Cập nhật mới

Khác [ RhyCap ] Mảnh vỡ ký ức

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394400097-256-k140784.jpg

[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
Tác giả: AnDng5064
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Thân phận thật sự của em....

"

__________

⭐ Đây là 1 fic ngắn nên mọi tình tiết trong câu chuyện xảy ra có thể hơi nhanh ạ.!

🔥 LƯU Ý:
🕳️ Đây chỉ là fanfic nên mọi chuyện xảy ra đều không có thật
🕳️ Mốc thời gian chỉ là giả tưởng đó tác giả nghĩ ra và hoàn toàn không có thật
🕳️ Những yếu tố tâm linh trong truyện KHÔNG dựa trên câu chuyện có thật
🕳️ Ngoài đu CP thì mình cũng là ⚡và 🐑 nên truyện SẼ KHÔNG CÓ H để không ảnh hưởng đến cả 2 anh ạ!
🔥💥TẤT CẢ CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG🔥💥



kinhdi​
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 1: NGƯỜI MỚI


Tiếng chuông trường vang lên, chói tai và dai dẳng như muốn xé toạc buổi sáng đầy sương mù.

Hôm nay trời không nắng, cũng không mưa, chỉ là cái âm u nặng trĩu phủ lấy ngôi trường cấp ba Đồng Lạc – nơi vốn đã nổi tiếng với những câu chuyện kỳ bí chẳng ai dám xác minh.

Duy bước xuống từ chiếc ô tô đen bóng, cặp kính râm che gần nửa khuôn mặt khiến không ít học sinh đứng gần đó tò mò ngó nhìn.

Cậu con trai nhà giàu, người vừa chuyển đến từ thành phố lớn, là chủ đề nóng nhất những ngày gần đây – không phải vì gia thế, mà vì lời đồn: "Nó từng khiến một giáo viên nghỉ việc vì dám chạm vào vai nó."

Cậu ta bước vào trường như thể đã thuộc về nơi này từ lâu.

Ánh mắt Duy lạnh tanh, nhưng khi dừng lại giữa sân trường, chợt có thứ gì đó thu hút sự chú ý của cậu.

Một chàng trai đang đứng ở hành lang tầng hai, chống tay vào lan can, mái tóc đen rũ xuống che khuất đôi mắt.

Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, thẳng thớm, nhưng tỏa ra thứ năng lượng khiến người ta không thể đến gần.

—“Ai vậy?”—Duy lẩm bẩm, bỏ kính râm xuống, ánh mắt lóe lên sự thích thú lần đầu tiên trong ngày.

An – người bạn duy nhất đi cùng Duy từ trường cũ, nhún vai:

- Nghe nói là học trưởng lớp 12A1.

Quang Anh.

Đừng dây vào.

Lạnh hơn cả điều hòa, lạnh kiểu…

ám khí ấy.

Duy không trả lời.

Cậu nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt vẫn dán chặt vào người con trai kia.

Cậu chưa từng tin vào "ái tình sét đánh", nhưng khoảnh khắc đó, tim cậu như bị ai bóp nghẹt, vừa đau, vừa… sướng.

Giờ ra chơi, Duy vô tình (thật ra là có chủ đích) đi lạc lên tầng hai.

Mọi người dạt sang hai bên khi thấy cậu – không phải vì tôn trọng, mà vì sợ.

Danh tiếng "tính khí khó lường" của Duy đi trước cậu ba bước.

Nhưng ở hành lang vắng vẻ ấy, chỉ có một người duy nhất vẫn đi như không có chuyện gì xảy ra.

Đó là Quang Anh.

- Chào

Duy cất tiếng, ngăn Quang Anh khi cậu định đi ngang qua.

- Tôi là học sinh mới.

Có thể dẫn tôi đi tham quan trường được không?

Quang Anh nhìn cậu, đôi mắt đen như vực thẳm, không một chút cảm xúc.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây....

- Không

Giọng hắn dứt khoát, lạnh như lưỡi dao cắt vào buổi sớm.

Duy bật cười.

Đã lâu rồi cậu mới gặp một người dám từ chối mình thẳng thừng như vậy.

- Vậy tôi sẽ tự đi theo cậu vậy - Duy nói, thong dong sánh bước bên Quang Anh như thể họ là đôi bạn lâu năm.

Không ai nói gì thêm.

Chỉ có tiếng bước chân vang vọng trong hành lang dài, và một đôi mắt khác đang dõi theo họ từ phía cầu thang.

Đôi mắt hằn học, ướt lệ và ngập tràn căm hận.

Bình Minh(?)

Trong lớp học, mọi thứ trở lại bình thường – hoặc ít ra là giả vờ như vậy.

Duy ngồi phía sau, mắt vẫn nhìn Quang Anh như thể cậu là bài toán khó nhất từng gặp.

An thì đang chép bài hộ Duy, trong khi Bình Minh – cậu học sinh gầy gò thường bị bắt nạt – bị nhóm nam sinh đẩy ngã ngay trước cửa lớp.

Không ai quan tâm.

Duy nhìn cảnh đó mà chẳng buồn nhíu mày, cho đến khi một quyển sách từ đâu bay thẳng vào nhóm học sinh kia.

Không mạnh, nhưng đủ để họ giật mình quay lại.

Là học trưởng

- Đây là lớp học, không phải chuồng thú - Quang Anh cất giọng.

Câu nói ấy không to, nhưng sắc như cây kim vậy.

Nhóm nam sinh lúng túng bỏ đi, không dám nhìn thẳng vào Quang Anh.

Bình Minh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, nhưng cậu cũng không dám nói gì.

Cậu biết rõ – ai chống lại Duy, dù chỉ là bạn của cậu, cũng đều không có kết cục tốt.

Và thế là lần đầu tiên, Bình Minh có một tia hy vọng… nhưng cũng là lúc căm hận bén rễ sâu hơn trong tim cậu.

Đêm đó, trong phòng ký túc xá cũ của trường – nơi không ai dám ở – một chiếc bàn học cũ kĩ bỗng dưng dịch chuyển nhẹ.

Một bóng đen bò ra từ gầm bàn, không tiếng động, không hơi thở.

Trên tường, dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu bắt đầu xuất hiện:

“Người đã chọn... không được quay đầu lại.”
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 2: CƠN MƯA ĐỎ


Đồng Lạc không có lễ hội chào học sinh mới, cũng chẳng có hoạt động ngoại khóa gì đặc biệt.

Ngôi trường này chỉ nổi bật với vẻ ngoài cổ kính và danh tiếng “ám khí” từ lâu đời.

Những dãy hành lang dài hun hút, những căn phòng luôn tối hơn bình thường, và nhà vệ sinh nữ ở tầng ba luôn… khóa cửa.

Sáng hôm sau, trời đổ mưa.

Mưa nặng hạt, nhưng kỳ lạ là chỉ mưa trong sân trường, còn khu dân cư xung quanh thì nắng chói chang.

Thầy giám thị gắt lên:

- Lại mưa kiểu này (?) …

đúng vào ngày này năm ngoái cũng vậy.

An đứng cạnh Duy dưới mái hiên, ngước nhìn cơn mưa đỏ rực rỡ một cách khác thường.

Không phải do ánh đèn.

Mưa…

đỏ thật.

Từng giọt như máu loãng, nhỏ lộp bộp xuống sân, loang ra thành vệt.

“Duy,” An thì thầm, “có cảm thấy... cái này hơi sai sai không?”

Duy không nói gì, ánh mắt lại lạc về phía hành lang đối diện.

Quang Anh cứ đứng đó, lặng im dưới mưa, không che ô, cũng không nhúc nhích.

Không hiểu sao, Duy thấy lòng ngứa ngáy.

Cái cảm giác như vừa lạc vào phim kinh dị mà nhân vật chính không chịu chạy.

Nhưng thay vì sợ, cậu lại thấy hấp dẫn.

Giờ học Lịch sử, cô giáo hỏi:

- Có ai biết vì sao ngày 13 tháng 5 hàng năm trường ta đều có mưa đỏ?

Cả lớp im lặng.

Chỉ có Quang Anh khẽ rút sách ra đọc.

Không nhìn lên.

Không trả lời.

Duy giơ tay.

- Vì có người chết à?

Cả lớp quay lại nhìn Duy.

Bình Minh rùng mình.

Cô giáo lúng túng cười trừ:

- Đừng nói vậy.

Chỉ là hiện tượng tự nhiên thôi.

An huých vai Duy, nói nhỏ:

- Mày hỏi thế khác gì rắc muối vào vết thương.

Duy nhướn mày:

- Vết thương gì?

An im lặng.

Một lúc sau mới đáp:

- Bốn năm trước, một học sinh lớp 12 mất tích đúng vào ngày này.

Được tìm thấy sau một tuần... xác phân hủy, không ai nhận ra.

- Và?

- Và... người cuối cùng gặp cậu ấy là Quang Anh.

Buổi trưa, mưa vẫn chưa tạnh.

Duy lén lút theo sau Quang Anh ra phía sau dãy nhà B – khu vực không học sinh nào được phép đến.

Cậu thấy Quang Anh đang đứng trước một cánh cửa cũ, gỉ sét, có vẻ như là kho chứa đồ.

- Cậu thường đứng dưới mưa vì da dày hay sở thích dị à?

Quang Anh quay lại, không ngạc nhiên khi thấy Duy.

- Cậu bị điên à?

Duy bật cười, ngả người vào tường:

- Ừ.

Điên vì một người đứng dưới mưa đỏ không ô như cậu.”

Quang Anh định quay đi, nhưng Duy chặn lại.

Không phải để tỏ tình.

Cậu ghé sát tai Quang Anh, giọng thấp hơn:

- Người chết năm đó... có phải cậu yêu cậu ta không?

Sự im lặng?

Mưa nặng hạt hơn.

Quang Anh không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn thẳng vào Duy, ánh mắt không lạnh nữa, mà là...

đau.

Một giây sau, một tiếng động chói tai vang lên – như tiếng bàn ghế bị kéo mạnh – từ trong kho chứa.

Cả hai giật mình.

Duy quay lại, nắm tay cầm cửa.

Quang Anh đập mạnh lên cánh cửa, ngăn cậu:

- Đừng.

- Cậu giấu gì trong đó à? – Duy cười, dù lòng đang lạnh toát.

- Cậu không muốn biết đâu.

Tiếng động trong phòng kho im bặt.

Nhưng lại có tiếng gõ… cốc… cốc… cốc… từ bên trong.

An đột nhiên chạy tới, mặt tái mét.

- Duy!

Bình Minh… mất tích rồi!

Tối đó, nhóm học sinh nội trú xôn xao.

Bình Minh được cho là mất tích sau giờ học thể dục.

Điện thoại không liên lạc được.

Cặp sách vẫn còn trong lớp.

Duy lại nghĩ về cái kho cũ.

Về cơn mưa đỏ.

Và cả ánh mắt của Quang Anh – như người đã nhìn thấy cái chết đến rất nhiều lần mà không còn đủ sức để sợ nữa.

Đêm đã về khuya.

Duy không ngủ được.

Tiếng mưa vẫn rơi, lần này là thật.

Trời bên ngoài đen kịt, gió rít qua khe cửa sổ.

Cậu mở điện thoại.

Một tin nhắn ẩn danh gửi tới.

Không số.

Không tên.

Chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Đừng đứng quá gần hắn.

Nếu cậu còn muốn sống.”
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 3: MẬT NGỌT


Ngày thứ ba Duy ở Đồng Lạc, cậu bắt đầu bằng một hành động gây sốc – cậu tặng hoa cho Quang Anh ngay trước cửa lớp, giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt giáo viên chủ nhiệm và một đống học sinh đang xì xào bàn tán.

Một bó lavender tím nhạt, được gói bằng giấy báo Nhật, và kèm một tờ giấy ghi:

- Anh đừng tưởng em không biết, anh thích mùi này.

Quang Anh nhìn bó hoa.

Hắn không nói gì, cũng không cầm.

Hắn lách qua Duy mà bước vào lớp như thể cậu không tồn tại.

Nhưng Duy – như mọi khi – lại cười rất tươi, quay sang nói với An:

- Tiến độ này nhanh hơn mình nghĩ.

An đập trán bất lực, lẩm bẩm

“- Cậu đang thả thính người có thể không phải người.”

Tiết năm, cô giáo Văn đưa ra đề tài “viết thư gửi cho người mà mình muốn bảo vệ cả đời”.

Duy ngẩng đầu hỏi:

- Thư tình được không cô?

Cô giáo đỏ mặt, gật đại.

Bình Minh – vừa mới được tìm thấy sáng nay ở tầng hầm cũ – vẫn chưa hoàn hồn.

Cậu ta ngồi trong góc lớp, tay run bần bật, miệng lẩm bẩm:

“Không phải con người... không phải con người...”

Không ai hiểu cậu nói về ai.

Duy thì càng không quan tâm.

Cậu viết thư nắn nót, tỷ mỉ.

Nét chữ đẹp, gọn gàng, mực đen như máu:

"> Quang Anh,

Người ta bảo em không biết sợ.

Em công nhận.

Nhưng chỉ có một điều em sợ:

Là một ngày anh không còn ở đây để em bám theo nữa."

Cuối thư, Duy kẹp một viên kẹo bạc hà nhỏ, rồi lén nhét nó vào ngăn bàn của Quang Anh.

Khi Quang Anh phát hiện, hắn chỉ khẽ thở dài, nhưng không vứt đi.

Duy biết.

Và Duy cười.

Chiều hôm đó, trời lại trở âm u.

An rủ Duy đi thư viện – một nơi hiếm người lui tới, vì thư viện ở Đồng Lạc này.....có vấn đề.

Tầng ba luôn phát ra tiếng bước chân vào giờ trưa.

Và sách thường rơi xuống mặc dù không ai chạm vào.

Duy không quan tâm.

Cậu chỉ quan tâm đến việc tình cờ gặp Quang Anh đang đọc một cuốn sách cũ – không có nhãn thư viện, không có mã vạch.

- Chào lại gặp anh rồi.

Duy kéo ghế ngồi đối diện.

- Anh biết không, sách có thể cứu người đấy.

Quang Anh không nhìn lên.

Tay cậu vẫn lật trang.

Giọng bình thản:

- Có sách cũng không cứu được người đã chết.

Duy ngồi im.

Câu nói đó như một lưỡi dao cắt qua lớp không khí đang giả vờ ngọt ngào.

Cậu nghiêng đầu.

- Anh chưa từng thử cứu ai à?

Lần này, Quang Anh ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn sâu như đêm.

Nhưng giọng nói thì lặng như sương:

- Tôi từng cứu một người.

Nhưng cậu ta chọn cái chết.

Không khí lạnh hẳn.

An đang đứng phía sau kệ sách, nghe lén, thì vô tình đánh rơi một cuốn tiểu thuyết.

Duy và Quang Anh đều không phản ứng.

Nhưng An thì hoảng loạn bỏ chạy.

Duy mỉm cười.

-Vậy... thử cứu em xem.

Biết đâu em chọn anh.

Quang Anh không đáp.

Nhưng lần đầu tiên, khoé môi hắn khẽ cong lên – không rõ là cười hay nhếch mép.

Tối đến, phòng ký túc xá của Duy nhận được một bức thư lạ – không có người gửi.

Duy bóc ra, bên trong là một bức ảnh cũ, mờ nhòe.

Trong ảnh là một lớp học.

Các học sinh mỉm cười.

Một người trong số đó… là Quang Anh.

Nhưng điều kỳ lạ là bức ảnh được ghi ngày chụp là... năm 2006.

Duy cười khẩy.

- Anh đúng là không già đi thật đấy.

An thì tái mặt:

- Duy... nếu cái này là thật... thì Quang Anh phải gần ba mươi tuổi rồi!

Duy cầm tấm ảnh lên, nhìn kỹ.

Một giọt mưa nhỏ từ trần rơi xuống bức ảnh, làm nhòe gương mặt của một người bên cạnh Quang Anh – người ấy bị gạch đi bằng bút đỏ.

Ai đó đã cố ý làm mờ mặt.

Ở mặt sau bức ảnh, có dòng chữ nguệch ngoạc:

"Mày là người tiếp theo."
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 4: CON QUỶ KÝ ỨC


Buổi sáng thứ tư ở Đồng Lạc bắt đầu bằng… máu.

Không phải máu thật, mà là một thứ chất lỏng đỏ sẫm loang lổ trên bảng trắng lớp 12A1.

Dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đỏ hiện rõ dưới ánh đèn:

"Kẻ nào dám mở lại ký ức, sẽ bị xé xác trong mộng."

Cả lớp nhốn nháo.

Cô giáo chủ nhiệm run rẩy, lập cập gọi giám thị.

Nhưng không ai nói đến tên của người duy nhất đang ngồi im như không có chuyện gì xảy ra – Quang Anh.

Duy, trong khi mọi người sợ hãi, lại bình tĩnh đến đáng sợ.

Cậu rút điện thoại, lặng lẽ chụp lại dòng chữ, rồi quay sang nhìn Quang Anh – người đang chăm chú đọc sách như chẳng có gì xảy ra.

Cậu nghĩ:

*Anh giả vờ quen quá…

Hay anh từng thấy điều này rồi?*

Buổi tối, Duy bí mật quay lại thư viện – một mình.

An từ chối đi theo sau lần nghe lén thất bại, còn Quang Anh thì biến mất từ cuối giờ học.

Thư viện tầng ba im lặng như tờ.

Duy lục tung các kệ sách cũ.

Cuối cùng, cậu phát hiện một cuốn sổ tay không tiêu đề, bị nhét giữa hai quyển từ điển Nhật - Pháp.

Trang đầu là dòng chữ run rẩy:

> “Người thứ ba nhìn thấy được sự thật, nhưng sẽ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.”

Trang tiếp theo là một danh sách tên học sinh – tất cả đều có ký hiệu “†” bên cạnh.

Duy nhận ra vài cái tên trong đó… là những học sinh đã từng mất tích tại trường, bao gồm cả cậu học sinh được cho là đã chết năm 13/5.

Và rồi... cái tên cuối cùng: Quang Anh – năm 2006 – † bị xóa bằng mực đen.

Tim Duy đập mạnh.

"- Anh chết rồi?" – Duy lẩm bẩm.

“Không… không thể nào…”

Cậu gấp sổ, đứng dậy.

Nhưng khi quay lưng lại, đèn thư viện phụt tắt.

Toàn bộ tầng ba chìm vào bóng tối.

Một tiếng rít vang lên sau gáy Duy.

Ai đó – hoặc thứ gì đó – đang thở sát tai cậu.

Duy đông cứng tại chỗ.

Tiếng bước chân cạch... cạch...cạch vang lên từ cuối hành lang.

Không phải tiếng người.

Nó nhão nhoẹt, lê thê như móng vuốt quệt qua sàn gỗ.

Duy nuốt khan.

Cậu bật đèn pin điện thoại, rọi thẳng vào hành lang.

Không có gì.

Nhưng tiếng bước chân vẫn tới gần.

Khoảng cách không gian...

đang bị bẻ cong?

Khi ánh đèn rọi vào góc tường… có một đôi mắt thứ ba đang mở.

Không phải người.

Là một thứ sinh vật như được ghép từ hình hài con người.

Nó có ba mắt – một ở trán, hai cái còn lại lồi ra bên má.

Cái miệng méo mó cười toe toét.

Trên trán nó… có dòng chữ máu đang rỉ ra:

“QUANG ANH.”

Duy chưa kịp hét, đã có một bàn tay kéo mạnh cậu ngược ra khỏi thư viện – nhanh như một cơn gió.

Ngoài hành lang, ánh đèn bật sáng trở lại.

Duy ngã ra sàn, thở dốc.

Trước mặt cậu là…

Quang Anh.

Cậu ta không thở mạnh, không hỏi han, chỉ lạnh lùng đưa tay ra.

Duy nắm lấy, đứng dậy, lồng ngực vẫn còn đau.

- …Thứ đó là gì? – Duy hỏi, giọng khàn đi vì sợ.

Quang Anh lặng một lúc mới trả lời:

- Là ký ức.

Một loại ký sinh sống trong những cái chết bị lãng quên.

- Và tại sao nó gọi tên anh? – Duy gằn giọng.

Quang Anh nhìn cậu.

Lâu đến mức Duy tưởng cậu ta không định trả lời.

- …Vì tôi từng là người gọi nó đến.

Đêm đó, Duy không ngủ được.

Cậu mở điện thoại.

Ảnh cũ, thư nặc danh, cả con quái vật trong thư viện – tất cả như ghép lại thành một câu đố không lời giải.

An nhắn:

- Bình Minh tỉnh lại rồi.

Cậu ấy nói... trong tầng hầm có tiếng cười của ai đó.

Là giọng nam, trẻ.

Nhưng không thấy người.

Duy gõ lại:

> “Có thể đó là…

Quang Anh?"

An chỉ seen.

Không rep.

Duy nhìn ra cửa sổ.

Mưa vẫn rơi lách tách.

Trên cửa kính, như có một dấu vết bàn tay...

đang từ từ hiện lên từ bên ngoài.

Duy lùi lại, tim đập dồn dập.

Nhưng rồi... có tiếng gõ cửa.

Cốc… cốc… cốc…

Duy mở cửa.

Là Quang Anh.

Cả người hắn ướt mưa, đôi mắt hắn thẫm sâu, giọng khàn đi:

- Cậu có muốn biết… tôi là gì không?

...
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 5: NGƯỜI NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI?!


Duy đứng im.

Mắt cậu nhìn vào Quang Anh – ướt sũng, lạnh lẽo, nhưng đôi mắt lại có thứ gì đó không thể gọi tên.

Không phải đau, cũng không hẳn buồn.

Giống như… một khoảng trống đã quá lâu không được lấp đầy.

Hắn ta nhắc lại:

- Cậu có muốn biết… tôi là gì không?

Duy không trả lời chỉ khẽ nghiêng người cho Quang Anh bước vào.

Phòng ký túc xá chật hẹp, ánh đèn vàng mờ mờ, sàn nhà phản chiếu những vết nước mưa từ chân Quang Anh.

Hắn ta đứng giữa phòng như một bức tượng – không run, không thở mạnh, dù cho người đã ướt lạnh.

Duy ngồi lên giường, tay bóc lấy viên kẹo bạc hà bỏ vào miệng, trêu:

- Anh là gì?

Ma, quỷ, clone nhân tạo hay là... bản thể siêu nhiên từ chiều không gian khác?

Quang Anh lặng lẽ ngồi xuống ghế.

- Anh từng chết....đó là sự thật - hắn lên tiếng

Duy nhướn mày, nhả viên kẹo ra:

- Thật à?

Vậy chắc đây là hồn ma cấp S rồi.

- Không - Quang Anh ngắt lời - Tôi không còn là người chết.

Nhưng cũng không phải người sống.

Ánh đèn trên trần khẽ chập chờn.

Câu chuyện bắt đầu từ năm 2006.

Khi đó, Quang Anh là học sinh lớp 12A1 – học giỏi, ít nói, và là một trong những người đầu tiên đã khám phá ra tầng hầm cấm phía sau thư viện.

Một đêm, cùng vài học sinh khác, họ lẻn xuống tìm hiểu về những truyền thuyết quanh ngôi trường.

Và họ tìm thấy một cánh cửa bị niêm phong bằng máu khô và bùa giấy.

Một trong số họ – tên Minh – đã phá phong ấn.

Ngay đêm đó, Minh mất tích.

Một tuần sau được tìm thấy… chỉ còn xác không mặt.

Quang Anh – người duy nhất còn sống sót trong nhóm – từ hôm đó đã thay đổi hoàn toàn.

Không nói chuyện.

Không cười.

Không rơi nước mắt.

Và đặc biệt là…không già đi.

- Tôi đã làm một điều không nên - Quang Anh nói - Tôi không chết vì con quái vật nhưng tôi chết vì đã đưa nó ra thế giới này.

Duy im lặng.

Không khí đặc quánh.

Một phần trong cậu muốn tin đây là chuyện hoang đường.

Nhưng sâu trong tim, lại có điều gì đó thôi thúc cậu tin lời Quang Anh – vì ánh mắt đó… không phải là thứ một học sinh 18 tuổi có thể mang theo.

- Vậy anh sống lại như thế nào? – Duy hỏi.

Quang Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng:

- Có một người…

đã đánh nguyện đánh đổi linh hồn để giữ tôi lại.

- Ai?

Quang Anh không trả lời ngay.

Cậu chỉ rút từ túi áo một chiếc khăn tay cũ kỹ, có thêu ba chữ: T.A.M

Duy cau mày:

- Tam?

- Không.

Tên của người đó là Trần An Minh.”

Duy sững người.

"An Minh…

Bình Minh…

Minh?"

Từng mảnh ký ức lướt qua trong đầu cậu như điện giật: Tấm ảnh cũ, những cái tên bị gạch, con quái vật có ba mắt, lời cảnh báo trong thư: “Mày là người tiếp theo.”

Duy bỗng thấy cả người lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy dọc sau gáy.

Quang Anh đứng dậy.

- Tôi đến đây để cảnh báo.

- Cảnh báo gì? – Duy ngẩng lên.

- Từ khi cậu bước vào trường này, nó đã chọn cậu.

Những gì đang diễn ra không phải vì tôi… mà vì cậu.

Duy đứng bật dậy, kéo áo Quang Anh, ánh mắt đỏ bừng:

- Vậy tại sao anh tiếp cận tôi?

Tại sao tỏ ra lạnh nhạt rồi lại cứu tôi?

Tại sao lại để em dính vào nếu biết nó đang chọn em?

Quang Anh nắm tay cậu, nhẹ nhàng nhưng chặt chẽ:

- Vì tôi không thể để người mình thích chết một lần nữa.

Cả phòng chìm trong im lặng.

Duy ngây người.

Một tiếng gõ cửa vang lên đã phá vỡ không gian tĩnh lặng ấy.

Cốc… cốc… cốc…

Không ai ra mở.

Nhưng cửa tự mở ra.

Bên ngoài là…

An.

Mặt cậu tái xanh.

Đôi mắt mở to ánh lên kinh hãi.

- Duy... – An thì thào – Bình Minh treo cổ rồi…

...
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 6: KÝ ỨC BỊ BÓP MÉO


Phòng y tế hiện giờ tạm thời trở thành hiện trường của vụ án.

Bình Minh được phát hiện treo cổ bằng dây thừng cũ phía sau nhà kho, nơi từng bị niêm phong suốt 5 năm vì một học sinh chết đuối bí ẩn – không ai còn nhớ tên.

Thi thể Bình Minh tím tái, mắt trợn trừng, móng tay cào xước cả mảng tường đá phía sau.

Thứ kỳ lạ nhất là vết máu trên cổ cậu – không phải máu chảy xuống, mà là chảy lên như ngược lại với trọng lực.

Duy nhìn thi thể mà cổ họng nghẹn ứ lại.

Không phải vì sợ mà là vì trong đầu cậu đang dần vang lên những tiếng thì thầm.

"Đến lượt mày rồi, Duy..."

An thì chỉ đứng đó, không nói gì nhưng cả người cậu run lẩy bẩy.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái xác như thể đã từng thấy chuyện này xảy ra – và không chỉ một lần.

Quang Anh bước đến, cẩn thận đắp khăn lên mặt Bình Minh.

- Cậu ta từng hận tôi - cậu nói khẽ - nhưng cái chết này… không phải là vì hận.

Duy cau mày:

- Ý của anh là gì?

- Cậu ta đã nhớ lại những điều không nên nhớ.

Và bị bóp méo.

Buổi chiều, Duy đi về phòng.

An im lặng theo sau.

Mãi đến khi vào phòng, đóng cửa lại, An mới dám cất tiếng:

- Duy này… nếu mình nói… mình từng là bạn thân của Quang Anh thì cậu có tin không? có

Duy quay ngoắt lại:

- Gì cơ?

An rút từ ngăn bàn một cuốn sổ trông rất cũ kỹ.

Đầy bụi và mùi ẩm mốc.

Trang đầu là hình chụp của nhóm học sinh năm 2006 – chính là tấm mà Duy từng thấy.

Nhưng trong bức ảnh này… mặt tất cả mọi người đều rõ.

Và bên cạnh Quang Anh là một cậu học sinh khác – có đôi mắt trông giống hệt An.

- Mình từng tên là Trần An Minh - An nói, mắt đỏ hoe - Mình chết cùng năm với Quang Anh… nhưng không hiểu sao, mình lại có thể quay lại.

Không già đi.

Không chết thêm lần nữa.

Và cũng không nhớ rõ được điều gì cả, cho đến khi thấy... cậu.

Duy cứng người.

- Chuyện này là thật?

- Là thật.

- Vậy tại sao cậu lại giấu không cho tôi biết?

- Bởi vì tôi sợ... tôi rất sợ rằng nếu cậu biết sự thật thì cậu sẽ không tin ai nữa.

Ngay cả đến chính bản thân mình.”

- Vậy cậu nghĩ cậu giấu tôi thì tôi sẽ tin tưởng cậu sao?

Câu nói của cậu rất khó hiểu khiến An không biết phải trả lời câu hỏi ấy ra sao

- Tôi....

Đêm đó, Duy không ngủ.

Cậu mở lại tấm ảnh, nhìn từng khuôn mặt.

Từng người trong bức ảnh – đều đã chết hoặc mất tích.

Ngoại trừ…

Quang Anh, và giờ là An.

Và giờ...

Duy bắt đầu tự hỏi:

- Vậy còn mình?

Điện thoại Duy nhận được một tin nhắn ẩn danh:

> “Mày là con mắt thứ ba.

Mày đã thấy quá nhiều những thứ mà mày không nên biết.”

“Mày sẽ bị xóa.”

Duy nhìn quanh phòng một lượt.

Nó trống rỗng.

An vẫn đang ngủ.

Ngoài hành lang, gió rít.

Cậu đứng dậy, đi đến chỗ chiếc gương ở tủ quần áo, soi mình trong gương.

Khoé mắt bỗng xuất hiện một vết rạn như gương nứt.

Cậu chớp mắt.

Vết rạn biến mất.

Nhưng tim cậu vẫn đập mạnh không ngừng.

Có gì đó trong mình...

đang thức dậy.

Sáng hôm sau, lớp học im ắng lạ thường.

Ghế của Bình Minh để trống, nhưng trên bàn có một tờ giấy mới – không ai biết ai để.

Quang Anh bước đến, cầm tờ giấy, đưa cho Duy.

Ánh mắt hắn không rời khỏi cậu một giây.

Tờ giấy chỉ có một câu:

- Nếu mày muốn sống, hãy quay lại tầng hầm.

Duy siết chặt tờ giấy.

Quay sang Quang Anh:

- Đi với em.

- Không.

Cậu phải đi một mình.

- Anh đùa em à?

Quang Anh nắm lấy tay Duy.

Lần đầu tiên, hắn nói bằng giọng run run:

- Lần này… nếu tôi xuống cùng, cậu sẽ chết thay tôi.

..
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 7: CĂN HẦM VÀ HÀNH LANG CỦA NHỮNG LINH HỒN


Ngoài trời lúc này đang mưa.

Gió rít từng cơn như tiếng khóc bị bóp nghẹn.

Duy cầm đèn pin, đứng trước cánh cửa sắt dẫn xuống tầng hầm cấm phía sau thư viện.

Tay cậu run lên từng hồi – không phải vì lạnh, mà vì lần đầu tiên... không có Quang Anh đi cạnh.

Dấu niêm phong bằng dây chỉ đỏ đã đứt.

Một nửa lá bùa cháy dở nằm vắt bên gờ đá, như thể ai đó muốn Duy bước vào.

Cậu hít một hơi.

Đèn pin bật sáng.

Cánh cửa rít lên… mở ra.

Bên trong tối như mực.

Không khí đặc quánh, mùi ẩm mốc pha lẫn mùi máu khô.

Những bậc thang đá gãy từng đoạn dẫn xuống nơi sâu hun hút – như một cổ họng đang chờ nuốt lấy cậu.

- Đi đi, nếu muốn sống.

Duy nhớ lại câu trong mảnh giấy.

Và bước xuống.

Tầng hầm không giống như những gì cậu tưởng.

Không phải một căn phòng giam.

Không có xác chết.

Không có tiếng khóc.

Mà là… một hành lang dài vô tận.

Trên tường là những ô cửa nhỏ như khung tranh.

Bên trong mỗi khung là một đoạn ký ức như ảnh động, tua chậm lại.

Duy nhìn thấy:

- Một đứa trẻ đang bị xô ngã xuống giếng – ánh mắt đó… quen quen.

– Một học sinh đang quỳ gối trước bàn thờ, tay đầy máu.

– Một nhóm bạn học đang cười đùa rồi từng người một tan biến như tro bụi.

Và ở cuối hành lang… là cậu.

Chính cậu – Duy – đang ngồi trong lớp học, nhưng không có ai xung quanh.

Thầy cô, bạn bè… tất cả như thể không bao giờ tồn tại.

- Mình là… gì trong tất cả những điều này?

Duy tiến gần bức khung chứa chính mình.

Đèn pin vụt tắt.

Một giọng nói vẳng lên trong bóng tối:

- Ngươi từng chết rồi, nhớ không?

Duy quay lại.

Không ai cả.

Nhưng giọng nói đó rõ ràng vang trong đầu cậu.

"Ngươi là mắt thứ ba.

Là nơi mọi ký ức bị vứt bỏ tập trung lại."

"Ngươi không phải người."

Duy gào lên:

- Tôi là người!

Tôi còn sống!

Tôi biết cảm giác yêu, biết đau, biết sợ, biết—

Bức tường trước mặt nứt ra.

Một dòng máu chảy xuống nền gạch.

Trong tiếng rạn vỡ, một cái xác chui ra – giống hệt cậu, từ tóc đến quần áo.

Nhưng đôi mắt rỗng tuếch.

Nó nói:

- Mày chỉ là cái vỏ.

Họ hồi sinh mày…

để khóa những ký ức mà không ai được phép nhớ.

- Giờ thì… mày đã nhớ.

Duy lùi lại.

Đập vào một bàn tay lạnh ngắt.

Quang Anh?

Không… không phải Quang Anh.

Là một phiên bản khác – với vết rách sâu trên cổ, máu đen chảy không ngừng.

Hắn cười:

- Nếu mày thật sự yêu Quang Anh… mày nên chết.

Để anh ấy được tự do.

Bỗng

Một ánh sáng lóe lên.

Tiếng gọi vang từ hành lang:

- Duy!

Mau ra khỏi đó!

Là giọng thật của Quang Anh.

Duy vùng chạy.

Cậu không biết chạy bao lâu.

Những hình ảnh méo mó lao qua hai bên như đèn tốc độ – tiếng thì thầm, tiếng khóc, tiếng cười vang vọng.

Một bàn tay níu lấy cổ áo cậu – nhưng lần này cậu vùng thoát.

Cánh cửa tầng hầm ở ngay trước mặt.

Duy lao ra – và ngất lịm trong vòng tay Quang Anh.

Khi tỉnh lại, Duy nằm trên giường y tế.

Quang Anh ngồi cạnh, mắt đỏ hoe.

- Cậu ổn rồi… – Quang Anh nói khẽ - Nhưng… có một chuyện tôi phải nói.

Duy cố ngồi dậy.

- Gì cơ?

Quang Anh siết chặt tay cậu.

- Cậu thực sự không phải người sống.

Nhưng… tôi yêu cậu, kể cả khi cậu chỉ còn là ký ức bị đóng gói.

- Vậy… em thực sự từng chết?

- …Phải.

Duy nhìn trần nhà.

Gió ngoài khung cửa thôi không hú nữa.

Nhưng trong lòng cậu, có thứ gì đó đã vỡ – âm ỉ, nhức nhối, nhưng không thể quay lại.

Cậu quay sang Quang Anh, cười khẽ:

- Nếu em là ký ức bị vứt bỏ… thì anh có dám giữ lại không?

Quang Anh gật đầu.

Ngoài cửa, An lặng lẽ nhìn hai người.

Trên tay cậu là tấm ảnh cũ – giờ đã đổi màu.

Trong bức ảnh, Duy mỉm cười.

Và ở dưới cùng… là dòng chú thích mới vừa xuất hiện:

"Người thứ ba – đã tỉnh giấc."

...
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 8: KẺ TẠO RA KÝ ỨC


Buổi sáng ở trường tưởng chừng yên bình, nhưng đối với Duy, mọi thứ trở nên giả tạo đến lạ thường.

Cậu ngồi trong lớp, nhìn bạn bè cười nói, nhưng âm thanh nghe cứ như là từ một thế giới khác.

Mọi khuôn mặt dường như được lặp đi lặp lại — như thể toàn bộ ngôi trường là một sân khấu, và chỉ có cậu là nhận ra khán giả đã chết từ lâu.

Quang Anh không còn xuất hiện trong giờ học.

Còn An thì đã biến mất một cách bí ẩn.

Điện thoại Duy lại nhận được một file video.

Không có số gửi cũng không có tiêu đề.

Cậu mở lên.

Màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục… và sau vài giây, một đoạn ghi hình hiện ra:

Căn phòng thí nghiệm, ánh sáng nhạt màu xanh lạnh.

Trên bàn inox là một thân thể – chính là Duy.

Nằm bất động, mắt mở trừng.

Một người mặc blouse trắng đứng cạnh.

Là…

An.

Giọng nói trong video vang lên:

“Mẫu thử nghiệm số 03 – Trí thức và cảm xúc ổn định.

Tái tạo ký ức dựa trên cảm xúc hối hận sâu nhất của mẫu số 01.”

Mẫu số 01?

Màn hình nhiễu sóng rồi chuyển cảnh.

Là Quang Anh.

Hắn bị trói vào ghế, đôi mắt đỏ ngầu, miệng bị bịt kín.

An đứng trước cậu ta, lạnh lùng:

“Cậu cứu người đó, nhưng giờ người đó sẽ giết cậu.

Tôi chỉ lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về tôi thôi.”

Video kết thúc.

Duy buông điện thoại xuống.

Toàn thân cậu lạnh buốt.

Cậu không chỉ là một ký ức được đánh thức mà cậu còn là bản sao của một người đã từng được Quang Anh yêu đến mức dám đánh đổi tất cả để hồi sinh.

Và kẻ điều khiển tất cả — là An.

Tối đó, Duy đến khu nhà cũ bị bỏ hoang ở phía sau trường – nơi cậu từng nghe bọn học sinh rỉ tai nhau là “phòng ký ức gốc”.

Cánh cửa rỉ sét mở ra, và trong bóng tối ấy — cậu thấy An đang đứng đó, chờ sẵn.

- Cuối cùng cậu cũng đến - An nói, giọng trầm xuống hẳn.

- Vì sao? – Duy hỏi - Tại sao cậu lại phải làm tất cả những chuyện này?

An quay lưng lại, nhìn vào một tấm gương lớn đặt giữa phòng.

Trong đó, hình phản chiếu của Duy không hiện rõ – mà là hình bóng một cậu bé rơi xuống giếng, liên tục.

- Vì tao chính là người bị bỏ lại.

- Vì Quang Anh đã chọn mày mà không phải tao.

- Còn mày?

Mày chẳng tồn tại.

Mày chỉ là một bản vá ký ức – một bóng ma mặc áo da người.

An rút con dao mổ từ túi áo.

- Tao sẽ kết thúc mày, để anh ấy tỉnh ra.

Và tao sẽ có lại…tất cả mọi thứ.

Duy từ từ lùi lại, tay run run.

Ngay lúc đó — Quang Anh xuất hiện.

Máu chảy từ trán, áo rách toạc, nhưng đôi mắt kiên định.

- Không, An - hắn nói - Người tao chọn là Duy – dù em ấy là gì đi nữa thì tao cũng sẽ chọn em ấy.

An hét lên, lao về phía Duy — nhưng Quang Anh chắn trước mặt Duy, và lưỡi dao găm thẳng vào bụng hắn.

Máu phụt ra.

Duy gào lên:

- KHÔNG!!!

An lùi lại, mặt tái dại.

- K-Không…

Không phải vậy…

Mình không có định giết anh ấy…

Quang Anh ngã xuống nền gạch lạnh lẽo nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Duy dù chỉ là một tích tắc.

- Em… sống đi… dù là thật hay giả… thì em vẫn là người… tôi yêu nhất…

Duy ôm lấy hắn.

Tiếng còi báo động vang lên bên ngoài.

Lực lượng đặc biệt bao vây trường học – một dự án tái tạo ký ức người chết đã bị phát giác.

An chính thức bị bắt.

Duy, máu loang trên áo, gục trong tay Quang Anh, miệng thì thầm lần cuối:

- Em sẽ không để ai viết lại em nữa…

Em sẽ tự kết thúc mình.

Mắt cậu chuyển thành màu đen.

Tòa nhà rung lên.

Gương vỡ.

Ký ức rạn nứt.

Và cả thế giới bắt đầu sụp đổ.

....
 
[ Rhycap ] Mảnh Vỡ Ký Ức
CHAP 9: XOÁ...


Cơn mưa kéo dài suốt ba ngày liền.

Ngôi trường bị phong tỏa, nhưng kỳ lạ thay… không ai nhớ vì sao.

Giáo viên tiếp tục giảng bài như thường.

Học sinh vẫn nói cười, đi học đúng giờ.

Nhưng trong lớp, không còn ai nhớ tên Duy.

Không có ghế trống.

Không có bài kiểm tra thiếu tên.

Không có dấu vết nào cho thấy cậu từng tồn tại.

Quang Anh ngồi trong phòng y tế, bên cửa sổ.

Tay cậu run lên từng hồi.

Không phải vì lạnh – mà vì trí nhớ bắt đầu rạn vỡ.

Tay phải cậu — từng đan chặt với ai đó — giờ chẳng nhớ nổi cảm giác ấm áp đó là của ai.

Trái tim cậu vẫn đau, vẫn hoảng loạn mỗi khi thấy màu tóc đen sẫm ấy lướt qua, nhưng gương mặt trong đầu cậu giờ chỉ còn là một khoảng trống trắng xóa.

Cậu mở cuốn sổ tay cũ kỹ.

Giữa trang là một dòng chữ nguệch ngoạc:

> "Nếu một ngày anh không nhớ em nữa… thì em sẽ vẫn nhớ anh.

Dù em không còn là em."

Nét mực đã nhòe.

Quang Anh ngẩng đầu.

“Duy…” – cậu thì thầm cái tên đã bị thế giới xóa sạch.

Trong không gian mờ đục giữa thực tại và ký ức, Duy đứng một mình.

Cậu nhìn bàn tay mình mờ dần, từng ngón tay như tan ra thành tro bụi.

Cậu cười nhẹ.

“Cũng đúng thôi…

Mình đâu phải người thật.”

Mỗi bước đi, cậu thấy ký ức của chính mình tan rã.

Khuôn mặt mẹ, tiếng cười thuở nhỏ, lần đầu biết yêu, lần đầu sợ hãi – tất cả như thước phim bị cắt.

Trong khoảng hư vô ấy, có một bóng người bước đến.

Là An?

Dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt thâm sâu.

Dù bị giam giữ, linh hồn cậu vẫn lạc về nơi này – nơi mọi thứ bắt đầu.

An ngồi xuống bên cạnh Duy.

- Tao xin lỗi…

Duy không nói gì.

Chỉ nhìn ra khoảng không trước mặt.

- Lúc đầu… tao chỉ muốn cậu ấy nhớ tao thôi.

Tao không ngờ… tình yêu của cậu ấy dành cho mày lại mãnh liệt đến mức kéo cả mày về từ cõi chết.

Duy khẽ cười, giọng nhòe dần:

- Vì tao là phần ký ức anh ấy muốn giữ nhất.

An gật đầu.

Rút từ áo ra một lọ thủy tinh nhỏ — bên trong là mảnh ký ức cuối cùng chưa bị xóa.

- Tao giữ lại mảnh này… vì tao không đành lòng nhìn cả hai người biến mất.

Duy do dự.

Nhưng rồi, cậu đón lấy.

Trong lọ là một cảnh tượng mờ nhòe – Quang Anh ôm Duy lần đầu, giữa hành lang trường, khi cả hai còn giấu cảm xúc.

Khi mọi thứ chưa rạn vỡ.

- Mày có thể quay về… nhưng chỉ một lần duy nhất - An nói - Sau đó, cả thế giới sẽ không còn nhớ mày.

Ngay cả chính mày cũng không còn là mày.

Duy nhắm mắt.

- Vậy thì… cho em một lần cuối.

Quang Anh đang ở trên sân thượng, gió thổi mạnh.

Mắt hắn nhòe đi – vì mưa, vì gió, hay vì nỗi buồn không tên.

Đột nhiên, có một giọng nói vang lên sau lưng:

- Anh còn nhớ em không?

Quang Anh quay lại.

Duy — mờ ảo, yếu ớt — đứng đó.

Nhưng đôi mắt vẫn như cũ.

Vẫn là ánh mắt từng khiến Quang Anh sụp đổ.

Hắn không cần thời gian, không cần câu hỏi.

Hắn lao đến, ôm Duy thật chặt.

- Anh nhớ.

Anh nhớ em rồi…

Dù cả thế giới không nhớ.

Dù anh phải quên tất cả để giữ em lại…

Duy cười, giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống.

- Em không còn thời gian nữa…

Cơ thể cậu bắt đầu tan ra, như cát bị gió cuốn.

- Cảm ơn… vì đã yêu em…

Quang Anh giữ chặt hơn, như muốn níu giữ những hạt bụi cuối cùng.

- Anh xin lỗi…

Gió gào thét.

Duy biến mất.

Chỉ còn lại vòng tay Quang Anh…sự trống rỗng đến đau lòng....

Từ hôm đó, Quang Anh không bao giờ nói chuyện với ai.

Mắt hắn nhìn xa xăm, như tìm kiếm một điều gì đó bị xé khỏi thế giới.

Trên bàn học hắn, mỗi ngày lại xuất hiện một bông cúc trắng – không ai biết từ đâu.

Không ai trong trường nhớ tên người đó.

Không ai nhớ có ai từng chết, từng yêu, từng sống ở đây.

Nhưng đêm về…

Tiếng ai đó vẫn vang vọng giữa hành lang:

"Nếu anh còn yêu em… xin đừng quên em."

.....
 
Back
Top Bottom