!
 
Sao Đổi Ngôi
Chương 2


Tối đó tôi sợ Hứa Dực bò lên giường nên giả bộ nằm ngủ từ sớm. Con khỉ gọi tôi dậy tắc đèn cũng không dám trả lời.

“Đại ca, anh có thấy dạo gần đây Tinh Tử kỳ lạ lắm không?”

Tôi dựng lỗ tai lên. Con khỉ nói tiếp: “Không chơi game với em, cũng không chơi bóng rổ. Sáng nay lúc ở sân bóng, cậu ấy ngồi cạnh một tên nào đấy cười ngớ ngẩn vô cùng, hai mắt si mê tỏa sáng chẳng khác gì mấy cô nhóc mới lớn. Hôm qua lúc anh chưa quay về, em còn thấy cậu ấy nhận mấy đợt chuyển phát nhanh, tất cả đều là mặt nạ, mỹ phẩm dưỡng da.”

“Anh nói thử xem, không lẽ là... bị đổi hồn rồi?”

Khụ. Tôi suýt nữa là bật cười. Mấy người này có sức tưởng tượng phong phú thật.

Sau một lúc lâu, Hứa Dực mở miệng: “Vặn nhỏ chút.”

“Hả?”

“Chơi game vặn loa nhỏ lại, không thấy có người đang ngủ à? Còn nữa, ăn mặc cho đàng hoàng vào, đừng có c ởi trần cả ngày làm mất thuần phong mỹ tục.”

“Em... được được được, em không nói nữa là được chứ gì, nguyên cái phòng này toàn người không bình thường!”

Thứ hai bắt đầu chương trình huấn luyện theo đội như mọi khi. Lục Tinh là sinh viên năng khiếu môn bơi lội, cần ngâm mình trong nước hơn phân nửa thời gian trong ngày.

Tôi hoàn toàn trái ngược với em trai. Cơ thể tôi không có một mẩu tế bào vận động nào cả. Trước đây Lục Tinh có dạy tôi vài lần, sau đó tôi cứ kéo tóc, véo bụng nó miết nên nghỉ dạy luôn.

Không học được thì thôi, suýt nữa thì mất luôn tình chị em vốn đã không nhiều nhặn gì. Sau đó Lục Tinh không bao giờ chịu dạy tôi nữa.

Ngày thường vác cái mặt của Lục Tinh chơi đùa tí còn được, đi huấn luyện lỡ lộ tẩy thì sao?

Thế nên sáng sớm tôi đã bắt đầu r3n rỉ, hết ho khan tới hít nước mũi.

Con khỉ nhíu mày: “Cậu trúng nắng à?”

“Không biết.” Tôi gắng sức ho hai cái: “Khó chịu khắp người.”

Con khỉ lùi lại một bước, nhanh chân lấy khẩu trang đeo lên. Hứa Dực đứng ở bên ngoài xốc màn giường lên xem. Vóc dáng hắn cao, không cần nhón chân cũng có thể sờ được trán tôi.

“Không sao, không có nóng.”

Tôi đâu có bị cảm, hắn sờ xong thì tự nhiên muốn cảm luôn: “Chắc là cảm lạnh, có lẽ bị trúng gió từ tối hôm qua.”

Con khỉ đi tới, liếc mắt nhìn tôi: “Vậy thôi cậu đừng đi huấn luyện, tôi tìm huấn luyện viên xin nghỉ giúp cho. Nước lạnh lắm, cậu đừng để bị cảm nặng thêm.”

Chính xác, tôi đang cần lòng tốt này nè.

Tôi kiềm chế nỗi hân hoan trong lòng, làm bộ làm tịch thở dài: “Hết cách. Ây da, giấc mơ áo gấm về làng lại xa thêm một bước rồi. Hai người cố gắng huấn luyện nhé, nỗ lực bù cho phần của tôi nữa.”

Nói xong thì họ rời đi. Thấy không có động tĩnh, tôi xoay người đá chăn xuống. Lôi ra bịch snack khoai tây, tôi click mở chương trình tạp kỹ, bắt đầu cuộc sống vui sướng ở trong phòng.

Đang lúc hớn hở thì cửa lại mở ra. Vụn khoai tây trên mặt tôi còn chưa kịp lau, nguyên hàm răng trắng đang nhe ra, mắt chạm mắt cùng với Hức Dực.

Tôi bị dọa ợ ra một hơi: “Cậu quay lại làm gì?”

Hứa Dực khó nói thành lời, đưa chai nước khoáng cho tôi: “Lo cho cậu, để tôi đưa cậu đi bệnh viện.”

Nước vừa uống vào miệng thiếu điều phun ngược trở ra, tôi từ chối: “Không, không cần đâu, tôi bị cảm nhẹ thôi mà, không tới nỗi đi bệnh viện đâu.”

“Mặc quần áo vào.”

Người con trai này có buff trên người, khiến tôi không dám làm trái lời hắn!

Tôi cứ mãi tìm cớ chạy trốn trên đường tới bệnh viện, kết quả xe taxi dừng lại trước cửa một phòng tập thể thao.

Hứa Dực thấy tôi tỏ vẻ nghi ngờ thì cười nói: “Dạy cậu bơi lội.”

Nháy mắt, tôi tự hỏi chẳng lẽ Hức Dực biết được gì đó. Trái tim tôi đập điên cuồng, cười gượng nói: “Có phải tôi không biết bơi đâu, đang êm đẹp cậu dạy tôi bơi chi vậy?”

Hứa Dực nhíu mày, mặt mày không kiên nhẫn nữa: “Chính cậu nói là bản thân mắc chứng PTSD gì đấy, cứ thấy nước là sợ mà? Cậu muốn tôi giúp, bây giờ lại bảo không cần?”

Đờ mờ!

Em trai ơi, sao không còn cọng giá nào hết vậy em! Vì theo đuổi người yêu mà PTSD cũng dám bịa!

Mà thôi không sao, chiêu này hay đấy.

(!) PTSD: rối loạn căng thẳng sau chấn thương.

Tôi ho nhẹ: “Đúng rồi, bệnh tôi không nhẹ chút nào, làm phiền cậu quá.”

Tôi từng nghe danh phòng tập thể thao này. Thuộc chuỗi thương hiệu cao cấp, toàn bộ phòng tập cao ba tầng, dưới cùng là bể bơi được trang bị không khác gì sân thi đấu chuyên nghiệp.

Nghe nói có không ít nghệ sĩ, người nổi tiếng mua thẻ thành viên ở đây để tập thể hình. Có điều hôm nay đặc biệt vắng vẻ.

“Sao không thấy ai hết vậy?” Tôi vừa thay quần áo vừa thấy kỳ lạ.

“Tôi bảo họ đóng cửa rồi, phòng tập này do nhà tôi mở.”

Quào! Hóa ra em rể tôi là con nhà giàu. Tôi không nhịn được mà nhìn thoáng qua cơ bụng Hứa Dực y như ván giặt đồ, rồi lại cúi đầu nhìn cái bụng bằng phẳng của Lục Tinh.

Hứa Dực chỗ nào cũng tốt, tiếc là mắt bị mù, nếu không thì làm sao coi trọng em trai tôi được chứ!

Hứa Dực vì dạy tôi mà lựa chọn bể bơi thiếu nhi. Đứng thẳng người thì mực nước miễn cưỡng lắm mới cao tới eo hắn.

Hắn duỗi tay định đỡ tôi: “Xuống nước đi.”

Tôi hơi ngượng, không nắm tay Hứa Dực mà tự chủ động nhảy xuống bể bơi. Hắn không để bụng, lặng lẽ rút tay lại.

Khởi động cơ bản làm nóng người xong thì Hứa Dực dùng một tay chặn ngang eo tôi, giúp tôi nổi trên mặt nước: “Mở hai chân đạp nước bơi ra trước, hai tay thì duỗi tới rồi quạt về phía sau.”

Tôi cố gắng đạp nước theo động tác mà hắn dạy tôi ở trên bờ, đúng là di chuyển ra trước được vài bước. Còn chưa kịp mừng rỡ thì hắn buông tay ra làm tôi đột ngột mất thăng bằng.

Tôi không màng đến nam nữ khác biệt mà dang tay ôm cứng eo Hứa Dực. Trong lúc hốt hoảng, tôi có cảm giác phần đầu đụng vào thứ gì đó.

Ái chà! Cái tên Hứa Dực này thật sự không nhỏ chút nào.
 
Sao Đổi Ngôi
Chương 3


Phải nói là Hức Dực đáng tin cậy hơn Lục Tinh nhiều. Sau một buổi sáng tôi đã có thể bơi lội một mình trong bể bơi.

“Hôm nay tới đây thôi, học từng bước một, không thì thể lực cậu chịu không nổi đâu.” Hứa Dực túm tôi ra, lúc này tôi mới phát hiện trên người hắn có đầy vệt đỏ. Có lẽ trong lúc hoảng loạn tôi đã véo hắn.

Trước đây, lúc Lục Tinh dạy tôi bơi cũng bị tôi “hãm hại” giống vậy, lần nào nó cũng la oai oái rất là khoa trương. Vậy mà Hứa Dực chưa từng phàn nàn một lời nào.

Tôi hơi thẹn thùng: “Hay là cậu véo tôi đi.”

“Không cần.” Hứa Dực liếc nhìn tôi thật sâu: “Ghi nợ lại, sau này còn nhiều cơ hội.”

Cơ hội? Cơ hội gì mới được?

Tôi không hỏi kỹ, tắm rửa xong thì theo Hứa Dực quay về trường học. Vì để cảm ơn Hứa Dực giúp tôi “khai thông đầu óc”, tối đó tôi cố ý mời hắn ra ngoài ăn bữa tiệc lớn, còn đặc biệt chọn quán thịt nướng mà tôi thích nhất.

Trong lúc ăn thì Lục Tinh gọi điện, tôi không kiêng dè gì mà nhận cuộc gọi ngay trước mặt Hứa Dực: “Gì đấy, đang bận ăn thịt nướng rồi.”

“Lục Thần chị không phải người à, đối với vận động viên thì duy trì hình thể là chuyện quan trọng nhất, chị hiểu không, ít ăn mấy món dầu mỡ này dùm cái!”

Tôi không nhường nhịn mà nói lời độc địa: “Cái cơ thể này có bao nhiêu thịt đâu, còn không nặng bằng một cái nắm tay của người ta.”

Vừa nói xong, Hứa Dực gắp thịt ba chỉ hắn vừa mới nướng xong vào chén tôi. Thịt trong miệng tôi còn chưa nuốt xuống, ngọng nghịu nói chuyện với Lục Tinh: “Chưa ăn gì à?”

Hứa Dực lại liếc tôi: “Cậu ăn trước đi, ăn không xong thì tôi vét hết cho.”

Bên kia đầu dây tĩnh lặng một lát, sau đó Lục Tinh rít gào: “Ai đang ngồi cạnh chị đấy? Chị đi ăn với họ Hứa hay gì? Em bảo chị tránh xa hắn ra rồi mà, chị nghe tai này lọt ra tai kia đúng không!”

Tôi sợ Hứa Dực nghe được nên nhanh chóng vặn nhỏ loa lại: “Sắp thi cuối kì rồi, lo mà ôn tập cho tốt đi, rớt môn thì coi chừng đấy.”

Nói xong là tôi ngắt cuộc gọi ngay. Tôi giải thích với Hứa Dực: “Là em... à, là chị gái tôi, lúc nào cũng ăn nói lớn tiếng.”

Hứa Dực không để ý chuyện tôi lỡ miệng: “Tình cảm chị em cậu không tệ nhỉ?”

“Đó là do cậu chưa thấy chị tôi thôi. Xinh đẹp dịu dàng còn hào phóng, độc lập tự chủ có tư tưởng, không có thằng con trai nào không thích chị ấy. Có được chị gái tuyệt vời như thế thì đương nhiên tôi phải yêu thương chị ấy rồi.”

Hứa Dực bật cười, sau đó mới mở miệng: “Tôi thấy rồi.”

“Hả? Khi nào?” Sao tôi không biết?

“Quên rồi.”

Tôi không bỏ cuộc: “Vậy cậu có ấn tượng gì không, cũng xinh mà ha?”

Dường như Hứa Dực đang nhớ lại chuyện xưa, ngập ngừng nói: “Ừ, cũng xinh.”

Tôi vừa lòng, lúc quay về còn mua ly trà hoa quả cho con khỉ.

Hứa Dực không vui: “Cậu mua cho người ta làm gì?”

“Thân thiết với bạn cùng phòng cũng tốt mà.”

“Tôi cũng là bạn cùng phòng với cậu, sao chưa từng thấy cậu thân thiết gì với tôi thế?”

Tôi trả lời theo bản năng: “Hôm nay lượng thịt mà cậu ăn vượt chỉ tiêu rồi, không thể uống mấy loại này được đâu. Chừng nào về tôi rửa nho cho cậu, ngoan nha.”

Hứa Dực hài lòng.

Vì Lục Tinh, tôi sống khổ sở quá!

Con khỉ nhìn sơ qua đã biết chưa từng được bạn cùng phòng mua trà sữa cho bao giờ, có mỗi ly trà hoa quả mà cứ tấm tắc khen ngon, thái độ với tôi cũng thân thiết hơn nhiều.

Tôi ngồi trên ghế coi chương trình giải trí, Hứa Dực thì ngồi bên cạnh. Tôi thường xuyên đút hai quả nho vào miệng hắn. Không khí tương đối hài hòa.

Con khỉ ném ly trà đã uống cạn sạch vào thùng rác, nhìn tôi và Hứa Dực: “Từ lúc nào mà quan hệ hai người tốt đẹp dữ vậy?”

Hình như con khỉ còn chưa biết chuyện giữa em trai tôi và Hứa Dực. Tôi nhìn biểu cảm ngây thơ của con khỉ, đột nhiên thấy cảm thông cho hắn. Một người hy sinh tốt hơn là ba người phức tạp.

Người anh em này, cuối cùng vẫn là trả giá sai chỗ rồi! (!)

Mấy ngày sau đó Hứa Dực luôn giúp tôi học bơi ở phòng tập thể thao. Tôi cũng không biết chuyện xin nghỉ với huấn luyện viên như thế nào, tóm lại là có hiệu quả.

Tuy rằng tôi còn lâu mới sánh bằng vận động viên chuyên nghiệp, nhưng bơi lội giống người bình thường thì không thành vấn đề.

Vài ngày sau, tôi quay về huấn luyện với đội như cũ.

Không biết có nên nói hay không, nhưng mà đứng cạnh nhiều vận động viên bơi lội chuyên nghiệp như này đúng là có chút... sướng!

Lúc tập hợp, mắt tôi không ngoan ngoãn mà ngó loạn khắp nơi. Phong cảnh đẹp tới mức làm người ta nói không nên lời!

Nhưng mà nhìn qua nhìn lại, Hứa Dực vẫn là người đẹp trai nhất.

Tôi không khỏi cảm thán: Không hổ danh là em trai mình, tinh mắt y chang chị gái nó.

Khi tôi đang nghĩ ngợi thì đột nhiên nhìn thấy một chàng trai đứng ở cuối đội ngũ. Tuy không thuận mắt được như Hứa Dực, nhưng mà dáng người cao vút như cọng hành lá xanh mướt, mặt mày cũng rất động lòng người.

Đây là kiểu cún con chăng? Không ngờ trường học nhỏ bé thế này mà trai đẹp kiểu nào cũng có.

Đang chuẩn bị nhìn thêm vài lần thì Hứa Dực tiến tới ngăn cản tầm mắt tôi: “Đừng có nhìn lung tung, sắp tới lượt cậu rồi kìa.”

Huấn luyện viên ra lệnh một tiếng, người bên cạnh tôi “bùm bùm” nhảy xuống nước. Chỉ có một mình tôi là chậm chạp leo xuống cầu thang, sau khi thích nghi với nhiệt độ nước rồi mới bắt đầu bơi lội.

Huấn luyện viên lập tức nổi giận: “Lục Tinh, em coi sân huấn luyện là chỗ tản bộ à? Tôi bảo em bơi ra trước chứ không có bảo em tắm rửa!”

Tốc độ này đã là nhanh nhất rồi đó...

Hứa Dực giúp tôi giải vây: “Cậu ấy mới khỏi bệnh xong, chắc còn còn chưa khỏe hẳn.”

Huấn luyện viên thổi râu trừng mắt: “Làm gì có vận động viên nào yếu đuối như vậy, còn bệnh nặng nữa à, tôi thấy em thiếu luyện tập thì có! Tiểu Hứa, mấy ngày tới trông coi thằng nhóc này cho tôi, giải toàn quốc sắp khai mạc rồi, người ở đội tuyển quốc gia sẽ tuyển hạt giống tốt ở đó. Thằng nhóc này không được tuyển cũng không sao, nhưng ít nhất đừng để tôi mất mặt xấu hổ!”

Mặt huấn luyện viên đen như than, từ lúc đến đây tôi chưa từng thấy thầy cười lần nào.

Tôi sợ tới mức trái tim run rẩy. Lời huấn luyện viên làm tôi nặng lòng, bởi vì nguyện vọng lớn nhất của Lục Tinh là được vào đội tuyển quốc gia. Từ lúc em ấy lựa chọn con đường bơi lội này, mấy năm nay vất vả thế nào tôi biết hết. Bây giờ khổ sở lắm mới có cơ hội, định mệnh lại để chúng tôi hoán đổi linh hồn.

Nếu như vì chuyện này mà em trai không được tuyển chọn, vậy thì tiếc nuối biết bao nhiêu...

“Tôi giúp cậu.”

Khi tôi lo lắng không thôi thì Hứa Dực đi đến: “Cậu muốn vào đội tuyển quốc gia mà đúng không? Tôi giúp cậu tập luyện.”

“Cậu cảm thấy trình độ của tôi... có khả năng sao?”

Hứa dực không làm tôi mất tự tin, ho nhẹ một tiếng: “Ít nhất cũng phải nỗ lực đã, không cố hết sức thì tiếc lắm.”

Hắn nói đúng, tôi không thể từ bỏ! Em trai ngốc ở nhà còn phải dựa vào tôi mà!

Tôi lấy lại tinh thần, theo Hứa Dực đi ra ngoài. Cún con mới thấy hồi nãy đột nhiên ngăn tôi lại: “Lục Tinh, chuyện lúc trước tôi nói với cậu sao rồi?”

“Chuyện gì?”

Chàng trai nhăn mày, vành tai đỏ lên: “Chuyện giới thiệu tôi cho chị cậu đó.”

Chỗ này có chuyện liên quan đến tôi à? Tôi chớp mắt: “Cậu muốn theo đuổi chị ấy?”

“Ừ.”

Ơ hay! Thằng nhóc Lục Tinh này, chuyện quan trọng vậy mà không thèm nói tôi biết!

Tôi nổi hứng nói: “Muốn theo đuổi chị tôi thì chúng ta phải hiểu biết sơ sơ đã, ví dụ như ăn chung bữa cơm. Hay là vầy đi, chúng ta đi ăn một bữa, tôi sẽ tâm sự kỹ càng với cậu chuyện này được không?”

Tôi nói xong mới sực nhớ ra Hứa Dực còn đứng ngay cạnh: “Hứa Dực à, không thì cả ba chúng ta ăn chung?”

Hứa Dực lạnh mặt: “Hai người đi đi.”

Hắn dứt lời là đi luôn. Đang êm đẹp, sao tự nhiên nổi giận rồi?

Con trai khó hiểu thật.

Tối đó lúc đi ăn với cún con, tôi không thể nào ngừng nghĩ về chuyện Hứa Dực thay đổi thất thường được.

Tôi hơi mất tập trung. Huống chi tôi còn chưa biết có phải Hứa Dực đã nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn đời của tôi lên rồi hay không. Tôi luôn cho rằng cún con này chỗ nào cũng tốt, nhưng mà tổng hợp lại thì chẳng có cảm giác gì.

Trên đường trở về, tôi mua ít đồ ăn vặt cho Hứa Dực và con khỉ. Gần đây con khỉ được tôi cho ăn nhiều nên thân thiết lắm, thấy tôi về là ra đón ngay. Trên mặt hắn còn đắp miếng mặt nạ tôi cho mấy hôm trước.

“Ngôi sao nhỏ lại mua đồ ăn ngon gì về đấy?”

Tôi để túi lên bàn: “Tự chọn đi.”

Tôi cũng đưa cho Hứa Dực một túi mà hắn không thèm để ý tới tôi. Con khỉ nháy mắt, lắc đầu ra hiệu ám chỉ tâm trạng hắn không tốt.

Vậy là còn giận à?

Tôi không hiểu nổi, đang định hỏi một chút thì Lục Tinh gọi video đến. Tôi vội vàng chạy ra ban công nhận cuộc goi.

Tôi hỏi Lục Tinh: “Sao lúc trước em không nói với chị là trong trường em có người yêu thầm chị hả?”

Lục Tinh lập tức cảnh giác: “Ai, thằng nào tìm chị? Có phải họ Hứa không?”

Gì mà họ Hứa, tôi nhớ rõ cún con mang họ Đàm.

Lục Tinh nghe vậy thì nhẹ nhàng thở phào: “Quả dưa non thôi, đâu phải kiểu chị thích đâu, em làm chuyện dư thừa làm gì cho mệt.”

Không ai hiểu rõ chị bằng em.

Thật ra tôi không thích mấy nhóc còn hôi sữa, còn kiểu chó săn như Hứa Dực thì... vừa vặn hợp ý tôi.

Khoan đã, tôi nghĩ bậy bạ gì thế này? Tôi bị ý nghĩ đột nhiên nảy ra đó dọa giật mình.

Lục Tinh thấy tôi không nói lời nào thì cảnh tỉnh tôi: “Chị đang khoác bộ da của em đó, ở trường học đàng hoàng chút, đừng có ngày nào cũng kề vai sát cánh với đám con trai rồi làm em mang tiếng đấy!”

Em trai nhắc nhở bây giờ tôi là Lục Tinh, cho nên hôm nay tôi bỏ rơi bạn trai chính quy, đi ăn với người khác nên Hứa Dực giận à?

Lúc tôi đang cân nhắc thì đầu dây bên kia có ai đó kêu em trai tôi. Em ấy bất lực nói: “Lớp trưởng của chị rủ em đi WC chung. Bọn con gái các chị phiền quá, đi WC còn phải chia bè kết phái. Không nói nữa, chị giữ sức khỏe nhé.”

Em trai la lên “tới liền” xong là ngắt cuộc gọi ngay làm tôi ngu người.

Từ lúc nào mà tôi có thói chia bè kết phái đi WC. Có phải học sinh tiểu học đâu? Hơn nữa tôi và lớp trưởng hình như đâu có thân thiết lắm?

Thôi đi, bây giờ tôi không có tâm trạng quan tâm chuyện này. Tôi quay đầu, nhìn chàng trai viết năm chữ “người sống chớ quấy rầy” trên mặt kia mà thở dài.

Biết làm sao bây giờ, phải dỗ thôi chứ sao.

Yêu đương phiền phức ghê.

Tôi lết lại gần hắn: “Hứa Dực, cậu không ăn đồ ăn vặt tôi mua cho à?”

“Không đói bụng.”

“Thế tối nay cậu ăn gì rồi nè?”

“Không ăn.”

Nghe thấy chưa, ghen chứ gì nữa.

Tôi tự nhéo lỗi tai, ho nhẹ nói: “Có muốn... lên nằm thử coi màn giường của tôi thế nào không?”

...................

(!) 终究还是错付了/ cuối cùng vẫn là thanh toán sai: Một câu nói trong "Chân Hoàn truyện", cảnh Chân Hoàn nhận ra mình chỉ là thế thân, khóc thốt lên câu này.
 
Sao Đổi Ngôi
Chương 4


Tôi dỗ được Hứa Dực rồi, ngày hôm sau chúng tôi bắt đầu kỳ huấn luyện đặc biệt. Ngoại trừ lúc ngủ ra thì toàn bộ thời gian còn lại của tôi đều ngâm mình dưới bể bơi.

Tôi không còn tâm trạng ngắm trai đẹp nữa, chỉ muốn được ngủ bù mà thôi. Đồng thời lúc này em trai tôi cũng không tốt đẹp gì cho cam.

Tôi học ngành Tài chính, trường học cũng thuộc hàng top đầu toàn quốc. Sắp tới ngày thi cuối kỳ rồi, em ấy phải chịu áp lực lớn lắm.

Chúng tôi đều đang nỗ lực vì đối phương, ở trong lĩnh vực mà chúng tôi không am hiểu.

Tối đến, Hứa Dực thấy tôi mệt quá nên leo lên giường giúp tôi mát xa thả lỏng. Tôi được xoa ấn thoải mái đến mức thở ngắn than dài. Không khỏi cảm thán nếu như tôi cũng có đối tượng tốt như này thì hay biết bao nhiêu.

Trong không gian tối tăm kín đáo chỉ có tôi và Hứa Dực. Giường đơn vốn nhỏ hẹp, khoảng cách giữa hai chúng tôi rất gần. Tôi còn có thể nhìn thấy lông mi hắn thật rất rõ.

Không khí dần dần mờ ám. Tim tôi đập càng lúc càng nhanh...

Đột nhiên, con khỉ kia thò đầu vào thăm dò: “Hai người kéo màn làm gì đấy, giường còn lắc qua lắc lại, Tinh Tử còn ư a r3n rỉ hơi bị dung tục đấy nhá.”

Nói xong hắn còn nhe hàm răng trắng ớn ra: “Ý là có gì cho tôi tham gia với.”

“Cút!” Tôi và Hứa Dực cao thấp đồng thanh lên tiếng.

Tối đó tôi cứ lăn lộn mãi mà không ngủ được. Tôi có cảm giác là có gì đó bị chệch khỏi đường ray rồi.

Tôi nhắn tin cho Lục Tinh: “Em đoán xem chừng nào chúng ta mới đổi linh hồi lại như cũ, chị sắp chịu không nổi rồi.”

Lục Tinh còn chưa ngủ, nhanh chóng chia sẻ một bức ảnh cho tôi: “Còn em thì chịu nổi chắc? Lớp trưởng của chị có trách nhiệm ghê gớm, còn đang giúp em học bổ túc cải thiện điểm số, chưa chịu cho em đi ngủ đây nè.”

Tôi phóng to hình ảnh lên, trên bàn để một chồng sách và bài thi. Ở góc ảnh còn có một cô gái nhỏ mặc áo ngủ dâu tây màu hồng nhạt đang tập trung học bài.

Trước đây tôi không quá hiểu rõ con người lớp trưởng khoa tôi, thì ra cô ấy còn có bản lĩnh khiến một thiếu niên tăng động trở nên yên tĩnh như thế.

Thôi không sao, tình trạng thê thảm của Lục Tinh an ủi tôi nhiều lắm. Có qua có lại mới toại lòng nhau đó mà.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến giải thi đấu toàn quốc. Em trai tôi bận thi cuối kỳ nên không đến đây cổ vũ tôi được. Ba mẹ tôi thì có tới, họ ngồi ở trên khán đài cầm lá cờ nhỏ đung đưa qua lại cho tôi thấy.

Đây là lần đầu tiên tôi thi đấu ở nơi có nhiều người theo dõi như vậy nên rất hồi hộp.

Hứa Dực đứng bên cạnh tôi, thấy tôi thở gấp nên hỏi: “Sao vậy?”

“Cậu nói xem, lỡ như tôi thua thì biết làm sao?”

Hứa Dực vỗ đầu tôi: “Cho dù kết quả như thế nào thì tôi cũng sẽ chờ cậu ở vạch đích.”

Tôi và Hứa Dực bị chia ra hai tổ khác nhau. Vận động viên bắt đầu chuẩn bị, tôi hít sâu một hơi rồi đứng lên ván nhảy. Súng báo hiệu vang lên, tôi nhắm mắt nhảy xuống.

Vào giây phút đó, tôi có cảm giác như cả thế giới đều tĩnh lặng, trong đầu chỉ có hình ảnh Hứa Dực liều mạng dẫn tôi bơi về phía trước.

Tôi dựa vào ký ức cơ bắp(!), đột nhiên bơi nhanh đến đích. Khi cảm thấy sắp rút cạn không khí trong lồ ng ngực, tôi nhận ra bản thân đã chạm vào vách tường hồ nước.

Tôi ngẩng đầu lên khỏi mặt nước, tháo kính bơi ra thở hổn hển.

Thành tích nhanh chóng được xác định.

Lục Tinh, hạng nhì.

Tôi không tin nổi, lau mắt nhìn lại lần nữa rồi hét to vui sướng.

Tôi leo lên bờ, chạy đến chỗ Hứa Dực: “Hạng nhì, tôi vào vòng bán kết rồi! Hứa Dực, cậu có thấy không? Tôi được hạng nhì đó!”

Hứa Dực ôm tôi: “Thấy rồi, cậu đã làm được.”

Vòng tiếp theo là lượt Hứa Dực thi đấu. Tôi bình tĩnh lại từ cơn kích động, lùi ra sau tìm điện thoại để ghi hình cho Hứa Dực.

Bỗng dưng đầu óc tôi quay cuồng choáng váng. Tôi đoán là do vận động quá sức, lắc lắc đầu không để ý lắm, tiếp tục dùng điện thoại ghi hình.

Trên màn hình, Hứa Dực tựa như con cá voi dũng cảm tiến lên, dùng khí thế sức địch vạn người, đạp sóng cấp tốc bơi về đích. Khi hắn vượt qua người hạng nhì được một phần ba cơ thể rồi thì tôi la hét khàn cả giọng.

Kết quả không ngoài ý muốn, thành tích xác nhận Hứa Dực hạng nhất toàn tổ thi đấu, đương nhiên cũng thành công vào được vòng bán kết.

Tôi hét lớn lao tới, kết quả là có một cô gái khác còn nhanh chân hơn tôi. Cô gái đó ôm hắn nói: “Anh giỏi quá, không uổng công em cố ý về nước cổ vũ, anh không làm em thất vọng chút nào!”

Hứa Dực yêu chiều sờ đầu cô gái, còn chưa chịu đẩy người ta ra.

Ha ha, đã có em trai tôi rồi mà còn ân ân ái ái với cô bé khác.

Đồ lăng nhăng!

Tôi lại bắt đầu chóng mặt, biểu cảm cũng tệ hơn.

Hứa Dực phân tâm, chú ý tới tôi: “Cậu không sao chứ?”

Tôi lạnh nhạt trả lời: “Không sao.”

Vòng bán kết sắp bắt đầu, tôi tránh né bàn tay Hứa Dực, không cho hắn sờ trán tôi: “Tôi đi chuẩn bị thi đấu.”

Lần thứ hai đứng trên ván nhảy, tôi cảm thấy đầu óc nặng nề vô cùng. Mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy âm thanh súng báo hiệu. Tôi nhảy xuống nước theo bản năng, sau đó ý thức lập tức bị dòng nước xung quanh bao phủ.

Sau khi tỉnh lại, tôi thấy bản thân đang ngồi trong phòng học, trước mặt là bài thi toán cao cấp mới làm được phân nửa.

Tôi:...

Bây giờ tôi thật sự không phân biệt được, giữa bơi lội và toán cao cấp thì tôi ghét môn nào nhiều hơn.

Tôi không ngờ là chúng tôi hoán đổi linh hồn ngay lúc này. Nhưng mà tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm. Tôi tự biết năng lực mình tới đâu, vào được vòng bán kết là may mắn lắm rồi. Tôi không chắc bản thân có thể vào được vòng chung kết.

Hít sâu một hơi, tôi bình tĩnh làm bài thi. Không thể không nói là tôi giỏi việc học hành hơn. Cuối cùng tôi còn dành được chút thời gian kiểm tra lại nội dung Lục Tinh đã làm thêm một lần. Độ chính xác còn rất cao, xem ra mấy ngày nay tên học dốt kia đã vất vả nhiều rồi.

Kết thúc bài thi, tôi vội vã xem tình hình thi đấu của Lục Tinh.

Lớp trưởng Trần Mộng Tuyền tiến tới hỏi: “Cậu làm bài thế nào rồi, lúc ôn bài ít nhất cũng phải trúng đề tới 80%.”

“Làm khá tốt.”

“Mình đi mua sữa bò, đi chung không?”

Tôi cầm điện thoại: “Không được, mình phải gọi điện cho em trai.”

Có lẽ cô ấy không ngờ là tôi sẽ từ chối nên sửng sốt, sau đó thì cười, nói một câu “được thôi” rồi rời đi.

Tôi gọi cho Lục Tinh hai lần mà không ai bắt máy. Tôi đoán là còn chưa thi đấu xong nên nhắn tin cho mẹ: “Sao rồi mẹ?”

Một lát sau mẹ tôi mới nhắn lại: “Lục Tinh hạng ba, tiến vào vòng chung kết.”

Tôi thở phào, may mắn không làm em trai thua cuộc. Tôi còn muốn hỏi thăm người khác, nghĩ tới cảnh tượng hắn ôm cô bé kia thì đè ép ý niệm đó xuống.

Không ngờ mẹ tôi nhắn tiếp: “Hạng nhất vòng bán kết học chung trường với em trai con đó, lớn lên đẹp trai mà bơi lội cũng giỏi, con không tới xem thì tiếc thật.”

Tôi giống mẹ, đều là người thích cái đẹp. Tôi đọc lại tin nhắn mẹ gửi, biết chắc chắn người bà nói là Hứa Dực.

Hừ, ai mà thèm hỏi thăm hắn chứ.

...............

(!) Ký ức cơ bắp: khi đã quá thành thạo một kỹ năng, cơ bắp của con người sẽ ghi nhớ nó, vô thức hành động theo ký ức mà không cần suy nghĩ. Giống như khi gõ bàn phím hay lái xe, tay sẽ tự động điều khiển theo thói quen.
 
Sao Đổi Ngôi
Chương 5


Tôi buông điện thoại ra, đi tìm bạn cùng phòng. Tôi định về phòng cùng họ, kết quả bọn họ thấy tôi thì không vui chút nào.

“Thần Thần, gần đây cậu lơ là tụi này quá, ngày nào cũng bám dính lớp trưởng.”

Không phải Trần Mộng Tuyền không tốt, mà do thường ngày cô ấy chỉ thích ở một mình, không có hoạt động chung gì với chúng tôi cả. Thật ra tôi cũng không biết tại sao thằng em nhà tôi lại thân thiết với Trần Mộng Tuyền như thế.

Tôi nói đùa: “Tại mình, tại mình hết, lơ là mấy cục cưng quá trời, đêm nay để mình làm chủ mời mọi người ăn lẩu, chịu không?”

Mọi người nghe vậy mới hài lòng. Tối đó, lúc chúng tôi định đi ra ngoài thì Trần Mộng Tuyền đứng chờ tôi ngay ngoài cửa phòng: “Tối nay ăn gì?”

Tôi không ngờ thằng nhóc Lục Tinh này còn ăn tối với Trần Mộng Tuyền.

Tôi tự nhiên thấy xấu hổ: “Mình hẹn bạn cùng phòng đi ăn lẩu rồi, hay là cậu đi chung luôn nha?”

Trần Mộng Tuyền cụp mắt, sau đó cười nói: “Không cần, mọi người đi đi, tối nay mình còn phải ôn bài.”

Tôi nhìn bóng lưng Trần Mộng Tuyền mà cứ thấy kỳ lạ khó hiểu.

Khi tôi gọi điện cho Lục Tinh thì hỏi: “Chuyện giữa em và Trần Mộng Tuyền là sao đấy?”

Lục Tinh hoảng hốt đáp: “Hôm nay cô ấy có khỏe không?”

Tôi nhíu mày: “Không lẽ em thích cô ấy à?”

Lục Tinh lập tức kích động: “Em à? Em đâu có, em...”

Cái kiểu này nhất định là nó thích người ta mất rồi.

Nhưng Lục Tinh và Hứa Dực đang quen nhau mà? Tôi tính toán sơ đồ quan hệ, nghi ngờ Lục Tinh bị Trần Mộng Tuyền bẻ thẳng cho nên thay lòng đổi dạ?

Vậy còn Hứa Dực thì sao?

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Sao nhà chúng ta lại đẻ ra một đứa đứng núi này trông núi nọ như thế chứ!”

Sau khi ngắt cuộc gọi thì tôi sửng sốt một lúc lâu. Đột nhiên tôi phát hiện ra trên màn hình có thông báo thêm bạn mới.

Đó là Hứa Dực.

Tôi do dự giây lát, cuối cùng lựa chọn đồng ý. Có lẽ là vì tôi thấy có lỗi thay Lục Tinh, người làm chị như tôi có chút chột dạ.

Tôi chủ động chào hỏi: [Chào em trai.]

Gửi tin xong tôi còn cẩn thận đính kèm thêm một cái icon cười nhe răng, cực kỳ phù hợp với hình tượng chị gái dịu dàng thiện lành của tôi.

Kết quả đối phương còn không thèm chào hỏi lại mà nhảy thẳng vào nội dung chính: [Người tới sân thi đấu xem tôi bơi lội là em họ tôi.]

Ý hắn muốn nói đến cô bé ôm hắn đấy à?

Tôi ngạc nhiên lắm, cảm thấy hắn đâu cần giải thích với tôi làm gì. Nhưng mà so sánh với Lục Tinh hư hỏng kia thì Hứa Dực thành thật hơn nhiều, còn biết giải thích với người nhà.

Tôi càng thấy ngượng ngùng với Hứa Dực hơn nên cứ ăn nói lung tung: [Em họ em với em yêu thương nhau nhỉ, hôm nay chị bận thi nên không thể tới tận nơi cổ vũ mọi người, đáng tiếc thật.]

[Vòng chung kết có tới không?]

[Nếu rảnh thì đi.]

Hắn lập tức nhắn lại ngay: [Tôi chờ.]

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi đọc lại nội dung tin nhắn thêm lần nữa. Hình như Hứa Dực nói chuyện thoải mái quá thì phải?

Ăn nói trống không, vô lễ quá rồi!

Tôi giận, nhắn tin cho Lục Tinh nói: [Sau này em còn gây chuyện thị phi thì tự giải quyết đi nhé.]

Lục Tinh đáp trả ngay: [Chị bị bệnh à?]

Sau đó còn nhắn tiếp: [Ngày mai chị nhớ dẫn lớp trưởng tới xem vòng chung kết đó.]

Tới nước này rồi còn luôn miệng lớp trưởng này lớp trưởng nọ: “Hừ, nằm mơ đi.”

Tuy tôi nói vậy nhưng dù sao Lục Tinh vẫn là em ruột của tôi. Ngày hôm sau tôi mặt dày đi hỏi lớp trưởng có muốn tới xem em trai thi đấu hay không. Trái với dự đoán, lớp trưởng vậy mà nhận lời.

Tôi sợ bị lộ tẩy nên mời thêm bạn cùng phòng đi cùng. Lục Tinh giúp chúng tôi vào khu VIP, khoảng cách đến sân thi đấu rất gần.

Trước lúc thi, Lục Tinh chạy chậm đến chỗ chúng tôi, vừa thấy Trần Mộng Tuyền thì khóe môi suýt nữa thì kéo tới mang tai.

Đồ không có chí tiến thủ này, không biết là con nhà ai mà kỳ cục!

Khi tôi còn đang khinh thường em trai thì cảm nhận được có người nhìn qua.

Hứa Dực à?

Hắn cũng đến, phía sau hắn còn có con khỉ kia.

Con khỉ thấy tôi thì lễ phép lên tiếng: “Chào chị.”

Tôi chú ý thấy khóe mắt hắn ửng đỏ, nể tình trước đây là bạn cùng phòng nên tôi thăm hỏi đôi câu: “Khóe mắt em sao thế?”

Lục tinh nghe tôi hỏi thì hừ lạnh một tiếng: “Tối hôm qua cậu ta phát điên, một hai đòi gọi em là ngôi sao nhỏ nên bị em đánh đấy.”

Trước đây con khỉ hay gọi tôi như thế...

Khỉ con, thật lòng xin lỗi cậu.

Hứa Dực luôn đứng sau lưng tôi, im lặng không nói gì. Đến lúc sắp sửa thi đấu, đoàn người chuẩn bị quay về thì hắn mới hỏi tôi: “Lục Thần, tôi lấy mấy giải quán quân về cho chị được không?”

Lục Tinh vốn định rời đi, nghe hắn nói vậy thì quành lại hùng hổ nói: “Đó là chị gái tôi, có cho thì cũng là tôi cho, không đến lượt cậu đâu. Đi đi đi, nhanh chân lên.”

Em trai nói xong thì xô đẩy Hứa Dực rời đi. Sau khi bọn họ biến mất thì bạn cùng phòng của tôi mất hết lý trí hò hét: “Thần Thần, cậu có quen biết anh đẹp trai hồi nãy không? Đẹp trai điên lên được!”

Tôi vừa định bảo đó là em rể tôi, khi thấy lớp trưởng vẫn còn dõi theo Lục Tinh thì ngập ngừng.

Tôi khô khan nói: “Đó là bạn học của em trai mình.”
 
Sao Đổi Ngôi
Chương 6: Hoàn


Hôm nay là ngày diễn ra trận chung kết toàn quốc. Tình hình thi đấu so với hôm qua càng dữ dội hơn. Người vào được vòng này phần đông là tuyển thủ trẻ tuổi tại ngũ trong nước.

Rất nhanh đã đến hạng mục bơi tự do 400m nam. Lần này Hứa Dực và Lục Tinh đều ra trận.

Không giống với những hạng mục khác, đây là sự kiện có nhiều vận động viên đội tuyển quốc gia tham dự nhất. Bên cạnh Hứa Dực chính là người đoạt giải quán quân năm trước.

Các tuyển thủ vào vị trí của họ. Súng báo hiệu vang lên, tất cả gần như nhảy xuống nước cùng một lúc.

Tôi không thể nào rời mắt khỏi Hứa Dực. Chàng trai đó giống như một con cá linh hoạt đang rong ruổi, khuấy động giữa lòng đại dương. Tốc độ của hắn và người bên cạnh rất nhanh, hai người cùng nhau tiến về phía trước.

Tiếng hoan hô ở xung quanh nổ tung cả khán đài. Ngay cả Trần Mộng Tuyền vốn thích yên tĩnh cũng lớn giọng hét: “Cố lên!”

Chỉ có tôi là mím môi, còn không dám hít thở nữa kìa.

Mười mét... năm mét... chỉ còn lại một mét, chạm đích rồi!

Mắt thường không tài nào phân biệt được hai người họ ai thắng ai bại. Tất cả mọi người đều nhìn lên màn hình lớn chờ đợi kết quả cuối cùng.

Một phút sau, thành tích xuất hiện.

Hứa Dực!

Hạng nhất chính là Hứa Dực!

Hạng nhì chỉ thua hắn có 0.02 giây mà thôi!

Toàn sân thi đấu lại sục sôi thêm lần nữa!

Sau bảy năm, cuối cùng đại học Thể dục Thể thao Minh Thành cũng đoạt được giải quán quân ở hạng mục bơi tự do 400m nam.

Tôi chú ý ở bên ngoài có vị huấn luyện viên nhìn ai cũng không vừa mắt kia nhẹ nhàng thở phào, gương mặt vạn năm nhăn nhó đã nở nụ cười.

Lại nhìn ra giữa sân, đột nhiên tôi chạm mắt với Hứa Dực.

Chàng trai kiêu ngạo chỉ ngón trỏ vào tôi, sau đó dùng khẩu hình nói rằng: “Cho chị.”

Hạng nhất dành cho chị.

Trái tim tôi đập bình bịch, có gì đó đã chệch khỏi đường ray. Tôi cười thầm trong lòng, ngoài miệng vẫn bĩu môi lải nhải là cho tôi làm gì, phải cho Lục Tinh mới đúng...

Khoan đã, hình như tôi quên mất một chuyện.

Em trai tôi cũng tham gia thi đấu mà, Lục Tinh đâu rồi?

Lục Tinh hạng mấy?

Tôi nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng Lục Tinh, thằng nhóc này đã nhảy ra khỏi mặt nước, chạy như điên ở khắp nơi. Nó vừa chạy vừa vẫy tay, hôn gió với chúng tôi.

Hạng ba.

Người ta hạng nhất còn không thèm khoe khoang, thằng này hạng ba mà huênh hoang gì đấy.

Tôi cạn lời, sau đó lại nhớ đến cơ thể em trai nhỏ nhắn như con gà luộc. Thôi được rồi, hạng ba không tệ chút nào.

“Lục Tinh, cậu và em ấy...”

Trần Mộng Tuyền đột nhiên mở miệng, mắt nàng còn chưa dứt ra khỏi người Lục Tinh, khóe môi vẫn giữ ý cười.

“Sao vậy?”

Trần Mộng Tuyền im lặng một hồi rồi lắc đầu: “Không có gì, chắc là mình suy nghĩ nhiều thôi.”

Thành tích của đại học Thể dục Thể thao Minh Thành khá tốt, huấn luyện viên mở lòng hảo tâm, cho phép nhóm vận động viên nghỉ một ngày phép.

Lục Tinh sắp xếp mời tôi và bạn cùng phòng đi ăn. Trò giương đông kích tây thôi, thật ra nó muốn đi ăn với Trần Mộng Toàn đó mà.

Mặc dù biết làm thế này là không đúng nhưng tôi vẫn “tiếp tay cho giặc”, đi rủ Trần Mộng Tuyền ăn chung. Kết quả là khi đến đó, tôi phát hiện Hứa Dực cũng có mặt.

Tôi túm Lục Tinh qua một bên, nhỏ giọng hỏi: “Sao em còn gọi hắn tới?”

Tình cũ tình mới xuất hiện cùng một lúc có khác gì chiến trường thảm khốc đâu!

Lục Tinh trợn trắng mắt: “Hắn nhất quyết đòi theo mà.”

Lục Tinh không dám nói là nó không đánh lại Hứa Dực...

Lục Tinh cứ như lần đầu biết yêu, tâm tư e thẹn không che giấu nổi. Em ấy nhìn y chang đại thái giám, suốt buổi làm người hầu đi theo sau quân vương Trần Mộng Tuyền.

Chúng tôi mới ngồi xuống, Lục Tinh thấy Trần Mộng Tuyền đứng dậy là bám đuôi ngay: “Đi toilet à? Em đi cùng chị.”

Bộ dạng nịnh nọt này thật sự nhìn không nổi.

Hứa Dực được sắp xếp ngồi cạnh tôi. Lặng lẽ nhìn qua thì thấy mặt hắn không có biểu cảm gì. Lúc gọi đồ ăn thì tôi đặc biệt đặt vài món hắn thích ăn, coi như là xin lỗi thay em trai vậy.

Bầu không khí có chút xấu hổ. Tôi cảm thấy nên nói vài lời giải vây nên chủ động mở miệng: “Lần này em đạt hạng nhất, muốn vào đội tuyển quốc gia thì chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?”

“Ừ.”

Ok, cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Im lặng một lát, tôi lại tìm lời để nói: “Có khi chị thấy hâm mộ mấy em biết bơi lội, còn chị từ nhỏ đã là con vịt cạn rồi. Lục Tinh dạy chị bơi nhiều lần lắm mà mãi không học được.”

Hắn sâu sắc liếc nhìn tôi một cái: “Tôi có thể dạy chị.”

Tôi thật sự không có ý này, kết quả hắn lại nói: “Sẵn tiện trả lại thứ chị còn nợ tôi.”

Tôi mơ hồ không rõ: “Chị nợ em cái gì?”

“Không nhớ? Lúc trước chị véo tôi bị thương, còn nói là cho tôi véo lại mà.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn, hai mắt tròn xoe: “Em... em...”

Hứa Dực lạnh mặt cả buổi cuối cùng cũng cười nhẹ. Tôi còn định nói tiếp thì Lục Tinh dẫn Trần Mộng Tuyền quay lại. Tôi đành ngậm miệng, không nói gì nữa.

Trong lúc ăn Hứa Dực luôn chăm sóc tôi, không cần tôi mở miệng, lần nào hắn cũng gắp chính xác món mà tôi muốn ăn vào chén cho tôi.

Con khỉ mua cho mỗi người chúng tôi một ly trà sữa. Tôi uống được phân nửa thì để trên bàn. Không được bao lâu thì Hứa Dực đổ nước chanh vào cái ly không ở gần đó, bản thân hắn thì tự nhiên uống trà sữa của tôi.

Bàn ăn nháy mắt tĩnh lặng. Mấy đôi mắt nhất trí nhìn chằm chằm tôi và Hứa Dực. Mặt già của tôi tức khắc đỏ ửng, đó là thói quen được tạo ra vào lúc tôi ở cùng Hứa Dực trong ký túc xá.

Tôi thích uống trà sữa nhưng sợ tăng cân, lúc nào cũng uống có nửa ly là ngừng. Hứa Dực chê tôi lãng phí, tự nguyện giải quyết hộ nửa ly còn lại. Khi đó tôi cảm thấy dù sao bản thân đang dùng cơ thể của Lục Tinh, hai người họ vốn là một đôi, tôi không cần nặng lòng làm gì.

Nhưng bây giờ chúng tôi đã đổi lại rồi mà!

Tôi không dám nhìn biểu cảm của người khác mà vùi đầu ăn cơm không.

Lục Tinh nhịn hết nổi, đứng dậy trước tiên nói: “Lục Thần, ra ngoài nói chuyện.”

Xong rồi xong rồi, em trai phát hiện chúng tôi liếc mắt đưa tình, còn không gọi chị mà kêu thẳng tên ra kìa.

Tôi cụp mắt đi theo Lục Tinh, nghe thằng bé chất vấn đầy đầu: “Hứa Dực thổ lộ với chị rồi đúng không? Em biết ngay mà, hôm nay hắn mặt dày đến đây nhất định là có ý đồ đen tối! Đã nói em không muốn hắn làm anh rể. Hắn cứ suốt ngày ăn h**p em, làm em khó chịu trong đội tuyển. Bây giờ còn có âm mưu dùng thân phận đè đầu em à? Chị không được đồng ý, nghe không, bây giờ em phải tính sổ với hắn!”

Lời em ấy làm tôi ngu người: “Hai đứa... không phải một đôi à?’

Lục Tinh nghe hiểu, mặt mày như ăn phải ruồi: “Chị nói lại xem?”

Xong đời, hiểu lầm rồi!

Hứa Dực đi tới, trên vai còn vác túi xách của tôi.

Lục Tinh dậm chân: “Họ Hứa kia, cách xa chị tôi ra!”

Hứa Dực hờ hững nhìn em trai: “Hình như cô gái đi toilet chung với cậu đang tìm cậu đấy.”

Lục Tinh xìu xuống ngay: “Sao cậu không nói sớm.”

Sau đó em trai hấp tấp quay về, ngoài cửa chỉ còn lại hai người chúng tôi.

“Ra ngoài một lát được không?”

Tôi gật đầu rồi hỏi: “Em biết từ lúc nào thế?”

“Lúc chị hỏi tôi hướng đi đến phòng tắm.”

Không ngờ là sớm như thế: “Làm sao em biết được đó là chị, không đúng, nếu như em biết chị không phải Lục Tinh, sao em còn nói mấy câu khiến người ta hiểu lầm như vậy!”

Còn có xà phòng, còn tắm ch ung...

Rõ ràng là cố ý dẫn đường cho tôi liên tưởng đến mấy thứ tà ác mà!

Khóe môi Hứa Dực cong lên: “Chị không nhớ rõ à? Chị, tôi thích chị năm năm rồi đấy.”

Tôi sững sờ.

Năm năm?

Đột nhiên tôi nhớ có lần Hứa Dực nói từng gặp tôi trước đó. Nhưng tôi không có ấn tượng gì hết.

Hứa Dực nhắc nhở tôi: “Tôi và Lục Tinh học cùng nhau, nghỉ hè cấp hai tôi đến nhà chị ở mấy ngày.”

Nhắc đến chuyện này tôi mới nhớ ra, khi đó đúng là Lục Tinh từng dẫn bạn bè về nhà. Lúc ấy tôi vừa lên cấp ba cũng đang vào kỳ nghỉ. Mặt mũi đứa trẻ đó thế nào thì tôi đã quên, chỉ ấn tượng việc em ấy ốm yếu lắm, vừa đến nhà tôi đã phát sốt.

Lục Tinh vẫn còn là trẻ con không biết làm gì. Kết cục là tôi chăm sóc em ấy cả đêm.

“Em, em là con ma ốm đó à?” Khi đó Hứa Dực vừa gầy vừa lùn, đâu có giống như bây giờ!

Hứa Dực tươi cười đầy mặt: “Là tôi.”

“Cho nên từ lúc đó em đã... Hứa Dực, em lớn trước tuổi quá rồi đó!”

Hứa Dực cười ra miệng: “Chuyện yêu đương đâu có phân biệt tuổi tác.”

Nói xong, Hứa Dực nắm tay tôi thở dài: “Tôi dùng đủ mọi cách hỏi thăm tin tức về chị từ Lục Tinh, lần nào cậu ấy cũng bao che cho chị, không cho tôi tiếp cận chị. Nếu không bị cậu ta ngăn cản thì tôi đã theo đuổi được chị từ lâu rồi.”

Tôi không ngờ là giữa bọn họ còn có chuyện như thế, rầm rì nói: “Chị đâu có dễ theo đuổi.”

“Nếu tôi c ởi trần thì sao?”

“Chị không phải loại người đó.”

“Nếu tôi còn cho chị sờ?”

Ý chí của tôi bắt đầu lung lay: “Vậy thì chị... cân nhắc một chút?”

“Chị có thể cắn một cái.”

Tôi chợt liên tưởng ra vài thứ, nhanh tay che mũi lại: “Đủ rồi, chị đồng ý.”

Hứa Dực không thể kiềm chế nữa, duỗi tay ôm tôi nói: “Vẫn là bạn gái nhà mình tốt hơn. Chị không biết đâu, lúc trước tôi phải xây dựng tâm lý dữ dội lắm mới có thể đối diện với gương mặt của Lục Tinh.”

Tôi cười, nhón chân chủ động hôn lên môi hắn: “Em vất vả rồi.”

Ánh mắt Hứa Dực tối sầm, mạnh mẽ hôn lại tôi.

Thật lâu sau đó hắn mới buông tôi ra: “Không vất vả, đừng có hoán đổi thêm lần nào nữa là được.”

(Hoàn)
 
Back
Top Bottom