Cập nhật mới

Khác [RhyCap] "Bố Dượng?"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395968112-256-k721677.jpg

[Rhycap] "Bố Dượng?"
Tác giả: lilxxsu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Socola Cake 🤎
R18| overage



sizegap​
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 1.


Hello hello , Tui xin lỗi vì đã làm gián đoạn nhưng thông báo là , Chuyện này thiên về r18 hơn nha , tui mag cái vibe dâm dâm cho mọi người á , ai hong thích thì lướt chap đó nhaa.

Lần đầu viết truyện trên app này , có sai xót gì đừng toxic tui nha 🥹

.

Ngày hôm ấy , năm tôi 16 tuổi .

Mẹ tôi đã cưới một người đàn ông nhỏ hơn bà ấy 9 tuổi .

Mọi người đồn đoán rằng ông chỉ yêu bà vì tiền .

Nhưng tôi không nghĩ như vậy .

Có lẽ họ đang che giấu một bí mật động trời nào đó mà mọi người đang bị mờ mắt hay không ?
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 2


Hôm đó, trời đổ mưa phùn lất phất như cố tình che đi sự lạnh lẽo lan toả khắp căn biệt thự rộng lớn.

Tiệc cưới được tổ chức trong một không gian xa hoa, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp thường thấy ở những ngày hạnh phúc.

Mẹ tôi—một người phụ nữ đã bước qua tuổi trung niên—mặc váy trắng tinh khôi, đứng cạnh một người đàn ông trẻ hơn bà tới chín tuổi: Nguyễn Quang Anh.

Anh ta cười, nhưng nụ cười không chạm tới mắt.

Đôi mắt ấy lạnh như băng, nhưng vẫn nhìn mẹ tôi bằng vẻ trìu mến đến kỳ lạ—giống như đang diễn một vai kịch hoàn hảo trước hàng trăm ánh mắt soi mói và ngờ vực.

Có người thì thầm sau lưng tôi: "Chắc vì tiền."

Người khác lại khẽ cười nhạt: "Trai trẻ ham của lạ thôi."

Tôi đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát.

Cảm giác trong lòng không phải là ghen tị, cũng không phải giận dữ, mà là hoài nghi.

Quang Anh chưa từng nhìn tôi như một đứa con riêng, mà như thể... một nhân vật nằm trong kế hoạch nào đó của anh ta.

Mọi thứ diễn ra trơn tru quá mức.

Những bản nhạc du dương vang lên, những ly rượu cụng nhau lách cách, mọi người nâng ly chúc mừng.

Nhưng tôi chỉ thấy cả căn phòng đang bị phủ kín bởi một làn sương bí ẩn, ẩn sau lớp voan cưới kia là một bí mật mà chỉ có họ biết.

Và tôi tự hỏi, có phải tôi là người duy nhất tỉnh táo giữa buổi lễ mà ai ai cũng đang bị thôi miên bởi một thứ hạnh phúc giả tạo?

Tiệc cưới kết thúc lúc gần nửa đêm.

Khách khứa lần lượt ra về, để lại trong căn nhà chỉ còn lại tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa.

Tôi đứng ở hành lang tầng hai, tay bám vào lan can gỗ lạnh ngắt, nhìn xuống phòng khách nơi mẹ tôi đang dựa đầu vào vai ông ta—Nguyễn Quang Anh.

Cả hai cùng nâng ly rượu cuối, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt anh ta một lớp ánh sáng dịu nhẹ... nhưng tôi thấy rõ trong đôi mắt ấy là sự tỉnh táo đáng sợ.

Tôi lặng lẽ quay về phòng, nhưng không tài nào ngủ được.

Trong đầu tôi văng vẳng lời chúc mừng giả tạo của những người khách, ánh mắt soi mói của họ, rồi cả cái cách ông ta đặt tay lên eo mẹ tôi như đã quá quen thuộc.

Chín tuổi chênh lệch... nghĩa là năm ông ta mười sáu, mẹ tôi đã hai mươi lăm.

Một khoảng cách đủ lớn để khiến người ta đặt câu hỏi.

Tôi với tay lấy tấm ảnh gia đình cũ từ ngăn bàn—ảnh tôi chụp cùng mẹ năm tôi mười tuổi, lúc bố ruột tôi vừa qua đời.

Bức ảnh hơi ố vàng, nhưng nụ cười của mẹ trong đó vẫn rất thật.

Không giống nụ cười hôm nay—một nụ cười vừa gượng gạo, vừa cam chịu.

Tiếng cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ, rồi một tiếng cười trầm, rất khẽ—là giọng của Quang Anh.

Hắn vừa nói điều gì đó với mẹ tôi, giọng nhẹ nhàng đến mức rợn người, như thể đang ru ngủ một con mồi.

Tôi kéo rèm cửa, nhìn ra khoảng sân tối om phía sau nhà.

Một con mèo đen chạy vụt qua, rồi mất hút vào bóng tối.

Tôi không biết liệu mình đang sống trong một gia đình mới... hay trong một cái bẫy tinh vi mà chính tôi là con tốt đầu tiên.

Và đêm ấy, trong căn phòng im lặng đến ngột ngạt, tôi lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự cô độc.
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 3.


Ba ngày sau lễ cưới.

Không khí trong nhà trở nên khác lạ.

Mẹ tôi tươi tỉnh hơn, nhưng lại tránh nói chuyện nhiều.

Còn Quang Anh—giờ là "bố dượng" của tôi—thì ngày nào cũng rời nhà từ sáng sớm, trở về rất muộn.

Anh ta chẳng bao giờ ăn tối cùng chúng tôi, và mỗi lần về đến nhà, áo sơ mi đều có mùi khói thuốc, và ánh mắt thì như bị kéo ra khỏi bóng tối.

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Tối hôm đó, khi mẹ đã đi ngủ, tôi len lén đi xuống tầng trệt.

Căn phòng làm việc của Quang Anh—trước kia là thư phòng của bố tôi—giờ đã bị thay đổi hoàn toàn.

Cửa khóa kín, rèm cửa che kín mít.

Nhưng tôi nghe thấy tiếng nói vọng ra.

Một giọng đàn ông trầm khàn:

"Mày dọn sạch hiện trường chưa?"

-"Tao lo hết rồi , không ai biết tao giết thằng đó ngoài tụi mày hết."

Tôi đứng chết lặng bên ngoài.

Tay run lên bần bật.

"Giết Người"

.. tôi không nghe nhầm.

Là hắn.

Chính hắn đã giết ai đó.

Và giờ, hắn sống ngay trong nhà tôi.

Đêm đó, tôi không thể ngủ được.

Một phần vì sợ, phần khác... vì một câu hỏi cứ lặp lại trong đầu:

"Vì sao hắn lại cưới mẹ tôi?"

Sáng hôm sau, tôi tìm được câu trả lời trong một xấp tài liệu cũ mẹ tôi bỏ quên trên bàn.

Bên dưới lớp bìa, tôi thấy một bản sao hồ sơ vụ án mạng bị đình chỉ điều tra vì "thiếu bằng chứng."

Tên nạn nhân là một người từng làm việc trong giới giải trí ngầm.

Và người đứng cuối đơn xin đình chỉ điều tra, chính là mẹ tôi—với tư cách luật sư đại diện.

Tôi nuốt khan.

Phải chăng... mẹ tôi biết hết?

Phải chăng bà đã đồng ý kết hôn để giữ im lặng?

Còn tôi, tôi đang bị nhốt giữa một cuộc hôn nhân thỏa thuận giữa kẻ giết người và người che giấu tội lỗi...
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 4


Từ sau đêm tôi nghe lén được cuộc nói chuyện ấy, Quang Anh bắt đầu thay đổi.

Không phải theo cách ai cũng thấy, mà là những chi tiết nhỏ nhặt... chỉ tôi mới nhận ra.

Ánh mắt hắn khi nhìn tôi dần dần khác đi.

Ban đầu là lướt qua vô tình.

Sau đó là dừng lại lâu hơn mức cần thiết.

Có hôm tôi bước xuống cầu thang, hắn đang hút thuốc nơi phòng khách, đèn vàng nhạt chiếu thẳng vào mái tóc bạch kim của tôi.

Hắn không nói gì, chỉ nhìn, rít một hơi thật dài, rồi cười khẽ.

Một nụ cười không có cảm xúc, nhưng lại khiến da tôi nổi hết gai ốc.

Rồi một hôm, tôi mở tủ áo trong phòng—phát hiện áo sơ mi trắng của mình bị ai đó động vào.

Gấp lại quá kỹ, khác hẳn cách tôi thường làm.

Tôi hỏi mẹ, mẹ bảo không đụng đến.

Chỉ còn một người có chìa khóa phụ: "hắn."

Tối đó, khi tôi đi ngang qua phòng làm việc, cửa khép hờ.

Ánh sáng từ trong rọi ra khe cửa, hắt bóng người đang đứng.

Tôi thoáng nhìn thấy... một cuốn sổ tay, trên đó là hình tôi được cắt ra từ năm học cũ.

Hắn đang viết gì đó, tay chà chà lên mép giấy, ánh mắt mơ màng đến rợn người.

Tôi thụt lùi, tim đập dồn dập.

Lùi đúng một bước, hắn quay lại

"Không ngủ hả , Duy?"

– giọng hắn vang lên, trầm thấp nhưng dịu nhẹ đến giả tạo.

Tôi gật đầu, lắp bắp vài câu, quay người đi thật nhanh.

Nhưng ngay lúc đó, tôi cảm nhận được ánh mắt hắn đặt thẳng lên lưng mình.

Không phải ánh mắt của một người cha.

Mà là...

ánh mắt của kẻ săn mồi.

Từ hôm ấy, tôi không dám khóa trái cửa phòng vào ban đêm nữa.

Vì tôi biết—nếu cửa khóa, hắn có thể phá.

Còn nếu để mở... tôi ít nhất còn nghe được tiếng chân hắn khi đến gần.

Có điều, vài đêm sau, tôi tỉnh dậy giữa đêm, tim đập loạn.

Cửa phòng vẫn đóng.

Nhưng tôi cảm giác rõ ràng... có ai đó vừa mới đứng ở đầu giường.
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 5


Từ sau lần đó, tôi không còn ngủ sâu được nữa.

Tối nào tôi cũng giật mình giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm ướt áo.

Có đêm, tôi thấy một bóng đen đứng cuối giường, chỉ nhìn—không cử động, không thở, chỉ nhìn.

Nhưng khi tôi bật đèn lên, chẳng có ai.

Tôi cứ nghĩ mình đang hoang tưởng… cho đến khi phát hiện ổ khóa tủ đầu giường bị cạy bung.

Tôi giấu mọi thứ quan trọng trong đó: điện thoại phụ, bản sao hồ sơ vụ án cũ, và cả cuốn nhật ký tôi ghi lại những điều kỳ lạ.

Giờ thì mất sạch.

Tối hôm đó, Quang Anh gọi tôi xuống phòng khách.

"Uống chút rượu với bố."

hắn nói, rót ra hai ly rượu vang đỏ sậm như máu.

Tôi từ chối, nhưng hắn nhếch mép:

“Người lớn trong nhà không nên có bí mật với nhau, đúng không Duy nhỉ?”

Tôi nuốt khan.

Không khí đặc quánh.

Hắn bước tới gần, tay cầm ly rượu, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

Không còn che đậy.

Không còn giả vờ.

“Em...

à không, con—ngày càng giống một kẻ làm người khác đấy.. làm bố khó kiềm chế.”

Tôi đờ người.

Cổ họng khô khốc.

Không biết là vì sợ, hay vì ghê tởm.

Tôi đứng dậy định bỏ đi thì hắn chụp lấy cổ tay tôi, siết chặt.

“Tôi biết em lục hồ sơ,”-hắn thì thầm

“Tôi biết em nghe trộm hôm đó.

Nhưng mà…trông em cũng đáng yêu nên tôi không nỡ giận đâu.”

Tôi rút tay ra khỏi hắn, bỏ chạy lên phòng, tim đập như muốn nổ tung.

Cửa khóa, nhưng tôi biết—nó không còn là rào chắn nữa.

Và tôi quyết định: tôi phải tìm ra mọi bí mật hắn đang giấu.

Ngay đêm đó, tôi lén lút xuống tầng hầm—nơi hắn cấm tuyệt tôi bén mảng tới.

Cánh cửa gỗ dẫn xuống tầng hầm cũ kỹ và nặng nề.

Tôi mở hé ra, mùi sắt gỉ và mốc lặng lẽ tràn lên.

Tôi cầm đèn pin, bước xuống từng bậc một.

Không gian tối đến mức nghe rõ tiếng tim mình.

Rồi tôi thấy nó.

Một chiếc gương cũ vỡ nát ở giữa phòng.

Trên mặt gương có vết máu khô, và hàng chục tấm ảnh được ghim đầy lên tường—tất cả đều là ảnh tôi.

Ảnh tôi lúc ngủ, ảnh tôi trong phòng tắm, ảnh tôi khi đang ngồi viết bài.

Góc chụp lén lút và ám ảnh.

Trên một tấm ảnh, hắn viết bằng bút đỏ:

"Thứ ánh sáng trong trẻo cuối cùng... sẽ thuộc về tao."
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 6


Tôi run rẩy đứng giữa tầng hầm lạnh buốt, ánh đèn pin chiếu vào tấm ảnh cuối cùng—một tấm chụp nghiêng tôi đang lau tóc sau khi tắm, vai áo trễ xuống, da lưng trắng lộ rõ.

Sau lưng tôi... vang lên tiếng cửa gỗ khép lại.

"Thấy rồi sao?"

Giọng nói đó… trầm, bình thản, không giận, không hoảng.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến da tôi tê cứng.

Tôi quay phắt lại—Quang Anh đứng đó, ánh đèn mờ chiếu lên khuôn mặt hắn, nửa tối nửa sáng, như một con thú săn mồi vừa bắt được con mồi cuối cùng.

“Tôi… chỉ tò mò… anh-…”

“Anh?”

– Hắn nhếch mép, bước xuống từng bậc thang, đôi giày vang lên tiếng khô khốc.

“Duy à, em quên rồi sao?

Em phải gọi tôi là. bố.”

Hắn dừng lại chỉ cách tôi một bước.

Tôi có thể ngửi thấy mùi khói thuốc pha lẫn rượu vang từ áo khoác hắn.

Một tay hắn đưa lên—không đánh, không tóm—mà nhẹ nhàng vuốt lọn tóc tôi rũ xuống trán.

“Em thật sự không nên xuống đây,”

– hắn nói chậm rãi, rồi thì thầm như đang thú nhận:

“Nhưng... thôi thì… giờ em biết rồi, ta cũng khỏi phải giấu nữa.”

Tôi định bỏ chạy, nhưng hắn nắm lấy cổ tay tôi.

Lực siết không đau, nhưng đủ khiến tôi cứng đờ.

Hắn kéo tôi lại sát người, hơi thở hắn phả vào cổ:

“Biết không, tôi đã chờ ngày này từ rất lâu rồi.

Ngày mà em… chạm vào thế giới của tôi.”

Chap sau H
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 7: H+


Sau lần gặp mặt ấy , tôi không chút vội vã mà bế hẳn thằng nhóc trắng bóc kia lên phòng .

Sau đó lại ném nó lên giường mặc cho nó khóc lóc xin tha .

Tôi nói thật , từ cái lúc mà sau lễ cưới là tôi đã thèm đụ thằng nhóc này rồi ? .

Trên đời có ai mà trắng , thon , múp thế không?

Đáng lẽ tôi phải chit em từ đầu Duy ạ.

Tôi xé toạc đi chiếc áo sơ mi mỏng vướng víu của em ấy làm nút áo bay tứ tung khắp phòng , một mùi hương cam lạnh soạt thẳng vào mũi tôi .

Hai chiếc ti hồng nhỏ bé xinh ấy đã hiện rõ , cùng nước da trắng xinh làm tôi hứng lên .

Miệng tôi tự giác mà húp lấy húp để chiếc ti hồng hào ấy .

"Ư..ưm..đừng mà..huhu..đau quá.."

Lưỡi tôi quấn quanh hai chiếc ti ấy , khiến em ấy run nhẹ dưới thân tôi .

Tay tôi phút chốc mà cởi phắc đi chiếc quần ngắn đó , một chiếc quần boxer màu be hiện ra .

Duy rên rỉ nói :

"Đừng mà..huhu..tha cho tôi đi.."

"Thế Duy có cho tôi sướng miếng nào không?"

Muộn rồi , Duy ạ .

Ai lại tha cho cơ thể múp thế này .

Nhắc mới nhớ , lâu rồi chưa được làm tình làm tôi thèm quá đi mất .

Tôi cởi phăng chiếc boxer đó ra , giờ Duy không mảnh vai che thân là có thật , để lộ ra làn da trắng mướt với hai chiếc đùi thon ,..

Lưỡi trên của tôi bú quanh ti của em ấy , thoáng chốc em đã ra rồi .

Nhạy cảm thế cơ à?

Dòng tinh đặc bắn dính lên cơ bụng tôi .

"oaa.. ra sớm thế?

Yếu sinh lí à haha."

Tay hắn nhẹ nhàng quệt lấy miếng tinh của Duy để làm bôi trơn , rồi sau đó..

Đút 2 ngón vào hậu quyệt bé xinh ấy

"A-a..huhu..lạ quá..hức.."

Chưa gì mà đã nước mắt nước mũi chảy dòng dòng rồi ?

Tôi chưa kịp đút để sướng mà?

2 ngón tay tôi di chuyển chậm để em kịp thích nghi , nhưng chỉ 2 phút thôi.

"ư..ức.!.k-không phải chỗ đó ..huuhu.!~.."

À á.. , sweet spot đây à , đụ chết Duy luôn!

Hai ngón tay hắn thụt ra thụt vào chỉ đúng chỗ ấy , làm Duy sướng đến phát điên , nước dâm chảy ròng ròng từ hậu quyệt của em .

Phụt

Em lại ra , lần này lần thứ hai rồi .

Không biết khi làm có bắn kiệt tinh không nhỉ?

"h-ha.!~..aa..h-hức..!~..ư..ức.."

Những tiếng kêu dâm đãng ấy như đang mời gọi tôi , chẳng chừ gì.

Tôi rút hai ngón ra

Duy thở phào nhẹ nhõm , cứ tưởng tôi đã tha cho em ấy , Nhưng không!

Phập

"A-a..đ-đau quá..huhu..h-hức.."

Công nhận là lần đầu đau thật , à quên mất , tôi quên bôi trơn rồi? .

À mà thôi , chơi trần cho sướng nhỉ?

Phập Phập Phập

"A-a..đau..huhu..chậm lại.."

Nước mắt cứ thế mà tuôn , và nước dãi cũng vì rên nhiều quá mà tuôn ra, cũng giống miệng dưới nhỉ?

"Địt mẹ.. sao ngon thế nhỉ?"

Bên trong ấm ấm.. mềm mềm , và đặc biệt là vừa co bóp con dương vật của tôi nữa!

Sướng vãi chó ạ!

Đụ chết Duy luôn!

Phập phập phập

"H-hức.!~..k-không phải chỗ đó..huhu.!~"

À á , biết rồi nhá , sweet spot đây này!

Như cái mấy dập

Phập phập phập

Tôi cứ dập liên tục vào chỗ ấy , làm Duy sướng điên lên mà trần mắt không cho tôi xem! , sướng phải sướng cùng chứ?

"Quay mặt ra đây ."

"A-ah.!~..ha..!~..hức.!~.."

Gương mặt dâm đãng ấy hiện lên , Địt mẹ xinh vãi lồn!

Đụ chết mày Duy ơi!

Phụt

Ra lần thứ ba rồi

Nhưng hắn thì vẫn

Phập phập phập phập

"Ư..h-hức..dừng đi mà.!~..."

"ĐÉO?"

Sau khi làm tình xong , hắn dọn dẹp hiện trường , moi tinh cho Duy , thay ga mới .
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 8


Tôi mở mắt dậy, đầu óc còn quay cuồng như vừa mơ một giấc dài chẳng có lối ra, eo thì in hằng nguyên dấu tay của hắn , hông thì đau như búa bổ .Căn phòng vẫn là căn phòng quen thuộc, nhưng sao mọi thứ có vẻ... lạ.

Khăn trải giường đã được thay, thơm mùi xạ hương nhẹ, ngăn nắp đến mức tôi có cảm giác như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi khẽ xoay người.

Đau.

Một chút thôi.

Giống như khi chơi thể thao quá sức hôm trước.

Nhưng không phải vậy.

Bên cạnh gối là một ly sữa còn ấm và mẩu giấy nhỏ:

“Em ngủ ngon chứ?

Đừng xuống tầng dưới nha.

Anh đang dọn dẹp chút xíu.

Đợi anh nhé.”

Tôi ngẩn người.

Mắt tôi tự dưng cay.

Mình đã làm gì thế này?

Sao lại là tôi?

Sao... lại như mơ mà thật như vậy?

Tôi không ghét Quang Anh.

Cũng chưa hẳn thích.

Chỉ là, mỗi lần anh ấy nhìn tôi, tôi thấy tim mình như đánh rơi đâu đó.

Có phải mình sai khi để chuyện đi xa đến mức này?

Hay… mình chỉ là một đứa ngu ngốc tin rằng có thể hiểu được anh?

Tôi ôm đầu gối, rúc vào góc giường, tim đập loạn nhịp mà không rõ vì sợ, vì xấu hổ… hay vì nhớ hơi ấm ấy.

Tôi không biết nữa.
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 9


Duy phát hiện có một chiếc hộp gỗ khóa kín giấu dưới tủ sách phòng Quang Anh.

Một đêm, khi Quang Anh ngủ say, Duy lén lấy chìa khóa mở ra.

Bên trong:

Ảnh một người đàn ông đã chết.

Một cuốn nhật ký rách.

"Tao sẽ không để mày sống yên, Quang Anh.

Tụi mày sẽ phải trả giá."

Một đoạn video ngắn – cảnh Quang Anh đánh người đàn ông đó đến chết.

Duy sốc, run rẩy.

Cậu nhận ra… mẹ mình từng có chồng cũ.

Và người đàn ông đã chết đó chính.… là cha ruột của Duy.

Duy hoảng loạn bỏ chạy ra ngoài mưa.

Quang Anh tỉnh giấc, đuổi theo, kéo Duy lại giữa đường.

“Em biết hết rồi đúng không?”

Duy vùng ra:

“Anh giết ba tôi...

Rồi còn cưới mẹ tôi.!!..

Rồi anh..anh còn dụ dỗ tôi nữa!quái vật!”

Quang Anh không chối, chỉ cười nhẹ, đầy điên dại:

“Anh không dụ em.

Em ở lại bên anh là do em muốn.

Đừng đổ lỗi cho anh.”

"Đồ bệnh hoạn!!.,giết người.

Mày cướp hết mọi thứ từ tao!”

“Không, Duy.

Anh chỉ lấy lại những gì đáng lẽ ra là của anh.

Em… là phần còn lại.”

Duy lùi lại, trượt chân ngã xuống bậc thềm.

Mưa xối xả.

Quang Anh bước tới, khom người:

“Giờ em biết rồi, thì lựa chọn đi.Một là rời bỏ anh.

Hai.…

ở lại, và sống trong bóng tối này với anh.”

Duy nhìn anh ta.

Trái tim cậu loạn nhịp.

Ghét.

Sợ.

Nhưng lại không thể quay lưng…

Màn hình tối lại.
 
[Rhycap] "Bố Dượng?"
Chương 10.-End.


Bắt đầu một tuần sau khi Duy biết sự thật.

Duy bỏ về quê.

Tắt máy.

Không nhắn tin.

Không một lời giải thích.

Cậu sống lại trong căn phòng cũ, nơi mọi thứ còn mùi gỗ mục và ảnh ba cậu vẫn nằm trên bàn thờ.

Mẹ gọi.

Cậu không bắt máy.

Quang Anh nhắn một dòng duy nhất:

“Anh không trách em.

Nhưng nếu một ngày em tha thứ, về bên anh – dù chỉ một đêm – anh sẽ chờ.”

Duy đọc, rồi xóa.

Trái tim cậu không đau nhiều nữa.

Chỉ là… trống rỗng.

Cảm giác như chính mình đã chết từ đêm đó, đêm cậu nhìn thấy ánh mắt Quang Anh—vừa yêu, vừa điên, vừa tan nát.

----

Một tháng sau.

Duy quay lại thành phố.

Trước cửa căn nhà đó, không còn xe.

Không có ánh đèn vàng từ khung cửa sổ.

Chị hàng xóm nói nhỏ:

“ Quang Anh dọn đi rồi.

Nghe đâu… bị bắt lại để điều tra...”

Tối đó, Duy nằm lại trên chiếc giường lạnh.

Trời mưa.

Cậu mở hộp cũ, tìm được một USB giấu trong ngăn kéo tủ.

Trong đó là một bản ghi âm giọng Quang Anh, có lẽ hắn đã thu trước khi đi.

Trong đó là một bản ghi âm giọng Quang Anh, có lẽ hắn đã thu trước khi đi.

“…Duy, nếu em nghe được cái này, chắc anh không còn cơ hội gặp em nữa.

Có thể em sẽ mãi ghét anh.

Có thể em sẽ không bao giờ gọi anh là người thân.

Nhưng anh chưa từng hối hận vì đã yêu em.

Dù tình yêu đó sai, dù anh là kẻ tội lỗi…

Anh cũng không xin tha thứ.

Chỉ xin em nhớ rằng, mỗi đêm anh ôm em, là một đêm anh ước thời gian đứng lại…”

Duy khóc.

Im lặng.

Không ai biết.

Một năm sau.

Duy đi ngang qua phố cũ.

Cậu dừng xe, nhìn lên căn nhà đã đổi màu sơn, cửa sổ đã khóa chặt.

Chẳng ai biết, từng có một chàng trai ngồi đàn suốt đêm chờ người mình không nên yêu.

Chẳng ai biết, từng có một đứa con trai, đã đánh mất bản thân… chỉ vì một vòng tay sai lầm.

Gió thổi.

Duy mỉm cười – một nụ cười không còn nước mắt.

“Em tha thứ rồi.

Nhưng anh không còn ở đây để nghe nữa.”

End.
 
Back
Top Bottom