Khác Săn Đuổi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404832084-256-k717536.jpg

Săn Đuổi
Tác giả: TranVuSonHa
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi ranh giới giữa thợ săn và con mồi bị xóa nhòa trong vòng xoáy của tội ác và công lý, một viên cảnh sát có thể biến chất, và một tên tội phạm có thể là kẻ giữ gìn nguyên tắc cuối cùng.

Muốn bắt được quỷ dữ, ngươi buộc phải bước vào địa ngục.

Nhưng hãy cẩn thận, đừng để ngọn lửa đó thiêu rụi chính mình!!!!!

----------------------------------------
Truyện được lấy cảm hứng từ tác phẩm Bố già của Mario Puzo.

Bối cảnh thế diễn ra sau hậu tận thế khi con người bắt đầu xây dựng lại thế giới từ đâu.Vì vậy mọi tình tiết trong truyện đều hư cấu.



xahoiden​
 
Có thể bạn cũng thích !
Săn Đuổi
Bối cảnh


Lịch sử gọi đó là Đại Hồng Thủy.

Nước biển dâng lên, nhấn chìm nền văn minh cũ trong một nấm mồ.

Bản đồ hình chữ S ngày xưa đã bị xóa sổ, thay vào đó là một chuỗi hoang tàn nhô lên mặt nước.

Đồng bằng biến mất, núi cao trở thành đảo, và những tòa nhà chọc trời cũ kỹ trở thành những cột bê tông trơ trọi giữa biển khơi.

Năm 3000 nước đã rút, để lại một Việt Nam đầy bùn lầy, ẩm ướt và nồng nặc mùi xác chết của quá khứ.

Thế giới đang được xây dựng lại, nhưng không phải bằng công nghệ hào nhoáng, mà bằng những phế liệu chắp vá từ xác của nền văn minh cũ.

Những thành phố mới mọc lên ngay trên bộ khung xương của những tòa nhà đổ nát.

Xã hội phân chia theo độ cao.

Giới thượng lưu sống trên những tầng cao khô ráo, đón ánh mặt trời.

Còn bên dưới, nơi những con đường ngập bùn đất và triều cường, là thế giới của dân nghèo, tội phạm và những kẻ bị lãng quên.

Ở đây, kim loại thì rỉ sét, đạo đức thì mục nát, và luật pháp chỉ là một trò đùa.
 
Săn Đuổi
Con thú bị thương


Tiếng súng nổ vang trời làm người đi đường giật bắn mình.

Một thằng nhóc người Campuchia lao ra khỏi siêu thị, nó dáo dác nhìn quanh và cố nén sự tức giận trong lòng : Vibol không có ở đó đợi nó, hắn đã chuồn êm rồi!

Nó bắt đầu chạy dọc theo vỉa hè, miệng chửi thề liên tục.

Nó tông phải một bà cô, làm bà ta ngã lăn ra đất.

Nó va đập loạn xạ giữa những người đi đường.

Một gã đàn ông định chặn nó lại nhưng nó đã né được cú đấm và hạ gục ông ta bằng một cú vụt trời giáng bằng báng súng vào mũi.

Nhìn thấy người đàn ông nằm gục dưới đất với khuôn mặt bê bết máu, vài người phụ nữ bắt đầu la hét.

Thằng nhóc thậm chí chẳng nghe thấy họ.

Nó chạy bằng tất cả sức lực bình sinh.

Nó thở hồng hộc như một con thú bị săn đuổi.

Và nó gào lên bảo người đi đường cút mẹ đi cho khuất mắt.

Với những kẻ còn chần chừ, nó chĩa súng vào họ.

Có hiệu quả.

Tất cả đều dạt ra.

Chỉ còn hai mươi mét nữa là đến góc phố.

Một người đàn ông đi khập khiễng bước ra từ siêu thị, một gã cao to lực lưỡng, mang những nét đặc trưng của người Hàn Quốc.

Khuôn mặt gã đầm đìa mồ hôi, lấm tấm những vết máu.

Lớp vải quần jeans bao phủ cái chân bị thương của gã đỏ lòm một mảng.

Gã lăm lăm một khẩu súng ngắn.

Đôi mắt gã, hai con ngươi chứa đầy hận thù.

Nhìn thấy gã, đám đông sợ hãi tản ra.

Gã đàn ông giơ vũ khí lên và nổ súng vào thằng bé, miệng hét lên câu gì đó bằng tiếng nước ngoài.

Hai phát đạn liên tiếp.

Phát thứ hai trúng đích.

Cố nén cơn đau, gã người nước ngoài tiến lại gần thằng bé đang quằn quại trên mặt đất.

Cách đó vài mét, lại thêm một tiếng nổ.

Viên đạn làm sứt mẻ vỉa hè, những mảnh xi măng sắc nhọn nhỏ xíu găm vào sườn thằng ranh con, khiến nó rú lên đau đớn.

“Tao đến đây, thằng chó đẻ,” gã đàn ông hét lên bằng tiếng Việt lơ lớ giọng Hàn đặc sệt.

“Tao sẽ giết mày!”.

Từ đôi mắt vằn đỏ của gã, những giọt nước mắt của sự giận dữ và đau đớn chảy dài.

Hai bên thái dương gã giật giật.

Gã lê cái chân một cách khó nhọc, để lại trên vỉa hè một vệt máu dài.

Khi đến cách nó chừng mười mét, gã định bóp cò lần nữa thì thằng nhóc gầy gò quay phắt lại và găm hai viên đạn vào người gã.

Gã Hàn Quốc ngã ngửa ra sau, hai cái lỗ trên ngực bắt đầu trào máu, che lấp hình xăm lớn phủ kín lồng ngực và làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi.

Gã há miệng cố đớp lấy không khí, nhưng chỉ thoát ra được một tiếng rên ư ử.

Thằng nhóc bật dậy và tiếp tục chạy.

Gã Hàn Quốc đã bắn thủng vai nó và sượt qua cánh tay phải, giờ đây tay nó đang run lên bần bật.

May mắn cho nó là nó thuận tay trái.

Nó rẽ qua góc phố.

Trên vỉa hè, một thằng nhóc cùng trang lứa đang tiến lại gần, tò mò vì tiếng súng.

Nó đội mũ bảo hiểm và tay cầm một sợi dây xích.

Phía sau nó là một chiếc xe tay ga.

Thằng nhóc Campuchia chĩa khẩu súng tự động vào nó.

“Chìa khóa xe!

Ngay lập tức!” nó hét lên.

Thằng bé kia giật mình và bắt đầu run rẩy.

Nó cố gắng lôi chìa khóa ra khỏi túi, nhưng những cử động của nó co quắp, luống cuống.

Với thằng kia, có vẻ như nó đang mất quá nhiều thời gian.

“Nhanh cái tay lên, lẹ nào!”.

Cuối cùng cậu thiếu niên cũng đưa được chìa khóa.

Thằng nhóc Campuchia cảm ơn bằng một cú đẩy khiến cậu thiếu niên văng vào thùng rác.

Sau đó, vừa chửi thề vì đau đớn, nó vừa nhét khẩu súng vào túi áo khoác, gạt chân chống và nổ máy chiếc xe máy.

Nó phóng ngược chiều, gió tạt vào da thịt nó như những lưỡi dao đâm vào da thịt.

Trong tai nó vẫn còn tiếng ong ong của những phát súng.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: biến mất.

Nó đã làm một chuyện ngu xuẩn tày trời.

Trong siêu thị, tiếng súng đã nổ ra.

Và tất cả chỉ vì chưa đầy mười lăm triệu đồng.

Nó nghe thấy từ xa tiếng còi đang hú vang của xe cảnh sát.

Nó luồn lách qua hai con đường ngược chiều khác và cắt ngang qua một con hẻm cực kỳ chật hẹp, nơi chỉ có xe máy mới lọt qua được.

Và cũng chẳng dễ dàng gì.

Vai nó đau nhức nhối.

Cứ như thể có một con quái vật đang cắn xé da thịt nó từ bên trong không ngừng nghỉ.

Nó vứt chiếc xe máy lại trong một con hẻm của dân vô gia cư bốc mùi hôi thối và kịp nhảy lên một chiếc xe buýt cách con hẻm chừng hai mươi mét.

Nó đi xuống ngồi ở những hàng ghế cuối cùng.

Nó gục xuống ghế và tì cái trán nóng hổi vào lớp kính cửa sổ lạnh lẽo.

Nó khóc trong sự thờ ơ tuyệt đối của những hành khách khác.

Khi xe buýt đến khu phố của nó, nó khó nhọc đứng dậy và bước xuống.

Trên ghế nơi nó vừa ngồi, một vũng máu đang lấp lánh.

Nó bước đi, nghiến chặt răng.

Nó đi khom lưng như một ông già.

Mỗi bước đi nó lại cảm thấy đôi chân ngày càng nặng trĩu.

Đôi mắt không còn muốn mở ra nữa.

Đi chưa được hai mươi mét, nó ngã quỵ xuống đất.

Nó cảm thấy rất lạnh, đầu óc quay cuồng.

Chiếc áo len ướt sũng mồ hôi và máu.

Nó cảm giác như sắp vãi cả ra quần.

Nó nhận ra mình đang mất kiểm soát mọi chức năng sinh lý.

Nó đang sụp đổ.
 
Săn Đuổi
Những kẻ thế mạng


Hai gã thanh niên chạy lại gần.

Họ nhận ra nó.

Họ lớn hơn nó, nhưng biết nó vì sống cùng một khu phố.

Họ cố gắng giúp đỡ nó.

“Sok!” một trong hai người lo lắng hét lên khi thấy bạn mình nhắm mắt lại.

“Arthit,” Sok rên rỉ ngay khi nhận ra gã trai đang lay người mình.

Nó lôi khẩu súng ra khỏi áo khoác.

“Phi tang nó đi.

Tao xin mày,” nó van nài.

Arthit, một gã thanh niên mười chín tuổi lanh lợi người Thái Lan với chiếc khuyên trên lông mày trái, sống bằng nghề bán lẻ mấy tép ma túy, nhìn thấy máu và khẩu súng liền hiểu ngay mọi chuyện.

Hắn đưa nó cho gã đi cùng và ra lệnh tống khứ nó đi.

Gã kia cầm lấy khẩu súng, giấu dưới áo phông rồi lẩn nhanh về phía những tòa chung cư bê tông đồ sộ.

Sok vô cùng khó nhọc thì thào:

“Bọn nó đang tìm tao.

Tao phải trốn”.

“Yên tâm, bọn tao sẽ giúp mày.

Giờ tao gọi cho mấy đứa khác, mày bình tĩnh và đừng cử động,” gã thanh niên trấn an, hoảng sợ trước lượng máu mà thằng bạn đang mất đi.

“Không!” tên tội phạm nhí thều thào.

“Đừng gọi bọn kia, gọi Hùng đi”.

“Lão cớm hả?”.

Sok gật đầu.

Chỉ có Hùng, gã cớm mà nó làm việc cho, mới có thể lôi nó ra khỏi cái đống chết tiệt này.

Dù sao thì chính lão ta đã ra lệnh cho nó cướp cửa hàng đó.

Giờ đến lượt lão phải cứu nó khỏi rắc rối.

“Arthit, tao xin mày, gọi cho lão cớm đi…”

Sok van nài.

“Mày chắc chứ?”.

Sok ra hiệu đồng ý.

Nó nhận ra rằng trong mắt bạn nó, gã cảnh sát là người cuối cùng nên gọi trong tình huống này.

Nhưng Hùng không phải là một cảnh sát bình thường.

“Lấy điện thoại của tao đi,” thằng nhóc rít lên.

Arthit làm theo.

Hắn lấy chiếc điện thoại từ túi quần jeans của Sok và tìm trong danh bạ số của vị cảnh sát, được lưu dưới một cái tên mật mã.

Hắn gọi.

Đầu dây bên kia trả lời sau hai hồi chuông.

Gã thanh niên người Thái Lan giải thích gấp gáp tình hình.

Rồi hắn tắt máy.

“Lão đang tới,” hắn thông báo cho bạn.

Sok mỉm cười yếu ớt rồi nhắm đôi mắt mệt mỏi lại.

Hôm nay là sinh nhật của nó.

Nó tròn mười lăm tuổi.

Nó chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dính vào cái vụ rắc rối này.

Càng không phải vào ngày hôm nay.

Lẽ ra chỉ là một vụ cướp, một việc dễ dàng.

Một phi vụ gọn gàng, làm ba người: nó và Dara bên trong, Vibol bên ngoài, trong xe ô tô, sẵn sàng phóng vút đi cùng cả bọn và chiến lợi phẩm.

Nhưng chẳng có gì là đơn giản cả.

Cái gã người Hàn chết tiệt đó, khi bọn nó rút vũ khí ra, đã lôi ra một khẩu súng tự động khổng lồ và nổ súng vào Dara, làm nó ngã xuống đất như một con diều bị đứt dây.

Sok đã bắn trả làm gã người Hàn bị thương.

Rồi nó chạy ra ngoài và nhận ra Vibol không đợi bọn nó trong xe với động cơ nổ sẵn như thỏa thuận.

Hắn đã bỏ trốn, có lẽ vì hoảng sợ tiếng súng.

Bất chợt Sok cảm thấy lạnh hơn nữa.

Nó bắt đầu thấy mọi thứ tối sầm lại.

Nó mở mắt, rồi lại nhắm lại.

Nó nghe thấy những tiếng nói, nhưng rất xa, rất xa xăm.

Nó sợ chết.

Và nó sợ không thể thực hiện được lời hứa với mẹ: kiếm đủ tiền để đưa bà thoát khỏi cái chốn khốn kiếp này.

Gom góp đủ tiền để bà không còn phải kiếm sống bằng cách lau cầu thang và cọ toilet cho bọn nhà giàu khốn kiếp nữa.

Nó cảm nhận mơ hồ có ai đó nhấc nó lên và đặt nó lên ghế sau của một chiếc ô tô, một người khác ra lệnh đưa nó đi, đến nơi an toàn.

Nó nghe thấy tiếng cửa xe đóng sầm và tiếng động cơ khởi động.

Rồi nó không còn nghe thấy gì nữa.

Khi tỉnh lại và mở mắt ra, Sok nhận ra mình đang nằm trên ghế sau của một chiếc ô tô đang chạy.

Dàn loa đang dập một bản rap dữ dội của Dế Choắt.

Qua cửa sổ, nó thấy bọn họ đang đi vào khu công nghiệp.

Nó quay sang và thấy Arthit ngồi ở ghế phụ, người lái xe là gã con trai da ngăm đen còn lại, người mà nó không quen, chính là kẻ đã phi tang khẩu súng.

“Arthit?” nó hổn hển.

Arthit quay lại và mỉm cười với thằng nhóc.

“Bọn tao đang đưa mày đến nơi an toàn,” hắn cam đoan.

“Cố gắng giữ bình tĩnh”.

Sok gật đầu và nhắm mắt lại.

Vài phút sau chiếc xe dừng lại, hai gã trai dìu nó xuống.

Họ đưa nó vào trong một nhà xưởng công nghiệp bỏ hoang và đặt nó nằm lên những tấm ván gỗ.

Thằng nhóc rên rỉ vì đau đớn và hỏi bao giờ bác sĩ mới tới.

Nó cảm thấy máu đang chảy ra nhanh đến chóng mặt.

Nó sẽ không chịu đựng được lâu nữa.

Nó cố nghĩ đến chuyện khác, nhưng từng giây trôi qua, ý thức về việc sắp chết ngày càng rõ rệt hơn.

“Nhưng bao giờ họ tới?”.

“Sắp rồi,” Arthit trấn an nó.

“Tao lạnh quá…” thằng nhóc thều thào.

“Thôi nào, kết thúc chuyện này đi!” gã người Thái Lan kia gắt lên đầy bực bội với Arthit, và Arthit trả lời hắn một cách giận dữ bằng tiếng mẹ đẻ của họ.

“Kết thúc?”

Sok lắp bắp kinh ngạc.

Khi bắt gặp ánh mắt của gã trai lớn tuổi hơn, nó hiểu ra tất cả và bắt đầu khóc.

“Tao xin mày!”

Nó mếu máo.

“Tao xin mày, Arthit, đừng làm thế, tao sẽ trốn đi!

Tao sẽ không hé răng nửa lời, tao thề với mày!”.

Arthit lắc đầu, vẻ rầu rĩ.

“Tao xin lỗi,” hắn thì thầm trong khi rút khẩu súng từ túi sau quần jeans ra.

“Tao xin lỗi, người anh em”.

“Khônggg!”

Nó hét lên, giơ tay lên như để che chắn khỏi những viên đạn.

Arthit mở khóa an toàn và nã hai phát đạn vào thằng nhóc.

Sau đó hắn hạ súng xuống và lau mồ hôi trên mặt.

Hắn lấy điện thoại của thằng nhóc từ trong túi ra và gọi cho gã cảnh sát.

“Tao làm xong rồi,” hắn nói lạnh lùng khi lão cớm bắt máy.

“Tốt,” gã người Việt đáp lại.

“Đừng rời khỏi đó, tao đang tới”.

Arthit tắt máy và thở một hơi thật.

Hắn cắn chặt môi dưới, nhìn chằm chằm vào cái xác của thằng nhóc và tự nhủ rằng mình không còn lựa chọn nào khác.

“Chúng ta đi được chưa?”

Chai, đồng bọn của Arthit, gào lên, ngày càng lo lắng.

“Chúng ta còn chờ cái đéo gì nữa?

Đi thôi, biến thôi!”.

“Không.

Chúng ta phải đợi ông ấy.

Ông ấy đang mang tiền và hàng tới,” Arthit cắt ngang bằng giọng cứng rắn.

“Thư giãn đi”.

“Chết tiệt, theo tao thì toàn là chuyện nhảm nhí, chúng ta vẫn còn kịp để chuồn đấy!”

Chai gắt gỏng.

Arthit quay sang bạn, lườm hắn bằng ánh mắt lạnh băng và chĩa súng vào hắn.

“Tao phải khử cả mày nữa à?”.

Chai tái mặt và lắc đầu.

Thằng điên này phải được bình tĩnh lại.

“Không, xin lỗi”.

“Vậy thì câm mồm lại và chuẩn bị trở thành mà không ai dám đụng đến chúng ta đi”

Hắn đáp trả trong khi dùng áo phông lau dấu vân tay trên khẩu súng.

Rồi hắn thả nó rơi xuống dưới chân xác chết của Sok.
 
Săn Đuổi
Luật chơi của Sói


Sau vài phút, hai gã trai nghe thấy tiếng xe ô tô đang đến gần và tiếng động cơ tắt lịm.

“Là họ đấy,” Arthit phán.

“Để tao nói chuyện.

Mày cứ câm mồm và đứng yên, ok?”.

Chai gật đầu và tiến lại gần bạn.

Hắn không tài nào thư giãn nổi.

Hắn cử động một cách lo âu, mắt hắn giật giật liên hồi, như thể hắn vừa chích thuốc gì đó.

Hắn chẳng thích thú gì việc làm ăn với cớm, nhưng Arthit đã không chịu nghe lời hắn.

Hai người, một nam một nữ, bước vào nhà xưởng.

Người phụ nữ, tóc nhuộm đỏ, dựa lưng vào tường và châm một điếu thuốc.

Người đàn ông, một gã to con với dáng đi đầy uy quyền, bước nhanh tới cái xác của Sok, liếc nhìn qua loa rồi chỉ vào khẩu súng.

“Mày đã xử nó bằng cái đó à?”

ông ta hỏi.

Arthit khoanh tay và gật đầu.

Viên cảnh sát đeo đôi găng tay vào, cầm khẩu súng lên và kiểm tra.

Arthit quan sát lão cớm.

Sự hiện diện của ông ta khiến hắn sợ hãi.

Thanh tra cao cấp Đội Phòng chống Ma túy Hùng, biệt danh Hùng "Sói", gần như là một huyền thoại trong thành phố.

Ông ta là một cảnh sát bạo lực và biến chất, kẻ đã nắm trùm mọi hoạt động buôn bán và vận chuyển ma túy, đặt ra luật lệ phân chia địa bàn.

Cấp trên của ông ta yêu quý ông ta vì số lượng lớn những chuyên án ma túy thành công vang dội, vì số lượng vụ bắt giữ ấn tượng, và vì đã chấm dứt cuộc chiến giữa các băng đảng bán lẻ trên đường phố.

Họ nhắm mắt làm ngơ trước những phương pháp không mấy hợp pháp mà viên cảnh sát này dùng để duy trì hòa bình trên đường phố.

Bọn tội phạm chẳng thể làm gì khác ngoài việc chơi theo luật của ông ta.

Kẻ nào không tuân thủ luật lệ sẽ phải đối mặt với băng nhóm cảnh sát biến chất do Hùng cầm đầu: những kẻ chẳng bao giờ nương tay.

Chính vì thế Arthit đã chấp nhận lời đề nghị mà Hùng đưa ra qua điện thoại trước đó không lâu.

Từ chối nó đồng nghĩa với việc gặp rắc rối to.

“Còn khẩu súng của vụ cướp?

Nó đâu?” vị cảnh sát hỏi, giọng khàn khàn cộc cằn.

Ông ta vẫn cầm hung khí giết người trên tay.

“Tao đã giải quyết nó rồi,” Chai trả lời, tay gãi gãi bộ râu được tỉa kỹ lưỡng làm cho khuôn mặt gầy gò của hắn trông càng sắc cạnh hơn.

Arthit lườm hắn một phát.

Viên cảnh sát tiến lại gần hắn.

Ông ta cao hơn hắn cả một cái đầu.

Và to gấp ba lần.

Nhìn chằm chằm vào hắn bằng đôi mắt màu đen lạnh lẽo, ông ta lặp lại rành rọt từng từ: “Nó đâu?”.

“Tao ném nó xuống cống rồi,” gã trai trả lời, lùi lại phía sau.

“Xuống cống à?”.

“Đúng thế.

Sao vậy?”.

Người phụ nữ cười khẩy.

Hùng cũng mỉm cười.

“Để tao hiểu xem nào, mày phi tang nó bằng cách ném xuống cống à?”.

“Trước tiên tao đã lau sạch dấu vân tay và tháo rời nó ra, sau đó tao vứt các bộ phận xuống những nắp cống khác nhau…” gã trai biện minh.

“Đúng quy trình mà, sếp”.

“Mày chắc chứ?” lão cớm dồn ép, tiến sát lại gần hắn.

Gã trai có thể cảm nhận được hơi nóng từ hơi thở của ông ta.

“Chắc chắn,” Chai đáp trả, gần như tự ái.

“Tao thấy người ta làm thế trên phim.”.

Hùng và Lan, nữ cảnh sát đi cùng ông ta, phá lên cười cùng một lúc.

Arthit lắc đầu ngao ngán.

“Thằng nhóc giỏi lắm,” Hùng khen ngợi, vỗ bàn tay mình lên vai gã trai.

“Phải thế mới nên người chứ.

Mày kiếm đâu ra thiên tài tội phạm này thế, Arthit?”.

“Bọn tao đã làm những gì ông yêu cầu,” tên sát thủ trẻ tuổi cắt ngang.

“Giờ ông sẽ thực hiện những gì ông đã hứa chứ?”.

Hùng tiến lại gần gã người Thái Lan.

Khẩu súng vẫn nằm trong tay.

“Nhắc lại cho tao nhớ tao đã hứa gì nào, thằng kia”.

“Năm chục triệu mỗi đứa vì đã xử thằng Sok.

Một ít hàng để bắt đầu tự làm ăn riêng và sự đảm bảo không bị tống vào tù nếu bọn tao giữ mồm giữ miệng”.

“Em thấy sao, Lan, chúng ta có thể tin tưởng hai đứa này không?”.

“Em không biết, Hùng à.

Em thấy tụi nó hơi bị lo lắng quá mức, nhất là thằng kia,” Lan nói rõ, chỉ vào Chai bằng đầu điếu thuốc đang cháy dở.

“Nhìn nó đi.

Không có cái mặt của một thằng biết giữ bí mật”.

Chai giật thót và tìm ánh mắt của Arthit, nhưng mắt hắn đang dán chặt vào lão cớm.

“Xem kìa, em đọc được suy nghĩ của anh đấy,” Hùng nói, tiến lại gần gã người Thái Lan kia.

“Anh cũng đang nghĩ chính xác điều tương tự…

Tao có thể tin mày không, nhóc?” viên cảnh sát rít qua kẽ răng, dò xét Chai.

“Có,” gã trai vội vã trả lời.

Mắt hắn dán chặt vào khẩu súng tự động mà Hùng đang cầm trên tay.

“Nhìn vào mặt tao đây”.

Khó khăn lắm, như thể mi mắt nặng hàng tấn, Chai ngước mắt lên và nhìn viên cảnh sát.

“Hừm.

Tao không biết nữa.”

Hùng đáp lại, lắc đầu.

“Tao không biết nữa”.

Ông ta quay đi và tiến lại gần Arthit, quay lưng lại với Chai.

“Còn mày, tao có thể tin mày không?”

ông ta hỏi, tay nâng cằm hắn lên cao.

“Có,” tên sát thủ trẻ trả lời bằng giọng trầm.

Lão cớm nhìn thấy ngọn lửa tham vọng rực cháy trong đôi mắt đen đó.

Ông ta cảm nhận rõ mồn một khao khát muốn thoát khỏi cuộc sống của một tên bán lẻ vặt vãnh để bay cao tới một sự nghiệp tội phạm rực rỡ hơn của hắn.

Ông ta mỉm cười khi thấy ánh nhìn đói khát sự đổi đời ấy.

“Chứng minh cho tao xem,” ông ta thì thầm, đưa khẩu súng cho gã trai.

“Thà ăn trọn cái bánh còn hơn là chỉ một nửa, đúng không?”

ông ta lầm bầm đầy ẩn ý.

Sau một giây do dự, Arthit chộp lấy khẩu súng.

Hùng bước sang một bên, gã người Thái Lan giương súng lên và lạnh lùng nổ súng vào đồng bọn.

Chai bị hất văng ra sau bởi hai viên đạn xuyên qua ngực.

Khi hắn gục xuống đất, Lan vỗ tay điếu thuốc đang hút dở kẹp chặt giữa môi, mắt nheo lại vì khói.

“ Trúng đích rồi!” cô ta hét lên thích thú.

Arthit quay sang Hùng.

“Hài lòng chưa?”.

Hùng liếc nhìn cơ thể của Chai, vẫn còn đang giật giật.

“Gần như,” ông ta trả lời với nụ cười nửa miệng độc ác in trên mặt.

“Kết liễu nó đi”.

Gã người Thái Lan nhẹ nhàng thở ra.

Hắn tiến lại gần và xả hết băng đạn vào người đồng bọn.

Những tiếng nổ rền vang như sấm trong nhà xưởng.

“Tôi có phải quan hệ với ông luôn không hay chúng ta xong rồi?” gã trai mỉa mai, quay lại phía Hùng, người đã bắn hai viên đạn vào người hắn trong khi những từ ngữ còn chưa kịp thoát hết ra khỏi miệng tên buôn ma túy trẻ tuổi.

Arthit gục xuống đất tắt thở.

Lan bỏ tay ra khỏi khẩu súng mà cô ta đã đặt sẵn ở thắt lưng để đề phòng và tiến ra cửa, lắc đầu, vẻ căng thẳng.

Cô ta kiểm tra xem có ai đang đến gần không.

“Ở đây mọi thứ đều yên tĩnh làm lẹ lên,” cô ta nói với đồng nghiệp.

Hùng hạ khẩu súng đang bốc khói xuống.

Ông ta không thích giết chóc.

Nhưng ông ta không thể không tận hưởng cảm giác vĩ đại đó, cái cơn cực khoái của adrenaline mà chỉ có giết người mới mang lại, và ông ta hiểu tại sao một số người lại nghiện giết chóc: giết người đưa ta lên cùng đẳng cấp với thần.

Ông ta tiến lại gần xác của Chai, đặt vào tay hắn khẩu súng tự động mà ông ta vừa dùng để bắn chết Arthit – một khẩu súng bị tịch thu trong một cuộc càn quét và chưa bao giờ được đăng ký làm bằng chứng và ấn ngón út của gã người Thái Lan vào cò súng, bắn vài phát vào tường ở độ cao ngang người.

Sau đó ông ta thả vũ khí rơi xuống đất và lục soát hai cái xác, tịch thu điện thoại di động của chúng.

Ông ta đứng dậy và kiểm tra hiện trường vụ án.

Ông ta ước lượng khoảng cách giữa hai cái xác và nhận thấy chúng quá gần nhau.

Ông ta nắm lấy xác Arthit dưới nách và kéo lùi lại khoảng một mét, lùi lại vài bước và kiểm tra lại vị trí các thi thể.

Đây không phải là lần đầu tiên ông ta dựng hiện trường giả.

Lúc này kinh nghiệm mách bảo ông ta rằng còn thiếu một cái gì đó để làm cho mọi thứ trở nên chân thực hơn nữa.

Từ túi quần jeans, ông ta rút ra một xấp tiền.

Ông ta đếm khoảng mười triệu đồng và ném xuống đất.

Máu ngay lập tức nhuộm đỏ chúng.

Ông ta quan sát hai xác chết thêm vài giây nữa, rồi gật đầu hài lòng.

Ông ta tiến lại gần xác của Sok và ngạc nhiên khi thấy mình tiếc vì nó đã chết.

Nó đã làm việc cho ông ta gần hai năm.

Nó luôn trung thành, luôn tuân thủ mệnh lệnh.

Và sáng nay nó cũng thế.

Với băng nhóm nhỏ của mình, nó đã cướp siêu thị mà ông ta chỉ điểm, cái siêu thị mà chủ nhân của nó đã tạo ra một đường dây ma túy thông đồng với bọn tội phạm địa phương.

Tên doanh nhân nhỏ đó sử dụng cửa hàng làm tấm bình phong cho một hoạt động buôn bán có vẻ vô hại nhưng ngày qua ngày lại trở nên quy mô hơn.

Hắn sử dụng những chiếc xe tải dỡ hàng hóa thông thường làm phương tiện vận chuyển một loại hàng hóa khác hẳn, được giấu trong kho của siêu thị.

Tất cả những điều này diễn ra mà không xin phép Hùng và không chịu trả tiền bảo kê cho băng nhóm cảnh sát của ông ta.

Những tên bán lẻ nằm trong danh sách trả tiền cho cảnh sát đã phàn nàn: bọn chúng điên tiết khi ai đó cố gắng phá hoại địa bàn của chúng.

Vì vậy, chúng đã yêu cầu băng nhóm mà chúng trả tiền giấy phép bán ma túy phải làm gì đó.

Hùng đã quyết định can thiệp ngay lập tức.

Gã thương nhân, cũng như trong tất cả các trường hợp buôn bán bất hợp pháp khác, đã được Tân, một tên tội phạm có tiền án mà băng nhóm cảnh sát sử dụng làm người phát ngôn và trung gian liên hệ nhiều lần.

Tân đã nhiều lần giải thích cho chủ sở hữu về những lợi ích của việc được bảo kê bởi băng nhóm của hắn, điều này cũng sẽ bao gồm một phần lớn địa bàn hoạt động.
 
Back
Top Bottom