Tiếng chuông cửa vang lên liên tiếp.
Siwoo đang lau quầy thì ngẩng đầu lên — và trong khoảnh khắc đó, tim cậu trượt khỏi nhịp thường ngày.
Trước mặt là Jaehyuk bước vào trước.Sau lưng là Minseok.Rồi Minhyung.
Ba người.Ba khí thế hoàn toàn khác nhau, va vào không gian quán nhỏ như ba luồng áp lực chồng lên nhau.
Jaehyuk liếc một vòng, ánh mắt chỉ dừng ở Siwoo trong tích tắc rồi rời đi, hờ hững như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Minseok thì nhìn thẳng, lông mày cau lại rõ rệt, chẳng buồn giấu giếm khó chịu.
Minhyung bước sau cùng, vừa đi vừa thở dài trong lòng, linh cảm hôm nay sẽ chẳng yên ổn.
Quán đông.
Đông hơn mọi khi.
Siwoo liếc nhanh qua các bàn — chỉ còn một bàn trống sát cửa sổ.
Cậu còn chưa kịp mở miệng thì Minseok đã dừng chân, nhìn bàn đó rồi nhìn lại Siwoo.
"Siwoo…đừng nói là—"
"Ừm…"
Siwoo gật đầu, cười gượng gạo
"Quán tớ… hết chỗ rồi.
Chỉ còn một bàn đó thôi…"
Chưa kịp để Minseok phản ứng, Jaehyuk đã lên tiếng, giọng bình thản đến mức khó chịu.
"Có gì đâu"
Hắn nhún vai.
" Thì ngồi chung thôi.
Chuyện đơn giản vậy cũng làm căng à?"
"Mày làm như tao thèm ngồi với mày lắm á"
Minseok lập tức nổi nóng.
Jaehyuk liếc qua, giọng nhạt như nước lã.
“Không thèm ngồi thì đi về đi.
Tao không cản"
Minseok bước lên nửa bước, miệng vừa mở ra—
"Thôi"
Minhyung chen vào ngay, giọng thấp nhưng dứt khoát.
"Đang ở quán người đó.
Có tính cho Siwoo còn làm việc không"
Rồi quay sang Siwoo, giọng hạ thấp:
"Cậu cứ sắp xếp đi, bọn tớ ngồi được"
Vài ánh mắt từ những bàn khác đã bắt đầu liếc sang.
Minseok cắn răng im lặng.
Jaehyuk lẩm bẩm khó chịu
Rồi ba người cũng ngồi xuống nơi chiếc bàn
Khoảng cách gần đến mức Minhyung cảm giác như không khí ở đó đặc quánh lại, chỉ cần một tia lửa là đủ phát nổ.
Jaehyuk dựa lưng ra sau, một tay đặt hờ lên bàn, tư thế nhàn nhã đến ngạo mạn.
Minseok ngồi đối diện, lưng thẳng, hai vai căng cứng, ánh mắt không rời Jaehyuk dù chỉ một giây.
Minhyung ngồi giữa, vai hơi khom xuống — vị trí quen thuộc của người luôn phải đứng ra giảng hòa.
Siwoo mang menu ra
"Mọi người gọi món đi rồi để tớ làm"
"Cho tôi—"
Jaehyuk vừa mở miệng—
"Siwoo, tớ muốn bánh dâu với cacao nóng"
Minseok chen ngang, quay hẳn sang cậu, giọng dịu đi thấy rõ
Jaehyuk bật cười khẽ.
"Chưa tới lượt mày"
Minseok đáp ngay, không nhìn hắn.
"Chậm thì phải chịu"
Siwoo đứng giữa hai luồng áp lực, ngón tay siết chặt cuốn sổ.
"C–các cậu cứ từ từ…"
" Với cho tớ thêm 1 bánh sô-cô-la"
Minseok tiếp lời, ánh mắt vẫn không rời Siwoo.
"Ê"
Giọng Jaehyuk trầm xuống.
"Mày có tính cho tao gọi không?"
Minseok nhìn thẳng lại.
"Chưa được năm phút mà than cái gì?"
Jaehyuk nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo lướt từ trên xuống dưới Minseok.
“Tao là khách.”
“Tao có quyền nói.”
“Hiểu không?”
Minseok cười nhạt.
“Tao cũng là khách.
Ok?”
Minhyung vội vàng chen vào trước khi mọi thứ vượt tầm kiểm soát
" Còn cho tớ bánh bơ tỏi với bánh cuộn socola"
Cậu ngẩng lên nhìn Siwoo.
"Và trà sữa ít đá"
Siwoo gật đầu, ghi nhanh.
Jaehyuk lúc này mới lên tiếng, giọng nhàn nhạt:
" Americano đá.
Với một bánh tiramisu"
Minseok hừ lạnh.
Không ai nói thêm câu nào.Siwoo ôm sổ quay đi nhanh, như trốn khỏi tâm bão.
---
Sau đó là một khoảng lặng kéo dài.
Minseok lôi vở ra, bút gõ gõ lên giấy, nhưng mắt thì liên tục ngẩng lên.
Qua lớp kính ngăn bếp, Siwoo hiện ra trong chiếc tạp dề trắng, tay áo xắn gọn.
Cậu di chuyển liên tục — lấy bột, đánh kem, đặt bánh vào lò — từng động tác cẩn thận, chăm chú đến mức quên mất xung quanh.
Dưới ánh đèn vàng, gương mặt Siwoo trông càng mềm mại.
Hàng mi rũ xuống, sống mũi thẳng, môi mím nhẹ mỗi khi tập trung.
Minseok nhìn không chớp mắt.
Một cảm giác vừa tự hào, vừa lo lắng len lên ngực cậu.
"Này Minseok tập trung đừng nhìn Siwoo nữa"
Minhyung khẽ chạm tay vào cổ tay Minseok, thì thầm.
Minseok khựng lại, miễn cưỡng cúi xuống trang giấy.
Ở phía đối diện, Jaehyuk tưởng như đang bấm điện thoại, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại nhấc lên — chỉ vô tình lướt qua quầy bếp.Hắn không nhìn lâu.Nhưng lại nhìn rất kỹ hoàn hão thấy được hết Siwoo
Một lúc sau, Jaehyuk cất điện thoại, rút ra một quyển sách.
Minseok liếc thấy, cười mỉa
"Cũng biết làm trò phết"
Jaehyuk lật trang.
"Tôi nghĩ cậu nên lo cho bài toán trước mặt mình đi đừng lo cho tôi.
Bài đơn giản vậy tôi không cần cắn bút nữa tiếng để giải đâu"
Bút Minseok khựng lại giữa chừng.
Cơn giận vừa thành hình lại bị cậu đè xuống lại phần vì hắn nói đúng mấy bài này đối với Jaehyuk thì dễ như trở bàn tay, đừng nhìn hắn vậy mà khinh chứ cũng nằm trong top 50 cũng khối dù rất hay trốn tiết.
Phần khác thì cậu không muốn ảnh hưởng tới Siwoo nữa thôi,chứ dù hắn có top 1 thì cậu vẫn không bỏ qua đâu
Siwoo bưng khay bánh ra.
Mùi cacao nóng, bơ tỏi và cà phê lan nhẹ trong không khí.
Cậu đặt từng món xuống bàn, cẩn thận đến mức không để tiếng đĩa va vào nhau.
Minseok nhìn theo từng động tác ấy.
Jaehyuk cũng nhìn — lần này lâu hơn một nhịp.
"Mọi người ăn ngon miệng, tớ đi làm việc tiếp đây có gì thì gọi tớ"
"Cậu cứ làm đi tụi mình đợi cậu"
Siwoo cười rồi rời lấy khay rời đi
Chiều hôm đó ở góc quán, Minseok chợt để ý một người.
Đeo khẩu trang.
Trước mặt là bánh và nước gần như còn nguyên.
Ngồi yên suốt hơn một tiếng, chỉ bấm điện thoại.
Và… thỉnh thoảng, ánh mắt lại nhấc lên.
Nhìn về phía quầy.
Nhìn Siwoo.
Khi Siwoo ghé lại gần, Minseok kéo nhẹ tay cậu, hạ giọng:
"Người kia… là ai vậy?"
Siwoo nhìn theo, giọng nhỏ
"Khách quen của quán tớ "
"Hầu như ngày người đó cũng tới"
Câu trả lời ấy không khiến Minseok yên tâm chút nào.
Trời đã xế chiều.
Ánh nắng nhạt dần, kéo dài bóng người trên mặt đường trước tiệm bánh.
Siwoo thay đồ xong, vừa bước ra cửa sau thì thấy Minseok đứng đó.
Cậu ta đang nhìn điện thoại.
Không nói gì.
Chỉ đứng yên, như đang đọc đi đọc lại một tin nhắn không muốn chấp nhận.
Ngón tay siết chặt.
Rồi buông thõng xuống.
"…Chết tiệt"
Siwoo thấy vậy liền khựng lại
"Sao vậy?"
Minseok im lặng vài giây.
Ánh mắt cậu ta tránh đi, nhìn sang phía con đường lớn, nơi Minhyung đang đứng chờ.
"Mẹ tớ nhắn"
Cuối cùng Minseok nói, giọng thấp hẳn xuống.
"Bảo tớ qua nhà Minhyung ăn"
Không khí chùng xuống.
Siwoo nhìn Minseok — lúc này mới hiểu vì sao từ nãy tới giờ cậu ta không yên.
"…Vậy cậu đi đi"
Minseok quay phắt lại.
"Không"
"Minseok—"
"Tớ đi về với cậu rồi mới qua cũng được mà"
Giọng cậu ta gắt lên, nhưng không phải vì giận — mà vì không cam tâm.
Đúng lúc đó, Minhyung từ trong tiệm bước ra.
"Minseok, mẹ cậu vừa gọi sang cho mẹ tớ đó"
Câu nói như đóng sập cánh cửa lựa chọn.
Minseok đứng chết lặng.
Cậu ta nhìn Siwoo.
Rất lâu.
Ánh mắt ấy không phải nghi ngờ.
Mà là do dự giữa hai điều đều không muốn bỏ.
"Thôi mà Minseok về với Minhyung đi tớ ổn mà"
Minseok thở mạnh
" Không sao đâu"
Minseok siết chặt quai balo.
“Siwoo.”
"Hửm"
"Đừng có—"
Cậu ta ngập ngừng, rồi nuốt xuống.
"…Đừng có tự ý chịu đựng một mình"
Siwoo cười nhẹ.
"Tớ biết Minseok quan tâm tớ mà"
Minseok nhìn cậu thêm vài giây nữa.
"…Đây là lần cuối"
Cậu ta nói.
"Tớ tin cậu lần cuối đó"
Nói xong rồi Minseok quay đi trong sự bất lực
Đi được vài bước lại quay đầu nhìn.
Rồi thêm vài bước nữa — vẫn quay lại.
Cho đến khi Minhyung kéo cậu ta đi khuất hẳn ở ngã rẽ.
Siwoo đứng yên một lúc.
Rồi mới xoay người rời đi.
Siwoo bước đi một mình.
Con đường quen thuộc dưới ánh chiều muộn bỗng dài hơn bình thường.
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi bụi và mùi ẩm của những con hẻm sắp lên đèn.
Ban đầu, cậu chỉ nghĩ là trùng hợp.
Tiếng bước chân phía sau vang lên một nhịp rồi im bặt.
Rồi lại vang lên.
Không đều.
Không gấp.
Siwoo không quay đầu.
Cậu chỉ chậm lại một chút.Mặt kính cửa hàng ven đường phản chiếu bóng cậu kéo dài trên vỉa hè ẩm sáng.
Ánh đèn huỳnh quang nhạt nhòa trượt qua tầm mắt, lướt trên nền gạch.
Và rồi—
Trong lớp kính mờ ấy, không chỉ có một cái bóng.
Phía sau lưng cậu, cách chừng vài bước, một bóng người khác hiện lên, méo mó theo góc kính, nhưng rõ ràng là không thuộc về cậu.
Siwoo khựng lại trong một nhịp rất nhỏ.
Bóng kia… cũng dừng.
Tim cậu chùng xuống.
Siwoo tiếp tục bước đi, cố giữ nhịp chân bình thường.
Trong lớp kính kế tiếp, bóng người phía sau lại xuất hiện — lần này rõ hơn, cao hơn, vai rộng, đầu hơi cúi.
Kẻ đó đang đi sau mình.
Không còn là cảm giác nữa.
Siwoo rẽ sang phải.
Bóng kia biến mất khỏi mặt kính — nhưng chỉ một giây sau, lại xuất hiện trong tấm kính khác, vẫn giữ nguyên khoảng cách.
Theo sát.
Siwoo nắm chặt quai balo, móng tay bấm vào da.
Hơi thở vẫn đều, nhưng sống lưng lạnh dần.
Cậu liếc nhanh xuống mặt đường.
Dưới ánh chiều, bóng của cậu đổ dài phía trước — và chồng lên nó, một cái bóng thứ hai, đứt quãng, lúc dài lúc ngắn, nhưng luôn tồn tại.
Không trùng bước.
Không song song.
Chỉ bám theo.
Siwoo đổi hướng.
Rẽ vào con hẻm nhỏ bên trái — hẻm cụt, ít người qua lại, ánh đèn đường chưa bật.
Bóng chiều đổ dài, che khuất gần nửa lối đi.
Vừa rẽ vào, cậu đã nghe thấy—
Tiếng bước chân phía sau khựng lại một nhịp.
Rồi theo vào.
Siwoo không dừng.
Không quay lại.
Cậu bước thêm vài bước, đến gần cuối hẻm, nơi có một góc khuất do thùng rác và tường gạch tạo thành.
Ở đó, ánh sáng gần như không chạm tới.
Ngay trước khi tới cuối hẻm, Siwoo đột ngột rẽ ngang.
Hơi thở được kìm xuống.
Tai căng ra.
Một giây.
Hai giây.
Tiếng bước chân vang lên trở lại — lần này chậm hơn, dè chừng hơn.
Bóng người xuất hiện ở đầu hẻm.
Đeo khẩu trang.
Áo sẫm màu.
Đầu hơi nghiêng, như đang tìm kiếm.
Là vị khách trong quán...!!
Siwoo nín thở.
Người kia bước sâu hơn vào hẻm, ánh mắt đảo quanh — rõ ràng là không ngờ Siwoo biến mất nhanh như vậy.
Người kia dừng lại, quay đầu nhìn về phía cuối hẻm — lưng hoàn toàn hướng về chỗ Siwoo đang núp.
Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng như đối phương có thể nghe thấy.
Siwoo đặt tay lên bức tường lạnh, chuẩn bị bước ra.
Chỉ cần thêm một nhịp nữa thôi.
Ngay khoảnh khắc cậu nhấc chân—
"Siwoo"
_____
Sợ nên k thik motip chậm rì này🐒