Khác [Rhycap] Món quà của ác ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407498031-256-k270261.jpg

[Rhycap] Món Quà Của Ác Ma
Tác giả: VoxHaze
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nếu không thể yêu em dưới ánh mặt trời, tôi sẽ dìm em xuống địa ngục cùng tôi"

Trong thế giới ngầm của hắn, vạn vật đều có giá của nó, và Hoàng Đức Duy chính là món đồ đắt nhất mà hắn từng mua được bằng máu

Giữa hận thù sâu sắc và sự phụ thuộc lệch lạc, giữa lòng kiêu hãnh bị chà đạp và nỗi khao khát được yêu thương, ai mới là kẻ chiến thắng?

Khi vương miện rạn nứt và tòa lâu đài sụp đổ, liệu đóa hồng đen sẽ chọn bay đi hay nguyện ý tan thành tro bụi cùng gã điên đã hủy hoại đời mình?



toxic​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [rhycap] người giúp việc
  • [rhycap] người giúp việc
  • [RhyCap] Simp lỏ
  • [RhyCap] Thích ảnh dữ lắm |textfic|
  • [Rhycap] Món Quà Của Ác Ma
    _Sự cứu rỗi mang vị máu_


    Trận mưa như trút nước mùa đông làm khung cảnh khu ổ chuột cuối thành phố càng thêm thê lương.

    Hoàng Đức Duy, khi đó chỉ mới mười lăm tuổi, co ro trong đống rác bẩn thỉu, cố gắng lẩn trốn những kẻ đòi nợ thuê của gã cha nát rượu vừa mới chết.

    Tiếng gào thét của bọn chúng và tiếng mưa hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc hỗn loạn.

    Bỗng, một chiếc Mercedes đen bóng dừng lại.

    Cánh cửa bật mở, và Nguyễn Quang Anh bước ra.

    Hắn mặc một bộ suit đắt tiền, tay cầm chiếc ô đen, đứng sừng sững như một vị thần bóng tối.

    Hắn không nói một lời, chỉ quan sát Duy đang bị đánh đập dã man.

    Một tên đòi nợ thấy hắn thì sợ hãi run rẩy: "Đại ca...

    đại ca Nguyễn... chuyện này là hiểu lầm..."

    Quang Anh không thèm nhìn bọn chúng, ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Duy.

    Hắn thấy trong đôi mắt của cậu thiếu niên đó không có sự sợ hãi của con mồi, mà là sự hận thù và khao khát sống mãnh liệt.

    Hắn rút từ túi ra một xấp tiền mặt dày cộp, ném thẳng xuống vũng bùn.

    "Số tiền này đủ mua đứt mạng sống của nó.

    Cút."

    Bọn đòi nợ vội vàng nhặt tiền rồi biến mất tăm.

    Quang Anh tiến lại gần Duy, lúc này đã bầm dập, toàn thân dính đầy bùn và máu.

    Hắn dùng mũi giày da bóng loáng nâng cằm cậu lên.

    "Mắt đẹp đấy, nhưng đầy hận thù.

    Muốn sống để trả thù không?"

    Duy nhìn hắn, giọng khản đặc vì đau đớn và lạnh: "Tôi muốn chúng phải chết."

    Quang Anh mỉm cười tàn nhẫn: "Được.

    Đi theo tôi.

    Từ nay, mạng của em là của Nguyễn Quang Anh này."

    Hắn bế thốc cậu lên, đặt vào ghế sau xe, chiếc áo khoác lông thú dày nặng của hắn trùm lên cơ thể gầy gò của Duy.

    Về đến biệt thự xa hoa, Quang Anh đưa Duy cho quản gia chăm sóc và sắp xếp một căn phòng riêng.

    Tối hôm đó, Quang Anh ngồi đối diện cậu trong phòng làm việc, ánh đèn vàng mờ ảo làm nổi rõ vẻ sắc lạnh trên gương mặt hắn.

    "Duy, từ nay em tên là Hoàng Đức Duy.

    Tôi cho em cơm ăn, cho em quyền lực.

    Đổi lại, linh hồn em phải thuộc về tôi.

    Hiểu không?"

    Duy, với lòng biết ơn mù quáng, run rẩy gật đầu.

    Cậu không biết rằng, chiếc áo khoác ấm áp đêm đó chính là chiếc kén bằng thép đầu tiên hắn đúc ra để giam cầm cậu, và rằng "món quà" này sẽ phải trả giá bằng cả một đời người.
     
    Back
    Top Bottom