Ngôn Tình Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,337,855
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
quyen-ru-ong-chu-tuoi-bam-312993.jpg

Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Tác giả: Khuynh An Noãn Hạ
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Khuynh An Noãn Hạ

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Nếu cách 3 tuổi là cách 1 thế hệ thì Tiêu Yến Thầm cách “yêu nữ” nhà mình tận 4 thế hệ. Đúng thế, anh hơn cô nàng Thẩm Lương Hạ đến 12 tuổi. Sáng nghe gọi chú, chiều nghe gọi chú, thậm chí khi đi xử lý rắc rối cho gái nhỏ cũng phải nói “cháu gái nhà tôi“.

Thật đáng thương!

Trong mắt Thẩm Lương Hạ, Tiêu Yến Thầm 32 tuổi chính là một ông chú

Chú già quá, không thể ăn thịt. Cho nên, cô xin từ chối vì không đủ năng lực.

Thật không ngờ một ngày kia cô lại trở thành món ăn trên bàn của người ta.

Thẩm Lương Hạ: “Chú ơi, không phải mình chỉ đắp chăn tâm sự thôi ạ?”

Ông chú: “Vợ à, nên thay ga trải giường rồi!”​
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 1: 1: Người Đời Ai Chả Yêu Tiền 1


Thật là buồn cười.Nếu không được tận mắt chứng kiến, chắc chắn Lương Hạ sẽ không tin những gì diễn ra trước mắt mình là sự thật, cũng sẽ không tin có ngày mình lại làm ra một chuyện ngu xuẩn nhường này.Tại một ngôi biệt thự rộng thênh thang nằm trên đỉnh núi, dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy trong đại sảnh rộng rãi sáng sủa, hàng chục quý cô trẻ trung xinh đẹp, cử chỉ tao nhã, trang phục thướt tha đứng rải rác, tay nâng ly rượu, nhìn qua như đang chuyện trò vui vẻ nhưng thật ra là đang thăm dò lẫn nhau.Nhưng đến tận bây giờ, chủ nhân chân chính của buổi tiệc vẫn chưa lộ diện, chỉ có mấy người phục vụ khéo léo nở nụ cười, đi qua đi lại giữa các quý cô kia.Đây là một bữa tiệc xem mắt quy mô lớn, có điều toàn bộ bọn họ đều đang bị một người nhìn.Người đó là Tiêu Yến Thầm, nhà sáng lập duy nhất của một để chế kinh doanh đồ sộ, một nhân vật huyền thoại.Thật buồn cười, một ông chú già đã ba mươi hai tuổi mà còn khiến các thiên kim xinh đẹp và nổi tiếng, lớp trước lớp sau nối đuôi nhau đổ xô vào.Nguyên nhân xét ra chỉ có một, đó là người đàn ông này rất giàu.Người đời ai chà yêu tiền, chẳng có ai là ngoại lệ.Những kẻ tỏ ra kiêu ngạo và thanh cao chẳng qua là đang đợi người trả giá cao hơn mà thôi.Xưa nay Lương Hạ luôn tôn trọng hiện thực, cô chưa bao giờ cho rằng yêu tiền là khuyết điểm.Tựa như hôm nay chẳng hạn, nếu không phải vì sợi dây chuyền pha lê mà cô ao ưóc đã lâu, cô sẽ không mạo danh người khác xuất hiện tại nơi này.Thật là nhàm chán, đã thế còn phải tiếp nhận sự soi mói từ bốn phương tám hướng.Tuy các quý cô này đến từ nhiều thành phố khác nhau, nhưng vẫn có người biết tường tận thân phận của cô.Chẳng hạn như Nam Viên, thiên kim của Tập đoàn Nam thị, từ nãy đến giờ đã giả vờ lơ đãng nhìn cô tới bảy lần, cùng với mấy cô con gái nhà giàu đứng cạnh cô ta, đều là mấy người thường ngày hay qua lại với Thẩm Nhuy, đương nhiên là biết rõ thân phận của cô như lòng bàn tay.Rõ ràng, bọn họ đang thắc mắc tại sao cô lại xuất hiện tại một nơi chỉ dành cho các thiên kim chính thống như thế này, chẳng qua lễ nghi và thân phận không cho phép bọn họ thăm dò nguyên nhân dù lòng đầy nghi vấn, mà họ cũng không thật sự dám tới thăm dò chân tướng, kẻo có gì thất lê làm ảnh hưởng đến hình tượng của bản thân, hoặc nói đúng hơn là ảnh hưởng đến cảm nhận của ông hoàng đế chế kia dành cho mình.Lương Hạ rất thích mấy quy tắc lễ nghi này, nhờ vậy mà cô bớt được bao nhiêu là phiền toái.Tuy vậy, vẫn có người không biết điều sấn sổ tìm đến chỗ cô.

Người này là Thị Minh Nghiên, hoa khôi trường các cô.Ái chà...!Đối phương không có ý tốt, cô phải cẩn thận mới được.Thẩm Nhuy từng nói chị ta không muốn được chọn, nhưng cũng không muốn danh tiếng của mình bị bôi nhọ.

Nói cách khác, cô không được quyền thích làm gì thì làm.Thẩm Lương Hạ lười nhác ngồi tựa vào bộ sofa da màu trắng, hai chân bắt chéo, làn váy đỏ dập dờn tôn lên đường cong quyến rũ, để lộ đôi chân dài trắng mịn mỹ miều.

Khóe môi cô cong cong, trong mắt ánh lên những gợn sóng lăn tăn, cô đã sẵn sàng nghênh chiến.Thấy dáng vẻ này của cô, Thị Minh Nghiên nheo mắt đầy căm hận.

Cứ nghĩ đến việc Thẩm Lương Hạ cũng có mặt tại đây giống mình, cô ta lại có cảm giác lòng kiêu ngạo của mình bị sỉ nhục nặng nề, quả thật không thể chịu được.Ở trường tên hai người thường bị nhắc đến cùng nhau, điều này đã khiến cô ta khó chịu lắm rồi, bây giờ còn gặp phải Thẩm Lương Hạ tại một nơi như thế này, thật mất hết cả hứng.Thị Minh Nghiên đi tới, cúi đầu nhìn Thẩm Lương Hạ đang ngồi trên sofa với vẻ khinh khinh rồi hỏi một cách sỗ sàng: "Thẩm Lương Hạ, sao cô lại có mặt ở đây?"Rốt cuộc thì cô ta vẫn còn chút đầu óc, biết mình không thể lớn tiếng ở nơi này nên cố gắng nói thật khẽ, nhưng khí thế hùng hùng hổ hổ không hề giảm sút mảy may, như thế có thù sâu như biển với cô gái ngồi trước mặt.Thị Minh Nghiên nào biết rằng bộ dạng mình lúc này đã bị người ta để ý.

Trong thư phòng trên tầng ba, một người đàn ông có đôi mắt đào hoa đang hào hứng dán mắt vào màn hình giám sát, quan sát tình huống diễn ra trong sảnh, đồng thời cười nói với người đàn ông đứng bên cạnh mình: "Nhàm chán lâu quá rồi, cuối cùng cũng có chuyện hay ho để xem." Thật ra, từ lúc cô gái váy đỏ bước vào đại sảnh, anh chưa từng rời mắt khỏi cô dù chỉ một giây.Người đàn ông bên cạnh từ chối cho ý kiến.

Gương mặt với đường nét sắc sảo của anh phản chiếu trên màn hình máy tính.

Anh ngắm nhìn bóng dáng mặc váy đỏ nổi bật giữa khung hình, váy đỏ da trắng, quả thật vô cùng xinh đęp.

Người đàn ông đưa ra kết luận: "Quá nông nổi."Người đàn ông có đội mắt hoa đào mỉm cuời: "Một nét đẹp rực lửa."Lương Hạ nhìn Thị Minh Nghiên, bờ môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cất giọng trầm bổng: "Sao tôi lại không thể có mặt ở đây?"Giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ của cô đã chọc giận vị thiên kim kiêu căng này.

Vốn đã có hiềm khích từ trước, lửa giận lập túc dâng trào trong lòng Thị Minh Nghiên, cô ta hằn học gằn giọng: "Cô có biết mình là ai và đây là đâu không?"Tiêu Yến Thầm mới gần ba mươi hai tuổi mà đã lũng đoạn lĩnh vực kinh doanh hàng điện tử, tại khắp các tỉnh thành lớn trên toàn quốc, sở hữu một gia tài không lồ, như thế đã đủ để anh trở thành con rể trong mơ của giới thượng lưu chứ chưa cần xét đến ngoại hình.

Không riêng gì các con nhà tài phiệt, bữa tiệc này còn có sự góp mặt của không ít thiên kim thuộc các gia tộc trong giới chính trị.Thẩm Lương Hạ cô đương nhiên không có tư cách xuất hiện ở đây.Sự hiện diện của cô không chỉ xúc phạm Thị Minh Nghiên mà còn xúc phạm tất cả những ai đang có mặt ở đây.Lương Hạ nhấp một hớp vang đỏ trong ly, nhẹ nhàng l**m mấy giọt rượu vương trên khóe môi rồi phá lên cười ha hả: "Đúng vậy đấy, tôi cũng đang thắc mắc nè, cô nói xem, chỗ mà người như tôi còn có thể chường mặt ra thì có sao đám thiên kim danh giá các người cũng có mặt chứ? Chao ôi, làm vậy khác nào sỉ nhục các người, đúng không nào?"Giọng cô điệu đà ỏn ẻn, nghe thật chối tai.

Thị Minh Nghiên không chịu được nữa, lửa giận như sắp xé toang lồng ngực, khiến cô ta chỉ muốn xé rách cái miệng đáo để của cô gái trước mặt.Cô ta đang định sấn tới thì bị ai đó níu tay lại: "A Nghiên, các em đang nói chuyện gì mà rôm rả thế?"Là Nam Viên.Thấy Nam Viên, sắc mặt Thị Minh Nghiên Cập tức thay đổi, từ phẫn nộ biến thành ấm ức: *"Chị Nam Viên, chị nhìn cô ta kìa.."Nam Viên mỉm cười nhã nhặn, dập tắt cuộc cãi vã trước mắt trong êm thấm.

Cô ta nhìn quanh rồi nói: “Hai người bọn em muốn trốn ở đâu để khỏi bị làm phiền à, nghĩ hay quá đó, nào, vào trong kia đi.

Mấy người A Nam, A Nguyễn cũng có mặt, chúng ta đến đó hàn huyên một lát.”Dứt lời, cô ta quay qua Lương Hạ, nụ cười vẫn nhã nhặn, nói với âm lượng bình thường: “Cùng đi nhé?”.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 2: 2: Người Đời Ai Chả Yêu Tiền 2


Lương Hạ nhếch môi, nở nụ cười tương tự: "Nhìn chị ra vẻ đoan trang mà tôi thấy mệt thay cho chị đấy.

Thôi tôi không qua đó đâu, tôi sợ ngồi chung với các người lâu quá sẽ bị khó tiêu."Mặt Nam Viên biến sắc, cô ta sợ nhất là là miệng mồm không có chừng mực của Lương Hạ, cái gì cũng nói cho được.

Cô ta chẳng buồn nói mấy câu lấp l**m cho qua chuyện nữa mà vội vàng kéo Thị Minh Nghiên đi ngay, mặc cho Thị Minh Nghiên còn đang hậm hực.Lương Hạ chớp mắt, thì thầm với chính mình: "Cheers!" Tiếc là ly rượu của Thi hoa khôi không tạt về phía mình, không thì mình đã có cớ đi khỏi đây rồi, bây giờ biết làm thế nào đây? Chẳng lẽ cứ ngồi mãi ở đây như một con ngốc.Người đàn ông có đôi mắt hoa đào cũng đồng thanh nói "cheers" với người trong màn hình, sau đó uống cạn ly vang đỏ.Người đàn ông bên cạnh khế cau mày, một lần nữa lên tiếng nhận xét: "Yêu nữ!"Cách nói năng, cử chi, hành vi dù có thanh nhã đấy nhưng lại càn rỡ quá mức, người như vậy hoàn toàn không phải hình mẫu anh muốn lựa chọn.Người đàn ông mắt hoa đào không đồng ý với quan điểm của anh: "Vậy mới tốt chứ, mấy cô nàng kia toàn những người miệng nam mô bụng bồ dao gằm, nghìn người như một, trông mà chán ngấy, người đẹp rực của như cô em kia mói thú vị.

Tất nhiên, Tiêu Yến Thầm à, ông thích phụ nữ dịu dàng hiền thục thì tôi cũng không cản.

Như vậy vừa hay, để cô em rực lửa đó cho tôi, tối nay tôi sẽ có việc để làm."Tiêu Yến Thầm chau mày, rõ ràng bắt đầu mất kiên nhẫn: "Tùy ông."Lương Ngọc là bạn anh, người này có tật có mới nới cũ, xem cuộc đời như một trò chơi, anh đã quen với những tình huống thế này rồi.

Tiêu Yến Thầm không ngăn cản, hơn nữa đó chỉ là một cô gái tham gia tiệc xem mắt của anh, vốn chẳng có quan hệ gì, đương nhiên là tuỳ Lương Ngọc thích làm gì thì làm.Nhận được sự đồng ý của Tiêu Yến Thầm, Lương Ngọc đứng dậy chỉnh trang phục: "Cũng muộn rồi đấy, ông làm chủ nhà mà còn không chịu xuất hiện thì dù ông có là Tiêu Yến Thầm đi nữa, các cô thiên kim kia cũng sẽ không nể mặt ông đâu."Lương Ngọc đứng trước gương chỉnh lại cà vạt, không kìm được càu nhàu: "Tôi nghĩ mãi không hiểu nổi ông nữa, muốn kết hôn thì nghiêm túc tìm một người là được, sao lại làm như đấu thầu thế kia, tôi không biết ông định tìm người phù hợp kiểu gì trong buổi tiệc hôm nay luôn ấy.""Tiết kiệm thời gian và công sức, đỡ rắc rối!" Người đàn ông phía sau nói ngắn gọn mà súc tích.Lương Ngọc trợn mắt: "Chuyện này thật chả ra sao, khoan nói mấy cô thiên kim chính hiệu có chịu đến dự hay không, cho dù có đến đi chăng nữa thì chủ yếu cũng là vì tiền của ông thôi chứ nào có tình ý gì, ông không thấy làm vậy quá qua loa à?""Càng tốt, đơn giản rõ ràng, khỏi mất công suy nghĩ."Hai người kẻ trước người sau đi xuống tầng dưới, một người mặt mày lạnh nhạt, người kia thận trọng hỏi dò:"Đừng trách tôi nói trúng tim đen ông, suy cho cùng ông vẫn con canh cánh trong lòng chuyện quá khứ nên mới e dè trong chuyện tình cảm, không dám mạo hiểm.""Không phải!""Ông thế này là chim sợ cành công, thử ngẫm lại xem rốt cuộc tình yêu có đáng để ta phải thận trọng đối đãi hay không đi.

Đã sinh ra trên đời, dù gì cũng nên yêu một lần cho ra trò, chứ không nên rúc trong vỏ ốc không dám ló mặt ra ngoài.

Ông đã bao giờ nghĩ kết hôn và chung sống với một người phụ nữ mình không yêu sẽ như thế nào chưa?"Tiêu Yến Thầm hơi khựng lại, sắc mặt phức tạp.Yêu cho ra trò, anh còn yêu được ư?Khi chưa xuất hiện, hai chữ "tình yêu" thật lung linh biết bao, nhưng đến rồi mới biết tình yêu đáng sợ nhường nào, không phải ai cũng có thể có được.Một thứ hão huyền như hoa trong gương, như trăng đáy nước, vừa phải lo nghĩ nhiều, lại vừa mất công và mất thời gian, có sao anh phải cân nhắc làm gì?Lúc hai người họ xuất hiện trước mắt mọi người, ai nấy lập tức chú ý.

Tiêu Yến Thầm có vóc người khôi ngô, mặt mày tuấn tú nhưng sắc mặt quá đỗi lạnh lùng, tạo cảm giác khó tiếp cận, khiến người ta không dám lại gần.

Hơn nữa, anh đứng trên đỉnh cao đã lâu, khí thế đặc biệt uy nghi.Lương Ngọc trông cũng điền trai và quý phái nhưng đi bên cạnh Tiêu Yến Thầm thì chỉ có thể làm nền.Thẩm Lương Hạ đánh giá chủ nhân buổi tiệc qua ly rượu vang đỏ, cô không khỏi giật mình, chẳng trách buổi tiệc lại có quy mô hoành tráng thế này.

Dù anh chỉ là một ông chú già ba mươi hai tuổi, nhưng ngoại hình có thể nói là thượng đẳng.Gương mặt đẹp như tranh vẽ, đường nét sắc sảo, mắt phượng mày kiếm, sống mũi cao và thẳng, có điều môi hơi mỏng, xem ra không phải người nặng tình.Cô đang mải ngắm nghía, bỗng dưng bắt gặp đôi mắt lạnh băng, sâu thẳm.

Cô rùng mình, vội vàng dời mắt đi..
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 3: 3: Ngã Nhào Vào Lòng 1


Thẩm Lương Hạ lơ đãng nhìn quanh mới phát hiện, ra là ai nấy đã đứng dậy cả rời, chỉ còn mỗi mình cô là đang ngồi.Chẳng trách, hóa ra là do mình lề mề, không xem hoàng đế ra gì.Thẩm Lương Hạ khẽ nhếch môi, thong thả đứng dậy, cầm theo ly rượu hòa mình vào đám đông để né tránh ánh mắt kia.Tiêu Yến Thầm bước lên sân khấu phát biểu: "Cảm ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc hôm nay, mong rằng mọi người sẽ có những giây phút vui vẻ."Lương Ngọc: "..." Nhìn bạn mình nói lời hoan nghênh bằng sắc mặt lạnh như tiền, anh cảm thấy thật xốn mắt.Các quý cô: "..." Anh có cần tích chữ như vàng vậy không? Chí ít cũng nên nói thêm đôi câu để người ta còn chuẩn bị vỗ tay chứ.Không biết là ai đi đầu, cuối cùng vấn có người nhớ phải vỗ tay.Thẩm Lương Hạ nhìn vườn cải thìa đang chờ được lợn xơi tái, lại nhìn con lợn kia - à không, người đàn ông đẳng cấp cỡ đó không thể nào là lợn được, chí ít cũng phải là Thiên Bồng Nguyên Soái*".(*) Trư Bát Giới.Thiên Bồng Nguyên Soái bước xuống sân khấu, đám đông bắt đầu xúm xít xung quanh anh.

Một khi đã có mục đích rõ ràng, tất nhiên các thiên kim đang có mặt ở đây sẽ có cách bắt chuyện với anh một cách tư nhiên mà lại không có vẻ quá vồn vã.Trước tình huống này, sắc mặt anh nghiêm nghị, trông cứ như đang đàm phán chuyện làm ăn.

Anh đang định lên tiếng nói chuyện thì thình lình bị người ta đâm sầm vào trong lòng.Bỗng dưng có người ngã nhào vào lòng, hai người va vào nhau bằng tư thế cực kỳ thân mật.Rượu vang đỏ bắn tung tóe vào quần áo của cả hai.

Sắc mặt Tiêu Yến Thầm vẫn bình tĩnh, có điều thái độ lạnh lùng hơn hẳn.

Anh nhìn chằm chằm cô gái trong lòng mình.Tuy Tiêu Yến Thầm vẫn lặng thinh nhưng thái độ của anh cho thấy anh rất xem thường phương thức tiếp cận kiểu này.Nhưng chỉ tích tắc sau, ánh mắt anh chọt khựng lại.Bộ váy đỏ hở vai để lộ xương quai xanh lấp ló, cần cổ thon thả trắng ngần, đôi môi hồng phớt như cánh hoa khẽ nhếch, đôi mắt đẹp long lanh như nước, khóe mắt ửng đó, đôi mày lá liễu cong vút.

Khi cô chớp mắt, nốt ruồi son nơi đuôi mắt biến thành một đường cong nhỏ xíu tuyệt đẹp, mày ngài khẽ chau, tạo thành một nếp nhăn mờ mờ giữa đôi mày.Đâu chỉ là xinh đẹp rực lửa.Anh đưa tay đỡ lấy vai cô, đang định mở miệng thì mỹ nhân trong lòng đã bị người khác tách ra.Con gái của Tập đoàn Nam thì lúc nào cũng tò ra nhã nhặn và quý phái: "Em phải cẩn thận chứ, cứ hấp tấp bộp chộp thế kia, để người khác phải lo lắng."Cô ta ấn nhẹ lên mũi cô gái, tuy là trách cứ nhưng có vẻ rất thân thiết: "Em thật là."Nói rồi, cô ta quay sang Tiêu Yến Thầm, lịch sự xin lỗi thay cô gái: "Xin lỗi anh Tiêu, cô bé này lúc nào cũng bộp chộp thế đấy, mong anh bỏ qua."Đôi tay chợt trống rỗng làm Tiêu Yến Thầm thấy hơi mất mát, anh điềm tĩnh nói "Không sao", nhưng ánh mắt lại mải nhìn theo cô gái đang nhướng mày cười nhạo cách đó vài bước.Ngực áo cô đã ướt đấm, tại một nơi trang trọng thể này đã có thể xem như thất lễ.

Không ít người ghé mắt nhìn cô.Tiêu Yến Thầm không biết mình đang nghĩ gì mà lại buột miệng: "Quý cô này, để tôi cho người đưa cô đi thay trang phục."Chất giọng trầm thấp của anh vang lên bên tai cô.Cô cười nhạt, vẻ mặt coi thường: "Không cần đâu."Cô quay người lại, hết nhìn Thị Minh Nghiên lại nhìn Nam Viên, mãi đến khi hoa khôi Thi sắp nổi khùng mới dời mắt.

Cô cau mày đăm chiêu, sắc mặt lộ vẻ khinh thường, sau đó quay lưng bỏ đi, chẳng buồn để ý đến ai.Làn váy dập dờn quanh đôi chân dài trắng nõn, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như cành liễu, dáng điệu thướt tha.Đây là lần đầu trong đời Tiêu Yến Thầm ngỏ ý giúp đỡ người khác, vậy mà lại bị người ta từ chối.Lương Ngọc ngứa ngáy trong lòng, vội chen ra.

Cậu Cả Lương vốn giỏi nằm bắt cơ hội, bây giờ là thời cơ tuyệt vời để lấy lòng người đẹp, nào có thể bỏ lỡ.Lương Ngọc hối hả rảo bước ra khỏi cửa, chẳng mấy chốc đã đi mất hút.Tiêu Yến Thầm mân mê ngón tay, ánh mắt tối lại.Người chướng mắt đã đi rồi, Nam Viên tranh thủ co hội cười nói: "Cô bé này xưa nay đều thế cả, mong anh đừng để bụng."Dù mở miệng xin lỗi nhưng cô ta không hề nhắc đến tên của cô gái kia, thoạt trông có vẻ thân thiết đấy, nhưng thực chất lại không phải thế.

Nếu trước đó không thấy được cảnh tượng trong camera theo dõi, chắc chắn Tiêu Yến Thầm sẽ cho rằng hai người họ là bạn bè thân thiết.

Nếu lúc rời đi cô gái kia không mang theo ánh mắt khinh thường đầy ẩn ý, anh cũng sẽ cho rằng cô ấy cố tình bày trò ngã nhào vào lòng anh.Nhưng còn bây giờ..Tiêu Yến Thầm lạnh nhạt liếc Nam Viên, sau đó nhìn xoáy vào Thị Minh Nghiện đang đứng phía sau.Anh không nói gì nhưng lại khiến hai người họ cảm thấy căng thẳng.Thị Minh Nghiên lặng lẽ lùi lại vài bước, lẫn vào giữa đám đông.Nam Viên cố chịu đựng sức ép nặng nề từ Tiêu Yến Thầm, gắng gượng mỉm cười.Tiêu Yến Thầm nhíu mày, dường như đang nghiền ngâm điều gì, ánh mắt khinh thường, hệt như Lương Hạ lúc nãy.Các quý cô dự tiệc đều là người khôn khéo, ai cũng hiểu ngay Lương Hạ vừa bị Nam Viên và Thị Minh Nghiên chơi một vố.Chẳng trách Nam Viên lại ra mặt nói đỡ cho Lương Hạ.

Ai cũng nhìn hai người họ bằng ánh mắt đầy phức tạp.Tiêu Yến Thầm không để ý đến hai người kia nữa mà lập tức quay qua hàn huyên với người khác.Anh là chủ nhân buổi tiệc, dù có đứng yên một chỗ chẳng nói chẳng rằng thì các quý cô khéo nói cũng có thể khiếnbầu không khí được rôm rả.Dù được người đẹp vờn quanh, nhân vật nam chính vẫn bồn chồn không yên, cứ mải nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết Lương Ngọc có đuổi kịp người ta không.Lương Ngọc chân dài, sải bước nhanh, Thẩm Lương Hạ vừa đi đến cổng đã bị bắt kịp.Người đàn ông này có ngoại hình tuấn tú, đôi mắt hoa đào ngả ngớn, khả năng bắt chuyện tài tình, đến khi Thẩm Lương Hạ hoàn hồn thì đã được anh khoác cho một chiếc áo vest nam.Giữa làn gió đêm mơn man, hương nước hoa thoang thoảng trên chiếc áo khiến người ta thấy thật dễ chịu.Thẩm Lương Hạ chớp mắt, nói lời cảm ơn.

Cô không có tâm trạng so chiêu với anh.Nhìn qua cũng biết người đàn ông này không dễ bị dắt mũi, khéo trêu vào một người có cấp bậc cao như anh lại thiết thân.

Xe nhà họ Thẩm đang đợi sẵn, Thẩm Lương Hạ nói cảm ơn rồi quay qua mở cửa xe.Thịt cáo quá tanh, cô ăn không nổi.Lương Ngọc chưa chịu bỏ cuộc, có trời mới biết ban nãy anh đã hối hận xiết bao vì không chắn trước mặt Tiêu Yến Thầm để được người đẹp sà vào lòng.

Dáng vẻ cau mày ngẩng đầu dưới ánh đèn lúc nãy của cô yêu nữ này, quả là khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.Anh muốn tự mình trải nghiệm cảnh tượng ấy, đương nhiên không thể dễ dàng bỏ cuộc được.Lương Ngọc lại đuổi theo, nhưng mới vừa nói "Anh là Lương Ngọc" thì chiếc Limousine màu đen đã lăn bánh.Cáo già Lương tiếp cận người đẹp thất bại, bị cho ngửi khói, chỉ kịp nhớ biển số xe.Cáo già Lương thua trận, thất thểu quay về sảnh tiệc, cảm thấy chẳng còn hứng thú gì.Anh nhìn quanh quẩn, toàn là các quý cô đoan trang dịu dàng, hoàn toàn không phải gu của anh.

Anh đứng từ xa giơ tay chào Tiêu Yến Thầm rồi bỏ lên tầngThấy Lương Ngọc nhanh chóng quay về, không hiểu sao Tiêu Yến Thầm chợt thấy nhẹ nhõm.Chiếc Limousine không chạy thẳng về nhà họ Thẩm mà đến một câu lạc bộ cao cấp..
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 4: 4: Ngã Nhào Vào Lòng 2


Thẩm Lương Hạ không xuống xe.

Viên trợ lý lái xe đã goi điện thoại cho Thẩm Nhuy để báo cáo với chị ta tình hình tối nay.Thẩm Lương Hạ tựa vào cửa số xe, đọi thiên kim chân chính của nhà họ Thẩm xuất hiện.

Đập vào mắt cô là ánh đèn rực rỡ, người qua kẻ lại tấp nập, tương phản với vẻ cô đơn vắng lặng của cô.Thẩm Lương Hạ đang định cảm thán về nỗi buồn bất chợt của bản thân, Thẩm Nhuy đã ra khỏi câu lạc bộ.Viên trợ ý ngồi ghế trước vội xuống xe để mở của cho cô chủ.Thấy Thẩm Lương Hạ, Thẩm Nhuy tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

Ánh đèn sáng rực xung quanh làm nổi bật gương mặt tái nhợt của chị ta, trông sắc bén hơn hẳn ngày thường."Rốt cuộc em vấn gây chuyện à?" "Chuyện này không trách tôi được." Thẩm Lương Hạ thanh minh, sợi dây chuyền kia vẫn chưa thuộc về cô, không thể để công sức cả buổi tối đổ sông đổ bể được."Chị em tốt Nam Viêm của chị cố tình hãm hại tôi, lấy tôi làm cớ để tiếp cận người ta nên mới ra nông nỗi này, không thì tôi đã an phận đợi đến lúc buổi tiệc kết thúc rồi."Thẩm Nhuy nhíu mày, dường như đang phân tích tính thật giả trong lời cô nói.Bị chị ta soi mói, Thẩm Lương Hạ bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng cũng chẳng buồn tranh luận tiếp mà chỉ bình thản nhìn khung cảnh ven đường đang lướt qua ô cửa."Công việc không được hoàn thành, trách nhiệm lại ở em, chị buộc phải giảm bớt thù lao."Thẩm Lương Hạ biết thế nào chị ta cũng dùng chiêu này, để lần sau còn có thể tiếp tục lấy sợi dây chuyền kia làm mồi dụ cô.Cô cười lạnh, quyết định không cãi nhau với chị ta: "Tùy chị thôi, có điều cũng nên cân nhắc xem lần sau chúng ta có còn hợp tác nữa không."Thẩm Nhuy đưa ra một con số: "Lát nữa sẽ chuyển khoản cho em."Thẩm Lương Hạ thấy cũng họp lí, vả lại nhiệm vụ tối nay cũng không quá vất vả nên không kì kèo gì thêm."Đưa tôi về trường đi, tôi đỡ phải tốn tiền gọi xe.""Em không về nhà à?" Đến giờ Thẩm Nhuy mới chủ ý thấy Thẩm Lương Hạ đang khoác một chiếc áo vest nam.Chị ta chau mày: "Em cũng là con gái nhà họ Thẩm, ăn nói, cư xử phải có chừng mực, đừng lầm nhà họ Thẩm mất mặt."Lương Hạ nhìn chị ta bằng ánh mắt lạnh băng.Thẩm Nhuy nhìn thẳng vào cô một láy, cuối cùng vẫn phải quay đầu đi, bảo trợ lý lái xe đến Đại học A.Xe đỗ lại trước cổng Đại học A, Thẩm Lương Hạ ngẫm nghĩ chốc lát, quyết định dặn dò Lần nữa: "Nhớ chuyển khoản đấy nhé." Nói xong, cô mới xuống xe.Chiếc xe lao vút đi, tình trạng của Thẩm Lương Hạ gần giống như lúc Lương Ngọc bị cho ngửi khói ban nãy.Cô hít một hơi thật sâu rồi đi vào trong, vừa lúc gặp được vài sinh viên nữ cũng đi chơi đêm về.

Nhìn cách ăn mặc của cô, lại liên tưởng đến cảnh cô vừa bước xuống từ một chiếc ô tô cao cấp cùng với lời cô vừa nói, cả đám bèn châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao.Thẩm Lương Hạ đi ngang qua bọn họ, khua gót giày lộc cộc, tốt bụng nhắc nhở: “Muốn nói xấu tôi thì tốt nhất là nên nói sau lưng, chứ nói trước mặt thế này, ngộ nhỡ tôi bực mình trả đũa thì chịu thiệt là mấy người đó."Cả đám cứng họng, mặt mày hết sức khó coi, nhất thời không biết đổi đáp thế nào.Tâm trạng Lương Hạ chợt khá hơn, cô vui vẻ bước qua cổng trường, vừa đi vừa hát khe khẽ.Dọc đường đi, cô gặp vài sinh viên nam và không có gì ngạc nhiên khi bị người ta nhìn chăm chú, có điều cô đã quen rồi nên cũng chẳng để ý.Về đến kí túc xá, phòng 3302 vấn tối om.

Bạn cùng phòng của cô có hai người là dân bản địa nên chỉ đăng kí cho có chứ hiếm khi về đây ngủ, một người nữa thì mới chuyển ra ngoài sống chung với bạn trai, chỉ còn mỗi mình cô, càng tự do tự tại.Thẩm Lương Hạ mở cửa, bật đèn.Cô coi áo vest vút lên giường rối lấy một bộ áo ngủ, bước vào phòng tắm.Như sực nhớ điều gì, cô quay lại, cầm chiếc áo vest trên giường lên, nhìn thoáng qua logo.Hàng cao cấp được đặt may riêng, lại còn là thương hiệu của Italy chắc chắn rất đắt.Quả nhiên con cáo trăng hoa kia không phải hạng tầm thường, may là cô không hể có ý định đi trêu chọc.

Lại nghĩ đến cái ôm lúc trước, một vòng tay vững chãi, tràn đầy hơi thở nam tính, tiếc là anh quá già, thịt quá dai, cũng không phải gu của cô..
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 5: 5: Hậu Quả Rất Nghiêm Trọng 1


Tắm nước nóng xong, nỗi mệt mỏi suốt một ngày dài như tan biến, Lương Hạ cảm thấy cả người thật thoải mải.

Cô ra khỏi phòng tắm thì thấy WeChat có tin nhắn mớiNgười gửi là Nam Thành, hỏi cô sáng mai muốn ăn gì.Giọng điệu của cậu ta có ý dè dặt lấy lòng và tha thiết muốn làm thân.

Bên dưới còn gửi một biểu tượng "hôn chụt chụt" hết sức buồn nôn.Nhìn cậu em lại nghĩ đến cô chị, Lương Hạ nhớ lại chuyện diễn ra tại buổi tiệc tối nay, không dưng một khoản thu nhập rõ hời lại bị khấu trừ đi một nửa, tâm trạng vui vẻ của cô bay biến, chẳng muốn nhắn lại nữa.Cô vứt diện thoại qua một bên, tựa vào đầu giường đọc sách, đợi tóc khô sẽ đi ngủ.Âm báo WeChat vang lên liên hồi, Lương Hạ dứt khoát chuyển sang chế độ yên lặng, không thèm để ý đến Nam Thành.Sáu giờ sáng hôm sau, chuông báo thức reo inh ỏi, Lương Hạ nhớ hôm nay có một môn bắt buộc.Cô mở điện thoại ra, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều của một người.

Cô mở WeChat, tin nhắn nhảy ra lia lịa, kín cả màn hình.Khóe môi Lương Hạ cong cong, nhung rôi thấy mình quá ấu tri, cô lại ném diện thoại đi.Cô đánh răng rửa mặt, thay quần áo, bôi mỹ phẩm dưỡng da rồi ngắm nghía gương mặt mộc rạng ngời của mình trong gương hồi lâu, sau đó mới rời phòng.

Trên hành lang, cô gặp được cô bạn học kém phòng bên, hai người bèn đồng hành.Nam Thành đang đợi dưới sân, từ xa đã thấy Thẩm Lương Hạ mặc áo trắng, váy trắng, xinh đẹp như một đóa sen buổi sớm, ánh mắt long lanh làm say đắm lòng người khiến người ta không thể rời mắt, tựa như sức hút của nam châm."Lương Hạ!" Cậu ta cất tiếng chào, sau đó tủi thân kể lê, "Sao hôm qua cậu không trả lời tin nhắn của tôi? À, tôi đã mua bữa sáng cho cậu đây này."Cô bạn học kém xem như tinh tế, không muốn làm kì đà cản mũi, bèn vẫy tay với Lương Hạ ngỏ ý đi trước, không ngờ lại bị cô níu lấy cánh tay: "Đi nào, mình mời cậu ăn sáng."Cô nàng học kém ngẩn người, chỉ tay về phía hotboy của trường: "Ơ..."Hotboy ấm ức, hôm qua thì gửi tin nhắn không hồi âm, gọi điện thoại không bắt máy, cậu ta hết cách, sáng nay đành dậy thật sớm xếp hàng mua bữa sáng để mang đến đây lấy lòng người đẹp.Nào ngờ người đẹp chẳng buồn liếc cậu ta lấy một lần đã bỏ đi rồi.

Cậu ta sải bước, chặn Lương Hạ lại: "Lương Hạ, à, cả bạn nữa, cùng đi ăn sáng nhé, tôi mời?"Cậu chủ Nam không biết rốt cuộc mình đã sai ở đâu, đành nhún nhường hết mức có thể.Thẩm Lương Hạ nhìn hoa khôi Thi đang phùng mang trợn mắt phía sau Nam Thành một quãng không xa, cô nhẹ nhàng hất mái tóc đuôi ngựa và mỉm cười: "Không cần đầu, thanh mai trúc mã của cậu đến rồi kìa, cậu nên đi ăn với cô ta thì hơn, tôi không muốn mạo hiểm, chỉ vì đi ăn bữa sáng mà có nguy cơ bị người ta ăn tươi nuốt sống."Cô khoác vai cô bạn học kém mà đi, vút cậu chủ Nam lại phía sau.

Quả nhiên, cậu chủ Nam càng tỏ vẻ van nài thathiết, ánh mắt hoa khôi Thi nhìn cô càng độc địa.Lần này không có Nam Viên ngăn cản, hoa khôi Thi bèn xông tới, quát tháo Nam Thành đang khép nép: "Cậu bám lấy con khốn này làm gì? Cái ngữ trà xanh không biết xấu hổ, rõ ràng không thích cậu nhưng lại hay thả thính.

Cậu cũng thật là, có sao phải coi rẻ bản thân đến vậy, biết rõ người ta không thích mình còn mặt dày xun xoe nữa?"Chậc chậc, trí thông minh của cô ta chỉ có chừng ấy, Lương Hạ cũng lười so chiêu với cô ta.

Cô bình thản nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt lạnh nhạt.Nam Thành thấp thỏm lo âu cả đêm, sáng sớm đã đến đây đứng đợi mà vẫn không được tha thứ, giờ lại bị người ta chỉ thẳng vào mặt mà mắng, lại còn bị xát muối vào tim, lửa giận dâng trào.

Một khi cậu ta đã nổi giận thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.Cậu ta quát lớn: "Im miệng."Nam Thành nhìn cô nàng thanh mai của mình bằng ánh mắt hình viên đạn.

Dù gì cậu ta cũng lớn lên trong nhà quyền quý, tuy luôn nhún nhường trước mặt người mình thích để lấy lòng, trông qua có vẻ dễ bị bắt nạt, nhưng với người khác thì thái độ cậu ta lại khác hẳn, đúng kiểu cậu ấm nhà giàu.Thị Minh Nghiên giật mình bởi ánh mắt cậu ta, nhất thời sửng sốt không thốt nên lời, sau đó hoàn hồn, bắt đầu la lối ầm ĩ: "Cậu quát mình, cậu dám quát mình, rõ ràng con khốn này đang đùa bỡn với cậu, vậy mà cậu lại quát mình?" Thái độ hung hăng, nói năng thô lỗ, nào còn vẻ nhã nhặn quý phái trong buổi tiệc.Hai kẻ vô dụng, cứ tưởng sẽ có trò gì đặc sắc, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu đó.

Lương Hạ mất hứng, vừa lúc thấy được Cố Triều Tịch vẫy tay với mình cách đó không xa, cô bèn buông cô nàng học kém ra chạy nhanh về phía đó.Nam Thành muốn đuổi theo nhưng bị Thị Minh Nghiện bám riết, không cách nào thoát được, đành trơ mắt nhìn hai người kia càng lúc càng gần, cuối cùng sóng vai đi bên nhau.Thấy tình hình bên này, Cố Triều Tịch nhướng mày, nhìn Lương Hạ với vẻ dò hỏi.Lương Hạ nhún vai không nói gì.Cố Triều Tịch hiểu ý, cứ vài ngày màn kịch này lại được trình diên một lần trong sân trường, các diên viên chínhchưa chán chứ khán giả đã chán ngấy đến tận cổ.Anh chàng choàng vai bá cổ Lương Hạ: "Đi ăn sáng nhé?"Lương Hạ gật đầu, ngoái đầu lại ngoắc tay vói cô bạn kia, ba người cùng đi về phía căng tin.Cổ Triều Tịch nhìn cô bạn đi sau lưng rồi thì thầm bên tai Lương Hạ: "Mười giờ tối tại đường Bàn Sơn, cậu đi không?"Mắt Lương Hạ sáng lên, quay sang nhìn cậu: "Cược bao nhiêu?""Tối thiểu một trăm nghìn.

Tối nay có cả người ngoài tham gia nên chơi lớn."Một trăm nghìn không phải là ít, sức hấp dẫn quá lớn, cô không thể chống cự được."Đị."Thẩm Nhuy luôn giữ chữ tín, nhanh chóng chuyển khoản cho cô, đồng thời gửi kèm một tin nhắn: Tối nay về nhàăn cơm.Lương Hạ cân nhắc một lát, cảm thấy đây chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Quá nửa là vụ việc vỡ lở, cô phải về nhà chịu tội.Dựa vào đâu chứ, kẻ ngốc mới chui đầu vào rọ để bị mắng.

Vả lại tối nay cô còn có việc cơ mà.Chỉ là Thẩm Nhuy biết rõ tính cô, buổi chiều tan học, chị ta đến tận cửa kí túc xá để chặn đường, canh đúng lúc Cố Triều Tịch chưa đến.

Thẩm Nhuy nổi: "Về nhà ăn cơm đi, hôm sau sẽ chuyển cho em gấp đôi."Sắc môi cô Cả nhà họ Thẩm hơi tím tái, vẻ mặt kiên quyết, không cho người khác từ chối.Thẩm Lương Hạ càng tin chắc mình phải về nhà chịu tội, đời nào chịu đi cùng cô ta, đang định đánh bài chuồn thìbị người ta níu lấy cánh tay.Sắc mặt Thẩm Nhuy tái nhợt, trán rịn mồ hôi: "Về nhà, tin chị đi."Thẩm Lương Hạ thật lòng không muốn về nhưng lại sợ chị ta phát bệnh ngay tại đây, đành chửi thề một tiếng, cuối cùng vẫn đi theo chị ta.Lên xe rồi, cô nhắn tin cho Cố Triều Tịch, hai người giao hẹn buổi tối gặp nhau ở đâu.Cô ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Nhuy đang nhìn mình với vẻ không tán đồng: "Bạn bè khác giới của em hơi nhiều đấy."Thẩm Lương Hạ không thích bị người khác xen vào việc của mình, bèn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không muốn trả lời chị ta.Sớm biết sẽ phiền toái thế này thì cô sẽ không bị ma xui quỷ khiến mà tham dự buổi tiệc tối hôm qua, giờ thì hayrồi, lát nữa còn phải thu dọn chiến trường.Xe đã đến biệt thự nhà họ Thẩm, hai người xuống xe.

Dọc đường, mấy người giúp việc thấy bọn họ thì nhao nhao chào hỏi, cung kính gọi một tiếng "cô Cá" roi mới miễn cưỡng gọi "cô Hai."Cô Cả tính tình kiều ngạo, vốn dĩ không thích đáp lời người khác nhưng chẳng ai thấy có vấn đề gì.

Ngược lại, cô Hai chỉ là một cơn chim sẻ khoác lông phượng hoàng, tự cho mình là ghê gớm, cũng không thích chào hỏi bọn họ.Mấy người giúp việc nhìn theo bóng lưng Thẫm Lương Hạ, bĩu môi trọn mắt ra vẻ khinh thường.Hai người bước vào phòng khách, Thầm Lương Hạ chợt muốn bỏ trốn.

Các nhân vật cộm cán của nhà họ Thẩm đang ngồi trên bộ sofa trong phòng khách.Ông bà cụ ngồi chính giữa, Thẩm Kiến Quốc và Hà Băng Diên, ngồi hai bên.

Thẩm Lương Hạ vừa bước vào, cả bốn người đồng loạt nhìn cô.

Cô gân cổ, ưỡn thẳng lưng lên.Quan lớn xử án, tại sao ư?.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 6: 6: Hậu Quả Rất Nghiêm Trọng 2


Hôm qua mày đến buổi tiệc của Tiêu Yến Thầm à?"Người lên tiếng là Thẩm Kiến Quốc, người ba chung của cô và Thẩm Nhuy.Ông ta là một người đàn ông trung niên tuổi ngoài năm mươi, tóc hoa râm, vóc người hơi béo nhưng có thể thấy được thời trẻ có ngoại hình không tồi.Cũng phải, nếu không có vẻ ngoài trời cho thì sao ông ta có thể lừa để mẹ cô cam tâm tình nguyện sinh cô ra cơ chứ.Lương Hạ rất ghét nghe ông ta nói chuyện, cô lặng thinh không đáp, chỉ đứng đó mân mê ngón tay, đồng thời liếc Thẩm Nhuy, không rõ rốt cuộc chị ta đã nói những gì, thành thử cô cũng không biết mình nên và không nên nói chuyện gì.Thấy cô không nói một lời, Thẩm Kiến Quốc nổi giận, đập bàn hỏi lại lần nữa.Động tác của ông ta làm hai ông bà cụ giật mình.

Ông cụ nhìn ông ta với vẻ không tán đồng.Hà Bằng Diên nhìn Lương Hạ với vẻ khinh khỉnh, ánh mắt lạnh băng: "Thật ra chúng ta có thể thông cảm cho việc con muốn dự tiệc, nhưng con phải biết thân phận của mình là gì và đó là nơi nào chứ, đâu phải là nơi con có thể tùy tiện bước vào.

Khoan bàn đến việc con biểu hiện thế nào, chỉ riêng sự xuất hiện của con ở đó đã đủ để nhà họ Thẩm chúng ta mất mặt rồi."Lời bà ta nới tựa như những lưỡi đao bằng bằng, đâm vào tim vừa đau đớn vừa khiến máu thịt người ta lạnh buốt.Lương Hạ nhìn quý bà quý phái trước mặt, đang định nói thật thì bắt gặp ánh mắt Thẩm Nhuy, nghĩ đến số tiền đang yên vị trong tài khoản mình, cô không thể không gánh chịu cái tội này đến cùng: "Tôi cũng là con gái nhà họ Thẩm, sao lại không được đi?""Con gái à?"Hà Bằng Diên hừ nhẹ, vẻ khinh thường trong ánh mặt càng lộ rõ, nhưng bà ta chưa cần nhiều lời đã có người nói thay mình.Ông cụ Thẩm tóc đã bạc phơ, nhưng nhờ sống lâu năm trong cảnh an nhàn phú quý nên khí thế vẫn còn.

Ông cụ hầm hừ: "Không ai bảo cháu không phải con gái của nhà họ Thẩm, nhưng cháu phải biết rõ thân phận của mình, mà với thân phận ấy thì sao cháu có thể đến những nơi như thế được, huống chi cháu còn bị xấu mặt, khiến người ta tự nhiên khinh rẻ nhà họ Thẩm.

Tiêu Yến Thầm cũng sẽ cho rằng Thẩm gia coi thường mình nên mới để cháu dự tiệc.

Sau này hai nhà biết gặp nhau thế nào?"Bà cụ Thẩm tiếp lời: "Cháu đã lớn rồi, phải hiểu chuyện hơn đi, biết mình nên và không nên làm gì.

Cứ thế này mãi sao được, nói cho cùng là do không có người dạy dỗ nên cháu không biết về lễ nghi của giới thượng lưu.

Nhà như nhà chúng ta sao có thể mất mặt đến thế được!""Giới thượng lưu ư, kể từ đời ông về trước thì nhà họ Thẩm toàn, cày ruộng kiếm sống, giới thượng lưu gì chứ."Vốn dĩ Lương Hạ không phải tuýp người chịu nhẫn nhịn, có lập tức lên tiếng đáp trả: "Nếu quả thật các người là giới thượng lưu thì sẽ chú ý nề nếp gia đình chứ không có con riêng ngoài giá thú.

Sao mấy người không nói sự tồn tại của tôi mới là sỉ nhục lớn nhất của Thẩm gia đi?"Lời này quá xấc xược, cô vừa dứt lời, mặt mấy người lớn đang ngồi đây đều biến sắc.

Ông bà cụ tức đến thở hồn hển, chỉ thẳng về phía cô mà không thốt nên lời.

Sắc mặt Hà Băng Diện lạnh như băng, giận đến tay chân phát run.

Người trực tiếp nhất là Thẩm Kiến Quốc, ông ta mắng "Ranh con" rồi ném thẳng cốc trà trên bàn vào đầu cô..
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 7: 7: Bóng Đêm 1


Trước giờ Lương Hạ vốn không phải là người đứng yên chịu trận, nhưng vì tốc độ tránh đi hơi chậm nên vẫn bị cốc trà va trúng.
Nước trà ấm nóng vương đầy mặt cô, trên trán có dòng chất lỏng màu đỏ chảy vào mắt.

Thẩm Kiến Quốc vẫn đang mắng cô, mắng từ các mối quan hệ đến cách cư xử, rồi mắng cả tính tình phẩm chất của cô.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời đó, Lương Hạ ngấng đầu lên, buớng binh nhìn lướt qua Thẩm Kiến Quốc
và Hà Băng Diên, lại nhìn sang Thẩm Nhuy dang chuẩn bị bước tới lau 3cho cô.
Anh mắt kia lạnh lëo đến mức khiến Thầm Kiến Quốc vô thức im bặt, Hà Bắng Dien nhíu mày, con động tác của
Thẩm NOhuy thì khựng lại: “Mẳng đủ chua? Đến luợt tôi rồi chú?"
Không ai đáp lời, tất cả đều dùng ánh mắt cao ngạo nhìn cô, có không đồng tình, có thuơng hại, có khinh thuờng,
còn có người như đang nhìn cái gai trong mắt.
"Coi tôi là cái gì? Ản mày? Cặn bā? Thứ để hèn?" Lương Hạ đi tới câm cốc trà khác trên bàn, không hề báo trưóc
mà trục tiếp hất thắng về phía ba mình.
Động tác của cô còn nhanh hơn Thẩm Kiến Quốc, ông ta không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, lúc kip phản úng
lại thì đã bị nước trà tạt đầy mặt.
Vị Tồng Giám đốc kiêm Chủ tịch Tập đoàn Thâm thị mặt đối mặt với con gái đang chảy máu, sắc mặt ông ta khó
coi đến mức không ai dám nhìn thắng.

Ông ta không hề nghĩ ngọi mà gio tay lên muốn đánh đúa con bất hiếu này.
Lương Hạ chìa gương mặt vân còn vưong chất lòng màu đỏ ra trước mặt ông ta: "Đánh đi, ông đánh đi, đánh mạnh vào, dùng hết sức vào mà đánh.

Nhưng ông cũng nhó lấy cho tôi, nếu hôm nay ông đánh tôi thì tôi sẽ lập tức đi hút thuốc uống rượu hít ma tuý.

Tôi sẽ phá huỷ hết những gì các người mong muốn, đùng hòng nghĩ đến việc giam long tôi, tôi cho các người biết, dù các nguời có nhốt tôi trong nhà đá đi chăng nữa thì bà đây cũng có bản linh thoát ra.

Tù trước đến nay tôi đây là người nói được lầm được, các người đều biết mà!"
Trong mắt cô gái hiện lên nổi cố chấp điên cuồng, căm thù nhìn tùừng nguời trong phòng.
Sắc mặt Thẩm Nhuy cầng thêm tái nhợt.
Hai ông bà cụ giật mình nhìn cô gái trước mặt, bọn họ hoàn toàn không ngò những lời này lại xuất phát từ miệngcủa con cháu nhà họ Thâm.
Thẩm Kiến Quốc muốn đánh thật, nhưung lại sọ cô sẽ lầm những gì cô nói.
Hà Bằng Diên vươn tay ngăn cản ông ta: "Rốt cuộc thì con bé vẫn còn là tré con, đừng có hơi một tí lại dánh mằng."
Bà ta ôn hoà quay lại nhìn Lưong Hạ: "Còn con nữa, biết rõ tính tình ba con không tốt còn lầm ông ấy giận.

Thôi bò đi, lên tầng thay quần áo ròi xuống dùng cơm."
Bà ta suy nghĩ giây lát rồi bổ sung: "À đúng roi, tháng này tiền tiêu vặt của con có đủ dùng không? Nếu không đủ thì lại chuyển thêm cho con."
Có người mở đầu thì sẽ có người tiếp theo dứng ra giảng hoà, hai ông bà cụ lần lượt lên tiếng, tuy không hề tỏ ra thân thiết nhưng giong điệu đã tốt hon truớc kia nhiều.
Chi có Thẩm Kiến Quốc dù dã bỏ tay xuống nhưng vẫn buồn bục không thôi, ông ta ngồi xuống ghể, không thèm nhìn đưa con riêng của mình lấy một lần.
Thấy Lưong Hạ không phản ứng gì truớc sự lấy lòng của mẹ mình và ông bà nội, Thẩm Nhuy đi dến ôm vai cô:
"Đừng giận nüa, đi thối, chị đua em lên tầng xử lý vết thưong, chẳng may bị nhiểm trùng thì không tốt."
Thẩm Lương Ha gat tay chị ta ra, khống dể ý tới bất kỳ người nào trong phòng mà cứ thể xoay người bỏ đi.
Phòng khách yên lặng như tò.
Không biết bao lâu trôi qua, bà cụ nmới mở miệng: "Con bé này quá không biết điêu, Nhuy Nhuy, chấu không sao chú?"
Thẩm Nhuy (ắc dầu.
Hà Bằng Diên ngồi xuống nhìn chẳm chẳm vào cốc trà trên bàn, kiên định hạ quyết tâm: "Bắt đầu từ ngày mai cho Tiều Trần đi theo con bé, không thể dể con bé muốn lầm gì thì lầm rồi sa ngã được.

Nếu xảy ra chuyện thì chi có nhà họ Thầm chúng ta mất mặt thôi."
Thẩm Kin Quốc gât đầu: “Đng là nên canh chùng."

Biệt thự nhà họ Thẩm tọa lạc giữa sườn núi, sống trên núi đều là người giàu cả nên đưong nhiên sẽ không có chuyện xe cộ tấp nập.

Vào giờ này chỉ có vài chiếc xe đi ngang qua.
Con đưong rộng rãi và dãy đen đường xanh trằng càng tôn lên bóng dáng cô đon của cố gái nhỏ.

Lương Hạ đi chầm chậm xuống chân núi, đầu óc cô trống rổng, nước mắt cũng không kìm được mà chảy ra.
Trận chiến ngày hônm nay, cô đā chiến thằng một cách thật thảm hại.
Gió núi lạnh lếo và tiếng cành cây xào xạc như lòi chế nhạo vô tình nhất với cô.
Thật đáng buồn biet bao, mặc dù mày mang họ Thấm, nhưng mày cũng chẳng có chốn dung thân trong căn nhà lớn đó.
Thật dáng thương biết bao, mày phải mang cả thân thể ra lầm vũ khí mói có thể uy hϊếp đuợc người khác.
Xe ô tô đi ngang qua mang theo con gió mạnh hơn.
Lương Hạ vòng hai tay ôm lấy bả vai rồi từ từ ngồi xôm xuống, cô chi cảm thẩy lạnh, co thể ạnh, trái tim còn lạnh hơn.

Rö ràng lầ một ngày của tháng Sáu nhưng lại không hề cảm nhận được chút ẩm áp nào.
Chuông điện thoại di động trong túi xách vang lên, tiếng chuông ầm ĩ khiến cô càng thêm cô đon đến tận cùng.
Anh đen sáng chói chiếu vào mặt khiến cô phải ngầng đầu.
Của xe mở ra, có nguời ngược sáng buớc tới.

Vóc dáng cao lón, hai chân thẳng dài, cao ngất như thân cây trên núi.
Đội giày da đen cao cấp được làm thủ công xuất hiện trưóc mặt cô, cùng với đó là gương mặt đẹp trai như một vị thần.
"Sao cô lại ở đấy?" Tiếng nói trầm ấm goi cảm có sức mạnh xuyên thấu màng nhĩ.

Ngưoi đàn ông khễ nhíu mày, giong điệu mang theo nghi hoặc: "Sao lại bị thương?"
Vết thương bị gió thổi đã khô lại.

Vệt máu khô đo sậm trên trán, thật sự quá khác biệt với cô gái yêu kiều quyến rũ đáng yêu tối qua, gương mặt kia còn có nmấy vệt đỏ và vài mảnh lá trà dính trên mi mắt, nhếch nhác đến không nói thành lời.
Bóng dáng bơ vơ, đáng thương co rúm lại trong gió đêm khiến người ta vô cớ đau lòng.
Tiêu Yến Thầm không thừa nhận mấy thứ đau lòng chết tiệt đó, anh cũng không biết tại sao mình lại nhanh chóng dừng xe ngay khi nhìn thấy cô ở gương chiếu hậu.

Anh chỉ có thể đổ thừa rằng mình nhất thời mềm lòng, không nhìn nổi cô gái có duyên gặp mặt anh một lần cứ ngồi trên đường như vậy.
Tâm trạng này y hệt như tối qua, lúc anh không nhịn được mà gây khó dễ cho hai cô gái nhà giàu nói một đằng làm một nẻo kia.
Thực ra anh vốn không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, chuyện tối qua cũng chỉ vì cô gái này xuất hiện trong bữa tiệc của anh, là khách của anh mà thôi.
Tiêu Yến Thầm nghĩ.
Nhưng khi thấy cô gái co rúm người lại, anh đã cởϊ áσ vest của mình ra khoác lên người cô.
"Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi."
Tiêu Yến Thầm nghe thấy giọng của chính mình vẫn lạnh lùng, điều này rất tốt.
Trên môi Lương Hạ có vệt máu khô làm cô rất khó chịu, cô không tự chủ được mà lè lưỡi ra l**m.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 8: 8: Bóng Đêm 2


Vệt máu mờ đi, sắc môi đỏ bừng lộ ra chẳng khác nào hoa bỉ ngạn đang chậm rãi bung nở.
Dường như Tiêu Yến Thầm nghe được tiếng yết hầu mình chuyển động.
"Đứng lên đi, ở đây gió lớn, sẽ bị nhiễm lạnh.

Hơn nữa cô cũng không thể ngồi mãi ở đây, rất dễ gặp phải người xấu"
Anh lên tiếng, không tích chữ như vàng nữa.
Đêm tối khiến con người ta trở nên yếu ớt hơn, ngay cả với người chưa bao giờ tỏ ra yếu ớt như Lương Hạ.

Cô đứng lên, đi theo anh vào trong xe.
Chiếc Limousine tinh tế sang trọng đúng là rộng rãi thoải mái.
Đèn trần mờ ảo mang theo màu sắc mê man ái muội.
Người đàn ông ngồi ngay ngắn, nghiêm túc như mọi khi.

Nhưng ánh mắt lại rơi trên người bên cạnh.
Rõ ràng không phải là người thích dò xét chuyện riêng tư của người khác, nhưng hiện giờ trong lòng anh đã có rất nhiều suy đoán.
Cô gái tối qua bị tạt ruợu vang hãm hại nhưng vẫn rời đi một cách quyến rũ, vô cùng rực rỡ còn in rõ trong đầu anh.

Tại sao hôm nay nhìn cô lại chật vật đến vậy, giống như một con thú nhỏ bị bỏ rơi.
Cô dựa đầu vào cửa sổ xe, mi mắt vẫn còn vương giọt lệ chưa khô, vạt áo ướt một mảng lớn, có thể lờ mờ nhìn thấy đường viền áσ ɭóŧ.

Chiếc áo vest của anh khoác lên người cô, như một vòng tay rộng mờ đang bảo vệ cô.
Vành tai Tiêu Yến Thầm nóng lên, anh vội vàng nhìn sang chỗ khác.
"Cô muốn đi đâu?"
Vừa nói xong, anh bỗng thấy khá ảo não.
Anh đã hỏi một vấn đề đến hai lần, điều này thật sự không phù hợp với quy tắc xử sự của anh.

Hơn nữa anh đã nói nhiều như vậy mà đối phương cũng không thèm đáp lấy một lời.
Tại sao anh còn phải lặp đi lặp lại?
"Quán bar Dạ Vị Ương." Cô gái bất ngờ nói địa chỉ khiến anh trở tay không kịp.
Người đàn ông liếc mắt, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói.
Muộn thế này còn đến quán bar làm gì?
Tình trạng của cô còn đang như vậy, không phải nên đi băng bó vết thương, thay quần áo rồi về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ sao?
Mấy chỗ như quán bar rất hỗn loạn, cô còn nhỏ thì nên quý trọng bản thân mình.
Cô sẽ gặp nguy hiểm ở nơi phức tạp đó.
Cô có biết dáng vẻ này của cô sẽ làm đàn ông muốn ức hϊếp không?
"Tới địa chỉ mà cô ấy nói." Người đàn ông lạnh nhạt ra lệnh cho tài xế ngồi ở ghế trước.

Muộn lắm rồi, nguời ta thích đi đâu thì đi, liên quan gì đến mình.
Cô ấy đang như vậy, không băng bó không thay quần áo không về nhà nghỉ, đó là ý muốn của cô ấy.
Đã là nguời trưởng thành thì sẽ tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Mày đừng có quên dáng vẻ của cô ấy tối qua, người có thể trị được Lương Ngọc thì sao có chuyện dễ bị bắt nạt.

Cô ấy không bắt nạt người khác thì thôi.
Đều đã thế này rồi, tại sao còn muốn đến mấy chỗ như quán bar?
Tiêu Yến Thầm nhíu chặt mày, lần đầu tiên có khát vọng muốn do thám, tìm hiểu suy nghĩ của một cô gái gần như xa la, xem xem cô đang nghĩ cái gì.
Tầm mắt anh có thể thoáng nhìn thấy gương mặt hoàn hảo thanh tú, cùng với vành tai trắng nõn đầy đặn của cô.
Rốt cuộc là ai ức hϊếp cô?
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm gián đoạn sự yên tĩnh này.
Ánh mắt Tiêu Yến Thầm rơi vào ánh đèn liên tục thay đổi ngoài của sổ, cô gái bên cạnh chậm rãi mở túi lấy điện thoại ra.
Tiếng trò chuyện vang tên ngay bên tai Tiêu Yến Thầm.
"Triều Tịch...!Ừ...!Lát nữa mình đến...!Không cần..

Cậu không cần đến đón...!Mình đi nhờ xe đến..

Là một chú tốt bụng.."
Tiêu Yến Thầm không nghe thấy gì nữa, chỉ nghe được tiếng "Chú" kia.
Anh nghiêm nghị nhìn kỹ cái bóng của mình phản chiếu trên của kính xe.
Anh mói ba mươi hai tuổi! Ba mươi hai tuổi! Ba mươi hai tuổi!
Chú! Chú! Chú!
Thế mà anh lại chỉ là "một chú tốt bụng"!
Anh còn không có lấy một sợi tóc bạc.

Là người đàn ông kim cương độc thân hạng nhất trong miệng giới truyền thông.
Thế mà anh lại chỉ là "một chú tốt bụng"!
Tiêu Yến Thầm thở hắt một hơi, nâng tay cào cào tóc bên tai, tiếp tục nghiêng mặt nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.
Nghe nói góc nghiêng này là góc nghiêng hoàn hảo nhất của anh.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 9: 9: Không Nhịn Nổi 1


Gọi điện thoại xong, Lương Hạ đã không chế toàn bộ cảm xúc của mình.

Cô bỏ khăn giấy ra lau mặt, rồi quay lại nhìn người đàn ông ngồi ngay bên cạnh.
"Cảm ơn chú, chú Tiêu!"
Cô chân thành nói.
Tuy không biết tại sao người đàn ông này lại tốt bụng giúp đỡ, những ân tình này có phải nhớ.
"Không cần khách sáo, tiện đường mà thôi." Người đàn ông mắt nhìn thẳng, nghiêm túc nói dối.

Thật ra anh đang định đi đến khu biệt thự kia để ăn tối theo lời mời.
Vì mới khóc xong nên giọng cô mới yếu đuối khàn khàn như vậy sao? Thật muốn nghe cô nói nhiều hơn.
Chỉ là anh vẫn luôn ít nói, dù muốn mở miệng nhưng lại phát hiện không biết nên nói gì cho phải.
Chỉ có thể chờ cô tự mình tiếp lời.
Nào ngờ chẳng có sau đó, cô gái căn bản không nói thêm lời nào.
Người đàn ông mím mối, cũng không nói gì nữa.
Bầu không khí trong xe một lần nữa rơi vào im lặng.

Cho tới khi đến nơi cần đến.
Thành phố không ngủ rực rõ ánh đèn, ồn ào náo nhiệt và hỗn tạp.
Không biết hôm nay đã là lần thứ mấy người đàn ông nhíu mày, nhưng anh vẫn cưỡng lại khát vọng xen vào việc của người khác.

Cô gái xuống xe, tiện tay cởϊ áσ vest ra: "Cảm ơn áo khoác của chú."
Người đàn ông nhìn cô nhưng không nhận lấy.
Cô lúng túng giơ tay giữa không trung, ngẫm nghĩ giây lát rồi bổ sung: "Còn nữa, cảm ơn xe của chú."
Cô đặt áo xuống ghế ngồi, đóng cửa xe lại rồi nhanh nhẹn rời đi.
Tiêu Yến Thầm: ".." Thật ra anh muốn nói sau này hẵng trả áo.
Tầm mắt anh rơi vào bóng người màu trắng kia, nhìn cô xuống xe, nhìn cô đi xa, sau đó thấy một chàng trai trẻ tuổi đi tới ôm cô vào lòng.

Anh không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng lại có thể nhìn thấy anh chàng kia đặt tay lên trán cô, lo lắng nói gì đó.

Cô quay đầu lại chỉ về hướng anh, chàng trai cũng nhìn tới.
Là Cố Triều Tịch, cháu bên ngoại của Lương Ngọc.
"Quay về, đi biệt thự." Người đàn ông cất tiếng lạnh nhạt.
Tiêu Yến Thầm, cái người mặt Diêm Vương đó bị sao thế? Đột nhiên lại tốt bụng cho người khác đi nhờ xe? Có âm mưu gì?
Cố Triều Tịch cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, ánh mắt dần trở nên âm u
Nằm ngón tay trắng nõn huơ huơ trước mặt anh chàng: “Nghĩ gì đó?"
"Không có gì, chúng ta đi thay quần áo trước đã.

A đúng rồi, cậu ăn cơm chưa? Hay là đi ăn gì trước nhé."
"Ăn gì trước đi, vừa rồi không thấy gì, bây giờ mới thấy đói cồn cào."

Cô gái vỗ vỗ bụng với vẻ ngây thơ hiếm thấy.

Cố Triều Tịch vuốt mái tóc mềm mại của cô: "Lần sau còn xảy ra chuyện thế này nhó phải gọi mình, chắc chắn mình sẽ không để cậu chịu thiệt."
"Được, nhất định lần sau sẽ gọi cậu đến làm côn đồ."
Thay quần áo và ăn uống xong, hai người đến quán bar tìm đồng bạn, sau đó chạy thẳng đến đường cao tốc Bàn Sơn.
Lâu lắm rồi không luyện, Lương Hạ cảm thấy nên chạy thử trước một vòng.
Nghe nói đối phương là con nhà giàu từ Thủ đô tới, không biết trình độ ra sao, cô không dám khinh địch.
Sau nửa tiếng lái xe, cô quay về, điểm xuất phát vốn không có mấy người đã trở nên đông đúc.
Đèn pha bật sáng như ban ngày, chói mắt một cách lạ thường.

Lương Hạ nheo mắt lái xe về vạch xuất phát.

Một củ drift đẹp mắt làm đầu xe xoay lại dừng cạnh xe của Cố Triều Tịch.
Phe đối phương có mấy người đi ra, Lương Hạ không nhận ra mấy người đứng đầu, chắc hắn chính là mấy người được gọi là cậu ấm đến từ Thủ đô.

Nhất là người đi đầu tiên kia, kiêu căng ngạo mạn không ai bì nổi.
Nhưng Lương Hạ lại nhận ra người đứng cạnh anh ta, chính là kẻ vẫn luôn cạnh tranh với Cố Triều Tịch, cũng làkẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng thành phố.

Thế cục tối nay chính là gã bày ra.

Hai phe đối đầu, đương nhiên không thể thiếu mấy lời khiêu khích.
Cố Triều Tịch là kiểu người nhìn qua thì ôn hoà, nhưng trên thực tế lại là người phách lối buông thả hơn ai hết.
Hiển nhiên sẽ không nhận thua, bên cạnh bọn họ cũng có không ít bạn bè xấu, cả hai bên đều không ai chửi thẳng ai.
Nếu đổi là ngày thường, nhất định Lương Hạ sẽ phải xuống xe giúp bạn mình phô trương thanh thế, chẳng qua hôm nay cô không có tâm trạng này, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc rồi cầm tiền, nào ngờ họng súng của đối phương bỗng nhắm vào cô.
Người đi đầu nói năng cực kỳ thô lỗ: "Nhân vật lớn nào mà phải giấu kỹ thế hả? Sao nào? Nếu đã so tài thì chung quy vẫn phải lộ diện để bọn tôi biết mặt mũi, để hiểu biết một chút xem đối thủ của mình là dạng nhân vật gì chứ nhỉ? Cũng đâu phải là không thể trông thấy."
Lời khiêu khích trực tiếp này làm Lương Hạ đẩy cửa xuống xe, tự nhiên dựa vào thân xe, mặc kệ đủ loại ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới.

Mày liễu khẽ nhướng lên, quét mắt nhìn một lượt khắp đám người rồi quay về phía Cố Triều Tịch: "Mình còn tưởng là nhân vật lớn khó lường nào tới san bằng thành phố S cơ.

Hoá ra là mấy người này..."
Trước đó cô vẫn luôn ngồi trong xe nên đối phương không nhìn rõ mặt mũi mà chỉ loáng thoáng biết là con gái, không ngờ người trên xe xuống lại có dáng vẻ này.
Làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, mặc một thân đồ rằn ri, chân đi ủng Martin đen.
Vòng eo như liễu, dáng người thướt tha lười biếng dựa vào thân xe, sóng mắt nhìn quanh như câu hồn đoạt phách.
Bọn họ cũng không phải người chưa từng trải, với xuất thân của họ thì đương nhiên tuyệt sắc giai nhân dạng nào cũng đều đã gặp qua, nhưng cô gái trước mặt này, chỉ mặc một bộ đồ rằn ri cũng có thể toát ra mùi vị cám dỗ, đúng là lần đầu tiên thấy được.
Cậu ấm nhà giàu nhếch miệng cười, dùng mũi chân vẽ vòng trên đất, bỏ qua sự vô lễ của cô mà nhướng mày nói với Cố Triều Tịch: "Thêm khoản đặt cược đi, thế nào?"
"Đặt cược cái gì?"
"Cậu mà thua..." Đối phương giơ ngón tay chỉ thẳng vào cô gái không coi anh ta ra gì.
"Ông đây sẽ ngủ với cô em của cậu một đêm."
Cố Triều Tịch nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, vừa muốn xông lên thì bị Lương Hạ cản lại.
Cô cười khẩy: "Nếu chú em thua thì sao?"
Cậu ẩm nhà giàu làm như nghe được một câu chuyện hài, dang tay bày ra một tư thế cực kỳ quyến rũ: "Anh đây sẽ không thua, nếu mà thua thật thì tuỳ cô em xử trí, thế nào?"
"Được, chú em mà thua thì bà đây cũng không làm khó gì, chỉ cần quỳ dưới đất sủa ba tiếng rồi làm ngựa cho bà đây cưỡi là được."

"Ai cưỡi ai còn chưa biết đâu!" Câu này của gã ăn chơi trác táng làm đám người phe đổi thủ cười ầm lên.
Lương Hạ không muốn giận đến mất bình tĩnh vì sự khiêu khích của bọn họ, chỉ đành ngăn Cố Triều Tịch lại muốn nổi sùng, kê tai nói nhỏ: "Tập trung thi đấu, chiến thắng là quan trọng nhất."
Cô dựa quá gần, hơi thở như lan khiến vành tai Cố Triều Tịch nóng lên.

Anh chàng mơ hồ đáp lại, đang muốn tiến lại gần hơn chút nữa thì cô đã chui vào trong xe.
Thời gian đếm ngược bắt đầu, Lương Hạ chuẩn bị sẵn sàng, mặt nhìn thẳng về phía trước.

Bất chợt nghe thấy tiếng huýt sáo vang lên bên cạnh, cậu ấm nhà giàu đã đổi vị trí với người khác, ngả ngớn nói với cô: "Nè, cô em đừng sợ.

Dù hôm nay cô em có thua thì anh đây cũng sẽ làm ngựa cho em cưỡi."
Lương Hạ càng thêm không ưa bộ dáng này của anh ta, dứt khoát nâng cửa kính xe lên, nhắm mắt làm ngơ.
Một tiếng còi vang lên, thi đấu bắt đầu.

Vài chiếc xe đồng loạt phóng vút đi, lập tức biến mất khỏi tầm mắt mọi người bằng tốc độ nhanh nhất.
Hai xe dẫn đầu là xe của cậu ấm nhà giàu và Cố Triều Tich, hai chiếc xe đối chọi gay gắt, không ai nhường ai, nhất thời khó phân cao thấp.
Theo sát phía sau là xe của gã ăn chơi trác táng.
Xe của Lương Hạ thi xếp ở vị trí trung gian.
Một trước một sau đều là xe của đối phương, đương nhiên sẽ có kha khá màn giáp công khiêu khích.

Cùng với kỹ năng mà đối phương tùy ý bày ra, thể hiện rõ sự khinh thường đối với Lương Hạ.
Cô cười nhạt, không thèm để ý tới.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 10: 10: Không Thể Nhịn Nổi 2


Thẩm Lương Hạ sử dụng phanh tay khi còn một đoạn nữa mới tiến vào khúc cua khiến xe trượt dài một đoạn, chuyển hướng lao thẳng vào lề đường, một cú drift đẹp mắt đã thành công bỏ xa đối thủ.
Lương Hạ luôn dùng cách này để đối phó với những đối thủ trước đây.

Qua mấy hiệp lại có thêm một đám người bị bỏ lại thật xa phía sau.
Cô nhanh chóng đuổi kịp gã ăn chơi trác táng.
Xe của cậu ấm nhà giàu và Cố Triều Tịch cũng đang ở trước mắt.
Hai người vẫn đang trong trạng thái giằng co.
Lương Ha tập trung tinh thần, dùng toàn lực đối phó với gã ăn chơi trác táng.
Gã ăn chơi trác táng đã đấu với Cổ Triều Tịch rất nhiều lần nên rất quen thuộc với con đường núi quanh co này.
Cũng như quá quen với mấy bài của Lương Hạ.

Gã nhiều lần vây hãm chặn đường không cho cô cơ hội kéo dài khoảng cách.
Lương Hạ không chút hoang mang mà chờ thời cơ để vứt bỏ con sâu bám người này.
Bên kia cậu ấm nhà giàu và Cố Triều Tịch khó phân thắng bại, Lương Hạ nắm chặt tay lái, chớp lấy cơ hội để bánh sau xe ép vào vành đai gợn sóng bên đường.

Còn bánh trước xe thì nương theo dải sống chuyển hướng quá độ, nhờ vào đó lại lần nữa trượt đi thật xa.

Một cú slip đầy kỹ thuật đỉnh cao.

Hoàn mỹ bỏ lại gã ăn chơi trác táng ở phía sau.
Rất nhanh sau đó dã đuổi kịp cậu ấm nhà giàu và Cố Triều Tịch.
Ba chiếc xe cách nhau không xa.
Hiển nhiên là cậu ấm nhà giàu chỉ coi cô như một bình hoa trang trí, dù trước đó đã nhìn thấy cí drift của cô ở điểm xuất phát, nhưng cũng chỉ cho rằng là mấy cô gái lái xe hơi nghệ hơn chút thôi.

Vì quá khinh địch nên đã tự đầy mình rơi vào hoàn cảnh tứ cố vô thân.
Trường hợp này mà thua thì không đẹp mặt rồi.
Rõ ràng đối phương đã nôn nóng, Lương Hạ cẩn thận ứng đối.

Không ngờ xe của đối phương đang đi song songvới xe của Cố Triều Tịch lại đột ngột tăng tốc độ, làm chiếc xe của Cố Triều Tịch bị văng về phía vách núi.

May mà kỹ thuật của Cố Triều Tịch vững vàng, kịp thời phanh gấp lại.

Dù vậy nhưng chiếc xe vẫn theo quán tính đập vào vách núi, nắp ca pô bật ra bốc khói trắng.
Xe của Lương Hạ đi chậm lại xem tình hình của anh chàng.
Chàng trai chồm nửa người ra khỏi xe, vẫy vẫy tay với cô tỏ vẻ an toàn, nhưng hình như trên trán có vệt máu lờ mờ.
Lương Hạ thoáng yên tâm, những cơn giận lại bốc lên.
Thâm độc như vậy, nếu hôm nay lái xe không phải là Cố Triều Tịch thì chưa biết chừng sẽ xảy ra chuyện.
Cố Triều Tịch là bạn thân nhất của cô lại bị ức hϊếp đến vậy, sao cô có thể nhịn nổi.
Xe tăng tốc độ, một lần nữa nhanh chóng thu ngắn khoảng cách với đối phương.
Mọi chuyện cùng lắm chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt, lúc kịp nhận ra thì xe của anh ta đã đâm vào vách núi theo quán tính, có muốn phanh lại thì cũng đã muộn.
Sau khi giải quyết xong Cố Triều Tịch, cậu ấm nhà giàu tỏ ra ung dung hơn rất nhiều.

Chỉ cần chờ để chào hỏi cục cưng nhỏ xong là sẽ lái thẳng về đích.

Nào ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng cục kỳ nguy hiểm qua gương chiếu hậu.
Chiếc xe được cải tạo chuyên nghiệp lại một lần nữa rồ ga trượt dài, thế mà lại giống hệt với kế sách trước đó của anh ta, đồng thời bức anh ta lao thẳng về hướng vách núi.
Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn xe đâm thẳng, ngay sau đó trướč mắt tối sầm, không còn biết trời trăng gì nữa.
Khoảnh khắc cuối cùng còn lưu lại trong trí nhớ đó là chiếc xe của cô gái ngày một đi xa.
 
Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm
Chương 11: 11: Đến Nhà Tôi 1


Tuổi trẻ ℓà thế nào?
Thanh xuân, nhiệt huyết, nổi ℓoạn, các nhân tố không an phận, không biết trời cao đất dày chạy ℓoạn khắp cơ thể, chỉ muốn phá nứt vách ngăn của từng tế bào.
Lúc nhận được điện thoại cầu cứu của cháu trai, Lương Ngọc rất điềm tĩnh, bình thản, cũng rất cởi mở.
Tuổi trẻ ai mà không có? Hồi bằng tuổi cháu trai, anh vẫn còn đang ở Mỹ ôm gái Tây hút cần kìa.
Không hoang đường thì không phải tuổi trẻ!
Anh đã hỏi rõ qua điện thoại, đối phương đến từ Thủ đô, có quan hệ với một gia tộc ở địa phương.

Hình như cơ khá to, thằng ranh con vừa gặp chuyện, bên kia lập tức báo cảnh sát đến đưa bạn nhỏ đi.
Không dùng được tên Cố Triều Tịch nên thằng cháu mới đành phải gọi điện thoại cho anh.
Cậu an ủi cháu trai qua điện thoại: “Cháu đừng sốt ruột, bây giờ cậu đang chuẩn bị ra nước ngoài công tác.

Nhưng cháu cứ yên tâm, cậu sẽ tìm người cứu có cơ có quyền, chúng ta tìm hẳn người còn có cơ có quyền to hơn đến xử ℓý.”
Trong suy nghĩ của Cổ Triều Tịch, tuy tính cách cậu mình khá bừa bãi, nhưng ℓàm việc vẫn đáng tin.

Nghe vậy thì cũng hơi an tâm, anh chàng cúp điện thoại, ngồi ở sảnh chính đồn cảnh sát, tập trung chờ người tới.
Cậu Lương đánh một cú điện thoại đến chỗ bạn thân.

Nửa đêm, hiển nhiên người kia đã bị đánh thức khỏi giấc ngủ, giọng điệu ℓộ ra vài phần mất kiên nhẫn, nghe được chuyện cỏn con này thì càng không nhịn được.

Anh nói thẳng không nể nang gì, ranh con không biết trời cao đất dày nên bị dạy cho một bài học.
Lương Ngọc ngọt nhạt nhờ vả, hứa ℓà khi xong chuyện sẽ nhớ mãi đại ân này.
Xưa nay anh rất thân thiết với chị gái, quan hệ với đứa cháu này cũng ℓuôn rất tốt.

Hiện giờ cháu trai phạm sai ℓầm không muốn để nhà biết, sợ ba mẹ ℓo ℓắng, đương nhiên anh phải giúp che giấu phần nào.
Đang nói thì đối phương chợt cắt ngang: “Ông nói ai cơ?”
“Còn ai vào đây nữa, Cổ Triều Tịch, con nhà họ Cổ đấy, tôi cũng chỉ có mỗi đứa cháu này.” Máy bay sắp cất cánh, Lương Ngọc cuống cuồng.

“Bạn của thằng bé?”
“Nghe nói ℓà con gái, tôi đoán bên trong có vướng bận tình cảm, nếu không thằng bé cũng sẽ không sốt ruột đến vậy.”
Anh cũng không cần bóc tách sâu chuyện của thiếu niên nam nữ ℓàm gì.
Bạn nữ...
Thích...
Người trên giường ngồi bật dậy, nghĩ tới cảnh tượng hôm nay mình nhìn thấy ở Dạ Vị Ương.
Dù không nhìn rõ vẻ mặt của chàng trai, nhưng không phải cử chỉ hành động đã cho người ta cảm thấy chuyện ℓà như vậy sao.
“Được, tôi sẽ thu xếp ngay.”
Không quan tâm người ở đầu dây bên kia còn ℓời nào chưa nói nữa hay không, người đàn ông bật đèn, gọi điện thoại thu xếp xong xuôi.
Ngay sau đó anh rửa mặt, thay quần áo ngủ, chưa đầy mười phút sau đã khí thế bừng bừng bước ra.
Tài xế đã chuẩn bị sẵn xe.
Lên xe thẳng tiến đồn cảnh sát.
Lúc này, anh cũng không hề nghiên cứu đến vấn đề, tại sao khi nghe thấy chuyện này anh ℓ ại đột nhiên thay đổi quyết định, chủ động đi tới mà không cần biết người đó có phải ℓà người mình đang nghĩ đến hay không.
Gọi mấy cuộc điện thoại đã hiểu hết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Thế mà việc đầu tiên anh ℓàm ℓại ℓà nhắc đi nhắc ℓại cái tên vừa biết được.
Thẩm Lương Hạ, hoá ra cô ấy tên ℓà Thẩm Lương Hạ.
Xe chạy đến đồn cảnh sát, đã có người đón sẵn ở cửa.

Đương nhiên không ai dám sơ suất khi tiếp đón ông hoàng đóng thuế có tiếng tăm khắp cả nước như vậy.
Người đàn ông được cung kính đón vào, chàng trai đang gục đầu ủ rũ nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu ℓên.

Trông thấy anh ℓiền không giấu được vui mừng, có vị này ở đây, chắc chắn Lương Hạ không cần phải qua đêm ở đồn cảnh sát nữa.
Ngay sau đó chàng trai như nghĩ đến cái gì mà khẽ nhíu mày, niềm vui tan đi phân nửa, ỉu xìu đi tới gọi một tiếng chú Tiêu.
Người đàn ông ℓạnh ℓùng kiêu ngạo gật đầu.
Đoàn người di chuyển đến phòng ℓàm việc, bỏ Cố Triều Tịch ℓại.
Ngay sau đó, anh chàng trông thấy mọi người ra ra vào vào, trong đó có cả ℓuật sư và trợ ℓý của người kia.
Chỉ khoảng chưa đầy mười phút sau, người đang bị tạm giam đã được dẫn ra ngoài.

Hai cô cậu thanh niên vừa gặp nhau, ánh mắt hai bên đều sáng ngời, Lương Hạ chạy thẳng về phía anh chàng: “Triều Tịch, cậu không sao chứ?”
Vết thương trên trán anh chàng không được xử ℓý, hiện giờ sưng đỏ một mảng rất đáng sợ.

Vừa hay đối xứng với vết thương của cô.
Cố Triều Tịch ℓắc đầu, đang định ℓên tiếng thì ℓuật sự ở phía sau đã gọi: “Cô Thẩm, còn cần ℓàm thêm vài thủ tục tại ngoại, chúng ta cần nhanh ℓên, ông chủ đang sốt ruột.”
Thẩm Lương Hạ đành bất đắc dĩ phất tay với anh chàng, đi theo ℓuật sư vào văn phòng ℓớn nhất.
Cô hoàn toàn không nghĩ xem rốt cuộc ai ℓà người bảo ℓãnh cho mình ra ngoài, tuy cô rất thích ℓàm ℓiều, nhưng cũng ℓà một người có chừng mực.

Trước đây sẽ không bao giờ để xảy ra chuyện đến mức này, nếu không phải hôm nay đối phương ℓàm Cổ Triều Tịch bị thương, cô cũng không bị ép đến nóng nảy rồi gây chuyện.
Nên cô thật sự không hiểu mấy thứ vòng vo tam quốc ở đây.

Cô vẫn cho rằng đây ℓà ℓuật sư mà Cố Triều Tịch gọi đến, dù sao thì nhà họ Cố cũng rất có uy tín ở thành phố S.
Vì vậy, khi bước vào văn phòng, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa, phản ứng đầu tiên của cô chính ℓà kinh ngạc.

Sao người này ℓại ở đây?
Người đàn ông ℓên tiếng giải đáp nghi hoặc của cô.

“Ký tên, chẳng ℓẽ cô còn muốn ở đây qua đêm?”
Tiêu Yến Thầm hơi tức giận, đây ℓà ℓần đầu tiên anh gặp phải kiểu con gái này.
Vừa mới một giây trước còn đáng thương yếu ớt bị người khác ức hϊếp, một giây sau đã dám đua xe với người khác trên đường cao tốc Bàn Sơn, còn suýt nữa gây ra tai nạn chết người.
Rốt cuộc đấu mới ℓà con người thật của cô? Tại sao ℓại không học cách an phận thủ thường, ℓàm những chuyện mình nên ℓàm như những cô gái khác?
Quan trọng nhất ℓà cô dám ℓàm điều nguy hiểm như đua xe, thế chẳng phải nếu cho cô ấy một cây gậy đủ dài, cô còn có gan chọc thủng ℓuôn trời sao?
Quá nguy hiểm rồi.
Người đàn ông cau mày, ℓạnh ℓùng nhìn cô, áp suất toàn thân cực kỳ thấp.
Vốn dĩ Thẩm Lương Hạ muốn hỏi mấy câu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông, cô quyết đoán ngậm miệng, ngoan ngoãn ký tên rồi đứng sang một bên.

Chờ người đàn ông ℓên tiếng.
Tập tài ℓiệu cứng được đưa đến tay người đàn ông, tầm mắt anh rơi vào nét chữ tuỳ ý phóng khoáng của cô.

Một ℓần nữa anh cau mày, ngẩng đầu ℓên nhìn về phía cô, thấy sắc mặt cô tái nhợt, không giấu nổi vẻ phờ phạc.

Anh nghĩ thầm dù sao cô cũng đã phải đến nơi thế này, không hiểu sao anh ℓại thấy không đành ℓòng, nên kiềm chế không nói mấy ℓời định nói nữa.
Anh viết tên của mình vào phía cái tên kia.
Quanh đi quẩn ℓại đã hơn nửa tiếng đồng hồ, ℓúc đoàn người ra khỏi đồn cảnh sát thì đã ℓà ba giờ sáng.
Cố Triều Tịch cảm ơn anh ℓần nữa, không quên gọi một tiếng chủ Tiêu.
Cô gái cũng nói cảm ơn, còn chưa kịp nói ra từ chú thì đã bị người đàn ông ngăn ℓại.
“Muộn rồi, nhanh về nghỉ đi.”
Hai đứa trẻ biết mình gây chuyện, đối phương lại là người vừa giúp mình nên không dám cãi lời, vội vàng xoay người đỡ vai nhau rời đi.

Nhưng cô gái bỗng bị gọi lại.
"Cô đi đâu?"
Thẩm Lương Hạ mù mờ: "Về nghỉ ạ?" Không phải vừa rồi mới dặn cô sao?
Hôm nay Tiêu Yến Thầm chưa hề giãn mày lấy một lần, ánh mắt anh rơi vào bàn ay đang khoác vai cô, hình ảnh này khiến trong lòng anh cực kì khó chịu.
 
Back
Top Bottom