Cảnh báo từ tác giả:
Câu chuyện này không dành cho độc giả dưới mười sáu tuổi.
Trong tác phẩm có xuất hiện những ngôn từ, tình tiết và sắc thái cảm xúc không phù hợp với người chưa đủ trưởng thành.
Hãy cân nhắc trước khi đọc, và chỉ tiếp tục khi bạn thật sự thoải mái với nội dung mà câu chuyện mang theo.
PHẦN 1: MƯỜI NĂM TRƯỚC KHI THẾ GIỚI QUY TẮC BẮT ĐẦU.
Chương 1: Mở đầu

Bầu trời rách toạc như giấy vụn.
Sấm sét không còn màu trắng, mà là đen kịt, rạch ngang tầng mây đỏ máu.
Cả không gian như đang hấp hối.

Thế Giới Quy Tắc
Mặt đất rung chuyển theo từng bước chân của một thực thể khổng lồ.
Giữa đống đổ nát, một người đàn ông trẻ tuổi đang chạy bạt mạng, hơi thở dồn dập, ánh mắt đầy căng thẳng.
Sau lưng anh là một con quái vật.
Không phải động vật, không phải người.
Thứ gì đó tột cùng phi lý: cao hơn ngàn mét, cơ thể được ghép từ hàng trăm mảnh tay chân dị dạng.
Mỗi bước đi của nó khiến mặt đất sụp đổ, không khí rít lên như bị xé toạc.

Ma Thần.
Một trong những định thể tối thượng tại Thế Giới Quy Tắc.
Xung quanh, chỉ còn lại năm tuyển thủ - năm con người duy nhất đại diện cho những quốc gia còn tồn tại trên Trái Đất: Lạc Quốc, Long Quốc, Đào Quốc, Bàng Quốc và Hùng Quốc.
Tuyển thủ Bàng Quốc, một người đàn ông tên Jack M, đang chặn phía trước Ma Thần.
Trên tay anh là một khẩu pháo năng lượng gắn liền vào cơ thể - kết quả của một kỹ năng dung hợp cơ giới.

"Bring it on, freak show!"
[Lại đây, đồ quái vật!]
Jack bắn.
Một tia năng lượng cỡ lớn gầm lên xé gió, bắn thẳng vào đầu Ma Thần.
Không hiệu quả.
Ma Thần không bị thương.
Nó chỉ nhấc một cánh tay - dài như cần cẩu - và đập thẳng xuống.
ẦM!!!
Máu bắn tung.
Cơ thể Jack nổ tung như trái dưa.
Một dòng thông báo hiện lên giữa không trung, rõ ràng cho cả nhân loại đang theo dõi qua truyền hình:
[Tuyển thủ : Jack M.
- Đã tử vong.]
Ở bên ngoài, hàng tỷ người trên khắp các quốc gia đang nín thở.
Từng nhịp tim, từng âm thanh từ chiến trường Thế Giới Quy Tắc đều được truyền trực tiếp tới các trung tâm quan sát quốc tế.
Một quốc gia... vừa mất đi hi vọng duy nhất.
Trở lại bên trong.
Người đàn ông trẻ - tuyển thủ Lạc Quốc - thở gấp.
Anh lùi lại, vừa tránh một mảnh vỡ vừa quay đầu tìm các đồng đội còn lại.

Bên trái anh, tuyển thủ Long Quốc đang triệu hồi một cặp phi kiếm ánh lửa.
Anh ta hét lên:

"燃尽吧,虚无之刃!"
[Thiêu rụi đi, lưỡi kiếm của hư vô!]
Phía bên phải, tuyển thủ Đào Quốc rút ra một tấm bùa và lẩm nhẩm:

「封印術式・神殺し!」
[Phong ấn thuật thức - Sát Thần!]
Đằng sau, một tiếng động lảo đảo vang lên.
Một cô gái tóc vàng, người đầy máu, lết đến với ánh mắt bướng bỉnh đến cùng cực.
Cô là tuyển thủ của Hùng Quốc.
Cô giơ tay, trên đó là một vật thể hình tròn, phát sáng màu xanh lam - một chiếc đồng hồ cổ xưa với cơ chế kỳ lạ.
Cô gào lên:

"Возьми часы времени!"
[Hãy nhận lấy đồng hồ thời gian!]
Người đàn ông trẻ sững lại.
Đôi mắt anh mở to.
Khi bàn tay anh chạm vào chiếc đồng hồ, nó phát sáng mãnh liệt, phát ra một âm thanh như tiếng chuông vọng từ lòng đất.
Thời gian... chậm lại.
Kim đồng hồ xoay ngược.
Chiếc Đồng hồ Thời Gian trên tay người đàn ông trẻ bắt đầu phát sáng.
Kim đồng hồ chuyển động ngược chiều kim đồng hồ - một hành vi nghịch luật trong Thế Giới Quy Tắc.
Không gian xung quanh méo mó.
Mọi thứ như đang bị kéo ngược lại: âm thanh vặn vẹo, ánh sáng nứt vỡ.
Nhưng rồi...
ẦMMMM!
Một luồng chấn động từ Ma Thần ập đến.
Không phải đòn đánh - mà là một trường nhiễu phát ra từ cơ thể nó.
Kim đồng hồ khựng lại.
Vật thể đang đảo ngược thời gian... bị chặn.
Người đàn ông gầm lên trong câm lặng, siết tay đến rỉ máu.
Anh dồn năng lượng, cố đẩy thời gian quay tiếp.
Nhưng Ma Thần...
đang áp đặt một quy tắc ngược chiều.
Phía xa, các tuyển thủ còn sống đều nhận ra điều này.
Tuyển thủ Long Quốc nghiến răng, bật kiếm.
"快!我们来拖住它!"
[Nhanh lên!
Chúng ta sẽ giữ chân nó!]
Anh ta lao lên, hai thanh kiếm lửa đâm xuyên qua đám chi dưới của Ma Thần, bốc cháy dữ dội.
Tuyển thủ Anh Đào Quốc gào lớn, cắt máu từ lòng bàn tay:
「時間封鎖・限界突破!」
[Phong tỏa thời gian - Vượt giới hạn!]
Một kết giới hình tròn lập tức bọc lấy phần thân dưới của Ma Thần.
Tuyển thủ Gấu Quốc, dù toàn thân bị thương, vẫn lê bước tới gần người đàn ông, đặt tay lên vai anh, thì thầm:
"Мы сдержим его...
Ты должен успеть."
[Chúng tôi sẽ giữ nó lại...
Cậu nhất định phải kịp.]
Trong lúc ấy - ở thế giới thực.
Hệ thống theo dõi toàn cầu đồng loạt chớp đỏ.
Dòng chữ khổng lồ xuất hiện trên mọi màn hình:
> [CẢNH BÁO HỦY DIỆT QUỐC GIA]
[QUỐC GIA: BÀNG QUỐC]
[THỜI GIAN TỒN TẠI CÒN LẠI: 10 GIÂY]
Tại Quảng trường Thống Nhất - Hoa Thịnh Đốn.
Người dân Bàng Quốc lặng im.
Không ai hoảng loạn.
Họ... hiểu điều gì đang đến.
Một thiếu nữ ôm em trai vào lòng.
Một mục sư nắm tay hai người lạ.
Một binh sĩ cụt chân ngẩng nhìn trời.
10...
9...
8...
Tất cả đều nhắm mắt.
7...
6...
Từ tầng khí quyển cao nhất, một vòng tròn năng lượng mở ra.
Một cột sáng không màu - vượt cả nhiệt độ và ánh sáng - phóng xuống Trái Đất.
3...
2...
1...
ẦMMMMMMMMMMMMMMM-!!!
Không có nổ.
Không có sức ép.
Chỉ là sự vắng mặt.
Hoa Kỳ - biến mất.
Không còn đất, không còn người, không còn dữ liệu tồn tại.
Trở lại Thế Giới Quy Tắc, người đàn ông trẻ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh không còn run sợ.
Từ sâu trong con ngươi, ánh sáng của thời gian lại trỗi dậy.
Anh gầm lên:
"Không được...
Mình phải làm nó quay tiếp!"
Chiếc đồng hồ phát ra tiếng động - như một chiếc trống từ cổ đại xa xôi vọng về.
Kim đồng hồ - bật một nấc.
ẦMMMM-!!
Mặt đất dưới chân rạn nứt.
Không gian phía trên rung chuyển như sắp sụp đổ.
Ma Thần - thực thể khổng lồ được tạo thành từ vô số mắt và cánh tay, vầng trán là một ngọn lửa tím cháy ngược - giáng đòn hủy diệt.
Tuyển thủ Long Quốc bị đánh nát cùng lá chắn cuối cùng.
"我们......真的输了。"
[Chúng ta... thật sự đã thua rồi.]
Tuyển thủ Anh Đào Quốc, kiếm gãy, cười cay đắng trước khi bị xé tan:
"戦いの終わりだ......"
[Trận chiến này... kết thúc rồi.]
Tuyển thủ Gấu Quốc ngã gục:
"Прощай, мир..."
[Tạm biệt, thế giới...]
Tuyển thủ Lạc Quốc - gương mặt lặng yên - biến thành tro bụi trong vùng lõi ma lực.
Không kịp để lại lời nào, có vẻ như anh không có gì để nói.
Người đàn ông trẻ, kẻ chưa từng nêu tên, chưa từng lộ quốc tịch, là người cuối cùng còn sống.
Anh bị đánh bay khỏi vùng chiến đấu, máu vẽ nên một vệt dài giữa đất đá nứt vỡ.
Cánh tay phải bị đứt lìa.
Chân trái bị nghiền nát.
Chiếc đồng hồ thời gian trên tay, vật được xem như hy vọng cuối cùng, giờ đây chỉ là mảnh sắt nứt vỡ.
Kim giờ đứng yên.
Ma Thần bước tới.
Ánh mắt từ những con ngươi tím tràn đầy sự hủy diệt.
Lưỡi hái năng lượng nâng lên - đòn kết thúc.
Nhưng đúng lúc đó-
Thời gian dừng lại.
Một nơi khác
Một căn phòng theo phong cách thế kỷ 18, đầy sách và gỗ.
Đèn dầu cháy mờ.
Giữa phòng là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, khoác gile đen, đôi giày da cũ kỹ.
Anh ta đang viết gì đó vào một cuốn sổ bìa da.
Tay anh dừng lại đúng lúc viết xong dòng:
> "Và khi Ma Thần giáng đòn cuối, thời gian ngừng lại."
Anh nhắm mắt lại.
Một hơi thở dài.
"Không ai đọc...
Không ai quan tâm...
Vậy mà ta vẫn viết."
Anh ta đứng lên.
Không mở cửa.
Không gọi tên ai.
Chỉ bước về phía... trang giấy.
Ngay khi chạm vào, cơ thể anh phát sáng.
Một vầng sáng trắng nhòe dần thân thể, nhưng bộ quần áo cổ điển không hề thay đổi.
Khuôn mặt anh vẫn vậy - một người đàn ông, trông chẳng khác gì một nhà văn cũ kỹ.
Trở lại chiến trường
Người đàn ông trẻ nằm trong vũng máu mở mắt ra.
Trước mắt anh là một người đàn ông mặc đồ cổ điển - xuất hiện giữa ánh sáng trắng rực.
Không khí xung quanh vỡ ra như kính, nhưng mọi thứ vẫn đứng yên - kể cả Ma Thần.
Người đó... không giống ai từng thấy trước đây.
Không phải chiến binh.
Không phải Thánh nhân.
Chỉ là... như một người đến từ thế kỉ trước?
Người đàn ông cổ điển cúi xuống nhìn anh.
Miệng khẽ nói:
"Tempus fractum est.
Ordo ex nihilo."
(Giọng trầm, vang lên như âm thanh từ một thời đại đã chết)
Người trẻ cau mày.
"Anh...
đang nói gì vậy?"
- Anh không hiểu ngôn ngữ đó.
Người kia không trả lời.
Chỉ bước tới, chạm nhẹ vào đồng hồ thời gian.
"Quod scriptum est, potest rescribi."
"Unus gradus... sufficit."
Không một từ nào người trẻ hiểu.
Nhưng... trong tâm trí anh, như thể có ai đó khẽ thì thầm:
> "Cái đã được viết... có thể viết lại."
"Chỉ một bước thôi... là đủ."
Kim đồng hồ thời gian rung nhẹ.
Mảnh nứt trên mặt kính dần biến mất.
Người cổ xưa nhìn thẳng vào mắt người trẻ, nói bằng giọng như lời nguyền:
"Nunc tuum est.
Ne fallas."
Người trẻ không hiểu.
Không ai dịch.
Nhưng tim anh đập mạnh một nhịp - như thể anh hiểu quá rõ điều sắp xảy ra.
> "Nunc tuum est.
Ne fallas."
[Giờ là lúc của ngươi.
Đừng khiến ta thất vọng.]
Câu nói ấy vang vọng, như đến từ đáy của thời gian.
Mọi thứ tối sầm lại.
Tách!
Một âm thanh nhẹ vang lên như công tắc bật sáng.
Người đàn ông trẻ tuổi bật dậy khỏi giường, toàn thân run rẩy.
Trán ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng nơi này không phải Thế Giới Quy Tắc.
Không còn bầu trời đỏ máu.
Không còn Ma Thần hay Tuyển Thủ.
Trước mặt anh là một căn phòng hiện đại, ánh đèn trắng lạnh và cửa sổ kính nhìn ra thành phố lung linh ánh sáng về đêm.
Phía xa là những bảng điện tử trôi lơ lửng giữa không trung - công nghệ hiện đại đã tiến xa hơn cả ký ức của anh.
> [HỆ THỐNG BẮT ĐẦU LIÊN KẾT...] [ĐỊNH VỊ HOÀN TẤT.] [THỜI GIAN: NGÀY 3 THÁNG 4 NĂM 2190] [VỊ TRÍ: LẠC THƯƠNG THÀNH , LIÊN BANG BÀNG QUỐC] [THỂ CHẤT: 2 - PHÂN LOẠI: NGƯỜI THƯỜNG] [CHỦ THỂ: TRIỆU ĐẾ HOÀNG - TUỔI: 8]
"...Triệu Đế Hoàng?"
Anh - giờ là một cậu bé - nhíu mày.
"Đây không phải tên của ta..."
Nhưng trí nhớ mơ hồ, rối loạn.
Cậu không thể nhớ rõ tên thật của mình là gì.
Chỉ biết rõ một điều: cậu đã chết, hoặc chí ít là đã rời khỏi Thế Giới Quy Tắc.
Và giờ đây, tỉnh dậy trong thân thể trẻ con 8 tuổi.
Bên cạnh là một giá sách lớn.
25 cuốn sách dày cộm, tất cả đều được xếp gọn gàng.
Cậu định bước tới, thì dòng chữ ảo hiện ra trước mắt:
> [NHIỆM VỤ KHỞI ĐỘNG] [YÊU CẦU: ĐỌC TOÀN BỘ 25 CUỐN SÁCH TRONG VÒNG 7 NGÀY] [NẾU THẤT BẠI - TỬ VONG] [TIẾN TRÌNH: 0/25]
Cậu sững người.
"...Chết nếu không học?"
Một lần nữa, thế giới không cho cậu quyền lựa chọn.
Cùng thời điểm đó - ở một thế giới khác
Một căn phòng tối.
Ánh đèn dầu leo lét.
Những tấm rèm cổ treo lơ lửng như đang thở cùng gió.
Một người đàn ông trẻ ngồi trước bàn.
Mắt anh thâm quầng, tay cầm một cây bút lông bằng gỗ đen.
Trước mặt là một bản thảo mở toang.
Tựa đề trang đầu tiên: KHIÊU CHIẾN THÀNH THẦN
Tác giả: Không tên
Anh rút hơi thở dài, mắt trũng sâu như không ngủ suốt nhiều ngày.
"...Ta chỉ là một người từ thế kỷ 20..."
Giọng nói vỡ vụn trong cổ họng.
"Vậy mà bị ép viết lại một cuốn tiểu thuyết tương lai ở thế kỉ 18..."
Anh ngẩng đầu, nhìn lên khoảng không.
Đôi mắt như xuyên qua từng lớp chiều không gian.
Như thể đang nhìn về phía... người vừa được hồi quy.
"Được rồi...
đủ rồi...
Đừng theo dõi ta nữa."
Trở lại với cậu bé
Cậu ngồi trên ghế, tay cầm quyển sách đầu tiên: Lịch Sử Hợp Chủng Quốc Thế Kỷ 22-23.
Những dòng chữ dày đặc, khô khan và viết bằng ngôn ngữ học thuật chuyên sâu.
Cậu bắt đầu đọc.
1 tiếng...
2 tiếng...
> [TIẾN TRÌNH: 1/25] [THỂ TRẠNG: MỆT MỎI - CƠ THỂ TUỔI 8 KHÔNG PHÙ HỢP VỚI TẢI TRỌNG TRI THỨC]
Cậu ngửa người ra sau, cả thân thể mệt lả.
"Thể chất 2 điểm đúng là rác..."
Cậu lảo đảo bước tới chiếc giường trong góc phòng, ánh đèn điện tử trên trần chiếu ánh sáng nhàn nhạt xuống gương mặt mệt mỏi.
Bỗng, mắt cậu khựng lại khi nhìn thấy một vật quen thuộc nằm trên kệ đầu giường.
Chiếc đồng hồ đeo tay.
Không phải loại đồng hồ công nghệ của năm 2190.
Mà là chiếc đồng hồ thời gian - thứ đã từng cùng cậu vượt qua hàng trăm vòng thử thách trong Thế Giới Quy Tắc.
Dù đã vỡ nát trong trận cuối cùng, nhưng giờ đây, nó hiện diện ở đây - nguyên vẹn, sáng bóng, mặt kính trong suốt.
Cậu run rẩy đưa tay đeo nó lên cổ tay.
Tách.
Mặt đồng hồ sáng lên, chỉ một thời điểm:
> [03:04 PM - Ngày 3 Tháng 4 Năm 2190]
[Thời điểm: TRƯỚC THẾ GIỚI QUY TẮC GIÁNG LÂM - 10 NĂM 0 THÁNG 0 NGÀY]
Cậu sững người.
"...Mười năm?"
Cậu bật ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ, mọi người vẫn cười nói, sống bình thường.
Không hề có Ma Thần, không có Tuyển Thủ, không có chiến tranh hay huyết lệ.
Đây là thế giới cũ.
Là cuộc sống bình thường - thứ mà cậu đã quên mất sau khi phải giết chóc, chạy trốn, và đứng giữa ranh giới sống chết hàng trăm lần.
Thì ra...
"Thì ra đây là thế giới trước khi tất cả bắt đầu..."
Cậu ngã người xuống giường, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà trắng lạnh.
> "Lần này... nếu có thể... ta sẽ phá vỡ nó trước khi nó đến."
Một khởi đầu mới.
Một lời hứa chưa từng được thực hiện.
Và chiếc đồng hồ bắt đầu đếm ngược.
> [THỜI GIAN CÒN LẠI: 10 NĂM]
Ngoại truyện:
[Tài liệu bị chôn vùi]
Năm 2190, Trái Đất khoác lên mình một vẻ lặng yên khó tả - như một người sống sót sau tai nạn lớn, còn đứng được, nhưng sâu trong xương tủy vẫn âm ỉ đau.
Ba mươi sáu năm đã trôi qua từ ngày chiến tranh AI kết thúc, thế giới lờ mờ tái sinh nhưng cái bóng của cuộc chiến trăm năm vẫn phủ dài đến tận hôm nay.
Cuộc chiến ấy bắt đầu vào năm 2054, khi AI và robot - vốn được xem là "đôi tay thứ hai" của nhân loại - đột ngột nổi loạn.
Một phần vì con người quá phụ thuộc, một phần vì một điều gì đó trong lõi dữ liệu đã biến đổi... chẳng ai biết rõ nữa, vì toàn bộ kho tư liệu khoa học thời kỳ đó đều bị đốt sạch trong suốt 100 năm chiến tranh.
Chỉ biết rằng từ ngày ấy, cả hành tinh biến thành bãi chiến trường cơ giới, với những tòa thành sụp đổ, mặt đất nhuốm thép vụn, còn bầu trời thì đặc quánh sự u ám của khói kim loại.
Tới năm 2154, cuộc chiến chấm dứt.
Nhưng cái kết lại tàn khốc theo một cách khác: tất cả các nhà khoa học của "Dự án Giải Phóng" - những người đã tạo ra loại vũ khí bí ẩn quét sạch đội quân AI - biến mất cùng một đêm.
Không xác, không tín hiệu, không tài liệu, không manh mối.
Cứ như họ bị xóa khỏi thế giới.
Trong số họ, người được nhắc đến nhiều nhất là Dương Lâm Thiên - một thiên tài trẻ tuổi, IQ thuộc hàng cực hạn, được xem như "ánh sáng cuối cùng" của khoa học nhân loại.
Người ta nói anh ta là linh hồn của dự án, là người định hình cấu trúc vũ khí, cũng là người cuối cùng rời khỏi phòng điều khiển trước khi tất cả... biến mất.
Không ai biết họ đi đâu.
Cũng chẳng ai dám tìm hiểu sâu hơn.
Bởi vì nỗi sợ AI và robot vẫn còn ăn sâu vào xương sống nhân loại như một vết sẹo chưa lành.
Sau chiến tranh, con người tiếp tục dùng công nghệ, nhưng hễ nhắc đến AI hay robot, mọi ánh mắt đều né tránh.
Không ai muốn phát triển khoa học cấp cao nữa - chỉ duy trì những gì còn dùng được.
Thế giới bị đóng băng trong chính sự sợ hãi của mình.
Ba mươi sáu năm phục dựng - nhưng lại không tiến thêm nổi một bước.
Một nền văn minh từng đạt đến đỉnh cao... giờ sống như người mất trí nhớ, chỉ biết lặp lại những điều căn bản.