Trong không gian hẹp của tầng 2, mùi hoa linh lan trở nên nồng nặc, át cả mùi khét.
Ryu Minseok đứng đó, bàn tay trắng trẻo, thon dài đan vào nhau một cách nhã nhặn, trông hắn giống một vị quý tộc đang dạo chơi trong vườn hoa hơn là một kẻ vừa xóa sổ một Ngạ quỷ cấp cao chỉ bằng một cái phất tay.
Cha Euijae không hạ súng.
Họng súng vẫn chỉa thẳng về phía người trước mặt, dù cậu biết rõ thứ vũ khí này giờ đây chẳng khác nào một món đồ chơi vô hại, hơn nữa...còn có chút thất lễ khi người trước mặt cậu là cấp trên.
Ánh xanh trong mắt Euijae rực lên, kiên định nhìn người trước mặt: " Một Nyxian không bao giờ quỳ lạy đồng loại.
Chúng chỉ quỳ trước vương tộc " cậu gằn giọng.
" Ngài không phải nội gián.
Ngài là thứ mà chúng tôi luôn tìm kiếm... nhưng lại không bao giờ dám đối mặt.
Đúng chứ Thượng Tá Ryu?
"
Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh đèn huỳnh quang hất lên khuôn mặt.
Hắn bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách cả hai.
Euijae lùi lại, một người tiến một người lùi khiến cậu đập vào bức tường kim loại sau lưng.
Ryu Minseok: " Vương tộc?
"
" Cách gọi của loài người các cậu thú vị thật.
Nhưng đội trưởng Cha à, cậu quên rồi "
Hắn đưa tay ra nhưng không tấn công.
Những đầu ngón tay lạnh ngắt chạm nhẹ vào họng súng đang giương trước mặt mình, từ từ đẩy nó sang một bên.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn bỗng chốc loang ra một màu đỏ thẫm, không phải màu đỏ nhạt của ngạ quỷ cấp thấp.
Cha Euijae cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đang đè nén lên cậu từ đôi mắt ấy.
Ryu Minseok: " Cái bóng mà cậu thấy..."
Hắn thì thầm.
" Nó là của ta, không ai khác.
Những gì con người các cậu biết về loài quỷ bọn ta quá ít "
" Chỉ dựa vào đám Luminats mà đòi tiêu diệt bọn ta?
Khinh thường nhau đến thế sao?
"
Cậu siết chặt báng súng, khớp xương trắng bệch, cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng của một người lính.
Cha Euijae: " Luminats có thể yếu thế... nhưng chúng tôi có ý chí.
Ngài đứng ở đây, trong bộ quân phục này, điều hành cả một hệ thống phòng vệ của nhân loại.
Đó là sự khinh thường dành cho chúng tôi, hay là trò tiêu khiển của Ngài?
"
Ryu Minseok khẽ bật cười, âm thanh rung động nhẹ nhàng.
Hắn không rút tay lại, mà trượt những đầu ngón tay lạnh lẽo từ họng súng lên đến mu bàn tay của Euijae, rồi dừng lại ở mạch đập nơi cổ tay cậu.
Cha Euijae cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, không phải vì thiếu oxy, mà vì sức ép khủng khiếp toát ra từ đối phương.
Ryu Minseok đã vượt quá mọi giới hạn mà một sinh vật mang hình hài con người có thể chạm tới.
Màu đỏ trong đôi mắt vị Thượng tá không hề đục ngầu hay cuồng loạn.
Chúng đỏ rực, phát sáng âm ỉ như than hồng còn sống dưới lớp tro tàn, treo lơ lửng giữa màn đêm vô tận.
Đôi mắt ấy sâu thẳm, như ánh lân tinh cháy dưới đáy vực, nơi chúng phát sáng trong bóng tối không phải để soi đường, mà để đánh dấu con mồi, khiến ánh đèn huỳnh quang xung quanh méo mó, bị bóp nghẹt đến mức không còn dám tồn tại.
Con ngươi không mang hình dạng cố định.
Những vòng sáng chồng xoáy vào nhau, dịch chuyển chậm rãi như một nghi thức cổ xưa đang được cử hành bên trong nhãn cầu.
Nó không bao giờ chớp vì sợ hãi, trong vắt và sâu thẳm như một viên hồng ngọc được tu luyện trong máu và bóng tối qua hàng thiên niên kỷ.
Hắn khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc đen rủ xuống che bớt một phần nốt ruồi nhỏ dưới mi mắt, nhưng không che được sự tàn nhẫn đầy kiêu hãnh đang bủa vây.
Ryu Minseok: " Thấy không?
Đây là thứ mà các cậu gọi là ác quỷ, là ác mộng.
Nhưng với ta, nó chỉ là bản chất "
Hắn tiến thêm nửa bước, mũi giày quân đội chạm khẽ vào mũi giày của Euijae.
Khoảng cách này gần đến mức Euijae có thể ngửi thấy mùi linh lan thanh khiết trộn lẫn với mùi máu.
Ryu Minseok: " Cậu có hai lựa chọn, Đội trưởng Cha "
Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng người, mà là một chuỗi tần số rung động trực tiếp vào đại não cậu.
Một, Tin rằng ta là kẻ thù, giương súng lên và chết tại đây như một 'anh hùng' vĩ đại trong thang máy.
Hai, Tiếp tục làm một quân nhân ưu tú, giữ kín bí mật này, và làm đồng minh với ta.
Ryu Minseok đưa bàn tay thon dài lên chỉnh lại chiếc huy hiệu trên ngực áo của Euijae bị lệch sau trận đấu ban nãy.
Ngón tay hắn lạnh như băng chạm qua lớp vải.
Ryu Minseok: " Đừng run rẩy như vậy.
Ánh xanh trong mắt cậu... nó đẹp nhất là khi chứa đựng sự căm phẫn, chứ không phải sự sợ hãi "
Hắn lùi lại, đôi mắt đỏ rực đột ngột thu liễm, trả lại màu đen láy tĩnh mịch như mặt hồ không gợn sóng.
Áp lực nặng nề biến mất trong tích tắc, khiến Euijae phải vịn tay vào vách thang máy để không ngã quỵ.
Thượng tá Ryu lại trở về với vẻ đoan chính, lịch thiệp thường ngày, nụ cười nhạt trên môi như thể chưa từng có cuộc thảm sát hay màn hiện nguyên hình nào vừa diễn ra.
Ryu Minseok: " Lên tầng trệt đi.
Tôi nghe nói Choi Hyenjun đang tìm cậu đấy.
Đừng để cậu ta phải đợi lâu " ngưng một lúc, hắn nói tiếp.
" Viên pha lê mà con người đang bảo vệ... nó vốn dĩ không thuộc về các người.
Và kẻ thực sự các người cần tìm, không phải bọn ta.
Hắn không phải quỷ, hắn là một con người, một kẻ đã bán linh hồn cho bọn Nyxian thuần chủng chỉ để đổi lấy sự trường sinh giả tạo "
Hắn quay lưng về phía cậu, thản nhiên như thể vừa rồi chỉ là một cuộc đối thoại về chiến thuật thông thường.
Ryu Minseok: "Cất súng đi.
Nếu ta muốn cậu chết, cậu đã không có cơ hội nhìn thấy cái bóng của ta ở phòng làm việc rồi.
Bây giờ, đi gặp cậu ta rồi quay về nghỉ ngơi thật tốt đi.
Sáng mai, tôi cần Đội Trưởng Đội Đặc Nhiệm tỉnh táo để đón tiếp đoàn thanh tra từ Học viện "
Đi được vài bước, hắn dừng lại, không ngoảnh đầu.
Miệng khẽ mỉm cười: " À, còn chuyện nữa.
Đừng cố gắng báo cáo chuyện này với bất kỳ ai.
Vì trong mắt họ, Thượng tá tôi đây đáng tin hơn cậu, một thiếu tá nhỏ " Dứt lời hắn quay lưng rời đi, bóng lưng dần khuất.
Cánh cửa thang máy khép lại trước mặt Cha Euijae bằng một tiếng Ding, không gian trở nên trống rỗng đến đáng sợ.
Cha Euijae trượt người ngồi bệt xuống sàn kim loại lạnh ngắt.
Bàn tay cậu vẫn còn run, dù khẩu súng đã được cất vào trong túi như mệnh lệnh, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Mùi hoa linh lan vẫn còn đó, thanh khiết, dịu nhẹ.
Nhưng giờ đây, nó không còn là mùi của hoa nữa, đúng hơn là dấu ấn đặc trưng của mỗi con quỷ.
Euijae ngẩng đầu lên, nhìn vào bức tường kim loại phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Ánh xanh trong mắt cậu vẫn còn le lói, nhưng sâu bên dưới là một thứ khác, vết nứt.
Một vết nứt vừa bị ai đó dùng móng tay lạnh lẽo khẽ rạch ra.
Đồng minh...
Cậu bật cười khan, âm thanh lạc lõng vang trong thang máy.
Nếu Ryu Minseok là Nyxian thuần chủng...
Nếu hắn đứng ở vị trí Thượng tá suốt từng ấy năm...
Vậy thì bao nhiêu nhiệm vụ, bao nhiêu quyết định, bao nhiêu cái chết...
Đều nằm dưới sự kiểm soát của hắn...
Trong mắt hắn, mọi thứ như một vở kịch.
Thang máy rung nhẹ, bắt đầu đi xuống.
Tầng trệt mở ra với ánh đèn trắng chói mắt và tiếng người nói chuyện ồn ào.
Mọi thứ khôi phục lại bình thường, không còn là hàng lang yên tĩnh lạnh lẽo.
Choi Hyenjun: " Đội trưởng Cha!
"
Giọng Choi Hyenjun vang lên từ phía hành lang.
Anh ta đứng tựa vào bàn tiếp tân, tay khoanh trước ngực, gương mặt không giấu được vẻ sốt ruột.
Choi Hyenjun: "Cậu đi đâu mà mất tích lâu thế?
Tôi tưởng cậu bị kẹt trong thang máy rồi "
Câụ bước ra, chỉnh lại cổ áo, cố giữ giọng nói ổn định.
Cha Euijae: " Có chút trục trặc kỹ thuật "
Hyenjun nheo mắt nhìn cậu, ánh nhìn sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ, từ nhịp thở hơi gấp, đến bàn tay vẫn chưa hoàn toàn hết run.
Choi Hyenjun: " Cậu ổn chứ?
"
Cha Euijae: " Ổn "
Một câu trả lời gọn gàng, Hyenjun không hỏi thêm, chỉ im lặng.
Cả hai bước đi song song về phía khu vực phong ấn.
Từ xa, khối pha lê khổng lồ hiện ra sau lớp kính gia cố, phát ra ánh sáng lam nhạt đều đặn, nhịp đập giả tạo của một trái tim không thuộc về loài người.
Euijae nhìn nó, bất giác nhớ đến lời của thiếu tá Ryu trong thang máy.
Nó không thuộc về các người.
Choi Hyenjun: " Đoàn thanh tra của Học viện đến sớm hơn dự kiến "
" Sáng mai.
Họ muốn kiểm tra lại toàn bộ quy trình bảo vệ pha lê "
Euijae gật đầu: " Tôi sẽ chuẩn bị báo cáo "
Choi Hyenjun chần chừ một nhịp, rồi hạ giọng: "Cậu có biết không... tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Không phải quỷ.
Không phải Nyxian.
Kẻ trà trộn thật sự-"
Cha Euijae: " Con người " cậu cắt lời, giọng trầm xuống.
Choi Hyenjun quay sang nhìn cậu, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc: " ...Đội trưởng Cha cũng nghĩ vậy?
"
Euijae không trả lời ngay.
Cậu nhớ đến đôi mắt đỏ như than hồng.
Nhớ đến bàn tay lạnh lẽo đặt lên mạch đập của mình.
Nhớ đến câu nói cuối cùng đầy chắc chắn kia.
Trong mắt họ, tôi đáng tin hơn cậu.
Cha Euijae: " Chúng ta phải cẩn thận "
" Kẻ phản bội thật sự... rất có thể đang đứng ở nơi mà chúng ta không dám nghi ngờ "
Choi Hyenjun gật đầu: " Vậy thì càng phải giữ cho mình tỉnh táo "
Đêm đó, Cha Euijae không ngủ.
Trong bóng tối của phòng nghỉ, cậu mở mắt nhìn trần nhà, nơi ánh đèn an ninh hắt lên những vệt sáng nhạt nhòa.
Ở đâu đó trong căn cứ này— Một Nyxian thuần chủng đang khoác quân phục con người.
Một con người đã bán linh hồn để trở thành thứ không còn là người.
Và bản thân cậu, một kẻ vừa bị kéo vào bàn cờ của những thực thể sống lâu hơn cả lịch sử nhân loại.
Cha Euijae nhắm mắt lại, trầm ngâm suy nghĩ về đoạn thoại giữa mình và thương tá Ryu.
Làm anh hùng.
Chết trong thang máy, được ghi tên lên bia tưởng niệm, trở thành một con số đẹp đẽ trong lịch sử tiêu diệt Nyxian thuần chủng.
Hay sống?
Sống để nhìn thấy sự thật trần trụi phía sau bức màn "chính nghĩa" Sống để bước vào hang ổ của chúng, không phải với tư cách con mồi... mà là đồng minh.
Ryu Minseok nói đúng.
Con người biết quá ít.
Ít đến mức đáng thương.
Họ chiến đấu với những gì họ nghĩ là quỷ.
Trong khi quỷ đã học cách khoác lên da người, học cách điều hành, sắp đặt, và chờ đợi.
Hợp tác với Minseok không phải là phản bội nhân loại.
Mà là bước xuống bùn, để nhìn thấy toàn bộ con quái vật đang nằm dưới đáy.
Euijae mở mắt.
Ánh xanh trong con ngươi không còn run rẩy, nó chuyển lại màu nâu ánh.
Nó lạnh dần, lắng sâu, sắc như lưỡi dao vừa được mài lại.
Nếu phải bắt tay với ác mộng để kết liễu nó....lthì cậu sẽ là kẻ nắm chặt tay hơn.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính cường lực của sảnh chính, hắt lên những hàng quân phục phẳng phiu.
Không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.
Cha Euijae đứng ở vị trí dẫn đầu đội đặc nhiệm, đôi mắt nâu tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, che giấu hoàn toàn cơn bão lòng đêm qua.
Choi Hyeonjun, đội trưởng đội phòng vệ và Moon Hyenjun, đội trưởng đội chiến đấu.
Từ phía cổng chính, đoàn xe đen bóng của Học viện tiến vào.
Những người bước xuống đều mang khí chất cao ngạo, khoác trên mình bộ quân phục mang tông đen chủ đạo, kiểu dáng sĩ quan nghi lễ với form ôm gọn, đường cắt thẳng và dứt khoát.
Áo có cổ cao, hàng khuy kim loại chạy dọc thân trước, tạo cảm giác kỷ luật và trang nghiêm.
Cầu vai đính tua rua ánh kim, biểu trưng cho cấp bậc cao trong quân đội.
Trên ngực gắn dây xích và huy hiệu kim loại, vừa mang tính trang trí vừa thể hiện thân phận, quyền hạn.
Bên ngoài là áo choàng dài, lót màu sẫm (đỏ thẫm hoặc xanh rêu), tà áo buông thẳng, tạo vẻ uy nghi khi đứng và chuyển động.
Phần eo được cố định bằng thắt lưng da bản lớn, dùng để treo kiếm quân dụng, nhấn mạnh tính vũ trang của quân phục.
Quần tối màu, ống đứng, kết hợp cùng găng tay đen, hoàn thiện hình ảnh một bộ quân phục nghi lễ vừa trang trọng vừa mang sắc thái u ám, lạnh lùng.
Dẫn đầu đoàn thanh tra là Giám sát viên Bae, một người đàn ông trung niên với cặp kính gọng vàng và ánh nhìn như muốn mổ xẻ tâm trí người đối diện.
Người dẫn đường: " Chào mừng các vị đến với căn cứ phòng vệ khu vực 4 " giọng nói trầm ấm, lịch thiệp vang lên.
Thiếu tá Ryu bước lên phía trước.
Dưới ánh mặt trời, hắn trông càng không giống một sinh vật của bóng tối.
Làn da trắng sứ, nụ cười nhẹ nhàng và phong thái nhã nhặn khiến hắn giống như một biểu tượng của sự hy vọng.
Hắn đưa tay ra, bắt tay với Giám sát viên Bae một cách tự nhiên.
Ryu Minseok: " Tôi, thượng tá Ryu, rất hân hạnh được đón tiếp mọi người"
Giám sát viên Bae nheo mắt, cái bắt tay kéo dài hơn bình thường một nhịp: " Thượng tá Ryu, danh tiếng của ngài ở Học viện rất lớn.
Nhiều nyxian vừa bị tiêu diệt đêm qua chỉ bởi chiến lược tài ba của ngài... báo cáo gửi về khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc "
Ryu Minseok khẽ cười, ánh mắt thoáng lướt qua Euijae đang đứng nghiêm nghị phía sau.
Ryu Minseok: " Chỉ là may mắn thôi.
Hơn nữa, đó là nhờ công sức phối hợp của Đội trưởng Cha đây và các binh sĩ.
Tôi chỉ kết thúc những gì họ đã bắt đầu "
Ánh mắt của cả đoàn thanh tra đổ dồn về phía Cha Euijae.
Giám sát viên Bae bước đến trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức Euijae có thể ngửi thấy mùi hóa chất nồng nặc từ những thiết bị dò tìm mà họ mang theo.
Giám sát viên Kang: " Đội trưởng Cha, tôi nghe nói cậu là người cuối cùng rời khỏi hiện trường thang máy khu B.
Thiết bị của chúng tôi ghi nhận một dao động năng lượng cực lớn tại đó, vượt quá mức của một Ngạ quỷ cấp cao thông thường.
Cậu có thấy gì... bất thường không?
"
Cả sảnh chờ im bặt.
Choi Hyenjun đứng cạnh đó siết chặt nắm tay, lo lắng nhìn về phía đồng nghiệp của mình.
Euijae cảm nhận được một cái nhìn khác đang đặt lên mình.
Không cần ngẩng đầu, cậu cũng biết đó là Ryu Minseok.
Hắn đang chờ xem cậu sẽ chọn con đường nào.
Cha Euijae: " Báo cáo Giám sát viên, áp lực từ Ngạ quỷ cấp cao khiến các thiết bị đo lường bị nhiễu loạn là chuyện bình thường.
Tôi chỉ tập trung vào việc khống chế mục tiêu.
Ngoài ra, không thấy gì khác ngoài đống tro tàn của nó "
Giám sát viên Bae nhìn chằm chằm vào mắt Euijae, chiếc máy dò năng lượng trên cổ tay ông ta vẫn im lìm.
Ánh nâu trong mắt Euijae điềm tĩnh, che lấp mọi khe hở của sự thật.
Giám sát viên Bae: " Vậy sao?
Hy vọng là vậy.
Đi thôi, đưa chúng tôi đến phòng phong ấn khối pha lê.
Đó mới là mục đích chính của chuyến đi này "
Đoàn người bắt đầu di chuyển.
Thượng tá Ryu đi song song với Giám sát viên Bae, họ trò chuyện về những thuật ngữ chuyên môn phức tạp.
Khi đi ngang qua Euijae, bước chân của Minseok khẽ chậm lại một nhịp nhỏ.
Ryu Minseok: " Làm tốt lắm, Đội trưởng Cha.
Sự tỉnh táo của cậu đúng là thứ tôi cần "
Câu nói nghe như một lời khen ngợi của cấp trên dành cho cấp dưới, nhưng trong tai Euijae, nó nặng nề như một lời tuyên thệ đồng minh.
Tại phòng phong ấn khối pha lê
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra.
Khối pha lê khổng lồ tỏa ra ánh sáng tím nhạt, nhưng hôm nay, dưới cái nhìn của Euijae, nó không còn mang vẻ thần thánh nữa.
Nó trông giống như một cái kén đang chờ ngày nứt vỏ.
Giám sát viên Bae rút ra một thiết bị hình lăng trụ, chuẩn bị cắm vào lõi năng lượng.
Choi Hyenjun thì thầm bên tai Euijae: " Cậu có thấy Giám sát viên Bae lạ không?
Ông ta không kiểm tra độ ổn định của pha lê...
ông ta đang cố gắng trích xuất dữ liệu thô "
Euijae nhìn vào bàn tay của Giám sát viên Bae.
Những đầu ngón tay của ông ta hơi run rẩy, không phải vì sợ hãi, nó giống như một sự hưng phấn điên cuồng.
Và kìa, dưới cổ áo sơ mi cao cổ của vị giám sát viên, một vệt gân đen li ti hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt.
Hắn là một con người, một kẻ đã bán linh hồn...?
Lời của Minseok vang lên trong đầu Euijae như một hồi chuông cảnh báo.
Kẻ phản bội không ở đâu xa, hắn đang đứng ngay tại trung tâm của hệ thống phòng vệ nhân loại.
Thượng tá Ryu đứng dựa lưng vào bức tường tối, đôi mắt đen láy nhìn cảnh tượng trước mặt với vẻ thích thú như đang xem một vở kịch hạ đẳng.
Hắn khẽ mấp máy môi, không phát ra âm thanh, nhưng Euijae có thể đọc được qua khẩu hình.
Cậu sẽ ngăn hắn lại, hay để ta ra tay, Đội trưởng Cha?
Chắc chắn là ngăn hắn lại!
Nhưng giờ chưa phải là lúc.
Ánh sáng tím từ khối pha lê dường như đậm đặc hơn, quấn lấy những ngón tay đang run rẩy của Giám sát viên Bae.
Thiết bị lăng trụ trong tay ông ta bắt đầu phát ra tiếng kêu o o trầm đục, một âm thanh không hề có trong quy trình kiểm tra định kỳ.
Cha Euijae nhận ra rằng nếu cậu nổ súng ngay bây giờ, cậu sẽ bị kết tội ám sát quan chức cấp cao của Học viện.
Nhưng nếu để ông ta hoàn tất việc trích xuất, có thể toàn bộ hệ thống phòng thủ của căn cứ sẽ sụp đổ.
Cậu liếc nhanh về phía Ryu Minseok.
Vị Thượng tá vẫn đứng đó, ung dung như một quý ngài lịch lãm, đôi mắt đen không chút gợn sóng như muốn nói với cậu.
Chứng minh giá trị của cậu đi, quân cờ của ta.
Cha Euijae bước lên một bước, giọng nói vang lên đanh thép, cắt ngang bầu không khí đặc quánh: "Giám sát viên Bae"
"Quy trình kiểm tra 4.0 yêu cầu phải ngắt kết nối mạch dẫn trước khi chạm vào lõi.
Ông đang vi phạm quy tắc an toàn cấp độ S, giám sát viên Bae"
Giám sát viên Bae khựng lại, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng trợn lên, những tia máu li ti hiện rõ.
Bae Junsik: " Đội trưởng Cha, cậu đang dạy tôi cách làm việc sao?
Đây là thiết bị công nghệ mới nhất từ Học viện, cậu không đủ thẩm quyền để can thiệp "
Cha Euijae cứng họng, không phải vì không có lý lẽ để phản bác, mà vì Cha Euijae nhận ra khoảnh khắc này, mọi lời nói đều có thể trở thành bằng chứng buộc tội chính mình.
Cậu chỉ có mệnh lệnh hộ tống, hoàn toàn không có quyền can thiệp.
Căn phòng phong ấn chìm vào một khoảng lặng căng như dây đàn.
Thiết bị lăng trụ trong tay giám sát viên Bae vẫn phát ra tiếng o o đều đặn, nhịp rung của nó hòa cùng ánh sáng tím đang đập thình thịch bên trong khối pha lê.
Những đường vân năng lượng bắt đầu lan ra trên bề mặt kính bảo vệ như các mạch máu nứt vỡ.
Choi Hyenjun và Moon Hyenjun im lặng quan sát, tay đưa vào áo chuẩn bị rút vũ khí chiến đấu nhưng chưa ai ra lệnh.
Giám sát viên Bae hạ giọng, nụ cười mỏng dính khẽ cong lên nơi khóe môi: " Hay là... cậu đã nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy, Đội trưởng Cha?
"
Cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh tím méo mó, và trong khoảnh khắc rất ngắn, quá ngắn để gọi là ảo giác, con ngươi của ông ta co rút theo chiều dọc, rồi trở lại bình thường.
Cha Euijae cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngay lúc đó, một giọng nói trầm ổn vang lên, cắt ngang không khí đặc quánh như ở hầm băng.
Ryu Minseok: " Giám sát viên Bae "
Chỉ hai từ.
Không cao giọng.
Không mệnh lệnh.
Nhưng toàn bộ căn phòng như bị ép xuống một tầng áp suất khác.
Bae Junsik quay đầu lại, nét hưng phấn trên mặt khựng cứng.
Ryu Minseokl bước ra khỏi vùng bóng tối, đôi găng tay đen đã được tháo ra từ lúc nào, để lộ bàn tay trắng thon quen thuộc.
Ryu Minseok: " Quy trình 4.0 là do chính tôi ký phê duyệt khi còn giữ chức cố vấn chiến lược cho Học viện "
" Tôi tin rằng... ngài không muốn để tôi phải gửi một báo cáo bổ sung lên Hội đồng Tối Cao về việc diễn giải sáng tạo quy trình an toàn cấp S "
Giám sát viên Bae cười khẽ, nhưng khóe môi đã bắt đầu run: " Thượng tá Ryu, ngài đang nghi ngờ tôi sao?
"
Ryu Minseok nghiêng đầu, động tác tao nhã đến mức khiến người ta quên mất hắn đang đứng trước một khối năng lượng có thể xóa sổ cả thế giới.
Ryu Minseok: " Không "
" Tôi chỉ đang... quan sát "
Ánh mắt hắn lướt qua Cha Euijae rất nhanh nhưng đủ để truyền đi một thông điệp lạnh lẽo.
Tới lượt của cậu, thể hiện đi.
Moon Hyenjun hít sâu một hơi.
Anh bước lên một bước, giọng nói nghiêm khắc.
Cha Euijae: " Giám sát viên Bae, thiết bị của ông đang gây cộng hưởng ngược với trường ổn định.
Nếu tiếp tục, khối pha lê sẽ chuyển sang trạng thái bán thức tỉnh "
Cả phòng xôn xao.
Choi Hyenjun: " Bán thức tỉnh?
Đội trưởng Moon chắc chứ?
"
Anh gật đầu.
Moon Hyenjun xoay đầu lại hướng viên pha lê: " Tôi từng chứng kiến hiện tượng tương tự ở tiền tuyến phía Bắc.
Khi lõi năng lượng bị cưỡng bức trích xuất dữ liệu thô "
Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bae Junsik: " ...nó sẽ bắt đầu tìm chủ "
Một tia hoảng loạn lóe lên rất nhanh trong mắt Giám sát viên Bae nhưng không qua được Ryu Minseok.
Hắn khẽ mỉm cười.
Ryu Minseok: " Nghe có vẻ không phải là thứ Học viện muốn ghi vào biên bản đâu, nhỉ?
"
Bae Junsik nghiến răng, tay siết chặt thiết bị lăng trụ: " Các người—"
Chưa kịp nói hết câu.
RẮC—
Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện trên bề mặt khối pha lê.
Ánh sáng tím bùng lên.
Không khí trong phòng rung chuyển.
Ngay khoảnh khắc đó, Ryu Minseok biến mất, giống như dịch chuyển tức thời.
Không có dư chấn.
Không có dấu hiệu năng lượng.
Hắn đơn giản là không còn ở đó.
Một bàn tay lạnh buốt đặt lên vai Giám sát viên Bae từ phía sau.
Ryu Minseok thì thầm.
Ta đã nói rồi.
Thứ các người cần sợ... không nằm trong khối pha lê.
Bae Junsik chưa kịp quay đầu, bóng tối phía sau ông ta nuốt chửng ánh đèn.
Cha Euijae siết chặt nắm tay.
Cậu không hiểu.
Con người tôn thờ sức mạnh mà nó ban tặng, cùng Luminats điều chế ra thứ có thể chống lại quỷ, cớ gì phải sợ hãi trước nó?
Ryu Minseok rốt cuộc muốn nói gì?
Mục đích mà anh ta trà trộn vào hàng ngũ loài người suốt chục năm để tìm kiếm gì?