Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
253896998-256-k852590.jpg

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Tác giả: JocastaBP
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiểu Đào Đào

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống,

Trạng thái: Hoàn Thành

Mình là người REUP để đọc offline❤️
Có SỬA lỗi vặt trong truyện.

GIỚI THIỆU TRUYỆN

[Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào Đào
Độ dài: 479 Chương (Đã Hoàn Thành)

Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:

Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện.

Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?

Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô.

Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.

Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên.

Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô.

" Mặc Nhiên à!

Anh chỉ yêu mình em thôi!

Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô.

Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay.

Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh .

Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên.

Làm hiệp nữa nào.

" Ghét anh quá, để Huyên Huyên mà nghe anh nói lúc này, cô ta đau lòng chết thôi.

" em lo lắng cái gì!?

Hôm nay cô ta không về đâu, nghe anh chiều thêm một hiệp nữa đi.

Huyên Huyên, nghe được những lời mà người con trai cô yêu nhất nói về cô như vậy.

Còn đang đè dưới thân là cấp dưới của cô Mặc Nhiên.

Cô đau lòng không dám đẩy cánh cửa kia ra.

Chỉ biết ôm mặt khóc chạy ra ban công, hét thật lớn....chỉ muốn tâm trạng tốt hơn chút.

Có thể do cô bất cẩn dùng sức hơi lớn ngã về phía tr



xuyênkhông​
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 198: Câu Dẫn Vương Gia (22)


Dọc đường tới Tiền Thính, Lãnh Thần Duyệt suy nghĩ.

Hắn đã 40 tuổi vẫn nên có thêm nhi tử để nối dõi.

Quyết định như vậy tâm tình của hắn tốt hơn hẳn, nhưng tâm trạng này không kéo dài được bao lâu.

Cho tới khi gặp được Công công tổng quản, Lãnh Thần Duyệt hai tay chắp lại hành lễ sơ qua.

"Không biết hôm nay công công, tới thăm vương phủ sớm như vậy?

Phải chăng Hoàng Thượng có đại sự quan trọng gì?"

Nghe được lời nói của Lãnh Thần Duyệt, công công mĩm cười.

Ánh mắt dò xét xung quanh, lâu sau mới vào chính sự.

"Cũng không phải là đại sự gì, chỉ là Hoàng Thượng nghe được tin.

Vương Gia và Thế Tử Phi hình như có quan hệ không thỏa đáng."

"Sợ tiếng đồn lan xa, ảnh hưởng đến danh tiếng của Vương Gia lẫn Hoàng Thất.

Bởi vậy Hoàng Thượng muốn giải trừ hôn ước cho Thế Tử Phi."

"Cũng sẽ định ra mối hôn sự khác, để bù đắp cho Thế Tử Phi."

"Bộp"

"Là ai ăn nói hàm hồ, đã là lời đồn thì chắc chắn không có thật.

Hà cớ gì Hoàng Thượng phải tin vào lời đồn nhảm nhí."

Lãnh Thần Duyệt tức giận đập bàn, gân xanh trên trán nổi đầy.

Sắc mặt tối lại dọa cho vị công công nhảy dựng lên.

"Vương Gia khoan hãy phát hỏa, Hoàng Thượng chỉ sai lão nô tới nhắc nhở Vuong Gia."

Nếu như Vương Gia nói, chuyện đã không có thật.

Thì Lão nô cũng yên tâm về bẩm báo cho Hoành Thượng.

"Rất nhanh, thánh chỉ sẽ ban xuống.

Trả lại cuộc sống tự tại cho Thế Tử Phi."

"Không còn sớm, lão nô xin cáo từ."

Dứt lời hắn xoay phắt người quay ra khỏi vương phủ.

Không để cho Lãnh Thần Duyệt mở miệng, ánh mắt lúc nhìn qua Lãnh Thần Duyệt, hiện lên tia giảo hoạt.

Đợi cho công Công tổng quản khuất dạng, lúc này Lãnh Thần Duyệt âm trầm mở miệng ra lệnh.

Từng câu từng chữ rít qua kẽ răng.

Cơ hồ lúc này hắn đang rất giận giữ.

"Thập Ngũ, tra cho ta.

Là kẻ nào bẩm báo cho Hoàng Thượng..."

Bóng đen từ cửa sổ bay vào, quỳ xuống hai tay cung kính lên tiếng: "Rõ thưa Vương Gia"

Thoáng chốc bóng đen liền biến mất.

Lãnh Thần Duyệt không tin, hắn lại không thể bảo vệ nổi nữ nhân mà mình yêu thương.

Cho tới khi trời tối, hắn trở lại Hỷ Lai Viện.

Hai người ân ái thâu hoan quên trời quên đất, hắn cũng bỏ quên luôn việc hồi sáng ra sau đầu.

Hàng ngày hắn đều cùng Huyên Huyên hoan ái, thay đổi rất nhiều tư thế.

Khắp Hỷ Lai Viện mơ hồ đều phát ra âm thanh rên rĩ, xuân mị.

Khiến nô tài trên dưới xấu hổ không thôi.

Lãnh Thần Duyệt lại không biết rằng, lời đồn hắn loạn luân hoang dâm cùng Thế Tử Phi đã truyền khắp trong cung, lẫn văn võ bá quan.

Ban đầu hắn còn tức giận, sau đó thì mặc kệ cho người đời mỉa mai.

Hắn càng không tin Hoàng Thượng làm gì được hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 199: Câu Dẫn Vương Gia (23)


Lời đồn đãi Lãnh Thần Duyệt trâu già gặm cỏ non, có quan hệ bất chính với thê tử của nhi tử mình.

Đã lan ra rộng rãi, tới mức Hoàng Thượng không thể nào kiềm chế được.

Ở ngoài kia tất cả văn võ bá quan quỳ lạy, muốn Hoàng Thượng ngăn xử phạt mối quan hệ đại cấm kị này.

Nhưng Lãnh Thần Duyệt là đại thần, hơn nữa còn là thúc thúc của hắn.

Bảo hắn làm sao xử lý đây?

Hơn nữa nhi tử của Lãnh Thần Duyệt vì nước diệt thân.

Chính hắn là Hoàng Đế còn nợ vị thúc thúc này rất nhiều.

Nghĩ như vậy, Hoàng Thượng chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt vào trong một bụng tức.

Ở ngoài kia, bá quan một mực đòi hắn xử Lãnh Thần Duyệt.

Mặc kệ cho Hoàng Thượng dọa chém, nhất quyết không đứng lên.

Trở lại Vương Phủ, Lãnh Thần Duyệt làm như không biết chuyện.

Mặc kệ lời đồn đãi dị nghị.

Nhưng Huyên Huyên thì khác, mặc dù cô không ra khỏi vương phủ nhưng lại nghe được tiếng gió từ các nô tài trong phủ.

Huyên Huyên có chút lo lắng không thôi.

Lỡ như tên Hoàng Thượng kia ngứa tay đem cô hoặc Lãnh Thần Duyệt đi chém thì phải làm sao? cô còn chưa thực hiện nguyện vọng của hắn.

Không khí trong phòng ngột ngạt, Huyên Huyên thở dài nhìn qua màn đêm.

Quyết định đi vào hoa viên dạo, không biết trời xui đất khiến như thế nào.

Tiểu Xuân muốn đi theo, nhưng Huyên Huyên một mực khước từ.

Chỉ mới đi dạo vài bước chân ở hoa viên, Huyên Huyên liền gặp thích khách trong truyền thuyết.

Toàn thân hắc y, gương mặt được che bởi mảnh vải màu đen, chỉ lộ ra cặp mắt sắc lạnh.

Ban đầu Huyên Huyên có hơi kinh ngạc lo sợ, nhưng rất nhanh cảm giác hưng phấn ùa tới.

Nhanh chóng thủ sẳn tư thế so chiêu.

"Thế Tử Phi, hôm nay là ngày chết của ngươi."

Ngữ điệu của thích khách, khàn khàn âm trầm vang lên.

"Ừ"

"Đúng là ngày chết, nhưng không phải của ta.

Mà chính là ngày chết của ngươi."

Huyên Huyên gật gật đầu, hai tay nắm lại thành quyền.

Cô thật sự háo hức, tò mò.

Không biết võ thuật hiện đại giỏi hơn hay thích khách mạnh hơn?

"Hừ!

Cuồng ngôn."

Thích khách hét lên, sau đó rút kiếm từ hông ra.

Lao thẳng tới Huyên Huyên mà đâm tới, mỗi chiêu thức đều rất nhanh và rứt khoát.

Lúc này Huyên Huyên tỉnh táo hơn bao giờ hết, cô xoay người tránh né dùng tay không đỡ lấy mũi kiếm.

Cơ hồ võ công của hai người ngang bằng nhau, khó mà phân biệt cao thấp.

Nửa khắc trôi qua, hai thân ảnh di chuyển trong đêm tối.

Một người ra tay tàn nhẫn như muốn đòi mạng, người kia chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy như tìm hiểu chiêu thức kia.

Thích khách ra thêm 50 chiêu thức nữa thì đã thấm mệt.

Hắn đứng yên đút kiếm lại vào hông.

Miệng thở ra nói.

"Không đánh nữa, thì ra Thế Tử Phi cũng là một cao thủ võ lâm.

Không biết chiêu thức kia người học từ đâu?"

Nghe được thích khách nói, Huyên Huyên chống tay vào hông.

Quả thật còn đánh tiếp, thì cô không còn sức mà chống đỡ.......

"Khụ!

Ngươi muốn học?"

Đáy mắt Huyên Huyên nổi lên tinh quang.

Hướng thích khách nhàn nhã nói, hệt như bằng hữu.

Thích khách gật đầu, rồi lại lắc đầu liên tục.

"Ai phái ngươi tới giết ta?

Nói đi ta với ngươi cùng nhau hợp tác."

Huyên Huyên lãnh đạm nói.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 200: Câu Dẫn Vương Gia (24)


Thích khách giật mình, nhưng hắn biết bản thân mình đấu không lại vị Thế Tử Phi này.

Hắn đành vểnh tai, đưa sát tới Huyên Huyên.

Một khắc sau, hắn đành gật đầu chấp thuận.

Dù sao lần này hợp tác hắn không có thua lỗ.

Trước khi rời đi, thích khách còn không quên hỏi Huyên Huyên.

"Thế Tử Phi, người thật sự dạy ta võ công kia."

"Dĩ nhiên" Huyên Huyên dứt khoát trả lời.

"Được vậy mong Thế Tử Phi làm theo kế hoạch, tại hạ cáo lui.

Hẹn ngày tái ngộ."

Dứt lời thích khách vận công bay mất.

Huyên Huyên xoay người lại nhìn về phía Hỷ Lai Viện trong chốc lát.

Lần này cô xác định đánh cược thật lớn, xem trong lòng lão cáo già Lãnh Thần Duyệt kia thật sự có cô hay không?

[...] Ký chủ cô thật sự muốn đánh cược?

Lỡ như nam chủ không có tình cảm với cô thì sao?

Huyên Huyên: "....."

"Thì xem như thất bại đi, hừ hệ thống không có tiết tháo như mi quan tâm nhiều làm gì?

[...] Con người thật khó hiểu.....

Đợi đến khi sáng ngày hôm sau, Lãnh Thần Duyệt nhận được tin Huyên Huyên mất tích.

Mặt khác Hoàng Thượng lại đem lễ vật đến.

Bên trong hộp gấm lớn, không có gì ngoại trừ một cái đầu người.

Lãnh Thần Duyệt nhìn đầu người, toàn thân muốn rụng rời.

Thật sự đây là đầu của Huyên Huyên.

Tim hắn co thắt lại, hắn không hiểu vì sao chính mình từng này tuổi rồi.

Muốn có một tình yêu đến cuối đời khó khăn như vậy sao?

Hoàng Thượng lí do gì giết nàng....

Lãnh Thần Duyệt vuốt ve cái đầu mãi không rời.

Tuy sắc mặt hắn tối lại, nước mắt không chảy ra.

Nhưng trong lòng hắn đã sớm tan nát thành một mớ hỗn độn.

Công công tổng quản liếc mắt nhìn Lãnh Thần Duyệt, không thấy biểu cảm gì.

Liền đọc thánh chỉ từ trong tay ra.

Bên trong chữ viết như rồng bay phượng múa.

Giọng the thé cất lên.

"Phụng Thiên Thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết

Thế Tử Phi, do Hồ Yêu nhập xác.

Yêu dụ chúng sinh.

Nay Trẫm thay trời hành đạo tiêu diệt Hồ Yêu."

Nghe xong thánh chỉ, Lãnh Thần Duyệt cười nhạt.

Hắn lẩm bẩm từng chữ.

"Hừ!

Nực cười...Hồ Yêu sao?"

"Nàng yêu là đúng, nhưng... nhưng sai là, người nàng yêu là ta..."

"Huyên Huyên, ta xin lỗi!

Là ta hại nàng.

Đáng lí ra, một lão già như ta không nên có được tình yêu từ nàng.."

"Xin lỗi nàng!"

Sau khi toàn văn võ bá quan, lẫn trong cung được tin Thế Tử Phi do hồ yêu nhập xác.

Quyến rũ Lãnh Thần Duyệt, đã được tiêu diệt.

Khắp nơi ai ai cũng vui mừng, chỉ riêng Vương phủ là một màu u ám.

Mặc dù Lãnh Thần Duyệt không muốn tin, nhưng tất cả là sự thật.

Nàng vì hắn mới chết.

2 Năm sau...

Đã 2 năm trôi qua, ai cũng quên đi việc Thế Tử Phi là Hồ Yêu nhập xác.

Chỉ riêng Vương Phủ, 2 năm rồi trên dưới Vương phủ đều một màu khăn tang màu trắng.

Lãnh Thần Duyệt từ quan, lấy lí do muốn an tĩnh.

Hoàng Thượng có khuyên can nhưng không được, do ý chí của vị thúc thúc này quá cương quyết.

Đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 201: Câu Dẫn Vương Gia (25)


Hai năm này Hoàng Thượng có tặng mỹ nhân cho Lãnh Thần Duyệt, thì hắn một mực từ chối.

Có nhận thì chỉ để những mỹ nhân kia ở sau hậu viện, cô đơn lẻ bóng không khác gì lồng giam.

Hiển nhiên hắn không hề liếc mắt, chứ đừng nói tới đụng chạm vào họ.

Thời gian này Lãnh Thần Duyệt từ quan, hắn có rất nhiều thời gian để du ngoạn giải sầu.

Hôm nay hắn lại nhớ tới nàng, nữ nhân tuyệt sắc nhất trong lòng hắn.

Nỗi nhớ lại dâng lên, Lãnh Thần Duyệt quyết định rời khỏi kinh thành ít hôm, để du ngoạn.

Lãnh Thần Duyệt chỉ mang một vài y phục thiết yếu, cầm theo bạc vụn và ngân phiếu.

Đi cùng hắn là Thập Ngũ luôn ẩn nấp, kế bên là A Bảo.

Từ sau khi Huyên Huyên chết, thì Vương Gia của họ không nở lấy một nụ cười.

Gương mặt luôn âm trầm mang theo sát khí, nhăn nhúm lại không khác gì trái khổ qua. (trái mướp đắng theo miền bắc hay gọi)

A Bảo chỉ nghĩ tới đây, hắn không khỏi thở dài một hơi.

Tức khắc hắn hơi giật mình khi thấy nữ nhân tuyệt sắc, hình dáng quen thuộc đang ngồi giũ y phục gần hồ sen.

Mặt hồ trong xanh, làn nước lay động.

Mùi sen thoảng đưa theo gió.

Nữ nhân quyến rũ xinh đẹp, đầu vấn Thiên vân kế, cố định bởi cây trâm khảm hồng ngọc.

Y phục hồng nhạt, thi thoảng cánh tay hơi dơ lên.

Lau lau mồ hồ đẫm trên trán.

Sắc mặt ửng hồng tới mê người.

"Vương....

Vương...

Gia.. người có đang nhìn thấy.... nhìn thấy những gì nô tài đang thấy không?"

Lãnh Thần Duyệt bất động, nhìn chăm chăm vào nữ nhân đang giặt đồ ở hồ sen.

Hắn xác định có thấy, còn là nhìn rất rõ ràng.

Đây không phải là ảo giác, là nàng, chính xác là nàng.

Hắn giật mình, tỉnh thần lại.

Hai năm qua hắn sống trong khổ sở.

Còn nàng thì sao? giặt đồ thôi có cần phải cười vui vẻ hi hi ha ha tới như vậy không?

Lãnh Thần Duyệt cau mày lại, hắn rút ra trong ngực một tờ ngân phiếu.

Lạnh nhạt ra mở miệng.

"A Bảo, ngươi mau thuê à không, mua đứt một chiếc thuyền tới đây.

Ta phải tới chỗ nàng."

A Bảo run rẫy cầm tờ ngân phiếu 1000 lượng, trán đổ đầy mồ hôi.

Mua một chiếc thuyền nhỏ chỉ cần 50 lạng bạc là đủ.

Vương Gia có cần phải đưa nhiều như vậy hay không?

Rất nhanh A Bảo đã mua được một chiếc thuyền nhỏ, hì hục chèo thuyền sang bờ bên kia.

Hắn vui mừng không thôi, Thế Tử Phi còn sống thì khắp vương phủ không cần nhìn sắc mặt u ám của Vương Gia nữa rồi.

Tới khi Lãnh Thần Duyệt tới gần thì Huyên Huyên đã giặt xong đồ, hiển nhiên cô không phát hiện ra có người theo dõi.

Ôm thau đồ tiến lên, đi về nhà của mình.

Lãnh Thần Duyệt âm thầm bám theo sau, cho tới khi thấy Huyên Huyên bước vào một gia trang lớn.

Hắn liền sai A Bảo dò xét xem nơi này là của ai.

1 Canh giờ sau, A Bảo vội vàng bẩm báo: "Vương Gia, nơi này là Lý Gia Trang."

"Hai năm trước, Lý Vượng mắc bệnh được đại phu chuẩn là không thể cứu.

Thì nữ nhân giống hệt Thế Tử Phi ra tay cứu chữa..."

"Và được Lý Vượng nhận làm nghĩa nữ, sống ở đây đã được hai năm."

Nghe thấy A Bảo nói, Lãnh Thần Duyệt lúc này mới thật sự chắc chắn.

Miệng nhếch lên đường cong nhạt.

"Huyên Huyên, nàng trốn giỏi lắm.

Còn sống mà không quay lại tìm ta, để ta phải sống trong đau khổ, nhớ nhung hai năm qua."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 202: Câu Dẫn Vương Gia (Hoàn)


Khi Lãnh Thần Duyệt bước vào trong Gia Trang.

Thì người trong gia trang kinh ngạc, lẫn hoảng sợ một hồi.

Mặc dù Lãnh Thần Duyệt đã từ quan không màng chính sự, nhưng hắn vẫn là thúc thúc của Hoàng Thượng, vẫn là đại đại danh đỉnh Vương Gia.

Lý Vượng vội vàng hành lễ: "Không biết, Vương Gia tới Lý Gia Trang ta có chuyện gì?"

Lãnh Thần Duyệt nhìn trên dưới Lý Gia Trang, ai cũng sợ hãi cúi đầu.

Chỉ duy nhất nàng là không sợ, còn nhìn hắn cười tới ngọt ngào.

"Ngươi không cần hoảng sợ, ta đã từ quan không màng chính sự.

Chỉ là đi ngang qua đây, gặp một người giống với thê tử của ta."

"Ta muốn đến xác thực mà thôi."

"Thê....thê tử của vương Gia?

Không biết người ngài cần tìm là ai?"

Lý Vượng run rẫy hỏi, hắn thật sự không biết Vương Gia lại có thê tử đâu.

Không phải thê tử đã chết 20 năm trước rồi hay sao?

"Chính là nàng"

Trên dưới Lý Gia Trang chết lặng, nhìn theo hướng Lãnh Thần Duyệt chỉ.

Không ai khác chính là nghĩa nữ của ông.

Lý Vượng đành dẫn Lãnh Thần Duyệt và Huyên Huyên vào phòng.

Đóng cửa lại tạo không gian cho hai người nói chuyện, còn ai không có việc liền rời đi.

"Nàng thật to gan, nàng dám lừa ta.

Nàng có biết hai năm qua ta sống khổ sở như thế nào hay không?"

"Nàng quả thật nhẫn tâm, Huyên Huyên nàng còn có gì giải thích với ta."

Lãnh Thần Duyệt tức giận ôm chặt lấy Huyên Huyên, hắn nói xong liền hôn, gặm lên cánh môi anh đào kia.

Khiến Huyên Huyên hít thở không thông.

Huyên Huyên hơi tránh né, miệng mấp máy.

"Thần Duyệt chàng cũng hiểu rõ năm đó vì sao ta phải làm như vậy mà.

Ta không muốn chàng bị người đời phỉ nhổ."

"Ta chấp nhận, yêu nàng ta chấp nhận cả thế gian này phỉ nhổ..."

Hắn quyết liệt đáp trả lại, hắn thật sự sợ rằng Huyên Huyên một lần nữa bỏ hắn mà đi.

"Được! vậy ta hỏi chàng.

Chàng nhất định phải trả lời thật lòng."

"Được, nàng hỏi đi, cái gì ta đều trả lời."

Lãnh Thần Duyệt ưởn ngực nói.

"Ta hỏi chàng, nguyện vọng mà chàng muốn là gì?"

Lãnh Thần Duyệt ngạc nhiên ,vì Huyên Huyên lại hỏi hắn vấn đề này.

Hắn suy nghĩ một lúc, sau đó nở nụ, dường như hắn đã tìm ra thứ mà mình muốn.

"Ta, ngay cả địa vị ta cũng không cần thì nàng cũng sớm hiểu rõ."

"Lãnh Thần Duyệt này chỉ muốn mình nàng, muốn nàng sinh cho ta một cái hài tử đáng yêu lanh lợi."

"Đây là nguyện vọng của chàng?"

Huyên Huyên ôm lấy eo Lãnh Thần Duyệt, nhỏ giọng hơi ấm phà vào tai hắn, cảm giác hơi tê ngứa...

"Phải, đây là nguyện vọng của ta."

"Được, vậy ta và chàng cùng nhau thực hiện có được hay không?"

"Được, ta không cho phép nàng rời xa ta nữa bước."

( Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 203: Lạc Giữa Bầy Sói (H)


Trên chiếc giường rộng 2m, Huyên Huyên nhắm chặt mắt, toàn thân mặc bộ đồ bó sát, thiếu vải.

Âm thanh hệ thống vang lên.

( Nghiệm vụ hoàn thành 100% được 10000 Dương Khí )

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kĩ năng thêu sơ cấp

Dương khí : 57000/100000

Ưu điểm. : Ngực Cup D, Tiểu Huyệt se khít, Tiết Sữa.

Đường cong cơ thể đều được phô diễn ra trước mắt, cô hơi nhíu mày.

Cố gắng nâng mí mắt nặng trĩu lên quan sát.

Căn phòng này rất giống với khách sạn, này chắc chắn là hiện đại đi Huyên Huyên mím chặt môi, nâng cánh tay lên đều vô lực.

Khắp người mệt mỏi, tứ chi như nhũn ra.

Bỗng tiếng nam nhân hơi khàn khàn, phát ra từ phía cửa phòng.

"Tôn Tổng!

Kia là giải dược, ngài cứ từ từ hành sự.

Tôi liền ra ngoài."

Nam nhân được gọi là Tôn Tổng lạnh lùng gật đầu.

Hắn là Tôn Hoắc Tề chủ tịch tập đoàn Tôn Thị.

27 tuổi, là một người đàn ông hoàng kim trên giới thượng lưu.

Độc thân, tính cách lạnh lùng tới vô tình.

Hắn chơi nữ nhân nào một lần liền bỏ.

Đối với hắn, nữ nhân chỉ vì tiền mới leo lên giường của hắn.

Chuyên đào tạo minh tinh.

Các minh tinh nổi tiếng đều từ lò luyện của hắn mà ra.

Hắn thông minh cẩn thận một đời.

Vậy mà hôm nay bị người tính kế, hạ dược loại mạnh.

Bất đắc dĩ phải tìm phụ nữ tới giải dược.

Nữ nhân đối với hắn, cũng chỉ là dụng cụ phát tiết trên giường mà thôi.

Tôn Hoắc Tề liếc ánh mắt lạnh lùng, nhìn nữ nhân đang mê man trên giường.

Hắn nhanh chóng tiến lại gần, xé rách váy ngắn dưới thân của cô.

Chính mình kéo khóa quần xuống.

Hắn còn không buồn lật người đang mê man lại, xem dáng vẻ ra làm sao.

Lưu loát cầm côn thịt thô dài, sớm đã bành trướng tới tức bụng nhỏ.

Huyên Huyên bị xé váy, khiến tâm tỉnh đi không ít, liền biết rõ chính mình bị hệ thống không tiết tháo kia xuyên vào cái thời không nào rồi.

Mặc dù tâm tỉnh, nhưng thân thể lại bị dược vật khống chế.

Toàn thân không còn sức kháng cự, đành nhắm mắt mặc kệ cho số phận.

Tôn Hoắc Tề một tay nắm lấy côn thịt xoa lên xuống liên hồi.

Tay kia sờ vào phía dưới tiểu huyệt.

Ngón tay khẽ tách hai cánh hoa ra.

Kích thích cho tiểu huyệt đủ ướt, ngón tay không ngừng thọc ra đút vào.

Tới khi mật dịch đã tiết đủ ướt.

Hắn hướng côn thịt ngay giữa cửa tiểu huyệt, thô bạo đâm vào, liền một mạch đâm vào mọt nữa.

Đã bị tường thịt mỏng chắn giữa đỉnh quy đầu.

Tôn Hoắc Tề nhíu mày.

Thầm suy nghĩ: "Tìm cho hắn giải dược, mà còn tìm xử nữ.

Trợ lý cũng quá cẩn thận rồi."

Cô bị vật thô tô mạnh bạo đâm vào, làm cho đau.

Cổ họng phát ra âm thanh rên rĩ.

"Aaaa....

Ưmm..

Từ bỏ..

Đừng vào."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 204: Lạc Giữa Bầy Sói (Cao H)


Tôn Hoắc Tề lạnh lùng, mặc kệ cô van xin.

Lúc này hắn đã bị dược kích thích tới trướng.

Chỉ muốn nhanh chóng giải tỏa ra.

Hắn mím chặt môi, hai tay sờ xoạng ngực cô qua lớp vải mỏng.

Ngón tay khẽ vân vê hai núm vú giúp cô bớt đi đau đớn.

Hông lấy đà thúc mạnh côn thịt vào bên trong tiểu huyệt.

Đỉnh quy đầu vừa chạm vào hoa huyệt đã cảm giác được cỗ khoái cảm đánh úp tới.

Tiểu huyệt đau đớn co rút lai.

Gắt gao ôm chặt từ đỉnh quy đầu cho tới thân côn thịt.

Mơ hồ kẹp chặt muốn gãy.

Tôn Hoắc Tề thở hổn hển, rút côn thịt ra thì máu tươi lẫn dâm dịch đều chảy ra ngoài.

Hắn lại mạnh bạo cắm vào sâu bên trong tiểu huyệt.

Cô mới bị phá thân còn rất đau, nay lại bị bạo nam nhân này thô lỗ động như con thú hung hãng.

Cô cố nén đau đớn không phát thành tiếng, nước mắt cứ vậy chảy xuống gò má.

Vài phút trôi qua, cảm giác đau đơn qua đi.

Huyên Huyên đã dần thích ứng với côn thịt bên trong mình, mật dịch không ngừng tiết ra bôi trơn côn thịt.

Hắn biết cô đã thích ứng được.

Hắn nhân cơ hội này gia tốc đẩy côn thịt vào sâu bên trong.

Hai thân thể dây dưa lẫn nhau không rời.

Khắp phòng đều là tiếng hoan ái rên rĩ của Huyên Huyên.

Tôn Hoắc Tề túm lấy eo nhỏ của cô, hung hăng đẩy theo nhịp hông của hắn.

Hắn lần đầu chơi phải thân thể vừa mẫn cảm, miệng dưới lại không ngừng cắn nuốt côn thịt của hắn.

Nhiều lần đâm chọc ra vào tiểu huyệt, miệng tiểu huyệt của cô đã sớm sưng đỏ.

Vậy mà tên nam nhân kia vẫn điên cuồng nhấp hông.

Cô dần đân cảm thụ được khoái cảm đang chiếm đóng lấy mình, đầu óc trở nên mơ hồ.

Hai mắt sớm nổi lên tầng dục vọng.

Tôn Hoắc Tề cảm giác mình sắp ra, hắn túm lấy chân cô, khác lên vai mình.

Đồng thời thân thể không ngừng động, côn thịt ra vào liên tục.

Đỉnh quy đầy đâm xuyên qua hoa huyệt, mát xa liên hồi vào điểm G.

Huyên Huyên vặn eo cong mông lên, miệng không ngừng rên rĩ.

"A...... a....không được..

Tôi...

Ra..

Cầu..

Xin anh...đừng đi vào nữa..

Ưumm..."

Hắn không những không dừng, mà còn hung hăng đâm sâu vào.

Tiểu huyệt như có trăm cái miệng, tham lam mút chặt hắn.

Tôn Hoắc Tề đẩy thêm mấy chục lần, dâm dịch phủ đầy trên đỉnh quy đầu, hắn liền nhấp một cái cuối cùng.

Phóng hết tinh dịch vào sâu bên trong tử cung cô.

Hắn lưu loát kéo khóa quần lên, châm thuốc hút.

Ánh mắt nhìn lên nữ nhân ngất trên giường.

Sau đó lại nhìn lên đồng hồ.

Hắn gọi trợ lý từ bên ngoài vào, âm thanh trầm thấp vang lên.

"Để lại chi phiếu cho cô ta, cho nhiều thêm một chút.

Sau đó đưa tôi về Tôn Gia.

Trợ lý cung kính, hắn liếc nhìn Tôn Hoắc Tề.

Ngũ quan tinh xảo, mày kiếm mũi thẳn.

Thân cao 1m 9

Duy nhất hàn khí của Tôn Hoắc Tề tỏa ra bốn phía, khiến ai cũng không dám lại gần.

Trợ lý để lại tấm chi phiếu, sau đó xoay người rời đi, theo phía sau lưng của Tôn Hoắc Tề.

____________

Huyên Huyên ngủ tới trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy.

Toàn thân đau như bị xe cán qua.

Cô liếc nhìn ga giường một vết máu đỏ hồng loang lổ.

Lúc này cô nhắm mắt suy nghĩ cẩn thận lại.

Sắc mặt Huyên Huyên cau lại, như muốn phát hỏa.

Mới xuyên qua đã bị sói ăn?

"Hệ Thống chết tiệt, mi lết xác ra đây cho bổn cô nương."

[...] Nhiệm vụ chính tuyến xin mời ký chủ thực hiện nguyện vọng của Tôn Hoắc Tề."

Huyên Huyên: "....."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 205: Lạc Giữa Bầy Sói (3)


Huyên Huyên nghe hệ thống phát nhiệm vụ cô cắn răng cười, đôi mắt liếc tấm chi phiếu được đặt trên bàn.

Huyên Huyên chống thân ngồi dậy, cầm chặt tờ chi phiếu.

"Giỏi lắm Tôn Hoắc Tề, anh xem tôi là gái.

Chơi xong liền ném tiền vào mặt tôi sao?"

"Hừ!

Bổn cô nương còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi tên cầm thú Tôn Hoắc Tề kia."

[...] Phát sinh nghiệm vụ phụ tuyến, xuất hiện thêm 4 nam chủ.

Nghe thấy hệ thống báo, Huyên Huyên muốn thổ huyết.

Cô là mới bị cầm thú ăn xong.

Hệ thống không tiết tháo này còn vô tình, đập vào đầu một mớ hỗn độn.

"Hệ Thống, bổn cô nương không hiểu......?"

[...] Ký chủ chỉ cần thu thập đủ dương khí, thực hiện nguyện vọng 1 trong 5 người nam chủ.

Lúc đó được xem như hoàn thành nhiệm vụ.

Huyên Huyên: "...."

"Cốt truyện đâu?"

[...] Cập nhập nội dung cốt truyện.

Nguyên chủ là Hàn Huyên Huyên 23 tuổi, con gái cưng của Tập Đoàn dầu khí Hàn Thị.

Từ nhỏ nguyên chủ đã có hôn ước với Hà Gia.

Bởi vì từ nhỏ được nuông chiều, nguyên chủ trở nên ngang bướng cứng đầu.

Tính cách có chút thẳng thắn, lời nói phát ra thì không để ý tới cảm giác của người xung quanh.

Nguyên nhân dẫn tới vụ việc bị ăn sạch này.

Không thể trách nguyên chủ được, bởi vì chính nguyên chủ cũng là nạn nhân bị hạ thuộc, mà người hạ thuốc không ai khác.

Chính là cô bạn thân nhất Ngọc Tuyết Chi.

Cốt truyện này cẩu huyết hơn Huyên Huyên nghĩ.

Chỉ mới cập nhập sơ qua, thì đã hiểu rõ thân phận mình là cái nữ phụ, đá lót đường không hơn không kém.

Mà nữ chính lại là Ngọc Tuyết Chi.

Ban đầu Ngọc Tuyết Chi là một đứa bé mồ côi ở cô nhi viện.

May thay Ngọc Gia chỉ sinh được hai người con trai, Ngọc Phu nhân thấy Ngọc Tuyết Chi lém lỉnh đáng yêu liền nhận nuôi.

Kể từ đó cô ta chính thức trở thành thiên kim cành vàng lá ngọc.

Nhưng ít ai biết Ngọc Tuyết Chi lại có mối quan hệ bất chính mập mờ với hai người anh trai.

Huyên Huyên xoa đầu, cô thở ra thườn thượt.

Bắt đầu liệt kê từng vị nam chủ ra, lần xuyên qua này.

Cô không chắc rằng mình có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Nam chủ thứ nhất, chính là Tôn Hoắc Tề.

Hắn là người đàn ông thành công trong sự nghiệp của mình.

Nữ nhân đối với hắn cũng như dụng cụ phát tiết mà thôi.

Tôn Thị chuyên vào nghành giải trí, minh tinh hay tiểu hoa đán đang nổi hiện nay.

Cũng từ Tôn Thị mà ra.

Nam chủ thứ hai, Ngọc Vũ Hạo đại thiếu gia Ngọc Gia.

Tuy Ngọc gia không kinh doanh nhưng lại mở bệnh viện.

Ngọc Gia cũng có tiếng nói ở nơi này.

Ngọc Vũ Hạo 25 tuổi, hắn là bác sĩ trẻ tài năng.

Tính cách có chút quái đản, ít nói gương mặt lúc nào cũng đeo nụ cười ôn nhu như nước.

Nhưng ít ai biết, trong lòng hắn lại là con sói lớn.

Nam chủ thứ ba, Ngọc Tử Dương 24 tuổi em trai ruột của Ngọc Vũ Hạo.

Tính cách của Ngọc Tử Dương trái ngược với anh trai mình.

Hắn từ nhỏ đến lớn đã thích quậy phá, gây gỗ đánh nhau.

Rất nhiều lần phải vào trụ sở cảnh sát, khiến Ngọc Gia đau đầu không thôi.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 206: Lạc Giữa Bầy Sói (4)


Nam chủ thứ tư, Hà Ân 26 tuổi.

Vị nam chủ này cũng chính là vị hôn phu tương lai của nguyên chủ.

Hà Thị chuyên về địa ốc, thị trường chứng khoán.

Hà Ân cũng là một người đàn ông thiên tài trong giới làm ăn, chỉ đứng sau Tôn Thị.

Hà Ân lại không hài lòng mối hôn sự từ ba mẹ mình, trong mắt hắn nguyên chủ là đứa con gái có nhan sắc lại không có não.

Hắn một mực muốn hủy bỏ mối hôn sự này, nhưng Ba Hà một mực không đồng ý.

Trái ngược lại, có lẽ hào quang nữ chính quá trâu bò hay không.

Lại giúp Ngọc Tuyết Chi gặp gỡ Hà Ân, chỉ vì cử chỉ e thẹn, gương mặt trong sáng của Ngọc Tuyết Chi đã thành công khiến Hà Ân mê đắm không thôi.

Nam chủ thứ 5, Tiêu Cao Từ 27 tuổi.

Hắn là một vị luật sư giỏi.

Gia cảnh của hắn là một chuyện bí mật.

Hầu hết không ai biết gia cảnh khổng lồ đằng sau lưng hắn.

Huyên Huyên cắn chặt răng, kết luận ra một điều là cô xuyên qua đúng vào lúc câu truyện đã xảy ra phân nữa.

Trong cốt truyện có đề cập tới, 5 người đàn ông tài giỏi này lại phải lòng Ngọc Tuyết Chi với vẻ ngoài thuần khiết ngây thơ.

Nhưng trong bụng lại đầy dao găm.

Nguyên chủ bị hạ thuốc cũng một tay Ngọc Tuyết Chi sắp xếp.

Chỉ là ả không ngờ tới, nguyên chủ lại vào nhầm phòng mà trợ lí của Tôn Hoắc Tề sắp sếp.

Kết cục của nội dung cẩu huyết này 5 người đàn ông tài giỏi kia.

Vì nghe lời Ngọc Tuyết Chi mà phối hợp ép Hàn Gia vào đường cùng.

Vu khống Hàn Gia sản xuất săng dầu giả.

Ba Mẹ Hàn vì không chịu được cú sốc này, liền lâm bệnh.

Không lâu sau Ba Hàn bị bắt, Mẹ Hàn thì bệnh tật quấn thân.

Gia cảnh suy tàn tới bước đường cùng, khiến Nguyên chủ phải bán rẻ thân xác của mình.

Không lâu sau nguyên chủ chết vì khách làng chơi bạo hành.

Một đại thiên kim một thời, nay lại. lưu lạc đi làm gái.

Còn cô bạn thân Ngọc Tuyết Chi kia, lại sống trong hạnh phục, nhung gấm quanh mình.

5 người đàn ông tài giỏi vây xung quanh.

Huyên Huyên mất 2 giờ đồng hồ để tiêu hóa xong , cái nội dung đầy cẩu huyết ngược thân này .

Trong 5 vị nam chủ cô không biết nên lựa chọn người nào.

Hai anh em, Ngọc Vũ Hạo và Ngọc Tư Dương đã phát sinh quan hệ với Ngọc Tuyết Chi rồi.

Hai đối tượng này, có vẽ khó mà thực hiện nguyện vọng của họ.

Vị hôn phu Hà Ân, cũng không sai lệch lắm.

Đã gặp qua Ngọc Tuyết Chi, nói không chừng bây giờ hắn đang mong nhớ nữ chính .

Còn hận không thể lập tức hủy hôn với chính mình đâu.

Vậy chỉ còn lại Tôn Hoắc Tề và Tiêu Cao Từ là chưa gặp qua Ngọc Tuyết Chi.

Hai nam chủ này vẫn còn có hi vọng ..

[...] Ký chủ, ta cảm thấy cô giỏi như vậy thì vẫn nên vắt cạn 5 nam chủ.

Bổn hệ thống không chê dương khí nhiều đâu.

Huyên Huyên :"...."

" Hệ Thống mi có thể, để lại một chút tiết tháo lại không?

Bổn cô nương bị 5 tên cầm thú kia chơi chắc chắn sẽ chết.

[...] Ký chủ yên tâm, có hệ thống ở đây, cô chắc chắn không chết.

Mà còn sông rất khỏe mạnh.

[...] Có một tin mừng cho ký chủ, cô có muốn nghe không?

" Hừ ' Có rắm mau thả.

"

[...] 5 vị nam chủ là bạn bè, chơi với nhau rất thân.

Chính vỉ vậy, đây cũng là cơ hội cho ký chủ tiện tay vắt cạn cả 5 nam chủ nha.

Nghe được tới đây Huyên Huyên muốn ngã vật xuống đất.

Ngất đi cho xong, đây đâu phải tin tốt lành gì, tin này càng khiến cô chết nhanh hơn thì đúng hơn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 207: Lạc Giữa Bầy Sói (5)


Huyên Huyên ổn định lại tinh thần, điều đầu tiên cô cần làm đó chính là trở về Hàn Gia.

Lập tức hủy bỏ hôn sự với Hà Ân, dù hắn có là nam chủ đi nữa cô cũng không thể chấp nhận hắn được.

Cô lại càng không phải nguyên chủ, xinh đẹp nhưng não ngắn.

Nghĩ thông suốt, Huyên Huyên nhìn lại thân thể mình, hai mắt đảo qua quần áo bị xé tả tơi.

"Tên khốn kiếp nhà anh, Tôn Hoắc Tề anh chờ xem tôi làm sao sử anh."

Quá cầm thú rồi, trên người lưu lại vết hồng tím mờ nhạt.

Hơn nữa quần áo còn bị xé nát.

Huyên Huyên bất đắc dĩ mặc đồ ngủ của khách sạn vào, tay lấy điện thoại từ trong túi ra.

Cố gắng bấm dãy số quen thuộc.

Vài giây sau giọng đàn ông khàn khàn, cung kính vang lên.

Tiểu thư, người đang ở đâu Hàn Tổng và Phu Nhân rất lo lắng cho người.

Huyên Huyên chán nản nhìn tấm danh thiếp trên bàn, cô từ từ nói từng chữ.

"Chú Hạ, chú tới hotel Đường Chân Trời.

Số nhà 15 Đường Vọng Xuyên, Ngõ Âm Phủ."

"Tới đón tôi, đừng cho ba mẹ tôi biết.

Tránh cho họ lo lắng."

Người đàn ông mà Huyên Huyên gọi là chú Hạ kia.

Không ai khác chính là quản gia kiêm luôn tài xế riêng cho Huyên Huyên.

Ông có hơi giật mình khi nghe Huyên Huyên thay đổi ngữ điệu, còn lo lắng cho Hàn Tổng và Phu Nhân.

Tiểu thư ngang ngược của họ, từ khi nào đã biết lo lắng cho người thân rồi?

Nếu như bình thường, thì tiểu thư của họ chắc chắn sẽ hét ầm trong điện thoại.

Vậy mà hôm nay lại gọi hắn là chú Hạ? cảm thấy không đúng lắm, nhưng hắn rất vui vì Huyên Huyên thay đổi thái độ này.

Không để Huyên Huyên đợi lâu, chú Hạ liền tới Hotel Đường Chân Trời.

Tới nơi liền thấy Huyên Huyên đợi sẵn dưới đại sảnh, vẻ mặt vẫn như bình thường.

Huyên Huyên bước lên xe, cô suy nghĩ một hồi, sau đó nhàn nhạt mở miệng nói.

"Chú Hạ, đưa tôi tới trung tâm mua sắm."

"Vâng thưa tiểu thư."

20 phút sau liền tới trung tâm mua sắm, Huyên Huyên tức tốc tới nơi bán quần áo.

Cô không thể để bộ dạng này về nhà được.

Cô lựa cho mình một bộ váy xẻ tà sâu tận đùi, áo trắng bồng vai.

Huyên Huyên giật giật khi nhìn gương mặt mình trong gương.

"Ôi quỷ"

Huyên Huyên cố gắng mở mắt ra nhìn kĩ hơn.

Thực chất không phải quỷ, mà chính là gương mặt cô trong gương, chỉ là trang điểm lòe loẹt.

Mái tóc nhuộm đỏ rực như lửa còn uốn xoăn mì tôm.

Cô nhìn còn hết hồn, không thể trách vì sao Hạ Ân lại muốn hủy bỏ hôn ước.

Huyên Huyên thở dài, nhanh chóng lau sạch son phấn trên mặt.

Mái tóc được búi cao lên như củ tỏi.

Lúc này cô mới nhìn lại bản thân mình trong gương, hoàn hảo.

Gương mặt trái xoan, đôi mắt tròn trong sáng như sao trời.

Đôi môi anh đào chúm chím, chiếc mũi quỳnh quyến rũ.

Hơi mĩm cười liền hiện ra má lúm đồng tiền.

Huyên Huyên thầm mắng, ánh mắt của nguyên chủ có vấn đề.

Theo như ký ức của Nguyên Chủ thì cô còn xinh đẹp hơn cả Ngọc Tuyết Chi nha.

Vì lí do gì cố bôi mình xấu đi?

Vài phút sau Huyên Huyên đã thay đồ xong, nhìn cô hoàn toàn khác với lúc mới bước vào.

Khiến nhân viên bán hàng kinh ngạc, nhìn cô không chớp mắt.

"Quẹt thẻ giúp tôi."

Huyên Huyên đưa thẻ ra, âm thanh dễ nghe vang lên.

Khiến mọi người ngẩn ngơ, cho tới khi cô bước lên xe chú Hạ giật mình không ít.

Nguyên lai tiểu thư của họ lại xinh đẹp mĩ miều tới mức này, quả là tuyệt đẹp.

Hàn Tổng và Phu Nhân thấy được, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 208: Lạc Giữa Bầy Sói (6)


Không nhanh không chậm Huyên Huyên đã được chú Hạ chở về biệt thự Hàn Gia, thấy xe của tài xế chạy vào người hầu vội vàng mở rộng cánh cửa lớn.

Lúc này Huyên Huyên mới có cơ hội quan sát cảnh quan.

Biệt thự được thiết kế theo kiểu nhà thái, phối hợp với vườn cây xung quanh.

Nên xung quanh rất yên tĩnh, đặc biệt không khí rất trong lành.

Hai bên đều được bày trí cây cảnh có tuổi thọ không nhỏ, hai dãy hành lang đều đặt chậu bông bách hợp, lẫn hải đường.

Phía trước có núi giả lẫn hồ nhân tạo, bên trong được nuôi nhiều giống cá quý hiếm, lạ lẫm mà Huyên Huyên chưa từng thấy bao giờ.

Đi một hồi đã tới đại sảnh, cô hơi mở cửa ra thì liền thấp, hai hình ảnh nam nữ trung niên đang ngồi sát nhau.

Nam nhân đang lau nước mắt cho nữ nhân kia.

Tuy lớn tuổi nhưng trên gương mặt vẫn hiện lên vẻ xinh đẹp khi còn trẻ của hai người.

Không ai khác chính là ba mẹ của nguyên chủ.

Hàn Gia Tỉnh ôn nhu, nhìn người vợ mình bằng ánh mắt hết mực yêu thương cưng chiều.

"Vợ, em đừng khóc nữa.

Lão Hạ đã đi đón con gái bảo bối sắp về rồi."

"Em đừng có nghĩ lung tung có được hay không?"

Nữ nhân trừng hai mắt phiếm hồng, mơ hồ còn có thể thấy giọt nước mắt long lanh chảy xuống gò má.

Phòng má lên nói.

"Anh nói xem, Huyên Nhi đã 1 đêm không về."

"Liệu có xảy ra chuyện gì với con bé hay không?

Em thật sự lo lắng..."

"Em yên tâm, con bé Ngọc Tuyết Chi là đứa hiểu chuyện.

Nó chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho con gái bảo bối."

Nghe được câu này, Huyên Huyên nhịn không được muốn mắng.

Cô cũng phải nể phục trò lấy lòng của nữ chính, chỉ gặp vài lần đã lấy được cảm tình của ba mẹ cô.

"Cốc Cốc ~~"

"Ba mẹ, con về rồi!

Con có chuyện cần nói với ba mẹ."

Dứt lời Huyên Huyên nở nụ cười xinh đẹp, đôi mắt sáng, trong veo không nhiễm hạt bụi nhìn hai người.

Ông Hàn lẫn Bà Hàn kinh ngạc nhìn con gái của mình, bà nhịn không được mà dụi dụi hai mắt.

Bởi vì mới một đêm mà con gái của bà thay đổi rất lớn.

Xưa nay dù bà có khuyên can như thế nào, thì con gái vẫn bướng bỉnh giữ cái lối trang điểm lòe lẹt kia.

Hơn nữa còn rất thích đi chơi qua đêm.

Bà Hàn nhịn không được, đứng phắt dậy nắm tay Huyên Huyên, lắp bắp nói.

"Huyên Nhi, con.. con.. xảy ra chuyện gì.. sao con lại trở nên thế này..."

"Đúng vậy, con gái bảo bối.

Nói cho ba mẹ biết đã xảy ra chuyện gì?"

Ông hàn gấp gáp nhịn không được, hùa theo bà hàn.

"Ba mẹ, con xin lỗi những ngày qua.

Là con không tốt khiến ba mẹ lo lắng."

"Nhưng con suy nghĩ kĩ rồi, con sẽ thay đổi.

Con có chuyện quan trọng cần nói với ba mẹ."

Huyên Huyên không thể nào làm khác hơn, vì cô và nguyên chủ lúc ban đầu hoàn toàn trái ngược nhau.

Cô đành thay nguyên chủ xin lỗi hai vị thân sinh này thôi, cũng mong họ không nghĩ mình bị điên.

"Được, được."

"Huyên Nhi chịu thay đổi thì ta và ba con rất vui.

Ta rất vui."

Bà Hàn xúc động, ôm chặt lấy Huyên Huyên.

Bà không biết lí do tại sao khiến con gái bà thay đổi chóng mặt như vậy, nhưng đây cũng là điều mà hai ông bà mong muốn từ lâu.

"Con gái bảo bối, có chuyện gì con mau nói đi..."

"Ba mẹ, con muốn hủy hôn với Hà Ân, việc này chắc không ảnh hưởng gì tới công việc làm ăn của Ba Ba chứ?"

Huyên Huyên rứt khoát vào vấn đề chính?

Ông bà Hạ nghe cô nói, ban đầu có chút giật mình.

Nhưng sau đó liền bình tĩnh lại.

Họ biết thằng nhóc Hà Ân kia không yêu thích gì con gái họ.

"Con có thể cho ba mẹ biết lí do tại sao được chứ?"

Huyên Huyên nở nụ cười sáng lạn, sau đó dìu Bà Hàn ngồi xuống ghế sofa.

Cô từ tốn nói.

"Con không muốn vị hôn phu của mình, lại yêu thích bạn thân của mình.

Vả lại hắn không thích con."

"Cái gì?"

"Ý con nói là Ngọc Gia?

Ngọc Tuyết Chi."

Hai ông bà đồng thanh nói, họ càng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này.

Huyên Huyên gật gật, cô càng không thể để cho nữ chính thành công chiếm hảo cảm những người xung quanh được.

Càng không thể để Hàn Gia phá sản tới mức đường cùng như cốt truyện.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 209: Lạc Giữa Bầy Sói (7)


Ông Hàn thấy con gái bảo bối của mình bình tĩnh tới vậy.

Ông bất đắc dĩ phải hỏi lại một lần nữa.

"Con thật sự muốn hủy hôn với Hà Ân?"

"Con chắc chắn muốn hủy hôn."

Huyên Huyên dứt khoát trả lời, không cần nghĩ ngợi nhiều.

"Tốt, con gái của Hàn Gia ta phải có chí khí như vậy.

Ngày mai Ba sẽ tới Hà Gia để hủy hôn sự."

"Còn chuyện hợp tác với Hà Gia...

Hajzzzz!

Tiền không quan trọng bằng con gái bảo bối được."

"Không có Hà Gia, chúng ta vẫn có thể hợp tác với công ty khác."

Ông Hàn nỏ nụ cười cưng chiều, nhìn tới Huyên Huyên.

Huyên Huyên thỏa mãn trong sự yêu thương này.

Cô còn chưa biết phải làm sao để tiếp cận với Tôn Hoắc Tề kia đâu.

Bất giác trong đầu cô lóe lên tinh quang, phải nha cô có thể tới Tôn Thị để làm.

"Đúng rồi, Ba Ba con muốn đi làm."

Ông bà Hàn nghe được, giật mình không ít.

Con gái ngang bướng của họ thay đổi bề ngoài cũng thôi đi, bây giờ còn muốn đi làm? không lẽ con gái bão bối đang muốn chơi trò gì với họ sao?

"Được rồi, con muốn đi làm thì ngày mai tới công ty.

Ba sẽ sắp xếp chức vụ cho con, thư ký riêng của Ba được không?"

"Con sẽ làm thư ký, nhưng không phải làm cho Hàn Gia ta."

"Ba mẹ con đã trưởng thành rồi, con muốn tự mình vươn lên.

Cho nên con muốn tới công ty khác làm...."

"Nếu... nếu không được, con sẽ lập tức thôi việc không làm nữa...."

Huyên Huyên vừa nói, ánh mắt tràn đầy tự tin.

Xen lẫn tia khẩn cầu.

Khiến hai ông bà không thể nào từ chối được...

"Thôi được rồi, con dự định sẽ làm công ty nào?"

Ông Hàn đành phải buông xuôi chấp nhận, ông chỉ có thể nâng đỡ con gái bảo bối sau lưng thôi.

Huyên Huyên suy nghĩ giây lát, cô quyết định không nói cho ba mẹ biết.

Dù sao mục đích của cô là lăn lộn với nam chủ, để hai ông bà biết cũng không phải điều gì hay ho....

"Được rồi, con gái bảo bối chắc con cũng mệt rồi.

Mau về phòng nghĩ ngơi đi.

Bà Hàn ôn nhu xoa nhẹ lên đầu Huyên Huyên, con gái của bà bây giờ thật sự trưởng thành.

Biết suy nghĩ rồi..

Huyên Huyên gật đầu, sau đó lê chân trở về phòng mình.

Đợi cho hình ảnh của cô khuất hẳn, thì Bà Hàn nhìn chồng mình với đôi mắt lo lắng.

"Đấy em đã nói trước rồi, thằng nhóc Hà Ân kia không có yêu thương bảo bối của chúng ta.

Nó còn dám thích con bé Ngọc Gia...

Thấy vợ mình phẫn nộ, chuốc giận lên đầu mình.

Ông Hàn cười bất đắc dĩ giải thích.

"Là anh sai, vợ em nhéo nữa đi.

Vẫn là bảo bối có mắt nhìn người hơn là hai người già chúng ta...."

"Còn không đúng sao?"

"Nhưng....

Hủy hôn sự, thực sự không ảnh hưởng đến việc làm ăn chứ?"

"Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng....chuyện của con gái bảo bối xong rồi... bây giờ tới chuyện của chúng ta."

Nói xong, ông Hàn bế bổng vợ mình lên.

Đi thẳng vào trong phòng của hai người.

Bà Hàn đỏ mặt đánh lên ngực chồng mình.

"Quỷ háo sắc... bây giờ là ban ngày."

"Ban ngày thì sao?

Hoàng Thượng còn tuyên dâm ban ngày."

"Anh suy nghĩ rồi, anh sẽ làm em cả ngày...."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 210: Lạc Giữa Bầy Sói (8)


Huyên Huyên ngủ một giấc ngon lành, thì điện thoại reo lên phá vỡ giấc ngủ của cô.

Huyên Huyên híp mắt nhìn tên nổi trên màn hình điện thoại.

"Ngọc Tuyết Chi?

Cô ta gọi làm gì...?"

"Hừ, bổn cô nương cũng muốn xem nữ chính này lại diễn trò chị em tốt."

"Vẫn còn chưa cảm ơn cô ta đã tác hợp với tên cầm thú Tôn Hoắc Tề kia đâu."

Nghĩ vậy, Huyên Huyên bắt máy áp lên tai nghe.

Giọng nói nữ nhân nũng nịu bên kia vang lên.

"Huyên Huyên, sao lâu vậy cậu mới bắt máy?

Đêm qua cậu đi đâu vậy mình tìm không thấy đành về trước."

Huyên Huyên nhếch mép lên cười cười, không hổ là nữ chính, thật biết diễn trò.

Cô ta đã thích diễn như vậy, lão nương đành phối hợp theo.

"Khụ~~ đêm qua tôi có chút chóng mặt nên về trước, xin lỗi đã không báo trước."

"Không sao, không sao.

Chuyện là thế này."

"Đêm nay quán Bar Boring khai trương.

Cậu nhớ ăn mặc đẹp như trước, sau đó tới đón mình.

Quyết định như vậy nhé, bai bai."

Đầu giây bên kia đã tắt máy, Huyên Huyên ngẩn ngơ xoa xoa mi tâm.

Nữ chính này thật tâm cơ, muốn mình trang điểm lòe loẹt như tắc kè bông để làm nền cho cô ta sao?

Bổn cô nương còn chưa có quyết định đi hay không?

Hừ

[...] Ký chủ, ta khuyên cô vẫn nên đi.

Cô vô dụng như vậy, lỡ không hoàn thành nhiệm vụ thì vẫn nên vắt dương khí của nam nhân khác.

Huyên Huyên: "....."

"Bổn cô nương thật sự vô dụng như vậy sao?

Quá khinh thường bổn cô nương rồi."

Lúc này Huyên Huyên hoàn toàn bị hệ thống đã kích, cô cũng không muốn thất bại dưới tay nữ chính.

Nghĩ như vậy, Huyên Huyên quyết định hẹn gặp Ngọc Tuyết Chi.

Cô chống thân ngồi dậy, mở tủ ra xem có đồ gì thích hợp để mặc hay không.

Mở tủ ra cô kinh ngạc, phải nói là hết hồn không ít.

Cả tủ đồ lớn như vây, lại chẳng có bộ nào ra hồn.

Toàn bộ đều là váy áo thiếu vãi, hở trước hở sau.

Hơn nữa màu sắc hệt như cá bảy màu, tệ hơn mặc vào chẳng khác gì diễn hề.

Huyên Huyên bất đắc dĩ lựa chọn.

Một lúc sau cô cũng tìm ra được một chiếc áo sơ mi trắng, quần đen.

Nhìn qua còn chưa bóc team.

Có thể nguyên chủ mua xong không thèm mặc, vứt ngay vào tủ đồ.

Cô nhanh chóng thay vào, nhìn gương mặt mình trong gương.

Vẫn không nên trang điểm, với gương mặt này để mặt mộc thôi cũng khiến nam nhân đổ gục.

Huyên Huyên mĩm cười ngọt ngào, hai tay khẽ véo má mình.

Miệng lẩm bẩm.

"Thật xinh đẹp..."

[...] Ký chủ, bây giờ tôi mới nhận ra.

Cô cũng thật biết cách tự luyến.

Huyên Huyên :"....."

Cô lờ luôn hệ thống, đôi mắt liếc nhìn đồng hồ.

Đã điểm 20 giờ tối, Huyên Huyên chọn một đôi giày cao gót 5cm, tiện tay xách luôn chiếc túi Gucci theo.

Xuống lầu không thấy ồn bà Hàn đâu, cô nghĩ chắc hai người đã sớm đi ngủ.

Tay lấy chìa khóa từ túi xách ra, bấm mở gara.

Một chiếc xe thể thao màu đỏ, Kiểu dáng mới nhất hiện ra.

Huyên Huyên âm thầm cảm thán, làm tiểu thư nhà giàu cũng có chỗ tốt của nó nha.

Dọc đường Huyên Huyên định chạy thẳng tới Ngọc Gia, để đón Ngọc Tuyết Chi.

Thì bất giác điện thoại reo lên, cô hơi cau mày bắt máy.

"Huyên Huyên à, cậu không phải tới đón mình đâu.

Cậu tới luôn quán Bar Boring nhé."

"Mình đợi cậu"

Đầu giây bên kia dứt lời, Huyên Huyên mắng thầm trong lòng.

Chân đạp ga chạy với vận tốc kinh người...

"Chơi bổn cô nương sao?"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 211: Lạc Giữa Bầy Sói (9)


Mất 30 phút mới tới được quán Bar Boring, Huyên Huyên tìm nơi đỗ xe sau đó đi thẳng vào bên trong.

Phía trước có hai nam nhân, xem chừng là nhân viên.

Ăn mặc âu phục màu đen, dáng đứng hệt như bức tượng không một chút cảm xúc nào.

"Tiểu thư, cô có muốn đặt bàn hay không?"

Giọng nam nhân hơi khàn khàn vang lên.

"Không cần, bạn tôi ở bên trong"

Dứt lời Huyên Huyên đi thẳng vào bên trong, hai mắt đảo xung quanh tìm kiếm Ngọc Tuyết Chi.

"Huyên Huyên, ở đây."

Nghe thấy giọng điệu nũng nịu phát ra, xen lẫn tiếng nhạc ồn ào xập xình.

Huyên Huyên phải nheo mắt, vểnh tai lên nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Hôm nay Huyên Huyên cố tình không trang điểm, vài giây sau cô đã nhìn thấy Ngọc Tuyết Chi.

Cô ta mặc trên mình bộ váy voan trắng mỏng, tóc dài buông xoa.

Gương mặt trang điểm tinh xảo, không mất đi phần ngây thơ.

Quả thật nam nhân nhìn vào, thật muốn ôm vào lòng mà bảo vệ.

Bộ dáng của Ngọc Tuyết Chi mảnh khảnh, không như Huyên Huyên vừa no đủ lại vô cùng quyến rũ.

Huyên Huyên bước tới gần Ngọc Tuyết Chi, cô làm như chính mình không biết việc làm của Ngọc Tuyết Chi vào đêm qua.

"Cô đợi tôi có lâu không?"

"Huyên Huyên, hôm nay cậu làm sao vậy?

Sao lại không trang điểm...?"

Ngọc Tuyết Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái kinh ngạc, cô ta phải mất vài giây mới nhận ra Huyên Huyên.

Môi mím chặt, đáy mắt nổi lên tia ghen ghét không thôi.

Thì ra ả không trang điểm lại xinh đẹp tới vậy, còn xinh đẹp hơn cả mình.

"Hừ"

"Sao vậy?

Tôi không trang điểm có vẻ khiến cô thất vọng rồi?"

Huyên Huyên hứng thú nhìn sắc mặt, Ngọc Tuyết Chi vặn vẹo nở nụ cười cứng đờ.

Còn đâu vẻ đẹp ngay thơ thuần khiết nha.

"Không, không có.

Chỉ là quán Bar này cho Tôn Gia mở đó, cậu như vậy có quá sơ xài rồi không?"

Nghe được lời này Huyên Huyên không khỏi vỗ tay khen ngợi nữ chính.

Cả chuyện Tôn Gia mở quán bar cũng tìm hiểu kĩ, chắc chắn cô ta đã có dự định tiếp cận Tôn Hoắc Tề.

Chẳng lẽ hai anh em nhà Ngọc Gia không thỏa mãn được cô ta.

Hay do súng hai người họ hết đạn?

Lúc này 1 vạn câu hỏi tại sao bay quanh quẩn trong đầu Huyên Huyên.

Thì bất ngờ Ngọc Tuyết Chi kéo tay Huyên Huyên lôi đi.

Đáy mắt cô ta nổi lên tia không phục, miệng vẫn ngọt ngào nói.

Đi, tớ giúp cậu lựa một bộ đồ khác.

Đi Bar mà mặc như cậu thật không ra gì?

Huyên Huyên nhíu mày, để mặc kệ Ngọc Tuyết Chi kéo mình đi.

Cô rất muốn cười to lên, ả nói cô mặc không ra gì?

Vậy còn cô ta thì sao?

Tới nơi này lại mặc ngây thơ như vậy để làm gì?

Sợ không ai biết cô ta là thỏ con sao?

Đã vậy, bổn cô nương xem cô ta định làm cái gì?

Sẵn tiện chính mình cũng không có chê thịt thỏ nha.

"Đi ở gần đây có shop quần áo.

Tớ dẫn cậu tới đó lựa...."

"Được, đi thôi."

Huyên Huyên hưởng ứng đáp lại.

Rất nhanh Ngọc Tuyết Chi chính tay lựa đồ cho Huyên Huyên.

Lúc này Huyên Huyên ngắm mình trong gương, tay hơi kéo kéo váy xuống thấp một chút.

"Cái này có hơi ngắn và bó hay không?"

"Không đâu, Huyên Huyên quả thật cậu mặc sườn xám rất đẹp."

Ngọc Tuyết Chi nghiến răng nghiến lợi, thốt ra từng chữ.

Đôi mắt ẩn chứa cả một âm mưu to lớn.

Quả thật lòi nói của Ngọc Tuyết Chi không sai, cô mặc sường xám rất đẹp.

Phô trọn ba vòng chuẩn, còn rất câu dẫn người khác.

Toàn thân tỏa ra mị lực chết người.

Nếu như phải so sánh, thì Ngọc Tuyết Chi là đóa Bạch Liên.

Thì Huyên Huyên lại là Bỉ Ngạn đỏ thẩm, xinh đẹp mị hoặc.

Không kém phần lôi cuốn thần bí.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 212: Lạc Giữa Bầy Sói (10)


Ngọc Tuyết Chi giúp Huyên Huyên kẹp chiếc nơ đính đá lên mái tóc đỏ rực.

Miệng luôn hồi khen ngợi.

"Phải thế này chứ, không hổ là tiểu thư Hàn Gia.

Huyên Huyên cậu thật xinh đẹp."

"Chúng ta mau trở lại quán Bar thôi, tớ có hẹn với anh trai và mấy người bạn ở đó.

Chắc giờ họ đã tới rồi."

Không đợi chờ Huyên Huyên lên tiếng, Ngọc Tuyết Chi đã lôi kéo cô đi về hướng quán Bar Boring.

Lúc này đồng hồ đã điểm 22 giờ đêm, con phố đã lên đèn.

Nơi này đều tụ họp đủ loại, đa số đều là gia cảnh có tiền.

Tiểu thư, thiếu gia nhà giàu thiếu nơi để đốt tiền.

Chính nguyên chủ lúc trước cũng vậy, không khác họ là bao nhiêu.

Huyên Huyên sóng vai cùng Ngọc Tuyết Chi.

Do cô mặc sườn xám nên bước chân nhỏ lại, mông cong dáng đều.

Mỗi bước đi đều phá lệ câu dẫn người.

Cô liếc mắt quan sát kĩ hơn cách bài trí nơi này.

Đa số đều thiết kế bày trí bằng thủy tinh và sơn khảm vàng.

Khắp nơi gắn đèn chùm thủy tính, tượng ngựa bằng thủy tinh đủ màu sắc.Nhìn vừa cao quý lại sang trọng.

Mỗi một chỗ đều phát ra hai chữ thôi "Có Tiền"

Phù hợp cho con cái nhà giàu, lại đây đốt tiền a~~~

Đây mới chỉ là mở đầu, muốn vào tầng sâu bên trong còn phải qua kiểm duyệt chặt chẽ.

Trên người không được mang theo ma túy và vũ khí.

Ngọc Tuyết Chi và Huyên Huyên qua ải kiểm duyệt, hai người xuống sâu, có vẽ là vũ trường được xây dưới tầng hầm.

Trên bàn đều là tháp rượu cao chất ngất.

Phía trước có vũ công uốn éo lắc lư đu cột theo nhạc.

Họ mặc đồ như không mặc.

"A!

Ở bên này."

Một nhóm người nam nữ có đủ, hét lên vẫy tay về phía Ngọc Tuyết Chi.

Ngọc Tuyết Chi hưng phấn, kéo tay Huyên Huyện bước tới.

Toàn bộ đám người kinh ngạc, trầm trồ nhìn Huyên Huyên.

"Ai nha!

Hôm nay tiểu thư Ngọc Gia trang điểm thật xinh đẹp nha, còn vị Tiểu Thư quyến rũ này là ai..?"

Huyên Huyên thản nhiên gia nhập, tay hơi lắc nhẹ ly rượu vang đỏ.

Môi mỏng hơi nhấp nhẹ, cô hoàn toàn lơ đi ánh mắt kinh diễm ghen tị của người khác nhìn mình.

'Cô đâu có muốn mình xinh đẹp như vậy?

Cũng không phải lỗi của cô nha.'

"Hừ!

Các cậu nha, thấy người đẹp liền quên mình."

"Các cậu chắc hẳn biết Hàn Tổng, Tập Đoàn Hàn Thị chuyên về dầu mỏ đúng không?"

"Đây là đại tiểu thư Hàn Thị, Hàn Huyên Huyên cũng là bạn thân nhất của mình."

Ngọc Tuyết Chi vẫn dùng ngữ điệu như xưa nói, cô ta không hề nhận ra Huyên Huyên đã khác.

Đã thay đổi, không còn ngu ngốc, để cho cô ta dắt mũi đi nữa.

"Rất hân hạnh được làm quen!

Tôi là Hàn Huyên Huyên 23 tuổi, mọi người cứ xem tôi như Ngọc Tuyết Chi là được."

Thái độ khôn kiêu ngạo, không tự cao của Huyên Huyên.

Khiến đám người yêu thích không thôi.

Chỉ riêng Ngọc Tuyết Chi thì khác, cô ta cảm giác Huyên Huyên hình như không còn ngu ngốc nữa.

"Hân hạnh được làm quen..."

Lúc này đám người ồn ào, lần lượt giới thiệu.

Huyên Huyên ậm ừ cho qua, thật ra bây giờ hỏi cô tên của những người này.

Bảo cô làm sao nhớ ra đây??
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 213: Lạc Giữa Bầy Sói (11)


Một hồi sau, Ngọc Tuyết Chi không cam lòng.

Cô ta khẽ nhấp một chút rượu sau đó mở miệng.

"Hà Ân quả thật không biết quan tâm cậu, cả đêm qua cậu không về mà hắn lại không hỏi thăm nha~~"

Ngọc Tuyết Chi vừa dứt lời, ánh mắt dò xét lén liếc nhìn biểu cảm của Huyên Huyên.

Huyên Huyên nhếch môi cười cười, tay lắc lắc ly rượu.

Trấn định nói:

"Cô đừng nhắc tới Hà Ân, tôi đã quyết định hủy bỏ mối hôn sự này rồi.

Ba mẹ tôi cũng đã đồng ý."

"Cái gì? cậu nói sao?"

"Tại sao lại hủy bỏ hôn sự, chẳng phải trước kia cậu nói với mình.

Cậu rất thích Hà Ân hay sao?"

Nháy mắt Ngọc Tuyết Chi không thể nào kiềm chế được, cô ta nói rất lớn.

Hai mắt mở to ra kinh ngạc nhìn Huyên Huyên.

"Không lý do gì cả.

Chỉ là tôi đường đường là tiểu thư Hàn Gia, thì đâu nhất thiết phải thích một mình Hà Ân?"

"Tôi thấy chán hắn rồi, không thích nữa.... chỉ vậy thôi..."

Ngọc Tuyết Chi thấy Huyên Huyên vẫn dùng ngữ điệu ngang ngược điêu ngoa kia.

Thì thở ra nhẹ nhõm, có thể do cô ta suy nghĩ quá nhiều.

Con nhỏ này chỉ đẹp lên một chút, đầu óc vẫn ngu ngốc như vậy.

Nghĩ như vậy Ngọc Tuyết Chi nhu hòa đi không ít.

Bắt đầu an ủi Huyên Huyên.

Lúc này trong lòng Huyên Huyên như có tảng đá đè nặng.

Không ngờ bạn thân nhất, nguyên chủ xem là chị em.

Lại năm lần bảy lượt tìm cách hãm hại.

Đã vậy gương mặt luôn cười, đeo gương mặt thánh mẫu vô hại.

Huyên Huyên uống cạn ly rượu, uống ly này tới ly khác.

Như muốn nuốt cảm xúc buồn bực này xuống bụng.

"Huyên Huyên, cậu đừng uống nữa.

Uống nữa sẽ không tốt đâu."

"Cậu xem, mặt đỏ hết lên rồi.

Mau tới Toilet rửa mặt cho tỉnh đi."

Do uống nhiều rượu, gương mặt trắng nõn của Huyên Huyên hơi nhiễm hồng, thân thể cũng cảm thấy nóng lên từng hồi.

Nghe thấy Ngọc Tuyết Chi nhắc nhở, cô chống tay lên bàn, bước chân mơ hồ chậm rãi đi hướng toilet ở phía sau cánh gà.

"Hừ....thật nhức đầu.. chỉ mới uống ba ly, sao đầu óc choáng váng thế này.

Không lẽ tửu lượng của mình kém như vậy?"

[...] Ký chủ tôi nói cô não ngắn không có sai.

Chính mình bị hạ dược còn uống rất ngon lành.

[...] Lần đầu tôi ký kết phải ký chủ ngu ngốc như cô.

m thanh hệ thống vang lên trong đầu khiến Huyên Huyên như bừng tỉnh đại ngộ ra, cô cắn chặt môi tự mắng mình quá sơ ý.

Đã như vậy, bổn cô nương chịu khổ.

Chứ không bao giờ để cho nữ chủ gặp được Tôn Hoắc Tề, hoặc nhiều hơn nữa, nam nhân của Ngọc Tuyết Chi.

Bổn cô nương cũng muốn.

"Hệ Thống, mi có cách nào kéo 5 tên nam chủ lại gần bổn cô nương được không?"

"Bổn cô nương muốn, lăn lộn một lần cho xong."

[...] Tốt, mặc dù ký chủ có chút ngốc.

Nhưng lại rất siêng năng.

Chuyện cỏn con như vậy cứ giao cho ta làm.

Huyên Huyên "...."

"Mấy chuyện không tiết tháo này, hệ thống chết tiệt này hành động lại rất nhanh.."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 214: Lạc Giữa Bầy Sói (12)


Nhìn thấy Huyên Huyên đi xa, Ngọc Tuyết Chi cười xảo quyệt bấm dãy số.

Áp lên tai nhẹ nhàng nói.

"Tiền đã chuyển đủ, các anh cố gắng chăm sóc đại tiểu thư Hàn Gia giúp tôi...

"Xử lý sạch sẽ, gọn gàng.

Làm cho tốt."

Dứt lời, Ngọc Tuyết Chi cầm túi xách, bước ra khỏi quán Bar Boring.

Híp đôi mắt nhìn đám đàn ông cao to vạm vỡ nơi góc tối.

Ngọc Tuyết Chi không giống Huyên Huyên, cô ta chỉ là con nuôi.

Hơn nữa 15 tuổi đã bị hai tên anh trai kia gượng ép quan hệ tình dục.

Ban đầu là bị ép buộc, nhưng sau này là chính cô ta câu dẫn.

Cô ta ghen tị với những gì Huyên Huyên có được, nam nhân tài giỏi kia phải là của cô ta.

"Huyên Huyên, sai lầm lớn nhất của cô chính là làm bạn tốt với tôi."

"Vì cái gì, rốt cuộc là vì cái gì cô có tất cả.

Đàn ông xoay bên cạnh, gia thế tốt đẹp."

"Hừ!

Sau đêm nay.

Mọi thứ tốt đẹp của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Gia thế, nam nhân... tất cả sẽ rời xa cô, Ha Ha Ha."

Ngọc Tuyết Chi quay ra thì đụng đám bạn, lúc này họ cũng đã ngà ngà say.

Một người trong đó còn có chút tỉnh táo lên tiếng hỏi.

"Tuyết Chi, Hàn Tiểu Thư đâu???"

"À!

Huyên Huyên cô ấy say, nên đã đi về Hàn Gia trước rồi.

Cũng trễ rồi, tôi cũng phải về thôi."

"Bai bai, hẹn dịp khác gặp lại."

Ngọc Tuyết Chi vẫy tay chào, sau đó bước chân ra ngoài.

"Được, bai bai..."

Nhìn nhóm nam nữ vẫy tay tạm biệt lại, sau đó ai nấy đều thẳng đường đi về.

Lúc này Huyên Huyên đang ôm chặt bồn rửa mặt, tay không ngừng khoát nước lên gương mặt đỏ rực của mình.

Toàn thân cô nóng bức, ngứa râm ran khó chịu không thôi...

"Ưm... nóng quá...

ưmm.. nóng.... hết chịu nổi rồi... mấy... mấy tên nam chủ kia..

đã tới chưa...."

[...] Sắp tới rồi, ký chủ cô cố chịu một chút nữa.

Cô nghĩ nam chủ sẽ vào toilet nữ để ăn cô sao?

Huyên Huyên lắc lắc đầu, dùng sức mở đôi mắt đang muốn khép lại, hàm răng cắn chặt môi đỏ ướt át, hơi chau lông mày lại...

"Hừ....

Mi định... bắt bổn cô nương ra ngoài.... với..

ưm... bộ dạng này..?"

[...] Không thì ký chủ có thể làm điều gì khác sao??

"Nóng... ta sắp chịu hết nổi rồi..

Bổn cô nương nhịn... vì nhiệm vụ bất chấp thôi..."

Huyên Huyên cố gắng lê bước chân ra khỏi toilet, thừa lúc này thuốc chưa hoàn toàn ngấm hết.

Phải nhanh chóng tới chỗ mấy tên nam chủ kia.

" Bộp~~ "

Huyên Huyên mới ra khỏi toilet được mấy bước, thì cảm giác như đụng phải lồng ngực của ai đó.

Cô hơi mở mắt ra nhìn.....

Quả thật không phải một người mà là hai tên nam nhân, cực kỳ điển trai.

Hơn nữa dung mạo hai người này giống nhau tới 7 phần.

[...] Đã phát hiện ra nam chủ, Ngọc Tử Dương và Ngọc Vũ Hạo.

Cách ký chủ 50cm.

Huyên Huyên bộp chộp, nhưng lại phải giả vờ như không biết.

Bàn tay sờ loạn lên ngực Ngọc Tử Dương, cổ họng phát ra âm thanh nhu nhược.

"Ưm.. hai người là ai?

Làm ơn nhường... nhường đường... tôi đang rất gấp...."

Trước cửa toilet nữ, hai nam nhân điển trai đang vây hãm một cô gái xinh đẹp.

Nhưng hình ảnh này ở trong quan bar rất nhiều nên không ai quan tâm tới.

Ngọc Tử Dương, nâng cằm Huyên Huyên lên.

Lúc này hai người bọn họ giật mình trước nhan sắc kiều diễm của Huyên Huyên.

Bất ngờ trong đầu hai tên này đồng thời lóe lên một kế hoạch.

"Không cần biết chúng tôi là ai, kể từ bây giờ cô sẽ là bạn gái của chúng tôi."

"Có vẻ như bạn gái của chúng ta đã uống say rồi.

Anh trai, anh giúp em dìu cô ấy tới phòng nghỉ nào."

Ngọc Tử Dương liếc mắt ra hiệu với Ngọc Vũ Hạo.

Hắn nhanh chóng làm theo lời em trai mình.

Ở nhà nếm qua Ngọc Tuyết Chi nhiều cũng ngán, hôm nay thay đổi khẩu vị xem sao?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 215: Lạc Giữa Bầy Sói (13)


Ngọc Tử Dương vươn tay cánh tay ôm thân thể mềm mại nóng hầm hập của Huyên Huyên vào trong lòng ngực, bàn tay to gắt gao ấn đầu cô úp vào trên vai.

Ngọc Vũ Hạo hơi dừng lại, một tay ôm eo Huyên Huyên, tay còn lại lấy điện thoại từ túi ra.

Còn không quên mở miệng giải thích.

" gười đẹp đã có, sao hai chúng ta có thể hưởng thụ một mình?

Phải gọi chiến hữu tới thôi."

"Ah, đúng rồi.

Không phải hôm nay Tôn Gia khai trương quan Bar này sao?

Vẫn nên gọi Tôn Hoắc Tề tới.

"Đám minh tinh kia, sao có thể sánh được nữ nhân này nha."

Ngọc Tử Dương cười cười gian manh, hưởng ứng nhiệt tình theo ý tưởng của anh trai mình.

"Không hổ là em trai, rất đúng ý anh."

Ngọc Vũ Hạo bấm dãy số, gửi tin nhắn đến cho Tôn Hoắc Tề.

Còn đính kèm thêm icon cực kì đáng yêu.

Nội dung tin nhắn như sau.

"Tôn đại thiếu gia, tôi có món quà tặng ngày vui này của anh.

Mau tới phòng, 102.

Đừng uống quá nhiều rượu, hỏng chuyện tốt."

Lúc này thuốc đã hoàn toàn ngấm, Huyên Huyên khao khát được vuốt ve.

Cánh tay ôm eo của hai nam nhân này, càng khiến cô ngứa ngáy không thôi.

Ngọc Tử Dương và Ngọc Vũ Hạo thuận lợi đưa Huyên Huyên vào trong thang máy.

Thần trí cô trở nên mù mịt, đổ gục dán chặt lên cơ thể hai nam nhân kế mình.

" Ting "

Thang máy mở ra, cô được dìu vào trong một căn phòng lớn.

Bày trí căn phòng này cực kỳ xa hoa, sang trọng.

Hơn nữa còn rất rộng, dưới sàn nhà được lót tấm da thú thật.

Hai bên có trưng bày tủ, đủ các loại rượu có tuổi thọ không nhỏ.

Hai người họ đặt Huyên Huyên lên trên chiếc giường cỡ lớn.

"Ưm..

Tôi đang ở đâu.. mau thả tôi ra..

ưm.."

Huyên Huyên khó khăn gằn từng chữ, giọng nói do bị thuốc kích thích.

Trở nên rên rĩ kích thích nhu nhược lạ thường.

" Cạch "

Cánh cửa được mở ra, bước chân chậm rãi tiến vào.

Không ai khác chính là Tôn Hoắc Tề và hai nam nhân khác nữa.

"Ồ Tôn Tổng tới thật đúng giờ.

Không ngờ có mặt cả Tiêu Cao Từ, Hà n đại thiếu gia...."

"Có vẻ bữa tiệc hôm nay sẽ rất thú vị."

Ngọc Vũ Hạo khoái trí mở miệng, Ngọc Tử Dương đứng kê vỗ vỗ tay hưởng ứng.

Ba nam nhân mới vào còn chưa rõ chuyện gì, thì ánh mắt nhìn lên nữ nhân xinh đẹp jiều mị đang nằm trên giường.

Thì lúc này họ đã hoàn toàn hiểu ra chuyện gì rồi.

Tiêu Cao Từ chăm thuốc, đưa lên miệng hút.

Ngồi xuống ghế sofa, mở miệng nói.

"Tôi còn tưởng hai thiếu gia Ngọc Gia tìm có chuyện gì, hóa ra là chơi gái??

Nhìn có vẻ được đấy."

"Thế nào? theo luật cũ sao??"

Hà n tiến lại gần mép giường, ánh mắt dò xét nhìn thân thể trắng nõn, sớm đã ửng hồng của Huyên Huyên.

Hắn không hề hay biết đây là vị hôn thê của mình.

Không thể trách hắn được, do trước kia Huyên Huyên đều trang điểm lòe loẹt.

Trái ngược với hình tượng xinh đẹp câu dẫn người này.

Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt lên bờ vai nhỏ nhắn của cô.

Huyên Huyên rên rĩ thở ra, toàn thân thoải mái run lên khi được vuốt ve.

"Ưmm...

ưm... mau.. thả... tôi.. ra...."

"Hai người hạ thuốc cô ta?"

Hà n nghi hoặc lên tiếng.

"Không có, oan ức cho chúng tôi.

Cô ta đụng phải tôi đã như vậy rồi."

"Thôi mỡ tới miệng quan tâm làm gì, hôm nay là ngày vui của Tôn Tổng.

Để anh ta trước, chúng ta ở ngoài xem."

Dương Tử Ngọc bắt đầu nói với giọng khét tiếng ăn chơi của mình.

Hắn vẫn luôn là người bắt đầu cuộc vui trước, nhưng hôm nay lại nhường cho Tôn Hoắc Tề.

"Tử Dương nói phải, Tôn Tổng anh mở màn đi."

Tiêu Cao Từ lẫn Hà n cũng đồng ý với ý kiến của hai anh em nhà họ Ngọc.

Đã là bạn tốt, dĩ nhiên nữ nhân đẹp cũng phải chia rồi.

"Được, vậy tôi không khách sáo."

Đôi con ngươi đen sâu của hắn liếc nhìn Huyên Huyên như con sói thấy con mồi.

Hắn tiến lại gần, tay khẽ cởi áo vest ra, buông bỏ hai khuy áo đầu.

Để lộ ra lồng ngực rắn chắc, làn da trắng nhưng vẫn toát ra mị lực của nam nhân.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 216: Lạc Giữa Bầy Sói (14)


Bốn tên còn lại ngồi ngoan ngoãn ở ghế sofa, chân vắt chéo tay không quên cầm chén rượu xem Tôn Hoặc Tề hành sự.

Lúc này Tôn Hoắc Tề không hề ôn nhu, hắn nắm lấy cằm nhỏ xinh đẹp của cô, bàn tay không hề giảm nhẹ lực khiến trên da thịt nõn nà hiện lên vài dấu vết đỏ hồng, hành động mãnh liệt.

"Ngô...

ưm...

đau quá..."

Huyên Huyên vô lực hít vào thở ra bằng miệng, mùi hormone nam mạnh mẽ đánh thẳng lên đầu óc cô.

Khiến lý trí Huyên Huyên dần dần bị lu mờ.

Da thịt trắng nõn non mềm của Huyên Huyên, bị thuốc làm ảnh hưởng trở nên hơi phiếm hồng, đôi mắt đen mê mang nổi lên tầng hơi nước ướt át không ngừng trào ra nước.

Khuôn mặt tinh xảo cọ sát lên xuống dán lên bàn tay to lớn của Tôn Hoắc Tề, với mục đích giảm bớt cảm giác khô nóng trong thân thể.

Đôi con ngươi đen của Tôn Hoắc Tề trở nên sắc bén, hắn dùng bàn tay xé rách bộ sườn xám trên người Huyên Huyên ra.

Hai tay mạnh mẽ tách hai đùi trắng của cô ra.

Gác chân cô lên hông cường tráng của hắn.

Quần lót chữ T mỏng lộ ra giữa đùi đã sớm ướt đẫm dâm dịch.

Bàn tay hắn siết xao xoa nắn khắp thân thể, những nơi nhạy cảm của Huyên Huyên.

Hơi thở của cô trở nên dồn dập, khó khăn.

Chính vì vậy hai vú cao ngạo, sớm đã căng trướng nhấp nhô theo nhịp thở phập phồng.

"Ah...

đừng....

đừng... chạm vào tôi... nóng quá..

ưm... nóng....quá... aaaaa" hai mắt cô nhắm lại, miệng rên rĩ do thuốc tác động.

Mái tóc đỏ rực sớm bung xõa, mồ hôi tiết ra ướt đẫm gương mặt.

Lúc này càng toát ra vẻ mị hoặc kích tình.

Tôn Hoặc Tề không chịu đựng được, hắn mạnh bạo cởi bỏ quần lót nhỏ ra.

Để lộ ra tiểu huyệt trắng hồng múp míp, ướt át đang chảy ra mật dịch.

Hắn híp lại đôi mắt lại, đáy mắt nổi lên tia tình dục nồng đậm, bàn tay to lớn ôm chặt eo nhỏ, côn thịt to lớn không lưu tình chút nào mà tàn nhẫn chọc thẳng vào tiểu huyệt.

"Aaaaaaa......

đừng... rút ra.... mau rút ra.... buông tôi ra....

ưm... a... ngô...."

Cảm giác bị vật to lớn tàn nhẫn đâm xuyên, tư vị bị xé rách lại khiến cô thoải mái tới lạ thường.

Huyên Huyên căng mắt nhìn nam nhân trước mắt.

Tên sói đói này không thèm làm bước dạo đầu, mà trực tiếp cắm cô.

Hắn là tên cầm thú.

Huyên Huyên sinh khí, miệng không ngừng mắng 18 đời tổ tông của Tôn Hoắc Tề.

Tiểu huyệt nhỏ hẹp kẹp côn thịt to lớn tới khẩn trương, cảm giác đau đớn không ngừng nhưng bởi vì bị tác dụng của thuốc ảnh hưởng khiến thân thể vô lực, chỉ có thể tùy ý để cho Tôn Hoắc Tề đâm xuyên qua mình.

"Hừ!

Không còn xử nữ mà khít chặt như vậy?

Cô muốn kẹp gãy tôi sao.. mau thả lõng.."

"Tôi sẽ nhẹ nhàng, không làm cô đau đâu...?"

Dứt lời hắn từ từ rút côn thịt ra, chỉ để lại quy đầu to lớn ở trong tiểu huyệt.

Dâm dịch từ từ tiết ra bôi trơn côn thịt gân guốc.

Đôi mắt đen sâu thẳm kinh ngạc nhìn chằm chằm nữ nhân kiều mị trong ngực.

Hắn chơi nữ nhân không ít, nhưng nữ nhân này lại mang tới cho hắn cảm giác sung sướng, hơn nữa tiểu huyệt còn kẹp khẩn trương như vậy.
 
Back
Top Bottom