Khác Sakura- Thủ lĩnh thẻ bài phần 2: Clear Card (ngoại truyện)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
138128587-256-k134868.jpg

Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tác giả: phuocquachthanh
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là một trong những câu chuyện không có thật của Sakura.

Mình hoàn toàn tự nghĩ và không sao chép gì.

Mong các bạn ủng hộ!!!



sakurasyaoran​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 1: Sakura và sự đảo ngược kì lạ


Kero: Sakura à, dậy đi nào!

Sakura: Ơ, Kero à?

Kero: Cậu sao thế?

Sakura: Tớ vừa mơ thấy giấc mơ đó

Kero: Giấc mơ về một người bí ẩn bịt kín cố lấy thứ gì đó của cậu nữa hả?

Sakura: Uhm~

Kero: Haizzzz.

Lại nữa à

Sakura: Không sao cả!

Đó chỉ là mơ thôi mà

Nói rồi, Sakura liền đứng dậy và đi thay bộ quần áo học sinh cấp 2.

Cô liền đi xuống nhà ăn sáng.

Kero: Chắc cậu không biết đâu.

Tất cả các giấc mơ mà những người có phép thuật như tụi mình thấy đều là mơ tiên tri cả!

~ Tại trường ~

Khi vừa mới bước vào, Sakura cảm thấy có gì đó là lạ.

Nhưng không biết là gì.

Sau đó, cô đi vào lớp.

Sakura: Lớp mình đây rồi!

(Mở cửa lớp)

Sakura: Hoeeeeeee..

Khi vừa mở cửa, một điều kì lạ trước mắt cô.

Các bạn nam trong lớp thì mặc đồng phục của nữ.

Còn các bạn nữ thì đang mặc đồ nam

Yamazaki: Ê nè nè, Sakura sao cậu mặc đồng phục nữ vậy?

Sakura: Tớ..

Các bạn nam còn lại trong lớp đều nhìn Sakura.

Tomoyo: Ơ, cậu mặc đồ nữ à Sakura?

Sakura: Tớ...

Tớ

Nói xong, cô liền chạy vào nhà vệ sinh.

Sakura: Chắc hẳn là thẻ bài mới rồi!

Sau đó, Sakura liền làm phép hóa quyền trượng.

Sakura: Được rồi!

Thẻ bài Snooze

Tất cả mọi người trong trường đều đã ngủ.

Sakura: Tại sao chuyện kì lạ này lại xảy ra?

Vừa nói, cô vừa đi xung quanh trường.

Sakura: Ơ, cái gì trên ban công vậy?

Sakura: A, đó lẽ nào...

Nói xong, Sakura sử dụng thẻ bài Flight để bay lên.

Sakura: Thẻ bài Siege!

Siege xuất hiện và bao vây nguồn sức mạnh kì lạ đó.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure ( giải quyết)

Sức mạnh liền đóng băng.

Và liền hiện nguyên hình.

Sau đó, một lá bài có hình mũi tên xoay chiều rơi vào tay Sakura.

Sakura: Đảo ngược....

Reverse

Sakura: Ơ, hình như mình cũng có một lá bài giống vậy.

Sakura lấy ra thẻ Reversal.

Sakura: Reverse và Reversal.

Chắc các cậu ấy hợp nhau lắm đây! 😆

~~~

Mọi thứ trở về bình thường.

Và một ngày học tập mới của Sakura bắt đầu.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 2: Sakura và quả cầu tiên tri


Đó là vào ngày chủ nhật.

Đến phiên Sakura dọn dẹp nhà cửa.

Touya và cha Sakura cùng đi ra ngoài.

Kero: Thật là, việc nhà thì mình cậu làm được rồi!

Kêu tớ làm giúp chi vậy?

Sakura: Thôi nào, nếu cậu giúp tớ làm việc xong sớm thì tớ sẽ mua bánh kem đãi cậu nhé!

Kero: Bánh kem à?

Sakura: Uhm~ Cái bánh to luôn

Kero: Yosh, làm thôi!

Nói rồi, cả hai bắt tay vào làm việc.

Ai cũng cố gắng làm việc sớm.

Bỗng điện thoại Sakura rung

Sakura: Alo, Syaoran à?

Li: Uhm.

Tớ có làm ít bánh bao Trung Hoa cho cậu nè.

Tớ mang qua nhé!

Sakura: Uhm~ Tớ háo hức quá!

Sau đó, Sakura quay lại việc dọn dẹp.

Bây giờ, chỉ còn thư viện là chưa được don.

Vì vậy, Sakura đi xuống đó.

Và cô phát hiện ra một quả cầu thủy tinh rất đẹp.

Sakura: Quả cầu thủy tinh này là gì?

Nói xong, Sakura chạm vào nó.

Sakura: Ơ, người mình đang nóng lên.

Aaaaaaaaaaa

Kero: Chuyện gì thế Sakura?

(Tiếng mở cửa)

Li: Chào cậu, Sakura

Kero: Tên nhóc đáng ghét

Li: Sakura đâu?

Kero: Ta không biết, nhưng...

(Tiếng mở cửa)

Tomoyo: Xin chào mọi người.

Kero: Ơ, Tomoyo, cậu đến à?

Tomoyo: Uhm.

Mà Sakura đâu?

Li : Hình như là thư viện.

Chạy đến đó xem!

Kero: Sao ngươi biết?

Li không trả lời, cả nhóm bạn cùng chạy vào thư viện

~ Trong mơ ~

Sakura: Ơ, mình đang ở đâu đây?

Trước mặt cô là một vùng không gian rộng lớn.

Chỉ có mình cô ở đó.

Vì lo lắng, Sakura biến chiếc chìa khóa thành quyền trượng.

Sakura: Làm gì bây giờ?

Thử dùng Gale xem nào.

Sakura: Thẻ bài Gale

Gale tấn công xung quanh.

Nhưng phép thuật bỗng biến mất.

Sakura: Chuyện gì đang xảy ra thế?

Bỗng, không gian biến mất.

Sakura nhìn thấy rất nhiều chuyện kì lạ.

Sakura: Ơ, đó là mình mà!

Còn kia là người mình đã gặp trong giấc mơ.

Hả, tụi mình đang đánh nhau sao?

Tại sao thế?

Ơ, đó là các lá bài mà!

Hửm, khoan đã.

Đúng rồi, là nó.

Nói rồi, Sakura lấy trong túi ra lá bài Reverse.

Sakura: Thẻ bài Reverse, hãy hoán đổi ta trong giấc mơ và đưa ta về hiện thực.

~ Hiện thực ~

Sakura: Mình tỉnh lại rồi.

Li, Tomoyo: Cậu có sao không?

Kero: Chuyện gì xảy ra vậy Sakura?

Sakura: Tớ vừa mơ thấy một giấc mơ kì lạ.

Phải rồi, là quả cầu đó

Sakura chỉ tay vào quả cầu trên bàn.

Sau đó, cô dùng quyền trượng để thu phục

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure ( giải quyết)

Quả cầu đóng băng.

Một cô gái hiện ra.

Lá bài mới có hình một cô bé phù thủy cùng quả cầu thủy tinh rơi vào tay Sakura.

Sakura: Tiên tri...

Prophesy.

Vậy là một lá bài mới nữa đã được thu phục.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 3: Sakura và đám mây u ám


Hôm đó, trời âm u.

Không có bất kì ánh nắng nào cả.

Lúc đó, Sakura đang học tại trường

Sakura: Sao lạ vậy nhỉ, Tomoyo?

Tomoyo: Trời có vẻ âm u nhỉ !

Sakura: Uhm~

(Tiếng trống trường)

Tomoyo: Vào giờ học rồi, đi thôi Sakura

Sakura: Uhm~

Nói xong, Sakura vẫn quay lại nhìn bầu trời.

Nó có vẻ âm u, tối tăm hơn mọi khi.

(Trong tiết học)

Akiho: Sakura à, hôm nay trời tối quá nhỉ?

Sakura: Đúng đó.

Akiho: Chắc trời sắp mưa nhỉ?

Sakura: Tớ cũng nghĩ vậy.

Khi tiết học kết thúc, Sakura cùng Tomoyo đi về nhà của Sakura.

Thế nhưng, trời có vẻ càng âm u nhiều hơn.

Tomoyo: Sakura, không lẽ...

Sakura: Tớ nghĩ đó là một lá bài mới.

Thử xem sao.

Sakura hóa chìa khóa thành quyền trượng.

Với các lá bài, Sakura suy nghĩ nên dùng lá nào.

Sakura: Hummm, thẻ bài nào có thể giúp mình nhỉ?

A, thử dùng nó xem sao.

Sakura: Thẻ bài Blaze

Blaze xuất hiện trong hình dạng chim lửa.

Và nó đốt cháy các đám mây u ám.

Đến khi chỉ còn một đám mây duy nhất mà Blaze không đốt được.

Sakura dùng thẻ bài Flight bay lên và thu phục.

Đám mây đóng băng.

Sau đó hiện nguyên hình là một dải mây tối.

Sakura: U ám....

Murky.

Hèn gì...

Tomoyo: Tốt quá rồi Sakura nhỉ?

Sakura: Uhm~

Cũng vào tối hôm đó, Sakura lại mơ thấy giấc mơ quen thuộc.

Nhưng lần này hơi khác.

Sakura mơ thấy lá bài Prophesy đang bay đến chỗ mình.

Sakura dùng quyền trượng sử dụng lá bài.

Và Prophesy đã cho cô nhìn thấy khu công viên quen thuộc.

Tại đó, có vẻ như một thứ gì đó đang chạy với tốc độ cao.

Sakura: Ơ, đó là gì thế?

Không lẽ nào...

Kero: Sakura, dậy đi!

Sakura: Ơ, Kero, cậu..

Kero: Chuyện gì thế?

Sakura: Đúng rồi, thẻ Prophesy đã cho tớ thấy một điều kì lạ.

Kero: Ơ, tay cậu cầm gì vậy Sakura?

Sakura: Đây là... thẻ Prophesy mà!

Kero: Vậy cậu mơ thấy gì?

Sakura: Một thứ gì đó đang chạy với tốc độ rất cao.

Chắc đó cũng là một giấc mơ tiên tri đúng không?

Kero: Có vẻ là như vậy.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 4: Sakura và tốc độ vượt trội


Cũng vì giấc mơ tối qua.

Mà hôm nay Sakura khá lo lắng.

Có thể đó là một lá bài mới.

Mà cũng có thể là một điềm báo xấu.

Từ đó đến giờ, Prophesy tiên tri rất đúng.

Thế nên, không chuyện gì mà Prophesy báo cho Sakura là sai cả.

Sakura: Không biết giấc mơ đó là gì nhỉ?

Tomoyo: Bộ có chuyện gì hả Sakura?

Sakura: Uhm~ Tớ khá lo lắng về chuyện này.

~ Giờ ra chơi ~

Li: Thật sao, Sakura?

Sakura: Uhm~ Prophesy đã cho tớ thấy mà.

Li: Rất có thẻ đó lại là một lá bài mới chăng?

Sakura: Cũng có thể, nhưng...

Li: Cậu đừng quá lo lắng.

Xung quanh cậu có tụi mình mà!

Tomoyo: Đúng đó, Sakura.

Sakura: Cảm ơn các cậu.

Li nhìn Sakura với vẻ mặt lo lắng.

Có vẻ như chuyện này càng kì lạ hơn.

~ Ra về ~

Sakura đi ngang qua khu công viên.

Đó là nơi xuất hiện trong giấc mơ của Sakura.

Cô nhìn xung quanh, lo lắng sê có chuyện gì xảy ra.

Bỗng, một thứ gì đó thổi Sakura vào trong.

Cũng may là cô bám vào được một cây cột gần đó.

Và dùng phép thuật hóa quyền trượng.

Sakura: Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Sakura: Thẻ bài Siege.

Siege xuất hiện.

Vây hãm Sakura để bảo vệ cô.

Và nó hóa thành trong suốt để Sakura nhìn thấy mọi thứ.

Có vẻ như thứ đó không giống cơn gió cho lắm.

Vì thế, Sakura sử dụng thẻ Aqua để thử tấn công.

Nhưng nước lại bị thứ đó cắt ra.

Tiếp theo là Blaze, có vẻ như thứ đó rất nhanh.

Đến nỗi lửa cũng không theo kịp.

Sakura: Làm sao bây giờ?

Bỗng, một con ốc sên bò ngang qua.

Sakura có vẻ đã nghĩ ra cách.

Sakura: Đúng rồi, là thẻ bài đó.

Sakura: Thẻ bài Reverse.

Hãy đảo ngược tốc độ của con ốc sên và thứ kì lạ đó.

Reverse đã làm theo lời Sakura.

Và ốc sên bỗng trở nên nhanh hơn.

Thứ kia hiện nguyên hình là một con sói.

Sakura thu phục nó.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure ( giải quyết)

Con sói đóng băng.

Và trở lại thành lá bài.

Nó có hình một chú sói có vẻ rất nhanh nhẹn.

Sakura: Tốc độ...

Speed

Sau đó, cô sử dụng Reverse để hoán đổi mọi thứ lại như cũ.

Sau đó, Sakura chạy một mạch về nhà vì trời đã khá tối.

~ Ở nhà ~

Sakura: Nhìn nè, Kero, một lá bài mới.

Kero: Speed à?

Chắc tốc độ nó cao lắm nhỉ!

Sakura: Uhm~ Nó giống như thứ trong giấc mơ của tớ.

Kero: Nhưng may quá nhỉ, đó chỉ là lá bài mới thôi!

Sakura: Không như cậu nghĩ đâu.

Nếu lúc đó mà không có con ốc sên hay lá bài Reverse thì tớ còn lâu mới thu phục được Speed.

Và có lẽ nó sẽ gây rối mọi người mất thôi.

Kero: Ừ nhỉ, nhưng thôi, mọi việc xong rồi, bỏ qua đi Sakura.

Sakura: Uhm~

Vậy là, Sakura đã thu phục được thêm lá Speed.

Lại một lá bài mới nữa được thu phục.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 5: Sakura và khu rừng huyền bí


Nghe đồn rằng, ở sau trường Sakura có một khu rừng kì lạ.

Các bạn học sinh thường hay thấy rất nhiều điều kì lạ.

Nào là một cô gái tóc dài, một cái áo, một con rồng, hoặc thậm chí là chính mình.

Naoko: Hình như là sau trường mình có một khu rừng đúng không?

Akiho: Đúng vậy, mà hình như là có ma thì phải!

Sakura: Ma sao?

Tomoyo: Đúng thế, Sakura.

Sakura: Hoeeeee...

Naoko: Học xong chúng ta đi vào khu rừng xem thử không?

Thú vị lắm đó!

Tomoyo: Uhm.

Nhưng còn Sakura...

Sakura: Tớ...sợ...lắm

Naoko: Không sao đâu, đi với bọn tớ nhé Akiho

Akiho: Uhm

Nói rồi, cả nhóm bạn tiếp tục ăn trưa.

Và đến khi giờ học vừa kết thúc, thì Sakura, Tomoyo, Akiho, Naoko cùng nhau đi vào khu rừng đó.

Sakura: Tớ sợ quá!

Tomoyo: Không sao đâu mà Sakura!

Bỗng, một làn sương mờ từ đâu hiện ra.

Bây giờ, ở đó chỉ toàn là sương.

Và trong làn sương, những điều kì bí hiện ra.

Sakura: Aaaaa, rồng kìa

Akiho: Kia là một cái cây đang cười sao?

Tomoyo: Có một cô gái cũng đang cười với nó kìa!

Naoko: Có gì đó đang bay kìa!

Sakura: Aaaa, đáng sợ quá.

Nói rồi, nhóm bạn cùng nhau chạy ra khỏi khu rừng.

Akiho: Thật đáng sợ nhỉ Sakura

Sakura: Uhm~ Đúng đó!

Tomoyo: Thôi chúng ta về nhà đi các cậu.

Trời cũng tối rồi

~ Lúc ở nhà ~

Kero: Khu rừng mà cậu kể có thật không?

Sakura: Thật đó, ai trong nhóm cũng thấy mấy hình ảnh đó hết.

Rất có thể khu rừng này có... có ma đó

Kero: Sao cậu không nghĩ đó là lá bài mới hả?

Sakura: Ừ nhỉ, nhưng...

Kero: Không nhưng nhị gì hết.

Gọi Tomoyo đến và cùng đi thu phục nó nào!

Sakura: Vào giờ này ư?

Hoeeee...

~ Lúc Tomoyo đến ~

Sakura: Mình đi thôi!

Tomoyo: Cậu nghĩ đó là một thẻ bài ư?

Sakura: Uhm~

Tomoyo: Vậy thì đi thôi!

Kero: Uhm.

Chúng ta đi thôi!

Cả bai người cùng chuẩn bị ra khỏi nhà.

Sakura được Tomoyo may cho một bộ quần áo hình hoa đào rất đẹp.

Và đến lúc cả ba cùng đi vào khu rừng.

Kero: Ơ, sương kéo đến rồi!

Sakura: To..mo...yo ơi, tớ sợ lắm!

Tomoyo: Không sao mà!

Và những hình ảnh kì bí đó cũng đã xuất hiện.

Sakura: Aaaaaa, Kero ơi, xuất hiện rồi!

Kero: Vậy là có thật sao?

Sakura: Uhm~

Kero: Dùng thẻ bài mới xem sao!

Sakura: Hỡi chiếc chìa khóa mang sức mạnh của Mộng Trượng, hãy cho ta nhìn thấy bản thể của ngươi.

Release!

Chìa khóa xuất hiện.

Theo đó, những hình ảnh kì lạ xuất hiện nhiều hơn.

Tomoyo: Vậy đây là Card mới à?

Sakura: Có vẻ là vậy.

Thử tấn công xem sao.

Sakura: Thẻ bài Gale

Khi Gale tấn công, những hình ảnh biến mất, nhưng sau đó xuất hiện lại.

Kero: Có vẻ như sương làm ma thuật mạnh hơn thì phải!

Sakura: A, đúng rồi!

Sakura: Thẻ bài Blaze

Blaze xuất hiện và làm lớp sương bay hơi.

Sau đó, Sakura thu phục nó.

Một lá bài hình làn sương rơi xuống tay Sakura

Sakura: Sương mù...

Fog

Sakura: Còn mấy cái hình ảnh này nữa thôi!

Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng , và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Một lá bài hình chiếc hộp đen có dấu chấm hỏi rớt vào tay Sakura.

Sakura: Huyền ảo...Fanciful

Kero: Vậy đó hẳn là Card mới nhỉ?

Sakura: Uhm~

Vậy là, lá Fog và Fanciful đã được Sakura thu phục.

Và khu rừng này sẽ không còn những lời đồn đãi đáng sợ nữa.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 6: Sakura và ánh trăng quái vật


Hôm nay đã đến phiên nấu ăn cho gia đình của Sakura.

Và cô đang trên đường đi mua đồ ăn.

Sakura: A, chào cậu Akiho!

Akiho: Chào Sakura!

Sakura: Cậu mua đồ ăn để nấu hả?

Akiho: Uhm, nhưng tớ không biết quầy thịt ở đâu cả!

Sakura: Để tớ chỉ cho!

Nói rồi, hai cô bạn cùng nhau đi mua.

Đến khi cả hai cùng mua đủ thực phẩm để nấu ăn thì:

Akiho: Cảm ơn cậu nhé, Sakura

Sakura: Uhm~ Không có gì đâu!

Akiho: Cuối tuần cậu đến nhà tớ chơi nhé!

Sakura: Thật hả?

Tuyệt vời thật đấy!

Và hai cô gái tạm biệt nhau và về nhà của họ.

Sakura khi vừa về đến nhà đã bắt tay vào nấu cơm và thức ăn.

Đến buổi tối, lúc ba Sakura và anh Toya cùng anh Yukito về thì thức ăn đã được dọn sẵn trên bàn.

Toya: Hôm nay là bánh xèo nhật bản à?

Ba Sakura: Có vẻ ngon đấy, con làm tốt lắm, Sakura!

Sakura: Con cảm ơn ba!

Và cả 4 người cùng ngồi vào bàn ăn.

Yukito vừa ăn vừa tỏ vẻ thích thú.

Toya thì ăn từ từ để xem cô em gái của mình nấu ra sao.

Cả ba Sakura cũng vậy.

Chẳng mấy chốc, thì bữa tối cũng kết thúc.

Sakura chừa phần cho Kero.

Cô cùng Yukito lên phòng mình.

Sakura: Kero ơi, thức ăn nè!

Kero: Cản ơn cậu nhé, Sakura!

Sakura: Anh Yukito đang lên phòng đấy!

Kero: Thỏ tuyết à?

Tớ cũng có vài chuyện nói với Yue đấy!

Sakura: Uhm~

Yukito: Chào mọi người!

Kero: Thỏ Tuyết à, cho ta nói chuyện với nửa kia của cậu đi!

Nói xong, chẳng mấy chốc Yue đã hiện ra.

Kero và Yue cùng nhau bàn chuyện về mấy lá bài mới.

Sakura lấy các lá bài từ trong tủ ra.

Sakura: Vậy là tớ cũng đã thu phục được nhiều thẻ bài mới rồi nhỉ?

Kero: Uhm

Yue: Và các lá bài tôi đều không cảm nhận được ma thuật.

Sakura: Gale, Siege, Aqua, Reflect, Action, Gravitation, Record, Flight, Lucid, Spiral, Labyrinth, Snooze, Reversal, Hail, Swing, Struggle, Appear, Blaze, Reverse, Prophesy, Murkey, Speed, Fog, Fanciful.

Đó là tất cả card mà tớ triệu hồi được.

Kero: Tổng cộng là 24 lá nhỉ!

Sakura: Uhm~

Cô vừa dứt lời, thì thấy những ánh trăng gọi vào phòng mình.

Chúng trờ thành một sợi dây và lôi Sakura ra ngoài.

Kero và Yue bay theo cứu Sakura.

Sakura: Chuyện gì đang xảy ra thế?

Ơ, có thể nào là lá bài mới không nhỉ?

Sakura làm phép hóa quyền trường thành cây gậy phép.

Sakura: Làm sao đây?

Kero, Yue: Sakura!!!

Sakura: Đúng rồi...

Thử dùng lá bài đó xem sao!

Sakura: Thẻ bài Gale.

Gale dùng gió cắt đứt ánh trăng.

Và Sakura dùng Flight để bay thoát ra ngoài.

Kero: Cậu thoát ra rồi!

Sakura: Uhm~

Yue: Cẩn thận đó, ánh trăng đang quay lại kìa!

Ánh trăng vừa nãy lao đến.

Sakura nhờ có Flight mà né được.

Sakura: Thẻ bài Blaze.

Ánh trăng bị thiêu đốt.

Nhưng dù sao thì nó cũng trở lại hình dáng ban đầu.

Khi đã hết cách, thì Kero hét lên.

Kero: Nhìn kìa Sakura, có tới 2 mặt trăng luôn!

Sakura: Ơ, phải rồi nhỉ!

Vậy thì nguồn gốc của lá bài là 1 trong 2 mặt trăng này nhỉ?

Kero: Có vẻ là vậy.

Lúc đó, những ánh trăng lại tấn công Sakura.

Và điều đó khiến cô nhận ra nguồn gốc ánh trăng

Sakura: Thẻ bài Siege.

Siege bao vây mặt trăng giả.

Sakura sử dụng câu thần chú triệu hồi lá bài mới.

Sau khi thu phục, một lá bài hình mặt trăng đang chiếu các ánh trăng kì lạ rơi xuống tay Sakura.

Sakura: Ánh trăng...

Moonlight

Lá bài thứ 25, Moonlight đã được triệu hồi.

Các lá bài ngày càng nhiều hơn.

Không biết còn điều gì đang chờ đợi Sakura trước mắt hay không?
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
XIN Ý TƯỞNG


Ái chà chà, truyện mình ra được 6 chap rồi nhể?

Mình vẫn chưa có ý tưởng gì hay ho, mới mẻ để viết chap 7.

Mình xin các bạn tí ý kiến nha!

Mình có thể sẽ sử dụng ý tưởng của bạn để viết tiếp các chap còn lại nha.

Đầu tiên, các cậu cho mình tên thẻ bài, sau đó là ý tưởng chap mới nha!

Cảm ơn các cậu rất nhiều!!!!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 7: Sakura, những kỉ niệm đẹp về Meiling


Chào các bạn.

Sau khi xem xong Sakura Clear Card tập 16, thì mình đã có một tí ý tưởng mới để viết lên tập 7 này.

Sau khi Meiling về, thì câu chuyện này xảy ra.

Kero: Vậy là cô nhóc đó về rồi à

Sakura: Uhm~

Sakura: Buồn thật, giá như cậu ấy có thể ở lại đây thêm một vài ngày nữa thì tốt biết mấy.

Kero: Uhm~

Kero: Nhưng con bé cũng phải quay lại nước để học tập nữa.

Chắc kì nghỉ đông cô bé sẽ đến thăm chúng ta nữa thôi.

Sakura: Ừ nhỉ!

Kero: Đừng buồn nữa, Sakura.

Phấn chấn lên.

Sakura: Ừa

Nói rồi, cả hai bước vào nhà.

Kero suy nghĩ đến món ăn ngày hôm nay mà Sakura nấu.

Còn cô thì suy nghĩ về Meiling.

Sakura: Đúng là vui thật.

Meiling đã ngủ ở nhà mình.

Cùng đi chơi với mình.

Cùng thu phục những thẻ bài mới cùng mình...

Vừa dứt lời, Sakura lấy ra thẻ bài Struggle.

Cô nhìn nó, và suy nghĩ về khoảnh khắc cùng Meiling thu phục nó.

Bỗng, xung quanh Sakura bây giờ dường như là nơi thu phục Struggle.

Quái lạ, tại sao lại nhìn thấy Sakura và Meiling đang đấu thẻ bài đó chứ.

Sakura: Quái lạ, đây là mình mà!

Ơ, còn đây là Meiling, kia là Struggle.

Sakura: Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sau đó, những kỉ niệm đẹp khác giữa Meiling và Sakura xuất hiện.

Nào là chuyến đi chơi đền Tsukimine, lúc trò chuyện với Meiling và khoảnh khắc chia tay với cô.

Có vẻ như lúc này, Sakura đã chợt nhận ra

Sakura: Hiểu rồi, đây chắc hẳn là một thẻ bài mới rồi

Sakura: Hỡi chiếc chìa khóa mang sức mạnh của Mộng Trượng, hãy cho ta nhìn thấy bản thể của ngươi.

Release!

Chiếc quyền trượng phép xuất hiện.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Những kỉ niệm ấy bỗng đóng băng.

Trong lớp băng ấy, có một cô gái cùng những vì sao đằng sau.

Sakura: Hồi tưởng...

Recall.

Sau đó, cô đã trở về hiện tại.

Kero khá bất ngờ vì đột nhiên Sakura lại cầm chiếc quyền trượng và trên tay kia là một lá bài trong suốt khá đẹp.

Chốc lát, thì cũng hiểu chuyện.

Và sau khi nghe lời kể của Sakura, Kero càng hiểu rõ hơn

Kero: Nhưng, cậu cũng đã có thể nhìn lại được những kỉ niệm đẹp bên Meiling rồi đúng không?

Sakura: Uhm~

Màn đêm buôn xuống.

Cả anh Touya và ba Sakura cũng đã về.

Vì vậy, cô cũng đã xuống nhà để dọn và thưởng thức món ăn cho chính tay mình nấu.

Vậy là một ngày nữa của thủ lĩnh thẻ bài Sakura đã kết thúc
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 8: Sakura và khu bảo tàng ma thuật


Hôm nay, Sakura sẽ được đi xem triển lãm tranh ảnh của những họa sĩ nổi tiếng.

Đặc biệt, Sakura còn có thể đi chung với Kero, Syaoran, Tomoyo.

Bởi vì ba cô đã tặng 3 tấm vẽ tham quan bảo tàng Tomoeda.

~Ngày đi tham quan~

Sakura: Ngày hôm nay chắc chắn sẽ rất vui!!!

Kero: Đúng vậy đấy, Sakura!

Sakura: Tớ háo hức quá đi

Kero: Uhm~~~

*Tiếng chuông cửa*

Sakura: Ơ, nhìn như các cậu ấy đến rồi.

Để tớ ra mở cửa.

Kero: Ý cậu là thằng nhóc và Tomoyo à?

Sakura: Uhm.

Mà Syaoran không phải là thằng nhóc đâu nhé

Kero: Ừ thì...

Cậu ra mở cửa nhanh đi Sakura!

Sakura: Ừa

Sau đó, cô ra mở cửa cho hai người bạn của mình vào, sau đó Sakura, Tomoyo, Li và Kero cùng nhau đi đến bảo tàng.

Đương nhiên là Kero sẽ ngồi yên trong chiếc túi xách của Sakura.

Với rất nhiều bánh kẹo của Tomoyo.

~Khi đến bảo tàng~

Sakura: Oaaa, nơi này rộng thật!

Tomoyo: Đúng vậy

Li: Này các cậu, chúng ta đi đến đó đi!

Li chỉ tay về nơi có những bức tranh rất đẹp

Sakura, Tomoyo: Tán thành

Đúng vậy, ở đó như là tập hợp của những bức tranh đẹp nhất!

Nào là một thiếu nữ trong một khu vườn thơ mộng, chân dung của chàng hoàng tử trong mơ, và nhiều bức tranh đẹp khác.

Nhưng kì lạ là, khi đi đến bức tranh có hình một chú thỏ đang dâng tặng số rau của mình cho công chúa, Sakura cảm thấy có điều gì đó kì lạ.

Sakura: Ummm...

Hình như có gì đó...

Li: Hửm, có chuyện gì sao, Sakura

Tomoyo: Không lẽ lại là...

Sakura: Chắc không phải là card mới đâu!

Chắc chỉ là tưởng tượng của tớ thôi mà!

Nhưng có lẽ không như vậy, sau khi 3 người đi lướt qua bức tranh đó, thì chú thỏ bỗng dưng nhảy nhót trong bức tranh.

Vì cảm thấy sự hiện diện của lá bài rõ hơn, Sakura chạy lại bức tranh đó, và thấy cảnh chú thỏ nhảy.

Và không chỉ bức tranh này, những hình ảnh trong tranh khác cũng đang cử động, như có sức sống vậy.

Thấy vậy, Sakura liền nhìn xung quanh, nhưng có rất nhiều người, nên không thể hóa quyền trượng được.

Sakura: Làm sao bây giờ, có nhiều người quá.

Li: Đúng là vậy.

Nhưng tớ đã có cách.

Nói xong, Li chạy đi.

Cậu tìm một chỗ trống rồi nhanh trống làm phép.

Cậu lấy thanh kiếm ra và sử dụng một viên tinh thể màu vàng kim để ngưng đọng thời gian.

Nhân lúc đó, Sakura hóa chiếc chìa khóa thành huyền trượng.

Sakura: Chắc đây là phép thuật của Syaoran.

A, mình có thể sử dụng lá bài đó!

Snooze, hãy làm cho mọi người ngủ.

Snooze xuất hiện, làm mọi người ngủ, kể cả Tomoyo đang đứng im vì bị phép thuật của Li ảnh hưởng.

Nghe tiếng Sakura, Kero bay ra

Kero: Chuyện gì vậy, Sakura?

Sakura: Có một thẻ bài mới!

Nó làm cho hình ảnh trong bức tranh cử động.

Kero: Thế à, mau thu phục nó đi

Sakura: Uhm~~~

Phép thuật của Li biến mất, mọi người cũng đã ngủ.

Li chạy ngay đến chỗ Sakura.

Sakura: Aaaaa, những hình ảnh ấy đã nhảy ra khỏi bức tranh rồi kìa!!!

Lúc ấy, những hình ảnh ấy đã ra khỏi bức tranh.

Nhưng có vẻ không làm hại gì đến nhóm bạn đang đứng xem ở đấy.

Ngoại trừ một chàng kị sĩ đang cưỡi con ngựa lao đến chỗ Sakura

Sakura: Flight

Sakura bay lên và tránh được đòn tấn công.

Sakura: A, phải rồi.

Gravitation

Gravitation xuất hiện, hút tất cả những hình ảnh đó tập trung lại nơi đó.

Tất nhiên, cả Sakura và mọi người cũng bị hút đến.

Nhưng trong lúc đó:

Sakura: Hỡi những sinh vật vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Tất cả những gì trước mặt Sakura đóng băng.

Trong đó, một phù thủy hiện lên với chiếc bánh răng to lớn của mình.

Sakura: Chuyển động...

Motion

Kero: Hèn gì, nó có thể làm chuyển động các vật trong bức tranh.

Sakura: Uhm~~~

Mọi chuyện trở về như cũ, nhóm bạn Sakura cũng đã được ngắm nhìn những bức tranh tuyệt đẹp rồi.

Thật là một ngày tuyệt vời đối với Sakura.

**Sự khác nhau của Action và Motion**

Về lý thuyết và cái nhìn chung, thì 2 thẻ này giống nhau.

Nhưng thực chất là khác nhau.

Motion có thể làm chuyển động tất cả mọi thứ.

Kể cả những thứ không tồn tại nhưng xuất hiện trong vật tồn tại (hình ảnh trong tranh, nhân vật trong truyện,...) còn Action thì di chuyển được những vật tồn tại thôi.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 9: Sakura và những cơn ác mộng


Kero: Sakura, cậu định ngủ tới bao giờ vậy?

Sakura: Ummm...

Kero à?

Kero: Đúng là hôm nay chủ nhật, nhưng cậu cũng phải thức dậy chứ!

Sakura: Uhm~~~ Nhưng...

Kero: Nhưng gì?

Sakura: Tớ mơ thấy ác mộng!

Kero: Gì cơ, ác mộng á?

Sakura: Uhm~~~ Tớ mơ thấy tất cả các lá bài Sakura đang biến mất, những thẻ bài mới cũng từ từ biến mất.

Còn chiếc quyền trượng thì bị mất hết phép thuật, không sử dụng được nữa.

Kero: Thật vậy ư?

Sakura: Uhm

Kero: Ummm...

Đúng là kì lạ.

Nhưng thôi, Sakura, cậu thức dậy đi nào.

Sakura: Uhm

Nói xong, Sakura liền rời khỏi chiếc giường êm ái của mình để đi xuống dưới nhà.

Để lại Kero đang trầm tư suy nghĩ

Kero: Ngay cả cậu cũng vậy ư?

Sau đó, Sakura xuống dưới nhà đánh răng, và ăn sáng cùng anh hai.

Ba Sakura hôm nay có cuộc họp quan trọng nên đã đi từ ngày hôm qua và qua đêm tại trường đại học.

Bữa sáng với trứng cuộn rau xà lách, súp Miso và cơm cũng nhanh chóng kết thúc.

Sau khi ăn, anh Sakura cũng phải đi đến chỗ làm thêm.

Còn Sakura đi lên phòng.

Không quên đem theo một cái trứng cuộn để dành cho Kero và một cái bánh flan.

Nhưng, vừa mới đứng trước cửa phòng thì Sakura nghe tiếng Kero vang lên

Kero: Cậu cũng thế sao, Yue

Yue: Uhm

Giọng Yue từ chiếc điện thoại vang lên.

Kero: Vậy là chúng ta có cùng một giấc mơ sau?

Yue: Có vẽ là vậy.

Nghe những câu nói đó, Sakura ngay lập tức mở cửa phòng.

Kero thấy Sakura liền hốt hoảng.

Kero: Sa...Sa...Ku...Ra

Sakura: Kero, nãy giờ cậu đã nói gì với Yue, hãy nói thật với tớ.

Các cậu có gì dấu tớ đúng không?

Kero: Tớ...Tớ...

Thôi được!!!

Kero: Thật ra, không chỉ cậu mơ thấy giấc mơ đó, mà ngay cả tớ và Yue đều cùng nằm mơ thấy như vậy.

Sakura: Thật sao?

Yue: Chính xác là như vậy.

Kero: Thật kì lạ, đúng không?

Sakura: Uhm~~~

Đúng là như vậy, nếu một người mơ thấy ác mộng thì không nói gì.

Nhưng khi cả ba người cùng mơ thấy ác mộng đó.

Sakura: Ummmm...

Có lẽ nào là...

Kero: Ý cậu là Card mới???

Sakura: Uhm~~~

Yue: Tôi cũng nghĩ như vậy.

Kero: Nhưng mà, nếu thật sự là như vậy, thì sao chúng ta có thể thu phục được lá bài đó đây?

Sakura: A, hay là....

Câu nói của Sakura vang lên, cả Kero và Yue cùng đồng ý với ý kiến đó.

~Đến buổi tối~

Sakura: Tớ đi ngủ đây.

Kero: Chúc cậu ngủ ngon nhé Sakura.

Mình tắt đèn đây.

Sakura: Cậu cũng thế nha, Kero.

Sau đó, cả hai người cùng đi ngủ.

Nhưng, có thứ gì đó trong tay Sakura thì phải.

Chắc chắn là chiếc chìa khóa của cô rồi.

~Trong giấc mơ~

Sakura: Ơ, là giấc mơ tối qua.

Yosh, đúng như mình nghĩ rồi.

Nói xong, Sakura liền biến chiếc chìa khóa mình cầm trong tay thành quyền trượng.

Sakura: Ummmm...

Dù đã mơ được giấc mơ như tối qua.

Nhưng, làm cách nào thu phục lá bài này đây?

Nói xong, Sakura liền nhìn một vòng, những thẻ bài Sakura đã biến mất, chỉ còn những thẻ bài mới đang từ từ biến mất.

Sakura: A, phải rồi.

Sakura liền lấy thẻ Reverse chưa bị biến mất.

Sakura: Reverse, hãy làm hoán đổi cơn ác mộng này.

Reverse xuất hiện và làm hoán đổi.

Tức là cơn ác mộng của Sakura là những lá bài biến mất.

Reverse hoán đổi thành những lá bài sẽ xuất hiện.

Lúc này, Sakura sẽ có thể lựa chọn nhiều lá bài để sử dụng hơn.

Sakura: Ummm...

Đây rồi, mình có thể sử dụng lá này.

Sakura lấy thẻ Appear.

Sakura: Appear, hãy làm lá bài này xuất hiện rõ ràng.

Và đương nhiên, cơn ác mộng bỗng bị hóa thành một chú chim rất to.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Chú chim ấy đóng băng, rồi trở lại thành thẻ bài.

Sakura: Ác mộng...

Nightmare

Lá bài có hình chú chim ấy đang uốn mình thành hình mặt trăng khuyết, trên đầu chú là một mặt trăng khuyết thật sự, mây và các vì sao.

Nói nôm na là khung cảnh ban đêm.

Và thẻ bài đó là nguyên nhân gây ác mộng cho Sakura, Kero và Yue.

Khi đang nhìn thẻ bài, Sakura chợt tỉnh dậy.

~Hiện thực~

Sakura: Ơ, mình tỉnh lại rồi.

Kero: Này, Sakura.

Kế hoạch thu phục thẻ bài của cậu thành công rồi kìa.

Sakura: Uhm~~~ Nhưng cũng có thể chỉ là giấc mơ.

Kero: Không đâu.

Tay Kero chỉ về cây quyền trượng trên tay Sakura.

Sakura: Ơ, đây là quyền trượng của tớ mà!

Ủa, đây là lá bài mà ban nãy, trong mơ, tớ đã thu phục được kia mà!!!

Tay phải của Sakura đang cầm quyền trượng.

Còn tay trái cầm lá bài Nightmare.

Kero: Vậy là đây không phải mơ!

Sakura: Uhm~~~

Vậy là, Sakura đã thu phục được thẻ bài Nightmare, nguyên nhân chính gây ra cơn ác mộng ấy.

~Đôi lời tác giả~

Weoooo, tập này dài lắm luôn ớ.

Đọc chắc mệt lắm ha!

Góc Spoiler Tập 10 của mình:

Tập 10: Sakura và thành phố trống vắng.

Ngày phát hành: 6/6/2018

Có thể là sớm hơn như ngày 5/6.

Nhớ thả tim cho 9 tập truyện của mình nha.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
List các tập tiếp theo


Tập 10: Sakura và thành phố trống vắng (5/6/2018)

Tập 11: Sakura, Rika và ngọn hải đăng thứ 2 (8/6/2018)

Tập 12: Sakura và những giai điệu (10/6/2018)

Tập 13: Sakura, cơn lốc xoáy điên cuồng (12/6/2018)

Tập 14: Sakura và cuộc tấn công dữ dội (14/6/2018)

Tập 15: Sakura và kí ức tuyệt vời (16/6/2018)

Tập 16: Sakura, xứ sở thần tiên và chú thỏ (18/6/2018)

Trước mắt là những tập đó.

Có thể mình sẽ đăng sớm hơn ngày dự kiến phát hành.

Có những tập như 10, 13 thì có thể đăng trễ hơn (Vì đều là tập dài mà mình dồn hết tâm huyết để viết) đương nhiên những tập còn lại cũng sẽ cố gắng viết thật hay.

Nhớ thả tim cho truyện mình nhoa.

Cảm ơn mấy bạn nhiều!!!!!!!
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 10: Sakura và thành phố trống vắng


~Trong giấc mơ của Sakura~

Sakura: Ummmm...

Ở đây là...

Hiện giờ, Sakura đang ở một vùng không gian tối.

Ở đó không có gì khác ngoài cô.

Nếu có, thì chỉ là một màu đen mà thôi.

Nhưng bây giờ, có một thứ gì đó đang đến chỗ Sakura.

Và thứ đó đang ở trước mặt Sakura

Sakura: Ơ, đây là... thẻ bài Prophesy mà!

Bỗng, chiếc quyền trượng từ đâu xuất hiện trên tay Sakura.

Giờ thì cô cũng đã hiểu được một phần.

Sakura: Lẽ nào...

Sakura: Prophesy

Sakura dùng Prophesy, bỗng khoảng không màu đen biến mất, và thành phố Tomoeda hiện ra.

Sakura: Ơ, đây là thành phố Tomoeda mà.

Nhưng sao nơi đây...

Đúng, thành phố ấy không còn gì cả.

Cả trường học cũng biến mất, những ngôi nhà cũng biến mất, những hộp thư cũng như vậy.

Thành phố Tomoeda giờ chỉ còn con đường mà thôi.

Cũng như là một ít cây cối.

Sakura: Không lẽ, cậu muốn nói cho tớ điều này ư?

Sakura: A, không chừng đây lại là một thẻ bài mới nữa.

Vừa nói xong, đột nhiên Sakura thức dậy, trên tay là thẻ bài Prophesy và chiếc quyền trượng.

Còn Kero đang ngồi cạnh bên và nhìn những vật trên tay Sakura

Kero: Không lẽ là...

Sakura: Đúng vậy, tớ đã thấy chúng trong mơ.

Tớ còn sử dụng Prophesy mà!

Kero: Vậy, cậu mơ thấy gì?

Sakura: Thành phố Tomoeda không còn gì cả, chỉ còn con đường và cây cối.

Kero: Có lẽ nào là thẻ bài mới không?

Sakura: Tớ cũng nghĩ vậy.

Kero: Ummm...

À mà thôi, cậu lo đi học đi, trễ bây giờ!

Sakura: Ừ nhỉ!

Sakura nghe vậy, liền đi xuống nhà và vệ sinh cá nhân.

Còn Kero, đang trầm tư suy nghĩ

Kero: Tình tiết cậu ấy nói, nghe giống như là lúc thu phục thẻ bài bị phong ấn của ngài Clow.

Nhưng nếu đây thực sự là thẻ bài mới, thì thật sự...

Nói đến đó, Kero lại trầm tư suy nghĩ.

Còn Sakura, dù vẫn lo lắng về điều đó nhưng vẫn giữ cho mình vẻ hồn nhiên, tươi vui.

Sau đó, Sakura lên phòn thay bộ đồng phục và đưa Kero cùng những lá bài mới vào một chiếc giỏ.

Đương nhiên những thẻ bài nằm trong một chiếc túi nhỏ khác.

Sau đó, cô xuống nhà ăn sáng

Toya: Oh, hôm nay quái vật thức sớm nhỉ?

Sakura: Em không phải là quái vật. (Quay qua bức ảnh mẹ) Con chào mẹ. (Quay sang ba) Con chào ba.

Ba Sakura: Chào con.

Anh Toya đem đồ ăn lên bàn cho cả gia đình.

Và mọi người vào bàn ăn sáng.

Sau khi ăn xong, cả ba cùng đi ra khỏi nhà.

Anh Toya đi đến trường đại học, ba Sakura cũng đi đến trường khảo cổ, còn Sakura đi đến trường trung học Tomoeda.

~Tại trường~

Sakura kể lại câu chuyện cho Li và Tomoyo nghe.

Sau đó:

Li: Rất có thể là thẻ bài mới đó, Sakura

Tomoyo: Tớ cũng nghĩ vậy.

(Tiếng trống trường)

Tomoyo: A, đến giờ vào lớp rồi.

Đi thôi, Sakura

Sakura: Uhm~~~ Cậu cũng đi đi, Syaoran

Li: Ờ

Những tiết học trôi qua thật nhanh, giờ cũng đã đến giờ ăn trưa

Mọi người: Mời mọi người cùng ăn.

Giờ ăn trưa nào cũng tập hợp đầy đủ tất cả bạn Sakura ngoại trừ Rika.

Vì Rika học ở trường khác mà.

Nhưng bỗng, giờ ăn trưa vui vẻ đã bị gián đoạn khi Sakura nhìn thấy cổng trường biến mất

Sakura: Tomoyo, cái cổng trường...

Tomoyo: Ơ, nó biến mất rồi!

Li: Thật sao

Sakura: Uhm.

Cậu nhìn kìa

Li: Tớ thấy rồi, ơ, rất có thể là thứ cậu mơ thấy đêm qua.

Sakura: Phải rồi nhỉ!

Sakura đúng lên

Sakura: Ummm...

Xin lỗi, tớ đi vệ sinh chút nha!

Akiho: Uhm.

Cậu đi đi.

Những người còn lại cũng gật đầu.

Sakura liền giả vờ đi đến nhà vệ sinh.

Nhưng trên đường, cậu chọn nơi ít người để làm phép hóa quyền trượng.

Sakura: Snooze...

Hãy làm mọi người ngủ đi!

Snooze làm tất cả mọi người ngủ.

Trừ Li, Kero, Sakura và Tomoyo.

Snooze đã bị thu hồi trước khi làm Tomoyo ngủ.

Sakura: Chuyện này chắc chắn là thẻ bài gây ra.

Kero: Đúng thế!

Vừa nói xong, thẻ bài đó đã làm các bạn Sakura biến mất.

Sakura: Ơ, các cậu ấy biến mất rồi!

Li: Đúng thế, Sakura, tìm cách thu phục nó đi!

Sakura: Uhm~~~

Vừa nói xong, ngôi trường Sakura đã biến mất.

Và mọi thứ xung quanh cũng đang dần biến mất.

Bây giờ, những ngôi nhà gần đó cũng không xuất hiện nữa.

Giống như bị xóa bỏ khỏi thế giới!

Sakura: Cứ để như vậy thì mọi thứ sẽ biến mất thôi!

Flight

Flight giúp Sakura bay lên.

Bây giờ, khung cảnh giống như trong mơ của Sakura.

Tất cả ngôi nhà biến mất.

Chỉ còn cây cối và đường lộ.

Sakura: Nó...

Giống như trong giấc mơ của mình!

Kero: Sakura, chúng ta phải mau tìm cách thu phục nó.

Chứ không, nó sẽ xóa sổ mọi thứ mất!

Sakura: Uhm.

Mà làm cách nào bây giờ?

Li: Trong những thẻ bài mới, cậu thử dùng thẻ bài nào xem sao.

Không chừng nó có thể giúp mình đó!

Sakura: Uhm~~~

Sakura: Thẻ bài nào có thể giúp mình nhỉ?

Sakura: Trong trường hợp này, mình có thể dùng Siege.

Nhưng thẻ bài này đang ở đâu, mình cũng không biết, thì làm sao dùng Siege bao vây đây?

Umm...

Làm sao đây?

Kero: Aaaaa, giá như có gì đó để thẻ bài làm biến mất thì...

Sakura: Làm biến mất...

A!

Sakura lấy thẻ bài Fog ra từ trong túi.

Thấy vậy, Kero bay đến chỗ cô.

Kero: Là thẻ bài bữa hổm cậu vô rừng thu phục được à?

Sakura: Uhm~~~ Thử xem sao.

Fog

Fog tạo ra một làn sương rất dài, nhưng khi đến gần một cái cây cổ thụ, thì nó bị thứ gì đó làm biến mất.

Kero: Đó có phải là...

Sakura: Uhm~~~ Rất có thể là thẻ bài đó!

Kero: Thu phục đi, Sakura!

Sakura: Uhm~~~

Nói xong, cô bay đến đó.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng...

Sakura: Hửm...

Aaaa

Kero: Coi chừng đó, Sakura!

Sakura ngay lập tức bay đi nơi khác vì thấy thứ đó nhảy lên.

Sau đó lại làm biến mất làn sương nơi khác.

Ngay lập tức, Sakura lấy thẻ Siege trong túi ra và sử dụng.

Sakura: Siege

Siege bao vây xung quanh nơi làn sương biến mất.

Sakura nhanh nhẹn bay đến.

Kero: Cố lên, Sakura

Sakura: Lần này thì...

Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Siege ngay lập tức biến mất.

Để lại thứ làm biến mất làn sương ấy đóng băng.

Trong lớp băng dày, hiện lên hai chú chuồn chuồn làm thành hình chữ X trong một cái hình tròn màu nâu sẫm.

Sakura: Delete...

Xóa bỏ

Kero: Thì ra là do lá bài này mà...

Sakura: Uhm~~~

Cả hai bay đến chỗ Li đang lo lắng

Li: Cậu thu phục được nó rồi à?

Sakura: Uhm~~~

Kero: Nhìn kìa, những gì biến mất đang hồi phục lại

Tomoyo: Đúng vậy!

Sakura: May thật nhỉ, tớ đang loay hoay không biết làm thế nào để phục hồi thì...

Đến khi mọi thứ biến mất quay trở lại toàn bộ, thì cũng lúc đó, phép thuật của Snooze cũng hết tác dụng.

Và Sakura cũng được tiếp tục ăn trưa cùng mọi người.

Và một ngày nữa đã hết.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 11: Sakura, Rika và ngọn hải đăng thứ 2


Hôm nay, Sakura có một buổi hẹn với Rika- cô bạn học chung tiểu học với Sakura.

Không chỉ vậy, Tomoyo, Li và Akiho cũng được Rika hẹn gặp.

Sakura: Ummm...

Nè, Tomoyo, Rika hẹn chúng ta ra biển đúng không?

Tomoyo: Đúng vậy!

Akiho: Tớ mong chờ quá đi!

Sakura: Tớ cũng vậy!

Akiho: À mà, nhóm Chiharu không đi sao?

Sakura: Uhm~~~ Chiharu thì đi học đàn, Naoko thì đang bị cảm.

Còn Yamayaki cũng đi học rồi.

Chỉ còn tớ, cậu, Tomoyo và Li đi được thôi.

Akiho: Uhm~~~ Hơi tiếc nhỉ!

Tomoyo: Uhm.

Nhưng hình như họ nói tuần sau sẽ hẹn Rika đi chơi mà!

Đúng lúc đó, chiếc Taxi chở Li đến nhà Sakura cũng đã đậu trước nhà Sakura.

Li: Đã để các cậu đợi lâu, lên xe đi!

Sakura, Tomoyo, Akiho: Uhm

Nói xong, cả ba lên xe.

Li ngồi ghế phụ lái.

Còn ba cô bạn thì ngồi phía sau.

Đương nhiên, Sakura có đem theo một chiếc túi xách.

Bên trong có các thẻ bài mới, cơm hộp cho mọi người, và Kero.

Cả Akiho cũng vậy, khác rằng bên trong là thức ăn và máy ảnh, cũng như vài quyển sách làm quà cho Rika và Momo.

Sau khoảng 20' ngồi trong Taxi thì họ đã đến biển.

Bãi biển xanh, đẹp.

Bầu trời trong veo, nắng nhẹ.

Bãi cát trắng tinh.

Nói là biển, nhưng không phải là ngay tại biển, mà là một góc bên phải biển.

Nói dễ hiểu hơn, là nơi có ngọn hải đăng.

Và có một cô gái, chính xác là Rika.

Tất cả mọi người xuống xe.

Akiho: Đó...Đó...Đó là Rika đúng không, Sakura?

Sakura: Uhm.

Đúng vậy!

Tomoyo: Đây là lần đầu cậu gặp cậu ấy đúng không, Akiho?

Akiho: Uhm~~~

Li: Cậu ấy vẫn có lẽ trầm tính như ngày xưa nhỉ?

Sakura: Uhm

Sakura: Rika, bọn tớ đến rồi!

Nghe tên mình, cô bạn quay lại.

Rika: Chào các cậu

Mọi người đồng thanh: Chào cậu, Rika

Akiho: Tớ...Tớ cảm ơn cậu về món quà hôm trước!

Những quyển sacha của cậu tặng tớ rất hay!

Nên giờ, tớ...tớ sẽ tặng cho cậu một vài quyển khác!

Rika: Ummm...

Cậu không cần tặng cho tớ lại đâu!

Akiho: Nhưng mà, những quyển sách đó thật sự rất hay.

Nên tớ nghĩ phải tặng lại cho cậu.

Nói xong, Akiho lấy một vài quyển sách ra từ trong túi và tặng cho Rika

Rika: Cảm ơn cậu nhé!

Akiho: Không có chi

Sakura: À mà, sao cậu hẹn chúng ta gặp nhau ở đây vậy, Rika?

Rika: Bởi vì, hẹn gặp ở biển thì sẽ rất đông người.

Một tí chút ta có thể đi bộ qua đó.

Với lại, tớ muốn giới thiệu cá cậu một người.

Tomoyo: Woa, nếu vậy thì thật tuyệt!

Vừa dứt lời, Tomoyo thấy một người phụ nữ từ ngọn hải đăng bước ra.

Rika: Giới thiệu với các cậu, đây là cô của tớ, Hayako.

Hayako: Xin chào các con, cô là người làm việc ở đây.

Để cô dẫn cá con đi tham quan nhé!

Tất cả: Dạ con chào cô ạ!

Vừa dứt lời, Hayako dẫn nhóm bạn đang rất phấn khích kia đi vào hải đăng.

Lên đến tầng cuối cùng, có một phòng rất lớn và đẹp.

Hai bên hông là ban công có thể nhìn ra biển.

Và đối diện cửa ra vào, là nơi có thể nhìn thấy đại dương rõ nhất.

Và ở đó, họ đã một ống nhòm rất to.

Ở trên tầng đó, có thêm một vài người bạn của cô Hayako.

Sakura: Oa, thật tuyệt vời!

Rika: Đây là điều mà tớ muốn các cậu nhìn thấy.

Tomoyo: Chúng tớ có thể ra ban công không?

Rika: Cô ơi, các bạn và con co được ra đó chơi không ạ?

Hayako: Dĩ nhiên rồi con!

Akiho: Tuyệt quá!

Li: Các cậu nhớ cẩn thận đó, rơi xuống một cái là coi như xong!

Tất cả: Uhm

Nói xong, Akiho ra ban công chính giữa ngắm biển.

Rika đi qua ban công phải.

Nhóm Sakura qua bên trái.

Akiho: Đẹp quá đi!

Tomoyo: Đúng thế!

Rika: Cảnh vật thật tuyệt, đúng không nào?

Sakura: Uhm~~~

Li: Đây là lần đầu tiên tớ được ngắm biển trên hải đăng đấy!

Sakura: Tớ cũng vậy.

Vừa nói xong, bỗng Sakura nhìn thấy một ngọn hải đăng thứ hai ở bên kia.

Cô hỏi cô Hayako

Sakura: Cô ơi, ở đây chỉ có một ngọn hải đăng thôi, đúng không cô?

Hayako: Đúng thế đó con!

Sakura nói thầm: Vậy chắc là do thẻ bài gây ra rồi!

Sakura: Dạ, con đi vệ sinh một tí nha cô!

Hayako: Ừ!

Nhà vệ sinh thì cô đi xuóng dưới, sẽ thấy thôi!

Sakura: Vâng ạ!

Vừa nói xong, Sakura liền chạy xuống.

Vừa chạy, vừa cầm chiếc chìa khóa trên tay

Sakura: Hỡi chiếc chìa khóa mang sức mạng của Mộng Trượng, hãy cho ta nhìn thấy bản thể của ngươi, Release!

Chiếc chìa khóa biến thành quyền trượng.

Sakura dùng thẻ bài Snooze.

Sakura: Snooze

Mọi người đã bị thẻ bài đó làm ngủ.

Ngoại trừ Li.

Sakura chạy ra khỏi ngọn hải đăng thật và chạy đến ngọn hải đăng thứ hai.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Ngọn hải đăng ấy đóng băng.

Và trở thành một thẻ bài.

Thẻ bài đó có hình một cô gái mặc một chiếc áo kimono đã cũ, đôi mắt chú ý vào hai cánh tay.

Cánh tay trái có một chiếc gương, tay phải không cầm gì cả.

Hai cánh tay đó đang đối vào nhau.

Sakura: Replication...

Nhân bản

Sakura: A, thì ra là do thẻ bài này đã nhân bản ngọn hải đăng lên.

Sau khi mọi người tỉnh dậy, Sakura cùng họ đi qua bãi biển chơi.

Vậy là một thẻ bài mới đã được thu phục.

☆~Tác giả~☆

Do hôm qua mình bị bệnh (8/6/2018) nên không đăng được Tập 11.

Mong mọi người thông cảm!
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Các thẻ bài thu phục được qua các phần


Đây là mình bù cho việc hôm qua không đăng truyện được.

Hôm nay viết cái này bù.

Mình sẽ nhắc lại toàn bộ thẻ bài mà Sakura đã thu phục được trong phần ngoại truyện do mình viết.

Bắt đầu thôi!

Tập 1: Sakura và sự đảo ngược kì lạ

Thu phục: Reverse (Đảo ngược)

Tập 2: Sakura và quả cầu tiên tri

Thu phục: Prophesy (Tiên tri)

Tập 3: Sakura và đám mây u ám

Thu phục: Murky (U ám)

Tập 4: Sakura và tốc độ vượt trội

Thu phục: Speed (Tốc độ)

Tập 5: Sakura và khu rừng huyền bí

Thu phục: Fog (Sương mù)

Fanciful (Huyền ảo)

Tập 6: Sakura và ánh trăng quái vật

Thu phục: Moonlight (Ánh trăng)

Tập 7: Sakura, những kỉ niệm đẹp về Meiling

Thu phục: Recall (Hồi tưởng)

Tập 8: Sakura và khu bảo tàng ma thuật

Thu phục: Motion (Chuyển động)

Tập 9: Sakura và những cơn ác mộng

Thu phục: Nightmare (Ác mộng)

Tập 10: Sakura và thành phố trống vắng

Thu phục: Delete (Xóa bỏ)

Tập 11: Sakura, Rika và ngọn hải đăng thứ 2

Thu phục: Replication (Nhân bản)

|~ Góc bật mí ~|

Tập 12 sẽ thu phục thẻ bài liên quan đến âm nhạc.

Và thu phục tận 2 lá lận í.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 12: Sakura và những giai điệu


Là một ngày đẹp trời, CLB của Sakura đang tập luyện bài nhảy mới.

Và vừa đúng lúc nghỉ ngơi, Sakura và Chiharu đã nghe được giọng hát của Tomoyo và Akiho.

Đương nhiên, khi vào CLB hợp xướng, thì phải có một giọng hát thật hay.

Và Tomoyo, Akiho cũng vậy.

Đặc biệt là khi hai giọng hát cùng hòa lại với nhau.

Giọng hát lúc đó vô cùng hay và tuyệt vời.

Sakura: Hai cậu ấy hát hay thật đấy!

Chiharu: Uhm.

Đúng vậy.

Sakura: Ủa, dừng lại rồi kìa!

Chiharu: Đúng vậy nhỉ.

Chắc là các cậu ấy hát sai đoạn đó.

Sakura: Mong các cậu ấy sẽ có thể làm tốt hết bài hát lần này.

Tớ thấy giai điệu của nó rất mới mẻ và hay mà!

Chiharu: Rất đúng!

Sau đó, cả hai tiếp tục tập luyện cho bài nhảy cỗ vũ.

Và ngay lúc này, nhóm hợp xướng đang lắng nghe cô hướng dẫn góp ý về bài hát.

Cô hướng dẫn: Đây là đoạn khó nhất bài hát này.

Thế nên cô không thể trách các em việc hát sai đoạn này đâu.

Nhưng hãy cố gắng nhé!

Tomoyo, Akiho: Vâng!

Cô hướng dẫn: Được rồi, làm lại thôi nào!

Vừa dứt lời, cô ấy đã đưa những ngón tay của mình lên từng phím đàn.

Và cô ấy đã bắt đầu đàn giai điệu bài hát.

Akiho và Tomoyo cũng bắt giai điệu và cất tiếng hát.

Sau buổi sinh hoạt CLB, Sakura và Chiharu được ra về trước.

Nhưng Tomoyo và Akiho vẫn còn ở lại tập luyện.

~Nhà Sakura~

Sakura: Con về rồi!

Ba Sakura: Uk, hôm nay con học có vui không nè?

Sakura: Dạ rất vui ạ!

Con đã được học bài nhảy mới và được cô khen cùng với Chiharu ạ!

Và con được nghe giọng hát tuyệt vời của Tomoyo và Akiho ạ!

Ba Sakura: Uk

Sakura: À mà anh Toya đâu ba?

Ba Sakura: À, anh con hôm nay ngủ lại ở nhà bạn.

Tại mai trường anh con có tổ chức lễ hội.

Sakura: Dạ

Nói xong, Sakura đi lên phòng.

Lúc này, Kero đang ngồi trầm tư trong phòng vì những thẻ bài mới ngày càng nhiều và lời nói của Eriol.

Nhận ra Sakura, Kero thay đổi hẳn ra.

Kero: Yooo, cậu về đấy à, Sakura?

Sakura: Uhm~~~

Đúng lúc ấy, Smartphone của Sakura reo lên.

Sakura: Hửm, ai gọi mình vậy nhỉ?

Sakura: A, Tomoyo!

Sakura: Moshi moshi, tớ Sakura đây!

Tomoyo: Chào cậu nhé, Sakura

Sakura: Cậu về rồi hả?

Tomoyo: Uhm.

Bài hát tớ và Akiho học có một đoạn khó hát lắm.

Bọn tớ tập đến tận giờ này thì cũng chưa ổn lắm.

Sakura: Ummm...

Nhưng tớ thấy cậu và Akiho hát cũng hay mà!

Tomoyo: Thấy vậy chứ chỉ được đoạn đầu, đoạn sau bọn tớ phải cố gắng nhiều hơn, đặc biệt là đoạn khó nhất.

Sakura: A, hay là ngày mai cậu và Akiho hát thử đi!

Tomoyo: À, ý cậu là bọn tớ hát trong chuyến đi cắm trại của tụi mình hả?

Sakura: Uhm

Tomoyo: Ummmm...

Không biết các cậu ấy có đồng ý không nhỉ

Sakura: Tớ chắc chắn mà!

Tomoyo: Vậy nếu các cậu ấy đồng ý thì mình và Akiho sẽ hát nha!

Sakura: Uhm

Tomoyo: Hẹn gặp cậu ở chỗ cắm trại nhé!

Sakura: Uhm~~~ Hẹn gặp cậu nhé!

Tomoyo: Uhm!

Nói xong, cuộc gọi đã kết thúc.

Bởi vì Tomoyo vừa mới về, còn chưa kịp làm gì nữa mà!

Ngay cả Sakura cũng vậy, dù về từ rất lâu nhưng cũng chưa thay được bộ quần áo học sinh nữa.

~Đến buổi cắm trại~

Naoko: Tomoyo, Akiho, các cậu sẽ hát thật sao?

Tomoyo, Akiho: Uhm~~~

Akiho: Nhưng bọn tớ chưa làm tốt bài hát, nhất là đoạn sau và một phần khó.

Tomoyo: Bây giờ bọn mình chỉ hát hết những gì làm được.

Không thể làm tốt bài hát.

Naoko: Không sao, các cậu hát là vui rồi

Chiharu: Đúng đó!

Yamazaki: Uhm, tớ tán thành.

Mà các cậu biết hát bắt nguồn từ đâu không?

Đó là từ...

Chiharu: Yamazaki, để các cậu ấy hát đi!

Yamazaki: Uhm 🙁🙁

Sakura: Được rồi, các cậu hát đi!

Tomoyo: Uhm

Akiho: Tớ bật loa nhé!

Tomoyo: Uhm~~~

Nhưng, chiếc loa lại không hoạt động.

Chắc tại vì nó khá cũ nên vậy.

Tomoyo: Ummm...

Tớ xin lỗi các cậu, chắc tại loa khá cũ...

Sakura: Không sao đâu, khi khác hát cũng được mà!

Nói vậy thôi, chứ Sakura cũng tiếc lắm.

"Giá như chiếc loa hoạt động thì tốt thật" là điều mà Sakura đang nghĩ.

"Hoặc là có một thứ gì đó có thể phát ra âm thanh và giai điệu thì tốt biết mấy" là suy nghĩ hiện tại của cô.

Bỗng, âm thanh bài hát vang lên, kèm theo đó là giai điệu bài hát đó.

Cả Tomoyo và Akiho đều bất ngờ vì âm thanh và giai điệu rất hay và giống cô hướng dẫn đã đàn.

Thậm chí có thể tuyệt hơn nữa chứ!

Naoko: A, có nhạc rồi kìa, các cậu hát đi nào!

Tomoyo, Akiho: Uhm.

Nói xong, cả hai cùng cất lên tiếng hát của mình.

Họ đều hát rất hay, và vô cùng cuốn hút.

Đoạn đầu đúng là hay và tuyệt vời.

Chẳng mấy chốc là đến đoạn sau.

Dù có nói gì thì cả hai cô ấy đều làm rất tốt.

Đến đoạn khó nhất, Tomoyo và Akiho cũng đã làm được, chắc là nhờ sự cố gắng kiên trì tập luyện của cả hai.

Nhưng kể đến cũng lạ, tại sao lại có âm thanh và giai điệu như thế này.

Câu trả lời duy nhất, chính là những thẻ bài mới.

Và Sakura cũng nghĩ vậy.

Nhân lúc các bạn của mình đang say sưa nghe hát.

Sakura chốn sau một cái cây to và làm phép.

Mấy chốc, chiếc chìa khóa biến thành quyền trượng.

Đợi đến lúc bài hát két thúc, Sakura lấy thẻ bài Snooze ra.

Sakura: Snooze, hãy làm mọi người ngủ.

Snooze làm tất cả mọi người ngủ.

Âm thanh và giai điệu vẫn còn vang lên.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure(giải quyết)

Bỗng, những âm thanh và giai điệu dừng lại.

Và một lớp băng dày hiện lên.

Chính xác là chúng đóng băng.

Trong lớp băng, có rất nhiều giai điệu đang tập trung lại với nhau.

Cạnh đó là một cô gái mặc chiếc áo có nốt Son đang giơ tay mình lên tạo ra những âm thanh tuyệt vời.

Lớp băng bị vỡ.

Hai thẻ bài rơi xuống tay Sakura.

Sakura: Giai điệu...Melody

Sakura: Âm thanh...Sound

Sakura: Thì ra là vậy.

~~~ Cuối cùng mọi việc cũng quay lại như cũ.

Tomoyo và Akiho đã có thể hát được đoạn khó nhất.

Và nhóm Sakura đã được nghe hai người đó hát lại bài hát này.

Vậy là Sakura đã thu phục được hai thẻ bài mới.

Không biết sẽ có gì đang chờ đợi Sakura phía trước?

Mọi chuyện sẽ được đề cập trong mấy chap sau 😂😂😂

Nói vậy chứ cũng không có gì đâu, Sakura chỉ thu phục thêm mấy thẻ bài mới thôi.

Nhớ đón đọc nha.

Mấy bữa nay hết ý tưởng nên không viết được chap gì cả.

Giờ có tí ý tưởng nên viết thử thôi.

Nhưng nhớ đón đọc chap 13 nha.

Đó là chap dài đóa!

Thankkkkssssssss.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 13: Sakura, cơn lốc xoáy điên cuồng


Sakura: Biển, biển...

Mình đã đến biển rồi!

Toya: Này, chạy nhanh quá coi chừng té đó quái vật!

Sakura: Vâng

Toya: Nó không thèm để ý đến mình luôn.

Mình nói quái vật mà cũng vậy sao?

Hết nói nổi

Ba Sakura: Không sao đâu con, con bé rất thích biển mà!

Toya: Vâng

Ba Sakura: Mà cũng nhờ Sakura, chúng ta mới có chuyến du lịch này mà!

《~Ba Sakura hồi tưởng~》

Sakura: Ba ơi, con trúng thưởng chuyến đi biển dành cho 6 người rồi ạ!

Ba Sakura: Thật sao con?

Toya: Ái chà, quái vật mà bóc thăm trúng thưởng được giải nhất luôn kìa!

Sakura: Em không phải là quái vật!

Sakura: Dạ, con bóc thăm ở siêu thị đó ba.

Chuyến đi biển 3 ngày 2 đêm dành cho 6 người.

Ba Sakura: Tuyệt thật nhỉ!

Sakura: Dạ, họ còn miễn phí cả tiền ăn uống trong khách sạn và tiền phòng khách sạn cho 6 người nữa!

Toya: Ồ, vậy thì hay quá!

Sakura: Vâng

Ba Sakura: Con tính rủ ai đi?

Sakura: Dạ ba, anh Toya, Tomoyo, Akiho và cả Syaoran nữa.

Tính cả con là sáu người.

Ba Sakura: Vậy à?

Sakura: Vâng, con hơi tiếc vì chỉ có 6 người thôi.

Nếu vé 10 người thì con sẽ rủ thêm nhóm của Chiharu và Rika nữa.

Ba Sakura: Uk

Toya: Vậy chừng nào đi hả nhóc?

Sakura: Dạ chắc là 2 tuần nữa.

Tại khi đó thì trường em và anh hai mới nghỉ hè.

Toya: Người ta không nói ngày đi luôn hả?

Sakura: Dạ, chừng nào sắp được ngày rảnh thì liên lạc cho bên tổ chức ạ!

Ba Sakura: Để ba liên lạc cho!

Sakura: Vâng, còn con liên lạc cho các bạn nhé!

《~Kết thúc hồi tưởng~》

Ba Sakura: Chúng ta nên biết ơn con bé mới phải.

Toya: Vâng

Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô đời mới đã dừng ngay trước bãi biển.

Bốn cô gái vệ sĩ bước ra để mở cánh cửa bên phải ô tô.

Từ trong xe, Tomoyo, Akiho và Li bước ra.

Sakura thấy thế, liền chạy đến chỗ bọn họ

Sakura: Chào các cậu!

Akiho: Chào cậu nhé, Sakura

Tomoyo: Chào cậu

Li: Cảm ơn cậu đã mời bọn tớ đi biển.

Sakura: À không có gì đâu.

Chúng ta cùng đi chơi thì sẽ vui hơn, đúng không?

Akiho: Cậu nói phải đấy, nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu đã mời tớ nữa

Sakura: Không có chi.

À mà Tomoyo, cậu đem theo túi gì vậy?

Tomoyo: À, tớ đem theo máy quay và một vài thứ khác để quay cảnh Sakura tung tăng chạy nhảy trên cát ấy mà.

Hô Hô Hô

Sakura: V...Vậy à

Tomoyo: Uhm.

Làm sao tớ có thể bỏ qua được chứ!

Sakura: U...Uhm

Ba Sakura: Các bạn của con lại rồi đấy à?

Toya: Để xem nào, có Tomoyo, cô bạn mới chuyển trường, và...

Á, tại sao thằng nhóc này lại đến chứ?

Sakura: Cậu ấy là Syaoran, không phải cậu nhóc nào hết!

Toya: Nhưng...

Ba Sakura: Toya, không sao đâu con!

Toya: Dạ

Li: Mà Sakura, cậu không rủ anh Yukito à?

Sakura: Tớ đã rủ rồi, nhưng anh ấy bận đi làm thêm nên không đi được.

Li: Vậy à?

Tomoyo: Đáng tiếc nhỉ?

Sakura: Uhm

Akiho: Hình như nơi này là chỗ Rika hẹn chúng ta lần trước đúng không?

Sakura: Uhm.

Nhưng lần này chúng ta sẽ được ở lại chơi tận 3 ngày 2 đêm mà!

Akiho: Uhm.

Mong là chuyến đi chơi này sẽ thật thú vị!

Sakura: Đúng vậy!

Giờ chúng ta đi ra biển thôi nào!

Ba Sakura: Này các con, chúng ta phải vào khách sạn nhận phòng trước đã!

Sakura: Vâng.

Các cậu ơi, đi nào!

Và nhóm Sakura cùng Toya, Ba Sakura vào khách sạn.

Ba Sakura hỏi nhân viên tiếp tân phòng ở đâu.

Khi được chỉ là ở tầng 4 và có một anh xách hành lý lên phòng cho thì mọi người cũng bước lên thang máy và đi.

~Lúc thang máy khép lại~

Sakura: Phòng mình ở tầng 4 đúng không ba?

Ba Sakura: Đúng rồi con.

Tomoyo: Nếu căn phòng ở tầng 4 thì chúng ta có thể ngắm cảnh được rồi!

Sakura: Uhm

Toya: Không chừng đang ngắm cảnh vui vẻ thì sẽ có một con gì đó bay vào đó Sakura!

Sakura: Anh hai kì quá!

Toya: Ha ha.

Nhưng cái này là nói thật nè, hình như ở ngoài biển đằng xa có một cơn bão nhỏ thì phải!

Sakura: Thật không anh hai?

Akiho: Chuyện anh cậu nói hình như đúng rồi!

Vì hồi nãy tớ thấy TV ở khách sạn đang chiếu bản tin đó.

Li: Tớ cũng thấy nữa!

Ba Sakura: Hình như họ nói là ngoài biển có một cơn bão nhỏ hình thành.

Tomoyo: A, cơn bão dập tắt rồi!

Sakura: Sao cậu biết?

Sakura vừa dứt lời thì thấy cửa thang máy đã mở sẵn.

Và có vài hành khách đang đợi họ.

Tất cả đi ra.

Có vẻ như họ đã quá chú ý vào câu chuyện bão nên không chú ý đến cửa thang máy đang mở.

Trước căn phòng 424 của họ, anh tiếp tân đã đem hành lý đến và đứng đợi.

Ba Sakura: Xin chào, tôi là người đã đặt phòng này.

Tôi là Kinomoto Fujitaka.

Anh tiếp tân: Vâng, giờ tôi sẽ mở cửa phòng và đem hành lý vào cho quý khách.

Trong lúc đó:

Sakura: Sao cậu biết cơn bão dập tắt rồi?

Tomoyo: Tớ nghe bản tin trên điện thoại nói là cơn bão sẽ không vào đất liền vì đã dập tắt.

Akiho: May thật đấy!

Sakura: Đúng vậy, may là cơn bão đã dập tắt.

Nhưng nếu có thêm cơn bão khác thì...

Li: Sẽ không có đâu, Sakura.

Đừng lo lắng!

Sakura: Uhm

Li (nghĩ thầm): "Nếu để cậu ấy nghĩ về những điều đó, rất có thể...

Sẽ có thêm một cơn bão khác lớn hơn do thẻ bài gây ra!

Sakura, mình nhất định sẽ bảo vệ cậu!"

Vừa mở cửa phòng, Sakura đã khá bất ngờ vì căn phòng rộng hơn mình nghĩ.

Vừa bước vào, đập vào mắt là một không gian vô cùng rộng lớn.

Khi chiếc cửa gỗ đóng lại và hành lý đã được mang vào, Sakura mới hết bất ngờ.

Căn phòng này đúng là rộng lớn.

Bước voi phòng sẽ thấy ngay một căn phòng bên phải.

Đó là nhà vệ sinh và một phòng tắm.

Còn đối diện là một cái tủ to.

Bên trong là một cái kén sắt, bình đun nước và dép đi trong phòng.

Bên phải tủ là một cái kệ giày nhỏ.

Còn khi đi qua nhà vệ sinh, ta sẽ thấy được hai chiếc giường to lớn.

Ở giữa chúng là một chiếc bàn nhỏ để điện thoại bàn và đèn ngủ.

Và đập vào mắt chúng ta hơn nữa là một chiếc cửa sổ rộng nhìn bao quát cả biển.

Bên ngoài còn có ban công và vài cái cây nữa chứ!

Đối diện giường là TV, bàn ăn, bộ ghế Sofa và vài thứ khác.

Và gần bộ Sofa có một cánh cửa.

Mà trong đó là một cái phòng khác có hai chiếc giường và bố trí cũng giống vậy.

Sakura: Oa, căn phòng này rộng quá!

Tomoyo: Đúng vậy!

Toya: Anh và ba sẽ ngủ ở trong phòng.

Còn em và các bạn sẽ ngủ ở đây nhé!

Sakura: Vâng!

Đột nhiên, Sakura nghe thấy một tiếng gì đó rất lớn ở ngoài cửa sổ.

Khi nhìn ra, tất cả mọi người đều cùng nhìn thấy một cảnh tượng: Những người đang tắm biển đột ngột chạy vào.

Vì giờ ở ngoài biển đang có một cơn lốc xoáy lớn kinh khủng.

Tomoyo: A, mọi người ơi, những người ở hải đăng đang thông báo có một cơn lốc xoáy lớn đi vào kìa!

Sakura: Thật sao?

Tomoyo: Uhm

Akiho: Nhìn từ xa thì thấy cơn lốc xoáy cũng khá nhỏ.

Nhưng nếu đến gần thì...

Li: Nó thật sự rất to đấy!

Ba Sakura: Các con tuyệt đối không được ra ngoài.

Vì giờ đang rất nguy hiểm đó biết chưa!

Sakura, Toya, Tomoyo, Li, Akiho: Dạ

Bỗng, Sakura giật mình và nhìn vào cơn lốc xoáy.

Sakura: Không lẽ nào...

Toya: Có chuyện gì sao, Sakura?

Sakura: D...Dạ không có gì

Dù là nói vậy, nhưng Sakura vẫn nhìn vào cơn lốc ấy.

Đoán được chuyện gì, Li và Tomoyo liền hỏi nhỏ Sakura

Li: Sakura, không lẽ...

Sakura: Đúng thế, Syaoran!

Tomoyo: Một card mới à?

Sakura: Uhm.

Tớ cảm nhận được nó!

Tomoyo: Không ngờ lại có một card mới trong chuyến đi chơi này!

Sakura: Uhm.

Nó còn gây rối nữa chứ!

Tớ nhất định sẽ triệu hồi được nó thôi!

Tomoyo: Cố gắng lên, Sakura!

Li: Tớ nhất định sẽ hỗ trợ cậu hết sức!

Sakura: Cảm ơn hai cậu nhiều!

Dù là vậy, nhưng vì trời còn sáng và nhiều người.

Nên nhóm Sakura đã chờ đến buổi tối và khi mọi người đi ngủ.

Dù là trời tối, nhưng cơn bão vẫn còn hành động.

Cũng may là nó không vào đất liền.

Sakura: A, nó kìa

Tomoyo: Nhìn gần thì nó đúng thật rất lớn.

Li: Là một nhiệm vụ khó đó, Sakura!

Sakura: Không sao, tớ sẽ thu phục được nó!

Bỗng, từ trong chiếc túi của Sakura (Do Tomoyo giữ giúp) có một con gấu bông bay ra.

Đó là Kero

Kero: Này, bộ cậu quên sự có mặt của tớ á?

Sakura: Đ...Đâu có đâu

Kero: Đây thực sự là một thẻ bài mới à?

Sakura: Uhm

Kero (nghĩ thầm): "Sakura đã có thể tạo ra một thẻ bài kinh khủng như vậy sao?"

Kero: Cố lên nhé, Sakura!

Sakura: Uhm

Tomoyo: Kero, hãy làm giúp tớ một việc!

Kero: Việc?

À, tớ hiểu rồi.

Nói xong, Tomoyo lấy ra từ chiếc túi máy quay phim nhỏ để gắn lên đầu Kero.

Vì cơn lốc xoáy khá nguy hiểm.

Nên Tomoyo cũng đợi nhóm Sakura trên bờ.

Sakura: Flight

Sakura dùng Flight để bay lại gần cơn lốc.

Kero cũng bay theo.

Li dùng phép thuật của mình để bay.

Càng đến gần, cơn lốc xoáy càng điên cuồng hơn.

Sakura: Làm sao đây?

Li: Để mình thử!

Thần sấm, hãy giúp ta!

Sấm sét xuất hiện tấn công cơn lốc.

Nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Sakura: Gale

Gale xuất hiện và tấn công lốc xoáy.

Dù Gale có thể cắt được cơn lốc ra.

Nhưng nó cũng có thể liền lại được.

Lốc xoáy thì ngày càng mạnh hơn.

Sakura: Không được rồi!

Kero: Hummmmm....

A, thử dùng Siege xem sao!

Sakura: Ừ nhỉ

Sakura: Siege

Lốc xoáy đã bị thẻ bài đó bao vây.

Nhưng cơn lốc xoáy đang cố gắng thoát ra.

Sakura: Nếu cứ như vậy thì không được!

Bỗng, có vẻ như cơn lốc xoáy đã vụt tắt.

Vì bên trong thẻ lớp bao vây của Siege không còn có tiếng động gì.

Nhưng còn bên ngoài, đang hình thành một cơn lốc xoáy khác tấn công Sakura và Li.

Li: Có cơn lốc xoáy khác nữa ư?

Sakura: Uhm.

Mà có vẻ như cơn lốc xoáy vừa nãy đã tắt.

Nhưng lại có một cái khác xuất hiện!

Li: A, Sakura, cậu có thể bài nào có thể làm đóng băng được không?

Sakura: Ummm...

Có thể tạo ra hơi lạnh và mưa đá được không?

Li: Tớ nghĩ là ổn.

Tớ sẽ dùng thần băng.

Còn cậu dùng thẻ bài đó nhé!

Sakura: Tớ hiểu rồi!

Sakura: Hail

Chính xác, thẻ bài Sakura nói đến là Hail.

Hail có thể tạo ra mưa đá và hơi lạnh.

Cộng thêm thần băng của Li thì có thể đóng băng được cơn lốc.

Và đó cũng là kế hoạch của Li.

Li: Thần băng, hãy giúp ta!

Thần băng xuất hiện và làm đóng băng cơn lốc ngông cuồng kia.

Kết hợp với mưa đá và hơi lạnh của Hail.

Cả cơn lốc xoáy điên cuồng đó đã đóng băng.

Nhưng, nó cũng đang thổi thật mạnh lên để phá vỡ lớp băng.

Kero: Nhanh lên Sakura, chính là lúc này!

Sakura: Uhm

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Cũng đúng lúc cơn lốc thoát ra được.

Và nó lại tiếp tục bị đóng băng.

Trong lớp băng trong, xuất hiện một chú chim to lớn.

Trên trán nó là hình ảnh lốc xoáy.

Xung quanh nó cũng là những cơn lốc xoáy và dưới chân nó là cả một đám mây to.

Có những chiếc lông chim màu trắng đang rơi xuống.

Lớp băng ấy vỡ ra.

Một thẻ bài có hình dạng giống vậy rơi xuống tay Sakura.

Sakura: Lốc xoáy...

Tornado

Kero: Thì ra lá bài này đã tạo ra cơn lốc xoáy điên cuồng kia.

Li: Cậu triệu hồi được nó thì tốt rồi!

Sakura: Uhm.

Cơn lốc xoáy đã dập tắt.

Và Sakura đã được có những ngày vui chơi tuyệt vời ở bãi biển đó.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 14: Sakura và cuộc tấn công dữ dội


~Ngày thứ hai ở biển~

Sau một đêm dài mệt mỏi để thu phục thẻ bài Tornado, thì hôm nay nhóm Sakura cũng đã được ra biển và vui chơi.

Mọi người đều nghĩ rằng cơn lốc xoáy đã tự dập tắt.

Nhưng chỉ có Sakura, Li, Tomoyo và Kero biết được.

Toya cũng lờ mờ hiểu được.

Sakura: Haizzzz...

Mệt quá!

Tomoyo: Hôm qua cậu thức khuya thu phục thẻ bài Tornado nên bay giờ mệt đúng không?

Sakura: Uhm

Li: Cậu nên nghỉ ngơi tí đi!

Sakura: Không sao đâu, tớ ổn mà.

Chỉ là hơi mệt thôi.

Nếu nghỉ ngơi thì mọi người sẽ lo lắng cho tớ lắm!

Li: Uhm

Li: "Cậu không thay đổi gì cả, Sakura"

///Từ nay có lời thoại nghĩ thầm thì mình chỉ để trong dấu "..." thôi nha///

Tomoyo: Cậu cũng đừng cố gắng quá sức nha, Sakura!

Sakura: Uhm

Akiho: Sakura ơi, cậu mệt hả?

Sakura: Đ...Đâu có đâu!

Chúng ta cùng bơi đi nào!

Akiho: Uhm.

Tomoyo, Li, các cậu cùng bơi với bọn tớ đi!

Li: Tớ sẽ ở trên b...

Chưa nói hết câu, Li đã bị Sakura kéo tay đi.

Akiho và Tomoyo ngay lập tức chạy theo.

Và cả bốn người họ đã cùng đi xuống biển.

Sakura: Nước biển mát quá!

Akiho: Đúng vậy

Li: Cậu thật là...

Tomoyo: A, chúng ta thuê thuyền chèo đi các cậu ơi!

Sakura: Tớ tán thành!

Akiho: Tớ cũng vậy

Sakura: A, còn cậu thì sao, Syaoran?

Li: Uhm.

Nếu các cậu thích thì tớ cũng đồng ý.

Sakura: Tuyệt vời!

Sau đó, cả bốn người cùng nhau thuê một chiếc thuyền nhỏ.

Ba Sakura: Các con thuê thuyền nhỏ để chèo trên biển à?

Sakura: Dạ vâng

Li: Nhớ đừng đi xa quá đó.

Sakura: Dạ

Vừa dứt lời, nhóm Sakura đã yên vị trên chiếc thuyền nhỏ đó.

Người nhận trách nhiệm chèo là Li.

Còn ba người còn lại thì cứ chơi và ngắm nhìn biển thôi.

Vì ở gần bờ có rất nhiều người, nên họ đã đi xa hơn một tí.

Ở đó, có một số người cũng thuê thuyền chèo như nhóm Sakura.

Và chỉ có một ít người đang bơi.

Thấy nơi này rất ổn, Li dừng lại và chỉ chèo xung quanh khu đó.

Nhưng, chiếc thuyền lại mất kiểm soát và bị cuốn vào một lớp sương dày.

Sakura: Aaaaaa

Tomoyo: Chúng ta bị cuốn vào lớp sương rồi!

Akiho: Làm sao bây giờ?

Li: Xin lỗi, tớ không thể kiểm soát được con thuyền

Sakura: Không phải lỗi của cậu đâu, Syaoran.

Vừa dứt lời, lớp sương biến mất.

Và khung cảnh xung quanh bây giờ không phải là bãi biển đông người nữa.

Mà là một hòn đảo.

Sakura: Đ...Đừng nói là chúng ta...

Akiho: Bị lạc trên đảo hoang?

Tomoyo: Không thể nào.

Li: Chuyện này có thể xảy ra sao?

Sakura: Nó... giống như trong giấc mơ của tớ.

Cả nhóm bạn ngạc nhiên.

Sakura kể lại giấc mơ

Sakura: Tớ mơ thấy, chúng ta cũng trên một chiếc thuyền và bị cuốn vào một lớp sương.

Và bị lạc trên đảo hoang.

Cuối cùng là...

Tomoyo: Là chuyện gì vậy Sakura?

Sakura: Từ một bụi cây nào đó trong rừng xuất hiện một vật lơ lửng kì lạ và nó tấn công chúng ta.

Akiho: Thật sao?

Sakura: Uhm

Li: Dù sao thì các cậu cũng phải cẩn thận.

Li vừa dứt lời, thì thứ Sakura đề cập đến đã xuất hiện.

Đó là một quả bóng hình tròn rất to.

Nói là vậy, nhưng nó lại liên tục biến dạng.

Nào là hình mặt trăng, con gấu trúc, cây xương rồng,...

Akiho: Cậu nói vật này sắp tấn công chúng ta sao, Sakura?

Sakura: Uhm

Bỗng, vật đó phát ra những tia lửa điện.

Và ngay lập tức tấn công nhóm Sakura.

Tình trạng hiện tại là họ đang rất bất ngờ và đang chạy trốn nó.

Li: Chúng ta chạy tách ra đi nào!

Sakura: Tớ tán thành!

Tomoyo: Uhm.

Tớ sẽ chạy thẳng nhé!

Akiho: Tớ nghĩ chúng ta hãy cùng chạy vào rừng.

Sau đó thì tách ra.

Sakura: Được đó!

Akiho: Thật vậy sao?

Sakura: Uhm

Li: Nó sắp đuổi kịp rồi, không còn thời gian đâu, chạy đi các cậu!

Sakura: Hãy hẹn gặp ở đây nhé!

Li, Tomoyo, Akiho: Uhm

Và, cả bốn người cùng chạy vào rừng và tách ra.

Thứ đó cũng bay vào khu rừng.

Không quên phát ra những tia lửa điện cực mạnh để tấn công nhóm.

Và nó đi theo một lối nào đó.

Sakura lấy chìa khóa của mình để hóa thành quyền trượng.

Sakura: Release!

Chìa khóa đã hóa thành chiếc quyền trượng giấc mơ.

Sakura: "Kero đã từng nói, giấc mơ của những người có phép thuật như mình thì đều là giấc mơ tiên tri.

Vậy, việc này...

Dù sao thì thứ tấn công đó cũng rất giống một thẻ bài"

Sakura: Không nghi ngờ gì nữa, đó là một thẻ bài mới.

Nhưng vấn đề là mình thu phục nó bằng cách nào?

Đột nhiên, Sakura nghe thấy tiếng tia lửa điện đang ở gần đây.

Biết là không thể đắng đo suy nghĩ được cách tốt nhất.

Bây giờ có cách gì thì Sakura sẽ dùng cách đó.

Và thứ đó càng ngày càng đến gần cô.

Và khi nó vừa ló dạng:

Sakura: A, nó kìa!

Sakura: Gravitation!

Gravitation xuất hiện trên một cái cây gần đó.

Và hút vật thể tấn công ấy vào.

Sakura ngay lập tức chạy lại và chĩa quyền trượng vào.

Sakura: Hỡi quân thần vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng.

Và trở thành...

Aaaaaa

Dù bị hút vào, nhưng thứ đó vẫn có thể phóng ra tia lửa điện.

Và có thể điều khiển để tấn công Sakura.

Sakura: Không được rồi, Siege

Vật đó đã bị bao quanh.

Nhưng nó vẫn phóng ra các tia lửa điện để cố gắng thoát khỏi Siege.

Tia lửa điện ngày một mạnh.

Và nó đã có thể phóng ra các tia lửa điện mạnh nhất.

Nó cũng đã đâm thủng Siege.

Sakura: Ngay cả Siege cũng...

Sakura: Mình phải tấn công thôi, Gale

Gale xuất hiện và tấn công vào thứ đó.

Nhưng cũng không si nhê gì.

Sakura: Aqua

Chú chim nước xuất hiện và tạo nước tấn công thẻ bài đó.

Nhưng những tia lửa điện cắt được nước.

Sakura: A, phải rồi

Sakura: Reflect

Thẻ bài xuất hiện và phản lại những tia lửa điện để tấn công lá bài mới.

Mấy chốc, vật đó đã yếu đi rất nhiều.

Nhưng vẫn có thể phát ra các tia lửa điện khác.

Sakura: Thế này thì ổn rồi, Siege

Sakura dùng Siege để vây hãm thứ đang bắn ra các tia lửa điện yếu ớt.

Và thu phục nó.

Sakura: Hỡi sinh vật vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Vật đó đóng băng.

Và trở thành thẻ bài.

Hiện giờ, thẻ bài mới đang yên vị trên tay Sakura.

Đó là một thẻ bài có hình một con nhím đang cuộn tròn lại.

Xung quanh nó là điện.

Và chú nhím đó đang phát ra các tia lửa điện

Sakura: Attack...

Tấn công

Sakura: Vậy là ổn rồi, quay lại chỗ cũ thôi nào.

Vừa dứt lời, khung cảnh xung quanh Sakura thay đổi.

Và nó quay trở lại là biển.

Cả bốn người bạn đang cùng ở trên thuyền.

Và họ như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon.

Akiho: Ch...Chúng ta ngủ trong lúc đi chơi sau?

Tomoyo: Có vẻ là vậy.

Sakura: A, tớ thấy khỏe hơn rồi!

Li: Thật vậy sao, Sakura?

Sakura: Uhm

Tomoyo: Vậy thì tuyệt quá!

Akiho: Lúc nãy cậu mệt hả, Sakura?

Sakura: Đâu, đâu có đâu!

Đột nhiên, Sakura nhớ gì đó, và nhìn lại cánh tay phải của mình.

Và trên tay Sakura đang cầm thẻ bài mà cô vừa thu phục được.

Sakura: Vậy, không phải là mơ rồi!

|||||||||||Góc tác giả||||||||||||

Lời đầu tiên, tớ xin cảm ơn các cậu nhiều!

Vì hiện tại, truyện này đang đứng hạng 3 cardcaptor.

Mình vô cùng vui vì điều này.

Và món quà mình dành cho các bạn là:

1, Đó là chap 13.

Chap truyện dài nhất của mình.

Đó là một chap truyện đặc biệt mà mình viết dành tặng mọi người.

2, Đó là câu chuyện Sakura đi du lịch biển này.

Ba ngày sẽ tương ứng với ba câu chuyện.

Và đặc biệt, tập 15 không phải là Sakura và kí ức tuyệt vời.

Mà là một tập khác trong chuyến đi biển.

Còn tập Sakura và kí ức tuyệt vời sẽ là tập 16.

Tập 15 là Sakura và cô gái đến từ biển.

Bật mí là chap dài và nàng tiên cá nhé!

3, Nếu truyện của mình được 1,000 view, mình sẽ viết series Sakura và chuyến du lịch Hồng Koong tuyệt vời.

Và đến lúc đó, Sakura sẽ thu phục thêm rất nhiều thẻ bài mới.
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 15: Sakura và cô gái đến từ biển


Chẳng mấy chốc thì hôm nay, là ngày cuối cùng trong chuyến đi chơi biển của Sakura.

Họ chỉ có thể đi chơi thêm một tí vào buổi sáng và trưa.

Còn chiều thì phải thu dọn đồ đạc và về thành phố Tomoeda.

Sakura: Haizzzzz, hôm nay là ngày cuối rồi sao?

Toya: Đúng thế nhóc, chúng ta sẽ về thành phố vào chiều nay.

Akiho: Vậy thì buồn thật nhỉ, Sakura!

Sakura: Uhm

Tomoyo: Nhưng chúng ta cũng đã có những phút giây tuyệt vời trong chuyến đi này rồi nhỉ!

Sakura, Akiho: Đúng vậy.

Ba Sakura: Này, ra biển chơi thôi các con!

Sakura, Tomoyo, Akiho, Li, Toya: Vâng

Sau đó, nhóm Sakura đã có mặt tại biển.

Ba Sakura ở trên bờ nghỉ ngơi và quan sát mọi người.

Toya xuống biển bơi một chút.

Còn nhóm Sakura ở trên bờ xây lâu đài cát.

Khoảng một lúc sau, khi lâu đài cát sắp xây xong, thì có một cô gái đến gần nhóm Sakura và nói

Cô gái: Các cậu xây đỉnh như vậy không đúng đâu!

Vì nghe thấy giọng nói đó, Sakura quay lại

Sakura: C...Cậu là ai?

Cô gái: Tớ là Mizuni Umi.

Các cậu cứ việc gọi tớ là Umi.

Nhưng các cậu không được xây đỉnh của lâu đài cát như vậy!

/Umi trong tiếng nhật là biển.

À mà, từ giờ có thoại của cô gái ấy thì mình cũng sẽ ghi luôn là Umi/

Sakura: "Cô gái biển sao?"

Akiho: Vậy, cậu có thể giúp bọn tớ xây đỉnh lâu đài được không?

Umi: Dĩ nhiên rồi!

Vừa dứt lời, Umi ngồi xuống và nhanh tay đắp một cái đỉnh tuyệt đẹp cho lâu đài cát của nhóm Sakura.

Mọi người trầm trồ khen ngợi

Tomoyo: Cậu giỏi thật đấy, Umi!

Akiho: Thật sự, nhờ cậu mà lâu đài cát của bọn tớ trở nên đẹp hơn đấy!

Li: Đúng vậy!

Li: "Cô gái này... chắc không đâu!"

Sakura: À phải rồi, nãy giờ quên giới thiệu, tớ là Kinomoto Sakura.

Vì cậu đã cho tớ gọi bằng tên.

Thế nên cậu cũng hãy gọi tớ bằng tên nha!

Umi: Uhm

Tomoyo: Mình là Daidoji Tomoyo.

Cậu cũng hãy gọi mình là Tomoyo nhé, Umi

Akiho: Tớ tên là Shinomoto Akiho.

Và cũng giống 2 cậu ấy, cậu hãy gọi mình là Akiho

Li: Mình là Li Syaoran

Umi: Chào các cậu nhé, Sakura, Tomoyo, Akiho, Li

Sakura, Tomoyo, Akiho, Li: Chào cậu

Umi: Các cậu đến đây lâu chưa?

Sakura: Hôm nay là ngày thứ 3 tớ đến đây.

Và cũng là ngày cuối cùng trong chuyến du lịch này rồi!

Umi: Ơ, vậy sao?

Sakura: Uhm.

Giá như tớ có thể ở lại đây thêm 1 ngày nữa!

Umi: Cậu thật sự muốn điều đó?

Sakura: Uhm

Umi: Vậy các cậu có muốn ở lại không, Tomoyo, Akiho, Li?

Tomoyo: Tớ thì nếu được thì cũng sẽ ở lại

Akiho: Tớ cũng rất sẵn lòng

Li: Tớ thì sao cũng được

Umi: Hể, vậy à?

Umi: Tớ chắc chắn các cậu sẽ được ở lại đây thôi!

Sakura: Không thể nào đâu!

Từ xa, Toya thấy nhóm Sakura đang nói chuyện với một cô bé nên bèn đi đến và hỏi chuyện

Toya: Em mới quen cô bé này à?

Sakura: Vâng ạ, cậu ấy là Umi.

Toya: Chào em, anh là Toya, anh của Sakura.

Umi: Chào anh

Ba Sakura: Các con ơi, về khách sạn đi nào!

Sakura: V...Vâng ạ!

Thôi, bọn tớ về nha, Umi.

Hẹn gặp lại cậu vào một dịp khác vậy!

Umi: Uhm.

Nhưng, thế nào ngày mai chúng ta cũng sẽ gặp nhau, và ngay tại chỗ này luôn!

Sakura: Không thể nào đâu!

Hôm nay tớ về rồi!

Tomoyo: Đúng vậy đấy, Umi

Umi: Cứ chờ xem

Li: "Nếu điều này đúng, thì cô gái này chắc chắn là..."

-nhìn sang Sakura- "Cậu có thể tạo ra cả một thẻ bài có thể nói chuyện được, chứng tỏ ma pháp của cậu đã mạnh hơn rất nhiều, Sakura"

Vì không còn nhiều thời gian, nhóm Sakura liền quay vào khách sạn và thu dọn.

Nhưng, có một việc đã xảy ra.

Đó là một cơn bão lớn đã đổ bộ.

Và nhóm Sakura đã không thể quay lại được.

Đúng như lời Umi từng nói.

Tomoyo: Vậy...

Umi nói đúng sao

Akiho: Theo tình hình này, thì đúng là vậy.

Li : (nói nhỏ với Sakura) Này, cậu có nghĩ...

Sakura: Cơn bão này là thẻ bài đúng không!

Li: Tớ không nghĩ vậy, thẻ bài thật sự chính là

Tomoyo: Các cậu có nghĩ Umi là một thẻ bài mới không?

Li: Đó cũng là điều tớ đang nghĩ

Sakura: Không thể nào đâu.

Umi không phải là thẻ bài.

Dù cậu ấy có hơi bí ẩn nhưng

Li: Cậu không thể nghĩ như vậy đâu

Sakura: Nhưng

Vào lúc đó, Kero từ trong túi Sakura ló đầu ra ngoài và hỏi Sakura

Kero: Nãy giờ tớ cứ nghe Umi gì đó, bộ cậu quen ai tên Umi à?

Sakura: Đó là một người bạn bọn tớ mới quen lúc xây lâu đài cát ở biển.

Li: Này, ngươi có nghĩ cô gái tên Umi đó là thẻ bài không?

Kero: Tại sao lại nói vậy?

Tomoyo: Vì cậu ấy bảo tụi mình hôm nay sẽ không về thành phố được.

Và đúng là vậy, có một cơn bão nên...

Kero: Rất có thể đó là một thẻ bài

Sakura: Có thể cậu ấy biết trước cơn bão này thì sao?

Kero: Không loại trừ khả năng đó

Toya: Này quái vật

Kero nghe thấy, liền chui đầu vào túi.

Sakura cũng bất ngờ nhưng kịp trả lời

Sakura: D...Dạ

Toya: Nãy giờ em nói chuyện với ai vậy?

Sakura: À, là Tomoyo và Syaoran

Toya: Thật không?

Sakura: Thật mà, nãy giờ Akiho nghe tin tức gì đó, nên em không nói chuyện được

Akiho: Các cậu ơi, tớ nghe bản tin nói cơn bão đột nhiên xuất hiện ở vùng biển này.

Hiện giờ mọi người đang tìm hiểu lý do nó xuất hiện.

Sakura: Đột nhiên ư

Akiho: Uhm

Li: Nếu là như vậy, thì...

Sakura: Umi... là một thẻ bài sao?

Tomoyo: Không ngờ cậu ấy lại là một thẻ bài đấy

Akiho: Có chuyện gì sao?

Sakura: Không, à mà, cậu có nhìn thấy Umi không?

Akiho: Ummm...

Từ lúc chúng ta về khách sạn thì tớ không thấy cậu ấy.

Tomoyo: Tớ cũng không nhìn thấy cậu ấy ở khách sạn này.

Chắc cậu ấy ở mấy nhà gần biển đấy

Sakura: Uhm

Li: Theo như tớ biết, thì ở đó là nhà của những ngư nhân.

Và chỉ có họ ở đó.

Vợ con họ thì ở thành phố.

Sakura: Nếu Umi đi theo ba đến đây thì sao?

Li: Cũng đúng, nhưng theo tớ quan sát, thì cậu ấy hiểu rõ về vùng biển này quá.

Một người bình thường không thể hiểu đến mức đó được

Sakura: Ummmmm...

Cậu ấy thật sự là thẻ bài sao?

Tiếng Kero vang ra từ chiếc túi

Kero: Sakura, tớ cũng nghĩ rằng cô gái Umi gì đấy là thẻ bài đó!

Tomoyo: Tớ cũng vậy

Sakura: Uhm.

Nhưng trước tiên, cậu ấy đến từ đâu?

Tomoyo: Nếu không phải là từ những ngôi nhà ở đây, thì...

Kero: Cô ấy tên Umi đúng không?

Sakura: Uhm

Kero: Có thể là đến từ biển.

Sakura: Làm sao mà đến từ biển được

Tomoyo: Rất có thể đấy

Akiho: Này, hình như đó là Umi đúng không?

Vừa dứt lời, Akiho đã chỉ tay về phía biển.

Có một cô gái đang đứng ở đó.

Tướng người rất giống Umi

Sakura: Sao cậu ấy đứng ở đó nhỉ?

Akiho: Ơ, biến mất rồi!

Sakura: Ủa, cậu ấy còn đứng đó mà?

Tomoyo: Tớ cũng không thấy Umi nữa

Nghe được câu nói đó, Sakura lập tức nhìn Tomoyo, sau đó nhìn cô gái ấy và nhìn sang Li

Sakura: Syaoran, cậu còn thấy Umi chứ?

Li: Tớ thấy

Sakura: Vậy, cậu ấy đích thị là...

Sakura: Tớ đi vệ sinh một tí, cậu nhớ bảo vệ Tomoyo nhé!

Như hiểu được ý Sakura, Li gật đầu.

Sakura liền chạy vào nhà vệ sinh và làm phép thuật.

Làm chiếc chìa khóa trở chiếc quyền trượng giấc mơ.

Sakura lấy thẻ bài Snooze ra.

Sakura: Snooze

Snooze làm mọi người ngủ.

Tomoyo được Li giúp đỡ nên không bị ảnh hưởng.

Mấy chốc, tất cả mọi người trong khách sạn đã ngủ.

Sakura: Cậu ra được rồi, Kero

Kero: Yosh, bắt tay vào thu phục thẻ bài nào!

Sakura: Uhm

Nói xong, Sakura cùng Kero, Li, Tomoyo đi ra khỏi phòng và sau đó là ra khỏi khách sạn.

Sakura: Tomoyo, cậu ở lại đây đi, ngoài kia sẽ rất nguy hiểm.

Tomoyo: Uhm

Tomoyo: Lần này lại nhờ cậu quay hình Sakura rồi, Kero

Kero: Được rồi, cậu cứ việc nhờ tớ giúp đỡ

Tomoyo: Uhm

Sakura: Được rồi, thẻ bài Flight

Flight xuất hiện và tinh nghịch bay đến chỗ Sakura đứng.

Sakura: À, đợi tớ tí, Flight

Sakura: Mirror

Thẻ Mirror xuất hiện và tạo ra thêm một Flight khác.

Và bay đến chỗ Li đứng.

Sakura: Cậu sử dụng cậu ấy nhé!

Li: Uhm

Sau đó, Sakura và Li bay đến bãi biển, Kero đuổi theo.

Sakura: Cậu ấy kìa

Sakura: Umi, là cậu đúng không

Umi: Tại sao, lại biết tôi ở đây?

Sakura: Tớ đã nhìn thấy cậu mà!

Umi: Vậy à?

Bỗng, những làn nước biển từ đâu bao trùm lấy Umi.

Đôi chân trắng của Umi hóa thành một chiếc đuôi cá dài.

Mái tóc trắng cũng trở thành một mái tóc xanh mượt và kèm theo một vỏ sò trang trí.

Đôi mắt tím trở thành mắt xanh và có những giọt nước đọng ở làn mi mắt.

Đó là hình dạng thật của Umi.

Umi: Các cậu nhìn thấy tôi, chắc là có phép thuật rồi nhỉ?

Sakura: Đúng vậy, bọn tớ có phép thuật.

Sakura: Syaoran, đúng như cậu nói

Li: Cậu cảm nhận được thẻ bài đúng không?

Sakura: Uhm

Umi: Vậy là các cậu đã biết được bí mật lớn nhất của tôi rồi!

Sakura: Cậu thật sự là thẻ bài ư?

Umi: Đúng vậy

Sakura: Vậy thì tớ phải thu phục cậu

Umi: Không được, tôi không muốn rời xa vùng biển này

Sakura: Cậu phải trở về hình dáng thẻ bài ban đầu.

Tớ không thể để một thẻ bài hành động mãi mãi vậy được

Umi: Thế, cậu thử thu phục tôi đi

Sakura: Đừng trách tớ, Umi

Sakura: Aqua

Aqua xuất hiện và sử dụng nước tấn công Umi.

Nhưng Umi đã hút hết số nước đó, và tấn công lại Sakura

Li: Cậu không thể dùng nước đấu nước đâu!

Sakura: Uhm.

Nếu vậy, thì...

Thẻ bài Blaze.

Blaze xuất hiện, và tấn công Umi.

Nhưng, Umi vẫy nhẹ bàn tay một chút, thì nước biển cũng đã dâng lên và tấn công lại Blaze.

Kero: Không được, cậu ấy có thể điều khiển nước biển.

Chúng ta không thể dùng lửa tấn công được đâu

Sakura: Ummmmm...

Làm cách nào bây giờ?

Li: Để tớ thử

Li: Thần băng giá, hãy giúp ta

Ngay lập tức, nước biển đóng băng.

Nhưng, Umi được một quả bóng nước bảo vệ nên không sao.

Nhưng quả bóng cũng đã đóng băng.

Trong lớp băng tròn là Umi đang rất bất ngờ

Kero: Tuyệt vời, chúng ta khống chế thẻ bài đó được rồi!

Umi: Khá lắm, nhưng ta sẽ không bị phép thuật này đóng băng lâu đâu

Vừa dứt lời, lớp băng trên biển rung chuyển.

Và đã xuất hiện vài vết nứt nhỏ

Sakura: Đã vậy thì...

Sakura: Hail

Cơn mưa đá xuất hiện và hỗ trợ lớp băng.

Bây giờ, dù có rung chuyển thế nào, thì lớp băng cũng sẽ không thể nứt được.

Kero: Tuyệt thật Sakura, cậu khống chế được nước biển rồi đấy!

Sakura: Uhm.

Vừa dứt lời, Sakura tiến lại quả cầu băng chứa Umi trong đó.

Li: Sakura, nguy hiểm lắm

Kero: Đúng vậy, cậu không thể tới gần đó đâu

Sakura: Không sao đâu

Sakura: Umi à, bây giờ cậu không thể làm được gì rồi đó.

Nước biển đã bị đóng băng, cậu không thể điều khiển được nước để tấn công bọn tớ.

Umi: Cậu nghĩ tôi sẽ đầu hàng sao?

Không bao giờ, tôi sẽ không rời vùng biển này

Sakura: Cậu không thể cứ ở đây mãi được.

Umi: Cậu nói đi, ra khỏi vùng biển này thì được gì?

Sakura: Cậu sẽ có những người bạn!

Umi: Bạn bè ư?

Sakura: Đúng vậy!

Gale này, Flight, Aqua, Blaze, Mirror và một số người bạn khác nữa!

Còn nếu cậu ở lại đây, cậu sẽ mãi cô đơn thôi

Umi: Sao cậu biết tôi cô đơn

Sakura: Không biết nữa, nhưng từ lần đầu tiên gặp cậu, tớ đã cảm nhận được sự cô đơn của cậu.

Vì thế tớ mới thấy cậu bí ẩn.

Và khi có cơn bão xuất hiện.

Tớ càng hiểu rõ hơn.

Li: Sakura...

Kero : "Cảm nhận được sự cô đơn của một thẻ bài do mình tạo ra, cậu thật sự rất mạnh rồi đấy!"

Umi: Cậu nói thật chứ?

Tôi trở lại thành hình dạng ban đầu thì sẽ có bạn thật chứ?

Sakura: Tớ không lừa cậu đâu!

Vừa dứt lời, Sakura đã lấy ra một số thẻ bài cho Umi xem.

Và có vẻ Umi đã tin điều Sakura nói.

Umi: Đây...Đây sẽ là những người bạn của mình sao?

Sakura: Đúng vậy!

Umi: Được rồi, Sakura, hãy biến tớ quay lại hình dạng ban đầu đi!

Sakura: Được thôi!

Sakura: Hỡi những sinh vật vô chủ, hãy lắng nghe tiếng gọi của Mộng Trượng, và trở thành sức mạnh của ta.

Secure (giải quyết)

Lớp băng bên ngoài tan vỡ.

Và Umi đã đóng băng.

Lớp băng ấy vỡ ra.

Bên trong là một thẻ bài trong suốt mới của Sakura.

Sakura: Mermaid...

Mỹ nhân ngư

Lá bài hình Umi.

Cũng trong hình dạng ban nãy.

Bây giờ Umi đang ở trong một quả cầu nước.

Và xung quanh là những làn nước biển nhẹ nhàng.

Sakura: Thì ra cậu ấy là người cá!

Cơn bão cũng chấm dứt.

Nhóm Sakura cũng đang trên chiếc Taxi về lại thành phố Tomoeda.

Trong túi của Sakura, có Kero đang nằm ngủ, và trong một chiếc túi nhỏ khác, chính xác là túi thẻ bài.

Thẻ Mermaid đang nằm trên cùng.

Và cô gái đó đang mỉm cười:

"Cảm ơn cậu nhé, Sakura"
 
Sakura- Thủ Lĩnh Thẻ Bài Phần 2: Clear Card (Ngoại Truyện)
Tập 16: Sakura và kí ức tuyệt vời


\Tiếng đồng hồ tích tắc/

Sakura: Ơ, lại là giấc mơ này!

Sakura: Nếu là vậy, thì...

Vừa dứt lời, Sakura nhìn thẳng ngay trước mắt, ở đó có một chiếc đồng hồ rất lớn cùng với một người đang đứng trên đầu đồng hồ.

Người này đưa tay áo lên, bỗng dưng, lần này các lá bài cảu Sakura xuất hiện.

Sakura: Đ...Đây là...

Sakura: Cậu... muốn lấy thẻ bài của mình...ư?

~Hiện thực~

Kero: Sakura, cậu định ngủ đến bao giờ hả?

Hôm nay cậu nói phải thức dậy sớm để trực nhật mà!

Sakura: Umm...Umm...

Kero à?

Kero: Tớ đây

Sakura: Tớ... lại mơ thấy giấc mơ đó

Kero: Giấc mơ đó lại xuất hiện à?

Sakura: Uhm.

Nhưng lần này hơi khác một chút, thay gì lấy đi quyền trượng, thì người đó lại muốn lấy những thẻ bài của tớ.

Kero: Giờ là thẻ bài ư?

Sakura: Uhm

Kero: Hummmmmm...

Ủa mà, câun thức dậy mau lên, chứ không là trực nhật trễ bây giờ!

Sakura: Ừ nhỉ, cảm ơn cậu đã nhắc tớ nhé, Kero

Kero: Không có gì, cậu chỉ cần mua bánh kem ở gần trường về chiêu đãi tớ được rồi!

Sakura: Uhm, nhưng, cậu dạo này dậy sớm quá nhỉ?

Kero: Có gì đâu, tớ tập thức sớm để có gì gọi cậu dậy sớm đấy mà!

Sakura: Vậy à?

À thôi, tớ đi đây!

Kero: Uhm

Khi cánh cửa phòng Sakura vừa đóng lại, vẻ sầu của Kero lại hiện rõ.

Kero: "Đã muốn lấy thẻ bài rồi à?"

Kero: "Cậu ấy bây giờ đã nhận ra mình dạo này thức sớm rồi, nếu một ngày cậu ấy nghe những gì mình bàn với Yue thì..."

Sau đó, Sakura chuẩn bị để đi đến trường.

Không quên mang theo Kero và các thẻ bài đi.

Số lượng thẻ bài mới bây giờ đã gia tăng rất nhiều.

Sakura: Bây giờ tớ mới nhận ra, thẻ bài trong suốt ngày càng nhiều lên nhỉ?

Kero: Uhm

Sakura: Không biết vì sao những thẻ bài này lại xuất hiện để tớ thu phục nhỉ?

Kero: "Cậu tạo ra cơ mà!"

Sakura: A, đi thôi, Kero

Kero: Uk

Vừa dứt lời, Kero chui vào chiếc túi có bộ đồng phục cỗ vũ của Sakura.

Và Sakura nhanh chóng đi đến trường.

~Ở trường~

Sakura: Mình đến rồi!

Akiho: Chào cậu, Sakura

Sakura: Cậu đến sớm hơn tớ rồi nhỉ?

Akiho: Uhm, à mà, tớ đã lau bảng rồi, nên cậu chỉ cần thay nước chậu hoa mà thôi.

Sakura: Uhm~

Sakura vào chỗ ngồi, để cặp lên bàn và đi thay nước cho bình hoa.

Đó là hoa tulip, một loài hoa màu tím xinh đẹp và sang trọng.

Nó do đích thân Tomoyo đem đến và cắm trong lớp.

Sakura: Bông hoa này đẹp thật!

Sakura: Hôm nào mình cũng xin Tomoyo một ít về cắm mới được.

Nói xong, Sakura ngay lập tức đến bồn nước và thay nước cho chậu hoa.

~Ở trong lớp~

Tomoyo: Chào cậu, hôm nay cậu và Sakura trực đúng không, Akiho?

Akiho: Uhm.

Cậu đến sớm thật nhỉ?

Tomoyo: Tớ có đem thêm ít hoa hồng đến để cắm thêm ấy mà.

_Tiếng mở cửa_

Sakura: Chào cậu, Tomoyo

Tomoyo: Chào Sakura

Akiho: A, hôm nay Tomoyo có đem hoa hồng theo đấy!

Sakura: Thật à?

Vậy các cậu cắm vào đi

Tomoyo: Uhm

Nói xong, Tomoyo liền đem hoa hồng ra và cắm hoa.

Sakura và Akiho chắm chú nhìn bình hoa xinh đẹp của lớp.

Thế nhưng, Sakura bỗng cảm thấy có luồng khí kì lạ xuất hiện trong bình hoa.

Sakura: Đó chỉ là cảm giác, hay...

Vừa dứt lời, Sakura bỗng chìm vào một không gian kì lạ.

Không còn là ở trong lớp học, mà Sakura đang ở một không gian màu tím, chính xác, chỉ toàn là một màu tím

Sakura: Vậy đây chắc chắn là do thẻ bài gây ra rồi!

Sakura: Release!

Chiếc chìa khóa trở thành quyền trượng.

Sakura: Không biết lần này là thẻ bài gì nữa nhỉ?

Bỗng, không gian màu tím biến mất, và bầu trời lại xuất hiện.

Trước mắt Sakura là một cánh đồng hoa Tulip cùng với một hình ảnh quen thuộc.

Đó là cha Sakura.

Nhưng sao trông ông ấy có vẻ còn khá trẻ.

Và, cạnh bên ông ấy là một người phụ nữ xinh đẹp khiến Sakura ngạc nhiên.

Ngạc nhiên không phải là vì sự quyến rũ và xinh đẹp ấy, mà là vì đó là người mà Sakura rất yêu quý.

Không ai khác, là mẹ Sakura

Sakura: M...Mẹ sao?

Từ đằng xa, Sakura nghe rất rõ tiếng ba và mẹ.

Ba Sakura: Đây là một trong những loài hoa em rất thích đấy, Nadeshiko

Mẹ Sakura: Vâng, cảm ơn anh vì đã đưa gia đình chúng ta đến khu vườn hoa này!

Từ xa, có một cậu bé chạy lại hai người và bảo:

Toya: Ba mẹ xem con hái được một vài bông hồng này!

Mẹ Sakura: Giỏi lắm con trai à!

Ba Sakura: Con tìm thấy chúng ở đâu thế?

Toya: Dạ ở đằng kia ạ, nơi đó có rất nhiều hoa hồng đấy thưa ba!

Thì ra đó là anh Toya lúc còn nhỏ.

Trên tay anh ấy là một vài bông hồng xinh đẹp và quý phái.

Mẹ Sakura: À, Toya nè, con đã nghĩ ra tên gì cho em con chưa?

Toya: Dạ rồi ạ, con đã nghĩ được rất nhiều tên cho em.

Như là Yuko, Hanako,...

Ba Sakura: Cũng được đấy.

Nhưng chúng ta nên chọn ra một cái tên hay nhất!

Toya: Vâng

Nghe những lời nói vừa nãy, Sakura có phần bất ngờ.

Thì ra, vào thời gian này họ đang nghĩ tên cho Sakura.

Nhưng sau đó là suy nghĩ, tại sao cô lại tên là Sakura thế?

Đang suy nghĩ, thì ba Sakura cất lời

Ba Sakura: Nhìn kìa!

Sakura nhìn theo hướng tay ba chỉ.

Ở đó có một cây hoa anh đào lớn, hoa trên cây đã bắt đầu nở rộ.

Vì đã sắp sang tháng 3 còn gì.

Có lẽ vì nhìn thấy cây hoa anh đào đó, mà gia đình Sakura mới tiến lại gần đó, không còn ở gần những bông hoa tulip tím snag trọng và xinh đẹp.

Toya: Hoa anh đào nở đẹp quá mẹ nhỉ?

Mẹ Sakura: Uhm.

Con biết không Toya, hoa anh đào chính là loài hoa mẹ yêu thích nhất đấy con!

Toya: Thật ạ?

Con cứ nghĩ mẹ thích hoa tulip nhất chứ!

Mẹ Sakura: Không đâu con, mẹ thích nhất là loài hoa anh đào này.

Vì nó là tượng trưng cho mùa xuân của đất nước Nhật Bản mà.

Mùa xuân là mùa yên bình, xinh đẹp nhất trong 4 mùa.

Toya: Vâng ạ, con đã nghe giáo viên nói việc này rồi!

Con cũng rất yêu thích hoa anh đào ạ!

Mẹ Sakura: Uhm

Ba Sakura: Hay là, chúng ta đặt tên cho em con là Sakura đi, mọi người thấy sao?

Mẹ Sakura: Em đồng ý, đây là một cái tên rất hay đấy ạ

Toya: Con cũng đồng ý luôn!

Ba Sakura: Vậy thống nhất tên Sakura nhé!

Toya: Vâng

Vào lúc này, có lẽ là lúc Sakura hạnh phúc nhất!

Bởi vì, cô biết được lý do vì sao ba mẹ đặt tên cho cô là Sakura.

Cũng như hiểu được ý nghĩa của tên mình.

Và cũng là lúc, không gian màu tím quay trở lại.

Nhưng không gian màu tím lại được thay thế bằng màu hồng.

Và trước mặt Sakura là cây hoa anh đào lúc nãy.

Như hiểu chuyện, Sakura tiến lại gần và nói:

Sakura: Cảm ơn cậu đã cho tớ thấy khoảng trời kí ức đáng nhớ này nhé!

Những bông hoa anh đào rơi xuống tay Sakura.

Như thể bảo không có gì, chỉ cần cậu vui là được.

Sakura đưa quyền trượng ra và thu phục thẻ bài.

Cây hoa anh đào đóng băng.

Và hóa thành thẻ bài.

Sakura: Memory...

Ký ức

Lá bài mới có hình một chú chim công đang phát ra các tia sáng màu tím.

Len lỏm là các tia sáng hồng.

Khuôn mặt chú đang cười.

Có lẽ vì chủ nhân nó đang hạnh phúc.

Chú chim công ấy cũng rất đẹp và sang trọng.

Toàn thân là màu tím.

Không lâu sau, Sakura trở lại thực tại.

Lúc mà cô đang nói chuyện với Tomoyo và Akiho.

Và một ngày bình thường của Sakura bắt đầu.

P/s: Tập này chủ yếu mình lấy ý tưởng từ open và một số ý tưởng phụ khác để thêm mắm thêm muối cho hay thôi 😂😂😂😂 Với lại mình sắp viết chuỗi tập Sakura và chuyến du lịch Hồng Koong tuyệt vời nên mấy tập này phải viết hay hay xíu.

Nhớ ủng hộ mình nhé!

À, series này dài 6 hoặc 7 tập nha.

Tại ý tưởng dồi dào quá mà!😅😅
 
Back
Top Bottom