Cập nhật mới

Khác [RhyCap] Người Thay Thế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403052233-256-k862796.jpg

[Rhycap] Người Thay Thế
Tác giả: PhngRCNguyn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại : Kinh dị
Không đọc vui lòng lướt qua



rhyder​
 
[Rhycap] Người Thay Thế
1


Bệnh viện tâm thần Hoàng Hôn nằm tách biệt giữa vùng núi, quanh năm sương phủ dày đặc.

Không ai nhớ rõ nó được xây từ bao giờ, chỉ biết rằng - nơi đây không có bệnh nhân nào được xuất viện theo đúng nghĩa.

Sáng hôm ấy, một y tá trẻ dẫn người mới đến, người ta gọi cậu bằng tên hồ sơ: Đức Duy, 23 tuổi.

Cậu không la hét, không phản kháng, chỉ im lặng nhìn dãy hành lang dài như nuốt chửng ánh sáng phía sau.

Duy có gương mặt bình yên đến lạ - kiểu bình yên khiến người ta bất an.

"Phòng của cậu là 207.

Bác sĩ phụ trách là tiến sĩ Quang Anh," y tá nói khẽ, đặt tay lên vai cậu, nhưng nhanh chóng rụt lại khi thấy ánh nhìn của Duy.

Cánh cửa mở ra - và hắn đứng đó.

Bác sĩ Quang Anh, áo blouse trắng, mắt đen như bóng đêm.

Không một nụ cười, không một cái bắt tay, chỉ có một cái gật đầu nhẹ, đủ khiến không khí trong phòng trở nên nặng như chì.

"Cậu... rất giống một người," hắn nói, giọng trầm khàn, nghe vừa mệt vừa dịu dàng.

Duy khẽ nghiêng đầu: "Là ai?"

"Không quan trọng."

Quang Anh quay đi, rút một tờ hồ sơ dày cộp.

"Từ giờ cậu là bệnh nhân của tôi.

Tôi sẽ giúp cậu nhớ lại mình là ai."

---

Tuần đầu trôi qua yên tĩnh.

Duy ít nói, ít ngủ, thường đứng nhìn khung cửa sổ hướng ra rừng thông.

Nhưng mỗi đêm, hắn lại mơ thấy một giọng nói vang bên tai - trầm, dịu dàng và ấm đến rợn người:

> "Nếu em quên tôi, tôi sẽ khiến em nhớ lại... bằng mọi cách."

Cậu tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi đầm đìa.

Trên cổ... có vệt đỏ mờ như vết siết tay.

Ngày hôm sau, Quang Anh tới kiểm tra.

Hắn nhìn vết đó, khẽ cười:

"Cậu tự làm phải không?"

Duy im lặng.

Trong mắt hắn, ánh đèn phản chiếu như ngọn lửa.

"Người giống tôi từng làm vậy sao?"

Duy hỏi khẽ, giọng nghèn nghẹn.

Hắn dừng bút, đôi tay khựng lại:

"...Cậu nhớ gì à?"

Một thoáng sau, Duy lắc đầu.

Nhưng trong tâm trí, có hình ảnh mờ nhòe - một căn phòng tràn ánh hoàng hôn, một người đàn ông ôm cậu từ phía sau, thì thầm bằng giọng trùng khớp với Quang Anh:

> "Đừng rời khỏi tôi.

Em sinh ra là để ở đây, trong vòng tay tôi thôi."

---

Đêm thứ bảy.

Một y tá phát hiện camera hành lang bị nhiễu tín hiệu suốt ba tiếng.

Khi kiểm tra lại, mọi hình ảnh đều trắng xoá.

Nhưng trong một khung hình cuối cùng, chỉ kịp ghi lại bóng lưng Quang Anh bước ra khỏi phòng bệnh nhân 207, tay dính máu... và một câu nói vang qua mic bảo vệ:

> "Không sao đâu.

Cậu ấy chỉ nhớ lại thôi."

---

Trong căn phòng lạnh, Duy mở mắt.

Ánh sáng trắng đâm vào con ngươi, nhức buốt.

Một bàn tay nắm lấy cổ tay cậu - Quang Anh, nụ cười hắn giờ đã hoàn toàn biến dạng: dịu dàng nhưng méo mó.

"Em thấy chưa?

Ký ức bắt đầu trở lại rồi."

"Anh... là ai?"

Duy thều thào.

"Là người em từng hứa sẽ không bao giờ rời bỏ."

Hắn cúi xuống, đặt trán lên trán Duy, giọng run run:

"Em có thể quên mọi thứ.

Nhưng chỉ cần nhớ... em là của tôi.

Mãi mãi."

Bên ngoài, đồng hồ bệnh viện điểm 3 giờ sáng.

Căn phòng 207 vẫn sáng đèn, và người gác đêm thề rằng - anh ta nghe thấy hai giọng nói trộn vào nhau trong tiếng mưa, một nặng nề, một run rẩy... rồi im bặt.
 
[Rhycap] Người Thay Thế
2


"Cậu nhớ được gì chưa?"

Giọng Quang Anh vang lên đều đều, lạnh như nước nhỏ giọt từ trần xuống.

Duy ngồi trước bàn gỗ, cổ tay còn vết băng.

Ánh sáng trong phòng mờ đến mức người ta không rõ đâu là thực, đâu là ảo.

Cậu chậm rãi đáp: "Tôi nhớ... một căn nhà.

Có ai đó thường cầm tay tôi, nói là sẽ không bao giờ buông."

Quang Anh khẽ cười.

"Rồi người đó đi đâu?"

"Chết rồi."

Duy đáp ngay, không chần chừ.

Câu trả lời làm không khí đông cứng lại trong giây lát.

Hắn cúi xuống ghi vào hồ sơ, nhưng tay run nhẹ.

"Thú vị thật.

Người đó... có giống tôi không?"

Duy ngước mắt, ánh nhìn sắc lạ: "Rất giống."

"Giống đến mức nào?"

"Đến mức tôi sợ nếu nói ra, anh sẽ biến mất."

---

Buổi trị liệu hôm đó kết thúc trong im lặng.

Quang Anh không rời khỏi phòng dù đã tối.

Hắn ngồi đó, nhìn hồ sơ bệnh án - mà phần lớn là những dòng chữ nguệch ngoạc của chính hắn, chẳng ai hiểu được.

> "Bệnh nhân Duy - có biểu hiện hồi tưởng rời rạc.

Có khả năng liên kết với trường hợp số 07."

"Không được để cậu ta gặp ánh sáng mạnh."

"Tuyệt đối... không được để cậu ta rời khỏi phòng."

Hắn gạch dưới dòng cuối bằng nét mực mạnh đến rách cả trang.

---

Đêm.

Duy tỉnh giấc giữa tiếng gió thổi qua khe cửa.

Trong bóng tối, cậu thấy bóng một người ngồi cạnh giường - không phải y tá, cũng không phải bảo vệ.

Là Quang Anh, vẫn mặc áo blouse, vẫn im lặng, chỉ nhìn cậu như thể sợ rằng nếu nháy mắt, cậu sẽ tan biến.

"Anh vẫn còn ở đây à?"

Duy hỏi.

"Ừ.

Tôi không tin tưởng họ."

"Anh sợ tôi bỏ trốn sao?"

Quang Anh cười, cúi người thấp xuống, hơi thở lướt qua da cổ Duy:

"Không.

Tôi sợ em... quên tôi."

Duy rùng mình.

Hơi ấm từ hắn truyền qua, thật đến mức đáng sợ.

Cậu quay mặt đi, tránh ánh nhìn như đang lột trần mọi thứ kia.

"Anh đang làm tôi sợ."

"Thế tốt."

Hắn khẽ đáp.

"Sợ sẽ khiến em nhớ lâu hơn."

---

Sáng hôm sau, y tá báo cáo: "Bác sĩ Quang Anh, bệnh nhân 207 có biểu hiện nói mơ, liên tục gọi một cái tên: Anh."

Quang Anh chỉ mỉm cười, giọng khàn đặc:

"Ừ, tôi biết.

Tên tôi mà."

---

Buổi trị liệu thứ hai diễn ra ngay sau đó.

Lần này, Duy bị buộc phải nhìn vào một tấm gương lớn.

Hắn nói đó là liệu pháp phản chiếu - để giúp cậu nhận diện bản thân.

"Em thấy gì trong đó?"

"Là tôi."

"Thật sao?"

Quang Anh bước đến sau lưng, nhìn thẳng vào tấm kính.

"Vậy sao tôi lại thấy hai người?"

Duy quay lại, nhưng phía sau chẳng có ai.

Chỉ còn mùi thuốc sát trùng và cảm giác như có bàn tay vô hình vừa chạm nhẹ vào gáy mình.

---

Đêm đó, trong gương của phòng 207, có hai hình bóng song song - một đứng yên, một đang khẽ mỉm cười.

Không ai biết người nào là thật.

Chỉ nghe vang lên giọng thì thầm trầm thấp, kéo dài như hơi thở sát bên tai:

> "Đừng bỏ tôi lần nữa, Duy...

Lần này, nếu em rời đi, tôi sẽ theo em - dù là xuống tận địa ngục."
 
[Rhycap] Người Thay Thế
3


Sáng sớm hôm ấy, sương phủ kín cả bệnh viện Hoàng Hôn.

Ánh sáng trắng nhợt lọt qua khung cửa sắt, đổ bóng dài trên tường như những vết rạn đang loang ra.

Duy tỉnh dậy trong mùi thuốc khử trùng nồng gắt.

Có gì đó khác lạ - không còn tiếng giày của y tá, không tiếng máy đo tim đập nhịp đều.

Chỉ có gió, và âm thanh khe khẽ phát ra từ chiếc máy ghi âm cũ trên bàn.

> "Nếu em nghe được giọng tôi... nghĩa là em lại quên rồi."

Giọng Quang Anh, nhưng khàn hơn, mệt mỏi hơn.

Duy nhìn quanh, tim đập mạnh.

Không ai trong phòng cả.

> "Em đã từng bảo rằng muốn rời khỏi nơi này.

Nhưng em không biết - bệnh viện này không có cửa."

Duy siết chặt mép giường.

Cậu thử bước ra hành lang.

Mọi thứ đều... trống rỗng.

Tường trắng, đèn nhấp nháy, biển số phòng 207 lặp lại nhiều lần - cứ đi hết một dãy, lại quay về chính chỗ cũ.

"Không thể nào..."

- Duy lẩm bẩm.

Ở cuối hành lang, có một cánh cửa khép hờ.

Duy bước tới, tay run lên khi chạm vào nắm cửa.

Phía trong là một căn phòng giống hệt phòng của cậu, chỉ khác một điều: trên giường... có một người nằm bất động, khuôn mặt giống Duy như đúc.

---

"Đừng chạm vào cậu ta."

Giọng nói vang lên sau lưng.

Quang Anh đứng đó, áo blouse trắng đã dính những vệt xám bụi.

Hắn nhìn Duy không giận, không cười - chỉ như đang nhìn một phần khác của chính mình.

"Đó là ai?"

Duy hỏi.

"Là em.

Hoặc đúng hơn... là phần em đã bỏ lại."

"Anh nói gì vậy?"

Quang Anh tiến lại gần, ánh mắt như có hàng ngàn mảnh ký ức đang vỡ vụn.

"Em từng đến đây một lần.

Em đã quên tôi, và tôi đã phải tạo ra nơi này để giữ em lại.

Nhưng mỗi lần em nhớ ra, em lại biến mất."

Duy lùi lại.

"Anh nói dối."

"Thật đấy," hắn nói nhẹ như hơi thở.

"Mỗi khi em quên, tôi lại phải bắt đầu lại - dạy em nhớ tên, nhớ giọng, nhớ cách tôi từng nắm tay em."

---

Căn phòng bắt đầu rung nhẹ.

Đèn trên trần chớp tắt liên hồi.

Tiếng máy ghi âm từ bàn khác lại bật lên, nhưng lần này giọng nói không còn rõ ràng.

> "...Nếu em nghe thấy...

đừng tin vào ai... kể cả tôi..."

Duy ôm đầu, mọi hình ảnh đan xen: biển, ánh hoàng hôn, và bàn tay ai đó kéo cậu ra khỏi vực sâu.

Cậu bật khóc: "Tôi là ai?

Anh là ai thật chứ?"

Quang Anh chỉ khẽ nói:

"Em chính là ký ức của tôi, Duy à.

Còn tôi... là tội lỗi của em."

---

Bóng tối tràn vào căn phòng.

Khi Duy mở mắt lại, bệnh viện Hoàng Hôn đã biến mất.

Chỉ còn mình cậu đứng giữa một bãi đất trống, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu rơi.

Một giọng nói vang lên trong đầu, mơ hồ nhưng thân thuộc:

> "Nếu kiếp này em quên, tôi sẽ đợi em trong lần gặp sau."

Và ở góc xa, một bóng người trong áo trắng quay lưng bước đi, để lại dấu giày chìm dần trong sương.
 
Back
Top Bottom