Cập nhật mới

Khác Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400346645-256-k944534.jpg

Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Tác giả: mianlienkinhdi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện Ngắn 18+ Gồm 5 Chương.

Có Yếu Tố Nhạy Cảm!



kinhdi​
 
Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Chương 1: Ngày Đầu Tiên


Tôi không bao giờ quên được buổi sáng hôm ấy.

Con đường dẫn vào vùng núi nhỏ phủ đầy sương trắng, như một tấm màn dày ngăn cách thế giới bên ngoài với vùng đất kỳ lạ này.

Người ta gọi căn biệt thự kia là Bạch Lộ, nghe thật đẹp và mơ mộng.

Trong tờ quảng cáo công việc, chủ nhà mô tả nơi này “được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, thơ mộng như tranh vẽ”.

Nhưng khi chiếc xe khách dừng lại, và tôi lững thững kéo va-li đi bộ lên con đường đá dẫn vào, cảnh tượng hiện ra trước mắt hoàn toàn khác biệt.

Không phải sương mỏng.

Không có gì mơ mộng.

Một màn sương dày đặc, âm u, lạnh lẽo đến mức tôi rùng mình, như đang bước lạc vào cõi chết.

Căn biệt thự trắng toát đứng im lìm trong lớp sương dày đặc, to lớn, mái ngói xám đen phủ đầy rêu, cửa kính mờ đục, chẳng hề giống như trong tưởng tượng của tôi.

Tôi chợt có ý muốn quay đầu bỏ về.

Nhưng lương ở đây cao gấp năm lần công việc giúp việc bình thường trong thành phố.

Tôi cần tiền để lo cho gia đình.

Vì thế, tôi nuốt nước bọt, kéo va-li đi tiếp.

Khi tôi vừa đặt chân đến cổng biệt thự, cánh cửa sắt dày nặng nề kẽo kẹt mở ra.

Một người phụ nữ trung niên xuất hiện, gương mặt trắng bệch, nếp nhăn hằn sâu, ánh mắt sắc như dao.

- Cô là người mới?

Giọng bà ta khàn khàn.

Tôi gật đầu.

- Tôi là dì Trần, đi theo tôi.

Tôi vội vàng cúi đầu, bước theo bà.

Ngay khi bước vào sảnh lớn, một luồng khí lạnh buốt ùa tới, khiến tôi sởn gai ốc.

Nội thất trong biệt thự sang trọng, nhưng tất cả đều rất cổ kính.

Dì Trần dẫn tôi đi qua hành lang dài, tới một căn phòng lớn.

Bên trong, một người đàn ông ngồi sau chiếc bàn gỗ mun.

Gương mặt ông ta gầy, xanh xao, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng rực, nhìn chằm chằm vào tôi.

- Đây là ông chủ của chúng ta.

Dì Trần cung kính giới thiệu.

Ông ta đẩy về phía tôi một bản hợp đồng.

Tôi run run nhận lấy.

Trong đó có ba quy tắc kỳ lạ được in đậm:

“1.

Bà chủ cần chăm sóc đứa con mới sinh của mình và rất bận, đừng vào phòng làm phiền bà ấy.

2.

Nếu em bé khóc, bà chủ sẽ tự dỗ.

Đó không phải việc của bạn.

3.

Dì Trần là người sống lâu năm trong biệt thự Bạch Lộ.”

Tôi đọc kỹ thêm một lần.

Tim đập loạn xạ.

Những quy tắc này… thật kỳ quái.

Nhưng ông chủ chỉ ngồi im, nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đã nắm chắc câu trả lời.

Cuối cùng, tôi vẫn đặt bút ký tên.

Tối hôm đó, tôi quay lại phòng trọ cũ, thu dọn hành lý, rồi chính thức dọn đến sống trong căn biệt thự Bạch Lộ.

Dì Trần là người trực tiếp hướng dẫn công việc.

Bà dẫn tôi đi khắp nơi: phòng khách, nhà bếp, phòng ăn, nhà kho… rồi đến căn phòng của bà chủ.

- Căn phòng này tuyệt đối không được bước vào, bà chủ rất ghét bị người khác làm phiền.

Dì Trần nhấn mạnh, giọng trầm hẳn xuống.

- Kể cả nghe thấy gì cũng không được bước vào.

Hiểu chưa?

Tôi gật đầu lia lịa, tim đập thình thịch, âm thầm ghi nhớ những lời dặn dò của dì Trần.

– Nếu có thắc mắc gì, nhớ hỏi tôi

Dì Trần lặp lại, rồi bỏ đi.

Mấy ngày đầu trôi qua bình thường.

Công việc chủ yếu là lau dọn, giặt giũ, nấu ăn.

Ông chủ không trở về từ ngày đầu tiên tôi gặp ông ấy.

Còn bà chủ thì luôn ở trong phòng, tôi chưa từng thấy mặt bà.

Biệt thự rộng lớn nhưng chỉ có vài người sống, khiến bầu không khí càng thêm lặng lẽ đến đáng sợ.
 
Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Chương 2: Lời Ru Giữa Đêm Sương


Một đêm, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra từ hành lang.

Tim tôi đập nhanh, tôi lặng lẽ bước đến gần.

Âm thanh phát ra từ phòng bà chủ.

Tiếng một người phụ nữ ngân nga khe khẽ, như đang ru con ngủ.

Giọng hát mơ hồ, run rẩy, nhưng có một sức hút kỳ lạ.

“À ơi… bé ngoan… ngủ cho say…

Trong màn sương trắng,

mẹ ở đây…

Tìm bạn cho con...”

Tôi ngẩn người, tim nặng trĩu, tò mò, tôi áp tai vào cánh cửa.

Bỗng dưng, tiếng hát im bặt.

Một sự im lặng rợn người bao trùm.

Rồi, từ trong phòng, vang lên giọng một người phụ nữ, nhẹ nhàng, lạnh lẽo:

– Vào đây…

Sao mày dám nghe lén!

Toàn thân tôi đông cứng.

Trước khi kịp suy nghĩ, bàn tay tôi đã run rẩy đẩy cửa.

Cánh cửa nặng nề hé ra, một luồng hơi lạnh phả ra ngoài.

Trong phòng, một người phụ nữ ngồi bên chiếc nôi.

Nước da bà ta trắng bệch như sáp, gầy gò, đôi mắt hõm sâu nhưng sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi.

Bà ta quay lại, nở một nụ cười cứng nhắc, không cảm xúc.

– Mày lại gần đây nào…

Bà thì thầm.

Tôi chết lặng, không thể nhúc nhích trước nụ cười rùng rợn kia.

Căn phòng hầu như tối om, chỉ có ánh sáng mờ hắt ra từ ngọn nến đặt bên chiếc nôi.

Trong nôi, tôi thoáng thấy một hình dáng nhỏ xíu, nhưng màn vải phủ kín, chẳng thể nhìn rõ.

- Lại đây…

Người đàn bà ấy nhắc lại, giọng thì thầm như gió lùa qua khe cửa.

Tôi lùi dần về sau, mồ hôi lạnh túa ra.

Ngay lúc ấy, cánh tay gầy guộc của bà ta bất ngờ vươn dài ra, những ngón tay xương xẩu khẳng khiu muốn chụp lấy tôi.

Tôi hoảng loạn, hét lên rồi giật mạnh cánh cửa, lao ra ngoài hành lang.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng.

Tất cả trở về im lặng.

Tôi đứng thở dốc, run rẩy.

Nhưng lạ thay, chẳng ai nghe thấy tiếng hét của tôi cả.

Biệt thự Bạch Lộ chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Sáng hôm sau, khi tôi còn chưa định thần, dì Trần đã xuất hiện trong phòng bếp, đôi mắt bà ta nhìn thẳng vào tôi, đỏ lòm như thể tối qua chưa từng ngủ.

- Cô đã vào phòng của bà chủ, đúng không?

Tôi giật bắn, muốn chối nhưng không thể.

Cuối cùng chỉ biết cúi đầu.

- Nếu bà chủ muốn giữ mày lại, thì mày đã không còn đứng ở đây nữa...

Dì Trần nói khẽ, giọng như tiếng gió rít.

Tôi sững sờ, toàn thân rùng mình.

- Nhớ lấy, đừng bao giờ tái phạm.

Ở đây, nghe thì cứ nghe, nhưng không được đáp lại, không được bước vào.

Giọng bà ta gằn từng chữ, sắc như dao.

Từ hôm ấy, tôi chẳng còn dám bén mảng đến hành lang nơi phòng bà chủ nữa.

Nhưng sự sợ hãi trong tôi không vì thế mà giảm bớt.

Ngược lại, nó như một cái gai găm trong tim, ngày đêm nhắc nhở rằng nơi này có thứ gì đó không thuộc về thế giới con người.
 
Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Chương 3: Tiếng Khóc Trong Nôi Trống


Vào một đêm sương mù dày đặc, khi tôi vừa chợp mắt, tiếng trẻ sơ sinh khóc thét vang lên, xé tan màn đêm.

Tiếng khóc vọng ra từ phòng bà chủ.

Tiếng khóc chói tai, dai dẳng, như thể đứa bé bị bỏ mặc quá lâu.

Trái tim tôi thắt lại, bản năng mách bảo phải chạy đến dỗ dành.

Nhưng ngay khi tôi vừa bước ra hành lang, những quy tắc trong đầu bỗng hiện lên:

“Nếu em bé khóc, bà chủ sẽ tự dỗ.

Đó không phải việc của bạn.”

Tôi đứng chết trân, hai chân nặng như thể bị thứ gì đó giữ chặt.

Tiếng khóc vẫn kéo dài, yếu dần rồi im bặt.

Hành lang chìm trong im lặng chết chóc.

Khi tôi quay đầu lại, tôi thấy một bóng người phụ nữ gầy gò, tóc dài xõa rũ, đang đứng cuối hành lang, nhìn tôi trân trân.

Chỉ một chớp mắt, bóng dáng đó biến mất.

Tôi rùng mình, chạy vội về phòng, chùm chăn kín đầu, trái tim đập liên hồi như muốn vỡ tung.

Kể từ hôm đó, tôi sống trong nỗi ám ảnh triền miên.

Mỗi tối, tôi đều nghe thấy những âm thanh kỳ lạ vọng ra từ căn phòng của bà chủ, tiếng bước chân, tiếng thì thầm, tiếng cào cấu lên cửa gỗ.

Tôi cố bịt tai, nhắm mắt, nhưng chúng vẫn len lỏi vào giấc ngủ của tôi.

Tôi mệt mỏi bước vào phòng tắm định bụng rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng... khi tôi ngẩng đầu lên nhìn gương.

Và tôi chết lặng.

Trong gương không chỉ có tôi.

Đằng sau lưng tôi, rõ ràng là một người đàn bà tóc dài, gương mặt trắng bệch, đang mỉm cười.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Nhưng trong gương, bà ta vẫn đứng đó, nụ cười càng lúc càng rộng, lộ ra hàm răng nhọn hoắt, không ai xa lạ đó chính là bà chủ.

Tôi run rẩy, đập vỡ tấm gương.

Mảnh kính rơi lả tả xuống sàn, phản chiếu vô số nụ cười méo mó.

Sau những đêm kinh hoàng, tôi không thể ngủ được.

Tôi muốn bỏ đi, nhưng mỗi khi định ra cổng, lớp sương mù dày đặc bên ngoài như bức tường ngăn cản, khiến tôi lạc lối, vòng vèo rồi cuối cùng cũng quay trở lại biệt thự.

Một lần, tôi đánh bạo hỏi dì Trần:

- Dì không thấy bà chủ và đứa con của bà ta rất kì lạ sao?

Dì Trần im lặng rất lâu.

Cuối cùng, bà chỉ nói khẽ:

- Cuối cùng cô cũng đã nhận ra.

Ánh mắt dì xa xăm, giọng trầm xuống:

- Bà chủ từng mang thai, nhưng đứa bé…

đã chết từ lâu, ngay trong căn phòng ấy.

Bà ta không chấp nhận sự thật.

Mỗi đêm, bà vẫn hát ru, vẫn ôm cái nôi trống rỗng.

Tôi run rẩy, toàn thân lạnh toát.

- Vậy tiếng khóc em bé đó là...

Dì Trần nhìn tôi chằm chằm:

- Thứ cô nghe thấy…

đó không phải là tiếng khóc của trẻ con.

Nó.. không phải là con người, mà là linh hồn đứa trẻ đang ám vào căn nhà này.
 
Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Chương 4: Không Thể Thoát.


Đêm hôm đó, tiếng khóc lại vang lên.

Lần này, nó dữ dội hơn bao giờ hết, như thể ai đó đang bị xé toạc cổ họng.

Tôi cố gắng bịt tai.

Nhưng trong đầu, tiếng thì thầm lại vang lên, rõ ràng như có người đang ghé sát bên tai:

- Mau đến chơi với con…

Tôi bật dậy, không còn kiểm soát được bước chân.

Như kẻ bị thôi miên, tôi đi dọc hành lang, dừng trước cánh cửa phòng bà chủ, nơi phát ra âm thanh.

Tôi run run đẩy cửa.

Bên trong, căn phòng tối om.

Cái nôi ở giữa phòng khẽ đung đưa.

Tiếng khóc im bặt, thay vào đó là một tiếng cười khúc khích trẻ con.

Tôi run lẩy bẩy, tiến lại gần, vén màn che.

Trong nôi không phải đứa bé… mà là một khối thịt đỏ lòm, nhầy nhụa, đang cựa quậy, miệng nứt toác cười.

Nó mở mắt, hai hốc mắt đen ngòm nhìn thẳng vào tôi.

Tôi gào lên, ngã lăn ra đất.

Ngay lúc đó, người đàn bà trắng bệch xuất hiện, bế khối thịt kia lên, dỗ dành như dỗ con ru.

Rồi bà quay sang nhìn tôi, thì thầm:

- Con tao… rất thích làm bạn với mày.

Tôi bỏ chạy, trong đầu chỉ còn ý nghĩ "Phải rời khỏi đây".

Nhưng hành lang xoay vòng, như một mê cung khiến tôi không thể thoát ra.

Những tiếng khóc, những tiếng cười quái dị đồng loạt vang vọng đuổi theo.

Trong cơn hoảng loạn, tôi đẩy cửa bước vào căn phòng của ông chủ.

Và ngạc nhiên thay tôi nhìn thấy dì Trần và những chiếc quan tài gỗ xếp dọc hai bên tường.

Một vài chiếc còn hé mở, để lộ ra những thân xác khô quắt, mặt mày méo mó, vẫn mặc đồng phục người giúp việc.

Tôi chết lặng.

Dì Trần nhìn tôi, đôi mắt sâu hoắm.

- Tôi đã nói…

đừng tò mò.

Bà thì thầm.

- Dì… dì cũng bị giam ở đây sao?

Tôi lắp bắp.

Dì Trần khẽ cười, nụ cười ghê rợn:

- Không.

Tôi ở đây để trông chừng các cô.

Cô chỉ là một trong số nhiều người đã đến.

Tất cả… cuối cùng đều thành “bạn” của đứa bé cả thôi.

Nói rồi, bà chỉ tay ra phía sau.

Tôi quay lại.

Người đàn bà trắng bệch đang đứng ngay cửa, bế khối thịt đỏ lòm.

Cả hai từ từ tiến lại.

- Ở lại… làm bạn với con tao…

Tôi hét lên, lao về phía cầu thang.

Nhưng không có lối ra.

Căn phòng xoay vòng như mê cung, đưa tôi trở lại chỗ cũ, đối diện với người đàn bà và “đứa bé”.

Âm thanh cuối cùng tôi nghe thấy là tiếng cười khanh khách của đứa bé quái dị.

Rồi tất cả chìm vào bóng tối.



Người ta kể rằng, mỗi khi có sương mù dày đặc phủ kín khu đồi, tiếng hát ru khe khẽ lại vang lên từ biệt thự Bạch Lộ.

Thỉnh thoảng, còn nghe tiếng một cô gái trẻ kêu cứu trong vô vọng.

Biệt thự ấy vẫn đứng im lìm, lạnh lẽo trong màn sương trắng, chờ những kẻ xấu số tiếp theo bước vào.
 
Quy Tắc Của Biệt Thự Bạch Lộ (18+)
Chương 5: Sự Thật


Tôi sinh ra và lớn lên ở ngôi làng dưới chân đồi Bạch Lộ.

Người ta vẫn bảo với tôi: “Đừng bao giờ lên biệt thự trên đỉnh đồi khi sương xuống.

Ở đó… có thứ không thuộc về cõi người.”

Ngày bé, tôi cứ nghĩ đó là chuyện dọa nạt con nít.

Nhưng càng lớn, tôi càng nghe nhiều lời đồn đại hơn.

Có người kể, họ từng đi ngang đồi trong đêm sương mù dày đặc, nghe thấy tiếng hát ru vọng xuống thung lũng, ngọt ngào mà lạnh lẽo.

Lại có kẻ thề rằng, họ nhìn thấy bóng một người phụ nữ mặc váy trắng đứng trên ban công, bế trên tay… một đứa bé không có mặt.

Người can đảm nhất trong làng, từng tò mò lên đó một lần.

Anh ta trở về, nhưng chỉ sống được thêm ba ngày.

Trong ba ngày ấy, anh cứ cười một mình, đôi lúc lại khóc như trẻ nhỏ, rồi chết trong cơn sợ hãi tột cùng.

Từ đó, chẳng ai dám bén mảng lên biệt thự nữa.

Người già trong làng thì lắc đầu:

– Chúng ta không nên quấy rầy người mẹ mất con.

Nhưng tôi biết, có những kẻ lạ mặt thỉnh thoảng vẫn tìm đến… và không bao giờ quay về.

Mỗi khi sương phủ kín ngọn đồi, tôi thường nghe văng vẳng trong gió một giọng nói khe khẽ:

- Ở lại… làm bạn với con tao…

Và tôi chỉ biết siết chặt tấm bùa hộ mệnh trên cổ, cầu cho mình không bao giờ trở thành “người thế chỗ” tiếp theo.

...

Ngoại truyện dì Trần.

Ta sống ở đây… lâu lắm rồi.

Lâu đến mức chẳng nhớ mình bước vào căn biệt thự Bạch Lộ này từ khi nào nữa.

Người ngoài đồn thổi nhiều lắm.

Nhưng họ chỉ biết một nửa.

Họ nói đêm sương xuống, có tiếng hát ru vọng ra từ biệt thự.

Đúng.

Là tiếng bà chủ… vẫn ru đứa bé.

Nhưng họ không biết, đứa bé đó chưa bao giờ yên giấc.

Nó khóc… khóc đến tận bây giờ.

Họ kể rằng trên ban công, từng thấy bóng người đàn bà mặc váy trắng ôm một đứa trẻ không có mặt.

Cũng đúng thôi.

Nhưng họ đâu biết, nếu nhìn kỹ, đứa trẻ ấy lại có gương mặt của người cuối cùng bước chân vào căn nhà này.

Có kẻ dám lên đây, dám tò mò.

Họ quay về… nhưng rồi vẫn chết.

Không phải vì lời nguyền đâu.

Mà vì họ nghe thấy tiếng gọi.

Một khi đã nghe, thì không ai thoát nổi.

Người trong làng vẫn khuyên nhau: “Đừng quấy rầy người mẹ mất con.”

Họ không hiểu… chính bà chủ chưa bao giờ mất con.

Bà chỉ cần thêm… nhiều đứa con khác.

Ta ở lại nơi này không phải vì muốn, mà vì phải.

Có những thứ, nếu ta rời đi, chúng sẽ tìm đường xuống làng.

Thế nên… ta canh giữ.

Ta chờ.

Và ta dẫn lối cho những kẻ mới đến.

Sương mù ngày một dày hơn.

Mỗi khi ngươi nghe thấy tiếng ai đó thì thầm trong gió, hãy nhớ: không phải gió đâu.

Là bà ta.

Và bà ta lại sẽ lại hỏi ngươi… thật khẽ thôi:

– Có muốn ở lại… làm bạn với con tao không?
 
Back
Top Bottom