Cập nhật mới

Khác [SakSya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
376678000-256-k443816.jpg

[Saksya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
Tác giả: KptLime
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện kể về tình cảm giữa nàng và chàng, ở kiếp này và kiếp sau.

Nàng là một vị Tướng Quân tài giỏi, thông minh, xinh đẹp,....ra trận giết giặc cống hiến cho đất nước.Kiến cho ai cũng yêu quý nàng.

Nhưng trớ trêu thay.

Những sóng gió của cuộc đời.....đã cướp mất những người mà nàng yêu thương nhất.

Chàng là một Binh sĩ.

Phục vụ cho quân đội, tốt bụng và luôn quan tâm tới những người xung quanh.

Lưu ý : Mình lấy bối cảnh thời Phong Kiến.

Có một chút sự kết hợp của văn hóa Phương Tây

Tác giả :Kpt_Lime
(Văn chương của mình chưa tốt nên có điều sai xin các bạn bỏ qua )
Cảm ơn



syaoran​
 
[Saksya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
Lời kể của Sakura


Vương quốc Clow.

Một vương quốc xinh đẹp và hòa bình, ....

không có chiến tranh hay nội chiến, thiên nhiên đặc biệt ban tặng cho vùng đất này lượng khoáng sản dồi giàu, đất đai thì màu mỡ...còn có được vùng biển có vị trí chiến lược.....

Gần như 1/3 lượng hàng hóa của của toàn lục địa phải băng qua vùng biển này.

Vì những lợi thế ấy khiến cho các Nước luôn muốn sở hữu vùng đất này, nhưng vì chính sách ngoại giao khéo léo của nhà Vua...nên đất nước luôn được hòa bình....Tôi cũng rất yêu quý đất nước xinh đẹp này, đây là nơi tôi sinh ra và lớn lên, cũng không chỉ riêng tôi mà bố mẹ tôi và người dân được sinh ra ở đây, ai cũng vậy.

Khi nhắc đến bố tôi Kinomoto Fujitaka Tể Tướng của đất nước này.

Đối với mọi người ông là một người yêu nước thương dân, ông còn là người rất am hiểu về lịch sử, kinh tế và cũng như là người dày dặn kinh nghiệm trận mạc.

Ông cũng là người dạy tôi học võ, đánh kiếm,... và cũng truyền đạt cho tôi những kinh nghiệm mà ông tích góp được qua hàng chục năm.

Khi nói đến bố tôi thì phải nhắc đến mẹ tôi Kinomoto Nadeshiko, bà là người mà tôi cần phải học hỏi rất nhiều.

Không chỉ phải mang thai tôi và anh hai, bà còn chăm sóc và dạy chúng tôi khôn lớn, dạy chúng tôi thế nào là phép tắc, thế nào là lễ nghĩa, dạy chúng tôi cách đối nhân xử thế và còn rất nhiều điều trong cuộc sống.

Và chính gương mặt của tôi cũng được thừa hưởng từ phần nhan sắc của bà.

Đến tôi cũng đã thừa nhận rằng, bà thật sự rất đẹp, tuy không còn vẻ đẹp của một người thiếu nữ nhưng đó vẻ đẹp thuần khiết của 1 con người.

Và người cực kỳ thích việc trêu chọc tôi, khiến tôi tức đến mức phát điên lên, không ai khác, đó là ông anh hai đáng ghét của tôi Kinomoto Touya, tôi biết rằng anh ấy trêu tôi như vậy để cho tôi vui nhưng không hiểu sao, khi thấy bản mặt của anh ấy tôi lại tức.

Nhưng không vì thế mà anh ấy mà không yêu thương tôi, anh ấy không chỉ bảo vệ tôi còn chơi với tôi, an ủi tôi khi tôi buồn và chăm sóc tôi khi tôi ốm đau, tôi thật sự cũng rất yêu quý anh ấy.

Mỗi lần anh ấy trêu chọc tôi thì tôi lại tặng anh ấy một cú đá mạnh vào chân để thay cho lời cảm ơn

Hiện tại anh ấy là đội trưởng đội bảo vệ Hoàng gia, chuyên đảm bảo sự an toàn của những người trong hoàng tộc.

Và tôi...Kinomoto Sakura là con gái út trong gia đình,

cũng là một trong những vị Tướng chính quy của Quân đội, từ khi còn nhỏ tôi đã được học rất nhiều về văn hóa và xã hội, tôi thật sự không thích cái xã hội lúc nào cũng trọng nam khinh nữ, người phụ nữ phải chịu sự bất công, cay đắng.

Có khi còn giống như đồ vật để đem ra trao đổi, chỉ để phục vụ lợi ích cho kẻ khác.

Vì thế tôi luôn cố gắng mỗi ngày, để có cơ hội thăng tiến và có được quyền lực, để loại bỏ một xã hội bất công, đem đến sự bình đẳng, tự do và nhân quyền cho tất cả mọi người.

________________________________________________________

____________________________

Góc riêng :

Mọi người thấy mình viết có thiếu sót gì không?

Viết có hay không?

Và cũng cảm ơn

mọi người đã xem 🙂
 
[Saksya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
Quá khứ của Syaoran


"Syaoran".....nghĩa là con sói nhỏ, đó là tên bố mẹ đặt cho cậu, họ rất yêu thương cậu.

Nhưng giờ đây họ đã rời xa cậu.....mãi mãi.

Khi họ còn ở bên cậu, cậu cũng như bao đứa trẻ khác, được vui chơi, được chăm sóc và được bố mẹ yêu thương, nhưng khi cậu lên 8 tuổi, mọi người phát hiện bố cậu mắc một căn bệnh nan y quái ác, căn bệnh đã hành hạ ông từng ngày, từng giờ, cho tới khi ông lìa đời.

Khi bố cậu mất, mẹ cậu đã cố gắng kiếm tiền bằng đủ loại việc làm, không chỉ để trang trải cuộc sống, mà bà ấy còn muốn cậu được đi học, luôn muốn cậu bằng bạn bằng bè, không thua thiệt bất cứ ai.

Vì bà biết rằng, mất đi người bố là mất mát quá lớn đối với cậu, nên bà muốn bù đấp cho cậu, để cậu không còn cảm thấy tuổi thân khi thấy những đứa trẻ khác được bố mẹ yêu thương chúng, giống như cậu khi còn bố.

____________________________

Khi cậu tròn 10 tuổi

10 tuổi, cái tuổi mà những đứa trẻ khác có được đầy đủ tình yêu thương của bố mẹ, được vui chơi cùng với bạn bè, được đi đây đi đó, được ăn ngon mặc đẹp, được tham gia các lễ hội vào mỗi năm.

Nhưng đối với Syaoran thì khác, cậu không hề ganh tị với những người bạn cùng trang lứa của mình.

Đối với cậu, chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy mẹ cười là cậu đã vui lắm rồi.

Vì cậu biết, ngày ngày bà luôn làm việc rất vất vả, từ sáng sớm cho đến khuya, kể cả khi đổ bệnh bà vẫn cố gắng làm việc.

Để có tiền chăm sóc cho cậu và cho cậu đi học, không cho cậu thua thiệt với bạn bè.

Về phần mẹ cậu thì bà rất tự hào về đứa con yêu quý của mình, nó không chỉ học giỏi mà còn rất ham học, tốt bụng luôn biết giúp đỡ những người xung quanh, khiến cho ai ai cũng yêu quý.

Cậu cũng luôn tự nhủ với bản thân rằng " Mình sẽ luôn có gắng học, để sau này có thể chăm sóc cho mẹ thật tốt.

"

Nhưng, Ông Trời đã cướp đi người mẹ thân yêu của cậu, cũng là người thân cuối cùng của cậu trên thế gian này.....Mẹ cậu đã mất trong một tai nạn, lúc đang trên đường đi giao thư.

Không chỉ thế, nơi mà cậu đã từng gọi là nhà bây giờ cũng không còn.

Đối với một cậu nhóc chỉ mới 10 tuổi đầu sao có thể chịu nổi những cú sốc lớn như thế chứ.

Ngày hôm trước, cậu vẫn còn có mẹ, người yêu thương cậu rất nhiều, cậu vẫn còn được đi học, vẫn còn được vui chơi với bạn bè, vẫn còn có ngôi nhà nhỏ thân yêu của cậu.

Nhưng giờ đây tất cả đã không còn.

Cậu từ một cậu nhóc có được sự thương yêu của mẹ, giờ trở thành một đứa trẻ mồ côi, không nơi nương tựa, ngày ngày lang thang trên đường, chịu cái lạnh cắt da cắt thịt, chịu đói chịu khát, chịu sự đánh đập, khinh bỉ và xúc phạm nằng nề.

Cho tới năm cậu 12 tuổi, ngày hôm đó là một ngày mưa lạnh giá,........mưa, mưa, những hạt mưa cứ rơi xuống, tí tách.

Có 1 cặp vợ chồng đang chạy trong cơn mưa với ý nghĩ là có thể tìm được chỗ trú, họ vừa đi vừa tìm một lúc và may mắn là có một ngôi đền nhỏ ở phía trước, họ đi đến, thấy đây là một ngôi đền đã bị bỏ hoang từ lâu.

Họ vào trong, bỗng hai người thấy một cậu bé chừng khoản 12 tuổi đang ngồi cách đó không xa, cơ thể cậu nhóc đầy vết thương, vết bầm, quần áo thì hôi hám,........cậu ngẩng đầu lên nhìn họ gương mặt cậu thì lấm lem bùn đất, nhọ than, trong rất đáng thương.

Nhưng đôi mắt của cậu, một đôi mắt màu hổ phách rất đẹp

nhìn họ với ánh mắt kiên định và sự căm ghét.

Bởi vì trong 2 năm qua cậu ngày nào cũng bị người khác đánh đập, xúc phạm, lăng mạ.

Hai người nhìn cậu, cảm thấy cậu thật đáng thương, một cậu bé đang trong tuổi ăn tuổi lớn mà phải chịu sự bất công của Thượng đế.

Họ cũng không có bất kỳ người con nào nên đã nhận cậu làm con nuôi của họ, kể từ ngày hôm đó cậu đã cảm nhận được thế nào là tình cảm gia đình, thứ mà cậu luôn ước muốn trong hai năm qua, hai người họ từ giờ là bố mẹ của cậu, họ cho cậu được đi học, yêu thương cậu rất nhiều.

Bố nuôi của cậu Li Hiroshi là

một thầy thuốc rất giỏi trong vùng,

chuyên sử dụng các loại thảo dược để trị bệnh.

Và mẹ nuôi của cậu Li Yelan bà cũng là người rất giỏi về y dược chuyên bốc thuốc, chăm cứu và bắt mạch....

Họ đã đặt cho cậu là Li Syaoran, cũng dạy cậu rất nhiều về y học, thảo dược và quan trọng nhất là tấm lòng của một lương y.

___________________________

___________________________

Lưu ý: mình sẽ sử dụng từ một cách đơn giản nhất để ai cũng có thể đọc và có thể hiểu.

Cảm ơn
 
Back
Top Bottom