Trước mắt cậu bây giờ là sa mạc cằn cỗi , phóng ra khỏi tằm nhìn là mênh mông những cồn cát tựa gợn sóng lối đuôi nhau trải dài xa tít tắp tận đường chân trời , có khi cậu bắt gặp những vách đá cao lớn sừng sững mọc lên , đó những đá tảng to lớn như ngọn núi , có vẻ đó là mảnh vỡ từ thiên thạch , cậu không thể chắc chắn điều gì .
Cậu nhớ về câu chuyện mà mẹ cậu hay kể , về cái thời kì dân tộc Arkelis mẹ cậu mạo hiểm băng vào sa mạc để kiếm " hương cát " , cho đến bây giờ cậu chưa từng được nhìn thấy thứ vật liệu ấy , mẹ cậu bảo đó là một loại cây giống xương rồng , nếu dùng tinh dầu của " hương cát " sẽ đem lại hiệu quả trị liệu rất tuyệt vời , nhưng cho đến hiện tại , câu chuyện về " hương cát " tựa như cổ tích , đến người già nhất của tộc Arkelis cũng chẳng rõ hình dạng loài cây ấy như nào - theo cậu là vậy .
Có lẽ cậu sẽ cố tìm cho ra loài cây ấy trong chuyến này , hoặc mọi sự sẽ trở lên công cốc , tùy trời định đoạt , nhưng trước hết cậu phải đi qua hết nơi sa mạc này .
Đôi chân trần dảo bước trên nền cát cháy bỏng , thật lạ kì , cậu kể có đi muôn ngàn dặm trường , bị ánh nắng nung đỏ làn da nhưng cậu chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi cũng như cảm thấy cơ thể cần bổ xung nước hoặc thức ăn .
Suốt cả chặng đường , khi thấy có món đò lặt vặt bị vùi trong cát , cậu sẽ chưng dụng lấy món đồ đó , giờ trên người cậu chỉ bận bộ quần áo chắp vá làm từ da dê núi và lạc đà , dùng một tấm vải lụa để làm túi đeo chéo người , lấy một tấm da thú săn được trước đây mà làm đội đầu-có lẽ là thứ duy nhất cậu mang đến đây , tay cầm một cây gậy gỗ để chống người khi bước chân rệu dã .
Cậu cứ bước đi , đi mãi , chẳng biết đã trải qua được bao lâu , trên khuôn mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi và chán trường , cậu đã hiểu ra điều gì đó , chẳng qua cậu không chấp nhận nổi hiện thực kinh khủng đó, đoạn có con rắn trồi lên từ lên cát cất tiếng hỏi :
" Này , con người, vẫn còn đi tiếp sao , ta vẫn đang nằm chờ ngươi bỏ cuộc đây ? , chẳng còn hi vọng nào cho kẻ lạc chốn khô cằn vô tận này đâu ."
Cậu không muốn tin , lại càng không muốn nghe lời con rắn nói , cậu biết mình sẽ chẳng thể rời khỏi đây , cậu biết mình đã đi qua chỗ con rắn quá nhiều lần , nhưng cơ thể cậu cứ bước tiếp , tự lừa dối rằng mình có thể bằng cách nào đó , chốn thoát khỏi nơi này , cậu chọn giữ im lặng , đến khi gặp lại con rắn , nó lại cất tiếng nói :
" Dừng lại đi , một khi gặp lại ta đáng ra người phải hiểu rằng việc rời khỏi đây là không thể rồi chứ, thật cố chấp , sớm muộn ngươi cũng ngộ ra thôi , kể cả chúng ta không thể chết vì đói khát đi chăng nữa , thì cứ đi qua đi lại như vậy cũng chẳng giải quyết được điều gì đâu ."
Mặc kệ lời nói của nó , cậu vẫn coi mình chẳng nghe được gì , vẫn kiên định bước đi , cứ mỗi khi gặp lại con rắn , nó lại buông lời dè bỉu cậu , cứ như vậy trong nhiều ngày , nhiều tháng rồi tới nhiều năm .
Lần này , con rắn vẫn há giọng như bao lần :
" Có vẻ ngươi vẫn liên tục bước đi không dừng kể từ ngày ấy nhỉ , ta cứ nghĩ dần theo thời gian ngươi sẽ hiểu ra chứ , chẳng lẽ ngươi tìm ra được để thoát khỏi đây là phải đi cho đến khi may mắn đặt chân ra khỏi chỗ này sao, viển vông thật đấy , những vị thần đã bỏ rơi ngươi rồi , con người ạ ."
Lần này thì khác , cậu biết mình nên làm gì đó , lần đầu tiên đứng lại sau một khoảng thời gian dài cứ bước đi một cách vô định , quay lại với con rắn , cậu ta không nói một lời nào mà ngồi thụp xuống, con rắn tỏ rõ sự bất ngờ cũng như đề phòng , nó quận mình lại , bật ra tiếng xì xì còn đuôi thì lắc lư qua lại , cậu lấy ra một bình đựng nước và hai cái bát sứ, cái bình đó vỏ ngoài làm từ da thuộc , chống thấm khá tốt , to khoảng bằng bàn tay của cậu , rót ra mà mời con rắn còn mình thì tu một hơi dài , con rắn thấy vậy cũng làm theo, nó hiểu được thành ý của người chàng trai , không ngần ngại mà đặt lưỡi rắn vào bát nước mà liếm láp , thật lạ kì , nước có uống bao nhiêu đi nữa thì cũng chẳng thể vơi đi một chút nào .
Đặt chiếc bát nước xuống , cậu lại thu xếp hành lí mà tiếp tục đi , nhưng mắt cậu hướng về loài bò sát trước mặt, vẫy tay ra hiệu như đang gọi mời đồng hành rồi lại tiếp tục bước đi , con rắn biết bản thân nó nên làm gì .
Trong lần gỡ tiếp theo , con rắn thay vì tuôn lời châm biếm như mọi lần , nó lại trườn bò lên chân người lang thang , rồi dần quấn lấy đỉnh đầu ,cố định thân rắn vào tấm da thuộc , toan cất tiếng :
" Lần này và những chặng đường kế tiếp hãy để ta làm bạn đồng hành , để ta cũng được trông thấy những gì người sẽ thấy , để cùng ngươi đi qua những cồn cát mênh mông này , nếu đồng ý với ta thì cứ bước tiếp đi, nếu không chấp nhận thì ta đành cam chịu vậy ."
Cậu vẫn giữ vẻ lãnh cảm , tuyệt nhiên không tỏ lấy một động tĩnh , cậu vẫn bước đi , như đã ngầm đồng ý , quả vậy , có người đi cùng luôn khác biệt hơn khi đi một mình mà , con rắn lại tiếp tục nói :
" Ta đã từng cố tìm đường thoát , trườn bò trên sa mạc bỏng rát , cũng từng chiêm ngưỡng biển cát cháy vàng , những vách đá sừng sững cô đơn .
Ta đã tuyệt vọng , ta nghĩ mình không thể vượt qua được nơi sa mạc rộng lớn này , rồi ta giật mình khi nhận ra mình đi qua nơi mình bắt đầu vô số lần .
Ta đã chờ đợi , cho tới khi tầm trí phai tàn , thân thể này sẽ hòa vào hư vô , hoặc có thể đến lúc nào đó của tận cùng thời gian , ta sẽ yên nghỉ với một cái chết nhẹ nhàng .
Ta không hi vọng khi đồng hành với ngươi thì cả hai sẽ tìm được đường thoát , ta từng nghĩ vì ngày tháng dông dài lên giờ ngươi chỉ là cái xác di động chỉ bước đi vô định , nhưng ta nhận ra mình lại sai lầm , có lẽ cho tới lúc đó , chúng ta có thể đi cùng nhau ."
Rồi cả hai cùng nhau đi , đi thật lâu , đi một cách vô định , vẫn như mọi lần , con rắn nói .
Cũng là một khoảng thời gian dài , con rắn mới bao trọn tầm mắt nơi hoang mạc cằn khô .
Cùng đi qua những cồn cát nối đuôi nhau bỏng rát , khi tầm nhìn bị nhiệt lượng nung đến nóng chảy , nó cũng đã trông thấy những vách đá lởm chởm hằn sâu lấy vết bám của bàn tay con người , có lẽ cậu đã từng cố trèo lên vách đá ấy , để tầm mắt được hướng ra xa hơn , xa đến lối thoát mà cậu luôn kiếm tìm , nhưng mọi thứ xem chừng là ảo vọng .
Cũng có thể là vết tay của những kẻ khác đã đến đây , cũng kiếm tìm một đường thoát nhưng cũng vô vọng mà mục rữa ở đâu đó , nơi bị cát che mù .
Chẳng còn con rắn nằm im lìm nơi từng là dấu mốc của vòng lặp , cả hai chẳng còn biết được mình đã đi xa như nào , trong cả chuyến hành trình , con rắn cứ liên tục luyên thuyên về đủ thứ , rồi khi chẳng còn được câu nào , cả hai lại im lặng cất bước .
" Lần đầu ta đi xa tới vậy đấy ."
Cậu đột ngột bật tiếng , đã khá lâu rồi cậu chẳng hé răng lấy nửa lời , "tưởng ta quên mất cách nói chuyện rồi chứ "- cậu thầm nghĩ .
Đứng trước câu nói đó , con rắn không khỏi bất ngờ :
" Cũng chịu mở miệng rồi sao , nhưng ý ngươi là .." .
" Chính ngươi cũng quên mất , đúng chứ , rằng chặng đường ngươi từng đi giờ lại dài hơn rồi ."
Đừng nói là cảnh tượng trên đường đi , đến cả mất bao lâu để quay lại nơi xuất phát , nó cũng chẳng thể mường tượng nổi , đó là những kí ức đã trôi dạt về miền xa thẳm nào rồi .
Còn về phần chàng trai , cậu cũng cho rằng mình nên tiết lộ ít nhiều về cậu , về điều mà cậu đã ngộ ra cách đây không lâu , lại tiếp lời còn dang dở :
" Trước hết hãy lắng nghe những gì ta muốn nói , hẳn ngươi vẫn chưa biết vì sao con đường ta nói đang dài ra và tại sao chúng ta lại đi cùng nhau , phải chứ .
Ta thiếu một chút kiên nhẫn nữa thôi là không tìm được cách trốn thoát khỏi nơi này rồi ."
" Ý ngươi là ..
"
"Chỉ là thử nghe theo trực giác mách bảo thôi , ngẫm lại ngươi không thấy điều kì lạ ấy thôi sao , rằng cả chốn mênh mông này chỉ có chúng ta , thật khác biệt khi những sinh vật sống như chúng ta lại có mặt ở đây .
Thoạt đầu mời ngươi theo chỉ là nhất thời suy tính mà thôi , nào ngờ cho ta một kết quả đáng mong đợi như vậy , con đường thoát của chúng ta đang dần mở ra rồi ."
Con rắn vẫn khó hiểu với những gì cậu nói , nó hỏi lại :
" Nhưng việc ta đi cùng ngươi thì liên quan như thế nào tới đường thoát vậy ."
" Là sự khác biệt , chúng ta khác biệt với nơi này , nói hơi quá thì chẳng khác gì dị thường cho cam , tuy rằng chưa rõ vì sao chúng ta đi cùng nhau sẽ mở ra thêm đường đi , nhưng có thể khẳng định chúng ra có lẽ đang đi đúng hướng , nếu gặp phải những thứ " dị thường " thì điều ta phải làm là thu thập chúng , cứ như vậy chúng ta sẽ thoát khỏi nơi này , đó là giả thuyết của ta ."
" Nghe chẳng có chút hợp lí nào cả , chính ngươi chắc còn chẳng chắc chắn về giả thuyết của mình cơ mà ."
" Thì vốn dĩ tất cả là dị thường mà , phải suy nghĩ sao cho cũng dị thường theo chứ ."
Đứng trước câu trả lời tếu táo đó , con rắn chẳng nói thêm được lời nào , cả hai lại rơi vào trầm tư , từng bước chân cậu lại tiếp tục bị cát vàng nung đỏ , ánh nắng kinh khủng vẫn không thôi đốt lấy đỉnh đầu , cậu đã biết được mình phải làm gì , bất kể thế nào cũng không được bỏ cuộc , con rắn cũng hiểu , mình có thể đặt niềm tin ở cậu , một lần nữa hy vọng lại được thắp lên .
" Không biết sắp tới chúng ta sẽ gặp phải thứ gì nhỉ , một con kền kền chăng " .
" Ta thì hy vọng là một ít thịt nướng thơm ngon đấy ".
" Mà ngươi tên là gì vậy con người ?
Trước có vài kẻ hay gọi ta là Liss.
"
" Chuyện ấy không quan trọng ."