Cập nhật mới

Khác Quốc sư đào hôn rồi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
340513076-256-k775996.jpg

Quốc Sư Đào Hôn Rồi
Tác giả: btam_ybinh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lịch sử ghi chép lại hơn ngàn năm trước từng có một triều đại phát triển hùng mạnh.

Phượng Minh Triều ,triều đại này phát triển một cách kỳ lạ đến đáng sợ.



vkook​
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
plot


2 Author: Junie ( cỏn) _ybinh ( Min)

Cp: thái tử x quốc sư

Có yếu tố kinh dị

Cường điên công x cường bệnh kiều thụ

Chap:1-10 : lm quen bối cảnh, gặp gỡ quen biết

Chap 11-20: án mạng 1 , cùng nhau phá án trở nên thân thiết

Chap 21-30: bằng hữu, hé lộ một mảnh quá khứ thụ, đi săn , tế đàn

Chap 31-40: rung động mơ hồ , án mạng 2

Chap 41-50: án mạng 3 , xác định tình cảm , theo đuổi

chuyện chưa hoàn
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
Văn án


"Rõ ràng bệ hạ đang thiên vị nhị hoàng tử "

"Nè ngươi nói gì đó, chuyện của hoàng thất không phải chúng ta có thể nói được "

"Nhưng mà nghĩ cũng lạ tại sao hoàng thượng phong người là thái tử nhưng từ đầu tới cuối lại ghẻ lạnh ngươi "

....

"phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết Điền Chính Quốc.

Quốc sư đương triều tướng mạo anh tuấn dương chi bạch ngọc tính tình ôn hòa khiêm nhường.Trẫm khâm thử tháng giêng năm sau ngày lành tháng tốt thành thân với thái tử, đường đường chính chính thành thái tử phi của Phượng Minh Quốc "

*Dương chi bạch ngọc: ý chỉ cao quý , thanh khiết.

"Quốc sư người mau tiếp chỉ "

.....

"Quốc sư cứu ta.. cứu " Hắn vứt hết tôn nghiêm vội vàng chạy vào tẩm điện của Chính Quốc.

"Ma nữ ả..ả đuổi theo ta... cứu"

"Chính Quốc, ngươi đâu rồi huhu"

"Điện hạ .

Quốc sư đại nhân không có ở trong tẩm điện "

"Vậy Quốc sư đâu"

"Người...người đi ghẹo chó rồi " Tên gác cửa sợ hãi rặng chữ

....

"Chính Quốc sắp thành hôn rồi ta lo quá bổn thái tử muốn ôm người " Hắn vừa nhảy chân sáo vồ lên người

em.

"Cút" Em tránh né tên cẩu nam nhân trước mặt.

"Hỗn xược ngươi dám nói thế với vi phu, xem ra đêm nay lại phải dạy dỗ ngươi rồi "

....

" Thái tử đừng mà, em sợ lắm"

" Ngoan có tôi, hoàng hậu ,thái hậu chống lưng em chỉ cần bước tới mọi chuyện có bọn tôi dẹp loạn "

....

" Thái Tử em chỉ cần ở bên anh dù có là Phi Tần em cũng chịu"

" Dù có thế nào em vẫn là Chính Thất không ai dám xuống phế em đâu"

.....

Đại hôn

"Thái tử, thái tử phi đào hôn rồi" Tiểu nha hoàn hốt hoảng đi tìm Kim thái Hanh.

Hắn ôm cục tức trong lòng "Điền Chính Quốc ngươi trốn cho kỹ vào khi nào ta tìm được sẽ đ* hỏng ngươi"
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 1. Lễ Tấn Phong


Lịch sử ghi chép lại hơn ngàn năm trước từng có một triều đại phát triển hùng mạnh.

Phượng Minh Triều ,triều đại này phát triển một cách kỳ lạ đến đáng sợ.

Năm đó, Kim Thái Minh vị vua đời đầu của đại triều, nhận thấy đất nước loạn lạc thù trong giặc ngoài liền khởi binh thuận lợi xưng đế.

Sau khi đăng cơ người liên tục mở rộng lãnh thổ, bách tính thấy đất nước phục hưng dần quy phục trước vị vua anh minh.

Kỳ lạ ở chỗ, Phượng Minh Triều rất coi trọng Quốc Sư , vì nhận được thánh sủng mà địa vị của họ rất cao.

Dân gian từ đó cũng lưu lại giai thoại , rằng Quốc Sư là trấn thủ của quốc gia hậu thuẫn giúp đế vương bảo vệ đất nước giải trừ thiên tai cho bách tính an cư lập nghiệp.

Năm Cẩm Minh thứ 19

Đế Vương thuận dựa theo chiêm tinh của Quốc Sư lập vị Thái Tử tiếp theo của triều đại.

"Thuận thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết Tam Hoàng Tử tài đức vẹn toàn ôn tồn lễ độ, trẫm và các quan thần trong triều rất hài lòng chọn ngày lành tháng tốt lập con làm Thái Tử"

"Đa tạ phụ hoàng tín nhiệm, nhi thần sẽ dốc hết sức giúp phụ hoàng trị vì giang sơn" Kim Thái Hanh lĩnh chỉ miệng không nhịn được mà vẽ lên một vòng cung trên môi.

Nhiều năm rồi Hắn vẫn nhớ lời thề đó.

Buổi săn mùa thu năm đó ,Hắn mười tuổi vì ham chơi rời xa khỏi tầm mắt của Thái Phó và Cấm vệ quân.

Vì sơ xuất lần này hắn suýt chút nữa mất mạng.

Hắn bị kẻ xấu ám sát rồi ngã vào bẫy thú cả người lấm lem tay bị mũi tên ghim sâu, hắc mã của Nhị ca tặng cũng đã bị thương.

May sao Điền Chính Quốc bấy giờ vẫn là học trò của Tiền Quốc sư tương trợ.

Khi Cứu Viện binh đưa hắn về liền bị phụ hoàng giáo huấn một trận nhưng Hắn cũng không vì đó mà sinh ra hờn dỗi.

Ngược lại khắc sâu lời dạy dỗ của người trong lòng cũng tự thề độc sẽ trở thành kẻ mạnh nhất.

Quân tử nhất ngôn, Kim Thái Hanh, Hắn, bắt buộc phải nắm chắc quyền lực trong tay và nhất định phải bảo vệ bản thân và tất cả những gì mình trân quý.

_____

" Yaa Điện hạ người đang làm gì đấy "

Quốc Sư , Điền Chính Quốc phụng lệnh Hoàng Hậu nương nương tìm Tam Hoàng Tử còn 2 canh giờ nữa là lễ tấn phong mà Hắn đột nhiên trốn mất.

Theo tục lệ Quốc Sư sẽ dâng tặng bảo vật bao gồm chiếu thư để trong ống Kim Phượng sơn son trạm trổ đầu rồng, Kim sách, ấn vàng của Đông Cung Thái tử.

" Ta ta.. không phải như người nghĩ đâu Quốc Sư à"Người đang trèo tường nhìn xuống chột dạ lắp bắp.

"Điện Hạ ,người mau trèo xuống lỡ bị bắt gặp thì mặt mũi hoàng gia bị người vứt đi đâu rồi" Quốc sư ở dưới này đang lo lắng vì sắp bị trễ giờ mà Hắn còn thản nhiên xuất cung.

" Muốn ta xuống cũng được chỉ là phiền Đại Nhân gọi ta một tiếng lang quân " Hắn đang ngồi trên bức tường sau Cấm Điện cười cợt nhìn xuống thân ảnh chỉ cao tới cổ hắn.

" ...

" Điền Chính Quốc bị Hắn chọc nhiều lần không lấy làm lạ nhưng mặt Y đen lại, sắp tấn phong rồi Hắn lại dở chứng ư.

" Người không chịu sao, vậy ta đành ở đây hoặc là 2 canh giờ sau ta nhường chức vị cho Nhị ca rồi" Mắt Hắn tỏ ra ý thách thức sự kiên nhẫn của Y.

" Người xuống đi có gì thần có thể suy nghĩ lại" Quốc sư cũng bất lực nhìn con người đang nhảy xuống bức tường.

Hắn nhảy xuống nhìn Y vui vẻ sáp mặt lại mà bị Y ghét bỏ đẩy ra không thương tiếc..

" Tam hoàng tử xin người giữ tôn nghiêm một chút" Y điềm đạm nói với Hắn.

" Ta chính là không muốn giữ tôn nghiêm đó" Nói rồi cuối xuống hôn nhẹ lên đôi má mềm mềm như bánh bao rồi đi mất.

" Điện hạ...

Người...

Tức chết ta mà " Y dậm chân đuổi theo Hắn, về phần Hắn thì bị thỏ nhỏ rượt muốn phát điên.

Lễ tấn phong lần này mang không ít sóng gió trên triều đình, quan thần hoàng thân quốc thích đều có mặt.

Những kẻ xu nịnh bắt đầu phô trương những lễ vật xa xỉ nhằm ôm đùi Hắn.

Một số quan thần thì lại tính kế để nữ nhi của họ bám lấy Thái tử một bước lên mây trở thành nữ nhân cao quý nhất nhì thiên hạ.

Ở chính điện, những tiếng đàn hát như che đậy đi những âm mưu tính toán của thâm cung.

Giờ lành đã đến , Hắn chậm rãi bước vào chính điện trang phục nghiêm trang có vài phần giống long bào của hoàng đế.

Chẳng mấy chốc trước mặt hắn là đế hậu và Quốc sư.

"Nhi Thần Tham kiến Phụ Hoàng vạn tuế vạn tuế.

Mẫu hậu thiên tuế thiên tuế."

Hắn quỳ xuống hành lễ.

"Tam hoàng tử từ nhỏ lanh lợi thông minh nay lại giúp trẫm lo việc quốc sự vẹn toàn.

Trẫm hạ chỉ phong con là Thái tử muốn con anh minh xử xét vì đại sự quốc gia không bỏ bê chính sự, bảo vệ sự an nguy của quốc gia giúp bách tính an cư lập nghiệp, giữ gìn tôn nghiêm và hưng thịnh.

Chớ có tự cao mà hãy thận trọng chức vị .

Khâm thử ấn vàng Đông cung, quyền hành binh bộ và hình bộ"

Chính Quốc dâng tặng bảo vật thay hoàng đế.

Các quân thần quỳ xuống hành lễ với Thái tử.

Hắn đưa mắt nhìn thoáng chút vì khí thế tôn nghiêm này có chút khẩn trương."

Miễn lễ".

Hắn nhanh chóng định thần lại.

"Được rồi bây giờ mời các quan thần cũng ta và hoàng thượng khai tiệc chúc mừng Thái Hanh"Bấy giờ Hoàng hậu mới lên tiếng, theo đó cung nữ liền sắp xếp các món lên từng bàn.

Giai điệu của cổ cầm vang lên kèm theo những vũ đạo uyển chuyển của các vũ nữ, mọi người bắt đầu nhập tiệc.

Thân là nhân vật chính của yến tiệc.

Hắn bị quan thần và hoàng thân quốc thích kính rượu chúc mừng.

Mấy lão cáo già này luôn lải nhải bên tai xu nịnh khiến Hắn khó chịu.

Bóng dáng Hắn tìm nãy giờ lại đang bàn chính sự với Hộ Bộ Lễ Thượng Thư.

Thỏ nhỏ vô lương tâm!

" hôm nay ngày vui của ta nên thưởng cho ngươi đùi gà này" Thái tử cầm cái đùi gà trên đĩa đưa vào bát của Quốc sư.

Vốn ở yến tiệc Hắn để ý Y chưa ăn gì nhiều nên liền thuận tay gắp cho Y.

" Haa đa tạ Thái tử nhiều nhiều"

Y cũng tận tình gắp cho thái tử miếng phao câu gà kèm thêm miếng củ cải.

" Sao ngươi....

Quốc sư ngươi có ý gì đấy "

" Điện hạ nói xem là ý gì " Mặt Quốc sư giả ngu ra nhìn hắn.

" Ngươi xem coi ta gắp cho ngươi cái đùi gà chà bá vì tấm lòng mênh mông sâu biển rộng hoa lá còn ngươi thì chỉ có cục phao câu với miếng củ cải vậy coi được hả" Hắn bức xúc nhìn Y.

" Sao là sao đây người thử coi ta đã có lòng tốt gắp cho Thái tử cục phao câu kèm củ cải biết bởi vì sao không..

Do là nếu phao câu ăn một mình sẽ rất ngấy nên người bạn đi kèm của nó là củ cải hai thứ hòa hợp rất đúng bài rồi còn gì" Thấy Thái tử nổi đóa lên liền lên tiếng thanh minh cho mình.

" Ta không chịu.. tên bạch nhãn làng nhà ngươi đá ta thật phũ phàng mà "

" Kệ thái tử đấy người làm gì được ta " Y có chút rượu nên bất kính liền lêu lêu hắn nên nổ đom đóm mắt

Cả hai trong người có chút men rượu rồi nên càng nói thì càng cãi nhiều hơn thế là cả hai tranh chấp với nhau vứt bỏ tôn ti trật tự mà to tiếng.

Khung cảnh trong nhà bếp càng ngày hỗn loạn, tự nhiên trốn trong nhà bếp để nhậu mà cả hai lại tranh chấp nhau đồ ăn.

Quốc sư trên tay cầm nắm bột mà ném vào người của Thái Tử còn Hắn đang dùng nắp nồi che lại rồi từ bàn lấy nắm bột ném lên đầu của Quốc sư.

Không biết cãi vã kiểu gì mà trong tẩm điện của Thái Tử hai người ôm nhau ngủ như chết.

Người cao ôm lấy người nhỏ vào trong lòng rồi hít hà cái tóc rồi ngủ còn người nhỏ chui tọt vào lòng người lớn ôm ôm.

....

22.8.2023
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 2. Tây Châu Thành


“ Ưm . . .nhột đừng dụi nữa” Y đang ngủ thì bổng nhiên có vật gì đó là lạ cứ dụi vào cổ Y còn xoa nắn eo Y nữa chứ.

Hai người từ bé lớn lên cùng nhau, ôm nhau ngủ cũng là thói quen từ bao giờ đã được hình thành.

Y từ bé đã được phá lệ tới Thái Quốc viện trở thành thư đồng của Hắn.

Ngoài thời gian theo học tu tập cùng sư phụ , Điền Chính Quốc đều ở bên Hắn.

“ Thật thơm a” Hắn đưa đầu vào cổ Y hít lấy hít để rồi còn cắn để lại những cánh anh đào nhàn nhạt trên cổ trắng ngần.

“Thái tử điện hạ người..”

Y bị ôm tới tê rần người.

Cơn đau đầu ập tới khiến Y không chịu được nhăn mặt.

“ Ta hứa chỉ ôm thôi không làm gì đâu” Miệng Hắn hứa vậy nhưng đầu vẫn dụi vào cổ và tay ôm eo bóp mông.

“ Yaa điện hạ người buông ra khó thở chết thần rồi” Y càu nhàu nhìn hắn.

“ Ngươi mà không cho ta ôm thì hôm nay ngươi đừng có đi chọc chó với ta nữa” Hắn lên tiếng đe dọa Y.

“ Điện hạ người có tin ta đục vô mặt người không “ Y đưa hình nắm đấm trước mặt hắn ngước lên trợn mặt nhìn hắn như tên phạm nhân.

* chụt*

“ Nam nhi đại trượng phu ai dùng nấm đấm chứ” Hắn hôn một tiếng chóc lên môi Y rồi bước xuống giường ngang nhiên rời đi.

“ Thái Tử điện hạ người dám ăn đậu hũ của ta” Y nhanh tay ném gối về phía Hắn.

.

.

.

“ Bệ hạ, tình hình ở Tây Châu Thành nguy cấp hạn hán liên tục dịch bệnh hoàng hành, bách tính nghèo đói gần lại xảy ra cướp bóc loạn lạc, mong người anh minh xử xét giúp bách tính” Thừa Tướng dâng tình báo mới có được từ Tây châu Thành lên.

“ Tấu chương của ái khanh trẫm đã xem chắc chắn cần phải giải quyết” Hoàng đế nhắm mắt day thái dương chán nản thở dài.

Trong thư phòng âm trầm tới lạnh lẽo nhưng người đang bước tới lại không biết mà làm phiền.

“Tham kiến Thái tử “ Vị công công già và thị vệ liền quỳ xuống hành lễ.

“ Phương công công Phụ hoàng ta có ở trong không “ Hắn gật đầu ý chỉ họ đứng lên.

“Để thần vào trong bẩm báo” Hắn nhanh chóng ngăn Phương công công lại tự mình bước vào.

Hắn bất ngờ xuất hiện , Hoàng đế liếc nhìn Hắn rồi phẩy tay cho Thừa Tướng và hạ nhân lui xuống.

“ Thái Hanh , con thực sự nghĩ mình là Thái tử có thể tùy tiện hành xử rồi sao ngay cả cửa cũng chẳng buồn gõ tôn ti trật tự con học vứt đâu rồi “.

“ Ài Phụ Hoàng người hạ hỏa hoan hỉ a, con tới thỉnh an người mà” Hắn nhanh nhẹn bước sau Ông bóp vai lấy lòng.

“ Con..

Con ta đúng là hết nói nổi rồi.

Lần sau còn hành sự tùy tiện như vậy ta liền cấm túc con ở Đông Cung chép Binh thư” Từ nhỏ Thái Hanh đã lanh lợi thông mình hơn người nhưng lại vô cùng chểnh mảng việc học.

Khi Quốc sư nói vận khí của Hắn tốt hợp là người kế vị ngai vàng.Ông luôn cố gắng nghiêm khắc dạy dỗ Hắn, mong sao đứa con Ông yêu chiều thuận lợi đăng cơ cũng không muốn Hắn vì vương vị mà huynh đệ tương tàn.

“ Bẩm bệ hạ, Quốc sư có chuyện quan trọng cần cầu kiến” Phương công công gõ cửa cắt ngang suy nghĩ của Ông.

“Mau truyền”

“ T-tham kiến hoàng thượng, bệ hạ vạn phúc kim an “ Trên đường tới thư phòng Y có chút vội vàng , giọng nói có chút không rõ.

“Mau bình thân , Quốc sư ngươi sao lại vội vàng đến thở không kịp mau nói xem”

Y sau khi Hắn đi, cũng rời khỏi Đông Cung về Chiêu Minh Điện.

Nhưng sau đó liền thấy điềm không lành.

Ba con quạ đen từ phía tây bay tới sân viện rồi mổ thịt nhau.

Y thấy vậy đoán được việc sẽ xảy ra không còn tâm trạng pha trà trước đó mà đi bẩm báo sự việc mình vừa thấy.

“ Bẩm bệ hạ, phía Tây chắc chắn đã xảy ra chuyện không lành.

Lần này không chừng là đại nạn.

Hệ lụy không thể lường được”

“ Ể Chính Quốc à chỉ là ba con quạ thôi ngươi đừng chuyện bé xé ra to thế chứ “ Hắn mới lên tiếng thì bị cả ánh mắt liếc tới liền im bặt.

Nghĩ ngợi một hồi Hắn lại ngập ngừng “ Vậy con..lui xuống trước Phụ Hoàng cùng

Quốc sư bàn chính sự con không làm phiền nữa " Hắn bước ra khỏi thư phòng liên dương dương tự đắc.

Kim Thái Hanh Hắn giờ đã thông minh hơn rồi Quân tử ấy mà co được duỗi được.

Luồng khí căng thẳng vẫn bao lấy thư phòng.

Y dùng mực đỏ vẽ nguệch ngoạc lên tấm bùa rồi dương lên trước bản đồ Tây Châu Thành miệng không ngừng đọc chú.

Bỗng dưng tấm bùa trong tay bốc cháy, bản đồ cũng hiện lên những vệt đen.

“ Bẩm hoàng thượng, thần coi được là hạn hán vì có kẻ đả động tới một trong ba con sông lớn đã được trấn yểm vì thế đất khô cằn, sát khí ở những nơi có vệt đen khó mà giải được, Những vệt đen đó dường như tiên đoán màu đen sẽ che phủ bầu trời Tây Thành”

Cùng lúc đó Thừa Tướng vừa rời đi không lâu cũng quay lại tự tay đem tình báo cho hoàng đế “ Bệ hạ thứ tội tình báo gửi tin cầu cứu tới kinh thành thần không dám chậm trễ ,có loài dơi nơi nào tới chúng đang phá hoạ Tây Châu Thành ngay xác chết cũng không tha”.

“Người đâu mau điều lệnh 8000 quân theo thánh chỉ tới Tây Châu Thành tiếp viện các ngươi cũng lui xuống đi” Ông mệt mỏi lệnh tất cả lui về xử lý công vụ.

Đông cung

“ Nhức cái đầu quá chừng nào mới học đọc hết đống này đây ” Hắn chán nản nhìn một chồng tấu chương xếp thành núi.

“ Thái tử Điện hạ, người đừng nằm dài trên bàn như thế, bệ hạ nói nội trong hôm nay người phải phê chuẩn hết tấu chương ngày mai trình lên ”

“ Gì cơ, p-phê tấu hết đống này ” Hắn run run Phụ Hoàng biết Hắn làm không hết mà cũng giao cho Hắn.

Người chính là đang trừng phạt nhi thần a.

“ Thần xin phép lui xuống, một canh giờ sau sẽ quay lại kiểm tra tiến độ”

“ Haha có 10 canh giờ ta cũng phê không nổi một tấu chương đâu ” Hắn lầm bầm một hồi rồi ló đầu ra cửa, tận mắt thấy Thái phó đã đi xa mới trốn tới Chiêu Minh Điện của Quốc sư.

Trên đường đi thì hắn đã đi ngang qua Cấm Hoa nơi mà chứa nhiều bí ẩn nhất trong cung.Hắn cũng nghe tới mà chưa lần nào tới bất quá hôm nay vì trốn học nên phải đi qua.

đây mới tới tẩm điện của thái sư chứ thường Ngày thường đường đường chính chính đi thẳng bước vào Chiêu Minh Điện, hôm nay lại lén lén lút lút.

“ Đường đường là thái tử một nước bây giờ lại đi trèo tường, Chính Quốc à ta khổ quá đi'

Khi trèo tường qua Cấm Hoa liền tới tẩm điện nhưng nơi này rất lạ...

“ Cái gì lạnh lạnh vậy “ Có luồng gió lạnh trải dạt sống lưng khiến Hắn không liền nhịn đưa quay lại nhìn.

“ Áaaaa ma nữ áaaaa ma nữ áo đỏ” Hắn kêu la thảm thiết phong qua tường chạy tới tẩm điện Quốc Sư mà la hét

“Quốc sư cứu ta.. cứu “ Hắn vứt hết tôn nghiêm vội vàng chạy vào tẩm điện của Chính Quốc.

“Ma nữ ả..ả đuổi theo ta... cứu”

“Chính Quốc, ngươi đâu rồi huhu”

“Điện hạ .

Quốc sư đại nhân không có ở trong tẩm điện”

“Vậy Quốc sư đâu”

“Người...người đi ghẹo chó rồi “ Tên thị vệ gác cửa mặt tái nhợt nhìn hắn

___________

27.8.2023
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
nhận vật


* cấp bật cao nhất*

Vua- Kim Thái Minh hiệu Cẩm Minh

Hoàng hậu - An Ninh Dương, chủ lục cung, đắc sủng , thân sinh của Nhị hoàng tử và thái tử.

Nhị hoàng tử- thông minh anh dũng nhưng không có chí , nguyện làm công cụ giúp thái tử lên ngôi.

19 tuổi

Thái tử- vô lo vô nghĩ vừa điên vừa đẹp luôn dính lấy quốc sư

19 tuổi

* Phi tần*

Huệ quý phi : muội muội của tướng quân trấn giữ biên cương

Thục Phi: Mẹ của Mẫn Chương

Lạc Quý Nhân: từng là nha hoàn của Thục Phi

. . .

Đại hoàng tử -con của huệ quý phi, chỉ muốn là cá mặn nhàn rỗi

21 tuổi

Tứ hoàng tử - Kim Tộ Thiên phản diện xuất thân thấp kém con của Lạc Quý Nhân 20 tuổi

Mẫn Chương trưởng công chúa - tâm

địa sâu xa khó lường 22 tuổi

*nha Hoàn*

Lục Hoàng Diệp - nha hoàn của Thái tử

Lục Hoàng Anh - nha hoàn của Mẫn Chương

Ám vệ

Thùy Kính: ám vệ của Thái tử

____

Kiều Ninh: học trò của Quốc sư

-------

Những người quyền lực trong triều

Quốc sư- cúng bái, tế lễ , chuyển triều chính phán đoán dựa vào chiêm tinh, bói quẻ , phong thủy.

được vua ban sủng

20 tuổi

Thừa tướng: giải quyết mọi chuyện trên triều cùng vua.

Có thể thay vua xử lý một vài chuyện.

Tướng quân - có binh quyền, điều dưỡng Ám vệ , thị vệ.

Điều lệnh binh tướng.

Bảo vệ an nguy của đất nước

Thượng lễ bộ : giải quyết vấn đề của quốc gia cùng vua.

Văn chương đồ đó.

Quan lớn hộ bộ

Hầu gia : Mạc Chính Quân người lập công lớn về việc cùng Vua đấu tranh giành Phượng Minh Quốc , được vua xem như bằng hữu và là đôi tay phải hùng cường của ông

___

Trường Khương Chính quận chúa : con gái thừa tướng.

Được phong quận chúa từ năm 12 tuổi.

Được coi là ứng cử viên cho vị trí thái tử phi.
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 3. Tiểu Diệp? chọc chó


" Chọc..

Chọc chó rồi ư?

" Hắn hoang mang nhìn tên canh gác

" Vâng " Tên canh gác với khuôn mặt tái nhợt mà trả lời

" Nói cho ta biết Quốc Sư đang ở đâu"

Hắn gằng giọng nói với tên canh gác

" Dạ là ở ngoài Thành ngay tại gần nhà dân cho nên nhìu chó dễ chọc, thần chỉ nghe được khi Thái sư và Tiểu Diệp thôi nói chuyện thôi"

Tên thuộc hạ e dè trước hắn dù biết là mình sai vì không thể ngăn cản được Quốc Sư và nha hoàn họ Lục này

" Tiểu Diệp sao?

"

" Vâng Tiểu Diệp đã về từ 2 ngày trước rồi ạ"

Hắn nghe tới đây không nhanh không chậm liền bỏ tôn nghiêm nhảy một mạch lên tường leo với những kĩ thuật mà hắn từng học Khinh công , không nhanh không chậm mới có vài phút đã chốn ta khỏi thành rồi, đánh ngất 1 tên dân thường rồi lấy bộ đồ đó mặc vào còn bộ đồ của mình thì để ở góc cây sau phía bên tay trái của cổng thành

" Ở đâu nhỉ"

*Gâu gâu gâu*

" Aaaaa Tiểu Diệp ơi con chó nó dí ta aaa" Tiếng la thất thanh của Chính Quốc làm tiểu diệp bịch miệng lại vô tình tiếng la ấy lại lọt vào tay của Thái Tử

" 2 người Quốc Sư Tiểu Diệp" Mặt nổ đom đóm nhìn chăm chăm 2 người họ

" THÁI TỬ?

"

.....

" Cả gan trời tối đi ra ngoài chọc chó làm ta bỏ hết tôn nghiêm đi kím 2 người, biết đáng tội không"

Hắn lớn tiếng với 2 con người đang quỳ đưa tay lên đầu ở trước mặt

" Thái tử là do Quốc Sư thao túng tâm lí thần đi chọc chó nói chọc chó vui lắm cảm giác mạnh nữa huhu" Tiểu Diệp oan ức kể với hắn

" Dù ta có tháo túng Tiểu Diệp đi thật nhưng muội ấy không có tội đâu do ta, người đánh ta đi đừng đánh cô ấy"

" Quốc Sư người thật tốt bụng mãi là huynh muội tốt"

" 2 người ở đó còn bao che nhau, ta đi tìm 2 người mà bị chó cắn rách cái quần thật là đáng tội nặng"

" Thái Tử hức Thái tử la ta hức Thái Tử mắng ta rồi Tiểu Diệp ơi "

" Hong sao có của muội đây rồi"

" Thôi lần này tha tội, Tiểu Diệp người về phòng đi còn Thái sư ở đây có vài chuyện cần bàn sự"

" Vâng thái tử"

Nói rồi Tiểu Diệp đóng cửa đi ra ngoài

( thân phận Tiểu Diệp là nha hoàn luôn đi theo Thái Tử, nếu không theo thái tử thì theo Quốc Sư tên đầy đủ của tiểu Diệp là Lục Hoàng Diệp, được tuyển vào cung khi mới 15 tuổi do được tài ăn nói có võ lanh lợi ngoan ngoãn, biết phân biệt đúng sai nên Thái tử rất mến nên đã tuyển vào làm Nha Hoàn vào tuổi 17 đặt tên là Tiểu Diệp )

....

" Chính Quốc sau ngươi đi chọc chó lại không báo cho ta biết" Mặt đen như đít nồi nhìn Y

" Do thấy người bận học thư pháp nên không dám rũ sợ làm phiền đến học tập của người" Nói chuyện mà cái mỏ chu chu gặm bánh đậu xanh trong phòng hắn

" Lại đây"

Hắn phớt tay lại ý là kêu em lên đùi hắn hắn ngồi thấy vậy Y cũng đi lên thật ngồi ăn hết cái bánh luôn .

" Có chuyện gì sao?

"

" Ưm~~"

Em bị cưỡng hôn rồi hắn nhẹ nhàng áp môi lên cánh môi anh đào của em.

Tay hắn kéo người đối diện lại gần hơn , miệng lưỡi triền miên khiến tai em đỏ ửng mà hắn lại không biết xấu hổ ôm em.

Không ai biết gì chỉ nghe được tiếng môi lưỡi của hắn luồn lách vào từng khe hở trong miệng em chiếm hết tiện nghi cả cơ thể không còn khoảng cách

hắn bây giờ đang thế chủ động còn em đang bị động chỉ biết ngồi im chứ không làm gì hết vì mình là đang bị phạt, tay sờ soạn eo em kéo xích thêm gần nữa từ nụ hôn nhẹ nhàng mà chuyển sang thành mạnh bạo có cả dục vọng trong đấy mút mạnh đôi môi đỏ hồng đã bị sưng lên hết trước khi dứt nụ hôn ra còn cắn nhẹ lên đấy đến rướm máu kéo theo sợi chỉ bạc lắp lánh

" Người làm gì vậy thái tử huhu"

" Phạt ngươi"

Em ngại quá rút vào hôm cổ hắn mà cắn gặm như em bé đang mọc răng

" Đêm nay ngủ ở đây nhé"

Nói rồi để em nằm xuống nhẹ nhàng đưa tay gác đầu em, để em nhụi vào hồm cổ hắn mà làm loạn

Còn hắn thì ngửi tóc em mùi thơm nhè nhẹ của hoa anh đào thoảng qua cánh mũi làm cho hắn dễ đi sâu vào giất ngủ

....

" Ngọt quá đi mất chết ta rồi" Tiểu Diệp đứng cùng tên gác khi mới vừa bị đánh gất rồi Tiểu diệp kéo dậy để hóng chung

" Thường ngày ta thấy Thái Tử cứ vừa khùng vừa điên lần đầu tiên ta thấy Thái tử lại ôn nhu đến như vậy"

" Sướng chết ta rồi mê quá trời rồi, đi báo cho Hoàng hậu mới được" Tiểu Diệp vẫn còn sướng rơn người khi thấy mấy cảnh vừa nảy còn nghe tiếng chụt chụt chụt nữa hỏi ai mà kiềm lòng cho được

_____________

2.9.2023
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 4 Kim Tộ Thiên


" Thái tử đâu rồi" Với giọng điệu còn ngáy ngủ lờ mờ tỉnh giất đưa tay qua người bên cạnh tìm kiếm hơi ấm mà chẳng thấy, dụi dụi đôi mắt đang híp mở nhìn qua đưa tay lên nệm chắc là đã đi lâu vì thấy phần nệm có hơi lạnh

Y không thấy thái tử liền soạt vào cái áo nâu rồi mang giày đi ra vệ sinh cá nhân này kia rồi đi tìm hắn

" Âyy Tiểu Diệp muội đi đâu đấy Thái Tử đâu" Em ngó nghiêng tìm thấy Tiểu Diệp liền hỏi hắn đã đi đâu

" Muội cũng không biết nữa sáng nay trong cung đang làm gì ấy hình như là cúng gì đó mà muội cũng không biết hình như là có thấy Thái tử với 1 đám người mặc đồ đen đi đâu rồi đi về cái muội đói quá vô bếp ăn bánh bao nên không biết giờ ra sao" Tiểu diệp kể ra cho em mặt Y cũng ngơ luôn vẫn không hiểu cái gì

" Ta đói đi kiếm gì ăn với ta không" Nói với tiểu diệp xong rồi xách tay đi kiếm đồ ăn

....

" Nhăm nhăm nhăm" Miệng thì nhét cái bánh bao tay thì cằm cái trứng

Bếp trưởng thấy Quốc sư ăn ngon lành vậy liền đem ra dĩa cà rốt xào thịt với súp

" Quốc con ăn nhiều dạo này ta thấy con ốm lắm đó cả tiểu diệp nữa " Ông dặn dò với 2 đứa nhóc

" Để con kể Thúc Thúc nghe về phi vụ chọc cho của con và Tiểu diệp " Chính Quốc vừa ăn vừa nói cho ông nghe

" Đúng đúng " Tiểu diệp ngồi nhai bánh bao xen mỏ vào nói

" Bữa đó con với Tiểu Diệp đi chọc chó cái rồi con chó bự lắm nó chà bá luôn cái lúc đó con mới vào chọc kikiki cái nó chạy ra con thì phóng lên cây Tiểu Diệp nhanh trí phóng theo con rồi biết nữa sao không Thúc "

" Sao nữa có ai bị cắn không?

"

" Dạ có 1 người cao cao khá là đẹp trai bị cắn rách cái quần khặc khặc khặc " Tiểu Diệp vừa kể không nhặt được mồm

" Mà người đó là ai thế"

" Là Thái Tử"

Cả 2 đồng loạt nói lên làm cho bếp trưởng hoảng hốt

" Thế là bất kính đấy nếu bữa đó 2 con bị Thái tử phạt thì ta làm sao mà sống nổi" Mặt ông rầu rĩ nhìn 2 nha đầu ăn bánh

Bếp trưởng năm nay cũng ngót nghét được 52 tuổi rồi già tới nơi rồi, ông có vợ đẹp con ngoan ông là người đàn ông mẫu mực biết lo cho gia đình nấu ăn ngon nhưng chẳng mai ông lại đánh mất họ, vợ ông thì bị bệnh không có tiền thuốc men nên vợ ông mất còn đứa con trai ông thì đi chơi phải lọt sông mà té chết chuyện đổ ập lên đầu ông khiến cho ông suy sụp

có lần Hoàng Thượng bị gặp nạn trong rừng ông cứu được và làm đồ ăn, chẳng ngờ vì đồ ăn của ông quá ngon cho nên hoàng thượng đã mời ông đến làm bếp trưởng trong cung nên gặp được Chính quốc là Hoàng Hoàng Lục , ông xem 2 đứa như con ông yêu thương hết lòng, 2 đứa vì thế mà mến cũng gọi thúc thúc

Cả 2 ăn no nê xong liền lăng ra đi dạo cho tiu hóa bớt, thì đụng mặt với 1 người không quen biết mà nhìn thấy quen quen

" Aya cho tôi xin lỗi" Em xin lỗi lia lịa người ta

"Dơ hết áo tôi..

" Tứ hoàng tử ngước mặt lên thì bỗng nhiên tim gã thắt lại 1 nhịp, người gì đâu mà đẹp như tiên tử vậy còn hơn mấy mỹ nhân ngoài kia nữa

" Không sao đâu"

" Vậy tôi đi trước xin cáo lui" Em dõng dạc cùng tiểu Diệp bước đi

" Khoan cho tôi hỏi cậu tên gì vậy"

" Quốc Sư Điền Chính Quốc"

Em nói hắn 1 câu rồi đi hút đi mất làm hắn đứng đó với bao suy nghĩ về em

" Người gì đâu đẹp người đẹp nết vậy, mà tên Điền Chính Quốc này mình có nghe ở đâu đó 1 lần rồi mà không nhớ nhỉ, còn là Quốc Sư nữa dễ thương như thế xứng đáng làm người của ta" - sau lời nói hắn ngoắc tay một tên thuộc hạ

“ điều tra thân phận của Quốc Sư họ Điền này”

....

" Mà nè Tiểu Diệp muội nói coi người hồi nãy là ai" Em tò mò hỏi Diệp lục

" Theo muội nghĩ là người hồi nãy chắc là Tứ hoàng tử tên là Kim Tộ Thiên con của Lạc Quý nhân muội còn nghe nói hắn làm nhiều tội ác tày trời lắm "

" Đâu muội biết gì kể ta nghe thử coi"

" Khi mới vào cung muội lúc đó khoảng 15 tuổi muội còn nhỏ nhưng rất thông minh xinh đẹp giờ đỡ nhiều ời....

"

" Muội có tin là ta chơi ngãi muội không"

" Thôi để muội nói từ lúc muội 15 tuổi là có gặp tứ hoàng tử 1 lần ở Cấm Hoa thôi, lúc đó tảo Triều đi lên lắm cấm Hoa là nơi giao lưu tiếp khách nơi đó cảnh đẹp tới nổi đã vào là không muốn ra, hồi đó trong cung có 1 chị An Hoa Thiên Nha Hoàn của hắn cái rồi bỗng 1 ngày chị ấy mất tích mà khi phát hiện thì lại chết ngay tại giếng của Cấm Hoa, lúc đó chấn động dữ lắm chị đó bị chết oan, lúc chết mặc áo đỏ cổ thì chi chít những vết đỏ tím, người ta còn phát hiện ra là CHỊ ẤY BỊ Hãm ĐẾN MẤT cái nghi ngờ là tứ Hoàng tử làm chuyện đồi bại với chị ấy, oan hồn cứ quanh quẩn trong cấm hoa hù dọa người này đến người khác còn có vụ tứ hoàng tử đi đến lầu hoa xuân kiếm nữ nhi làm người ta mang thai rồi chối bỏ trách nhiệm, kêu người đến giết cô ấy đâm thẳng bụng eo kinh lắm, 1 xác 2 mạng"

" Chó chết vậy sao?

" Em khó chịu khi nghe Tiểu Diệp kể hết về gã khiến em cảm thấy thật ghê tởm

" Hồi nãy muội để ý, hình như Tứ Hoàng tử đang nhắm đến huynh đấy, lo mà né đi" Tiểu diệp dặn dò em 1 cách nghiêm túc

Cả 2 vừa đi vừa nói chuyện thì đã đến Đông Cung của Thái tử vừa hay thì thấy hắn

" Thái Tử a~~~~"

________________________

4.9.2023
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 5. Giữa Thái Sư Tông và Quốc Sư Điền người chọn ai


" Thái Tử a~~~"

Em chạy lại ôm hắn vào lòng mũi thì hít hít vì nhớ

" Ngoan đứng yên, để ta nói chuyện với Thái Sư" Hắn nói với Y xong liền quay qua nói với Thái Sư tiếp

Bỏ Y 1 mình bơ vơ dặm chân quay ngoắc đi mặc kệ ai đó, chạy vào tẩm điện của bản thân luôn không quay mặt lại nhìn hắn

Còn Tiểu Diệp đã tìm thấy hắn nên đứng kế hắn mà hóng

" Thái tử ngày mai là Sinh Thần của Hoàng Thượng rồi thần đã chuẩn bị xong hết, ngày mai gặp phải nhiều loại không tốt nên Thái tử có thể ít giao lưu với bọn họ" - Thái Sư khẩn nhẹ người ngước lên nhìn hắn

Nói tới đấy Thái Tử cũng ngầm hiểu ý của Thái Sư " Cảm ơn ông đã lo chuyện này ta giải quyết được"

Tạm biệt xong xuôi rồi đuổi khéo Tiểu Diệp vô bếp ăn bánh bao còn mình thì đi kiếm bánh bao của bản thân thôi

.....

" Chính Quốc ah~~"

Thấy cái cục nằm trong chăn liền chạy tới ôm ôm

" Người đi đi, lại ôm Thái sư đi"

" Ủa gì?

" Mặt Điện Hạ ngơ ra như não chưa hiểu được người trước mặt mình nói gì

" Từ lúc ta ngủ thức dậy thì người đi mấy canh giờ liên tục làm ta vừa đi kiếm người mà đói tới giờ chưa ăn gì luôn" Bụng nhỏ cũng hợp tác kêu ọt ẹt nghe vui tai

" Ta xin lỗi mà ta hứa đi đâu cũng sẽ dẫn ngươi theo hôm nay phải chuẩn bị đồ để ngày mai đón tiếp ngày sinh thần của Hoàng thượng, ta không báo trước nên để em chờ ta"- Để Y lên đùi hôn nhẹ lên má bánh bao mềm mềm

" Giữa thái Sư Tông và Quốc Sư Điền người chọn ai" - Y nghiêm mặt chỉnh lại giọng nói

" Chọn Điền chính Quốc"

Vừa nói dứt câu áp môi mình lên môi em mà hôn, đưa lưỡi vào khoang miệng ấm áp mà làm loạn trong đó quấn quýt với lưỡi rồi day day đôi môi đỏ hồng hắn lấy hết vị ngọt trong miệng em đưa tay luồng qua tóc kéo gáy em vào sâu để hai đôi môi dáng chặt vào nhau không một kẽ hở, em khó thở đánh vào ngực hắn thấy vậy mà luyến tiếc buông môi ra

" Ngày mai Sinh Thần của Hoàng Thượng đến cùng ta nhé"

" được"

....

Ngày sinh thần của Hoàng Thượng

" Bây chuẩn bị cái kia..

Còn chổ kia nữa...

Ngươi ngươi sắp cái kia lại" Quan thần đang vội vã làm việc vì sắp tới giờ hành lễ mà còn khá nhiều đồ đạc nữa

" Quốc Sư dậy" Hắn lây lây người nằm kế bên mình

" Ưm ta muốn ngủ thêm" Người kế bên lên miệng phản bát vì còn rất buồn ngủ

" Giờ thì dậy nào, sắp tới giờ rồi, ta đã kêu người đến tẩn điện ngươi lấy trang phục"

" Cho ta ngủ một tí nữa đi mà ưm~~"

Tiếp nhóp nhép trong căn phòng làm người nghe đến đỏ mặt khoảng năm phút sau mới hết tiếng đó

Không chậm trễ đưa tay luồn qua eo và chân của Quốc Sư nhất bổng đến nhà tắm luôn

Lần này bộ đồ Quốc Sư không phải là bộ quần áo Quốc sư nữa thấy vào đó là Hanbok màu xanh nhạt đi đôi với bộ Hanbok xanh còn bộ Hanbok của Thái tử thì màu đỏ đường khâu tỉ mỉ không lộ miếng chỉ thừa nhưng chổ đặt biệt ở bộ đồ là con ấn rồng tượng trân dành riêng cho Thái Tử

Vì trong hoàng cung ai mặc đồ đỏ là hoàng gia, màu xanh đậm dành có các Phi Tần và công chúa nhưng công chúa thì sẽ có vết gạch ngang trên trang phục không để bị nhầm lẫn là phi tần còn những người còn lại thì màu nâu dành cho Quan Lại, còn một màu đặc biệt đó là xanh nhạt dành cho các Vương Phi, tượng trân cho những người được sủng ái nếu trong cung học lễ nghi thì ít ai biết đều này chỉ có Ti Y, Ti Chế là nơi may vá trang phục cho người có chức vị trong cung

" Đẹp lắm Quốc Sư rất đẹp" Khi Quốc Sư mặc bộ Hanbok ra thì miệng Thái Tử

" Khen nhiều người ta ngại"

Cả hai chim chuột một lúc thì Tiểu Diệp lục bước vào

" Tới giờ rồi Thái Tử ơi"

Cả 3 đi tới Đại sảnh chính của vươn triều thì tất cả mọi người đổ dồn vào Quốc Sư và Thái Tử vì quá đẹp đôi, đi chung với nhau tăng sự khôi ngô lên đến cực hạn

" Bẩm Thái Tử Hoàng Hậu kêu người có việc"

" Ừm ta đi ngay" Hắn nói với nhà hoàng của Hoàn Hậu rồi quay qua nhìn em

" Ở đây với Tiểu Diệp ta có việc gặp Hoàng Hậu một chút, đừng đi xa quá nhé" Xóa cái đầu tròn tròn rồi rời đi mất

Hắn vừa đi được một lúc thì đằng này lại chân đứng không yên liền rũ Tiểu Diệp đi tham quan

" Này này Tiểu Diệp muội thấy đằng kia mặc trang phục màu đỏ chót như khỉ không" Y tò mò hỏi hỏi tiểu Diệp

" Trời ơi huynh người này muội có kể cho huynh đấy"

" Là Tứ Hoàng Tử ấy hả cái người nhìn mặt như ngộ không đúng hong"

" Đúng đúng tránh xa người đó nhe, nhìn là biết không tốt đẹp gì rồi"

" Sao muội nói người ta như thế huynh thấy cũng được mà nhìn cũng ổn chứ đâu có ác lắm đâu" Em thấy tội cho gã liền nói giúp

" Haizz huynh tiếp xúc rồi sẽ biết"- cô hít một hơi dài rồi nói

" Để có bữa nào lại xem rõ mặt . .Aya đau quá"

Y đang ngắm người kia vừa đi vừa nói chuyện với tiểu diệp thì đụng trúng một người

" Cậu có sao không" - cậu trai ăn mặc áo màu đỏ nhìn là biết chắc con củ vua nào đây rồi

" À à tôi không sao" - thấy cậu ta có ý định đụng vào tay của Y thì Y đã rút tay lại

" Vậy là tốt rồi, đi đứng cẩn thận nhé"

" Vâng cảm ơ..

" - cuối xuống để ngỏ lời cảm ơn thì người trước mặt đi còn nhanh hơn ngựa nữa

" Ủa đâu rồi mất tiêu rồi" - cậu ngước mặt tìm kiếm bổng mất đi muội muội tốt

" Rồi tiểu Diệp cũng mất tiêu luôn"

" Đây đây muội đây" Tiểu Diệp đang tìm mình thì liền chạy tới tay còn cầm cái bánh bao nóng hồi mà mới lấy của những người bưng đồ ăn..

đúng là.. là bất kính mà

" Mà huynh bị gì vậy thấy khó khăn nhỉ?

" Cô nhìn người trước mặt mà không khác gì đau đẻ

" Hồi nãy muội đi đâu đang nói chuyện thì đụng chúng 1 người"

" Muội đi lấy bánh bao, mà huynh đụng chúng ai vậy"- vừa nói thì tay xòe ra 2 cái bánh bao tròn tròn còn nóng hổi

" Ta không biết, mặc trang phục có màu đỏ chắc là con của một vị vua nào đó ấy mà khuôn mặt rất khôi ngô"

" trang phục đỏ thì tất nhiên là con vua mà còn đẹp nữa"

" Là ai vậy" Cậu thắc mắc hỏi

" Là......

"
 
Quốc Sư Đào Hôn Rồi
chap 6 Trúng Xuân dược


" Là Mẫn Trương Trưởng Công Chúa" Tiểu Diệp nhìn em rồi nói

" Là..

Là ai"

" Trời ơi Quốc Sư ơi huynh cũng là quan thần mà sao anh không biết gì hết dị" cô chán nãn nhìn hảo huynh trước mặt mà ngán ngẫm

" Nhỏ này kì, huynh đây ở trong Đông Cung của huynh và của Thái Tử thôi chứ đâu được đi thoải mái như muội"-Y nhìn Tiểu Diệp với ánh mắt khao khát chiêm ngưỡng đi đây đi đó giống như Tiểu Diệp

" Mẫn Trương Trưởng Công Chúa ấy hả, muội thấy là một bí ẩn mà không đoán được cho lắm" - cô đưa tên một ngón tay nhìn chầm chầm vào nó

Tiểu Diệp vừa nói hết câu tiếng trống vắng lên biểu hiện cho giờ lành của Hoàng Thượng, tất cả quan thần ồ ập vào chính điện ngồi ngày đúng vị trí, Thái tử thì ngồi bậc cao hơn các Hoàng tử công chúa tiếp đến là Mẫn Trương và sắp xếp theo vai cấp

Còn các nhà hoàn thì ngồi sau của Thái Tử hoàng tử công chúa, Quốc Sư Thì...

Riêng Quốc Sư được ưng sủng của Hoàng Hậu được ngồi kế Thái Tử để phân biệt cấp quyền quan trọng

" Hôm nay là ngày vui của trẫm ta kính các thần một lý" Nói rồi Hoàng thượng cầm ly rượu lên đưa ra các Thần bên dưới

" Phong là Thái Tử hôm nay con kính phụ thân một ly" Hắn thấy vậy liền đứng dậy đưa ly rượu lên

" Được được" Ông cười vì con trai mình đã trưởng thành rồi, nhìn Thái tử sau này tiếp ngôi vua mà lòng yên tâm phần nào

" Tiểu diệp, ngươi nhìn xem người ngồi kế bên của Mẫn Trương là ai"

Cậu nói nhỏ với người ngồi phía sau

" Muội nói cho huynh biết, đấy là Đại Hoàng Tử kế bên là Tứ Hoàng Tử đấy là đước sắp xếp theo trình tự đấy"

" 2 người to nhỏ gì đấy" Hắn ngồi xuồng nhìn 2 con người nói chuyện với nhau

" Có..

Có gì đâu"

" Đừng để ta biết Quốc Sư tính làm gì nhé "- Hắn gõ nhẹ lên trán Y một cách ưng sủng

" Biết rồi mà"

" Tiểu Diệp ta với ngươi lui trước"

Quốc Sư thấy tiếc mục này nhàm chán, liền kêu người bên dưới đang ngủ gục mà trốn đi, do đang ồn ào ít ai để ý chỉ riêng Hoàng hậu và Huệ Quý Phi nhìn 2 con người truồng đi mất

Bên này thì Tứ Hoàng Tử thấy vậy liền đuổi theo xem 2 người họ đi đâu

" Quốc Sư đợi ta chút được không"

Gã thấy Tiểu Diệp vừa đi ra ngoài kia một lúc thì tới bắt truyện với Quốc Sư

" À được được "

" Hôm nay ngày vui của Phụ Thân ta, ta kính ngươi 1 ly nhé"

Thấy hắn có vẻ ý tốt nên không kiên nể gì mà cầm lấy lý rượu trên tay gã mà uống

" Hay là ta lại chổ này đi, ta mới phát hiện ra chổ này đẹp lắm nè Quốc sư"

" Đâu cho ta đi theo với"

Vì ham vui gật đầu đi theo luôn

...

" Ủa ủa Quốc Sư đâu rồi"

Tiểu Diệp quay qua quay lại tìm kiếm khắp nơi chạy tùm lum rồi mới nhớ đên Thái Tử chạy lại hỏi

" Thái hớ mệt" Tiểu Diệp thở hổn hển nói chuyện không ra hơi

" Ngươi nói đàng hoàng vào coi" Thái tử đã căng

" Hồi nãy thần có đi cùng Quốc Sư đi chơi nhưng thần đi lấy bánh bao nên để đó cái Quốc Sư đi đâu mất tích luôn"

" Mất tích ?

"

" Vâng"

" Được rồi ngươi đứng đây để ta đi tìm" -thấy trong lòng có vẻ bất an, tim hắn cứ đập mạnh như báo hiệu chuyện không lành

...

" Chổ này là đông cung của Tứ Hoàng Tử sao?

"

" Ừm đẹp không"

" Ờ đẹp" * nhìn thì cũng đẹp nhưng chẳng bằng một góc phòng của Thái Tử nhà ta*

" thần có hơi chóang tí nên thần xin cáo lui trước, cảm ơn Tứ Hoàng tử đã dẫn tới Đông Cung của người xem" Y loạn choạng ôm đầu, cuối người rời khỏi bổng một cánh tay giữ lại

" Vô tẩm điện ta nghỉ mệt tí nhé"

" À không cần đâu ta ưm~ tự về được" Mồ hôi chãy ra nhìu hơn cảm giác bây giờ ngứa ngáy khó chịu, khô rát ngay cổ họng

" Thôi vô nghỉ mệt chút ra lỡ gì cậu đi giữa chừng thì ngất rồi sao"

Gã hối thúc em vào trong

" Không cần buông ra" Em đẩy những cái chạm cái ôm ra khỏi người

"QUỐC SƯ"

" ưm~~ Thái tử a~~"

Thấy Thái tử liền đẩy người đang lôi kéo mình ra chạy tới ôm Thái tử vào trong

" Tứ Hoàng Tử" Hắn gật đầu nhìn người trước mắt

" À do là Quốc Sư thấy đang mệt nên ta có mời vào uống nước thôi "

" Cảm ơn đã vì lòng tốt của Huynh đây nhưng Quốc Sư nhà tôi không cần"

Nói rồi ẩm em lên rồi đem về tẩm điện

" A~~ nóng quá Thái tử ưm~~" Em đang cố lột bộ trang phục trên người ra

" Sao nóng vậy" Hắn lỡ lắng áp mặt mình vào người em

" Trúng xuân dược rồi sao?

"
 
Back
Top Bottom