Khác Sắc màu Viên Mãn (Arc 1)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407440939-256-k139005.jpg

Sắc Màu Viên Mãn (Arc 1)
Tác giả: TwoAxes19
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lại là một ngày mới.

Trên tay cậu, một khối lập phương với kết cấu phức tạp đang phát ra một luồng ánh sáng vàng lạ lùng.

Cậu nắm nó lại, mỉm cười, nắm chặt khối lập phương ấy.

Vật lạ ấy bỗng chầm chậm bay lơ lửng trên không, rồi những tia sáng bắt đầu ôm lấy cậu.
...

Cậu ghét cái gọi là định mệnh ấy.

Nhưng trớ trêu thay, thứ định mệnh ấy lại luôn song hành với cuộc đời của mọi sinh linh đang tồn tại trên thế gian này.

-----

Sẽ như thế nào, nếu tồn tại một Thế giới, nơi những màu sắc được "nhân hóa" trở thành một con người thật?

Sẽ thế nào, nếu những sắc màu ta thấy thường ngày, hay thậm chí những Màu sắc mà bạn yêu thích, bỗng có một nhân tính, có một ước mơ, một cuộc đời đầy rẫy thử thách?

Finale of Color, nơi những câu chuyện bắt đầu cùng với những 'Màu sắc' đó trên hành trình thay đổi bản thân, đạt đến những ước mơ và trở thành phiên bản mạnh mẽ nhất của họ.



shounen​
 
Sắc Màu Viên Mãn (Arc 1)
Chapter 0.1: Mưa táo


“Oái, mưa táo kìa!!!”

“Red, leo xuống lẹ đi không ngã kìa!

Từng này táo là đủ rồi!!!”

Tiếng kêu của đám trẻ vang vọng lên tán cây táo cao lêu nghêu, bên trong một khu vườn nhỏ xanh rờn.

Phía sau khu vườn nhỏ đó là một ngôi nhà lớn, 4 tầng giản dị.

Bên trên khu vườn nhỏ đó, là cả một bầu trời xanh ngắt, mênh mông rộng lớn...

...và một cậu bé trạc 10 tuổi, đứng vững trên đỉnh tán cây táo kia.

Thật kì lạ.

Cậu ta có một làn da màu đỏ rực, cùng mái tóc màu nâu tro 3 mái.

Cậu mặc một chiếc áo phông chút quá khổ nhưng tươm tất, nhìn về phía bầu trời rộng lớn kia với đôi mắt long lanh, sáng rực màu cam hổ phách.

Tia nắng mặt trời thì mỏng manh như một tờ giấy mà len lỏi qua những đám mây, khiến cậu chợt nheo mắt lại.

“XUỐNG LẸ ĐI, RED ƠI!!!”

Bấy giờ, cậu mới nghe thấy tiếng hò hét của đám trẻ con bên dưới mặt đất.

“Xuống đây, chờ xíu.”

Cậu không chần chừ, liền thụp vào bên trong tán cây, đu chính xác vào từng tán cây lớn và chắc chắn nhất, từ từ trèo xuống mặt đất.

Cậu đã nhìn thấy bóng dáng của đám trẻ đang chờ mình ở phía dưới.

Một đứa nhóc khôi ngô cũng trạc tuổi 10 như cậu, với làn da màu hạt dẻ và mái tóc màu đỏ đào và đôi mắt màu hồng nhạt.

Cậu nhóc ngước về phía đỉnh tán cây, miệng mỉm cười.

Một cô bé xinh xắn mang làn da màu vàng sáng, mái tóc vàng đậm hơn màu da một chút và đôi mắt màu vàng nâu trong sáng.

Cô cầm một chiếc rổ lớn đựng vài ba quả táo chín mọng, ngước lên cây với vẻ mặt lo lắng.

Một thằng nhóc có làn da màu đỏ cam, với mái tóc màu nâu tro y chang cậu.

Đôi mắt của nó cũng là màu cam hổ phách, nhưng có điều ngả đỏ, còn mắt của cậu ngả vàng.

Nó liên tục nhảy tưng tưng một cách tăng động, và trên tay của nó là một con mèo trắng với vẻ mặt quạu quọ.

Con mèo đó liên tục nhào bột cánh tay của thằng nhóc một cách khó chịu, miệng kêu gừ gừ.

Bỗng dưng, cậu đu trượt vào một cành cây yếu, khiến nó lập tức gãy tung.

Red há nhẹ miệng, chưa kịp thốt lên điều gì mà cứ vậy rơi tự do xuống đất.

“RED, CẨN THẬN NGÃ!!!”

“Ơ...

Khoan đã!?”

Cậu bé màu da màu nâu đỏ hạt dẻ buột miệng thốt lên một cách khó hiểu, trước khi một tiếng rầm làm rung chuyển khu vườn.

Bụi bặm, đất cát bay tứ tung từ cú va chạm khiến cho đám trẻ ho sặc sụa.

“Trời đất, hai người...!”

Cô bé với màu da màu vàng kêu lên, nhìn hai cái thân xác sõng soài trên mặt cỏ một cách chán nản.

Thì ra, Red đã ngã ngay vào cậu bé có màu da nâu hạt dẻ kia.

Hai tay của Red vẫn giơ cao lên theo phản xạ, trong khi cơ thể đang đè bẹp lên đầu của cậu bạn thân.

“Ấy...

May quá, cậu vừa cứu tớ một mạng đó, Maroon...”

Red từ từ ngồi thẳng dậy, hai tay vẫn giơ cao như đang đầu hàng vô điều kiện.

“Ai...”

“Ể?”

Red trông thấy Maroon chống hai tay xuống mặt đất, tay phải của cậu ta với lấy nhánh cây bị Red làm gãy kia.

“AI THÈM CỨU ÔNG HẢ, TÊN ĐẦU ĐẤT NẶNG CHẾT KIA!!!

CHẾT ĐI!!!”

Maroon gầm lên, đứng phắt dậy với cành cây bị gãy, lao về phía đôi mắt chớp chớp vô tội của Red.

“...Heh.”

Thế rồi, hai đứa nhóc bắt đầu đánh nhau loạn xạ: Một thằng thì quăng quăng cây gậy một cách tức giận, một đứa thì chạy thục mạng nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, để lại cô bé màu da màu vàng với thằng bé lùn tịt màu da đỏ cam nhìn nhau, kiểu biết-làm-gì-bây-giờ.

“Bớ làng nước ơi... có người sắp giết tui...”

“Lại nữa rồi, chị Yellow à.

Lần này em cá chắc anh Maroon sẽ lại đâm đầu vô hàng rào tiếp.”

“Scarlet à, đừng đoán già đoán non vậy.

Maroon là át chủ bài của Câu lạc bộ Võ trường mình đấy.”

Yellow thở dài, đáp.

“Lỡ đâu lần này cậu ấy đâm đầu vào cây táo thì sao?”

“Mấy hôm trước anh ấy đâm vào cây táo rồi.

Không ai tắm hai lần trên một dòng sông đâu, chị biết chứ?”

Scarlet miệng cười, mắt nhắm lại, giơ tay lên ngúc ngắc ngón trỏ.

Thế rồi tranh thủ thằng bé mất cảnh giác, con mèo trên tay cậu bỗng trượt tuột khỏi vòng tay, nó kêu lên một tiếng gừ lớn rồi chạy vèo đi mất.

“Ủa?

Này Meow, mày đi đâu đấy???”

Scarlet mặt luống cuống, nó vội vã chạy theo con mèo tam thể.

“Em đi đâu vậy Scarlet??”

Yellow ngước nhìn về phía Scarlet đang rượt theo con mèo, đột nhiên nghe thấy tiếng uỳnh ở phía sau.

Cô liền giật mình quay đầu lại.

Maroon thì ra, lại bị cậu nhóc chơi đùa mà né đòn một cách điệu nghệ, cậu cố vung gậy trúng Red mãi nhưng lại chẳng thể chạm được cậu ta dù chỉ một lần.

Thế rồi, cậu không may vấp phải một hòn đá, ngã dúi đầu vào hàng rào gỗ khu vườn một cái bịch.

Tay cậu thả luôn cây gậy xuống đất, đầu cắm hàng rào, mông chổng lên trời.

Trông thật oái oăm làm sao.

“Heh.”

Red nhảy lùi về phía sau, nói.

“Nguy hiểm quá...

Tớ không đánh nhau được với cậu đâu, đừng lao vào tớ dồn dập như thế.

Lỡ mà cậu quăng quật cái gậy đó trúng tớ thì tớ toi.”

“Nhưng... mà...”

Maroon chống tay xuống mặt đất, đứng bật dậy y chang một con xác sống.

Các sợi dây thần kinh cạnh thái dương của cậu giật giật liên hồi.

Red cảm thấy sợ hãi, cậu vô thức lùi lại một bước chân.

“TỚ ĐÃ BAO GIỜ ĐÁNH TRÚNG CẬU ĐƯỢC MỘT PHÁT NÀO ĐÂU???

ARGHHHHHHHH!!!”

Nói rồi, cậu ta phát cáu lên, chẳng thèm cầm cây gậy lên nữa mà cắm đầu lao về phía Red như một con bò tót, quyết hất tung cậu lên trời bằng mọi giá.

“Này, tớ đã bảo rồi mà...”

“Hai người ơi!!!

Lại đây, không hay rồi!!”

Tiếng gọi thất thanh của Yellow cắt ngang màn rượt đuổi, khi khoảng cách giữa Red và Maroon chỉ còn vài sải chân.

“Heh?”

Chỉ trong vô thức, Red xoay người, bước nhẹ sang bên trái ngay khoảnh khắc Maroon chuẩn bị hất trúng cậu.

Cú xoay người né tránh này điệu nghệ và hoản hảo tới mức, Maroon chẳng thể phản ứng theo kịp để phanh gấp lại...

UỲNH!!!!

Tiếng đâm sầm này nghe chừng có vẻ đau đớn hơn nhiều so với cú đâm vào hàng rào trước đấy.

Dĩ nhiên là đau hơn rồi, vì Maroon lại một lần nữa, bị Red nhử mồi như một con cá mà đâm sầm vào gốc cây táo.

“Sao vậy, Yellow?

Chuyện gì vậy?”

Red liền chạy về phía Yellow, không mảy may gì pha né đòn nghệ cả củ ban nãy của mình, hay người bạn vừa đâm sầm vào gốc cây táo đau điếng.

“Scarlet, em ấy...”

Một quả táo từ trên cây do cú va chạm mạnh mà rụng xuống, rơi cốc vào đầu Maroon.

Cậu nhóc tội nghiệp cứ vậy rên rỉ, trôi tuột mặt xuống đám cỏ non, mồm hôn rễ gốc táo.

Hai tay cậu dang rộng, nằm úp mặt xuống mặt cỏ xanh.

“Đùa... nhau... chắc...”

...

...

(Một phiên chợ náo nhiệt, tại một thị trấn ngay gần đấy.)

“Ông già có ở đấy chứ?

Lấy cho tôi 2 đồng hành tây!”

“À, lại là bà ư?

Có ngay có ngay!!”

“Nè nè, bà có biết cái vụ đôi siêu sao nhí gì đó giải nghệ sớm không...?”

“À, ý cô là hai đứa nhóc nhà diễn viên Blonde ư?”

Trong tiếng hội chợ ồn ào, ầm ĩ, sôi động, một người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu trắng tao nhã, cùng màu da mang những màu đỏ vệt sặc sỡ, phối với mái tóc màu cam óng ả.

Cô bước đi giữa dòng người tấp nập như một viên pha lê tinh khiết, thanh tao giữa những đốm sắc nhộn nhịp.

Dừng chân tại một cửa hàng bày bán trang sức lộng lẫy, cô bị thu hút bởi một chiếc nhẫn chói lóa, với viên đá quý màu hồng.

“Này...

Thưa quý cô xinh đẹp.

Cô đúng thật là xinh đẹp làm sao, thưa quý cô.”

Một lão già loi nhoi hói đầu mà thân hình nhỏ thó, màu da tím nâu, ngóng mặt khỏi bàn trưng bày của cửa tiệm để nhìn lấy cô.

“Heheheh, cám ơn ạ...”

“Chuyện gì quan trọng phải nhắc ba lần, cô biết chứ?

Cho nên là, ta khuyên cô nên mua...”

“...à à, nhưng cháu chỉ ghé thăm thôi, không có định mua đâu ạ, hehe.

Cháu chào ông ạ.”

Nói rồi, cô nở một nụ cười tươi tắn và rời đi, để lại lão chủ tiệm trang sức bất động, không nói được dù nửa lời.

...

Phải rồi đó.

Bạn đã để ý đến điều đó rồi nhỉ?

Nơi phiên chợ tấp nập này...

Tất cả mọi người, đều có những màu da kì lạ.

Và chẳng ai... giống ai cả.

Nhìn xem!

Đó là một cụ già tóc bạc đang đi chợ mua hành tây, bà ấy lại mang màu da màu nâu đỏ?

Bà vừa làm rơi 1 đồng xuống mặt đất, nhưng rồi được một cậu trai kia với màu da màu vàng xanh nhặt hộ và giả lại.

Nhìn xem!

Hội bà tám chuyện trung niên ở một bên phố chợ kia, mỗi người họ lại mang một màu da khác nhau, từ đỏ, xanh, vàng, trắng, xám.

Tất cả họ đều mặc những trang phục đắt tiền phụ kiện, và trông họ như đang trên đường đi dự chung một bữa tiệc của 1 đại gia nào đó.

Và cả đám trẻ trong vườn khi nãy...

Bọn chúng đều mang những màu da khác nhau!

Thật là kì lạ.

Tại sao lại như vậy?

...

...

Sắc tố Cá nhân.

Trong thế giới này, tất cả mọi người, từ già đến trẻ, sống hay chết...

...đều có 1 thứ DNA kì lạ, được gọi là Sắc tố Cá nhân, hay còn gọi với cái tên chung chung khác là màu da.

Đặc điểm khiến cho dạng DNA này đặc biệt, chính là nằm ở chữ ‘Cá nhân’.

Cá nhân...

Là vì nó là chỉ của riêng người đó.

Đặc điểm đó, chỉ là của riêng họ, không thể giống ai khác cả.

...

...

“Scarlet!!!”

Đều đều vô số bước chân nhanh nhẹn trên nền đất sỏi đá.

Tiếng lạch xoạch, tiếng lạch cạch xen với nhau trên mỗi bước chân của cậu nhóc trong một khu ngõ hẹp không người, không nhà, không cửa.

Cậu chạy mãi, nhưng con ngõ hẹp dường như chẳng có điểm dừng.

Mái tóc màu nâu tro ấy ướt nhẹp mồ hôi.

Đôi mắt màu hổ phách cam vàng, sáng rực cùng màu da đỏ chót trong khu ngõ ẩm ướt, tối tăm.

Đôi mắt đó lướt đi lướt lại đoạn đường phía trước, để rồi đôi chân cậu buộc phải dừng lại, vì phía trước cậu là một ngã ba.

“Em ở đâu rồi, Scarlet???”

Tiếng hét gọi của Red vang âm khắp khu ngõ, khiến một chú chuột giật mình nhảy vào trong chiếc thùng rác.

Dẫu vậy, cậu chỉ nhận lại được sự yên tĩnh đến đáng sợ.

Red thở hộc hộc, nhìn cả hai hướng.

Cậu không cử động một hồi, đành bước một chân về phía trước, chọn con đường bên trái.

Cậu giẫm vào một vũng nước đang phản chiếu phía bầu trời nửa mỡ gà, nửa mỡ chó.

(Chú thích: Bầu trời bị chia làm 2 màu : đỏ hoàng hôn và xanh dương.)

Đi một hồi, hóa ra là ngõ cụt.

Red cắn răng, lại cầm lên chiếc điện thoại và gõ gõ.

Cậu gọi mãi, nhưng chỉ được đáp trả lại bằng tiếng tút tút.

“Chết tiệt...

Sao trong thị trấn rồi mà chẳng có sóng vậy?”

Red bấm gọi liên tục, nhưng vẫn không hồi đáp.

“Mình cũng bị lạc luôn rồi sao?

Không thể nà-“

Bỗng dưng, cậu nghe thấy tiếng gầm gừ bất chợt phía sau lưng cậu.

“Nếu như con tự ý vào thị trấn một mình thì sẽ bị bắt cóc đó.”

“Mẹ cấm con được tự ý bước chân vào đấy, nghe chưa?”

Cậu giật mình quay về phía sau, trừng mắt nhìn về nguồn gốc của tiếng gầm gừ.

Đó là một con mèo trắng tinh, mà Red lập tức nhận ra chỉ sau 3 giây định hình:

“Meow?”

Nó bước chầm chậm về phía Red một cách uyển chuyển.

Red chợt nhận ra có gì đó kì lạ ở nó.

Con mèo gầm lên một tiếng:

“Gruwf!!!”

“Sao mày lại ở đây???

Scarlet tìm mày nãy giờ nên mới chui vào đây rồi bị lạc đó!!!”

Red tức giận nói, nhưng con mèo đáp lại bằng cách chạy về một ngã rẽ khác trong khu ngõ.

“Này, MEOW!!!

ĐỨNG LẠI!!!”

Cậu giận dữ, liền đuổi theo con mèo.

Đệm chân của tứ chi Meow chạm liên hồi xuống mặt đất phủ lớp đá.

Nó tạo ra những tiếng lọc xọc, mà lẽ ra không thể tồn tại nếu không vì bầu không gian yên ắng đến rợn người đây, nhất khi đó là một khu ngõ chật hẹp.

Đuổi theo sau sinh vật như khối bông băng gạc ấy, là một cậu nhóc 10 tuổi thở hồng hộc, trong đầu cậu vẫn còn hỗn loạn vì vẫn chưa định hình được với tình hình hiện tại.

Cậu chạy mà mắt nhắm mắt mở, cố gắng sắp xếp lại một mớ thông tin cậu chưa từng trải vào bộ não non nớt 10 tuổi kia.

...Mình... chẳng theo kịp được gì sất.

Mình phải định hình lại mọi chuyện trong đầu!!!

Lúc đầu...

Meow đã nhảy khỏi tầm tay của Scarlet và chạy xuống phía đồi thoải.

Scarlet đã đuổi theo, nhưng không may vấp ngã và lăn xuống dốc.

Đã ngã lăn dốc đau vậy rồi, ấy thế mà nó lại quyết định dí tiếp theo con mèo...

Ai ngờ đâu, lát sau con Meow lại chạy mất tiêu vào trong thị trấn.

Thế là thằng ôn đó cũng đã vào luôn thị trấn chỉ để bắt con Meow, và giờ chẳng thấy đâu nữa luôn!

Não của mày để ở đâu vậy Scarlet???

Nếu Yellow không gọi mình sớm lúc đấy...

Có lẽ mình cũng chẳng thể bám được đến nơi này!!!

“Mẹ lại để máy ở nhà...

Làm mình chẳng còn cách nào khác mà đuổi theo.”

Red giảm tốc để né một vũng nước lớn trước mặt, rẽ vào một góc cua, tiếp tục theo sát dấu chân Meow.

Yellow chắc đã về đến nhà gọi cho mẹ cậu ấy rồi.

Còn Maroon thì...

Đột nhiên, Meow bỗng đứng lại, lao ngược về phía Red.

“Cái, mày làm gì-“

Thế rồi, con mèo ôm lấy mặt của cậu, đẩy cậu ngã về đằng sau.

BÙM!!!!!!!

Một vụ nổ vang trời, xé toạc bầu không gian tĩnh lặng rợn người ban nãy.

Tiếng nổ vang lên ở phía góc rẽ tiếp theo của ngõ, làm vỡ tung các mảnh kiếng cửa sổ sau của những căn nhà gần đó.

Red lập tức cố đẩy bản thân dậy, tay vô thức kéo con Meow ra khỏi mặt, sững sờ trước vụ nổ.

Đôi tai của cậu nhói lên vì âm thanh cú nổ.

Nè...

Đừng nói là...

Không...

Không thể nào!!!

Red dựa tay vào tường, đứng lên.

Cậu thấy một bóng dáng nhỏ con màu da cam nằm sõng soài trên mặt đất đá.

“SCARLET?!!?”

Red liền lao về phía thằng bé, lật mái tóc của nó lên.

Cậu thấy nó thở dốc liên tục, hai tay bị trầy xước nhẹ, đầu gối hơi rỉ máu.

Vụ nổ vừa hất tung Scarlet bay đập đầu vào tường, nhưng may mắn chỉ bị gần lịm đi chứ không chảy máu.

“Anh...

Chào...”

Scarlet mỉm cười, thế rồi nhắm tịt mắt luôn.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?!

Thế này là thế nào???”

Red phát cuống hỏi Scarlet, nhưng thằng nhóc đã ngất lịm luôn rồi.

Cậu nhìn khắp nơi, rồi cố nhấc thằng nhóc lên vai, nhưng một giọng người lớn khò khè từ một góc ngõ khác:

“Ahahah...

Ra tên của nó là Scarlet ư?

Và mày là anh của nó, nhỉ?

Vậy thì càng tốt.”

Red nhìn về phía bên trong ngõ, gương mặt cậu mồ hôi nhễ nhại với vẻ khiếp đảm.

Đó là một tên với vẻ ngoài đầu trộm đuôi cướp, mặc trang phục kín người để không lộ màu da, tay nắm chặt một chiếc túi đang phát sáng rực rỡ nhiều màu.

Hắn ta nhìn Scarlet bằng ánh mắt man rợ, miệng mỉm cười như vô cùng hả hê.

“Một thằng ranh nghịch ngợm láo toét.

Từ đâu đó bỗng dưng xuất hiện, nó dám phá đám vào chuyện làm ăn của ta, cố giảng giải cho ta mấy thứ ngu xuẩn như bất hợp pháp.

Bọn trẻ con ngày nay lắm mồm với nguy hiểm đến mức đấy sao?

Thật là ngu ngốc.”

Red cố đứng vững dậy, vác lấy Scarlet trên vai.

Trong đầu cậu giờ chẳng còn một dòng suy nghĩ nào khác ngoài:

Phải cứu Scarlet.

Phải chạy ra khỏi đây.

Con Meow thấy vậy, bước về phía trước, gầm lên tiếng Gruwf trước tên nguy hiểm kia.

“Meow?”

“À, rồi.

Dù sao thì tao vẫn phải thủ tiêu lũ chúng mày chứ nhỉ.

Chúng mày đã thấy công việc của tao, vì thế bọn mày chắc chắn phải chết thôi.”

P...Phải chết?

Mắt của Red căng to, nhìn về phía tên tội phạm.

Hắn bước chầm chậm vài bước về phía Red, mở chiếc túi phát sáng đó ra.

Bên trong chiếc túi đó là vô số các túi nhỏ khác, mỗi cái lại phát ra những màu sắc khác nhau.

Hắn lấy ra hai túi: Một túi phát ra ánh sáng xanh lá, một túi phát ra ánh sáng màu vàng.

Mình...

Cậu nhìn Scarlet đang bất tỉnh trên vai, liếc lại về phía tên tội phạm buôn bán trái phép kia.

Trong đầu của Red, một phân cảnh không tồn tại nào đó vừa diễn ra.

Trong phân cảnh đó, Red đã bỏ tay Scarlet ra khỏi vai của mình, chạy thoát.

Tiếp đó, một vụ nổ vùng trời vang lên...

KHÔNG ĐƯỢC.

“Lũ con nít chúng mày mà chết đi thì cha mẹ tụi bay sẽ đỡ được biết bao tiền nuôi nấng bọn mày đấy.

Nhớ ơn tao đi.”

Hắn nhe răng, cười một cách điên loạn, vứt ra từ trong túi 2 viên đá màu xanh lá và trắng ấy.

PHẢI CỨU SCARLET!!!

Con mắt hổ phách của Red lại sáng lên một lần nữa.

Cậu hít một hơi thật sâu, gồng hết sức kéo Scarlet theo về phía sau.

Con Meow xù lông lên, nhảy về phía 2 viên đá sắp chạm vào nhau.

“Sang phía bên kia thế giới, nhớ đừng có chõ cái mõm của chúng mày vào chuyện người khác nhé?-“

“Bọn trẻ sẽ không sang được thế giới bên kia đâu, tên buôn bán Đá Nguyên tố bất hợp pháp cấp F.”

Một giọng nói cắt ngang lời hắn, vang lên từ chiếc cửa sổ bị vỡ tung gần đó.

Tiếp đến, một cây chổi vẽ khổng lồ phóng ra khỏi cửa sổ, cắt ngang hai viên đá bay ra hai bên.

Cùng với cây chổi vẽ khổng lồ đó, là một người đàn ông với bộ đồ màu nâu được thiết kế nửa sắt sửa da như một bộ quân phục chiến đấu, mang một chiếc áo khoác choàng màu xanh lá cây đậm.

Đội trên đầu anh ta là một chiếc mũ giáp chiến binh màu xám vàng, che khuất đi gương mặt của người đó.

Nhẹ nhàng, nhưng không một lời, anh ta chạm lấy cây bút vẽ của mình trên không trung.

Fire.

Thân cây bút vẽ khổng lồ bỗng rực một thứ ánh sáng màu cam vàng.

“...”

Lại một vụ nổ tung hoành cả khu ngõ, nhưng nó được điều chỉnh khéo léo để chỉ khiến nó đủ sức hất tung tên buôn lậu cùng với số đá trong túi của hắn.

Red cũng bị hất văng nhẹ: cậu ngã xuống mặt đất, tay vẫn ôm giữ lấy đứa em trai của mình.

Nhưng rồi, vạt áo xanh lá cây đậm phất phơ trước mặt của cậu.

“Em có đứng dậy được không?

Ta khuyên em hãy rời khỏi đây ngay lập...

Mà, thôi.

Tên này xử lý nhanh ấy mà.”

Red ngước lên, trông bóng dáng cao lớn của vị anh hùng vừa cứu mình.

Nhưng chưa kịp hoàn hồn, tên phạm nhân kia đã với lấy được túi đá, vứt ra vô số những viên đá xuống mặt đất để kích nổ.

Thấy vậy, anh ta liền chỉ cây chổi xuống mặt đất, nói:

Flame Catcher.

Mặt đất bỗng bốc cháy, hóa thành những ngọn lửa bùng lên, ôm lấy vụ nổ của những viên đá mà hắn ta đã ném.

“Chết tiệt!!!

LŨ KHỐN GUARDIAN CHÚNG MÀY, ĐỪNG CẢN TRỞ CÔNG ĂN VIỆC LÀM CỦA TAO!!!!”

Hắn gào thét, tay nhặt nhạnh lấy những túi đá khác để chuẩn bị kích nổ lần nữa.

“Oh, cho phép tôi sửa lại lời của tôi chút.

Với những tổn thất anh vừa gây ra với khu ngõ này, anh đã chính thức được thăng cấp lên tội phạm cấp E rồi đó, xin chúc mừng.”

Người Guardian đó chẳng bận tâm mấy lời gào thét đó, xoay cây chổi và hướng về phía tên tội phạm kia.

Water.

Lần này, cây cọ vẽ khổng lồ của anh lại phát ra ánh sáng màu xanh biển.

Red có thể nhìn thấy thứ ánh sáng đó lấp la lấp lánh, di chuyển lên đầu cây bút vẽ.

Vaporsilk.

Các nhánh cọ của cây chổi bỗng bắn ra các tia nước nhỏ như tơ lụa, bắn về phía tên buôn lậu.

Dù hắn đã cố gắng chạy trốn và gào lên, nhưng rồi vẫn bị những sợi tơ nước khóa chặt lại, giăng lên hai bức tường của khu ngõ.

Hắn bị siết chặt tay lại, buộc phải thả những viên đá phát sáng trong tay ra, bất lực lơ lửng trên không trung.

“CHẾT TIỆT!!!

THẢ TAO RA-“

“Im.”

Một cú vẩy cây chổi vẽ về hướng tên tội phạm bị giăng chặt trên không, hàng số tia nước bỗng tách nhánh ra từ các sợi nước như tơ nhện đã có sẵn.

Chúng nhanh chóng bao vây cái miệng thích tự do của hắn, rồi quấn chặt không thương tiếc, khiến những tiếng thét gào của hắn chỉ còn là tiếng ọc ọc lí nhí như bị đuối nước.

Xong công việc, Người Guardian đó sau cùng cũng thở dài.

Anh quay đầu lại, không để nhìn gương mặt đầy hoảng loạn và ngỡ ngàng của Red, mà vừa đi nhặt từng chiếc túi của tên tội phạm, vừa nói:

“Haizz.

Vậy là xong nhiệm vụ, nhưng nguy hiểm thật.”

Anh khựng lại, rồi hỏi:

“Nhóc có sao không?”

Dù anh không nhìn trực tiếp vào Red, nhưng tay của anh lại vỗ vỗ vào vai cậu bé.

Red mới nhận ra, anh ta có màu da hơi đỏ cam:

“...

Ta cũng chẳng còn từ gì, ngoài việc công nhận là nhóc liều mạng thật.

Nhưng như vậy là đã hơn ta một bậc rồi.”

Người Guardian đó nói.

“Đứng lên đi, bố mẹ của nhóc đâu?”

Trong tâm trí của Red, mọi thứ bỗng tĩnh lặng hẳn.

Những âm thanh cặn thừa như hòa vào hư vô, từ tiếng ồn xa tít phía khu chợ của thị trấn, tiếng thở và nghiến răng rên rỉ của tên phạm nhân, cho đến cả giọng nói của người Guardian đó cũng dần phai nhòa đi.

Nhưng, đó không phải là do đôi tai của cậu đang trở điếc.

Đôi mắt của cậu sáng bừng lên, cơ thể bé nhỏ nặng trĩu do mệt mỏi nhưng vẫn cố ngước đôi mắt hổ phách đó về phía bờ vai của người anh hùng - người đã cứu lấy cậu và em trai cậu một mạng khỏi nguy hiểm.

Anh ấy là... một Guardian.

Guardian...
 
Back
Top Bottom