Ngôn Tình Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 40: Chương 40


Tam công chúa đầu tiên là đưa mắt nhìn Mã Giai thị một cái, thấy nàng ta gật đầu, cô bé mới phấn khích chạy về phía Minh Huyên.

“Thứ phi nương nương, lớp trang điểm của ngài hỏng rồi… Thật xấu!” Dận Nhưng chậm rãi đi đến từ phía sau, bước chân của cậu bé vẫn còn chưa vững lắm, các ma ma bảo cậu bé phải đi chậm ở những nơi có người ngoài, đừng để thất lễ! Trong lòng cậu bé, Mã Giai thứ phi chính là người ngoài đó!Trong lúc đi, Dận Nhưng còn lẩm bẩm nói: “Thế mà hoàng a mã còn khen xinh đẹp! Thật kỳ quái!”Nhìn thấy Tam công chúa đi đến, Minh Huyên bèn đưa cho cô bé một con diều trong số mấy cái đã làm sẵn mà phủ Nội Vụ đưa đến cùng với vật liệu, sau đó để cung nhân hầu hạ cô bé chơi diều.

“Ngạch nương!” Tam công chúa cầm lấy con diều, vô cùng phấn khích muốn nói chuyện với ngạch nương, nhưng lại nhìn thấy ngạch nương che mặt… Chạy.

Chiếc hài bồn hoa cũng có thể chạy nhanh như vậy sao?Minh Huyên dừng lại.

Tam công chúa sợ tới mức muốn vội vàng đuổi theo, nhưng Dận Nhưng lại mở miệng nói: “Tam tỷ tỷ đừng hoảng sợ! Thứ phi chỉ là… Trang điểm nhoè, sợ dọa đến tỷ thôi!”“…” Tam công chúa dừng bước lại, đây là chuyện ngạch nương có thể làm được, lần trước khi hoàng a mã đến thăm các nàng, ngạch nương vẫn chưa trang điểm xong nên bảo mình phải quấn lấy hoàng a mã nói chuyện, không được để người thấy.

“Tỷ tỷ, chúng ta chơi đi!” Nhìn thấy con diều phượng hoàng rực rỡ trong tay Tam công chúa, Dận Nhưng duỗi tay cầm lấy dây diều từ trong tay Minh Huyên, nhìn con diều xấu xí mà mình với di mẫu làm đang bay trên trời, đột nhiên cảm thấy thuận mắt hơn rất nhiều!”Chuyện xảy ra ở Ngự Hoa viên nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung, có người châm biếm Mã Giai thị không biết tự lượng sức mình, cũng có người chê cười Minh Huyên không được sủng ái, chỉ có thể làm những hành động tiểu nhân, xúi giục thái tử cáo trạng!Nhưng Minh Huyên không hề nghe thấy những chuyện này, sau khi chơi được gần một canh giờ, thái hoàng thái hậu gọi bọn họ đến ăn điểm tâm, Minh Huyên thấy Mã Giai thị thực sự đã vứt bỏ không quan tâm nữ nhi của mình, chỉ có thể dẫn cô bé đi cùng.

“Tam tỷ tỷ, cao quý chân chính không nằm ở sự kiêu ngạo, không ở những lời hung dữ, không ở trong máu thịt, mà là ở tâm hồn!” Dận Nhưng và Tam công chúa chơi đùa với nhau rất vui vẻ, trên đường đi, khi Tam công chúa lắp bắp nói với Minh Huyên rằng cô bé không biết thân phận của nàng, Dận Nhưng đột nhiên nói.

Lúc trước khi Lăng ma ma nói rằng xuất thân của di mẫu không xứng với sự tôn quý của mình, di mẫu đã nói những lời này, sau đó khi hoàng a mã biết chuyện, hắn đã giải thích cặn kẽ một phen rồi dặn dò cậu bé phải nhớ rõ trong lòng.

Hôm nay cậu bé nói lại những lời này cho Tam tỷ tỷ, hy vọng cô bé sẽ không có lần sau nữa.

Mặc dù bây giờ Lăng ma ma vẫn còn hầu hạ ở bên cạnh cậu bé nhưng cậu bé đã không còn ỷ lại bà ta giống như trước kia nữa rồi! Nhiều lúc, cậu bé thậm chí còn bằng lòng nghe lời Bình ma ma- Ma ma mà ô khố mã ma đưa cho mình hơn.

Minh Huyên duỗi tay vuốt v e bím tóc nhỏ trên đầu Dận Nhưng, rất cảm khái, đứa nhỏ này… Thực sự… Khiến người ta yêu thích không thôi!Dận Nhưng biết rằng khi di mẫu cảm thấy vui vẻ thì rất thích sờ tóc của mình, cậu bé chạm vào khuôn mặt, hơi xấu hổ cúi đầu xuống, người khác luôn nói Mã Giai thứ phi xinh đẹp, nhưng cậu bé vẫn cảm thấy di mẫu xinh đẹp hơn.

“Tam nhi cũng đến sao?” Thái hoàng thái hậu cảm thấy hơi khó hiểu khi nghe nói Minh Huyên mang theo Tam công chúa đến đây, nhưng khi nhìn thấy Bảo Thành đang nắm tay Tam công chúa bước vào, nụ cười trên mặt bà càng rạng rỡ hơn nữa.

.
 
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 41: Chương 41


“Nhìn tiểu công chúa của chúng ta nóng đến mức trên người đổ đầy mồ hôi này, Tô Ma, đưa công chúa đi rửa mặt chải đầu một chút, thay quần áo mới.

” Thái hoàng thái hậu nhìn thấy Tam công chúa hơi thấp thỏm lo âu khi hành lễ với mình, bèn cười nói.

Tô Ma Lạt Cô gật đầu, sau đó mang Tam công chúa đi xuống, một nô tài thông minh khác vội vàng chạy đến Chung Tuý cung tìm Mã Giai thứ phi, yêu cầu quần áo để Tam công chúa thay.

Thái hoàng thái hậu thấy Minh Huyên thực sự không có khúc mắc với Tam công chúa, cũng không nói nửa câu không phải về Mã Giai thị, nên cũng không nhắc lại chủ đề này nữa, chỉ mỉm cười hỏi thái tử chơi vui không?Sau đó bà còn cùng thưởng thức con diều bọn họ đã làm, gắng gượng khen ngợi một câu.

Chờ đến khi Tam công chúa tắm gội rửa mặt chải đầu và thay quần áo xong, thái hoàng thái hậu còn mỉm cười cùng ăn điểm tâm với cô bé.

“Bái kiến Mã Giai thứ phi! Nô tỳ là ma ma được thái hoàng thái hậu ban thưởng cho Tam công chúa!” Tam công chúa được hầu hạ suốt toàn bộ quá trình vô cùng vui vẻ trở về Chung Tuý cung.

Mã Giai thị nhìn thấy ma ma mới đến, tức giận đến mức lồ ng ngực đau đớn, một lúc lâu sau mới kìm nén được lửa giận và sự ngột ngạt trong lòng, đưa ma ma hầu hạ công chúa trước đó đến Thận Hình ty.

“Ngu xuẩn!” Trong Diên Hy cung, Na Lạt thị lắc đầu, cảm thấy lúc trước mình cũng thật ngu ngốc khi tranh sủng ghen ghét với một người như vậy.

Vô duyên vô cớ đưa ma ma đang hầu hạ nữ nhi của mình đến Thận Hình ty là có thể hết giận được sao? Có thể chứng minh bản thân trong sạch ư?Đây rõ ràng là đang đào hố cho Tam công chúa! Nghĩ xem hành động này sẽ khiến cho những nô tài xung quanh cô bé sau này trung thành như thế nào được nữa đây?Một ma ma có thể được chọn đi hầu hạ công chúa, sau lưng người đó không có chút thế lực nào ư? Không chỉ ngu ngốc, mà còn hết sức ngu ngốc!Lúc đầu đây cũng chỉ là một trò đùa giữa những đứa trẻ, sau khi xong việc, Dận Nhưng cũng không đi cáo trạng, chờ đến khi Khang Hy hỏi đến, Dận Nhưng chỉ nói Tam tỷ tỷ đã biết sai và xin lỗi, mọi chuyện cứ thế qua đi.

Khang Hy cũng chưa quá đáng đến mức chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt này mà răn dạy nữ nhi duy nhất của mình, nhưng cách làm của Mã Giai thị lại khiến lòng của Khang Hy hừng hực lửa giận, nữ nhân này quả thực là… Ngu ngốc hết cỡ!“Nếu không phải…” Nếu không phải hắn đang bận rộn không thể bớt thời gian rảnh, nếu không phải thái y nói Trường Sinh không sống được bao lâu nữa, đương nhiên hắn sẽ không để Mã Giai thị đích thân nuôi nấng.

Nhưng dù vậy, Khang Hy vẫn bảo Lương Cửu Công tìm một cung nữ hiền lành kính cẩn và nghe lời đưa đến làm cung nữ cho ái nữ của mình.

Đồng thời đưa đến cho Mã Giai thị- Người không biết chữ một hòm kinh thư, yêu cầu nàng ta đọc thuộc, tu dưỡng tính tình, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện tranh giành tình cảm, gây thêm phiền phức bên ngoài.

Đưa kinh Phật cho một người không biết chữ, hơn nữa còn yêu cầu đọc thuộc? Minh Huyên há hốc miệng, sâu sắc cảm thấy chuyện này còn đáng sợ hơn cả việc sao chép lại.

Uốn éo đầu lưỡi, đọc thuộc, mặc dù không quy định thời gian, nhưng… Sau này còn có thể nhìn thấy Mã Giai thị nữa ư?“Lúc trước Mã Giai thứ phi đã không ít lần khiến Hoàng hậu nương nương phải xấu hổ, rất nhiều lần nàng ta đã gọi hoàng thượng rời khỏi Khôn Ninh cung chỉ vì chuyện mang thai sinh con.

” Lưu ma ma thở dài, cảm khái nói.

Ai có thể ngờ được rằng vị hoàng thượng luôn giải thích Mã Giai thứ phi chẳng qua chỉ là tính tình trẻ con trước mặt hoàng hậu nương nương trước đó, bây giờ lại rải muối vào miệng vết thương của Mã Giai thứ phi?.
 
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 42: Chương 42


Biết rõ đối phương không biết chữ nhưng lại bắt nàng ta đọc thuộc kinh Phật, không biết phải đọc thuộc đến năm nào tháng nào mới hết hòm sách kia?Nếu Hoàng hậu nương nương ở trên trời có linh, chắc hẳn cũng sẽ rất vui mừng!Nghe thấy Lưu ma ma cảm khái, Minh Huyên thầm nghĩ, chuyện gì có gì kỳ quái chứ? Tục ngữ thường nói, nếu nam nhân đáng tin thì heo mẹ cũng có thể leo cây! Thà tin trên đời này có ma chứ đừng tin mồm miệng của nam nhân! Coi những lời ngon tiếng ngọt khi tình nồng là thật, chẳng phải là kẻ ngốc sao?“So đo với kẻ ngốc chỉ có thể là kẻ ngốc!” Khi Dận Nhưng đang lén lút hỏi đã hả giận hay chưa, Minh Huyên ngạc nhiên nói.

Vừa dứt lời, nàng đã nghi hoặc nói: “Mỗi ngày điện hạ đều có nhiều chuyện phải làm, phải học tiếng Mông, tiếng Hán, còn phải đọc thuộc thơ Đường thơ Tống, thế mà vẫn có tâm tư nhiều chuyện?”“Nhiều chuyện là gì vậy?” Dận Nhưng nghiêng đầu hỏi: “Là câu nói trong Kinh Dịch sao?”Minh Huyên bị nghẹn họng, dưới ánh ánh mắt tò mò của thái tử, nàng vẫn giải thích cho cậu bé cách giải thích thông thường nhất của nhiều chuyện.

Đầu óc Dận Nhưng quay vòng, nhưng vẫn có thể ghi nhớ những từ ngữ mới mình mới nắm giữ.

Năm mười hai tuổi, bởi vì bị bệnh nên Nạp Lan Dung Nhược đã bỏ lỡ kỳ thi đình, kỳ thi mùa xuân lần này chỉ cần bổ sung thi Đình, cuối cùng đạt được thành tích là đứng thứ bảy trong đệ nhị giáp.

Tào Dần không nhịn được mỉm cười cảm thán ngay trước mặt Khang Hy: “Vốn tưởng rằng chỉ cần dựa vào mặt mũi của Dung Nhược, ít nhất cũng có thể là Thám Hoa lang đấy!”Khang Hy nghe vậy cũng không nhịn được bật cười, mặt mũi của Dung Nhược thực sự có thể xứng với Thám Hoa Lang, nhưng hắn phải suy xét rất nhiều thứ, Dung Nhược lại là người mà mình ngưỡng mộ nên phải đè x uống một chút, tên tuổi nằm trong mười người đứng đầu đã là tốt lắm rồi.

Thậm chí còn bởi vì Nạp Lan Minh Châu mà Nạp Lan Dung Nhược mơ hồ bị đồn đãi là đệ nhất tài tử của Đại Thanh!“Tào thị vệ, ngươi thật nhiều chuyện! Nếu ngươi đi thi khoa cử, có thể đứng thứ mấy?” Dận Nhưng tò mò hỏi.

Tào Dần bị thái tử hỏi, nhưng lại không dám nói dối ở trước mặt Hoàng thượng, nếu là mấy năm trước, hắn ta đương nhiên sẽ tự tin không thua kém gì người khác, nhưng mấy năm nay làm ngự tiền thị vệ, hắn ta ít nhiều cũng hơi lơ là sách vở.

Bây giờ luận về học vấn, hắn ta đương nhiên không thể sánh bằng Nạp Lan Dung Nhược.

“Thế nào là nhiều chuyện?” Nhìn thấy vẻ mặt của Tào Dần, Nạp Lan Dung Nhược đứng bên cạnh nở một nụ cười dịu dàng với thái tử, nhẹ nhàng hỏi.

Dận Nhưng nghiêng đầu nhìn Nạp Lan Dung Nhược, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: “Nạp Lan thị vệ không biết ư?” Nạp Lan thị vệ bác học đa tài thế mà lại không biết?Di mẫu nói bản thân mình kiến thức hạn hẹp, quả nhiên là khiêm tốn! Không hiểu tại sao nhưng Dận Nhưng vẫn có chút kiêu ngạo!“Nô tài không biết, mong thái tử điện hạ giải thích nghi hoặc.

” Nụ cười rạng rỡ trên mặt Nạp Lan Dung Nhược không hề thay đổi, tiếp tục nói.

Dận Nhưng ngồi trên đùi Khang Hy, quay đầu lại nói: “Cô không nói cho ngươi, ngươi thử đoán xem?”“Ha ha ha! Ngươi cũng có ngày hôm nay.

” Tào Dần không nhịn được bật cười.

Khang Hy sờ sờ bím tóc nhỏ của thái tử bảo bối, cười nói: “Bảo Thành nói cho Nạp Lan thị vệ nghe đi! Nể mặt hắn giúp con giải quyết nhiều câu hỏi trong quyển sách nhỏ như vậy?”“Chính là… Chính là… Không làm chuyện của mình mà chỉ thích lo chuyện bao đồng, lan truyền tin tức, nói bậy khắp mọi nơi và nói xấu người khác!” Dận Nhưng thở dài, sầu não nói.

Khi biết nhiều chuyện có nghĩa như thế này, cậu bé còn rất buồn bã, dù sao cũng là di mẫu nói cậu bé nhiều chuyện trước.

Nhưng sau đó di mẫu lại nói, thích náo nhiệt là bản tính của con người, chỉ cần không nghe sai đồn sai, không suy đoán linh tinh và nói bậy khắp nơi thì nó sẽ không có nghĩa xấu, mà chỉ là một lời trêu chọc.

.
 
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 43: Chương 43


Bầu không khí ngay lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường, Tào Dần mở to hai mắt, không thể tin nổi nhìn thái tử điện hạ, cho nên cụm từ nhiều chuyện này là đang ám chỉ hắn ta sao? Rất muốn hộc máu ngã xuống đất!“Ha ha!” Loại từ ngữ mới mẻ này Nạp Lan Dung Nhược không cần nghĩ cũng biết là ai dạy, khoảng thời gian này thái tử rất thân cận với Hách Xá Lý thứ phi, trong cung ngoài cung đều lan truyền rộng rãi, không ngờ nàng lại là một người tinh quái như vậy?“Tào thị vệ chớ đau lòng, mọi người… Luôn luôn… Luôn dễ dàng ghen tị với những người… Mạnh hơn mình, luận về võ học, Nạp Lan thị vệ… Bây giờ không thể sánh được với ngươi.

Không đúng… Sau lưng ngươi hắn… Cũng nhiều chuyện… Ngươi là đầu than đen?” Dận Nhưng thấy người khác chịu đả kích lớn, an ủi nói.

Khang Hy thực sự rất muốn bịt miệng nhi tử của mình lại! Bởi vì… Những từ như đầu than đen đều là mấy từ hắn đã từng nói, nhớ lại lúc trước một trong những nguyên nhân hắn coi trọng Tào Dần chính là tướng mạo anh tuấn, làn da trắng nõn của hắn ta, bây giờ…“Mặc dù nước da của Tử Thanh huynh hơi đen sạm đi một chút, nhưng vẫn chưa đến mức biến thành than đen.

” Nạp Lan Dung Nhược nín cười, gật đầu phụ hoạ nói.

Cái gì gọi là tổn thương người trong vô hình nhất? Đương nhiên là những lời nói thật lòng phát ra từ độ tuổi ngây thơ hồn nhiên không biết gì.

Ha ha ha… Rất muốn uống cạn một chén lớn.

Khác với sự âm thầm vui sướng của Nạp Lan Dung Nhược, sắc mặt Tào Dần càng ngày càng đen.

Tào Dần sâu sắc cảm thấy thái tử đã thay đổi thật rồi, cậu bé đã không còn là người đáng yêu như trước nữa.

Thấy Tào Dần không nói lời nào, Dận Nhưng cảm thấy hắn ta đã được mình an ủi nên mỉm cười nói với Nạp Lan Dung Nhược: “Nạp Lan thị vệ… Lòng dạ rộng rãi, đương nhiên sẽ không… Không nhiều chuyện ở sau lưng Tào thị vệ, Bảo Thành lấy sai ví dụ rồi, là Bảo Thành càn rỡ!”Nụ cười trên mặt Nạp Lan Dung Nhược hơi khựng lại, trong phủ hắn ta đang nuôi dưỡng Bảo Thanh a ca, nói không có chút tâm tư nào là chuyện không thể.

Nhưng lúc này nhìn thấy thái tử vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng hoàn toàn không kiêu căng ngạo mạn, ngược lại còn không ý thức được rằng mình khiêm tốn như thế nào, trong lòng Nạp Lan Dung Nhược thở dài một tiếng, so với Bảo Thanh a ca ngày ngày chỉ biết đánh giết chơi đùa, ánh mắt của hoàng thượng quả nhiên rất tốt.

Khang Hy chú ý đến Nạp Lan Dung Nhược đang không được tự nhiên lắm, nụ cười trên mặt càng sâu hơn nữa, thái tử mà hắn dốc hết sức lực để bồi dưỡng sao có thể thua kém được?Chỉ là… Rốt cuộc nha đầu Hách Xá Lý gia kia mỗi ngày đều nói gì bên tai thái tử vậy?“Nha đầu này!” Lúc này, Khang Hy đặc biệt hỏi người bên cạnh thái tử, kết quả lại biết rằng chẳng qua là Minh Huyên miệng gáo, kết quả là bị thái tử dò hỏi đến cùng.

“Đưa đến Vĩnh Thọ cung một ít sách vỡ lòng, bảo nha đầu kia phải nghiêm túc đọc.

” Khang Hy xoa xoa đầu, sâu sắc cảm thấy nếu đọc quá nhiều thoại bản thì sẽ ảnh hưởng đến đầu óc, Hách Xá Lý thị chính là người đọc nhiều mấy thứ đồ tạp nham đó nên mới thích nói bậy bạ.

Hơn nữa, một nha đầu chín tuổi mới học vỡ học, nhưng chỉ trong vòng bảy tám năm đã có thể học được tiếng Mông và tiếng Hán, chắc hẳn là một người hiếu học, cho nên hắn sẵn sàng cho nàng cơ hội để nàng nghiêm túc học tập những kiến thức đã từng bị xem nhẹ một lần nữa.

“Hoàng a mã ngài bảo ta đọc sách cho ngài?” Đột nhiên nghe thấy tin dữ, Minh Huyên đột nhiên ngồi dậy, không thể tin nổi nói.

Cơn mưa xuân qua đi, Minh Huyên nằm trên ghế tựa, hưởng thụ bầu không khí hoàn toàn tự nhiên không ô nhiễm và cơn gió hiu hiu, bên cạnh còn có một tiểu thái giám biết khẩu kỹ* đang biểu diễn, nhắm mắt lại vô cùng thích ý, nhưng Dận Nhưng lại mang đến một tin tức xấu và mấy hòm sách.

(*Kỹ thuật miệng: Một loại tạp kỹ, dùng kỹ xảo của miệng để mà bắt chước các âm thanh khác.

).
 
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 44: Chương 44


Dận Nhưng nũng nịu trèo lên trên ghế tựa, đạp rớt giày, học theo dáng vẻ của Minh Huyên nằm xuống, biếng nhác và thoải mái nhắm mắt lại, chậm rãi giải thích rằng đây là sách hoàng a mã đưa cho di mẫu, bảo nàng nghiêm túc đọc, nếu không học được thì một thời gian nữa sẽ mời sư phó đến đây cho nàng.

Người ta đang ngồi trong nhà, hoạ từ trên trời rơi xuống! Khang Hy, hắn không phải là người!Nghĩ đến chuyện bản thân mình là một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, đang ở trong độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất, chăm sóc con cái giúp hắn còn chưa đủ sao? Còn phải đọc sách? Trong cung này có bao nhiêu người biết chữ? Số phi tần biết nói tiếng Hán chưa vượt qua ba người đâu đấy?“Không cần phải lãng phí nhân tài vì ta thế đâu, ta học xong thì có thể làm gì? Vĩnh Thọ cung vẫn chưa giày vò rõ ràng sao? Chuyện đọc sách gì đó để sau này hẵng nói.

” Minh Huyên quyết đoán lắc đầu từ chối.

Dận Nhưng mở to mắt, ngáp một cái, nhắc nhở: “Hoàng a mã không thích… Bị từ chối!”Minh Huyên khựng lại, liếc nhìn Dận Nhưng, sau đó lại nhìn đống sách bên cạnh, lại nhìn Dần Nhưng, rồi lại nhìn sách… Sau đó trực tiếp nằm xuống bên cạnh Dận Nhưng, nhìn trời xanh mây trắng… Nàng cần phải bình tĩnh lại…“Ta không thích cái này, ngài có thể nói với hoàng a mã của ngài tìm cho ta mấy cuốn sách nông học được không?” Một lúc lâu sau, Minh Huyên khôi phục lại lý trí, đề nghị nói.

Dận Nhưng quay đầu lại nghiêng người lăn đến trên người Minh Huyên, nghiêng đầu nói: “Học cái kia làm gì? Vừa bẩn vừa mệt!”“Thích thế thôi! Có người thích khoa cử, có người thích làm ruộng, có người thích buôn bán… Đời người còn dài, dù sao cũng phải làm chút chuyện mình yêu thích, mới có thể coi là có ý nghĩa.

” Minh Huyên ôm Dận Nhưng lên trên, xoa bóp gò má núc ních của cậu bé, thở dài nói.

Dận Nhưng gật gật đầu, đây là lần đầu tiên di mẫu nhờ mình giúp đỡ, nếu đã là chuyện di mẫu thích, cậu bé bằng lòng giúp đỡ!“Vẫn là thái tử điện hạ của chúng ta ân cần thông minh!” Minh Huyên ôm Dận Nhưng vào lòng, không thể dằn lòng được hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trơn mềm của cậu bé một cái, cảm khái nói.

Di mẫu chủ động ôm mình, lại còn hôn mình? Dận Nhưng không thể kiềm chế được nở một nụ cười rạng rỡ trên mặt, không ngừng đảm bảo mình nhất định sẽ giúp đỡ, sẽ xin hoàng a mã đồng ý.

“Không nhất định phải như vậy, điện hạ giúp ta đề nhắc đến là được, hoàng thượng không đồng ý thì thôi, hoàng thượng luôn có đạo lý của ngài ấy.

” Minh Huyên nhìn thấy dáng vẻ vui sướng này của thái tử, hơi mềm lòng nói.

Dận Nhưng gật gật đầu, mặc dù ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng đã quyết định nhất định phải giúp đỡ di mẫu, hoàng a mã không tìm cho di mẫu, cậu bé sẽ đi tìm sách nông học cho di mẫu!“Ta đang nói thật đấy!” Minh Huyên có thể cảm nhận được niềm vui sướng của đứa nhỏ trong lồ ng ngực dành cho mình, vô cùng nghiêm túc nói: “Nếu hoàng thượng không đồng ý, ngài không cần phải nhắc đến chuyện này nữa, đợi sau này ngài lớn lên một chút, có thể xuất cung, nhân tiện mua giúp ta hai cuốn trở về là được, tuyệt đối không thể vì ta mà ngỗ nghịch với hoàng thượng.

”Minh Huyên chưa từng tiếp xúc với Khang Hy, nhưng theo lẽ thường, nàng biết phụ mẫu đều không muốn con cái ngỗ nghịch với mình vì người khác, người thương như vậy, hoàng thượng cũng như vậy.

“Hoàng thượng rất yêu thương điện hạ, ngày ngày cố gắng vất vả để mang lại lợi ích cho thiên hạ, tạo ra cuộc sống sung túc và môi trường thoải mái cho điện hạ.

Nếu điện hạ vì người khác mà không nghe lời hoàng thượng, ngài ấy sẽ rất đau lòng.

” Minh Huyên v**t v* bím tóc nhỏ của Dận Nhưng, nghiêm túc giải thích.

Dận Nhưng cái hiểu cái không gật gật đầu.

“Hoàng thượng của chúng ta vẫn rất thấu hiểu lòng người.

” Chiều ngày hôm sau, Khang Hy cho người đưa một bộ Tề dân yếu thuật đến đây, Minh Huyên cầm lấy cuốn sách, cảm khái nói.

.
 
Quý Phi Xuyên Về Triều Thanh Làm Cá Mặn Nuôi Con
Chương 45: Chương 45


Xuân Ny nhìn thái tử bá đạo nằm thành hình chữ đại vẫn đang ngủ say trên giường, nhíu mày nói với Minh Huyên: “Vừa bẩn lại vừa mệt, ngài thích mấy cái này từ lúc nào vậy?”“Thích lâu lắm rồi, nhưng ở nhà cũng không hiểu hiện ra ngoài, bây giờ…” Dù sao cũng phải giữ lại một chút gì đó, mặc dù sau khi sống lại chỉ muốn làm cá mặn, nhưng những chuyện nằm trong khả năng cho phép của mình thì vẫn phải làm! Hơn nữa ngày ngày ăn mảnh ở trong nông trường cũng không thú vị lắm.

Xuân Ny không nói gì thêm nữa, từ sau khi tiến cung, chủ tử càng ngày càng có chủ ý, người khác đều lo lắng hoặc nhạo báng vì nàng không được thịnh sủng, nhưng nàng ấy lại phát hiện chủ tử thực sự rất vui vẻ, hình như bắt đầu từ lúc nàng biết được mình không thể nhận được sủng hạnh vì phải chăm sóc thái tử, lúc này mới thân cận với thái tử.

Hơn nữa, mỗi khi nghe thấy Nữu Hỗ Lộc thứ phi và Đồng Giai thứ phi bị đưa đến sủng hạnh, trên mặt Minh Huyên đều nở một nụ cười quái dị.

Vĩnh Thọ cung và Thái Cực điện là hai cung điện gần Dưỡng Tâm điện nhất, Minh Huyên đã từng xuyên thấu qua khe cửa vô tình nhìn thấy cảnh tượng các phi tần được quấn chặt bằng chăn bông, sau đó bị thái giám nâng đi sủng hạnh.

Chỉ cần tưởng tượng đến việc mình tr ần truồng bị nâng đến long sàng, đã có vô số nữ nhân nằm trên chiếc giường đó, có lẽ ngay cả chăn đệm cũng bị nữ nhân khác sử dụng là Minh Huyên lại xấu hổ đến mức ngón chân không nhịn được bấu chặt trên mặt đất.

Không chỉ như thế, sau khi được sủng hạnh, còn phải trở về một mình…Không ít lần nàng nhìn thấy các phi tần vô cùng mảnh mai bị thái giám và cung nhân nâng đi, đi về…Ngay cả Nữu Hỗ Lộc thị và Đồng Giai thị- Những người đang được hưởng thụ đãi ngộ của phi vị hiện giờ cũng không thể tránh khỏi, nghe nói chỉ sau khi được chính thức sách phong, hoàng thượng mới có thể ngủ lại.

Mặc dù Minh Huyên không mong chờ quả dưa leo công cộng kia, nhưng nếu thực sự không thể tránh được, nàng vẫn muốn chống đỡ cho đến khi phân vị của mình được xác định rồi hẵng nói!Lần đầu tiên đọc sách nông nghiệp, mặc dù Minh Huyên đã có kinh nghiệm gieo trồng nông nghiệp nhưng vẫn có rất nhiều thứ không hiểu, nàng chỉ có thể chép lại những gì mình không hiểu trước, dự định sau này có cơ hội sẽ tìm hiểu.

“Sinh thần của hoàng thượng, các bộ tộc Mông Cổ đều phái người đến mừng thọ, chủ tự định tặng cái gì?”Minh Huyên đang chuyên tâm đọc sách, nghe Dận Nhưng nói khoảng thời gian này thái hoàng thái hậu vô cùng vui vẻ, trong lòng nàng vẫn còn đang nghĩ xem có phải là vị bằng hữu mà bà ấy muốn giới thiệu cho nàng sắp đến rồi không?Lúc nằm trên giường, nàng vẫn còn đang nghĩ, nếu là một người có tính tình tốt, nàng cũng bằng lòng qua lại thân thiết với đối phương, nếu là một người hung dữ, mình sẽ không quan tâm đến đối phương!Kết quả nàng lại bị những lời của Xuân Ny làm cho hoảng hốt? Sinh thần của Khang Hy? Lúc nào?! Đã nghèo thế này rồi còn muốn mình tặng lễ vật?Nàng đã tiến cung một thời gian dài như vậy, khắp cung đều là những thứ hắn ban thưởng, thậm chí còn cho mình một chồng sách, nàng còn phải tặng lễ vật cho hắn?“Chủ tử, ngài không nghèo.

” Xuân Ny thở dài, ngoại trừ lúc đầu khi chuẩn bị tiến cung phải chuẩn bị một chút ra thì chủ tử không hề tiêu tốn một đồng nào! Đồng thời nàng ấy cũng cảm thấy may mắn, mặc dù chủ tử hơi mơ hồ nhưng cũng chỉ hiểu hiện ở trước mặt nàng ấy.

Minh Huyên không thể tin nổi nói: “Sao ta lại không nghèo được? Lúc trước, của hồi môn mà đại tỷ mang vào cung gấp mười mấy lần của ta, bây giờ có phi tần trong cung nào nghèo hơn ta không? Hiện tại nhờ có thái tử nên đãi ngộ cũng không đến nỗi, sau này… Chẳng phải sẽ phải tiêu tiền của mình sao?”.
 
Back
Top Bottom