Khác Sài Gòn khi đêm đến

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407572369-256-k493926.jpg

Sài Gòn Khi Đêm Đến
Tác giả: imHoang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kể về 1 anh chàng vừa học hết cấp 3 đã đi tìm việc ở sài Gòn.



sàigònkhiđêmđến​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dragon ball VN
  • [Re-up] [Full] Tạm biệt Versailles
  • Tình sai thâm cung ngọc nhan toái: Đại tội tù phi -...
  • [Edit/Đam/OG] Có gì đó sai sai.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thám tử Sài Gòn - Chính truyện
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sài Gòn Khi Đêm Đến
    lời mở đầu


    Yo, chào, mình là Hoàng.

    Trong câu truyện do mình viết ra này hoàn toàn hư cấu (hoặc không), các tên của khu vực trong đây đều là giả, không có thật. các nhân vật thì sẽ được làm rõ nguồn gốc, ý nghĩa ở cuối mỗi chương.

    Bối cảnh: ở trong hẻm Sài Gòn, ban đêm.

    Nhân vật chính:

    -Nguyễn Quốc Vinh (được lấy ý tưởng từ bạn thân của tôi)

    Vinh đang mệt rã vì vừa đi xe buýt rất lâu để đến sài Gòn học tập và đang rất mắc ói, nhưng Vinh là 1 người ngại ngùng và bị ovethinking, nên ráng nhịn tới lúc thuê được trọ.

    Tính cách:ngại ngùng, ovethinking.

    -Hoàng: 21 tuổi

    -Vinh: 21 tuổi

    -phản diện chính: Hồ Tiến Hoàng
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    Chương 1: khởi đầu tốt


    Vinh đang từng bước đi tới chỗ trọ được người quen chỉ, Vinh vừa đi vừa bịt miệng, nhìn sơ là biết sắp ói, nhưng vì sĩ, Vinh vẫn can đảm đi tới nhà trọ mà không ói đại ở bụi cỏ nào đó.

    Vì cái sự sĩ to lớn của Vinh nên Vinh vừa tới chỗ chủ trọ thì Vinh ói nguyên 1 bãi, Vinh lúc đó thì ngại không biết giấu đâu, rồi Vinh liên tục "cháu xin lỗi bác ạ!", Vinh nói liên tục như khẩu tiểu liên, vừa cuối đầu xin lỗi, rồi Vinh hỏi còn phòng trống không, bà chủ trọ nói còn dư 1 phòng cuối, phòng số 4, giá chỉ 150k/tháng, hợp đồng cũng đã làm xong, Vinh cũng đã ký.

    Tuy Vinh không mê tín dị đoan nhưng người bạn thân nhất của Vinh -Hoàng- lại là người tin vào tâm linh.

    Hoàng nhắn tin, nói rằng số phòng đó khá xấu, Vinh nhắn lại:

    "Ông bớt mê tín đi."

    Hoàng cũng không phải dạng vừa, liền nhắn lại:

    "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành.

    Ông bà đã nói rồi..., mà thôi, ông nhớ là phải tìm hiểu kĩ về căn trọ nhà, không phải rẻ là tốt"

    Vinh đáp trả:

    "Thôi mày ơi, tao ký xong hợp đồng rồi.

    Thôi, giờ tui đi kiểm tra phòng mới đây"

    Rồi Hoàng nhắn:

    "Nhớ kiểm tra kỹ xem có bùa không, nếu có thì nhắn, không thì thôi"

    Rồi sau đó Vinh đi vào phòng trọ, phòng trọ không nhỏ và chật hẹp như Vinh nghĩ, nếu như chịu được thì phòng đủ cho 2 người sống.

    Với cái tính tò mò có đánh chết cũng không bỏ của Vinh thì Vinh đã không hỏi bà chủ tại sao Phòng rộng mà rẻ, Vinh tự tìm nguyên nhân.

    Các nhân vật của phần này

    -Vinh

    -Hoàng

    -bà chủ trọ (Trịnh Lê Mai)
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    Chương 2: bi kịch


    Vinh ngó quanh phòng, rồi ánh mắt của Vinh nhìn lấy 1 bộ bàn thờ không có di ảnh, Vinh liền gọi video call với Hoàng:

    "Ê Hoàng"

    "Vừa mới nhắn tin xong giờ gọi video call là sao.

    Không lẽ có bùa như tao nói thật à, cần gọi thầy cúng không"-Hoàng-

    "Không.

    Tao muốn mày tận mắt xem thử cái này"

    Rồi Vinh quay điện thoại về hướng bàn thờ, Hoàng liền nói:

    "Biết ông Vụ không.

    Vụ này xảy ra từ 30 năm trước rồi, cha tao kể rằng ở khu trọ mà tao giới thiệu mày thuê đó, có người treo

    c₫ổ tự vẫn vì áp lực học tập, áp lực nghề nghiệp, nghe nói là phải 1 mình nuôi 5 đứa em và cha mẹ đã bỏ rơi.

    Tao còn nghe nói người tự vẫn đó là 1 người con trai, chỉ mới 15 tuổi, 5 đứa em trai thì đi bán vé số phụ, nhưng không may bị té xuống nước và chết, không phải doạ chứ cái hồ nước sau nhà trọ mày là chỗ đó đó."

    Vinh nói:

    "Ê nha mày.

    Đừng có hù tao, tao yếu bóng vía lắm, tao nói đừng mê tín là để chấn an chứ tao cũng sợ ma nha mày."

    Rồi Vinh tắt cuộc gọi và dọn đồ, dọn lại đồ đạc khoảng 15 phút thì Vinh hơi mắc tè, nhưng không biết nhà vệ sinh nên đi hỏi bà chủ trọ.

    Khi tìm thấy, bà chủ trọ đang đếm tiền, rồi bà nói:

    "Mày đến đây tìm chỗ vệ sinh à?"

    Bà nói với giọng không quan tâm

    "Đi ra sau nhà trọ, có cái hồ cá tra và cầu cá tra, nếu ngại thì lấy tấm gì đó che lại"

    Rồi Vinh đi ra sau nhà trọ, đúng thật là 1 cái hồ, rồi Vinh chụp lại, gửi cho Hoàng hỏi xem phải không, rồi Hoàng trả lời rất nhanh như thể đã đón Vinh sắp nói gì

    "Đúng rồi, chính hồ đó, nhưng ở chỗ mày khoảng 8h tối phải không, nếu phải thì đừng đi."

    Đó là những gì Hoàng nói trước khi Hoàng offline để đi ăn với cha mẹ

    Vinh không nhắn nữa, nên Vinh vào phòng, vứt điện thoại lên giường và ra ngoài bụi cây tè.

    Ở bụi cây, Vinh vừa thoả mãn vừa nghe tiếng boy phố đua xe ầm ầm, có vẻ đêm nay Vinh không thể ngủ ngon được rồi...

    Các nhân vật của phần này

    -Vinh

    -Hoàng

    -bà chủ trọ (Trịnh Lê Mai)
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    Chương 3: đêm 1 : ấn tượng


    Sau khi Vinh giải quyết nỗi buồn thì đã có 1 chuyện xảy ra khá đột ngột, trời mưa to, Vinh liền chạy về trọ và lấy nệm, mền ra, và 1 cái gói gác đầu.

    Rồi Vinh khóa cửa, nhưng...

    Có lẽ Vinh đã quên 1 điều...

    CỬA SỔ ĐANG MỞ!.

    Chính xác, cửa sổ mở chính là cái cửa sổ duy nhất hướng về phía hồ 5 đứa trẻ đó.

    9h30 phút tối, tại Sài Gòn

    Vinh mơ màng, đang nằm, Vinh nhìn về phía cửa sổ, mãi không ngủ được vì tiếng đua xe, nẹt bô.

    Đột nhiên, không gian yên tĩnh, không phải là từ từ mất tiếng động, mà là mọi âm thanh biến mất cùng lúc, Vinh mở mắt nhìn kỹ, Vinh nhìn thấy 1 sợi dây, rồi cơ thể Vinh không điều khiển được.

    Đột nhiên, như 1 thế lực vô hình, Vinh bị kéo dậy, Vinh đã cố la lên, rồi cơ thể Vinh như con rối, bị điều khiển.

    Hai bàn tay Vinh nắm lấy sợi dây được treo sẵn, Vinh luồng cổ qua sợi dây, Vinh đang treo c#ổ.

    5 giây đầu tiên, Vinh tỉnh táo hẳn, cố thở nhưng không được, Vinh còn nhiều điều hối tiếc, không muốn ra đi, nếu đi thì ai sẽ tán gẫu với những đứa bạn của Vinh, cha mẹ của Vinh ai sẽ nuôi.

    Khi ý chí của Vinh gần cạn kiệt, cửa phòng Vinh bị đạp mở, ổ khóa bị đạp vỡ ngay, 1 người bước vào phòng, tháo sợi dây khỏi cổ Vinh, rồi Vinh hỏi tên ân nhân, người đấy nói rằng:

    "Tôi là hàng xóm của cậu, tên là Việt,là Hồ Chí Việt.

    Tôi nghe cậu hét nên chạy đến đây.

    Mà sao cậu hét lạ vậy, hét gì mà như bị slow lại, tôi nghe hét là chạy lại liền đấy."

    Vinh nghe xong thì liền ngất vì thiếu oxy, trước khi mất ý thức, Vinh nhìn rõ khuôn mặt Việt, nghe Việt thông báo gấp cho các người ở phòng trọ khác và gọi cấp cứu.

    Trong đêm, 1 chiếc xe cấp cứu được cử đi...

    Người nằm trong chiếc xe ấy sẽ là mục tiêu của nó....

    Các nhân vật xuất hiện trong chương

    -Vinh

    -Việt
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    Chương 4: cảnh giác


    Ở bệnh viện, Vinh đã ổn hơn.

    Các bác sĩ khuyên Vinh đừng dại dột mà tự vẫn.

    Nhưng Vinh kiên quyết rằng là mình không làm gì, cảm giác như bị ai nắm tay chân bắt phải di chuyển theo.

    Vinh nói:

    "Không phải!

    Cháu bị ai đó ép làm!"

    Rồi Việt lại nói nhỏ với Vinh:

    "Tôi ở trọ được 3 năm rồi.

    Tôi đã thấy nhiều người cũng thuê trọ số 4 rồi bị như cậu.

    Cậu may mắn hơn họ, cậu được tôi phát hiện kịp."

    "Còn người khác?"

    "Cũng được phát hiện.

    Nhưng không tình trạng tắc thở với 1 sợi dây."

    Nói đến đây, Vinh đã hiểu.

    Cậu liền hỏi Việt bao nhiêu tuổi.

    "Ừm, tôi 24 tuổi."

    "Mà cậu hỏi làm gì"

    "À...

    Cho dễ xưng hô thôi"

    "Cứ gọi tôi là tôi là Việt là được rồi"

    Sau 1 đêm ám ảnh

    Vinh đã bắt tay vào tìm hiểu về tâm linh cùng Hoàng.

    Và Hoàng cũng không an tâm vì Vinh là đứa bạn thân nhất của Hoàng nên không kêu thì Hoàng cũng tới.

    Hoàng nhắn tin cho Vinh:

    "Giờ tao bắt xe lên sài Gòn đây.

    Mày ráng đợi tao nhé"

    Vinh đã xem tin nhắn mà không rep.

    6h sáng, tiếng gà gáy "ò ó o"

    Vinh ra khỏi nhà trọ.

    Bắt đầu đi tìm việc làm.

    Vinh đi khắp xóm, tìm 1 nơi làm việc và được nhận làm phục vụ cho 1 quán nước tên"ân huệ".

    Vinh được nhận ngay, chủ quán là 1 cặp vợ chồng lớn tuổi, quán khá vắng.

    Vinh cũng phát hiện cặp vợ chồng đó là người bỏ rơi 6 đứa con đã chết mà Hoàng nói đến.

    Nhưng hoàn cảnh ép buộc, Vinh phải làm việc ở đó để kiếm tiền thuê trọ và sinh sống.

    Trên chuyến xe buýt, Hoàng đã đến Sài Gòn.

    Xuất thân của Hoàng khá giả, nhưng Hoàng muốn sống bình thường thôi nên chưa bao giờ tiết lộ cho ai kể cả Vinh.

    Hoàng bước xuống xe buýt, rồi Hoàng gọi điện cho ai đó

    "Alo, ông đến đây đi..."

    Nhân vật của chương này:

    -Hoàng

    -Vinh

    -Việt

    -Người Hoàng gọi điện (bí ẩn)
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    chương 5: đã vào tầm ngắm


    Hoàng cúp máy, rồi Hoàng đi tới khu nhà trọ Vinh thuê, nhưng Vinh đang làm việc.

    Sau 1 hồi, Hoàng đã đến quán tên ân huệ và kêu Vinh là tối nay sẽ an toàn, Vinh không hiểu sao Hoàng lại nói vậy.

    Nhưng đang trong giờ làm việc mà Vinh với Hoàng nói chuyện nhiều nên Vinh đã bị trừ lương.

    6h chiều, ca làm kết thúc.

    Trên đường về nhà trọ, Vinh đói nên ghé vào quán phở ăn, sẵn tiện làm quen với hàng xóm.

    Ở quán, Vinh làm quen được với 1 người được mọi người gọi là bà năm mắt, lý do bà được gọi như vậy không phải vì có 5 mắt, mà là bà chuyên bắt ma, đặc biệt bà đã bắt ma 5 đời, nhưng bà vẫn chưa mất, bà đã mấy trăm tuổi rồi.

    Có người cho rằng bà đã bị vong nhập, có người nói là bà đã nhìn ra thiên cơ nên đã né được cái chết.Vinh cũng không quan tâm lắm, nên Vinh đi về.

    Về tới nhà, Vinh gọi cho Hoàng, nhưng chẳng ai bắt máy.

    Ở trạm xe buýt

    1 chiếc điện thoại đổ chuông khiến vài người nhìn tới, đó là điện thoại Hoàng để quên, còn ví thì đã rớt ở đâu đó rồi.

    Chiếc điện thoại reo mãi cũng khiến nhiều người quan tâm, rồi có người lấy và giao cho cảnh sát.

    Chẳng mấy chốc, cảnh sát đã truy ra chủ nhân điện thoại là Hoàng và đã mời Hoàng nên phường lấy lại điện thoại.

    Nhưng Hoàng hỏi lại:

    "Các chú còn thấy ai gửi ví không ạ"

    "Không, chỉ có điện thoại"

    Hoàng đành lấy điện thoại rồi cho rằng xui xẻo mất thôi, dù gì túi cũng chỉ có vài ngàn lẻ.

    Rồi Hoàng đi mua ví mới, rồi đi rút tiền.

    Buổi tối, Hoàng tới phòng trọ của Vinh, gõ cửa, Vinh ra, mở cửa.

    Cả hai cùng xem phim và tán gẫu

    "Ê tao coi phim này rồi, cuối phim là cả 2 đứa này chết vì bom nổ đó"

    "Ai kêu mày spoil"

    "Cảnh tiếp là cảnh gỡ bom nè"

    "Im đi"

    "Cái này là phải cắt dây màu đỏ nè"

    Vinh bực quá nên tắt phim đi ngủ.

    Hoàng chưa buồn ngủ nên ra khoá cửa và nhìn qua cửa sổ.

    Gió lùa vào, lạnh lẽo, Hoàng định đóng lại, nhưng không thể tới gần cửa sổ, rồi Hoàng thấy dấu 5 đôi chân ước, còn dính rong rêu, Hoàng liền gọi Vinh dậy, dấu 5 đôi chân đó tiến về phía Vinh, xuyên qua Hoàng.

    Vinh tỉnh hẳn, cố mở cửa nhưng không được, vì như là bên ngoài có ai cũng đang mở cửa theo nhịp của Vinh.

    Rồi Hoàng từ phía sau, nhìn rõ, là 5 đứa trẻ ấy, khuôn mặt không thể thấy rõ, nhưng Hoàng đã kêu Vinh:

    "MÀY QUA ĐÂY NHANH!"

    Hoàng và Vinh nhảy qua khỏi cửa sổ.

    Hồi đó Hoàng và Vinh toàn 10 điểm môn giáo dục thể chất nên nhảy qua rất dễ dàng.

    Cả hai rõ ràng thấy sau cửa sổ là mặt đất, nhưng khi sắp chạm đất thì cả hai lại rơi xuống cái hồ 5 đứa trẻ đó.

    Dù cả hai bơi rất giỏi, nhưng không thể bơi.

    Sau khi té xuống, Vinh và Hoàng nhìn loáng thoáng được bóng 5 đứa trẻ đang nắm tay chân cả hai.

    Cả hai gần như bất động, nhưng Hoàng từng nghe đồn ma da sẽ không thể lên bờ, nhưng nhưng 5 đứa trẻ ấy lại có thể lên bờ và kéo cả 2 xuống.

    Trước khi bất tỉnh, Hoàng chỉ có 1 câu hỏi tại sao đó...

    Nhân vật của phần này

    -Hoàng

    -Vinh

    -Bà năm mắt

    -cảnh sát

    -5 đứa trẻ (vong)

    -1 đứa nhóc 15 tuổi (vong)
     
    Sài Gòn Khi Đêm Đến
    Chương 6: nguyên nhân


    Cả hai tỉnh lại, thấy đây là nơi lạ.

    Vinh hỏi Hoàng.

    "Mày biết đây đâu không?"

    "Chắc âm phủ"

    "Giỡn không vui nha mày"

    Rồi Vinh và Hoàng thấy 6 người, 5 đứa trẻ và 1 đứa trẻ khoảng 15 tuổi.

    Cả hai không biết tại sao, nhưng chân cả hai cứ chạy mãi, không biết phải chạy đi đâu.

    Chạy mãi thì Hoàng vấp chân té, Hoàng chợt tỉnh dậy, nhìn thấy bản thân ở trên bờ, rồi Hoàng tìm Vinh thì thấy Vinh vẫn kẹt dưới nước, may là Vinh vẫn sống.

    Rồi Hoàng lấy dây, kéo Vinh lên bờ, sơ cứu và gọi cấp cứu.

    Cũng nhanh, xe cấp cứu đã đến.

    2h sáng

    Vinh và Hoàng đang ở bệnh viện, Vinh may mắn sống sót, nhưng giờ cả hai không dám trở lại trọ nữa.

    Hoàng nói với Vinh

    "Mày ráng đợi đi, trời sáng là sẽ có người giúp, tao có quen 1 người thầy pháp, chuyên máy vụ này.

    Việc gì thì cứ để dân chuyên làm"

    "Mày chắc là được không"-Vinh đáp-

    Hoàng không nói tiếp.

    Rồi Vinh đề nghị đêm nay khỏi ngủ, đi chơi đâu đó đi, còn vài tiếng nữa mới tới giờ làm của Vinh.

    Hoàng cũng đồng ý.

    Ở căn trọ số 4

    1 bóng đèn cầm sợi dây bên trong phòng,5 đứa trẻ dưới nước.

    Ở quán nhậu

    Hoàng và Vinh ngồi đó gọi vài món ăn chứ không ai muốn bia rượu.

    Hoàng nói với Vinh:

    "Tao nghĩ vấn đề lớn nhất của việc nó nhắm vào mày hơn là nhắm vào tao, có khi nào mày đụng chạm gì nó không."

    "Tao không biết"

    "Khoan, tao nhớ mày từng nói là có bàn thờ phải không"

    "Ừ...

    Không lẽ ý mày là..."

    "Đúng vậy, mày phải thắp hương và cúng, có khi là chìa khóa."

    Nói đến đây, Vinh đề nghị với Hoàng là cả hai cùng đi mua đồ cúng.

    Ở căn nhà trọ số 4

    1 tên trộm thấy nhà không chủ, liền lẻn vào ăn trộm, hắn mừng thầm, tưởng là tìm được mồi ngon.

    Hắn trộn mọi thứ, nhưng không may, hắn làm rớt cái tấm di ảnh có trong phòng trọ đó xuống.

    Cửa bị gió đẩy đóng lại, cửa sổ cũng như vậy.

    Tên trộm thấy bất an, muốn ra về, nhưng tên đó không thể mở được cửa.

    Đột ngột, hắn khó thở, rồi chết giữa căn phòng trọ.

    5h30 phút sáng

    Vinh và Hoàng cùng về trọ, cả hai phát hiện ra cái xác.

    Cả hai hoảng sợ, gọi cho cảnh sát và cứu thương.

    Chỉ lát sau, căn phòng trọ đã bị phong tỏa.

    Điều đáng sợ là tên trộn đã chết vì ngạt nước giữa phòng trọ, khi giải phẫu tử thi thì phát hiện trái tim kẻ trộm bị dây thừng buộc chặt.

    Cả hai đều được cảnh sát mời lên đồn lấy lời khai, ban đầu bị nghi nhưng không còn vì đã có nhân chứng.

    Vinh với Hoàng ra khỏi đồn cảnh sát, Vinh hỏi:

    "Mày thấy sao?"

    "Sao gì, có dây thừng buộc vào tim thì ai làm được.

    Vậy là phòng trọ mày có ma thật, có khi là thành quỷ rồi đó"

    Vinh và Hoàng chia tay tại quán phở, Vinh đi làm vì đã tới giờ, Hoàng cũng đi làm...
     
    Back
    Top Dưới