Một đêm, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra từ hành lang.
Tim tôi đập nhanh, tôi lặng lẽ bước đến gần.
Âm thanh phát ra từ phòng bà chủ.
Tiếng một người phụ nữ ngân nga khe khẽ, như đang ru con ngủ.
Giọng hát mơ hồ, run rẩy, nhưng có một sức hút kỳ lạ.
“À ơi… bé ngoan… ngủ cho say…
Trong màn sương trắng,
mẹ ở đây…
Tìm bạn cho con...”
Tôi ngẩn người, tim nặng trĩu, tò mò, tôi áp tai vào cánh cửa.
Bỗng dưng, tiếng hát im bặt.
Một sự im lặng rợn người bao trùm.
Rồi, từ trong phòng, vang lên giọng một người phụ nữ, nhẹ nhàng, lạnh lẽo:
– Vào đây…
Sao mày dám nghe lén!
Toàn thân tôi đông cứng.
Trước khi kịp suy nghĩ, bàn tay tôi đã run rẩy đẩy cửa.
Cánh cửa nặng nề hé ra, một luồng hơi lạnh phả ra ngoài.
Trong phòng, một người phụ nữ ngồi bên chiếc nôi.
Nước da bà ta trắng bệch như sáp, gầy gò, đôi mắt hõm sâu nhưng sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi.
Bà ta quay lại, nở một nụ cười cứng nhắc, không cảm xúc.
– Mày lại gần đây nào…
Bà thì thầm.
Tôi chết lặng, không thể nhúc nhích trước nụ cười rùng rợn kia.
Căn phòng hầu như tối om, chỉ có ánh sáng mờ hắt ra từ ngọn nến đặt bên chiếc nôi.
Trong nôi, tôi thoáng thấy một hình dáng nhỏ xíu, nhưng màn vải phủ kín, chẳng thể nhìn rõ.
- Lại đây…
Người đàn bà ấy nhắc lại, giọng thì thầm như gió lùa qua khe cửa.
Tôi lùi dần về sau, mồ hôi lạnh túa ra.
Ngay lúc ấy, cánh tay gầy guộc của bà ta bất ngờ vươn dài ra, những ngón tay xương xẩu khẳng khiu muốn chụp lấy tôi.
Tôi hoảng loạn, hét lên rồi giật mạnh cánh cửa, lao ra ngoài hành lang.
Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng.
Tất cả trở về im lặng.
Tôi đứng thở dốc, run rẩy.
Nhưng lạ thay, chẳng ai nghe thấy tiếng hét của tôi cả.
Biệt thự Bạch Lộ chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, khi tôi còn chưa định thần, dì Trần đã xuất hiện trong phòng bếp, đôi mắt bà ta nhìn thẳng vào tôi, đỏ lòm như thể tối qua chưa từng ngủ.
- Cô đã vào phòng của bà chủ, đúng không?
Tôi giật bắn, muốn chối nhưng không thể.
Cuối cùng chỉ biết cúi đầu.
- Nếu bà chủ muốn giữ mày lại, thì mày đã không còn đứng ở đây nữa...
Dì Trần nói khẽ, giọng như tiếng gió rít.
Tôi sững sờ, toàn thân rùng mình.
- Nhớ lấy, đừng bao giờ tái phạm.
Ở đây, nghe thì cứ nghe, nhưng không được đáp lại, không được bước vào.
Giọng bà ta gằn từng chữ, sắc như dao.
Từ hôm ấy, tôi chẳng còn dám bén mảng đến hành lang nơi phòng bà chủ nữa.
Nhưng sự sợ hãi trong tôi không vì thế mà giảm bớt.
Ngược lại, nó như một cái gai găm trong tim, ngày đêm nhắc nhở rằng nơi này có thứ gì đó không thuộc về thế giới con người.