Cập nhật mới

Khác Săn Yêu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400319387-256-k768799.jpg

Săn Yêu
Tác giả: MoRaVungOi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một người bạn đến từ vương quốc phía bên kìa bán cầu bị mất tích ở vùng núi Yêu Lĩnh Thuộc địa phận của nước Nam.

Hai người bạn của anh vì quyết tìm hiểu lý do mất tích của bạn mình đã đến tận chân núi tìm sự giúp đỡ của một vị cao nhân ẩn dật theo lời mách bảo của một giáo sư chuyên nghiên cứu chữ tượng hình cổ, từ đó đối mặt với những bí ẩn trong núi Yêu Lĩnh cũng như bí ẩn của chính vị cao nhân đang giúp đỡ họ.



historical​
 
Săn Yêu
0. Mở đầu


Heinrich Fitzerald, công tử của một gia đình trung lưu ngụ ở phía Nam vương quốc Celestria, vừa trở về sau hai tháng du ngoạn ở rìa vùng biển Emerd, hay tin người bạn thân của mình là Ewan Fischer, mất tích trong chuyến đi sang bên kia bán cầu.

Một người bạn khác nữa của anh, vội vàng chạy tới nhà và cầm trên tay một quyển họa ký.

"Cậu ấy lúc nào cũng hí hoáy tô tô vẽ vẽ cái gì đó.

Và đây, cậu xem, toàn là những con thú vật kì lạ."

Trong cuốn họa ký được bọc bằng da thuộc, những trang giấy đã hơi ngả vàng và có những chỗ bị nhòe đi cả vết than chì, những con vật kỳ lạ được vẽ và đổ bóng tỉ mỉ trên từng trang giấy.

Đó là những con chim với những chiếc mỏ nhìn như nòng đại bác, những con gấu với thân hình như những con rồng trắng, hay cả những con cá với ba cái đuôi tõe ra từ một cái chính.

"Cậu ta lấy đâu ra mà vẽ được những con dị thú này?"

"Từ ngày cậu đi, cậu ta từ sáng sớm đã đi đến thư viện thành phố, rồi đến quá chiều muộn mới về nhà."

Heinrich lật đi lật lại quyển sổ tay, cẩn thận đưa lên ngang tầm mắt, nhìn những trang giấy qua ánh đèn vàng ở phòng ngủ, rồi đưa lên mũi hít hít lấy mùi.

"Cậu ta còn biểu hiện gì lạ hơn chứ?"

Rodrigo gãi đầu vò tai, lắc nhẹ.

Heinrich cầm quyển sổ tay, rồi lao thẳng đến thư viện thành phố, ngó lơ Rodrigo cắm mặt chạy theo đằng sau.

"Xin chào cô, tôi có một người bạn tên Ewan Fischer, chính là người hay ngồi ở đây từ sáng cho tới chiều muộn.

Cậu ấy nhờ tôi xem lại những quyển sách mà cậu ấy đã mượn trong tháng vừa qua."

Heinrich nói với cô thủ thư trong thư viện, không quên nháy mắt vài cái, tung cái chiêu mà bao tiểu thư khác trong vùng đồn là ma thuật có thể quyến rũ bất kể cô gái nào trên đời.

Cô thủ thư lôi ra một xấp sổ ghi chép hàng tháng, không quên giấu đôi má ửng hồng và khóe miệng còn đang tủm tỉm.

Heinrich và Rodrigo lướt nhanh qua các trang giấy, rồi dùng bút ghi lại tất thảy những quyển sách mà cậu bạn của họ đã mượn.

"Bảy quyển sách về động vật, hai quyển sách địa lý và một quyển là về chiêm tinh."

Rodrigo nhíu mày:

"Chiêm tinh á?

Sao lại chiêm tinh nhỉ?"

Heinrich khẽ lắc đầu, rồi đi đăng ký mượn tất cả những quyển sách đó.

Trong lúc đọc những quyển sách, một mẩu giấy nhàu nát rơi từ cuốn chiêm tinh học, lả xuống như một chiếc lá héo tàn đã đến chương kết thúc của cuộc đời.

"Heinrich cậu nhìn này!

Một mẩu giấy !"

"Giấy à?"

"Trên đó ghi thứ gì lạ lắm!"

Mảnh giấy nhàu nát đã ngả sang màu vàng cánh gián, mang đầy những dấu vết nhàu nát và những chỗ cứng đờ vì dính nước.

"Hẳn ai đó đã vừa nắm vừa chạy, nên mới toát nhiều mồ hôi khiến cho mảnh giấy này nhòe chữ và cứng như thế."

Trên mảnh giấy là những nét chữ lạ, không giống như những chữ cái latin được sử dụng ở vương quốc Celestria, thay vào đó là những nét sổ, nghiêng, ngang đè lên nhau trông như những hình vẽ.

"Chữ Thục !"

"Chữ Thục ?"

Đất nước phía bên kia bán cầu!

Hai người sáng mắt nhìn nhau.

Hẳn là manh mối Ewan đã để lại chăng?

"Nhưng ai mới biết chữ Thục cơ chứ?"

Rodrigo ngẫm nghĩ một hồi, rồi chợt nhớ ra gì đó.

"Không phải Ewan hay đến phía cuối dãy nhà ở đường Vain sao?

Có thể cậu ấy quen ai đó chuyên nghiên cứu chữ tượng hình cổ."

Hai cậu thanh niên trẻ lại hối hả chạy đến địa điểm vừa lóe lên trong đầu.

"Số nhà 1123...

Hẳn là nó rồi !"

Ba tiếng gõ cửa vang lên.

Cánh cửa gỗ được sơn màu đen tuyền lạnh lẽo như chưa muốn mở cửa tiếp khách, và vẫn như thế sau khi ba tiếng tiếp nữa.

Hai cậu toan chuẩn bị đi thì cửa mở.

Một ông già khoằm mặc áo choàng đen che kín hai mắt, tay chống gậy, ồm ồm cất tiếng :

"Hai cậu tìm tôi ?"

Heinrich vui như kiếm được vàng, cậu vội nói:

"Cháu nghe nói ông nghiên cứu nhiều loại chữ tượng hình.

Chúng cháu muốn nhờ ông dịch một đoạn tiếng Thục."

"Tiếng Thục à ?"

"..."

"Các cậu vào đây."

"Núi Yêu Lĩnh, nước Nam."

Lão lẩm bẩm.

"Nước Nam ?

Không phải Thục sao?"

"Nước Nam ở phía nam của nước Thục, từng bị Thục đô hộ trong khoảng thời gian dài, nên ảnh hưởng chữ viết, văn hóa và trang phục cũng có nhiều điểm tương đồng, song tiếng nói thì còn nguyên đó."

Rodrigo và Heinrich nhìn nhau.

Chắc chắn Ewan đã đến nước này.

"Xin hỏi ông, có phải nước này nhiều quái vật kì bí ?"

Ông già nhìn hai cậu thanh niên, dùng bút viết vài dòng vào một mảnh giấy rồi đưa cho họ.

"Đến đó, các cậu đi tìm một cái hang trú ở khoảng một phần ba chiều cao của thân núi, bên trong là bạn của tôi, đưa mảnh giấy này cho người đó, rồi những con quái thú sẽ dần hiện ra trong tầm mắt."

Hai người cầm tờ giấy, nhíu mày nhìn nhau, song cũng không hỏi thêm gì mà rời đi.

"Ewan Fischer à ?"

Ông lão cười khẩy.

"Thằng bé đó được những vì sao dẫn tới đây.

Hi vọng những vì sao dẫn lối cho các ngưoi bình an trở về nhà."
 
Săn Yêu
1. Núi Yêu Lĩnh


Từ lâu, nước Nam đã truyền nhau những lời đồn kỳ lạ.

Người ta đồn rằng, bao nhiêu yêu ma quỷ quái phá làng phá xóm, muốn hại dân làng, đều xuất phát từ núi Yêu Lĩnh cả.

Quân đội của triều đình đã không ít lần phát hiện và tiêu diệt những yêu nghiệt phá hoại của cải và gây nguy hiểm đến tính mạng của người dân, song rải rác trên núi vẫn còn nhiều con quái lảng vảng, chỉ chờ thời cơ mà lẻn xuống dưới núi để hại dân lành.

Ngọn núi chính vì vậy cũng bị dân làng gán cho cái tên Yêu Lĩnh.

Ấy vậy mà, người dân cũng đồn với nhau rằng, trên ngọn núi đầy nghiệt họa đó có người sống.

Người thì đồn là một thiền sư đến tu hành, mang tâm từ bi đến bảo vệ chúng sinh khỏi yêu quái, người thì cho rằng là một lão già đã gần đất xa trời, vì là gánh nặng của con cái nên bị mang bỏ trên núi.

Đi từ chân núi khoảng một tuần rưỡi hương sẽ thấy một khe hở nhỏ vừa đủ một người trưởng thành khom lưng bước qua, chính là cửa của một cái hang không rõ nguồn gốc.

Một người đàn ông khoảng tầm tuổi tứ tuần đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, tay mân mê tràng hạt bằng gỗ.

Người đàn ông khẽ vểnh tai nghe tiếng mưa rơi bên ngoài hang động.

Trên bàn là một cây đèn dầu, một khay mực đã khô, một chiếc bút lông, một khay nước lã.

Bức tranh thủy mặc trên bàn mới được vẩy vài vết mực, không rõ là hình thù gì.

Hang động tuy chỉ có một khe hở nhỏ vừa đủ bước vào, nhưng phía ngoài hang không có nóc, thế nên tia nắng thường chiếu rọi vào đủ sáng cho một không gian kín bên trong, và nước mưa hay cát bụi cũng theo lối đó mà rơi xuống.

Sâu bên trong hang mới thực là tối.

Vài bệ đá được chải chiếu cói và chăn gối gấp gọn gàng, giống như một căn nhà tranh tồi tàn của người dân ở dưới núi.

Bên trong nữa là khoảng trống chất đầy thảo dược, các loại lá, hoa, các loại hạt và đồ dùng để chế thuốc.

Đã gần hết một tuần hương, sư phụ Kỳ Sâm vuốt bộ ria trên miệng, tay kia nhúng cây bút lông vào nước rồi trộn với màu mực đã khô, đưa tay thoăn thoắt vẽ lên trên giấy thô một con hổ.

Khi nén hương vừa hết, một cô gái trẻ đi vào, trên vai là một giỏ đầy lá và tay cầm một con cá tươi.

"Con về rồi thưa thầy."

Sư phụ Kỳ Sâm mở đôi mắt đã nhắm nghiền được một lúc lâu, chậm rãi bước ra đỡ lấy giỏ thảo mộc, lấy tay bới móc vài cái rồi gật gù.

"Bán được hết thuốc rồi ?

"

"Dạ."

Cô gái cầm đèn dầu đến phía cuối hang, cẩn thận phân chia từng loại lá vào trong những hộp gỗ xếp chồng lên nhau.

Sau đó, cô chèn củi vào cái bếp được ánh mặt trời xế chiều soi xuống, đổ chậu nước mưa vừa hứng vào nồi đồng.

Rồi cô cho mấy vụn lá vào cái ấm, một vài búp sen tươi, rồi lấy một đôi đũa cả nghiền nhẹ cho từng lá của búp tõe ra.

Nồi đồng sùng sục bốc khói, cô lấy cái muôi múc từng thìa nước vào ấm, xoay nhẹ rồi rót ra chén đưa cho sư phụ.

"Thứ thầy bảo con mua, con đã mua chưa ?"

Lão Kỳ Sâm nhấp miệng ngụm trà nóng hổi, chiêm chiếp đôi môi thâm màu.

Cô gái đặt vội chén trà xuống, lấy từ trong tay áo thụng một cái bọc nâu nâu bằng giấy.

"Nhộng sống, giun đất đực và nhớt dãi của cóc ghẻ, con đều đã mua."

Kỳ Sâm gật gù.

" Thời, giờ Tuất thầy và con lên núi, tìm Dạ Hoa Thần Khúc."

Vừa tới giờ Tuất, Sư Phụ Kỳ Sâm và Cầm Thời đã bắt đầu lên núi.

Dạ Hoa Thần Khúc là một trong tám thần dược gây tác dụng đến tri giác con người, chỉ nở từ giờ Tuất đến giờ Hợi, sau giờ Hợi sẽ tự tàn, cả cây và bông đều rụng xuống, bông sẽ tự hóa thành tro ngấm xuống đất để lấy dinh dưỡng nuôi nụ tiếp theo.

Nụ hoa chưa nở giống nụ của bồ công anh, nhưng to hơn, cánh hoa không dễ rụng bằng, và có độc.

Tay trần chạm vào nụ hoa dễ nổi mẩn như bị bệnh ngứa, không có thuốc giải trong hai canh giờ tiếp theo sẽ bắt đầu lây lan ra toàn thân, mưng mủ và lở loét, vì vậy cần bôi nhớt của cóc ghẻ vào tay, để hai loại độc tính triệt hạ nhau.

Cả hai thầy trò đi mãi thì tìm được hai cành hoa, tổng cộng năm bông.

Cầm Thời cần thận gói vào khăn tay, rồi cho vào giỏ đan bằng tre đeo ở đằng sau lưng.

Đến cửa hang, sư phụ Kỳ Sâm muốn rửa chân tay ở dòng suối cách đó không xa, nên Cầm Thời mang đồ vào trước.

Bước một chân vào cửa hang, cô đánh hơi được mùi kỳ lạ.

Bởi vì hang tối, nên Cầm Thời luôn lau sạch phần cửa hang, tránh cô và sư phụ trượt chân vấp ngã.

Thế nhưng cửa hang lại có rêu.

Nếu cô không bước chắc chân, có lẽ đã trượt chân mà ngã.

Thấy tình hình không ổn, Cầm Thời luồn tay vào trong áo, lấy ống kim châm cứu cầm chặt trong tay.

Vì trong hang rất tối, cô hoàn toàn không nhìn thấy gì, chỉ dựa vào cảm nhận và âm thanh xung quanh để cảnh giác.

"Ai ?"

Một cơn gió lạnh vuốt qua tai trái, mang theo tiếng leng keng ma mị của kim loại và tiếng tóc dài cọ vào nhau đầy ám ảnh.

Chỉ một tích tắc sau, cảm giác rợn người ấy đã giật ngược về phía sau gáy.

Cầm Thời nheo mắt, gân chân nổi lên, sẵn sàng ứng chiến.

Cô không đợi, mà đón đầu.

Khi một thứ gì đó vô hình bay tới sau gáy, cô đã kịp thời nắm chặt bàn tay vươn ra từ bóng tối, tay còn lại, một mũi kim lạnh lẽo đâm sâu hơn mức bình thường vào mu bàn tay đối phương.

Ngón tay siết lại, găm chặt.

Chỉ khi cảm giác vùng vẫy dữ dội kia đã tắt, cô mới buông tay.

Đôi tai Cầm Thời gửi cho cô thêm một tín hiệu vẫn còn một kẻ nữa, và tiếng kim loại nặng nề cọ vào đá dưới chân hắn.

Một cái bóng khổng lồ vung thẳng một thứ gì như cây gậy về phía mặt cô, nhưng nó đã chậm hơn một nhịp so với phản xạ của Cầm Thời.

Cơ lưng cô uốn cong như rắn, nửa thân trên ngả ra sau, né tránh đường đòn chết chóc trong gang tấc.

Lấy lại thăng bằng nhanh như chớp, chân trái cô gạt mạnh, quật ngã kẻ lạ mặt.

Lực bàn chân khiến gã mất trọng tâm, và trước khi gã kịp hiểu chuyện gì, một lực ngón tay bấm dứt khoát vào đỉnh đầu khiến gã lăn quay, bất động trên nền đất lạnh lẽo.

Cầm Thời ghìm bàn chân chặt thêm một chút, sau khi xác nhận không còn tiếng động nào, cô mới ngưng đứng tấn, thắp đèn dầu.

Cô mang chiếc gương đồng đặt lên trên bàn đá được rọi dưới ánh trăng sáng của màn đêm, chỉnh góc chiếu để ánh trăng phả thẳng vào hai gã lạ mặt vừa đột nhập.

Một gã nằm sõng soài dưới đất, một gã đứng im như pho tượng, đôi mắt xanh biếc trợn trừng nhìn cô đầy sợ hãi.

Tiếp đến, cô lấy sợi dây thừng to hay dùng để trói gia súc, trói chặt hai gã rồi ném vào góc hang.

Cảm thấy đã đủ an toàn, Cầm Thời rút kim châm của gã thứ nhất và giải huyệt cho gã thứ hai, rồi lấy nước hất vào mặt để hai gã lấy lại tỉnh táo.

Cô ngồi trên phiến đá, cầm con dao, hai mắt găm chặt vào gương mặt tái nhợt và sợ sệt của hai gã ngoại quốc.

'Khai hết nếu không muốn lưỡi dao này cứa vào cổ họng của chúng bay."

Gã to con nuốt khan, tiếng động khô khốc vang vọng trong hang đá ẩm ướt.

Giọng gã lạc đi, lí nhí vài câu tiếng Nam lơ lớ:

"Chúng tôi... không phải người xấu.

Chúng tôi...

đang tìm người."

Một bên lông mày Cầm Thời nhếch lên nghi hoặc.

"Chúng bay nghĩ là tao tin ?"

"Tôi.. tôi không biết gì hết."

Gã run rẩy khẩn cầu.

"Xin tha cho tôi với !"

Hệt như một bóng ma, Cầm Thời vụt dậy, cầm dao chĩa thẳng vào đôi mắt xanh thẳm cùng con ngươi co cứng.

"Thế sao chúng bay đánh tao ?"

Đôi môi mỏng mấp máy, cố gắng biện minh cho hành động của mình.

"Tôi... tôi chỉ đi vào hang tìm người.

Nhưng không thấy ai cả, vừa định quay ra thì cô bước vào.

Chúng tôi... chỉ tự vệ..."

Vừa lúc sư phụ Kỳ Sâm bước vào.

"Gì thế này ?"

Giọng Kỳ Sâm đanh lại, đôi mắt nhăn nheo cùng con ngươi đen nhánh như vực thẳm găm chặt vào mặt hai kẻ lạ, rồi nhăn mặt nhìn học trò mình.

"Thưa thầy, có hai kẻ đột nhập vào hang rồi tấn công con.

Song võ nghệ không cao, con đã trói lại để tra hỏi."

Nói rồi, Cầm Thời đứng dậy nhường chỗ cho sư phụ, ngay ngắn đứng phía bên phải của thầy.

Gã nhỏ thó vẫn đang mê man, còn gã to con lấy hết can đảm giải thích lại một lần nữa những gì đã nói trước đó bằng giọng nói lớ ngớ và run rẩy.

Kỳ Sâm yên lặng.

Ông đưa ánh mắt quan sát kĩ từ đầu đến chân, từ chiếc mũi gãy đến đôi tay run rẩy mân mê mấy vụn đất cát.

Rồi ông tiến lại gần, lấy tay mình nắm chặt cổ tay trắng như sứ của tên to con, ngón cái đặt mạnh vào nơi mạch đập ở cổ tay và đưa mặt sát vào mặt của hắn để cảm nhận hơi thở run rẩy đang phả ra gấp gáp.

Ông đứng dậy, quay về chỗ cũ, chậm rãi ngồi xuống, một tay đón lấy tách trà Cầm Thời vừa ngâm, đưa ánh mắt khi nãy còn nghi hoặc nhìn cô một lượt, rồi dừng lại ở vết bầm cổ tay trái.

Ông đảo một vòng con mắt.

"Dù hang động này dễ tìm dễ thấy, nhưng bề ngoài không giống như vẻ có người sống, hơn nữa..."

Kỳ Sâm nhấp một ngụm trà.

"Núi Yêu Lĩnh này chưa từng có ai đặt chân ngoài chúng ta.

Nói xem các ngươi đi vào bằng cách nào?"

Gã to con như chợt nhớ ra điều gì đó, giãy giụa mấy hồi, từ người rơi ra một mảnh giấy.

"Có người bảo tôi đến tìm ông.

Người đó nói nếu đưa mảnh giấy này cho ông, chắc chắn ông sẽ nhận ra."

Nhất biếc thương tâm vạn lý trình,

Tương phùng cố địa tự kinh doanh.

Đàm thiên thuyết địa giai hoài niệm,

Cố nhân ngộ hử, nhất dạ tình.

Một thoáng buồn thương vạn dặm đường,

Tương phùng chốn cũ lòng vấn vương.

Chuyện trời chuyện đất đều hoài niệm,

Bạn cũ gặp lại, đêm ân tình.

Malfrod?

Kỳ Sâm như ngộ ra điều gì.

"Thời, con cởi trói cho họ."

Cầm Thời hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn làm theo lời sư phụ.

Nửa đêm mà trăng vẫn sáng, số chén trà đã tăng lên ba, chén còn lại là thuốc cho gã nhỏ thó đang nửa mê nửa tỉnh.

Cầm Thời trải một cái chiếu cói, cẩn thận đặt gã nằm xuống, rồi đút vào miệng hắn hai thìa thuốc đắng.

Rồi cô đi ra chiếc bàn đá được soi sáng bởi ánh trăng, cẩn trọng ngồi bên cạnh thầy.

Gã to con sau khi được xác nhận đã nói rõ ràng bằng tiếng của nước mình :

"Tôi là Heinrich Fitzerald, bạn tôi ở bên kia là Rodrigo Von Hasburg.

Chúng tôi từ vương quốc Celestria đến vùng này tìm bạn.

Người bạn mất tích của chúng tôi là Ewan Fischer, đến vùng này khoảng hai tháng trước để tìm kiếm những con thú lạ.

Chúng tôi điều tra những nơi cậu ấy đến từ khi còn ở vương quốc, thì phát hiện cậu ấy đến nhà của ông Malfrod, và cũng được ông ấy chỉ đến vùng này, song có vẻ cậu ấy vội vã mà không nghe hết ý của ông ấy, nên không đến được chỗ của ông.

Chúng tôi mạn nghĩ có thể cậu ấy đang lạc trong vùng núi này, nên muốn nhờ ông đây giúp đỡ."

Kỳ Sâm gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

Dù sao ông và Malfrod cũng là bằng hữu từ xưa, việc để đến ông ấy đặt bút nhờ cậy, hẳn là chuyện nên đặt tâm vào mà để ý.

"Thế này đi, giờ đã đêm muộn, bạn cậu cũng còn mê man.

Cứ ngủ một giấc đi đã, sáng mai chúng ta bàn bạc tiếp."

Rồi quay sang nói với Cầm Thời:

"Con xem chuẩn bị chỗ ngủ cho hai cậu ấy."

Cầm Thời răm rắp tuân theo.

Cô lấy thêm một cái chiếu, một cái gối thẫm màu và một cái chăn lông, trải ngay ngắn cạnh chỗ gã Rodrigo đang nằm.

"Trong hang hơi tối, nếu không quen anh có thể thắp đèn dầu."

Rồi cô đưa cho Heinrich cái cối, bên trong là bã thuốc đã giã thật kỹ.

"Anh đắp vào chỗ bị kim châm.

Tôi đâm sâu nên chắc sẽ gây bầm tìm.

Anh trải bã thuốc lên rồi xoa bóp nhẹ theo chiều kim đồng hồ để máu huyết lưu thông, sáng mai dậy sẽ không còn cảm giác tê cứng."

Heinrich đón lấy cối đựng thuốc, ngượng ngùng cảm ơn.

Cô gái kia mới giờ trước còn đánh anh và bạn đến mức đơ cứng cả người, rồi trói anh như trói gà, ấy thế mà giờ sau đã ân cần chuẩn bị chỗ ngủ, còn cẩn thận chỉ anh cách bôi thuốc.

Cầm Thời đi vào ngách trong của khe núi.

Sư Phụ cô đã lên giường.

Cô nhẹ nhàng nằm lên chiếc giường đối xứng, thực chất là một mỏm đá lớn nhô lên trong hang động.

Đặt lưng lên trên giường nằm nghĩ mãi, cuối cùng cô vẫn quyết định đánh tiếng hỏi sư phụ.

"Thầy định để hai người họ ở đây thật sao ạ ?"

Kỳ Sâm đã nhắm mắt, nhưng vẫn đáp lại.

"Bài thơ khi nãy là thầy tùy ý ngâm cho Malfrod khi ông ấy còn ở nước Nam.

Bọn thầy là bạn đồng môn từ khi thầy rời cung.

Sau này ông ấy về quê hương, thầy không liên lạc với ông ấy nữa.

Lần này ông ấy đánh tiếng nhờ cậy, thế nên thầy mới tin bọn họ.

Vả lại..."

Cầm Thời chú ý lắng nghe.

"Nhịp tim và hơi thở của họ dù nhanh hơn bình thường vì bị con doạ cho một vố sợ khiếp đảm, nhưng không phải vì nói dối."

Cầm Thời hơi ngại.

Cô quay mặt lại, nằm thẳng.

"Không phải con không tin thầy.

Mà là..."

"Thầy biết."

Giọng Kỳ Sâm ồm ồm.

"Vừa rồi con xử lý rất tốt.

Nhớ xử lý tốt cả vết bầm trên tay nữa nhé."

Cầm Thời xoa nhẹ nơi bầm tím trên cổ tay trái của cô.

Đôi mắt sáng chăm chăm nhìn lên trần nhà chứa đầy suy nghĩ.

Một đêm ở núi Yêu Lĩnh trôi qua trong tiếng kêu quang quác của chim lợn và ếch nhái.

Tất cả như bị ngưng đọng bởi thời gian, biết thân biết phận mà chìm vào bóng tối.
 
Back
Top Bottom