Cập nhật mới

Khác Quỷ Vật Giáng Lâm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402419381-256-k361003.jpg

Quỷ Vật Giáng Lâm
Tác giả: phuctp
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TT] Kinh dị《CHIÊU THẦN THẤT SÁT》

🍁" Tôi tên là Lưu Trạch Phong, là một vị thần trong thời đại linh dị này "
- Liệu tôi có thể sống sót, tiêu diệt hết toàn bộ quỷ dị trên thế giới này?❗
- Cái chết là điểm kết thúc của một đời người sao?

Không, không ta là thần không phải là người...🏵️

🔥Tiểu thuyết được chính tay tác giả Phụng Hoàng Thiên một tay viết lên.

Trong thế giới tận thế con người gần như diệt vọng, số phận của hắn sẽ đi về đâu?



vuivẻ​
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 1 quỷ dị xuất hiện cuộc sống thay đổi


Đâu đó ở trên mạng có một thông tin bị rò rỉ đó là một video của một người đàn ông đang ngồi trên ghế, ông ta chỉ ngồi lặng lặng ở đó tầm một hai phút, lúc này người đàn ông kia bất chợt nói :

" có vẻ như các bạn đang tò mò, thì tôi ở đây chỉ muốn nói là thế giới này thật sự tồn tại quỷ" .....

Tại trong kí túc xá ở trường tên Phúc Thọ vào một

màn đêm tĩnh mịch âm u khoảng 2 3h giờ đêm Một nam sinh đang đi rửa mặt Không chú ý những gì xung quanh.

Nhưng khi anh ta nhìn vào trong gương thì không thấy đầu mình đâu, thay vào đó là hình dạng bên trong méo mó,máu thì đang dần dần rơi từ trên trần nhà vệ sinh rơi xuống không biết nó từng đâu ra, cái gương thì vỡ lỗ chỗ như ai đó cố tình đập vào, cái cổ của anh ta trong gương nhìn rất lạ như có những vết nứt giống mảnh ghép vậy , trong gương thân thể của anh ta với bên ngoài không giống nhau , da thì trắng bệch như người chết lâu ngày , gầy trơ xương, trên người từ khi nào đã thay thành đổi một chiếc áo niệm của người chết, nhìn kĩ từ khi nào trong gương thứ phản chiếu không phải là anh ta nữa đúng hơn là một con quỷ không có đầu nó vô lý tới mức khoa học cũng không giải thích được.

Dần dần có cái mùi gì đó sộc lên mũi như mùi xác chết nửa mùi khai của nước tiểu sau khi đi vệ sinh kết hợp thêm cái mùi thúi hắc hắc khiến anh ấy thấy mắc ói.Khi nhìn thấy anh ta hoảng quá không suy nghĩ gì hét lên:

"AAAAAAAAA"

" Có Quỷ "

Lúc này Lưu Trạch Phong ở phòng số 201 đang ngủ thì bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng ai đó hét lên.

Trong màn đêm tĩnh mịch một tiếng hét thôi cũng đúng làm cho mọi người bị đánh thức, các căn phòng dần bật sáng.

Trong một phòng nào đó có người nói vọng ra

" Thằng nào vậy biết 2h sáng không la hét không để ai ngủ hết à"

" Ma quỷ gì tầm này , chúng ta phải tin vào khoa học chứ "

Lúc này cũng chả còn ai nghe thấy tiếng động gì từ trong nhà vệ sinh nữa như lời nói lúc nãy chỉ là thoáng qua.

Lúc này Lưu Trạch Phong đánh thức bạn cùng phòng tên Nam Lưu dậy

" Nè Nam Lưu dậy dậy m nghe thấy gì không"

Nam lưu mở mắt ra nhìn chằm chằm Lưu Trạch Phong

" Mày đùa tao à nghe gì là nghe gì kệ người ta đi mai tao còn học toán nữa 5 tiết toán đấy "

Xong Nam Lưu cũng nhằm mắt lại ngủ tiếp.

Hiện tại trong phòng 201 có năm người Lưu Trạch Phong và Nam Lưu nằm giường trên còn hai người nằm dưới tên Đổ Nhạc Và Trung Sĩ.

Còn người còn lại tên là Phụng Thiên chắc anh ta đã đi uống bia với mấy cô em xinh đẹp rồi Không biết bao giờ về cũng có thể là ở lại ở quán bar luôn nên kí túc xá mỗi phòng đều đóng cửa.

Bỗng đột nhiên loa trường thông báo

" Kí túc xá của các em không còn an toàn Đã có xuất hiện truyện linh dị.

Tuy các em không biết chuyện linh dị là gì.

Nếu trải qua được đêm nay thì các em sẽ hiểu "

"Đặt biệt đêm nay các em không được mở cửa phòng chắn chắn cửa sổ và rem đã được che "

"Có quỷ có quỷ"

"Bíp bíp"

Cùng với tiếng loa tắt Khi nghe xong Cả kí túc xá xôn xao 516 học sinh ở mỗi phòng đều lần lượt nhắn tin trong nhóm chat của chung cư một bạn có nickname Trần Hiểu nói

" Trường đang đùa chúng ta phải không"

đơn nhiên không ai chấp nhận trong khu mình sống có quỷ được lúc này ba người bạn của Lưu Trạch Phong tỉnh giấc

"Này Lưu Trạch Phong liệu đó là thật"

" ... tui đoán là thiệt tại vì chả có ai mà lên tới tận loa kí túc mà thông báo để đùa cả kết hợp với tiếng la lúc nãy chắc chắn là thật "

Bỗng Đổ Nhạc nói to:

" Vậy chúng ta phải chết ở đây sao "

" không tôi còn chưa nếm trải mùi bạn gái như nào mà đã nằm lại tại đây sao"

Trung Sĩ: Nín la lối có ít gì không nghe loa thông báo à chỉ cần ở yên trong phòng thì chắc không sao đâu

Lúc này mỗi người trong kí túc xá đều hoảng hốt khi biết chắc rằng đó là sự thật .

Lúc này trong nhóm kí túc có một người nhắn

" người nãy đi vệ sinh là bạn của tôi .

Giờ vẫn chưa thấy về "

một người khác có tên là Phùng Diệp nói với giọng điệu hốt hoảng rằng:

" Có khi nào bạn cậu đã chết ngoài đó rồi không"

Bắt đầu ngày lúc này nhóm chat im lặng.

Không nghi ngờ gì chắc chắn cậu ta đã chết trong nhà vệ sinh đó rồi .

Liệu trong nhà vệ sinh có quỷ?

Lúc này ở trên hành lang phát ra những tiếng leng keng leng keng như một vật bằng kim loại cứ rơi hay va vào tường, lúc này ở ngày bên cạnh phòng của Lưu Trạch Phong là 202 có một tiếng gõ cửa

" Cốc Cốc Cốc, Cốc Cốc Cốc , Cốc Cốc Cốc "

Nghe tiếng có vẻ bình thường như bình thường gõ lúc này người bên trong phòng bật dậy, anh ta vốn dị là một người không mê tín dị đoan nên anh ta cũng chả thèm nghe cái loa thông báo cái gì.

Nên hỏi lại

"Ai vậy?"

Lúc này người bên không đáp lại vẫn gõ cửa

"Cốc Cốc Cốc, Cốc Cốc Cốc, Cốc Cốc Cốc"

Anh thanh niên lúc này tức nên

" Mày bị điên à đêm hôm thế này còn làm phiền tao ngủ"

Anh ta lấy cái gậy bóng chày ngay bên cạnh chạy ra mở cửa sẵn sàng sống mái với thứ bên ngoài.

Khi mở cửa ra một cách thô bạo.

Không biết sao ngoài tiếng cánh cửa bị va chạm chả còn nghe thấy động tĩnh gì hết.

Lúc đầu Lưu Trạch Phong cứ tưởng sẽ có một vụ ẩu đả to lắm, ai ngờ ngoài tiếng mở cửa chả còn ngoài gì,như bị một sức mạnh áp đảo ép bức cho không kịp cử động chỉ biết đứng yên đến hét cũng không nổi nói chi phản kháng.

Lúc này có khá nhiều phòng cũng chả thèm để ý cái loa nói gì vốn đa số người chỉ tin vào khoa học lúc này có vài người mở ra hóng chuyện Bỗng nhiên có một người la lên

" Là Quỷ , Quỷ có Thật"
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 2 Quỷ dị lộ màn


Sau tiếng la đó những người mở cửa phòng thấy được hình dạng của quỷ liền nhanh tay đóng cửa lại

, những người đóng ko kịp bị con quỷ ngoài hành lang ngay lập tức bị xé xác, kèm theo tiếng la của nạn nhân , trong một khoảng khắc nào đó tiếng la đó đang dần dần giảm bắt đầu thay dần thành tiếng :

" Rộm rộm "

Như tiếng nhai của ai đó nó tuy nhỏ nhưng trong hành lang yên lặng nó lại phong to ra khiến người trong phòng nổi hết da gà, không cần suy nghĩ ai cũng biết cái thứ kia đang nhai thứ gì.

Nó cứ vang vọng trong hành lang một hồi ,đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng tin nhắn đến, một người hỏi :

" Ai nãy ra ngoài nhìn thấy được gì kể mau đi , nó có hình dạng như nào?"

Những người nhìn thấy được con quỷ đều đang ôm đâu sợ hãi cứ chat trong nhóm là:

"chết chết tất cả người ở đây đều phải chết hết"

Có vẻ như ai trực diện nhìn thấy con quỷ có tâm lý yếu đều hoảng hốt sợ hãi không có một chút bình tĩnh, tay thì cào xuống sàn nhà chóc hết cả móng chảy cả máu, nhưng có vẻ không có cảm giác đau, còn có một số được bạn chung phòng của người gặp được con quỷ họ chụp gửi lên nhóm người thì ôm đầu sợ hãi, người thì sợ tè cả ra quần .

Nhưng trong số đó có một số người bình tĩnh hơn chút,giải thích về hình dạng của con quỷ kia:

" Theo tôi thấy, nó khá là cao khoảng 1m9 tay thì dài, cái đầu nó giống một bạn học nào đó tôi đã nhìn thấy được.

Nhưng có một điều cái đầu đó giống như được con quỷ đó cố gắng gắn vào cổ mình mặc dù nó không khớp nhưng vẫn cố gắng ấn vào khiến cái đầu ấy nứt toát ra.

Còn người thì gầy gò trơ cả sương như lâu rồi chưa có gì ăn , con quỷ đó còn mặc trên mình một chiếc áo niệm của người chết .

Tuy ở ngoài có ánh đèn mờ mờ nhưng nó hiện ra rất rõ như cứ cố tình muốn cho chúng ta thấy.

"

Bỗng có người lên tiếng: " tôi biết cái đầu đó hình như là bạn cùng ở kí túc xá, hình là người đi nhà vệ sinh xong la hét đó " .

Lúc này cả nhóm kí túc xá xôn xao, giờ ai cũng sợ mở cửa ra là quỷ chạy vào giết chết người trong phòng ngay.

Lúc này không ai để ý tiếng nhai nuốt của con quỷ kia đã dừng lại.

Bỗng có một tiếng gõ cửa ở phía xa xa ở phòng 301

"Cốc Cốc Cốc!

"

Lại là tiếng này nữa so với tiếng gõ cửa trước nó không khác gì nhau vì thế nó mới mang sự quỷ dị lạ lùng nó cứ lặp đi lặp lại như máy móc.

Nhưng giờ ai cũng biết bên ngoài có quỷ nên không dám mở cửa nữa.

Cái cô ở phòng 301 nhắn tin trên nhóm

"Này ai cứu tôi với , giờ tôi phải làm gì cứ để cho nó gõ mãi vậy sao "

Nhưng lúc này ai cũng sợ, ai biết con quỷ ngoài kia nó mạnh đến mức nào , kể cũng lạ khi cô phòng 301 vừa nhắn tin xong thì tiếng gõ cửa cũng không còn nghe nữa.

Nhưng từ tiếng gõ cửa thay thành tiếng sột soạt hình như con quỷ đi đâu đó.

Bỗng Lưu Trạch Phong chợt nhớ ra quy tắc thứ hai của loa thông báo là phải đóng cửa sổ và kéo rèm xuống .

Lúc này Lưu Trạch Phong liền hét lên:

"Nam Lưu đóng cửa sổ kéo rèm xuống"

Vừa nghe Nam Lưu nhanh tay đóng cửa sổ kéo luôn cả rem , anh ta phản ứng rất nhanh chắc chỉ có mấy giây phản ứng này không đi thi thể thao thật là đang tiếc .

Trong lúc này một số phòng khác quên đóng cửa sổ bị con quỷ đó trèo lên từ cửa bước vào phòng nhưng người không kịp phản ứng đều chết trong phòng.

Kể cũng lạ con quỷ đó hành sự rất nhanh vừa trèo lên phát mấy có bao nhiêu thời gian mà sử được ba đến bốn người nên biết kí túc xá của trường tới 12 tầng mỗi tầng có 5 đến 6 phòng ,nó leo nhanh tới mức nó đã trèo nhanh qua phòng tiếp theo.

Những người mà phản ứng kịp mở cửa chạy ra ngoài cầu cứu các phòng khác có vài phòng có chút lương tâm mở cửa cho người kia vô.

Còn có vài người chạy tới phòng của Lưu Trạch Phong xin vào, lúc này quỷ đã quay trở lại hành lang.

Nhìn thấy con mồi liền lao tới tuy 1m9 gầy trơ xương như di chuyển rất nhanh, lúc này người đang cầu xin Lưu Trạch Phong mở cửa.

Nhưng giờ trong phòng của anh, không ai dám mở cửa cho người ta vào sợ hại cả bản thân mình.

Vừa sợ mở cửa cái con quỷ bên ngoài ùa vào ko kịp phản kháng.

Nhưng tại thời khắc này không còn nghe tiếng kêu của người kêu cứu nữa.

Lưu Trạch Phong thấy vậy liền tới ghé mắt vô mắt mèo trước cửa.

Đột ngột đồng tử của Lưu Trạch Phong co lại nhìn thấy một con quỷ như nói của người kia nói nhưng giờ trên tay của nó đang cầm những cái đầu của nạn nhân mà hắn sát hại, còn bối cảnh ở ngoài hành lang nó nhuộm một màu đỏ tươi có vẻ như đã chết hơn phân nửa số người của kí túc xá .

Mới qua được hơn tiếng đồng hồ mà đã chết phân nửa số người rồi thật không thể tin được.

Lưu Trạch Phong suy nghĩ nếu cứ ở trong phòng vậy thì có dễ quá không .

Hiện tại con quỷ đang đứng trước cửa phòng của bốn người Lưu Trạch Phong chưa rời đi. ai cũng hít khí lạnh nín thở sợ con quỷ đó mất khống chế mà phá cả cửa phòng vào giết hết chúng ta .

Sau một lúc con quỷ đó cuối cùng cũng rời đi.

Bỗng hành lang yên tĩnh trở lại không còn tiếng động gì, khi nhìn qua mắt mèo không thấy bóng hình của quỷ đâu .

Nếu không còn vết máu ở ngoài cửa thì Lưu Trạch Phong cứ tưởng đây chỉ là giấc mơ.

Bỗng một tiếng

"Ầm " một cái, hình như quỷ đang phá cửa phòng của Lưu Trạch Phong " ầm ầm " Nó đang đá vào cánh cửa làm nó dần dần lỏm vào nếu kéo dài như vậy, thế nào chúng ta cũng sẽ chết sạch
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 3 Tìm Đường Sống Trong Tuyệt Cảnh


Cứ kéo dài như thế chắc chắn cánh cửa cũng văng ra , nếu đây là tầng một thì có thể trèo ra ngoài nhưng đây là tầng bốn, nhảy xuống một chết hai gãy xương, mà gãy xương không biết con quỷ có dí theo xuống không, nếu mà nó dí thì chỉ biết đứng chờ chết.

Cách cửa phòng 201 cứ liên tục phát ra tiếng :

"Ầm ầm" vang vọng khắp hành lang, nó chói tai tới mức Nam Lưu phải sài bịt tai lại, sợ nghe một hồi lại điếc mất

Giờ Lưu Trạch Phong đang suy nghĩ thế nào để thoát ra khỏi tình thế này cứ đứng đây thì chỉ có chờ chết .

Bỗng nhiên cửa văng ra làm bốn chúng tôi giật mình, đột nhiên ánh mắt của bốn người co lại khẽ giật giật, trước mắt là một con quỷ cao mét chín đang cầm một cái đầu, mặc trên người một cái áo niệm đúng như người trên nhóm kể.

Lúc này Trung Sĩ và Đổ Nhạc nhạc chợt liếc mắt với nhau như đã bàn nhau từ trước hai người liền lao tới ôm lấy con quỷ.

Đúng vậy con quỷ nó chỉ cao 1m9 lại còn gầy gò nữa, hai người bạn của Lưu Trạch Phong tuy là học sinh như hai người ôm lấy một thằng nhỏ nhắn thì dư sức .

Ngay lập tức Đổ Nhạc và Trung Sĩ hét lên:

"Chạy mau, tôi ở lại cầm chân nó"

Nam Lưu phản ứng lại kéo Lưu Trạch Phong chạy đi, hai chúng tôi chạy thục mạng cuối cùng cũng xuống tới cầu thang đi xuống lầu.

Tuy là bạn cùng phòng nhưng ở với nhau lâu dài cũng hiểu được tình cảm của nhau Đổ Nhạc và Trung Sĩ là những người sống rất có tình có nghĩa lúc nào cũng sẵn sàng hi sinh vì người khác, với lại bình thường năm người chúng tôi chơi rất thân, thân tới mức anh em có gì thì chắc chắn bạn cũng sẽ có cái đó, không bỏ rơi ai.

Nhưng vào lúc này tôi nghe thấy tiếng la thảm thiết của hai người, không biết sao trái tim Lưu Trạch Phong nhói đi cảm thấy một thứ mất mát vô cùng, không nghi ngờ gì nữa Đổ Nhạc và Trung Sĩ đã hi sinh cho hai người chạy ra, vào lúc này Nam Lưu cũng không kìm được nước mắt thều thào nói vào câu :

" Sao hai cậu chết sớm quá vậy, tôi còn chưa dẫn hai cậu đi hưởng thụ vinh hoa phú quý khi tôi giàu mà "

" Chúng ta đã từng hứa năm người sẽ đỗ vào một trường đại học danh tiếng mà "

" .......

Vậy mà giờ...."

Lưu Trạch Phong nói với giọng điệu an ủi:

" Thôi giờ tình hình của chúng ta cấp bách, gác lại chuyện đó đã"

" Hai cậu đó đã hi sinh cho chúng ta sống mà giờ cậu đứng đây khóc à!

"

" Cậu phải sống! họ hi sinh cho cậu ,thì cậu phải sống thay cho cả của họ nữa "

" Giờ chúng ta phải mau rời khỏi đây ngay lập tức.

"

Khi nghỉ ngơi được một chút hai người Nam Lưu và Trạch Phong tiếp tục chạy xuống, sau khi chạy một lúc vẫn chưa xuống dưới lầu một , không hiểu sao cứ có cảm giác lặp đi lặp lại.

Nam Lưu cũng thấy thế liền cất tiếng:

" Ê Trạch Phong chúng ta chạy được bao nhiêu phút rồi, sao vẫn chưa xuống tôi nhớ kí túc của chúng ta làm gì xây cầu thang dài vậy đâu"

Lưu Trạch Phong suy nghĩ một lúc xong quyết định cởi cái giày ra để lại chỗ này, xong dẫn Nam Lưu chạy tiếp xuống.

Sau khi chạy được một lúc thì bất ngờ quay lại điểm bắt đầu, vì lúc đó Trạch Phong đã vứt cái giày ở đây để làm mốc không ngờ đi qua đi lại vẫn nhìn thấy cái giày này.

Nam Lưu cũng nhìn thấy hỏi:

"Giờ phải làm sao?"

Trạch Phong cũng rối tung não lên, bỗng đột nhiên nhớ ra nói với Nam Lưu :

" theo tôi biết người xưa hai gọi trường hợp này là bị dính quỷ đả tường "

" Mà cách giải là bám sát tường nhắm mắt mà đi , cái này tôi cũng chỉ đọc trong cổ tịch thôi hiệu nghiệm hay không thì còn phải kiểm trứng.

Mà giờ chỉ còn có cách này thôi "

Nam Lưu cũng gật gật đầu nghe theo lời Lưu Trạch Phong hai người cùng nhau bám sát tường nhắm mắt lại di chuyển dần dần xuống.

Bỗng Lưu Trạch Phong mở mắt ra, anh ta đã rơi vào một nơi nào đó rất kì lạ ở đây mang một màu trắng tinh ,bỗng trước mặt anh là một cái bảng xưng là" Quỷ Hệ Thống "

Nói với anh ta rằng.

Cậu đã kích hoạt được được hệ thống nhờ tránh thoát hai con quỷ đáp ứng tiềm năng của quỷ hệ thống.

Nên anh được chọn làm vật chủ.

Lưu Trạch Phong suy nghĩ một lác liền nói:

"Ngươi cho ta được những gì?

Ngươi lại là cái thứ gì, ngươi nghĩ ta tin ngươi sao "

Lúc này tấm bảng nở nụ cười quỷ dị hắn cười ra tới tận mang tai đồng thời máu từ trong mắt mũi miệng của con quỷ chảy ra, hiện lên dòng chữ " cho được tất cả những thứ có thể sống sót trong thời đại linh dị này " đương nhiên Trạch Phong không tin hoàn toàn lời cái gọi là Quỷ Hệ Thống Kia, nó giống cái tờ giấy da người của Dương Gian vậy, nó cũng đã xưng là quỷ nên tin một còn quỷ là điều ngu dốt nhất.

Bỗng Lưu Trạch Phong được đánh thức bởi Nam Lưu :

"Này câu sao vậy , đang đi sao cậu ngất, chúng ta đã xuống dưới tầng một rồi".

Hắn mơ màng nghe thấy sắp thoát Ra được rồi liền tỉnh dậy kéo Nam Lưu chạy ngay ra cửa.

Nhưng vừa tới chưa kịp ra ngoài cửa bỗng cái 'Đùng' đóng lại một cách mạnh mẽ.

Bỗng nhiên có một tiếng chân như có ai từ trên lầu đi xuống một cách nhanh chóng, lúc này Nam Lưu và hắn ta liền hiểu những người còn sống ở trên kia đều chết hết rồi chỉ trong mấy phút đồng hồ nguyên một cái kí túc xá, 516 người chết sạch chỉ còn lại hai người Nam Lưu và Lưu Trạch Phong .

Lúc này con quỷ đang đi xuống, không còn thời gian suy nghĩ liền hỏi con quỷ hệ thống cách nào để thoát ra, nó liền hiện ra là "Hiến tế một sinh mạng để thoát ra!!!!!!!!!!

" @@@@
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 4 Thoát Khỏi Kí Túc Xá


Khi đọc phải dòng chữ này Lưu Trạch Phong bối rối.

Nhưng nếu nó đúng thật thì Lưu Trạch Phong cũng không dám nghe theo, dù sao cứ nghe theo lời quỷ chỉ có kẻ ngu ngốc, lúc này hắn quan sát thấy được một cái ống thông gió liền lay lay Nam Lưu trèo lên, không còn thời gian còn quỷ nó đã sắp tới, hai người mở nhanh cái ống thông gió kéo nhau vào may cái ống thông gió cũng không quá hẹp đủ cho hai người trèo vào.

Khi con quỷ xuống dưới tầng 1 nhìn xung quanh không có ai nó lại chạy lên lại tầng trên không biết làm gì.

Vào lúc này Lưu Trạch Phong và Nam Lưu đang theo nhau trèo ra ngoài khi đã thấy được lối ra nhưng nó bị chặn bởi một tấm kim loại Lưu Trạch Phong liền lấy chân đạp nó ra, một phát, hai phát may mắn tấm kim loại này không giày kèm theo ít được bảo quản.

Nên chỉ dùng sức đạp một chút là nó tự văng ra.

Hai người không suy nghĩ gì nữa leo ra ngoài. khi vừa ra bên ngoài hai người đều thở phào nhẹ nhõm Nam Lưu lên tiếng :

" may quá cuối cùng thoát được"

Lưu Trạch Phong : giờ không phải lúc nghỉ ngơi nhìn trên kìa

Lúc này Nam Lưu từ từ ngước mắt nhìn lên, đúng thế không ai khác đó là con quỷ đang nhìn chằm chằm vào bọn hắn, chợt cái "đùng" cửa chính mở ra nhìn lên lại không còn thấy con quỷ đâu nữa.

Lưu Trạch Phong la to

" Chạy!"

Không kịp suy nghĩ hai người chỉ biết cắm đầu chạy ra ngoài cổng trường, lúc này con quỷ cũng chạy ra tới cửa của kí túc nó phóng rất nhanh, mấy chốc đã sắp đuổi kịp hai người, mặc dù hai người đã chạy trước , nhưng hai người đã sắp ra tới cổng trường chỉ cách còn một đoạn lúc này Lưu Trạch Phong hô lên :

"Không Kịp rồi nhảy đi "

"....Nhảyyyyyy "

Mặc dù có độ trễ hai người đều nhảy cùng một lúc nhưng bất ngờ có một bàn tay âm lạnh bắt lấy chân Nam Lưu mặc dù hai người đã ra ngoài cổng trường nhưng còn một phần chân của Nam Lưu còn ở trong trường.

Như hắn ta đoán chỉ cần ra ngoài trường là sống, con quỷ như bị một thứ gì đó bị ngăn cách không thể động tay vào không gian bên ngoài trường, nhưng giờ kiến thức về chuyện này của hai người còn quá ít nên cũng không suy nghĩ gì thêm.

Quan trọng là giờ còn một chân của Nam Lưu còn ở trong phạm vi của trường lúc này còn quỷ đang nắm rất chặt dù có kéo hay làm gì nó vẫn cứ đứng yên không nhúc nhích .

Ngay lúc này hình như còn quỷ đang chống trọi lại cái không gian ngoài trường nó đang kéo chân Nam Lưu dần dần vào lại trường.

Nhưng không biết Lưu Trạch Phong Rút con dao từ đâu ra chém mạnh xuống chân của Nam Lưu , con dao đó rất sắc bén chém phát đã đứt một phần chân mà con quỷ đang nắm lấy .

Nam Lưu kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn ta không ngờ hắn lại ra tay quyết đoán như vậy không một chút do dự, đồng thời do không chịu nổi được cơn đau này Nam Lưu la hét

dữ dội máu từ chỗ bị cắt đang chảy ra, Lưu Trạch Phong nhanh tay cởi áo xuống bắt bó sơ cứu phần chân bị đứt của Nam Lưu , cuối cùng cơn ác mộng này cũng đã kết thúc.

Lúc này hắn ta chú ý nhìn lại trường khi từ bên ngoài nhìn vào thì thấy trường như bình thường không có gì thay đổi ngoài không có học sinh nào ra ngoài sân cả nếu không có phần chân dứt của Nam Lưu thì hắn tưởng đây không phải là sự thật cũng không tin trên đời này thật sự có quỷ.

Bỗng quỷ hệ thống tinh nên chúc mừng bạn đã thoát khỏi "Ngôi trường ác mộng" nhận 3000 điểm chúng sinh, điểm này có thể đổi được vật phẩm từ trong cửa hàng hoặc đổi một chỉ dẫn tối ưu nhất.

Thì ra phải có điểm mới đổi được chỉ dẫn tốt nhất, nếu không có nó chỉ cho một con đường sống mà thôi.

Lúc này hai người mới hoàn hồn, nó qua khủng kiếp đối với một học sinh cấp 3 chỉ qua một đêm nguyên trường chỉ còn 2 người sống sót.

Nhưng không phải là 3 còn một bạn cùng phòng của hắn ở ngoài.

Nhưng trước hết phải đưa Nam Lưu đi bệnh viện để cầm lại máu với lại xem có mọc lại được cái chân bị đứt này không.

Khi đưa được Nam Lưu tới bệnh viện được bác sĩ đưa vô phòng bệnh băng bó .

Lưu Trạch Phong liền đi mượn điện thoại của người đi đường gọi cho cha mẹ của Nam Lưu đồng thời gọi luôn cho thằng bạn Phụng Thiên của mình.

Nhưng bên kia không bắt máy.

Hắn sợ thằng bạn không biết gì chạy về trường thì chết mất , Lúc hắn chạy ra bắt vội chiếc xe chạy tới đồn cảnh báo án trước.

Khi báo án cho các cảnh sát lúc đầu cũng không có ai tin đến khi có một vị có chức cao đi ngang qua nghe thấy truyện này liền cho người phong toả trường lại người không phân sự không được phép vào.

Có vẻ những chỉ huy cấp cao có thông tin gì đó, với lại trước kia loa trường cũng thông báo bảo đây là truyện linh dị.

Hình như nhà nước đang ém truyện này đi không cho dân thường biết, chắc cũng tránh tạo ra sự hoang mang cho cư dân.

Bất chợt viên cảnh sát cấp cao kia hỏi có còn bao nhiêu người sống sót ,Lưu Trạch Phong giọng run run nói:

" Hai người sống sót "

"Tôi và một một người bạn nữa tên Nam Lưu "

Bỗng ông cảnh sát cấp cao kia trợn tròn mắt biết là sẽ có nhiều người chết nhưng không ngờ lại chết nhiều đến như vậy.

Một Trường năm trăm mấy người chết chỉ còn hai người ,nhưng Lưu Trạch Phong chợt nói :

" Còn một người nữa tên Phụng Thiên, lúc Xảy ra Chuyện linh dị hắn ở ngoài trường giờ không biết nó ở đâu nhờ mấy anh tìm nó giúp, tránh để hắn quay về trường "

Viên cảnh sát kia cũng phái người đi tìm anh thanh niên mà Lưu Trạch Phong nói.

Lúc này Lưu Trạch Phong cũng dần buông lỏng xuống thở phào một hơi cuối cùng cũng giải quyết xong, hắn quay trở về bệnh viện xem Nam Lưu ra sao.

Khi tới đã thấy cha mẹ của Nam Lưu tới trước nhìn con trai mình giờ chỉ còn một chân, hai người không kìm nổi được nước mắt khóc, nhưng khi thấy Lưu Trạch Phong bọn họ liền lau đi chạy tới hỏi

"Nó bị làm sao mà thành ra thế này "

Đương nhiên là hắn không thể nói là có quỷ giết người may mắn còn giữ lại được mạng, nếu nói như vậy chắc chắn cha mẹ Nam Lưu không tin, còn có thể đem hắn vô bệnh viện tâm thần mất , hắn liền bịa ra một câu trả lời:

"Do sự cố máy móc ở trường nên thành ra như vậy, cháu rất tiếc vì sự việc này "

Bỗng có tiếng ai đó mở cửa, khoảng ba bốn người ùa vào nhìn Lưu Trạch Phong và Nam Lưu
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 5 Thẩm Vấn


Do tiếng mở cửa quá to hay sao , mà Nam Lưu cũng tỉnh dậy khi thấy được thằng bạn chí cốt của mình đang ngồi cùng cha mẹ của mình, cũng nở được một nụ cười .

Nhưng khi Nam Lưu và Lưu Trạch Phong nhìn về phía cửa, thì ra đó là một viên cảnh sát mà hắn đã gặp lúc đi báo án còn dẫn theo ba bốn đồng chí đi theo.

Viên cảnh sát kia chợt nói:

" Mời hai người có tên Nam Lưu và Lưu Trạch Phong đi theo , làm một số thủ tục".

Lưu Trạch Phong cũng biết cái mà mấy anh đồng chí nói là cái gì liền bảo:

" mình tôi đi được rồi, anh ấy còn phải hồi phục"

Các đồng chí đó cũng không làm khó, gật gật đầu Lưu Trạch Phong liền đi theo khi tới đồn cảnh sát anh được vào phòng thẩm vấn.

Lúc này ông cảnh sát cấp cao kia cũng vào giới thiệu:

" Tôi tên là Tân Khải, Anh cứ thoải mái đi tôi hỏi một chút vấn đề thôi .

"

" giờ anh cũng biết thế giới này hiện tại có những con quỷ dần dần xuất hiện, và bắt đầu có những tổng bộ được lập ra để đối phó với những con quỷ đó được gọi là tổng bộ ngự quỷ nhân, và chỉ có quỷ và quỷ vật mối đối phó được với quỷ, như cậu thấy người thường mà gặp quỷ thì có chạy và chạy , ngoài ra cách sống là tìm ra được quy tắc giết người của quỷ, mỗi con quỷ sẽ có một quy tắc "

Lúc này Lưu Trạch Phong nhớ ra quy tắc giết người của con quỷ ngoài đóng cửa chỉ để duy trì một lúc, khi nó giết đủ số lượng nó tiến hoá thành một thứ tồn tại cao hơn nó đã biết phá cửa nhìn thấy người là giết, hầu như con này không có quy tắc giết người cụ thể, hắn cũng hiểu con quỷ mà hắn đối mặt ở trường là sự tồn tại mạnh đến mức nào .

Không nhờ may mắn và sự quyết tâm thì hắn và Nam Lưu đã chết từ lâu rồi.

Lúc này vị sĩ quan kia chợt lên tiếng:

"Tiếp theo là bạn của cậu chúng tôi đã cố hết sức điều tra mà không thấy ngay cả giấy tờ hộ khẩu cũng không có, tra tên danh sách trong trường cũng không có cái tên nào là Phụng Thiên cả.

Cả camera cũng không lưu lại được hình dáng người mà cậu miêu tả .

"

Khi nghe xong Lưu Trạch Phong trợn tròn mắt không tin được những gì mà sĩ quan vừa nói, hay trí nhớ của anh ta có vấn đề, người tên Phụng Thiên mà hắn cứ như bốc hơi khỏi thế giới vậy, dần dần hắn cũng lục lại ký ức về kí túc xá, mà anh ta cũng không nhớ được khuông mặt của người tên Phụng Thiên kia .

Hắn càng nhớ thì ký ức của hắn càng dần biến mất về người kia.

Chỉ một chút xíu hai người quên sạch mà hắn với sĩ quan vừa nói chuyện gì , như ký ức về người tên Phụng Thiên này như có ai đang xoá đi, xoá đến không còn một cái gì.

Lúc này hai người im lặng, không gian có chút đi vào trầm mặt, chợt sĩ quan kia lên tiếng:

" À có người muốn gặp cậu"

Sau đó ông dẫn một người đàn ông khoản ba bốn chục tuổi bước vào, rồi ông sĩ đó cũng ra ngoài nhường không gian cho hai người nói chuyện .

Lúc này ông mới bước vào cũng giới thiệu tên:

" tôi tên là Trịnh Công là người phụ trách của thành phố Phong Hoà mà cậu đang ở, tôi tới đây để hỏi về con quỷ mà cậu gặp , để đánh giá tình trạng, sức mạnh của con quỷ "

Mỗi con quỷ cũng phân ra cấp bậc D , C , B , A , S

D là thấp nhất dành cho các con quỷ có tính uy hiếp thấp được một vài người, còn cấp S là cao nhất nó có tính uy hiếp rất khủng kiếp có sức phá hủy cả một Thành Phố.

Sau đó Lưu Trạch Phong : cũng kể chi tiết về con quỷ kia, nó không cụ thể quy tắc giết người, với tốc độ giết người của nó được xếp vào hạng A khó giải quyết, đồng thời hai người cũng đặt biệt danh cho con quỷ đó tên " Quỷ Xá " đơn giản vì nó xuất hiện ở kí túc xá với lại không cố định quy tắc giết người nên tên nó là Quỷ Xá khá Hợp lý.

Sau khi bàn chuyện về quỷ xong .

Lưu Trạch Phong liền hỏi Trịnh Công:

" Người phụ trách của thành phố là sao "

Trịnh Công đáp lại " là người sở hữu được quỷ vật hoặc là người có quỷ trong người còn được gọi là Ngự Quỷ Nhân, chuyên phụ trách các chuyên lịnh dị ở thành phố .

"

Lưu Trạch Phong cũng dần hiểu sao mấy chuyện này ít nghe thấy, vì trước khi nghe thấy hầu như các đơn vị phụ trách đã sử lý xong .

Lúc này Trịnh Công liền hỏi:

".... trong người của cậu có con quỷ nào không"

hắn lúc này cũng không muốn tiếc lộ con quỷ hệ thống, vì nó giữ quá nhiều bí mật nếu nói ra ai đó sẽ bắt lấy điều tra hắn.

Lưu Trạch Phong liền lắc lắc đầu không có, tôi sống ra được đây đều nhờ vào may mắn.

Trịnh Công cũng không nghi ngờ gì bởi vì lời khai của hắn toàn là chạy, chạy ra sao chạy như thế nào.

Sau đó Trịnh Công Đi kêu người thả Lưu Trạch Phong về.

Trên đường đi về hắn mở cửa hàng hệ thống trong đó có một số quỷ vật chuyên đánh lại quỷ, nghĩ cũng lạ Quỷ hệ thống mà cũng bán quỷ vật không sợ quỷ vật nó tấng công lại à?

Mà kệ có sài là tốt rồi.

Với 3000 điểm của Trạch Phong chỉ đủ mua một chiếc quỷ vật có hình dáng giống một cây bút bi, nó có tác dụng là ngăn chặn đòn đánh của quỷ mỗi tháng chỉ sài được ba lần quan trọng nhất khi cắm nó vào thái dương của quỷ thì sẽ phong ấn được, nghe thì ngon đó như làm sao để tiếp cận mà còn phải dùng bút cắm vào thái dương thì nó khá khó:

''Haizzzz thời gian hồi gì mà lâu giữ vậy, đành phải mua thôi, ít ra còn có chút gì đó để bảo toàn tính mạng ''
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 6 Cửa Hàng Linh Dị


Khi Lưu Trạch Phong ấn mua cái bút liền xuất hiện ở trong tay của hắn ta

" Ây da cái này cũng tiện lợi quá chứ"

Tính ra có con quỷ này cũng lợi, nhưng không biết con quỷ này có khả năng khôi phục không dù sao nó cũng là một con quỷ, biết đâu đang sài cái nó hồi sinh thành một thứ gì đó vượt qua sức tưởng tượng của mình thì sao.

Tốt nhất là sài cận thận, không có con quỷ nào lại cho không con người cả

Lúc này Lưu Trạch Phong vừa đi vừa xem cửa hàng trong đó có đủ lại quỷ vật có đủ loại hình thù như, dao, kéo, búa, hay là một tấm kính, Nhưng thứ đập vào mắt hắn đó là một con mắt màu đỏ Tên là "Nhãn Chi Ấn "nó tạo một áp lực lên người Lưu Trạch Phong , khi đọc dòng tác dụng của nó, hắn không nhịn được mà rùng mình một cái, nói đúng con mắt này không phải là một quỷ vật nữa, mà nó là một con quỷ thật sự, nó có khả năng nhìn trong bóng tối đồng thời có thể dịch chuyển tức thời trong phạm vi 2km , và có khả năng khi con mắt đó nhìn vào ai sẽ bị đông cứng trong vòng 2s quá ngon khi kết hợp với cây bút mà hắn đã mua trước đó, nó đúng kiểu toàn diện có khống chế ,có thoát thân , tấn công cũng có, nhưng mà nó còn có thể lên cấp nữa .

Nhưng nó còn phải trả giá cho mỗi lần sử dụng là sẽ có những vết nứt trên cơ thể nếu vết nứt đủ nhiều sẽ khiến anh ta hoá thành mảnh vụn:

Không hiểu được quỷ hệ thống bán cái quái gì đây nhưng khi nhìn xuống giá ôi 10 ngàn điểm, hắn trợn tròn mắt phải đi đánh 10 con quỷ sao, hắn gặp có con Quỷ Xá mà chạy thục mạng may ra mới thoát, hoặc giống con quỷ đả tường ở cầu thang nếu không biết đến nó chắc phải kẹt cả đời, đi đánh nhau với quỷ chả khác gì đi bán mạng .

Nhưng Lưu Trạch Phong buộc phải đi, khi nghe được những con quỷ đang dần xuất hiện nhiều lên nếu không có phương pháp bảo tồn tính mạng với thân phận của một người bình thường thì sống được bao lâu.

Tuy nhiên giờ quan trọng nhất là anh ta rất thiếu tiền, là học sinh mà, ngoài đi học ra thì lấy đâu ra tiền mà sống, nên Lưu Trạch Phong đành phải đi xin việc kiếm tiền qua ngày trước đã.

Anh ta là một học sinh lớp 12 nhờ có chút kiến thức với cái bằng cấp 2 còn chưa tốt nghiệp cấp 3 ,thì xin một công việc chân tay trong cái thời đại cần nhân công này thì không khó.

Nhờ vậy anh ta kiếm được một công việc làm bảo vệ ở một khu siêu thị, công việc này khá nhàn cứ đi vòng vòng tuần tra tháng 7 triệu đồng cũng ổn .Lúc này Lưu Trạch Phong thấy Nam Lưu chống nạn đi vào siêu thị mua đồ, sẵn đang đói liền dí theo bắt truyện xem moi được cậu ta ít tiền nào không:

" Này cậu đã hồi phục chưa mà đi đâu vội thế"

Nam Lưu cũng tiếp lời :

" Cha tôi kêu về mà tiếp quản cái siêu thị, mà cậu làm gì ở đây?"

Hắn không biết nhà Nam Lưu giàu như vậy cũng nói rằng:

" Tôi làm bảo vệ"

Nam Lưu nghe vậy liền sắp xếp cho Lưu Trạch Phong làm trưởng ban phòng bảo vệ đồng thời tăng tiền lương thừ 7 triệu lên 30 triệu, hắn ta khách xáo nói:

" Thôi làm vậy tôi ngại lắm không nhận được đâu"

Nam Lưu nghe vậy cười xòa:" Nhiêu đây có đáng là bao, cậu còn là ân nhân của tôi nữa mà không có cậu chắc tôi đã chết trong đó rồi "

Lưu Trạch Phong biết vậy cũng đành nhận, Nhưng lúc này bỗng có tiếng kêu của nhân viên:

"Chào ông chủ Nam Lưu , đây là dự án mà ba cậu đã sắp xếp cho cậu, nếu anh không làm ba cậu sẽ doạ anh đuổi ra khỏi nhà "

Nam Lưu nghe từ đuổi ra khỏi nhà cũng sợ liền gật đầu đi theo nhân viên vào trong bàn một số công việc, còn Lưu Trạch Phong ngoài đây làm tiếp công việc của mình.

Hắn ta cũng chán quá mở quỷ hệ thống lên xem mấy món đồ trong cửa hàng linh dị, Anh ta chợt chú ý chỗ mở khóa bản đồ linh dị, hắn nhấp vào bỗng hiện lên một bản đồ ở thành phố mà anh đang sống, trên bản đồ được chú thích những chấm đỏ là điểm xuất hiện quỷ dị nhưng hiện tại chưa có cái chấm đỏ nào trên bản đồ, mà ai lại mong muốn chuyện linh dị chết người xuất hiện chứ.

Bỗng bản đồ hiện một chấm đỏ ngay tại trung tâm siêu thị mà anh đang làm , Lưu Trạch Phong không tin những gì mà mình nhìn thấy trước mắt, trước đó có cái gì đâu giờ lại có, nghĩa là trong toà nhà này đang tồn tại một con quỷ hoặc một sự kiện linh dị chứa nhiều con quỷ.

Sau đó hắn Liền liên hệ tới Nam Lưu khi vừa bắt máy hắn hô lên:

" Sơ tán mọi người đi chỗ này có một con quỷ không rõ quy tắc, cậu mau chạy đi "

Vừa nghe được hắn nói Nam Lưu lúc đầu còn nghi ngờ, không biết sao cậu ta biết được nhưng cũng chẳng quan tâm dù sao là bạn mình cũng trải qua sinh tử, dù sao sơ tán cũng tốt anh ta cũng lười quản lý cái siêu thị này.

Anh ta bấm chuông nói với nhân viên đi sơ tán mọi người, anh ta cũng rời đi .

Lúc này Lưu Trạch Phong vẫn ở lại , hắn có ý định phong ấn con quỷ này nhờ vào cây bút , khi đã sơ tán xong hắn lúc này lẻn vào siêu thị.

Đèn điện của siêu thị đã được nhân viên tắt khiến cho trong đây tối om lờ mờ thấy được một chút ánh sáng nhờ ánh nắng chiếu vào , tuy đang giữa trưa, nhưng nơi đây có một chút lạnh, thẩm chí hắn có cảm giác ai đang nhìn hắn .

Chỉ cần vi phạm quy tắc là chết, Lưu Trạch Phong đi tuần tra một vòng siêu thị , chỗ này có 3 tầng, tầng một là chỗ bán đồ ăn tầng hai là chỗ bán quần áo và tầng ba là dụng cụ.

Lúc này hắn ta Không chú ý phía sau mình, ngay chớp mắt có một cái bóng đen bay về phía Lưu Trạch Phong : hắn ta phản xạ nhanh tay dùng cây bút chống đỡ được một đòn của quỷ , khi chống đỡ anh ta đã nhìn thấy được hình dáng của con quỷ đó là "một cái bóng".
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 7 Bóng Quỷ


Cái bóng đó nó di chuyển rất nhanh, nó vừa tiếp cận Lưu Trạch Phong phát mà nó đã chạy ra tút phía xa, não anh ta nảy số rất nhanh, hắn ta cũng hiểu được quy tắc tấn công của con quỷ, chỉ cần chỗ đó có ánh sáng phản chiếu được bóng ,nó sẽ tiếp cận và giết chết nó cũng có thể lận vào bóng tối để ẩn thân, đây là một quy tắc có thể chống đỡ được chỉ cần không để ánh sáng chiếu vào mình là được .

Nhưng lúc này hắn đến đây không phải để trốn tránh quỷ nên Trạch Phong cần suy nghĩ ra một kế hoạch để phong ấn con quỷ đó, với quy tắc dễ đoán như thế này nên mức độ đe doạ nó không cao , nếu đặt tên cho con quỷ này chắc tên là "Bóng Quỷ" vì cách thức giết người của nó như một cái bóng.

Hắn ta suy nghĩ một lúc nhìn xung quanh cái siêu thị, hắn chợt này ra một ý tưởng, sài những cái đèn chỉnh độ sáng điều hướng về một chỗ , để hạn chế góc di chuyển của nó hắn ta chỉ cần ánh sáng chiếu đủ một ô đủ để hắn đứng nếu quỷ tập kích Lưu Trạch Phong sẽ sài sức mạnh bảo vệ của cây bút bi, xong anh sẽ cố gắng nhắm chính xác vào thái dương của con quỷ, vấn đề ở đây hắn ta không biết con quỷ nó sẽ tấng công từ hướng nào nên Lưu Trạch Phong phải tạo một con đường ánh sáng cho con quỷ nó đi, với lại số lần sử dụng sức mạnh của cây bút có giới hạn nãy hắn ta đã sài một lần rồi giờ chỉ còn hai lần nữa nếu hụt nữa thì chỉ còn một lần cuối , mà hắn ta cũng không dám đánh cược vào lần cuối phải một phát ăn ngay , nếu sài hết số lần mà sơ ý bị tập kích thêm lần nữa là chắc chắn chết, không thể phản kháng.

Sau khi cân nhắc anh ta cũng quyết định bày chí xong trận địa chỉ cần bật công tắc là đèn được bật, lúc này hắn ta đã đứng vào trung tâm của ánh đèn đồng thời cũng hiện một còn đường ánh sáng cho con quỷ đi tới.

Sau tầm khoảng hai phút Lưu Trạch Phong không thấy có tiếng động gì tưởng quỷ đã đi rồi, hắn ta bật hệ thống lên tra định vị của con quỷ kia.

Bất ngờ lúc này Bóng Quỷ lao tới với tốc độ xé gió, Lưu Trạch Phong cũng cảm nhận được một nguồn sát khí lao thẳng tới, hắn ta nhanh tay bật phòng thủ của chiếc bút ,đồng thời hắn tắt đèn của con đường dẫn tới chỗ hắn đang đứng đi làm quấy nhiễu phương hướng của con quỷ.

Chớp lấy thời cơ này hắn vung mạnh cây bút cắm chính xác vào thái dương của cái bóng, cũng chính là chính giữa đầu của con quỷ.

Lúc này con quỷ nó đã ngừng di chuyển đừng yên như bị hoá đá tại chỗ không thể nhúc nhích.

Lúc này Lưu Trạch Phong thu hồi con quỷ vào trong cây bút.

Phải biết rằng mỗi quỷ vật chỉ có một lần phong ấn quỷ .

Khi hắn ta thu phục được con quỷ xong, hệ thống của hắn liền

"ting" chúc mừng chủ nhân thu phục được" Bóng Quỷ ", nhận đc 1000 điểm, nếu đem con quỷ này bán cho hệ thống sẽ được 4000 điểm".

Hắn bất ngờ không nghĩ quỷ còn có thể bán, Lưu Trạch Phong không chút do dự liền bán:

"Tinh bán Bóng Quỷ thành công nhận 4000 điểm"

Lúc này Lưu Trạch Phong háo hức vì sắp mua được Nhãn Chi Ấn Nói không dài dòng là "Nhãn Ấn" chỉ còn 5000 điểm nữa là có thể mua không ngờ lần đầu đánh quỷ lại thành công dễ dàng như vậy hắn ta cười toe toét, vui như mở hội khi đã bỏ công sức ra còn xém chết.

Khi thực chiến được với một con quỷ hắn ta liền hiểu thu phục được một con quỷ nó khó cỡ nào, đừng thấy hắn phong ấn dễ ,nếu hắn không nhờ định vị của Hệ Thống thì Lưu Trạch Phong sẽ không biết chỗ này có quỷ, hắn cũng có phòng bị trước được, với lại nhược điểm của cây bút này khá rõ ràng, nếu gặp một con quỷ có khống chế tinh thần hay có sức mạnh đánh từ xa là đi ngay.

Giờ hắn ta mong muốn gặp được một con quỷ nữa để lấy nốt 5000₫ còn lại mua Nhãn Chi Ấn.

Thì anh ta sẽ có thực lực ngang với mấy thằng gọi là ngự quỷ sư .

Khi đã giải quyết xong hắn điện cho Nam Lưu nói về tình hình ở đây và kêu cậu ấy mở lại cửa hàng.

Lúc này Nam Lưu cũng tiếp lời:

" Cảm ơn cậu nhiều nha, xin cho phép tôi mời cậu bữa cơm."

Khi Nam Lưu xem camera đã quan sát được tất cả, từ lúc Lưu Trạch Phong gặp được con Bóng Quỷ đó liền hiểu ra bạn mình giờ không thuộc về con người nữa rồi.

Nên Nam Lưu phải cố gắng làm thân để sau này còn việc gì có thể nhờ cậu ấy.

Lúc này Lưu Trạch Phong cũng đoán được hắn ta đang nghĩ gì, nhưng hắn cũng không quan tâm dù sao cũng là bạn thân của nhau giúp đỡ nhau một tí chắc cũng chả sao.

Sau đó Nam Lưu cho Lưu Trạch Phong địa chỉ ,giờ, đến để gặp mặt, hắn cũng ừ ừ không nói gì thêm.

Lúc này có người đi tới đứng trước mặt Trạch Phong giọng cao cao hỏi:

"Chỗ này là siêu thị của tập đoàn họ Nam đúng không"

Hắn ta cũng chả hiểu gì liền hỏi lại:

"Anh là ai?

đến đây có việc gì?

"
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 8 Đánh Nhau Với Ngự Quỷ Nhân


Người đứng trước mặt hắn xưng tên:

"Ta tên là Diệp Lâm, ta là một người gặp quỷ, người thường như ngươi không có đủ tầm để biết ta là ai.

Bởi vì ta nghe mùi quỷ nên đến đây để giết nó"

Lưu Trạch Phong ngơ ngác, nhìn hắn ta xưng tên cứ bị ảo phim mà nhìn Diệp Lâm chắc cũng 30 tuổi, như bị hội chứng tuổi dậy thì vậy.

Nhưng nghe hắn xưng là ngự quỷ nhân hắn cũng tin vì ngoài hắn ra không ai biết chỗ này có một con quỷ tồn tại .

Mà có một người tới đây biết sự tồn tại của quỷ cũng biết ngự quỷ nhân là gì, thì không nghi ngờ gì nữa, tuy hắn có chút trẻ trâu nhưng không thể phủ nhận hắn là một ngự quỷ nhân mạnh mẽ.

Hắn cũng không dám động tới người này vì anh ta chỉ còn 1 lần chồng đỡ từ quỷ bút, nếu làm kinh động tới người này thì hắn có thể chết hoặc không dù sao anh còn có quỷ hệ thống.

Lúc này Trạch Phong ôn tồn hỏi, giả vờ không biết gì:

"Ngự quỷ Nhân là gì?

Nhìn anh giống một vị thần quá🙂)! , nhưng theo tôi biết chỗ này làm gì có ma quỷ gì đâu kinh doanh bình thường mà "

Khi Diệp Lâm nghe hắn ta tôn mình là thần liền cười khành khạch, nhưng nó không ngu liền bắt được sơ hở của hắn.

Tuy Diệp Lâm hơi trẻ trâu nhưng anh ta không ngốc, đáp lại:

"Kinh doanh bình thường?

Có cái siêu thị nào đang giữa trưa đi đóng cửa không?

Cậu đang đùa tôi đấy à "

Lúc này ánh mắt Lưu Trạch Phong khẽ run nhưng hắn ta vẫn ôn tồn đáp:

" Nay là siêu thị này chỉ kinh doanh sáng tối do trời trưa nắng nóng cho nhân viên nghỉ, buổi tối lại bắt làm lại, thấy không chỉ có bảo vệ là ở lại để trông siêu thị này".

Lúc này Diệp Lâm cũng giảm nghi ngờ vì hắn nói cũng có ý đúng nên cũng đành thôi, Diệp Lâm cũng phải quay lưng đi, đang chuẩn bị đi ra khỏi đây anh ta liếc nhìn thấy cây bút mà Lưu Trạch Phong đang cầm phát ra những khí tức quỷ dị, hắn ta cũng cảm nhận được Diệp Lâm đang có ý định gì, lúc này Diệp Lâm gằn giọng lên tiếng:

" Cho tao mượn cây bút ngươi đang cầm!"

Lưu Trạch Phong khẽ giật mình hiện tại chỉ biết Diệp Lâm có thể cảm nhận được khí tức của quỷ, còn lại chả biết hắn ta điều khiển con quỷ gì nếu đấm nhau thiệt , thật tình là bất lợi cho Lưu Trạch Phong .

Nhưng nếu đưa cây bút này cho hắn thì sẽ mất đi một quỷ vật khá mạnh, anh ta suy nghĩ một tối ưu nhất lúc này giả vờ đi tới đưa cây bút sau đó nhanh tay cắm cây bút vào thái dương Diệp Lâm , nếu cắm hụt thì sẽ là một cuộc chiến của ngự quỷ nhân và quỷ vật.

Bỗng nhiên Diệp Lâm đi tới phát động luôn tấng công của quỷ vào Lưu Trạch Phong, hắn ta lướt tới rất nhanh ở ngực Diệp Lâm có một cái lỗ khá to ở trong là một hình dạng của một quỷ nhìn kĩ cánh tay của Diệp Lâm được bộc một màu đen đang hướng về Lưu Trạch Phong , hắn ta trợn tròn mắt khi Diệp Lâm không cho cơ hội nói chuyện , lúc này anh ta không thể nào sử dụng cách thức mà anh nghĩ vừa nãy được liền phải đánh nhau với hắn ta, ngay bây giờ Lưu Trạch Phong sử dụng cơ chế bảo vệ của cây bút quỷ, hắn nhìn thấy Diệp Lâm đang đánh vào một tấm chắn không khí, Lưu Trạch Phong nhanh tay cắm cây bút thẳng vào thái dương nhưng Diệp Lâm kịp phản ứng lách qua né đi cú đâm của Trạch Phong.

Khi thấy mình đâm hụt liền quay ngoắt người chạy đi, hắn ta vừa chạy vừa suy nghĩ về hình dáng của con quỷ mà Diệp Lâm đang sử dụng, hình như tác dụng của nó là cảm ứng và cường hoá sức mạnh.

Lúc này Diệp Lâm cũng dí theo hắn ta, tốc độ của Diệp Lâm rất nhanh mới đó đã dí sát.

Lúc này hắn ta không suy nghĩ nhiều bật cửa hàng hệ thống nhìn thấy một con dao găm rỉ sét giá bán 5000 hắn ta dứt khoát mua Lưu Trạch Phong nhìn sơ qua tác dụng là chém được quỷ còn lại hắn không quan tâm.

Nếu giờ Trạch Phong mà chết thì điểm cũng chỉ để làm màu không sài được.

Đột nhiên Diệp Lâm đã đi sát ngay bên cạnh hắn tung nắm đấm đen ngầu vào người Lưu Trạch Phong , hắn ta giật mình nhưng cũng dơ dao găm lên chém vào cánh tay của Diệp Lâm đang đấm tới, hai thứ đều liên quan tới quỷ và chạm vào nhau, nhưng có điều kì lạ khi chém vào tay của Diệp Lâm bỗng cái " keng " như đánh vào kim loại dao hắn ta văng ra xa ,đồng thời Diệp Lâm liền có cảm giác đau nhức rụt tay lại làm anh ta choáng váng, Lưu Trạch Phong nhanh chí cầm cây bút quỷ vùng mạnh đâm thẳng vào thái dương của Diệp Lâm.

Lần này không thể nào hụt được, cây bút đã đâm chính xác vào thái dương của anh ta .

Khiến Diệp Lâm đứng yên, lúc này hắn ta cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng chợt nhận ra tiếng hệ thống không thông báo, hắn liếc lên thấy Diệp Lâm đang động đẩy tròng mắt liên tục như có thứ gì đó muốn thoát ra khỏi .

Lưu Trạch Phong hoản sợ nhưng hắn vẫn có chút lý trí liền chợp lấy lại con dao vừa văng ra phía xa chém thẳng vào cổ của Diệp Lâm khiến cái đầu nó rơi ra nhưng không giống như trong tưởng tượng của hắn không có một giọt máu nào bắn ra.

Nhưng đồng thời lúc này cái "Tinh" chúc mừng bạn đã tiêu diệt ngự quỷ nhân điều khiển " Quỷ xác" nhận 7000 điểm.

Hắn ta liền hiểu cơ chế của con quỷ này biến cánh tay thành thi quỷ tăng sức mạnh và ngửi được mùi xác chết của quỷ, nên dễ hiểu sao nó bị đen đồng thời do cảm nhận được mùi xác chết hư thối của những con quỷ nên biết được chỗ này có quỷ.

Đột nhiên hắn ta chợt bị đau đầu như búa bổ, như ai đang cắt cổ đồng thời tay hắn rất đau, hắn ta rên lên đau đớn lúc này Lưu Trạch Phong chỉ biết bật hệ thống nhìn lại tác dụng của chiếc dao găm quỷ dị đó.

Khi nhìn thấy mắt hắn ta chợn chừng ngất đi.
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 9 Cuộc Sống Thượng Lưu


Khi tỉnh dậy đã là giữa đêm nói về tác dụng của con giao găm quỷ dị kia, thì nếu chém vào lệ quỷ một lúc sau sẽ chịu nổi đau y hệt mà người bị chém phải chịu.

Hắn ta vừa nghĩ vừa chán :

" 5000 điểm mà mua phải thứ này về ây da, tuy mạnh thì mạnh thiệt nhưng mà chém chết người ta đồng thời phải chịu nổi đau đến ngất, thiệt tình cũng đáng"

Lúc này tuy nửa đêm nhưng hắn ta rất đói vì đánh nhau từ trưa đánh xong mệt ngủ ở đây đến đêm, hiện tại bụng của hắn cứ réo lên ùng ục, liền xách đít đi tìm quán ăn, hằn vừa đi vừa lè nhè:

" trời mới thoát khỏi Quỷ Xá được một hai ngày gặp phải chuyện linh dị Quỷ Bóng, xong thêm thằng ất ơ tới kiếm chuyện, đúng phiền phức vãi, không biết đi ăn đêm có gặp con quỷ hay con ma nào không nữa"

Không biết đi được bao lâu hắn ta thấy một cái quán bán hủ tiếu ở gần ngoài vùng ngoại ô của thành phố Phong Hòa , quán đó nhìn thấy khá cổ kính là một cái xe chở đồ ăn, bên ngoài thì được bày bàn ghế cho khách ngồi ăn, hiện tại hắn thấy có ba bốn người ngồi ăn nhậu đêm khi đi làm về, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều đi tới kêu một bát hủ tiếu .

Sau một lúc một bát hủ tiếu đầy ắp được mang ra hắn ta húp sì sụp như bị bỏ đói lâu ngày vậy , hắn vừa ăn vừa nói

"Cho thêm bát nữa"

Ông chủ quán thấy vậy cười xòa:

" Cậu cứ ăn từ thôi, không có tiền cũng không sao cả cậu cứ ăn thỏi mái".

Hắn nghe vậy xít xoa khen:

" Chủ quan này ông làm ngon vậy còn hiền hậu nữa .

Yên tâm tôi không quỵt tiền của ông đâu "

Chủ quan cũng cười nói với cậu:

" Tôi thấy cậu làm bảo vệ chắc mệt lắm nhỉ, canh đêm đến giờ này mới về, sau này cậu đói cứ đến đây ăn tôi miễn phí cho cậu "

Hắn ta cũng khách sáo từ chối , dù sao Lưu Trạch Phong đã dính vào chuyện linh dị tốt nhất là né xa người bình thường, bỗng nhiên đang ăn có một đám côn đồ khoảng ba bốn thằng đi tới đặt chân lên bàn mà Lưu Phong đang ăn, hắn đang cắm cụi ăn có cái chân đặt lên bàn hắn từ từ ngước đầu lên, Cái thằng bố láo đặt chân lên bàn quát lên:

"Mày nhìn cái gì đưa tiền đây , ông già cũng nộp tiền bảo kê đây"

Hắn ta cũng không thèm quan tâm cắm cụi ăn tiếp lúc này chủ quán hét lên:

" Đừng đụng vào cậu ấy tôi chả tiền thay "

Hắn ta không còn quan tâm ông lão khi nói gì, giờ thấy có người bơ lời nói của hắn liền nổi nóng lên muốn động tay động chân, khi chuẩn bị dơ chân đạp lên đầu Lưu Trạch Phong , thì bỗng hắn lấy tay của mình chặn lại cái chân đồng thời lấy con dao găm từ trong túi sẹt một cái vào cổ thằng kia,con dao rất sắc chỉ một phát chém đã bay đầu anh thanh niên bố láo kia, lúc này máu của thằng đó bắn ra dính lên mặt và quần áo của hắn, mặt Lưu Trạch Phong không một chút biểu cảm chắc do đã bị nhiễm đặt tính linh dị hoặc do thấy quá nhiều người chết nên thấy chuyện này rất bình thường.

Lúc này lũ đàn em của thằng kia liền hét lên, bình thường đấm nhau rướm chút máu không có gì , giờ bỗng có người chết trước mắt mình liền run run sợ hại chạy đi.

Còn ông chủ quán cũng có chút bất ngờ không nghĩ ra hắn ta lại quyết đoán như vậy .

Khi ăn xong hắn đặt tiền lên bàn rồi bỏ đi về.

Lúc này hắn thuê một khách sản để rửa mặt tắm rửa ngủ qua đêm , mai còn đi gặp Nam Lưu .

Hiện tại hắn ta vẫn là con người ,ngoài sở hữu quỷ vật ra thì vẫn phải sinh hoạt như người bình thường.

9 giờ sáng hôm sau có một cuộc gọi từ Nam Lưu tới:

" Hẹn cậu 11 giờ gần đối diện trường cũ nhá "

Lưu Trạch Phong cũng ừ ờ .

Sau một lúc vệ sinh cá nhân, Trạch Phong bắt xe ra vùng đối diện trường gặp lại bạn học cũ Nam Lưu , khi đi ngang qua trường rất nhiều người ở đó đeo khăn tang trắng khóc, có vài người cầm bài vị của con mình đòi nhà trường cho một lời giải thích, Lưu Trạch Phong cũng hiểu được nỗi buồn của họ vì trong đó cũng có hai người bạn thân đã hi sinh cho anh ta thoát thân khỏi con quỷ nếu không có hai người ấy chắc nguyên trường đã chết sạch.

Nhưng giờ anh ta đã khác là người sở hữu hai món quỷ vật lúc nào cũng dự phòng bên người .

May tin tức có hai người sống sót ở trường cũng được dấu kín tránh làm phiền đời sống của họ, hắn vừa đi vừa nghĩ thầm:

" Ông sĩ quan này được! sử lý rất tốt, quá đã!

đỡ phiền phức"

Khi tới địa đối diện trường hắn ta cũng thấy Nam Lưu , sau đó hắn được dẫn đi vào nhà hàng khá sang trọng, khi vào nhà hàng có nhân viên đi ra trông vẻ ngoài khá được mặc một bộ đồ phục vụ nhìn vào Lưu Trạch Phong với ánh mắt khinh thường nói:

" Đồ ăn bình dân bên kia ạ, bên đây là nhà hàng cao cấp giá phải mấy triệu cho một món"

Lúc này Lưu Trạch Phong nhìn nhân viên với ánh mắt lạnh lùng, hắn cũng có hay xem mấy cái phim bãi não nhưng không ngờ giờ hắn lại bị khinh thường giống mấy phim kia khẽ vuốt mặt, dù sao hắn cũng đến đây ăn trả tiền chứ có phải ăn xin đâu, tuy hắn ta mặc đồ hơi phèn chút.

Nhưng đừng đánh giá con người qua lớp quần áo họ mặt, lúc này Nam Lưu đứng bên cạnh lên tiếng:

"Cô là cái gì cũng dám nói bạn tôi, tin tao cho mày nghỉ việc không.

"

Lúc này Nam Lưu lấy cái điện thoại ra gọi cho cha mình ,một lúc sau quản lý đi nhanh tới giơ tay kính cẩn mời hai người vào, khi nhân viên nhìn thấy quản lý cung kính hắn , liền nhận ra mình đã chọc nhầm người cô nhân viên liền quỳ xuống vừa ôm lấy chân Lưu Trạch Phong vừa cầu xin

" Anh hay tha cho tôi, tôi có mắt như mù, anh bảo tôi làm gì tôi cũng làm".

Hắn ta không quan tâm đá cô ta đi Lưu Trạch Phong vừa đi vừa vỗ vào chán

" Tình tiết cẩu huyết gì đây, xin lỗi không được lấy thân báo đáp à"

Nam Lưu Không cần nói quản lý cũng hiểu mình lên làm gì liền đuổi việc cô ta.

Sau đó quản lý sắp xếp cho hai người vào một căn phòng sang trọng.

Vừa ngồi vào ghế Nam Lưu nói
 
Quỷ Vật Giáng Lâm
Chương 10 Liệu Chúng Ta Còn Là Bạn


Có Người mở cửa ra, thì ra đó là một nhân viên nữ khá xinh đẹp vào phục vụ đem đồ ăn lên cho cho hai người.

Lúc này Nam Lưu nhân cơ hội chợt lên tiếng:

" Anh Phong em mời anh một ly "

Hắn ta cũng gật gật đầu nhận lấy, tấm tắt khen đồ ăn ở đây ngon, không biết anh ta có thật khen đồ ăn hay khen cô gái kia ngon nữa:

" Cậu kiếm đâu ra cái cửa hàng tốt thật đó, được sau này có chuyện gì cứ tìm tới tôi "

Hắn ta giời chỉ còn một người mẹ ở quê, giờ kết anh em với một đứa con nhà giàu, nói thật không thiệt chút nào, còn sau này có cái gì không thì tính tiếp.

Sau một lúc nói chuyện, Nam Lưu liền vô chủ đề chính lúc này hắn ta nghiêm túc hỏi Lưu Trạch Phong :

" Tôi đã thấy cậu trong camera ở siêu thị cậu đã đánh nhau với một con quỷ, lúc trước một đám sĩ quan đưa cậu đi thẩm vấn họ đưa cho cậu những thông tin gì, mong cậu chia sẻ cho tôi nữa dù sao hai chúng ta cũng là bạn."

Lúc này Lưu Trạch Phong ngước lên nhìn Nam Lưu ôn tồn nói:

" Cái này khá là rắc rối.

Sau đó hắn ta nói những gì mà người phụ trách thành phố Phong Hòa đã nhắc với hắn cho Nam Lưu nghe."

Đương nhiên hắn có lược bớt một vài í bí mật không thể nói với Nam Lưu .

Sau một hồi nói chuyện ánh mắt Nam Lưu khẽ động đậy,

"Vậy lúc cậu đánh nhau với con quỷ kia là sài quỷ vật , Nam Lưu gấp gáp mở lời:

" Cậu có thể bán thứ đó cho tôi được không?"

Lưu Trạch Phong nhìn Nam Lưu lắc đầu tỏ ý không muốn bán cho Nam Lưu , anh ta lúc này có suy nghĩ ngay tại đây cướp luôn của Trạch Phong , nhưng anh ta không muốn dù sao cùng là bạn bè lại còn là ân nhân, lấy ấn báo oán không phải cách hành xử của Nam Lưu , Lưu Trạch Phong cũng nhìn ra được ý định của Nam Lưu , nên có chút đề phòng nhưng hắn không nghĩ Nam Lưu sẽ đụng tay chân với hắn đâu vì là bạn thân cùng phòng nên cũng khá hiểu rõ tính cách của cậu ấy.

Giờ đây không khí trong phòng có chút ngại ngùng nhưng cũng không được bao lâu, Lưu Trạch Phong liền đánh lái sang chủ đề khác :

" Cậu đi hát karaoke không?"

Nam Lưu nhìn hắn: cười khành khạch, vừa cười vừa nói

" Đây là cách cậu chuyển chủ đề à , ahahaha kiểu này thì tán giái kiểu gì."

Lưu Trạch Phong cũng nhận ra lời nói của mình có gì đó sai sai đỏ mặt quay đi.

Sau khi ăn uống xong hai người cũng đã đến lúc chia tay nhau ra về, lúc đi về hắn mở cửa hàng hệ thống ra nhìn một lược xem thử có gì ngon phù hợp với số điểm bảy ngàn không, ngoài thanh dao găm ra có thể chạm chán được với quỷ nhưng phải chả giá khá đắt, còn cây bút thì đang trong tình trạng hồi chiêu, tuy nó không có cần phải chả giá gì nhưng cách thức phong ấn quỷ khá khó, còn cái bảo vệ của cây bút khá tốt ngoài thời gian hồi hơi lâu .

Nếu để an toàn thì tháng sau có thể đi săn quỷ, nhưng giờ anh ta biết đây là thời đại quỷ dị tận thế thế nếu không có phương pháp bảo toàn tính mạng nhanh thì một lúc nào đó đang ngồi ăn cơm lại bị quỷ tập kích lúc nào không hay, nên bây giờ phải mua một món gì đó trong cửa hàng để còn đi săn tiếp phát triển năng lực đồng thời,l có chút kĩ năng thực chiến.

Khi hắn đang lướt liền để ý đến một cây trường thương màu bạch kim là một quỷ vật cấp cao tên là Phong Thiên Kích giá 7000 vừa đủ số điểm hiện tại mà Lưu Trạch Phong có, hắn ta lướt xuống nhìn vào tác dụng nó có khảng năng là khi chém vào quỷ nó sẽ bị tách rời đồng có thể làm quỷ đứng yên trong hai giây, sau đó người sử dụng phải chịu phản phệ là mất tạm thời thị lực mắt trái và người sử dụng sẽ phải chịu làm giảm thể lực đi 40% Đặc biệt nhất là chỉ chém được vào các con quỷ có hình dạng giống hình người , khá ngon chỉ có bất lợi nhiêu đó không nhằm nhò gì với một bảo vật có thể chém quỷ vừa làm bất động quỷ nếu kết hợp với dao găm và cây bút thì đúng kiểu vô đối.

Hắn không suy nghĩ gì hết mua luôn, sau đó cây chường thương màu bạch kim suất hiện trong tay Lưu Trạch Phong, nó khá nặng, nhưng nếu vừa vác cây thương này đi ngoài đường nhiều người nhìn vào tưởng mình cosplay, còn con dao bỏ vào trong túi,

"Thôi cũng được để sau này mua Nhãn Chi Ấn thì đỡ phải di chuyển.

"

Lúc này hắn cũng rảnh cây bút thì còn trong thời gian hồi, với hay món quỷ vật này bảo vệ và tấn công lại quỷ không thành vấn đề, nên hắn mở định vị của hệ thống nên xem có con quỷ nào không, lúc này hắn để ý tới một cái chấm đỏ ở vùng ngoại ô của thành phố Phong Hòa, hiện tại cũng đang là buổi trưa hắn tính nghỉ ngơi tí chiều đến cũng không muộn sẵn tiện tới đó xem xét chỗ đó như thế nào.

Hắn liền bắt xe ra vùng ngoại ô, khi Lưu Trạch Phong gần tới kêu bác tài ngừng lại trách đi thẳng vào chỗ của quỷ làm kinh động nó .

Khi xuống xe hắn đi thêm vài bước nữa Lưu Trạch Phong thấy một ngôi nhà cổ có khoảng hai 2 tầng bên ngoài không có cổng mà là nó phủ bằng cỏ như ngôi nhà hoang lâu ngày không ai chăm sóc, lúc này hắn đang đứng suy nghĩ về ngôi nhà bỗng có thêm một người đi tới, hắn liếc mắt nhìn người đi tới phía mình người đó cũng khoản ba mươi mấy tuổi khá trẻ mặc một chiếc áo măng tô màu đen quần tây như đa cấp, cùng lúc người ấy cũng nhìn về phía này dơ tay chào hỏi nhưng khi thấy cây chường thương vác phía sau lưng hắn , liền bất chợt ngừng lại , người đó cũng cảm nhận được mùi của quỷ vật, người có thể đến đây không nghi ngờ gì đó nữa đó là một Ngự Quỷ Nhân.
 
Back
Top Bottom