Cập nhật mới

Dị Giới  Quỷ Bí Chi Chủ

Quỷ Bí Chi Chủ
Quyển 2 - Chương 267: Phần thưởng của sự trung thực


707DefenderOfJustice: á á sugar daddy Azik soft muốn xỉu~~

_________

Xung quanh đại sảnh chứa cột đá đổ gãy và xác chết tàn dư trên tế đàn, một nhóm Kẻ Gác Đêm mặc áo gió đen, đội mũ chóp lụa xuất hiện quanh tế đàn. Người dẫn đầu là Tổng Giám mục Thánh Giả Anthony Stevenson của Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối thuộc giáo khu Backlund.

“Bị ai phá hủy rồi sao?” Ông ta vừa thì thầm vừa bước thẳng đến khu vực sau cánh cửa đá mà không dừng lại.

Bên trong bóng đêm dày đặc, cửa đá lặng lẽ mở rộng, Thánh Giả Anthony dẫn người của tiểu đội Kẻ Gác Đêm bước vào, càng lúc càng đi sâu hơn.

Dọc quãng đường, họ không phát hiện ra một lính canh hay bất cứ thứ gì có giá trị. Nơi này sạch sẽ đến nỗi như thể đã bị ép phải dọn dẹp qua một lần.

Cuối cùng họ cũng đến căn phòng sâu nhất, nhưng nơi đây cũng chẳng có gì ngoài vách tường và cột đá. Cánh cửa ánh sáng xanh biển mà Klein bước qua đã không còn tăm hơi.

Đèn bão trong tay mấy vị Kẻ Gác Đêm chợt tắt ngúm, đêm tối bao phủ cả căn phòng.

Đến khi tất cả trở lại bình thường, họ phát hiện ra vách tường bốn phía đã tan rã từ bao giờ không hay. Song, chẳng có cánh cửa ẩn cũng như đường hầm nào sau chúng, không có lớp bùn đất đá dày đặc, cũng không có hành lang họ đi đến vào ban đầu.

Thánh Giả Anthony trầm mặc hơn chục giây mới mở miệng:

“Thử bói toán.

Tìm kiếm những khu vực lân cận.”



<i>Hắt xì!</i>

Băng xuyên qua rừng cây và vách đá không có lối mòn, Klein buồn bã nhận ra hắn đã thật sự bị ốm.

Tàn dư từ năng lực phi phàm của ngài A kết hợp với trạng thái cả cơ thể ướt đẫm vào mùa đông, khiến hắn bị cảm một cách đáng xấu hổ.

Tuy nhiên, hắn không dám dừng lại thu nhặt cành khô để đốt lửa hong khô quần áo và tiền mặt. Hắn sợ Người Phi Phàm của các Giáo hội sẽ tìm thấy mình.

Dù hắn đã được Isengard Stanton chứng thực với Trái Tim Máy Móc, cũng nhận được thân phận bán chính quy, nhưng đây lại liên quan tới việc Ma Nữ Nguyên Sơ thức tỉnh và Chúa Sáng Thế Chân Thực hàng lâm—hai bản án của sự kiện cấp cao nhất. Vì thế, hắn sẽ phải tiếp nhận việc điều tra nghiêm khắc, ví dụ như ngồi uống trà chiều cả một buổi với Trái Tim Máy Móc, Kẻ Trừng Phạt và Kẻ Gác Đêm, chủ động hoặc bị động thuật lại toàn bộ quá trình.

Trong này có hai tai họa ngầm cực lớn. Một là hắn có người quen trong Kẻ Gác Đêm. Dù thám tử Sherlock Moriarty trông khá khác so với Klein Moretti đã hi sinh vì nhiệm vụ, chỉ nhìn ảnh chụp thì khó mà phân biệt được, nhưng nếu thật sự phải mặt đối mặt thì hắn lại không có lòng tin. Hai là do nguyên nhân đường tắt gần nhau, Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối sẽ không thân thiện gì với người hoặc vật liên quan tới Tử Thần. Vào niên đại Thương Bạch cuối Kỷ thứ Tư, Tử Thần đã vẫn lạc dưới sự vây hãm của bảy thần. Vậy mà Sherlock Moriarty lại “triệu hồi” được trợ thủ là một hậu duệ mạnh mẽ của Tử Thần vào thời khắc quan trọng nhất. Đây không phải vấn đề có thể dễ dàng giải thích được.

<i>Vị cường giả có cấp độ cực cao vừa nãy hẳn là vội vàng đi xử lý Ince Zangwill và 0-08 nên không rảnh để ý đến loại nhân vật ruồi muỗi phe đồng minh như mình. Song, cũng không thể vì thế mà chủ quan được. Mình vẫn nên cao chạy xa bay thì hơn!Ừm, mình có thể viết thư cho Trái Tim Máy Móc khi có cơ hội, trình bày nguyên nhân thứ hai chính là lý do mình phải tạm thời rời khỏi Backlund. Cứ thế, mình vẫn có thể có cơ hội hợp tác với họ trong tương lai. Đương nhiên, mình phải bí mật quan sát xem Trái Tim Máy Móc có địch ý mãnh liệt với hậu duệ Tử Thần không đã… Không biết hiện giờ thầy Azik thế nào rồi…Ha ha, có lẽ trong thông báo chính thức, Sherlock Moriarty đã chết dưới cơn mưa sao băng rơi từ trên trời xuống rồi. Xem như hắn không phụ cái tên và thân phận này…</i>

Klein cố chịu đựng trạng thái sốt và lạnh thay đổi luân phiên, gắng sức tìm đến một thị trấn, lẩn vào đám người.

Chỉ có ở trong xã hội loài người, năng lực của “Người Không Mặt” mới được phát huy tối đa.

<i>Người phụ nữ hợp tác với ngài A, ừm, hẳn là một ma nữ rồi. Ả đến quận Đông… Dựa trên nghi thức, chỉ sợ số người chết ở đó rất lớn. Không biết…</i> Có trực giác linh tính của “Thầy Bói”, trái tim Klein càng thêm trĩu nặng.

Đúng lúc ấy, tất cả màu sắc trước mắt hắn trở nên dày đặc, tựa như bị thần linh phủ sơn dầu lên.

Cảm giác ấy biến mất chỉ trong chớp mắt, Klein thấy bản thân đã cách xa khỏi nơi hắn vừa đứng, trông thấy Azik Eggers với nước da cổ đồng, khuôn mặt dịu dàng xuất hiện ngay bên cạnh.

“Thầy Azik, thầy không sao chứ?” Hắn không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

“Có.” Azik thản nhiên đáp, rồi cười nói, “Cơ mà với “Người Bất Tử” thì nhiêu đó chẳng ăn nhằm gì.”

Klein yên lòng, chuyển hỏi:

“Thế còn Ince Zangwill và 0-08?”

“Ince Zangwill vẫn còn sống, gã vẫn giữ Vật Phong Ấn cấp 0 kia.” Azik vừa đi vừa nói.

Klein cố đuổi theo, không thể không thở dài:

“Thật là đáng tiếc quá mà.”

“Đừng lo, gã đã bị thương nghiêm trọng.” Azik nghiêm trang nói, “Và điều quan trọng nhất chính là chúng ra đã biết gã bí mật hợp tác với vương thất, nên không phải lo sau này không tìm thấy gã. Nhờ thế, em có thể tập trung vào cải thiện bản thân, mà thầy cũng có thể thử đến vài nơi thầy hồi tưởng lại, thức tỉnh thêm nhiều ký ức. Ha ha, vận khí của em không tệ đâu. Thầy đã luôn ngầm quan sát người của MI9 và vương thất, dùng nó để xác định hành tung của Ince Zangwill. Trong này, trang viên Hoa Hồng Đỏ là một địa điểm trọng yếu, thầy đã luôn lang thang quanh khu vực này. Nếu không, thầy đã chẳng thể chạy tới cứu em nhanh đến vậy.”

Nói đến chuyện này, Klein lập tức cảm thấy hơi xấu hổ:

“Thầy Azik, thầy không thấy khó hiểu vấn đề tại sao em lại không chết à?”

“Thầy cũng thường xuyên bước vào quan tài rồi lại thức tỉnh mà. Đây là chuyện thầy đã nhớ lại trước đó.” Azik mỉm cười, hoàn toàn chả để tâm, “Mà trong ký ức không hoàn chỉnh của thầy, dù điều đó rất hiếm thấy với những người khác, nhưng cũng không phải không có ngoại lệ.”

<i>Thường xuyên bước vào quan tài rồi lại thức tỉnh á… Thường xuyên á?</i> Klein chợt nhận ra vấn đề hắn luôn e ngại bấy lâu hóa ra lại chẳng là cái đinh gì trong mắt một vị quyền năng thực sự.

<i>Quả không hổ là “Người Bất Tử” của đường tắt ‘Tử Thần’… À thì, thầy Azik từng nói, thầy đã dừng lại ở Danh sách này một khoảng thời gian rất dài, nghĩa là thầy đã thăng cấp lâu rồi…</i> Klein trầm tư, hỏi với chút phiền muộn:

“Thầy Azik, liệu Ince Zangwill có phát hiện ra em chính là Klein Moretti không ạ?”

Hắn sợ Ince Zangwill sẽ trả thù Benson và Melissa.

“Hẳn là không. Nhiều nhất thì gã cũng sẽ chỉ cho rằng chúng ta quen nhau từ lâu, hoặc em là, là…theo cách nói của cảnh sát, thì là người cung cấp thông tin của thầy.” Azik hồi tưởng lại, nói, “Nhưng món Vật Phong Ấn cấp 0 đó có thể sẽ nhận ra, cơ mà em không cần lo làm gì.”

“Tại sao ạ?” Klein hỏi ngược lại.

Không biết Azik vừa nhớ lại chuyện gì, biểu cảm của ông bỗng trở nên hơi cổ quái, như thể ông vừa muốn cười, nhưng lại vừa cảm thấy kinh khủng:

“Vật Phong Ấn cấp 0 đó sẽ luôn luôn muốn thử viết về cái chết của chính chủ nhân nó. Dường như đây là bản chất của nó, không thể thay đổi. Thông tin quan trọng này có thể khiến Ince Zangwill ăn thiệt lớn vào thời khắc mấu chốt, thầy không nghĩ nó sẽ chủ động tiết lộ ra. Trừ phi chuyện đó liên quan đến những thứ không thể tránh khỏi, hoặc không thể giải thích.”

Thấy thầy Azik vừa nói có cơ sở vừa chắc như đinh đóng cột, Klein thở hắt ra, dường như bệnh cảm cũng nhẹ hơn một chút.

Thấy thế, Azik bổ sung thêm một câu nữa:

“Tốt nhất là khoảng thời gian gần đây em nên rời xa khỏi Backlund. Ince Zangwill có thể sẽ dùng món Vật Phong Ấn cấp 0 kia cố gắng trả thù em, dựa vào tên giả của em.

Miễn là em không ở Backlund thì sẽ ổn thôi. Phạm vi ảnh hưởng của Vật Phong Ấn cấp 0 đó không vượt quá một thành phố lớn được.”

<i>Tương đồng với suy đoán của mình, có hạn chế về phạm vi… Nếu không, Ince Zangwill đã hoàn toàn có thể trốn đến đại lục Nam, ẩn náu trong một thị trấn nhỏ nào đó, nhàn nhã sắp xếp vận mệnh của tất cả các mục tiêu, chẳng cần phải lo bị ai tìm tới rồi…</i> Klein cân nhắc, hỏi:

“Một chuyến quay lại Backlund ngắn chỉ trong ngày, hoặc nửa ngày, thì không sao chứ ạ? Điều kiện tiên quyết là em sẽ thay đổi thân phận và ngoại hình.”

Nói xong, hắn xoa xoa mặt, trong nháy mắt đã trở về hình dạng lúc còn ở Tingen.

Lông mày Azik khẽ động đậy, ông nhẹ gật đầu:

“Không sao.”

Ông quay đầu nhìn ra nơi xa xăm, nơi mình không thể thấy:

“Dường như thầy đã bị tồn tại mạnh mẽ của Giáo hội Đêm Tối để mắt tới rồi. Tốt nhất là em đừng đi bên cạnh thầy, không thì sẽ bị vạ lây đấy. Ha ha, họ rất hứng thú với đặc tính phi phàm có liên quan đến Tử Thần nhỉ.”

“Vâng, em chuẩn bị ra biển, vừa tiêu hóa ma dược, vừa tìm kiếm mỹ nhân ngư, đây là điều kiện thăng cấp của em.” Klein trình bày kế hoạch của bản thân.

Azik nghiêng đầu:

“Mỹ nhân ngư à? Mỹ nhân ngư đã biến thành tử linh thì có được không? Thầy có thể kiếm được ít nhất bốn con.”

“Chắc là…không được đâu ạ…” Klein giơ tay đỡ trán.

Trực giác của hắn mách bảo chuyện này chắc chắn là sẽ không được, nhưng hắn định sẽ lên phía trên sương xám xem bói một chút, thử xác nhận lại.

Azik không lấn cấn vấn đề mỹ nhân ngư nữa, chuyển nói:

“Nếu có gì, em cứ liên hệ thông qua người đưa tin.”

<i>Người đưa tin…</i> Klein đột nhiên chột dạ và xấu hổ:

“Nó, nó đã tử trận trong cuộc chiến giữa em và ngài A rồi. Nó đã cứu em một mạng.”

Azik nhìn hắn một cái, lắc đầu cười:

“Không phải lo. Miễn là không bị g**t ch*t bởi cường giả cấp Thiên Sứ hay bằng phương pháp đặc thù, thì chỉ cần Minh giới còn tồn tại, nó sẽ có thể từ từ phục sinh ở đấy.

Mà trước đó, nếu là người đưa tin tương tự thì thầy cũng có, có…ờm, thầy cũng không đếm hết bao nhiêu nữa.”

<i>Nghe như thể thầy có cả một quân đoàn người đưa tin khổng lồ hùng mạnh vậy?</i> Klein há miệng ra, không nói nên lời.

Hắn đã không còn quá xấu hổ nữa, tò mò hỏi:

“Thầy Azik, Minh giới, hay nói cách khác là Địa Ngục, rốt cuộc ở đâu ạ?”

“Ở Linh giới. Chính xác mà nói, nó là một địa điểm đặc biệt do Tử Thần cổ đại mở ra bên trong Linh giới.” Azik không giấu giếm.

<i>Tử Thần cổ đại? Có phải chính là vị Cổ Thần Thủy Tổ Chim Bất Tử Gregrace không… Hóa ra Minh giới lại thuộc về Linh giới, chẳng trách sao cấu trúc cơ bản trong thần bí học lại là “Thế giới thực” – “Linh giới” – “Tinh giới”, chứ không bao gồm Minh giới và Vực Sâu…</i> Klein đang định hỏi tiếp, chợt nhớ ra gì đó, vội vàng nói:

“Thầy Azik, em lấy được một tấm Lá Bài Khinh Nhờn do Rossell Đại Đế chế tác, bên trong chứa đựng bí mật của Danh sách cao. Em tin nó có thể giúp thầy nhớ lại được nhiều chuyện hơn. Nhưng giờ thầy phải chờ một chút, nó được cất giấu ở Backlund.”

Klein không nhắc tới treo thưởng, sợ rằng sẽ để lộ bí mật về Hội Tarot, lộ ra mảnh không gian thần bí phía trên màn sương xám và nhóm người tiểu thư ‘Chính Nghĩa’. Do đó, hắn chỉ có thể dùng phương thức tế nhị này để bày tỏ lòng biết ơn cho sự trợ giúp và hy sinh của thầy Azik.

Azik kinh ngạc nhìn hắn một hồi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu:

“Sau khi em đã lấy được nó, hãy điều người đưa tin gửi cho thầy, nghiên cứu xong thầy sẽ lập tức trả lại cho em, hoặc em có thể sao chép nội dung tương ứng cho thầy.”

Ông ngừng lại một chút, như thể cũng vừa nhớ ra điều gì đó, thế là lấy từ trong túi áo ra một chiếc găng tay mỏng đến mức trông hệt như được làm từ da người, đưa cho Klein:

“Thầy đã thức tỉnh một chút ký ức liên quan nên không còn cần nó nữa. Ha ha, đây là di vật của tên trung tướng hải tặc kia. Thầy đã đặt một chút phong ấn lên để bình thường nó không cảm thấy đói khát. Tuy nhiên, mỗi lần sử dụng xong, nhất định phải dùng máu thịt tươi và linh hồn của nhân loại để đút cho nó ăn no. Nếu không, nó sẽ hấp thụ em.”

<i>…Đói Khát Ngọ Nguậy? Bắt nguồn từ một vị “Người Chăn Cừu” nào đó chết đi để lại?</i> Klein lập tức nhớ lại chiếc găng tay này đại diện cho điều gì.
 
Quỷ Bí Chi Chủ
Quyển 2 - Chương 268: Số liệu và con người


Trong một thị trấn nhỏ vùng ngoại ô Backlund.

Sau khi thay quần áo sạch sẽ khô ráo, Klein trải từng xấp tiền lên mặt bàn, chờ chúng được phơi khô bởi không khí ấm áp trong phòng.

Suốt quá trình này, động tác của hắn rất cẩn thận và nhẹ nhàng. Kể cả cơn hắt xì và ho khan do đổ bệnh cũng bị hắn cố sức nín nhịn.

Để đảm bảo không mắc sai lầm, hắn không dám sử dụng lửa để hong khô chúng.

Hoàn thành xong, hắn đến một góc trong phòng của quán trọ, nơi đặt một chiếc gương dài toàn thân.

Klein trong gương có một mái tóc đen được chải nghiêm chỉnh, một đôi mắt nâu sậm, gương mặt hao gầy và góc cạnh.

Trên sống mũi hắn đeo một chiếc kính mắt viền vàng, hắn không có râu, trông trẻ trung nhưng lại có vẻ từng trải.

Đây chính là sự điều chỉnh dựa trên khuôn mặt của Chu Minh Thụy và một chút đặc thù của chủng người bản địa trên đại lục Bắc. Hơn nữa, đây còn là ngoại hình khi hắn đang trong độ tuổi thanh xuân đại học tràn đầy sức sống, không bị xã hội làm cho béo mập.

Hắn định quay lại Backlund khi mọi chuyện trở nên ổn định hơn một chút rồi tạo một danh tính hợp pháp cho ngoại hình hiện tại. So với khi rời Tingen trước kia, hắn đã không còn thiếu thốn các con đường tương ứng nữa. Chẳng hạn như Ian trong quán rượu Người Dũng Cảm, hay tiểu thư Sharron và giới của cô, rồi thám tử lừng danh Isengard Stanton.

<i>Thật là hoài niệm mà…</i> Klein thầm nhủ. Hắn bận rộn cử hành nghi thức trong căn phòng đã kéo kín mành cửa để đưa Đói Khát Ngọ Nguậy lên phía trên sương xám, nghiên cứu hoàn chỉnh, không bỏ sót sơ hở nào.

Bên trong cung điện cổ xưa tĩnh lặng, hắn xuất hiện ở vị trí cao nhất trước bàn thanh đồng dài, cầm chiếc găng tay mỏng làm từ da người, tựa lưng vào thành ghế.

Ngay sau đó, hắn nhắm mắt lại, kéo dài linh tính tới món vật phẩm đang cần phong ấn này.

Hắn lập tức cảm nhận được sự đói khát của chiếc găng tay. Dường như nó có một cái dạ dày không thể nào lấp đầy, nhưng ở phía trên sương xám, nó lại bị thuần hóa, ngay cả một tia ác ý cũng không dám để lộ, y hệt một con chó săn nằm gục đó, không dám cử động.

Rồi, Klein nghe thấy tiếng gào thét phẫn uất và tiếng r*n r* đau đớn.

Trong linh cảm của hắn, vô số khuôn mặt vặn vẹo, dữ tợn, kêu thảm thiết lộ ra, tràn ngập sự điên cuồng và đau buồn khó tả.

Những “khuôn mặt” này hợp nhất sâu sắc với các đặc tính phi phàm đủ màu sắc, đủ trạng thái. Linh tính của Klein lan đến đâu là có thể kết hợp với những “khuôn mặt” tương ứng đến đó, có thể sử dụng được năng lực của chúng.

<i>Đây là cách dùng sao?</i> Lần lượt thử từng chút một, kết hợp với sự trợ giúp của bói toán, Klein đã hiểu đại khái hiện giờ Đói Khát Ngọ Nguậy đang “chăn thả” năm linh hồn nào.

Một là “Người Không Mặt”, nhưng chỉ có năng lực thay đổi khuôn mặt và dáng người.

Hai là “Bác Sĩ Tâm Lý”, có thể khiến mục tiêu sa vào trạng thái cuồng loạn; tiến hành một chút tâm lý ám thị nhất định; mô phỏng long uy để đe dọa cá nhân hoặc cả một đoàn nhóm, gây ra hỗn loạn.

Ba là “Người Thẩm Vấn”, giúp người đeo găng tay sử dụng thành thạo tất cả các loại vũ khí, trở thành chuyên gia phá nổ; sở hữu khả năng tập trung tâm trí để đâm xuyên qua linh thể mục tiêu.

Bốn là “Ác Mộng”, chỉ có một năng lực là lặng lẽ kéo người nhập mộng. Song không giống với Người Phi Phàm Danh sách tương ứng, vì được hoàn thành bởi Đói Khát Ngọ Nguậy, người đeo vẫn có thể di chuyển cơ thể sau khi đã tiến vào trạng thái ác mộng.

Năm là “Tư Tế Ánh Sáng”, có thể sinh ra hiệu quả của hào quang, tịnh hóa tất cả tử linh và các loại sinh vật bị ô uế trong một phạm vi nhất định; đồng thời còn có năng lực ca hát của “Người Ca Tụng”, tăng cường sức mạnh của bản thân và đồng minh lên; cũng như triệu hồi một chút “Ánh sáng thần thánh” yếu hơn “Dương viêm”.

<i>Tối đa là năm linh hồn, và năng lực là cố định khi sử dụng “chăn thả” lần đầu… Hơn nữa đây không phải thứ mình có thể quyết định, thuần túy nhờ vào vận may, có khi được ba, có khi lại chỉ một…</i> Klein thấu suốt gật đầu. Hắn thở dài, nói nhỏ với những linh hồn thống khổ kia:

“Không cần biết trước kia các người là loại người thế nào, tôi sẽ lần lượt giải phóng các người khỏi sự giam cầm này, giải thoát hoàn toàn.

Trong tương lai, linh hồn tôi chăn thả sẽ chỉ tới từ những kẻ có tội ác tày trời, không thể tha thứ. Mỗi lần giết một Người Phi Phàm như thế, tôi sẽ dần thay thế một trong số linh hồn của các người, cứ thế giải thoát hết, bất kể tôi có cần năng lực của chúng hay không.”

Giọng nói nghiêm túc và nhẹ nhàng của hắn vang vọng khắp cung điện cổ xưa. Các linh hồn đang kêu gào đau đớn thảm thiết kia liền yên tĩnh trở lại, không còn vặn vẹo, dữ tợn như khi nãy nữa.

<i>Phù…</i> Klein thở hắt ra, mở to mắt, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn thanh đồng cổ xưa, tự nhủ:

<i>Năng lực của “Người Không Mặt” kia trùng với mình, hoàn toàn vô dụng. Một khi tìm được cái khác thay thế, mình sẽ giải phóng anh ta đầu tiên. Ừm, tới lúc đó mình có thể thử thông linh, giao tiếp với anh ta. Có lẽ sẽ nhận được thông tin tương ứng về Danh sách cao của đường tắt ‘Thầy Bói’ cũng như manh mối về nơi ở của mỹ nhân ngư… Không, chẳng cần phải chờ tới khi có kẻ thay thế. Chỉ vài ngày nữa mình khỏi hẳn bệnh cảm, khôi phục trạng thái là có thể thử ngay rồi…Linh hồn đối ứng với “Tư Tế Ánh Sáng” hẳn có thể bù đắp được phần phối phương mình đã lấy trước đó. Hơn nữa, người này còn để lại đặc tính phi phàm tương ứng. Cứ thế thì ‘Mặt Trời’ nhỏ chẳng cần phải lo tới việc tấn thăng tiếp theo. Ừm, đây chính là người thứ hai mình giải thoát…Về việc mỗi lần sử dụng lại phải cho Đói Khát Ngọ Nguậy ăn máu thịt và linh hồn tươi của nhân loại, mình cũng chẳng cần bận tâm. Mỗi khi dùng nó, mình chắc chắn sẽ giáp mặt một kẻ thù đáng sợ. Trong trận chiến như vậy, nhất định có thể thu hoạch không ít mạng sống. Nếu không có, mình chỉ cần vứt Đói Khát Ngọ Nguậy lên phía trên sương xám là khỏi phải lo bị nó hấp thụ ngược lại, cũng không sợ làm tổn thương người vô tội. Trường hợp tệ nhất cũng chỉ là không dùng được mà thôi…</i>

Thu hồi suy nghĩ, Klein cố sử dụng vật phẩm thần kỳ Đói Khát Ngọ Nguậy để xem bói phối phương ma dược “Người Chăn Cừu”, nhưng kết quả thất bại.

Hắn không xem bói nguồn gốc của Đói Khát Ngọ Nguậy, sợ chọc phải một tồn tại không thân thiện nào đó.

Dù hắn không sợ bản thân gặp nguy hiểm vì có sương xám ngăn cách và cản trở, nhưng làm thế có thể khiến Đói Khát Ngọ Nguậy hư hại.

<i>Mình sẽ cân nhắc làm thử khi không còn cần đến nó nữa…</i> Klein nghiêng người về trước, chống khuỷu tay lên mặt bàn.

Hắn nhanh chóng nhớ lại chuyện lúc trước, nhạy cảm để ý tới một chi tiết.

<i>Sau khi Chìa Khóa Vạn Năng bị phân rã, đặc tính phi phàm của nó không bị biến mất, thay vào đó còn biến thành những điểm sáng, cố ngưng tụ lại…Có thể giả định rằng, đặc tính của “Người Học Việc” hình thành lúc cuối không còn chứa đựng tiếng hò hét của ngài “Cửa” nữa.

Nói cách khác, có thể loại bỏ ô nhiễm tinh thần bên trong đặc tính phi phàm thông qua một phương thức như vậy!

Nhưng vấn đề ở chỗ dưới tình huống hình thường, chẳng có cách nào để phá hoại đặc tính phi phàm bên trong một vật phẩm cả. Lúc ấy mình đã dựa vào một nghi thức có thể khiến Chân Thần hàng lâm, nó cần số lượng cực lớn sinh mạng vô tội…Với cả, một khi Con Mắt Đen Kịt bị phá vỡ, ô nhiễm tinh thần của Chúa Sáng Thế Chân Thực ẩn chứa trong đó sẽ bộc phát. Đến lúc ấy, ai có thể chịu đựng nổi? Làm phía trên sương xám à?</i>

Giữa những ý niệm cứ chạy dọc tâm trí, Klein chợt nhớ ra chuyện gì đã xảy đến với quận Đông. Hắn nhanh chóng cụ thể hóa giấy bút, thử bói toán chuyện tương ứng.

Sau khi nhận được gợi ý, sắc mặt hắn dần lặng xuống. Hắn từ từ dựa vào thành ghế.

Bên dưới hắn, lớp sương xám vô tận lặng lẽ trôi nổi như thể vĩnh viễn bất biến.



Audrey đứng bên cửa sổ, nhìn lớp sương khói lẫn với màu vàng nhạt và sắt đen nhanh chóng tiêu tán. Khi nhìn thấy cơn mưa nặng hạt không thuộc về mùa đông, trái tim cô cảm thấy yên ổn hơn nhiều.

Sau một khoảng thời gian không rõ là bao lâu, rốt cuộc cô và Susie cũng chờ được Bá tước Hall về đến nhà.

“Cha ơi, mọi chuyện thế nào rồi ạ?” Audrey lo lắng hỏi.

Bá tước Hall đưa mũ và áo khoác cho người hầu, cười ấm áp:

“Giải quyết xong rồi, nhưng vẫn chưa rõ quá trình cụ thể. Công chúa bé bỏng của cha, lần này đúng là con đã giúp đỡ ta rất rất nhiều đấy. Con xứng đáng được nhận một tấn huy chương!”

<i>Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi… May mà có ngài ‘Kẻ Khờ’ nhắc nhở, may mà có bề tôi của Thần mạo hiểm đi điều tra… Hội Tarot chúng ta lại một lần nữa ngăn cản Tà Thần hàng lâm, lại một lần nữa cứu vớt thế giới!</i> Trái tim Audrey chìm ngập trong niềm tự hào.

Bá tước Hall với chiếc khăn lông trong tay hầu gái, lau mặt rồi thở dài:

“Tuy nhiên, lần này vẫn có thương vong khá nghiêm trọng. Ai ngờ sương khói ở Backlund lại có thể chí mạng như vậy… Dù số liệu thống kê vẫn chưa có, nhưng ta có thể đoán được ở quận Đông, khu nhà máy và khu bến tàu có hơn mười ngàn người chết. Hơn nữa, bệnh dịch vẫn đang truyền nhiễm, thời gian này con hãy cố gắng đừng ra khỏi nhà.”

<i>Hơn chục ngàn người sao?</i> Audrey có thể hiểu con số đó, nhưng lại không thể nào tưởng tượng ra nổi. Chỉ vào ngày lễ kỷ niệm lập quốc mỗi năm, khi xe hoa diễu hành, cô mới có thể chứng kiến khung cảnh hàng ngàn, hàng chục ngàn người tập trung tại một chỗ.

Nhưng điều đó cũng không thể ngăn trái tim cô càng nặng trĩu, cảm xúc càng tụt xuống.



Daisy đứng ngoài căn hộ nhà mình, nhìn bác sĩ và y tá mặc áo trắng, đeo khẩu trang nâng từng thi thể lên.

Cô bé đã sớm đoán được kết quả, biểu cảm chết lặng, ánh mắt trống rỗng, cô bé vô thức đến gần cánh cửa.

Đúng lúc ấy, một vị cảnh sát phụ trách trông coi dải phân cách ngăn cô bé lại:

“Không được vào đây, cháu muốn nhiễm bệnh à?”

Daisy dừng tại đó, nhìn hai thi thể được mang ra. Cô bé nhìn thấy mẹ Liv ôm chặt lấy chị gái Freja. Họ được đưa đến một chiếc xe ngựa bọc vải đen được trung dụng tạm thời, rồi trông thấy họ được đậy bởi một tấm vải trắng, biến mất ngay trước mắt mình.

Xe ngựa chạy chầm chầm, hướng đến một đầu con phố khác.

Ngay khi ấy, Daisy như thể bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Cô bé quay người lại, chạy hết sức có thể để đuổi theo chiếc xe.

Mặt đất sau cơn mưa ngập ngụa bùn lầy. Cô bé cứ ngã sấp xuống, lại bò dậy đứng lên không biết bao nhiêu lần, khiến cả người lấm lem vết bẩn.

Song, cô bé vẫn không thể nào bắt kịp chiếc xe ngựa, chỉ có thể dõi mắt theo, nhìn nó khuất sau ngã rẽ.

Daisy đi chậm lại, cơ thể khẽ run rẩy, biểu cảm trở nên trống rỗng, vô hồn.

Cô bé chống vào một cái cây bên đường, không chớp mắt nhìn xe ngựa rời đi.

Đột nhiên, cả người cô bé mềm nhũn, tiếng nức nở bắt đầu bật ra từ cổ họng:

“Mẹ…

Feja…”

Âm thanh nhỏ bé, trầm thấp, vừa chói tai vừa yếu ớt, cứ kéo dài mãi không dứt.

Giờ này, khắc này, trong quận Đông, khu bến tàu, khu nhà máy, có hàng chục ngàn người đang r*n r*, than khóc.



Quận Hoàng Hậu, cung điện Sodela.

Đầu đội vương miện, với khuôn mặt cương nghị và chòm ria mỏng, George III ngồi trên ngai vàng. Ông ta nhìn vị Hành cung Bá tước trước mặt, suốt một khoảng thời gian dài vẫn không lên tiếng.

“Thưa bệ hạ, người từ ba đại Giáo hội đang chờ lời giải thích của ngài ở bên ngoài ạ.” Trán vị Hành cung Bá tước đổ mồ hôi.

“Giải thích? Hoàng tử Edessak đã bị một ma nữ mê hoặc, cấu kết với tà giáo, mưu đồ tạo phản, đây chính là lời giải thích! Âm mưu của nó đã bại lộ, nó cũng đã tự sát, bọn chúng còn muốn giải thích cái gì nữa?!” George III bỗng nổi giận.

Ông ta hít một hơi thật sâu, khôi phục vẻ nghiêm túc thường ngày:

“Ngươi nói với chúng, những người có thể lấy được tước vị quý tộc thông qua bất cứ phương thức nào sẽ có một ghế nghị sĩ trong Thượng Nghị viện. Các hạn chế về tài sản liên quan tới cuộc bầu cử sẽ được nới lỏng, các cử tri không hợp lệ cũng sẽ bị loại trừ. Đây chính là biện pháp trấn an những chủ nhà máy và chủ ngân hàng kia.

Tương tự, Uỷ ban Điều tra Ô nhiễm Khí quyển sẽ lập tức đưa ra kết luận. Những dự luật có liên quan sẽ sớm được thông qua. Các biện pháp bảo vệ và thời gian lao động tối thiểu sẽ xuất hiện dưới hình thức luật pháp!

Luật Tế Bần sẽ được cải cách dựa trên yêu cầu của chúng… Cho phép ba đại Giáo hội điều động người của chúng tiến vào quân đội!”

“Bệ hạ…” Nghe vậy, vị Hành cung Bá tước giật nảy mình.

Sự nhượng bộ như thế thật vượt quá sức tưởng tượng của vị này, nhất là điều cuối.

George III lại giận dữ:

“Nói với bọn chúng! Nếu bọn chúng đã muốn trật tự mới, ta sẽ cho bọn chúng trật tự mới!”

“Vâng, thưa bệ hạ.” Hành cung Bá tước không dám nói gì nữa, lùi khỏi cung điện.

George III ngồi ngay ngắn tại đó, bất động trong khoảng thời gian dài, tựa như một pho tượng đá.

Không biết bao lâu sau, biểu cảm của ông ta bỗng trở nên dịu dàng.

__________

707DefenderOfJustice: chương tiếp theo là chương cuối, sau đó sẽ là cảm nghĩ của tác giả và người dịch, kèm với một số chú thích. Rất mong được các bạn ủng hộ:3
 
Quỷ Bí Chi Chủ
Quyển 2 - Chương 269: Tống cựu nghênh tân


Sáng ngày 31 tháng 12, phía Nam cầu lớn, giáo đường Bội Thu.

Emlyn White mặc trang phục giáo sĩ đứng trong phòng bếp, chốc lại ném nhiều loại thảo dược khác nhau vào trong một chiếc nồi lớn, chốc lại đảo nó lên.

Sau khi chuẩn bị tất cả các nguyên liệu để đổ vào xong, anh ta lại kiên nhẫn đợi thêm mười phút. Rồi, anh ta mới dùng muỗng sắt múc một chất lỏng đen như mực, triết vào bình và ly thủy tinh để bên cạnh.

<i>48, 49, 50…</i> Emlyn nhìn xuống nồi sắt đã cạn, đếm từng bình thuốc anh ta vừa điều chế.

Sau khi xác nhận số lượng, anh ta cầm một chiếc khay lớn chứa các chai lọ đựng chất lỏng màu xanh lục sẫm đến đại sảnh.

Trong đại sảnh, hơn nửa số ghế cầu nguyện đã bị dọn đi, trên mặt đất trải đầy ổ chăn rách rưới. Nằm trong đó là nạn nhân của trận dịch, người ngủ say bất tỉnh, người r*n r* đau đớn.

Emlyn kết hợp với cha xứ Utravsky, mỗi người lại mang một phần thuốc, phân phát theo hai hướng khác nhau.

Ở vị trí đầu tiên là một người đàn ông trung niên có sắc mặt vàng như nến. Ông ta vội vàng chống nửa người dậy, nhận nước thuốc, uống ừng ực.

Ông ta trả lại chiếc bình cho Emlyn, cảm kích nói:

“Cha xứ White, thật sự vô cùng cảm ơn cậu. Tôi cảm thấy khỏe lên nhiều rồi, có sức trở lại rồi!”

Emlyn hất cằm lên, khinh thường đáp:

“Đây chỉ là một chuyện bé xíu xiu mà thôi, chẳng đáng để ông phải cảm ơn. Tất cả các người đều thật là ngu ngốc.”

Nói xong, anh ta lại tăng tốc độ phân phát thuốc.

Khoảng mười phút sau, anh ta quay lại đứng bên Thánh đàn Mẫu Thần Đại Địa, phàn nàn với cha xứ Utravsky:

“Đáng lẽ ông nên tìm thêm hai tình nguyện viên nữa!”

Cha xứ Utravsky không trả lời, chỉ nhìn những bệnh nhân kia, dịu dàng đáp:

“Chỉ mất hai hoặc ba ngày nữa là họ khỏi hẳn rồi.”

“Sao ông biết?” Emlyn kinh ngạc nghiêng đầu.

Cha xứ Utravsky vẫn lộ ra vẻ mặt hiền lành, cúi thấp đầu nhìn anh ta:

“Thảo dược vốn là một trong những lĩnh vực của Mẫu Thần. Là một tín đồ của Thần, dù không thuộc đường tắt ‘Đại Địa’, tôi vẫn phải hiểu được thường thức cơ bản.”

Emlyn tặc lưỡi:

“Tôi không hứng thú với tôn giáo, không hiểu rõ.”

<i>Dù mấy tháng gần đây mình đã thường xuyên chép Kinh thánh của Mẫu Thần Đại Địa…</i> Anh ta hơi phẫn hận bồi thêm trong lòng, thế là thuận miệng:

“Cha xứ, tôi không nghĩ là ông lại chấp nhận những kẻ có tín ngưỡng khác đấy. Trong số ở đây, chỉ có hai hay ba người là tín đồ Mẫu Thần.”

Cha xứ Utravsky không hề để ý, chỉ cười nói:

“Họ cũng là sinh mệnh, sinh mệnh vô tội.”

Emlyn ngây ngốc mấy giây, thở hắt ra, chuyển nói:

“Cha xứ, tôi đã tìm ra biện pháp giải quyết tâm lý ám thị rồi, chắc chẳng mấy chốc tôi sẽ rời khỏi đây.”

<i>Khoan đã, tại sao mình lại nhắc đến chuyện này chứ? Mình thực sự đã bị ông ta làm cảm động rồi à? Nhỡ ông ta lại nhốt mình dưới tầng hầm nữa thì sao?</i> Emlyn đột nhiên lo lắng.

Biểu cảm của cha xứ Utravsky chẳng hề thay đổi, cúi đầu nhìn Emlyn, đáp:

“Thật ra cậu không cần thiết phải tìm biện pháp. Chỉ qua một khoảng thời gian ngắn thôi là tâm lý ám thị sẽ tự động được giải trừ. Cậu có thể lựa chọn đến giáo đường tùy ý mình.”

“Qua một khoảng thời gian nữa, tôi sẽ biến thành Mẫu Thần, không, biến thành tín đồ thành kính của Mẫu Thần Đại Địa mất!” Emlyn thốt ra.

Lông mày cha xứ Utravsky khẽ động đậy, ông ta hơi ngạc nhiên:

“Tôi đâu có ép buộc cậu phải thay đổi tín ngưỡng.

Tâm lý ám thị tôi gieo xuống là để khiến cậu quay lại giáo đường này mỗi ngày, hy vọng cậu có thể nhờ vào đó hoàn toàn trải nghiệm được giá trị của sự sống, niềm vui của bội thu.”

“Tác dụng duy nhất của tâm lý ám thị kia chỉ là khiến tôi quay lại giáo đường thôi á?” Vẻ mặt Emlyn đóng băng.

Cha xứ Utravsky thản nhiên gật đầu:

“Đúng thế.”

“…” Emlyn há miệng ra, anh ta vừa chậm rãi, vừa máy móc quay đầu lại nhìn về phía Thánh đàn, nhìn về phía Thánh Huy sinh mệnh của Mẫu Thần Đại Địa, như thể trong một thoáng đã biến thành con rối.



Chạng vạng tối ngày 31 tháng 12, thành phố Tingen, số 2 phố Hoa Thủy Tiên.

Benson bước vào phòng, lấy mũ xuống, cởi áo khoác ra, cười lớn:

“Anh đã đặt vé xe lửa hơi nước đến Backlund ngày mùng 3 tháng 1 rồi, ghế hạng hai.”

Melissa ngồi trong phòng ăn, nhìn chồng báo dày đặt trước mặt, hơi sầu muộn:

“Benson, không khí ở Backlund tệ lắm. Mấy hôm trước sương khói khổng lồ tạo thành hơi độc và bệnh dịch, làm chết hơn mấy chục ngàn người...”

“Đây đúng là một chuyện khiến người ta phải tiếc nuối và đau khổ.” Benson cũng vào phòng ăn, thở dài, “Nhưng hai viện Thượng Hạ đã thông qua báo cáo của Ủy ban Điều tra Ô nhiễm Khí quyển Vương quốc rồi, sắp có lập pháp tương ứng quy định mức xả khói thải và nước thải. Nên nghênh đón chúng ta sẽ là một Backlund mới, em không cần phải lo quá đâu.”

Nói rồi, anh cười châm chọc:

“Anh vừa từ phố Thiết Thập Tự về, anh thấy rất nhiều chủ nhà máy và nhân viên từ Backlund đang tuyển người. Họ nói rằng do sương khói và bệnh dịch, rất nhiều nhà máy đang phải chịu cảnh thiếu nhân lực, nên họ nguyện ý hứa hẹn thời gian làm việc và mức lương tối thiểu sẽ tốt hơn tiêu chuẩn hiện giờ nhiều. Ha ha.”

“Anh nghĩ chuyện đó có khả thi không?” Melissa hỏi lại.

“Khi càng ngày càng có nhiều người đến Backlund, điều đó sẽ không có khả năng thực hiện được. Trừ phi hai viện Thượng Hạ có thể thông qua dự luật tương ứng, trực tiếp đặt ra quy định.” Benson xòe tay, chỉ vào bàn ăn, “Được rồi, đã đến thời điểm chúng ta chào đón năm mới.”

Trên bàn ăn bày ba bộ dao nĩa, ba chiếc đĩa sứ trống và ba cái ly.

Trong ba cái ly, một ly là bia, hai ly là bia gừng.



Ban đêm, ngày 31 tháng 12.

Mặc trang phục lộng lẫy, Audrey đứng trong phòng nghỉ, chờ dạ tiệc năm mới bắt đầu. Song, trên gương mặt cô nàng lại không hề có vẻ kích động, hưng phấn hay vui sướng khi sắp chào đón lễ trưởng thành chút nào.

Trước mặt cô có một tờ báo, bên trên ghi:

[…Dựa trên thống kê sơ bộ, tổng cộng có hơn 21,000 người trực tiếp tử vong trong trận sương khói khổng lồ, theo sau là dịch bệnh khiến gần 40,000 người thiệt mạng. Trong số đó bao gồm trẻ em, đàn ông và phụ nữ khỏe mạnh…]

<i>Phù.</i> Audrey không nhịn được, nhắm mắt lại.

Đúng lúc này, cha cô, Bá tước Hall và mẹ cô, phu nhân Caitlyn gõ cửa phòng, tiến vào, đồng thanh ca ngợi:

“Vẻ đẹp đêm nay của con chói loá hơn tất cả mọi người. Cục cưng à, đến giờ rồi. Vương hậu đang chờ con đấy.”

Audrey chậm rãi thở hắt ra, nở một nụ cười ưu nhã và rực rỡ, cùng cha mẹ bước ra khỏi phòng nghỉ, đến đại sảnh dạ tiệc.

Cô nàng đi thẳng một đường lên đài cao, dưới từng ánh mắt một, cô nàng đưa bàn tay đeo găng lụa trắng dài đến khuỷu tay cho vương hậu.

Vương hậu dẫn cô đến bên mép đài cao, đối mặt với tất cả tân khách.

Hơi ngừng lại, vương hậu mỉm cười nói:

“Dù đây là một thời kỳ đen tối trong lịch sử Backlund, nhưng chúng ta vẫn có một viên đá quý đủ để chiếu sáng toàn bộ thành phố. Trí tuệ của tiểu thư, vẻ đẹp của tiểu thư, phẩm cách của tiểu thư, lễ nghi của tiểu thư, đều không thể chê vào đâu được.

Tối nay, ta sẽ chính thức giới thiệu tiểu thư cho các người.

Tiểu thư Audrey Hall.”

<i>Đoàng! Đoàng! Đoàng!</i>

Bên ngoài cửa sổ sát đất, pháo hoa bắn lên không trung, bùng nổ thành một thứ ánh sáng thơ mộng.

Vào tối cuối cùng của năm 1349, Audrey chính thức bước vào tuổi trưởng thành, ra mắt xã hội.



Chiều ngày 3 tháng 1 năm 1350.

Vùng ngoại ô quận Đông, trong một nghĩa trang mới mở.

Sử dụng bói toán, Klein tìm thấy mộ của lão Kohler và mẹ con Liv.

Đó cũng không phải là một chiếc mộ thực sự trên ý nghĩa mặt chữ, đúng hơn chỉ là một cái tủ cất giữ bình tro cốt, nối tiếp thành một hàng, nối liền thàng từng tầng.

Klein đứng yên đó, nhìn hộc tủ của lão Kohler không chỉ không có di ảnh, không có văn bia, mà ngay cả họ tên cũng không có.

Trường hợp tương tự cũng không hiếm thấy. Nơi này có rất nhiều tro cốt vô danh mà người thân và bạn bè không tìm được. Tên họ là gì, hình dáng họ ra sao, họ đã trải qua những chuyện thế nào, không ai biết, cũng không ai cảm thấy hứng thú. Họ chỉ được phân chia bằng con số trong hộc tủ.

Klein khép mắt lại, lấy ra một tờ giấy, giũ nó ra thành một mảnh sắt, dùng nó khắc một từ lên cánh cửa tủ:

[Kohler]

Rồi, hắn bổ sung thêm một hàng văn bia:

[Ông ấy là một công nhân tốt. Ông ấy có vợ, có một con trai và một con gái. Ông ấy đã cố gắng làm việc khi còn sống.]

Hắn thu cổ tay lại, vẩy một cái. Với mái tóc đen, đôi mắt nâu, khuôn mặt gầy gò, Klein khiến tờ giấy trong tay bắt đầu cháy rừng rực, tựa như đây chính là buổi tưởng niệm cho tất cả các linh hồn đã khuất trong khu vực này.

Đối với cô bé Daisy đã mất mẹ và chị gái, hắn không trực tiếp ra mặt giúp đỡ, chỉ nặc danh viết thư cho phóng viên Mike Joseph, mô tả chi tiết về hoàn cảnh khốn khổ của cô bé, để không khiến cô bé liên lụy vào chuyện của mình.

Phóng viên Mike đã từng gặp Daisy, biết chuyện của cô bé, cũng nhiệt tình thúc đẩy việc thành lập quỹ từ thiện tương ứng. Klein tin tưởng anh ta sẽ giúp đỡ Daisy tranh thủ được nhiều viện trợ hơn, giúp cô bé có thể hoàn thành việc học cơ bản, tìm được công việc đủ ổn định để tự nuôi sống bản thân.

Lùi lại hai bước, Klein nhìn quanh, bao hết tất cả những chỗ không có tên, di ảnh hay cả những nạn nhân đều không có ở đây vào đáy mắt.

Hắn ngẩng đầu lên, chậm rãi thở ra một làn khí trắng, rồi hắn xoay người, rời khỏi khu nghĩa trang này.

Trên xe lửa hơi nước đến Backlund, Melissa chuyên tâm đọc sách giáo khoa, Benson thì đã sớm trò chuyện với những hành khách chung quanh.

“Quá đắt đỏ, đúng là quá đắt đỏ. Trọn 10 saule, nửa bảng rồi!” Một thanh niên vạm vỡ không đến ba mươi tuổi thở dài từ tận đáy lòng, “Nếu không phải gần đây không thể mua được vé ghế hạng ba, tôi đã chẳng tiêu số tiền này. Nó ngang với nửa tuần lương của tôi rồi!”

“Chính xác, sau năm mới có quá trời người đến Backlund mà.” Benson phụ họa nói.

Người thanh niên vạm vỡ gạt đi vẻ mặt đau lòng, tràn ngập mong đợi, kể lể:

“Chỉ vì họ hứa sẽ trả tôi 21 saule một tuần, cũng không cần làm việc quá 12 giờ một ngày, nên chúng tôi đã ký hợp đồng!

Chờ đến khi thuê nhà xong, nhận được phần lương đầu tiên, tôi cũng sẽ đưa vợ đến Backlund. Hẳn là cô ấy sẽ tìm được một công việc ổn, loại từ 12 đến 13 saule một tuần ấy. Nghe nói ở Backlund đang cực kỳ thiếu người làm việc đó! Đến lúc ấy, à, mỗi tuần chúng tôi sẽ kiếm được hơn 1 bảng rưỡi, có thể thường xuyên ăn thịt!”

“Chắc chắn anh sẽ đạt được nguyện vọng của mình. Quốc vương đã ký lệnh, cho phép thi hành dự luật quy định về mức thù lao thấp nhất và thời gian làm việc rồi.” Benson chân thành chúc anh ta, chợt cười, “Đó chính là Vùng đất hy vọng”.”

<i>Tuuu!</i>

Xe lửa hơi nước chở vô số người ôm hy vọng đến Backlund. Lúc này trời vẫn còn sáng, lớp sương mù giữa không trung cũng mỏng đi nhiều. Đèn khí đốt trên trạm ga cũng đã tắt từ sáng sớm.

Benson dày dạn kinh nghiệm che chở cho em gái và ví tiền, xách vali da, đi theo biển người rời khỏi nhà ga.

Đột nhiên, họ đều cảm thấy có một ánh nhìn đảo qua mình.

Dõi mắt nhìn lại, Benson và Melissa nhìn thấy một quý ngài trẻ tuổi có mái tóc đen, con ngươi màu nâu sẫm.

Quý ngài ấy đeo một chiếc kính mắt viền vàng, ấn chặt mũ chóp, rời mắt khỏi hai người họ, phóng ánh nhìn về phương xa.

Benson và Melissa cũng thu hồi tầm mắt lại, nhìn về phía những cột sương mù trên thảm vườn nằm giữa phố, chờ mong chứng kiến hệ thống giao thông dưới lòng đất của Backlund.

Klein xách vali da, vẻ mặt vô cảm, cơ thể đứng thẳng tắp, bước vụt qua họ. Nghênh đón đám người đông đúc tràn vào “Vùng đất hy vọng”, nghênh đón những người đang lo lắng thấp thỏm chất chứa kỳ vọng tốt đẹp, hắn bước vào trạm khởi hành.

<i>Đây là thời đại xấu nhất, đây là thời đại tốt nhất.</i>

(Quyển 2 – Người Không Mặt – kết thúc.)
 
Quỷ Bí Chi Chủ
Quyển 2 - Chương 270: Tổng kết quyển 2 và ghi chú


Lời tác giả:

Quyển thứ hai viết khoảng 850,000 chữ, có thể xem là một câu chuyện rất dài trong khuôn khổ. Trong ấn tượng của tôi, hình như chỉ có quyển 3 và quyển 4 của Nhất Thế là nhiều hơn nó. Tôi suy nghĩ, sáng tác hàng ngày. Dù rất vui vẻ, nhưng tôi cũng vô cùng mệt mỏi. Đặc biệt là sau tháng này tôi còn tăng thời gian tập thể dục lên, suýt nữa không còn đủ thì giờ để đọc tiểu thuyết.

Tên của quyển này là “Người Không Mặt”, dự là có ba tầng ý nghĩa. Lưu ý, lưu ý, phía dưới sẽ là đáp án tiêu chuẩn cho phần đọc hiểu.

Một là chỉ việc thăng cấp lên làm “Người Không Mặt”. Cái này là đơn giản nhất, rất dễ nhận ra.

Hai là đại diện cho cuộc sống sinh hoạt ở Backlund của nhóc Klein. Hắn phải dùng họ tên giả, danh tính giả để làm quen với người khác, giải quyết vấn đề, cuốn vào phong ba bão táp, nhưng khi trở về nhà, hắn vẫn cô độc, quạnh quẽ như cũ.

Ba là ám chỉ đám người bị nghiền ép thành bột phấn hoặc phải vội vàng lao tới trong thời đại lớn. Trong sách lịch sử, họ không có tên, không có hình dạng, không có quá khứ, không có cuộc sống, chỉ đơn giản là những con số hoặc những dòng miêu tả. Theo một nghĩa nào đó, chẳng phải đấy chính là “người không mặt” sao? Diễn viên quần chúng đơn giản nhất, hay vật hy sinh không ai thèm chú ý, ai sẽ quan tâm khuôn mặt của họ như thế nào?

Giống như câu “Đói quá lâu, người ăn nhau”, chỉ đơn giản sáu chữ ấy đã chứa đựng bao nỗi sầu thảm, đau đớn, tàn nhẫn, đẫm máu và tuyệt vọng. Tập hợp lại, có bao nhiêu người vẫn sống sờ sờ mà không có gương mặt, không có họ tên? Tính đến hàng chục ngàn mà xem, tính đến hàng trăm ngàn, hàng triệu mà xem!

Vì thế, tôi đã cố miêu tả lão Kohler, Liv và Freja trong cơn thủy triều của thời đại, cố tái tạo lại nguyện vọng, khó khăn và bi kịch của những “người không mặt” này, khiến họ trông giống người hơn chứ không phải chỉ là những con số. Dù một phần của nó là nguyên nhân chính khiến cho quyển thứ hai bị rời rạc, nhưng đây chính là một chủ đề ẩn.

Với sự ra đi của họ, lại càng nhiều người như họ tràn vào. “Người không mặt” sẽ luôn luôn tồn tại. Họ chính là bàn đạp cho thời đại, cũng là những người tiên phong của thời đại, càng là những nhân vật không thể thiếu trong toàn bộ câu chuyện.

Cân nhắc tới điều đó, tôi đã vứt bỏ cái kết đau buồn hơn và gây chấn động hơn. Dù sao thì bộ phim này cũng mang tên “Người Không Mặt”. Liên tục điên đảo chuyển đổi giữa thời đại tốt nhất và thời đại xấu nhất cho phép tôi có thể biểu đạt thứ mình muốn rất tốt, rất mãnh liệt. Thời đại tiến triển, lại tàn nhẫn và vô tình, nhưng lúc nào dưới chân cũng có vô vàn người không mặt nằm vây quanh.

Tên của quyển 3 không có nhiều ý nghĩa tượng trưng như vậy, vì mạch chính rất rõ ràng, rất trực tiếp. Ừm, tên của quyển 3 là “Lữ Hành Gia”.

Trông mặt mà bắt hình dong, hẳn là mọi người có thể tưởng tượng ra một vài thứ, nhưng chúng ta vẫn sẽ tập trung vào trọng điểm đã cài ở quyển 2. Trên thực tế, ở thành phố Backlund vẫn còn vài manh mối chưa lấy được, ví dụ như chuyện liên quan tới “Con Rắn Thủy Ngân”, chuyện liên quan tới ác linh dưới lòng đất, mưu đồ thật sự của vương thất, 0-17, liên quan tới ma cà rồng, liên quan đến Hội Tâm Lý Luyện Kim. Bởi vì nó không chỉ cung cấp cho Audrey, Falls, Hugh và Emlyn ở thành phố Backlund một cơ hội thể hiện bản thân, mà còn vì thành phố Backlund chính là thứ quan trọng nhất xuyên suốt cả tiểu thuyết. Chắc chắn trong một vũ đài then chốt nào đó, nhóc Klein sẽ trở về, nhất định sẽ ở lại rất lâu.

Nói quyển 2 rời rạc, nhưng thực ra vẫn có rất nhiều chuyện được xâu chuỗi ổn thỏa lẫn nhau. Đối với tôi mà nói, tuy rời rạc nhưng khi viết lại vô cùng hấp dẫn, cũng không tệ lắm. Vấn đề thực sự lại là một điểm khác, chính là nhịp truyện luôn bị kéo khá căng. Nói cách khác là liên tục đụng độ các sự kiện, không ngừng giải quyết các vấn đề, ở giữa không có đủ thời gian và khoảng nghỉ, đọc vào sẽ cảm thấy hơi mệt mỏi và bực bội. Dù điều này là do hiệu ứng hội tụ của đặc tính phi phàm, nhưng đúng là tồn tại vài vấn đề trong việc thiết lập từ phía trên.

Vấn đề này là do Hội Tarot được cử hành mỗi tuần một lần, nên tuyến thời gian sẽ bị chia thành trạng thái hàng tuần. Nó rất dễ đem tới cảm giác lặp lại nhàm chán, khô khan. Có những thứ phải duy trì theo tuần ở mức nhất định, nên nhịp truyện của những sự kiện siêu phàm sẽ khá gấp. Biện pháp giải quyết hiện giờ tôi đang cân nhắc chính là trực tiếp nhảy qua một vài buổi tụ hội Tarot không quan trọng, như thế sẽ tự do trong việc kiểm soát thời gian hơn một chút.

Đương nhiên, bản thân Hội Tarot cũng là chủ thể, chắc chắn sẽ có không ít thành viên. Giống như lần đầu tiên Emlyn gia nhập, tôi không quên đủ loại chuyện mà nhiều bạn đã nhắc, chẳng hạn như phản ứng của Giáo hội, cả cái còi đồng khác nữa. Tôi đều nhớ hết, nhưng tôi cố tình áp chế lại, không viết về chúng. Tôi định sẽ để dành đến phần mở đầu của quyển 3.

Đây là vì không muốn để những chi tiết nhỏ lẻ không đáng kể làm loãng hoặc phá hủy hình ảnh và cảm xúc hoàn chỉnh của cuối quyển 2, nên chỉ có thể dùng một chút kỹ thuật xử lý nhất định.

Sau khi viết xong quyển 2, tôi rất vui vì đã xây dựng lên từng nhân vật, khiến mọi người khá thích thú. Sử dụng 0-17 để dùng bạo lực kết thúc không phải là bất khả thi. Một mặt, thể hiện Giáo hội thật sự rất trâu bò, không phải vô cớ mà có thể làm giai cấp thống trị lâu đến thế. Mặt khác, đây cũng không phải là kết thúc thực sự, mà là sự tiếp nối, mối liên kết giữa cái trước và cái sau, chỉ vào một số sự việc tiếp theo. Tôi sẽ không đề cập cụ thể để tránh bị tiết lộ.

Cuối cùng, để tôi nói một chút về việc viết lách. Khi tôi viết một cuốn tiểu thuyết, tôi càng lúc càng truy cầu sự chi tiết và xuyên thấu. Nói đúng ra là tôi có thể sử dụng những từ ngữ mộc mạc nhất, giản dị nhất, cố không dài dòng, không lấp đầy bằng những thứ hoa mỹ. Dựa vào các nét tranh thủy mặc tỉnh táo nhất, khách quan nhất để từng bước vẽ nên những cảm xúc chồng chất lên nhau, sử dụng ngôn ngữ đơn giản và ngắn gọn nhất để đâm xuyên qua phần mềm mại nhất trong trái tim.

Hiện giờ nhìn lại thì vẫn còn kha khá vấn đề, nhưng có thể miễn cưỡng xem là đã lên đường rồi.

Đương nhiên, đặc thù sáng tác của văn học mạng đã được định sẵn. Tôi chỉ có thể làm chuyện này trong chương quan trọng nhất, cần thiết nhất. Viết như thế ở mỗi chương là chuyện bất khả thi. Rất nhiều thứ chỉ có thể được sửa lại khi tôi đã già và nhàn rỗi. Thông thường mà nói, thực ra lượng từ vựng của tôi không ít, nhưng đều không quá thông thạo. Dù sao chúng cũng là do tôi tích lũy từng bước một, không quá hữu dụng. Nói cách khác, vào thời điểm gõ chữ, đại não sẽ dùng những từ đã có sẵn trong danh sách kia theo thói quen, nên nhiều khi khó tránh khỏi chuyện xuất hiện vấn đề lặp từ.

Hơn nữa, tương tự như vấn đề sử dụng sai tính từ, tôi hy vọng có thể thể hiện hình ảnh trong tâm trí mình một cách rõ ràng nhất, trực quan nhất, có điểm nhấn nhất, nên tôi đã cố gắng sáng tạo ra một vài từ mới, nhưng vẫn cần phải tìm tòi, cải thiện nhiều hơn.

Phía trên chính là tổng kết lại kỹ thuật của quyển 2.

Viết một đoạn văn là một chuyện rất vất vả, rất tra tấn người, nhưng khi viết, tôi nhận được lời khen ngợi, sự tán thưởng, tôi lại cực kỳ vui sướng, cực kỳ thỏa mãn. Gần đây mọi người đã thổi phồng tôi đến nỗi lỗ mũi tôi nở cả ra rồi.

Các ngài, tôi thích viết tiểu thuyết lắm!

Tôi rất thích kể chuyện xưa cho các ngài!

Tôi rất thích đắp nặn từng nhân vật cho đến khi nó trở nên đầy đặn!

Tôi rất thích thể hiện ra một thế giới thú vị và mới lạ cho các ngài!

Viết tiểu thuyết thực sự là một chuyện khiến người ta cảm thấy thỏa mãn!

Ừm, tới hôm nay, nền tảng xuất phát ở Khởi Điểm của Quỷ Bí chỉ mới cao hơn 53 ngàn, nhưng tất cả số lượt đặt trước đã vượt quá 41 ngàn. Ban đầu đặt trước 24h cũng chỉ tầm 27, 28 ngàn. Vậy mà cuối cùng, khoảng bảy, tám chương cuối lại đột phá lên 31 ngàn, chứng tỏ tỷ lệ giữ chân người đọc rất cao, chứng tỏ hầu hết những người đã đọc qua đều đang theo đuổi, chứng tỏ đó chính là tình yêu đong đầy của các ngài!

Hơn nữa, phiếu đề cử luôn nằm trong top 15 và phiếu tháng luôn đứng ở top 5. Tôi rất lười, thực sự rất rất lười đi quét bất kỳ dữ liệu nào. Nên là, mỗi một tấm phiếu, mỗi một lần khen thưởng, mỗi một lần đặt mua, đều chính là tình yêu đong đầy của các ngài!

Các ngài, kết thúc quyển 2, tôi muốn được khen ngợi, muốn xin một tấm phiếu tháng!

Xin phiếu tháng á á á á á á á~ (tiếng chuột chũi kêu)

Cuối cùng của cuối cùng, dựa theo thông lệ, nghỉ hai ngày, đó là thứ hai và thứ ba. 12h30 trưa thứ tư sẽ tiếp tục cập nhật, vẫn thời gian cũ.

Gì cơ, mọi người nói nửa ngày chủ nhật này? Tôi không nghe thấy, không nghe thấy gì hết á… Được rồi, đùa chút thôi, sau khi kết thúc một quyển dài như vậy, nghỉ ngơi thêm nửa ngày nữa đi.

Quyển 3, “Lữ Hành Gia”, xin vui lòng chờ đón.

_______________________________

Lời người dịch:

Chào mọi người, 707 đây:3 tuy mình chỉ dịch từ chương 130 quyển 2, nhưng để có thể đi đến cuối quyển 2 - quyển dài nhất trong tổng số tập của Quỷ Bí - thực sự đã mất rất nhiều thời gian và công sức, nhất là thời điểm mình đẩy tiến độ lên 1 ngày 1 chương, mà thực ra đến giờ mình vẫn cố giữ tiến độ ấy *cười* nhờ sự giúp đỡ của một vài bạn nữa, cuối cùng quyển 2 đã hoàn thành rồi~ *tung bông* rất cảm ơn sự giúp đỡ của Tiểu Lạc (qua quyển 3 ẻm sẽ có tên Amon Luo Luo, lý do thì vì...độ cuồng nhiệt của ẻm với người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy:>), nhờ có em edit lại mà những chương sau (cụ thể là từ 221 quyển 2 trở đi) đã trở nên dễ đọc hơn nhiều. Cảm ơn bạn Nhộng vì đã dịch một số chương, cảm ơn vài bạn dịch nữa, và cảm ơn tất cả độc giả đã ủng hộ bản dịch Quỷ Bí này:3

Nói qua một chút về cảm nghĩ của mình. Quỷ Bí là một trong những bộ truyện ít ỏi mà mình bị lọt hố ngay từ đoạn tóm tắt. Hơi tự tin một chút nhưng nói không ngoa là vừa đọc xong mở đầu phát là mình phán ngay "cực phẩm đây rồi!", và quả nhiên, truyện không hề làm mình thât vọng. Mình chờ bản dịch đến mòn mỏi, từng xin làm biên cho một bạn dịch ở nơi khác, lâu không thấy người ta xuất hiện thì mới tìm đọc bản dịch ở BNS, xong chờ lâu quá thì mò convert đọc, đọc cv xong lại tìm đủ fandom từ diễn đàn, wikia bản Eng cho đến reddit... Lúc ấy trong đầu chỉ có một đam mê muốn thực hiện ngay: giới thiệu Quỷ Bí cho những người khác, những người không hay đọc văn phong truyện Trung, những người không biết đọc convert, không biết đọc tiếng Anh. Và thế là...tèn ten~ giờ mình làm người dịch ở đây:3

Dịch truyện là một sở thích, một thói quen của mình. Nhưng trong quá trình dịch, rất nhiều lúc mình phải vò đầu bứt tai vì bí từ, không hiểu ý tác giả, không biết dịch tên Danh sách ra sao cho chuẩn nghĩa và hay. Thậm chí mình đã phải chỉnh đi chỉnh lại tên các nhân vật tận 4-5 lần vì không thể thống nhất bản cv và bản Eng (tại sao official art không ra sớm một chút chứ, a a a~ *cắn răng khóc*) đến tận bây giờ mình vẫn đang chỉnh sửa đây: Hơn nữa, có nhiều cái tên không thống nhất với bản dịch của các dịch giả trước, mình đã khổ sở phiền não nghĩ cách làm sao để độc giả không bị loạn giữa nhiều cái tên. Vì vậy, mình sẽ để mục ghi chú xuống cuối trang, là phần thay đổi tên (địa danh, nhân vật các thứ). Nếu bạn nào có ý kiến đóng góp thì hãy bình luận để mình sửa đổi, bổ sung thêm nhé:3

Tuy mình còn nhiều thiếu sót, nhưng mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình cho đến hồi cuối nhé:3

Với cả, mình có thể học theo lão Mực, xin nghỉ 2 ngày rưỡi chứ:> sáng thứ hai ngày 10/5 sẽ ra chương 1 quyển 3, có được không?:>

Bản dịch Quỷ Bí Chi Chủ, Quyển 3 "Lữ Hành Gia", mong được các bạn ủng hộ:3

___________

Một số địa danh:

Vương quốc Ruen -> Vương quốc Loen

Cộng hòa Entis -> Cộng hòa Intis

Đế quốc Fusak -> Đế quốc Feysak

Vương quốc Finnebot -> Vương quốc Feynapotter

Đế quốc Tromjost -> Đế quốc Trunsoest

Vịnh Dipsy -> Vịnh Desi

biển/đảo Sunya -> biển/đảo Sonia

quận Jowod -> quận Cherwood

quận Hilston -> quận Hillston

sông Torquack -> sông Tussok

phố Thatch -> phố Sird

đồn cảnh sát Lewis -> đồn cảnh sát Rice

***

Một số tên riêng:

Arges -> Alger

Dereck -> Derrick

Filth -> Falls

Azcot Ings -> Azik Eggers

Oncetine -> Auceptine -> Oncetine

Russel -> Roselle -> Rossell

Bernadet -> Bernadette

Zellingoes -> Qilangos

Zarathu -> Zaratul

Antigenous -> Antigenus -> Antigonus

Jacques -> Jacob

Eihorn -> Einhorn

Castia -> Castiya

Glyrintt -> Glaint

Triss -> Trissy -> Triss

***

Một số tên Danh sách:

Tư Tế Đỏ -> Hồng Tư Tế

(sẽ bổ sung)
 
Back
Top Bottom