Khác { quyển 1} honkai impact: chuyển sinh cùng hệ thống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
354086693-256-k220431.jpg

{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
Tác giả: KTKHi3
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

một thanh niên văn phòng nghiện game chuyển sinh vì bị xe tông



rider​
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 1: mở đầu của cuộc sống mới


Xin chào tôi là kazuki toma 35 tuổi hiện vẫn đang độc thân và là một nhân viên văn phòng bình thường.

Tôi đang trên đường trở về nhà sau một ngày dài làm việc .

Toma: haizz .

Cuối cùng cũng được đi về hôm nay phải về chơi khô máu mới được.

Tôi ngoài là một nhân viên văn phòng ra tôi

còn là một thằng otaku nghiện game nữa có lẽ đó là lí do mà đến cái độ tuổi này tôi chưa có mảnh tình nào vắt vai hết cả.

Cuộc đời của tôi từ sau khi tốt nghiệp đến giờ là những chuỗi ngày nhàm chán khi một ngày của tôi chỉ có sáng thì đi làm đến tối thì lại về nhà cày game .à mà con game mà tôi chơi được thằng bạn thân hồi còn học cấp ba giới thiệu cho tôi chính là con game honkai impact 3 của nhà michos nếu nói tôi chơi con game này vì cốt truyện thì tôi xin trả lời là No vì sao á?

Vì cốt truyện con game dark vãi l*z ra .

Lúc tôi gặp lại thằng bạn mấy tháng hỏi bản thân tôi chịu bỏ tiền, chịu bỏ mồ hồi công sức ra nạp tiền vào để chơi vì cái gì thì tôi xin thưa là vì gái.

ừ không nhầm đâu thân là một thằng con trai làm sao mà có thể cưỡng lại được những em gái xinh tươi và còn có một số em nhìn phát là biết người tốt được chứ nhìn cứ phải gọi là vòng nào ra vòng nấy.

Đùa thôi dù tôi nghiện game là thế nhưng không đến cái mức bỏ bê công việc hay dành hết tiền lương mỗi tháng để nạp thẻ đâu.

đúng là tôi nghiện chơi con game này từ năm cấp ba thật nhưng không vì vậy mà học lực của tôi kém đâu.

Khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường thì tôi luôn nằm trong top 10 toàn khối luôn đấy cụ thể là hàng 7 đôi lúc còn đứng nhất và còn dược mời đi thi HS giỏi nhưng tôi từ chối .

Vì sao á?

Là vì tôi lười. thế nên là nghiện game không có nghĩa là tôi học kém đâu.

trở lại hiện tại lúc này đây đã là hơn 8h rồi tôi đang đứng chờ đèn đỏ ở một ngã tư.

Nơi tôi đang sống là một thành phố lớn đây cũng và cái giờ này là quãng thời gian thích hợp cho các cặp đôi phát cơm tró cho những thanh niên FA qua đường và tôi cũng không thoát khỏi cái cảnh nhìn các cặp đôi hú hí với nhau.

Kế bên tôi là một cặp đôi đang chao cho nhau những lời lẽ ngọt ngào nghe mà muốn tiểu đường luôn.

Thật đấy.

Toma : "má nó chứ muốn ôm hôn nhau thì cút ra khách sạn hay nhà nghỉ mà làm 💢"

Nhưng trách ai được bây giờ tôi không có gấu thì bắt những thằng con trai khác phải ế như mình à tôi đành ngậm ngùi qua đường.

Nhưng do quá mải suy nghĩ mà tôi không chịu nhìn đường mà cứ thế băng qua khi đèn giao thông vẫn còn đỏ.

Và xui hơn nữa là có một chiếc xe đang đang lao tới và bóp còi inh ỏi nhưng do mải suy nghĩ mà không chịu chú ý.

Đến khi nhận ra thì cũng đã quá muộn chiếc xe tông thẳng vào tôi khiến tôi văng ra một đoạn khá xa.

Tôi hiện tại đang nằm trên vũng máu cơ thể thì đang mất dần hết các cảm giác ý thức của tôi đang dần trở nên mơ hồ khi tiếng gọi tiếng gọi xe cứu thương của những người dân xung quanh nhỏ dần.biết mình không qua khỏi tôi đành nhắm mắt chấp nhận số phận.

Khi tưởng rằng cuộc sống nhàm chán đã kết thúc thì tôi cảm nhận được các giác quan của mình dẫn rõ trở lại khi đó một cái lạnh thấu xương sộc thẳng vào tâm trí của tô ngày lập tức tôi mở mắt ngồi chồm dậy và đập vào mắt tôi là một nơi mà tôi phải thốt lên rằng.

Toma : chỗ đéo nào đây ?

Nơi tôi đang ngồi là một khu rừng rậm rạp toàn tuyết là tuyến ra cái cảm giác lạnh hồi nãy là từ cái đông tuyệt trắng xoá này.

Nhưng có cái này khiến tôi bỏ qua cái lạnh mà đặt ra hàng loạt câu hỏi cho bản thân.

Toma : "đây là đâu, sao mình lại ở đây , thế quái nào mà mình vẫn còn nguyên vẹn vậy không phải mình đã chết rồi sao,v.v"

Đang suy nghĩ linh linh tinh thì một âm thanh hiện ra trong đầu của tôi.

[ kích hoạt hệ thống vạn giới.

Từ giò trở đi tôi sẽ đồng hành cùng ngài.

Nếu kí chủ có thắc mác gì xin cứ hỏi tôi ]

Đó là một giọng nữ khá là máy móc cứ như thể là giọng nói của một AI vậy nhưng thứ khiến tôi chú ý là câu nói của nó cơ

Toma : " vãi cả hệ thống.đây không phải là mơ đấy chứ?"

[ không đây sự thật không phải là mơ đâu thưa kí chủ ]

Nghe được vậy tôi bèn sung sướng hét lên như một thằng điên

Toma : thế là cuộc sống nhàm chán của ta sắp kết thúc rồiiiiiiiiiiiiii !!!!

[ kí chủ ngài có ổn ko vậy? ]

Toma : ta không những ổn mà còn cảm thấy rất vui nữa chứ

Dẹp cái cảm xúc vui sướng qua một bên cái tôi cần biết bây giờ là đây có còn là thế giới cũ của tôi không .

Không suy nghĩ nghĩ nhiều tôi liền hỏi.

Toma : hệ thống này ta đang ở thế giới nào thế ?

[ thưa ngài dựa trên kí ức của ngài thì đây chính là thế giới mà ngài gọi là game honkai impact 3 đấy ạ ]

Nghe được tin này tôi chỉ biết im lặng và không suy nghĩ được bất kì thứ gì trong một vài giây sau đó .

Và đó chính là khởi đầu cho một cuộc sống đầy sóng gió sắp tới của tôi
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 2 : khả năng của hệ thống và 4 năm luyện tập


Xin chào lại là tôi kazuki toma đây ,hiện tại tôi đã thoát khỏi trạng thái liệt hệ điều hành do cái thông tin mà hệ thống vừa cho tôi biết về cái thế giới mà tôi chuyển sinh vào lại chính là cái con game honkai impact 3

Đến giờ tôi vẫn chưa hết sốc vì việc mình đã chết và chuyển sinh vào con game này nhưng bỏ qua vấn đề đó cái tôi cần quan tâm là cái hệ thống này có những chức năng gì.

Nghĩ đến đây tôi liền hỏi ngay cho nó nóng dù chỗ tôi đang đứng đang vô cùng lạnh

Toma : này hệ thống ngươi có những chức năng nào và có thể làm được những gì?

Sau khi nhận được câu hỏi từ tôi hệ thống liền lên tiếng trả lời

[ thưa ngài tôi có thể cung cấp cho ngài vũ khí,các kĩ năng từ bộ phim và các bộ anime mà ngài đã xem.

Ngoài ra tôi còn có thể cho ngài biết các thông tin và tình trạng của ngài nữa ]

Nghe vậy tôi liền cảm thán trong lòng vì độ VIP của cái hệ thống này.

Không chần chừ tôi liền hỏi

Toma : này làm sao để ta có thể biết được thông tin và tình trạng của ta vậy?

[ ngài chỉ cần tập trung và suy nghĩ đến câu 'bảng trạng thái ' là được ]

Nghe vậy tôi bèn tập trung suy nghĩ của mình rồi thốt lên trong đầu mình là

Toma : "bảng trạng thái"

Vừa xong thì một tấm bảng hơi trong suốt màu xanh đậm với những dòng chữ màu đen hiện ra trước mắt tôi

THÔNG TIN

Tên : kazuki toma

Tuổi : 14

Tình trạng : bình thường,lạnh

Kĩ năng : chưa có

Toma : ồ.

Giống máy con game nhập vai đánh quái thăng cấp nhỉ .

À mà ngoài ta ra có ai thấy được cái bảng này không?

[ về việc đó thì ngài không cần lo vì ngoài ngài ra thì không ai thấy được đâu ]

Nghe vậy tôi cũng thấy yên tâm hơn, rồi hệ thống lại hỏi tôi

[ vậy ngài có muốn mở quà tân thủ không ? ]

Tôi không ngần ngại liền trả lời

Toma: có!

Mở ngay cho ta

[ chúc mừng ngài nhận được: 3 loại haki , bảo kiếm shusui ]

Tôi phải cảm thán trước 3 cái kĩ năng và vũ khí mà hệ thống cấp cho

Toma: ồ đồ tân thủ mà cũng xịn phết đấy nhỉ

Với một thằng như tôi thì nhìn phát là biết vũ khí và mấy cái kĩ năng này lấy từ bộ anime nổi tiếng one piece rồi.

Cơ mà có cái gì đó sai sai

tôi xem lại cái bảng trạng thái của mình thì tôi liền chứ ý đến phần tuổi của mình và hoang mang hỏi hệ thống

Toma : ơ hệ thống sao ta lại 14 tuổi vậy?

[ thưa ngài tôi đã điều chỉnh tuổi và ngoại hình của ngài về lại lúc 14 tuổi để mà ngài có thời gian để luyện tập và phát triển các kĩ năng chiến đấu thôi ạ ]

Toma : ồ ra là vậy.

Thế giờ ta phải làm gì?

[ từ giờ trở đi ngài sẽ có 4 năm để luyện tập cho nhưng sự kiện sẽ diễn ra trong tương lai và đề nghị ngài nhắm mắt lại để tôi đưa ngài đến nơi luyện tập ]

Nghe vậy tôi liền nhắm mắt lại chờ đợi

Sau khi nhắm mắt lại thì tôi cảm thấy cơ thể mình như đang lơ lửng nhưng được vài giây thì tôi cảm thấy bình thường trở lại sau đó là tiếng của hệ thống

[ ngài có thể mở mắt ra được rồi]

Tôi từ từ mở mắt ra và trước mắt tôi thay vì là một khu rừng rậm rạp đầy tuyết thì giờ đây nơi tôi đang đứng là một cánh đồng cỏ xanh mướt như trải dài vô tận

Toma : hệ thống đây là đâu vậy

[ đây là không gian của hệ thống nơi mà ngài sẽ luyện tập trong 4 năm và thời gian ở đây không khác gì thời gian ở ngoài đâu ạ ]

Toma : ồ!

Giờ ta cần phải làm gì?

Ngay sau đó một tấm bảng hiện ra và thông tin trong đó khiến tôi sốc nặng

NHIỆM VỤ

Hít đất: 100 cái

Gập bụng : 100 cái

Bật cóc: 100 cái

Chạy:10 km

Đập vỡ : 100 hình nhân gỗ

liên tục mỗi ngày không được nghỉ ngày nào trong 4 năm

Tôi hét lên trong sự tức giận vì những yêu cầu mà hệ thống giao cho

Toma : HỆ THỐNG CÁI NÀY LÀ GIẾT NGƯỜI CHỨ LUYỆN TẬP CÁI GÌ!!!!!!!!!

[ không đâu ngài cứ làm đi 4 cái đầu tiên thì khó khăn gì đâu dù sao kiếp trước ngài cũng là thành viên trong CLB quyền anh mà hơn nữa việc đập vỡ hình nhân gỗ đã có haki vũ trang rồi còn lo gì nữa]

Toma : nhưng...

[ không nhưng nhị gì hết.

à mà ngài mặc bộ đồ tôi để ở dưới chân ngài vào rồi mới được luyện tập nhé]

Toma : bộ quần áo dưới chân?

Tôi cúi đầu nhìn xuông thì nhìn thấy dưới chân mình là một bộ quần áo vải màu tím than cùng với hai chiếc vòng tay bằng vải cùng màu đôi giày màu đen xì

Tôi tự hỏi thay bộ đồ đó để làm gì và nó có tác dụng gì cho đến khi tôi mặc xong cái quần và chuẩn bị cầm cái áo lên mặc thì tôi đã nhận ra .

Cái quần ngoại trừ việc nó vô cùng thoải mái và cũng rất bền ra thì không có gì lạ cả nhưng khi tôi cầm cái áo thì bắt đầu có vấn đề.

Là nó nặng vcl ra thấy vậy tôi liền kiểm tra đôi giày và hai cái vòng tay bằng vải kia tuy không nặng bằng cái áo nhưng nó vẫn rất nặng so với những món đồ thông thường.

Thấy vậy tôi liền hỏi ngay hệ thống

Toma : này hệ thống bộ đồ này là sao ?

[ bộ đồ này giúp ngài nâng cao cường độ luyện tập lên thôi cụ thể thì cái áo nặng 10kg , đôi giày mỗi chiếc 5kg và hai cái miếng vải đeo ở cổ tay mỗi cái cũng 5kg tổng cộng lại những thứ ở trên là 30kg đấy ạ]

Nghe vậy tôi chỉ biết than thân trách phận vì độ khốn nạn của hệ thống nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi mặc nốt những gì còn lại lên người rồi bắt đầu quá trình luyện tập không khác gì tra tấn này

Tôi bắt đầu bằng việc hít đất và làm lần lượt cho đến khi xong mới thôi .

Như vậy là tôi đã kết thúc một ngày luyện tập vất vả với những bài tập địa ngục mà cái hệ thống đưa ra cho tôi.

Tôi đã liên tục tập luyện những bài tập đó trong những ngày tiếp theo và không bỏ một ngày nào cả.

Tôi cứ như vậy từng ngày từng tháng một mà không để ý rằng 4 năm đã thấm thoát trôi qua
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 3 : thành quả luyện tập và gặp gỡ himeko


Tại một đồng cỏ xanh mướt vô cùng rộng lớn mà chẳng ai biết nó nằm ở đâu mà cũng không ai biết được cách để đến được đó nên nơi này vô cùng vắng lặng thì có một cậu thanh niên đang liên tục đánh những hình nhân bằng gỗ và xung quanh cậu có rất nhiều hình nhân gỗ bị phá hủy đang nằm rải rác khắp nơi và không đâu xa lạ đó chính là Toma thằng main đang hoàn thành nốt bài luyện tập.

POV main:

Xin chào là tôi Toma đây đã được một khoảng thời gian khá lâu kể từ khi tôi bị hệ thống kéo đến cái chỗ mà tôi cũng chả biết nó nằm ở chỗ nào trên thế giới này để luyện tập.

Tôi đã ở đây được 4 năm rồi và hôm nay đây chính là ngày cuối cùng mà tôi ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này .

Toma : phù .

đây là con hình nhân cuối cùng

Nhìn con hình nhân gỗ trước mắt tôi lại nhớ đến những ngày tháng đéo khác gì địa ngục do cái đống yêu cầu của hệ thống giao cho tôi thề luôn là khủng khiếp vãi ra khi những ngày đầu nó không khác gì tra tấn cả khi những bài tập cùng với sức nặng của bộ đồ trên người tôi đã nhiều lần vắt kiệt sức lực mà khiến tôi ngất đi nhưng cũng nhanh chóng tỉnh lại do bị hệ thống gọi giậy .

Tại nơi này tất cả mọi thứ đều do cái hệ thống khốn nạn tạo ra từ đồ ăn cho đến những con hình nhân gỗ trước mặt tôi mà khổ nỗi tôi không được ăn nếu như vẫn chưa hoàn thành hết bài tập.

Toma : haizzz ."

Hôm nay là ngày cuối rồi sao, thời gian trôi qua nhanh thật "

Nói rồi tôi thủ thế bọc haki vào tay mình rồi tung cú đấm phá hủy con hình nhân cuối cùng.

Sau khi hoàn thành việc cuối cùng của nhiệm vụ thì tôi nhận được lời chúc mừng của hệ thống

[ chúc mừng ngài đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên phần thưởng cho ngài chính là kĩ năng : thông thạo vũ khí .

Mà tôi không ngờ ngài có thể hoàn thành được đấy ]

Toma : { ê ngươi đang khinh thường ta đấy hả! }

[ vâng ]

Mới vài tháng trước tôi đã biết được không cần nói chuyện tục tiếp bằng mồm mà có thể gia tiếp thông qua suy nghĩ. may đấy chứ người ngoài nhìn vào thấy tôi nói chuyện một mình thì lại nghĩ tôi bị điên mất vì ngoài tôi ra có ai nghe được giọng của hệ thống đâu.

Toma : "Haizz.

Không ngờ cái hệ thống này cũng biết trêu chọc người khác đấy "

Thôi kệ mẹ nó đi giờ chuẩn bị rời khỏi đây thôi

Toma : { hệ thống mau đưa ta ra khỏi đây cái}

[ OK mà ngài thay đồ đi đã ]

Vừa dứt câu thì có một bộ đồ rơi thẳng vào mặt tôi nó gồm một chiếc quần jeans,một cái áo sơ mi trắng cùng một đôi giày thể thao màu đen và tất nhiên nó chỉ là một bộ đồ bình thường.

Tôi nhanh chóng thay đồ rồi nhắm mắt lại để hệ thống đưa tôi ra khỏi đây.

Tôi mở mắt ra và thấy được khu rừng nơi đầu tiên tôi tỉnh lại sau khi chuyển sinh

Toma : " giờ tìm cách để rời khỏi đây đã rồi những cái khác tính sau "

Sau đó tôi đùng haki quan sát để tìm đường ra nhưng khi tăng phạm vi lên tối đa thì tôi cảm nhận được cách chỗ tôi khoảng 4km một sự hiện diện đang bị báo vây bởi nhiều sự hiện diện khác.

Tôi tức tốc lao tới đó vì biết rằng ở đó đang có một cuộc chiến nhưng không phải lo lắng cho người bị bao vây kia mà tôi đang nóng lòng muốn tets sức mạnh và thành quả của mình sau những ngày tháng địa ngục kia.

Khi đến nơi tôi thấy một người phụ nữ tóc đỏ đang chiến đấu với một đàn thú honkai có vẻ cô ấy lo liệu được khi cũng chỉ còn một con và đã bị cổ kết liễu ngay sau đó.

Nhưng trông cô ấy có vẻ hơi yếu đi rồi khi có vài vết thương nhỏ ở trên người và hơi thở của cô ấy khá là nặng nhọc

Vào một khoảnh khắc không chú ý một con chaliot đã tấn công cổ tù phía sau, thấy vậy tôi liền lao nắm tay lại bọc haki vào và hét lên

Toma : NÀY MAU TRÁNH SANG MỘT BÊN!!!

???? : !?

Cô ấy sau khi nghe thấy liền ngay lập tức tránh sang một bên và một âm thanh vang lên.

* RẦM*

Tôi đã tặng cho con chaliot đó một cú đấm khiến nó văng đi một đoạn rất xa và chắc chắn là nó đã chết khi nó đã không còn có giấu hiệu cử đông và cơ thể nó biến tan thành những hạt ánh sáng và bây lên trời.

Tôi quay sang người phụ nữ hồi nãy thì thấy cô ấy có một tâm hồn rất chi là đẹp

[ biến thái ]

Toma : { kệ ta }

Thấy cô ấy đang nhìn tôi với vẻ hoang mang tôi liền lên tiếng hỏi thăm

Toma : này cô không sao chứ?

???? : tôi không sao .

Mà cậu là ai vậy?

Toma : nè muốn hỏi tên người khác thì ít nhất cũng phải giới thiệu tên mình trước đã chứ

Nói vậy thôi chứ tôi biết tỏng tên cổ là himeko rồi

Himeko : à xin lỗi tên của tôi là murata himeko một valkyrie cấp A .

Còn cậu đây là?

Toma : tôi là kazuki toma hân hạnh được gặp

Himeko: ồ vậy cậu toma cậu đang làm gì ở đây vậy?

"một người bình thường thì không thể nào hạ được con thú honkai hồi nãy chỉ với một cú đấm được không biết cậu ta đến từ tổ chức nào nhỉ "

Thôi bỏ mẹ rồi biết trả lời câu này như thế nào bây giờ.

Tôi nhanh chóng vận hết chất xám của mình mong tìm được một câu trả lời thích đáng mà tránh bị nghi ngờ.

Toma : tôi không biết nữa ngoài cái tên của bản thân thì tôi hoàn toàn không nhớ bất kì thứ gì cả.

" mong là cô ấy tin những gì mình vừa nói".

Himeko: ra là mất trí nhớ sao tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ thân phận của cậu

Toma : " may mà cô ấy tin.

Cơ mà nghi ngờ thân phận của tôi ?

"

Cô ấy giơ tay ra như muốn chào hỏi.

Tôi cũng bắt tay của himeko cho đúng phép lịch sự .

Và từ cuộc gặp gỡ này sẽ là mở đầu cho việc thay đổi cái kết của các nhân vật trong con game đầy rẫy drama này.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 4 : gia nhập st.freya và màn gặp gỡ đầy bất ngờ với hiệu trưởng


Tôi đang đứng bắt tay với himeko thì chợt nhớ ra là mình không có chỗ ở.

Đang phân vân không biết tối nay tôi sẽ ngủ ở đâu thì himeko lại nhìn tôi với như có suy tính gì đó.

Rồi cô ấy liền lên tiếng hỏi tôi.

Himeko : cậu toma nè

Himeko : cậu có muốn gia nhập vào học viện ST.

Freya của chúng tôi không ?

Tôi cảm thấy ngạc nhiên trước câu hỏi của cô ,để chắc chắn mình không nghe nhầm tôi đã hỏi lại cô ấy

Toma : ST.

Freya cái học viện chuyên đào tạo valkyrie đấy á ?

Himeko : đúng vậy tôi thấy cậu rất mạnh nên tôi muốn cậu gia nhập để có thể giúp đỡ cho nhân loại trong công cuộc chống lại honkai.

Toma : ừm cho tôi chút thời gian suy nghĩ được không ?

Himeko: cũng được thôi trong lúc tôi với cậu về lại doanh trại thì cậu cứ suy nghĩ đi

Nói rồi cô ấy chạy ngay đi.

Thấy vậy tôi cũng nhanh chóng chạy theo sau cô.

Trên đường đi tôi cũng tranh thủ sử vài con thú honkai và tử sĩ cản đường.

Sau khi đến được doanh trại mà tổ đội của himeko thì cô ấy kêu tôi ở ngoài còn cô ấy sẽ vào bên trong và báo cáo.

Tôi cũng tranh thủ hỏi hệ thống một vài thứ.

Toma : { hệ thống này ngoài làm nhiệm vụ thì sẽ nhân được vũ khí và kĩ năng ra thì còn có cách nào khác không ?}

[ có ngài có thể mua mở shop của hệ thống và ngài có thể dùng điểm để mua ]

Toma : { cách nào để có điểm vậy }

[ ngài có thể đánh bại kẻ thù để lấy điểm cụ thể thì tử sĩ ngài sẽ nhận được 5đ, các cấp của thú honkai thì là : thường 10₫, đô đốc 30₫, tinh anh 50₫, đế 100₫, emperor 200₫, emperor biến dị 250₫, thẩm phán 500₫ còn herrscher là 1000₫ ]

Toma : { vậy sao vậy giờ ta có bao nhiêu điểm? }

[ hiện ngài đang có 120₫ ]

Toma : " ít vậy thôi à .

Thôi thì cứ từ từ tích điểm vậy"

Đang đứng suy nghĩ thì có một giọng nói vang lên từ sau lưng tôi

Himeko: vậy cậu đã quyết định được chưa ?

Toma : tôi...

[ nhiệm vụ gia nhập st.freya phần thưởng: thuật thức vô hạ hạn ]

Toma : "...."

Himeko: sao vậy cậu có đồng ý không?

Toma : haiz.

Tôi đồng ý

[ chúc mừng đã hoàn thành nhiệm vụ nhận được: thuật thức vô hạ hạn]

Sau khi đồng ý trở thành học sinh của st.freya thì tôi với himeko đứng chờ tàu tới đón thì tôi cũng tranh thủ kiểm tra trạng thái của bản thân

Toma :" bảng trạng thái"

THÔNG TIN

Tên : kazuki toma

Tuổi: 18

Tình trạng: khỏe mạnh

kĩ năng: haki bá vương, haki quan sát, haki vũ trang, thông thạo vũ khí, thuật thức vô hạ hạn

Tôi thấy thì trong hai kĩ năng mới nhận được thì vô hạ hạn chắc sẽ ít dùng tới vì tôi không có " lục nhãn" nên sẽ không thể phát huy tối đa được khả năng của thuật thức này.

Còn " thông thạo vũ khí" thì chắc sẽ giúp mình sử dụng được thanh kiếm shusui vì trước khi có cái kỹ năng này thì tôi có biết dùng kiếm đâu nên thanh kiếm kia rất vô dụng vì tôi chỉ đánh tay không thôi .

Tính ra là truớc khi có " thông thạo vũ khí " thì tôi đã muốn đem cây kiếm này đi bán hoặc tặng cho người nào biết dùng kiếm nhưng giờ thì không cần nữa.

Đang check lại xem trạng thái của mình thì đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi đến và một bóng đen khổng lồ làm tôi chú ý đến.khi tôi ngẩng lên xem thì đập vào mắt tôi là một chiếc chiến hạm đang đáp xuống.

Toma : " to vãi "

Himeko: này cậu còn đứng ngẩn ra đó làm gì mau đi theo tôi

Toma : à ừ tôi xin lỗi

Nói rồi tôi cũng nhanh chóng đi theo himeko.

ấn tượng của tôi của chiếc chiến hạm này là bên ngoài thì to bên trong thì vô cùng đẹp và hiện đại .

Himeko dẫn tôi đến một căn phòng và bảo rằng tôi sẽ tạm thời ở đây chờ cho tới khi đến học viện thì sẽ xắp xếp việc nhập học của tôi.

Tôi tranh thủ lúc chờ đến học viện thì tắm qua cái đã lúc vừa cởi áo thì tôi đã vô tình đi ngang qua cái gương và điều khiến tôi chú ý là hiện tại là ngoại hình của mình.

Gương mặt của tôi lúc này khá là trẻ tôi chắc chắn là mặt của mình chẳng có gì khác so với kiếp trước nhưng vì một cái lí do nào đó mà tóc của tôi từ màu đen đã trở thành màu đỏ còn mắt thì chuyển sang màu vàng.

Tôi cũng chả quan tâm lắm vì khi chuyển sinh thì việc này là bình thường mà.

Tôi không nghĩ nhiều nên tắm nhanh qua rồi mặc đồ vào và nhảy lên giường mà chợp mắt một lúc.

Tầm khoản 4 tiếng sau thì tôi đã đến học viện.

Tôi để ý rằng khác với trong game thì trường này cũng có con trai nhưng khá ít tôi chỉ thấy lắc đắc vào đứa mà thôi .

Khi tôi cùng himeko đi đến phòng hiện trưởng thì tôi cũng đã hỏi cô ấy về vấn đề này.

Toma : himeko này trường này hơi ít con trai nhỉ?

Himeko: à cái này là do mấy tháng trước mới nhận thêm nam sinh do họ cũng có khả năng kháng lại năng lượng honkai nhưng không nhiều bằng phụ nữ nên nam sinh ít cũng là điều dễ hiểu à mà nữ được gọi là valkyrie còn nam là warrior

Toma : ra là vậy

Himeko: tới nơi rồi

Trước mắt tôi là phòng hiệu trưởng.

Himeko không thèm gõ cửa mà cứ thế mở ra và thứ trong căn phòng là.

???? : teri teri dễ thương nhất thế giới biến hình

Toma: .....

Himeko: .....

???? : ......

6 con mắt nhìn nhau

*cạch*

Toma: .....

Toma: himeko đó là...

Himeko: tôi không biết gì hết

5 phút sau

Sau một khoảng thời gian chờ đợi thì cái người vừa biến hình trong phòng đã thấy lại đồ đó là một cô bé ( U50) mặc trên mình một bộ đồ nữ tu .

????: tôi đã nghe himeko giới thiệu rồi cậu là kazuki toma nhỉ.

Theresa: ta là theresa apocalypse là hiệu trưởng của st.freya hân hạnh được gặp cậu

Toma : hân hạnh được gặp mặt ngài theresa
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 5 : bài kiểm tra nhập học


Sau màn gặp mặt có chút xấu hổ của theresa với tôi.

Nên đó là lí do mà giờ đây tôi vẫn có thể thấy được mặt của theresa vẫn có chút hơi đỏ.

Cũng đúng mà vì theresa đường đường là một hiệu trưởng của cả một học viện đồng thời còn là một valkyrie cấp S mà bị người khác nhìn thấy những hành động như một đứa trẻ như vậy thì không xấu hổ mới lạ đấy, nếu đó là tôi thì tôi đã tìm một cái hố để chui xuống rồi.

Cũng phải công nhận là theresa dù đã 50 tuổi rồi mà cũng có thể là hơn nhưng nhìn cô ấy từ trong game ra đây tôi thấy cô ấy cũng đáng yêu đấy chứ.

[ giờ tôi mới biết ngài không chỉ biến thái mà còn là một tên lolicon nữa đấy 😒 ]

Toma: { không .

Đó là cảm nghĩ của ta thôi...... }

Toma : { mà nhà ngươi vừa mới nói ai là lolicon hả ? 💢 }

[ ngài chứ ai.

Đồ lolicon 😒 ]

Toma : .......

Toma: " cái hệ thống này không chọc hay khịa mình thì không thể nào chịu được hay sao ấy nhỉ🤔?

Thôi kệ đi giờ tập trung vào việc trước mắt cái đã "

Toma : vậy tôi bây giờ tôi cần phải làm gì bây giờ ngài hiệu trưởng?

Theresa: à chờ ta một chút

Nói rồi cô ấy lục trong ngăn kéo một tờ giấy rồi đưa cho tôi.

Hình như đó là đơn đăng ký thì phải.

Theresa : bây giờ cậu hãy điền thông tin của mình vào đây đi

Tôi nhận lấy tờ đơn rồi bắt đầu điền thông tin của mình vào.

Nói thật ra thì ngoài tên với tuổi ra thì những cái khác như quê quán hay cha mẹ tôi để trống hết.

Theresa : hửm .

Sao chỉ có tên với tuổi thôi vậy ?

Toma: xin lỗi vì đó là những thứ tôi còn nhớ

Theresa: vậy sao

Theresa: himeko nè cô đưa cậu ta đến phòng y tế để lấy máu xét nghiệm nồng độ honkai và bài kiểm tra lí thuyết đi.

Còn tôi sẽ đi chuẩn bị cho bài kiểm tra thực hành.

Himeko: được rồi. cậu màu đi theo tôi

Himeko nhanh chóng dẫn tôi đi đến phòng y tế để lấy máu cũng không lâu đâu chỉ mất khoảng 2 phút thôi còn bài kiểm tra lí thuyết thì đáng lí ra là tôi có 120 phút để làm bài nhưng thú thật là tôi chỉ cần có khoảng 60 phút để hoàn thành mà thôi.

đúng là tôi có khác

[ ngài tự luyến vừa vừa thôi .

Nếu ngài mất gần 60 phút để hoàn thành thì tôi chỉ cần 5 phút là có thể hoàn thành rồi ]

Toma :{ đừng có so sánh ta với ngươi 😑 }

Sau một lúc thì tôi cũng đã tới nơi để thực hiện thành bài kiểm tra thực hành.

Nó rộng vãi chưởng khi xung quanh tôi là một căn phòng với bốn bức tường thép vô cùng kiên cố và khó bị phá vỡ ( TG : đấy là bây giờ thôi còn tí nữa thì không chắc đâu) himeko và theresa đang ở phòng điều khiển để quan sát.

Theresa: cậu đã sẵn sàng chưa nếu rồi thì hãy giơ ngón cái lên để tôi bắt đầu

Toma: 👍

Theresa: thế thì tôi bắt đầu đây

Cô ấy kích hoạt hệ thống .Trước mặt tôi 5 con chaliot xuất hiện và bắt đầu tấn công tôi .

Một trong năm con lao tới và chuẩn bị xiên tôi thì tôi đã nhanh chóng lùi lại để tránh đòn.

Tôi nhanh chóng lôi thanh shusui từ kho hệ thống ra và vào thế rút kiếm.

Khi con thú honkai ấy lại chuẩn bị tấn công tôi thì

* xoẹt *

Tôi vận sức lao tới rồi nhanh chóng xin cái thủ cấp của nó.

Toma : một em

Ngày sau đó tôi cảm nhận được có hai con khác đang lao tới từ hai phía.

Tôi ngay lập tức nhảy lên không trung để tránh bị bẹp dí.

Đang lơ lửng ở trên không trung thì một con khác phóng tới .

Tôi không để cho nó cơ hội tấn công tôi liền bọc haki vào chân rồi xoay người sút thẳng vào mặt nó khiến nó văng mạnh xuống đất và chết ngay sau đó.

Toma: hai em

Lúc này đây khi tôi đang sử lí mấy con chaliot thì himeko và theresa đang quan sát tôi ở phòng điều khiển.

POV theresa

Theresa : cô nói đúng .

Tôi cứ nghĩ cô đùa và cũng không tin về việc cậu ta có thể hạ một con chaliot chỉ với một đấm nhưng khi này chắc là tôi phải tin rồi.

Himeko: phải.

Sức mạnh,tốc độ và phản xạ của cậu ta đều vượt qua ngưỡng trung bình của một warrior cấp B.

Hơn nữa tôi không biết là mắt tôi có vấn đề hây không nhưng lúc cậu ta cứu tôi khi bị con chaliot tấn công thì cánh tay của cậu ta có màu đen thì phải.

Himeko: giờ thì tôi chắc chắn là không hề nhìn nhầm về việc đó.

Có vẻ như nó giúp cậu ta có thể đánh vỡ lớp giáp của thú honkai .

POV main

Sau khi tặng cho con hồi một cú sút thẳng mặt tôi nhanh chóng cất thanh kiếm đi và dùng sở trường của mình là đánh tay không.

Tôi bọc haki vào cánh tay của mình rồi nằm chặt lại lợi dụng tốc độ rơi của mình mà phóng thẳng xuống giáng một cú thẳng vào đầu con tiếp theo.

Con đang ở gần đó khi chưa hiểu việc gì thì tôi đã cho nó một lỗ ngay ngực và nó đã biến mất cùng với con ở dưới chân tôi.

Toma : ba và bốn.

Đang đứng tìm con còn lại thì bất ngờ nó lao từ trên xuống.

Tôi lộn người né được và đạp nó đập dính vào tường.

Tôi quyết đinh check xem mình hiện tại mạnh tới cỡ nào nên đã chơi lớn.

Tôi thủ thế nắm chặt tay phải của mình lại phủ haki vũ trang lên rồi bọc cả bá khí vào .

Lúc này đây cánh tay phải của tôi ngoài có màu đen ra còn có một luồng aura màu đỏ bảo xung quanh.

Khi nó vừa thoát ra khỏi bức tường thì tôi đã dồn sức vào chân lao nhanh tới và tung quyền vào nó khiến cơ thể của nó bị nghiền nát nhưng do đòn đánh quá mạnh nên nó đã để lại dư chấn khiến cả cái học viện phải chịu một trận rung lắc như động đất vậy.

Bức tường thép phía sau theo đó mà đã bị phá hủy.

Ngoài ra còn có vô số vết nứt lan rộng ra khắp căn phòng .

Toma : "chết cha mình làm hơi quá rồi."

Tôi cảm thấy vô cùng hoảng loạn do "lỡ tay " làm hỏng cơ sở vật chất của trường và lo rằng mình sẽ phải đền .

Đang lo lắng thì himeko và theresa chạy vào.

Tôi ngay lập tức quay về phía Theresa mà quỳ xuống để xin lỗi .

Toma : x...xin...xin....lỗi..cô...tôi đã lỡ....phá hủy căn phòng mất rồi.

Theresa và himeko ngạc nhiên trước hành động của tôi.

Rồi theresa lên tiếng trấn an tôi

Theresa: à không sao đâu mà cậu đứng lên đi

Tôi ngẩng đầu lên hỏi

Toma : thật sao?

Himeko: ừ không sao thật mà

Himeko cũng kéo tôi đứng dậy chứ mà quỳ nói chuyện trông kì lắm.

Toma: vậy việc nhập học của tôi ?

Theresa: à .

Chúc mừng cậu đã chính thức trở thành học viên .

đáng lí ra với sức mạnh của cậu thì có thể là một warrior cấp A " thậm chí là cấp S cơ " nhưng mà do cậu hiện tại mới trở thành học viên với cả cũng chưa đạt đủ yêu cầu cần thiết nên tôi sẽ chỉ cho cậu ở cấp B thôi.

Himeko: vậy chúc mừng cậu nha

Toma : à vâng cảm ơn cô.

Thế là tôi đã hoàn thành bài kiểm tra một cách an toàn và đã chính thức trở thành một warrior.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 6 : gặp mặt bộ ba


Sau bài kiểm tra nhập học thì giờ tôi đang đi theo himeko về KTS.

Himeko: từ giờ trở đi cậu sẽ ở đây phòng của cậu là phòng số 007 .

Còn đây là chiều khóa phòng và đồng phục.

Buổi học sẽ bắt đầu vào lúc 8h30 sáng và nhớ là đừng có đến muộn đấy.

À mà từ giờ cậu gọi tôi là himeko sensei đần rồi đấy.

Toma : dạ vâng himeko sensei.

Himeko: còn có gì muốn hỏi không?

Toma : không ạ

Himeko: vậy giờ tôi lên găp Theresa một chút.

POV himeko

Tôi đang đứng trong phòng hiệu trưởng và cái vẻ mặt cùng với những những chiếc cửa sổ đã đóng kín thì tôi cũng cảm thấy cô ấy đang có chuyện quan trọng muốn nói.

Himeko: tôi đến rồi.

Bộ có gì quan trọng sao ?

Theresa: cô mau chốt cửa lại đi.

Nhìn thấy Theresa như vậy tôi cảm thấy hơi lo vì lâu rồi tôi chưa thấy cô ấy làm cái vẻ nghiêm trọng như vậy nên cũng làm theo và không ý kiến gì.

Himeko: có vấn đề gì sao?

Theresa: phải, là vấn đề của Toma

Himeko: cô cũng thấy thế à?

Theresa: phải, là về sức mạnh của cậu ta .

Nó vô cùng bất thường.

Cô cũng thấy qua bài kiểm tra rồi đấy, đòn đánh cuối cùng của cậu ta vô cùng khủng khiếp cứ như thể cậu ta không phải con người vậy.

Himeko: này có khi nào cậu ta là herrscher không ?

Theresa: không việc này là không thể, cô xem cái này đi.

Himeko: đây là?

Theresa: bảng xét nhiệm máu của cậu ta , nồng độ honkai trong máu của cậu ta là 9% quá thấp để có thể là một herrscher.

Himeko: vậy thì rốt cuộc thứ sức mạnh khủng khiếp của cậu ta từ đâu mà ra chứ?

Theresa: cái này thì tôi cũng không biết vì ngoài tên và tuổi ra thì chúng ta chẳng có thông tin gì khác .

Mà cô hỏi thêm thông tin gì không ?

Himeko: không.

Có vẻ như bị mất trí nhớ khi lúc đầu tôi gặp cậu ta thì cũng chỉ nói là ngoài tên của mình ra thì không nhớ bất kì thứ gì.

Theresa: xem ra là không có thêm thông tin gì rồi.

Theresa: được rồi giờ tôi sẽ xắp xếp cho cậu ta vào lớp của cô nếu có gì bất thường thì báo lại ngay cho tôi.

Himeko:Cô đang đẩy một kẻ nguy hiểm cho tôi theo dõi như vậy thì có thể tăng lương được không?

Theresa: tất nhiên là không rồi .

Himeko: TẠI SAO ?

Theresa: tại vì không phải cậu ta là do cô dẫn cậu ta về à?

Nên là cô trông coi cậu ta cho cận thận vào.

À mà do phải sửa chữa căn phòng mà cậu ta phá hỏng hồi chiều nên tôi cắt giảm tiền lương của cô nhá.

Himeko: nhưng mà nó cũng là một công việc nguy hiểm nên ít nhất cô cũng phải tăng lương cho tôi chứ.

Theresa: không nhưng nhị gì hết.

Vậy thôi cô mau về đi .

Himeko: ......

Himeko: " tất cả là tại cậu ta cả"

POV main

Toma: * hắt xì* "ai đang nói xấu mình nhỉ 🤔?"

Nhân viên:của cậu hết 450 yên

Toma : à vâng cảm ơn cô

Hiện tại tôi đang đi mua đồ để có thể mà nấu ăn chứ mạnh mà không ăn thì chắc tôi chẳng trụ được lâu đâu .

À mà tất nhiên mua đồ là phải trả tiền rồi còn tiền ở đâu á , tất nhiên là từ hệ thống rồi tôi có thể đổi điểm để lấy tiền cứ 1₫ thì sẽ nhận được 1000 yên thế nên là không lo thiếu tiền và cũng chẳng lo chết đói rồi.

Cái hệ thống tuy khó ưa nhưng cũng vip và hào phóng phết đấy.

Toma : " xem nào trứng này, bánh mì, thịt bò, khoai tây, cà rốt, hành tây, bột cà ri , gạo, súp miso pha sẵn này và vài bộ quần áo.

Còn thiếu cái gì nữa không nhỉ 🤔"

Tối nay tôi tính nấu cà ri còn tại sao tôi không mua nguyên liệu từ hệ thống vì nó đắt vãi ra .

Toma : " hửm, kia là.... mei với kiana thì phải còn cô bé bên cạnh chắc là bronya "

Lúc vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi thì tôi đã nhìn thấy ba nhân vật chính và tất nhiên là kiana vẫn cứ ôm ấp lấy mei giữa thanh thiên bạch nhật rồi,tôi cảm thấy hơi tội cho bronya vì ngày nào cũng phải thấy cảnh này.

Toma : " tội cô bé bronya thật suốt ngày phải ăn cơm chó "

Tôi sau khi mua đồ thì cũng về đến KTS và việc đầu tiên tôi làm là đi tắm.

Sau khi tắm xong thì chuẩn bị nấu cơm tối vì lúc này đây đã 7h hơn rồi.

Đang nấu thì tôi nghe thấy tiếng chuông cửa.

Toma : ra liền

Tôi vặn lửa nhỏ lại rồi nhanh chóng chạy ra cửa xem ai đang bấm chuông.

Toma : himeko sensei !

Cô gọi em có chuyện gì sao ?

Himeko: à không tôi gọi cậu sang ăn cùng thôi .

Toma : à thôi không cần đâu em có đồ ăn rồi.

Còn đây là ?

Tôi biết nhưng vẫn hỏi cho không bị nghi ngờ

Himeko: đây là mei con ngốc này là kiana còn cô bé kia là bronya

Toma : tôi là toma hân hạnh được gặp.

Tôi hơi cúi người xuống chào hỏi

Mei : hân hạnh được gặp cậu

Bronya: chào

Kiana: ta cấm nhà ngươi động vào chị mei của ta

Toma: .......

Mei : nào kiana

Toma : cô himeko này

Himeko: có chuyện gì ?

Toma : cô ta mắc bệnh này lâu chưa ?

Himeko: bệnh?

Bệnh gì cơ ?

Toma : bệnh ngốc.

Kiana: NHÀ NGƯƠI NÓI AI NGỐC HẢ ?

Mei : thôi kiana

Himeko: à bị lâu rồi

Toma : thế thì khó trị dứt lắm

Himeko: công nhận

Toma : thế không có gì nữa thì xin phép

* cạch*

Tôi đóng cửa lại rồi vào bếp dọn bữa tối ra rồi cũng ngồi vào để sử lí bữa ăn.

Sau khi múc miếng đầu tiên lên ăn thì

Toma : " không quá tệ nhỉ"

Tôi nhanh chóng ăn hết rồi cũng dọn dẹp và rồi cũng rửa sạch bát với thìa và tranh thủ chơi game đến khoảng 10h rồi đánh răng và lên giường đi ngủ.

Toma : "thật mong chờ ngày mai quá đi "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 7 : buổi học đầu tiên và rắc rối


Toma : * hự hây* mấy giờ rồi nhở ?

|4:13|

Toma : "còn sớm vậy sao ,thôi thì tranh thủ chạy bộ tí vậy "

Không nghĩ nhiều tôi liền đánh răng rồi thay bộ đồ thể thao mới mua hôm qua vào rồi bắt đầu chạy bộ.

Tôi chạy đến 6h thì bắt đầu quay về.

Đang đi thì có một người chạy ngang qua tôi

Toma : " người đó là...Fuhua .

Cô ấy cũng chạy bộ nhỉ?

Mà mình để ý cổ làm gì nhỉ, về thôi "

Tôi quá quan tâm mà nhanh chóng về KTS.

Lúc tôi về đến nơi thì cũng đã là 6h12p tôi tắm thay bộ đồng phục vào và nấu đồ ăn sáng rồi làm cơm hộp.

Bữa sáng của tôi rất đơn giản chỉ có bánh mì với trứng ốp cùng với một bát súp miso pha sẵn.

Tôi ăn xong rồi dọn dẹp lại lại và bắt đầu đi đến học .

Nhưng khi đi đến cổng trường thì tôi mới nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Toma : " ơ mà mình học lớp nào nhở "

Toma : ......

Toma: " hỏi hiệu trưởng vậy "

Nhanh chóng phóng lên phòng hiệu trưởng khi đứng trước cánh cửa to đùng này thay vì cứ thế mở cửa xông vào như himeko hồi trước thì tôi lại lịch sự gõ cửa.

*cốc cốc cốc *

Theresa: ai thế?

Tôi mở cửa vào và thấy theresa và có cả himeko ở đây nữa.

Toma : là em ạ

Theresa: cậu tìm tôi có việc gì sao ?

Toma : à thì em muốn hỏi là em học lớp nào vậy ạ ?

Himeko: ồ tiện thật em học lớp của tôi nên là mau đi theo tôi

Toma : " trùng hợp thật "

Toma: vâng ạ

Tôi với himeko nhanh chóng di chuyển đến vị trí lớp học khi cô ấy vừa mở cửa vào thì những tiếng ồn ào lập tức biến mất.

Toma: " đúng himeko có khác, quyền lực vãi!

"

Himeko: cả lớp hôm nay chúng ta sẽ có học sinh mới các em hãy giúp đỡ bạn nhá

Sau lời giới thiệu của cổ thì tôi có thể nghe thấy tiếng xì xào của cả lớp.

NV nữ 1 : không biết là ai nam hãy nữ nhỉ ?

Nv nữ 2 : mong là một bạn nam

Nv nam 1 : mày nghĩ HS mới như thế nào?

Nv nam 2: tao mong là một bạn nữ, càng xinh càng tốt

Himeko: trật tự !!!

Himeko: em mau vào và giới thiệu về mình đi

Tôi bước vào và bắt đầu giới thiệu bản thân .

Toma : chào cả lớp tôi là kazuki toma ,18 tuổi mong được giúp đỡ

Himeko: tốt lắm em mau ngồi vào vị trí đằng kia đi nếu có gì không hiểu có thể hỏi lớp trưởng.

Cô ấy ngồi bên trái em đấy

Toma : dạ vâng ạ

Cô ấy chỉ vào một vị trí còn trống ở gần cuối lớp.

Tôi nhanh chân đi đến vị trí mà himeko đã xếp cho .

Toma : cậu là lớp trưởng à ?

Mong được giúp đỡ

Fuhua: ừm

Toma : " cơ mà quái lạ, nếu đây là lớp của himeko thì nhóm của con cá kia cũng phải học ở đây chứ sao không thấy đâu ta ? trừ khi là......

"

* rầm*

Toma " biết ngay mà "

Nhóm của kiana đã đến muộn nếu chơi honkai impact lâu thì không cần nói cũng biết nguyên nhân mà bộ ba này hay đi học muộn 99,9% là do con cá mắm kiana .

Và tất nhiên là họ bị himeko la cho một trận rồi.

Toma : " haizz.

đúng là con báo có khác ,báo cả team luôn "

Cô ấy cũng nhanh chóng bỏ qua cho họ và nhanh chóng vào tiết học nhưng trong lúc himeko đang giảng bài thì.

Kiana: zzzz😪

Con ngốc kiana ngủ cmn luôn rồi

Toma : " thật luôn .

Chưa được 10p nữa mà.

Cơ mà sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng thể nhể .

à hiểu rồi "

Đang cảm thán trước cái tốc độ đi vào giấc ngủ của kiana thì tôi chợt cảm nhận được một luồng sát khí à không phải là hai mới đúng.

Một cái là từ himeko đang nghiến răng nhìn về phía của kiana còn cái còn lại phát ra từ phía bên trái của tôi nó là của lớp trưởng.

Toma : "đáng sợ vãi"

Himeko: KIANA!!!!

Và chỉ có như vậy kiana đã bị himeko phạt phải đứng ở ngoài hành lang trong suốt tiết học .

Do tò mò con ngốc đó ở ngoài làm gì nên tôi đã dùng haki quan sát kiểm tra thì thấy nhỏ đang ngủ lại còn ngủ đứng nữa ảo thật đấy.

Sau khi hết buổi học thì cũng đã trưa tôi nhanh chóng cầm hộp cơm của mình chạy xuống sân mà kiếm chỗ nào đẹp đẹp để ngồi ăn.

Trong khi đang tìm chỗ ngồi đẹp thì.

Toma : " hửm , vụ gì vậy "

Có một nhóm đang tập trung về một chỗ.

Tôi hóng hớt chạy tới xem thì thấy trước mắt tôi lúc này đây chính là cảnh tỏ tình của một thằng nào đó mà tôi cũng chẳng biết với một cô gái.

Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu như cô gái được tỏ tình lại chính là crush của con mắm kia nồi cơm điện aka raiden mei.

Tôi thấy bronya đang đứng kế đó nên tôi đã đi đến hỏi.

Toma : bronya nhỉ ?

Bronya: chào cậu hàng xóm tên của cậu là....

Toma : cứ gọi tôi là toma và....vụ kia là sao?

Bronya: à chỉ là cái tên kia đến tỏ tình với chị mei thôi đây là lần thứ 100 rồi đấy

Toma : ồ! cơ mà khoan lần thứ 100 .

Tức là tên kia đã bị mei từ chối đến 99 lần?

Bronya: phải

Toma : tính ra mặt cũng dày phết nhỉ bị từ chối như vậy mà vẫn có thể tỏ tình tiếp được.

Mà sao cô ấy trông có vẻ khó chịu vậy ?

Bronya: do bị tên đó bán đuôi .

Hắn đã bám theo chị mei suốt mấy tháng nay rồi.

Dù chị mei đã cảnh báo nhưng hắn vẫn theo dõi chị ấy.

Toma : ồ vậy sao .

Cơ mà tên đó không bị con ngốc tẩn cho một trận nhỉ 🤔?

Bronya: con ngốc?

Kiana á ?

Toma: ừ đúng rồi

Bronya: có hắn suýt bị kiana đánh cho một trận nhưng được chị mei cản lại

Toma : thế à .

Này cậu có tin bây giờ tớ cho hắn không bao giờ bám theo mei nữa không?

Bronya: cậu có cách ư ?

Toma : hì hì nhìn cho kỹ nhá

Tôi đi đến chỗ của mei và hỏi cô ấy cho dù tên kia đang trông khá khó chịu mà kệ hắn .

Toma : mei nè tớ nghe bronya nói là tên này bám đuôi cậu đúng không ?

Cô ấy nhìn bronya rồi nhẹ nhàng trả lời

Mei : phải

Toma : vậy cậu có muốn tên đó không bám theo cậu nữa không ?

Khi nghe câu này cô ấy khá ngạc nhiên rồi cũng gật đầu.

Có được câu trả lời tôi quay sang nhìn tên đó bằng một nụ cười rất là tươi.

Hắn ta gắt lên.

???? : mày là hự....

Chưa để hắn nói dứt câu tôi liền đấm một cú đấm thật mạnh vào bụng hắn khiến hắn ta gục xuống mà ôm bụng.

???? : SAO MÀY GIÁM ĐÁNH TAO HẢ!!!!!!?

Tôi vẫn cười mà từ tốn trả lời hắn .

Toma : ồ có gì đâu tại vì tao nghe bạn của cô gái này kể là máy liên tục bám đuôi cô ấy nên tao chỉ giải quyết nó thôi .

Mà công nhận mặt mày dày thật đấy bị từ chối như vậy rồi mà vẫn bám theo con gái nhà người ta được đúng là đáng khâm phục.

????: mày thì biết cái gì chứ!!!!!?

Hắn ta đứng lên và rồi quát vào mặt tôi rồi tính lao tới đấm tôi .

Nhưng muốn đánh anh mày đâu có dễ đến thế khi nắm đấm của của nó chuẩn bị va vào mặt tôi thì đột nhiên dừng lại .

????: cái gì vậy mày đã làm.....

Tôi không cho tên này nói hết một câu tôi đã xoay người đá một cú nhật mạnh vào mặt hắn khiến máu mũi của hắn chảy ra và hắn cũng văng ra một đoạn.

Cái thằng đó lồm cồm bò dậy và trùng mắt về phía tôi rồi nói một câu đặc trưng của mấy thằng phản diện.

????: mày nhớ mặt tao đấy!!!!

Nói rồi tên đó cũng chạy đi .

Tôi quay sang nhìn mei .

Trông cô ấy lúc này cứ ngơ ngác kiểu gì ấy trông đáng yêu thật sự.

Tôi thấy vậy liền lên tiếng hỏi thăm nhưng tôi không biết rằng đó sẽ là nguồn cơn của rắc rối.

Toma : này cậu .....

kiana: TÊN KIA AI CHO NGƯƠI ĐỘNG VÀO CHỊ MEI CỦA TAAAAA !!!!!!

Không biết con cá kia từ đâu chui ra lao tới song phi thẳng vào lưng tôi .

Nếu như bình thường thì tôi chỉ ngã thôi thì không sao nhưng hiện tại tôi đang đứng đối diện với mei nên theo đà tôi đã ngã dúi về phía của mei và tạo nên cái tư thế khá là dễ gây hiểu nhầm khi tôi lúc này đây đang đang dùng khuỷu tay trái tay phải thì chống khuỵu xuống và đầu gối để tránh cho tôi nằm đè lên người của cổ và mặt của tôi và cô ấy đang rất sát với nhau rằng nếu Như mà gần hơn 4cm nữa tôi là tôi hôn cô ấy luôn đấy.

Toma : " thôi xong mình chết chắc rồi "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 8 : trận đấu với kiana


Kiana: TÊN KIA ĐỨNG LẠI NGAY CHO TA💢!!!!!!

Toma : " ngu gì mà đứng lại "

Lí do vì sao tôi lại rơi vào cái tình huống này, tại sao con ngốc kia lại ngùn ngụt sát khí đòi sử tôi cho bằng được và tại sao tôi lại phải chạy thục mạng như thế này .

Thì là do vài phút trước tôi đã ngã đè con gái nhà người ta ra trước mặt bàn dân thiên hạ và cô gái đó chính là raiden mei crush con cá đang dồn theo tôi do đó để bảo vệ mạng sống của mình nên tôi đành phải phóng thẳng đi mà không kịp xin lỗi mà cứ thế chạy đi khi mei vẫn còn đỏ mặt mà ngồi thẫn thờ với cái khuôn mặt đỏ như quả cà chua.

Kiana: TA NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT NGƯƠI !!!!!!

Toma : " làm ơn ai đó cứu tôi với"

Tôi với kiana tiếp tục màn rượt đuổi trong suốt 20p sau đó.

Cuối cùng sau một quãng thời gian rượt đuổi tôi đã có thể cắt đuôi được con nhỏ đó và hiện tại tôi đang ngồi trên nóc của học viện mà thưởng thức hộp cơm của mình .

*rengg*

Toma : " hết giờ nghỉ trưa rồi sao .

Haiz xem ra là mình sẽ không được yên ổn trong thời gian sắp tới rồi "

Thế là cả tiết học tôi luôn nhận được cái ánh nhìn sắc như dao của kiana.

Và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra đó chính là tiết thực chiến .

Trong lúc cả lớp đi đến sân tập tôi đã phải đi cạnh fuhua để tránh con ngốc kia , thấy vậy cô ấy cũng hỏi tôi .

Fuhua: toma nè có vụ gì mà kiana hằm hằm cậu từ trưa đến giờ thế?

Tôi cũng thành thật kể lại từ cái khúc mà kiana đá tôi.

Fuhua: ồ thế lỗi là do kiana rồi.

Mà sao cậu không giải thích cho kiana hiểu

Nghe thấy thế tôi chỉ thở dài mà đáp

Toma : haizz bộ cậu nghĩ nghĩ tớ có cơ hội sao

Fuhua: cũng phải.

Mà cậu cũng tìm cách xin lỗi mei đi

Toma : ừ

-Tại sân tập-

Himeko: như các em đã biết thì sắp tới chúng ta sẽ có một kì kiểm tra thăng cấp.

Nên là tôi sẽ sắp xếp các nhóm với nhau để luyện tập cũng như cho vòng 1 của bài kiểm tra sắp tới.

Toma : " không biết mình sẽ ở nhóm nào ta .

Mong chờ thật đấy "

Himeko: vậy thì nhóm đầu tiên gồm......

- 15 phút sau -

Himeko: Như vậy là ổn rồi nhỉ?

Còn ai có ý kiến gì không ?

Toma : .....

Bronya: ......

Mei : ........

Toma : em...

Kiana:cô himeko em có ý kiến

Himeko: kiana à có vấn đề gì không ổn sao ?

Kiana: có !

Tại sao em lại phải ở chung nhóm với cái tên này chứ?

Toma : " cô nói đúng ý mà tôi muốn nói luôn đấy "

Himeko: thế có vấn đề gì à ?

Kiana: em không muốn một tên như hắn trong nhóm!

Toma : " làm như tôi muốn chung nhóm với một đứa ngốc như cô chắc "

Kiana: lỡ tên đó làm gì chị mei như hồi trưa thì sao !

Toma : " cái đó là lỗi của cô mà chứ tôi có làm gì đâu.

Cơ mà xin lỗ mei trước đã "

Tôi mặc kệ kiana đang bắt bẻ với himeko mà đi đến chỗ của mei và bronya.

Toma: mei nè

Mei : hả !

Cậu có chuyện gì sao ?

Toma : chuyện hồi trưa cho tớ xin lỗi

Tôi cúi người xuống và xin lỗi cô ấy

Mei : kh....không sao đâu....cậu....đ..đừng....

để ý (\\\)

Toma : cảm ơn.

Mà cậu bị sốt hay sao mà mặt đỏ vậy ?

Mei : không....không ..... phải (\\\)

Tôi lấy tay và chạm vào chán cô ấy và tay còn lại chạm vào chán mình để kiểm tra xem cô ấy có sốt hay không .

Mei : (\\\)

Toma : cũng khá là no......

Kiana: TÊN KHỐN KIAAAAA !!!!!!!!!!

Cũng giống như lần trước con nhỏ kia lại đột ngột lao tới đá tôi từ phía bên phải.

Nhưng không ai tắm hai lần trên một dòng sông tôi đã rút kinh nghiệm nên đã lùi lại vài bước để né cú đá đầy bất ngờ đó .

Toma : gì thế mẹ trẻ?

Kiana: sao ngươi giám động đôi bàn tay đó vào chị mei hả !

Toma: không tôi thấy mặt cổ hơi đỏ nên kiểm tra thử xem cô ấy có bị sốt hay không thôi

Kiana: ta không cần biết!

Giờ ta với ngươi đấu với nhau nếu như ta thắng thì ngươi phải rời khỏi nhóm ngay lập tức!

Toma : vậy nếu tôi thắng cô thì sao ?

Kiana: thì ngươi làm gì ta cũng được!

Toma: cô chắc chứ

Kiana: chắc chắn !

Toma: "cô muốn hối hận thì đã muộn rồi he he"

[ ngài đang có suy nghĩ đồi trụy gì vậy ]

Toma:{ không ta đâu giám.

Chỉ là sắp được trả đũa con ngốc đó thôi }

Toma : được!

Mà để cân bằng sức mạnh thì cô có thể dùng bất cứ vũ khí gì còn tôi chỉ dùng tay không để đấu với cô

Mei:!?

Kiana: ngươi đang khinh thường ta đấy à!

Toma: không tôi chỉ đang tăng tỉ lệ chiến thắng cho cô thôi

Kiana: hừ ngươi đừng có hối hận đấy!

Nói rồi kiana đến nơi chứa vũ khí để chọn vũ khí cho mình.

Mei : toma này như thế có nguy hiểm lắm không ?

Bronya: chị mei không phải lo vì bronya tính toán được tỉ lệ chiến thắng của kiana là 12%

Toma: pff

Bronya: có gì đáng cười sao ?

Toma : không chỉ là cậu đánh giá năng lực của kiana quá cao rồi

Mei : ý cậu là sao ?

Toma: ý của tớ là nếu trong một cuộc chiến 1 với 1 thì tỉ lệ chiến thắng của kiana khi có vũ khí và tớ khi dùng tay không là 0%

Mei: !?

Bronya: !?

Toma : vậy thôi nhá.

Cô himeko làm trọng tài hộ bọn em nhá

Himeko: haizz được thôi

Mei : liệu có sao không ạ ?

Himeko: em cứ xem đi là sẽ hiểu ngay thôi

Lúc này đây tôi với kiana đang đứng đối diện nhau và đúng như tôi đã nói tôi chỉ dùng tay còn vũ khí của kiana là một thanh trọng kiếm dùng trong đấu tập.

Himeko: hai đứa đã sẵn sàng chưa?

Cả 2 : sẵn sàng!

Himeko: vậy thì trận đấu bắt đầu
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 9 : yêu cầu bảo vệ nhóm kiana của himeko


Kiana: nhận lấy này!

Ngay khi himeko vừa hô bắt đầu thì con ngố kia đã ngay lập tức nhảy lên và bổ kiếm xuống đầu tôi .

Tôi nhanh nhạy lách sang một bên để né đòn và không quên tặng cho kiana một câu cà khịa

Toma :chỉ có vậy thôi à?

Kiana: ngươi nói cái gì hả 💢 ?

Nói rồi con ngốc đó lại tiếp tục vung kiếm về phía của tôi nhưng tôi lại né được.

Nói thật đánh với kiana có khi còn để hơn việc đánh với mấy con thú honkai vì đòn tấn công của nhỏ quá dễ đoán, không cần tới haki quan sát tôi vẫn có thể tránh được mà không cần phải di chuyển nhiều chỉ đơn giản là chuyển động nhẹ cơ thể là đã tránh được rồi.

Những người đang quan sát ở dưới chỉ thấy đây giống như là một màn trêu đùa giữa tôi với kiana mà thôi khi mà một bên thì cứ lao đầu vào tấn công một cách thiếu suy nghĩ còn một bên lại chẳng khó khăn tí nào trong việc tránh né cả .

Đó là một trận đấu nhàm chán bởi kiana dù có tấn công kiểu gì cũng chẳng thể nào đánh trúng tôi được.

Chúng tôi cứ như vậy suốt trong 15p sau đó con ngố kia thì đã thấm mệt mà thở hồng hộc rồi còn tôi thì vẫn chả hề có giấu hiệu mệt mỏi gì hết.

Kiana: ngươi.....hà...hà... chỉ.. biết.... né...thôi hả ?

Toma : mệt rồi đúng không ?

Giờ đến lượt tôi nhá.

Kiana: hả?

* vút *

Tôi nhanh chóng di chuyển đến trước mặt kiana.

Thấy vậy nhỏ liền vung thanh kiếm vào cổ của tôi nhưng khi nó chuẩn bị chạm đến thì đã bị tôi dùng một tay bắt được và.

* rắc, rắc*

Kiana: !?

Thanh kiếm bị tôi bóp gãy nát ngay sau đó.

Nhân lúc kiana đang ngơ ngác vẫn chư hiểu gì thì đã bị tôi gạt chân mà ngã xấp xuống và bị tôi khóa tay lại.

Kiana: đau đau đau đau ngươi mau thả ta ra !

Toma : thế thì cô đầu hàng đi

Kiana: còn lâu!

Toma: thế à. hehe đừng có hối hận đấy 😏

Kiana: ngươi.........đang tính làm gì ta !?

Toma : tất nhiên là bắt cô đầu hàng rồi

Tôi liền dữ hai tay của kiana bằng tay trái của mình tay còn lại thì......

Kiana: này..... này tên kia ngươi đang làm gì vậy hahahahaha...mau hahaha dừng lại ngay cho ta !!!!

Toma : tôi sẽ dừng lại nếu như cô chịu đầu hàng

Kiana: không hahahaha bao....... giờ hahahahaha !!!!

Toma : thế thì tôi sẽ tiếp tục chọc lét đến khi nào cô chịu thua thì thôi

Kiana: hahahahaha...........

- ở dưới khán đài -

Himeko: .....

Fuhua: .....

Bronya: .....

Mei: .......

All học sinh: .......

- 5p sau -

Toma: thế cô chịu thua chưa?

Kiana: hức hức.....ta....chịu thua

Toma : haizz vậy có phải nhanh hơn không

Himeko: vậy người chiến thắng là toma...

Tôi và kiana bước xuống sàn đấu trong khi một người vui vì chiến thắng còn một người thì ấm ức vì thua một cách nhục nhã .

Và tôi không quên quay sang nói với kiana với một nụ cười rất chi là sáng.

Toma: lần sau cố gắng hơn là được ☺️

Sau đó kiana khựng lại rồi cả người run lên rồi chạy đến chỗ của mei và bắt đầu khóc.

Kiana: oa chị mei tên đó bắt nạt em 😭

Toma: ........

Toma: { hình như ta làm hơi quá thì phải ?}

[ tất nhiên rồi làm con gái người ta khóc như vậy nên ngài chịu trách nhiệm đi ]

Toma:{ ừ cũng đúng}

Toma: " cơ mà lời của hệ thống có cái gì đó nó sai sai nhỉ "

Mei: thôi nào kiana mau nín đi tối nay chị làm món gà rán cho em

Kiana: hức ,thật sao

Mei : ừm

Bronya: bronya có lời khen cho cậu đấy

Toma : về việc gì cơ ?

Bronya: việc có thể chọc cho kiana ngốc phải òa lên khóc như vậy

Toma: cảm ơn vì lời khen

Himeko: thế thì kiana đã thua nên Toma sẽ không phải rời nhóm và cậu ấy có thể yêu cầu kiana làm bất kì thứ gì

Bronya: thế Toma muốn kiana làm gì?

Toma: à thôi con ngốc đó đang khóc thế kia nên là để lúc khác vậy

Mei: sao toma lúc nào cũng gọi kiana là con ngốc vậy ?

Toma + bronya: vì kiana quá ngốc

Toma + bronya: hửm

/Hai đôi mắt nhìn nhau/

Tôi với bronya bắt tay nhau và cứ thế mà trở thành đôi bạn thân

Himeko: " hai đứa này giống nhau thật đấy nhất là khoản thích chọc kiana .

Mà đây có được gọi là tâm đầu ý hợp không nhỉ ?"

Buổi học cứ tiếp tục tôi cũng đến chỗ himeko để hỏi cô ấy vài chuyện.

Toma: việc cô xếp em vào nhóm của kiana là cố tình đúng không ?

Himeko: hể cô không hiểu em đang nói gì cả

Toma: thôi cô đừng có giả vờ

Himeko: ........

Toma : chắc là có lí do nhỉ?

Himeko: haiz.

đúng

Toma: thế...

Himeko: em biết kẻ lần trước mà em đã đánh không ?

Toma: là kẻ bám đuôi mei đầy hả ?

Himeko: ừ.

Cô đang lo là trong vòng đầu tiên của kì thi hắn sẽ nhắm vào nhóm kiana

Toma: cô tin tưởng em tới vậy sao ?

Himeko: phải em rất mạnh

Toma: thế cô không sợ em sẽ làm gì họ sao ?

Himeko: chả biết nữa nhưng cô có cảm giác có thể tin tưởng em được hơn nữa với cái sức mạnh của mình thì nếu như có ý đồ gì thì đã làm từ lâu rồi

Toma: ........

Himeko: nên là ba đứa nhỏ nhờ cả vào em đấy

[ nhiệm vụ bảo vệ nhóm kiana phần thưởng: zangetsu ]

Toma: em không chắc là có thể bảo đảm an toàn tuyệt đối nhưng em sẽ cố gắng trong khả năng của mình

Himeko: cảm ơn em vì chịu giúp đỡ cho cô trông việc bảo vệ họ

Toma: không có gì đâu mà cô phải cảm ơn
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 10 : vòng thi đầu tiên


Sau khi buổi học kết thúc thì cũng đã là giờ về.

Hiện tại tôi đang có rất nhiều suy nghĩ trong đầu của mình.

Toma: " liệu mình có thể bảo vệ họ được không "

-40p trước -

Toma: cô biết tên đó là ai không?

Himeko: có hắn là kawagami raito một warrior cấp B của trường schiksal

Toma: schiksal ?

Himeko: phải ngoài st,Freya ra thì vẫn còn một học viện khác đào tạo valkyrie và warrior đó là schiksal do giáo chủ điều hành

Toma: là giáo chủ sao ?

Himeko: phải otto apocalypse đó là tên của giáo chủ ngoài ra còn là ông nội của hiệu trưởng trường chúng ta

Himeko: cậu nên cẩn thận với tên raito đó vì hắn dù là cấp B nhưng cũng phải mạnh gần bằng fuhua đấy

Toma: em sẽ cẩn thận " mạnh gần bằng fuhua sao nếu là như vậy thì nhóm kiana sẽ rất khó có thể thắng được.

Giờ thì mình hiểu tại sao himeko lại cho mình chung nhóm với họ rồi "

- trở lại hiện tại -

Toma: " otto apocalypse, phải cẩn thận mới được không ai biết được con cáo già đó đang có âm mưu gì mờ ám hay có mưu hèn kế bẩn gì đâu"

????: sao trông cậu có vẻ suy tư vậy toma ?

Toma: hửm / quay đầu lại/

Toma: mei à

Mei : trông cậu có vẻ lo lắng nhỉ?

Toma: không tớ chỉ suy nghĩ vài thứ linh tinh thôi

Mei : vậy cậu có muốn.......

Toma: không cần đâu tớ tự nấu được

Mei : vậy sao

Toma: thôi thì chào nhé

Nói rồi tôi chạy nhanh về KTS và nhanh chóng trở về phòng của mình.

Toma: { hệ thống này hiện tại ta mạnh đến mức nào thế? }

[ hiện tại thì ngài chỉ ở mức nhỉnh hơn fuhua một chút thôi.

Còn với những valkyrie cấp S thì ngài sẽ rất chật vật khi đấu với họ đấy]

Toma : { thế sao }

[ có điều gì khiến ngài lo lắng sao ? ]

Toma: { phải ta đang rất lo về sức mạnh của ta hiện tại có đủ sức để đối đầu với GOD nếu như bị hắn ta chú ý không }

[ ngài không cần lo từ giờ cho tới khi ngài đủ mạnh để có thể có thể chống lại GOD thì tôi sẽ che giấu ngài đi và ngài yên tâm chỉ cần có tôi ở đây không sớm cũng muộn ngài có thể mạnh đến mức 100 kẻ như GOD cũng chỉ là hạt cát so với sa mạc là ngài thôi ]

Toma: { gì chứ ra là ngươi cũng nói được câu nghe ấm lòng như vậy sao .

Mà cũng cảm ơn ngươi hệ thống}

[ hihi không có gì đâu ]

Toma : " cảm ơn ngươi vì đã giúp đỡ và đồng hành cùng ta "

- sáng hôm sau-

Khi tôi đang đến nơi tập kết của nhóm mình thì vô tình va phải một người.

Toma: tôi xin lỗi

????: không sao đâu còn cậu có........đâu mất rồi?

POV???

* cạch*

????: xin lỗi đã để hai người đợi

????: ồ lần đầu ta thấy cô đến muộn đấy Rita

Rita : xin thứ lỗi vì hồi nãy tôi va phải một người thôi thưa giáo chủ

???? : thế cô có sao không ?

Rita: ngài Bianka không cần lo đâu ạ tôi không sao hết

Bianka: vậy sao

Otto : năm nay st.Freya có rất nhiều học viên thú vị đấy nhất là nhóm của cô gái tóc trắng kia

Rita : đó là...

Bianka: cô biết họ sao Rita ?

Rita: không chỉ là cậu trai kia là người tôi va vào thì phải

Otto : ồ cô thấy cậu ta thế nào?

Rita: tôi thấy cậu ta khá là mạnh đấy

Bianka: thế à lần đầu tôi thấy cô khen một ai đó đây

Toma : / đột nhiên quay lên nhìn /

Otto: !?

Rita: !?

Bianka: !?

Otto: bị cậu ta để ý rồi sao " cậu ta có vẻ thú vị đấy"

Bianka: " tên đó không hề đơn giản đâu"

POV main

Tôi cảm thấy có người đang nhìn mình nên đã dùng haki quan sát thì phát hiện ra ở một căn phòng trên cao có ba người đang nhìn tôi gồm có 1 người đàn ông và 2 valkyrie

Toma: " tên đó là otto còn 2 valkyrie kia chắc là Rita và Bianka nhỉ? xem ra bị chú ý rồi "

Bronya: có chuyện gì sao toma?

Toma: không có gì đâu

Himeko: các em nhớ cận thận đấy

Mei : hồi hộp thật đấy

Kiana: cô yên tâm kiana này nhất định sẽ không thua đâu

Bronya: bronya thấy kiana sẽ là người đầu tiên bị loại đấy

Kiana: ngươi mới nói cái gì đó hả!?

Mei : thôi kì thi bắt đầu rồi đấy hai đứa

Himeko: nhớ cẩn thận nha

Trong khi nhóm kiana đang đứng chờ thì himeko đến nói nhỏ vào tai của tôi

Himeko: nhờ em cả đấy

Toma: ......

Tôi chỉ im lặng và gật đầu

Khi tiếng hô bắt đầu thì chúng tôi được dịch chuyển đến một thành phố đổ nát.

Thể lệ của vòng đầu tiên là phải trụ vững qua 7 ngày ở cái thành phố này và mỗi học và mỗi học sinh đều được phát cho một cái vòng tay .

Nhiệm vụ của nó là kiếm tra tình trạng của các thí sinh nếu như mất khả năng chiến đấu hoặc nói đầu hàng thì sẽ được dịch chuyển trở về sân đấu .

Toma: nhớ cẩn thận đấy

Bronya: kiana mới là người đáng lo nhất đấy

Kiana: gì chứ không có chuyện ta thua ngay vòng đầu đâu

Toma: tôi thấy bronya nói đúng đấy

Kiana: cái gì hả!!!💢

Mei: thôi nào chúng ta mau tìm nơi chú ẩn và thức ăn thôi

- tối hôm đó -

Bronya: không ngờ là cậu cũng biết nấu ăn đấy

Toma : thế là cậu nghĩ trước giờ tớ không biết nấu à?

Hiện tại tôi và mei đang nấu bữa tối cho cả bọn .

Ban đầu thì mei muốn tự nấu cơ nhưng sau khi bị tôi thuyết phục thì cô ấy cũng cho tôi phụ giúp.

Kiana: hừ chắc chắn là ngươi không nấu ngon bằng chị mei đâu

Toma: sao cô lại nghĩ vậy ?

Kiana: bởi vì......ưm

Tôi đút ngay một miếng cà ri vào mồm nhỏ trước khi nhỏ nói thêm một từ nào

Toma: thấy thế nào?

Kiana: .......

Toma: sao vậy ngon đến mức không nói nên lời à ?

Kiana: im đi!

Kiana: nó cũng khá ngon ( nói nhỏ)

Toma: " tôi nghe thấy hết đấy"

Sau khi ăn xong tôi với bronya và mei tranh thủ bàn kế một chút còn kiana thì ngủ rồi.

Khi đang bàn thì tôi đứng dậy và rời đi

Mei : cậu đi đâu vậy?

Toma: bronya ở đây trông mei và kiana một chút còn tớ sẽ đi giải quyết vài con chuột nhắt

Mei : ?

Bronya: ?

Nói rồi tôi nhanh chóng rời đi
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 11 : hoàn thành vòng thi đầu tiên


POV mei

Mei : sao cậu ấy đi lâu vậy nhỉ?

Bronya: bộ chị mei thích cậu ấy rồi à ?

Mei : !?

Không!

Em đang nói gì vậy ? (//////////)

Bronya: thì mới 2p trước chị cũng đã nói câu tương tự rồi mà nên là em nghĩ chị........

Mei: KHÔNG PHẢI!!! (////////////)

Kiana: uhh ~ồn ào quá

POV main

-Tại một căn nhà đổ nát cách đó không xa-

Toma: * hắt xì* " dạo này mình hắt hơi nhiều thật đấy"

Nvp1: tôi......tôi...... chỉ.. biết có..... thế thôi...mong..mong cậu tha cho

Toma: ngươi nói thật chứ?

Hiện tại tôi đang ngồi trên lưng một tên to con đã bị đánh đến mức bất tỉnh tay trái thì nắm đầu một tên khác đang quỳ trước mặt tôi xung quanh đây còn có vài tên khác khoảng 15 người được vũ trang đầy đủ từ áo giáp cho đến súng ông các kiểu cũng đang trong tình trạng te tua mà nằm bất tỉnh.

Còn tên mà tôi đang nắm đầu này thì thảm nhất bị tôi giã cho bầm dập luôn máu mũi máu mồm chảy lênh láng có vẻ là chỉ huy của cái nhóm này nên trâu bò hơn cái đám đang nằm bất tỉnh kia .

Nvp1 : v.. vâng....là.... thật....ạ

Toma: chà hay thật tên raito đó yêu cầu cả lũ lính đánh thuê các ngươi đến đây luôn đúng là ngạc nhiên thật đấy.

Toma: " cơ mà lũ này cũng khỏe hơn người bình thường thôi làm sao có thể hạ nổi một nhóm valkyrie nhỉ ?

Giả sử như không có mình thì nhóm kiana cũng dư sức hạ lũ này.

Không biết tên đó đang có âm mưu gì nhỉ?

"

Toma: hửm ?

đây là.....

Nvp1 : cậu.....cậu..raito.. bảo nếu như....gặp nhóm cô bé tóc trắng kia.... thì.. thì ném thứ này.... vào.....họ

Tôi cầm cái thiết bị hình cầu đấy lên và hỏi hệ thống.

Toma: { hệ thống đây là cái gì vậy }

[ thứ ngài đang cầm trên tay là một thiết bị gây tê liệt]

Toma: { thiết bị gây tê liệt? }

[ vâng .

Tuy nó không gây sát thương nhưng nó có thể khiến cho những ai dính phải tê liệt một thời gian rất dài]

Toma: " hiểu rồi ra là nhờ thứ này mà cái tên đó mới tự tin giao cho đám lính đánh thuê này nhắm vào nhóm kiana .

Cũng thông minh gớm "

* tít tít*

????: này chúng mày bắt được mấy con nhóc kia chưa ?

Toma: " giọng nói này là....."

Tôi nhanh chóng giặt lấy bộ đàm treo trước ngực của tên mà tôi đang nắm đầu.

Tôi đáp lại bằng một tông giọng gợi đòn pha chút khinh thường.

Toma: yo là mày đấy à tên bám đuôi?

à không phải gọi là cậu kawagami raito mới đúng

Raito : giọng nói này.....

LÀ THẰNG CHÓ LÚC ĐÓ!!!

Toma: " đúng là là cái thằng đó rồi"

Toma: mày làm gì mà căng vậy ?

Nóng giận không tốt cho sức khỏe đâu

Raito: MÀY NGHĨ MÀY ĐANG LÀM GÌ HẢ !!!!!!?

Toma: có gì đâu. tao chỉ đập cho cái lũ mày thuê một trận thôi mà có gì đâu mà cứ làm quá lên thế

Raito: MẸ MÀY SAO MÀY CỨ CẢN ĐƯỜNG TAO THẾ HẢ

Toma: haha mày không cần lo là tao sẽ cản đường mày nữa đâu vì vòng 2 sắp tới tao sẽ đấm nát cái bản mặt khó ưa của mày ra

Sau khi đe dọa cái tên bám đuôi đó tôi bóp nát bộ đàm ngay lập tức vì không muốn nghe bất kì một từ nào từ một thằng như nó cả.

Nhìn sang tên lính đánh thuê mà tôi đang nắm đầu.

Tôi liền thả tay ra khỏi đầu hắn.

Nvp1: cảm ơn cậu đã.....

* bốp *

Tôi thẳng tay đấm cho hắn một cú thật mạnh vào mặt khiến hắn ta bất tỉnh.

Rồi quay người rời đi nhưng vừa đi được một đoạn thì tôi đã quay lại nhìn cái đám đang nằm rải rác trên đất mà suy ngẫm.

Toma: " mình làm quá không nhỉ?

Thôi kệ chắc là bọn chúng không ch*t đâu ?

Quay về nhóm cái đã"

POV raito

| đập bộ đàm xuống đất |

Raito: mẹ kiếp!

Cái thằng chó đó còn giám đe dọa mình " nhất định trong vòng 2 tao sẽ gi*t mày "

POV main

Toma: * hắt xì* " lại nữa hả?

"

Mei : cậu lạnh à?

Toma: à không cậu không cần lo đâu

Toma: mà sao mặt cậu đỏ vậy sốt à ?

Mei: eh (///////////) cậu đừng để ý không sao đâu

Bronya: " trông họ tình tứ thật "

Toma: thôi hai cậu ngủ đi để tớ thức trông cho

Mei : cậu có chắc không vậy ?

Toma: uh hai cậu cứ ngủ đi

Bronya: cảm ơn

Mei : cảm ơn cậu nha

-15p sau -

Toma: " họ ngủ rồi sao .

Mà trăng đêm nay đẹp thật "

- 6 ngày sau -

Kiana: tụi cháu về rồi nè!!!

Theresa : haha 3 đứa làm tốt lắm

Fuhua: không tồi

Himeko: làm tốt lắm cơ mà toma đâu rồi?

Toma: em đây này

Himeko: haha xin lỗi vì không chú ý......

đến.......cậu..............

Theresa: .........

Fuhua: ..........

Himeko: à ừm cậu có ổn không?

Toma: ngài theresa vòng 2 khi nào diễn ra vậy ?

Theresa: khoảng 10 ngày nữa

Toma: vậy à .

Em về KTS trước đây

Nói rồi tôi liền lết cái thân tàn của mình trở về KTS.

Himeko: có vụ gì sảy ra với cậu ta vậy ?

Mei : uh thì.......

Bronya: tại kiana cả đấy

Kiana:........

Fuhua: là sao ?

Theresa: em tóm tắt lại coi

Bronya: thì là trong 7 ngày vừa qua toma không hề ngủ hay nghỉ ngơi gì hết.

Ngoài ra thì hồi nãy kiana còn báo khiến cả đội bị thú honkai bao vây hơn nữa kiana quá bất cẩn bị tách ra khỏi nhóm và bị bao vây

Mei : toma phải vừa chiến đấu trong tình trạng mệt mỏi vừa phải trợ giúp kiana không bị đánh lén do bị bao vây.

Himeko: ........

Theresa: .........

Fuhua + himeko : kiana

Kiana: vâng

Fuhua: tí nữa theo ta ra sân tập

Kiana: !?

Tại sao !!!!

Fuhua: ta cần phải đạy dỗ lại ngươi một chút

Himeko: nhờ em đấy fuhua

Fuhua: vâng ạ

Kiana: không.....không.......

KHÔNGGGGG!!!

Mei : .......

Bronya: ........

Himeko: " mình nên đi cảm ơn Toma cái đã"
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 12 : một ngày bình thường sau vòng thi đầu tiên


POV himeko

Himeko: " không ngờ là cậu ta lại bảo vệ nhóm kiana đến mức đó đấy "

Bronya: toma đúng là quái vật mà dù không ngủ trong nhiều ngày nhưng 2/3 số honkai là do cậu ấy hạ ....... chỉ bằng tay không

Theresa : " cái này thì ta công nhận "

Mei : không biết cậu ấy có sao không nhỉ?

Himeko: cơ mà sao mọi người lại đi theo tôi ?

Mei : em đem cho cậu ấy ít cháo để ăn cho khỏe

Bronya: bronya đi để xác nhận rằng chị mei có thích toma hay không thôi

Mei : bronya....em....em.....đang... nói cái.... gì....vậy ! (/////////)

Himeko: " rồi nhìn cái biểu cảm là hiểu luôn vấn đề"

Theresa: " coi bộ là thật sự mei bắt đầu thích Toma rồi xem ra cậu ta cũng biết tán gái đấy chứ "

Bronya: " xem ra kiana có đối thủ rồi "

Trong khi đó ở phía kiana thì đang phải chịu những màn dạy dỗ không khác gì tra tấn của fuhua.

Kiana: lớp trưởng cho tớ nghỉ đi mà 😢

Fuhua: không

Kiana: " quá ác độc rồi.

Chị mei ơi cứu em với"

POV main

Tại khu vực KTS có rất nhiều phòng và tại căn phòng số 007 đó là một căn phòng vô cùng bình thường.

Ở trong góc có một cái giường khá là rộng và có một thanh niên đang ngủ như chết ở trên đấy.

Toma: zzzzzzzzzz......

* cốc cốc cốc*

Toma: uhhhh.....ai thế nhở

* cốc cốc cốc*

Toma: haizz ra ngay đây

* cạch*

Toma: uh là mọi người sao , có chuyện gì mà sao kéo hết đến đây vậy ?

Himeko: tôi muốn cảm ơn cậu vì giúp đỡ cho nhóm kiana thôi

Toma: oh cô không cần cảm ơn đâu .

Còn mọi người đến đây làm gì vậy

Mei: tớ có nấu ít cháo này cậu ăn đi cho màu khỏe

Toma: uh cảm ơn cậu .

À mà mọi người vào đi chứ để khách đứng ngoài cửa trông kì lắm

Tôi mời mọi người vào phòng mình ngồi chứ không thể cứ thế nhận đồ rồi lại để họ đi như thế được kì cục lắm cơ mà sao cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì vậy ta.

Toma: à mà kiana đâu rồi bình thường tớ hay thấy con ngốc đó bám theo cậu mà?

Bronya: kiana ngốc đang bị lớp trưởng giáo huấn ở sân tập rồi

Toma: ohhh " chắc là kiana không có sao đâu ..... nhỉ "

Mei : xin lỗi cậu vì đã làm phiền giấc ngủ của cậu nha

Toma: à không sao đâu dù sao thì cậu cũng đem đồ ăn cho tớ mà

Theresa: .......

Himeko: .......

Bronya: bronya thấy toma với chị mei giống ưm...

Mei : haha.... nếu......không .... có gì....... thì.... thì...... tớ về... trước nhá (//////)

Thế rồi mei tay thì vẫn bịt miệng của bronya lại và kéo cô nhóc thỏ chạy đi thật nhanh như một cơn gió vậy.

Toma: ....

Himeko: nếu không còn gì tôi cũng xin phép đi thôi Theresa

Theresa: ưm

Không mất quá nhiều thời gian thì himeko với Theresa cũng đã rời đi.

Tôi mở hộp cháo trên bàn ra và nếm thử thì nó ngon à không rất ngon mới đúng dù biết là mei nấu ăn ngon thật nhưng không nghĩ là nó lại đến mức này giờ thì biết tại sao kiana lại thích mei đến như vậy rồi.

Toma: " xinh đẹp thông minh tài giỏi lại còn nấu ăn ngon nữa.

Ai mà lấy được cô ấy làm vợ thì chắc là tích phúc ba đời mới được à mà sao mà lấy được mei hình như là một cặp với kiana mà chả tên nào có cửa đâu " nên mình nhất định không thế để tên khốn raito động vào cậu ấy.

Ngoàm.......ngon thật

- tối hôm đó -

Toma: thế là có tất thảy 20 thí sinh tính cả bốn người bọn em đã lọt vào vòng hai sao

Theresa: phải nên mấy đứa nhất định phải hết sức cẩn thận nhất là với những học viên ở trường schiksal

Mei : vâng bọn em sẽ cẩn thận

Kiana: hừ thì sao chứ cháu nhất định sẽ hạ từng kẻ một và dành chiến thắng cho mà xem

Toma: cậu mới là người đáng lo nhất đấy

Kiana: HẢ !?💢

Himeko: toma nói đúng mà

Quá đúng luôn cãi thế nào được nên kiana không nói thêm gì nữa mà cắm mặt vào ăn .

Toma: mei nè

Mei : có chuyện gì sao ?

Toma: àaaaa thôi không có gì đâu

Mei: ?

Tại sao tôi lại phải trả lời như vậy ư.

Đơn giản lắm nhìn kiana đi kìa cái ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống tôi nên là thôi để lúc khác nói vậy.

Sau khi ăn xong thì tôi với mei đã rửa hết bát đũa rồi tôi với bronya cũng tranh thủ solo con game đối kháng với nhau và kết quả là hòa tôi với cô bé đánh mãi cho đến khoảng 10h rồi cũng chia tay cả nhóm rồi trở về phòng của mình.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 13 : huấn luyện và bất ngờ


Kiana: nhận lấy này!

Toma: quá chậm

* rầm*

Mei: kiana!!

Toma: đừng có mất tập trung như vậy chứ mei

* vút*

Mei : Nhanh quá !

* đoàng *

Bronya: chị mei không sao chứ ?

Mei: chị không sao còn kiana em có sao không ?

Kiana: em không sao thương tích kiểu này sao hạ được em

Bronya: đừng có mất tập trung chúng ta đang đánh với toma trong trạng thái khỏe mạnh nhất đấy.

Mei : cậu ấy mạnh quá

Kiana: hắn ta là quái vật chắc súng bắn không thì không thể nào chạm vào hắn được đánh lén cũng không cũng xong

Toma: " sao mình phải làm việc này nhể "

Tại sao giờ đây tôi phải huấn luyện cho bộ ba này tại sao lại là tôi mà không phải fuhua.

Thì câu chuyện phải quay trở lại lúc trưa nay.

Khi tôi đang ngồi trên sân thượng cùng nhóm của kiana đế ăn trưa thì himeko không biết từ đâu xuất hiện và nhờ tôi một vài việc nhỏ.

Himeko: Toma này cô nhờ em một số việc được không ?

Toma: có việc gì sao ạ

Himeko: ừ thì chiều nay em huấn luyện cho nhóm kiana được không ?

Toma: tại sao lại là em chứ?

Himeko: bởi vì em mạnh

Toma: không không ý em là sao lại nhờ em trong khi có fuhua?

Không phải nhờ cô ấy huấn luyện cho họ không phải tốt hơn em sao ?

Himeko: " vì nhờ một con quái vật như cậu sẽ tốt hơn với lại " vì sắp tới fuhua có nhiệm vụ nên sẽ vắng mặt trong 6 ngày mà cậu biết rồi đấy vòng hai sẽ diễn ra trong 8 ngày nữa nên là em là người thích hợp nhất

[ nhiệm vụ nhận lời huấn luyện cho nhóm của kiana phần thưởng: vé triệu hồi nhân vật ]

Toma: haizzz thôi được rồi em sẽ làm

[ chúc mừng ngài đã hoàn thành nhiệm vụ nhận được: vé triệu hồi nhân vật]

Himeko: vậy làm phiền em rồi

Toma: " không biết cái vé này có cái tác dụng gì ta ?

"

- trở lại hiện tại -

đó là lí do mà tôi phải làm cái việc này còn về cái vé kia thì hệ thống đã nói rằng nó có thể triệu hồi ra một nhân vật trong bất kì bộ phim, anime hay game nào còn dùng kiểu gì thì hệ thống nói tối nay sẽ biết.

Thôi thì đành chịu vậy để tối nay tìm hiểu sâu vậy .

Nhìn họ kìa trông thê thảm thật đấy thôi thì để cho họ nghỉ ngơi một lúc vậy.

Toma: thế là đủ rồi nghỉ chút đi

Kiana: haiz cuối cùng cũng được nghỉ

Bronya: mệt quá

Mei : chị kiệt sức luôn rồi

Họ ngồi trên hàng ghế gần sân tập mà uống nước và nghỉ ngơi.

Trông họ đặc biệt là kiana nhìn trông te tua thật sự có lẽ là mình quá nặng tay rồi.

À đúng rồi mình cần phải đưa cho mei cái này đã

Toma: mei nè chụp lấy

Cô ấy nhanh chóng bắt lấy món đồ mà tôi đã ném cho .

Khi nhìn vào thì cô ấy rất ngạc nhiên cả bronya và kiana cũng thế.

Mei : toma đây là.....

Toma: shusui, đó là tên của thanh kiếm tớ cho cậu đấy ráng mà chiến thắng trong kì thi thăng cấp đấy

Mei: nhưng tại sao cậu đưa nó cho mình với lại cậu sẽ dùng cái gì để chiến đấu?

Toma: à thì tớ dùng nó có một lần duy nhấ một thanh kiếm tốt như vậy tớ không nỡ nhìn nó bị bỏ không nên tớ cho cậu đấy, với lại cậu dùng nó tốt hơn tớ nhiều " với cả mình có zangetsu rồi còn gì nữa "

Mei : thật sao cảm ơn cậu

Kiana: cái ---- tên ----- KIAAAAA!!!!!

Toma: hả?

Kiana: sao ngươi giám tán tỉnh chị mei của ta chứ hả!!!!?

Toma: ờ thì tôi xin lỗi .

Mà cô sung sức như thế thì chắc là nghỉ ngơi đủ rồi nên ta tiếp tục nhỉ

Lời tôi vừa thốt ra khiến cho con mèo trắng kia đang cáu xù lông lên liền chết lặng mei thì ngơ ngác nhìn tôi còn bronya thì cô bé quay đầu sang chỗ tôi với vẻ vô cảm nhưng bên trong là biển rộng.

Bronya: tại kiana ngốc cả đấy

Mei : kiana em thật là

Kiana: em xin lỗi mà........

- tối hôm đó -

Himeko: ........

Theresa: .........

Kiana: cho thêm bát nữa

Mei : cho tớ xin thêm một bát nữa được không ?

Bronya: bronya muốn ăn thêm

Toma: rồi đây ăn từ từ thôi

Tối hôm đó bộ ba ăn rất nhiều đặc biệt là kiana ăn như hổ đói luôn mei với bronya thì ăn khá là điềm tĩnh nhưng cũng ăn nhiều lắm.

Còn đồ ăn thì tất nhiên là do tôi nấu hết cả rồi, đến cả theresa với himeko còn bất ngờ vì việc mei lại nằm dài mà không vào bếp đấy.

Theresa: toma nè

Himeko: rốt cuộc thì chiều hôm nay em đã làm gì vậy hả?

Toma: không có gì hết em chỉ cho họ vài bài tập cơ bản thôi

Theresa: " nghe khó tin quá"

Himeko: " chắc tôi tin "

Kiana: thêm bát nữa

Đêm hôm đó sau khi ăn xong và dọn dẹp xong hết thì tôi cũng trở về phòng của mình.

Toma: { hệ thống này cái vé chiều nay xài sao vậy? }

[ ngài cứ đi ngủ đi thì sẽ rõ]

Toma: { thật đấy à?}

[ thật ạ ]

Tôi nhanh chóng đánh răng rồi leo lên giường rồi chìm vào giấc ngủ .

Tôi mở mắt ra thì thấy mình ở một nơi vô cùng quen thuộc đó là cánh đồng cỏ mà mình từng luyện tập nhưng giờ ở đây đang là ban đêm nhưng dù vậy thì trăng lại vô cùng to và sáng, bầu trời thì đầy sao tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp.

Toma: { rồi giờ ta phải làm gì}

[ đây vé của ngài đây ]

Một tấm vé hình chữ nhật với màu đồng trên đó là những hoạ tiết hình bông hoa.

[ giờ ngài chỉ cần xé theo đường có sẵn ra là được]

Tôi làm theo lời hệ thống.

Khi vừa xé xong thì tấm vé đã chia làm 1/3 và phần lớn nhất đã tỏa ra một ánh sáng chói mắt khiến tôi phải nhắm mắt lại.

Khi ánh sáng đó tấn dần đi thì trước mặt tôi là một cô gái lạ hoắc.

Toma: " ơ đây là ai , không phải hệ thống nói là tấm vé này cho phép mình triệu hồi một nhân vật trong phim hoặc anime mà mình từng xem sao ?

"

Tôi cực kỳ hoang mang nhìn cô gái trước mắt mình.

Không hiểu sao khi nhìn bộ đồ của cô ấy làm tôi cứ liên tưởng đến cái đồng hồ nhỉ.

Mà trông cô ấy quen lắm vừa quen lại vừa lạ.

???? : này tên kia ngươi là ai vậy ?

Toma: ờm tôi là kazuki toma

Toma: { hệ thống đây là ai vậy ta nhớ ngươi bảo là triệu hồi một nhân vật mà ta biết trong anime và phim ta từng xem mà ? }

[ vâng đúng rồi ạ ]

Toma: { thế đây là ai ta chưa từng xem bất kì anime có nhân vật này cả}

[ ngài chỉ cần hỏi là biết ngay thôi mà với lại khi biết cô ấy là ai thì tôi cá là ngài vô cùng bất ngờ đấy]

???? : này sao ngươi cứ đứng đờ ra đó vậy ?

Toma: à ừ xin lỗi và cô là ai vậy ?

????: fufu ngươi nghe xong đảm bảo ngươi sẽ sốc cho mà coi

Toma: " vâng ạ con đang sốc lắm rồi đây mẹ trẻ"

????: xin tự giới thiệu ta là kẻ thống trị không thời gian và tên của ta là oma zi-o

Toma: ...........

Toma: !?

Toma: CÁI QUÁI GÌ CƠ!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 14 : bạn


Oma zi-o là rider mà tôi ấn tượng nhất trong tất cả các rider mà tôi biết.

Trong lần đầu xuất hiện tôi đã phải cảm thán trước thiết kế của rider này ngoại hình hầm hố nhưng lại mang một phong thái uy nghiêm của một vị vua và sự nguy hiểm của một ma vương.

Bầu không khí khi mới xuất hiện ở tập 1 đã làm rõ lên những đặc điểm mà tôi vừa nói ở trên .

Tôi không rõ là cảm nhận của mỗi người ra sao nhưng đối với riêng tôi dù oma zi-o trong phim xuất hiện rất ít nhưng lại tạo cho tôi cảm giác thích thú mỗi khi rider này xuất hiện.

Và ngay lúc này đây tôi đang được diện kiến vị ma vương đấy ,kẻ có thể nhào nặn thể giới như một món đồ chơi ,hủy diệt hay tạo ra thế giới tùy thích hiện nay đang đứng trước mặt tôi.

Nhưng thay vì là một ông già u70 (chắc thế ) mặc giáp kín mít như thế này

Thì giờ đây trông tại sao oma zi-o nó lại thành ra như thế này đây

Tôi từ chối hiểu về cái giao diện lúc này của oma zi-o, ngoại hình thì nên miêu tả như thế nào giờ nhỉ.

Thôi thì đơn giản một chút thì ngoại hình của vị ma vương lúc này trông như một nữ sinh cấp ba cao khoảng 1m6 trang phục là sự kết hợp của hai dạng với phần bên phải là của zi-o ll và phần bên trái là của oma zi-o đôi mắt hai màu hồng và đỏ trên đầu cổ là một cái gì đó trông như vương miện với ba chiềc kim đồng hồ, hai cái nhỏ bên phải có màu bạc còn cái to hơn bên phải thì có màu vàng.

Nhưng chốt một câu là ma vương này trông xinh xắn vãi cả lồng bàn luôn.

Toma: " vãi cả* beep * oma zi-o đùa chắc rõ ràng oma zi-o là ông già cơ mà sao lại biến thành thành một cô nhóc như thế này chứ.

Mẹ hệ thống lừa đảo à, bố éo tin "

Oma zi-o: sao nào ngạc nhiên chưa bất ngờ chưa hả?

Toma: ......

Oma zi-o: này ngươi có đang nghe không đấy?

Toma: .......

Oma zi-o: này!!!!!

Toma: ........

Oma zi-o: NÀY TÊN KIA NGƯƠI CÓ ĐANG NGHE TA NÓI KHÔNG ĐẤY HẢ !!!!!!!!!???

Toma: hả à ừ cái gì cơ ?

Oma zi-o: hừ ngươi cứ đứng đờ ra đó làm gì thế?

Toma: không tôi chỉ đang bất ngờ thôi cô thật sự ma vương thời không oma zi-o đấy hả?

Oma zi-o: đúng.

Ta chính là oma zi-o ,ngươi bất ngờ lắm sao

Toma: đúng tôi rất bất ngờ luôn " thậm chí là còn rất sốc nữa cơ " đến mức khó tin

Oma zi-o: thế tức là ngươi không tin ta?

Toma: ừ thì cũng có chút không tin

Oma zi-o: nếo như ngươi vẫn không tin thì nhìn đây

Cô ấy liền dơ tay lên ngay lập tức một cánh cửa không gian xuất hiện

Rồi từ cánh cửa đó có một bóng người từ từ bước ra và khi người đó bước ra hoàn toàn thì tôi đã rất ngạc nhiên vì đó là

Toma: kamen rider Ryuga !

Cô thật sự là oma zi-o ?

Oma zi-o: đúng vậy giờ ngươi tin chưa ?

Nói rồi cô ấy phẩy tay một cái nữa thân ảnh của Ryuga cũng biến mất.

Toma: haha đúng là điên rồ thật cô đúng là oma zi-o thật rồi

Oma zi-o: thấy chưa ta đã bảo rồi mà .

Với lại ta thấy ngươi cũng rất thú vị nên từ giờ trở đi ta sẽ cho ngươi mượn sức mạnh đổi lại nếu như ta yêu cầu ngươi làm gì thì ngươi phải làm nó cho ta .

Toma: cũng được thôi

Oma zi-o: tốt giờ thì ngươi.......

Toma: tuy nhiên nếu như yêu cầu của cô quá đáng, vô lý hay không có lợi ích gì thì tôi sẽ không làm đâu

Oma zi-o: ơ nhưng mà.....

Toma: không nhưng nhị gì hết tôi đã quyết định rồi!!!

Oma zi-o: hức ngươi quá đáng vừa thôi

Toma: " này này sao tự nhiên lại sụt sịt như thế chứ"

Toma: thôi nào cô cứ thử nói yêu cầu của mình ra xem nào nếu được thì tôi sẽ làm

Oma zi-o: thật chứ ?

Toma: " cái biểu cảm gì đây cô có thật là ma vương không đấy" ...thật

Oma zi-o : thế thì ngươi có thể làm bạn với ta được không?

Toma: hả?

Oma zi-o: bộ không được sao ?

Toma: pff hahahahaha......

Thấy tôi đột nhiên phá lên cười.

Thì từ biểu cảm gượng gạo chuyển sang giận dữ,cô ấy đỏ mặt dậm chân và phồng má lên nạt tôi.

Oma zi-o: có gì đáng cười chứ!!!!!?

Toma: " đáng yêu thật " không có gì đâu haha.

E hem được thôi tôi sẽ làm bạn với cô .

Oma zi-o: hehe đừng có nuốt lời đấy

Toma: tất nhiên là không nuốt lời rồi

Thế là tôi có thêm một người bạn mới và từ cuộc gặp mặt này sẽ là mở đầu cho công cuộc khuấy đảo thế giới ảo của tôi, oma zi-o và hệ thống.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 15 : trận chiến với Rita


Hôm nay vẫn như hôm qua tôi lại tiếp tục một ngày mệt mỏi của mình nhưng khác là giờ trong cơ thể tôi lại có thêm một người nữa cũng không biết có phải là người hay không à thì đó là một ma vương.

Nhưng ma vương này lạ lắm cô ấy yêu cầu làm bạn với cổ đổi lại tôi sẽ nhận được một số năng lực từ cổ .

Nghe cứ giống Herrscher thể nào ấy.

Tôi có hỏi là tôi có thể làm được những gì thì nhận được câu trả lời là.

Oma zi-o: ngươi có thể dùng tất cả các vũ khí của toàn bộ các rider

Toma: ..........

Toma: chỉ có thể thôi hả?

Oma zi-o: chứ ngươi còn muốn thế nào nữa?

Toma: tôi cứ tưởng mình còn dùng được khả năng của các rider hay triệu hồi họ như cô vừa làm chứ ai dè....

Oma zi-o: hiện tại thì chỉ cho ngươi nhiêu đó năng lực thôi

Toma: tại sao lại chỉ có nhiêu đó?

Oma zi-o: vì cơ thể của ngươi không chịu được sức mạnh của ta.

Ngươi nên biết rằng là khi ta gọi ra một rider hay sử dụng khả năng của họ thì sẽ phải sử dụng đến năng lượng của ta .

Hiện tại thì cơ thể của ngươi vẫn còn quá yếu để có thể dùng được sức mạnh của ta nên là ráng chịu đi.

Đó câu chuyện là như thế đấy vì không muốn cơ thể mình nổ tung như pháo hoa nên là tôi chấp nhận chỉ có thể lôi đống hàng nóng của các rider ra xài còn mấy cái khác thì chắc để sau đi.

Oke trở lại hiện tại sau màn gặp gỡ hôm qua thì tôi đã mạnh hơn khá nhiều cụ thể thì theo lời của hệ thống thì mình có đánh với valkyrie cấp S được rồi mặc dù vẫn sẽ rất khó khăn còn về phần của oma zi-o thì có thể nói cổ mạnh ngang với god thậm chí là hơn nên là không cần che giấu sự tồn tại của tôi nữa vì tôi đã có người bảo kê rồi.

Dù cái giao diện với cái tính cách thì vẫn không quen cho lắm thôi kệ đi quan tâm cái đấy làm gì cho mệt ra.

Toma: " haizzzz mệt thật.

Cảm giác này có kẻ theo dõi sao để xem là ai nào"

Toma: !?

" là Rita sao .

Tsk xem ra bị tên cáo già kia để ý rồi "

Tôi nhanh chóng di chuyển đến một nơi vắng vẻ không có người qua lại.

Toma: không cần trốn nữa đâu cô mau lộ diện đi

Rita : ara xem ra bị cậu phát hiện rồi

Toma: ha không ngờ là tôi lại được một valkyrie cấp S theo dõi đấy chắc là lệnh của giáo chủ nhỉ?

Rita : phải tôi được lệnh của giáo chủ là phải theo dõi cậu

Toma: vậy thì phiền cô cho tôi biết mục đích của của ngài giáo chủ là gì không

Rita: tôi rất tiếc là không thể

Toma: vậy sao thế thì......

Tôi nhanh chóng lôi vũ khí ra và vào thế chiến đấu

Toma: tôi buộc phải tra hỏi cô rồi

Rita : tôi rất sẵn lòng tiếp đón cậu đấy

Nói rồi cô ấy cũng rút cây lưỡi hái ra và ánh mắt của Rita dẫn thay đổi dù vẫn nở nụ cười

Bầu không khí xung quanh hai người bọn tôi dần trở nên nặng nề và

* keng *

Tôi với cô ấy ngay lập tức lao vào nhau và ra đòn tấn công,tiếng kim loại va đập vào nhau tạo nên một âm thanh chói tai đi cùng là tia lửa khi hai món vũ khí va chạm mạnh vào nhau.

Tôi với Rita liên tục chao đổi chiêu thức với nhau nói thật là các đòn đánh của cổ vô cùng hiểm hóc không chỉ nhanh mà còn rất mạnh nữa tôi tự hỏi với cái cơ thể mảnh khảnh đó mà có thể tạo ra cái sức mạnh điên rồ thế này.

Toma: không hổ là một trong hai valkyrie mạnh nhất có khác cô thật sự rất nguy hiểm đấy.

Rita: ôi chà cảm ơn vì lời khen với lại cậu cũng mạnh không kém đâu.

Toma: haha được đích thân cô khen ngợi thật là vinh hạnh quá đi .

Toma: " đùa chứ cô ta mạnh vãi mỗi đòn đánh đều như đập cả tấn sắt vào vậy ,mẹ kiếp không thăm dò nữa "

Tôi nhanh chóng lùi ra xa cất món vũ khí vừa nãy đi.

Rita: ara cậu đầu hàng rồi sao ?

Toma: không tôi nhận ra là không thể không nghiêm túc được thể nên là....

Tôi nhanh chóng lôi thanh zangetsu ra

Toma : tôi sẽ nhanh chóng kết thúc

* vút*

Tôi liền lao hết tốc lực tiếp cận Rita rồi vung một phát thật mạnh theo chiều ngang

Rita: !?

" nhanh quá"

* keng *

Cô ấy ngay lập tức dơ cây lưỡi hái ra đỡ đòn nhưng ngay do lực tác động quá lớn đã khiến cô ấy văng ra xa và đập mạnh vào tường.

Rita: "cậu ta không chỉ nhanh mà còn mạnh nữa"

Tôi đặt thanh zangetsu lên vai mình rồi tiếp tục nói với cô

Toma: phù .

Giờ thì cô có đánh tiếp được không ?

Rita: tất nhiên là....hửm

Toma: ?

Khi chuẩn bị tiếp lời tôi thì đột nhiên cô ấy khựng lại rồi đặt hai ngón tay lên tai của mình rồi thì thầm gì đó.

Rita: tôi hiểu rồi.

Cậu toma tôi không có gì để nói với cậu nữa nên là tạm biệt.

Toma : hả ê này!!

Khi tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô ấy đã biến mất.

Toma: " nhanh thật" hazzz đúng là phiền phức mà .

Cơ mà mấy giờ rồi nhở?

|07:55|

Toma: thôi chết mình muốn học mất

Tôi nhanh cất zangetsu đi rồi phóng hết tốc lực chứ không thì nghe himeko hát cải lương mất tôi không chịu nổi đâu.
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 16 : câu nói của theresa


* rầm*

Toma: hà hà may quá vẫn chưa muộn

Sau trận chiến hồi nãy với rita thì tôi đã suýt nữa bị muộn giờ học,may mắn là tôi đã đến kịp lúc chông reo và himeko vẫn chưa vào lớp.

Còn mei với fuhua thì trông khá ngạc nhiên vì lần đầu thấy tôi đến muộn đấy.

Fuhua: lần đầu tôi thấy cậu đến muộn đấy

Mei : bộ có chuyện gì xảy ra sao ?

Toma: không có gì đâu chỉ là trên đường đi gặp chút rắc rối thôi mà " không thể nói là mình vừa đánh nhau với một trong hai valkyrie mạnh nhất được"

Mei : thật sao ?

Toma: ừm mà cô himeko vào rồi kìa " hôm nay bị Rita theo dõi như vậy rồi có lẽ mình nên rút khỏi kì thi để tránh bị chú ý thêm "

- giờ nghỉ trưa -

Tôi đang đi dọc theo hành lang đến phòng của hiệu trưởng để xin rút khỏi kì thi.

* cốc cốc cốc*

Toma: ......

* cốc cốc cốc*

Toma : .........

* cốc cốc cốc*

Toma: 💢 " đừng có nói là bà già loli đấy đang đọc truyện nha"

* cạch*

Tôi bực mình quá nên mở cửa và ló đầu vào xem thì tôi thấy quý ngài hiệu trưởng đang ngồi đọc truyện và còn cười khúc khích trên bàn làm việc.

Thật luôn tôi bực rồi à nha.

Thế là tôi nhẹ nhàng di chuyển ra phía sau bên phải cô ấy.

Toma: ồ truyện hay quá nhỉ mà hình như đây là tập mới nhất của ' chuyến phưu lưu của homu ' vẫn chưa phát hành nhỉ?

Theresa: tất nhiên rồi ta phải trích tiền quỹ của trường để mua trước......

đấy..........

Lời của cổ từ từ nhỏ lại rồi quay đầu về phía sau nhìn tôi .

Tôi cũng nhìn lại cô ấy với một nụ cười nhưng không phải cười.

Điều này khiến mặt của theresa tái nhợt lại còn lời nói thì lắp bắp.

Theresa: t...to.....toma.....cccc... cậu....

ở.....đây .......ttttt..... từ........ lúc nào😰!!?

Toma: ồ em chỉ vừa mới đến thôi mà hình như em vừa biết được là cô đã dùng quỹ của trường để mua trước truyện thì phải cô làm hiệu trưởng kiểu gì mà kì vậy ngài the-re-sa 😡

Nói rồi tôi dơ hai tay của mình ra mà kéo mạnh hai cái má của cô ấy.

Theresa: đau đau đau cậu đừng có kéo má ta như thế ta biết lỗi rồi ta hứa chỉ nốt lần này nữa thôi !!!!!

Toma: nốt lần này nữa ?

Thế đây không phải là lần đầu tiên nhỉ giờ tôi đã biết cơ sở vật chất của trường cứ cũ cũ thể nào ấy hóa ra là do ngài sao ngài hiệu trưởng!!!!

Theresa: aaaaaa đau ta xin lỗi mà đừng kéo má ta nữa !!!!!!!

Himeko: hửm hình như là tiếng của theresa thì phải? chắc là không có gì đâu

- 2p sau -

Hiện tại tôi đang ngồi ở ghế của khu vực tiếp khách đối diện là ngài hiệu trưởng loli đang xoa hai cái má đỏ chót của mình do bị tôi véo hồi nãy.

Theresa: huhu cậu không biết nhẹ nhàng với con gái à ?

Toma: không nhé

Theresa: đau quá " hừ tôi trù cậu sau này không có cô gái nào thèm yêu cậu " ( TG: haha để coi sau này tôi xem cô tự vả như thế nào )

Toma: cô xứng đáng lắm

Theresa: được rồi nghiêm túc lại nè, cậu đến đây có việc gì không ?

Toma: có ,em xin rút khỏi kì thi lần này

Theresa: hả!!!

Tại sao chứ?

Toma: cô làm gì mà phản ứng dữ vậy chỉ là sáng nay em bị theo dõi thôi

Theresa: theo dõi ?

Em bị ai theo dõi?

Toma: Rita

Theresa: hả!

Em vừa nói ai cơ ?

Toma: là rita em nghĩ là ngài giáo chủ có liên quan nên em xin phép rút khỏi kì thi.

Theresa: haizzzz lại là ông nội sao

Toma: thế nên là........

Theresa: khoan!!

Về việc đó thì ta sẽ nói với ông sau còn cậu tiếp tục tham gia kì thi được không ?

Toma: nhưng mà hiệu trưởng à việc này........

Theresa: làm ơn đi vì ta và vì cả học viện nữa nên làm ơn xin cậu đấy

Toma: ơ sao lại vì học viện?

Theresa: là do mấy tháng trước ta đã lỡ cá cược với học viện schiksal nhất định sẽ thắng nên là ........

Toma: nên là ☺️

Theresa: nên là nếu ta thắng thì phía bên đó sẽ cùng cấp một số tiền lớn nếu chúng ta thắng còn nếu ta thua thì.............

Toma: thì chúng ta sẽ phải mất một khoản rất lớn ?

Theresa: đúng vậy .

Nên là làm ơn xin cậu đấy

Toma: .............

Theresa: đi mà 😢

Toma: " đừng có dùng cái ánh mắt long lanh đó nhìn tôi"

Toma: haizzzzzzzzzz thôi được rồi tôi sẽ không rút lui nữa.

Nhưng 1/7 số tiền thắng cược sẽ là của em được chứ

Theresa: " xem ra cũng có lợi" được ta đồng ý.

Toma: thế thì em xin phép

Theresa: ừm

Toma: haizzzz phiền thật đấy

Theresa: thở dài như thế mau già lắm đấy

Toma: haizz cô lo quá rồi

Theresa: cậu thích thở dài của nhỉ?

Mà giống thật đấy

Toma: hả ? giống cái gì cơ?

Theresa: à không có gì đâu cậu đừng để ý làm gì

Toma: ?

Tôi không thắc mắc nữa mà rời khỏi phòng hiệu trưởng với kết quả là mình vẫn phải thi vì trường.

Toma: " cơ mà hồi này cổ bảo giống ?

Cái gì giống cơ ?

Thôi kệ đi"

Tôi đang đi trên hành lang thì vô tình gặp được nhóm của kiana.

Kiana: toma kìa

toma: ồ kiana........

Đang tính gọi họ thì đột nhiên đầu óc của tôi trở nên choáng váng khiến tôi như muốn khụy xuống một tay ôm đầu tay ôm đầu tay còn lại thì bám chặt vào tường để không ngã.

Thấy tôi như vậy nhóm của họ cũng chạy tới hỏi thăm.

Kiana: này ngươi làm sao vậy?

Mei : cậu có sao không?

Bronya: sao đột nhiên cậu lại ôm đầu thế?

Toma: không không có gì đâu đừng để ý làm gì mà sắp hết giờ nghỉ trưa rồi đấy các cậu mau vào lớp đi.

Mei : cậu có chắc không vậy có cần xuống phòng y tế không ?

Toma: không cần đâu mau về lớp thôi

Tôi với họ cũng không nói gì thêm mà cứ thế đi về lớp.

Toma: " cơn choáng vừa nãy là sao chứ?

Sao tự nhiên mình lại bị vậy nhỉ, kì lạ thật đấy.

Thôi kệ đi chắc là do mình mệt quá thôi không nên suy nghĩ nhiều làm gì "
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 17 : giấc mơ và vòng hai


Hiện tại là chỉ còn mỗi ngày hôm nay nữa là bắt đầu vòng hai của kì thi thăng cấp, do hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng nên fuhua về sớm hơn dự định nên là việc huấn luyện cho nhóm kiana cũng được giao lại cho cô ấy.

Còn về phần của tôi thì sau hôm tôi đến xin Theresa rút khỏi kì thi nhưng thất bại thì từ ngày hôm đó trở đi tôi bắt đầu cảm thấy bản thân mình có gì đó hơi lạ.

Thi thoảng tôi lại cảm thấy đầu óc choáng váng nhẹ rồi lại hết ngoài ra còn có những giấc mơ về cái gì đó nhưng nói thật là khi tỉnh dậy thì lại không nhớ bất kì thứ gì cả.

Tôi đã thử đi kiếm tra sức khỏe xem bản thân mình có bị gì không nhưng sau khi kiểm tra thì cơ thể tôi hoàn toàn không có gì bất thường cả.

Tôi cũng tự trấn an mình là chắc là do áp lực khi sắp sửa bắt đầu vòng hai thôi.

Hiện tại tôi đang đấu tập với fuhua nhưng đang đánh giữa chừng thì lại cơn choáng đó nó khiến tôi khựng lại và ăn một đấm của fuhua khiến tôi văng ra.

Toma: ui da

Fuhua: cậu có sao không.

Nếu như không ổn thì cậu cứ nghỉ trước đi từ hôm tôi về đến giờ từ trong giờ học cho đến lúc luyện tập thì tôi cứ thấy cậu cứ ngơ ngẩn thế nào đấy

Mei : lớp trưởng nói đúng đấy tớ thấy dạo này thi thoảng cậu lại ôm đầu rồi đi đứng loạng choạng nên là cậu cứ nghỉ trước đi

Toma: cảm ơn tớ không sao đâu cứ tiếp tục đi

Fuhua: cậu chắc có không đấy?

Toma: chắc chắn

Tôi khẳng định lại bản thân mình vẫn có thể tiếp tục được nên tôi với fuhua tiếp tục lao vào nhau chao đổi chiêu thức.

- bên phía kiana -

Kiana: kinh thật cậu ta đánh ngang với lớp trưởng luôn kìa!

Bronya: toma mạnh thật

Mei: dù vậy thì các em có thấy gần đây cậu ấy hơi lạ không ?

Bronya: theo những gì bronya thấy thì gần đây toma thường xuyên lơ đễnh kể cả khi ở trên lớp, lại còn hay đi đứng không vững nữa.

Kiana: a !

Em vừa nhớ ra việc này

Mei : có gì sao kiana ?

Kiana: chỉ là trưa mấy ngày trước em có thấy cậu ấy đi ra từ phòng bệnh của trường với cái vẻ mặt lo lắng, không biết tên đó có sao không nhỉ?

Mei: đúng là đáng lo thật

Bronya : mong là toma vẫn ổn

- tối hôm đó -

Tôi với mei vẫn đang đứng trong bếp để nấu ăn cho cả nhóm.

Tôi vẫn đang suy nghĩ về tình trạng của mình mấy ngày hôm nay.

Còn bên cạnh tôi mei đang để ra cái biểu cảm lo lắng vì tôi dạo này cư xử hơi lạ.

Mei : toma nè cậu thật sự ổn chứ nếu có vấn đề gì thì cậu cứ nói ra , nếu như giấu thì sẽ không tốt đâu mọi người cũng lo cho cậu lắm đấy

Toma: vậy sao nếu thế thì cho tớ xin lỗi nhưng tớ không sao đâu

Mei : " cậu ấy trông có vẻ không ổn lắm"

Sau khi ăn xong bữa tối thì fuhua bảo tôi về phòng trước còn việc dọn dẹp thì cứ để cô ấy với mei lo.

Tôi tình phản bác nhưng tất cả mọi người trong phòng kế cả kiana đều bảo tôi về trước.

Wao hôm nay kiana biết lo cho tôi luôn đấy.

Tôi không thể phản bác được do số đông với lại cái ánh mắt của fuhua như muốn nói ' nếu cậu không chịu về phòng nghỉ ngơi thì tôi sẽ đấm ngất cậu rồi vác cậu về phòng đấy ' nên là tôi ngậm ngùi về phòng của mình và đi ngủ chứ làm gì nữa.

- đêm hôm đó -

Toma: mình đang ở đâu thế này?

Hiện tại thì khi mở mắt ra tôi đã thấy mình đứng ở một nơi mà tôi cũng chả biết là ở đâu nữa.

Nhìn thì có vẻ giống không gian của hệ thống nhưng không phải vì nếu là không gian của hệ thống thì bây giờ nơi này phải là ban đêm mới đúng nhưng ở đây trời vẫn còn trong xanh trong khi dưới chân tôi thay vì là một đồng cỏ thì nó lại là một mặt phẳng trông giống như mặt nước.

Tôi cố gắng gọi cho hệ thống và oma zi-o nhưng không được.

Bỗng tôi thấy một bóng người từ xa và trông đang nói gì đó nhưng do ở quá xa nên không thấy rõ tôi tính đi lại gần thì bị tiếng chuông báo thức gọi dậy.

Toma: " giấc mơ đó là sao chứ, nó không hề giống những giấc mơ trước đó"

Lí do vì sao tôi lại nghĩ như vậy bởi giấc mơ đó tôi vẫn nhớ còn giấc mơ trước đó tôi hoàn toàn không nhớ một chút gì cả.

Tôi không quá quan tâm mà nhanh chóng đánh răng,ăn sáng rồi thay bộ đồng phục vào và chạy đến trường.

Toma: cái quái gì cơ xin rút lui á !?

Theresa: phải 3/7 thí sinh trường chúng ta đã xin rút lui

Toma: tại sao chứ?

Theresa: tôi không rõ nữa nhưng ngay sáng hôm nay họ đã xin rút lui mà không có lí do.

Làm sao bây giờ thế này thì trường chúng ta gặp bất lợi rồi.

Toma: " kì lạ thật đấy tự nhiên lại xin rút lui"

Theresa: phải làm sao bây giờ ?

Toma: haizz thôi cô đừng lo có em ở đây rồi thì không có chuyện trường ta thua đâu

Theresa: thật sao .

ôi cảm ơn cậu nhiều lắm!

Toma: nè nè đừng có nhảy lên ôm đầu em thế chứ!

Theresa: cậu đúng là tốt bụng mà!

Toma : nào xuống đi hiệu trưởng ngài đâu phải trẻ con nữa đâu

Theresa: ôi cậu đúng là một.......

Toma: ngài leo xuống ngay 💢😡 !!!!!

- lúc này đây tại khu vực thi đấu -

Himeko: theresa cô bị sao vậy?

Theresa: tôi không sao đâu " huhu cậu ấy đánh đau quá 😢" ( mới bị toma cốc đầu)

Tôi với nhóm kiana đang ở khu vực thi đấu.

Luật thi của vòng này là hai bên cử một đại diện ra và đấu với nhau bên nào thắng có thể chọn đấu tiếp hoặc trở về khu vực của đội để nghỉ ngơi.

Hai bên sẽ đấu với nhau cho đến khi một trong hai đội không còn bất kì ai còn khả năng thi đấu nữa.

Đó là những gì mà ông trọng tài đã phổ cập.

Trọng tài: nếu như cả hai đội đã có mặt đầy đủ rồi thì tôi xin tuyên bố vòng hai chính thức

Trọng tài: BẮT ĐẦU
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 18 : cảm xúc


Toma: nhớ cẩn thận đấy

Mei : cố lên nhé kiana

Bronya: đừng có thua ngay khi vừa bắt đầu đấy kiana ngốc.

Kiana: mọi người yên kiana này chắc chắn sẽ không thua đâu

Thế là kiana là người đầu tiên lên thi đấu.

Đối thủ của kiana là một cô gái cầm một thanh katana làm vũ khí còn vũ khí của kiana là một cặp súng ngắn.

Ngay khi tiếng hô bắt đầu vang lên thì cô gái kia đã lao về phía kiana và tung ra một nhát kiếm theo chiều ngang.

Với thân thủ nhanh nhẹn của mình đã có thể nhanh chóng né được nhát chém đó.

Nvp1: cậu nhanh thật đấy.

Kiana: tất nhiên rồi là nhờ luyện tập với lớp trưởng và toma cả đấy

Nvp1: thế sao cậu làm tôi tò mò về hai người đó đấy.

Hai cô gái cứ vừa đánh vừa khoe khoang về thành quả luyện tập của bản thân mình nhưng trận đánh kéo dài không quá lâu và phần thắng đã thuộc về kiana do thân thủ nhanh nhẹn cộng với việc sử dụng vũ khí tầm xa nên kiana có lợi thế hơn.

Nhưng thay vì dừng lại ở đây thì kiana chọn đấu tiếp .

Trận tiếp theo đối thủ của nhỏ là một warrior với vũ khí là một cây búa to vãi lúa.

Cứ nghĩ trận đấu này tên kia sẽ gặp bất lợi nhưng không dù vác cây búa to như vậy nhưng tên đó cũng không hề chậm chạp cộng với mấy cú đập của mình đã nhiều lần khiến kiana có nhiều pha vô cùng khốn đốn.

Bronya: kiana gặp bất lợi rồi

Mei : em ấy sẽ không sao chứ ?

Toma: chắc là sẽ không sao đâu

Dù nói là như vậy nhưng không biết tại sao cậu lại có cảm giác vô cùng lo lắng cho kiana.

Cảm giác rất lạ nó không giống cảm giác lo lắng cho một người bạn.

Toma: " cái cảm giác này là sao chứ?

"

Trở lại phía của kiana hiện tại cô ấy đang gặp phải một vấn đề đó là cái sự trâu bò của cái tên kia cộng với lại không dễ tiếp cận hắn khiến việc đánh bại được đối thủ của mình vô cùng khó khăn.

Hiện tại trông kiana có chút hơi xuống sức khi hơi thở dần trở nên nặng nề.

Nhưng không lâu sau đó kiana đã có thể tiếp cận và với một cú đá với toàn bộ sức lực của mình thì kiana đã dành chiến thắng.

Mei: hay quá kiana thắng rồi kìa!

Bronya: ngạc nhiên thật

Toma: may quá

Bronya: cậu lo lắng cho kiana sao ?

Toma: hả?

Mei : bộ không phải sao

Toma: à không hẳn " cái cảm giác nhẹ nhõm hồi nãy là sao chứ ?

Rốt cuộc là mình đang bị cái quái gì vậy chứ ?

"

Nhưng chưa thả lỏng được bao lâu thì đối thủ tiếp theo của kiana bước ra khi nhìn thấy kẻ đó trong lòng tôi tự nhiên nổi lên một cảm giác lo lắng không thôi đó là tên bám đuôi raito và cảm giác đó càng lớn hơn khi kiana không chịu đổi người.

Không ổn một chút nào cả tình trạng của kiana nhìn trông thôi cũng đã biết là sẽ gặp bất lợi rồi.

Hơn nữa những trang bị hắn dùng đều là loại tân tiến nhất từ bộ áo giáp giúp gia tăng sức mạnh lần tốc độ đến cây thương loại mới nhất nó có khả năng sốc điện kẻ thù của mình.

Tôi tính khuyên kiana đổi người nhưng đã quá muộn trận đấu đã bắt đầu .

Những mệt mỏi và những tổn hại của trận trước đã khiến cho kiana gặp bất lợi vô cùng lớn tôi với mei vô cùng lo lắng khi chứng kiến kiana liên tục phải chịu những đòn đánh không khoan nhượng và ngay lúc bất cẩn kiana đã bị hắn ta dùng phần cán thương đập mạnh vào hông khiến cổ gục xuống.

Đến đây ai cũng nghĩ là trận đấu sẽ kết thúc nhưng do tên raito đã có thù với kiana từ trước nên hắn ta đã liên tục đã vào người của cô ấy, đến đây những sự lo lắng trước đó trong tôi không hiểu sao từ từ chuyển sang sự giận dữ.

Khi hắn chuẩn bị xuống tay với kiana thì trong khi mei và bronya chuẩn bị lao ra cản hắn lại thì tôi đã cưỡng chế sử dụng năng lực của oma zi-o mà mô phỏng lại clock up của kamen rider kabuto mà nhanh chóng xuất hiện trước mặt hắn ta mà dùng một thanh kiếm đỡ lại đòn đánh của hắn

Toma: đủ rồi đấy trận đấu đã kết thúc rồi !

Raito: thế mà tao cứ nghĩ nó chưa kết thúc chứ

Trong khi tôi đang ngăn hắn lại trong trạng thái giận dữ thì hắn lại đáp lại tôi với vẻ khinh thường và giọng nói bố đời.

Nhưng tôi mặc kệ mà tập trung vào kiana trước.

Tôi nhanh chóng bế kiana đưa cho mei và bảo cô ấy đưa con ngốc này vào phòng y tế.

Trong khi đó tôi với bronya.

Bronya: toma cậu hãy để tớ.........

Toma: tớ biết là cậu đang rất giận với những gì mà hắn đã làm với kiana nhưng trận này à không tất cả mọi chuyện tớ sẽ lo

Bronya: như thế có ổn không?

Toma: cậu cứ đến phòng y tế với mei đi

Bronya: thế thì cậu cẩn thận đấy

Toma: ............

Tôi không nói gì mà cứ thế tiến ra sàn đấu với tâm trạng không mấy vui vẻ .

Đột nhiên khoé miệng của tôi chảy ra một ít máu.

Toma: " đây chắc là hậu quả của việc sử dụng sức mạnh của oma zi-o "

Tôi nhanh tay lau hết đống máu đó đi.

Trong khi đó ở một căn phòng trông vô cùng sáng trọng có ba người đang ngồi theo dõi trận đấu .

POV TG

Otto: ồ cậu ta ra trận này sao

Bianka: Rita nè cô từng đã giao chiến với cậu ta đúng không?

Rita: dạ đúng ạ

Bianka: vậy cậu ta như thế nào?

Rita: cậu ta...... rất mạnh " ánh mắt đó có gì đó hơi khác"

Trong khi hai cô gái đang bàn luận về cậu thì otto lại đang vô cùng mong chờ màn thể hiện của cậu

Otto : " nào toma mau cho ta xem khả năng của cậu nào"

Nhưng một người thì đang mong chờ một người tò mò về trận đánh của cậu với rita nên không chú ý đến ánh mắt của cậu .

Chỉ có rita là chú ý đến nó khác hẳn lúc đấu với cô nếu lúc dó đôi mắt của cậu mang sự cảnh giác thì lúc này đây ánh mắt của cậu vô cùng đáng sợ.

Trở lại sàn đấu trên sân đang là hai đối thủ đang đứng đối diện nhau một bên thì được vũ trang đầy đủ còn một bên thì lại chẳng cầm hay mang bất kì trang bị nào cả.

Raito : hahahaha tay không tấc sắt hình như mày muốn chết lắm nhỉ ?

Toma: " mình sao lại tức giận thế này nhỉ ?

Mình vốn đâu có tình cảm gì với kiana đâu sao mình lại tức giận đến như vậy lại càng không phải thân thiết hay có quan hệ đặc biệt gì .

Mà thôi giờ mình chỉ có cảm giác........."

Toma: " phải giết tên khốn này bằng bất cứ giá nào!!!!!

"

Trận đấu dù đã bắt đầu nhưng hai đối thủ vẫn chẳng hề có bất kỳ giấu hiệu gì cả .

Trong khi raito đang liên tục nhạo báng đối thủ và khoe khoang về những trang bị của mình mà không biết kẻ đang đứng trước mặt hắn giống như một ngọn núi lửa đang sắp phun trào và chỉ với một câu nói .

Raito: tao sẽ hạ gục mày như cái cách mà tao làm với con nhỏ phế vật kia

Hắn ta đã thật sự chọc điên người trước mặt mình.

Toma không kiềm chế bản thân mà lao lên tung một cú đấm thẳng vào mặt hắn khiến máu và vài cái răng bay ra.

Raito: MẸ THẰNG CHÓ !!!!

Tên đó gầm lên một cách giận dữ và đâm cây thương vào người toma nhưng đã bị cậu tóm được.

Thấy vậy hắn liền sốc điện nhằm hạ gục kẻ trước mắt mình nhưng cây thương đã bị bóp nát từ hồi nào.

Khi đang chưa hết bất ngờ thì đã bị cậu nắm lấy hai vai .

Toma: mày nên chết đi

Rồi tặng ngay cho một cú lên gối thẳng vào bụng khiến lớp giáp ở bụng vỡ ra và miệng thì phun ra một ngụm máu.

Raito:* khục* mày........

Hắn tính nói gì đó nhưng đã bị toma chặn họng lại bằng một cú đá vào ngực khiến hắn ho sặc sụa.

Thấy bản thân không thế thắng được cậu nên hắn đã có ý định đầu hàng nhưng .

Raito : tôi đầu...........

Chưa nói xong hắn tiếp tục nhận thêm một cú đấm vào mồm .

Tiếp sau đó là liên tiếp các cú đấm giáng thẳng vào người, cứ từng cú từng cú đấm một được tung ra khiến bộ giáp hắn đang mặc vỡ vụn ra.

Toma: " sao mình lại làm thế này nhỉ?

Dù nó chả có lợi gì cho mình hết"

Raito : t...tô.....tôi xin ..........

Đến đây hắn muốn cầu xin sự tha thứ từ kẻ trước mắt hắn nhưng rất tiếc lúc này đây cậu không muốn nghe bất kì một lời cầu xin nào từ cái tên này nữa, để minh chứng cho cái xuy nghĩ đó cậu liền cho hắn ta một cú móc hàm khiến hắn bay lên một đoạn ngắn rồi sau đó cậu nhảy lên xoay người và đạp mạnh vào người hắn khiến hắn văng ra xa .

Hiện tại sau cú đạp đó raito đã nằm gục trên sàn đấu hai mắt trắng dã cơ thể tàn tạ mặt mũi gần như biến dạng và bê bết máu.

Trọng tài: trận đấu..

Này cậu kia !!!

Trọng tài khi thấy vậy liền thông báo kết quả trận đấu nhưng đã phải dùng ngay lại khi cậu vẫn từ từ tiến đến chỗ mà raito đang bất tỉnh với cánh tay phải đã hóa đen và một lớp aura màu đỏ bao xung quanh.

Những người xem không biết đó là gì nhưng riêng theresa với himeko biết rất rõ nó là gì.

Himeko: này này

Theresa: mau xuống ngăn cậu ta lại !!!!

Toma từ từ đi đến chỗ của hắn và giờ đây cậu chẳng nghe bất kì ai nói nữa.

Cậu đang đứng trước hắn ta tay phải nắm chặt lại mặc kệ những lời mà trọng tài đang nói mà nhắm thẳng vào mặt hắn và giáng một đòn thẳng xuống.

Tưởng chừng như sinh mạng của raito sẽ kết thúc ở đây thì.

< TOMA MAU TỈNH LẠI >

Giọng của oma zi-o vang lên trong đầu cậu khiến cậu bình tĩnh lại và ngay lập tức điều chỉnh cú đấm của mình lệnh sang một bên.

* rầm*

Cú đấm đó khiến toàn bộ sàn đấu bị phá hủy cùng một trận rung lắc nhẹ.

Cậu ấy đã lấy lại được bình tĩnh mà đứng im ở đó và nhìn về phía trọng tài.

Như hiểu được suy nghĩ của cậu trọng tài liền tuyên bố kết quả.

Trọng tài: kết quả của trận này thí sinh Toma dành chiến thắng.

Đội y tế đâu mau đưa người bị thương đi mau lên !!!!

Sau đó thì phần thắng đã thuộc về trường của tôi vì sau khi chúng kiện sức mạnh vừa rồi thì toàn bộ đối thủ đều đầu hàng bởi chẳng ai muốn đánh một trận mà cơ hội thắng bằng 0 cả.

Khi toma đang chạy đi tìm phòng viện của của kiana thì đã gặp himeko và theresa .

Sẵn đây cậu cũng hỏi luôn chỗ của kiana.

Toma: cô himeko nè kiana hiện...............

Đang tính hỏi thì đột nhiên cơ thể của cậu như mất hết sức lực, mắt bắt đầu mờ dần đầu thì đau như búa bổ , cậu khụy xuống và ngất đi.

Theresa: toma !!!!!!

Himeko: này toma toma mau tỉnh lại đi!!

POV main

Tôi một lần nữa ở nơi trong giấc mơ hôm qua.

Tôi nhớ lại việc mình đã làm và tự hỏi rằng những cảm xúc lúc đó là sao .

Đang suy nghĩ thì một giọng nói vang lên sau lưng tôi.

????: cuối cùng cũng có thể gặp được cậu

Toma: ai đó !!?

Tôi giật mình quay lại phía sau mình và ngạc nhiên trước những gì tôi thấy.

Toma: không thế nào......
 
{ Quyển 1} Honkai Impact: Chuyển Sinh Cùng Hệ Thống
chap 19 : kí ức


???? : haha trông cậu lúc ngạc nhiên ngố thật đấy, chả khác gì tôi cả

Toma: rốt cuộc ngươi là ai !?

???? : cậu bình thường thông minh lắm mà ta ?

Tôi tưởng cậu nhìn phát là biết tôi là ai chứ

Toma: đừng có nói là.......

Trước mặt tôi là một người giống hệt tôi từ ngoại hình cho đến đôi mắt chỉ có khác ở chỗ là cậu ta không đeo kính và trên mặt có vết ăn mòn của honkai.

????.: phải đúng như cậu nghĩ tôi chính là chủ nhân của cơ thể này.

Tên của tôi là kazuki toma

Toma: đùa à

Cậu : không tôi không hề đùa đây là sự thật

Toma: nếu như là thật thì không lẽ tôi đã......

Cậu : nào đừng có xuy nghĩ tiêu cực như thế chứ

Toma: nhưng cậu.....

Cậu: thôi nào tôi phải cảm ơn cậu mới đúng

Toma: tại sao lại cảm ơn tôi trong khi tôi là kẻ đã cướp đi cơ thể và cuộc sống của cậu chứ 😞

Cậu: không đâu , nếu là những kẻ khác thì tôi sẽ không chấp nhận

Toma: vậy thì......

Cậu: nhưng tôi hoàn toàn có thể chấp nhận được một phiên bản khác của mình .

Toma: tại sao chứ?

Cậu: đơn giản thôi vì cậu ngoại trừ xuất thân với quá khứ thì tất cả mọi thứ của cậu đều giống tôi từ tính cách cho đến cái tên

Toma: vậy sao

Cậu: haizz thôi đừng có trưng ra cái vẻ mặt như đưa đám đấy nữa trông mất cả hứng

Toma: tôi xin lỗi

Cậu: haha không phải xin lỗi đâu

Toma: nếu cậu ở đây rồi thì tôi sẽ chả.......

Cậu: không không

Toma: tại sao chứ?

Cậu: vì tôi vốn đã chết rồi

Toma: đừng có nói như thế không phải cậu đang đứng ngay đây sao !?

Cậu : haizz đây chỉ là một chút ý thức còn sót lại khi tôi chết mà thôi.

Nên là nếu như cậu trả cơ thể lại cho tôi thì cũng chả có ích gì cả.

Toma: ...........

Cậu : tôi từng bảo là tôi phải cảm ơn cậu đúng không ?

Toma: ....... phải

Cậu: thật ra thì lí do là vì tôi vẫn chưa hoàn thành tâm nguyện nên là vấn còn một chút ý thức còn đọng lại.

Lúc đó tôi đã tính buông bỏ thì cậu đã xuất hiện và một phần giúp tôi hoàn thành một nửa tâm nguyện của mình

Toma: thế.....sao

Cậu: thế nên tôi nhờ cậu việc này được không ?

Toma: cậu nói đi ?

Cậu : rất đơn giản.

Tôi muốn cậu sống thay phần của tôi và hoàn thành nốt tâm nguyện của tôi .

Toma: sao cậu lại tin tưởng tôi như vậy?

Cậu: vì cậu chính là tôi và tôi chính là cậu .

Thính cách, suy nghĩ hay cảm xúc của cậu tôi đều rõ và ngược lại cậu cũng vậy

Toma: cũng đúng ha

Cậu: thế được rồi thời gian của tôi không còn nhiều nên toàn bộ kí ức, cảm xúc của mình tôi sẽ đưa cho cậu

Tôi với cậu ta bắt tay nhau và tất cả những kí ức của cậu chạy vào đầu tôi .

Nó không chỉ là nhìn thấy mà giống như tôi đã trải qua tất cả mọi thứ trong kí ức của cậu ấy.

Và những gì cậu ấy đã trải qua khiến tôi rất ngạc nhiên.

Toma: cái này!

Không lẽ cái cảm giác đó là do cậu?

Cậu: à đúng rồi chắc một phần cảm xúc của tôi đã hợp nhất với cậu nên mới như vậy.

Toma: haha ảo thật đấy không ngờ là hai người lại có mốt quan hệ kiểu đó đấy à và cả cô ấy nữa

Cậu: ngạc nhiên đúng không

Toma: ừ

Cậu: thế thì tất cả mọi thứ chăm sự nhờ cậu đấy ' tôi ' à

Toma: chắc chắn rồi cậu cứ yên tâm mà nhắm mắt được rồi

Nói rồi cậu ấy cười với tôi và từ từ tan biến vào trong khí .

Còn không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Trước khi không gian đó vỡ vụn hoàn toàn thì tôi vẫn đứng đó và lẩm bẩm

Toma: chắc chắn tôi sẽ sống thay cho phần của cậu và nhất định sẽ bảo vệ gia đình cậu thật tốt ' tôi ' à

Tôi mở mắt ra và thấy mình đang ở một căn phòng trắng toát và cái mùi thuốc sát khuẩn sộc thẳng vào mũi tôi.

Theresa : cậu tỉnh rồi à

Toma: đây là........

Himeko: phòng y tế

Toma: cô himeko này kiana có làm sao không ?

Himeko: con bé không sao .

Mà mới tỉnh dậy mà đã hỏi như thế không lẽ cậu thích kiana à ?

Toma: ấy đừng kiana sẽ không vui khi nghe được đâu

Himeko: hahahaha cũng đúng

Toma : cô himeko nè

Himeko: hửm có gì sao ?

Toma: cô có thể ra ngoài một chút được không?

Himeko: có chuyện gì à?

Toma: em có một số việc muốn nói riêng với ngài hiệu trưởng

Himeko bất ngờ vì lời nói của tôi nhưng vì không muốn làm khó tôi nên cũng rời đi.

Theresa: cậu có gì muốn nói sao ?

Toma: phải ngài có nhớ cái hôm em xin rút lui không ?

Theresa : có

Toma: ngài từng nói tôi 'giống' không lẽ trông em giống ai đó mà ngài quen sao ?

Theresa: !?

ý của cậu là sao ?

Toma: không lẽ em trông giống đứa trẻ lớn trước tuổi của nhà cô sao ?

Tôi nói với giọng nói đùa cợt và trêu chọc trong khi cô ấy vẫn đang trưng ra khuôn mặt khó hiểu và ngạc nhiên.

Theresa: !?

Toma: à hay thể này cho dễ hiểu.

E hèm ' cái quái gì cơ Cecilia.

1 tuổi ư thằng nhóc này mà 1 tuổi á nhìn kiểu gì nó cũng đã 6 đến 7 tuổi rồi '

theresa : sao cậu lại.........không lẽ

Toma: haizzz sau ngần đấy năm mà trông dì chả thay đổi tẹo nào cả.

Chả khác gì ngày xưa luôn

Theresa: hic hic

Toma: ê ê dì đừng có khó * ặc *

Theresa: TOMA CHÁU VẪN CÒN SỐNG!!!!!!

Tôi chưa kịp dỗ cô ấy à không giờ phải gọi là dì mới đúng vì tôi đã là toma của thế giới này rồi.

Ok trở lại vấn đề chính như tôi đã nói tôi chưa kịp dỗ dì ấy thì quý ngài theresa với cảm xúc vỡ òa đã lao thẳng vào người tôi như một quả tên lửa và nhờ cú tông đó mà tôi khi vừa tỉnh lại đã liền sụi tiếp.
 
Back
Top Bottom