Khác R.U.G.E - 7 - Ngục Thần - Diablo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400780100-256-k495557.jpg

R.U.G.E - 7 - Ngục Thần - Diablo
Tác giả: KimOanh03101999
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trong ánh hào quang của Liên Bang Địa Cầu, một thiên đường của hòa bình và thịnh vượng, những góc khuất tăm tối vẫn tồn tại, nơi mầm mống của quá khứ tàn bạo âm thầm mục rữa.

Khi một bi kịch tàn nhẫn giáng xuống một cô gái trẻ vô tội tên Hina, nó đã vô tình châm ngòi cho một cơn thịnh nộ ở cấp độ vũ trụ.

"Phần 7: Ngục Thần" là một hành trình đi từ nỗi đau cá nhân đến một cuộc thanh trừng quy mô toàn hành tinh.

Hãy cùng theo chân Thiếu úy Võ Quốc Cường, người lính trẻ mang trong tim một lời thề báo thù, và chứng kiến cách cỗ máy chiến tranh hùng mạnh nhất vũ trụ được khởi động không phải để chinh phạt, mà để "dọn dẹp".

Khi Băng Đảng Tà Thần, những tàn dư của các đế chế cũ, gieo rắc nỗi kinh hoàng, chúng sẽ phải đối mặt với một hình thức công lý còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Một công lý được thực thi bằng máy quét đại não, bằng những màn hành quyết tại trận không một chút do dự, và bằng sức mạnh hủy diệt của các quân đoàn tinh nhuệ nhất.

Đây không phải là một cuộc chiến, đây là một cuộc phẫu thuật xã hội, nơi "khối u" sẽ bị cắt bỏ bằng những phương pháp tàn bạo nhất.

Nhưng "Ngục Thần" không chỉ là một câu chuyện về báo thù.

Song song với "bàn tay sắt" của sự trừng phạt là "trái tim nhân từ" của sự chữa lành.

Giữa tro tàn của cuộc thanh trừng, những câu chuyện tình yêu đầy cảm động đã nảy mầm:

Hina và Cường: Tình yêu thuần khiết vượt qua lằn ranh sinh tử.

Lyra và Mikhail: Hai linh hồn tan vỡ tìm thấy sự bình yên và một mái ấm.

Yui và Hoàng: Sự cân bằng hoàn hảo giữa công lý và lòng



lienbangdiacau​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • R.U.G.E - 7 - Ngục Thần - Diablo
  • DN Conan - Viên Đạn Bạc
  • Choker- Rewrite the world
  • PITA - Lời nguyện trong tro tàn
  • Sumine Gacha-chan
  • R.u.g.e - 7 - Ngục Thần - Diablo
    Chương 1


    Phần 7: Ngục Thần

    Chương 1: Nợ Máu

    Bầu trời trên Địa cầu Havina Mới mang một màu xanh lam sâu thẳm, một màu xanh của sự bình yên đã được mua lại bằng máu và tro tàn.

    Hai mặt trời, một vàng kim và một xanh biếc, cùng nhau chiếu rọi, tắm gội những thành phố vườn thẳng đứng và những cánh đồng lúa mì óng ả trong một thứ ánh sáng ấm áp, dịu hiền.

    Không khí trong lành, mang theo mùi hương của hoa cỏ và đất ẩm sau một cơn mưa đêm.

    Đây là một thế giới đã được chữa lành, một thiên đường, một biểu tượng cho sức mạnh tái sinh của Liên bang Địa cầu.

    Nhưng ngay cả trong những thiên đường hoàn hảo nhất, bóng tối của "Phần Con" vẫn luôn tìm được cách để len lỏi qua những kẽ nứt.

    Tại một khu dân cư nhỏ ở ngoại ô thủ đô Aethel, trong một con hẻm chật hẹp, sự bình yên đó đã bị xé toạc.

    Trước một ngôi nhà gỗ nhỏ, cũ kỹ nhưng sạch sẽ, một gia đình ba người đang run rẩy.

    Hai vợ chồng già, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và nghèo đói, đứng nép vào nhau.

    Che chắn cho họ là một cô gái trẻ, chỉ khoảng mười bảy tuổi.

    Mái tóc đen dài của cô bay nhẹ trong gió, và trong đôi mắt to tròn, dù ngấn lệ, vẫn ánh lên một sự kiên cường không thể lay chuyển.

    Cô là Hina.

    Và đối diện với họ, chặn kín cả con hẻm, là một bức tường của sự tàn bạo.

    Hơn ba mươi tên đàn ông, bặm trợn, cơ thể chi chít những hình xăm rồng phượng, tay lăm lăm những cây gậy sắt và dao găm.

    Chúng là những kẻ đòi nợ thuê, những con kền kền của thế giới ngầm, đến đây để đòi một món nợ chỉ vỏn vẹn ba nghìn đồng Liên bang.

    Một con số nực cười trong một xã hội mà một người bình thường có thể kiếm gấp nhiều lần số đó chỉ trong một tuần.

    Nhưng đối với gia đình Hina, đó là cả một gia tài.

    Giữa hai thế giới đó, là một bóng người duy nhất.

    Anh đứng đó, quay lưng lại với gia đình Hina, đối mặt với ba mươi tên côn đồ.

    Anh không cao lớn, vóc người dong dỏng, nhưng lại toát ra một khí tức của sự vững chãi, một sự tĩnh tại lạnh lùng như một tảng đá giữa dòng nước lũ.

    Anh mặc một bộ quân phục dã chiến màu rằn ri đã sờn cũ, trên vai áo là huy hiệu cấp bậc Thiếu úy, và hai lá cờ hiệu nhỏ được may chồng lên nhau: biểu tượng Giao thức Bóng ma của Quân đoàn 7, và biểu tượng Kỵ sĩ Tử thần của Quân đoàn 9.

    Anh là Võ Quốc Cường.

    "Anh Cường..."

    Hina thì thầm, giọng cô run rẩy.

    Cô đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên, níu lấy vạt áo của anh.

    "Xin anh...

    đừng làm hại họ.

    Em... em sẽ đi làm để trả tiền lãi cho họ.

    Xin anh..."

    Cường chỉ khẽ liếc nhìn cô gái phía sau.

    Ánh mắt anh, vốn đang lạnh như băng, chợt dịu lại trong một khoảnh khắc.

    Anh không trả lời cô.

    Anh chỉ nói, giọng anh trầm và đanh thép, đủ để cả ba mươi tên kia nghe thấy.

    "Anh sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm hại em và bố mẹ em."

    Tên cầm đầu, một gã đàn ông to con với một vết sẹo dài trên mặt, phá lên cười, một tiếng cười khinh bỉ.

    "Ồ?

    Một thằng lính quèn mà cũng đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân à?

    Mày biết bọn tao là ai không?"

    Cường không đáp lại.

    Anh chỉ nhìn chúng, đôi mắt anh nheo lại, và một cơn thịnh nộ lạnh lẽo bắt đầu bùng lên.

    Anh biết luật.

    Anh biết quy tắc.

    Nhưng anh cũng biết rằng, có những lúc, công lý cần phải được thực thi bằng những phương pháp không có trong sách vở.

    "Địt mẹ chúng mày," anh gầm lên, và giọng nói của một người lính đã từng đi qua lửa đạn vang lên, át cả tiếng cười của chúng.

    "Ngon thì vào đây đánh tao!

    Cho vay nặng lãi còn dám kéo bè kéo lũ đến đây đòi nợ thuê!

    Bọn mày thích vô tổ chức vô kỷ luật đúng không?

    Được!

    Vậy thì hôm nay, một là ngày giỗ của tất cả chúng mày!

    Hai là tao với chúng mày cùng chết ở đây!

    Có bao nhiêu thằng nữa, gọi hết ra đây!

    Tao khô máu hết!"

    Lời tuyên chiến đó, trần trụi và không một chút khoan nhượng, đã khiến nụ cười trên mặt những tên côn đồ cứng lại.

    Chúng không ngờ một người lính lại có thể nói chuyện như một tên giang hồ thứ thiệt.

    Sự do dự của chúng chỉ kéo dài một giây.

    Và đó là một giây quá đủ.

    Cường không chờ chúng lên tiếng.

    Anh lao tới.

    Anh không di chuyển như một vị thần.

    Anh di chuyển như một con báo.

    Nhanh, gọn và đầy chết chóc.

    Anh lao vào tên đứng gần nhất, và cây gậy Police Baton bằng thép trong tay anh vung lên, không phải một cú đập, mà là một cú thúc chính xác vào khớp gối của hắn.

    Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, và tên côn đồ gục xuống, gào lên trong đau đớn.

    Không một chút ngần ngại, Cường rút ra một con dao chiến thuật Viper từ bên hông.

    Lưỡi dao sáng loáng lướt qua không khí, và trong một chuyển động mượt mà, anh đã chém đứt gân chân của một tên khác đang định lao tới từ phía sau.

    Và rồi, anh lao vào giữa bầy sói.

    Một cuộc hỗn chiến nổ ra.

    Cường không còn là một người lính.

    Anh là một cơn lốc.

    Cây gậy baton trong tay anh múa lên, tạo thành một vòng tròn phòng thủ, chặn đứng những cây gậy sắt đang giáng xuống.

    Mỗi một cú đỡ, anh lại đáp trả bằng một cú thúc vào mạng sườn, một cú đánh vào thái dương.

    Con dao Viper trong tay còn lại của anh là một tia chớp bạc, liên tục lướt qua, không phải để giết, mà là để vô hiệu hóa, để lại phía sau những vết cắt sâu và những tiếng la hét đau đớn.

    Anh bị đánh trúng.

    Một cây gậy sắt vụt vào bả vai, khiến anh phải lảo đảo.

    Một con dao găm sượt qua cánh tay, để lại một vết rách đỏ ửng.

    Nhưng nỗi đau đó chỉ càng làm cho cơn thịnh nộ trong anh bùng lên.

    Anh gầm lên, và lao vào còn điên cuồng hơn.

    Cuối cùng, sau vài phút ngắn ngủi nhưng dài như cả một thế kỷ, cuộc chiến kết thúc.

    Hơn ba mươi tên côn đồ, giờ đây nằm la liệt trên mặt đất, kẻ thì ôm chân gãy, kẻ thì ôm tay rách, rên rỉ trong đau đớn.

    Tên cầm đầu, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, đã tái mặt.

    Hắn ta ra hiệu, và những tên còn lại, dìu dắt nhau, vội vã tháo chạy khỏi con hẻm như một bầy chó bị đánh đuổi.

    Cường đứng đó, giữa đống hỗn loạn, thở hổn hển.

    Mồ hôi và một chút máu chảy dài trên thái dương.

    Anh đã bị thương nhẹ, nhưng anh đã thắng.

    Anh quay lại, định chạy đến bên Hina để trấn an cô.

    Và rồi, cả thế giới của anh sụp đổ.

    Cô bé không còn đứng đó nữa.

    Cô đang nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo, cách đó vài mét.

    Mái tóc đen dài của cô xõa ra, và bên dưới, một vũng máu đang từ từ lan rộng.

    Trong lúc hỗn chiến, một trong những tên côn đồ, trong cơn hoảng loạn, đã vung cây gậy sắt một cách mù quáng.

    Và Hina, người đã cố gắng lao ra để che chắn cho cha mẹ mình, đã hứng trọn đòn đánh đó.

    "HINA!"

    Một tiếng hét xé lòng, một tiếng hét còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào, vang lên từ người lính trẻ.

    Anh lao tới, quỳ xuống bên cạnh cô.

    Anh run rẩy, đỡ đầu cô lên.

    Máu.

    Rất nhiều máu.

    Đôi mắt cô nhắm nghiền, khuôn mặt tái nhợt.

    Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát quân sự vang lên.

    Đồng đội của anh đã đến.

    Một đội lính của đại đội HL thuộc Quân đoàn 17 nhanh chóng phong tỏa hiện trường.

    Họ sững sờ khi thấy cảnh tượng hỗn chiến và người đồng đội của mình đang quỳ đó, ôm lấy một cô gái đang hấp hối.

    "Trông chừng hiện trường cho tôi!"

    Cường gầm lên, anh không còn là một sĩ quan nữa.

    Anh chỉ là một người đàn ông đang tuyệt vọng.

    Anh bế Hina lên, nhẹ nhàng như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất, và lao ra khỏi con hẻm.

    Xe cấp cứu của Quân đoàn 5 cũng vừa trờ tới.

    Bên trong chiếc xe, không khí căng như dây đàn.

    Các bác sĩ quân y nhanh chóng thực hiện các biện pháp hồi sức tích cực, băng bó vết thương trên đầu cô.

    "Vết thương rất nặng!" một bác sĩ nói.

    "Chấn thương sọ não nghiêm trọng!"

    Cường ngồi đó, bên cạnh chiếc cáng, tay anh nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Hina.

    Anh nghiến chặt răng, những giọt nước mắt bất lực bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bụi đất và máu.

    Anh thề.

    Anh thề rằng anh sẽ tìm ra chúng, dù chúng có trốn đến tận cùng của địa ngục.

    Anh cúi xuống, và hôn lên bàn tay cô.

    Máu và nước mắt của anh hòa vào nhau, nhỏ giọt xuống.

    "Em phải sống," anh thì thầm, một lời cầu nguyện, một lời van xin gửi đến tất cả các vị thần mà anh biết.

    "Phải sống, Hina à.

    Chúng ta... chúng ta còn phải cưới nhau.

    Còn phải sinh con..."

    Chiếc xe cấp cứu hú còi inh ỏi, xé toạc sự bình yên của một thiên đường, lao đi trên con đường, hướng về phía Bệnh viện Trung ương 5 MEDICAL.

    Mang theo một người lính đã tan vỡ trái tim, và một tình yêu đang đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết.
     
    R.u.g.e - 7 - Ngục Thần - Diablo
    Chương 2


    Chương 2: Lời Thì Thầm Trong Hành Lang Trắng

    Tiếng bánh xe cáng cứu thương rít lên một cách chói tai trên nền gạch men trắng bóng của sảnh cấp cứu, âm thanh của nó sắc lẻm như một nhát dao, xé toạc sự tĩnh lặng vô trùng của Bệnh viện Trung ương 5 MEDICAL.

    Bệnh viện này không giống bất kỳ một bệnh viện nào của thế giới cũ.

    Nó là một kỳ quan của kiến trúc sinh học, một tòa nhà khổng lồ có hình dáng như một đóa hoa sen trắng đang hé nở, với những bức tường được làm từ một loại vật liệu có khả năng tự làm sạch và tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ.

    Không khí ở đây không có mùi thuốc khử trùng nồng nặc, mà mang một mùi hương thoang thoảng của thảo dược và sự tinh khiết.

    Đây là một thánh đường của sự chữa lành, một nơi mà cái chết dường như không có chỗ đứng.

    Nhưng hôm nay, một bóng ma của tử thần đã len lỏi vào tận đây.

    Chiếc xe cấp cứu vừa dừng lại, cánh cửa đã bật tung như bị một lực vô hình đẩy ra.

    Một đội ngũ y bác sĩ trong những bộ đồ blouse trắng tinh khôi đã chờ sẵn, khuôn mặt họ không một chút biểu cảm thừa thãi, chỉ có sự tập trung cao độ của những người đã quen với việc chạy đua với tử thần.

    Họ di chuyển với một sự chính xác và hiệu quả của một đội đặc nhiệm, mỗi người biết rõ vai trò của mình.

    "Chấn thương sọ não nghiêm trọng, mất máu nhiều, đồng tử không phản ứng!" người bác sĩ trên xe cấp cứu báo cáo nhanh, giọng anh ta dồn dập nhưng rõ ràng, mỗi từ là một nhát búa gõ vào trái tim đang thắt lại của Cường.

    Họ đẩy chiếc cáng lao đi trên hành lang, nhanh như một mũi tên.

    Và rồi, Hina biến mất sau một cánh cửa màu xanh bạc, trên đó có dòng chữ "PHÒNG PHẪU THUẬT" màu đỏ rực, sáng lên như một vết thương đang rỉ máu.

    Cánh cửa đóng sập lại, một tiếng "két" khô khốc, lạnh lẽo, ngăn cách hai thế giới.

    Một bên là hy vọng mong manh, là cuộc chiến giành giật sự sống của các bác sĩ.

    Một bên là sự bất lực, là một khoảng không trống rỗng và lạnh lẽo của sự chờ đợi.

    Võ Quốc Cường đứng đó, giữa hành lang trắng toát, một màu trắng vô tận, vô trùng đến mức tàn nhẫn.

    Anh như một bóng ma, bộ quân phục dã chiến lấm lem máu và bùn đất của anh là một sự tương phản lạc lõng, một vết mực đen bẩn thỉu trên một trang giấy trắng tinh.

    Anh bất lực nhìn vào cánh cửa vừa đóng lại, cảm giác như chính trái tim mình cũng vừa bị nhốt vào trong đó, bị xé ra bởi những lưỡi dao phẫu thuật vô hình.

    Sức mạnh của một Thiếu úy thực thể, kỹ năng chiến đấu của một người lính được rèn giũa trong cả hai quân đoàn tinh nhuệ nhất, giờ đây đều trở nên vô nghĩa.

    Anh có thể đối mặt với cả một sư đoàn, có thể bẻ cong thực tại ở một mức độ nào đó.

    Nhưng anh không thể ngăn một dòng máu đang chảy.

    Anh không thể hàn gắn lại một linh hồn đang tan vỡ.

    Anh chỉ là một con người, đang đối mặt với một sự mất mát không thể chịu đựng nổi.

    "Thiếu úy?"

    Một giọng nói dịu dàng vang lên, kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng.

    Cường quay lại.

    Một nữ bác sĩ trẻ, trong chiếc áo blouse trắng, tay cầm một bộ dụng cụ sơ cứu, đang đứng đó.

    Cô không nhìn anh bằng ánh mắt của một bác sĩ nhìn bệnh nhân, mà bằng một sự lo lắng, một sự thấu hiểu sâu sắc.

    Và rồi, anh nhận ra cô.

    Mái tóc đen được búi gọn gàng sau gáy, để lộ ra vầng trán cao và thông minh.

    Đôi mắt hiền hậu, giống hệt mẹ.

    Nụ cười buồn, nhưng luôn ẩn chứa một sự ấm áp.

    "Chị...

    Yui?"

    Cường lắp bắp, giọng anh khàn đi, như thể có một tảng đá đang chặn ngang cổ họng.

    Nữ bác sĩ, Võ Thanh Yui, chị gái ruột của anh, mỉm cười một cách buồn bã.

    "Ừ, chị đây."

    Cô bước tới, không nói thêm lời nào, nhẹ nhàng kéo tay đứa em trai đang sững sờ của mình ngồi xuống một hàng ghế chờ bằng kim loại lạnh lẽo.

    "Để chị xem vết thương cho em."

    Cô cẩn thận dùng gạc tẩm cồn lau sạch vết rách trên cánh tay anh.

    Cái lạnh của cồn khiến anh khẽ rùng mình, nhưng anh không cảm thấy đau.

    Nỗi đau thể xác giờ đây quá nhỏ bé so với cơn bão đang gào thét trong lòng anh.

    Yui băng bó vết thương lại một cách thành thạo, những ngón tay của cô di chuyển nhẹ nhàng, chính xác.

    "May mà chỉ là vết thương phần mềm," cô nói khẽ, giọng cố gắng tỏ ra bình thường.

    Nhưng ngay khi sự đụng chạm ấm áp của người thân chạm vào, khi sự quan tâm chân thành đó xuyên qua lớp vỏ bọc cứng rắn của một người lính, bức tường thành kiên cường mà Cường đã cố gắng dựng lên bỗng nhiên sụp đổ.

    Anh gục đầu vào vai chị gái, bờ vai rộng lớn của một người lính giờ đây run lên bần bật.

    Và anh khóc.

    Những tiếng nấc nghẹn ngào, tức tưởi của một người đàn ông đã tan vỡ, vang vọng trong hành lang vắng lặng.

    "Chị ơi... là lỗi của em..." anh nức nở, mỗi từ nói ra là một nhát dao tự cứa vào lòng.

    "Tất cả... là tại em...

    Nếu em đến sớm hơn... nếu em mạnh hơn... nếu em đã không do dự..."

    Anh kể lại toàn bộ câu chuyện, từ món nợ ba nghìn đồng cho đến lời cầu xin của Hina, và cả cuộc hỗn chiến.

    Yui chỉ im lặng lắng nghe, bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve lưng em trai, một cử chỉ an ủi mà cô đã làm từ khi hai người còn là những đứa trẻ, từ những lần anh bị ngã xe đạp, hay những lần anh bị bạn bè trêu chọc.

    Cô là chị, cô luôn ở đó.

    "Không phải lỗi của em, Cường à," cô nói khẽ khi anh đã bình tĩnh lại, khi những tiếng nấc đã vơi đi, chỉ còn lại những hơi thở hổn hển, đứt quãng.

    "Em đã làm tất cả những gì có thể.

    Em đã một mình đối mặt với ba mươi tên.

    Em đã bảo vệ họ.

    Em là một người hùng."

    Cô đẩy nhẹ anh ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của em trai.

    "Bây giờ, em phải mạnh mẽ lên.

    Vì Hina nữa.

    Cô bé cần em.

    Em hiểu không?"

    Yui đứng dậy, và dúi vào tay Cường một hộp sữa dinh dưỡng và một thanh protein.

    "Ăn đi.

    Em đã kiệt sức rồi.

    Chị phải vào xem ca phẫu thuật, xem có giúp được gì không.

    Em cứ ở đây đợi.

    Khi nào xong, chị sẽ ra ngay.

    Có chuyện gì, cứ ra chỗ ban trực bảo họ gọi chị.

    Chị còn phải đi xem các bệnh nhân khác nữa."

    "Cảm ơn chị," Cường thì thầm, giọng anh lạc đi.

    Yui mỉm cười, một nụ cười cố gắng tỏ ra lạc quan.

    Cô xoa đầu em trai một lần cuối, rồi vội vã đi về phía phòng phẫu thuật, khoác lên mình tấm áo choàng của một bác sĩ, giấu đi nỗi lo lắng của một người chị.

    Cường ngồi đó, một mình, giữa hành lang trắng toát.

    Anh nhìn vào thanh protein trong tay.

    Anh bóc nó ra, nhưng không tài nào nuốt nổi.

    Cổ họng anh đắng ngắt.

    Anh chỉ biết ngồi đó, và chờ đợi.

    Thời gian trôi đi, chậm chạp và tàn nhẫn như một sự tra tấn.

    Mỗi một giây, mỗi một phút, là một nhát dao cứa vào lòng anh.

    Cái kim đồng hồ trên tường dường như không nhúc nhích.

    Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ "PHẪU THUẬT" màu đỏ, và nó dường như cũng đang nhìn lại anh, chế giễu sự bất lực của anh.

    Năm tiếng đồng hồ.

    Dài như cả một thế kỷ.

    Cuối cùng, ánh đèn đỏ vụt tắt.

    Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra.

    Một vài y tá đẩy một chiếc giường bệnh ra, và trên đó, là Hina.

    Khuôn mặt cô trắng bệch, đầu quấn băng trắng toát, và vô số những dây dợ, ống truyền chằng chịt.

    Cô được đẩy nhanh về phía phòng chăm sóc tích cực.

    Yui bước ra sau cùng, cô tháo chiếc khẩu trang y tế xuống, khuôn mặt cô có chút mệt mỏi nhưng đã bình tĩnh hơn.

    Cường lao ngay tới, trái tim anh như ngừng đập.

    "Chị!

    Hina... em ấy..."

    Yui đặt tay lên vai em trai, một sự vững chãi.

    "Ca phẫu thuật đã thành công.

    Chúng chị đã lấy được khối máu tụ và giảm áp lực nội sọ.

    Con bé đã qua cơn nguy kịch."

    Cường thở phào nhẹ nhõm, cả người anh như muốn quỵ xuống sàn.

    Anh phải bám vào tường mới có thể đứng vững.

    "Nhưng..."

    Yui nói tiếp, và giọng cô lại chùng xuống, kéo anh trở lại với thực tại phũ phàng.

    "Vết thương quá nặng.

    Cú đánh đã gây tổn thương sâu đến vùng thân não.

    Con bé sẽ hôn mê sâu.

    Ít nhất là trong một tuần.

    Có thể sẽ lâu hơn.

    Trong thời gian đó, em phải ở bên cạnh, chăm sóc và nói chuyện với con bé.

    Đó là cách duy nhất có thể giúp ý thức của con bé quay trở lại."

    Cường gật đầu, không nói nên lời.

    Hôn mê.

    Một từ nghe thật xa lạ, nhưng lại mang một sức nặng của sự vô định.

    Yui nhìn đứa em trai đang gục ngã của mình, rồi lại nhìn về phía cánh cửa phòng chăm sóc tích cực.

    Tội nghiệp con bé, cô nghĩ thầm, một nỗi buồn sâu sắc xâm chiếm lấy cô.

    Tốt bụng, xinh xắn, đáng yêu, mà số phận lại quá nghiệt ngã.

    Hồi bé, nó có khác gì em gái ruột của mình đâu, suốt ngày chạy sang nhà chơi với thằng Cường.

    Hai đứa quấn quýt lấy nhau, còn hứa hẹn sau này lớn lên sẽ cưới nhau nữa chứ...

    Đang chìm trong dòng suy nghĩ, cô thấy hai sĩ quan Quân đoàn 17 đang dìu một đôi vợ chồng già, hốc hác, bước tới.

    "Chúng tôi đã đưa gia đình của nạn nhân đến," một sĩ quan báo cáo.

    Yui nhận ra họ ngay.

    Bố mẹ của Hina.

    Khuôn mặt họ hằn lên một sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng.

    "Cảm ơn hai đồng chí," cô nói.

    "Cứ để họ cho tôi."

    Cường cũng ngẩng lên.

    Anh nhìn thấy hai người già, những người mà chỉ vài giờ trước anh đã thề sẽ bảo vệ.

    Và anh đã thất bại.

    Một làn sóng tội lỗi mới lại ập đến, còn mạnh hơn trước.

    Anh và Yui cùng bước tới, dìu hai người già đang run rẩy ngồi xuống hàng ghế chờ.

    Họ không dám hỏi.

    Họ chỉ nhìn vào cánh cửa phòng bệnh, và cầu nguyện.

    Và thế là, bốn con người, hai gia đình, cùng nhau ngồi đó, trong sự im lặng của hành lang trắng, chia sẻ một nỗi đau chung, và cùng nhau chờ đợi một phép màu, cho đến tận khi màn đêm buông xuống.
     
    R.u.g.e - 7 - Ngục Thần - Diablo
    Chương 3


    Phần 7: Ngục ThầnChương 3: Lời Thú Tội Muộn Màng

    Màn đêm buông xuống, nhưng Bệnh viện Trung ương 5 MEDICAL không bao giờ ngủ.

    Ánh sáng dịu nhẹ từ những bức tường sinh học vẫn tỏa ra, xua tan đi bóng tối, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng bốn con người đang ngồi trước phòng chăm sóc tích cực.

    Chiếc đồng hồ ba chiều trên tường lặng lẽ điểm mười giờ đêm.

    Hành lang, vốn đã vắng vẻ, giờ đây lại càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng "bíp... bíp..."

    đều đặn, đơn điệu của những cỗ máy y tế đang vang vọng từ phía xa, những âm thanh vô cảm đang níu giữ lấy sự sống.

    Cường vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng đá.

    Anh không ăn, không uống.

    Thanh protein và hộp sữa mà Yui đưa cho vẫn còn nằm nguyên vẹn trên chiếc ghế bên cạnh.

    Đôi mắt anh, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và những giọt nước mắt đã cạn khô, dán chặt vào cánh cửa kính mờ của phòng chăm sóc tích cực.

    Qua lớp kính đó, anh chỉ có thể thấy được một bóng hình mờ ảo đang nằm trên giường, được bao bọc bởi một mạng lưới dây dợ và ống truyền chằng chịt.

    Một hình ảnh mong manh đến đau lòng.

    Bên cạnh anh, là một sự im lặng còn nặng nề hơn.

    Bố mẹ của Hina, ông Bưu và bà Yên, ngồi đó, hai bóng người gầy gò, co rúm lại trên hàng ghế kim loại lạnh lẽo.

    Họ không khóc nữa.

    Dường như nước mắt của họ cũng đã cạn khô sau nhiều giờ đồng hồ của sự sợ hãi và tuyệt vọng.

    Họ chỉ ngồi đó, hai đôi bàn tay chai sạn, nhăn nheo đan vào nhau, truyền cho nhau chút hơi ấm cuối cùng.

    Thỉnh thoảng, bà Yên lại run lên, và ông Bưu lại siết chặt lấy tay vợ, một cử chỉ an ủi không lời, một sự che chở của một người đàn ông cũng đang tan vỡ từ bên trong.

    Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng.

    Yui đã quay trở lại.

    Cô không còn mặc chiếc áo blouse trắng.

    Cô đã thay một bộ đồ dân sự đơn giản, nhưng trên người vẫn toát lên vẻ mệt mỏi sau một ca trực dài.

    Cô mang theo một khay đồ ăn nóng hổi, mùi thơm của cháo gà và súp rau củ lan tỏa, một mùi hương của sự sống giữa một nơi đầy rẫy sự mong manh của cái chết.

    "Hai bác, Cường," cô nói khẽ, giọng cô dịu dàng.

    "Mọi người phải ăn một chút gì đó đi.

    Mọi người đã kiệt sức rồi."

    Ông Bưu và bà Yên ngẩng lên, đôi mắt họ vô hồn.

    "Chúng tôi... chúng tôi không nuốt nổi, cô Yui ạ," bà Yên thì thầm, giọng bà lạc đi.

    Yui đặt khay đồ ăn xuống.

    Cô ngồi xuống bên cạnh bà Yên, và nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của bà.

    "Bác gái," cô nói, "cháu hiểu.

    Cháu biết bây giờ khó khăn đến nhường nào.

    Nhưng Hina, con bé cần mọi người.

    Nó cần mọi người phải khỏe mạnh để có thể ở bên cạnh nó khi nó tỉnh lại.

    Xin bác, vì con bé, hãy cố gắng ăn một chút."

    Lời nói của Yui, dịu dàng nhưng đầy sức nặng, dường như đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm bên trong người mẹ đang đau khổ.

    Bà nhìn Yui, rồi lại nhìn vào cánh cửa phòng bệnh.

    Và rồi, bà gật đầu, những giọt nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên những nếp nhăn.

    Yui mỉm cười, một nụ cười buồn.

    Cô đưa cho họ hai bát cháo nóng.

    Cường cũng nhận một bát, dù anh không cảm thấy đói.

    Họ ăn, một cách chậm rãi, khó nhọc, như đang thực hiện một nghĩa vụ.

    Và giữa những tiếng húp cháo sột soạt, bà Yên bắt đầu kể.

    "Tất cả... tất cả là tại chúng tôi," bà nức nở, giọng nói của bà vỡ ra.

    "Nếu chúng tôi không nghèo khổ... nếu chúng tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn... thì con bé đã không phải chịu khổ như thế này."

    Bà kể, một lời thú tội muộn màng, một câu chuyện về một góc khuất của một xã hội tưởng chừng như đã hoàn hảo.

    Bà kể về cuộc sống của họ, hai con người già yếu, không có kỹ năng gì đặc biệt trong một thế giới vận hành bằng công nghệ cao.

    "Chúng tôi đã cố gắng," bà nói.

    "Chồng tôi, ông ấy đi làm lao công cho một tòa nhà văn phòng.

    Nhưng họ nói ông ấy già quá, chậm chạp quá.

    Họ sa thải ông ấy, và thay bằng một con robot dọn dẹp.

    Tôi thì xin đi rửa bát cho một nhà hàng, nhưng người ta cũng chê tôi làm không sạch bằng máy.

    Chúng tôi đi xin việc ở đâu, cũng bị người ta xua đuổi, bị khinh thường.

    Họ nói chúng tôi là gánh nặng của xã hội."

    Mỗi một từ bà nói ra, là một nhát dao cứa vào lòng Cường.

    Anh đã biết gia đình Hina khó khăn.

    Nhưng anh không thể ngờ được, sự khó khăn đó lại đến từ chính sự tàn nhẫn và vô cảm của một xã hội đã quá phụ thuộc vào máy móc.

    "Con bé Hina," bà kể tiếp, và trong giọng nói của bà là một niềm tự hào xen lẫn nỗi đau.

    "Nó thương bố mẹ lắm.

    Nó nghỉ học, dù nó học rất giỏi.

    Nó xin đi làm thêm ở một xưởng may.

    Nhưng người ta cũng chỉ trả cho nó vài đồng bạc lẻ, vì họ nói nó chưa đủ tuổi.

    Ba nghìn đồng đó," bà nghẹn lại, "là tiền thuốc của chồng tôi.

    Ông ấy bị bệnh tim, cần phải có thuốc uống hàng ngày.

    Chúng tôi đã không còn cách nào khác.

    Chúng tôi đã phải vay của chúng.

    Lũ quỷ dữ đó."

    Ông Bưu, người đã im lặng từ đầu đến giờ, cũng không thể kìm nén được nữa.

    Ông gục đầu vào hai bàn tay chai sạn của mình, và khóc nức nở như một đứa trẻ.

    Yui ôm lấy bà Yên.

    Cường thì chỉ biết ngồi đó, nắm chặt tay lại thành nắm đấm, cơn thịnh nộ và sự bất lực lại một lần nữa cuộn trào trong lồng ngực anh.

    Anh là một người lính của Liên bang.

    Anh đã thề sẽ bảo vệ cho sự công bằng, cho những người yếu thế.

    Nhưng ngay tại đây, ngay trên chính hành tinh mà anh đang sống, sự bất công và tàn nhẫn vẫn đang diễn ra, ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng của một thiên đường.

    "Hai bác," Yui nói sau một lúc, giọng cô đầy kiên định.

    "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

    Cháu hứa."

    Cô nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của hai người già.

    "Và hai bác sẽ không còn phải sống như vậy nữa."

    Cô lấy ra một tấm thẻ điện tử từ trong túi.

    "Bệnh viện của chúng cháu đang cần thêm người.

    Những công việc đơn giản như dọn dẹp, chăm sóc cây cối ở đại sảnh.

    Máy móc có thể làm được.

    Nhưng chúng cháu tin rằng, sự chăm sóc của con người vẫn luôn tốt hơn.

    Nếu hai bác không chê, ngày mai, cháu sẽ dẫn hai bác đi gặp trưởng phòng nhân sự.

    Hai bác sẽ có một công việc ổn định, một mức lương xứng đáng, và quan trọng nhất, là một sự tôn trọng."

    Ông Bưu và bà Yên ngẩng lên, họ không thể tin vào tai mình.

    "Cô... cô nói thật chứ?"

    "Cháu không bao giờ nói đùa với những chuyện như thế này," Yui mỉm cười.

    Hai người già lại một lần nữa bật khóc, nhưng lần này, là những giọt nước mắt của lòng biết ơn.

    Họ nắm chặt lấy tay Yui, như đang nắm lấy một chiếc phao cứu sinh.

    Trong khi đó, cánh cửa phòng chăm sóc tích cực mở ra.

    Một bác sĩ bước ra.

    "Ca phẫu thuật đã ổn định.

    Mọi người có thể vào thăm được rồi.

    Nhưng chỉ một lát thôi, và hãy giữ im lặng."

    Cường, Yui và bố mẹ Hina vội vàng đứng dậy, và bước vào.

    Bên trong, căn phòng trắng toát và lạnh lẽo.

    Hina nằm đó, trên chiếc giường bệnh, nhỏ bé và mong manh giữa một mạng lưới máy móc đang kêu bíp bíp đều đặn.

    Khuôn mặt cô trắng bệch, không còn một chút sức sống.

    Cường bước tới, anh run rẩy, đưa tay lên, và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của cô.

    Lạnh ngắt.

    Nửa tiếng sau, Yui và bố mẹ Hina phải rời đi.

    Họ đã quá mệt mỏi.

    Yui đưa hai người già đến một phòng nghỉ tạm thời của bệnh viện.

    Chỉ còn lại một mình Cường.

    Anh không rời đi.

    Anh kéo một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.

    Anh nắm chặt lấy tay Hina, và bắt đầu nói.

    Anh nói, giọng thì thầm, kể lại những câu chuyện của họ, từ những ngày còn là hai đứa trẻ chơi đuổi bắt trong con hẻm nhỏ, cho đến lời hứa sẽ cưới nhau khi lớn lên.

    Anh kể, với một hy vọng mong manh rằng, ở một nơi nào đó sâu thẳm trong cõi vô thức, cô có thể nghe thấy anh.

    Thời gian cứ thế trôi đi.

    Nửa đêm.

    Hành lang đã hoàn toàn vắng lặng.

    Cường gục đầu xuống bên cạnh giường bệnh, mệt mỏi và thiếp đi.

    Và đó là lúc, cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng mở ra.

    Sáu bóng người trong những bộ quân phục đen tuyền bước vào, không một tiếng động.

    Bốn người mặc bộ giáp An Ninh của Quân đoàn 17.

    Và hai người còn lại, họ toát ra một khí tức hoàn toàn khác, một sự tĩnh tại lạnh lẽo của những thực thể đã vượt qua ranh giới của con người.

    Họ là những sĩ quan thực thể của Quân đoàn 9.

    Cường giật mình tỉnh giấc.

    Anh ngay lập tức đứng dậy, vào tư thế phòng thủ.

    "Đừng lo, Thiếu úy," người sĩ quan thực thể có cấp bậc Trung úy lên tiếng, ý niệm của anh ta vang lên, bình tĩnh và không có sự thù địch.

    "Chúng tôi là đồng đội."

    Anh ta tên là Hoàng.

    "Xin lỗi vì đã làm phiền.

    Nhưng chúng tôi cần cậu."

    Anh ta giơ một chiếc túi giấy ra.

    "Đồ ăn chúng tôi mới mua.

    Cậu cầm lấy đi.

    Chúng tôi cần phải tiến hành một cuộc điều tra ngay lập tức, về băng đảng mà cậu đã đối mặt chiều nay.

    Và chúng tôi cần lời khai của cậu."

    Cường nhìn những người lính trước mặt, rồi lại nhìn Hina đang nằm bất động.

    Anh biết, nghĩa vụ đang gọi tên anh.

    Nhưng trái tim anh, vẫn còn đang ở lại đây, trong căn phòng trắng này.
     
    Back
    Top Bottom