Khác Sân chơi Tử thần

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406454847-256-k110152.jpg

Sân Chơi Tử Thần
Tác giả: jungjeonmin_jiujiu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Fic của : kookmin
Tác giả : Waire
Nội dung tổng sơ bộ chuyện :
- Nói về nhóm nhạc nổi tiếng trong thời gian nghỉ dưỡng dài hạn dưỡng sức khỏe chăm sóc mình sau thời gian hoạt động nghệ thuật dài và rồi một trong số họ phát hiện một con game thực tế ảo có tên "Vượt cửa ải tử thần " họ quyết định mua chúng và mang về căn Vila ở xa vùng ngoại ô để giải trí rồi sau đó bị hút vào trò chơi nguy hiểm này... *End*
Fic thuộc dạng thám hiểm kinh dị có một số thứ không có thật được tác giả cho thêm vào thêm phần kịch tính không mang ý tiêu cực không cổ xúy hành động độc hại có một số không có thật cũng được tác giả cho thêm vào fic không liên quan tới đời thật 💯 nên hãy đọc kĩ cảnh báo trước khi toxic tác giả tác giả cảm ơn các bạn đã ủng hộ Fic của tớ ạ chúc các bạn có trải nghiệm tốt với truyện

Chúc cả nhà có thời gian thoải mái với bộ truyện!!



yoongi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Sự giáng sanh của Đức Chúa Giê-xu
  • [DÃ SỬ] QUAN SAN NGUYỆT
  • [Đỗ Nhật Hoàng x Nguyễn Huy_Steven Nguyễn] Nơi ánh...
  • Kaze Hikaru - Gió Tỏa Sáng
  • thế chiến 1: Mười Một Giờ Sáng
  • Sân Chơi Tử Thần
    chương 1 Ác mộng mới chỉ bắt đầu (Dẫn đầu)


    Nguồn cơn ác mộng chỉ mới sắp tới

    ...

    ..

    .

    .

    Kết thúc show cuối cùng của năm cũng là lúc họ chuẩn bị bước vào thời gian nghỉ ngơi dài hạn sau quãng thời gian hoạt động mệt mỏi trong năm qua

    - Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi ayaaa mai anh đây có thể ngủ tới sáng haha

    Tiếng nói lớn khoái trí này là của Hobi là nghệ danh của anh tên thật của anh là Jung Hoseok một người đọc rap người này lúc nào trong người cũng tràn chề năng lượng cười có thể cả ngày nhưng anh lại là người nghiêm túc và truyên nghiệp trong tập luyện vì nghiêm túc và bộ mặt hay đánh giá nên anh hay bị các bạn fan đùa rằng anh ấy là một cái khu tự trị di động hoặc là khu tự trị Hoseok vân vân

    - Nghe cậu nói vậy tôi còn tưởng cậu năng lượng tràn chề có thể bay ra khỏi xe ra kia và nói..."

    ARMY anh của mấy đứa còn có thể quậy với mấy đứa thêm đó..."

    Không đấy

    Người mới nói với giọng vừa bất lực vừa mệt mỏi đó là Namjoon nghệ danh của cậu là RM (Rapmonster) cậu là một Rapper kiêm luôn nhạc sĩ thu âm và trưởng nhóm đáng tin cậy nhưng anh lại vô cùng hậu đậu tuy vậy nhưng anh vẫn rất ngầu và tự tin

    -Hai đứa nói ít vài câu đi biết là mệt ai cũng thế nên mấy đứa à im lặng chút cho anh mày ngủ đi ầm ầm lên mình Hoseok đã ngang cái chợ rồi Namjoon à em đừng tiếp chuyện thì Hoseok chán sẽ nằm im tiếp chuyện là thằng bé sẽ mở sạp chợ đấy nhé....

    Người nói với giọng gắt lên vì ngái ngủ mà bị hai thằng kế bên làm ồn kia là Minyoongi nghệ danh Suga ,người lớn thứ hai của nhóm cũng là một rapper chính trong bộ ba rapper quyền lực nhất nhì K-pop sếp thứ nhất mảng Rap có chút hướng nội và chút trầm tính

    Bên xe này có ba người đều là rapper đứng đầu trong mảng rap của K-Pop nổi tiếng là vậy chứ họ lúc nào cũng trong tình trạng tấu hài và sung sức trong công việc

    Bên xe kia bao gồm bốn vocal hát chính của nhóm nhạc giọng hát nội lực và dôm giả hơn bên kia

    - Không biết mai anh nên làm gì trước nhỉ Kookie, anh đang phân vân giữa việc dậy sớm tập cơ với em hay ngủ tiếp như Jiminie đây

    Người đang nói là một trong số bốn vocal hát chính của nhóm cũng là người lớn thứ năm của nhóm nhạc anh là Kim Teahyung anh sử dụng V là nghệ danh của anh ấy là một người được fan liệt cho cái nghệ danh ngơ một cách nghệ thuật

    - Anh làm gì việc anh hỏi em làm gì??

    Mai em không đi thể dục sáng sớm đâu anh đi thì đi mình đi hoặc lôi Jin hyung lên mà đi em mai nghỉ một hôm

    Người vừa đáp lời là một Vocal chính cũng như main dancer trong nhóm anh là Jeon Jungkook anh sử dụng JunhKook là nghệ danh là một em út của nhóm một chú thỏ nhỏ đáng yêu?

    Có chút , là em út vàng của nhóm là một người miệng nói săm không tốt nhưng sau đấy vẫn săm không sót miếng nào cũng như bảo rằng sỏ khuyên đau lắm mình không sỏ mà sỏ không thiếu miếng nào với thành tích đồ sộ âm nhạc hoạt động thể thao cùng bộ sương già kêu răng rắc mỗi khi xoay người

    - sùy em bỏ anh bơ vơ thế này sao hả kookie

    Teahyung nói với giọng bất mãn tay lay lay cổ áo Kookie làm động tới Jimin đang ngủ bên cạnh giật thót mình bật dậy làm đầu đập vào ghế tài xế đằng trước đau điếng

    - Aa- h-hai cái con người này muốn làm gì ra khỏi xe làm đi chứ làm phiền người bên cạnh ghê đấy...

    TeaTea à cậu ngồi ngoan tí đi...

    Kookie à em nữa ngồi im đi anh muốn ngủ chút...

    Người này là main dancer chính và giọng ca chính của nhóm tên là Park Jimin nghệ danh là Jimin anh là người lớn thứ tư của nhóm, và là một anh chàng dễ thương nhưng duyên của anh ngoài mọi người còn có một cái duyên nữa gọi là duyên "sàn" sao mọi người lại gọi vậy?, thì là do cậu ấy đi hay ngồi đều có thể ôm mặt đất hoặc không cũng thì tí nữa ôm mặt đất..

    - Ah-ah Jimin-ssi ah em xin lỗi mà~ đừng giận em nhé nhé nhé

    Cậu kéo anh lại vỗ vỗ tay anh ý bảo anh ngủ lại cậu không cố ý , sau khi để Jimin nguôi ngoai rồi dựa ghế ngủ lại cậu liếc Teahyung sắc lẹm

    -Ah xin lỗi nhé anh không cố ý..

    Anh lúng túng gãi đầu gãi tai quay ngang quay dọc rồi ngồi im luôn

    - Mấy cái đứa này cũng hay ghê ha..

    Phiền nhau cho đã xong cái im re ha rồi bây gọi anh dậy chỉ để xem bây nói chuyện rồi ném cơm cho anh hay sao đây "hát sòm" cũng cần nghỉ ngơi đấy nhé

    Người này cũng là một Vocal chính của nhóm anh là Kim Seokjin anh cả lớn tuổi nhất nhóm tuy vậy anh chính là cái cây hài thật thụ chẳng làm gì cả cũng gây cười con người này cũng là người đòi mua lại Bighit entertainment đổi thành Jinhit entertainment mình cầm quyền nhưng bất thành, anh cũng là người tự nhận mình là" hát sòm " trùng sinh

    - Anh à anh yên và ngủ đi anh trai còn lâu mới tới căn Vila gì đó ở ngoại thành thư giãn đi

    Teahyung lên tiếng chặn họng Jin để anh không nói gì nữa

    Trong xe này có vể nhộn nhịp không kém nhóm nhạc này thoải mái vui vẻ và hài hước là vậy nhưng vẫn rất nghiêm túc trong việc tập luyện hoạt động của công ty

    .....

    ....

    ...

    ..

    .

    .
     
    Sân Chơi Tử Thần
    chap 1 : khởi đầu của nguồn cơn ác mộng sắp bắt đầu...


    Sau một khoảng thời gia ngồi đến mòn mông, ngủ được ba bốn giấc cuối cùng mọi người đều đã về tới căn Vila ngoại ô vùng Seoul thủ đô của Hàn thì họ lê từng bước chân nặng nề vào trong căn Vila nơi đây dùng để cả nhóm sinh hoạt kì nghỉ tuy có thể về nhà nhưng họ quyết định ở cùng nhau như hồi mới debut để có thể nói chuyện và chơi đùa vui vẻ hơn

    - Em mệt quả em xin phép lên phòng trước nhé ai ở dưới này thì ở nhé

    - Em cũng thế, mọi người nếu ở đây ăn thì mọi người ăn nhé em với Jimin-hyung không đói lắm

    Người nói là Jimin với thân thể tàn tạ đến không thể tàn hơn trên người có một chiếc cặp bước đi lên bậc thang đi cùng đằng sau là Jungkook bước theo sau với đống đồ lình kình trong đám đó có đồ Jimin cậu xách hộ lên trên phòng, đang đi Jimin vấp bậc thang làm cậu tí thì úp mặt xuống bậc thang mất mất cái răng khểnh bé bé xinh xinh may sao Jungkook đằng sau tay tuy sách đồ nhưng vẫn bỏ xuống túm cặp anh lại giúp Jimin thoát một kiếp nạn

    - Đi chưa được một quãng đâu đấy anh cẩn thận chút đi anh

    - Mệt quá nên khó nhìn em ạ

    - Biết anh mệt nhưng anh nhìn đường kĩ vào Jimin-ahh

    Hai người đứng ở cầu thang nói qua nói lại một lúc cũng lên phòng

    - hai cái đứa này thật là..

    - thật là

    - Hết nói...

    Namjoon cùng Teahyung và Hoseok cùng thở dài nhìn hai người kia đối thoại mà thở dài ngao ngán..

    - Nay ai ngủ với ai ấy nhỉ ?

    Yoongi lên tiếng hỏi

    - à em ngủ với Jimin hay anh ấy nhỉ

    Teahyung đưa tay xoa cằm

    - Anh ngủ cùng Namjoon nhé bây tự chia phòng , có 4 phòng thôi đấy tự chia người sao cho phù hợp đi

    Seokjin lên tiếng sau đấy lên phòng cùng đám đồ và theo sau là Namjoon không ý kiến gì

    - nếu em ngủ cùng Jimin thì anh ngủ cùng Hoseok nhé

    Yoongi lười nhác lên tiếng rồi kéo đồ lên phòng

    Lí do mà mọi người nói vậy vì Jungkook không thích có người nằm cạnh nên thế là chỉ có chia phòng thì né né Jungkook ra vì có lần Teahyung ngủ cùng Jungkook rồi anh bị đạp bay xuống khỏi giường lúc nào không hay chỉ nhớ rằng lúc dậy Teahyung đã đau bẹn rồi

    - Jimin-ssii cậu ngủ chưa thế,

    Teahyung rón rén đi vào

    - Hmm..

    Jimin đáp lại bằng tiếng Hm nghe dễ thương vô cùng

    - Cậu ngủ chưa tớ nằm với...

    Teahyung rón rén đi vào lay nhẹ Jimin

    - Tớ ngủ rồi cậu qua phòng kia ngủ đi, Kookie ngủ cùng tớ rồi...

    Cậu chịu khó ngủ một mình nhé, mai em ấy ngủ bên kia cậu về ngủ với tớ..

    Jimin cố gắng mở một mắt lên và nói với Teahyung và sau đó quay vào trong đắp trăn lên rồi liu diu mà ngủ tiếp

    Teahyung dường như không tin được rằng nhõi Jungkookie đứa em mình nâng niu thương yêu chiều chuộng từ chối ngủ với mình chỉ để ngủ cùng Jimin

    - aiyaaaaaa Kookie thối tha...!!!

    Teahyung quát lớn làm cho Jimin giật mình

    - này..

    Có để cho bọn này ngủ không thế???

    Jimin gắt lên theo

    - à à xin lỗi nhé tớ về ngủ đây

    Teahyung lặng lẽ đi ra ngoài rồi về căn phòng kia ngủ

    ...

    ..

    .

    Tới sáng ngày hôm sau Namjoon và Hoseok dậy sớm hơn nên quyết định đi mua chút gì đo về để Jin và Jungkook vào nấu cho cả nhóm hai người mới đi được một lúc trên chỗ của Jungkook và Jimin đang ngủ bỗng điện thoại réo Jimin chẳng biết của ai nên vơ đại rồi đưa lên tai

    - Vâng Jimin Park xin nghe máy ạ

    Bên đầu dây bên kia im bặt rồi nói lên

    - Không phải Jungkook sao ạ?

    - À Vâng em ấy đang ngủ, có chuyện gì quan trọng sao ạ?? , nếu có chuyện gì thì để tôi gọi em ấy dậy

    Jimin mở hé mắt..

    - Không cần đâu nhé chỉ là có một đơn hàng từ một bạn fan của nhóm nhạc gửi cho mấy bạn con game thử nghiệm của bạn ấy ạ có tiện không nếu anh xuống lấy hàng ạ??

    Đầu dây bên kia nói lên

    - hả anh đang nói cái quái gì thế???

    Jimin nghi hoặc ngồi bật dậy tay dơ chiệc điện thoại ra

    - có một đơn hàng từ một bạn fan của nhóm nhạc gửi cho mấy bạn con game thử nghiệm của bạn ấy ạ có tiện không nếu anh xuống lấy hàng ạ??

    Đầu dây bên kia lặp lại

    - à à...

    Để cửa giùm tôi với chút tôi xuống lấy sau nhé

    Nói rồi Jimin dập máy cùng một bụng đầy nghi hoặc vì tại sao có thể biết được nơi họ sống nhưng rồi sớm gạt qua một bên vì Kookie bên dưới ngủ mơ nên dụi dụi đầu vào người có chút nhột làm anh quên đi sự nghi hoặc lúc nãy, đang bấm điện thoại bỗng Teahyung lững thững đi sang

    - Jimin-ssi cho tớ ngủ cùng đi...

    - vào đây nằm kế Kookie sao?

    - không cạnh cậu...

    Chứ ẻm đẩy rớ mất

    - Vào đây

    Jimin nằm xịch vào đẩy cả Jungkook dịch vào, Teahyung phi vào vòng tay qua bụng Jimin như mọi lần bỗng sững lại

    -Tay..

    -tay ai đây Jiminie..

    - Kookie đấy..

    Có chuyện gì sao??

    - Không có...

    Sao thằng nhỏ để cậu ôm hay vậy...

    - Ủa đó giờ vẫn thấy cậu ôm nhỏ ngủ ngon lành kia mà..??

    - Ây tớ ôm nó chứ không phải nó ôm tớ đấy nhé cậu làm như nào mà để em nó ôm cậu mà không đá cậu xuống giường vậy Jimin????

    Teahyung bất ngờ cùng sự nghi ngờ sâu sắc

    - không làm gì cả..

    Jimin vẫn chuyên tâm bấm điện thoại và trả lời nhẹ nhàng như không

    Sau khi nghe câu trả lời đau lòng Teahyung bịu môi hậm hực rúc vào lòng Jimin mà ngủ tiếp

    - vẫn chỉ có bạn tớ tốt với tớ...

    -Ủa chứ mọi người không tốt à?

    - có nhưng không bằng cậu gì cả

    Teahyung hậm hực nhằm mắt lại

    - ngủ thì ngủ đi nói ít thôi

    Jimin đưa tay xoa đầu xù của Teahyung

    - rồi rồi ngủ đây

    Teahyung nhắm mắt ngủ

    Sau khi căn phòng trở lại yên tĩnh cậu vẫn chưa biết món hàng kia mang ý nghĩa gì mà trông có ý nghĩa gì, suy nghĩ vấn vơ một lúc bên dưới có tiếng Hoseok vọng lại

    - có món hàng gì đây đóng trong cái thùng to thế này nhỉ...

    Sau đó là Namjoon nói thêm

    - Chắc của Jungkookie đấy cậuđể trên bàn cho em ấy đi

    Hoseok nghĩ ngợi một lúc cũng đặt xuống bàn rồi phụ Namjoon bê đồ ăn vào bếp và dọn ra bàn

    - Không nhiều mà nặng thật đó..

    Hoseok than vãn rồi đi ra ghế ngồi bấm điện thoại

    - cậu kêu lần này lần thứ 5 trong một buổi sáng rồi đấy cậu không thấy mệt sao??

    - im đi Namjoon này cậu nói cái gì mà nói im lặng đi

    Hoseok khó chịu nhìn Namjoon với bộ mặt thương hiệu rồi bấm điện thoại tiếp

    Đợi tới tầm 10 rưỡi cũng có hai người đi xuống, là Jimin và Jungkook bước xuống do Jimin đói rồi nên mới miễn cưỡng rời giường còn Jungkook thấy bụng của Jimin réo nên là cũng bật dậy hỏi anh ăn không rồi kéo Jimin xuống nhà

    - Ah cuối cùng cũng chịu dậy rồi sao???

    May sao anh đây nghe Namjoon mà ăn ngay lúc đó không có khi mình chết đói mới thấy hai đứa đấy

    Hoseok bất mãn nhìn Jungkook với bộ mặt thương hiệu của mình

    - Anh im đi anh chẳng phải ăn rồi sao vả lại em có nói mai em dậy muộn rồi kia mà...

    Anh mắng em cái gì

    Jungkook bất mãn lên tiếng

    - Chậc..

    Lần này anh tha cho em đấy vào nấu ăn trưa đi chút anh Jin dậy xuống làm cùng

    - Vậy em với Kookie vào nấu nhé

    Jimin lên tiếng nói vọng từ bếp lên

    Trong bếp hai người vừa nấu ăn vừa vừa đút nhau ăn cùng nô đùa vui vẻ đợi Jin dậy chắc Họ

    Nấu xong mâm cơm luôn rồi

    - à Kookie-ah em có kiện hàng từ 1 bạn fan hay sao ấy anh chẳng biết như nào đâu sáng nay gọi cho em anh bắt máy thì bạn ấy bảo giao tới nơi rồi chắc là kiện hàng ở bàn ấy em mở ra xem như nào xem

    - À kệ nó đi Jimin-ssi tí động người em ra xem nếu thư đe doạn thì người đẹp Jimin bảo vệ em chứ nhỉ

    Cậu cợt nhả đùa Jimin

    - Cái câu kính đâu rồi cái thằng oắt con này anh lớn hơn em những một tuổi đấy nhé cợt cợt nhả nhả anh gõ cho bây giờ...

    Jimin bất lực chống nạnh thở dài thườn thượt

    Đang vui vẻ nấu nướng feel theo nhạc của nhóm thì từng người một vật vờ bước vào đầu tiên là Teahyung theo sau là Jin và Yoongi ngồi lên ghế mặt sụ xuống

    - bảo dậy gọi tớ với cơ mà..

    Teahyung hậm hực

    - Lúc nào thế sao tớ không nghe gì vậy??

    Jimin nghi hoặc

    - không thấy tớ ngủ không gọi tớ dậy sao

    Teahyung mặt mày khó chịu

    - âu xin lỗi TeaTea nhé tại tớ thấy cậu ngủ ngon quá không nỡ gọi dậy ấy mà..

    Jimin gãi đầu cười xòa

    - vậy sao Jimin-ssii nỡ lòng nào gọi em dậy kia chứ, người ta cũng buồn ngủ chứ bộ...

    Jungkook ủy khuất cụp đuôi buồn rầu

    - chứ không phải em bật dậy làm anh giật mình hả??

    Jimin cau mày bất lực nhìn cục đằng trước ủy khuất đến là tội nghiệp mà cũng mắc cười

    - thôi thôiii tại tôi buồn ngủ không dậy

    Jin gắt gỏng

    - tới lượt anh lên tiếng sao

    Teahyung gắt lại

    - ô...

    Jin sịt keo

    - Thôi được rồi mọi người vào ăn đi chút tí unbox quà với em kìa

    Jungkook lên tiếng phá tan bầu không khí trong gian bếp

    Nghe tới quà mắt Teahyung sáng lên liền ngồi thẳng dậy hô hoán mọi người vào ăn cơm nhanh nhanh để ra xem thử món đồ kia..., sau khi mọi người ăn xong đứng dậy dọn vào bồn sau đó Jimin đi vào rửa bát như mọi lần chia việc, sau khi rửa dọn sạch sẽ Jimin đi ra phòng khách nằm uờn trên ghế, thấy đông đủ Jungkook đi tới lấy gói hàng trên bàn dùng con dao gọt hoa quả nhẹ nhàng mở thùng hàng nặng kình kia ra, trong đó là những chiếc máy thực tế ảo nhìn cách hoạt động có vẻ đời mới Jungkook lấy ra trong đây đủ 7 cái nhìn trông có vẻ như người đó biết rõ chỉ cho một người cả bảy người còn lại sẽ thấy vọng ấy

    - Chà đủ cho bảy người chúng ta luôn này kì diệu thật đấy

    Hoseok bất ngờ thốt lên

    - ừ ừ chất liệu này còn có vẻ mới mẻ đấy, bạn fan này có vẻ rất giàu đấy nhỉ..

    Jin cũng có chút bất ngờ, liền tiện tay cầm lên một cái trên đó có khắc tên anh

    - ui cha máy còn được khắc tên từngngười sao chà chà bạn fan này chắc phải tỉ phú luôn rồi không còn là triệu phú nữa ha..

    Teahyung bật thốt lên vì bất ngờ cùng chút ngơ ngác

    - mọi người thấy cái nào của mình thì lấy đi rồi cùng khởi động xem hoạt động của nó ra sao em nhìn nó giống máy chơi game thực tế ảo ấy, hay phết đấy chứ nhỉ

    Jungkook tiện tay cầm theo cái khắc tên Jimin đi tới chỗ anh sau đó ngồi xuống ngay cạnh anh tiện tay đưa cho anh, sau đấy mỗi người lấy một cái lật qua lật lại kiểm tra xem bên trong bên ngoài có thứ gì không, thấy là an toàn tuyệt đối họ bắt đầu khởi động máy và bắt đầu thực sự hoạt động

    ...

    ..

    .

    .

    .

    ========

    Bắt đầu sẽ không quay đầu....¿[ Loading ]?

    ....

    ...

    ..

    .

    ---+---

    End chap 1 : khởi đầu của nguồn cơn ác mộng sắp bắt đầu...
     
    Sân Chơi Tử Thần
    Chap 2 : màn đầu tiên bắt đầu


    [_Bệnh Viện Bệnh viện tâm thần Gonjiam_]

    * Tinh sau tiếng thông báo kì dị kia mọi người có cảm giác không thể điều khiển cơ thể chính mình mà rơi vào hôn mê sâu..

    ...

    ..

    .

    Sau khi hoạt động họ rơi vào một cái bệnh viện kì dị dường như nó đã bị bỏ hoang trông rất kì dị cổ quái kinh dị

    Với không khí kì dị đáng sợ từ ngoài vào trong, bệnh viện tâm thần Gonijam khiến cho họ có chút không rét mà run rẩy khi nhìn vào bệnh viện

    [ Tinh Thông báo của trò chơi đã thiết lập ]

    • Luật 1 : Game này nếu như không kịp kết thúc trước khi màn một kết thúc bạn sẽ bị nhốt lại đây mãi mãi

    • Luật 2 : Game mà bạn đã bước vào phải hoàn thành toàn bộ nếu không muốn bị xóa sổ

    • Luật 3 : Game này đã bắt đầu đi vào hoạt động bản thử nghiệm nghiêm túc thực hiện

    • Luật 4 : Nếu bạn chết trong game chính là bạn đã thực sự ra đi ở ngoài đời thật

    • Luật 5 : chết chính là hết!!!!

    [ Tinh Luật chơi màn 1 ] đ nàh cho những người bệnh

    ×Chỉ được hoạt động vào buổi sáng nếu hoạt động vào buổi tối sẽ bị diết chết

    ×Ăn những gì mình "nhặt " được không ăn đồ trong cantin cuối hành lang

    ×Bạn sẽ là 1 trong số những bệnh nhân bị tâm thần trong bệnh viện cần tìm hiểu về bệnh viện và cái chết của bệnh nhân

    ×Nếu vào ban đêm có tiếng gõ cửa của y tá nhất định không mở cửa nếu mở cửa sẽ chết vì ả sẽ chém bạn

    ×Tìm hiểu và thoát game trước khi hoàn toàn đóng game nếu không bạn sẽ chết...

    • luật cho người làm bác sĩ

    - không tiết lộ thông tin của bệnh viện cho bệnh nhân nếu bị phát hiện sẽ bị chém chết

    - hoạt động với bệnh nhân như bình thường

    - tối chỉ có thể không ngủ

    - có thể vào cantin cuối cùng để ăn

    - cẩn thận mọi cặn bẫy của các bệnh nhân

    - mỗi bác sĩ đều có thể thay phiên canh ca trực ngày đêm

    - mỗi phòng hai người như bệnh nhân

    [ Tinh ]

    Bạn nhớ rồi chứ?

    Chúc may mắn

    ....

    ...

    ..

    .

    Sảnh chờ là trước cửa bệnh viện ở trong sảnh chơi có khá nhiều người đông đúc nhiều người đăng nhập cùng bạn mà lúc vào lại bị tách ra và nhóm nhạc kia cũng thế Teahyung ở chỗ nào đó có chút hoảng loạn định bụng chạy đi kiếm mọi người thì bỗng giật mình vì được chuyển tới một căn phòng bệnh trắng xóa

    - cái gì thế này????

    Teahyung bật dậy một mặt hoảng loạn gấp gáp đứng khỏi giường định bụng tìm mọi người thì ngay bên cạnh là Jimin đang ngồi mặt ngơ ngác

    - ôi Jimin-ssi tớ sợ sắp chết rồi huhu

    Teahyung bật dậy chạy ngay tới chỗ Jimin đang ngơ ngác đưa tay xoa đầu cậu

    - chúng ta là đang ở chỗ nào thế Teahyung???

    Cậu gãi đầu

    - hình như là cái con game mà mình mới lấy của Kookie hay sao ấy...

    Cậu xoa cằm nghi hoặc

    - cũng đúng giờ quan trọng trong luật chúng ta chỉ được hoạt động vào buổi sáng không hoạt động vào tối ..

    Jimin mặt đầy dấu bất lực

    - cái này phải tìm hiểu trước hay sao ấy nhỉ may sao tớ có tìm hiểu qua cái bệnh viện này rồi nhưng chưa rõ là tại sao bệnh nhân lại biến mất thì tớ không biết

    Teahyung mặt đầy sự chuyên nghiệp trong lĩnh vực này

    - ừm ừm tớ thấy cậu có chút có ích rồi đấy TeaTea-ah, quan trọng giờ chúng ta cần phải tìm hiểu lí do mọi người hẹo lấy hồ sơ của họ, chuyện cần thiết bây giờ là cần tìm mọi người đi TeaTea-ah

    Jimin cười cười rồi mặt nghiêm túc lại đứng dậy

    Hiện giờ trên người ai nấy cũng mặc một bộ đồ bệnh nhân mỗi người được sếp phòng hai người may sao Kim Teahyung và Park Jimin cùng phòng và họ cũng được liệt kê tên trên bảng phòng

    - không biết trong số chúng ta có ai làm bác sĩ không nữa như thế sẽ tiện hành động hơn

    Jimin đưa tay lên suy nghĩ và nhớ lại luật trong chí nhớ mình

    - yên tâm đi cậu không nhớ tớ sẽ nhớ phần còn lại

    Teahyung vỗ vai Jimin

    - aiya trông cậy vào cậu đấy Kim Teahyung

    Jimin nhấn mạnh cả họ và tên của Teahyung sau đó mở cửa tính bước ra đập vào mắt cậu là Jeon Jungkook và Kim Namjoon với bộ đồ bác sĩ trắng phau

    - ơ Jimin và Teahyung?

    Hai em là bệnh nhân sao???

    - Namjoon Jungkook??

    Vậy chẳng phải quá tốt rồi sao??

    Teahyung reo hò vui sướng

    Từ đằng xa xa Jin và Yoongi cùng Hoseok đi lại thở dốc trong ba người Hoseok và Yoongi còn Jin là bác sĩ còn người còn lại cũng là bác sĩ đi lại

    - mấy đứa mãi mới thấy

    Jin thở hồng hộc nói

    - Jiminie-ah em có sao chứ

    Giọng Yoongi lo lắng hỏi

    - em không ạ người này là ai thế ạ??

    Jimin nghi hoặc nhìn cô gái nhỏ kia

    - ah ah em là Sooji heri gọi em là Heri nhé em sinh năm 1999,em cũng đang sử dụng bản này đấy ạ trong số các bệnh nhân ở đây NTC cũng có mà người cũng có đấy ạ nhưng hình như bản thử nghiệm này khá nhiều người trải nghiệm nên hầu hết là người chơi hết đấy ạ

    Sooji Heri lên tiếng

    - sao em biết được hầu hết là người chứ?

    Yoongi quay ngoắt người lại hỏi

    - tại những NTC sẽ không ở luôn trong phòng đi ra,game này em tìm hiểu qua hết rồi em mới mua

    Heri thở dài ngao ngán

    - mấy người không lo cho em mà lo cho mỗi Jiminie thế hảaa còn xem Kim Teahyung này là em không thế hả!!!!??

    Teahyung gắt lên bịu môi

    - anh à em chưa nói anh đã đòi công đạo là sao hả..

    Em còn là em út đấy không ai hỏi thì thôi đi anh lớn hơn em còn hỏi

    Jungkook bất mãn lên tiếng

    - ờ ha, em có sao không?

    Teahyung gãi đầu gãi tai quay đi ngoái lại phân tán sự chú ý ngượng ngùng lúc nãy

    - em không, anh đi cùng Namjoon đi nhé

    Jungkook khước từ Teahyung một cách tồi tệ nhất

    - ô cái thằng oắt con này con xem anh là anh không thế.???

    -Còn mà em chưa có gọi anh là thằng đâu đấy

    Hai người nói một lúc thì phải tản ra vì không được phép tụ tập quá đông trong khoảng thời gian dài, sau khi đường ai nấy đi thì đều phải suy nghĩ một cách kĩ lưỡng để chắc chắn rằng mình sẽ không bỏ sót thứ gì

    - Jimin-ssi anh ở cùng phòng Của Teahyung hyung ấy anh có được Teahyung hyung kể sơ qua về cái bệnh viện Gonjam này không??

    - anh không anh chỉ biết sơ được từ miệng của Teahyung là bệnh viện này bằng tuổi anh sây lên vào năm 1995 mà không rõ là lí do tại sao các bệnh nhân lại biến mất ,aiyaaaa biết vậy nãy hỏi nhiều hơn chút, à mà em không ngủ sao?

    Tối em phải thức đêm đó

    Jimin nói vò đầu bất tóc ân hận vì không hỏi kĩ hơn..

    Sau đó ủ rũ bước đi chợt nhận ra luật của bác sĩ là không ngủ đêm nên hỏi Jungkook vì sợ em ấy ngủ quên mất

    - anh không phải lo cho em đâu em với Namjoon nghiên cứu về luật rồi đúng là bản thử nghiệm luật có nhiều lỗ hổng lắm luôn ấy nên có nghiên cứu qua rồi, giờ em lo cho Jimin thôi đấy

    Jungkook thở dài tay chắp sau lưng

    - nghiên cứu luật vậy chắc chắn tối nay anh cũng phải nhớ lại luật đây.., tiện phải tìm hiểu lí do kèm tung tích em có biết cũng không tiết lộ được mà nhỉ...

    Jimin mặt ủ rũ thấy rõ khi nghĩ tới việc phải kiếm manh mối ở cái tòa bệnh viện này phải vào từng phòng một và kiểm tra ở trong phòng giám đốc bệnh viện

    - anh cần nghiêm túc thực hiện đi em thấy trò trơi này không như cách nó hoạt động nữa rồi..

    Jungkook thấy rằng mọi thứ luật chơi nhắc đến vô cùng thật

    - ừm ừm giờ chúng ta bắt đầu từ căn phòng này đi

    Jimin chỉ vào một căn phòng bảng treo bên trên là phòng gì đó bị dấy gián tre đi

    - ừm anh đứng canh cho em nhé hay em canh cho anh?

    Jungkook dựa tường nhắc lại

    - em canh cho anh đi

    Jimin nói rồi mở cửa đi vào vừa vào được 15 phút anh nôn thốc nôn tháo chạy ra dựa vào tường để hoản hồn

    - trời đất cái quỷ gì đang diễn ra trước mắt tôi vậy trời đất ơi..

    Anh nghĩ là anh sẽ vào thêm lần nữa vì anh thấy thứ cần tìm rồi.

    Jimin sợ hãi nhưng vẫn vịn tường định đứng dậy thì Jungkook đã bế thốc anh lên

    - thôi để đấy em vào cho thứ anh cần tìm là cái gì

    Jimin giật mình rồi cũng suy nghĩ một lúc

    - thôi để anh cho, em có găng tay không?

    Hoặc túi zíp có nó không có mang đây anh

    Jungkook gật đầu tay kia bế anh tay này thò vào túi áo blouse trắng lấy ra những gì anh cần

    - Ừm của anh đây

    Jimin nhận lấy nhảy xuống chạy lại vào trong cái buồng đó rồi chạy ra trên tay cầm túi zíp đựng thứ gì đó giống một miếng da người Jungkook nhìn thấy liền hiểu trong đó có gì gật đầu với anh rồi dắt anh đi

    Bên đó Namjoon đã nhớ từng đường đi khung cảnh và nghe được những gì Teahyung kể về cái bệnh viện này , vừa đi lên phòng của một bác sĩ tên Kim Dongeun đây là phòng của bác sĩ trong bệnh viện này , lục đục một hồi ở trong căn phòng này thì lục được một số hồ sơ của bệnh nhân

    - nhiều quá ha...

    Mà họ mắc tâm thần không vậy anh

    Teahyung tự dưng nói lên làm Namjoon giật mình rồi khựng lại và bất lực đưa tay day day mắt bất lực

    - em có bị ngốc không thế hả Teahyung???

    Em mới nói cái bệnh viện này là bệnh viện tấm thần đấy,em còn thao thao bất tuyệt về sự đáng sợ của nó kia kìa...

    Teahyung sực nhớ lại rồi sau đó gãi đầu gãi tai quay ngang ngó dọc rồi nói

    - à bỏ qua đi em đọc thấy một nữ bệnh nhân tên....

    Ủa ủa....

    H-hả?????

    Teahyung ngơ ngác và khựng lại mắt đầy sự không thể tin nổi

    - em sao thế?

    Namjoon ngó xuống cũng khựng lại

    - em lấy cái này nhé anh

    Namjoon gật đầu thấy tín hiệu cậu giật lấy hẳn hai bản sau đó đứng dậy chạy một mạch ra ngoài, đang đi nửa đường gặp Jimin với gương mặt xanh lét như sắp nôn tới nơi

    - Jimin-ssii!!!

    Cậu tìm được cái gì chưa mà mặt như bị trĩ thế kiếm cái gì nôn vào đi chứ

    Jimin lắc đầu ý không sao hết, lí do không nói chuyện được đơn giản là cậu mắc buồn nôn không nói chuyện được

    - anh ấy buồn nôn anh ấy sẽ không nói đâu hai người đói chưa?

    Jungkook lên tiếng thay Jimin và quay lại hỏi Teahyung

    - có anh mới thấy đói đây

    Jungkook gật đầu

    - Namjoon anh đi với em xuống cantin

    Sau đó hai người xuống cantin đang đi gặp lại Jin và Heri cùng đang đi xuống cantin

    - à anh Jungkook và Namjoon ah-!!

    Jungkook và Namjoon gật đầu chào lại

    - hai đưâ cũng xuống lấy đồ ăn cho hai người kia sao?

    Jin thắc mắc

    - đúng rồi anh anh cũng thấy lỗ hổng rồi sao

    Namjoon nhìn Jin cười cười

    - chú mày nghĩ anh ngu lắm sao??

    Jin có chút không vui

    - à đâu em không có ý đó

    Vừa nói Namjoon đẩy cửa đi vào trước hết là nhìn những khay thức ăn nóng hổi có cơm kimchi, thịt rang, canh đậu, rau bắp cải xào

    - ừm lấy mỗi thứ một ít

    Namjoon nói rồi lấy đầy một khay thức ăn anh cũng tiện tay với bốn cái cộc nhựa theo sau đó là Jungkook lấy nhưng rau luộc anh lại lấy rất ít được một hai cọng gì đấy rồi cũng thao tác như Namjoon lấy bốn cốc nhựa Heri và Jin cũng làm y hệt sau đó ra bàn ngồi, một lúc sau các người khác cũng đi vào được 5 phút thì bên cạnh Jin và Namjoon bỗng có hai người đi vào

    - chào nhé, tôi đến đây phổ cập mọi thứ này mấy cậu bảo vệ bệnh nhân cho kĩ vào tốt nhất hãy bảo họ chú tâm vào luật chơi nếu không sẽ bị xóa sổ đấy,kèm theo đó là sẽ thật sự sẽ bị diết hại dã man khi hoàn thiện màn đầu tiên đấy nhé họ sẽ thoát game ra trước sau đó chỉ có 5 ngày cho họ sống sót sau 5 ngày đó họ sẽ bị diết hại một cách tàn bạo

    Người con trai kia nói lên sau đó cô gái đi cùng có nói thêm

    - anh thấy tin tức Seoul New chưa?

    Họ không phải bị diết bởi sát nhân đâu họ sẽ bị chính nhân vật trong game này giết hại đấy nên anh cần cố gắng bảo vệ họ đi

    Namjoon lên tiếng

    - Sao cô biết?

    Cô gái kia có chút mệt mỏi thở dài

    - tôi chính là hướng dẫn viên qua ải tôi cũng từng giúp một người nhưng cậu ta lại chết ngay màn hai và chuyện gì đến cũng đến cậu ta đã qua đời chính là cái cậu Madong Heyuk đấy, cậu ta bị giết chết báo đài Seoul đưa đầy mà...

    Namjoon , Jungkook và Jin cùng Heri có chút khó tin và bắt đầu sợ hãi...

    Nhưng liền sốc lại tinh thần và sắp đồ vào bốn cốc xong đứng dậy luôn họ đồng loạt để lại câu " Cảm ơn hai người " sau khi nghe đủ thông tin họ liền phải đứng dậy mang cơm tới trước cửa phòng của mỗi bệnh nhân ( mỗi người họ đảm nhiệm) ,gõ cửa theo như tiếng gõ cửa đề xuất do trong luật không có ghi rõ là không được tụ tập ở phòng của riêng ai nên họ đều tụ lại phòng Jimin Teahyung bàn luận về những gì họ thu thập được chỉ toàn những thứ quan trọng, nghe tiếng gõ cửa được đánh dấu sẵn Jimin chạy ra mở cửa thò tay xuống đất nhặt lên những cốc đồ ăn bê vào bên trong theo sau là những người đi lấy cơm đi theo vào phòng đóng cửa lại bàn luận về vấn đề này

    - này Namjoon và Jungkook ah luật của hai người là gì thế

    Hoseok nhìn qua chỗ hai người

    - À thì có chuyện gì ạ bọn em không nói cho anh được luật của bọn em đâu à nó phạm luật mất tuy luật được biết trước đấy rồi nhưng nếu muốn biết anh phải nhớ lại đấy em không được phép công khai từ khi vào đây đến khi hết màn một

    Jungkook lên tiếng sau đó thở dài gục lên vai Jimin

    - em nhớ nhưng em cũng không nói được thì phải nếu nói Kookie sẽ bị liên lụy hay sao ấy vì em ấy bác sĩ dám sát em mà

    Hoseok thở dài

    - nếu như có thể đi lại thì em và Namjoon cùng Jin, Heri vào phòng Viện Trưởng xem sao đi trong ấy nhiều hồ sơ hơn đấy nãy Teahyung vào phòng của vị bác sĩ Dongho kia tìm thấy cái đám tài liệu này thì có khi ở đó nhiều thứ hơn đấy

    Yoongi nói thêm

    - à cả vấn đề ở trong cái phòng bị che che đậy đậy mà Jimin vào nữa bên trong đấy là phòng tra tấn đấy...

    Nếu giờ tìm được chìa khóa ở chỗ viện trưởng chúng ta có thể ra khỏi đây..

    Jin lên tiếng

    - nãy có mấy người nói rằng nếu mình không thoát được sẽ chết thật đấy anh nghĩ phải tìm cách ra khỏi đây càng sớm càng tốt

    Đang nói chuyện Jungkook nhìn ra ngoài cửa thấy trời đang nhá nhem tối anh gọi Jin , Namjoon và Heri dậy đi về ra đến cửa Jungkook vẫn có chút bất an quay vào dặn dò kĩ lại Jimin

    - anh nhớ nhé không có em cũng phải cố thủ qua đêm nay tốt nhất là nghe những gì em nói lúc trưa đấy nhé

    Jimin gật đầu đi lại thơm Jungkook một cái rồi đóng cửa lại Hoseok và Yoongi cũng đi về phòng của mình cho an toàn họ chốt hết cửa vào sau đó leo lên giường

    Bên phía Jimin và Taehyung

    - Jimin-ssi cho tớ qua ngủ cùng đi nha nha

    Taehyung rò xét

    - hửm?..

    Để tớ ngủ..

    Nhỡ nửa đêm nó gõ cửa tớ còn lo cho cậu nữa

    Jimin khó chịu vì bị cắt ngang giấc ngủ

    - đi mà cho tớ qua đii mà

    Taehyung nài nỉ

    - được rồi qua đi khổ quá

    Jimin gắt gỏng gật đầu, sau khi thấy Jimin đồng ý cậu vui vẻ kéo chăn và gối sang giường Jimin, lên giường cậu ôm lấy Jimin ngủ ngon lành

    _Nửa đêm_

    ....

    ...

    ..

    .

    Tiếng bụp vang lớn ở ngoài sân thượng làm Jimin giật mình thức dậy, cậu ngồi dậy chạy tới nơi phát ra tiếng đó là gần cái cửa sổ mở tung ra, mở ra gió lạnh rít lên như tiếng gào của một người phụ nữ bị tra tấn hành hạ vang lên khiến cho Taehyung cùng dậy vì lạnh ngó thấy mặt Jimin tái xanh cậu định mở miệng ra hỏi thì tiếng cộc cộc vang lên, bên kia vọng đến tiếng của một người phụ nữ yếu ớt run run

    - Xin chào~ bệnh nhân phòng 183~~ mở cửa ra tới giờ tiêm thuốc rồi~~

    Jimin ra hiệu im lặng với Taehyung sau đó nhẹ nhàng đóng cửa ngồi im thin thít không giám thở mạnh, dường như thấy quá lâu không ai lên tiếng cô gái ngoài kia mất dần sự điềm tĩnh gằn giọng lên

    - Tới giờ uống thuốc mau mở cửa bệnh nhân phòng 183

    Jimin dường như chợt nhận ra thứ gì đó cậu liền nhẹ nhàng tượt khỏi cái tủ nhẹ nhàng leo lên giường của Taehyung sau đó đưa ra cho Taehyung đang sợ tới tái xanh mặt mày bên giường đối diện chùm chăn lên để làm như họ đã chết do nếu như ả ta mở được cánh cửa bé kia ra dò sét thì chắc chắn sẽ chết và kết cục như người vừa dơi xuống kia, hiểu ý Jimin Taehyung chùm chăn lên qua đầu, Jimin cũng vậy chùm lên, đúng như Jimin suy luận ra ả ta đẩy cánh cửa nhỏ ở trên ra nhìn vào bên trong thấy thật sự bên trong không có người ả lê cơ thể ả đi tới phòng tiếp, tuy ả đã đi nhưng họ chưa thực sự dậy được vì chỉ cần sơ suất một chút họ sẽ thật sự bay luôn cái mạng này họ cố gắn nín thở chờ lúc tiếng động không còn Jimin rón rén đứng dậy nhẹ nhàng bước tới cánh cửa mởi hé cánh cửa nhỏ trên cái cửa có chút rỉ sét thì thấy ả đã đi thật cậu mới nhẹ nhàng đóng thở dài gương mặt cậu méo mó vì sợ hãi lúc chiều Jin nhắc đến khiến Jimin có chút sợ hãi cậu dựa cửa thở dốc cố gắng hít vào thở ra cho mình trở nên bình tĩnh chân Jimin vì sợ mà đã mềm oặt ra không đứng dậy nổi cậu sợ hãi rất nhiều vì lúc đấy cậu không nhận ra cái cửa nhỏ kia thì cậu cũng có thế Taehyung sẽ bị vạ lây cậu chưa muốn chết vì còn bố mẹ các ARMY đang đợi anh comeback cũng không thể nào tại mình Taehyung liên lụy được đang suy nghĩ vẩn vơ Taehyung đi lại vác cậu lên và nói

    - Cậu nhẹ quá Jiminie-ah tớ vác cậu lên nhẹ nhàng luôn này thôi chúng ta cùng ngủ thôi nào haha

    Taehyung biết Jimin đang rất sợ giống anh lúc nãy thôi nhưng anh biết Jimin còn khó thở hơn anh rất nhiều, anh suy nghĩ đơn giản và mạnh mẽ hơn Jimin cậu biết cậu hiểu Jimin hơn những gì anh nghĩ, anh biết để anh không lo trạng thái tinh thần mà Jimin vẫn luôn dấu nhẹm từ lúc vào tới lúc ra anh thấy sự sợ hãi sâu bên trong đôi mắt của Jimin biết Jimin rất sợ rất hoang mang cũng như tuyệt vọng như nào khi mà nghĩ rằng nếu Jimin không động não thì Jimin có thể sẽ lôi cả anh vào

    - Jimin-ssi nếu sợ hãi hay gì đừng dấu nhé chúng ta sợ vẫn phải dựa vào nhau đấy sợ quá nấp sau tớ, tớ bảo vệ cậu hoặc Jungkook sẽ bảo vệ cậu đừng có dấu nữa cứ chịu đựng thì làm sao cậu động não để nhanh thoát đây cửa ải này nhanh thôi sẽ đóng lại cậu phải dữ tỉnh táo để có thể động não cũng mọi người đấy nhé

    Taehyung xoa lưng an ủi Jimin để cậu hoàn toàn bình tĩnh, sau khi bình tĩnh lại Jimin liền dục Taehyung mau ngủ đi mai còn phải làm nhiệm vụ Taehyung gật gù rồi ngủ luôn không ngần ngại, Jimin bị ôm chặt khiến cậu rục rịch không được bèn kệ cho Teahyung ôm tới sáng, sáng hôm sau Jungkook gõ cửa thấy hai người không có động tĩnh gì bèn đẩy cánh cửa nhỏ ra thấy Teahyung ôm chặt Jimin không buông khiến Jungkook có chút khó chịu nên gọi vọng vào

    - Sáng rồi Teahyung anh không dậy em bảo Hoseok vào đá anh một cái đấy!!!!!!

    Teahyung giật mình ngồi bật dậy

    - à à xin lỗi nhé Jimin hôm qua khó ngủ quá anh dỗ cả đêm mới chịu ngủ nên ngủ muộn chút

    - anh ấy sợ lắm hả ra mở cửa em xem nào

    Teahyung nhẹ nhàng thoát khỏi tay Jimin đứng dậy ra mở cửa

    - kìa vào đi èo hôm qua anh và Jimin sợ xém nữa lộ sơ hở bị lôi đi may mà Jimin thông minh nghĩ kịp mà chạy về giường chùm chăn lên mà cái ả phụ nữ kia hôm qua anh dòm sơ được nhìn ả giống trong cái hồ sơ bệnh nhân lắm mà không biết có phải ả không

    Cậu lấy ra bức ảnh trong hồ sơ rồi cố nhớ lại gương mặt méo mó của ả ta

    - thôi rợn lắm không nhớ nữa...

    Namjoon đâu?

    Jungkook vẫn nhìn Jimin ngủ nói

    -Tới rồi

    Vừa dứt câu Namjoon bước vào

    - anh buồn ngủ chết mất những gì cần tìm anh tìm thấy hết đây rồi

    Namjoon rút ra những tập hồ sơ bệnh án và mốt số cái gì đấy anh nhặt được ở bên trong văn phòng của ông Viện Trưởng

    Jin Heri và Hoseok cùng Yoongi đi vào

    - em ấy còn ngủ sao Teahyung?

    Yoongi lên tiếng

    - chắc qua bị dọa sợ quá khó ngủ nên giờ dậy muộn thôi

    Hoseok cắt ngang

    - đúng rồi đấy anh Hoseok và Yoongi ah...

    Cậu ấy hoảng đứng không nổi luôn mà mọi người

    Teahyung gãi đầu gãi tai gật đầu

    Trong lúc Jimin ngủ Hoseok Yoongi và Jungkook Teahyung cùng Namjoon Heri Jin phát hiện ra lỗ hổng của luật họ không hề cấm đổi vai vế đồng nghĩa với việc Namjoon có thể đổi cho Yoongi nếu muốn sau khi bàn bạc Jungkook đổi cho Teahyung vào tối nay trong khi đó Teahyung sẽ cùng Jin và Namjoon ,Heri tìm tiếp manh mối họ đã mở khóa một nửa rồi mọi người đang hí hửng đột nhiên ở ngoài sảnh chính có tiếng ồn làm họ đi ra ngoài xem chuyện gì .

    Cùng lúc đó Jimin mơ tới một giấc mơ vì anh mà Jungkook và Teahyung phải chết khiến cậu hối hận...

    ...

    ..

    .

    - ah...

    Tớ xin lỗi..

    Anh xin lỗi....

    Jimin bật dậy mồ hôi vã như tắm cậu hoảng hốt khi không thấy mọi người đâu dường như cậu đang ngày một sợ hãi con game này...

    - Jimin-ssi cậu dậy rồi sao???

    Teahyung chạy lại thấy Jimin nhễ nhại mồ hôi lo lắng bèn hỏi , đang định kiếm khắn lau cho cậu Jungkook đã chạy vào

    - anh mơ thấy gì đáng sợ lắm sao???

    Anh hôm qua có sao chứ

    Cậu lau mồ hôi cho anh một cách lo lắng

    - tối nay em ở đây với anh nhé

    Jimin có chút khó tin

    - em tới đây kiểu gì chứ???

    - Lỗ hổng của Luật có thể đổi vai nếu được nó không có ghi cấm vào đấy

    Jimin tiếp lời Jungkook đang nói

    - Kookie ah em thu thập được thêm gì chưa??

    - rồi em nghi ngờ viện trưởng ông ấy bị tâm thần do ông ta cưỡng bức những cô gái trong cái bệnh viện này nữ y tá anh gặp tối qua không phải y tá mà là cô gái bị hành hạ kia đó hồ sơ của anh này

    Jungkook đưa cho cậu một tập tài liệu dày đặc chữ viết Jimin đưa lên đọc chợt cậu nhận ra thứ gì đó liền khoái trí bật cười

    - có thể thay vai vế nếu muốn đúng chứ????

    - đúng rồi ạ

    Jungkook cũng hiểu dần ý nghĩa của việc đột nhiên anh cười khoái trí nên cũng thuận theo

    - Namjoon ah anh có thể đổi vai với em đổi với em chứ?
     
    Back
    Top Dưới