Tiếng chuông trường vang lên, chói tai và dai dẳng như muốn xé toạc buổi sáng đầy sương mù.
Hôm nay trời không nắng, cũng không mưa, chỉ là cái âm u nặng trĩu phủ lấy ngôi trường cấp ba Đồng Lạc – nơi vốn đã nổi tiếng với những câu chuyện kỳ bí chẳng ai dám xác minh.
Duy bước xuống từ chiếc ô tô đen bóng, cặp kính râm che gần nửa khuôn mặt khiến không ít học sinh đứng gần đó tò mò ngó nhìn.
Cậu con trai nhà giàu, người vừa chuyển đến từ thành phố lớn, là chủ đề nóng nhất những ngày gần đây – không phải vì gia thế, mà vì lời đồn: "Nó từng khiến một giáo viên nghỉ việc vì dám chạm vào vai nó."
Cậu ta bước vào trường như thể đã thuộc về nơi này từ lâu.
Ánh mắt Duy lạnh tanh, nhưng khi dừng lại giữa sân trường, chợt có thứ gì đó thu hút sự chú ý của cậu.
Một chàng trai đang đứng ở hành lang tầng hai, chống tay vào lan can, mái tóc đen rũ xuống che khuất đôi mắt.
Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, thẳng thớm, nhưng tỏa ra thứ năng lượng khiến người ta không thể đến gần.
—“Ai vậy?”—Duy lẩm bẩm, bỏ kính râm xuống, ánh mắt lóe lên sự thích thú lần đầu tiên trong ngày.
An – người bạn duy nhất đi cùng Duy từ trường cũ, nhún vai:
- Nghe nói là học trưởng lớp 12A1.
Quang Anh.
Đừng dây vào.
Lạnh hơn cả điều hòa, lạnh kiểu…
ám khí ấy.
Duy không trả lời.
Cậu nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt vẫn dán chặt vào người con trai kia.
Cậu chưa từng tin vào "ái tình sét đánh", nhưng khoảnh khắc đó, tim cậu như bị ai bóp nghẹt, vừa đau, vừa… sướng.
Giờ ra chơi, Duy vô tình (thật ra là có chủ đích) đi lạc lên tầng hai.
Mọi người dạt sang hai bên khi thấy cậu – không phải vì tôn trọng, mà vì sợ.
Danh tiếng "tính khí khó lường" của Duy đi trước cậu ba bước.
Nhưng ở hành lang vắng vẻ ấy, chỉ có một người duy nhất vẫn đi như không có chuyện gì xảy ra.
Đó là Quang Anh.
- Chào
Duy cất tiếng, ngăn Quang Anh khi cậu định đi ngang qua.
- Tôi là học sinh mới.
Có thể dẫn tôi đi tham quan trường được không?
Quang Anh nhìn cậu, đôi mắt đen như vực thẳm, không một chút cảm xúc.
Một giây...
Hai giây...
Ba giây....
- Không
Giọng hắn dứt khoát, lạnh như lưỡi dao cắt vào buổi sớm.
Duy bật cười.
Đã lâu rồi cậu mới gặp một người dám từ chối mình thẳng thừng như vậy.
- Vậy tôi sẽ tự đi theo cậu vậy - Duy nói, thong dong sánh bước bên Quang Anh như thể họ là đôi bạn lâu năm.
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng bước chân vang vọng trong hành lang dài, và một đôi mắt khác đang dõi theo họ từ phía cầu thang.
Đôi mắt hằn học, ướt lệ và ngập tràn căm hận.
Bình Minh(?)
Trong lớp học, mọi thứ trở lại bình thường – hoặc ít ra là giả vờ như vậy.
Duy ngồi phía sau, mắt vẫn nhìn Quang Anh như thể cậu là bài toán khó nhất từng gặp.
An thì đang chép bài hộ Duy, trong khi Bình Minh – cậu học sinh gầy gò thường bị bắt nạt – bị nhóm nam sinh đẩy ngã ngay trước cửa lớp.
Không ai quan tâm.
Duy nhìn cảnh đó mà chẳng buồn nhíu mày, cho đến khi một quyển sách từ đâu bay thẳng vào nhóm học sinh kia.
Không mạnh, nhưng đủ để họ giật mình quay lại.
Là học trưởng
- Đây là lớp học, không phải chuồng thú - Quang Anh cất giọng.
Câu nói ấy không to, nhưng sắc như cây kim vậy.
Nhóm nam sinh lúng túng bỏ đi, không dám nhìn thẳng vào Quang Anh.
Bình Minh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, nhưng cậu cũng không dám nói gì.
Cậu biết rõ – ai chống lại Duy, dù chỉ là bạn của cậu, cũng đều không có kết cục tốt.
Và thế là lần đầu tiên, Bình Minh có một tia hy vọng… nhưng cũng là lúc căm hận bén rễ sâu hơn trong tim cậu.
Đêm đó, trong phòng ký túc xá cũ của trường – nơi không ai dám ở – một chiếc bàn học cũ kĩ bỗng dưng dịch chuyển nhẹ.
Một bóng đen bò ra từ gầm bàn, không tiếng động, không hơi thở.
Trên tường, dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu bắt đầu xuất hiện:
“Người đã chọn... không được quay đầu lại.”