Bệnh viện tâm thần Hoàng Hôn nằm tách biệt giữa vùng núi, quanh năm sương phủ dày đặc.
Không ai nhớ rõ nó được xây từ bao giờ, chỉ biết rằng - nơi đây không có bệnh nhân nào được xuất viện theo đúng nghĩa.
Sáng hôm ấy, một y tá trẻ dẫn người mới đến, người ta gọi cậu bằng tên hồ sơ: Đức Duy, 23 tuổi.
Cậu không la hét, không phản kháng, chỉ im lặng nhìn dãy hành lang dài như nuốt chửng ánh sáng phía sau.
Duy có gương mặt bình yên đến lạ - kiểu bình yên khiến người ta bất an.
"Phòng của cậu là 207.
Bác sĩ phụ trách là tiến sĩ Quang Anh," y tá nói khẽ, đặt tay lên vai cậu, nhưng nhanh chóng rụt lại khi thấy ánh nhìn của Duy.
Cánh cửa mở ra - và hắn đứng đó.
Bác sĩ Quang Anh, áo blouse trắng, mắt đen như bóng đêm.
Không một nụ cười, không một cái bắt tay, chỉ có một cái gật đầu nhẹ, đủ khiến không khí trong phòng trở nên nặng như chì.
"Cậu... rất giống một người," hắn nói, giọng trầm khàn, nghe vừa mệt vừa dịu dàng.
Duy khẽ nghiêng đầu: "Là ai?"
"Không quan trọng."
Quang Anh quay đi, rút một tờ hồ sơ dày cộp.
"Từ giờ cậu là bệnh nhân của tôi.
Tôi sẽ giúp cậu nhớ lại mình là ai."
---
Tuần đầu trôi qua yên tĩnh.
Duy ít nói, ít ngủ, thường đứng nhìn khung cửa sổ hướng ra rừng thông.
Nhưng mỗi đêm, hắn lại mơ thấy một giọng nói vang bên tai - trầm, dịu dàng và ấm đến rợn người:
> "Nếu em quên tôi, tôi sẽ khiến em nhớ lại... bằng mọi cách."
Cậu tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi đầm đìa.
Trên cổ... có vệt đỏ mờ như vết siết tay.
Ngày hôm sau, Quang Anh tới kiểm tra.
Hắn nhìn vết đó, khẽ cười:
"Cậu tự làm phải không?"
Duy im lặng.
Trong mắt hắn, ánh đèn phản chiếu như ngọn lửa.
"Người giống tôi từng làm vậy sao?"
Duy hỏi khẽ, giọng nghèn nghẹn.
Hắn dừng bút, đôi tay khựng lại:
"...Cậu nhớ gì à?"
Một thoáng sau, Duy lắc đầu.
Nhưng trong tâm trí, có hình ảnh mờ nhòe - một căn phòng tràn ánh hoàng hôn, một người đàn ông ôm cậu từ phía sau, thì thầm bằng giọng trùng khớp với Quang Anh:
> "Đừng rời khỏi tôi.
Em sinh ra là để ở đây, trong vòng tay tôi thôi."
---
Đêm thứ bảy.
Một y tá phát hiện camera hành lang bị nhiễu tín hiệu suốt ba tiếng.
Khi kiểm tra lại, mọi hình ảnh đều trắng xoá.
Nhưng trong một khung hình cuối cùng, chỉ kịp ghi lại bóng lưng Quang Anh bước ra khỏi phòng bệnh nhân 207, tay dính máu... và một câu nói vang qua mic bảo vệ:
> "Không sao đâu.
Cậu ấy chỉ nhớ lại thôi."
---
Trong căn phòng lạnh, Duy mở mắt.
Ánh sáng trắng đâm vào con ngươi, nhức buốt.
Một bàn tay nắm lấy cổ tay cậu - Quang Anh, nụ cười hắn giờ đã hoàn toàn biến dạng: dịu dàng nhưng méo mó.
"Em thấy chưa?
Ký ức bắt đầu trở lại rồi."
"Anh... là ai?"
Duy thều thào.
"Là người em từng hứa sẽ không bao giờ rời bỏ."
Hắn cúi xuống, đặt trán lên trán Duy, giọng run run:
"Em có thể quên mọi thứ.
Nhưng chỉ cần nhớ... em là của tôi.
Mãi mãi."
Bên ngoài, đồng hồ bệnh viện điểm 3 giờ sáng.
Căn phòng 207 vẫn sáng đèn, và người gác đêm thề rằng - anh ta nghe thấy hai giọng nói trộn vào nhau trong tiếng mưa, một nặng nề, một run rẩy... rồi im bặt.