Mưa.
Lạnh thấu xương tủy.
Đêm nay thành phố như bị nhấn chìm trong một bể nước đen ngòm.
Mưa trút xuống xối xả, rửa trôi bụi bẩn của nhân gian nhưng lại không gột rửa được sự tuyệt vọng đang bám riết lấy Cố Uyên.
Hắn đứng co ro dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang, nước mưa tạt vào làm ướt đẫm gấu chiếc áo măng tô màu đen đã sờn rách.
Cố Uyên đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút sau lớp kính gọng bạc.
"Mười lăm ngàn..."
Ngón tay thon dài, trắng bệch vì lạnh của hắn mân mê những đồng xu lạnh lẽo và vài tờ tiền lẻ nhàu nhĩ trong túi áo.
Tiếng kim loại va vào nhau nghe lanh canh, cô độc.
"Đủ mua một gói mì tôm và một chai nước suối.
Nếu khéo co kéo thì dư hai ngàn."
Cố Uyên lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn khói trắng đục.
24 tuổi.
Thất nghiệp.
Nợ nần chồng chất.
Và vừa bị chủ trọ ném ra đường lúc 11 giờ đêm.
Tài sản duy nhất còn lại là cái mạng quèn này và bộ não lúc nào cũng phải căng ra để tính toán từng đồng bạc lẻ.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời đen kịt không một ánh sao.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không oán trách, không giận dữ.
Chỉ có sự cam chịu lạnh lẽo của một kẻ đã quá quen với việc bị cuộc đời chà đạp.
Xa xa, cuối con phố vắng tanh, một ánh đèn neon đỏ quạch nhấp nháy thu hút sự chú ý của hắn.
Family Mart...
Chữ "Family" đã tắt ngấm, chỉ còn lại chữ Mart và con số 444 được viết nguệch ngoạc bằng sơn đỏ bên cạnh, rỉ xuống như những vệt máu chưa khô.
"Số nhà 444?
Phong thủy kiểu gì thế này?"
Cố Uyên nhíu mày, đẩy nhẹ gọng kính.
Lý trí bảo hắn nên tránh xa nơi quái gở này, nhưng cái dạ dày rỗng tuếch đang co bóp kịch liệt lại gào thét đòi quyền lợi.
Hắn kéo cao cổ áo măng tô, lao mình vào màn mưa, chạy về phía chút ánh sáng leo lét đó.
Ding Dong...
Tiếng chuông cửa vang lên.
Không lanh lảnh vui tai như thường lệ, mà rè rè, đục ngầu như tiếng nấc nghẹn của một người đang hấp hối.
Bước chân vào bên trong, âm thanh ồn ào của mưa gió lập tức biến mất.
Không gian tĩnh lặng tuyệt đối.
Lạnh.
Cái lạnh ở đây không ẩm ướt, mà khô khốc, buốt giá, len lỏi qua từng lỗ chân lông, thấm thẳng vào tủy sống.
Mùi hương thoang thoảng trong không khí không phải mùi nước lau sàn, mà là mùi nến sáp cháy dở trộn lẫn với mùi đất ẩm mốc.
Cố Uyên rùng mình, gạt nước mưa trên tóc.
Đôi mắt sau tròng kính nheo lại, quét nhanh một vòng.
Những kệ hàng xếp ngay ngắn nhưng phủ một lớp bụi mỏng.
Ánh đèn trần chập chờn, lúc sáng lúc tối, khiến bóng của những chai nước ngọt trên kệ đổ dài xuống sàn như những ngón tay đen đúa đang vươn ra níu lấy chân người.
Hắn tiến về phía quầy mì gói.
"Hảo Hảo...
Omachi...
Lẩu Thái..."
Cố Uyên cầm gói mì vị lẩu thái lên.
Hắn khựng lại.
Trên bao bì đỏ au, hình minh họa con tôm tươi ngon thường ngày đã biến mất.
Thay vào đó là một ngón tay người bị luộc chín, cong queo, sưng phồng, lớp da bợt bạt bong tróc lộ ra phần thịt tái nhợt bên trong.
Dòng chữ “Thơm ngon đến giọt cuối cùng” dường như được viết bằng một loại mực đỏ sẫm, hơi loang lổ.
Cố Uyên bình tĩnh tháo kính ra, lấy vạt áo sơ mi bên trong lau qua loa tròng kính, rồi đeo lại.
Ngón tay vẫn ở đó.
"Đói quá hóa hoang tưởng rồi," hắn tự trấn an, giọng nói không chút gợn sóng.
Hắn ném gói mì vào giỏ.
Hắn đi tiếp đến quầy đồ chơi giảm giá để tìm lối ra quầy thu ngân.
Tại đây, bước chân hắn dừng lại.
Trong giỏ hàng "Đồng giá 10k", nằm trơ trọi giữa đống đồ chơi nhựa gãy nát, là một con gấu bông màu hồng phấn.
Nó khá bẩn, lông bết lại thành từng cụm.
Một bên mắt là cúc áo đen bóng, bên mắt còn lại... trống hoác, lòi ra lớp bông gòn xám xịt bên trong.
Trên tay nó được khâu dính một con dao nhựa đồ chơi.
Trông nó vừa thảm hại, vừa quái dị.
Và cô độc.Giống hệt hắn lúc này.
Nhưng điều khiến Cố Uyên chú ý không phải là ngoại hình của nó, mà là cảm giác... nó đang nhìn hắn.
Từ cái hốc mắt trống rỗng kia, hắn cảm nhận được một sự soi mói trắng trợn, một sự đồng cảm méo mó giữa những kẻ bị thế giới chối bỏ.
"Mày cũng là hàng ế à?"
Cố Uyên thì thầm, ngón tay thon dài chọc vào cái bụng mềm nhũn của con gấu.
Bụp.
"10 ngàn..."
Cố Uyên tính toán nhanh trong đầu.
"Mì tôm 5 ngàn.
Vừa khít 15 ngàn.
Coi như mua thêm bạn đồng hành."
Cố Uyên kẹp con gấu vào nách, cầm gói mì đi ra quầy thu ngân.
Tại quầy, một nhân viên nam đang đứng quay lưng lại với hắn.
Gã béo ị, thân hình phình to như quả bóng nước sắp vỡ, mặc bộ đồng phục chật ních đến mức các đường chỉ muốn bung ra.
Rộp...
Rộp...
Soạt...
Tiếng nhai nuốt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Nghe như tiếng ai đó đang nhai sụn giòn, xen lẫn tiếng chóp chép mút mát đầy thỏa mãn.
"Tính tiền."
Cố Uyên đặt gói mì và con gấu lên mặt quầy kính lạnh lẽo.
Tiếng nhai dừng lại.
Gã nhân viên từ từ quay đầu.
Cổ gã phát ra tiếng răng rắc khô khốc, xoay một góc độ không tưởng đối với người bình thường.
Khi gã quay hẳn lại, Cố Uyên cảm thấy dạ dày mình thắt lại.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Gã nhân viên không có mặt.
Hoặc nói đúng hơn, khuôn mặt gã là một khối thịt bầy nhầy, phồng rộp tím tái.
Mắt, mũi, tai dường như bị một bàn tay vô hình nào đó đập nát, dồn cục vào giữa.
Cái miệng gã rộng ngoác đến tận mang tai, đầy những răng nanh lởm chởm, vàng khè.
Và trên khóe miệng đó, vẫn còn lủng lẳng một cái đuôi chuột.
Con chuột cống đen sì, ướt nhẹp.
"Khách... kh... hách..."
Giọng gã khè khè, như tiếng gió rít qua ống nước vỡ.
Một mùi hôi thối nồng nặc – mùi của thịt rữa và cống rãnh – xộc thẳng vào mũi Cố Uyên.
"Mì... và... gấu..."
Gã nhân viên nhìn chằm chằm vào Cố Uyên (hoặc Cố Uyên đoán là gã đang nhìn).
"Mười lăm ngàn," Cố Uyên nói, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, dù bàn tay trong túi áo đã nắm chặt lại.
Hắn rút những tờ tiền lẻ và xu ra đặt lên bàn.
Gã nhân viên nhìn đống tiền lẻ, rồi đột nhiên cười.
Một nụ cười xé toạc khuôn
mặt biến dạng.
"Không... tiêu... giấy..."
Gã giơ bàn tay múp míp, đầy móng vuốt đen sì dài ngoằng lên, chỉ thẳng vào ngực trái của Cố Uyên – nơi trái tim đang đập thình thịch.
"Trả... bằng... cái... này..."
Cố Uyên lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ kẹo cao su.
Đồng tử sau lớp kính co rút lại.
"Ông muốn tim tôi?"
"Đổi... ngang... giá..."
Gã nhân viên chồm người qua quầy, nước dãi nhỏ tong tong xuống mặt kính, ăn mòn lớp kính tạo ra tiếng xèo xèo.
"Tim...
đổi...
đồ..."
Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ não của Cố Uyên không hề bị nỗi sợ hãi làm tê liệt.
Ngược lại, nó hoạt động nhanh hơn bao giờ hết.
Bản năng của một kẻ sống bằng nghề "xoay tiền" trỗi dậy.
Hắn đẩy gọng kính, ánh mắt trở nên sắc lạnh, soi xét gã quái vật như đang định giá một món hàng lỗi.
"Đắt quá."
Cố Uyên buột miệng.
Câu trả lời khiến không gian như ngưng đọng.
"Gói mì 5 ngàn, con gấu rách 10 ngàn.
Tổng giá trị 15 ngàn đồng Việt Nam.
Trong khi đó, một quả tim người tươi sống, nhóm máu O, không bệnh nền, trên chợ đen quốc tế có giá thấp nhất là 100.000 USD, tức khoảng hơn 2 tỷ đồng."
Hắn nhìn thẳng vào cái mặt bầy nhầy của gã quái vật, giọng điệu đanh thép như đang chốt hợp đồng:
"Ông muốn dùng 15 ngàn để mua món hàng 2 tỷ?
Ông kinh doanh kiểu gì thế?
Cục Quản lý thị trường âm phủ không sờ gáy ông à?
Đây là bóc lột, là gian thương!"
Gã quỷ sững lại.
Cái não bộ mục nát của gã dường như bị quá tải trước logic sặc mùi tiền bạc của thằng điên trước mặt.
Gã chưa từng thấy con mồi nào...
đứng mặc cả giá trị bản thân với gã.
Một giây ngẩn ngơ.
Đó là tất cả những gì Cố Uyên cần.
Hắn chộp lấy con gấu bông và gói mì, quay đầu chạy thục mạng ra cửa.
"Ăn quỵt!!!"
Gã nhân viên gầm lên một tiếng long trời lở đất.
Thân hình đồ sộ của gã nhảy phốc qua quầy thu ngân nhẹ bẫng như một con nhái bén, lao theo Cố Uyên.
Cố Uyên lao vào cửa kính.
Hắn đẩy mạnh.
Cửa khóa chặt.
Bên ngoài, màn đêm và cơn mưa đã biến mất.
Thay vào đó là một lớp sương mù dày đặc, trắng xóa, cuồn cuộn trôi như những con sóng chết chóc.
Thế giới thực đã bị xóa sổ.
Rầm!
Gã nhân viên lao tới, va vào kệ hàng phía sau lưng Cố Uyên.
Hàng hóa đổ rào rào.
Cố Uyên ép lưng vào cửa kính lạnh toát.
Hắn siết chặt con gấu bông trong tay.
Hết đường lui.
"Đừng có qua đây!"
Hắn giơ con gấu lên như một tấm khiên vô dụng, tay kia sờ vào túi quần tìm con dao gọt hoa quả cùn.
Gã quỷ cười khùng khục, từng bước tiến lại gần.
Móng vuốt gã cào lên sàn nhà, để lại những vết xước sâu hoắm.
"Thịt... tươi...
Tim... ngon..."
Đúng lúc bàn tay nhớp nhúa của gã sắp chạm vào mặt Cố Uyên, một giọng nói vang lên.
Không phải từ gã quỷ.
Cũng không phải từ Cố Uyên.
Nó phát ra từ con gấu bông rách nát trên tay hắn.
Một giọng nói ồm ồm, khàn đặc, sặc mùi giang hồ chợ búa:
"Đù má, ồn ào vãi l*!
Đứa nào đánh thức bố mày đấy?"*
Cố Uyên sững sờ cúi xuống.
Con mắt cúc áo duy nhất của con gấu bông hồng phấn bỗng nhiên đảo một vòng, rồi nhìn chằm chằm vào gã quỷ béo ị đang lao tới.
Cái miệng được khâu bằng chỉ đen của nó nhếch lên, tạo thành một nụ cười ngạo nghễ:
"Thằng béo kia!
Mày muốn xin tí tiết à?"
[Hết chương 1]