Cập nhật mới

Khác Rikihoon | Rạng Sáng Đỏ Máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395964000-256-k688211.jpg

Rikihoon | Rạng Sáng Đỏ Máu
Tác giả: ruby_jiji
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sunghoon là sinh viên ngành Luật, sống khép kín sau một biến cố lớn trong gia đình.

Một đêm nọ, cậu tận mắt chứng kiến một cuộc thanh trừng đẫm máu - và vô tình chạm ánh mắt với kẻ đứng đầu: Nishimura Riki - thủ lĩnh trẻ tuổi nhất của tổ chức ngầm Nhật Bản tại Hàn Quốc.

Tưởng sẽ bị giết diệt khẩu, Sunghoon không ngờ mình lại bị... giữ lại, không phải làm con tin, mà làm người của Riki.

"Tôi không thích nói lại lần hai.

Cậu là của tôi - kể từ giây phút cậu nhìn thấy tôi."

- Riki.



wattpadvn​
 
Rikihoon | Rạng Sáng Đỏ Máu
Chap 1: Lần gặp không thể trốn.


MỞ ĐẦU – CHAP 1: "LẦN GẶP KHÔNG THỂ TRỐN"

[Có thể để nhạc nền gợi ý: "Cơn đau nào rồi cũng qua – Hà Nhi" (bản chậm), hoặc "Bóng lưng anh – Lã.)]

Trời mưa.

Sunghoon chỉ định đi lấy đồ ăn đêm, nhưng lại rẽ nhầm vào con hẻm tối phía sau khu phố Itaewon.

Cậu nghe thấy tiếng la hét.

Máu văng tung tóe.

Người ngã gục.

Một người đàn ông mặc áo đen bước ra – mái tóc bạc hơi ướt mưa, mắt nhìn thẳng vào cậu, vô cảm nhưng cực kỳ nguy hiểm.

“Tôi thấy cậu rồi.”

“…”

“Giờ thì cậu định làm gì với đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều?”

Riki áp sát, trong tay còn dính máu, nhưng ngón tay lạnh buốt lại nắm lấy cổ tay Sunghoon.

“Chạy đi, nếu cậu nghĩ mình đủ nhanh.”

Sunghoon chạy.

Nhưng sáng hôm sau, cậu thức dậy trong một căn penthouse lạ.

Và… người ngồi ở sofa, nhấm rượu vang đỏ, không ai khác ngoài kẻ giết người đêm qua.

“Chạy chậm thật đấy.”

“Anh… muốn gì?”

“Cậu.”

“Tôi không phải loại người anh có thể giữ lại như một món đồ.”

“Thế thì đừng cư xử như một món đồ dễ vỡ.”

-- End chap 1--

Huhu bộ này xàm quá..

Tui đoán về sau mấy chap nó sẽ xàm hơn nữa..=))

Bộ này tui ra thứ 2,4 (19g) hàng tuần nhaa !!
 
Rikihoon | Rạng Sáng Đỏ Máu
Chap 2: "Không có cửa để chạy"


CHAP 2: “KHÔNG CÓ CỬA ĐỂ CHẠY”

(nhạc nền gợi ý: “Không thể cùng nhau suốt kiếp – Hòa Minzy (slow ver.) hoặc “Dỗi” – Phạm Đình Thái Ngân)

Sunghoon tỉnh lại với cơn đau nhức ở đầu, cả người bị quăng lên giường trong một căn phòng xa lạ – sàn đá lạnh, rèm tối kín mít, mùi gỗ đắt tiền và thuốc súng vẫn còn phảng phất.

Một chiếc áo sơ mi trắng đặt sẵn bên cạnh, cùng một mảnh giấy nhỏ:

“Thay đồ.

Ăn sáng.

Nếu cậu còn muốn sống đủ ba bữa mỗi ngày.”

Sunghoon siết chặt tay.

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Tên đó nghĩ cậu là thú cưng à?

Cậu đạp tung cửa.

Nhưng vừa bước ra, Sunghoon đụng phải một bức tường rắn chắc.

À không, là một người.

Là Riki.

Tóc hắn còn ướt.

Mắt nửa tỉnh nửa say.

Còn cởi trần.

Ừ, trần thật.

“Thay đồ chưa?” – Riki hỏi, giọng khàn khàn, lạnh như đá chạm da thịt.

“Tôi không phải người của anh.”

“Nhưng tôi không hỏi cậu có muốn hay không.”

Riki cúi xuống, gần sát mặt Sunghoon.

Cảm giác như ai đó đang lột trần cậu chỉ bằng ánh nhìn.

Tim Sunghoon đập thình thịch.

Nhưng thay vì lùi lại, cậu ngẩng đầu thách thức:

“Nếu muốn, anh cứ giết tôi đi.

Tôi không sợ.”

“Cậu nên sợ.”

“…!”

“Vì tôi sẽ không giết.

Tôi sẽ khiến cậu muốn ở lại.

Và đó mới là ác mộng.”

-- ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở CÙNG NHAU --

Sunghoon đứng trong bộ sơ mi trắng – cổ áo rộng hơn người, để lộ xương quai xanh mảnh.

Cậu bám chặt thành bàn ăn, mắt không dám nhìn người đối diện.

Riki thì thong thả cắt bánh mì, rót rượu – đúng kiểu một con cáo vờn thỏ non giữa phòng khách.

“Tôi không bỏ thuốc mê cậu.” – Riki nói đột ngột.

“Cái gì?”

“Cậu tự lăn ra ngủ trên sofa.

Tôi chỉ tốt bụng bế lên giường.”

“…”

Riki nhìn thẳng vào mắt Sunghoon, ánh nhìn như đang bóc từng lớp phòng bị của cậu.

“Cậu biết không?” – Hắn thì thầm, giọng thấp đến mức rợn da gà.

“Tôi chưa bao giờ giữ ai lại bên cạnh.

Nhưng cậu là ngoại lệ đầu tiên.”

“Tại sao?”

“Vì đôi mắt cậu đêm đó.

Chúng… gọi tên tôi.”

--End chap 2--

Chap 1-15 có thể hơi bạo, khó hiểu , xàm chút=)) Viết truyện tay cứ bị run á trời ..

Tui đổi lại lịch nha: Tối hàng tuần😭😭
 
Rikihoon | Rạng Sáng Đỏ Máu
Chap 3: "Đừng nhìn tôi như thế.."


CHAP 3: “ĐỪNG NHÌN TÔI NHƯ THẾ…”

(nhạc nền: “Tôi là ai trong em” – Lou Hoàng, hoặc “Lạc” – Rhymastic Acoustic ver.)

Tiếng mưa vẫn rơi.

Mùi rượu, gỗ, và sự kiềm chế đang dần mục nát trong căn penthouse lặng ngắt.

Sunghoon đứng bên cửa kính, nhìn xuống thành phố đang chìm trong sương.

Cậu không ngủ được.

Trong đầu chỉ hiện lại từng ánh mắt, từng cử chỉ của Riki – trơn tru đến đáng sợ, lạnh lùng đến đáng nghi ngờ.

Mà kỳ lạ, càng nhìn Riki, cậu lại càng thấy trống rỗng trong chính mình bắt đầu lấp đầy.

Bằng sợ hãi?

Bằng thứ cảm xúc gì đó… khó gọi tên.

“Không ngủ được?” – Riki bước tới, áo choàng đen lỏng lẻo, cổ áo mở rộng.

“Tôi không quen ngủ nơi lạ.”

“Muốn tôi nằm cạnh cho quen không?”

“…Anh đừng giỡn mặt.”

Riki cười nhẹ.

Nhưng mắt không hề cười.

Hắn đứng sau lưng, đưa tay chạm lên vai Sunghoon – lạnh buốt.

Cậu giật mình định gạt ra, nhưng cổ tay bị giữ lại.

“Tôi tưởng cậu cứng đầu.”

“Tôi không phải món đồ của anh.”

“Không.”

“…”

“Cậu là người duy nhất tôi muốn giữ lại bằng cảm xúc thật sự.”

Sunghoon xoay người định bỏ đi.

Sai lầm.

Riki giữ lấy cậu.

Siết chặt.

Gió ngoài cửa rít lên.

Trong phòng chỉ còn tiếng thở.

Và nhịp tim lệch pha.

“Buông tôi ra…”

“Đừng nhìn tôi như thế.”

“Tôi nhìn thế nào?”

“Như thể cậu đang run rẩy… nhưng vẫn không muốn tôi dừng lại.”

Cậu muốn đẩy hắn ra.

Nhưng bàn tay cậu lại… giữ lấy vạt áo hắn.

“Tôi ghét anh.”

“Ghét tôi… mà để tôi lại gần thế này?”

Một cái hôn.

Vội vã.

Nhưng sâu.

Riki bẻ gãy khoảng cách, như muốn khẳng định: Cậu đã là của tôi.

Từ khoảnh khắc đó.

Tiếng vải xô lệch.

Hơi thở gấp.

Những lời chống cự nghẹn lại dưới xương hàm bị giữ chặt.

Sunghoon chỉ còn biết cắn môi, mắt đỏ hoe, tay đập vào ngực hắn… nhưng càng đập, càng rơi vào vòng tay đó.

“Anh không yêu tôi.

Anh chỉ đang say chiến thắng.”

“Không, Sunghoon…”

“Tôi muốn chiếm lấy cậu, không phải để thắng – mà để không bị mất cậu vào tay bất kỳ ai khác.”

📌 END CHAP 3

----------

😭😭 hello helloooo🙂)
 
Back
Top Bottom