Hài Hước [RhyCap] Những mẩu chuyện nhỏ ngọt ngào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
375710189-256-k760007.jpg

[Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
Tác giả: __panny
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Fake situation ❗️❗️❗️
Truyện viết về cuộc sống thường ngày nhẹ nhàng, ngọt ngào cũng không kém phần thú vị của 3 ba con Quang Anh, Đức Duy, và cậu con trai Duy Anh 5 tủi 🫠🫠



rhyder​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [rhycap] người giúp việc
  • [RhyCap] Simp lỏ
  • [RhyCap] Thích ảnh dữ lắm |textfic|
  • [RhyCap] : Ghét !!!
  • [RhyCap] Sương Nguyệt
  • [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #1. Buổi sáng ồn ào


    Buổi sáng ngày đầu tuần tại một ngôi nhà nọ, Đức Duy đang nằm đo giường thì có người vào phòng kéo rèm cửa.

    Ánh sáng bất ngờ chiếu vào phòng làm cho Đức Duy chói mắt, cậu kéo chăn lên trùm đầu rồi quay lưng về phía cửa sổ.

    Bên mép giường hơi lõm xuống một chút, người nọ cất tiếng gọi Đức Duy.

    "Duy ơi..."

    Gọi câu thứ nhất chưa có ai trả lời, người bên cạnh tiếp tục gọi câu thứ hai.

    "Em bé ơi..."

    Vẫn là một khoảng không im lặng...

    "Bây giờ anh cho em hai lựa chọn, một là em dậy, hai là anh cho em nằm luôn trên giường không xuống được nữa"

    "Cho em thêm 5 phút nữa nha Quang Anh 🥺"

    Thấy người nọ có vẻ căng, Đức Duy mới miễn cưỡng bò ra từ trong chăn bày ra vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ dơ 5 ngón tay xinh xinh ra xin xỏ làm nũng với Quang Anh.

    "Không nhé, Duy Anh dậy lâu rồi kìa, con đang đợi dưới nhà đấy, dậy đi nha, anh đưa 2 ba con đi ăn sáng"

    "Em không muốn ăn sáng có được không, cho em ngủ thêm đi, ai mượn hôm qua anh hành em cơ"

    Quang Anh cười cười nhìn con cú đang nằm trên giường.

    "Thế cho anh xin lỗi bé nhá, dậy đi, còn đưa Duy Anh đi học nữa, nay Duy Anh khai giảng, không đến muộn được, hôm khác anh cho em ngủ bù sau ha"

    Quang Anh sốc chăn lên lôi Đức Duy ngồi dậy.

    "Bế em"

    Đức Duy vẫn ngồi lì trên giường dang hai tay đợi Quang Anh bế.

    Quang Anh bất lực nhìn em bé nhà mình, có vẻ như anh chiều cậu quá rồi thì phải.

    Nhưng mà chịu thôi, người mình mình chiều, mình không chiều thì đợi thằng khác vào chiều à.

    Quang Anh vòng tay xuống bế Đức Duy lên, Đức Duy nhanh chóng bám vào người Quang Anh như con gấu Koala vậy.

    Quang Anh đưa cậu vào nhà tắm cho cậu vệ sinh cá nhân.

    Trong lúc đấy Đức Duy còn tranh thủ gục lên vai Quang Anh để ngủ thêm một chút.

    "Em bé tự vệ sinh cá nhân nhé, anh ra lấy đồ cho em, xong xuống xem con trước nhé, khi nào em xong rồi xuống thì mình đi"

    Quang Anh quay đầu sang nói với cậu, anh biết là cậu đang tranh thủ ngủ nên cũng chỉ nhẹ nhàng nói chuyện, đợi Đức Duy đáp lại.

    Sau vài giây chờ đợi, cuối cùng thì Đức Duy cũng phản hồi lại Quang Anh.

    "Vâng, Quang Anh thả em xuống đi, khi nào xong thì em xuống"

    Quang Anh hài lòng nhìn em bé nhà mình, anh thả Duy xuống sau đó xoa đầu Duy một cái rồi đi ra ngoài, trong lúc Đức Duy đang mắt nhắm mắt mở đánh răng rửa mặt thì Quang Anh đã lấy xong đồ cho cậu rồi để lên giường cho cậu.

    "Anh để đồ của bé trên giường nhé"

    "Oge Quang Anh 👌🏻👌🏻"

    ____________________

    Trong khi đó ở dưới nhà, có một cậu bé nãy giờ vẫn đang chờ ba lớn lên gọi ba nhỏ thức dậy.

    Quang Anh đi từ trên nhà xuống, thấy Duy Anh đang ngồi dài trên ghế sofa dưới nhà, mặt đã sắp dài ra như cái bơm rồi.

    "Duy Anh xong chưa con"

    "Con xong lâu rồi ba, đợi mỗi ba Duy thôi, mà nãy giờ ba Duy không chịu xuống.

    Con đợi mà cổ của con sắp dài bằng cổ của mấy bạn hươu luôn rồi"

    Quang Anh bật cười với ông cụ non nhà mình, chả biết giống ai mà mới tí tuổi đã như ông cụ non rồi.

    "Ba Duy sắp xuống rồi, thế sáng nay Duy Anh muốn ăn gì nào"

    Quang Anh ngồi xuống ghế đặt Duy Anh lên đùi của mình.

    "Hmm...

    Nay con muốn ăn bún á ba, bún tim cật"

    "Có ăn hết được không nào"

    "Có chứ, con đâu phải con nít ba tuổi đâu mà không ăn hết được, con cũng đâu phải ba Duy đâu mà ăn không hết"

    "Không phải con nít ba tuổi thì là con nít 5 tuổi" Quang Anh trêu Duy Anh

    "Nào Duy Anh, ba nghe thấy đấy nhá"

    Quang Anh và Duy Anh ngẩng đầu lên thì thấy Đức Duy đã quần áo chỉnh tề đi từ trên tầng xuống.

    "Con nói có sai đâu, có lần nào mà ba Duy ăn hết đâu, toàn ba Quang Anh ăn hộ"

    "Ơ hay nhở, thế hôm nay con ăn thi với ba Duy không, chẳng nhẽ ba lại còn thua một đứa con nít 5 tuổi"

    "Ba, con không phải con nít, con lớn rồi"

    Duy Anh hậm hực nhìn Đức Duy, vừa định quay sang mách ba Quang Anh thì nhớ ra hồi nãy ba Quang Anh cũng bảo mình là con nít 5 tuổi, bé quyết định dỗi cả 2 ba luôn.

    "Nào lại dỗi, giống ai mà hay dỗi thế không biết" Đức Duy véo má Duy Anh trêu ghẹo.

    "Con của Hoàng Đức Duy ạ" Duy Anh nhanh nhảu đáp lại.

    "Được rồi, không cãi nhau nữa, muộn hết với nhau bây giờ, đi thôi"

    Đức Duy còn đang định nói lại Duy Anh thì bị Quang Anh ngăn lại, Quang Anh bế Duy Anh đứng lên đi ra xe, lúc đi còn không quên cầm cặp sách cho Duy Anh.

    "À ha, hoá ra là anh bênh thằng nhõi con đó, tôi dỗi anh bây giờ đấy" Đức Duy chạy theo sau 2 ba con Quang Anh, lúc ra ngoài vẫn nhớ phải khoá cửa nhà xong mới chạy theo.

    "Đấy thấy chưa, chẳng là con của Hoàng Đức Duy chứ còn ai vào đây nữa" Duy Anh với ra sau trêu Đức Duy.

    "Nào Duy Anh, không trêu ba Duy nữa" Quang Anh rất đau đầu với hai người này, ngày nào cũng cãi nhau, cãi qua cãi lại để anh phải can ngăn.

    Rất là mệt luôn ạ.

    ____________________

    Quang Anh hãy ra tín hiệu cầu cứu đến mọi người đi ạ, biết đâu lại có người cứu được Quang Anh 🫠
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #2. Ăn sáng


    Quang Anh đưa Đức Duy và Duy Anh đến quán quen ở ngã tư gần nhà.

    Đức Duy và Duy Anh xuống xe vào trước, còn Quang Anh thì đi đỗ xe.

    "Mấy ba con nay lại vào đây ăn sáng à"

    Vừa nhìn thấy Đức Duy dắt tay Duy Anh từ ngoài cửa bác chủ quán đã lên tiếng chào.

    Gia đình họ hay ăn sáng ở đây nên chủ quán đã quá quen mặt với 3 người bọn họ.

    Thêm vào nữa 3 người có ngoại hình rất nổi bật, lại còn rất lễ phép nên bà chủ rất thích.

    "Con chào bà Hoa ạ" Duy Anh nhanh mồm nhanh miệng cất tiếng chào

    "Con đến góp cổ phần cho bác đây" Đức Duy trêu bác chủ quán khiến nụ cười trên mặt bác càng tươi hơn.

    "Bà ơi, cho con một bát bún ạ" Duy Anh ngồi vào bàn gọi đồ.

    "Con một bát nữa ạ" Đức Duy lên tiếng.

    "Cho ba Quang Anh của con một bát nữa ạ" Duy Anh dơ tay gọi thêm sau đó quay qua nhìn Đức Duy với vẻ mặt đắc ý, ý kiểu ba thấy Duy Anh giỏi không, gọi cả đồ ăn cho ba Quang Anh nữa.

    "Í chà, giỏi quá ta" Đức Duy véo má Duy Anh cười cười khen ngợi cậu bé.

    "Ba này, suốt ngày véo má con" Duy Anh ôm cái má vừa bị Đức Duy véo mà nhăn mặt.

    "Trông vui vẻ hoà thuận quá ha" Quang Anh đi từ ngoài vào hỏi.

    "Em gọi đồ cho anh chưa" Quang Anh quay qua hỏi Đức Duy.

    "Con gọi cho ba rồi ạ" Duy Anh nhanh nhảu đáp.

    "Giỏi quá ta, giỏi như này thì phải có quà chứ nhỉ" Quang Anh nhìn Duy Anh cười nói.

    "Quà gì thế ba" Duy Anh vẻ mặt hào hứng nói.

    "Quà của Duy Anh là một nụ hôn đến từ ba Duy" Đức Duy vẫn cố trêu Duy Anh thêm 1 câu nữa.

    Đấy, lại tới nữa rồi đấy, chọc ghẹo nhau hoài.

    Quang Anh chỉ biết bất lực núp vào một góc lau thìa lau đũa cho 2 ba con nhà này.

    "Thế thôi con không cần" Nụ cười trên mặt Duy Anh tắt ngay lập tức khi nghe ba Duy nói.

    Lúc Quang Anh lau xong đưa cho 2 ba con cũng là lúc đồ ăn được mang ra, Duy Anh liền cúi đầu ăn không để ý đến Đức Duy nữa.

    "Ơ kìa cái thằng này"

    "Được rồi, em ăn đi, không cãi nhau với con nữa" Ok thôi, Quang Anh nói thế thì Đức Duy cũng bỏ qua cho ông nhõi con này vậy.

    "Ơ ba Duy có cần sẻ bớt ra không ạ, ba không được bỏ thừa đâu đấy" Thấy Đức Duy chuẩn bị ăn, Duy Anh ngẩng đầu lên khích Đức Duy.

    "Quang Anh...

    Con trai anh bắt nạt em 🥺" Đức Duy quay sang mách Quang Anh, nhìn cứ như sắp khóc đến nơi ấy.

    "Duy Anh, ba bảo con không được trêu ba Duy nữa cơ mà" Quang Anh bất lực lắm rồi, bây giờ anh chỉ muốn cho 2 người này ăn xong nhanh nhanh rồi tách ra.

    Chứ không là đầu anh sẽ nổ tung mất.

    "Thấy quyền lực của giấy đăng kí kết hôn chưa hả giấy khai sinh" Đức Duy mặt sắp song song với trời nói với Duy Anh.

    "Ba cứ trêu con đi, cuối tuần này về con mách bà"

    Duy Anh vẻ mặt thản nhiên nói.

    "Ơ kìa, ai lại chơi mách phụ huynh thế, mình lớn rồi, không chơi mách phụ huynh"

    "Ba bảo con là con nít" Duy Anh nói một câu mà Đức Duy không biết trả lời làm sao, tại hồi nãy Đức Duy nói Duy Anh là con nít thật.

    "Dừng, em ăn đi cho anh, trương hết cả lên rồi, Duy Anh sắp ăn xong rồi mà em mới ăn được mấy miếng" Đức Duy định quay qua nói với Quang Anh thì bị anh ngăn lại, cầm đũa cầm thìa trong bát Đức Duy đưa cho cậu.

    Từ nãy đến giờ cậu chỉ lo đấu võ mồm với Duy Anh không chịu ăn nên bát của Đức Duy gần như vẫn còn nguyên.

    "Đến cả anh cũng bắt nạt em 🥺" Đức Duy mặt mày phụng phịu cầm đũa cầm thìa bắt đầu ăn.

    Đấy, lại dỗi, Quang Anh đưa mắt nạt Duy Anh, cậu nhóc trêu được ba Duy thì thích thú lắm, cứ cười mãi thôi.

    Quang Anh chỉ cảm thấy bất lực toàn phần🤕.

    Quang Anh và Duy Anh ăn xong ngồi đợi Đức Duy, đến bây giờ cậu mới ăn được già nửa và bắt đầu ngắc ngứ.

    "Quang Anh ăn cho em với, em no rồi" Đức Duy quay qua cầu cứu Quang Anh.

    "Ăn cho anh thêm mấy miếng nữa đi xong anh ăn nốt cho" Quang Anh cố dụ cậu để cậu ăn thêm.

    "Không được không được, em no lắm rồi, ăn cho em đi nha..."

    Duy nhà anh ăn siêu siêu kém, hôm nay ăn được như này cũng gọi là nhiều rồi, thôi thì anh ăn nốt cho vậy.

    Quang Anh liếc sang Duy Anh, thấy Duy Anh định mở mồm trêu Đức Duy thì lập tức trừng mắt nhìn cậu bé cảnh cáo.

    Duy Anh cười cười xong cũng ngồi im.

    Trong lúc đợi Quang Anh ăn nốt cho mình, Đức Duy lấy điện thoại ra xem.

    Duy Anh thấy thế thì chạy từ bên đối diện sang ngồi cạnh bám tay dựa vào người Đức Duy.

    "Ba Duy đẹp trai cho Duy Anh xem với"

    "Lúc nãy ai trêu tôi cơ mà" Đức Duy đang cảm thấy khinh thường cậu con trai này của mình.

    "Ai vậy, ai trêu ba Duy của con, để con xử đẹp luôn cho ba Duy nhá"

    "Ranh con" Đức Duy bật cười dùng tay hẩy cằm Duy Anh một cái.

    "Ba Duy ơi bánh này ngon thế" Duy Anh thèm thuồng nhìn cái bánh trên màn hình điện thoại của Đức Duy.

    "Ngon thì sao nhở" Đức Duy chìa mặt về phía Duy Anh.

    Duy Anh biết ý lập tức thơm lên má Đức Duy một cái.

    "Ba Duy mua cho Duy Anh nhé, Duy Anh yêu ba Duy lắm"

    "Thế có mách bà nữa không"

    "Không ạ, không mách nữa"

    "Để ba xem xét nhé"

    "Yeah, yêu ba Duy nhất trên đời" Duy Anh biết mình thành công rồi, mỗi lần ba Duy nói như thế là kiểu gì Duy Anh cũng có được thứ mình muốn.

    "Đi thôi 2 em bé ơi, ba ăn xong rồi" Cuối cùng thì Quang Anh cũng đã ăn xong.

    Anh đưa Duy Anh đến trường, Đức Duy dẫn Duy Anh vào lớp còn Quang Anh thì đợi ở ngoài xe.

    "Bye bye ba Quang Anh con đi học" Nói xong Duy Anh liền nắm tay Đức Duy để cậu dẫn vào.

    "Ba Duy nhớ mua bánh cho Duy Anh nhé"

    "Biết rồi ông tướng" Đức Duy dẫn tay cậu nhóc nói.

    Quang Anh cũng vẫy tay với Duy Anh, nhìn 2 người bọn họ như này mới bình yên làm sao.

    Là Quang Anh cảm thấy bình yên, bình yên vì không phải can ngăn cãi nhau nữa.

    Nói thế thôi, chứ một ngày mà hai người này giận dỗi không nói chuyện với nhau là Quang Anh cũng cảm thấy trống vắng lắm.

    Thôi thì cãi nhau cho vui nhà vui cửa còn hơn là cứ im im.

    Xì trét lắm.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #3. Hẹn hò trốn công sở (1)


    Sau khi đưa Duy Anh đi học, Quang Anh lái xe đưa Đức Duy đi làm.

    Nói thêm một chút, hiện Quang Anh đang là Tổng Giám đốc của Tập đoàn DG, tập đoàn kinh tế có sức ảnh hưởng không nhỏ và đã có rất nhiều chi nhánh lớn nhỏ ở các tỉnh thành.

    Còn Đức Duy thì sao ạ, cậu hiện đang là trợ lý đặc biệt của Quang Anh, ngoài công việc hàng ngày ở công ty ra thì cậu còn phụ trách tất cả những thứ không liên quan đến công việc xung quanh Quang Anh.

    Gần như Quang Anh đi đâu, làm gì cũng thấy Đức Duy bên cạnh.

    Các cuộc họp lớn nhỏ trong công ty, có Quang Anh thì không thể không có Đức Duy.

    Đi gặp đối tác á, có Đức Duy đi cùng là bình thường, không có mới lạ.

    Đi tiệc thì sao, tất nhiên là phải có Đức Duy rồi.

    Ngày thường muốn gặp mặt Giám đốc Quang Anh cũng phải thông qua Đức Duy thông báo.

    Mọi người trong công ty đã quá quen với những hình ảnh này rồi.

    Làm cùng công ty, là trợ lý đặc biệt lúc nào cũng kè kè bên cạnh nhưng không ai trong công ty nói gì họ cả.

    Bởi vì họ biết Giám đốc Quang Anh nhà họ đã kết hôn và có con rồi.

    Nhưng họ không hề biết đối tượng kết hôn trên giấy tờ hợp pháp của Quang Anh lại là Đức Duy.

    Mọi người không biết không phải là vì Quang Anh muốn giấu hay gì hết, mà người muốn giấu lại là Đức Duy.

    Duy nói không muốn bị thành tâm điểm của dư luận, là nhân vật chính trong các cuộc thảo luận của mọi người trong công ty.

    Sở dĩ mọi người không bàn ra tán vào cho dù Đức Duy có được nhiều đặc cách hơn bình thường cũng là vì cả Giám đốc Quang Anh và Đức Duy nhìn qua đều là người vô cùng đứng đắn, sẽ không giống kiểu vụng trộm sau lưng người khác.

    Hơn nữa khi ở công ty họ cũng cư xử giống như cấp trên cấp dưới không hơn không kém.

    Và quan trọng là do Đức Duy cũng rất ngoan xinh yêu nên mọi người thà tin 1 tin vịt không có thật chứ không đời nào tin Đức Duy sẽ đi phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác.

    Với lại Đức Duy làm việc rất thông minh, việc gì khó đã có Đức Duy, cậu sẽ đưa ra được giải pháp thích đáng, mọi người tin vào năng lực của Duy.

    _____________________

    Quang Anh đưa Đức Duy đến gần công ty rồi dừng xe lại.

    "Sao em phải khổ thế, cứ để anh đưa đến tận nơi không được sao" Quang Anh tay chống cằm nghiêng người về phía Đức Duy hỏi.

    "Nấu nâu, em không thích, em thích như hiện tại hơn.

    Thế nhé, em đi trước đây.

    Chúc Giám đốc một ngày tốt lành" Đức Duy hôn lên môi Quang Anh một cái rồi mở cửa xuống xe.

    Quang Anh ngồi trên xe đăm chiêu nhìn theo em yêu của mình.

    Đức Duy đi được một đoạn rồi Quang Anh mới khởi động xe để di chuyển.

    Lúc đến dưới thang máy công ty, Đức Duy thấy Quang Anh đang đứng cùng với vài nhân viên khác.

    Cậu liền tiến lên chào hỏi mọi người.

    "Em chào Giám đốc, chào mọi người ạ, chúc mọi người một buổi sáng tốt lành" Đức Duy tươi cười chào hỏi mọi người.

    Mọi người nói chuyện lại với Đức Duy.

    Quang Anh nhìn Đức Duy một lúc, ngay khi vừa định mở miệng nói thì thang máy đến, mọi người nhanh chóng chen chúc vào.

    Bởi vì đang là giờ đi làm nên thang máy rất đông, Quang Anh bị ép vào một góc nhìn em nhà mình nói chuyện với đồng nghiệp.

    //Lại bơ mình rồi// Quang Anh ủ rũ nghĩ

    Thang máy dần lên cao, mọi người bên trong cũng đã ra hết, chỉ còn lại anh và Duy.

    Quang Anh định tiến lên với em nhà mình thì đột nhiên Duy quay lại cười với Quang Anh.

    "Giám đốc, trong thang máy có camera đấy ạ" Em nhà hắn lại còn cảnh cáo hắn nữa cơ đấy.

    Quang Anh nhìn lên cam, mặt buồn đến không thể buồn hơn.

    Người của mình đứng sờ sờ ở trước mặt mà mình lại không được động vào.

    Nếu biết trước có kết quả thế này thì hồi trước em đòi không công khai hắn sẽ kịch liệt phản đối.

    Nghĩ lại vẫn thấy cay.

    Thang máy dừng lại ở tầng cao nhất, cửa vừa mở đã thấy có người đứng sẵn ở ngoài để đợi.

    Là thư ký của Quang Anh, Nguyễn Ngọc Mai.

    Ngày nào chị ta cũng đợi sẵn ở cửa thang máy, chỉ đợi Quang Anh lên đến nơi là đi theo sau báo cáo lịch trình công việc trong ngày.

    Đức Duy liếc chị ta một cái rồi quay người đi về phía phòng trà.

    Công việc đầu tiên trong ngày của Đức Duy là pha cà phê cho Giám đốc, sau đó mới bắt đầu làm việc.

    Đức Duy cứ đăm chiêu suy nghĩ gì đó, đến nỗi mà suýt nữa thì cốc cà phê bị tràn ra ngoài.

    Cậu giật mình tắt máy nhấc cốc ra, vì nhấc ra hơi vội nên có vài giọt cà phê đã rơi ra tay cậu.

    Mấy ngón tay trắng nõn nhanh chóng đỏ lên vì nóng, Đức Duy thở dài rửa lại tay sau đó thì bê cốc cà phê ra

    Lúc Đức Duy vào phòng, thư ký đã báo cáo xong và đang đứng đợi Quang Anh.

    "Báo lại với trưởng phòng Long làm lại bản kế hoạch này cho tôi, như này mà cũng nộp được.

    Còn nữa, bảo với Phó Giám đốc Dương, nhắm làm được thì làm cho đàng hoàng, còn không thì để cho người khác làm"

    Đức Duy nhìn Quang Anh mặt căng hơn dây đàn đang xem tài liệu trên bàn, vừa xem vừa nói lại với thư ký.

    Chị thư ký cũng có vẻ căng à, mà là căng thẳng, sáng ngày ra chưa kịp ăn gì đã bị ăn chửi.

    Đức Duy thấy có hơi buồn cười ở trong lòng.

    "Giám đốc, cà phê của anh"

    "Cảm ơn Duy" Ngay từ lúc cậu bước vào anh đã để ý đến cậu, lúc cậu đặt cốc cà phê trên bàn anh có liếc qua tay cậu rồi nhìn lên cậu.

    Vẻ mặt lúc anh nhìn Duy nó mới dịu đi hẳn, như kiểu người lúc nãy còn cáu gắt không phải là anh vậy.

    Đức Duy nhìn Quang Anh một cái, sau lại liếc sang thư ký Mai một cái rồi mang vẻ mặt thản nhiên đi ra ngoài.

    Như đã nói vì là trợ lí đặc biệt và có đặc cách nên bàn làm việc của cậu được xếp ngay ngoài cửa phòng Giám đốc, vì thế nên lúc ra ngoài ngồi xuống bàn làm việc cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng mắng chửi văng vẳng bên trong căn phòng kia.

    "Ai chà, căng à, mới sáng ngày ra" Đức Duy chẹp miệng một cái rồi bắt đầu công việc của mình.

    ____________________

    Chap này hơi dài dòng, tại tui đang muốn giải thích một chút, tui sẽ bù lại cho mọi người chap sau ngọt hơn ạ 😘

    P/s: tui đang bị mê bài You của nhóm ebe í 💝
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #4. Hẹn hò trốn công sở (2)


    Sau nửa tiếng quát mắng ở trong phòng, cuối cùng những âm thanh đó cũng dừng lại.

    Thư ký Mai bước ra khỏi phòng với gương mặt còn đen hơn cả đít nồi.

    "Duy, em đang làm gì đấy, ai cho em dùng điện thoại trong giờ" Ngọc Mai vừa nhìn thấy Đức Duy đã lên tiếng quát mắng.

    "Ơ chị quên à, sếp đặc cách cho em được dùng điện thoại trong trường hợp khẩn cấp mà" Đức Duy vẻ mặt vô tội nói.

    Đức Duy biết thừa là Ngọc Mai không hề ưa cậu.

    Không phải mình cậu biết, mà cả cái công ty này đều biết.

    Quang Anh làm việc ở công ty được 7 năm thì chị ta cũng làm được 6 năm.

    Nghe mọi người trong công ty nói là chị ta thích Quang Anh từ những ngày đầu làm việc ở đây.

    Cố gắng 3 năm mới lên được chức thư ký của Quang Anh, vậy mà cậu mới vào công ty được hơn 4 năm, mới làm việc được 1 năm đã được lên chức trợ lí đặc biệt của Quang Anh.

    Ghét lắm chứ chả đùa.

    "Giờ này thì có việc gì khẩn cấp, đừng có mà vớ vẩn, có tin chị báo với sếp không"

    "Chị báo đi ạ, nhưng mà em nói trước cho chị biết, trường hợp của em có liên quan đến con của sếp đấy ạ" Đức Duy nói thật mà, cô giáo của Duy Anh đang báo với mọi người những điều cần thiết cho buổi ngoại khoá vào cuối tuần này.

    Trường của Duy Anh thường xuyên tổ chức hoạt động ngoại khoá cho các bé vào tuần sau khai giảng để nâng cao kỹ năng mềm cho các bé.

    Cô giáo của Duy Anh thông báo năm nay trường sẽ tổ chức dã ngoại 2 ngày 1 đêm cho các bé, và tất nhiên là sẽ phải có phụ huynh đi cùng để trông nom và chăm sóc các bé.

    "Em đừng để chị biết được em lấy sếp ra để làm cái cớ" Ngọc Mai nheo mắt nhìn Đức Duy.

    "Tuỳ chị thôi, tin thì tin mà không tin thì chị có thể báo sếp" Đức Duy nhún vai, vẻ mặt thản nhiên nói.

    Ngọc Mai nhìn chằm chằm Đức Duy thêm một lúc nữa.

    Biết mình không thể làm gì cậu nên liền quay người bỏ đi.

    Ngọc Mai đã từng thấy Đức Duy xử lý việc nhà cho Quang Anh vài lần, tuy lần này không biết cậu đang nói thật hay nói dối nhưng tốt nhất là không nên làm lớn chuyện để rồi đến tai Quang Anh.

    Bởi vì Quang Anh ghét nhất là gây sự, làm mất đoàn kết ở công ty nên Ngọc Mai sẽ không dại đâu mà làm điều ngu ngốc.

    Thật ra lúc nãy Đức Duy chưa hề làm gì cả, cô giáo chỉ vừa mới thông báo, cậu cầm điện thoại lên xem còn chưa kịp đọc xong thông báo thì chị ta ra.

    Chưa biết đầu đuôi thế nào đã mắng Đức Duy nên cậu cố tình chọc tức chị ta cho vui nhà vui cửa vậy.

    ____________________

    Đến nửa buổi, Quang Anh gọi Đức Duy vào phòng thông qua điện thoại của công ty.

    "Sếp gọi em ạ" Đức Duy đứng trước bàn làm việc của Quang Anh nói.

    "Em có đói không, anh đặt đồ cho em ăn nhé" Thấy Đức Duy bước vào, Quang Anh đứng lên kéo cậu sang ghế sofa ở bên cạnh.

    "Thôi em không đói, không cần đâu, hồi sáng ăn hơi nhiều, em vẫn hơi no" Quang Anh nhìn Đức Duy, sáng nay cậu ăn nhiều hơn bình thường thật.

    "Thế anh đặt nước cho em nhé, em uống gì" Quang Anh cầm điện thoại mở app đặt đồ ăn.

    "Không, em không muốn, em không muốn ăn uống gì hết" Đức Duy ghì tay Quang Anh lại để anh không làm thêm được gì nữa.

    Quang Anh nhìn xuống tay Đức Duy, thấy vết đỏ trên tay cậu, anh nhẹ nhàng xoa tay cậu.

    Lúc sáng cậu mang cà phê vào anh đã để ý đến vết đỏ trên tay cậu.

    Nhưng do lúc đó thư ký Mai còn ở trong phòng nên anh không làm gì được.

    "Sáng nay pha cà phê cho anh bị bỏng hả" Đức Duy đang lướt đọc lại thông báo lúc sáng thấy anh hỏi thì ngẩng đầu lên nhìn.

    "Có một chút" Đức Duy trả lời qua loa rồi lại nhìn vào điện thoại.

    "Cô giáo của Duy Anh báo là cuối tuần này có dã ngoại cho các bé đấy" Đức Duy dơ điện thoại lên cho Quang Anh xem.

    Quang Anh nhìn lướt qua điện thoại một lúc rồi đứng dậy đi về phía bàn làm việc, Đức Duy cũng thu điện thoại về phía mình.

    "Đi ở đâu đấy?"

    "Cô bảo là lên núi, chắc sắp tới sẽ phải dành ra một buổi đi mua đồ dã ngoại thôi.

    À đúng rồi, có cả nhà anh An cũng đi đấy" Đức Duy ngẩng đầu lên nhìn Quang Anh đang đi về phía mình, trên tay còn cầm thêm một tuýp thuốc mỡ, chả biết lấy đâu ra.

    "An nào?

    An khờ á?"

    Quang Anh ngồi xuống cạnh cậu hỏi, tay thì cầm lấy tay cậu bóp ra một ít thuốc mỡ bôi lên chỗ đang bị đỏ kia.

    "Anh nói thế mà để anh An biết là anh ý lại ngậu lên cho xem" Đức Duy bật cười với cách gọi của Quang Anh.

    "Thì kệ nó chứ, nó làm gì được anh" Quang Anh nắp lại tuýp thuốc mỡ để lên bàn uống nước.

    "Để em nghĩ xem cần mua những gì.

    Thôi em ra ngoài trước đây, ở đây cũng lâu rồi, lâu quá mọi người lại đồn em có tư tình với sếp, tạm biệt sếp" Đức Duy hôn lên môi Quang Anh một cái đứng dậy đi ra ngoài.

    //Thì có tư tình thật mà// Quang Anh khổ sở nghĩ.

    ____________________

    Trưa đến, mọi người đã dần dần nghỉ ngơi để đi ăn trưa, chỉ có Đức Duy nhà ta là vẫn còn ngồi gõ máy tính.

    "Alo, văn phòng Tổng Giám đốc xin nghe ạ" Có điện thoại đến, Đức Duy nhấc máy kẹp vào vai rồi tiếp tục công việc.

    "Là anh đây, đang làm gì đấy, chưa nghỉ à, vào đây ăn trưa với anh" Ở đầu dây bên kia, Quang Anh vẫn nghe thấy tiếng cạch cạch của bàn phím thì lên tiếng hỏi.

    "Em chưa, sắp xong rồi, đợi em 5 phút nữa, thế nhé" Còn chưa đợi Quang Anh nói gì, Đức Duy đã dập máy.

    Đúng 5 phút sau, lại có điện thoại gọi đến, Đức Duy đã biết là ai gọi nên không nghe, cậu đánh nốt mấy chữ cuối cùng rồi ấn enter, vừa đúng lúc tiếng điện thoại cũng ngắt.

    Đức Duy vươn vai một cái rồi cầm điện thoại đứng dậy đi vào phòng Giám đốc.

    "Em đến rồi sếp ơi" Đức Duy niềm nở chạy đến cạnh Quang Anh.

    Quang Anh đang nghịch điện thoại, thấy cậu vào anh liền bỏ qua một bên.

    "Sao anh gọi mà em không nghe vậy" Quang Anh ôm eo cậu, hôn lên má cậu một cái.

    "Anh cũng phải từ từ chứ, đã bảo đợi em xong rồi mà cứ gọi"

    "Thế bây giờ em muốn ăn gì.

    Cơm tấm nhé, hay cơm gà, hay ra ngoài ăn"

    "Không, nay em không muốn ăn cơm, em muốn ăn khoai tây chiên cơ"

    Quang Anh nhăn mặt "Ăn khoai không thì sao mà no được, ăn cơm nhé, anh đặt cả cơm cho"

    "Em ăn không hết đâu"

    "Thế anh đặt em ăn cùng anh nhé"

    "Vậy thì được"

    "Em uống nước gì không, anh đặt luôn cho" Quang Anh lướt điện thoại xem đồ ăn, vừa xem vừa hỏi Đức Duy.

    "Em sao cũng được" Đức Duy còn đang bận nghịch điện thoại rồi.

    Đặt đồ xong, Quang Anh quay qua thấy cậu đang chăm chú nhắn tin với ai đó, anh ôm eo dựa vào người cậu nhìn vào màn hình điện thoại hỏi.

    "Em đang nhắn tin với ai đấy?"

    "Với anh An á, em đang hẹn ảnh đi mua đồ dã ngoại" Đức Duy nói nhưng tay vẫn không ngừng nhắn tin.

    "Ơ con bé nhà thằng An học cùng trường với Duy Anh thật á"

    "Chú này chả quan tâm gì đến cháu cả, khéo giờ cháu nó tên gì bao nhiêu tuổi còn chả biết ấy chớ" Đức Duy khinh khỉnh nói.

    "Sao lại không, con bé Bông nhà thằng An dễ thương như thế mà sao không nhớ cho được, dễ thương hơn thằng cha nó nhiều" Quang Anh đang cảm thấy khinh bỉ với Thành An.

    "Anh nói lại đi, để em ghi âm gửi anh An" Đức Duy ấn vào nút ghi âm đợi Quang Anh nói.

    "Sợ gì mà không nói.

    An khờ, An ngơ, An chả dễ thương tí nào" Quang Anh nói xong, Đức Duy nhấn thả voice chat.

    Ngay sau đó trên màn hình xuất hiện thêm một dòng voice chat khác.

    "An làm gì Quang Anh chưa mà Quang Anh này kia với An"

    "Đó thấy chưa, nghe cái giọng thôi là đã thấy khờ rồi" Quang Anh khẳng định lại một lần nữa.

    "Thôi, đừng có trêu ảnh nữa, dỗi nữa là mệt anh Hùng đấy" Đức Duy lên tiếng ngăn cản.

    Duy đã nói rồi thì Quang Anh cũng không trêu nữa, anh im lặng ngồi ôm cậu, nhìn cậu bàn bạc với An về buổi dã ngoại cuối tuần này.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #5. Hẹn hò trốn công sở (3)


    Ngồi thêm một lúc nữa thì có người gọi Quang Anh xuống nhận đồ.

    "Để em xuống lấy cho" Đức Duy vất điện thoại lại cho Quang Anh rồi đứng dậy.

    "Thôi, em ngồi đây đi, anh lấy cho" Quang Anh kéo cậu ngồi lại xuống ghế.

    "No no, ai lại để sếp xuống lấy đồ ăn cho nhân viên bao giờ, anh ngồi im đây đi" Không đợi Quang Anh nói tiếp, Đức Duy đã nhanh chóng chạy ra ngoài.

    ____________________

    "Ơ hello anh chị, giờ mọi người mới đi ăn á" Đức Duy lấy đồ ăn xong quay lại thì gặp mấy người ở phòng thư ký, đương nhiên là có cả chị Ngọc Mai thân yêu của Đức Duy rồi.

    "Ừ đúng rồi, giờ anh chị mới xong việc, Duy đặt đồ hả" Một người trong số đó lên tiếng.

    "Vâng ạ, mọi người đi ăn ở đâu đấy"

    "Tụi chị đi ăn ở quán đồ Hoa mới mở ở gần công ty mình ấy"

    "Thế ạ, thế anh chị đi ăn rồi về review cho em với nha" Đức Duy nháy mắt với mọi người.

    "Tất nhiên rồi, thế bọn chị đi trước nhé, bye bye Duy" Mọi người đi rồi, Duy cũng phải quay lại thôi.

    ____________________

    "Eo ôi Duy dễ thương nhờ, tao ước gì thằng em tao ở nhà dễ thương bằng một nửa của Duy thôi thì nó muốn cái gì tao cũng chiều"

    "Thôi đi bà ơi, em bà nó hỗn như cái đồ ranh ấy, sao mà ngoan bằng Duy được"

    "Thế mới gọi là ước, chứ không thì nói làm gì"

    Mọi người cứ mải nói chuyện mà không để ý ở bên cạnh mặt của Ngọc Mai đã đen đến không thế đen hơn.

    Trưa nay Đức Duy lại ăn cơm với Quang Anh, càng nghĩ càng thấy khó chịu.

    Mà càng nghĩ lại càng thấy không đúng, kể cả có là trợ lí đặc biệt đi chăng nữa thì cũng có ít ai ăn cơm cùng sếp trong phòng làm việc như thế.

    Ngọc Mai đã cảm thấy nghi ngờ mối quan hệ của bọn họ rất lâu rồi nhưng không dám làm gì manh động.

    Chắc chắn sẽ có ngày Ngọc Mai vạch mặt cái tên Đức Duy mà mọi người lúc nào cũng khen là ngoan ngoãn dễ thương kia, để cho mọi người biết bộ mặt thật của cậu ta.

    ____________________

    "Em đi lâu thế, phải đợi à" Quang Anh nghe thấy tiếng mở cửa thì ngẩng đầu lên hỏi.

    "Đâu, em gặp mấy anh chị thư ký ở dưới sảnh nên có nói chuyện một chút" Đức Duy ngồi xuống gỡ mấy túi đồ ăn ra.

    Cậu bỏ hộp cơm sang cho Quang Anh rồi lấy hộp khoai về phía mình.

    "Từ từ, ăn cơm đã xong mới được ăn khoai" Quang Anh thấy cậu cầm đến miếng khoai thì ghì tay cậu lại, lấy giấy ăn đưa cho cậu lau tay rồi bắt cậu ăn cơm.

    "Ơ em muốn ăn khoai trước mà 🥺.

    Nha 🥺.

    Quang Anh nha 🥺"

    //Cứ như này thì ai mà chịu được cơ chứ//

    "Được rồi, thua em luôn, đây anh đút cho, tay anh đang bẩn sẵn rồi" Quang Anh chấm một ít sốt rồi đưa đến bên miệng cho cậu, Đức Duy cũng hợp tác há miệng ăn.

    Đến miếng thứ hai, cậu vừa mới há miệng chuẩn bị ăn thì Quang Anh lại ăn mất, Đức Duy đang xem điện thoại cũng phải ngẩng đầu lên nhìn.

    Quê nha, Đức Duy với tay lấy cốc nước bên cạnh uống một ngụm cho đỡ quê.

    Ở một góc Đức Duy không nhìn thấy, Quang Anh đang mỉm cười đầy khoái chí, cứ như này bảo sao hay bị trêu.

    Miếng tiếp theo, Đức Duy nhìn theo tay Quang Anh chấm sốt rồi đưa đến chỗ mình, cậu vừa há miệng ra thì Quang Anh lại tiếp tục ăn mất.

    Thôi rồi, lại bị trêu, nhìn cái điệu cười kia là biết.

    Đức Duy đánh lên vai Quang Anh một cái "Sao anh cứ trêu em thế"

    Quang Anh bật cười "Đây, của em đây"

    Anh đưa miếng khoai đến bên miệng Đức Duy, lần này Đức Duy giữ tay anh lại để anh không ăn mất được nữa.

    "Coi kìa coi kìa, ăn được miếng khoai mà mặt đắc ý vậy" Quang Anh trêu Đức Duy.

    "Nào anh ơi, em dỗi đấy"

    Chịu rồi, Duy đã nói thế rồi thì Quang Anh cũng chịu thôi chứ biết sao giờ, trêu nữa dỗi nữa là dỗ mệt nữa.

    "Quang Anh, anh biết phim này không" Đức Duy quay điện thoại ra cho Quang Anh xem.

    "Đâu phim nào?"

    Quang Anh buộc gọn hộp khoai đã hết bỏ sang một bên.

    "Chảiiii" Đức Duy nhìn Quang Anh, vẻ mặt đầy mong đợi.

    "Mua" Quang Anh ngay lập tức đáp lại Đức Duy.

    "Á há há, cũng bắt trend nhanh dữ ha"

    "Ủa bé, trend từ thời nào rồi mà bé.

    Nào, bỏ điện thoại ra ăn cơm đã" Quang Anh lấy điện thoại từ tay Đức Duy bỏ sang một bên.

    Dạo này Duy nhà anh đang trong giai đoạn lười ăn.

    Chả hiểu sao cơ mà sẽ có một khoảng thời gian Duy nhà anh sẽ ăn rất khoẻ, nhưng bù lại sau đó sẽ là một khoảng thời gian bị lười ăn.

    Và đây chính là giai đoạn lười ăn của ẻm.

    "Sếp ơi, mấy nữa sếp cho em xin nghỉ một buổi để em đi mua đồ dã ngoại cho con nhà em nhé sếp" Đức Duy vừa ăn vừa nói.

    "Em ăn hết chỗ cơm này cho anh anh cho em nghỉ từ giờ đến cuối tuần luôn cũng được" Quang Anh đưa thìa cơm đến bên miệng Đức Duy.

    "Thôi em không cần, em chỉ cần xin nghỉ một buổi thôi, còn chỗ cơm này sếp giữ lại mà ăn đi, em ăn không nổi" Đức Duy đẩy tay Quang Anh ra rồi cầm nước lên uống.

    "Nào, mới ăn được có mấy miếng, ăn cho anh thêm mấy miếng nữa đi"

    "Thôi ăn thế thôi, em uống hết cốc nước này nữa là no lắm rồi, anh ăn nốt đi, em ăn không nổi" Đức Duy lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không ăn thêm một miếng nào nữa.

    Quang Anh cũng chỉ biết thở dài bất lực.

    Quang Anh ăn nốt chỗ cơm còn lại, còn Đức Duy ngồi bên cạnh xem điện thoại đợi Quang Anh ăn xong.

    "Để em xem tuần này có hôm nào trống lịch một chút để em nghỉ" Đức Duy lướt xem lịch trình của Quang Anh.

    "Em thích nghỉ hôm nào chẳng được, không cần xem lịch đâu"

    "Thôi, em là con người của sự chuyên nghiệp mà, làm gì cũng phải có bài bản, nghỉ cũng phải nghỉ vào hôm sếp trống lịch chứ"

    "Em học ai mà em sĩ quá vậy"

    "Để xem nào" Đức Duy ngẫm nghĩ một lúc.

    "Em xin nghỉ chiều thứ 5 nhé"

    "Duyệt" Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần là thứ mà Duy muốn Quang Anh đều có thể cho cậu.

    ____________________

    Rõ là rảnh cả ngày nhưng mà đến tối muộn mới có hứng để viết ấy 🫠
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #6. Tan làm, đón Duy Anh


    Buổi chiều tan làm, Đức Duy đứng đợi Quang Anh ở chỗ lúc sáng tạm biệt.

    Mà đứng mãi đứng mãi không thấy Quang Anh ra, vừa định lấy điện thoại ra gọi thì có một chiếc xe dừng ngay trước mặt cậu.

    Kính xe từ từ hạ xuống.

    "Đang đợi ai à em trai xinh đẹp" Gương mặt Quang Anh từ từ hiện ra với một nụ cười đểu ơi là đểu.

    Quang Anh biết là mình đã để cậu đợi hơi lâu nên mới cố tình bày trò trêu chọc cậu.

    "Em đang đợi chồng em tới đón ạ, mà mãi chẳng thấy chồng em đâu" Đức Duy ngó nghiêng xung quanh, phối hợp đùa lại với anh.

    "Thế đi với anh không, bỏ chồng em đi, theo anh" Quang Anh nhếch mày cười cười nói.

    "Thôi, chồng em đánh đấy" Đức Duy giả vờ quay người từ chối.

    "Em không phải lo, chồng em mà làm gì em anh xử đẹp nó luôn"

    "Thật nhé"

    "Trước giờ thằng này không biết nói đùa là gì"

    "Thế thì đi thôi" Đức Duy cười khoái chí rồi xoay người mở cửa bước lên xe.

    "Thế bây giờ em muốn đi đâu nào?"

    Quang Anh chống tay nghiêng người về phía cậu hỏi.

    "Hmm...

    Để em nghĩ xem nhé.

    Hay anh đưa em đi đón con em trước đi"

    "Được luôn, nổ cho anh cái địa chỉ nào" Quang Anh thu người lại khởi động xe.

    Đức Duy cũng đọc cho anh một địa chỉ, anh điều chỉnh lại tư thế ngồi rồi bắt đầu chuyển bánh.

    ____________________

    Lúc Đức Duy đến đón Duy Anh, cậu bé vẫn còn mải ngồi chơi với các bạn trong lớp nên không hề hay biết, phải đợi đến lúc cô giáo gọi đến Duy Anh mới để ý mà chạy ra.

    Quãng đường từ trường trở về nhà, Duy Anh nói siêu siêu nhiều.

    Từ hôm nay lớp có bạn nào nghỉ, nghỉ vì lí do gì, sáng nay học gì, trưa nay ăn gì, ngủ như thế nào, chiều cô cho múa hát ra làm sao, Duy Anh cứ thế kể liên tục không ngừng nghỉ.

    Chả hiểu thằng nhóc này lấy đâu ra lắm năng lượng để nói nhiều được như thế.

    Đức Duy và Quang Anh cũng chỉ tiếp lời được cậu nhóc mấy câu, sau đó thì tự Duy Anh cứ thao thao bất tuyệt ngồi nói một mình.

    Đức Duy quay qua nhìn anh, vẻ mặt đầy sự bất lực.

    Ca này thì Quang Anh cũng chịu thôi, nói nhiều quá, anh không nói lại được.

    Chả hiểu giống ai mà nói nhiều thế không biết.

    "À đúng rồi, hôm nay cô Dương bảo với tụi con là cuối tuần này có dã ngoại, ba Quang Anh với ba Duy cho con đi nha" Vừa mới ngưng chưa được bao lâu, Duy Anh lại tiếp tục nói tiếp.

    "Con có ngoan không mà đòi đi" Đức Duy quay người lại nói chuyện với Duy Anh.

    "Con ngoan mà, con ngoan nhất lớp luôn đấy.

    Không tin ba cứ hỏi cô Dương mà xem"

    "Thế á, thế để tối ba hỏi cô Dương xem có thật không nhé"

    "Vâng, ba cứ hỏi đi, chắc chắn là con ngoan nhất lớp luôn" Duy Anh trả lời cậu với vẻ mặt chắc nịch.

    ____________________

    Vừa trở về nhà, hai ba con nhà Đức Duy và Duy Anh liền ngồi thụp xuống ghế sofa, mặt mũi thì đầy vẻ mệt mỏi.

    Một người mệt vì nói nhiều, còn một người mệt vì nghe người nói nhiều nói.

    Quang Anh đứng ở ngoài cửa thay giày nhìn thấy cảnh này thì cảm thấy rất buồn cười.

    Hai người này cứ như copy paste ra ấy.

    Giống nhau đến thế là cùng.

    "Ơ ba Duy, ba quên không mua bánh cho con à" Nhớ ra điều quan trọng, Duy Anh liền bật dậy từ ghế để hỏi cậu.

    "Tí nữa ăn cơm xong ba đưa con đi mua, con thích mua gì thì mua" Đức Duy dựa vào ghế nhắm mắt trả lời.

    "Yeah, yêu ba Duy, thế con lên đi tắm trước đây nhé, tắm xong rồi ăn cơm, xong rồi ba Duy sẽ đưa Duy Anh đi mua bánh" Duy Anh nhanh chóng nhảy xuống ghế rồi chạy lên tầng, vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng mấy câu.

    "Sao thế, mệt lắm hả" Quang Anh vất chìa khoá lên bàn rồi ngồi xuống cạnh cậu.

    "Con anh nói nhiều quá làm em đau đầu" Đức Duy nhắm mắt dựa vào vai anh.

    "Đau lắm hả" Quang Anh xoa xoa thái dương giúp cậu thư giãn.

    "Ừm" Đức Duy ậm ừ gật đầu.

    "Thế em ngồi đây nghỉ ngơi thêm một lúc đi để anh đi nấu cơm cho.

    Tối nay em muốn ăn gì?"

    Quang Anh vẫn xoa xoa đầu cho cậu hỏi han.

    "Ah, em muốn ăn sườn" Đột nhiên Đức Duy ngồi bật dậy từ người anh.

    "Nào từ từ thôi, làm gì mà vội thế.

    Em muốn ăn sườn hả, thế thì chắc phải đi siêu thị mua thôi, nhà mình không có sẵn sườn rồi"

    "Thế đợi em, em lên tắm rồi mình đi mua" Đức Duy nhanh chóng nhảy xuống ghế chạy lên tầng.

    "Từ từ thôi, ngã bây giờ.

    Anh có giục em đâu mà em vội thế" Quang Anh nhìn cậu chạy lên tầng, rồi lại nghĩ đến Duy Anh hồi nãy.

    Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, tính cách của hai người họ có khác gì nhau đâu.

    Ngay sau đó Quang Anh cũng lên lấy quần áo rồi xuống nhà tắm ở tầng 1 để tắm.

    Lúc anh ra, hai người kia đã ngồi sẵn ở ghế sofa cười đùa với nhau rồi.

    "Hôm nay 2 ba con nhanh nhẹn quá ta, đã xong hết rồi cơ à" Quang Anh tiến gần lại hai người họ, hai người ngồi trên ghế đang cười đùa với nhau nghe thấy tiếng Quang Anh thì cùng lúc quay lại.

    "Ba Quang Anh xong rồi, mình đi thôi" Duy Anh chạy xuống nắm tay Quang Anh kéo tới trước mặt Đức Duy.

    "Nào từ từ đã Duy Anh, đợi ba lên lấy đồ đã" Quang Anh cản Duy Anh lại rồi quay người đi lên tầng.

    Lúc anh xuống, hai người họ đã thay sẵn giày dép, cầm chìa khoá đợi anh ở cửa.

    Đi siêu thị thôi mà, vui đến thế cơ à.

    Niềm vui của trẻ con thì Quang Anh chịu, không thể hiểu được😶.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #7. Đi chợ, anh ghen à


    Ba người dắt díu nhau đến trung tâm thương mại cách nhà 2km.

    Ban đầu Quang Anh đưa hai con người kia đến mini mart gần nhà, nhưng có vẻ như cái mini mart này không đủ thoả mãn cho cái sự mua sắm của hai ba con nhà này nên Quang Anh lại phải quay lại lấy xe đưa họ đi xa hơn, nơi có đủ các thứ mà họ muốn mua.

    "Duy Anh nhớ đi theo ba đấy nhé, không được chạy lung tung đâu đấy" Đức Duy quay lại nhắc nhở cậu bé.

    "Vângg"

    Ba người nhanh chóng tiến vào, Đức Duy nắm tay Duy Anh đi phía trước, Quang Anh đẩy xe đi phía sau.

    "Để xem nào, thịt sườn, thịt sườn, hình như ở phía bên kia thì phải" Đức Duy nhớ lại chỗ bày thịt sườn sau đó kéo Duy Anh đi, Quang Anh cũng ngay lập tức đẩy xe đi theo phía sau.

    "Tiếp theo là mua nguyên liệu, Quang Anh, anh mua nhé" Đức Duy ngẫm nghĩ sau đó quay lại nói với Quang Anh.

    Anh nghe thấy thế thì bật cười, trước giờ ở nhà cậu không nấu ăn, toàn là anh nấu cậu ăn nên tất nhiên cậu sẽ không biết phải mua những gì rồi.

    Hồi nãy cậu lanh chanh đi chọn đồ, anh cũng im lặng đi theo sau cậu.

    Nhưng bởi vì không có kinh nghiệm đi chợ nên cậu không hề biết chọn đồ tươi, khay thịt mà cậu bỏ vào xe, anh cũng phải đổi lại thành một khay khác cho cậu, nhìn Duy lanh chanh như này anh lại cảm thấy rất đáng yêu.

    Nhưng mà không được rồi, Quang Anh phải dạy Đức Duy nấu ăn thôi, chứ cứ như này nhỡ đâu sau này anh không ở bên cạnh, cậu lại không biết nấu ăn, như thế không ổn tí nào.

    Nhìn vào cái trình chọn đồ là cũng thấy được Đức Duy là con gà con mới nở trong khoản nấu ăn rồi.

    Gà.

    Quang Anh ngẫm nghĩ.

    "Thế anh mua đi nhá, em đi mua đồ của em đây, Duy Anh đi theo ba hay ba Quang Anh"

    "Con đi với ba Quang Anh cơ, nhìn ba chả uy tín tí nào cả" Duy Anh buông tay Đức Duy chạy sang chỗ Quang Anh.

    "Á à, ranh con tạo phản" Đức Duy nheo mũi véo má Duy Anh.

    Quang Anh cười cười "Em cứ đi đi, để Duy Anh anh trông cho, nhớ quay lại là được"

    "Anh cứ làm như em đi luôn không bằng ấy" Đấy, lại nhõng nhẽo.

    Quang Anh đang cảm thấy bị tan chảy, đây chính là lí do bọn họ yêu nhau lâu như vậy mà tình cảm không có dấu hiệu sứt mẻ, không những thế mà còn càng ngày càng đi lên.

    Mỗi lần Đức Duy như này là anh chỉ muốn đè cậu ra hôn, hôn đến khi Đức Duy phát cáu anh mới chịu thả cậu ra.

    ____________________

    Ba người tách ra thành hai hướng.

    Đức Duy lấy thêm một cái xe đẩy khác rồi tiến về phía quầy đồ ăn vặt, đồ ăn vặt ở nhà sắp hết rồi, đã đến lúc phải refill tủ đồ ăn vặt thôi.

    "Để xem nào, vị rong biển, vị rong biển, vị rong biển, đâu rồi ta, hết rồi hả" Đức Duy đẩy xe qua lại hết cả kệ hàng mà vẫn không thấy gói bim bim vị rong biển mà mình thích ăn đâu cả.

    "À há, thấy rồi nha" Đức Duy thấy một gói duy nhất bị đẩy ra sau mấy vị khác, cậu nhanh chóng cầm lên, cùng lúc đó cũng có một bàn tay chạm vào nó.

    Đức Duy định ngẩng đầu lên đòi lại thì bỗng chợt nhận ra người quen.

    "Ơ anh Dương, sao anh lại ở đây" Đức Duy nhìn người trước mặt đầy kinh ngạc.

    Người trước mặt này là Trần Đăng Dương, đàn anh cùng câu lạc bộ với cậu hồi còn học đại học.

    "Anh đến đây để tắm em ạ" Người trước mặt trả lời cậu bằng sự vô tri.

    "Ầyyy, lâu ngày không gặp mà vẫn cứ trêu em được cơ"

    "Ai mượn em hỏi câu khó trả lời quá chi" Đức Duy cứ nhìn thấy cái điệu ỏn ẻn vô tri này của đàn anh là cậu lại thấy buồn cười.

    Ở đâu ra mà lại có một người vô tri từ trong máu như này không biết.

    "Nhà anh ở gần đây à, nhà anh có ở gần đây không?"

    Cười đủ rồi, cậu quay ra hỏi thăm đàn anh.

    "Ừ, nhà anh ở ngay gần đây này, cách có mấy bước chân thôi" Anh Dương chỉ chỉ đi đâu đó.

    "Cách mấy bước chân?

    Nhà anh là quầy hàng nào trong mấy quầy hàng này?"

    Đức Duy ngó nghiêng xung quanh rồi quay lại hỏi Đăng Dương.

    Ngay lập tức Đức Duy nhận được một cái lườm từ người đàn anh của mình.

    Hồi còn trong câu lạc bộ, ngoài Duy ra thì anh Dương chính là người bị trêu nhiều nhất.

    Cái buồn cười nhất là anh Dương không nói lại được mọi người, ảnh chỉ lườm thôi, mọi người gọi đấy là chửi thề bằng mắt đấy.

    "Thì anh bảo nhà anh cách có mấy bước chân còn gì" Đức Duy nhịn cười trêu Dương.

    "Thôi chả đùa với em nữa đâu, thế em có lấy gói bim bim này nữa không, anh lấy nhé?"

    Dương chỉ vào gói bim bim trên kệ nói.

    "Ấy, không được, cái này phải là của em, cho em xin" Đức Duy nhanh chóng ôm gói bim bim vào lòng.

    "Hôm nào sang nhà anh chơi nhé, anh đãi tiệc em" Đăng Dương nhặt một gói bim bim khác ở trên kệ rồi bỏ vào xe của mình.

    "Ok anh luôn, đợi hôm nào rảnh em sang lật mái nhà anh luôn" Đức Duy nhếch mày với Đăng Dương.

    "Anh đợi em sang lật mái nhà anh" Đăng Dương nháy mắt với cậu một cái rồi xoay người rời đi.

    Đức Duy đã mua được đồ mình muốn, vừa định quay lại tìm Quang Anh thì quay người đã thấy Quang Anh và Duy Anh đứng ở đằng sau.

    "Ơ anh đứng đây từ bao giờ đấy?"

    Đức Duy khó hiểu hỏi.

    "Anh đứng đây từ hôm qua rồi em, mà em mải nói chuyện với người kia có biết đến anh đâu mà" Quang Anh vừa nói vừa hất hàm theo hướng Đăng Dương rời đi.

    Thôi rồi, xong ba Duy rồi.

    Duy Anh đứng cạnh không biết làm gì nên giả vờ ngó nghiêng sờ mó đồ ăn trên kệ.

    "À, anh Dương á, anh Dương là đàn anh cùng câu lạc bộ với em thời đại học ấy, lâu ngày không gặp nên bọn em có nói chuyện một chút" Đức Duy vẫn không biết được sóng thần đang đến.

    "Thế cơ à" Quang Anh mặt không gợn sóng nói.

    Nhưng mà Đức Duy vẫn thấy lạ lắm.

    "Anh ghen à" Đức Duy nheo mắt hỏi anh.

    "Anh bình thường"

    "Có gì đâu mà phải ghen"

    "Thế cơ à" Đức Duy tủm tỉm cười.

    Cái điệu này là ghen chắc luôn, còn làm giá cái gì không biết.

    "Thế anh đã mua xong chưa, mình về được chưa, em đói rồi đây này" Cậu vẫn giữ nụ cười tủm tỉm đấy quay qua hỏi anh.

    "Về thì về" Quang Anh nhặt hết đồ ở xe cậu để sang xe mình rồi xoay người đẩy xe đi trước, để lại cậu và Duy Anh ở phía sau.

    Đức Duy cười cười với Duy Anh rồi hất hàm ý bảo cậu bé đi theo anh, còn cậu thì đẩy xe về chỗ cũ rồi cũng chạy theo hai người kia.

    Giờ thì tính tiền rồi về nhà thôi.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #8. Dỗ anh


    Về đến nhà, Duy Anh được mua bánh cho thì thích lắm, lanh chanh ôm hộp bánh chạy vào nhà trước.

    Còn cậu đi theo sau anh phụ anh xách đồ.

    Đặt hết đồ lên bàn, việc đầu tiên mà Duy làm là xếp hết đồ ăn vặt của mình vào tủ, sau đó thì giúp Quang Anh sắp xếp lại đồ ở trên bàn.

    Đức Duy lấy ra quả dưa mà hồi nãy Duy Anh đòi mua.

    Cậu tính bổ ra bỏ vào tủ lạnh cho mát để tí nữa ăn cơm xong là có cái ăn luôn.

    Nói chứ, Đức Duy chỉ không biết nấu ăn thôi, còn bổ hoa quả á, cậu tự tin mình nắm trùm cái nhà này 😌.

    Xong xuôi đâu đó, Đức Duy dọn lại cái bàn rồi chạy ra ngoài phòng khách với Duy Anh.

    "Duy Anh ơiiii" Đức Duy nhảy lên từ đằng sau ghế rồi ôm cậu nhóc vào người mình.

    "Gì dậy ba..."

    Duy Anh nhìn ba nhỏ của mình bằng ánh mắt khó hiểu.

    "Cho người ta ôm một tí đi, cả ngày nay chưa được ôm rồi" Đức Duy cúi người xuống hôn liên tục lên mặt Duy Anh.

    "Aaaaa, ba Duy sàm sỡ con, ba Quang Anh cứu connn" Duy Anh quay người lại gọi với vào trong bếp.

    "Giờ này thì ba Quang Anh cũng không cứu nổi con đâu nhá.

    Hôm nay ai chọc ghẹo ba, hả, lại còn dám tạo phản nữa ha"

    "Aaa haha, ba đừng cù con nữa, con nhột, aaaa, ba Quang Anh ơi cứu con, huhu.... haaa" Đức Duy biết Duy Anh là người có máu buồn nên liên tục chọc lét cậu nhóc.

    Duy Anh bị cù cho nói năng lộn xộn luôn rồi.

    Cậu nhóc đang cố ra tín hiệu cầu cứu tới ba Quang Anh nhưng mà có vẻ hôm nay tín hiệu cầu cứu bị vô hiệu hoá rồi.

    Ba Quang Anh đang giận ba Duy, mà mỗi lần như này là ba Quang Anh sẽ không nói chuyện với ba Duy, cho nên, lúc cậu nhóc đùa nghịch với Đức Duy, Quang Anh cũng sẽ không quản đến, tại không muốn nói chuyện với Đức Duy ấy.

    "Aaaa, con chịu thua, con thua, ba đừng cù nữa, hahaha... aaaa, cứu con, ba mà còn cù cho con hét nữa là ba Quang Anh cáu đấy, đừng...."

    Cáu chứ sao không, tại ồn quá mà.

    Đến lúc này Đức Duy mới chịu tha cho Duy Anh.

    Duy Anh ngay lập tức chạy sang ghế bên cạnh để chạy trốn.

    Cậu nhóc sợ nhất là cái chiêu chọc lét này của ba Duy, ba Quang Anh cứu thì không sao, chứ mà cứ như hôm nay chắc cậu nhóc sẽ bị chọc đến cười hết hơi mất.

    "Sang đây đi, ba không cù nữa đâu, hứa đấy" Đức Duy vời vời Duy Anh, nhưng cậu nhóc không chịu.

    Sau đó thì một khung cảnh buồn cười hiện ra, Duy Anh xem tivi trong trạng thái cảnh giác, chỉ cần Đức Duy nhúc nhích một cái thôi là Duy Anh sẽ ở trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy.

    Đức Duy cứ cảm thấy bị buồn cười với thằng nhóc nhà mình.

    Hề hước thật đấy.

    ____________________

    "Duy Anh ơi gọi ba vào ăn cơm" Quang Anh ở trong bếp đặt đĩa đồ ăn cuối cùng lên bàn rồi liếc ra ngoài gọi Duy Anh.

    Đấy, thấy chưa, giận rồi đấy.

    Duy Anh liếc Đức Duy với ánh mắt kiểu "con hiểu mà" rồi gật gù với cậu.

    Đức Duy buồn cười với thằng con nhà mình, tí cái tuổi ranh mà cứ như ông cụ non vậy.

    Hai ba con dắt díu nhau vào bàn ăn, Đức Duy để cậu nhóc ngồi đối diện Quang Anh còn mình thì ngồi kế cậu nhóc.

    Lúc ngồi xuống hai người vẫn còn chí choé nhau cho được.

    "Đã trật tự ăn cơm được chưa" Quang Anh nghiêm mặt nhìn Duy Anh.

    Tại sao chứ, ba Duy mới là người mất trật tự mà, tại sao hai người giận nhau nhưng người bị tổn thương lại là con.

    Duy Anh đang không thấy vui trong lòng 😤.

    Cậu nhóc liếc Đức Duy một cái đầy oán hận rồi bắt đầu ăn cơm.

    Đức Duy cũng cười cười đầy thích thú nhìn cậu nhóc.

    Trêu thằng nhỏ này vui thật đấy.

    ____________________

    Ăn uống dọn dẹp xong xuôi, một nhà ba người ngồi ngoài sofa ăn hoa quả xem tivi, nhìn thì có vẻ hạnh phúc đấy, mà thật ra thì chẳng hạnh phúc tí nào.

    Người không hạnh phúc nhất ở đây chính là Duy Anh, ngồi giữa hai con người giận nhau, à không đúng, là ba Quang Anh giận ba Duy, Duy Anh sắp bị trêu đến khóc luôn rồi.

    "Duy Anh ơi ba bảo, con cầm miếng dưa kia lên đi" Đức Duy chỉ vào miếng dưa trên bàn.

    "Sao nữa ba" Duy Anh cũng nghe lời cầm lên.

    Vừa mới quay sang nhìn ba Duy, ba Duy đã kéo tay cậu lại cắn một miếng hết cả miếng dưa.

    "Baaaa" Duy Anh dỗi rồi đấy.

    "Cho ba xin một miếng, ba vừa rửa tay rồi, không muốn bẩn tay nữa" Đức Duy xin một miếng thật mà, có cắn đến miếng thứ hai đâu.

    "Ba ơi, ba Duy bắt nạt con" Duy Anh mắt long lanh quay sang mách ba Quang Anh, mà ba Quang Anh chỉ liếc cậu nhóc một cái, quăng cho cậu nhóc một câu "Con tự giải quyết đi" rồi tiếp tục xem tivi.

    Duy Anh chắc chắn luôn, hai người này hợp tác bắt nạt cậu nhóc, để rồi xem, con dỗi cho hai người vừa lòng.

    Đức Duy thấy cậu nhóc mách phụ huynh không thành thì cười khoái trí lắm.

    Sau đó Duy Anh cứ cầm miếng dưa nào lên là bị Đức Duy ăn mất miếng đấy.

    Cậu nhóc bất lực đến nỗi tự giác cầm dưa cho ba Duy ăn luôn.

    Chứ sao giờ, ba Duy cũng có cho cậu ăn đâu, đợi Đức Duy ăn chán rồi, Duy Anh mới ăn được miếng đầu tiên.

    "Yêu Duy Anh của ba quãi" Đức Duy hôn lên má cậu nhóc một cái.

    "Vì thái độ của con rất tốt nên ba quyết định cuối tuần này sẽ cho con đi dã ngoại, thế nào, thích không" Đức Duy nhếch mày với cậu nhóc.

    Cậu nhóc lập tức sung sướng nhảy lên ôm lấy ba Duy của mình mà hôn tới tấp.

    Quang Anh ngồi bên cạnh cũng chỉ liếc qua một cái rồi tiếp tục xem tivi.

    Đúng là trẻ con.

    ____________________

    Đức Duy vệ sinh cá nhân xong ra ngoài thấy Quang Anh vẫn còn ngồi trên giường ôm laptop xử lí công việc.

    Cậu bò lên giường sốc chăn lên rồi tiến lại gần Quang Anh.

    "Anh ơi, anh giận em thật đấy à?

    Hửm?"

    //Lại bắt đầu nhõng nhẽo// Quang Anh nghĩ thầm trong bụng nhưng vẫn không nói gì.

    Anh chỉ liếc cậu một cái rồi quay lại tiếp tục làm việc.

    "Anh...

    Anh không thương em nữa à" Đức Duy ôm lấy eo Quang Anh dụi đầu vào người anh.

    "Anh đang làm việc" Ý là đừng làm phiền anh nữa.

    "Anh Dương chỉ là đàn anh trong câu lạc bộ của em thôi mà, lâu ngày không gặp nên em có nói chuyện một chút, chỉ một chút xíu như này thôi" Đức Duy giơ tay ra làm kí hiệu một chút 🤏🏻.

    "Ừ" Ý là anh vẫn còn đang giận lắm đấy nhé.

    "Chỉ nói chuyện có một chút xíu thôi, tại lâu ngày không gặp ấy, với lại lúc anh đến anh có phát ra tiếng động đâu, nên em đâu có biết" Nhìn cái điệu phụng phịu kìa, chỉ muốn cắn cho một phát.

    "Rồi sao nữa" Dỗ anh tiếp đi, anh sắp hết giận rồi

    "Thì ý là, anh đừng giận em nữa nha, em biết lỗi rồi" Thành khẩn như này mà còn không hết giận là tôi giận ngược lại cho anh xem.

    "Anh ta hẹn em đến nhà?"

    Quang Anh liếc nhìn cậu.

    "Xã giao, xã giao thôi"

    "Em đồng ý?"

    Anh nhếch mày một cái.

    "Chứ chẳng nhẽ lại từ chối, dù gì cũng là người quen mà" Cậu cúi đầu nghịch nghịch chăn.

    "Anh như thế cả buổi tối em cũng không chịu dỗ anh?"

    "Thì tại anh có thèm nhìn mặt em đâu mà còn nói em" Cậu bị oan mà.

    "Anh không biết, em chịu trách nhiệm đi" Quang Anh tháo kính, gập laptop bỏ sang một bên rồi đè cậu xuống hôn.

    "Aaaa, Quang Anh đáng ghét, thả em ra..."

    Đức Duy cũng có dãy dụa đấy, mà không đáng kể, ít nhất là đối với Quang Anh.

    "Lần sau thì chừa nha bé" Quang Anh nhếch mép cười đầy gian xảo.

    Xong rồi, tắt điện luôn rồi, Duy bị ăn thịt luôn rồi 🫥.

    ____________________

    Quang Anh: "Cut.

    Kết thúc một ngày tại đây thôi.

    Bây giờ tôi phải làm chuyện đại sự rồi.

    Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai."

    Đức Duy cũng có dỗ đấy, mà không đáng kể, chưa kịp dỗ thì anh chồng đã hết giận rồi còn đâu 😌.
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #9. Nghỉ làm


    Mới sáng sớm Đức Duy đã bị người ở sau lưng làm phiền đến tỉnh giấc.

    "Gì đấy Quang Anh, mới sáng sớm mà, mặt trời còn chưa mọc, cho em ngủ thêm xíu nữa đi" Đức Duy ngóc đầu dậy ngó Quang Anh rồi gục xuống gối tiếp tục ngủ.

    Nhưng người sau lưng đâu có dễ dàng bỏ qua cho cậu như thế được.

    Anh vòng tay qua eo cậu kéo sát cậu vào người mình không ngừng hôn lên sau gáy cậu.

    "Mặt trời chưa mọc nhưng thằng em của anh dậy rồi" Có vẻ như Quang Anh cũng mới tỉnh giấc thôi, giọng anh vẫn còn khàn đặc ngái ngủ.

    "Đừnggg, quá đủ rồi, hông em vẫn còn mỏi lắm" Đức Duy vòng tay ra sau muốn đẩy Quang Anh ra mà không được, anh ôm cậu cứng ngắc.

    Sáng sớm ngày ra cậu còn chưa tỉnh ngủ nên không có sức để làm gì cả, không đẩy được anh ra cậu cũng mặc kệ luôn đấy, Duy xoay người úp mặt vào gối muốn ngủ tiếp.

    "Anh cho em nghỉ buổi sáng nay để ngủ bù, nha" Quang Anh nhẹ nhàng hôn lên vai cậu.

    "Không cần, em không muốn, em chỉ muốn ngủ bây giờ thôi, em không cần" Đức Duy mệt lắm rồi, đêm qua hành xác nhau như thế là quá đủ rồi.

    "Anh đang thông báo với em, và việc em cần làm là nhận thông báo và làm theo chứ không phải phản kháng đâu cưng" Quang Anh lật người cậu lại đặt lên môi cậu một nụ hôn.

    Sau đó là những nụ hôn liên tục rơi xuống môi, xuống cằm, rồi xuống cổ...

    "Aaaa...

    Quang Anh" Cậu áp hai tay lên má Quang Anh kéo mặt anh lên đối diện với mình.

    Nói qua nói lại một hồi với anh, Đức Duy cũng tỉnh ngủ đến nơi rồi.

    "Dừng ở đây được rồi, em muốn ngủ, nha.

    Yêu" Đức Duy đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước.

    "Không em, đã quá muộn để có thể thay đổi rồi" Đã đến nước này rồi mà Quang Anh còn tha cho Duy thì chỉ có thể là thằng ngu thôi.

    ____________________

    Hôm nay Tổng Giám đốc Quang Anh đến công ty với một tinh thần rất thoải mái, cứ cười mãi thôi.

    Tất cả mọi người trong công ty đều thấy, nay sếp Quang Anh cười từ ngoài cổng cười vào, sếp có chuyện gì mà vui dữ vậy.

    Hôm nay sếp cũng không cáu gắt như mọi khi nữa.

    "Sếp, hôm nay anh có một cuộc họp lúc 9h, tài liệu cuộc họp tôi đã để trên bàn làm việc, sếp có thể xem qua ạ" Ngọc Mai đi theo sau lưng Quang Anh báo cáo.

    Quang Anh ngồi vào bàn làm việc, Ngọc Mai nhìn thấy Quang Anh dở tài liệu ra, đứng đợi sẵn để nghe Quang Anh phản hồi trở lại.

    "Sao còn việc gì nữa à" Ngọc Mai đã chuẩn bị sẵn tinh thần để hứng chịu cơn thịnh nộ thay cho mấy người làm ăn chớt chát ở ngoài kia.

    Nhưng ngoài dự đoán, hôm nay không có la mắng hò hét như mọi hôm nữa, Quang Anh chỉ xem qua tài liệu, có hơi nhăn mày một chút nhưng cũng không nói gì thêm.

    "À, dạ không ạ, nếu sếp không có gì phân phó nữa thì... em xin phép ra ngoài trước, có gì sếp cứ gọi em" Ngọc Mai ngơ ngác trả lời, sau đó thì cũng nhanh chóng bước ra.

    Hôm nay sếp lạ thật đấy.

    Ngọc Mai vừa ra khỏi phòng làm việc của Quang Anh là nhìn thấy bàn làm việc của Đức Duy.

    Trong khi tất cả những thư ký và trợ lí khác đều làm việc trong phòng ban chung thì một mình cậu ta có bàn riêng ngay ngoài cửa phòng giám đốc.

    Càng nghĩ lại càng thấy ghét.

    Ngọc Mai liếc cái bàn làm việc của Đức Duy thêm vài lần nữa rồi quay trở lại làm việc.

    ____________________

    Đức Duy ngủ một mạch đến tận gần trưa mới chịu dậy.

    Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cậu xuống nhà rót cho mình một cốc sữa.

    Đức Duy đứng dựa vào bàn ăn vừa uống vừa check điện thoại.

    Vừa mở điện thoại lên, trên màn hình xuất hiện một đống tin nhắn của Quang Anh.

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh biết là em sẽ không dậy ăn

    sáng đâu

    Nhưng mà nếu dậy mà em có đói

    thì có thể ăn bánh mì ở trong tủ

    hoặc ăn vặt một chút

    Buổi trưa thì chịu khó về nhà mẹ

    ăn cơm

    Anh vừa nhắn mẹ Hà rồi, anh bảo

    mẹ Hà phải bắt em ăn, chứ dạo này

    em lười ăn quá

    Hôm nay em không trốn được đâu

    Ăn nhiều lên giúp anh đi, không

    là mấy nữa về nhà, anh lại bị mộng

    chè của em mắng

    Lại bảo là anh bỏ đói em 😒

    Thế nhé, anh phải đi làm rồi, buổi

    tối gặp lại

    Bye bé.

    Yêu 😘

    Đức Duy bị sự đáng yêu này của Quang Anh đánh gục, cậu đọc tin nhắn mà khoé miệng không ngừng giương lên.

    Đức Duy đặt cốc sữa xuống bàn rồi trả lời tin nhắn của anh.

    my love 💋

    Good morning my luv 🫶🏻

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    =)))))

    Bây giờ vẫn còn morning hả

    my love 💋

    Kệ em

    Anh bắt bẻ em đấy à😠

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh nào dám 😔

    Thế em đã ăn gì chưa, đói kh

    my love 💋

    Em vừa uống hết cốc sữa rồi

    Không đói

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Buổi trưa nhớ về nhà mẹ ăn cơm

    đấy nhớ, anh dặn mẹ rồi đấy, em

    mà không sang là mẹ sang tận nơi

    bắt em ăn đấy =))))

    my love 💋

    Hay quá ta

    Giờ còn biết mách phụ huynh là

    tôi lười ăn nữa cơ đấy 😌

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Đâu anh có mách đâu

    Anh chỉ nhờ mẹ Hà chăm con zai

    mẹ hộ anh một buổi hoy mà

    Em nói thế lại oan cho anh quá😔😔

    my love 💋

    =))))

    Thế con rể mẹ Hà không làm việc à

    Vẫn còn ngồi tán phét với tôi được v

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh có chứ

    Nhưng mà em yêu nhắn thì anh phải

    rep trước đã

    Công việc tính sau

    my love 💋

    Dại trai 😒

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Dại mỗi em 🫶🏻

    my love 💋

    🫠🫠

    Eo ôi yêu thế 🤏🏻

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    💋

    Anh cũng yêu bé

    my love 💋

    Sến súa 😒

    Thế nhé, anh làm việc tiếp đi

    Em chuẩn bị đồ về mẹ đây

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Oge bae

    Yêu 🫶🏻

    my love 💋 đã thả tim tin nhắn của bạn

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #10. Con ruột


    Buổi trưa ở nhà mẹ Hà, ăn uống dọn dẹp xong xuôi, Đức Duy chạy ra ghế sofa ngồi cùng mẹ Hà.

    "Đây, ăn đi, sáng nay Quang Anh mang sang cho đấy" Mẹ Hà lấy một cái nĩa nhỏ cắm một miếng táo rồi đưa cho Đức Duy.

    "Sáng nay Quang Anh sang đây à mẹ" Đức Duy cắn miếng táo hỏi mẹ Hà.

    "Ừ, nó sang hối lộ mẹ ít hoa quả bảo trưa nay cho con sang ăn cơm cùng, chứ không thì lúc mày sang, mẹ đuổi mày về từ ngoài cửa" Mẹ Hà thản nhiên nói.

    "Ơ hay nhở, Quang Anh sang thì mẹ chào đón, con còn chưa sang mẹ đã định đuổi, riết rồi không biết con là con ruột hay Quang Anh mới là con ruột của mẹ"

    "Quang Anh" Mẹ Hà không cần suy nghĩ lập tức đáp lại lời của cậu.

    "Ơ kìa, hoá ra con không phải con ruột của mẹ, oke, con hiểu rồi, hoá ra lâu nay mẹ đối xử tệ bạc với con là vì như thế.

    Con chỉ định hỏi vui thôi, thế mà lại lòi ra Quang Anh mới là con ruột của mẹ" Đức Duy mếu máo nói.

    "Thôi đi ông tướng, lớn rồi mà cứ như trẻ con ấy" Mẹ Hà bật cười đẩy trán Đức Duy một cái.

    Đức Duy cũng ngay lập tức mỉm cười lại với mẹ Hà.

    Cậu điều chỉnh lại tư thế rồi nằm xuống đùi mẹ.

    "Sao sáng nay không đi làm à" Mẹ vuốt vuốt tóc cậu hỏi han.

    "Sáng nay Quang Anh cho con nghỉ ạ, chiều con mới đi" Đức Duy nghịch tờ giấy trên tay trả lời lại mẹ.

    "Quang Anh nó lớn hơn con mà con cứ suốt ngày Quang Anh Quang Anh, gọi bằng anh đi mẹ xem nào" Mẹ Hà vỗ nhẹ lên trán cậu một cái trách móc.

    "Quang Anh cho con gọi vậy mà mẹ" Đức Duy xoa xoa trán phụng phịu nói.

    "Con đấy, cứ ỷ Quang Anh chiều con rồi con bắt nạt nó, cả Duy Anh nữa.

    Suốt ngày bắt nạt hai ba con nó thôi"

    "Mẹ lắp trộm cam ở nhà con à đâu mà biết con bắt nạt hai người họ" Oan cho cậu quá, cậu có bắt nạt ai đâu.

    "Mẹ không thèm lắp cam, mẹ gài gián điệp"

    "Lại là Duy Anh chứ gì" Đức Duy bĩu môi, ông nhỏ này nhà cậu sơ hở là chạy về mách bà.

    Mách bà nội không được thì chạy về mách bà ngoại.

    "Thế là đúng rồi chứ gì, Quang Anh chiều con riết rồi càng ngày con càng hư đấy" Mẹ Hà xoa xoa tai cậu.

    Từ bé đến lớn, Đức Duy thích nhất là được mẹ xoa tai, cảm giác mới dễ chịu làm sao.

    "Con không có thật mà, mẹ tin Duy Anh tin Quang Anh chứ không tin con trai mẹ à 🥺"

    "Quang Anh mới là con trai mẹ, mẹ tin con trai mẹ" Mẹ Hà thản nhiên trả lời cậu.

    "Dỗi thật sự đấy"

    "Thế giờ có đi ngủ không, để chiều còn đi làm nào" Mẹ vuốt lại mái tóc bù xù cho cậu.

    "Mẹ cứ đi ngủ đi, lát con lên sau"

    "Thế mẹ lên trước nhé" Mẹ Hà nhấc đầu cậu dậy khỏi chân mình rồi đặt xuống sau gáy cậu một cái gối.

    Mẹ đi rồi, cậu cầm điện thoại lên nhắn cho Quang Anh.

    my love 💋

    Anh ơi

    Chiều em đi làm với anh nha

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Sao không nghỉ nốt chiều nay đi

    Ở nhà mà chơi với mẹ

    my love 💋

    Thôi

    Chiều nay mẹ có hẹn đi chơi với

    bạn rồi, ở nhà 1 mình chán lắm

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Thế em cũng gọi bạn đi chơi đi

    my love 💋

    Mọi người đi làm hết rồi

    Làm gì có ai rảnh rỗi như em

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Đâu

    Anh thấy em cũng đang bận làm



    my love 💋

    Em có bận làm gì đâu

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Bận làm bạn đời của anh 🫶🏻

    my love 💋

    Ỏooo

    Dễ thương z 🫠🫠

    Học ở đâu ra thế

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Em có thích không

    my love 💋

    Em coáaa

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Em thích là được

    Học ở đâu không quan trọng

    my love 💋

    Yêu quãi 😘

    À lúc nãy mẹ Hà bảo

    Anh cứ chiều em như này nên em

    càng ngày càng hư

    Anh thanh minh hộ em đi 🥺

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh thấy mẹ nói sai rồi

    my love 💋

    Đúng không

    Mẹ nói sai mà

    Em có hư đâu

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Ý anh là trước giờ em vẫn hư như

    thế mà

    Có phải do anh chiều đâu

    my love 💋

    ???

    ?????

    ???????

    😃😃😃

    Em dỗi anh đấy nhé

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Thôi anh xin lỗi

    Lỗi anh, anh sai

    Em ngoan lắm, kh hư tí nào cả

    Đừng dỗi anh

    Nha

    my love 💋

    Tạm tha cho anh lần này

    Thế đã ăn uống gì ch

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh chưa

    Anh còn tí việc nữa

    Xong rồi anh đi ăn sau

    my love 💋



    ???

    Sao giờ này còn chưa ăn 😠

    Mấy giờ rồi mà còn chưa ăn??

    Đi ăn nhanh cho em

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Đây

    Đợi anh tí

    Cho anh 2 phút

    Xong anh đi luôn

    my love 💋

    Nhanh lên đấy

    Đừng để em phải cáu 😤

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Vâng ạ

    Xong anh đi luôn 🫶🏻

    ____________________

    Đức Duy thoát ra khỏi tin nhắn với anh rồi nằm lướt điện thoại.

    Chỉ một lát sau Quang Anh đã nhắn lại cho cậu.

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh cbi đi ăn rồi đây bé ơiiii

    my love 💋

    Chúc aiu ăn ngon miệng nhá😘

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Mỗi thế thôi á 🥺

    my love 💋

    Ủa chứ sao

    Anh muốn gì

    Hay đợi tôi đến bón cho anh à

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Ý kiến không tồi

    A gửi đ/c cho e đến nhé

    Hay a đến đón e luôn

    my love 💋

    Thôi đi ông ơi

    Tập trung lái xe giùm tôi đi😒

    Nhớ chụp lại bằng chứng đã đi

    ăn cho tôi xem đấy

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Ok bae

    V khi nào đến nơi a nhắn lại e

    sau nhé

    Giờ anh phải đi đã

    my love 💋 đã thả 😘 tin nhắn của bạn

    ____________________

    Ý là hồi sáng có nháp truyện trong đầu mà không note lại, xong cái tối viết mà không nhớ được gì cả, cũng là idea đấy mà không hay được bằng lúc nghĩ trong đầu hồi sáng ấy.

    Sầu 🥲
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #11. Đi làm


    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh đi ăn với a Hùng nè

    my love 💋

    Ngon thế 🤌🏻

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    E ăn không

    Ra đây với a

    A đang ở quán lẩu gần cty ấy

    my love 💋

    Thoii

    Lười đi lắm

    Để hôm nào chăm thì đi

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Thế chiều nay e đi làm à

    Có cần a tới đón không

    Tí nữa ăn xong a sang đón e nhá

    my love 💋

    Thoii kh cần đâu

    Nay e đi xe

    Lâu kh đi

    Sáng nay đi e còn tí nữa thì quên

    cách lái xe 😕

    Xong xe như kiểu để lâu kh đi nên

    bị chết máy ấy, sáng nay e khởi

    động mãi mới lên được

    Còn tưởng là hỏng rồi cơ

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Hỏng thì a mua cái mới cho

    my love 💋

    Tại a ấy

    A cứ suốt đòi đưa e đi làm

    Xong lâu ngày kh đi, em quên

    cả cách lái xe luôn

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Quên thì thôi, đi đâu đỡ phải lái xe

    Anh đưa đi cho

    Anh nguyện đưa đón e cả đời mà

    my love 💋

    Eo ôi sao nay nói chuyện sến thế 🫠

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Sến với mỗi mình e thôi 😚

    my love 💋

    Khai thật đi

    Sáng nay lúc đi làm a đụng đầu

    vào đâu đúng không

    Chứ Quang Anh nhà e kh sến như

    này đâu

    Ai làm gì anh à

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Chỉ có a làm gì e thôi chứ làm gì

    có ai làm gì được a 😌

    my love 💋 đã thả 😠 vào tin nhắn của bạn

    my love 💋

    Anh không ăn đi à

    Cứ cầm điện thoại a Hùng thấy ngứa

    mắt ảnh lại đấm cho

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    A Hùng thì có gì mà phải sợ

    my love 💋

    Em cap màn hình gửi a Hùng

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Ấy đừng

    Anh đùa

    Đùa xí thui 🤗

    Thế a ăn nhé

    Chiều gặp lại

    Bye bae 🫰🏻

    my love 💋 đã thả 💞 vào tin nhắn của bạn

    ____________________

    Đầu giờ chiều, Đức Duy đến công ty, vì vẫn đang trong giờ nghỉ trưa nên công ty vẫn còn vắng vẻ lắm.

    Đức Duy cất đồ ở bàn làm việc rồi quyết định đến phòng nghỉ pha cho mình một ly cà phê để tăng thêm độ tỉnh táo.

    "Halo chị Ngọc" Vừa vào phòng, Đức Duy đã thấy chị đồng nghiệp cũng đang đứng ở bên trong, cậu liền lên tiếng chào hỏi.

    "Ơ Duy à, đi làm lại rồi hả, sao sáng nay em nghỉ đấy" Chị Ngọc nghe thấy tiếng nói thì cũng quay lại chào cậu.

    Hai người ở công ty cũng được gọi là đồng nghiệp thân thiết, chị Ngọc vừa dễ gần lại còn dễ thương, Duy rất thích chơi với chị.

    "Sáng nay em hơi mệt nên xin sếp nghỉ ạ, chắc tại tối qua thức khuya" Đức Duy tiến đến máy pha cà phê, vừa hí hoáy bật máy vừa trả lời lại chị Ngọc.

    "Thức khuya á, chạy deadline à"

    "Vâng ạ" //Em chạy deadline dỗ chồng ạ//

    "Cơ mà dạo này công ty mình có dự án nào gấp đâu, hay là em trốn sếp đi làm ở công ty khác hả" Chị Ngọc cười cười trêu chọc cậu.

    "Em nào có, phúc lợi công ty mình tốt như vậy, tội gì mà phải trốn đi làm ở công ty khác chớ" Cậu cũng đáp lại chị Ngọc.

    Hai người này mà cứ sáp lại nhau là lại trêu chọc nhau thôi.

    "Nói thế thôi chứ em cũng nên chú ý đến sức khoẻ hơn đi, đừng thức khuya nhiều quá.

    Dạo này chị thấy mắt em hơi thâm đấy nhé" Chị Ngọc nghiêm túc nhắc nhở cậu.

    "Thế ạ, thế có bớt đẹp trai đi không chị" Cậu dùng hai tay ôm mặt buồn rầu hỏi.

    "Đẹp, vẫn đẹp trai chán, không phải lo" Chị Ngọc buồn cười với cái nét giả trân này của cậu.

    Nghe chị Ngọc nói thế, cậu lập tức mỉm cười, cười tươi như hoa nở mùa xuân vậy.

    Được chị Ngọc khen cơ mà, không vui sao được.

    "Chị nói thế thì em yên tâm rồi.

    Ở cái công ty này em chỉ tin mỗi lời chị nói thôi đấy" Cậu tặc lưỡi đắc ý.

    Chị Ngọc bật cười nhìn cậu.

    Trẻ con.

    "Thế chị đi ra trước đây nhé, chị còn có việc nữa"

    "Oke chị eo, bye chị 🫰🏻"

    ____________________

    Đức Duy ôm cốc cà phê trở lại bàn làm việc, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Quang Anh từ thang máy đi ra.

    Lúc đi ngang qua bàn của cậu, anh còn mỉm cười nháy mắt với cậu.

    Đức Duy cảm thấy buồn cười với anh chồng nhà mình.

    Hôm nay anh ta cứ tưng tửng kiểu gì ấy.

    Đợi Quang Anh vào phòng, Đức Duy liền nhắn tin cho anh.

    my love 💋

    Anh đi ăn bây giờ mới về hả

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Đúng ờii

    Em biết tại sao giờ a mới về kh

    my love 💋

    A kh nói thì làm sao mà e biết được -.-

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Hồi nãy lúc ăn xong

    Anh với a Hùng đi ra ngoài

    Thì gặp một cái cửa hàng

    Bán đồ cho em bé ấy

    Anh thấy có bộ đồ cho bé gái xinh

    cực ấy

    Anh kéo a Hùng vào xem thử

    Xong anh muốn mua

    Bạn nhân viên cũng cứ bảo anh mua

    Mà a có con gái đâu mà mua

    my love 💋

    A muốn thì mua thoii

    Mua cho bé Bông nhà a Hùng ấy

    Lâu rồi kh mua gì cho con bé

    Thế a có mua kh

    hubby 🙆🏻‍♂️💞

    Anh không

    my love 💋

    S kh mua

    Mua cho cháu nhà mình chứ có

    phải mua cho ai đâu

    hubby 🙆🏻‍♂️💞 đã trả lời chính mình

    Mà a có con gái đâu mà mua

    ....

    Ý là a kh có con gái í 👉🏻👈🏻

    Duy ơi

    Em...

    Đâu rồi

    Chạy đâu rồi

    Duy ớiiii

    Bé ơiiii

    Em ơiiii

    ...

    ...

    ...

    ____________________

    "Làm sao ạ, thế bây giờ ý chị là định như nào"

    Quang Anh nhắn mãi mà không thấy em yêu nhà mình rep nên muốn ra ngoài check xem em đang làm gì.

    Ai mà ngờ được, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy em nhà mình đang ngồi yên vị trên ghế, vẻ mặt thản nhiên mà cũng không kém phần ngông nghênh nói với người con gái đang đứng trước bàn làm việc của em - Ngọc Mai.

    ____________________

    Dạo này textfic hơi nhìu, textfic hết chap này rồi chap sau xem Duy combat nhé 😘
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #12. Đức Duy tức giận rồi


    "Làm sao ạ, thế bây giờ ý chị là định như nào"

    Quang Anh nhắn mãi mà không thấy em yêu nhà mình rep nên muốn ra ngoài check xem em đang làm gì.

    Ai mà ngờ được, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy em nhà mình đang ngồi yên vị trên ghế, vẻ mặt thản nhiên mà cũng không kém phần ngông nghênh nói với người con gái đang đứng trước bàn làm việc của em - Ngọc Mai.

    ____________________

    Anh không lên tiếng mà im lặng đứng dựa người ở cửa quan sát cậu.

    Quang Anh nghiêm mặt nhưng trong lòng lại cảm thấy thú vị.

    Tức giận rồi à, thật muốn biết lúc tức giận cậu có thể làm ra được cái gì.

    "Chị ơi, bây giờ vẫn còn đang là giờ nghỉ trưa, không phải giờ làm việc.

    Việc em có dùng điện thoại hay không thì cũng không liên quan gì đến chị và cũng chẳng ảnh hưởng gì đến công việc.

    Chị cảm thấy quản em trong giờ làm việc chưa đủ nên chị định quản cả giờ nghỉ trưa của em đúng không ạ?

    Chị cũng không cần phải bắt bẻ em như thế, có ghét nhau thì nói, nói thẳng trước mặt em đây này, chứ đừng có hở ra là bắt em phải thế này thế kia xong đi nói xấu sau lưng em.

    Em biết hết chứ không phải là không đâu, đàn anh đàn chị mà làm như vậy nó khó coi lắm.

    Chị là mẹ em ạ, đâu mà chị quản em nhiều thế, em cũng có phải là con của chị đâu mà chị suốt ngày nạt em.

    Việc của chị là sắp xếp và quản lí công việc của Giám đốc, chứ không phải là em.

    Chị với em cũng chỉ là cỏ lúa bằng nhau thôi, chị đâu có quyền gì mà quản lí em, chị cũng có phải là sếp của em đâu.

    Hay chị góp vốn vào công ty ạ, chị là cổ đông hay sao mà chị quản lắm thế.

    Chị lo mà làm tốt công việc của chị đi đã, xong hẵn quản sang việc của em.

    Em không nói không có nghĩa là em cứ để im cho chị thích làm gì thì làm đâu.

    Cái gì nó cũng có giới hạn của nó thôi.

    Việc nhà mình còn chưa lo xong mà đã lo sang việc nhà hàng xóm."

    Đức Duy nói một tràng dài mà mặt không đổi sắc, cậu nói liên tục khiến chị ta không thể tìm được chỗ để chen mồm vào nói.

    Mặt cậu bình thản đến mức nếu như tắt tiếng của cuộc trò chuyện này đi thì đây cũng chỉ giống như cuộc trò chuyện bình thường của hai người với nhau.

    Chỉ có điều sắc mặt của người con gái đứng trước bàn của cậu không được tốt cho lắm, sắc mặt chị ta càng ngày càng tối, lông mày nhíu chặt, đến nỗi mà hai đầu mày của chị ta sắp chạm cả vào nhau.

    Đã có mấy lần chị ta định lên tiếng phản bác lại cậu nhưng Đức Duy lại khẽ nâng tông giọng rồi tiếp tục nói khiến chị ta không thể chen vào.

    Giờ nghỉ trưa cũng gần qua, mọi người cũng lục đục thức dậy.

    Nghe thấy động tĩnh ở bên này, mọi người lần lượt kéo nhau qua xem.

    Ban đầu là 1 người, 2 người, 5 người, 10 người rồi một đống người bao quanh hai người.

    Tất cả chỉ im lặng đứng một bên nhìn cậu nói, không một ai lên tiếng, cũng không ai tiến lên can ngăn.

    Mọi người chứng kiến tất cả, cả việc sếp Quang Anh nhà mình đứng ở ngay cửa phòng làm việc nhưng lại không hề lên tiếng can ngăn Đức Duy lại nên cũng không có ai dám tiến lên.

    Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu mắng chị ta trước mặt bao nhiêu người trong công ty, thậm chí là ngay trước mặt sếp mà sếp còn chưa nói gì thì làm sao mà họ giám lên tiếng.

    Lúc nãy Đức Duy mắng chị ta đến câu thứ hai, cậu cũng đã liếc thấy Quang Anh đứng ở cửa nhưng cậu không hề dừng lại.

    Sự việc hôm nay chính là giọt nước tràn ly, chị ta đã chèn ép cậu quá nhiều lần rồi, đến lúc này cậu không thể cứ im lặng chịu đựng được nữa.

    Cho dù hôm nay Quang Anh có tiến lên can ngăn đi chăng nữa thì cậu cũng phải nói chị ta cho bằng được mới thôi.

    "Sao, ở đây có chuyện gì à?"

    Đức Duy vừa mới nói xong, chị ta định lên tiếng nói lại cậu thì anh đã lên tiếng trước khiến chị ta giật mình.

    Từ nãy đến giờ anh đứng ở cửa phòng làm việc nhưng chị ta lại quay lưng lại với phòng làm việc nên không hề biết sự xuất hiện của Quang Anh ở nơi này ngay từ đầu.

    "Sếp ạ, không có việc gì hết, chỉ là một chút việc nhỏ thôi ạ" Chị ta khẽ cúi đầu tỏ vẻ bình tĩnh, trong giọng nói lộ rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi.

    "Việc nhỏ?

    Việc nhỏ mà lại thu hút nhiều người đến như vậy?"

    Quang Anh khẽ liếc mắt ra sau lưng chị ta.

    Đám người đằng sau lập tức hiểu ý mà giải tán.

    Nói là giải tán nhưng mà bọn họ đang trốn ở một góc tường, góc cửa để hóng chuyện bên ngoài.

    Ngoài hành lang nhanh chóng trống trơn, chỉ còn lại ba người bọn họ.

    Quang Anh nhìn bọn họ giải tán rồi nhìn lại Ngọc Mai.

    "Quay về viết bản tường trình cho tôi, viết rõ đầu đuôi ngọn ngành sự việc, nộp lại cho tôi trước khi tan làm" Quang Anh nhăn mày nhìn chị ta.

    "Hừ" Lời Quang Anh vừa dứt, Ngọc Mai còn chưa trả lời thì trong không khí đã vang lên một tiếng cười khẩy.

    Đức Duy thầm khinh bỉ trong lòng //Lớn đến chừng này rồi mà đi làm vẫn còn phải viết bản tường trình.

    Đúng là trò hề//

    "Shhhh...."

    Đâu đó trong hành lang vang lên tiếng suýt xoa, nhưng rất nhanh sau đó hành lang lại rơi vào im lặng.

    Quang Anh nhăn mày nhìn cậu "Em cười cái gì?

    Vào phòng làm việc nói chuyện với tôi"

    Quang Anh vẫn đứng im ở chỗ đó ra lệnh cho cậu.

    Đức Duy cũng chẳng nói chẳng rằng mà đứng lên, liếc hai người trước mặt một cái rồi đi thẳng vào trong phòng Giám đốc.

    Rầm

    Tiếng sập cửa vang lên trong hành lang yên ắng.

    Quang Anh quay lại nhìn cánh cửa trong giây lát rồi tiếp tục nói với Ngọc Mai.

    "Nghe rõ chưa?"

    "Dạ vâng thưa sếp"

    "Viết sai sự thật thì viết sẵn đơn xin nghỉ luôn đi" Quang Anh lên tiếng cảnh cáo rồi cũng ngay lập tức xoay người trở về phòng.

    Rầm

    Lại một tiếng rầm nữa vang lên, trong hành lang yên tĩnh liền ló ra một vài cái đầu.

    Ngọc Mai cứ đứng im như thế nhìn cánh cửa phòng làm việc.

    Sau một lúc lâu, chị ta quay người đi trở về phòng ban của mình.

    Mấy người đứng hóng chuyện ở hành lang thấy chị ta quay lại thì lập tức giả vờ tìm việc để làm.

    Người thì vạch lá tìm sâu, người thì nhặt tóc trên áo giúp người bên cạnh.

    Ngọc Mai không quan tâm đến họ mà lướt thẳng qua.

    Chị ta vừa đi, trong hành lang lại vang lên đầy những tiếng xì xào bàn tán.

    ____________________

    Chủn bị xem Đức Duy nhà ta giải toả ấm ức với Quang Anh nè.
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #13. Ấm ức


    Quang Anh tiến vào trong phòng, nhìn quanh một lượt không thấy em nhà mình đâu.

    Anh nhìn về phía phòng nghỉ phía trong rồi quyết định đi vào trong.

    Vừa vào đã thấy Đức Duy nằm dài ở trên giường, anh tiến lại gần cậu.

    "Duy ơi, nằm lại đi em, nằm sấp như thế khó thở đấy" Anh ngồi xuống cạnh cậu, khẽ xoa lưng cho cậu.

    Lúc Quang Anh vừa động vào người đã thấy cậu khẽ run lên một cái.

    Đức Duy không nói gì, cũng không động đậy gì, chỉ khẽ lắc đầu coi như đáp lại lời anh.

    "Làm sao đấy, ngồi dậy nói chuyện với anh một chút nhé?"

    Anh khẽ ghé người xuống nói chuyện với cậu.

    Nhưng cậu vẫn không có động tĩnh gì, chỉ im lặng nằm đó lắc đầu không trả lời.

    Thấy cậu không trả lời, Quang Anh cũng không hỏi thêm gì nữa mà chỉ ngồi đó nhẹ nhàng xoa lưng cho cậu.

    Anh nhận thấy mình càng hỏi, người cậu lại càng run lên.

    Duy nhà anh khóc rồi.

    Bình thường Đức Duy có đanh đá ương bướng đến cỡ nào thì cậu cũng không bao giờ quát mắng người khác như hôm nay, lại còn là trước mặt rất nhiều người.

    Chắc chắn là cậu đã phải chịu đựng rất nhiều rồi nên hôm nay mới phát tiết ra như thế.

    Quang Anh càng nghĩ càng thấy khó chịu, cậu mắng người khác xong chưa chắc người khác đã khóc.

    Nhưng cậu lại trốn vào trong này để khóc.

    Duy nhà anh luôn như thế, bình thường nhìn cậu có vẻ trẻ con không lo không nghĩ, nhưng thực chất lúc nào cậu cũng lo lắng cho người khác mà quên cả lo cho bản thân.

    Hai người cứ im lặng ở cạnh nhau như thế, cậu thì cứ im lặng nằm đó khóc, còn anh ở bên cạnh xoa lưng cho cậu.

    Qua một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng chịu ngồi dậy.

    Lúc ngồi dậy, mặt cậu đã đỏ hết cả lên, có lẽ là do thiếu khí, hoặc có lẽ là do khóc.

    Khóc đến lặng người.

    Quang Anh nhanh chóng lấy giấy lau mặt cho cậu, mặt cậu bây giờ lấm lem nước mắt.

    Nhìn cậu như vậy, lòng anh vốn đã khó chịu lại càng thêm khó chịu.

    Đức Duy cứ ngồi im ở đó để anh lau nước mắt cho mình.

    Cậu khẽ cúi đầu nức nở, không ngừng tự bấm lên tay mình.

    "Ngoan nào, không khóc nữa nhé" Quang Anh khẽ luồn tay vào nắm lấy tay cậu để cậu không tự bấm lên tay mình nữa.

    Một tay anh thì nhẹ nhàng vòng ra sau xoa lưng cho cậu, để cậu bình tĩnh hơn.

    Đức Duy vẫn tiếp tục không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

    "Nói chuyện với anh được không?"

    Quang Anh khẽ cúi đầu xuống hỏi cậu.

    Đức Duy gật đầu, rồi lại lắc đầu.

    "Anh ơi..."

    Đức Duy ngẩng đầu lên nhìn anh, nước mắt lại bắt đầu chảy ra.

    Cậu thề là cậu không muốn khóc một chút nào cả, nhưng mà nước mắt lại cứ chảy ra không ngừng.

    Quang Anh nhanh chóng đưa tay ra lau nước mắt cho cậu.

    Cậu lao vào ôm lấy anh, dụi đầu vào lòng anh, hai tay thì không ngừng siết chặt lấy người anh.

    Nước mắt không ngừng chảy ra, đến bây giờ cậu mới dám khóc thành tiếng.

    Càng khóc cậu lại càng ôm anh chặt hơn.

    Quang Anh cũng ôm lấy cậu vỗ về.

    "Em bé ngoan thì không khóc nhè đúng không nào, nín đi nha, ngoan.

    Đức Duy nhà anh có phải là người khóc nhè đâu, em cứ khóc như này đau lòng anh" Quang Anh muốn dỗ cho cậu nín khóc, nhưng càng dỗ thì cậu lại càng khóc to hơn.

    Đức Duy ôm lấy anh, nghĩ lại những gì mình đã phải chịu suốt thời gian qua, lại nghe anh dỗ dành, cậu càng khóc to hơn.

    Hồi mới vào công ty, cậu được sắp xếp làm việc dưới trướng của Mai, do Mai training.

    Không biết vì lí do gì mà ngay từ đầu Mai đã liên tục không ngừng chèn ép cậu.

    Tất cả những việc lặt vặt trong phòng từ lo đồ ăn, cà phê sáng cho Mai cho đến photo rồi chạy vặt, không gì là không đến tay cậu.

    Sau đó, Mai có giao việc cho cậu, nhưng không phải là việc của công ty tại thời điểm đó, mà toàn là dự án của công ty từ vài năm trước nữa.

    Mai lấy lí do cho cậu nắm bắt tình hình công ty trước rồi mới làm việc được, lí do quá hợp lí, cậu không thể phản bác, cũng không thể từ chối.

    Mọi chuyện không chỉ đơn giản dừng lại ở việc làm phân tích báo cáo rồi nộp lại cho Mai, mà dự án nào Mai cũng bắt cậu làm lại 2, 3 lần thậm chí là 4, 5 lần.

    Cậu cũng mệt lắm chứ, nhưng không làm gì được Mai, mỗi lần như thế Mai đều lấy lí do là cậu làm chưa tốt, bắt cậu làm lại, mấy anh chị trong công ty thấy như thế cũng muốn xem giúp cậu.

    Nhưng 10 người xem thì phải đến 9 người bảo với cậu rằng bản báo cáo của cậu đã làm rất tốt rồi, có khi còn tốt hơn mấy người đó hồi mới vào công ty.

    Nhưng Mai nói chưa tốt thì cậu cũng chỉ biết như thế thôi, cậu không cãi lại được chị ta.

    Sau đó mấy tháng, khi Mai không còn trách nhiệm để training cho cậu nữa, cậu cũng đỡ bị chèn ép hơn, nhưng chỉ là đỡ chứ không hề hết.

    Sau khi cậu lên làm trợ lí đặc biệt của Quang Anh, chị ta lại bắt đầu chèn ép, bắt nạt cậu nhiều hơn, từ những việc nhỏ nhặt nhất cho đến những cái lỗi vặt chẳng đáng để vào mắt.

    Đức Duy ngay từ đầu không hề nói chuyện này cho Quang Anh vì cậu nghĩ, Quang Anh đi làm cả ngày ở công ty đã đủ mệt rồi, về nhà lại còn phải chăm cậu với Duy Anh.

    Cậu không muốn đến lúc về nhà rồi mà anh vẫn phải đau đầu với chuyện ở công ty nên không hề nói ra.

    Nhưng cậu không biết rằng chính sự nhẫn nhịn chịu đựng của mình như thế càng khiến Mai trở nên ngang ngược hơn, bắt bẻ cậu từ những lỗi nhỏ nhặt nhất, nhiều lúc cậu mệt đến nỗi không muốn tranh cãi với chị ta.

    Nhưng hôm nay chị ta lại cứ như con khùng vậy, chả biết bị cái gì mà vừa nhìn thấy cậu đã trách mắng, không kiếm ra được lí do gì để mắng cậu nên bắt đầu lấy chuyện cậu nghịch điện thoại ra để nói, nhưng hôm nay Duy nghịch điện thoại trong giờ nghỉ trưa, chị ta không có quyền gì mà mắng cậu cả.

    Như giọt nước tràn ly, cậu nén đủ tức giận rồi nên mới phát tiết ra như thế.

    Càng nghĩ càng thấy tủi thân, cậu ôm chặt lấy Quang Anh nấc lên liên tục.

    Quang Anh biết mình càng nói sẽ càng khiến cậu khóc nhiều hơn nên anh quyết định im lặng để cậu ôm mình khóc.

    Đức Duy ôm anh khóc gần nửa tiếng, anh cũng ngồi im gần nửa tiếng đấy để cho cậu ôm.

    Cậu khóc đến kiệt sức, khóc đến không thể khóc được nữa, nước mắt của cậu thấm ướt một mảng áo sơ mi của anh, lúc này cậu mới ngưng, tách ra khỏi Quang Anh.

    Anh với lấy tờ giấy bên cạnh lau nước mắt cho cậu.

    "Khóc sưng hết cả mắt xinh của anh rồi" Anh vừa lau nước mắt vừa trêu cậu, muốn để cậu bình tĩnh hơn.

    "Bình tĩnh hơn chưa" Anh ôm lấy má cậu, lau đi giọt nước mắt còn vương lại trên khoé mắt cậu khẽ hỏi.

    Đức Duy khẽ gật đầu, anh cứ ôm lấy má cậu mà xoa xoa như thế.

    "Em muốn về"

    "Anh đưa em về nhé?"

    Anh nhẹ nhàng hỏi cậu.

    "Em muốn tự về" Cậu khẽ lắc đầu trả lời anh rồi lại cúi gằm mặt xuống.

    "Vậy anh đặt xe cho em về nhé, em về một mình như vậy anh không yên tâm" Lúc này cậu không từ chối nữa mà chỉ khẽ gật đầu đồng ý với anh.

    Lại ngồi thêm một lúc nữa, đến khi cậu nín hẳn rồi anh mới đặt xe cho cậu về.

    ____________________

    Đức Duy ra ngoài bàn dọn đồ của mình rồi đi thẳng ra thang máy để xuống dưới.

    Cửa thang máy vừa đóng lại, một vài cái đầu từ trong phòng làm việc ở gần đó liền ngó ra.

    "Ê mày ơi Duy khóc hả"

    "Hình như thế đấy, t thấy mắt mũi ẻm đỏ hết cả lên rồi"

    "Trời ơi tội Duy thế, ở trong đó cả tiếng đồng hồ, chắc bị sếp trách nhiều lắm"

    "Cũng tại bà Mai cứ chèn ép thằng bé ấy, chắc là không chịu được nữa rồi nên mới vùng lên phản kháng.

    Ai mà biết được sếp lại đứng ngay đấy để xem đâu"

    "Ê nhưng mà sao ảnh đi về vậy, đừng nói là bị đuổi rồi nha"

    "Ê, nói cái gì dậy má, đừng đuổi anh Duy của em mà, đuổi anh Duy rồi ai đi ăn cùng bọn em"

    "Chứ không sao tự nhiên lại đi về"

    "Không được đâu, đừng đuổi Duy, ẻm dễ thương vl, đuổi rồi phòng mình ai đùa với tao nữa"

    "Mấy cái trò hài nhạt của mày chắc chỉ có Duy mới hưởng ứng lại thôi"

    "Thì thế, Duy mà nghỉ chắc tao buồn chết"

    "Em nguyện dâng hiến bà Mai xấu tính kia để cho Duy được đi làm, đừng đuổi Duy của emmmm"

    ____________________

    Mới có hai ngày thôi mà drama cỡ đó 🤗
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #14. Ba Duy ốm rồi


    Chiều tối, Quang Anh và Duy Anh trở về nhà, trong nhà tối om không một ánh đèn.

    Quang Anh thay giày rồi vào bật điện, lúc này căn nhà mới trở nên sáng sủa hơn.

    "Ớ, ba Duy không có nhà hả ta?"

    Duy Anh nhìn quanh nhà một lượt không thấy ba nhỏ của mình đâu thì cất tiếng hỏi vu vơ.

    "Duy Anh chạy lên nhà xem ba Duy có đang ngủ ở trên không giúp ba với, nếu ba Duy đang ngủ thì con gọi ba Duy dậy giúp ba nha" Quang Anh cởi bỏ áo khoác ngoài nói với Duy Anh.

    "Oke ba ạ"

    "Đi chậm thôi, lại ngã bây giờ" Duy Anh nghe ba lớn nói thì nhanh chóng xách cặp chạy lên nhà.

    Quang Anh thấy thằng bé hấp tấp thì nhắc nhở một chút rồi cũng xoay người đem đồ vào trong bếp.

    ____________________

    "Ba Duy ơi..."

    Duy Anh cất cặp xong lại lon ton chạy sang phòng của ba.

    Cậu nhóc nhẹ nhàng mở cửa phòng ngó đầu vào bên trong, bên trong cũng tối đen, nhưng nhờ ánh đèn ngoài hành lang mà cậu nhóc có thể loáng thoáng nhìn thấy được người đang nằm trên giường.

    Duy Anh đóng cửa rồi vô cùng thuần thục trèo lên giường ba mình, sốc chăn chui vào lòng Đức Duy.

    "Em bé về rồi đấy à" Đức Duy thấy bên cạnh mình động đậy thì ngóc đầu lên xem.

    Thấy Duy Anh đang nằm trong lòng mình, cậu nhanh chóng ôm lấy thằng nhóc.

    "Ba Quang Anh kêu con lên gọi ba dậy ạ" Thằng bé ngước đầu lên nhìn ba mình, bóng tối như này làm thằng bé chẳng nhìn thấy gì cả.

    "Ừm, nằm đây với ba một lúc đi" Đức Duy không có ý định ngồi dậy, cứ nằm im ở đấy ôm khư khư lấy Duy Anh.

    Duy Anh cũng không nói gì, chỉ nằm im cho ba mình ôm.

    ____________________

    "Thế à, thế bạn My có khóc không?"

    Duy Anh đang kể cho Đức Duy nghe rằng hôm nay ở trên lớp có hai bạn là Minh và My đùa nghịch với nhau.

    Trong lúc không may, Minh có đẩy My một cái làm My ngã, nên Duy mới hỏi cậu bé xem bé My có khóc không.

    "Có ạ, bạn My cứ khóc mãi ấy, xong con lấy kẹo sáng nay ba Quang Anh mua cho con để cho My thì My mới nín"

    "Em bé nhà ai mà giỏi quá ta" Đức Duy cất tiếng khen ngợi cậu bé.

    Cậu bé được khen thì đắc ý lắm, cứ khúc khích cười mãi thôi.

    "Thế cô Dương có mắng hai bạn đấy không?"

    "Dạ không ạ, cô Dương bảo bạn Minh xin lỗi bạn My, xong cô cho hai bạn ôm nhau làm lành"

    "Thế hai bạn đã làm lành chưa?"

    "Dạ rồi ạ, hai bạn lại chơi với nhau rồi"

    "Ba bảo con lên gọi ba nhỏ mà con nằm im ở đây với ba nhỏ luôn hả?"

    Quang Anh lên lúc hai người đang nằm nói chuyện với nhau.

    Chắc có lẽ mải nói chuyện quá nên hai người không hề biết anh vào.

    Quang Anh với tay bật điện trong phòng lên, nhìn hai người đang nằm ôm nhau ở trên giường với ánh mắt 3 phần bất lực, 7 phần nuông chiều.

    "Dậy thôi nào, nằm thế đủ rồi" Quang Anh tiến đến bên giường kéo cậu ngồi dậy.

    Đức Duy không tình nguyện mấy nhưng vẫn ngồi dậy, đến lúc ngồi dậy rồi mà cậu cũng không chịu mở mắt.

    "Anh ơi, em đau đầu quá" Đức Duy thuận thế vòng tay qua ôm lấy cổ anh.

    "Sao người em nóng thế, ốm hả?"

    Quang Anh thấy cậu ôm mình thì cũng vòng tay ôm lấy cậu.

    Ai ngờ được lúc da cậu chạm vào da mình, một mảng nóng hổi liền tràn sang da anh.

    Anh đỡ cậu ra rồi đưa tay sờ lên trán cậu.

    "Ba Duy ốm ạ?"

    Duy Anh thấy ba lớn nhà mình nói thế cũng lanh chanh đưa tay sờ trán ba nhỏ.

    Ba Duy cũng ngậm ngùi gật gù lại với cậu nhóc.

    "Sốt rồi đây này, có mệt lắm không?"

    Lúc anh nghe thấy giọng cậu, anh đã thấy không ổn rồi, giọng cậu khản đặc hơn bình thường rất nhiều.

    Lại không ngờ được là bị ốm rồi.

    "Ưm..."

    Cậu gật gù làm nũng với anh.

    Giờ cậu chỉ thấy đau đầu mỏi mắt thôi.

    Biết thế chiều nay không khóc.

    Để giờ này phải gánh chịu hậu quả.

    "Tội thế, thế bây giờ mình đi tắm nhé, xong rồi xuống ăn cơm này, rồi mình uống thuốc cho nhanh khỏi nhé" Quang Anh dỗ cậu như dỗ em bé ấy.

    Đức Duy không khỏi bật cười vì cái giọng dỗ em bé của anh nhưng cũng đồng ý với anh.

    "Thế em tắm đi nhé, anh xuống nấu cơm cho em ăn.

    Tắm nhanh thôi nhé, không được tắm lâu đâu đấy" Quang Anh nhắc nhở cậu rồi lại quay qua Duy Anh.

    "Duy Anh đi xuống với ba nào, con tắm chưa" Quang Anh dang tay muốn bế cậu bé lên, cậu bé cũng nhanh chóng ôm lấy ba mình.

    "Anh đi đây nhé, không được tắm lâu đâu" Quang Anh bế cậu nhóc ra ngoài, trước khi ra còn không quên quay lại nhắc nhở cậu.

    Đức Duy cũng gật gù với anh rồi đuổi anh đi.

    ____________________

    Lúc Duy tắm xong ra đã thấy Quang Anh đang ngồi bấm điện thoại ở trên giường.

    Thấy cậu ra, Quang Anh liền bỏ điện thoại sang một bên rồi kéo cậu ngồi xuống giường.

    "Đây, dán cái này vào để hạ sốt nhé" Quang Anh vừa nói vừa bóc miếng dán hạ sốt giúp cho cậu.

    Đức Duy cười cười nhìn anh không nói, cứ như chăm trẻ ấy.

    "Em có phải trẻ con nữa đâu mà dán miếng hạ sốt"

    "Không phải trẻ con thì cũng phải dán, để cho nhanh khỏi ốm chứ" Quang Anh vén tóc cậu ra rồi dán lên trán cho cậu.

    "Xong rồi, đi xuống ăn cơm thôi" Xong xuôi, Quang Anh thu dọn vỏ ở bên cạnh rồi nắm tay cậu xuống nhà.

    ____________________

    Có lẽ bởi vì đang ốm nên hôm nay Duy ăn ít hơn bình thường.

    Quang Anh cũng biết cậu mệt nên không bắt cậu ăn nhiều, chỉ ăn đủ uống thuốc là được.

    "Ăn nhanh lên em, ăn còn uống thuốc nữa, có một tí mà mãi không hết thôi" Quang Anh thấy cậu cứ ngồi mãi mà không ăn nên lên tiếng nhắc nhở cậu.

    Duy Anh đã ăn xong từ lâu và đang ngồi xem tivi ở ngoài phòng khách, thấy ba lớn nhắc ba nhỏ như thế thì cũng lóc cóc chạy vào ngồi xuống cạnh cậu.

    "Con ăn với ba Duy nhé" Nói là ăn chứ cậu nhóc chỉ ngồi cạnh rồi gắp đồ ăn cho cậu.

    Đức Duy cưng chiều nhéo má cậu nhóc một cái.

    Duy Anh biết ba nhỏ đang bị bệnh nên cũng không chấp nhặt với ba, để ba nhỏ tuỳ ý nhéo má mình.

    Quang Anh nhìn thấy thì vô cùng mãn nguyện, đây gọi là gì ạ, vợ đẹp con ngoan, còn ai bằng được anh đâu chứ 😌.

    ____________________

    Quang Anh tắm rửa xong xuôi vẫn thấy Đức Duy đang lăn lộn qua lại ở trên giường.

    Anh buồn cười tiến lại gần cậu.

    "Sao không ngủ đi à, hay là thiếu hơi anh không ngủ được?"

    Anh tốc chăn lên nằm xuống cạnh cậu.

    Cậu thấy anh nằm lên giường cũng lập tức tiến lại ôm anh.

    "Đâu, em sợ anh thiếu hơi em không ngủ được nên em mới đợi anh đấy"

    "Có đỡ mệt hơn chưa?"

    Quang Anh áp tay lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ, thấy cậu đỡ nóng hơn mới thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

    Cũng may chỉ là ốm nhẹ, không có gì nghiêm trọng lắm.

    "Em đỡ rồi, nhưng mà vẫn mỏi mắt lắm, em muốn đi ngủ cơ" Đức Duy ôm lấy Quang Anh nhắm mắt dụi đầu vào người anh.

    Quang Anh mỉm cười xoa xoa má cậu rồi với tay tắt điện ở đầu giường.

    Đến giờ đi ngủ rồi 😴.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #15. Đi mua sắm


    Sáng ngày hôm sau, Đức Duy vẫn như thường lệ đến công ty.

    Cậu vừa lên đến nơi đã bị mọi người xoay ngược xoay xuôi ngó lên ngó xuống.

    "Mọi người bình tĩnh, thả em ra đã, làm sao thế" Đức Duy không làm gì được chỉ biết bất lực đứng đó cho mọi người xoay mình vòng vòng.

    "Eo ơi Duy của anh vẫn đi làm, tạ ơn chúa"

    "Trời ạ, sự hiến dâng của em đã có kết quả rồi, huhu, anh Duy ơi"

    "Mày thì hiến dâng cái gì chứ, thả thằng Duy ra coi"

    "Kệ em, anh Duy còn chưa nói gì mà chị cứ lôi em.

    Hôm qua em hiến dâng bà Mai kia đi nên hôm nay anh Duy mới đi làm tiếp đấy, mọi người cảm ơn em đi"

    "Bé ơi, bé bị ảo hả bé, bé thả Duy ra giùm chị đi bé"

    "Mọi người từ từ thôi, có gì từ từ nói, lôi lôi kéo kéo, tụt hết cả áo của em rồi"

    "Ơ mà mọi người bảo chị Mai nghỉ rồi á"

    "Ừ đúng rồi em, sáng nay chị Duyên bên bộ phận nhân sự bảo là đêm qua Mai nộp đơn xin nghỉ, vừa báo sếp cái sếp duyệt luôn, mọi người còn tưởng là em cũng "nghỉ" theo Mai cơ.

    Sáng giờ mọi người đang buồn quá trời, mà tự nhiên em đến cái thấy vui hẳn"

    Nói thật là sáng nay lúc có tin Mai nghỉ mọi người cũng không bất ngờ lắm, tại chị ta đáng mà.

    Mọi người ở trong phòng cũng bị chị ta chèn ép nhiều rồi mà không dám nói.

    Mai ỷ chị ta làm được việc, là cánh tay phải của sếp trong công việc mà không ngừng chèn ép, bắt chẹt đàn em trong công ty, mọi người có không vừa ý với chị ta thì cũng không làm gì được.

    Hôm qua lúc Duy chửi chị ta như thế, mọi người cũng thấy hả lòng hả dạ lắm.

    Mà mọi người chỉ lo cho Duy thôi, hôm qua Duy chửi chị ta như thế, chị ta chỉ đứng nghe thôi mà còn "nghỉ", Duy chửi cỡ đó chắc cũng "nghỉ" theo Mai quá.

    Trước giờ Duy luôn là nguồn năng lượng của tầng bọn họ.

    Duy vui tính, dễ thương, hài hước, lại còn dễ gần, Duy lúc nào cũng cười với mấy trò con bò của bọn họ, cho dù cái miếng quăng ra có nhạt đến cỡ nào đi chăng nữa thì Duy cũng sẽ cười.

    Mọi người cứ bảo Duy là hay cười từ thiện, nhưng thật ra là Duy thấy buồn cười thật.

    Ai tiếp xúc với Duy cũng đều rất quý cậu.

    Chính vì thế nên mọi người mới lo cho Duy khi hay tin Mai "xin nghỉ".

    "Cấp báo, đội tình báo lễ tân vừa báo cáo, sếp đang đi lên, mọi người mau giải tán về chỗ làm việc nhanh"

    Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhanh chóng ai về chỗ nấy như chưa có gì xảy ra.

    Đức Duy nhìn tình cảnh trước mắt thì buồn cười.

    Chỉ thế là nhanh.

    ____________________

    Những ngày yên bình thường trôi qua rất nhanh.

    Chiều thứ 5, Duy đi theo An đến điểm đã hẹn từ trước.

    Hai anh em đứng ở trước cửa trung tâm thương mại nhìn nhau, cả hai rơi vào một khoảng lặng vô định.

    "Thế giờ mình mua cái gì" Đức Duy lên tiếng phá vỡ khoảng lặng này, ngơ ngác nhìn Thành An.

    "Ủa tao tưởng mày rủ tao đi mua thì mày phải lên list trước rồi chớ.

    Mắc gì hỏi tao"

    "Thì em không biết mua gì nên mới gọi anh đi theo nè 😔, anh cứ mắng em thôi ấy 😔"

    "Ê, tao không phải thằng Quang Anh nha, bớt làm mấy cái mặt đấy với anh mày đi, nó vô dụng lắm 😒"

    "Em thấy nhà anh hay đi chơi mà, mỗi lần đi chơi anh mua cái gì" Đức Duy thấy làm nũng với Thành An không thành thì quay trở lại trạng thái bình thường để nói chuyện với hắn.

    Đức Duy ôm lấy cánh tay Thành An kéo hắn đi xung quanh trung tâm thương mại.

    Thành An nghe thấy Đức Duy hỏi thì nhìn Đức Duy với gương mặt kiểu "muốn biết thật à".

    Đức Duy cũng hiểu ý hắn mà gật gật đầu.

    "Mỗi lần đi chơi thì anh mua quần áo" Một khoảng lặng nữa lại diễn ra sau câu nói của Thành An.

    ....

    "Hay mình đi mua quần áo đi, đi chơi cũng cần có quần áo mà" Đức Duy lại một lần nữa phá vỡ khoảng lặng.

    Cậu kéo Thành An vào mấy cửa hàng quần áo trong TTTM, loanh quanh cả buổi chiều trong TTTM.

    Tổng kết lại một buổi đi mua đồ dã ngoại:

    Quần áo, phụ kiện, giày dép mới: mỗi người 2 chục túi ✅

    Đồ dùng cho buổi dã ngoại: Không có gì ❌

    ____________________

    Sau một buổi chiều mua sắm trong TTTM, Thành An và Đức Duy thu hoạch được một lô quần áo mới.

    Khi mua đủ nhiều rồi, Duy kéo An vào một quán cà phê trong đó để nghỉ ngơi.

    "Anh ơi, bộ này xinh chưa, anh mua cho Bông đi" Đức Duy nằm dài trên bàn lướt điện thoại.

    Khi lướt được thứ đồ mình ưng ý thì liền ngóc đầu quay điện thoại ra cho An xem.

    "À bộ này á, bộ này anh mua mấy hôm trước rồi" Thành An ngó qua một cái rồi trả lời cậu.

    "Ơ sao anh đã mua rồi, bộ này mới ra thôi mà"

    "Anh là khách VVIP của nhãn hàng này, có đồ mới là họ báo anh liền à" Thành An vừa bấm điện thoại vừa trả lời Đức Duy.

    "Eo ơi người giàu thích thật đấy.

    Nhưng mà bộ này xinh nhờ, em không có con gái, chứ em mà có thì em cũng mua" Đức Duy cứ ngắm nghía bộ đồ tỏ vẻ tiếc nuối.

    "Đẻ thêm là được mà, thích thì tìm cách, không thích thì tìm lí do" Thành An vẻ mặt thản nhiên liếc Đức Duy.

    "Hoyy, chăm mình Duy Anh đủ mệt rồi, em không muốn chăm thêm ai nữa đâu"

    "Gì, mày mà chăm Duy Anh á, anh toàn thấy thằng Quang Anh chăm chứ có thấy mày chăm đâu"

    "Em có chăm mà, anh cứ thế thôi" Đức Duy chun mũi biện hộ cho bản thân.

    "Cỡ mày thì chỉ có Quang Anh chăm mày thôi chứ mày thì chăm ai được.

    Thằng Quang Anh nó chiều mày như chiều vong ấy mà mày cứ sơ hở là 'anh ơi em dỗi đấy'" Thành An nhái lại giọng Đức Duy muốn trêu cậu, Đức Duy thấy xấu hổ liền dơ tay đánh lên vai Thành An một cái.

    "Anh cứ trêu em ấy"

    "Chứ còn gì nữa, tao mà là Quang Anh chắc tao nắm chân mày quay vòng vòng xong tao quẳng mày đi luôn chứ ở đấy mà dỗi.

    Chả hiểu sao Quang Anh nó chịu được mày cơ"

    "Tại em dễ thương mà.

    Với lại anh với anh Hùng cũng thế còn gì.

    Anh Hùng còn chiều anh hơn cả chiều vong ấy chứ, muốn gì ới một cái là có liền"

    "Nó khác nhau mà, so sánh gì kì, anh đâu có nhõng nhẽo như mày"

    "Ừ, anh không như em, anh chỉ hơn em thôi"

    "Thôi mệt mày quá, có đi ăn không, anh đói quá" Thành An không cãi lại được Đức Duy nên chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề khác.

    "Em có, đợi em báo Quang Anh đã"

    "Hở ra là Quang Anh Quang Anh, bộ Quang Anh nó ở cửa miệng mày hả, cứ mở miệng ra là Quang Anh"

    "Phải báo chớ, nhỡ đâu Quang Anh không thấy em về, lo cho em thì sao"

    "Làm như anh bắt cóc bán mày đi không bằng" Thành An khinh bỉ nhìn thằng em của mình.

    Cũng chỉ đến thế là cùng, An đi đâu có phải báo với Hùng đâu, thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm.

    Còn Hùng muốn biết An đi đâu làm gì á, tự mà gọi điện cho An chứ sao.

    Nhà là phải có nóc 😌.

    ____________________

    Dã ngoại nên có hoạt động gì đây các bác ơiiii

    Không nghĩ ra gì hết 🙁
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #16. Dã ngoại (1)


    Chẳng mấy chốc mà đến cuối tuần.

    Ngày đi dã ngoại, mới sáng sớm Duy Anh đã mò sang phòng ba của mình.

    Lúc cậu nhóc sang, 2 người trên giường vẫn đang nằm ôm nhau ngủ ngon lành.

    Cậu nhóc bất lực nhìn 2 người đang ôm nhau ngủ kia.

    "Ba ơi, dậy đi, muộn rồi, dậy đi ba ơi" Duy Anh trèo lên giường kéo chăn muốn gọi 2 người dậy.

    "Gì vậy Duy Anh, cho ba ngủ thêm đi" Đức Duy bị tiếng gọi của cậu nhóc làm cho giật mình, cậu ngóc đầu lên nhìn Duy Anh một cái rồi lại tiếp tục nằm xuống ôm Quang Anh ngủ.

    "Mới 6h hơn thôi mà bé, cô Dương hẹn 8h cơ mà" Quang Anh nghe cậu bé hò thì cũng giật mình, anh trở người tìm điện thoại.

    Màn hình điện thoại sáng lên, trên đó hiển thị 6:13, Quang Anh bất lực quay lại nhìn cậu bé.

    "Con không biết đâu, ba dậy đi, nhỡ muộn giờ của con thì sao" Duy Anh nhảy xuống giường chạy sang chỗ Quang Anh.

    Nhìn xem ba Duy ép ba Quang Anh ra đến tận mép giường, giường thì rõ là rộng mà cứ nằm ép sang một bên.

    Lúc Duy Anh chạy sang muốn kéo Quang Anh dậy mà suýt nữa thì ba Quang Anh ngã khỏi giường.

    "Thì ở nhà luôn chứ sao" Đức Duy nhắm mắt trả lời cậu bé, tay thì vẫn ôm chặt Quang Anh không buông.

    "Đây đây đây, để ba dậy, ba dậy ngay đây" Quang Anh thấy 2 người này lại chuẩn bị khẩu chiến thì liền lên tiếng trước để ngăn cản.

    Nhìn cái mặt Duy Anh như kia là thấy muốn cãi nhau với Đức Duy rồi đấy.

    Quang Anh gỡ tay Đức Duy ra khỏi người mình rồi ngồi dậy.

    Quang Anh đi rồi, Đức Duy không còn ai để ôm nữa, cậu quay người lại với lấy cái gối bên cạnh để ôm rồi tiếp tục ngủ.

    Cậu nhóc Duy Anh thấy ba Quang Anh đã dậy thì hào hứng lắm.

    Nhìn lại ba Duy bên cạnh vẫn còn nằm ở trên giường, Duy Anh liền bày ra vẻ mặt ghét bỏ.

    Chả ra dáng người lớn xíu nào cả.

    ____________________

    Quang Anh rửa mặt xong ra vẫn thấy Đức Duy đang ngủ.

    Anh im lặng tìm quần áo để thay, lúc thay xong quay ra đã thấy cậu đang nằm ở trên giường nhìn mình.

    "Eo ơi có người nhìn trộm tôi thay quần áo kìa" Anh lấy tay che ngực làm bộ e thẹn xấu hổ.

    "Anh thay quần áo trước mặt em, em nhìn công khai chứ không thèm nhìn trộm" Đức Duy khẽ bật cười nhìn anh.

    Cái bộ dạng mới ngủ dậy này của cậu nó mới soft làm sao.

    "Em dậy lúc nào vậy" Quang Anh đóng tủ quần áo lại rồi quay lại giường với cậu.

    "Anh với ông nhõi kia quần nhau như thế em không tỉnh ngủ mới lạ"

    "Thế nào, cảm giác nhìn trai đẹp thay quần áo như nào, cho xin ít review đi" Quang Anh nhếch mày cười cười nhìn cậu.

    "Béo.

    Béo nha, dạo này anh ăn nhiều sao ấy, em thấy béo" Đức Duy kéo tay anh ra gối đầu lên tay thản nhiên trả lời anh.

    "Còn dám chê anh hả, anh toàn ăn đồ thừa của em bỏ lại nên mới béo đấy" Quang Anh nhéo mũi cậu trách móc.

    "A, đừng, đau em" Cậu xoa xoa cái mũi bị anh nhéo rồi đánh lên người anh một cái.

    "Không nói chuyện với anh nữa đâu, em dậy đây, không tí nữa con anh lại lên hò hét quát mắng em" Đức Duy ngồi dậy khỏi người anh rồi đi vào nhà tắm.

    Anh nhìn theo cậu cười cười rồi cũng đi xuống dưới nhà với Duy Anh.

    ____________________

    Bởi vì bị cậu nhóc giục nên một nhà ba người xuất phát từ sớm, lúc đến trường mới có hơn 7 rưỡi sáng.

    Cả một khoảng sân rộng thênh thang mà chỉ có gia đình bọn họ cùng với bảo vệ và một vài giáo viên.

    "Thấy chưa, ba nói rồi mà không nghe, đến sớm như này đã có ai đến đâu" Đức Duy nhìn cậu nhóc nói, nhưng có vẻ cậu nhóc không quan tâm lắm.

    Đúng là trẻ con, cái gì cũng có thể làm cho đám nít ranh này hứng thú được.

    Cậu nhóc hỏi 2 ba của mình một tiếng rồi chạy ra chơi với các cô đứng ở bên kia.

    Còn Đức Duy thì kéo Quang Anh lại cái ghế đá ở gần đó để ngồi xuống.

    Hiện tại cậu không thấy gì ngoài sự buồn ngủ cả.

    Cậu ghé đầu lên vai anh muốn ngủ thêm một chút nữa.

    Sáng sớm đã bị ranh con kia sang quấy nhiễu.

    Thật sự là cậu rất muốn tẩn cho nó một trận.

    Chừng 5 phút sau, lại có một nhà khác đến.

    "Êi hai ku" Quang Anh nghe tiếng gọi thì ngước đầu lên khỏi điện thoại nhìn về phía tiếng nói phát ra.

    "Ơ anh Hùng đấy à, đến sớm thế" Quang Anh lên tiếng chào hỏi.

    "Bạn mày ở đây mà mày chẳng chào lấy một tiếng" Thành An ở bên cạnh liếc xéo Quang Anh một cái rồi lại liếc sang người đang ngủ gục ở bên cạnh.

    "Còn cái thằng này nữa, sao lại ngủ ở đây" Thành An muốn đánh thức Đức Duy dậy, nhưng vừa mới tiến lên đã bị Quang Anh chặn lại.

    "Kệ người ta đi, mày quan tâm lắm thế.

    Sao nhà mày đến sớm thế"

    "Nhà mày còn đến sớm hơn cả nhà tao" Thành An khinh bỉ nhìn thằng bạn mình.

    "Tại con bé Bông nó đòi đến sớm, háo hức dữ lắm, tối qua nó ngủ rõ muộn mà sáng nay dậy rõ sớm" Quang Hùng cản Thành An lại rồi trả lời Quang Anh.

    Gã mà không cản lại chắc hai người này choảng nhau ở đây luôn quá.

    Hở ra là tranh cãi.

    "Đâu, Bông đâu" Quang Anh ngó nghiêng xung quanh, Quang Hùng nghiêng người chỉ về phía Bông đang chơi, bên cạnh còn có cả Duy Anh.

    ____________________

    Gần đến giờ hẹn, các gia đình cũng đến nhiều hơn, Quang Hùng sợ lạc hai đứa trẻ nên lôi chúng nó lại bắt chúng nó chỉ được chơi ở trước mặt.

    Mấy người ngồi lại nói chuyện với nhau, nói đủ thứ chuyện mà Đức Duy vẫn ngủ được.

    "Ê thằng này hay ha, ồn cỡ đó mà nó vẫn ngủ được.

    Trâu hay gì mà ngủ được hay quá zậy" Thành An liếc sang Đức Duy vẫn đang gật gù trên vai Quang Anh.

    "Không gọi nó dậy đi, sắp xuất phát rồi mà vẫn để nó ngủ" Quang Hùng lên tiếng nhắc nhở anh.

    Anh cũng nghe lời gọi cậu dậy.

    Lúc cậu dậy vẫn còn ngơ ngác lắm.

    "Như đã thông báo từ trước, bởi vì để dễ sắp xếp và quản lí nên các gia đình sẽ đi theo xe do nhà trường thuê.

    Các vị phụ huynh có thể đi xe đến và để lại trường, sẽ có người trông coi cẩn thận cho các vị.

    Chúc các vị và các bé có một chuyến đi vui vẻ và có thật nhiều kỉ niệm"

    Loa thông báo kết thúc, mọi người theo hướng dẫn của giáo viên đi lên xe của đoàn mình.

    Bởi vì đi theo đoàn 2 ngày 1 đêm nên nhà trường sẽ chia thành ba đợt 3 tuổi, 4 tuổi và 5 tuổi để cho dễ quản lí.

    Đợt đầu tiên sẽ là các bé 5 tuổi đi trước.

    Vì trường của Duy Anh đang học là trường tư đắt đỏ nên cũng không có nhiều bé theo học ở đây.

    Khối 5 tuổi của Duy Anh có khoảng 60 bé, nếu tính cả phụ huynh thì sẽ rơi vào khoảng 150-180 người chưa tính giáo viên.

    Nhưng vì một số gia đình có việc bận và đã có lịch từ trước không đi được nên số lượng cũng giảm đi nhiều.

    Chỉ còn khoảng chưa đến 90 người tính cả giáo viên.

    Các gia đình khác thường chỉ có 1 phụ huynh đi kèm để phụ trách chăm sóc các bé, nhìn đi nhìn lại thì chỉ có nhà của Quang Anh và Quang Hùng là đi cả nhà.

    Bởi vì mỗi lớp đều không đi đủ số lượng nên xe vẫn còn thừa chỗ, vì thế nên nhà trường quyết định ghép 2 lớp vào một xe.

    Lớp A của bé Bông sẽ được ghép với xe lớp B của bé Duy Anh, lớp C và lớp D sẽ được ghép xe với nhau.

    Địa điểm dã ngoại lần này là ở chân một ngọn núi cách trường học khoảng 2 giờ đồng hồ đi xe.

    Vừa lên xe, Đức Duy đã gục lên vai Quang Anh tiếp tục ngủ, Thành An ở bên cạnh cũng thế.

    Người lớn hai nhà cũng dần chìm vào giấc ngủ, chỉ có hai nhóc con ở đằng trước là vẫn còn năng lượng để rả rích nói chuyện với nhau.

    ____________________

    Lúc đến nơi cũng là khoảng 10h, mọi người xuống tập trung ở sảnh của khách sạn.

    "Xin chào mọi người ạ, em là Dương, sẽ cùng Ánh, Ngọc Anh và Khuê là giáo viên của các bé ở đây phụ trách chuyến dã ngoại lần này của mọi người.

    Như đã thông báo từ trước thì chúng ta sẽ thuê khách sạn thay vì dựng lều ở ngoài để đảm bảo an toàn cho mọi người và các bé ạ.

    Ở đây em có thẻ phòng của mọi người.

    Vì khách sạn nhỏ này không có đủ phòng cho mọi người nên nhà mình chịu khó ở phòng đôi giúp em với nha.

    Hai gia đình sẽ ở một phòng đôi ạ.

    Mọi người có thể tự ghép phòng rồi lên nhận chìa khoá phòng.

    Và các bé ơi, các cô sẽ ở phòng 501 ở trên tầng 5 nhé, nếu như các bé có cần gì hay muốn giúp đỡ gì thì các bé có thể lên tìm các cô nha"

    Cô Dương nói qua một lượt rồi trả lại không gian cho mọi người chọn "bạn cùng phòng".

    "Mọi người ơi, ai nhận chìa khoá phòng rồi thì có thể trở về phòng để nghỉ ngơi ạ.

    Mọi người nhớ nhé, ở dưới sảnh của khách sạn này sẽ có phòng buffet phục vụ mọi người 24/7, và tất cả đều là miễn phí cho khách hàng của khách sạn ạ.

    Bây giờ chúng ta sẽ trở về ăn uống nghỉ ngơi lấy lại sức rồi chiều nay 2h chúng ta sẽ có một chuyến đi thăm Bảo tàng sinh vật học ở ngay dưới chân núi kia nhé, các bạn có đồng ý không ạ"

    "Dạ có ạ" Nghe thấy cô Ánh nói chiều nay sẽ được đi chơi, các bé liền nhao nhao đáp lại lời của cô nói.

    "Được rồi, vậy thì tạm biệt mọi người nhé, và hẹn gặp lại mọi người vào 2h chiều nay ở dưới sảnh này nha" Các cô đứng lại để mọi người đi lên trước, xong xuôi các cô mới trở lại phòng của mình.

    ____________________
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #17. Dã ngoại (2)


    Buổi chiều, còn chưa đến 2h, hai đứa nhóc Duy Anh và Bông đã lôi người lớn nhà mình xuống sảnh để chuẩn bị cho chuyến tham quan bảo tàng.

    Lúc xuống đến nơi, các nhà khác đã có mặt đông đủ ở dưới, chắc có lẽ do bọn nhỏ quá hưng phấn nên nhìn mặt đứa nào đứa nấy cũng vui như mở hội.

    "Gì mà vui dữ vậy.

    Đợi về nhà đi rồi tui cho đi bảo tàng tuần 7 bữa luôn cho biết" Thành An nhìn bọn trẻ trước mặt cất tiếng nói.

    "Mày làm như bọn nó báu lắm ý.

    Đây là đi với bạn nên mấy đứa nó mới như này.

    Chứ thử ở nhà mà mày lôi Bông đi bảo tàng xem, con bé nó lại chẳng dãy nảy lên ấy chứ ở đấy mà tham với chả quan" Quang Anh xéo xắt bắt bẻ lại Thành An.

    "Ê.

    Mày nha.

    Mày cứ sơ hở là bắt bẻ tao đi nha.

    Bớt đụng chạm lại nha"

    "Eo ơi sợ thế, thế bạn làm gì được tôi nào" Quang Anh làm cái bộ mặt thiếu đánh chọc ghẹo Thành An.

    Đức Duy với Quang Hùng ở bên cạnh chứng kiến thì cười gần chết.

    Một đứa vô tri dễ chọc gặp một đứa lì đòn hay ghẹo.

    Tổ hợp bạn bè hoàn hảo.

    "Cười cái gì mà cười, cả thằng Duy nữa.

    Hai đứa bây cứ này kia nọ với tao hoài đi.

    Tao quẳng hai đứa bây xuống biển một lượt bây giờ" Thành An nhìn mọi người cười mình mà tức không làm gì được thì quay ra quát Đức Duy.

    "Ơ em làm gì, đã ai làm gì đâu, đã làm gì đâu 🤷🏻‍♂️"

    "Thôi mấy đứa, tập trung lại kìa.

    Cô nhắc" Quang Hùng lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện.

    Còn để mấy người này nói chuyện nữa là lại có chuyện nữa.

    ____________________

    "Các bạn ơi, trước khi vào trong bảo tàng thì cô nhắc các bạn một chút nhé.

    Đó là không được động vào đồ bên trong được không ạ?

    Tuyệt đối không được động nhé, các bạn có đồng ý với cô không ạ?"

    "Dạ đồng ý ạ" Nghe cô giáo nhắc, bọn nhỏ liền đồng thanh trả lời.

    "Cô giới thiệu với các bạn một chút nhé.

    Đây là chú Khoa, hôm nay chú Khoa sẽ là hướng dẫn viên giới thiệu cho các bạn về những con vật ở bên trong bảo tàng kia nhé"

    "Woa, đẹp trai thế, chú ơi chú có bạn gái chưa ạ?"

    Một bé gái trong đó cất tiếng, mắt thì chăm chú nhìn vị hướng dẫn viên kia làm mọi người bật cười vì sự ngây ngô của bé.

    Đúng là trẻ con, gì cũng dám nói.

    "Chú chưa có bạn gái, nhưng mà chú có vợ rồi nha bé" Chú Khoa cũng bật cười trả lời lại bé gái kia.

    Em bé kia nghe được câu trả lời thì mặt liền xìu xuống như mất sổ gạo.

    Dễ thương.

    ...

    "Các bạn ơi, để bắt đầu cho buổi tham quan ngày hôm nay thì chú sẽ giới thiệu cho các bạn một loài vật vô cùng quen thuộc với các bạn nhé.

    Các bạn có đoán được là loài nào không ạ?"

    "Con chó đúng không chú 🙋🏻‍♂️"

    "Chú ơi là con mèo đúng không ạ 🙋🏻‍♀️"

    "Khủng long ạ 🙋🏻‍♂️"

    "Ồ woa, khủng long luôn cơ à, nhưng mà rất tiếc là các bạn đoán sai hết rồi, loài vật mà chú đang nói ở đây là bươm bướm nha các bạn ơi"

    "Đầu tiên, ở đây ạ, các bạn nhìn nhé, 3 con bướm này là bướm rừng cô gái Chile được tìm thấy ở Chile, đây là bướm rừng Virginiensis được tìm thấy ở Bắc Mỹ và đôi khi là ở Tây Nam Châu Âu, và bướm đô đốc đỏ Canary được tìm thấy ở quần đảo Canary và 3 loài này là họ hàng của nhau"

    Biết bọn nhỏ sẽ không hiểu những từ ngữ chuyên ngành nên Khoa chỉ giới thiệu về tên và nơi tìm thấy những loài bướm này.

    3 loài này thuộc cùng một chi Vanessa nhưng nếu nói cùng chi thì tụi nhỏ sẽ không hiểu nên anh đã dùng một từ ngữ khác đó là "họ hàng" để cho tụi nhỏ dễ hiểu hơn.

    "Woa, mấy con bướm này xấu ghê" Những câu nói vô thưởng vô phạt của tụi nhỏ cất lên trong vô thức luôn khiến cho mọi người bật cười nghiêng ngả.

    "Ở đây có ai xem One Piece không ạ?"

    Khoa vừa dứt lời, mấy bé trai liền nhao nhao dơ tay trả lời.

    "Đông quá ta, thế có ai biết hải tặc là gì không ạ?"

    Lại một lần nữa đám trẻ lại thi nhau lên tiếng trả lời, nhưng vì quá nhiều người trả lời một lúc nên không nghe ra được cái gì với cái gì.

    "Thế thì chú sẽ giới thiệu cho các bạn một loài bướm này nhé.

    Nó có tên là bướm rừng hải tặc.

    Mọi người nghe tên thì mọi người đoán là nó sẽ được tìm thấy ở đâu ạ?

    Ở trong rừng ạ?

    Hay là ở ngoài biển?

    Nhưng không, loài bướm này được tìm thấy ở tận bên châu Phi cơ ạ, và chính xác hơn là ở gần sa mạc Sahara.

    Ở đây có ai biết sa mạc Sahara không ạ?"

    "Ê tính ra ông này cũng xàm quá ha, nói chuyện mà cứ nhảy từ cái này nhảy sang cái khác" Thành An quay sang nói nhỏ vào tai Đức Duy, cậu cũng bật cười gật gù đồng ý với Thành An.

    Hơi xàm thật.

    Bầu không khí nhanh chóng trở nên vui vẻ hơn.

    Có lẽ là vì Khoa biết cách nói chuyện và dẫn chuyện với trẻ con, nói đúng chủ đề tụi nhỏ thích nên tụi nhỏ cũng rất hay hùa theo Khoa.

    ...

    Lại giới thiệu thêm cho bọn nhỏ một vài loài bướm nữa, xong rồi Khoa liền dẫn bọn nhỏ sang những khu khác.

    🙋🏻‍♀️: "Chú ơi mấy con rắn này đang bị ngâm rượu ạ?"

    ...

    🙋🏻‍♂️: "Chú ơi sao con cá sấu này cứ há mồm thế, nó không mỏi mồm ạ?"

    ...

    🙋🏻‍♀️: "Chú ơi đây là con công hay con gà thế ạ, sao nó xấu thế?"

    ...

    🙋🏻‍♂️: "Chú ơi sao con cá này lại cắm đầu con cá này xuống đất thế ạ?"

    ...

    🙋🏻‍♀️: "Chú ơi sao con mèo này lại ở đây ạ?

    À nó là con báo"

    ...

    🙋🏻‍♂️: "Chú ơi xương của con gì đây ạ, xấu thế"

    ...

    🙋🏻‍♀️: "Chú ơi sao họ lại bỏ mấy con này vào bình nước vậy ạ?"

    ...

    🙋🏻‍♂️: "Chú ơi không có khủng long ạ?"

    ...

    Ty tỷ những câu hỏi được đặt ra.

    Ban đầu bọn nhỏ còn yên lặng cho Khoa giới thiệu.

    Chứ sau một thời gian thấy Khoa có vẻ thoải mái nên thay vì để Khoa giới thiệu thì bọn nhỏ lại hỏi liên tục.

    Khoa phải đi theo bọn nhỏ để trả lời những câu hỏi oái oăm không ai nghĩ ra của bọn nhỏ.

    ____________________

    Kết thúc một buổi tham quan bảo tàng với những câu hỏi không có câu trả lời chính xác, mọi người trở lại phòng của mình.

    Vừa về đến phòng, Đức Duy liền thả người xuống giường mặc kệ mọi người đang đi đi lại lại ở trong phòng.

    "Eo ơi mệt thế, đi tham quan cái bảo tàng bé xíu mà mất tận 3 tiếng, mấy đứa nhỏ này hỏi rõ nhiều ấy" Đức Duy lên tiếng than thở.

    "Mệt hả, mệt thế thì có đi đạp xe đạp đôi được không?"

    Thành An đứng cạnh giường cậu cất tiếng hỏi.

    "Xe đạp đôi á?

    Ở đâu cơ?

    Em có.

    Em đi với" Nghe Thành An nói thế, cậu liền bật dậy từ trên giường nắm tay hỏi lại Thành An.

    Thành An ném cho cậu một ánh mắt đầy khinh bỉ.

    "Sao lúc nãy bảo mệt cơ mà"

    "Đâu, em chả mệt tí nào hết" Đức Duy nặn ra một nụ cười nịnh nọt với Thành An.

    "Nhưng mà đi rồi thì ai trông tụi trẻ?"

    Quang Anh ngồi bên cạnh nói lên thắc mắc của mình.

    Lời vừa nói ra, cả căn phòng liền rơi vào im lặng.

    "Hay là mình sang gửi cô đi, gửi một lúc thôi.

    Mình đi một lúc thôi rồi về, đằng nào thì cũng sắp đến giờ ăn rồi" Đức Duy nói lên ý kiến của mình.

    Thành An và Quang Hùng cũng gật gù đồng ý với cậu.

    "Sao thế được..."

    Quang Anh vừa cất tiếng nói, ánh mắt của 3 người kia liền lập tức dừng trên người anh.

    Lời định nói ra anh liền nuốt ngược lại vào bụng.

    Kiểu này mà anh lên tiếng phản đối là kiểu gì họ cũng bắt anh ở lại trông bọn trẻ.

    Nhưng mà anh muốn đi chơi với Duy cơ.

    Nên thôi thì nhờ cô một lúc vậy.

    ____________________

    Đi tham qua mà hỏi quá trời hỏi, cái gì cũng thấy chê xấu 🤗
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #18. Dã ngoại (3)


    "Wu húuuu" Xe đạp dần dần trượt xuống dốc, Đức Duy ngồi ở đằng sau thả hai chân ra khỏi bàn đạp để mình Quang Anh đạp xe.

    Quang Anh ở phía trước cũng nương theo dốc mà dừng chân lại để xe tự lăn bánh.

    Phải nói là lâu lắm rồi Đức Duy mới được thoải mái "bung xoã" thế này.

    Bình thường cậu với Quang Anh đi làm cả tuần, Duy Anh thì đi học, được nghỉ có 2 ngày cuối tuần, không ở nhà ôm nhau thì cũng về nội về ngoại với 2 mẹ, chẳng đi được đến đâu.

    Hơn nữa nghỉ có 2 ngày mà còn phải di chuyển đi đây đi kia thì cậu cũng không thích lắm, vừa mệt lại vừa vội vàng, chẳng chơi được bao nhiêu.

    Lần này nhân cơ hội "bám càng" Duy Anh đi dã ngoại, cậu phải chơi cho thật thoải mái mới được.

    "Gió mát quá đi" Vì đường là đường rừng núi nên có rất nhiều cây xanh ở xung quanh hai bên đường, chỉ cần nhìn vào thôi là đã thấy mát rồi.

    Hơn nữa buổi chiều ở đây rất lộng gió, cậu cảm thấy chọn đạp xe vào buổi chiều như này chính là một sự lựa chọn đúng đắn.

    "Hello hai đứa" Trong lúc 2 người đang tận hưởng không gian riêng cùng với gió trời lồng lộng thì từ đằng sau, Quang Hùng cùng với Thành An đạp xe lên ngang hàng với 2 người.

    "Đua xe hông, xem ai về đến chỗ thuê xe đạp trước" Quang Anh và Đức Duy nghe thấy tiếng Quang Hùng thì quay lại nhìn, còn chưa kịp chào hỏi gì thì Thành An ở đằng sau đã lên tiếng gạ kèo.

    "Đua thì đua, nhưng mà nếu bọn em thắng thì bọn em được gì" Đức Duy ngông nghênh nhìn Thành An.

    "Nhà nào thắng thì bao nhà còn lại đi chơi, chịu hông" Thành An cũng chẳng kém cạnh gì mà thách thức Đức Duy.

    "Ai chà, kèo này được đấy, kèo này thơm, tôi đồng ý nhá" Quang Anh cũng góp giọng vào cuộc hội thoại của Thành An và Đức Duy.

    "Thế bắt đầu nhá.

    Xuất phát.

    Đi" Vừa mới nói khỏi mồm, Quang Anh liền tăng tốc đạp về phía trước để lại phía sau 2 người ngơ ngác.

    "Lẹt gooooo, tăng tốc vì một buổi đi chơi free.

    Yeahhhh"

    "Ơ hai cái đứa kia, anh còn chưa sẵn sàng mà, sao chơi ăn gian vậy" Quang Hùng bức xúc lên tiếng.

    Chơi gì mà chơi ăn gian vậy, còn chưa nói xong mà đã chạy rồi.

    Hùng và An đã cố gắng để đuổi kịp hai người phía trước.

    Nhưng mà tuổi trẻ sức dài vai rộng, Hùng cũng có tuổi rồi, đạp chỉ được một lúc thôi là đã mệt chết mẹ.

    Mà đoạn đường từ trên núi về đến chỗ thuê xe thì cũng không được gần cho lắm.

    Rất nhanh, Quang Anh và Đức Duy đã bỏ Quang Hùng và Thành An một đoạn xa xa.

    Lúc hai người đạp về đến nơi thì đã thấy Quang Anh và Đức Duy đang đứng chọc ghẹo cười đùa phớ lớ với nhau.

    Còn Quang Hùng thì thở như trâu.

    "Ô, 2 phú ông của em về đây rồi, em cảm ơn hai người vì buổi đi chơi miễn phí nhá" Đức Duy nhìn hai người trước mặt còn đang thở không ra hơi kia nháy mắt trêu chọc.

    "Chời ơi chời, làm gì mà thở dữ vậy hai anh ơi" Quang Anh cũng trêu chọc hai người kia bằng gương mặt thiếu đánh.

    "Thôi được rồi, để đáp lại sự đóng góp bằng cả sức lực của hai anh cho chuyến đi chơi sắp tới của chúng ta.

    Em sẽ về nhà suy nghĩ thật kỹ thời gian và địa điểm để mình đi chơi nhé.

    Đợi nào em nghĩ xong em gửi mail cho" Chọc ghẹo nhau nó thành cái đặc sản không thể thiếu khi hai nhà này gặp nhau rồi.

    Không chọc nhau một tí thì không chịu được.

    "Ý là bây giờ mình muốn đi chơi là mình cũng phải lên lịch như zậy đó hả.

    Làm như bận như sao hạng A zậy đó"

    "Tất nhiên là bận rồi, sao hạng A nhiều khi còn chả bận bằng tụi em ấy chứ.

    Nhờ Quang Anh nhờ" Đức Duy gật gù với Quang Anh.

    Anh cũng nuông chiều theo ý cậu mà gật đầu.

    "Thôi đi về mấy đứa, về ăn uống cái, đạp xe xong thấy mệt quá.

    Vừa mệt vừa đói"

    "Êy chà, anh Quang Hồng mệt rồi à anh Quang Hồng"

    "Ê tao đá zô cái mỏ mày nha Quang Anh, mày cứ zậy hoài đi" Quang Hùng xéo xắt nạt lại Quang Anh, còn Quang Anh trêu được ông anh của mình thì cười thích thú lắm.

    ____________________

    Buổi tối, mọi người theo lời của mấy cô cho các bé xuống dưới sân sau của khách sạn để chơi trò chơi.

    "Các bạn ơi, ở đây có ai nhớ trò cướp hoa mà mình đã chơi ở lớp không nhở?"

    Cô Dương vừa hỏi xong, các bạn nhỏ ở bên dưới đã nhao nhao tiến lên trả lời.

    Những lúc như này, người lớn có mặt ở đó chỉ muốn thốt lên rằng.

    Ồn.

    Rất ồn.

    "Được rồi nào các bé ơi, không được chen lấn xô đẩy, các bé hãy trở lại vị trí của mình đi nào.

    Xong rồi mình mới bắt đầu chơi được nhé" Cô Ánh nhẹ nhàng kéo các bé lại vị trí ban đầu, để các bé ổn định lại vị trí.

    Sau một hồi nhí nha nhí nhố, cuối cùng thì cũng có thể bắt đầu chơi.

    Bởi vì phần thưởng dành cho đội chiến thắng là những chiếc phiếu bé ngoan nên các bé chơi rất hăng.

    Các vị phụ huynh ở bên cạnh thấy con mình chơi vui vẻ lại có người trông nom nên cũng dần dần giải tán đi tìm không gian riêng.

    4 người bên này cũng thế.

    "Eo ơi chán thế, có gì để chơi không mọi người ơi" Đức Duy lên tiếng than thở.

    "Chơi ô ăn quan không, mấy đứa biết chơi ô ăn quan không?"

    "Có, em biết" Đức Duy nhanh chóng đáp lại lời Quang Hùng.

    "Em cũng biết" Quang Anh cũng thế.

    "Ô ăn quan là cái gì zậy?"

    Thành An nhìn ba người họ đầy thắc mắc.

    "Nó là trò chơi dân gian hồi xưa mọi người hay chơi á anh, chơi vui lắm, mỗi tội hơi bẩn xíu"

    "Đâu chơi như nào zậy, mấy người chơi đi, cho tui xem với"

    ...

    Ván thứ nhất, Đức Duy thua Quang Hùng.

    Ván thứ hai, Đức Duy thua Quang Hùng.

    Ván thứ ba, Đức Duy tiếp tục thua Quang Hùng.

    ...

    Sau ba lần bại trận liên tiếp, Đức Duy phải quay sang cầu cứu Quang Anh.

    Ván thứ nhất, Quang Anh thắng.

    Ván thứ hai, Quang Hùng thắng.

    Ván thứ ba, Quang Anh thắng.

    Ván thứ tư, Quang Anh thắng.

    Ván thứ năm, Quang Hùng thắng.

    Ý là muốn mô tả chi tiết quá tại như này thì nó bị cụt quá mà tại cũng dài rồi ý 🥲

    ...

    "Thôi mệt quá, nghỉ khoẻ đi, thắng thắng thua thua hoài" Sau vài lần thắng rồi lại thua, thua xong rồi thắng.

    Quang Hùng đã mệt.

    "Ờ đúng rồi đó.

    Nghỉ đi.

    Đi ăn gì đi.

    Đói rồi" Thành An ở bên cạnh cũng thấy nản rồi.

    "Anh vừa ăn lúc 7h hơn, bây giờ mới có 9h mà anh đã đói rồi á" Đức Duy check điện thoại xem giờ rồi ngước mắt nhìn Thành An.

    "Kệ tui, thế mấy người có đi không?"

    "Em không đâu, em không đói"

    "Em cũng không, hai người đi đi, để bé Bông lại tụi em trông cho"

    ____________________

    "Đó đó, bảo tụi nó ở nhà trông trẻ mà tụi nó trông kiểu này đây"

    Hơn 10h tối, Thành An và Quang Hùng trở lại phòng.

    Lúc hai người trở về trong phòng vẫn sáng đèn.

    Lại nhìn thấy mấy con người ở trên giường.

    Đức Duy thì ngồi dựa lưng vào lưng Quang Anh.

    Duy Anh ngồi trong lòng Đức Duy.

    Còn Bông ngồi trong lòng Quang Anh.

    Một bên thì...

    You have defeated an enemy!

    An enemy has been defeated!

    An ally has been defeated!

    Your team has destroyed the tower!

    Bloodbath!

    Legendary!

    Victory!

    "Woaa, ba Duy giỏi thế, ba Duy đỉnh quá vậy.

    Yeahh thắng rồi"

    "Xời, chuyện nhỏ.

    Mấy cái game này á.

    Muỗi 🤌🏻"

    Còn một bên thì...

    "Chú Quang Anh đang làm gì đấy?"

    "Chú đang câu cá đấy"

    "Chú câu cá làm gì đấy?"

    "Chú câu cá để bán lấy tiền đấy"

    "Chú bán lấy tiền để làm gì đấy?"

    "Chú bán lấy tiền để mua đồ xinh đấy"

    ...

    Nhìn mấy người trên giường cứ bị buồn cười ấy.

    Một bên thì nhẹ nhàng đằm thắm tình thương mến thương.

    Một bên thì...

    "Này ăn gà không?

    Bọn anh mua về cho mấy đứa này" Quang Hùng để hộp gà lên bàn rồi mở túi bóng ra.

    "Em có, em ăn với" Đức Duy vừa chơi xong ván game, nghe thấy có đồ ăn thì liền vất điện thoại xong một bên rồi ôm Duy Anh tiến đến chỗ hộp gà.

    "Bông có ăn gà không, chú xé gà cho Bông ăn nhé?"

    Quang Anh cúi đầu nhìn xuống hỏi cô bé đang ngồi trong lòng anh ôm điện thoại của anh.

    "Nào, há miệng ra, nói aaaa đi" Nhìn Quang Anh nhẹ nhàng với Bông bao nhiêu thì nhìn sang Đức Duy với Duy Anh....

    "Baaa, ba cứ nhử nhử như vậy nữa là con dỗi đấy, con không chơi với ba nữa đâu" Nhìn mặt ông nhóc con Duy Anh rõ là dỗi rồi đấy nhưng mà Đức Duy bên cạnh vẫn còn nhờn lắm.

    Cái khung cảnh này...

    Quang Hùng quay sang nhìn Thành An, cũng vừa lúc Thành An quay sang nhìn anh.

    Hai người hiểu ý không nói gì im lặng quay về giường.

    Đúng là "ba" với con gái bao giờ cũng khác "ba" với con trai.

    Thằng Đức Duy quậy như quỷ suốt ngày mà thằng Quang Anh cũng chịu được hay thật đấy.

    Đấy là suy nghĩ trong đầu lúc này của Thành An và Quang Hùng đấy.

    ____________________

    ...
     
    [Rhycap] Những Mẩu Chuyện Nhỏ Ngọt Ngào
    #19.


    Sáng sớm, Thành An và Quang Hùng bị tiếng báo thức gọi dậy.

    Trong khi hai người còn đang ngơ ngác ở trên giường thì tất cả những người còn lại vẫn còn chìm đắm trong giấc ngủ say.

    "Anh nhìn kìa" Thành An khều khều Quang Hùng để anh nhìn sang giường bên cạnh.

    Vừa nhìn sang, hai người đã bật cười.

    "Gì vậy, hai đứa nó xa lánh Duy Anh hả" Quang Hùng buồn cười.

    Nhìn cái cách Quang Anh ôm Đức Duy nằm ở sát mép giường mà trong đầu anh cứ nghĩ đến cảnh Quang Anh lật người lại một cái là hai đứa ôm nhau lăn xuống giường liền.

    Trong khi hai người ôm nhau nằm ở mép giường thì Duy Anh lại tự ép mình vào trong góc, nhìn cứ như con bạch tuộc dính ở trên tường vậy.

    Nhà này nằm ngủ mà kì thị nhau dữ vậy, nằm gần nhau thì bị sao hay gì mà cái khoảng cách ở giữa nó lớn dữ.

    Cảm tưởng như kiểu có thể nhét thêm một người nữa vào giữa ấy.

    "Anh gọi Bông dậy đi, để em gọi tụi nó dậy cho" Thành An vò đầu nhìn sang giường bên cạnh.

    ____________________

    "Các bạn ơi, buổi sáng hôm nay chúng ta đi vườn bách thú nhé.

    Bởi vì là cuối tuần nên vườn có hơi đông một chút, cô nhắc các bạn nhớ để ý nắm tay bố mẹ giúp cô nha, và không được chạy lung tung đâu đấy nhé"

    "Ê hôm nay chỉ đi sở thú nữa thôi đúng không, có đi đâu nữa không vậy?"

    Quang Hùng nghiêng đầu hỏi mấy đứa em nhà mình.

    "Không anh, hôm nay chỉ đi sở thú thôi xong về.

    Không phải đi đâu nữa" Quang Anh lên tiếng xác nhận với Quang Hùng.

    "Ê tí về có ăn uống gì không?

    Ăn nướng đi, tự nhiên thèm đồ nướng quá" Thành An nhìn mấy người còn lại dò hỏi.

    "Em cũng muốn ăn nướng.

    Nhưng mà em muốn tự nướng ở nhà cơ"

    "Ăn ở nhà cũng được.

    Nhưng ăn ở nhà mình hay ăn ở nhà anh Hùng" Quang Anh nghiêng đầu nhìn Quang Hùng.

    "Em ở nhà em đi, nhà em tiện đường đi siêu thị luôn"

    "Cũng được"

    "Oke chốt kèo"

    ____________________

    "Mệt quá đi trời ạ" Vừa về đến nhà, Đức Duy liền thả người xuống ghế sofa.

    Đi chơi thì cũng vui đấy, mà phải đi bộ hơi nhiều, mỏi chân nha.

    "Có gì ăn hông lôi ra đây đi, khách đến nhà mà để khách ngồi không vậy hả" Thành An ngồi ở ghế bên cạnh đá đá chân Đức Duy.

    "Ở trong tủ đồ ăn vặt ấy, anh tự vào mà lấy.

    Đến nhà người ta bao lần rồi mà còn bày đặt khách với chả chủ" Đức Duy vẫn ngồi lì tại chỗ chỉ tay vào bếp.

    Cậu không muốn đứng dậy nữa đâu, Thành An cũng thế.

    Khi mình không muốn làm một việc gì đó thì phải làm sao ạ.

    Có chồng để làm gì ạ.

    Thành An liếc sang Quang Hùng.

    Anh cũng hiểu ý thở dài rồi tự giác đứng dậy.

    "Em ăn gì?

    Mấy đứa ăn gì không, anh lấy luôn cho" Trước khi đi, Quang Hùng còn quay lại hỏi mọi người.

    "Em ăn gì cũng được" - Thành An

    "Anh lấy hộ em lốc proby trong tủ lạnh nhé" - Đức Duy

    "Bác Hùng lấy cho con sữa với ạ, con muốn uống sữa" - Duy Anh

    "Con cũng muốn uống ba ơi" - Bông

    "Anh rót hộ em cốc nước lạnh luôn nhé" - Quang Anh

    "À anh lấy hộ em luôn mấy quả táo trong tủ luôn nhé, em gọt cho mọi người ăn luôn" - Đức Duy

    "Nhớ lấy cả dao nha anh" - Đức Duy

    "Cả đĩa nữa" - Vẫn là Đức Duy

    "Ở bệ cửa sổ có cái rổ to đấy, anh bỏ vào đấy mà bê ra đây cho gọn" - Quang Anh.

    "À đúng rồi, anh..."

    "Nè nè, cái đầu tao đây nè, tụi bây ngồi lên luôn đi, làm như tao là túi thần kỳ của Doraemon ấy, cái gì tao cũng cầm được" Quang Hùng nhìn mấy người đang thong dong ngồi trên ghế.

    Thành An thì nhắm mắt dựa đầu vào ghế, nhìn như sắp ngủ đến nơi.

    Duy Anh với Bông thì đang chơi điện thoại, nhưng mà thôi hai đứa này không tính tiền, bỏ qua.

    Trong khi đó thằng Đức Duy tay thì chọc ghẹo Duy Anh, mồm thì sai vặt anh.

    Thằng Quang Anh bên cạnh cũng không kém, tay còn đang cầm điều khiển tivi để chuyển kênh mà cái mồm cứ lia lịa nói anh.

    "Thôi mà, lâu lâu mấy em nó mới nhờ có xíu, dĩ hoà vi quý anh ơi" - Đức Duy

    "Đúng rồi đó anh ơi, dĩ hoà vi quý anh ơi" - Quang Anh

    "Hai đứa tụi bây coi chừng đó.

    Thằng này đứng dậy đi lấy đồ với anh" Quang Hùng đá vào chân Quang Anh bảo anh vào bếp cùng mình.

    ____________________

    "Thế tí nữa ai đi mua đồ đấy?"

    Thành An vừa ăn vừa hỏi mọi người.

    "Em không đi đâu, em không biết mua đồ.

    Mọi người đi đi em ở nhà trông hai đứa cho" Đức Duy cắm ống hút vào lốc proby vừa uống vừa nói.

    "Cho con uống với, ba tham thế, uống hết một mình" Duy Anh thấy ba mình uống thì cũng lanh chang đòi uống cùng.

    Lần này Đức Duy cũng không hạnh hoẹ gì với cậu nhóc nữa mà chỉ tách một hộp rồi đưa cho Duy Anh.

    "Thế chắc 3 tụi mình đi thôi ha, mọi người muốn ăn gì?"

    "Em thì gì cũng được, có đồ để bỏ vào mồm là được" Cậu không khó tính trong khoản ăn uống lắm nên là như nào cũng được.

    "À đúng rồi, nhà em có apple meomeo đấy.

    Hôm trước em vừa về nhà chôm của ba em xong"

    "Gì, apple meomeo là cái gì nữa zậy" Thành An khó hiểu nhìn Đức Duy.

    "Là rượu táo mèo á anh, anh không biết hả"

    "Trời ơi, rượu táo mèo thì nói là rượu táo mèo, lại còn apple meomeo"

    "Kiểu ló phải thế anh ạ 😌"

    Lại ngồi chơi nói chuyện thêm một lúc nữa, 3 người kia liền kéo nhau đi mua đồ, còn cậu thì ở nhà trông Duy Anh với Bông.

    ____________________

    Lúc 3 người đi mua đồ về, ở giữa nhà xuất hiện nhiều thêm 3 cục bông đang nằm bò ra chơi ghép hình.

    "Con đã bảo không phải rồi mà.

    Mảnh này không phải ghép vào đây đâu.

    Ba cứ không nghe con đi"

    "Anh Duy Anh ơi cái này có phải ghép vào đây không" Bông ở bên cạnh ghép một mảnh vào mảng ghép hình.

    Mặc dù Bông và Duy Anh bằng tuổi nhưng Bông nhìn bé hơn Duy Anh nên lúc nào Bông cũng gọi Duy Anh bằng anh.

    Người lớn trong nhà có sửa vài lần nhưng không được nên cũng kệ để hai đứa gọi như vậy luôn.

    "Bông ghép sai rồi, cái này nhìn đâu có khớp"

    "Ai bảo ba như thế, Bông ghép đúng rồi mà, có ba ghép sai ấy.

    Nhìn như này mà ba cứ bảo đúng" Đức Duy vừa định đưa tay sửa mảnh ghép của Bông thì Duy Anh đã nhanh tay lẹ mắt tháo mảnh mà Đức Duy vừa ghép vào trước đó ra.

    "Thế thì con cũng sai rồi nhé, mảnh này phải xoay ra như này cơ mà"

    Đó đó đó, cứ ở gần nhau là chí choé như chó với mèo vậy.

    Hai người thôi mà ồn ngang cái chợ.

    "Sao lại cãi nhau nữa rồi vậy" Quang Anh xách túi đồ đi ngang 3 người họ, lúc đi ngang còn đá đít Duy Anh một cái.

    "Bộ cãi nhau với trẻ con là đam mê của mày hả Duy"

    "Kệ em đi, mọi người mua gì đấy?"

    Đức Duy bỏ lại hai đứa nhỏ ở phòng khách rồi chạy vào phòng bếp với mọi người.

    "Mua đồ để ăn nướng" Thành An thản nhiên trả lời.

    Mặt Đức Duy lúc nghe thấy câu trả lời thì kiểu -.- .

    Trả lời hay lắm, lần sau anh không cần trả lời em nữa đâu.

    "Nè, không biết làm gì thì nhặt rau đi" Thành An nhặt hết rau ở các túi ra rổ rồi dúi vào người Đức Duy.

    "Bộ mọi người là bò hay gì ạ mà ăn rau nhiều thế" Đức Duy cứ nhấc lên rồi lại thả xuống đám rau ở trong rổ, nhìn là thấy không muốn nhặt rồi đấy.

    Rõ nhiều.

    "Duy Anh ới, Bông ới, hai đứa có muốn nhặt rau với ba không, Bông có muốn nhặt rau với chú không?"

    Biết rằng kiểu gì mình cũng phải làm mà cậu lại không muốn làm một mình nên thôi thì đành chạy ra làm phiền hai đứa nhỏ này vậy.

    "Kệ ba Duy đi Bông, mình đừng để ý đến" Duy Anh kéo Bông cách xa Đức Duy rồi hai đứa lại tiếp tục ngồi ghép hình.

    Còn Đức Duy thì ngồi khóc cạnh rổ rau 🙂)))

    ____________________

    Ê ý là hôm nay mấy ông có quả livestream cồng kềnh vl.

    Cứ bị hề ấy 🤣
     
    Back
    Top Bottom