Cập nhật mới

Khác Quỷ Triều Giáng Thế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
390856642-256-k208858.jpg

Quỷ Triều Giáng Thế
Tác giả: Truongtuduu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ebonfall, một nơi hoàn toàn đối lập với trái đất.

Nơi mà con người không còn làm chủ thế giới, thay vào đó, là một loài sinh vật kì bí tên Nyxian.

Được con người gọi với cái tên ngạ quỷ.

Chúng có hình dạng giống con người tới 80%, trên người chúng có sừng, có đuôi, có cả móng dài nhọn hoắc.

Ngạ quỷ là những kẻ máu lạnh, tàn nhẫn sẵn sàng thảm sát loài người, chỉ cần có mệnh lệnh từ bọn quỷ cấp cao.

Không ai biết chính xác Nyxian xuất hiện từ khi nào, tại sao chúng muốn thống trị Ebonfall, nhưng có một điều chắc chắn rằng chúng xem con người như loài sinh vật hạ đẳng, chỉ tồn tại để phục vụ hoặc trở thành con mồi.

Dưới quyền cai trị của quỷ cấp cao, các Nyxian cấp thấp làm mọi cách để thực thi mệnh lệnh - từ việc săn bắt, tra tấn cho đến tận diệt những nhóm người chống đối.

Chúng không cần lý do để tàn sát, chỉ cần một cái búng tay của kẻ cầm quyền, máu sẽ đổ xuống như một cơn mưa đỏ thẫm.

Những tàn tích của nền văn minh loài người giờ chỉ còn là ký ức.

Những ai còn sống sót đều phải ẩn nấp sâu trong lòng đất hoặc các vùng đất hoang vu, tránh xa mọi dấu hiệu của Nyxian.

Vậy con người làm thế nào để sống sót?



zeus​
 
Quỷ Triều Giáng Thế
01


Ebonfall, một nơi hoàn toàn đối lập với trái đất.

Nơi mà con người không còn làm chủ thế giới, thay vào đó, là một loài sinh vật kì bí tên Nyxian.

Được con người gọi với cái tên ngạ quỷ.

Chúng có hình dạng giống con người tới 80%, trên người chúng có sừng, có đuôi, có cả móng dài nhọn hoắc.

Ngạ quỷ là những kẻ máu lạnh, tàn nhẫn sẵn sàng thảm sát loài người, chỉ cần có mệnh lệnh từ bọn quỷ cấp cao.

Không ai biết chính xác Nyxian xuất hiện từ khi nào, tại sao chúng muốn thống trị Ebonfall, nhưng có một điều chắc chắn rằng chúng xem con người như loài sinh vật hạ đẳng, chỉ tồn tại để phục vụ hoặc trở thành con mồi.

Dưới quyền cai trị của quỷ cấp cao, các Nyxian cấp thấp làm mọi cách để thực thi mệnh lệnh - từ việc săn bắt, tra tấn cho đến tận diệt những nhóm người chống đối.

Chúng không cần lý do để tàn sát, chỉ cần một cái búng tay của kẻ cầm quyền, máu sẽ đổ xuống như một cơn mưa đỏ thẫm.

Những tàn tích của nền văn minh loài người giờ chỉ còn là ký ức.

Những ai còn sống sót đều phải ẩn nấp sâu trong lòng đất hoặc các vùng đất hoang vu, tránh xa mọi dấu hiệu của Nyxian.

Đối với một nơi âm u, lạnh lẽo không ánh sáng.

Con người chẳng thể làm gì, chỉ có thể cố gắng chạy trốn và tụ tập lại một chỗ, cố gắng lẩn trốn đám ngạ quỷ đấy suốt trăm năm trời, ấy thế vẫn có vô số người thiệt mạng dưới móng vuốt của chúng .

Cứ nghĩ rằng nhân loại sẽ diệt vong, một kỳ tích đã xuất hiện.

Họ đã phát hiện ra một nơi có ánh sáng, thứ ánh sáng ấy mạnh tới mức khiến lũ quỷ phải sợ hãi.

Người dân nghe tin rất vui, họ kéo nhau chạy tới chỗ đấy mặc kệ sự truy đuổi của lũ quỷ ăn thịt phía sau.

Có nhiều người may mắn đã thành công chạy vào, nhưng cũng có người phải bỏ mạng lại.

Vì thế loài người càng câm ghét bọn chúng.

Lũ quỷ xấu xa, ác độc trở thành những câu đe doạ trẻ nhỏ khi chúng không nghe lời.

Những kẻ sống sót đặt tên cho nơi đó là Aurora, vùng đất ánh sáng duy nhất còn sót lại giữa bóng tối vô tận của Ebonfall.

Không ai biết ánh sáng ấy đến từ đâu, nhưng chỉ cần đứng trong ranh giới của Aurora, lũ quỷ sẽ gào thét trong đau đớn rồi bỏ chạy.

Các nhà khoa học kỹ thuật đã phát minh ra các tấm lưới hàng rào điện, nó luôn phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ màu tím, khiến lũ quỷ không thể tới gần.

Nhờ thế, con người sinh sống và phát triển lại từ đầu, họ xây dựng lại nhà ở, các nhà máy và nông trại, trong không khác gì trước kia trừ diện tích đất có phần hẹp hơn.

Vậy thứ ánh sáng đó là gì?

Nó đến từ đâu?

Tại sao lũ quỷ lại sợ nó?

Chuyện này phải nói từ ngàn năm trước, khi một con tàu vũ trụ lạ rơi xuống Ebonfall, xung quanh nó tỏa ra một màu sắc kì lạ.

Các nhà tiến sĩ, khoa học, y học đã tiến hành kiểm tra, khám phá con tàu bí ẩn kia.

Khi dùng cưa cưa cửa, họ đã rất ngạc nhiên.

Bên trong có rất nhiều dây nối như dây rốn người khi mang thai, chúng cấm vào những bọc trứng to.

Xung quanh nó toả ra một ánh sáng kì lạ.

Vì tò mò và muốn tìm hiểu, các nhà khoa học đã đem những bọc trứng đang toả ra thứ ánh sáng tím ấy vào buồng chứa dung dịch để nuôi dưỡng và thí nghiệm.

Họ đặt tên cho chúng là Nyxian Subspecies - The Umbral Kin, tắt là Nyxian (peci bral).

Những kẻ thuần chuẩn đời đầu.

Mọi thứ mà con người biết về Nyxian là 0 thế nên họ không biết việc mình cho Nyxian vào buồng nuôi nuôi dưỡng đã khiến nhân loại bị diệt vong, gần 50% dân số thế giới.

Giống với một lời tiên tri từ xưa, ngày mà " đứa trẻ đầu tiên mở mắt ", là ngày diệt vong của cả nhân loại.

Lúc ấy, mọi người đều cười nhạo, chế giễu nhà tiên tri, cho rằng đó là lời bịa đặt.

Mãi đến sau này, khi tận thế xảy ra, họ mới tin và cầu cứu, nhưng nhà tiên tri chọn phản bội họ.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
02


Con người khi rơi vào tay ngạ quỷ chỉ có hai kết cục.

Chúng sẽ hành hạ, giết chết và ăn ngấu nghiến con mồi một cách tàn nhẫn.

Hay biến những con mồi mà mình bắt được thành nô lệ tình dục, nhằm sinh ra nhiều bán quỷ để phục vụ chúng.

Cách nào, con người đối với quỷ cũng chỉ là món đồ chơi, chán rồi vất.

Giữa sự tra tấn và cái chết, nhiều người thậm chí coi cái chết là sự giải thoát tốt nhất.

Tuy nhiên, với ý chí kiên cường, không chịu khuất phục, luôn chiến đấu để giành lại tự do, con người không dễ dàng chấp nhận số phận mà luôn tìm cách thay đổi nó.

Từ những năm 19xx, khi con người vẫn còn run rẩy trước cái bóng của ngạ quỷ, thế giới đã bước vào một kỷ nguyên đẫm máu.

Cuộc truy sát kéo dài không hồi kết buộc loài người phải bỏ lại tất cả, chạy trốn khắp nơi, sống lay lắt trong sợ hãi và tuyệt vọng.

Eldoria, vùng đất từng hưng thịnh và trù phú, cuối cùng cũng không thoát khỏi diệt vong, bị tàn phá gần như hoàn toàn, chỉ còn sót lại hai phần năm diện tích, hoang tàn và nhuốm đầy máu tươi.

Trong một lần chạy trốn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, con người vô tình phát hiện ra sự tồn tại của một chủng loài khác.

Họ mang hình dáng gần giống nhân loại, sở hữu đôi tai khác thường, cánh mọc sau lưng và thứ ma thuật chữa trị kỳ diệu.

Nhưng điều khiến con người kinh ngạc hơn cả, họ không hề tấn công con người.

Trái lại, họ cứu giúp, che chở và đối đãi bằng sự tử tế chân thành, hoàn toàn trái ngược với lũ quỷ tàn nhẫn.

Ban đầu, sự nghi kỵ bao trùm cả hai phía.

Giữa thời đại mà thật giả lẫn lộn, phản bội và cái chết luôn cận kề, không ai dám dễ dàng đặt niềm tin vào kẻ xa lạ.

Thế nhưng, qua từng lần được cứu sống, từng vết thương được chữa lành, bức tường ngờ vực dần sụp đổ.

Cuối cùng, con người chấp nhận sự tồn tại của họ.

Hai chủng loài lựa chọn chung sống, nương tựa lẫn nhau, cùng nhau trốn chạy khỏi sự truy lùng không khoan nhượng của ngạ quỷ.

Con người gọi họ là Luminats – The Astrals, hay tinh linh.

Nhờ sự trợ giúp của Luminats, con người bắt đầu phản công.

Họ phát minh, cải tạo và tái thiết công nghệ, từng bước khôi phục Eldoria và xây dựng lại Ebonfall.

Dưới trí tuệ và bản năng sinh tồn mãnh liệt, loài người cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu duy nhất của Nyxian…

Trên gáy của mỗi con quỷ luôn có một hình xăm phát sáng mà chúng không bao giờ để lộ.

Có thể nói, đây là điểm yếu duy nhất mà con người tìm được.

Bằng một con dao nhỏ được chế tạo đặc biệt, cả ngạ quỷ lẫn bán quỷ khi bị đâm vào đều đau đớn tột và dần dần tan biến.

Nhận ra điều này, các tiến sĩ đã nghiên cứu vũ khí chuyên dụng để tiêu diệt bọn chúng.

Chính phủ Eldoria ngay lập tức huy động nhân lực, tổ chức quân đội để chiến đấu chống lại loài quỷ.

Những chiến binh tinh nhuệ nhất được tuyển chọn và huấn luyện để đối đầu với kẻ thù.

Để chiến đấu hiệu quả, quân đội được chia thành ba lực lượng chính.

1.

Đội Đặc Nhiệm – Chuyên săn lùng, truy bắt ngạ quỷ cấp cao để thu thập thông tin phục vụ nghiên cứu.

2.

Đội Chiến Đấu – Được chia thành nhiều nhóm nhỏ, chuyên tấn công, tiêu diệt ngạ quỷ và mở rộng lãnh thổ cho con người.

3.

Đội Phòng Vệ – Tuần tra, bảo vệ lãnh thổ, ngăn chặn sự xâm nhập của ngạ quỷ và tiêu diệt ngay khi phát hiện kẻ địch.

Cuộc chiến giữa con người và ngạ quỷ không chỉ là cuộc chiến sinh tồn, mà là cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát thế giới khỏi tay ác quỷ, giành lại tự do đã từng bị tước đoạt.

Thế nhưng, khi chiến tuyến ngày càng mở rộng, kẻ thù không còn chỉ xuất hiện ngoài chiến trường.

Nyxian học cách ẩn mình sâu hơn, tinh vi hơn, len lỏi vào những nơi mà con người tin là an toàn nhất.

Và rồi, giữa lòng quân đội, những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện.

Nyxian bằng cách nào đấy, lại vào được các khu người dân sinh sống bên trong tấm lưới điện.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
03


Choi Hyenjun - đội trưởng đội Phòng Vệ và Cha Euijae - đội trưởng đội Đặc Nhiệm - đều đang đau đầu trước một khả năng không ai muốn nghĩ tới.

Trong quân đội có nội gián.

Cha Euijae cau mày, giọng trầm thấp nhưng đầy bực bội: " Kẻ giả mạo rất có thể là một con ngạ quỷ cấp cao.

Quỷ cấp thấp không đủ năng lực sao chép, giả dạng con người.

Lần này... e là khó "

Cậu đã thức trắng hai đêm liền để rà soát tin tức, lục lọi từng manh mối liên quan đến tên nội gián.

Đầu óc căng như dây đàn, tâm trạng ở mức chạm đáy, lúc này, chỉ cần kẻ nào dám làm phiền, cậu sẵn sàng băm xác hắn như băm thịt.

Choi Hyenjun trầm giọng: " Ừ.

Trước mắt, phải tìm ra kẻ đó và xử lý ngay, trước khi hắn kịp truyền tin về viên pha lê cho bọn Nyxian thuần chủng "

Cha Euijae nhíu mày: " Nhưng rất khó để lần ra nội gián.

Quỷ thường luôn có ít nhất một bộ phận khác người.

Còn nếu là quỷ cấp cao...dù có soi xét thế nào cũng không phân biệt được.

Bọn chúng có thể sao chép con người đến chín mươi chín phần trăm "

Choi Hyenjun im lặng vài giây, rồi nói dứt khoát: " Vậy thì kiểm tra từng thành viên trong đội.

Ai khả nghi, bắt đi tra khảo.

Mỗi đội phải kiểm tra ít nhất một lần.

Vũ khí không khớp, thông tin không khớp...giết "

Cậu bổ sung, giọng tỉnh bơ: " Thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót "

Cha Euijae nhắm mắt một thoáng, gật đầu: "Ừ.

Hiện tại...

đây là cách hữu dụng nhất.

Dù muốn hay không, cũng phải làm"

Choi Hyenjun đứng dậy: " Tôi đi trước nhé, đội trưởng Cha "

Cậu xoay người, rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại sự im lặng nặng nề cùng mùi thuốc súng thoang thoảng chưa kịp tan.

Cha Euijae tựa lưng vào ghế, nhắm mắt, đôi mắt hằn rõ những vết thâm quầng bên dưới.

Câu nói "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót" của Hyenjun vẫn vang vọng trong đầu cậu, lạnh lùng, tàn nhẫn.

Nhưng so với thực tế họ đang đối mặt, nó vẫn còn quá nhẹ.

Cha Euijae mở mắt.

Trần phòng trắng xám hiện lên trước mắt, ánh đèn huỳnh quang rung nhẹ.

Cậu đưa tay day thái dương, cảm giác đau nhói lan ra từng dây thần kinh.

Hai đêm không ngủ bắt đầu đòi nợ.

Cậu đứng dậy, khoác áo choàng quân đội, bước ra khỏi phòng chỉ huy.

Hành lang căn cứ kéo dài hun hút, ánh đèn cảm ứng bật lên từng đoạn theo bước chân cậu, sáng rồi lại tắt, giống như có thứ gì đó đang lặng lẽ bám theo phía sau.

Quá yên tĩnh.

Quân doanh giờ này lẽ ra phải có tiếng trao đổi ca gác, tiếng binh sĩ di chuyển, tiếng vũ khí va chạm nhẹ.

Nhưng không.

Mọi thứ im lặng bất thường.

Cha Euijae dừng bước.

Một người lính đứng ở cuối hành lang, quay lưng về phía cậu.

Đồng phục chỉnh tề, tư thế nghiêm, không có gì sai... nếu không phải cái bóng dưới chân hắn.

Bóng người ấy... chậm hơn nửa nhịp.

Cha Euijae nhíu mày, siết chặt tay.

Cậu nhận ra người lính trước mặt không bình thường.

Cha Euijae: " Cậu Jeong, báo danh "

Người lính quay đầu lại.

Gương mặt quen thuộc.

Đúng là binh nhì Jeong, người vừa được điều từ đội Hậu Cần sang hỗ trợ Phòng Vệ.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Euijae, không né tránh, không dao động, không linh hồn.

Người lính: " Thưa đội trưởng Cha, Jeong Seonghyun.

Số hiệu 417 "

Hoàn hảo.

Quá hoàn hảo.

Cha Euijae bước thêm một bước, ánh mắt không rời khỏi cổ tay người kia.

Đồng hồ quân dụng loại tiêu chuẩn.

Nhưng kim giây...chạy ngược.

Cha Euijae: " Anh quên một thứ rồi, trung sĩ Jeong "

Cha Euijae thở dài, chậm rãi nói: " Con người không thể đồng bộ hoàn toàn với thiết bị khắc linh.

Hơn nữa, hệ khắc linh, không bao giờ, cho phép kim giây chạy ngược "

Nụ cười trên môi Jeong Seonghyun giật nhẹ.

Chỉ một thoáng.

Nhưng đủ để Euijae nhận ra.

Da thịt trên má hắn như...chảy ra, kéo dài thành một đường cong méo mó.

Con ngươi co rút, đồng tử tách làm đôi, ánh lên màu tím sẫm quen thuộc của ngạ quỷ cấp thấp.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
04


Hành lang vốn tĩnh mịch, bỗng sát khí tràn ra đặc quánh.

'Jeong Seonghyun' không còn giữ vẻ nghiêm nghị của một quân nhân.

Hắn vặn vẹo cổ sang hai bên, tiếng xương gãy răng rắc vang lên khô khốc.

Ngạ quỷ: " Đội trưởng Cha, nhạy bén hơn tôi tưởng, ah~ " giọng nói của hắn giờ đây méo mó đến đáng sợ.

Kẻ giả mạo nở một nụ cười vặn vẹo: " Nhưng anh sai rồi.

Thiết bị khắc linh không làm khó được chúng tôi.

Thứ làm khó chúng tôi là...

"

ĐOÀNG!

Không đợi hắn dứt lời, Cha Euijae bóp cò.

Viên đạn bọc lớp vỏ bằng hợp kim bạc tinh khiết găm thẳng vào giữa trán kẻ giả mạo.

Nhưng thay vì máu đỏ, một làn khói đen kịt phun ra.

Cái xác của 'Jeong' đổ ập xuống, tan chảy thành một vũng chất lỏng đen ngòm bốc mùi hôi thối.

Cha Euijae hạ súng.

Cậu lùi lại một bước, lưng áp sát vào tường, linh cảm mách bảo mọi chuyện chưa kết thúc.

Cha Euijae im lặng rà soát đống chất lỏng đang sủi bọt dưới sàn.

Cậu thở phào, kẻ vừa nằm xuống chỉ là một 'vỏ bọc' rỗng tuếch, không phải xác người thật.

Cha Euijae: " E là không chỉ một, hai tên, có khi còn cả bầy "

Nếu đây chỉ là một con ngạ quỷ cấp thấp được cử đến để dò xét, vậy kẻ mang dòng máu Nyxian thuần chủng đang ẩn mình ở đâu?

Hắn có thể là bất cứ ai.

Cấp trên, cấp dưới, bạn bè, người thân, ai cũng có thể.

Câụ trầm mặt suy nghĩ, thu súng vào áo, khẽ nhắm một bên mắt.

Một cái chớp mắt đủ để kích hoạt hệ thống Nexus System, Trung tâm liên kết mọi dữ liệu.

Đồng tử cậu rực lên ánh xanh điện tử, phóng chiếu một giao diện ảo ra trước mặt.

Đó là đặc quyền, cũng là xiềng xích của giới chức Eldoria, những người luôn mang trong mình con chip định vị để phục vụ, giám sát và truyền tải tin tức phục vụ chính phủ.

Màn hình ảo hiện ra, những dòng mã và thông tin cá nhân chạy dọc theo võng mạc của Euijae nhanh đến mức người thường không thể đọc kịp.

Cậu đang truy cập vào danh sách các quan chức cấp cao có mặt trong khu vực Eldoria vào thời điểm này.

Dữ liệu hiển thị hàng loạt chấm xanh đang nhấp nháy trên bản đồ nhiệt của thành phố.

Mỗi chấm xanh là một mạng sống, một vị quan chức đang được theo dõi bởi chính phủ.

Nhưng trong mắt Cha Euijae, mỗi chấm xanh giờ đây đều tiềm ẩn một bóng ma.

"Lọc tất cả các đối tượng có nhịp tim bất thường và chỉ số sóng não vượt ngưỡng ổn định trong vòng 30 phút qua" Euijae ra lệnh bằng ý nghĩ.

Hệ thống Nexus phản hồi bằng một tiếng bíp.

Màn hình rung lên, lọc bỏ phần lớn các mục tiêu nhưng vẫn còn lại hơn mười cái tên.

Điều đáng nói là, trong danh sách đó xuất hiện cả những người mà cậu tin tưởng.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Cha Euijae.

Nếu một Nyxian thuần chủng đã thâm nhập sâu đến thế, thì con chip định vị kia không còn là công cụ giám sát nữa, mà là một chiếc vé thông hành giúp chúng đi xuyên qua mọi lớp bảo mật của Eldoria.

Bỗng nhiên, một chấm đỏ cảnh báo lóe lên ngay tại tầng trên của tòa nhà, khu vực văn phòng của Chỉ huy trưởng.

"Mất tín hiệu chip định vị.

Đối tượng: Thượng tá Ryu?" cậu mở to mắt.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
05


Ánh sáng xanh từ hệ thống Nexus tắt phụt, trả lại hành lang tĩnh lặng vốn có.

Cha Euijae đứng bất động tại chỗ, bàn tay siết chặt.

Cậu chưa từng nghĩ người mà bản thân tin tưởng nhất lại có ngày trở thành kẻ tình nghi.

Thượng tá Ryu gia nhập quân đội từ rất sớm.

Thành tích của anh trải dài qua nhiều chiến dịch, được ghi chép kín cả một hồ sơ.

Anh là người thầy, là tiền bối, người dìu dắt biết bao anh hùng, quân lính trưởng thành trong chiến tranh.

Ngay cả Thiếu tá Yoon, người nổi tiếng với kỷ luật sát quỷ khắc nghiệt và lòng trung thành tuyệt đối với Eldoria cũng từng là học trò do chính tay Thượng tá Ryu huấn luyện.

Nếu anh ta thật sự là một ngạ quỷ cấp cao, điều đó đồng nghĩa với việc mạng lưới phòng thủ của loài người đã bị lũ quỷ xâm nhập từ rất lâu, và còn sâu hơn bất kỳ ai từng tưởng tượng.

Cha Euijae buộc mình phải suy nghĩ, cậu phân tích, sắp xếp, gán ghép từng mảnh thông tin rời rạc lại với nhau, ép lý trí lấn át cảm xúc.

Hai giả thuyết dần hiện rõ.

Thứ nhất: Thượng tá Ryu là ngạ quỷ cấp cao trà trộn vào quân đội từ đầu.

Nhưng nếu chỉ để thu thập tình báo, thì việc ẩn mình suốt từng ấy năm mà không hành động rõ ràng là vì chưa tìm được thứ anh ta cần...hay bởi mục đích ban đầu vốn không phải như vậy?

Hoặc tệ hơn.

Thứ hai: Thượng tá Ryu đã bị giết từ lâu.

Thứ đang mang thân phận ấy chỉ là một kẻ giả mạo, dùng khuôn mặt, ký ức và danh tiếng của anh để thực hiện mục tiêu, kế hoạch lớn hơn.

Câụ hít sâu một hơi, ép sự dao động trong lồng ngực xuống tận đáy: " Dù là giả thuyết nào...

"

Ánh mắt cậu tối lại, dần chuyển sang màu xanh dương : "...kẻ đang ngồi ở tầng trên kia, đã không còn là người mà mình từng biết "

Cha Euijae có một mối thù rất lớn với ngạ quỷ, đó là lý do cậu gia nhập quân đội thay vì học viện.

Cậu muốn tiêu diệt sạch toàn bộ ngạ quỷ, cả Nyxian đời đầu, để báo thù.

Cha Euijae quyết định lên văn phòng Thượng tá Ryu đối chất.

Cậu giữ im lặng, không kể hay để lộ suy nghĩ của mình với bất kỳ ai, giấu kín trong lòng.

Cậu không chọn thang máy, mà rẽ vào lối cầu thang bộ, bước chân nhẹ tênh, gần như không phát ra tiếng động.

Bậc thang nối tiếp bậc thang, mang theo sát khí.

Phòng làm việc của Thượng tá Ryu nằm ở dãy chính, phòng số 3, tầng 4, cậu phải đi gần ba mươi bậc thang.

Khi đặt chân lên bậc thứ ba mươi, Cha Euijae bước ra hành lang dài và lạnh lẽo của tòa nhà.

Mỗi bước đi đều mang theo sát khí bị kiềm nén, lặng lẽ nhưng đáng sợ.

Đứng trước cánh cửa sắt nặng nề, cậu dừng lại.

Cha Euijae chỉnh đốn lại quân phục, hít sâu một hơi, ép tâm trạng hỗn loạn vào trong, trưng ra bộ mặt nghiêm túc.

Cậu giơ tay, gõ cửa.

Cộc..Cộc..

Một giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên: " Vào đi "

Cha Euijae đẩy cửa, bước vào.

Căn phòng ngập trong mùi hương hoa linh lan, ngọt, thanh và nhẹ, đủ khiến thần kinh người ta đang căng thẳng cũng chậm rãi thả lỏng.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
06


Thượng tá Ryu ngồi sau bàn làm việc, ánh đèn bàn hắt xuống gương mặt anh, vẽ nên những đường nét sắc sảo, lạnh lùng.

Làn da trắng, sạch sẽ, không chút dấu vết phong trần, khiến anh trông trẻ hơn nhiều so với quân hàm đang mang trên vai.

Đôi mắt đen sâu, mí mắt mảnh, ánh nhìn tỉnh táo, nhanh nhạy, chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người ta giật mình, có cảm giác bị nhìn thấu.

Dưới mí mắt còn điểm xuyết một nốt ruồi nhỏ, tựa nét bút điểm lên dung nhan diễm lệ.

Chỉ có thể khẳng định dung mạo ấy bằng hai chữ, Tuyệt Sắc.

Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, khóe môi cong nhẹ mang theo nét dịu dàng.

Khuôn cằm gọn gàng, đường nét hài hòa, tạo nên vẻ đoan chính hiếm thấy ở một sĩ quan cấp cao.

Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, không sợi thừa, càng tôn lên khí chất trưởng bối sạch sẽ, điềm tĩnh.

Thứ phong thái chỉ có được sau khi đã trải qua vô số thăng trầm của đời người.

Tạo nên vẻ đoan chính đến mức gần như hoàn mỹ.

Anh ngồi đó, lưng thẳng, vai hơi buông lỏng, tư thế hoàn hảo của một người đã quen nắm thế chủ động, kiểm soát toàn bộ cục diện.

Mùi hoa linh lan thoảng quanh người anh, không phải kiểu hương phô trương, mà là thứ mùi tinh khiết đến mức khiến người ta lơ là cảnh giác.

Nhưng Cha Euijae biết rõ, đằng sau vẻ ngoài thanh cao, nhã nhặn ấy là một bộ óc sắc bén, lạnh lùng và nguy hiểm, giống như chính loài hoa trắng muốt kia, đẹp đẽ, thanh cao, trong mắt thì vô hại, nhưng tuyệt đối không thể chạm vào, đúng với biệt danh của mình, quái vật thiên tài.

Cha Euijae khép cửa lại phía sau lưng, tiếng kim loại va vào nhau khẽ vang lên.

Cậu đứng nghiêm, chào đúng quân lễ.

Cha Euijae: " Báo cáo Thượng tá "

Thượng tá Ryu ngẩng mắt lên.

Chỉ một động tác rất nhỏ, nhưng ánh nhìn ấy đủ khiến không khí trong phòng chùng xuống.

Đôi mắt đen sâu lướt qua Cha Euijae, dừng lại nửa giây, đủ lâu để người đối diện cảm nhận được sức nặng vô hình đè xuống vai mình.

Giọng anh trầm thấp, ôn hòa, trong vô hại: " Trung đội trưởng Cha, có chuyện gì sao?

"

Cha Euijae giữ thẳng lưng, đáp lại ánh nhìn ấy, không né tránh: " Báo cáo.

Tôi nhận được một số dữ liệu bất thường từ hệ thống "

Cậu dừng lại, quan sát phản ứng của đối phương.

Nói tiếp: " Liên quan đến quyền truy cập cấp cao "

Thượng tá Ryu không vội trả lời, đặt bút xuống bàn, chậm rãi đứng dậy.

Chiếc ghế phía sau khẽ phát ra tiếng.

Thượng tá Ryu: " Cứ gọi tôi là cậu Ryu hoặc Minseok.

Thượng tá Ryu, nghe xa cách, tôi không quen "

Anh bước vòng qua bàn làm việc, tiến lại gần cửa sổ.

Ánh đèn trần kéo dài cái bóng của anh trên sàn nhà, thấp và thẳng.

Ryu Minseok: " Nexus luôn tồn tại lỗi.

Cậu hẳn biết điều đó, Cha Euijae"

Anh đọc cả họ lẫn tên cậu, thay vì gọi cấp bậc.

Cha Euijae: " Vâng.

Nhưng lỗi lần này...trùng khớp với một số vụ rò rỉ thông tin chiến thuật trong quá khứ "

Ryu Minseok quay người lại.

Khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, không phải cười vì thông tin mới, mà giống như đang đánh giá một quân cờ.

Ruy Minseok: " Cậu nghi ngờ quân đội, học viện?

"

Cha Euijae đáp: " Không, "

Cậu sửa lại lời của thượng tá Ryu, ánh mắt sắc bén: " Tôi đang nghi ngờ, một cá nhân "

Không khí lặng đi khi Cha Euijae dứt câu.

Mùi hoa linh lan bỗng trở nên nồng, đậm hơn, như thể ai đó vô tình nghiền nát cánh hoa.

Ryu Minseok bước tới, dừng lại, cách Cha Euijae một bước chân, khoảng cách đủ gần để áp lực đè thẳng lên vai cậu.

Ryu Minseok: " Cậu trưởng thành hơn tôi tưởng "

Giọng anh vẫn điềm tĩnh, khẽ cười nhạt: " Dám nói thẳng như vậy trước mặt cấp trên "

Cha Euijae: " Bởi vì nếu không nói "

Cậu ngước mắt lên, ánh xanh dương trong đồng tử thoáng qua rồi chìm xuống: " sẽ có thêm rất nhiều người phải chết "

Hai ánh nhìn giao nhau, tuy trên lệch về chiều cao, nhưng ý đồ muốn nhìn thấu đối phương của họ lại giống nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, Cha Euijae chợt nhận ra, ánh mắt của Thượng tá Ryu không hề có lấy một gợn sóng dao động.

Không tức giận.

Không bối rối.

Không phòng bị.

Chỉ là... một sự bình thản đến đáng sợ.

Ryu Minseok bật cười khẽ : " Vậy thì "

Anh nói, giọng trầm xuống như thì thầm bên tai con mồi: " cậu định làm gì tiếp theo, Cha Euijae?

"

Cha Euijae im lặng một nhịp.

Không phải vì do dự, mà vì đang cân nhắc từng từ sẽ nói ra.

Cậu hạ tay xuống, các ngón tay siết chặt rồi thả lỏng.

Cha Euijae: " Tôi xin quyền truy xuất độc lập vào lõi dữ liệu Nexus.

Không thông qua chuỗi ủy quyền thông thường "

Ryu Minseok hơi nghiêng đầu.

Nụ cười nhạt nơi khóe môi không đổi, nhưng ánh mắt tối đi một chút, như mặt hồ bị mây che ngang.

Ryu Minseok: " Cậu biết điều đó đồng nghĩa với việc gì chứ?

"

Cha Euijae: " Biết "

Cậu đáp, giọng khẳng định: " Nếu tôi sai, tôi tự nguyện giao nộp quân hàm, chấp nhận mọi hình thức kỷ luật "

Không khí trong phòng đông cứng lại.

Mùi hoa linh lan lúc này không còn dịu nữa, mà trở nên nồng, hắc, khiến người ta cảm thấy đau đầu, mệt mỏi.

Ryu Minseok nhìn cậu rất lâu.

Cuối cùng, Thượng tá khẽ bật cười.

Ryu Minseok: " Thú vị thật "

Anh nói, giọng mang theo ý vị khó đoán: "Cậu đặt cược cả tương lai chỉ để săn một cái bóng "

Ryu Minseok quay người, bước về phía bàn làm việc, giọng nói vọng lại, nhẹ bẫng: " Được thôi, Trung Đội Trưởng Cha "

Ánh mắt sắt như lưỡi dao: " Tôi sẽ xem...cậu đào được gì từ cái lõi đó "

Cha Euijae cười nhẹ, đáp: " Không gì cao siêu đâu, chỉ điều tra một người "
 
Quỷ Triều Giáng Thế
07


Cậu nhìn xuống sàn gỗ.

Cười nhẹ, đuôi mắt cong khẽ mở.

Cha Euijae: " Nhưng giờ, không cần thiết nữa.

Tôi xin cáo lui, thượng tá Ryu "

Thượng tá Ryu nhìn Cha Euijae cúi người chào, vẻ mặt thoáng chút không vui.

Coi hắn là trò đùa?

Ryu Minseok: " không nghĩ đội trưởng Cha, đội trưởng đội đặc nhiệm có sở thích này.

Không có gì làm liền đi kiếm người khác làm phiền "

Câu nói mang ý đùa vu vơ, nhưng không khí trong phòng lại trùng hẳn xuống, nặng nề đến bức người.

Cha Euijae đứng thẳng người sau động tác cúi chào, chưa vội quay lưng.

Câu nói vừa rồi của thượng tá Ryu mang theo mũi nhọn rất mỏng, không đủ để gọi là khiển trách, nhưng đủ để rạch một đường cảnh cáo vô hình.

Ryu Minseok: " Giỡn vậy được rồi, lui đi "

Cha Euijae: " Vâng "

Cậu cúi người lần nữa, rồi xoay lưng rời đi.

Cánh cửa sắt khép lại sau lưng Cha Euijae bằng một tiếng cạch lạnh lẽo.

Hành lang bên ngoài yên tĩnh, đến mức, cậu có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình vọng lại trên nền đá lạnh.

Ánh đèn trắng kéo dài bóng dáng cậu trên sàn, thẳng tắp, không hề dao động.

Cha Euijae bước đi với nhịp đều đặn, nhưng trong lồng sớm đã dậy sóng.

Cậu không quay đầu lại.

Không cần thiết.

Bởi ngay khoảnh khắc cúi chào vừa rồi, cả khoảng khắc thượng tá Ryu bước đi, Cha Euijae đã nhìn xuống dưới sàn.

Cậu thấy, có hai chiếc bóng một cao, một thấp, một của cậu, một của thượng tá.

Khi khoảng cách thu hẹp, cậu cảm nhận Ryu Minseok vẫn như thế, vẫn là người thượng tá mà cậu biết, không thay đổi gì, nhịp thở đều đặn, kim dây chạy đúng.

Chả lẽ do cậu quá đa nghi sao.

Nhịp tim Cha Euijae dần ổn định, nhưng đầu óc thì không.

Ngạ quỷ cấp cao, đặc biệt là Nyxian, khi giả dạng con người luôn tồn tại sai lệch, dù nhỏ đến đâu.

Nhịp thở chậm hơn, nhiệt độ cơ thể không ổn định, phản xạ ánh sáng khác biệt, hoặc cái bóng... bọn chúng không có.

Cha Euijae đã tận mắt chứng kiến không ít trường hợp như vậy.

Nhưng Ryu Minseok thì không.

Không sai lệch.

Không gợn sóng.

Không một vết nứt, không một sơ hở để bám vào.

Cha Euijae thầm nghĩ, khóe môi khẽ mím lại.

Nếu cả hai giả thuyết đều không phải,

e rằng lần này, cậu đã đắc tội với cấp trên.

Chưa tìm được kẻ giả mạo, còn gây phiền toái thêm cho mình, đúng là mệt mà.

Cha Euijae không chọn lối đi bộ như lúc đầu, mà rẽ vào lối thang máy.

Cửa thang máy mở ra với một tiếng ting.

Ánh sáng trắng bên trong buồng thang máy hắt ra, chiếu lên người Cha Euijae.

Cậu bước vào, nhấn nút xuống tầng trệt.

Cánh cửa khép lại, nhốt cậu vào một không gian kín mít, bao phủ bởi những tấm thép không gỉ sáng bóng như gương.

Cậu thở một hơi dài, buông lỏng đôi vai vốn đã căng cứng từ lâu.

Sức nặng của hai đêm trắng giờ đây đổ ập xuống như chục tấn.

Cậu tựa lưng vào vách thang máy, ngửa cổ nhìn lên trần.

Trong sự phản chiếu mờ ảo của lớp kim loại, cậu nhìn bản thân mình miệng lẩm bẩm.

"Ryu Minseok..."

Cái tên vang lên trong đầu cậu như một ẩn số chưa có lời giải.

Sự hoàn hảo của vị Thượng tá đó không làm cậu an tâm, ngược lại, nó giống như một mặt hồ phẳng lặng yên bình trước giông bão, nơi mà bên dưới có thể là vực sâu vạn trượng hoặc ngàn con quái vật đang chờ đợi con mồi.

Đột nhiên, thang máy khựng lại.

Không phải ở tầng trệt.

Đèn báo hiệu dừng lại ở Tầng 2, khu vực kho tài liệu mật và cũng là nơi vắng người nhất vào giờ này.

Cánh cửa mở ra.

Bên ngoài không có ai.

Chỉ có hành lang chìm trong bóng tối u mờ vì hệ thống đèn cảm ứng chưa kịp kích hoạt.

Gió từ hệ thống thông khí rít lên khe khẽ, mang theo mùi ẩm mốc của giấy cũ và...một chút mùi tanh nồng rất nhạt.

Cha Euijae nheo mắt, tay vô thức đặt lên đốc súng bên hông.

Cậu không bước ra, chỉ đứng im trong buồng thang máy, chờ đợi cánh cửa tự động đóng lại.

1 giây, 2 giây, 3 giây...

Cánh cửa bắt đầu khép vào.

Nhưng ngay khi khe hở chỉ còn chưa đầy mười phân, một bàn tay gầy guộc, trắng bệch thình lình thò vào giữa, chặn đứng quy trình đóng cửa.

Cảm biến nhận diện vật cản, cánh cửa lại từ từ mở ra.

Từ bóng tối của tầng 2, một bóng người lảo đảo bước ra.

Đó là một nhân viên kỹ thuật của đội Thông tin, bộ đồng phục xộc xệch, đầu cúi thấp đến mức không nhìn rõ mặt.

"Đội trưởng...

Cha..."

Giọng hắn thều thào, đứt quãng như tiếng móng tay cào trên bảng gỗ.

Euijae không đáp, đôi mắt nâu cẩm thạch lạnh lùng quan sát từng chuyển động của đối phương.

Cậu nhận ra, người này không có nhịp thở.

Lồng ngực hắn hoàn toàn bất động.

"Lỗi hệ thống... nhiều lỗi quá..."

Tên nhân viên tiếp tục lẩm bẩm, bước chân lê lết tiến vào trong thang máy.

Khi hắn ngẩng đầu lên, Cha Euijae thấy một cảnh tượng kinh tởm.

Phần hàm dưới của hắn đã biến mất, chỉ còn lại những sợi gân đen xì nối giữa cổ và môi trên, nhưng hắn vẫn đang cố gắng "nói".

Cậu nhíu mày, rút khẩu súng lục ra, họng súng đen ngóm gí sát vào thái dương kẻ vừa bước vào.

Ánh mắt chuyển sang xanh.
 
Quỷ Triều Giáng Thế
08


Cha Euijae bóp cò.

Đoàng—!

Tiếng súng nổ vang dội trong không gian thép của thang máy, chấn động to khiến lớp kim loại rung lên bần bật.

Viên đạn găm thẳng vào thái dương kẻ kia, không có máu bắn ra giống hệt ban nãy.

Chỉ có một tiếng rẹt khô khốc, như bắn trúng lớp da cũ đã mục, và một làn khói xám đục mỏng tang phả ra từ vết thương.

Cái đầu bị giật mạnh sang một bên, nhưng thân thể vẫn đứng nguyên.

"…Hả?"

Giọng nói méo mó vẫn vang lên từ phần cổ đứt đoạn, những sợi gân đen co giật như sinh vật sống.

'Chết tiệt, Nyxian!

' Cha Euijae chửi thầm trong đầu.

Không phải loại ngạ quỷ tầm thường có thể hạ gục bằng đạn bạc chuẩn.

Thứ trước mặt cậu là một thể ký sinh hoàn chỉnh, đủ khả năng mô phỏng hành vi con người, đủ thông minh để lựa chọn mục tiêu…và đủ tàn nhẫn để dùng chính thân xác đồng đội làm vật dẫn.

Tên đó nghiêng đầu, phần cổ phát ra tiếng rắc rắc ghê rợn.

Một cánh tay gầy guộc đột ngột vươn ra, khớp xương bẻ gãy rồi tái cấu trúc theo góc không thể có ở người thường.

Người lính: "Đội trưởng Cha…"

Giọng nói bỗng trở nên trầm và rõ, không còn thều thào.

Nhưng đứt đoạn.

" …Cậu cũng thấy rồi mà "

Thang máy tắt đèn.

Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt từ đồng tử Cha Euijae, phản chiếu lên những vệt kim loại sáng bóng như gương.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy rõ hình ảnh phản chiếu.

Có ba bóng người.

Một của cậu..

Một của con Nyxian..

Và một cái bóng thấp hơn, đứng ngay phía sau, không thuộc về ai trong thang máy.

Euijae khựng lại nửa giây.

Chỉ nửa giây thôi.

Nyxian lao tới.

Cú vồ nhanh đến mức xé gió, móng tay dài như lưỡi liềm nhắm thẳng vào cổ họng cậu.

Euijae xoay người tránh sang phải, vai va mạnh vào vách thang máy, kim loại lõm xuống phát ra tiếng choang chát.

Cậu đạp thẳng một cú vào ngực đối phương.

Rầm!

Cơ thể ký sinh bị hất văng, đập vào bảng điều khiển.

Tia lửa tóe ra, bảng nút tầng vỡ nát, còi cảnh báo rú lên chói tai.

Mớ âm thanh hỗn loạn bao trùm lấy thang máy, một mùi khét thoang thoảng dưới mũi cậu.

"Cậu không nên nghi ngờ…"

Nyxian cười, hàm răng còn lại kéo giãn đến mang tai, trong xấu hết mức.

Lời nhận xét từ Cha Euijae

" …những thứ quá hoàn hảo "

Cha Euijae: " Quá chậm, quá xấu "

Người lính: "..."

Euijae lăn người, rút bùa phong ấn từ túi áo trong.

Bùa còn chưa kịp kích hoạt thì một áp lực khủng khiếp đè xuống toàn bộ không gian.

Như thể có thứ gì đó đặt tay lên nóc buồng thép, có một thế lực đang ngầm tham gia.

Nyxian đột nhiên im bặt.

Nó không còn cười, không còn lao tới.

Nó quay phắt đầu về phía sau Cha Euijae, nơi chả có bóng dáng nào.

" …Không thể nào "

Giọng nó vỡ ra, khàn đặc và hoảng loạn.

" Ngài… không nên ở đây "

Một giọng nói trầm thấp, ôn hòa vang lên, ngay sau lưng Euijae.

"Ta chỉ đến xem các ngươi làm việc thế nào thôi"

Tim Cha Euijae đập mạnh một nhịp.

Giọng nói ấy… cậu nhận ra.

Rất quen!

Rất quen!

Cậu không thể nào quên được!

Mùi hoa linh lan thoảng qua, tinh khiết đến mức khiến người ta muốn buông lỏng cảnh giác.

Euijae không quay đầu lại.

Cậu không cần.

Bởi vì trong lớp kim loại phản chiếu trước mặt, cậu đã thấy rồi.

Bóng dáng thấp bé, quân phục chỉnh tề.

Đôi mắt đen sâu, bình thản.

Nụ cười nhạt nơi khóe môi.

Đặc biệt là nốt ruồi nhỏ dưới mắt.

Không ai khác, không thể là ai khác.

Thượng tá Ryu.

Nhưng…cái bóng phía sau anh ta không có đầu.

Nyxian run rẩy quỳ sụp xuống, trán đập mạnh vào sàn.

Người lính: " Xin tha mạng…!

Xin tha mạng..!

"

Ryu Minseok bước lên một bước, toàn bộ áp lực trong không gian đổi chiều.

Từ cảm giác cậu làm chủ bỗng đảo thành người trước mặt, sân chơi giờ là của Ryu Minseok.

Anh cúi đầu, nhìn sinh vật kia như nhìn một vết bụi trên giày.

Ryu Minseok: " Các ngươi ồn ào quá "

Giọng anh dịu dàng.

" Làm bẩn mắt ta "

Anh giơ tay lên.

Đồng tử tên Nyxian co lại, chớp mắt đã nổ tung thành nhiều mảnh, từ từ tiêu tan.

Không có tiếng hét.

Không có máu.

Cơ thể nó vỡ vụn thành tro xám, bị luồng khí thông gió cuốn đi trong tích tắc, sạch sẽ như chưa từng tồn tại.

Đèn thang máy bật sáng trở lại.

Ding!

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thượng tá Ryu nhìn Cha Euijae qua lớp phản chiếu, ánh mắt cong cong.

Ryu Minseok nói nhẹ nhàng: " Xem ra...cậu đã đào đúng chỗ rồi, đội trưởng Cha "

Cha Euijae siết chặt khẩu súng trong tay.

Giọng cậu trầm xuống, từng chữ nặng như đạn lên nòng sắp khai phá.

Cha Euijae: " Thượng tá Ryu...Rốt cuộc Ngài là cái gì?

"

Nụ cười trên mặt cậu thượng tá sâu thêm một chút, ánh mắt nheo lại đầy bí hiểm

Ryu Minseok: " Đội trưởng Cha, Cậu đoán xem?

"
 
Quỷ Triều Giáng Thế
09


Trong không gian hẹp của tầng 2, mùi hoa linh lan trở nên nồng nặc, át cả mùi khét.

Ryu Minseok đứng đó, bàn tay trắng trẻo, thon dài đan vào nhau một cách nhã nhặn, trông hắn giống một vị quý tộc đang dạo chơi trong vườn hoa hơn là một kẻ vừa xóa sổ một Ngạ quỷ cấp cao chỉ bằng một cái phất tay.

Cha Euijae không hạ súng.

Họng súng vẫn chỉa thẳng về phía người trước mặt, dù cậu biết rõ thứ vũ khí này giờ đây chẳng khác nào một món đồ chơi vô hại, hơn nữa...còn có chút thất lễ khi người trước mặt cậu là cấp trên.

Ánh xanh trong mắt Euijae rực lên, kiên định nhìn người trước mặt: " Một Nyxian không bao giờ quỳ lạy đồng loại.

Chúng chỉ quỳ trước vương tộc " cậu gằn giọng.

" Ngài không phải nội gián.

Ngài là thứ mà chúng tôi luôn tìm kiếm... nhưng lại không bao giờ dám đối mặt.

Đúng chứ Thượng Tá Ryu?

"

Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh đèn huỳnh quang hất lên khuôn mặt.

Hắn bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách cả hai.

Euijae lùi lại, một người tiến một người lùi khiến cậu đập vào bức tường kim loại sau lưng.

Ryu Minseok: " Vương tộc?

"

" Cách gọi của loài người các cậu thú vị thật.

Nhưng đội trưởng Cha à, cậu quên rồi "

Hắn đưa tay ra nhưng không tấn công.

Những đầu ngón tay lạnh ngắt chạm nhẹ vào họng súng đang giương trước mặt mình, từ từ đẩy nó sang một bên.

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn bỗng chốc loang ra một màu đỏ thẫm, không phải màu đỏ nhạt của ngạ quỷ cấp thấp.

Cha Euijae cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đang đè nén lên cậu từ đôi mắt ấy.

Ryu Minseok: " Cái bóng mà cậu thấy..."

Hắn thì thầm.

" Nó là của ta, không ai khác.

Những gì con người các cậu biết về loài quỷ bọn ta quá ít "

" Chỉ dựa vào đám Luminats mà đòi tiêu diệt bọn ta?

Khinh thường nhau đến thế sao?

"

Cậu siết chặt báng súng, khớp xương trắng bệch, cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng của một người lính.

Cha Euijae: " Luminats có thể yếu thế... nhưng chúng tôi có ý chí.

Ngài đứng ở đây, trong bộ quân phục này, điều hành cả một hệ thống phòng vệ của nhân loại.

Đó là sự khinh thường dành cho chúng tôi, hay là trò tiêu khiển của Ngài?

"

Ryu Minseok khẽ bật cười, âm thanh rung động nhẹ nhàng.

Hắn không rút tay lại, mà trượt những đầu ngón tay lạnh lẽo từ họng súng lên đến mu bàn tay của Euijae, rồi dừng lại ở mạch đập nơi cổ tay cậu.

Cha Euijae cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, không phải vì thiếu oxy, mà vì sức ép khủng khiếp toát ra từ đối phương.

Ryu Minseok đã vượt quá mọi giới hạn mà một sinh vật mang hình hài con người có thể chạm tới.

Màu đỏ trong đôi mắt vị Thượng tá không hề đục ngầu hay cuồng loạn.

Chúng đỏ rực, phát sáng âm ỉ như than hồng còn sống dưới lớp tro tàn, treo lơ lửng giữa màn đêm vô tận.

Đôi mắt ấy sâu thẳm, như ánh lân tinh cháy dưới đáy vực, nơi chúng phát sáng trong bóng tối không phải để soi đường, mà để đánh dấu con mồi, khiến ánh đèn huỳnh quang xung quanh méo mó, bị bóp nghẹt đến mức không còn dám tồn tại.

Con ngươi không mang hình dạng cố định.

Những vòng sáng chồng xoáy vào nhau, dịch chuyển chậm rãi như một nghi thức cổ xưa đang được cử hành bên trong nhãn cầu.

Nó không bao giờ chớp vì sợ hãi, trong vắt và sâu thẳm như một viên hồng ngọc được tu luyện trong máu và bóng tối qua hàng thiên niên kỷ.

Hắn khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc đen rủ xuống che bớt một phần nốt ruồi nhỏ dưới mi mắt, nhưng không che được sự tàn nhẫn đầy kiêu hãnh đang bủa vây.

Ryu Minseok: " Thấy không?

Đây là thứ mà các cậu gọi là ác quỷ, là ác mộng.

Nhưng với ta, nó chỉ là bản chất "

Hắn tiến thêm nửa bước, mũi giày quân đội chạm khẽ vào mũi giày của Euijae.

Khoảng cách này gần đến mức Euijae có thể ngửi thấy mùi linh lan thanh khiết trộn lẫn với mùi máu.

Ryu Minseok: " Cậu có hai lựa chọn, Đội trưởng Cha "

Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng người, mà là một chuỗi tần số rung động trực tiếp vào đại não cậu.

Một, Tin rằng ta là kẻ thù, giương súng lên và chết tại đây như một 'anh hùng' vĩ đại trong thang máy.

Hai, Tiếp tục làm một quân nhân ưu tú, giữ kín bí mật này, và làm đồng minh với ta.

Ryu Minseok đưa bàn tay thon dài lên chỉnh lại chiếc huy hiệu trên ngực áo của Euijae bị lệch sau trận đấu ban nãy.

Ngón tay hắn lạnh như băng chạm qua lớp vải.

Ryu Minseok: " Đừng run rẩy như vậy.

Ánh xanh trong mắt cậu... nó đẹp nhất là khi chứa đựng sự căm phẫn, chứ không phải sự sợ hãi "

Hắn lùi lại, đôi mắt đỏ rực đột ngột thu liễm, trả lại màu đen láy tĩnh mịch như mặt hồ không gợn sóng.

Áp lực nặng nề biến mất trong tích tắc, khiến Euijae phải vịn tay vào vách thang máy để không ngã quỵ.

Thượng tá Ryu lại trở về với vẻ đoan chính, lịch thiệp thường ngày, nụ cười nhạt trên môi như thể chưa từng có cuộc thảm sát hay màn hiện nguyên hình nào vừa diễn ra.

Ryu Minseok: " Lên tầng trệt đi.

Tôi nghe nói Choi Hyenjun đang tìm cậu đấy.

Đừng để cậu ta phải đợi lâu " ngưng một lúc, hắn nói tiếp.

" Viên pha lê mà con người đang bảo vệ... nó vốn dĩ không thuộc về các người.

Và kẻ thực sự các người cần tìm, không phải bọn ta.

Hắn không phải quỷ, hắn là một con người, một kẻ đã bán linh hồn cho bọn Nyxian thuần chủng chỉ để đổi lấy sự trường sinh giả tạo "

Hắn quay lưng về phía cậu, thản nhiên như thể vừa rồi chỉ là một cuộc đối thoại về chiến thuật thông thường.

Ryu Minseok: "Cất súng đi.

Nếu ta muốn cậu chết, cậu đã không có cơ hội nhìn thấy cái bóng của ta ở phòng làm việc rồi.

Bây giờ, đi gặp cậu ta rồi quay về nghỉ ngơi thật tốt đi.

Sáng mai, tôi cần Đội Trưởng Đội Đặc Nhiệm tỉnh táo để đón tiếp đoàn thanh tra từ Học viện "

Đi được vài bước, hắn dừng lại, không ngoảnh đầu.

Miệng khẽ mỉm cười: " À, còn chuyện nữa.

Đừng cố gắng báo cáo chuyện này với bất kỳ ai.

Vì trong mắt họ, Thượng tá tôi đây đáng tin hơn cậu, một thiếu tá nhỏ " Dứt lời hắn quay lưng rời đi, bóng lưng dần khuất.

Cánh cửa thang máy khép lại trước mặt Cha Euijae bằng một tiếng Ding, không gian trở nên trống rỗng đến đáng sợ.

Cha Euijae trượt người ngồi bệt xuống sàn kim loại lạnh ngắt.

Bàn tay cậu vẫn còn run, dù khẩu súng đã được cất vào trong túi như mệnh lệnh, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Mùi hoa linh lan vẫn còn đó, thanh khiết, dịu nhẹ.

Nhưng giờ đây, nó không còn là mùi của hoa nữa, đúng hơn là dấu ấn đặc trưng của mỗi con quỷ.

Euijae ngẩng đầu lên, nhìn vào bức tường kim loại phản chiếu hình ảnh của chính mình.

Ánh xanh trong mắt cậu vẫn còn le lói, nhưng sâu bên dưới là một thứ khác, vết nứt.

Một vết nứt vừa bị ai đó dùng móng tay lạnh lẽo khẽ rạch ra.

Đồng minh...

Cậu bật cười khan, âm thanh lạc lõng vang trong thang máy.

Nếu Ryu Minseok là Nyxian thuần chủng...

Nếu hắn đứng ở vị trí Thượng tá suốt từng ấy năm...

Vậy thì bao nhiêu nhiệm vụ, bao nhiêu quyết định, bao nhiêu cái chết...

Đều nằm dưới sự kiểm soát của hắn...

Trong mắt hắn, mọi thứ như một vở kịch.

Thang máy rung nhẹ, bắt đầu đi xuống.

Tầng trệt mở ra với ánh đèn trắng chói mắt và tiếng người nói chuyện ồn ào.

Mọi thứ khôi phục lại bình thường, không còn là hàng lang yên tĩnh lạnh lẽo.

Choi Hyenjun: " Đội trưởng Cha!

"

Giọng Choi Hyenjun vang lên từ phía hành lang.

Anh ta đứng tựa vào bàn tiếp tân, tay khoanh trước ngực, gương mặt không giấu được vẻ sốt ruột.

Choi Hyenjun: "Cậu đi đâu mà mất tích lâu thế?

Tôi tưởng cậu bị kẹt trong thang máy rồi "

Câụ bước ra, chỉnh lại cổ áo, cố giữ giọng nói ổn định.

Cha Euijae: " Có chút trục trặc kỹ thuật "

Hyenjun nheo mắt nhìn cậu, ánh nhìn sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ, từ nhịp thở hơi gấp, đến bàn tay vẫn chưa hoàn toàn hết run.

Choi Hyenjun: " Cậu ổn chứ?

"

Cha Euijae: " Ổn "

Một câu trả lời gọn gàng, Hyenjun không hỏi thêm, chỉ im lặng.

Cả hai bước đi song song về phía khu vực phong ấn.

Từ xa, khối pha lê khổng lồ hiện ra sau lớp kính gia cố, phát ra ánh sáng lam nhạt đều đặn, nhịp đập giả tạo của một trái tim không thuộc về loài người.

Euijae nhìn nó, bất giác nhớ đến lời của thiếu tá Ryu trong thang máy.

Nó không thuộc về các người.

Choi Hyenjun: " Đoàn thanh tra của Học viện đến sớm hơn dự kiến "

" Sáng mai.

Họ muốn kiểm tra lại toàn bộ quy trình bảo vệ pha lê "

Euijae gật đầu: " Tôi sẽ chuẩn bị báo cáo "

Choi Hyenjun chần chừ một nhịp, rồi hạ giọng: "Cậu có biết không... tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Không phải quỷ.

Không phải Nyxian.

Kẻ trà trộn thật sự-"

Cha Euijae: " Con người " cậu cắt lời, giọng trầm xuống.

Choi Hyenjun quay sang nhìn cậu, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc: " ...Đội trưởng Cha cũng nghĩ vậy?

"

Euijae không trả lời ngay.

Cậu nhớ đến đôi mắt đỏ như than hồng.

Nhớ đến bàn tay lạnh lẽo đặt lên mạch đập của mình.

Nhớ đến câu nói cuối cùng đầy chắc chắn kia.

Trong mắt họ, tôi đáng tin hơn cậu.

Cha Euijae: " Chúng ta phải cẩn thận "

" Kẻ phản bội thật sự... rất có thể đang đứng ở nơi mà chúng ta không dám nghi ngờ "

Choi Hyenjun gật đầu: " Vậy thì càng phải giữ cho mình tỉnh táo "

Đêm đó, Cha Euijae không ngủ.

Trong bóng tối của phòng nghỉ, cậu mở mắt nhìn trần nhà, nơi ánh đèn an ninh hắt lên những vệt sáng nhạt nhòa.

Ở đâu đó trong căn cứ này— Một Nyxian thuần chủng đang khoác quân phục con người.

Một con người đã bán linh hồn để trở thành thứ không còn là người.

Và bản thân cậu, một kẻ vừa bị kéo vào bàn cờ của những thực thể sống lâu hơn cả lịch sử nhân loại.

Cha Euijae nhắm mắt lại, trầm ngâm suy nghĩ về đoạn thoại giữa mình và thương tá Ryu.

Làm anh hùng.

Chết trong thang máy, được ghi tên lên bia tưởng niệm, trở thành một con số đẹp đẽ trong lịch sử tiêu diệt Nyxian thuần chủng.

Hay sống?

Sống để nhìn thấy sự thật trần trụi phía sau bức màn "chính nghĩa" Sống để bước vào hang ổ của chúng, không phải với tư cách con mồi... mà là đồng minh.

Ryu Minseok nói đúng.

Con người biết quá ít.

Ít đến mức đáng thương.

Họ chiến đấu với những gì họ nghĩ là quỷ.

Trong khi quỷ đã học cách khoác lên da người, học cách điều hành, sắp đặt, và chờ đợi.

Hợp tác với Minseok không phải là phản bội nhân loại.

Mà là bước xuống bùn, để nhìn thấy toàn bộ con quái vật đang nằm dưới đáy.

Euijae mở mắt.

Ánh xanh trong con ngươi không còn run rẩy, nó chuyển lại màu nâu ánh.

Nó lạnh dần, lắng sâu, sắc như lưỡi dao vừa được mài lại.

Nếu phải bắt tay với ác mộng để kết liễu nó....lthì cậu sẽ là kẻ nắm chặt tay hơn.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính cường lực của sảnh chính, hắt lên những hàng quân phục phẳng phiu.

Không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.

Cha Euijae đứng ở vị trí dẫn đầu đội đặc nhiệm, đôi mắt nâu tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, che giấu hoàn toàn cơn bão lòng đêm qua.

Choi Hyeonjun, đội trưởng đội phòng vệ và Moon Hyenjun, đội trưởng đội chiến đấu.

Từ phía cổng chính, đoàn xe đen bóng của Học viện tiến vào.

Những người bước xuống đều mang khí chất cao ngạo, khoác trên mình bộ quân phục mang tông đen chủ đạo, kiểu dáng sĩ quan nghi lễ với form ôm gọn, đường cắt thẳng và dứt khoát.

Áo có cổ cao, hàng khuy kim loại chạy dọc thân trước, tạo cảm giác kỷ luật và trang nghiêm.

Cầu vai đính tua rua ánh kim, biểu trưng cho cấp bậc cao trong quân đội.

Trên ngực gắn dây xích và huy hiệu kim loại, vừa mang tính trang trí vừa thể hiện thân phận, quyền hạn.

Bên ngoài là áo choàng dài, lót màu sẫm (đỏ thẫm hoặc xanh rêu), tà áo buông thẳng, tạo vẻ uy nghi khi đứng và chuyển động.

Phần eo được cố định bằng thắt lưng da bản lớn, dùng để treo kiếm quân dụng, nhấn mạnh tính vũ trang của quân phục.

Quần tối màu, ống đứng, kết hợp cùng găng tay đen, hoàn thiện hình ảnh một bộ quân phục nghi lễ vừa trang trọng vừa mang sắc thái u ám, lạnh lùng.

Dẫn đầu đoàn thanh tra là Giám sát viên Bae, một người đàn ông trung niên với cặp kính gọng vàng và ánh nhìn như muốn mổ xẻ tâm trí người đối diện.

Người dẫn đường: " Chào mừng các vị đến với căn cứ phòng vệ khu vực 4 " giọng nói trầm ấm, lịch thiệp vang lên.

Thiếu tá Ryu bước lên phía trước.

Dưới ánh mặt trời, hắn trông càng không giống một sinh vật của bóng tối.

Làn da trắng sứ, nụ cười nhẹ nhàng và phong thái nhã nhặn khiến hắn giống như một biểu tượng của sự hy vọng.

Hắn đưa tay ra, bắt tay với Giám sát viên Bae một cách tự nhiên.

Ryu Minseok: " Tôi, thượng tá Ryu, rất hân hạnh được đón tiếp mọi người"

Giám sát viên Bae nheo mắt, cái bắt tay kéo dài hơn bình thường một nhịp: " Thượng tá Ryu, danh tiếng của ngài ở Học viện rất lớn.

Nhiều nyxian vừa bị tiêu diệt đêm qua chỉ bởi chiến lược tài ba của ngài... báo cáo gửi về khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc "

Ryu Minseok khẽ cười, ánh mắt thoáng lướt qua Euijae đang đứng nghiêm nghị phía sau.

Ryu Minseok: " Chỉ là may mắn thôi.

Hơn nữa, đó là nhờ công sức phối hợp của Đội trưởng Cha đây và các binh sĩ.

Tôi chỉ kết thúc những gì họ đã bắt đầu "

Ánh mắt của cả đoàn thanh tra đổ dồn về phía Cha Euijae.

Giám sát viên Bae bước đến trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức Euijae có thể ngửi thấy mùi hóa chất nồng nặc từ những thiết bị dò tìm mà họ mang theo.

Giám sát viên Kang: " Đội trưởng Cha, tôi nghe nói cậu là người cuối cùng rời khỏi hiện trường thang máy khu B.

Thiết bị của chúng tôi ghi nhận một dao động năng lượng cực lớn tại đó, vượt quá mức của một Ngạ quỷ cấp cao thông thường.

Cậu có thấy gì... bất thường không?

"

Cả sảnh chờ im bặt.

Choi Hyenjun đứng cạnh đó siết chặt nắm tay, lo lắng nhìn về phía đồng nghiệp của mình.

Euijae cảm nhận được một cái nhìn khác đang đặt lên mình.

Không cần ngẩng đầu, cậu cũng biết đó là Ryu Minseok.

Hắn đang chờ xem cậu sẽ chọn con đường nào.

Cha Euijae: " Báo cáo Giám sát viên, áp lực từ Ngạ quỷ cấp cao khiến các thiết bị đo lường bị nhiễu loạn là chuyện bình thường.

Tôi chỉ tập trung vào việc khống chế mục tiêu.

Ngoài ra, không thấy gì khác ngoài đống tro tàn của nó "

Giám sát viên Bae nhìn chằm chằm vào mắt Euijae, chiếc máy dò năng lượng trên cổ tay ông ta vẫn im lìm.

Ánh nâu trong mắt Euijae điềm tĩnh, che lấp mọi khe hở của sự thật.

Giám sát viên Bae: " Vậy sao?

Hy vọng là vậy.

Đi thôi, đưa chúng tôi đến phòng phong ấn khối pha lê.

Đó mới là mục đích chính của chuyến đi này "

Đoàn người bắt đầu di chuyển.

Thượng tá Ryu đi song song với Giám sát viên Bae, họ trò chuyện về những thuật ngữ chuyên môn phức tạp.

Khi đi ngang qua Euijae, bước chân của Minseok khẽ chậm lại một nhịp nhỏ.

Ryu Minseok: " Làm tốt lắm, Đội trưởng Cha.

Sự tỉnh táo của cậu đúng là thứ tôi cần "

Câu nói nghe như một lời khen ngợi của cấp trên dành cho cấp dưới, nhưng trong tai Euijae, nó nặng nề như một lời tuyên thệ đồng minh.

Tại phòng phong ấn khối pha lê

Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra.

Khối pha lê khổng lồ tỏa ra ánh sáng tím nhạt, nhưng hôm nay, dưới cái nhìn của Euijae, nó không còn mang vẻ thần thánh nữa.

Nó trông giống như một cái kén đang chờ ngày nứt vỏ.

Giám sát viên Bae rút ra một thiết bị hình lăng trụ, chuẩn bị cắm vào lõi năng lượng.

Choi Hyenjun thì thầm bên tai Euijae: " Cậu có thấy Giám sát viên Bae lạ không?

Ông ta không kiểm tra độ ổn định của pha lê...

ông ta đang cố gắng trích xuất dữ liệu thô "

Euijae nhìn vào bàn tay của Giám sát viên Bae.

Những đầu ngón tay của ông ta hơi run rẩy, không phải vì sợ hãi, nó giống như một sự hưng phấn điên cuồng.

Và kìa, dưới cổ áo sơ mi cao cổ của vị giám sát viên, một vệt gân đen li ti hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt.

Hắn là một con người, một kẻ đã bán linh hồn...?

Lời của Minseok vang lên trong đầu Euijae như một hồi chuông cảnh báo.

Kẻ phản bội không ở đâu xa, hắn đang đứng ngay tại trung tâm của hệ thống phòng vệ nhân loại.

Thượng tá Ryu đứng dựa lưng vào bức tường tối, đôi mắt đen láy nhìn cảnh tượng trước mặt với vẻ thích thú như đang xem một vở kịch hạ đẳng.

Hắn khẽ mấp máy môi, không phát ra âm thanh, nhưng Euijae có thể đọc được qua khẩu hình.

Cậu sẽ ngăn hắn lại, hay để ta ra tay, Đội trưởng Cha?

Chắc chắn là ngăn hắn lại!

Nhưng giờ chưa phải là lúc.

Ánh sáng tím từ khối pha lê dường như đậm đặc hơn, quấn lấy những ngón tay đang run rẩy của Giám sát viên Bae.

Thiết bị lăng trụ trong tay ông ta bắt đầu phát ra tiếng kêu o o trầm đục, một âm thanh không hề có trong quy trình kiểm tra định kỳ.

Cha Euijae nhận ra rằng nếu cậu nổ súng ngay bây giờ, cậu sẽ bị kết tội ám sát quan chức cấp cao của Học viện.

Nhưng nếu để ông ta hoàn tất việc trích xuất, có thể toàn bộ hệ thống phòng thủ của căn cứ sẽ sụp đổ.

Cậu liếc nhanh về phía Ryu Minseok.

Vị Thượng tá vẫn đứng đó, ung dung như một quý ngài lịch lãm, đôi mắt đen không chút gợn sóng như muốn nói với cậu.

Chứng minh giá trị của cậu đi, quân cờ của ta.

Cha Euijae bước lên một bước, giọng nói vang lên đanh thép, cắt ngang bầu không khí đặc quánh: "Giám sát viên Bae"

"Quy trình kiểm tra 4.0 yêu cầu phải ngắt kết nối mạch dẫn trước khi chạm vào lõi.

Ông đang vi phạm quy tắc an toàn cấp độ S, giám sát viên Bae"

Giám sát viên Bae khựng lại, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng trợn lên, những tia máu li ti hiện rõ.

Bae Junsik: " Đội trưởng Cha, cậu đang dạy tôi cách làm việc sao?

Đây là thiết bị công nghệ mới nhất từ Học viện, cậu không đủ thẩm quyền để can thiệp "

Cha Euijae cứng họng, không phải vì không có lý lẽ để phản bác, mà vì Cha Euijae nhận ra khoảnh khắc này, mọi lời nói đều có thể trở thành bằng chứng buộc tội chính mình.

Cậu chỉ có mệnh lệnh hộ tống, hoàn toàn không có quyền can thiệp.

Căn phòng phong ấn chìm vào một khoảng lặng căng như dây đàn.

Thiết bị lăng trụ trong tay giám sát viên Bae vẫn phát ra tiếng o o đều đặn, nhịp rung của nó hòa cùng ánh sáng tím đang đập thình thịch bên trong khối pha lê.

Những đường vân năng lượng bắt đầu lan ra trên bề mặt kính bảo vệ như các mạch máu nứt vỡ.

Choi Hyenjun và Moon Hyenjun im lặng quan sát, tay đưa vào áo chuẩn bị rút vũ khí chiến đấu nhưng chưa ai ra lệnh.

Giám sát viên Bae hạ giọng, nụ cười mỏng dính khẽ cong lên nơi khóe môi: " Hay là... cậu đã nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy, Đội trưởng Cha?

"

Cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh tím méo mó, và trong khoảnh khắc rất ngắn, quá ngắn để gọi là ảo giác, con ngươi của ông ta co rút theo chiều dọc, rồi trở lại bình thường.

Cha Euijae cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Ngay lúc đó, một giọng nói trầm ổn vang lên, cắt ngang không khí đặc quánh như ở hầm băng.

Ryu Minseok: " Giám sát viên Bae "

Chỉ hai từ.

Không cao giọng.

Không mệnh lệnh.

Nhưng toàn bộ căn phòng như bị ép xuống một tầng áp suất khác.

Bae Junsik quay đầu lại, nét hưng phấn trên mặt khựng cứng.

Ryu Minseokl bước ra khỏi vùng bóng tối, đôi găng tay đen đã được tháo ra từ lúc nào, để lộ bàn tay trắng thon quen thuộc.

Ryu Minseok: " Quy trình 4.0 là do chính tôi ký phê duyệt khi còn giữ chức cố vấn chiến lược cho Học viện "

" Tôi tin rằng... ngài không muốn để tôi phải gửi một báo cáo bổ sung lên Hội đồng Tối Cao về việc diễn giải sáng tạo quy trình an toàn cấp S "

Giám sát viên Bae cười khẽ, nhưng khóe môi đã bắt đầu run: " Thượng tá Ryu, ngài đang nghi ngờ tôi sao?

"

Ryu Minseok nghiêng đầu, động tác tao nhã đến mức khiến người ta quên mất hắn đang đứng trước một khối năng lượng có thể xóa sổ cả thế giới.

Ryu Minseok: " Không "

" Tôi chỉ đang... quan sát "

Ánh mắt hắn lướt qua Cha Euijae rất nhanh nhưng đủ để truyền đi một thông điệp lạnh lẽo.

Tới lượt của cậu, thể hiện đi.

Moon Hyenjun hít sâu một hơi.

Anh bước lên một bước, giọng nói nghiêm khắc.

Cha Euijae: " Giám sát viên Bae, thiết bị của ông đang gây cộng hưởng ngược với trường ổn định.

Nếu tiếp tục, khối pha lê sẽ chuyển sang trạng thái bán thức tỉnh "

Cả phòng xôn xao.

Choi Hyenjun: " Bán thức tỉnh?

Đội trưởng Moon chắc chứ?

"

Anh gật đầu.

Moon Hyenjun xoay đầu lại hướng viên pha lê: " Tôi từng chứng kiến hiện tượng tương tự ở tiền tuyến phía Bắc.

Khi lõi năng lượng bị cưỡng bức trích xuất dữ liệu thô "

Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bae Junsik: " ...nó sẽ bắt đầu tìm chủ "

Một tia hoảng loạn lóe lên rất nhanh trong mắt Giám sát viên Bae nhưng không qua được Ryu Minseok.

Hắn khẽ mỉm cười.

Ryu Minseok: " Nghe có vẻ không phải là thứ Học viện muốn ghi vào biên bản đâu, nhỉ?

"

Bae Junsik nghiến răng, tay siết chặt thiết bị lăng trụ: " Các người—"

Chưa kịp nói hết câu.

RẮC—

Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện trên bề mặt khối pha lê.

Ánh sáng tím bùng lên.

Không khí trong phòng rung chuyển.

Ngay khoảnh khắc đó, Ryu Minseok biến mất, giống như dịch chuyển tức thời.

Không có dư chấn.

Không có dấu hiệu năng lượng.

Hắn đơn giản là không còn ở đó.

Một bàn tay lạnh buốt đặt lên vai Giám sát viên Bae từ phía sau.

Ryu Minseok thì thầm.

Ta đã nói rồi.

Thứ các người cần sợ... không nằm trong khối pha lê.

Bae Junsik chưa kịp quay đầu, bóng tối phía sau ông ta nuốt chửng ánh đèn.

Cha Euijae siết chặt nắm tay.

Cậu không hiểu.

Con người tôn thờ sức mạnh mà nó ban tặng, cùng Luminats điều chế ra thứ có thể chống lại quỷ, cớ gì phải sợ hãi trước nó?

Ryu Minseok rốt cuộc muốn nói gì?

Mục đích mà anh ta trà trộn vào hàng ngũ loài người suốt chục năm để tìm kiếm gì?
 
Back
Top Bottom