Cập nhật mới

Khác [Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
169,993
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
123477060-256-k956876.jpg

[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
Tác giả: ruanshonglin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Written in 2014, when I was 14.

Suddenly I found this while checking my timeline in 2014 lol..

It wasn't my first writting piece but it was the first work that I really put effort in.

4 years have passed and I completely forgot it.

Honestly its appearance right now makes me have a little bit feeling of nostalgia...

Anw, enjoy~



rewrite​
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
I


Phong cảnh ở phủ Thập Tứ hữu tình là thế, giờ đây nhìn cỏ cây hoa lá dù rực rỡ bao nhiêu cũng chỉ ánh lên một màu tang tóc.

Tuyết rơi, hoa đào bay lả tả theo gió.

Không có điểm dừng, không biết về đâu.

Hạnh phúc thật vô cùng mong manh.

Sớm đến lại vội đi, không thể cưỡng cầu.

Hệt như nàng - Mã Nhĩ Thái Nhược Hy.

Cuộc đời người con gái ấy cũng như những cánh hoa đào nơi Thập Tứ phủ.

Tươi thắm khoe sắc ở tuổi xuân, giờ đây chỉ còn lại tàn phai héo úa.

Trái tim trầy xước của nàng đã quá mệt mỏi rồi.

Nàng mất đi tuổi trẻ, mất đi người mình yêu bằng cả trái tim, bằng cả lý trí, bằng cả sinh mệnh.

Không!

Nhược Hy vẫn luôn là Nhược Hy, xưa nay chưa bao giờ bỏ cuộc.

Cái tên "Dận Chân" vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí.

Nàng yêu hắn quá nhiều, yêu hắn tha thiết, yêu đến ngực trái nhói đau.

Nàng không quên được hắn, càng không cam tâm để mất hắn.

Nàng không cách nào cưỡng cầu, nhưng vẫn có thể mưu cầu hạnh phúc, dù là muộn màng.

Nàng gửi hết tình yêu, niềm tin và hy vọng mong manh vào lá thư ấy.

Nàng đã nhờ Duẫn Đề gửi rồi, tin chắc hắn sẽ sớm nhận được thôi.

"Dận Chân, ta sẽ đợi!

Chàng nhất định phải đến nhé!

Nhất định...!"

*****

Đã nhiều ngày trôi qua, tại sao vẫn bặt vô âm tín?

Nàng cứ mãi buồn rầu ngóng trông chờ đợi.

Hễ nghe tiếng vó ngựa sầm sập trên con đường trước cửa phủ, sắc diện nàng rạng rỡ hẳn lên, bảo Xảo Tuệ dìu ra đến tận cổng giữa trời tuyết rét buốt.

Đến khi biết đó không phải Dận Chân, nụ cười hiếm hoi trên gương mặt thanh tú ấy biến mất, chỉ còn lại sự thất vọng và buồn bã luôn thường trực.

Đôi mắt nàng đã không còn lanh lợi tinh nghịch như ngày xưa, giờ đây đọng lại chỉ còn những ưu tư, phiền muộn.

Duẫn Đề nhìn nàng mòn mỏi chờ đợi ngày qua ngày mà không thể làm gì được, trong lòng đầy đau đớn, xót xa.

"Nhược Hy, hắn không biết trân trọng muội, hắn tổn thương muội, hắn đã không cần muội nữa, muội còn chờ đợi hắn làm gì?

Muội yêu hắn nhiều như thế, hắn có biết không?

Hắn có để tâm không?

Hai chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, vậy mà đến giờ một ánh mắt trìu mến, một chút tình cảm yêu thương muội cũng không thể ban cho ta.

Rốt cuộc ta có gì không bằng hắn?"

Câu hỏi ấy xoáy vào tâm can, giày vò Duẫn Đề từng giây từng phút.

Nhược Hy đã là phúc tấn của chàng, nhưng tình yêu lại trao trọn cho kẻ khác.

Chàng có hận không?

Hận chứ!

Nhưng giờ đây, có hận cũng không làm được gì...
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
II


"Hoàng huynh, huynh đọc lá thư ấy đi!

Biết đâu có liên quan đến Nhược Hy thì sao?"

Giọng Dận Tường cứ mãi văng vẳng bên tai.

Dận Chân, không, khi ngồi trên ngai vàng thì phải gọi hắn là Ung Chính hoàng đế, hơi bực mình, gắt nhẹ:

"Thư của Thập Tứ trước nay đều như thế, ta còn lạ gì!

Ta không muốn xem.

Đệ đừng nhắc nữa."

Rồi hắn đổi giọng ôn hòa:

"Cũng muộn rồi, đệ về nghỉ ngơi đi."

"Thần đệ cáo lui!"

Dận Tường thấp giọng chào rồi cúi người đi ra.

Không hiểu sao chàng lại có dự cảm rất lạ, vô cùng bất an.

"Nhược Hy, muội vẫn ổn chứ?"

*****

Thêm một ngày trôi qua là thêm một ngày Nhược Hy chìm trong tuyệt vọng.

Từng nỗi nhớ nhung, từng cảm giác yêu hận đan xen giày vò khiến trái tim nàng đau đớn.

"Giá như ta có thể hận chàng!

Tại sao chàng tổn thương ta đến thế, ta vẫn yêu chàng nhiều như vậy?

Dận Chân, chàng vĩnh viễn không thể tha thứ cho ta ư?

Cả đời này cũng không muốn gặp lại ta ư?"

Gương mặt, bóng hình thân thương của người ấy, người mà nàng luôn dịu dàng một tiếng gọi "Dận Chân" hiện lên trong đầu Nhược Hy, chập chờn mờ ảo.

Khung cảnh trước mắt mờ nhòa dần, nàng như chìm vào một làn khói lãng đãng phiêu diêu, không phải thực tại.

Không còn Thập Tứ phủ, không còn Xảo Tuệ kề bên, không còn hoa đào bay trong gió tuyết, chỉ còn mình nàng đứng trơ trọi giữa một rừng hàn mai đỏ thắm.

Hoa mai đỏ nở trong tuyết trắng, sắc son đẹp đẽ như tình yêu mãnh liệt của hắn và nàng.

Dận Chân...?

Phải rồi, đúng là Dận Chân rồi!

Ánh mắt dịu dàng nồng ấm, bờ môi chỉ nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy nàng, nàng chẳng phải đã quá quen thuộc rồi sao?

Hắn đang cười, hắn gọi nàng liên tục:

"Nhược Hy, lại đây nào!"

Nàng cố gắng chạy đến, nhưng càng chạy, bóng hình ảo ảnh ấy càng rời xa, càng nhạt nhòa.

Nàng hét to: "Dận Chân!

Chờ ta với!"

"Nhị tiểu thư!

Nhị tiểu thư!"

Tiếng gọi của Xảo Tuệ khiến nàng giật mình bừng tỉnh.

Trong lúc ngồi đợi hắn, nàng mệt mỏi quá độ nên dựa vào người Xảo Tuệ thiếp đi.

"Nhị tiểu thư, người mơ thấy gì mà lệ rơi ướt đẫm cả mặt thế này?"

Xảo Tuệ lo lắng cúi xuống lau nước mắt cho nàng, giọng lạc đi vì cố gắng ngăn không cho mình khóc.

Cả đời cô đã ở bên tỷ muội Mã Nhĩ Thái, chứng kiến họ lớn lên từng ngày.

Ai ai cũng đều quỵ lụy, khổ đau vì tình.

Thật bất hạnh quá!

"Xảo Tuệ, ta như thế này...đã bao lâu rồi?"

"Hơn một canh giờ rồi.

Khi nãy Thập Tứ gia có vào, nhìn người vừa mê man vừa gọi tên hoàng thượng, ngài ấy lắc đầu rồi đi ra.

Người mệt không?

Xảo Tuệ đỡ người lên giường nghỉ."

"Không!

Ta phải đợi chàng ấy!"

Nhược Hy dứt khoát vịn tay vào thành ghế, cố gắng đứng lên.

Vừa đứng thẳng người lên, nàng bỗng dưng xây xẩm, lảo đảo ngã xuống đất.

Xảo Tuệ hét lên: "Nhị tiểu thư!"

Cô quỳ xuống, nước mắt không kiềm được lăn dài trên má.

"Nhị tiểu thư, người giống hệt phu nhân!

Cả hai tỷ muội các người...hà tất phải khổ như thế?"

Nước mắt Nhược Hy lại chảy dài.

Bỗng dưng, Duẫn Đề từ ngoài lao vào, một người đàn ông đứng tuổi cầm thùng thuốc chạy theo phía sau.

Chàng bế thốc Nhược Hy đặt lên giường.

Giọng nói trầm ấm bình tĩnh mọi ngày hôm nay bỗng dưng kích động.

"Tại sao muội lại hành hạ bản thân như vậy?

Muội làm vậy hắn có biết không?

Có hiểu cho tình yêu của muội không?

Muội nghe đây, nằm yên ngoan ngoãn cho đại phu khám!

Muội đã suy nhược lắm rồi!

Ta cho người ra ngoài cổng đứng.

Nếu hắn có đến ta sẽ lập tức lôi vào đây gặp muội.

Được chưa?"

Nhược Hy chậm chạp ngẩng lên nhìn Thập Tứ, đôi mắt đỏ ngầu kia không rõ là do khóc nhiều, hay đang hằn tia máu.

"Thập Tứ gia, Nhược Hy có lỗi với huynh!

Cảm ơn huynh rất nhiều!"

Duẫn Đề xót xa gật đầu cho nàng an lòng rồi lùi sang một bên cho đại phu bắt mạch.
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
III


"Nhược Hy, nàng có còn nhớ đến ta không?"

Dận Chân bước đi chậm rãi trong vườn hàn mai tuyết phủ.

Ánh mắt chứa đầy bi thương, hắn đưa tay ngắt một bông hoa đỏ.

"Ngày trước, hai ta thường đi trong khu vườn này.

Nàng thích mai đỏ, ta đã cho trồng thật nhiều, cốt chỉ muốn nàng vui."

Hắn hơi nhoẻn miệng cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhớ lại những tháng ngày tươi đẹp có Nhược Hy ở bên, rồi lại thảng qua nét u uất buồn phiền.

Tất cả đều lui vào dĩ vãng rồi sao?

Nhược Hy đã không còn đây.

Sự thật sao mà đắng chát!

"Rốt cuộc, ta ban nàng cho Thập Tứ là đúng hay sai?

Ta tin những lời Bát đệ nói là đúng hay sai?

Liệu ta có hiểu lầm nàng không?

Nàng khiến ta tổn thương sâu sắc, nhưng tình yêu ta dành cho nàng còn sâu sắc hơn!

Nhược Hy, giờ này nơi ấy, nàng có còn nhớ đến ta không?"

Một giọt nước mắt khẽ khàng trượt xuống trên gương mặt lạnh lùng của hắn.

Đây là lần đầu tiên hắn khóc vì một người con gái.

Là bậc đế vương, hắn không cho phép mình quỵ lụy vì nhi nữ tình trường.

Tình yêu hắn dành cho nàng thật sự sâu nặng đến thế ư?

Dận Tường lặng lẽ đến bên.

Hắn vội lau nhanh nước mắt.

Chàng nhìn hắn, đau lòng:

"Hoàng huynh!"

Hắn cười khan.

"Ta không sao!"

"Hoàng huynh, lần này Thập Tứ gửi thư, đệ thật sự...có linh cảm gì đó rất lạ, rất bất an!

Cả đêm cứ trằn trọc suy nghĩ, không thể an giấc.

Đệ rất lo lắng cho Nhược Hy!

Muội ấy mang bệnh trong người đã lâu, cơ thể yếu ớt.

Ở phủ Thập Tứ đệ thời tiết rét buốt khắc nghiệt như thế, liệu muội ấy có chịu nổi không"

Hắn im lặng không đáp.

Dận Tường vẫn kiên trì.

"Hoàng huynh, Nhược Hy đã không còn là Thập Tam muội liều mạng của ngày xưa nữa.

Muội ấy giờ đây như một đóa hoa đã tàn, suy nhược kiệt quệ.

Huynh không lo lắng cho muội ấy sao?

Ngày xưa, vì huynh đệ ta, Nhược Hy đã hi sinh nhiều, giờ đây mới mang bệnh trong người như thế.

Đại phu ở các nơi khác đều không thể bằng ngự y trong cung.

Huynh không lo lắng một chút nào ư?

Huynh thực sự tuyệt tình đến thế ư?"

Từng câu chữ của Dận Tường xoáy mạnh vào, trái tim hắn nhói đau.

Phải rồi, nàng đã vì huynh đệ hắn mới phải chịu nhiều ấm ức, khổ cực.

Lẽ nào giờ đây hắn bảo yêu nàng, mà lại không quan tâm nàng sống chết thế nào, như vậy chẳng phải quá nực cười sao?

Dận Tường lại tiếp tục:

"Thế này vậy!

Huynh lấy lá thư ấy ra, thần đệ mạn phép xem giúp huynh.

Nếu lá thư ấy cũng như những lần trước Thập Tứ gửi, từ nay về sau ta sẽ không quan tâm nữa.

Còn nếu lá thư ấy liên quan đến bệnh tình của Nhược Hy..."

Hắn bừng tỉnh, kéo Dận Tường chạy như bay đến thư phòng.
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
IV


"Xoảng!"

Duẫn Đề tức giận đá văng thùng thuốc ra ngoài.

Nha hoàn trong phòng và đại phu hoảng sợ quỳ hết xuống, cả người run lên, lắp bắp:

"Thập Tứ gia bớt giận!

Thập Tứ gia bớt giận!"

Chỉ có Xảo Tuệ không quỳ.

Cô ngồi im bất động bên giường, nước mắt tràn đầy hai khóe mi.

Xảo Tuệ nắm chặt tay Nhược Hy, nhìn nàng bằng ánh mắt đau thương sững sờ.

"Nhị tiểu thư...!"

Duẫn Đề giận run người, đôi bàn tay rắn như thép siết mạnh lấy cổ áo đại phu, gằn từng tiếng.

"Ta cho ngươi nói lại một lần nữa!

Nhược Hy như thế nào rồi?"

"Thưa...thưa Thập Tứ gia..."

Vị đại phu run rẩy không dám nói lần thứ hai.

Chứng kiến thùng thuốc tâm huyết bao năm hành nghề của mình vỡ tan tành trước mắt, ông đã hoảng sợ lắm rồi.

Duẫn Đề hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại.

Cổ họng nghẹn đắng, ánh mắt như muốn van nài, chàng nói thật khó khăn.

"Đại phu, ta hứa sẽ không làm khó ông!

Xin ông nói lại đi!

Nhược Hy sẽ khỏe lại đúng không?

Hãy dùng mọi loại thuốc quý hiếm nhất, đắt tiền nhất để chữa bệnh.

Ta không cho phép Nhược Hy xảy ra bất cứ chuyện gì!"

"Thập Tứ gia, thật vô cùng xin lỗi!

Tại hạ lực bất tòng tâm!

Phúc tấn tích tụ nhiều bệnh trong người đã lâu, lại mang thêm tâm bệnh nặng nề.

Suốt ngày buồn bã u sầu, thuốc vào cơ thể không hấp thụ được, tất cả đều bị đào thải hết.

Tình trạng này mãi kéo dài, bệnh ngày càng thêm nặng.

Đến nước này thật không còn thuốc chữa!"

"Vậy..."

"Thưa Thập Tứ gia, bệnh tình của phúc tấn tuy rất khó chữa nhưng không phải là vô phương.

Có điều, tâm bệnh quá nặng, giày vò thể xác như thế, khiến bệnh ngày càng nặng thêm.

Trên đời này, cho dù là thần dược cũng không chữa được tâm bệnh.

Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.

Nếu người gây ra tâm bệnh cho phúc tấn có thể đến đây, có thế hóa giải, thì những bệnh tình khác thần đều có thể chữa.

Có điều..."

Thấy đại phu ngập ngừng, Duẫn Đề gấp gáp:

"Điều gì?

Mau nói!"

"Thời gian của phúc tấn...có lẽ chỉ còn hai ngày nữa thôi..."

Duẫn Đề tái mặt, không còn giữ được bình tĩnh.

Bàn tay chàng run rẩy, cánh môi cũng run rẩy.

"Ngươi nói vậy...là có ý gì?"

"Thập Tứ gia, thứ tội cho thần nói thẳng!

Nếu qua hai ngày nữa tình trạng vẫn không có gì biến đổi, thì có lẽ...phúc tấn của ngài sẽ không thể tiếp tục sống."

Duẫn Đề rụng rời tay chân.

Cánh tay buông thõng xuống không còn sức lực.

Cơ mặt chàng co giật liên hồi, nội tâm giằng xé ghê gớm.

Đôi mắt tràn đầy đau thương, nước mắt đong đầy chực tràn ra, chàng nhếch môi cười nhẹ:

"Chết tiệt!

Chẳng lẽ nếu hắn không hạ giá đến đây, Nhược Hy sẽ chết thật sao?

Mạng sống của nàng ấy chỉ kéo dài thêm được hai ngày thôi sao?

Nực cười!"

Vị đại phu quỳ xuống khấu đầu rồi lặng lẽ lui ra, cả nha hoàn cũng thế.

Trong căn phòng chốc lát chỉ còn lại Nhược Hy nhắm nghiền mắt mệt mỏi, hàng mi ướt đẫm, lệ không ngừng tuôn rơi.

Xảo Tuệ ngồi bên thẫn thờ nắm chặt tay nàng, nước mắt lăn dài cũng không thiết lau khô nữa.

Và còn Duẫn Đề, chàng bước từng bước nặng nề đến bên giường Nhược Hy, quỳ sụp xuống:

"Nhược Hy, mở mắt ra nhìn ta!"

Bất động.

"Nhược Hy!

Muội yêu hắn không màng sinh tử như vậy sao?

Không có hắn, muội không thể sống tiếp sao?

Hắn có biết không?

Muội vì hắn như thế, có đáng không?

Từ trước đến nay, ta vẫn luôn chờ muội, ta vẫn luôn yêu muội, muội có biết không?

Muội nói đi, rốt cuộc ta có gì không bằng hắn?"

Nhược Hy mím chặt môi, nước mắt rơi ngày càng nhiều hơn, nét mặt vô cùng đau khổ.

Xảo Tuệ rời tay nàng, quỳ xuống khấu đầu trước mặt Duẫn Đề.

"Xảo Tuệ cầu xin ngài, Thập Tứ gia!

Xin hãy để nhị tiểu thư nghỉ ngơi.

Xin đừng giày vò nhị tiểu thư thêm nữa!"

Duẫn Đề đấm mạnh tay vào thành giường rồi đứng lên, lao nhanh ra ngoài.

Giọt nước mắt vừa tràn ra cũng không hề hay biết.

Một dũng tướng tung hoàng ngang dọc chiến trường ngày ấy, giờ đây lại rơi lệ vì một người con gái, có đáng không?
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
V


Dận Chân đứng nhìn Dận Tường mở lá thư của Duẫn Đề, nét mặt nửa mong chờ, nửa thờ ơ bình thản.

Lớp bao bên ngoài rơi ra, bên trong không phải thư mà lại là một lớp bao khác, đề:" Hoàng thượng thân khải".

"Thế này là ý gì?"

Dận Chân hỏi.

Dận Tường lắc đầu.

"Đệ không biết.

Để đệ xem."

Dận Tường tiếp tục mở, bên trong là một lá thư.

Đọc vài dòng đầu, mặt Dận Tường biến sắc:

"Hoàng huynh!

Không phải Thập Tứ đệ, đây là thư của Nhược Hy gửi huynh!"

Dận Chân tái mặt, hối hả giật lá thư, đôi bàn tay run rẩy.

Đúng là Nhược Hy rồi!

Nét chữ này, hắn chẳng phải quá quen thuộc rồi sao?

Đáy mắt hắn tràn ngập hối hận bi ai, vội vã lướt nhanh từng dòng chữ.

“Dận Chân!

Đời người như mộng, biến đổi khôn lường.

Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, hoa trôi mải miết mà thôi.

Có chăng tận cùng vấn vương còn sót lại là chút si tình chấp niệm.

Ngày chàng đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở tim ta.

Lúc chàng dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì chàng.

Khoảnh khắc chàng vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên chàng được nữa.

Sau này dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách chi thoát được.

Nói đến đó rồi, chàng thật còn phải hỏi ta với Bát gia thế nào chăng?

Vì yêu mà giận.

Vì yêu mà hận.

Vì yêu mà khờ.

Vì yêu mà chấp.

Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư.

Chẳng biết chàng lúc này có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta?

Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng Nhược Hy trong lòng không có hoàng thượng, chẳng có Tứ a ca, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân chàng mà thôi.

Cùng nhớ cùng trông cùng chẳng thấy

Nặng lòng chi quạnh quẽ tơ chùng

Giấy hồng chữ nhỏ thương mờ lệ

Khúc Lan đêm sâu có trùng phùng

Ngày ngày mong chàng tới!

Nhược Hy."

Dận Chân không tự chủ được nữa, quỳ sụp xuống sàn.

"Hoàng huynh!"

Dận Tường hốt hoảng quỳ xuống lay vai hắn.

Hắn không còn thấy gì nữa.

Trước mắt chỉ có làn sương khói mờ mờ ảo ảo.

Tâm trí hắn giờ đây tràn ngập hình bóng Nhược Hy.

Nước mắt đong đầy hai khóe mi, chảy dài trên gương mặt hốc hác bao ngày qua vì nhớ thương, đau khổ.

Dận Tường kinh hãi.

Trước đây chàng chưa bao giờ chàng thấy hắn mềm yếu đến thế này.

Hắn cứ thế rơi nước mắt trước mặt chàng, không buồn che giấu.

Dận Tường thở dài.

"Đến cuối cùng vẫn là không quên được nhau".

Chàng khẽ nói:

"Hoàng huynh...

Tứ ca, huynh đi tìm Nhược Hy đi.

Hãy cho đệ và muội ấy thấy Tứ ca của ngày nào.

Huynh tuy lạnh lùng nhưng trái tim đầy chân tình nồng ấm.

Đệ sẽ thay huynh tiếp quản triều chính.

Huynh mau đi trước khi quá muộn!

Muội ấy đang chờ huynh!"

Dận Tường đỡ hắn đứng dậy.

Nắm chặt lá thư của Nhược Hy trong tay, hắn vội vã lao đi.
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
VI


Căn phòng đơn chiếc chỉ còn lại Xảo Tuệ và Nhược Hy.

Đôi mắt nàng đẫm bi thương, đã không còn tinh anh như ngày trước.

Nàng nhìn Xảo Tuệ cười nhẹ.

"Ngươi nói ta giống hệt tỷ tỷ, quả không sai!

Ta cũng cố chấp với ái tình, cả đời không thể buông bỏ.

Nhưng ngươi biết không?

Tỷ tỷ hạnh phúc hơn ta nhiều!

Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, tỷ đã thanh thản tự do đi tìm nam nhân của mình.

Còn ta, thời gian đã cạn rồi vẫn không được gặp mặt chàng lần cuối!"

Xảo Tuệ nắm chặt tay nàng, lau nước mắt cho nàng.

"Nhị tiểu thư, người đừng nói thế!"

Nhược Hy lắc đầu, nàng không thể thay đổi sự thật.

Số phận đã an bài rồi.

Thật tội nghiệp cho Xảo Tuệ!

Đã phải chứng kiến tỷ tỷ nàng ra đi, giờ lại đến phiên nàng.

Nàng đi rồi, Xảo Tuệ biết làm sao đây?

*****

Đêm ấy thật dài.

Dận Chân thúc ngựa mải miết cả đêm để đến Thập Tứ phủ.

"Nhược Hy, chờ ta!"

*****

Nhược Hy chậm chạp mở mắt.

Xảo Tuệ ngồi gục bên giường.

Nhược Hy lay vai Xảo Tuệ.

"Xảo Tuệ, đi nghỉ đi!"

"Không, ta không mệt!"

Xảo Tuệ bừng tỉnh.

"Ta...chỉ còn một ngày hôm nay thôi!

Ngươi đừng phí sức vì ta nữa!"

Nói đến đây, nước mắt cả hai lại lăn dài.

Nghe tiếng vó ngựa sầm sập rồi dừng lại trước cửa phủ, Duẫn Đề chạy ra ngoài.

Thấy Dận Chân nhảy xuống ngựa, bao nhiêu căm hận dồn nén lâu nay bùng nổ.

Chàng nghiến răng, tức giận túm cổ hắn, quát to:

"Tại sao đến bây giờ ngươi mới tới?

Ngươi có biết Nhược Hy mỏi mắt chờ ngươi bao nhiêu ngày rồi không?

Nếu không có ngươi, nàng ấy sẽ bị tâm bệnh hành hạ đến chết.

Chỉ còn ngày hôm nay nữa thôi.

Tại sao đến giờ phút này ngươi mới tới hả??!!"

"Còn chẳng phải tại ngươi sao!!

Thư ngươi gửi trước đây chỉ toàn khiêu khích.

Tưởng lần này cũng vậy nên ta để qua một bên không xem, nào biết là thư của Nhược Hy chứ!"

"Đừng ngụy biện!

Trong phủ ta chẳng phải toàn là tai mắt của ngươi sao?

Chẳng lẽ chúng không bẩm tấu cho ngươi bệnh tình của Nhược Hy?"

"Ngươi cố tình bày ra nhiều trò như thế khiến ta không muốn nghe những bẩm tấu liên quan đến Nhược Hy nữa.

Ngươi còn dám nói sao?

Mau tránh ra!

Ta đi tìm Nhược Hy!!"

Nghe tiếng ồn ào, Xảo Tuệ vội ra ngoài xem.

Vừa nhìn thấy Xảo Tuệ, Dận Chân liền biết người con gái hắn yêu đang nằm trong căn phòng ấy.

Hắn bước từng bước vô thức, đầu hoàn toàn trống rỗng, nước mắt lại long lanh hai khóe mi.

Đứng nơi ngạch cửa, hắn nhìn vào.

Nhược Hy!

Đúng là Nhược Hy rồi!

Nàng đang mặc bộ quần áo xanh ngọc thêu hoa mộc lan, loài hoa mà hắn thích.

"Nhược Hy!"

Hắn gọi tên nàng không ngừng, lao đến bên giường nàng quỳ xuống.

Nhìn thấy nàng, bao đau đớn, xót xa, dằn vặt đan xoáy vào nhau, trào ngược lên khiến hắn nghẹt thở.

Gương mặt nàng tái nhợt, gầy gò không còn sức sống.

Đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức chong đèn chờ hắn tới.

Bàn tay khẳng khiu nắm chặt, đến lúc ngủ nàng vẫn không thể thanh thản sao?
 
[Rewrite] Kết Bộ Bộ Kinh Tâm
VII


Hắn nắm lấy tay nàng, mơn man vuốt nhẹ mặt nàng.

Nuốt nước mắt và đau thương vao trong, hắn gọi thật dịu dàng.

"Nhược Hy!

Ta đây!"

Thanh âm này... sao mà quen thuộc quá!

Nhược Hy bừng tỉnh, vỡ òa nấc lên.

"Dận Chân, chàng đến rồi sao?"

Quay sang, bắt gặp gương mặt thân thương đang đầm đìa nước mắt, nàng bàng hoàng sững sờ.

Hắn đến sao?

Hắn thật sự đã đến sao?

Hay là nàng đang mơ?

Nếu trong mơ có thể được trùng phùng với người mình yêu, nàng thà không bao giờ tỉnh dậy.

Nhược Hy đưa bàn tay run rẩy về phía hắn, chạm nhẹ vào gương mặt hắn.

Trời ơi!

Nàng cảm nhận được hắn, cảm nhận được nước mắt hắn đang chảy không ngừng, đây là sự thật sao?

Hắn ngồi đây nắm tay nàng, rơi lệ vì nàng, hắn không hận nàng, hắn vẫn còn yêu nàng nhiều lắm.

Nàng òa khóc.

"Dận Chân, ta chạm được vào chàng.

Đây không phải là mơ!

Cuối cùng chàng cũng đến rồi sao?

Được gặp chàng lần cuối, đời này ta không còn gì hối hận nữa!"

Dận Chân run rẩy gạt nước mắt cho Nhược Hy, dịu giọng dỗ dành nàng như những ngày trước.

-Hảo Nhược Hy của ta, ta đến rồi.

Ngoan nào, đừng khóc nữa!

Nhược Hy, mạng của nàng là do ta mang về, không có sự cho phép của ta, nàng tuyệt đối không được chết!

Nhược Hy, ta yêu nàng rất nhiều!

Từ ngày nàng rời xa, chưa một đêm nào ta có thể yên giấc.

Hằng ngày ngoài phê duyệt tấu chương, thời gian còn lại ta đều nhớ nàng, yêu nàng, hối hận vì đã chấp nhận cho nàng rời xa.

Nhược Hy, mọi đau khổ đều đã qua rồi, chúng ta lại được tương phùng.

Ta muốn sống những ngày tháng hạnh phúc như xưa, nàng có muốn không?"

Nhược Hy mỉm cười qua làn nước mắt, gật nhẹ đầu.

Mọi ân oán, khúc mắc, thị phi giờ đây đều không cần giải thích.

Chỉ cần ánh mắt nồng ấm thương yêu trao nhau, họ đã hóa giải mọi hiểu lầm không đáng có.

Dận Chân vuốt ve bờ môi Nhược Hy, đặt lên một nụ hôn thật sâu lắng.

Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng những ngọt ngào hạnh phúc.

Dận Chân rời môi Nhược Hy, nhìn nàng chăm chú.

Nàng kéo nhẹ tay hắn.

"Đỡ ta ngồi dựa vào chàng được không?

Ta muốn tìm lại hơi ấm ấy."

Dận Chân gật đầu, ngồi lên bên giường, nhẹ nhàng đỡ Nhược Hy ngồi dựa vào mình, vòng tay ôm nàng thật chặt.

Hơi ấm của hắn làm nàng như thêm sức sống, gương mặt hồng hào rạng rỡ hơn.

"Dận Chân, ta yêu chàng rất nhiều."

Nàng thì thầm hạnh phúc.

Hắn mỉm cười thật ấm áp.

"Ta yêu nàng.

Chúng ta cứ ngồi như thế này một lúc nữa được không?"

Nhược Hy gật nhẹ, dựa đầu vào ngực hắn.

"Nhược Hy, theo ta về Tử Cấm Thành nhé.

Ta không thể không có nàng.

Ta sẽ bảo vệ nàng, che chở nàng thật tốt, không để nàng phải chịu ấm ức, đau khổ nữa."

"Dận Chân, chàng biết không?

Ngày trước ở nơi ấy, ta tù túng ngột ngạt, chỉ ước sao được hóa thành cánh chim trời, tiêu dao cùng gió mây, tự do tự tại.

Đến khi được rời khỏi, ta tưởng mình sẽ thật vui vẻ mà sống.

Nhưng không, ta hoang hải và trống vắng vô cùng.

Ở đây dẫu có đông người đến mấy, ta vẫn thấy cô độc, lạnh lẽo.

Ta ngày đêm nhớ chàng, yêu chàng nhiều hơn.

Trái tim và tình yêu ta đặt trọn nơi ấy.

Cái nơi Tử Cấm Thành tù túng ngột ngạt, nhưng có chàng, có người mà ta yêu thương."

Hắn vòng tay ôm nàng chặt hơn.

"Dận Chân, ta về cùng chàng!"

Từng lời nàng thốt ra khiến hắn vỡ òa vui sướng.

Duẫn Đề đứng ngoài nghe hết tất cả.

"Ta yêu muội, nhưng ta đủ mạnh mẽ để buông tay."

Một giọt nước mắt đau buồn tràn ra, bay theo gió.

Chàng đau thật, nhưng vẫn thấy biết ơn vì hắn đã đến.

Chỉ cần chữa được tâm bệnh, Nhược Hy sẽ tiếp tục sống.

Chàng bước vào phòng, đến trước mặt hắn.

"Hoàng huynh, Nhược Hy là trắc phúc tấn của đệ, nhưng đệ bằng lòng để huynh đưa muội ấy đi.

Đệ chỉ có một thỉnh cầu.

Đệ muốn được sống trong cung của Hoàng Ngạch nương ngày xưa."

Dận Chân cười, gật đầu.

"Được!"

"Tạ ơn Hoàng huynh!"

Quả thật đúng như lời đại phu nói, chỉ cần chữa được tâm bệnh, Nhược Hy vẫn có thể tiếp tục sống.

Nàng và Duẫn Đề theo Dận Chân về Tử Cấm Thành.

Ngày ngày Nhược Hy lại kề bên Dận Chân, cùng đọc sách, uống trà, thưởng mai.

Tình yêu sắc son đẹp đẽ ấy vẫn mãnh liệt như ngày nào, đến chết vẫn không rời xa.

Dận Tường nhân lúc rãnh rỗi thường sang đánh cờ hay bàn luận chuyện nhân sinh cùng Duẫn Đề.

Cuộc sống trôi qua thật thanh thản, bình yên.

Ai ai cũng đều có hạnh phúc viên mãn, tròn đầy.
 
Back
Top Bottom