Cập nhật mới

Khác Quân Sư Bất Hủ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398727578-256-k430763.jpg

Quân Sư Bất Hủ
Tác giả: LeNgoDinhSon
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

📖 QUÂN SƯ BẤT HỦ
✍️

Tác giả: Ngô Đình Sơn

> “Muốn làm đại sự, không thể sống chỉ để yêu thương – nhưng cũng không thể đại nghĩa mà quên một người.”

Vào cuối thời Trần, đầu thời Lê Sơ – khi giặc Minh tàn sát khắp chốn, lòng dân ly tán, một cậu thiếu niên 16 tuổi tên Diệp Thu Phong sống tại vùng quê nghèo Thanh Hóa, ngày ngày cắp sách đến học đường, lòng ôm chí lớn trở thành quân sư giúp nước giúp dân.

Cậu thông minh hơn người, ngâm thơ tuyệt kỹ, dung mạo anh tuấn, nhưng ẩn sau vẻ đạo mạo là một kẻ đầy mưu mẹo, đôi khi hơi bỉ bợm… nhưng vẫn sống chết vì nghĩa khí và tình thân.

Phong có một người thanh mai trúc mã tên Trần Thị Mỹ Dung – cô gái dịu dàng, mạnh mẽ và là ánh sáng trong lòng cậu từ thuở nhỏ.

Nhưng khi Dung chọn yêu một người khác, Phong đã nén đau, dồn hết tâm trí vào học hành, quyết theo con đường kinh sử và đạo lý.

Cho đến một ngày…

Phong tình cờ phát hiện người yêu của Dung có âm mưu hãm hại nàng, hắn ta vì danh lợi và thù trong giặc ngoài mà nhẫn tâm bán rẻ người con gái hắn yêu.

Diệp Thu Phong đã lập mưu cứu Dung trong bóng tối, không một lời giải thích, không một lần nhận công trạng…

để rồi bị Dung hiểu lầm, xa cách.

Từ chốn làng quê nghèo, qua biến cố tang thương, Phong dần bước vào dòng xoáy chính trị – trở thành người quân sư tài ba dưới trướng nghĩa quân Lam Sơn, sánh vai cùng Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Đinh Lễ...

Nhưng giữa những mưu lược và chiến thắng, liệu một trái tim từng âm thầm vì người, từng chịu đựng vô số thương tổn, có còn giữ được ánh sáng?




[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Quân Sư Bất Hủ
Chương 1.1 - Gió Sớm Đồng Trường Hạ


“Đôi khi, một đời người chỉ là vài năm lặng lẽ – nhưng những năm ấy sẽ trở thành nền móng cho tất cả vinh quang sau này.”

---

I.

Trường Hạ – miền quê nơi gió còn giữ mùi lúa

Năm Canh Tuất, tiết xuân chưa tan hẳn nhưng khí trời đã đổi.

Gió Đông Bắc yếu dần, mùi bùn non, mạ non và mồ hôi lam lũ quyện lấy nhau như một khúc dân ca không lời.

Làng Trường Hạ nằm nép mình dưới chân núi Đại Sơn – một vùng trung du xứ Nghệ, nơi mà tiếng gà gáy vẫn vang vọng từ thung lũng này sang thung lũng khác.

Trường Hạ không giàu, không quan trọng, cũng không có quan lại nào ghé thăm.

Nhưng đó lại là nơi đã sinh ra người từng đứng sau lưng nhiều bậc đế vương.

Nơi bắt đầu một huyền thoại… là chỗ chẳng ai buồn nhắc đến trong sách sử.

---

II.

Diệp gia – nghèo mà không cúi đầu

Ngôi nhà của Diệp Thường Quân chỉ là căn chòi vách đất lợp rạ, nằm cuối làng, nơi ruộng nước gặp bờ tre.

Cửa gỗ long bản lề, sân đất nứt nẻ, một cái giếng đá mưa ngập, nắng khô.

Bên trong, sách vở xếp chồng, khói bếp ám đen tường, nhưng bàn thờ tổ tiên luôn sạch như lau.

Ông Thường Quân từng thi Hương, trượt.

Từng làm ký lục cho nha môn huyện nhà, bị hãm hại bởi một tên tham lại, nên cáo quan về quê.

Người dân trong làng không ai dám trêu chọc ông, cũng chẳng ai thân thiết.

Họ bảo:

– “Ông Diệp ấy đầu toàn chữ, bụng toàn đói.”

Vợ ông – Ngô Thị Thanh – là người phụ nữ hiếm có.

Gầy guộc, hiền lành, miệng ít cười nhưng mắt lúc nào cũng dịu dàng.

Bà sinh một mụn con trai độc nhất: Diệp Thu Phong.

---

III.

Diệp Thu Phong – thiếu niên của nắng, gió và chữ

Lúc lên tám, Phong đã viết chữ Nho tròn trịa, học thuộc cả Tứ thư, thích ngâm thơ của Nguyễn Trãi lẫn Lý Bạch.

Lúc mười hai, cậu biết cãi lý với người lớn trong làng mà không khiến họ giận.

Lúc mười sáu – cậu có tiếng là “người trẻ biết nói như kẻ già.”

Diệp Thu Phong không cao to, nhưng ánh mắt sắc như gió lạnh.

Gò má hơi xương, miệng mím nhẹ khi suy nghĩ.

Tay hay nắm sau lưng, thói quen của người luôn quan sát thế giới.

Phong hay nói:

– “Làm người, không cần to xác, chỉ cần to trí.”

– “Ai sống bằng vai gạo cũng tốt, nhưng nếu biết chữ, ta có thể sống bằng trí óc – nhẹ hơn, cao hơn, nhưng phải chịu cô đơn.”

Dân làng vừa phục, vừa sợ cậu.

---

IV.

Dung – người bạn của tuổi thơ

Cạnh nhà Phong là nhà họ Trần – khá giả, có ruộng, có trâu, có cả giọng nói lúc nào cũng lấn át người khác.

Ông Trần Văn Đức – chủ nhà – là người hà khắc, khinh người nghèo.

Nhưng vợ ông, bà Nguyễn Thị Vân, lại tử tế, hiền đức.

Hai người có con gái duy nhất – tên Trần Thị Mỹ Dung.

Dung sinh tháng hai, hơn Phong mười ba ngày, nhưng từ nhỏ đã quen gọi nhau là bạn đồng lứa.

Hai đứa lớn lên cùng nhau – từ bắt cá đến nhảy dây, từ hái trái keo đến ngồi chép thơ.

Dung trắng, má hồng, mắt hơi xếch – trông lúc nào cũng lanh lợi, tinh ranh.

Dân làng bảo:

– “Cái con Dung ấy, sau này khéo làm mệnh phụ!”

Phong từng bị trâu đuổi, Dung che cho.

Dung từng bị té xuống ao, Phong nhảy xuống kéo lên.

Họ thân nhau như tay với áo, như gió với trăng.

---

V.

Những ngày tháng yên vui

Sáng Phong đi học ở nhà thầy Đoàn, chiều phụ mẹ làm cỏ, tối chép sách cho cha.

Dung thì thêu thùa, nhặt rau, nhưng chiều nào cũng ngồi dưới gốc đa đợi Phong.

Họ thường tranh luận.

Có lần, Phong hỏi:

– “Dung này, nếu có một ngày ta rời làng đi xa, nàng có nhớ ta không?”

Dung mím môi, giả vờ không nghe.

Lần khác, Dung hỏi:

– “Nếu ta cưới người khác, huynh còn làm thơ cho ta không?”

Phong cười, nửa thật nửa đùa:

– “Còn.

Nhưng là thơ tiễn biệt.”

Những câu nói ngỡ là đùa ấy, về sau thành thật.

Nhưng giờ đây, tuổi trẻ chưa biết sợ buồn.

Họ vẫn chơi đùa, vẫn cười giòn như nắng rọi đầu hè.

---

VI.

Phong – nghĩa khí giữa đời thường

Một hôm, trong làng xảy ra chuyện: thằng Bảo, con ông phu quét rác, bị con trưởng nhà lý trưởng vu oan là lấy trộm bánh.

Cả đám người vây lấy, định đánh, thì Phong xuất hiện.

Cậu không to tiếng, chỉ nhìn thằng kia và hỏi:

– “Bánh mất lúc nào?”

– “Giữa trưa.”

– “Trưa ấy, thằng Bảo đang ở ruộng nhà tôi gánh nước phụ.

Tôi chứng kiến.”

Rồi Phong rút một mẩu bánh từ túi áo:

– “Đây là bánh củ mì nhà tôi, không phải loại mất.

Nhưng nếu các người cần ai chịu tội, ta chịu thay.

Vì kẻ yếu không nói được, thì người mạnh phải nói thay họ.”

Cả đám câm lặng.

Lý trưởng nạt con.

Mẹ thằng Bảo quỳ lạy Phong mà khóc.

Dung khi ấy đứng sau lưng Phong.

Nàng không nói, chỉ nhìn – ánh mắt từ đùa cợt hóa lặng im.

---

VII.

Phúc Lâm xuất hiện

Cuối năm ấy, vào mùa thu hoạch, một người lạ đến làng: Phúc Lâm – con của một phú thương từ huyện Vĩnh Tuy.

Đẹp trai, quần áo sạch sẽ, cưỡi ngựa đến tận nhà ông Trần.

Lâm ăn nói nhỏ nhẹ, gảy đàn giỏi, biết cả đôi câu thơ, lại có tiền cho dân làng mượn gạo.

Làng Trường Hạ nhanh chóng bị cuốn vào sự có mặt của hắn.

Dung – từ xa lạ, hóa thân quen.

Nàng hay cười khi Lâm nói chuyện, hay đỏ mặt khi được mời trái vải, và hay tránh ánh mắt Phong.

Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa, ngắm mây bay.

---

VIII.

Trái tim bị gió cuốn

Một ngày, Dung bước tới, cầm một túi vải nhỏ.

– “Huynh…

đừng đợi muội nữa.”

Phong ngước nhìn nàng.

Rất lâu.

– “Muội thích Lâm?”

Dung không đáp.

Chỉ gật khẽ.

Phong im lặng, cười nhẹ, như đã đoán trước.

– “Vậy à.

Vậy thì ta sẽ không làm thơ nữa.

Thơ mà không được đọc cho người mình mong, thì chỉ là chữ chết.”

Dung rưng rưng, quay đi.

Tối ấy, Phong đứng dưới mưa.

Mẹ bảo vào nhà, cậu đáp:

– “Con không sao.

Con chỉ thấy... trời khóc thay con.”

---

IX.

Nhưng nghĩa khí không chết theo tình

Ít lâu sau, khi đi qua kho lúa địa chủ, Phong nghe được âm mưu mờ ám: có kẻ đang bàn nhau sẽ dụ Mỹ Dung ra suối, giả vờ tai nạn – rồi thủ tiêu.

Tiếng nói là của…

Phúc Lâm.

Cậu sững sờ, máu trong người lạnh ngắt.

Tim run lên, không phải vì tình, mà vì giận.

Nhưng...

Phong không chạy ra đánh.

Không hô hoán.

Cậu về nhà, ngồi trước bàn, rút bút, rút giấy.

– “Dung có thể không yêu ta,” – cậu lẩm bẩm – “nhưng ta không thể để người như nàng bị hại.

Lòng tốt không nên biến mất chỉ vì trái tim tan vỡ.”

Và ngay trong đêm, Diệp Thu Phong viết bản mưu đầu tiên của đời mình.

Không để trả thù.

Không để lấy lại Dung.

Mà để giữ lại lẽ phải, trong một thời đại đang nghiêng ngả.
 
Back
Top Bottom