Ngôn Tình Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,330,083
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu.jpg

Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
Tác giả: MA NỮ ĐÁNG YÊU
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu của tác giả MA NỮ ĐÁNG YÊU. Từ đầu tới đuôi, Mục Vũ Phi đều bị Vũ đại thần thiết kế: Kết hôn, yêu nhau, sinh con. Phản kháng ư? Chuyện này căn bản chính là vô dụng thôi! Đấu võ mồm sao? Ngay từ đầu chính là bản thân tìm tai vạ!

Mục Vũ Phi rơi lệ đầy mặt ngộ ra một điều: Cuộc sống, đó chính là một trang sử đẫm máu và nước mắt của sự mưu trí và dũng cảm!

Nếu không bùng nổ trong sự trầm mặc, thì sẽ bị diệt vong trong sự trầm mặc! Mục Vũ Phi không tin ngay cả đến một chút quyền chủ động, bản thân mình cũng đều không được nắm giữ! Cô mạnh mẽ nói rằng, đứa nhỏ không phải là của anh, bây giờ cần phải ly hôn, cần phải ly hôn! Đại thần cười lạnh túm chặt lấy người của cô, âm trầm nói, lấy cớ tốt xấu cũng phải tìm người đồng dạng một chút, còn muốn chạy sao? Bản đại gia đây chơi vẫn còn chưa có đã đâu! Còn em…​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đạo Lữ Của Ta Là Hồng Quân
  • Quãng Đời Còn Lại Là Em
  • Thỉnh Quân Nhập Ung
  • Vu Quân Ly Tuyết
  • Vì Quân Mà Sinh
  • Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 1: 1: Sự Đáng Yêu Thật Ra Chính Là Kỹ Thuật Sống


    Những chiêu số có thể sử dụng được thì Mục Vũ Phi cơ bản đều đã dùng hết rồi.

    Từ dụ dỗ đe dọa cho đến dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, nhưng mà vẫn như cũ, không rung động được tâm ý của đại thần.

    Cuối cùng cô chỉ có thể lựa chọn trói chặt lại rồi bắt đi.

    .

    .

    Thế nhưng mà hơn một tháng rồi mà cô vẫn chưa từng có lần nào thành công.

    .

    .

    Tin tức xấu là tâm ý của đại thần đã quyết, có đánh chết cũng không gia nhập vào hội học sinh.

    Tin tức tốt chính là, Mục Vũ Phi đã trải qua một tháng tập kích bất ngờ, rồi chạy trối chết.

    Sau khi được cổ vũ, lại tập kích bất ngờ, rồi lại chạy trối chết, đương nhiên càng bị ngăn cản thì lại càng hăng hái rồi !
    Mới đầu mọi người còn tưởng rằng là Mục Vũ Phi coi trọng đại thần.

    Thế nhưng mà sau này khi quan sát quá trình Mục Vũ Phi đánh lén rồi chạy trốn, lại đánh lén, rồi lại chạy trốn, thì mọi người cũng từ mới đầu là hứng trí bừng bừng, cũng trở thành hứng trí ít dần đi.

    Bọn họ đều cảm thấy, đứa nhỏ này chính là bản thân tìm đến tự ngược! Đối với ý kiến này Mục Vũ Phi nghiêm khắc phản bác, cô nói, việc này là đối với đối thủ mạnh mẽ của mình vì, bảo vệ tính mệnh mà bất đắc dĩ phải có hành động đáng yêu như vậy! Mọi người cười nhạt.

    .

    .

    Mà đại thần mới đầu vẫn là phản bác trong im lặng.

    Đến cuối cùng thì cũng đã tiến hành dùng lời nói khiêu khích.

    Đúng vậy, Mục Vũ Phi cho là khiêu khích, nhưng mà khi mọi người nghe đại thần nói chuyện, không hiểu sao lại đều cảm thấy đây chính là lời tán tỉnh.
    Chuyện này Vũ Thiên tạm thời không giải quyết được, nhưng mà câu lạc bộ kịch lại được Mục Vũ Phi thuận lợi giải quyết thần kỳ.

    Thường nói rằng giữa hai người con gái xinh đẹp thường hay có chiến tranh.

    Thế nhưng mà hoa hậu giảng đường Thượng Duyên chỉ trong vòng một tháng lại chính là biến thành người bạn tâm đầu hợp ý với Mục Vũ Phi.

    Bởi vì, ai bảo Thượng Duyên lại là một sắc nữ ưa thích sắc đẹp, huống chi Mục Vũ Phi lại còn đẹp trai, khí chất như vậy ~
    Về sau, khi đã quen thân với Thượng Duyên và Mục Vũ Phi, phòng ngủ 3 người nữ sinh cũng đều đã biết đến chuyện Mục Vũ Phi trời sinh vốn có sợ hãi đối nam sinh.

    Hồi trước hình như cô đã từng bị trải qua sự đối xử vô nhân đạo gì đó, làm cho tính cách của cô trở nên cực đoan và nam tính hóa, căn bản cũng không tự giác nghĩ mình là một nữ sinh nữa.

    Đối lập lại, Mục Vũ Phi từ nhỏ được sinh sống ở trong một gia đình thế gia là sĩ quan quân đội, các cuộc hoạt động thể dục mọi thứ đều cực kỳ dũng mãnh, đẹp trai tới rối tinh rối mù.

    Vì thế cho nên người sùng bái nữ tính của cô muốn xa tít tắp, cao hơn nam tính..
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 2: 2: Sự Đáng Yêu Thật Ra Chính Là Kỹ Thuật Sống 2


    "Tiểu Duyên Duyên à.

    .

    ." Mục Vũ Phi đối Thượng Duyên liếc mắt đưa tình.
    Thượng Duyên hờ hững liếc mắt nhìn Mục Vũ Phi một cái.

    Giờ phút này bọn họ đều ở trong văn phòng của hội học sinh, hội trưởng nằm sấp ở trên bàn đang ngủ.

    Ngồi trên ghế sô pha với tư cách là trưởng ban Ban văn nghệ, cô đang nhàm chán đọc tờ tạp chí bát quái.
    "Tiểu Duyên Duyên à.

    .

    .

    Thân là một thành viên của hội học sinh, có đôi khi là phải học được sự biết hy sinh!" Mục Vũ Phi gia tăng âm lượng.
    Thượng Duyên giống như bị chẹn họng, nhớ tới cảm giác thống khổ không muốn sống về trải nghiệm vô nhân đạo của mình.

    Tuy rằng bản thân Thượng Duyên cũng có cảm tình tốt với Mục Vũ Phi, nhưng là mới đầu cô cũng không có dự định tiến vào hội học sinh này.

    Nhưng mà cái con người hèn hạ Mục Vũ Phi kia vậy mà lại cư nhiên lấy đi mắt kính của Phương Gián.

    Lúc đó đeo cái mắt kính nam sinh này liền hóa thân thành hot boy, không thua gì Vũ Thiên, thậm chí còn mạnh hơn cả đệ nhị soái ca Lương Ngọc Phi.

    Hai người liền chạy đến đứng ở cửa câu lạc bộ kịch như vậy, cái gì cũng không nói, liền hướng về phía cô liếc mắt đưa tình.

    .

    .

    .

    Cô liền rơi vào tay giặc rồi.
    Nhớ tới việc đáng tiếc suốt đời kia, Thượng Duyên không nhịn được mà dùng đầu đập lên cái bàn.

    Cô hiểu rất rõ ràng một từ hy sinh của Mục Vũ Phi.

    Nói đúng ra là cô đứng ở trong phòng thể dục liếc mắt đưa tình đối với Lương Ngọc Phi.

    Trời ạ!
    Thượng Duyên nổi nóng, muốn chạy trốn rồi !
    Lúc này Tiếu Gián nghe được tiếng vang liền ngẩng đầu lên mê mang.

    Nhìn gương mặt hoàn mỹ không mang mắt kính của anh lấp lánh sáng lên, khiến cho Thượng Duyên thất thần.
    "Tôi cảm thấy, để cho Lương Ngọc Phi làm trưởng ban Ban thể dục là vô cùng tốt đẹp.

    Tiểu Duyên, giao cho cậu lôi kéo ~" Tiếu Gián mềm yếu nói, nhìn Thượng Duyên vẻ thật chờ mong.
    "Được.

    .

    ." Thượng Duyên đáp lại theo phản xạ điều kiện.
    Mục Vũ Phi hướng Tiếu Gián giơ ngón tay cái lên, giỏi lắm!
    Phản ứng kịp, Thượng Duyên hận không thể đánh mình một cái bạt tai.

    Cái đám người kia đều là ác ma mà, chính là ác ma! Tự bản thân bao lâu như vậy không nhớ lâu! !
    Bất quá.

    .

    .
    "Tôi cảm thấy cậu dùng mỹ nhân kế đối với Vũ Thiên cũng là rất hữu dụng đó! Cứ tin tưởng ở tôi! Anh ấy đảm đương làm trưởng ban Ban học tập quả thực không thể có ai tốt hơn rồi !"
    Đã không thể sống cho qua ngày, vậy thì cùng nhau lội xuống nước (*) đi!
    (*) Ý câu này thường ví với việc cùng nhau làm việc gì xấu.
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 3: 3: Chuyện Kết Hôn Này Không Cần Thiết Phải Trải Qua Sự Đồng Ý Của Đương Sự 1


    Thượng Duyên triển khai hành động, mà Mục Vũ Phi, xem như bị triển khai hành động đi.
    Mục Vũ Phi bị anh trai gọi một cú điện thoại chiêu về nhà, nói là ông nội bị mắc bệnh cao huyết áp.

    Từ hồi nhỏ cha mẹ của Mục Vũ Phi đều ở trong bộ đội, có rất ít thời gian có thể trở về gia đình.

    Từ nhỏ Mục Vũ Phi đã sống cùng với ông nội ở trong đại viện của quân khu.

    Ông nội rất hy vọng cháu gái mình thành tài, nhưng mà Mục Vũ Phi bởi vì chướng ngại tâm lý nên không thể đi vào học trong trường quân đội được.

    Ngược lai, liền trở thành một cái tâm bệnh cho ông nội.

    Bất quá không tiến lên thì liền không tiến lên, mọi người đều có số mệnh của mọi người.

    @MeBau*[email protected]@ Thế nhưng mà đứa cháu gái duy nhất của ông lại biến thành một giả tiểu tử (là con gái có tính cách như con trai)? Chuyện này ông không thể nào nói nổi được !
    Khuyên can mãi là mới làm cho Mục Vũ Phi nuôi được mái tóc dài, nhưng mà ông nội vẫn như cũ, lo lắng một vấn đề rất xa xôi là muốn Mục Vũ Phi lập gia đình riêng.
    Mục Vũ Phi không phải là không biết ý tưởng của ông nội.

    Thế nhưng mà cô không có cách nào khác, vì ông nội chính là uy h**p cô! Từ khi Mục Vũ Phi tốt nghiệp trung học ông nội vẫn nói cho cô biết, là phụ nữ cần phải ở nhà giúp chồng dạy con, Mục Vũ Phi vẫn luôn luôn có một dự cảm không hay.

    dieendaanleequuydonn Lần này ông nội lại bảo cô phải trở về nhà như vậy, xem chừng tiếp theo cũng không có chuyện gì tốt.

    Về điểm này cô không cần phải phỏng đoán, từ khi Mục Vũ Phi cô bắt đầu tiến quân vào khu đại viện, nhìn thấy người quen ai nấy đều tươi cười như có như không, cô liền hiểu ngay.
    Con trai bảy tuổi của Sư trưởng còn hướng về phía Mục Vũ Phi, nắm tay lại, gào to một tiếng cố lên!
    Tôi thêm cô em gái cố chấp! Mục Vũ Phi lệ rơi đầy mặt.
    Thời điểm tiến vào tiểu viện của nhà mình, Mục Vũ Phi gặp anh trai Mục Vũ Lam của mình.

    Bộ dạng trưởng thành của Mục Vũ Lam thật giống ông nội, cũng mày kiếm mắt sáng, dáng người rắn chắc.

    Lúc này anh đang ở trong sân đánh bao cát.

    Thấy ncô em gái nhỏ nhà mình đã trở về, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn anh cũng rất tự nhiên nâng tay chào một tiếng.

    Thế nhưng Mục Vũ Phi lại nhấc chân lên liền đá một cú Hồi Toàn Thích (cú đá khi đá phải xoay người) vào trên cánh tay giơ lên của anh trai.
    "A! ! Em gái à, em gái nhỏ, em gái nhỏ à! Ngừng ngừng!" Mục Vũ Lam buồn bực một bên phòng thủ một bên rút lui về phía sau, "Ông nội bảo hôm nay có chuyện trọng yếu không thể đánh nhau cùng với em được.

    Em mà cứ hung hãn như vậy là không đúng đâu! Em mà cứ như vậy thì về sau này gả đi ra ngoài thế nào đây?"
    Mục Vũ Phi nghe thấy lời ấy lại càng xuống tay ác hơn rồi, hơn nữa chiêu chiêu đều âm hiểm.

    di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

    Điều này làm cho Mục Vũ Lam không ngừng kêu khổ.

    Cái này thế nào lại đụng phải cái bãi mìn của em gái kia chứ? !
    "Em gái! Em gái, em gái! Cho dù em có muốn đánh nhau với anh thì cũng phải cho anh một lý do chứ!"
    Mục Vũ Phi lạnh lùng nhìn anh trai của mình.

    Cô mạnh mẽ liền nắm lấy cổ áo của anh trai, xoạc má, gương mặt nhe răng cười, bóp chặt mặt anh trai, "Anh cùng với ông nội kết phường tính kế em, đây chính là lý do!"
    "5555 (hu hu hu hu – tiếng khóc).

    .

    .

    die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Em gái, đánh người không được đánh vào mặt.

    .

    ." Mục Vũ Lam kêu lên thảm thiết, tránh thoát khỏi ma trảo của cô em gái.
    Đang trong thời điểm đánh nhau đến mức khó hoà giải, Mục Vũ Phi vì sự tránh né của Mục Vũ Lam mà dùng xong một kích thẳng quyền một cái, liền lộn ngược ra sau.

    Trong lúc cô cũng đang sắp rơi xuống đất thì được một người đón vào ở trong ngực.
    Sau khi nhìn thấy rõ bộ mặt của người vừa tới, Mục Vũ Phi liền hóa đá rồi.

    .

    .
    Nê mã! Có cần phải tệ hại đến như vậy hay không chứ? ! Lại là.

    .

    .

    Lại là Vũ Thiên!
    "Thân thủ của em không tốt, anh biết! Nhưng mà em cũng đừng đánh nhau cùng người khác tìm tai vạ như vậy." Vũ Thiên đặt cô xuống, nói cũng nói lời nói thấm thía, trong giọng nói không phải không có lo lắng.
    Lo lắng? Mục Vũ Phi xù lông rồi, lo lắng cái sợi lông ấy! Trong lời ngoài lời toàn là muốn chèn ép người ta! Anh chính là ác ma đi? Anh nhất định là ác ma rồi! Ông đây (*) rõ ràng có thể rơi xuống đất thật ổn định, ai cần nhà anh huênh hoang ra mà đỡ cái gì mà! Vũ Thiên cũng không để đến sự nổi giận của Mục Vũ Phi, lập tức lôi kéo tay cô đi vào trong phòng.
    (*) Nguyên văn: Lão tử - Lời tự xưng, dịch nghĩa là ông đây.

    Do Mục Vũ Phi là con gái nhưng có cá tính như con trai, nên tự xưng như vậy.
    Phòng khách.

    Có 4 người đang ngồi trên sofa: ông nội Mục cùng ông nội Vũ đang hút thuốc uống trà.

    Hai ông cụ già đều đã ở cái tuổi sáu mươi, bảy mươi tuổi, lưng hùm vai gấu kèm với cách nói chuyện đều dũng mãnh như hổ như gió lốc.
    Mà Mục Vũ Phi vẫn luôn luôn giữ mãi trạng thái hóa đá.

    Vũ Thiên tao nhã uống nước trà, rồi sau đó nâng nhìn cô vẻ rất thú vị.
    "Lão Vũ à, thực xin lỗi ông nhé! Con nhóc nhà tôi kia rất không có nữ tính chút nào cả!" Ông cụ Mục bi phẫn đấm đất.

    Ông đã dặn dò rõ ràng với Mục Vũ Lam rằng, chờ đến khi Phi Phi vừa về nhà liền trói con bé lại.

    Bây giờ thì tốt rồi, cái bộ dáng hung hãn của con nhóc kia đều đã bị nhà chồng tương lai nhìn thấy hết rồi.

    Bây giờ phải làm sao mới tốt đây!
    Không có nữ tính là sao.

    .

    .

    Mục Vũ Phi trợn mắt há hốc mồm, ngẩn ngơ, mặt gia tăng thêm hắc tuyến ing..
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 4: 4: Chuyện Kết Hôn Này Không Cần Thiết Phải Trải Qua Sự Đồng Ý Của Đương Sự 2


    "A ha ha ha, lão Mục làm tốt lắm, làm tốt lắm a! Tôi chỉ cần biết ông sẽ giao cho tôi một cô cháu dâu tốt là được! Thể trạng cường tráng không phải là được nuôi dưỡng tốt hay sao! Hơn nữa không hổ là cháu gái nội của ông, rất có thể đánh nhau đó!" Ông cụ Vũ trấn an ông bạn già vẻ đầy thỏa mản.
    Được nuôi dưỡng tốt.

    .

    .

    Mục Vũ Phi liên tục trợn mắt há hốc mồm gia tăng thêm hắc tuyến ing
    Thẳng cho tới hôm nay, nghe hai người già nói chuyện thì Mục Vũ Phi mới biết được, hóa ra hai người đã hẹn kết thông gia với nhau! Nghe nói việc kết thông gia này là dành cho đời con của hai ông cụ.

    Kết quả ông cụ Mục sinh ra hai người con trai.

    Ông cụ Vũ thì luôn luôn thuộc loại nhất mạch đơn truyền (chỉ có một con trai nối dõi).

    Rốt cuộc đời con của hai ông cụ là đồng lứa.

    Con trai của ông cụ Mục có thể tính sinh ra một con gái.

    Hai ông cụ liền khoái trá quyết định hai nhà tiếp tục kết thông gia với nhau.
    Hai vị bô lão đã thiết lập tình bạn cách mạng với nhau trong suốt cuộc cách mạng.

    Đời con của hai vị bô lão thì cũng đều cảm thấy nếu hai đứa con của hai nhà có thể kết hôn, thì chuyện đó không thể nào tốt hơn được nữa.

    Dù sao hai vị bô lão đều là thượng tướng, cho nên… Ừm, không cần nói cũng biết rồi.
    Mục Vũ Phi buồn bực chọc chọc vào cái bàn.

    Không trách được ông nội luôn luôn kiên trì muốn bản thân cô lên đại học A.

    Không trách được ông nội sau khi chính mình tốt nghiệp trung học, thì ông liền kiên trì muốn bản thân cô nuôi tóc dài, không trách được.

    .

    .

    Mình phải kìm nén lại lần này!
    "Kìa, bạn học Vũ Thiên." Mục Vũ Phi chọc chọc vào bên người Vũ Thiên, ý bảo anh phản bác lại chủ ý nhàm chán này của hai ông cụ.
    "Hai chúng ta đều đã đủ tuổi theo luật pháp quốc gia quy định rồi." Vũ Thiên hướng về phía Mục Vũ Phi cười cười vẻ đầy tình cảm .
    Trọng tâm đề tài của hai vị bô lão trong nháy mắt liền chuyển biến rồi.
    "Ngày mai là một ngày tốt lành.

    Hôm nay tôi vừa xem Hoàng Lịch xong, ngày hôm nay và ngày mai đều là ngày lành!" Ông cụ Mục nháy mắt đối với ông cụ Vũ.
    "Được đấy! Tôi xem cũng được đấy! Việc này vẫn là càng giải quyết nhanh thì càng tốt! Đúng rồi, cháu của tôi ở trường học, tôi cảm giác, cảm thấy dinh dưỡng của nó không được đầy đủ chút nào.

    .

    ." Ông cụ Vũ cũng nháy mắt đối với ông cụ Mục.
    "Chuyện này.

    .

    ." Mục Vũ Phi nghiến răng, chẳng phải cháu nôi của ngài được tôn xưng là thể dục toàn năng tốt hay sao! Có chỗ nào mà cảm thấy là dinh dưỡng không đầy đủ kia chứ?
    "Con bé cháu của nhà tôi biết nấu ăn từ hồi tiểu học! Chao ôi, nhưng tôi vẫn lo rằng con bé cháu của nhà tôi ở bên ngoài sẽ bị bắt nạt mất!"
    "Kỳ thực.

    .

    ." Vũ Thiên cảm giác mình có chút buồn nôn.

    Ông cụ Mục, cháu gái của ngài đều có thể đánh thăng cháu nhanh chóng đấy! Cô ấy không ức h**p người khác cũng đã là không tệ rồi, vậy mà ông…
    "Ở khu vực tiểu khu An Hoa gần trường học, có một cái phòng không tệ lắm, tuần trước cháu vừa mới mua xong rồi." Vũ Thiên quyết đoán cắt ngang câu chuyện của hai vị bô lão, chuyện nói ra càng nói càng không đáng tin.
    Mục Vũ Phi vẻ mặt đầy hắc tuyến, nhìn hai vị bô lão vẫn còn đang nhìn Vũ Thiên vẻ không đáng tin.

    Đại ca à, không phải là ngài vẫn còn tức giận tôi đã từng nói ở căn tin khiến cho ngài bán sắc đấy chứ? Ngài không phải là vẫn còn để ý tôi vẫn luôn tung quyền cước đối với ngài đấy chứ? Chà mẹ nó, ngài có phải là vẫn rất mang thù hay không hả? !
    "Tôi nói này, tôi thật sự cảm thấy là tôi đã sai lầm rồi.

    Từ trước cho tới bây giờ, tôi dường như chưa từng phát hiện ra sai lầm hiện tại của mình!" Mục Vũ Phi cũng chưa từng có biểu hiện quá mức chân thành giống như hiện tại thế này.
    "Chuyện Hội học sinh chuyện, kính xin phu nhân chiếu cố nhiều hơn rồi."
    Không được không được! Điệu bộ này của đại thần là chuẩn bị quán triệt đả kích mình rốt cuộc nguyên tắc rồi! Dựa vào ông trời còn không bằng dựa vào thực tế chính mình!

    Mục Vũ Phi mạnh mẽ đứng lên, dùng hết sức mình mà hô một chữ: "Cháu!"
    Đúng vậy, chỉ có một chữ thôi.

    Bởi vì Vũ Thiên lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, cầm tay cô, lực đạo lỡn đến mức, thiếu chút nữa thì đã bóp nát cổ tay cô rồi.
    "Phi Phi, cháu muốn nói cái gì?"
    Mục Vũ Phi nghẹn họng! Cô phát cáu với cái người đang cười này, nhưng mà trong ánh mắt thì đến một chút ý cười cũng không có, ra vẻ bản thân trả lời không đồng ý thì sẽ rất nguy hiểm đây? Cô lại nhìn về hướng hai vị bô lão.

    Bản thân ông nội tay đè bên hông, tuy rằng hàng năm không dùng đến súng ống, nhưng mà nếu mình có chút hành động trái với lệ thường, cũng sẽ bị đánh gục ngay tại chỗ! Mà ông nội Vũ chính là đang cười đầy vẻ âm trầm.

    .

    .
    "Quyết định của hai ông rất anh minh thần võ rồi ! Cháu tỏ ý cháu kiên quyết phục tùng sự an bày của tổ chức!"
    Mục Vũ Phi nước mắt như gió bão rồi.

    Cổ tay rất đau, nước mắt không thể không như gió bão được! Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu! Cái mạng nhỏ vẫn là quan trọng nhất… TAT..
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 5: 5: Đại Thần Nói Chuyện Cũ Coi Như Là Xong Phần 1


    Hai người đi đăng ký thực đúng như là một trò khôi hài vậy.

    Trên thực tế là Mục Vũ Phi đã bị Mục Vũ Lam áp giải đi Cục dân chính.

    Hai đại gia đình đều quyết định chờ sau khi Mục Vũ Phi tốt nghiệp thì sẽ tổ chức làm hôn lễ.

    Dù sao hiện tại hai người vẫn còn đang đến trường học.
    Mục Vũ Phi mang theo hành lý, bị ông nội đưa đến chỗ nhà mới.

    Khi ấy cô đã có chút kinh sợ rồi.

    Phòng ở nơi này có thể nói là "Không tệ".

    .

    .

    Nơi này coi như là quá không tệ đi! Căn hộ rộng hơn 100 mét vuông với ba phòng ngủ và hai đại sảnh.

    Phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ có có kê hai chiếc giường lớn.

    Tuy rằng không có đồ dùng trong nhà gì khác, nhưng đã từng được sửa sang lại...
    Ngày.

    .

    .

    Có tiền, bừa bãi! Đây là cảm xúc mà Mục Vũ Phi thấy trực tiếp nhất.
    "Em đến ở phòng ngủ phụ, cần những vật dụng gì em tự đi lựa chọn đi." Vũ Thiên đưa chiếc thẻ tín dụng ngân hàng cùng với mã Online Banking cho Mục Vũ Phi.

    Truyện Quân Sự
    Mục Vũ Phi lại xù lông rồi.

    Không phải nói đàn ông đều nhường nhịn phụ nữ hay sao? Tại không phải là mình ở trong phòng ngủ chính chứ? !
    Đại thần liếc mắt nhìn Mục Vũ Phi, coi cô thật nhàm chán, căn bản là khinh thường phải trả lời.
    "Nhưng thật ra chính là anh nghĩ muốn ở phòng ngủ chính đi? ! Là anh nghĩ muốn như vậy? ! Nhất định chính là anh nghĩ muốn ở phòng ngủ chính, đúng không? !"
    Thở dài một tiếng, Vũ Thiên bị Mục Vũ Phi dây dưa như vậy, bất quá chỉ có thể bất đắc dĩ giải thích, nói: "Kỳ thực là vì anh cảm thấy, về sau này em nhất định sẽ bị dung mạo đẹp trai của anh hấp dẫn, sẽ tiến tới xâm phạm anh! Thay vì hồi ức không tốt khi nằm ôm nhau ở trong phòng ngủ phụ như vậy, vẫn là ở tại phòng ngủ chính tốt hơn."
    Hả.

    .

    .

    Mục Vũ Phi hóa đá rồi! Cái này, cái này chính là đạo lý gia đình sao? Anh là đồ đệ của Lý chủ Hồng chủ Chí hay sao? Đầy miệng đều là sự ngụy biệntà thuyết!
    Nắm chặt nắm tay, Mục Vũ Phi muốn đánh Vũ Thiên.

    Thế nhưng mà suy nghĩ mình cũng không đánh lại được anh, cô vẫn là nên tiết kiệm thêm chút sức lực của mình đi.

    Xem Vũ Thiên quà tặng cho mình, Mục Vũ Phi đột nhiên liền cảm thấy sầu não lên.

    Cô cũng không phải là người không có đầu óc.

    Loại chuyện lớn như kết hôn thế này chắc chắn Vũ Thiên sẽ không lấy bản thân mình ra làm trò đùa.

    Nhưng là, vì sao người ấy lại là mình đây? Nguyên nhân cô cũng không muốn biết, nhưng mà bởi vì đây chính là nỗi bất an bí mật trong lòng của Mục Vũ Phi.

    Vẫn là nói, kỳ thực đại thần chính là lấy chính mình trêu đùa? !
    "Cái kia, bây giờ chúng ta có quan hệ như thế nào?" Mục Vũ Phi mắt sáng ngời có thần đặt câu hỏi.
    "Là quan hệ hợp pháp." Vũ Thiên cởi áo khoác ra, sau đó quăng ở trên giường trong phòng ngủ.
    "Em bây giờ không cần phải đến ở tại ký túc xá nữa sao?" Mắt Mục Vũ Phi vẫn sáng ngời có thần, tiếp tục đặt câu hỏi nữa.
    " Tốt nhất em nên nói cho anh biết khi nào em muốn ở lại ký túc xá.

    Nếu không khi trở về anh sẽ không có đồ ăn để ăn.” Vũ Thiên nói nhắc nhở Mục Vũ Phi về lời mà ông cụ Mục đã nói.
    Mục Vũ Phi vẫn đứng ở nơi đó thật co quắp, đi cũng không được mà ngừng cũng không được.

    Cô rất nhàm chán nhìn Vũ Thiên.

    Cái miệng há ra đến nửa ngày miệng mà cũng không nói nên lời được một câu.
    Vũ Thiên âm thầm than một tiếng.

    Anh thật sự cảm thấy lồng ngực bế tắc không lên xuống được..
    "Phi Phi à, phòng ngủ chính hay phòng ngủ phụ, tùy em lựa chọn.

    Hiện tại thời gian còn sớm, chúng ta đi đến nơi bán đồ điện để chọn đồ điện gia dụng đi."
    Mục Vũ Phi nhận mệnh rồi.

    Bản thân cô vốn là có chứng sợ hãi rất sâu sắc đối với đàn ông.

    Bình thường khi tiếp xúc thì hoàn hảo, nhưng nếu như tiến thêm một bước nữa, thì không thể nào tiếp xúc được nữa.

    Cô từng một lần cho là mình cứ như vậy đi, có lẽ cả đời đều sẽ không thể nào gả ra ngoài được, tuổi già sẽ phải cô đơn cả đời.

    Nhưng mà quỷ thần khiến xui, hơn nữa bị người tính kế, mình rốt cuộc thì đã có hôn nhân thuộc về mình rồi.

    Nhưng mà.

    .

    .

    .

    .

    .
    "Vũ Thiên, anh đối với cuộc hôn nhân này là thực sự sao?" Mục Vũ Phi nhìn Vũ Thiên, tựa như muốn từ trong ánh mắt của anh nhìn ra được cái gì đó.
    "Anh sẽ không lấy cuộc sống của chính mình ra để làm trò đùa." Trong ánh mắt của Vũ Thiên lộ ra sự kiên định.
    Mục Vũ Phi hít một hơi thật sâu, bình phục lại sự đau đớn một chút trong ngực, chậm rãi ngồi xuống chiếu.

    Vũ Thiên ngây ngốc một chút, cũng ngồi xuống ở phía đối diện với cô.
    Mục Vũ Phi cúi đầu, bắt đầu sự giải thích của mình..
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 6: 6: Thiếu


    Em sinh ra ở trong một gia đình quân đội thế gia, từ nhỏ đã sống ở trong đại viện của quân khu.

    Anh cũng đã sống ở nơi đó rồi, anh phải biết, là trẻ con, cho tới bây giờ giữa các bé trai và bé gái đều không hề có sự phân biệt.

    Bọn trẻ con bị ảnh hưởng từ thế hệ trước đều sẽ hoặc nhiều hoặc ít, tiếp xúc một ít về phương diện huấn luyện quân sự.

    Tất cả mọi người đều lăn lộn ở trong bùn mà lớn lên.

    Điều này cũng đã tạo cho em cá tính của một bé trai.
    Ở thời điểm em tám tuổi, dì Trương bảo mẫu của em về nhà cũ để thăm con trai và chồng của dì ấy.

    Bởi vì em không có người chăm sóc, cho nên dì Trương đưa luôn cả em cùng đi về nhà của mình.

    @MeBau*[email protected]@ Đây là một huyện thị nhỏ, mọi người đều sống với nhau rất gần gũi.

    Con trai của dì Trương lớn hơn em hai tuổi, liền dẫn em đi chơi.

    Có một lần vào thời điểm tan học,

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-6-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 7: 7: Thiếu



     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 8: 8: Thiếu


    Vũ Thiên ngồi ở bên trái một ghế tựa nói cái gì đó đối với Mục Vũ Phi.

    Mục Vũ Phi anh tuấn dựa ở trên bàn trước người anh, nghiến răng nghiến lợi hướng anh giơ quả đấm.

    Có thể nói, ảnh chụp do các bạn cùng lớp trong khoa nhiếp ảnh chụp thật sự là một hình ảnh kinh điển, đặc biệt, cực kỳ hài hòa và quỷ dị…

    "5555 (hu hu

    pppng

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 9: 9: Thiếu


    Sau khi Mục Vũ Phi ở mua đầy đủ đồ dùng gia đình xong, liền chuyển vào trong nhà.

    Mục Vũ Phi lựa chọn phòng ngủ phụ, còn phòng ngủ chính thì dành tặng cho Vũ Thiên.

    Trong thư phòng cực lớn, giá sách là do Vũ Thiên chọn lựa.

    Mục Vũ Phi gần như là trợn mắt há hốc mồm nhìn giá sách của Vũ Thiên được lấp đầy.

    Sách học thuật cùng các loại sách khác khiến cho Mục Vũ Phi cảm thấy trước mắt mình hoa mắt một trận.

    Cuối cùng cô vô sỉ yêu cầu Vũ Thiên cũng bỏ vào trong giá sách đống truyện tranh manga của chính mình -

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-9-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 10: 10: Thiếu


    Thời gian đóng cửa phòng ngủ của ký túc xá Đại học A phòng là 10 giờ ba mươi tối.

    Vũ Thiên đưa mấy người bọn Bạch Hiểu Hiểu đã được ăn uống xong xuôi trở về phòng ngủ, không để ý đến sự vùng vẫy của Mục Vũ Phi, cứ thế dẫn cô về nhà.
    Khi ở trên xe Mục Vũ Phi thở dài nhìn Vũ Thiên lái xe.

    Xem ra gương mặt nhìn nghiêng hoàn mỹ của Vũ Thiên thật sự rất có sức hấp dẫn người khác.

    Hơn nữa gia thế chói mắt của Vũ Thiên quả thực chính là người gặp người yêu, xe gặp xe chở, hoa gặp hoa nở! Nếu như nói Mục Vũ Phi không có một chút cảm giác nào đối với Vũ Thiên thì thực sự là rất giả dối.

    Tuy rằng cô vẫn không thể nào vượt qua được điểm then chốt này về tâm lý, nhưng mà sự bất an này từ trong đáy lòng của cô vẫn cứ nảy sinh.

    Chính Mục Vũ Phi cũng biết, bản thân mình là một cô nhóc dã man không hơn không kém.

    Cô cũng không biết sự hài hòa giữa bọn họ còn có thể duy trì được bao lâu.
    Tựa như là đã nhận ra sự bất an của Mục Vũ Phi, Vũ Thiên cười khẽ một tiếng.
    "Em cứ yên tâm,

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-10-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 11: 11: Thiếu


    Gần đây tâm tình của Mục Vũ Phi liền tương đối không được ổn lắm, làm cho những người khác cũng phải chịu tai họa liên quan.

    Đây là bởi vì mỗi lúc trời tối cô đều phải nhìn mỹ nam đi tắm một hồi, sau đó lại còn bị người ta ôm ấp một cái thật là nồng nhiệt, thật là nóng bỏng! Bạch Hiểu Hiểu tổng kết lại một câu thật sâu sắc và xác thực, đây chính là điển hình của việc d*c v*ng chưa được thỏa mãn!
    TAT Mục Vũ Phi khóc ròng! Đây không tính là

    pppng

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 12: 12: Thiếu


    Bỗng chốc bị Mục Vũ Phi chọc đến chỗ đau của mình, Hoa Nhu tức giận đến xanh cả mặt.

    Cô ta run rẩy chỉ vào Mục Vũ Phi, "Cô...!Cô đúng là người đàn bà chanh chua!"
    Mục Vũ Phi nở nụ cười.

    Cô cười đến mức phong vân biến sắc, nhật nguyệt vô quang (*), "Cho nên tôi mới hỏi cô, tôi có cần phải nể mặt cô hay không, hả? Cô đã biết tôi là người đàn bà chanh chua, vậy mà còn muốn tỏ vẻ ra oai ở trước mặt tôi như thế! Đầu óc cô bị cửa kẹp hay là giống như bị lừa đá rồi hả? Thừa dịp tôi còn chưa thay đổi chủ ý, cô hãy nhanh chóng cút xéo đi cho tôi, đừng có ép tôi đánh cô đến gương mặt hoa đào nở!"

    (*) Phong vân biến sắc, nhật nguyệt vô quang: Dịch nghĩa: Gió mây đổi sắc, Mặt Trăng Mặt Trời không còn ánh sáng.
    Lương Ngọc Phi thật muốn đánh mình.

    Việc kết luận quả nhiên không thể thực hiện quá sớm, đây chính là một người phụ nữ dữ dội và bạo lực!
    "Đợi một chút!"
    Vẫn luôn luôn chợp mắt, Phương Gián chợt nói chuyện.

    Trong nháy mắt Hoa Nhu chợt dấy lên niềm hi vọng.

    Thế nhưng nhìn đến biểu cảm lạnh nhạt của mọi người, cô ta mới giật mình.

    Mọi chuyện không hề tốt

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-12-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 13: 13: Thiếu


    Thứ bảy, ngoài ý muốn, Vũ Thiên muốn dẫn Mục Vũ Phi đi ra đường, Mục Vũ Phi thuộc loại lúc không có chuyện gì làm, liền ngủ như điên cuồng, sấm nổ bên tai cũng không động đậy.

    Vũ Thiên nếm thử việc đánh thức Mục Vũ Phi.

    Kết quả là, người đang nằm trên giường ngay đến mí mắt cũng đều lười phải nâng lên.
    Vũ Thiên cúi người xuống, nhẹ nhàng nói ở bên tai Mục Vũ Phi: "Trên đường có rất nhiều đồ ăn vặt."

    Mục Vũ Phi liền bật ngồi dậy rất nhanh, hai mắt nhìn vào Vũ Thiên sáng lên.
    Nhưng mà khi vừa đi ra phố Vũ Thiên liền thấy hối hận rồi.

    Vì để cho Mục Vũ Phi mỗi ngày về nhà nấu cơm, tiền nong trong nhà đều là do anh quản lý.

    Mục Vũ Phi cũng không có ý kiến gì khác, Vũ Thiên nói cái gì thì chính là c** **.

    Tuy rằng Vũ Thiên cũng biết Mục Vũ Phi thích ăn đồ ăn vặt, thế nhưng mà cũng không thể giống như hiện tại được.

    Hễ nhìn thấy cái gì cô đều phải nếm thử một chút.

    Từ kẹo đường, kẹo hồ lô, cho đến xiên thịt dê, xúc xích nướng, không có thứ gì mà cô không ăn! Mà ăn luôn tại chỗ! Không cho cô ăn, thì Mục Vũ Phi lại tỏ ra một bộ dạng nước mắt lưng tròng, nhìn sang phía anh giống như bị ức h**p, sỉ nhục! Trong lòng Vũ Thiên không khỏi nghĩ ngợi, cho dù anh có chết, Mục Vũ Phi cũng sẽ không lộ ra vẻ buồn bực như vậy, đúng không??
    Giờ

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-13-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 14: 14: Thiếu


    Ba Vũ cảm thấy bản thân mình xiết bao vô tội, thật sự là nằm cũng bị trúng đạn! Nhưng mà nếu như hiện tại ông mà chống đối lại bà xã của mình, thì đến buổi tối có thể phải ngủ trên sô pha.

    Tục ngữ có một câu nói rất hay, tử đạo hữu bất tử bần đạo (*), bo bo giữ mình mới là quan trọng nhất.

    (*) Tử đạo hữu bất tử bần đạo (死道友不死贫道) Chết vì có lời nói ra,

    pppng

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 15: 15: Thiếu


    Vào thời điểm Tháng 6, Vũ Thiên trở về nhà cũ.

    Mục Vũ Phi bởi vì còn bận rộn việc học hành, cho nên không cùng trở về được.

    Nhân cơ hội này cô liền trở về sống ở phòng ngủ trong ký túc xá.
    Đám người Bạch Hiểu Hiểu kia đối với việc Mục Vũ Phi trở về này, không có tỏ vẻ nhiệt liệt hoan nghênh.

    Dùng lời của các cô mà nói chính là, con gái đã gả đi ra ngoài rồi thì giống như là bát nước đã tạt ra ngoài, lại còn nghĩ muốn về nhà mẹ đẻ nữa hay sao? Mục Vũ Phi ra ngoài sống, chuyện ngoài dự kiến của cô chính là, những ngày Mục Vũ Phi không sống ở đây, Thượng Duyên luôn sẽ đến phòng ngủ của bọn họ để chơi mạt chược, giải quyết vấn đề nan giải là ba người thiếu một.

    @#Mẹ Bầu**Dien đan #@ Điều này làm cho Mục Vũ Phi bực tức đến cực độ.

    Bất quá sau khi Mục Vũ Phi bày tỏ rằng, tình yêu thương của bản thân mình đối với phòng ngủ này rất là nhiệt tình, và đã giác ngộ được rằng người đàn ông thần mã mà cô nhớ nhung kia, tất cả đều chỉ là phù vân.

    Thì sau đó, bốn người chơi mạt chược liền nhanh chóng mà biến thành người chơi Đấu Địa Chủ (Landlords - Bài Tú Lơ Khơ).
    (*) Trò chơi Đấu Địa Chủ: Bài địa chủ xuất hiện đầu tiên tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc từ rất lâu trước kia.

    Đến nay đã trở nên phổ biển hơn trên toàn thế giới.

    Thông thường một ván đấu chỉ có 3 người chơi, sử dụng bộ bài Tây 54 lá bao gồm 2 con Joker.

    Một số biến thể của trò chơi này có thể chơi 4 – 5 người, sử dụng 2 bộ bài.

    Mỗi ván đấu bao gồm 3 – 5 người chơi và sử dụng

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-15-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 16: 16: Thiếu


    "Ông xã à ~ người ta nhớ đến mình cũng đều ngủ không yên đó ~" Mục Vũ Phi chịu đựng một thân nổi đầy da gà, nói làm nũng.

    "Nga, ngủ không yên cho nên mỗi ngày Đấu Địa Chủ (Landlords-Bài Tú Lơ Khơ), chơi mạt chược?"

    "À! Chuyện này… là như thế này! Đánh… đánh bài thì mệt nhọc thật ~ nhưng mà thời điểm đánh bài địa chủ thì người ta vẫn luôn nhớ tới mình mà!"
    Vũ Thiên nhìn Mục Vũ Phi.

    Nơi phía dưới tròng mắt của Mục Vũ Phi có dấu vết của một quầng thâm, nên có chút đau lòng, Dien##dan$ LeQuyDDon## liền trở tay ôm lấy cô.

    Anh không chút để ý đến ánh mắt của người khác, phảng phất như

    pppng

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 17: 17: Thiếu


    Trước kỳ nghỉ hè trước, Mục Vũ Phi được ông cụ Vũ gọi về trong nhà ăn cơm.

    Vũ Thiên bận công tác nên anh không đi về nhà cùng với Mục Vũ Phi.

    Ngoài ý muốn chính là, ở trong nhà có thêm một người, một cô gái có tên là Phương Lệ.
    Phương Lệ lớn lên cực kỳ xinh đẹp.

    Chỉ có điều là trong con ngươi xinh đẹp của cô ta nhìn Mục Vũ Phi tràn đầy vẻ đối địch.

    Bất quá đối với cái chuyện này, Mục Vũ Phi đều làm bộ như nhìn không thấy.

    Thật buồn cười, trong trường học người ta còn hơn cả như thế, chẳng lẽ còn kém một cg này hay sao?
    "Gần

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-17-0.png

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 18: 18: Thiếu


    pppng

    .
     
    Quân Hôn: Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
    Chương 19: 19: Thiếu


    Mặc dù cực kỳ mệt mỏi, sau đó Mục Vũ Phi vẫn hỏi Vũ Thiên tại sao anh lại phải đi ra ngoài.

    Kết quả là Mục Vũ Phi lại tiếp tục bị đè ép.

    Hỏi lại, lại bị đè ép… Mục Vũ Phi quả đúng là hối hận! Tự bản thân mình như vậy không phải là đần độn thì là cái gì chứ?! Cuối cùng, ngay đến cả chuyện bản thân mình bị ngất đi từ khi nào, cô cũng không biết nữa.
    Lúc Mục Vũ Phi tỉnh lại thì đã là giữa trưa.

    Vũ Thiênăn mặc chỉnh tề ngồi ở bên giường xem tài liệu.

    Mục Vũ Phi đưa tay lên lấy cốc nước ở đầu giường.

    Vũ Thiên thuận tay đỡ Mục Vũ Phi lên, sau đó anh cũng không dời khỏi tầm mắt đi được nữa.

    Mục Vũ Phi uống nước cúi đầu xuống, lúc này mới nhìn thấy, mới phát hiện ra, cả người mình không có mảnh vải.

    Mục Vũ Phi còn đang muốn kéo chiếc chăn qua để che lại, liền lại bị Vũ Thiên hôn.

    Suy nghĩ của cô dần dần rời xa thì cũng là lúc Mục Vũ Phi lại bị ăn sạch đến không còn một mảnh.
    Sau đó Mục Vũ Phi ngồi một mình ở chân giường.

    Cô cảnh giác nhìn chằm chằm vào Vũ Thiên đang ngồi dựa ở đầu giường, hơi thở bình ổn, tinh thần thoải mái, sắc đỏ ửng tràn đầy gương mặt.
    "Rốt cuộc thể lực của anh là thật tốt!!!!" Mục Vũ Phi nện một cái ở trên ga giường, gầm nhẹ lên một tiếng vẻ oán hận.
    "Anh xác định là em đã

    quan-hon-ong-xa-khong-co-viec-gi-dung-gia-bo-dang-yeu-19-0.png

    .
     
    Back
    Top Bottom