Cập nhật mới

Khác Quỷ Dị Lữ Quán

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405536474-256-k280510.jpg

Quỷ Dị Lữ Quán
Tác giả: nguyendeptrai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Người khác rơi vào game kinh dị để tìm đường sống, Cố Uyên ở lại để... mở khách sạn và đòi nợ quỷ."



quydiluquan​
 
Quỷ Dị Lữ Quán
Chương 1: Cửa Hàng Tiện Lợi Số 444


Mưa.

Lạnh thấu xương tủy.

Đêm nay thành phố như bị nhấn chìm trong một bể nước đen ngòm.

Mưa trút xuống xối xả, rửa trôi bụi bẩn của nhân gian nhưng lại không gột rửa được sự tuyệt vọng đang bám riết lấy Cố Uyên.

Hắn đứng co ro dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang, nước mưa tạt vào làm ướt đẫm gấu chiếc áo măng tô màu đen đã sờn rách.

Cố Uyên đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút sau lớp kính gọng bạc.

"Mười lăm ngàn..."

Ngón tay thon dài, trắng bệch vì lạnh của hắn mân mê những đồng xu lạnh lẽo và vài tờ tiền lẻ nhàu nhĩ trong túi áo.

Tiếng kim loại va vào nhau nghe lanh canh, cô độc.

"Đủ mua một gói mì tôm và một chai nước suối.

Nếu khéo co kéo thì dư hai ngàn."

Cố Uyên lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn khói trắng đục.

24 tuổi.

Thất nghiệp.

Nợ nần chồng chất.

Và vừa bị chủ trọ ném ra đường lúc 11 giờ đêm.

Tài sản duy nhất còn lại là cái mạng quèn này và bộ não lúc nào cũng phải căng ra để tính toán từng đồng bạc lẻ.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đen kịt không một ánh sao.

Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không oán trách, không giận dữ.

Chỉ có sự cam chịu lạnh lẽo của một kẻ đã quá quen với việc bị cuộc đời chà đạp.

Xa xa, cuối con phố vắng tanh, một ánh đèn neon đỏ quạch nhấp nháy thu hút sự chú ý của hắn.

Family Mart...

Chữ "Family" đã tắt ngấm, chỉ còn lại chữ Mart và con số 444 được viết nguệch ngoạc bằng sơn đỏ bên cạnh, rỉ xuống như những vệt máu chưa khô.

"Số nhà 444?

Phong thủy kiểu gì thế này?"

Cố Uyên nhíu mày, đẩy nhẹ gọng kính.

Lý trí bảo hắn nên tránh xa nơi quái gở này, nhưng cái dạ dày rỗng tuếch đang co bóp kịch liệt lại gào thét đòi quyền lợi.

Hắn kéo cao cổ áo măng tô, lao mình vào màn mưa, chạy về phía chút ánh sáng leo lét đó.

Ding Dong...

Tiếng chuông cửa vang lên.

Không lanh lảnh vui tai như thường lệ, mà rè rè, đục ngầu như tiếng nấc nghẹn của một người đang hấp hối.

Bước chân vào bên trong, âm thanh ồn ào của mưa gió lập tức biến mất.

Không gian tĩnh lặng tuyệt đối.

Lạnh.

Cái lạnh ở đây không ẩm ướt, mà khô khốc, buốt giá, len lỏi qua từng lỗ chân lông, thấm thẳng vào tủy sống.

Mùi hương thoang thoảng trong không khí không phải mùi nước lau sàn, mà là mùi nến sáp cháy dở trộn lẫn với mùi đất ẩm mốc.

Cố Uyên rùng mình, gạt nước mưa trên tóc.

Đôi mắt sau tròng kính nheo lại, quét nhanh một vòng.

Những kệ hàng xếp ngay ngắn nhưng phủ một lớp bụi mỏng.

Ánh đèn trần chập chờn, lúc sáng lúc tối, khiến bóng của những chai nước ngọt trên kệ đổ dài xuống sàn như những ngón tay đen đúa đang vươn ra níu lấy chân người.

Hắn tiến về phía quầy mì gói.

"Hảo Hảo...

Omachi...

Lẩu Thái..."

Cố Uyên cầm gói mì vị lẩu thái lên.

Hắn khựng lại.

Trên bao bì đỏ au, hình minh họa con tôm tươi ngon thường ngày đã biến mất.

Thay vào đó là một ngón tay người bị luộc chín, cong queo, sưng phồng, lớp da bợt bạt bong tróc lộ ra phần thịt tái nhợt bên trong.

Dòng chữ “Thơm ngon đến giọt cuối cùng” dường như được viết bằng một loại mực đỏ sẫm, hơi loang lổ.

Cố Uyên bình tĩnh tháo kính ra, lấy vạt áo sơ mi bên trong lau qua loa tròng kính, rồi đeo lại.

Ngón tay vẫn ở đó.

"Đói quá hóa hoang tưởng rồi," hắn tự trấn an, giọng nói không chút gợn sóng.

Hắn ném gói mì vào giỏ.

Hắn đi tiếp đến quầy đồ chơi giảm giá để tìm lối ra quầy thu ngân.

Tại đây, bước chân hắn dừng lại.

Trong giỏ hàng "Đồng giá 10k", nằm trơ trọi giữa đống đồ chơi nhựa gãy nát, là một con gấu bông màu hồng phấn.

Nó khá bẩn, lông bết lại thành từng cụm.

Một bên mắt là cúc áo đen bóng, bên mắt còn lại... trống hoác, lòi ra lớp bông gòn xám xịt bên trong.

Trên tay nó được khâu dính một con dao nhựa đồ chơi.

Trông nó vừa thảm hại, vừa quái dị.

Và cô độc.Giống hệt hắn lúc này.

Nhưng điều khiến Cố Uyên chú ý không phải là ngoại hình của nó, mà là cảm giác... nó đang nhìn hắn.

Từ cái hốc mắt trống rỗng kia, hắn cảm nhận được một sự soi mói trắng trợn, một sự đồng cảm méo mó giữa những kẻ bị thế giới chối bỏ.

"Mày cũng là hàng ế à?"

Cố Uyên thì thầm, ngón tay thon dài chọc vào cái bụng mềm nhũn của con gấu.

Bụp.

"10 ngàn..."

Cố Uyên tính toán nhanh trong đầu.

"Mì tôm 5 ngàn.

Vừa khít 15 ngàn.

Coi như mua thêm bạn đồng hành."

Cố Uyên kẹp con gấu vào nách, cầm gói mì đi ra quầy thu ngân.

Tại quầy, một nhân viên nam đang đứng quay lưng lại với hắn.

Gã béo ị, thân hình phình to như quả bóng nước sắp vỡ, mặc bộ đồng phục chật ních đến mức các đường chỉ muốn bung ra.

Rộp...

Rộp...

Soạt...

Tiếng nhai nuốt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Nghe như tiếng ai đó đang nhai sụn giòn, xen lẫn tiếng chóp chép mút mát đầy thỏa mãn.

"Tính tiền."

Cố Uyên đặt gói mì và con gấu lên mặt quầy kính lạnh lẽo.

Tiếng nhai dừng lại.

Gã nhân viên từ từ quay đầu.

Cổ gã phát ra tiếng răng rắc khô khốc, xoay một góc độ không tưởng đối với người bình thường.

Khi gã quay hẳn lại, Cố Uyên cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Gã nhân viên không có mặt.

Hoặc nói đúng hơn, khuôn mặt gã là một khối thịt bầy nhầy, phồng rộp tím tái.

Mắt, mũi, tai dường như bị một bàn tay vô hình nào đó đập nát, dồn cục vào giữa.

Cái miệng gã rộng ngoác đến tận mang tai, đầy những răng nanh lởm chởm, vàng khè.

Và trên khóe miệng đó, vẫn còn lủng lẳng một cái đuôi chuột.

Con chuột cống đen sì, ướt nhẹp.

"Khách... kh... hách..."

Giọng gã khè khè, như tiếng gió rít qua ống nước vỡ.

Một mùi hôi thối nồng nặc – mùi của thịt rữa và cống rãnh – xộc thẳng vào mũi Cố Uyên.

"Mì... và... gấu..."

Gã nhân viên nhìn chằm chằm vào Cố Uyên (hoặc Cố Uyên đoán là gã đang nhìn).

"Mười lăm ngàn," Cố Uyên nói, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, dù bàn tay trong túi áo đã nắm chặt lại.

Hắn rút những tờ tiền lẻ và xu ra đặt lên bàn.

Gã nhân viên nhìn đống tiền lẻ, rồi đột nhiên cười.

Một nụ cười xé toạc khuôn

mặt biến dạng.

"Không... tiêu... giấy..."

Gã giơ bàn tay múp míp, đầy móng vuốt đen sì dài ngoằng lên, chỉ thẳng vào ngực trái của Cố Uyên – nơi trái tim đang đập thình thịch.

"Trả... bằng... cái... này..."

Cố Uyên lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ kẹo cao su.

Đồng tử sau lớp kính co rút lại.

"Ông muốn tim tôi?"

"Đổi... ngang... giá..."

Gã nhân viên chồm người qua quầy, nước dãi nhỏ tong tong xuống mặt kính, ăn mòn lớp kính tạo ra tiếng xèo xèo.

"Tim...

đổi...

đồ..."

Trong khoảnh khắc sinh tử, bộ não của Cố Uyên không hề bị nỗi sợ hãi làm tê liệt.

Ngược lại, nó hoạt động nhanh hơn bao giờ hết.

Bản năng của một kẻ sống bằng nghề "xoay tiền" trỗi dậy.

Hắn đẩy gọng kính, ánh mắt trở nên sắc lạnh, soi xét gã quái vật như đang định giá một món hàng lỗi.

"Đắt quá."

Cố Uyên buột miệng.

Câu trả lời khiến không gian như ngưng đọng.

"Gói mì 5 ngàn, con gấu rách 10 ngàn.

Tổng giá trị 15 ngàn đồng Việt Nam.

Trong khi đó, một quả tim người tươi sống, nhóm máu O, không bệnh nền, trên chợ đen quốc tế có giá thấp nhất là 100.000 USD, tức khoảng hơn 2 tỷ đồng."

Hắn nhìn thẳng vào cái mặt bầy nhầy của gã quái vật, giọng điệu đanh thép như đang chốt hợp đồng:

"Ông muốn dùng 15 ngàn để mua món hàng 2 tỷ?

Ông kinh doanh kiểu gì thế?

Cục Quản lý thị trường âm phủ không sờ gáy ông à?

Đây là bóc lột, là gian thương!"

Gã quỷ sững lại.

Cái não bộ mục nát của gã dường như bị quá tải trước logic sặc mùi tiền bạc của thằng điên trước mặt.

Gã chưa từng thấy con mồi nào...

đứng mặc cả giá trị bản thân với gã.

Một giây ngẩn ngơ.

Đó là tất cả những gì Cố Uyên cần.

Hắn chộp lấy con gấu bông và gói mì, quay đầu chạy thục mạng ra cửa.

"Ăn quỵt!!!"

Gã nhân viên gầm lên một tiếng long trời lở đất.

Thân hình đồ sộ của gã nhảy phốc qua quầy thu ngân nhẹ bẫng như một con nhái bén, lao theo Cố Uyên.

Cố Uyên lao vào cửa kính.

Hắn đẩy mạnh.

Cửa khóa chặt.

Bên ngoài, màn đêm và cơn mưa đã biến mất.

Thay vào đó là một lớp sương mù dày đặc, trắng xóa, cuồn cuộn trôi như những con sóng chết chóc.

Thế giới thực đã bị xóa sổ.

Rầm!

Gã nhân viên lao tới, va vào kệ hàng phía sau lưng Cố Uyên.

Hàng hóa đổ rào rào.

Cố Uyên ép lưng vào cửa kính lạnh toát.

Hắn siết chặt con gấu bông trong tay.

Hết đường lui.

"Đừng có qua đây!"

Hắn giơ con gấu lên như một tấm khiên vô dụng, tay kia sờ vào túi quần tìm con dao gọt hoa quả cùn.

Gã quỷ cười khùng khục, từng bước tiến lại gần.

Móng vuốt gã cào lên sàn nhà, để lại những vết xước sâu hoắm.

"Thịt... tươi...

Tim... ngon..."

Đúng lúc bàn tay nhớp nhúa của gã sắp chạm vào mặt Cố Uyên, một giọng nói vang lên.

Không phải từ gã quỷ.

Cũng không phải từ Cố Uyên.

Nó phát ra từ con gấu bông rách nát trên tay hắn.

Một giọng nói ồm ồm, khàn đặc, sặc mùi giang hồ chợ búa:

"Đù má, ồn ào vãi l*!

Đứa nào đánh thức bố mày đấy?"*

Cố Uyên sững sờ cúi xuống.

Con mắt cúc áo duy nhất của con gấu bông hồng phấn bỗng nhiên đảo một vòng, rồi nhìn chằm chằm vào gã quỷ béo ị đang lao tới.

Cái miệng được khâu bằng chỉ đen của nó nhếch lên, tạo thành một nụ cười ngạo nghễ:

"Thằng béo kia!

Mày muốn xin tí tiết à?"

[Hết chương 1]
 
Quỷ Dị Lữ Quán
CHƯƠNG 2: TUYỆT KỸ "VÕ MỒM"


Gã nhân viên béo ị khựng lại giữa không trung.

Cái cơ thể đồ sộ đang lao tới như một chiếc xe lu bỗng nhiên phanh gấp.

Đôi bàn tay đầy móng vuốt dừng lại chỉ cách trán Cố Uyên vài centimet.

Mùi hôi thối từ cái miệng rộng ngoác của gã phả vào mặt Cố Uyên nóng hổi.

Gã nghiêng cái đầu bầy nhầy, dường như bộ não mục nát của gã không thể xử lý được tình huống này.

"Gấu... biết... nói...?"

Gã khè khè, cái đuôi chuột lủng lẳng bên mép giật giật.

Cố Uyên cũng sững sờ không kém.

Hắn nhìn xuống con gấu bông hồng phấn trong tay mình.

Con gấu cũ nát, một mắt cúc áo, một mắt lòi bông, đang trừng trừng nhìn gã quỷ với vẻ khinh bỉ tột độ.

Nó cựa quậy, nhảy phắt khỏi tay Cố Uyên, đáp xuống kệ hàng bên cạnh một cách điệu nghệ.

Hùng Bá chống hai tay ngắn tũn lên hông, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu xả:

“Nói cái mả cha mày ấy!

Mày điếc à thằng béo?

Tao hỏi mày muốn xin tí tiết không mà mày đứng đơ ra đấy như phỗng thế?”

Gã nhân viên gầm gừ, cơn giận bắt đầu nổi lên:

“Đồ chơi... chết tiệt...”

“Chết tiệt cái l*!”

Hùng Bá cắt ngang, cái mồm rách ngoác ra hết cỡ.

“Mày nhìn lại cái bản mặt mày xem!

Mỡ chảy xệ xuống tận rốn, da thì lở loét như bánh tráng nướng quá lửa.

Mày ăn chuột cống mà không biết nhả xương à?

Cái đuôi chuột còn dính trên mép kìa!

Nhìn tởm lợm vãi chưởng!

Mày soi gương bao giờ chưa?

À quên, mặt mày nát thế kia thì soi gương chắc gương nó cũng tự vỡ vì xúc phạm thị giác!”

Rắc...

Rộp...

Cố Uyên kinh ngạc nhìn thấy trên khuôn mặt thịt bầy nhầy của gã nhân viên bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

Không phải vết thương vật lý, mà giống như lớp vỏ bọc oán khí của gã đang bị lời nói làm cho rạn vỡ.

Gã nhân viên ôm đầu, lùi lại, gào lên đau đớn:

“Im...

đi...

Đau...

đầu...”

Nhưng Hùng Bá nào có tha.

Nó vớ lấy một chai nước suối trên kệ, ném bốp vào đầu gã nhân viên, rồi bồi thêm:

“Mày làm nhân viên kiểu gì mà đồng phục chật ních thế kia?

Mày hít không khí thôi cũng béo à?

Hay mày ăn chặn tiền của siêu thị để mua mỡ đắp vào người?

Mày định dùng cái bụng mỡ đó để đè khách hàng chết ngạt à?

Đồ con lợn gợi cảm...

à nhầm, đồ con lợn phản cảm!”

“AAAAA!!!”

Gã nhân viên hét lên thảm thiết.

Những vết nứt trên mặt gã toác ra, máu đen phun xối xả.

Thân hình đồ sộ của gã co rúm lại, như thể từng câu chửi của con gấu bông là những nhát dao vô hình chém thẳng vào linh hồn gã.

Cố Uyên đứng bên cạnh quan sát, đôi mắt sau lớp kính lóe lên tia sáng sắc lạnh.

“Sát thương tinh thần chuyển hóa thành sát thương vật lý?

Quy tắc của thế giới này... thú vị đấy.”

Hắn nhận ra gã quỷ đang suy yếu cực độ.

Đây là cơ hội duy nhất.

Cố Uyên vớ lấy một chai rượu vang rẻ tiền trên kệ - thứ vũ khí cứng nhất trong tầm tay.

“Này ông chủ,” Cố Uyên gọi, giọng lạnh tanh.

Gã nhân viên đang quằn quại ngẩng đầu lên, đôi mắt (hoặc hốc mắt) tràn ngập sự sợ hãi.

Cố Uyên bước tới, không chút do dự, vung chai rượu đập mạnh vào thái dương gã.

Xoảng!

Chai rượu vỡ tan.

Rượu đỏ hòa lẫn với máu đen chảy xuống sàn.

Gã nhân viên rú lên một tiếng cuối cùng rồi ngã vật ra đất.

Cơ thể to lớn của gã bắt đầu tan rã, hóa thành những đốm tro tàn bay lơ lửng, để lại trên sàn nhà một tấm thẻ nhựa dính máu.

Cố Uyên buông cổ chai rượu vỡ xuống, chỉnh lại gọng kính, rồi cúi xuống nhặt tấm thẻ lên.

Hắn quay sang nhìn con gấu bông vẫn đang đứng trên kệ, vẻ mặt đắc thắng.

“Chúng ta cần nói chuyện về hợp đồng hợp tác.

Tôi là Cố Uyên.

Còn ông?”

Con gấu bông hất cái mặt cúc áo lên trời:

“Tao là Hùng Bá.

Gọi là Bá ca cũng được.

Mà hợp đồng cái gì?

Mày định trả lương tao bằng gì?

Tao nói trước, tao không ăn tiền âm phủ đâu nhé.

Tao muốn ăn tơ máu của bọn quỷ.”

Cố Uyên gật đầu:

“Được.

Đi theo tôi, tôi đảm bảo mỗi ngày ông đều sẽ gặp những thằng ngu để ông tha hồ sỉ nhục.”

...

Giải quyết xong gã nhân viên chỉ là bước đầu.

Cố Uyên biết muốn sống sót ra khỏi đây, hắn phải tìm kẻ đứng đầu.

Hắn kẹp Hùng Bá vào nách, đi thẳng vào khu vực kho hàng phía sau quầy thu ngân.

Cánh cửa kho hàng mở ra với tiếng bản lề rỉ sét rợn người.

Bên trong không phải là kho, mà là một văn phòng quản lý cũ kỹ lạnh lẽo.

Giữa phòng, một bộ xương khô mặc vest đen đang ngồi trên ghế da, hốc mắt rực lửa xanh, tay đeo đầy nhẫn vàng mã.

“Khách hàng... khu vực này miễn phận sự.”

Bộ xương xoay ghế lại, giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu Cố Uyên:

“Ngươi đã giết nhân viên của ta.

Ngươi định bồi thường thế nào?

10 năm tuổi thọ?

Hay đôi mắt?”

Cố Uyên không hề sợ hãi.

Hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện, đặt tờ hóa đơn lên bàn:

“Bồi thường?

Ông nên cảm ơn tôi mới phải.

Tôi vừa giúp ông dọn rác đấy.”

Bộ xương khựng lại:

“Cái gì?”

Cố Uyên đẩy kính, bắt đầu đòn tâm lý:

“Tôi đã xem qua sổ sách.

Siêu thị này vắng như chùa bà Đanh, oán khí thu về không đủ bù chi phí vận hành.

Ông sắp phá sản rồi, đúng không?

Nếu siêu thị đóng cửa, ông – một Địa Phược Linh – cũng sẽ tan biến theo.”

Hùng Bá lúc này cũng nhảy lên bàn, chỉ thẳng vào mặt bộ xương:

“Đúng đấy!

Nhìn cái văn phòng của mày đi, nghèo rớt mồng tơi mà bày đặt đeo vàng mã!

Bộ vest thì mọt ăn lủng lỗ chỗ, xương sườn thì thiếu canxi.

Quản lý kiểu gì mà để cái siêu thị trông như cái nhà xí công cộng thế?

Tao mà là mày tao lấy xương đùi chọc vào lỗ mũi tự tử cho rồi!”

“CÂM MỒM!!!”

Gã Quản Lý gầm lên, nhưng ngọn lửa trong mắt gã đã run rẩy.

Sự thật bị phơi bày cộng với lời chửi rủa ngoa ngoắt của Hùng Bá khiến gã suy sụp hoàn toàn.

Cố Uyên chốt hạ đòn cuối cùng:

“Chuyển nhượng lại Siêu thị 444 cho tôi.

Tôi sẽ gánh khoản nợ này.

Đổi lại, ông được tự do.”

Gã Quản Lý nhìn Cố Uyên như nhìn một thằng điên, nhưng ánh mắt gã lóe lên tia hy vọng giải thoát.

“Ngươi... muốn gánh nợ thay ta?

Được!

Ký đi!

Hợp đồng máu!

Một khi đã ký, linh hồn ngươi sẽ bị trói buộc vào nơi này.

Nếu không trả đủ oán khí, ngươi sẽ thế chỗ ta ngồi lên cái ghế này vĩnh viễn!”

Một bản Hợp Đồng Chuyển Nhượng làm bằng da người nhăn nheo hiện ra trên bàn, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Cố Uyên không chần chừ.

Hắn cắn mạnh đầu ngón tay cái, máu tươi ứa ra.

Hắn ấn mạnh ngón tay đẫm máu lên vị trí "Người Tiếp Nhận".

Xèo...

Tiếng thịt cháy vang lên khi ngón tay hắn chạm vào mặt giấy da người.

Bản hợp đồng tham lam hút lấy máu tươi, những dòng chữ đỏ rực sáng lên rồi chìm sâu vào thớ da.

“Ha ha ha!

Ta tự do rồi!

Chúc may mắn ở Địa Ngục, nhóc con!”

Gã Quản Lý xương khô cười man dại, cơ thể gã rã ra thành từng khúc xương rồi tan biến thành tro bụi ngay trên ghế.

Trên mặt bàn, chỉ còn lại một chiếc chìa khóa vàng lạnh lẽo.

Cố Uyên cầm chiếc chìa khóa lên, nhét vào túi.

Hắn cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, lạnh lẽo giữa mình và cái siêu thị này.

Hắn kẹp Hùng Bá vào nách, quay lưng bước ra khỏi văn phòng.

Hắn định mở cửa chính siêu thị để trở về phòng trọ ngủ một giấc.

Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào tay nắm cửa kính của lối ra vào...

Cạch.

Cửa mở ra.

Nhưng cơn mưa và ánh đèn đường thành phố đã biến mất.

Trước mắt hắn không phải là con phố quen thuộc, mà là một màn sương mù dày đặc, cuồn cuộn trôi như những con sóng chết chóc.

Không gian tĩnh lặng đến ngạt thở.

Con đường nhựa phía trước nứt toác, dẫn vào bóng tối vô tận.

Từ trong màn sương, hai luồng ánh sáng vàng vọt, đục ngầu chiếu tới.

Bíp...

Bíp...

Một chiếc xe buýt cũ nát, rỉ sét màu đỏ sẫm từ từ trồi ra.

Biển hiệu xe nhấp nháy dòng chữ viết bằng sơn đỏ như máu tươi: TUYẾN SỐ 13 - BẾN CUỐI.

Cánh cửa xe mở ra với tiếng rít chói tai Kétttt... như lời mời gọi của tử thần.

Cố Uyên quay đầu nhìn lại siêu thị.

Đèn trong siêu thị bỗng vụt tắt tối om.

Từ trong bóng tối sâu thẳm của các kệ hàng, tiếng cào cấu, tiếng bước chân lạo xạo vang lên.

Hàng trăm đôi mắt đỏ ngầu sáng lên trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào hắn.

Siêu thị đang từ chối chủ nhân mới.

Nó đang ép hắn phải rời đi.

Hắn hiểu ngay luật chơi mà không cần ai giải thích: Muốn làm chủ nơi này, hắn phải sống sót trở về từ chuyến xe kia.

Cố Uyên chỉnh lại gọng kính, siết chặt Hùng Bá trong tay, rồi bước thẳng lên xe buýt, để lại bóng tối của Siêu thị 444 sau lưng.

[Hết Chương 2]
 
Back
Top Bottom