Khác RR-Mắt Biển

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
388411313-256-k186108.jpg

Rr-Mắt Biển
Tác giả: _dolphin11
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

..



rr​
 
Rr-Mắt Biển
#1


Seoul, một thành phố không bao giờ ngủ.

Ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu xuống những vũng nước mưa còn đọng trên vỉa hè.

Trong bầu không khí ẩm ướt của đêm khuya, một chiếc xe thể thao màu đen lao vun vút qua những con phố vắng, để lại phía sau âm thanh gầm rú của động cơ.

Park Jeahyuk ngồi trong xe, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào màn hình máy tính bảng trên tay.

Dữ liệu đang hiển thị là những báo cáo mật về các hoạt động bất hợp pháp của tập đoàn SongTech – đối thủ cạnh tranh lớn nhất của gia đình anh.

Jeahyuk đã dành nhiều năm để xây dựng sức mạnh cho gia tộc mình, và anh không cho phép bất kỳ ai làm tổn hại đến điều đó.

Anh không chỉ là một doanh nhân tài ba mà còn sở hữu một bí mật không ai biết – sức mạnh điều khiển trọng lực.

Sức mạnh này không chỉ là thứ giúp anh vượt qua vô số tình huống nguy hiểm mà còn là thứ khiến anh cảm thấy cô đơn.

Không ai hiểu được gánh nặng của việc phải che giấu sức mạnh để không bị coi là quái vật.

Jeahyuk dừng xe trước một nhà kho bỏ hoang, nơi mà theo thông tin thu thập được, SongTech đang thực hiện một giao dịch mờ ám.

Anh bước ra khỏi xe, chiếc áo khoác dài che khuất dáng người cao lớn, chỉ để lộ ánh mắt sắc bén.

Khi cánh cửa kho mở ra, không khí ngột ngạt của kim loại rỉ sét xộc vào mũi.

Bên trong, những bóng người lẩn khuất giữa các kệ hàng chất đầy thùng gỗ.

Jeahyuk nấp sau một cột trụ, lặng lẽ quan sát.

"Chúng ta cần vận chuyển lô hàng này ngay lập tức.

Kẻ nào dám can thiệp sẽ không sống sót," một giọng nói trầm thấp vang lên.

Jeahyuk nhíu mày.

Anh nhận ra người đàn ông đứng giữa – Kim Sungjin, kẻ mà anh đã nghi ngờ từ lâu.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của anh hơn cả là một chiếc thang máy ẩn sau những thùng hàng, dẫn xuống tầng hầm.

Tò mò, Jeahyuk kích hoạt sức mạnh.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, và những thùng hàng xung quanh anh lặng lẽ nhấc bổng lên không trung, đủ để anh lẻn vào thang máy mà không gây tiếng động.

---

Tầng hầm dưới lòng đất là một thế giới hoàn toàn khác.

Hệ thống đèn trắng sáng chói soi rõ những dãy phòng thí nghiệm hiện đại.

Những bức tường kính ngăn cách các phòng chứa đầy máy móc và hóa chất.

Jeahyuk cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ, lạnh lẽo đến rợn người.

Anh dừng lại trước một phòng kính lớn.

Bên trong, một người thanh niên gầy gò ngồi co ro trong góc, đôi mắt mở to nhìn vô định.

Jeahyuk cảm thấy tim mình khựng lại.

Người thanh niên đó không giống bất kỳ ai anh từng gặp.

Đôi mắt cậu – màu nâu đậm, sáng rực như ngọn lửa trong bóng tối – chứa đầy sự đau đớn và mệt mỏi.

Trên ngực cậu, một con số được khắc lên làn da: 0097.

"Đối tượng thử nghiệm," Jeahyuk thì thầm.

Cậu thanh niên – Kim Kwanghee – dường như nhận ra sự hiện diện của Jeahyuk.

Ánh mắt cậu dừng lại ở anh, và trong khoảnh khắc, một làn sóng cảm xúc kỳ lạ tràn qua cả hai.

Kwanghee không hiểu vì sao, nhưng khi nhìn vào Jeahyuk, cậu cảm nhận được sự cô độc sâu thẳm trong tâm hồn anh – một thứ cảm giác cậu đã quen thuộc trong suốt cuộc đời bị giam cầm.

"Anh là ai?"

Kwanghee thì thầm, giọng cậu yếu ớt nhưng rõ ràng.

Jeahyuk không trả lời.

Thay vào đó, anh quyết định làm điều mà bản thân chưa từng nghĩ đến: giải thoát cho người thanh niên này.

"Chúng ta không có nhiều thời gian.

Đi theo tôi," anh nói, ánh mắt kiên định.

Dù không biết liệu có thể tin tưởng người đàn ông này hay không, Kwanghee vẫn bước về phía anh.

Cậu khao khát tự do, và đây có lẽ là cơ hội duy nhất.

Khi họ bước ra khỏi tầng hầm, tiếng còi báo động vang lên khắp nơi.

Những bóng người đuổi theo phía sau, tiếng bước chân dồn dập.

"Giữ chặt lấy tôi!"

Jeahyuk ra lệnh.

Kwanghee chưa kịp phản ứng thì anh cảm nhận được cơ thể mình nhẹ bẫng.

Jeahyuk kích hoạt sức mạnh, nâng cả hai lên không trung, lao qua những kẻ đuổi theo như cơn gió.

Dưới ánh sáng của mặt trăng, hai bóng người biến mất vào màn đêm, bắt đầu một hành trình thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.

--- Kết thúc chương 1 ---
 
Rr-Mắt Biển
#2


Tiếng gió rít qua tai, và cảm giác mất trọng lực khiến Kwanghee gần như không thở nổi.

Cậu ôm chặt lấy Park Jeahyuk khi họ lao qua những mái nhà cao tầng, để lại phía sau tiếng còi báo động và những kẻ truy đuổi.

Khi cả hai đáp xuống một ngõ nhỏ tối tăm, Kwanghee lảo đảo, đôi chân không đứng vững.

Jeahyuk giữ lấy vai cậu, ánh mắt thoáng nét lo lắng.

"Cậu ổn chứ?"

Kwanghee ngẩng đầu lên, hơi thở vẫn gấp gáp.

Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được bầu không khí tự do.

Mặc dù vẫn còn hoảng loạn, nhưng một tia sáng nhỏ nhoi trong lòng cậu bỗng nhen nhóm.

"Tôi… tôi ổn," cậu trả lời, giọng run rẩy.

Jeahyuk quan sát cậu một lúc, rồi nhẹ nhàng buông tay.

Anh không biết tại sao mình lại quyết định cứu cậu, nhưng có điều gì đó ở chàng trai này khiến anh không thể bỏ mặc.

---

Họ tìm được một căn nhà hoang gần đó để trú tạm.

Trong ánh sáng mờ nhạt của đèn đường hắt qua cửa sổ vỡ, Jeahyuk nhìn Kwanghee chăm chú.

"Cậu là ai?

Tại sao lại bị giam cầm ở đó?"

Kwanghee ngồi thu mình ở góc tường, ánh mắt lảng tránh.

Cậu không quen kể về bản thân mình, càng không quen được người khác quan tâm.

Nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Jeahyuk khiến cậu không thể im lặng.

"Tôi là…

đối tượng thử nghiệm," cậu nói chậm rãi, từng chữ như rơi xuống không gian nặng nề.

"Họ gọi tôi là 0097.

Công việc của tôi là xóa ký ức, thay đổi chúng, và…

đọc chúng nếu cần thiết."

Jeahyuk nhíu mày.

"Xóa ký ức?

Đọc ký ức?

Ý cậu là sao?"

Kwanghee ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu ánh lên một tia đau khổ.

"Tôi có thể chạm vào ai đó và nhìn thấy mọi thứ họ từng trải qua.

Nhưng tôi cũng có thể làm cho họ quên đi, hoặc thay đổi ký ức của họ theo ý tôi."

Jeahyuk im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời vừa nghe.

Đây không phải lần đầu anh gặp người sở hữu sức mạnh đặc biệt – chính anh cũng là một người như vậy – nhưng khả năng của Kwanghee thực sự vượt ngoài sức tưởng tượng.

"Vậy tại sao họ lại giam cầm cậu?" anh hỏi, giọng điệu dịu lại.

"Họ muốn biến tôi thành công cụ," Kwanghee đáp, đôi vai cậu run lên.

"Họ dùng tôi để xóa ký ức của những người không hợp tác, để thao túng mọi người làm theo ý họ.

Nhưng tôi… tôi không muốn làm điều đó."

Lời nói của Kwanghee làm Jeahyuk cảm thấy lòng mình se lại.

Anh hiểu cảm giác bị lợi dụng và cô lập.

Nhưng điều làm anh ngạc nhiên là Kwanghee, dù đã trải qua nhiều đau khổ, vẫn giữ được một phần nhân tính.

"Cậu không cần phải làm điều đó nữa," Jeahyuk nói, giọng anh chắc chắn.

"Tôi sẽ không để họ bắt cậu lại."

Kwanghee nhìn anh, ánh mắt pha lẫn sự ngạc nhiên và ngờ vực.

Cậu không hiểu vì sao Jeahyuk, một người hoàn toàn xa lạ, lại muốn giúp mình.

"Anh là ai?" cậu hỏi.

Jeahyuk mỉm cười nhạt.

"Tôi là Park Jeahyuk.

Và giờ thì cậu an toàn."

---

Nhưng sự an toàn đó không kéo dài lâu.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt len qua những tấm kính vỡ, Jeahyuk nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài.

Anh ra hiệu cho Kwanghee giữ im lặng, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.

Ba người đàn ông mặc áo vest đen đứng ở lối vào căn nhà hoang.

Một trong số họ bước lên, tay cầm thiết bị liên lạc.

"Park Jeahyuk, giao đối tượng 0097 ra đây.

Chúng tôi sẽ không làm khó anh."

Jeahyuk cười nhạt.

"Thật sao?

Nhưng tôi không nghĩ mình là kiểu người dễ hợp tác."

Không đợi đối phương trả lời, anh kích hoạt sức mạnh của mình.

Những viên đá xung quanh lập tức bay lên không trung, rồi lao về phía nhóm người như những mũi tên.

Tiếng súng nổ vang lên.

Một viên đạn sượt qua vai Jeahyuk, nhưng anh không dừng lại.

Với một động tác mạnh mẽ, anh điều khiển trọng lực, nhấc bổng cả ba người lên và ném họ ra xa.

Bên trong căn nhà, Kwanghee nghe thấy tiếng động và hoảng sợ.

Cậu bước ra, đôi mắt mở to khi thấy Jeahyuk đang chiến đấu.

"Cậu làm gì ở đây?

Tôi bảo cậu đợi trong đó mà!"

Jeahyuk quát lên, giọng đầy lo lắng.

"Nhưng anh…"

Kwanghee chưa kịp nói hết câu thì một bóng đen lao về phía cậu.

Bản năng trỗi dậy, cậu giơ tay ra, chạm vào người tấn công.

Ngay lập tức, kẻ đó khựng lại, ánh mắt trở nên trống rỗng.

"Điều gì…

đang xảy ra với tôi?" hắn lẩm bẩm, trước khi ngã xuống đất.

Kwanghee lùi lại, đôi tay run rẩy.

Cậu đã sử dụng sức mạnh của mình, và ký ức của kẻ tấn công đã bị xóa sạch.

Jeahyuk bước tới, đặt tay lên vai cậu.

"Cậu ổn không?"

Kwanghee gật đầu, nhưng trong mắt cậu ánh lên nỗi sợ hãi.

"Tôi không muốn làm thế.

Tôi không muốn…"

"Không sao.

Cậu làm rất tốt," Jeahyuk nói, giọng anh dịu dàng.

Anh nhìn quanh, biết rằng họ không thể ở lại đây lâu hơn.

Tổ chức sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng trong lòng anh, một điều đã rõ ràng: anh sẽ bảo vệ Kwanghee bằng mọi giá.

--- Kết thúc chương 2 ---
 
Rr-Mắt Biển
#3


Jeahyuk và Kwanghee tiếp tục di chuyển, không dám dừng chân quá lâu ở bất kỳ nơi nào.

Họ mượn một chiếc xe cũ bỏ lại trong ngõ nhỏ, rồi phóng qua những con đường vắng vẻ ở ngoại ô.

Kwanghee ngồi yên lặng trên ghế phụ, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn người đàn ông đang lái xe bên cạnh.

Jeahyuk không nói gì, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước, nhưng Kwanghee có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cử chỉ của anh.

"Chúng ta sẽ đi đâu?"

Kwanghee hỏi, phá vỡ sự im lặng.

Jeahyuk không quay lại, chỉ đáp: "Đến nơi an toàn.

Tổ chức đó sẽ không dừng lại cho đến khi tìm được cậu."

"Còn anh thì sao?

Tại sao anh lại giúp tôi?"

Lần này, Jeahyuk nhìn cậu.

Ánh mắt anh không lạnh lùng như thường lệ mà mang theo một sự kiên định khó tả.

"Bởi vì tôi không thể bỏ mặc cậu ở đó.

Cậu không đáng bị giam cầm như thế."

Kwanghee im lặng, những lời nói của Jeahyuk khiến cậu cảm thấy ấm áp lạ lùng.

Từ khi sinh ra, cậu chưa từng biết đến sự quan tâm của bất kỳ ai.

---

Họ dừng lại ở một nhà nghỉ nhỏ nằm khuất sâu trong vùng ngoại ô.

Sau khi thuê phòng, Jeahyuk ra hiệu cho Kwanghee nghỉ ngơi.

"Anh không ngủ sao?"

Kwanghee hỏi khi thấy Jeahyuk đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo con đường tối mịt bên ngoài.

"Tôi phải đảm bảo không ai theo dõi chúng ta."

Kwanghee nhìn anh một lúc, rồi ngập ngừng hỏi: "Anh… có phải cũng giống tôi không?

Có sức mạnh ấy?"

Jeahyuk quay lại, thoáng bất ngờ trước câu hỏi của cậu.

Nhưng anh không giấu diếm.

Anh nâng tay lên, và ngay lập tức, một chiếc cốc trên bàn bỗng lơ lửng giữa không trung.

"Đây là khả năng của tôi.

Điều khiển trọng lực."

Kwanghee mở to mắt.

Cậu không ngờ lại gặp một người giống mình – một người sở hữu sức mạnh đặc biệt.

"Nhưng tôi khác cậu," Jeahyuk nói tiếp.

"Tôi có sự tự do để sử dụng sức mạnh của mình.

Cậu thì không."

Lời nói của Jeahyuk làm tim Kwanghee nhói lên.

Đúng vậy, cả đời cậu bị giam cầm và kiểm soát.

Nhưng giờ đây, khi đang ngồi trong căn phòng nhỏ này, cậu bỗng nhận ra mình khao khát tự do hơn bao giờ hết.

"Cảm ơn anh," cậu nói, giọng khẽ như tiếng gió.

Jeahyuk nhìn cậu, đôi mắt anh dịu lại.

"Ngủ đi.

Ngày mai sẽ là một ngày dài."

---

Đêm khuya, Kwanghee bất chợt tỉnh giấc.

Cậu cảm nhận được một thứ gì đó không ổn.

Nhẹ nhàng bước ra khỏi giường, cậu tiến về phía cửa sổ.

Bóng tối bên ngoài dường như đang chuyển động.

Một nhóm người mặc đồ đen đang tiếp cận nhà nghỉ, mỗi người đều mang theo vũ khí.

"Kwanghee, lùi lại!"

Jeahyuk xuất hiện ngay lập tức, kéo cậu ra xa cửa sổ.

"Chúng ta bị phát hiện rồi," Jeahyuk nói nhanh, mắt anh lóe lên vẻ lo lắng.

"Cậu theo sát tôi, đừng rời khỏi tầm mắt tôi."

Tiếng cửa bị phá tung, và những kẻ truy đuổi lao vào phòng.

Jeahyuk không do dự.

Anh nâng cả căn giường lên, ném mạnh về phía nhóm người, tạo một khoảng trống.

"Chạy!"

Kwanghee theo sát anh, cả hai lao ra hành lang.

Nhưng đám người truy đuổi không dễ dàng bỏ qua.

Tiếng súng nổ vang lên, những viên đạn sượt qua họ.

Khi họ chạy đến bãi đất trống phía sau nhà nghỉ, Kwanghee quay lại và nhìn thấy một nhóm người đang tiến sát.

Cậu cảm thấy cơn hoảng loạn trào dâng.

"Chúng ta không thoát được!" cậu hét lên.

"Tin tôi!"

Jeahyuk đáp, rồi nâng tay lên.

Bất chợt, mặt đất rung chuyển.

Jeahyuk kích hoạt sức mạnh, làm thay đổi trọng lực xung quanh.

Những kẻ truy đuổi bỗng chốc bị đẩy ngã xuống đất, không thể nhấc nổi thân mình.

"Đi thôi!"

Jeahyuk kéo Kwanghee chạy tiếp.

Họ tiếp tục trốn thoát, và khi đến được một khu rừng, Jeahyuk mới dừng lại, thở dốc.

Kwanghee nhìn anh, ánh mắt pha lẫn sự sợ hãi và cảm kích.

"Làm sao anh có thể mạnh mẽ như vậy?"

Jeahyuk ngước lên, mỉm cười mệt mỏi.

"Bởi vì tôi không có lựa chọn.

Nếu không mạnh mẽ, tôi không thể bảo vệ bất kỳ ai."

Lời nói của anh khiến Kwanghee cảm thấy đau lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhận ra rằng Jeahyuk không chỉ cứu cậu, mà còn là người duy nhất cậu có thể tin tưởng.

"Vậy từ giờ, tôi cũng sẽ cố gắng mạnh mẽ," Kwanghee thì thầm.

Jeahyuk nhìn cậu, đôi mắt anh ánh lên sự ngạc nhiên.

Nhưng anh không nói gì thêm.

Cả hai ngồi lại dưới bóng cây, tận hưởng một chút yên bình hiếm hoi giữa cơn bão của cuộc đời họ.

--- Kết thúc chương 3 ---
 
Rr-Mắt Biển
#4


Sau một đêm trú ẩn trong khu rừng yên tĩnh, ánh bình minh dần len qua tán lá, nhuộm vàng không gian.

Jeahyuk đã thức từ sớm, đôi mắt sắc lạnh dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất xung quanh.

Kwanghee vẫn ngủ, cuộn mình dưới lớp áo khoác mà Jeahyuk đưa cho cậu từ tối qua.

Jeahyuk nhìn cậu, trong lòng trào lên một cảm giác lạ lùng.

Kwanghee quá mong manh và yếu đuối, khác xa với những gì Jeahyuk thường thấy trong thế giới tàn nhẫn của mình.

Nhưng chính sự yếu đuối đó lại khiến anh muốn bảo vệ cậu bằng mọi giá.

---

Khi Kwanghee tỉnh dậy, ánh mắt cậu bắt gặp Jeahyuk đang ngồi cách đó không xa.

"Anh không ngủ à?" cậu hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Jeahyuk lắc đầu.

"Tôi cần chắc chắn rằng không ai theo dõi chúng ta."

Kwanghee cúi đầu.

"Tôi xin lỗi… vì đã khiến anh gặp rắc rối."

Jeahyuk nhìn cậu một lúc, rồi nói: "Đừng tự trách mình.

Cậu không có lỗi.

Những kẻ đó mới là vấn đề."

Kwanghee im lặng.

Cậu muốn tin vào những lời nói của Jeahyuk, nhưng quá khứ tàn nhẫn vẫn luôn ám ảnh cậu.

"Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?"

Kwanghee hỏi, cố gắng thay đổi chủ đề.

"Đến một nơi mà họ không dễ dàng tìm thấy chúng ta," Jeahyuk đáp.

"Nhưng trước tiên, tôi cần biết thêm về cậu.

Những kẻ đó là ai?

Tại sao họ lại tạo ra cậu?"

Kwanghee ngồi lặng đi một lúc.

Cậu biết mình không thể mãi giấu kín mọi thứ.

Sau cùng, Jeahyuk đã liều mạng để cứu cậu.

"Họ là một tổ chức bí mật mang tên Orpheus," cậu bắt đầu.

"Họ nghiên cứu và thử nghiệm trên những đứa trẻ như tôi – những người có sức mạnh đặc biệt.

Tôi không biết chính xác mục đích của họ, nhưng họ muốn biến chúng tôi thành công cụ chiến tranh."

"Và cậu là… một trong những đứa trẻ đó?"

Jeahyuk hỏi, ánh mắt anh tối lại.

Kwanghee gật đầu.

"Tôi là đối tượng thử nghiệm số 0097.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã bị họ bắt cóc và đưa vào phòng thí nghiệm.

Họ tiêm vào cơ thể tôi đủ loại hóa chất, kích hoạt sức mạnh trong tôi."

Kwanghee nắm chặt tay, giọng cậu run rẩy: "Họ cho tôi ra ngoài để làm nhiệm vụ – xóa ký ức của những người cản đường họ.

Nhưng trong một lần… tôi đã từ chối.

Tôi không thể chịu được việc phải phá hủy cuộc đời của người khác."

Jeahyuk im lặng.

Câu chuyện của Kwanghee khiến anh cảm thấy vừa tức giận vừa thương cảm.

"Vậy là họ nhốt cậu lại vì cậu không còn tuân lệnh họ nữa?" anh hỏi.

Kwanghee gật đầu.

"Đúng vậy.

Tôi chỉ muốn được sống một cuộc sống bình thường, nhưng có vẻ như điều đó là không thể."

Jeahyuk đứng dậy, ánh mắt anh kiên định.

"Không.

Tôi sẽ giúp cậu.

Tổ chức đó không thể kiểm soát cậu mãi được."

---

Họ rời khỏi khu rừng, tiếp tục hành trình đến một địa điểm bí mật mà Jeahyuk biết.

Đó là một căn hầm ngầm nằm dưới lòng đất, nơi anh thường sử dụng để trốn tránh khi cần thiết.

Căn hầm được bảo vệ bởi hệ thống an ninh hiện đại.

Sau khi xác nhận danh tính, Jeahyuk dẫn Kwanghee vào trong.

"Đây là nơi an toàn nhất mà tôi có thể đưa cậu đến lúc này," anh nói.

Căn hầm không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi, với một chiếc giường, một bộ ghế sofa và một góc bếp nhỏ.

Kwanghee ngồi xuống, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng.

Jeahyuk lấy một cốc nước, đưa cho cậu.

"Uống đi.

Cậu cần giữ sức khỏe."

Kwanghee đón lấy, mỉm cười nhẹ.

"Cảm ơn anh.

Lại là anh cứu tôi."

Jeahyuk chỉ nhún vai.

"Cậu không cần cảm ơn tôi mãi đâu.

Tôi không làm điều này vì muốn nghe lời cảm kích."

Kwanghee nhìn anh, ánh mắt pha lẫn sự tò mò và ngưỡng mộ.

"Anh không giống bất kỳ ai mà tôi từng gặp.

Anh mạnh mẽ, quyết đoán… và tốt bụng."

Jeahyuk thoáng đỏ mặt, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng.

"Tôi chỉ làm những gì cần làm."

---

Đêm đó, khi Kwanghee đã chìm vào giấc ngủ, Jeahyuk ngồi trước màn hình máy tính, tìm kiếm thông tin về Orpheus.

Anh biết rằng tổ chức này không hề tầm thường.

Chỉ dựa vào những gì anh chứng kiến, anh có thể khẳng định họ là một mối đe dọa lớn không chỉ với Kwanghee mà còn với cả thế giới.

"Phải có cách để đánh bại chúng," anh lẩm bẩm.

Ánh mắt anh dừng lại trên một dòng thông tin: "Phòng thí nghiệm Orpheus chính nằm ở khu vực núi phía Bắc.

Cần phải phá hủy nguồn dữ liệu gốc."

Jeahyuk nắm chặt tay.

Anh biết mình không thể cứ trốn mãi.

Nếu muốn bảo vệ Kwanghee, anh phải đối đầu với tổ chức này.

--- Kết thúc chương 4 ---
 
Rr-Mắt Biển
#5


Jeahyuk vẫn ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt không rời khỏi thông tin hiển thị.

Khu vực núi phía Bắc – căn cứ chính của Orpheus – là nơi lưu trữ toàn bộ dữ liệu về những thí nghiệm mà tổ chức đã thực hiện, bao gồm cả hồ sơ của Kwanghee.

Anh biết, nếu phá hủy được căn cứ này, không chỉ có thể làm tê liệt hoạt động của Orpheus, mà còn xóa sạch mọi dấu vết về Kwanghee, giải phóng cậu khỏi sự truy đuổi mãi mãi.

Nhưng kế hoạch này không hề đơn giản.

---

Sáng hôm sau, khi Kwanghee thức dậy, cậu thấy Jeahyuk đã chuẩn bị xong hành lý.

Trên bàn là một tấm bản đồ chi tiết và vài thiết bị lạ.

"Chuyện gì vậy?"

Kwanghee hỏi, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

Jeahyuk ngước lên nhìn cậu, ánh mắt kiên định.

"Chúng ta sẽ tấn công căn cứ chính của Orpheus."

"Cái gì?!"

Kwanghee thốt lên, không tin vào tai mình.

"Anh đang đùa phải không?

Làm sao chúng ta có thể đối đầu với một tổ chức lớn như vậy?"

"Chúng ta không thể trốn mãi," Jeahyuk nói, giọng anh trầm nhưng chắc chắn.

"Nếu không hành động, họ sẽ luôn tìm được cậu.

Tôi không để điều đó xảy ra."

Kwanghee lắc đầu, hoảng sợ.

"Nhưng đó là tự sát!

Chúng ta chỉ có hai người, còn họ thì có cả đội quân."

Jeahyuk bước lại gần cậu, đặt tay lên vai cậu.

"Nghe này, Kwanghee.

Tôi biết điều này nguy hiểm, nhưng tôi không thể để cậu sống trong sợ hãi cả đời.

Chúng ta cần phá hủy căn cứ đó và chấm dứt mọi thứ."

Kwanghee nhìn anh, đôi mắt ngập tràn sự lo lắng.

Nhưng trong sâu thẳm, cậu hiểu rằng Jeahyuk nói đúng.

Cậu không thể mãi sống như một kẻ chạy trốn.

"Cậu không phải làm điều này một mình," Jeahyuk nói tiếp.

"Tôi sẽ bảo vệ cậu."

Lời nói ấy khiến Kwanghee cảm thấy lòng mình ấm áp hơn.

Sau vài phút im lặng, cậu gật đầu.

"Được rồi.

Tôi sẽ tin anh."

---

Họ dành cả ngày để chuẩn bị.

Jeahyuk trang bị vũ khí, kiểm tra các thiết bị hỗ trợ và vạch ra lộ trình tiếp cận căn cứ.

"Căn cứ nằm trong một khu rừng ở phía Bắc, được bao quanh bởi hệ thống an ninh dày đặc.

Nhưng nếu chúng ta đi qua đường hầm cũ phía Đông, chúng ta có thể tiếp cận được khu vực trung tâm mà không bị phát hiện," Jeahyuk giải thích, tay chỉ vào bản đồ.

"Anh chắc chắn về điều này chứ?"

Kwanghee hỏi.

"Tôi đã từng đột nhập vào những nơi tương tự," Jeahyuk đáp.

"Nhưng lần này sẽ khó khăn hơn.

Chúng ta phải hành động nhanh và chính xác."

---

Khi đêm xuống, họ rời khỏi căn hầm, hướng về phía Bắc.

Hành trình kéo dài suốt nhiều giờ, và mỗi bước đi đều khiến Kwanghee cảm thấy căng thẳng.

Cuối cùng, họ cũng đến được khu vực gần căn cứ của Orpheus.

Nhìn từ xa, Kwanghee có thể thấy những tòa nhà ẩn hiện giữa rừng cây, cùng với ánh sáng từ các tháp canh chiếu rọi khắp nơi.

"Đó là nơi họ giam giữ tôi," Kwanghee thì thầm, giọng cậu nghẹn lại.

Jeahyuk đặt tay lên vai cậu.

"Cậu sẽ không bao giờ quay lại nơi đó nữa.

Tôi hứa."

---

Họ lẻn qua khu vực kiểm soát, bám sát lộ trình mà Jeahyuk đã vạch ra.

Với khả năng điều khiển trọng lực, Jeahyuk dễ dàng làm giảm âm thanh từ những bước chân, giúp họ tránh khỏi sự chú ý của các lính gác.

Khi họ đến gần cửa vào đường hầm, Kwanghee dừng lại, ánh mắt lo lắng.

"Jeahyuk… nếu chúng ta thất bại thì sao?"

"Chúng ta sẽ không thất bại," Jeahyuk nói chắc nịch.

"Cậu chỉ cần tin tôi."

Họ tiếp tục tiến vào đường hầm, nhưng khi còn cách khu vực trung tâm không xa, một tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

"Chết tiệt, chúng phát hiện ra rồi!"

Jeahyuk nghiến răng.

Từ phía xa, hàng loạt binh lính vũ trang lao tới.

Jeahyuk không do dự, anh lập tức sử dụng sức mạnh để tạo ra một lớp chắn trọng lực, ngăn cản các đợt tấn công.

"Kwanghee, chạy đi!

Tôi sẽ cản chúng lại!"

Jeahyuk hét lên.

"Không!

Tôi không thể bỏ anh lại!"

Kwanghee phản đối.

"Đừng cãi!

Cậu phải vào được khu vực trung tâm và phá hủy dữ liệu.

Tôi sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá!"

Dù không muốn, Kwanghee buộc phải nghe theo.

Cậu chạy thật nhanh về phía trước, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

---

Khi đến khu vực trung tâm, Kwanghee tìm thấy một phòng máy lớn, nơi lưu trữ toàn bộ dữ liệu của Orpheus.

Cậu lục tìm một chiếc USB mà Jeahyuk đã chuẩn bị sẵn, cắm vào máy tính để bắt đầu tải và xóa dữ liệu.

Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Ta đã chờ đợi con, 0097."

Kwanghee quay lại, và trước mặt cậu là một người đàn ông mặc áo trắng, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu.

Đó là Tiến sĩ Han, người đứng đầu thí nghiệm của Orpheus.

"Cậu nghĩ mình có thể thoát khỏi bàn tay của ta dễ dàng như vậy sao?"

Tiến sĩ Han cười nhạt.

Kwanghee đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác sợ hãi tràn ngập.

--- Kết thúc chương 5 ---
 
Rr-Mắt Biển
#6


Kwanghee đứng đối diện với Tiến sĩ Han, người đàn ông mang dáng vẻ lạnh lùng nhưng đầy quyền uy.

Không khí trong phòng như đông cứng lại, mỗi hơi thở của Kwanghee đều trở nên nặng nề.

"Ngươi nghĩ rằng chỉ cần phá hủy dữ liệu này là có thể thoát khỏi Orpheus sao?"

Tiến sĩ Han cười nhạt, giọng nói đầy mỉa mai.

"Cậu là sản phẩm hoàn hảo nhất mà chúng ta tạo ra.

Cậu không thể thoát khỏi tay ta."

Kwanghee lùi lại, đôi mắt đầy lo sợ.

Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rằng mình không thể dừng lại.

Cậu phải phá hủy mọi thứ – tất cả những gì Orpheus đã làm để giam cầm cậu.

---

Bên ngoài, Jeahyuk đang cố gắng cầm cự trước đội quân của Orpheus.

Sử dụng khả năng điều khiển trọng lực, anh tạo ra những đợt sóng chấn động, làm sập một phần hành lang để ngăn chặn kẻ địch.

"Khốn thật…

đông quá," Jeahyuk nghiến răng, mồ hôi ướt đẫm trán.

Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên qua thiết bị liên lạc trong tai anh.

"Jeahyuk, có vẻ như cậu cần chút giúp đỡ, đúng không?"

Jeahyuk nhận ra ngay giọng nói ấy.

"Hyukkyu?

Cậu đến rồi sao?"

"Đương nhiên," Kim Hyukkyu đáp, giọng điệu pha chút trêu chọc.

"Tôi không thể để cậu một mình trong trò vui này được."

Chỉ vài giây sau, từ phía xa, ánh sáng xanh lóe lên, và thời gian xung quanh như chậm lại.

Những binh lính đang lao tới bỗng đứng yên, như thể bị đóng băng giữa không gian.

Từ trong bóng tối, Kim Hyukkyu bước ra.

Dáng người mảnh khảnh, mái tóc đen gọn gàng, và đôi mắt sắc bén khiến anh toát lên vẻ thông minh vượt trội.

Trên vai anh là một thiết bị nhỏ đang phát sáng, thứ giúp anh điều khiển dòng chảy thời gian.

"Có vẻ như tôi đến đúng lúc," Hyukkyu nói, nở một nụ cười tự tin.

Jeahyuk gật đầu.

"Cậu làm tốt lắm.

Nhưng chúng ta cần thêm một chút sức mạnh nữa."

Ngay khi Jeahyuk dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa.

Lửa và khói bao trùm cả một góc căn cứ, và từ trong làn khói đó, một bóng người cao lớn bước ra.

Lee Sanghyeok – người đàn ông giàu có và bí ẩn nhất thế giới, với sức mạnh của Quỷ Vương.

Anh mặc một bộ vest đen chỉnh tề, đôi mắt đỏ rực như ánh lửa địa ngục, tỏa ra một uy lực khiến bất cứ ai cũng phải run sợ.

"Sao cậu cứ phải chọn những nơi phiền phức thế này, Jeahyuk?"

Sanghyeok nói, giọng nói trầm thấp mang theo sự chế giễu.

"Vì tôi biết cậu không thể cưỡng lại việc được thể hiện," Jeahyuk đáp lại, khóe môi nhếch lên.

Sanghyeok mỉm cười nhạt, rồi bước lên phía trước.

Anh giơ tay, và ngay lập tức, một luồng năng lượng đen tối tràn ra, nhấn chìm toàn bộ đội quân đang cố gắng tiếp cận.

Những tiếng hét thất thanh vang lên, rồi tất cả chìm vào im lặng.

"Công việc bẩn thỉu này cứ để tôi lo," Sanghyeok nói.

"Cậu và Hyukkyu lo phần còn lại đi."

---

Trong khi đó, Kwanghee đang đối mặt với Tiến sĩ Han.

Nhưng trước khi ông ta kịp tiếp cận cậu, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Thật không ngờ một nơi như thế này lại dễ bị xâm nhập đến vậy."

Tiến sĩ Han quay lại, ánh mắt tức giận khi nhìn thấy Kim Hyukkyu bước vào phòng, tay cầm một chiếc máy tính bảng đang hiển thị hàng loạt mã lệnh.

"Ngươi là ai?!"

Tiến sĩ Han quát.

"Chỉ là một người không ưa mấy kẻ thích kiểm soát người khác," Hyukkyu đáp, rồi nhấn một nút trên máy tính bảng.

Ngay lập tức, hệ thống trong phòng bắt đầu chập chờn, màn hình hiển thị dữ liệu của Orpheus dần bị xóa sạch.

"Không!

Dừng lại!"

Tiến sĩ Han hét lên, lao tới.

Nhưng trước khi ông ta kịp chạm vào Hyukkyu, Jeahyuk xuất hiện, chặn đường ông ta.

"Tránh xa cậu ấy," Jeahyuk nói, ánh mắt lạnh lẽo.

Tiến sĩ Han lùi lại, nhưng ông ta nhanh chóng nở một nụ cười gian xảo.

"Các ngươi nghĩ rằng có thể phá hủy Orpheus chỉ bằng cách này sao?

Ta còn nhiều thứ hơn các ngươi tưởng."

Ngay lúc đó, Sanghyeok xuất hiện phía sau ông ta, ánh mắt đỏ rực đầy sát khí.

"Còn chúng tôi thì không nghĩ thế."

Trước khi Tiến sĩ Han kịp phản ứng, Sanghyeok giơ tay lên, triệu hồi một luồng năng lượng bóng tối nuốt chửng ông ta.

---

Kwanghee nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra trước mắt mà không thể tin được.

Trong một thời gian ngắn, ba người đàn ông mạnh mẽ này đã đảo ngược tình thế, đưa cậu từ chỗ tuyệt vọng trở lại với hy vọng.

Hyukkyu quay sang cậu, mỉm cười.

"Xong rồi.

Toàn bộ dữ liệu của Orpheus đã bị xóa."

Kwanghee thở phào, nhưng trong lòng cậu vẫn còn nỗi bất an.

"Liệu như vậy đã đủ chưa?

Họ sẽ không bỏ qua cho chúng ta."

Jeahyuk bước lại gần, đặt tay lên vai cậu.

"Chúng ta đã phá hủy nền tảng của họ.

Từ giờ, cậu có thể bắt đầu lại, tự do sống cuộc đời của mình."

Kwanghee nhìn anh, đôi mắt ánh lên sự biết ơn.

"Cảm ơn anh… và cảm ơn mọi người."

Sanghyeok bật cười.

"Cứ tận hưởng tự do đi, nhóc.

Nhưng nếu cậu còn gặp rắc rối, hãy nhớ rằng chúng tôi luôn ở đây."

--- Kết thúc chương 6 ---
 
Rr-Mắt Biển
#7


Sau khi căn cứ chính của Orpheus bị phá hủy, Jeahyuk, Kwanghee, Hyukkyu, và Sanghyeok trở về một địa điểm an toàn do Sanghyeok sắp xếp.

Đó là một biệt thự nằm sâu trong rừng, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nơi Kwanghee có thể tạm thời nghỉ ngơi.

Không khí ở đây yên tĩnh, nhưng trong lòng mỗi người, những cơn sóng ngầm vẫn chưa lặng.

---

Kwanghee ngồi trên ghế sofa gần cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài.

Trong đầu cậu, những ký ức về Orpheus vẫn còn hiện rõ, đặc biệt là những lời cuối cùng của Tiến sĩ Han.

"Ta còn nhiều thứ hơn các ngươi tưởng."

Cậu không thể gạt bỏ cảm giác rằng mọi chuyện chưa kết thúc.

Jeahyuk bước vào phòng, trên tay là một ly nước ấm.

"Cậu ổn chứ?" anh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự quan tâm.

Kwanghee quay lại nhìn anh, nở một nụ cười gượng gạo.

"Tôi ổn… chỉ là… tôi cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa thực sự kết thúc."

Jeahyuk đặt ly nước lên bàn trước mặt cậu.

"Tôi cũng nghĩ vậy.

Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là cậu phải nghỉ ngơi.

Cậu đã chịu đựng quá nhiều rồi."

Kwanghee cúi đầu, đôi mắt thoáng chút mơ hồ.

"Anh nghĩ… tôi có thể sống như một người bình thường không?"

Jeahyuk ngồi xuống cạnh cậu, ánh mắt dịu dàng.

"Tôi không nghĩ cậu cần phải giống bất kỳ ai khác.

Cậu chỉ cần sống là chính mình.

Và tôi sẽ ở đây để bảo vệ cậu."

Kwanghee nhìn anh, trái tim cậu chợt ấm áp hơn.

---

Trong khi đó, Hyukkyu và Sanghyeok đang ở phòng bên cạnh.

Hyukkyu, như thường lệ, đang cắm cúi vào chiếc máy tính, kiểm tra dữ liệu còn sót lại của Orpheus.

"Thế nào rồi?"

Sanghyeok hỏi, ngồi trên ghế với vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy sự quan sát.

"Tôi đã xóa sạch gần như toàn bộ hệ thống của chúng," Hyukkyu đáp, tay lướt nhanh trên bàn phím.

"Nhưng có một số mã dữ liệu mà tôi không thể giải mã được.

Chúng có vẻ như được bảo vệ bởi một hệ thống rất tinh vi."

Sanghyeok nhíu mày.

"Ý cậu là có thứ gì đó mà chúng ta chưa biết?"

Hyukkyu gật đầu, rồi quay màn hình về phía Sanghyeok.

"Đây là một đoạn mã tôi tìm thấy.

Nó không giống bất kỳ thứ gì tôi từng thấy trước đây.

Nhưng điều khiến tôi lo lắng là nó liên tục phát tín hiệu đến một địa điểm khác, không phải căn cứ mà chúng ta đã phá hủy."

"Địa điểm nào?"

Sanghyeok hỏi, giọng anh trầm xuống.

Hyukkyu nhấp chuột, một bản đồ hiện lên.

"Đây.

Một cơ sở bí mật khác nằm ở ngoài biển."

Sanghyeok trầm ngâm.

"Có vẻ như Orpheus vẫn chưa thực sự bị hủy diệt.

Chúng ta cần phải điều tra thêm."

---

Đêm đó, khi mọi người đều đã nghỉ ngơi, Jeahyuk bước ra ngoài ban công, nơi Sanghyeok đang đứng, tay cầm một ly rượu vang.

"Cậu có vẻ lo lắng," Sanghyeok nói, không quay lại.

Jeahyuk tựa lưng vào lan can, ánh mắt nhìn về phía khu rừng tối đen.

"Kwanghee vẫn chưa thoát khỏi bóng ma của Orpheus.

Và tôi cũng không thể đảm bảo rằng cậu ấy sẽ an toàn."

Sanghyeok nhấp một ngụm rượu, rồi quay lại nhìn Jeahyuk.

"Cậu quan tâm cậu ta nhiều hơn tôi nghĩ đấy."

Jeahyuk không phủ nhận.

"Cậu ấy đã trải qua quá nhiều đau khổ.

Nếu tôi có thể làm gì để bù đắp, tôi sẽ làm."

Sanghyeok cười nhạt.

"Cẩn thận đấy, Jeahyuk.

Những cảm xúc như vậy có thể trở thành điểm yếu của cậu."

Jeahyuk im lặng.

Anh hiểu lời cảnh báo của Sanghyeok, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng tình cảm dành cho Kwanghee không phải là thứ anh có thể kiểm soát.

---

Sáng hôm sau, Hyukkyu triệu tập mọi người lại trong phòng họp.

"Tôi đã xác định được vị trí của cơ sở bí mật khác của Orpheus," Hyukkyu thông báo, ánh mắt nghiêm trọng.

"Nó nằm ở một hòn đảo xa xôi, được bảo vệ bởi hệ thống an ninh cực kỳ nghiêm ngặt."

"Chúng ta sẽ làm gì?"

Kwanghee hỏi, giọng cậu đầy lo lắng.

Jeahyuk nhìn cậu, ánh mắt kiên định.

"Chúng ta sẽ đi.

Nếu cơ sở đó thực sự là nơi chứa đựng bí mật cuối cùng của Orpheus, chúng ta phải phá hủy nó."

Hyukkyu gật đầu.

"Tôi sẽ đảm nhận việc vô hiệu hóa hệ thống an ninh.

Nhưng việc đối đầu trực tiếp với chúng thì sẽ là phần của hai người."

Anh liếc sang Jeahyuk và Sanghyeok.

Sanghyeok nhếch môi cười.

"Tôi luôn sẵn sàng.

Chỉ cần đảm bảo cậu không làm tôi mất thời gian quá nhiều."

---

Cuộc hành trình mới bắt đầu, và lần này, họ biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng.

Nhưng với sức mạnh, trí tuệ, và lòng quyết tâm, họ đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào.

--- Kết thúc chương 7 ---
 
Rr-Mắt Biển
#8


Sáng hôm sau, khi mặt trời chỉ vừa nhô lên, nhóm của Jeahyuk đã sẵn sàng cho chuyến hành trình đầy nguy hiểm.

Họ đứng trước một chiếc máy bay riêng, chuẩn bị bay đến hòn đảo xa xôi nơi Orpheus giấu bí mật cuối cùng.

Kwanghee nhìn xung quanh, cảm giác lo lắng vẫn không thể dập tắt.

Cậu biết chuyến đi này không đơn giản, và một phần trong lòng cậu lo sợ rằng họ sẽ gặp phải những thử thách còn nguy hiểm hơn cả lần tấn công căn cứ trước.

Jeahyuk đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định.

"Cậu sẽ không phải làm điều này một mình," anh nói, tay đặt lên vai Kwanghee.

"Chúng ta sẽ cùng nhau."

Kwanghee gật đầu, nhưng tâm trí vẫn không khỏi nặng trĩu.

"Nếu điều gì tồi tệ xảy ra, tôi không muốn anh phải chịu trách nhiệm," cậu nói, giọng nhỏ nhẹ.

Jeahyuk quay sang, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

"Nếu có gì xảy ra, chúng ta cùng chịu trách nhiệm.

Đừng nghĩ một mình cậu là gánh nặng.

Mọi thứ đều có lý do."

---

Máy bay cất cánh, vút lên bầu trời xanh thẳm.

Cả nhóm ngồi im lặng, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

Hyukkyu, với chiếc máy tính bảng luôn bên mình, đang kiểm tra tất cả các dữ liệu liên quan đến cơ sở của Orpheus.

Sanghyeok thì ngồi yên tĩnh, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng không ai biết được trong tâm trí anh đang nghĩ gì.

Sau vài giờ bay, họ đã tiếp cận hòn đảo.

Từ xa, có thể thấy một cơ sở kiên cố nằm ẩn mình giữa những tảng đá lớn và rừng cây rậm rạp.

Cả nhóm bắt đầu triển khai kế hoạch.

"Chúng ta cần phải thâm nhập vào bên trong mà không gây ra tiếng động," Hyukkyu lên tiếng.

"Hệ thống an ninh của họ rất mạnh, và tôi sẽ cần vài phút để vô hiệu hóa chúng."

Sanghyeok nhướn mày.

"Vài phút?

Cậu chắc không?"

Hyukkyu không đáp, chỉ đơn giản ngồi xuống, mở máy tính và bắt đầu thao tác.

"Tôi có thể làm được.

Chỉ cần yên lặng một chút."

Cả nhóm im lặng quan sát.

Mỗi giây trôi qua như một sự căng thẳng không thể chịu nổi, nhưng Hyukkyu vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Một vài phút sau, anh ta thở phào nhẹ nhõm.

"Xong rồi.

Hệ thống đã bị vô hiệu hóa.

Nhưng đừng lơ là.

Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất."

---

Họ nhẹ nhàng tiến vào khu vực bên trong cơ sở, từng bước đi đều như có sự chuẩn bị tỉ mỉ.

Không khí ở đây lạnh lẽo, và dường như mọi thứ đều bị bao trùm trong bóng tối.

Cánh cửa lớn trước mặt mở ra một căn phòng rộng lớn, với nhiều thiết bị kỳ lạ và màn hình hiển thị những thông tin mà họ không thể hiểu hết.

Jeahyuk liếc nhìn Hyukkyu.

"Chúng ta đang ở đâu?"

"Đây là phòng điều khiển trung tâm," Hyukkyu đáp.

"Nơi tất cả dữ liệu của Orpheus được quản lý."

Kwanghee cảm thấy bối rối.

"Tại sao họ lại giấu những thứ này ở đây?

Và liệu… chúng ta có thể làm gì để phá hủy chúng không?"

"Sẽ có cách," Sanghyeok nói, giọng anh lạnh lùng.

"Chúng ta sẽ hủy hoại nó từ trong ra ngoài."

Khi mọi người đang chuẩn bị hành động, một giọng nói vang lên từ màn hình trước mặt họ.

"Không dễ dàng như các ngươi tưởng đâu."

Kwanghee quay lại, tim đập thình thịch.

Trên màn hình là hình ảnh của Tiến sĩ Han.

Mặc dù cơ sở này đã bị phá hủy, nhưng rõ ràng hắn ta vẫn đang có sự kiểm soát từ xa.

"Ngươi… không thể…!"

Kwanghee hét lên, cảm giác tức giận và hoang mang trào dâng trong lòng.

Tiến sĩ Han mỉm cười nhạt.

"Cậu là một phần trong kế hoạch của chúng tôi từ lâu rồi, 0097.

Và cho đến giờ, cậu vẫn không biết mình là ai.

Tất cả những gì cậu làm, những gì cậu nghĩ mình có thể thay đổi, đều là một phần của trò chơi mà tôi đã sắp đặt."

Kwanghee lùi lại, đầu óc quay cuồng.

Những lời này, sự thật này khiến cậu cảm thấy như một con cờ trong trò chơi của kẻ khác.

Jeahyuk nhanh chóng đứng chắn trước mặt cậu.

"Chúng tôi sẽ kết thúc mọi chuyện ở đây.

Không ai có thể kiểm soát Kwanghee nữa."

Hyukkyu không nói gì, nhưng anh bắt đầu thao tác trên máy tính, gõ nhanh những dòng lệnh.

"Tôi đang tìm cách vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống."

Sanghyeok cười nhạt.

"Cậu nghĩ chỉ cần xóa mấy dòng lệnh là xong sao?

Ta có thể làm nhiều hơn thế."

Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ xung quanh Sanghyeok xuất hiện, bóng tối bao trùm lấy căn phòng.

Tiến sĩ Han hét lên trong giận dữ, nhưng tất cả màn hình và thiết bị xung quanh nhanh chóng bị phá hủy dưới sức mạnh của Quỷ Vương.

"Đây là kết thúc," Sanghyeok nói, ánh mắt sắc lạnh như dao.

---

Sau khi mọi thứ lắng xuống, cả nhóm đứng im, quan sát căn phòng đã hoàn toàn tan hoang.

Cơ sở của Orpheus đã bị phá hủy, và tất cả các dấu vết về quá khứ đen tối của Kwanghee cũng không còn nữa.

Kwanghee nhìn những mảnh vỡ xung quanh, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng trống rỗng.

"Chúng ta đã làm được…"

Jeahyuk nhìn cậu, nở một nụ cười.

"Không chỉ chúng ta, mà là tất cả chúng ta."

Kwanghee quay lại nhìn anh, lòng cảm thấy ấm áp.

"Cảm ơn anh… tôi đã tìm thấy những người quan tâm đến mình."

Sanghyeok bước tới, nhìn Kwanghee bằng ánh mắt nghiêm túc.

"Nhớ lấy, cậu vẫn còn cả một thế giới ngoài kia.

Và tôi luôn sẵn sàng nếu cậu cần sự trợ giúp."

Hyukkyu cũng mỉm cười nhẹ.

"Cứ tận hưởng cuộc sống đi, Kwanghee.

Đừng để quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của cậu."

--- Kết thúc chương 8 ---
 
Rr-Mắt Biển
#9


Mọi thứ đã xong.

Sau bao nhiêu sóng gió, Kwanghee cuối cùng cũng tìm được một con đường riêng cho mình.

Orpheus, những tổ chức bí ẩn, và những cơn ác mộng từ quá khứ đã không còn đe dọa cậu nữa.

Nhưng không phải tất cả đều là một sự kết thúc.

Đó là một sự khởi đầu mới.

Jeahyuk đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời hoàng hôn.

Cảm giác yên bình lạ thường bao trùm trong không gian.

Anh đã chiến đấu không chỉ vì Kwanghee mà còn vì chính bản thân mình.

Những gì họ đã vượt qua, những gì họ đã hi sinh, giờ đây đều có thể được nhìn nhận như một bước ngoặt quan trọng.

Kwanghee bước lại gần, ánh mắt đầy sự cảm kích.

"Anh biết không, tôi không nghĩ mình có thể vượt qua tất cả được.

Nhưng nhờ có anh, tôi đã có thể."

Jeahyuk quay lại, nở nụ cười nhẹ.

"Không chỉ tôi, mà tất cả chúng ta đều đã cùng nhau chiến đấu.

Nếu không có cậu, chúng ta không thể hoàn thành được."

Kwanghee im lặng, cảm giác như cả thế giới đang mở ra trước mắt mình.

Cậu đã từng là công cụ, một con bài trong tay những kẻ quyền lực.

Nhưng giờ đây, cậu tự do, tự quyết định cuộc đời mình.

---

Ngày hôm sau, cả nhóm quyết định quay về thành phố, nơi mà họ có thể bắt đầu lại từ đầu.

Hyukkyu, với những tài năng vô song trong công nghệ, đã tìm ra một cách giúp Kwanghee ẩn mình trong xã hội mà không lo sợ bị phát hiện.

Sanghyeok, với mối quan hệ và ảnh hưởng rộng lớn, đã giúp đỡ họ tìm được một nơi an toàn để sinh sống.

"Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống mới, một cuộc sống không có quá khứ, không có bóng tối," Hyukkyu nói khi tất cả ngồi cùng nhau trong một quán cà phê.

"Mỗi người trong chúng ta có quyền chọn lựa con đường của mình."

Kwanghee nhìn xung quanh, lòng cảm thấy yên tâm hơn bao giờ hết.

"Tôi muốn sống như một người bình thường.

Tôi muốn có thể làm những điều mà tôi chưa từng dám mơ tới."

Sanghyeok nhấp một ngụm cà phê, nhìn Kwanghee bằng ánh mắt sắc lạnh, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan tâm.

"Vậy thì sống đi.

Cuộc sống của cậu không còn bị ai kiểm soát nữa."

Jeahyuk cũng cười, ánh mắt nhìn Kwanghee đầy yêu thương.

"Đúng vậy, cậu xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc."

---

Ngày qua ngày, cuộc sống của họ dần trở lại bình yên.

Kwanghee tìm được một công việc mà cậu yêu thích, và Jeahyuk, dù bận rộn với những công việc kinh doanh, vẫn luôn dành thời gian cho cậu.

Họ thường xuyên cùng nhau đi du lịch, thưởng thức những khoảnh khắc bình dị mà hạnh phúc.

Hyukkyu và Sanghyeok cũng tìm được công việc phù hợp, và đôi khi lại ghé thăm, mang theo những câu chuyện thú vị.

Họ đã trở thành một gia đình, một gia đình không máu mủ nhưng gắn kết bằng sự hi sinh, lòng trung thành, và tình yêu.

Một buổi tối, khi ánh đèn mờ dần và mọi người ngồi quây quần bên nhau, Kwanghee quay sang Jeahyuk, đôi mắt long lanh.

"Anh biết không, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có được những giây phút thế này.

Cảm ơn anh vì đã luôn bên cạnh tôi."

Jeahyuk mỉm cười, nhẹ nhàng nắm tay cậu.

"Cảm ơn cậu vì đã tin tưởng tôi.

Chúng ta đã vượt qua tất cả rồi."

Cả hai nhìn nhau trong im lặng, trái tim họ hòa quyện vào nhau.

Không cần phải nói thêm lời nào, vì họ đã hiểu tất cả những gì đối phương muốn nói.

---

Thời gian trôi qua, và dù cuộc sống không bao giờ hoàn hảo, nhưng Kwanghee biết rằng cậu đã có thể tạo dựng một tương lai tươi sáng cho mình.

Cậu không còn là một đối tượng bị lợi dụng, không còn là một công cụ trong trò chơi quyền lực của những kẻ mạnh mẽ.

Cậu là chính mình.

Và quan trọng hơn, cậu đã tìm thấy tình yêu đích thực, nơi không có sự sợ hãi hay sự thao túng.

Với Jeahyuk bên cạnh, Kwanghee biết rằng tất cả những gì họ đã trải qua, dù đau đớn hay thử thách, đều là một phần của hành trình mà cậu và Jeahyuk sẽ cùng nhau tiếp tục.

Họ đã đi qua một cuộc chiến, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau xây dựng một cuộc sống mới, đầy hy vọng và tình yêu.

--- Kết thúc chương 9 ---
 
Back
Top Bottom