Tôi như con mèo bám màn cửa, nhoẻn nụ cười chuẩn đứa cháu hiếu thảo đáng yêu với ông cụ đang cau có nhìn ngược lại.
Cả tuần nay, tôi luôn hiện diện trong tầm mắt ông, mồm miệng nịnh nọt, giọng ngọt như rót mật nhưng bên trong là cả âm mưu dò hỏi.
Tôi tiến lại gần bàn, khom lưng châm trà, cố ý để ánh mắt ông chạm mặt tôi rồi mỉm cười như vừa phát hiện bí mật gì đó.
Trong bụng thầm nghĩ: "Ông già rồi, làm sao đấu lại thằng cháu tinh quái này chứ?"
Ông chậm rãi nhấp ngụm trà, vẻ mặt vẫn khoan thai như thường lệ, nhưng ánh mắt đã bớt lơ đãng khi thấy tôi tiến lại gần.
Mỗi lần tôi khẽ hỏi một câu, ông lại hắng giọng cố giữ vẻ bình thản, song những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn đã tố cáo rằng ông chẳng thích bị dồn vào thế phải trả lời chút nào.
Tôi buông tiếng cười khẽ, mắt nheo lại, nghiêng đầu như đang cân nhắc một ý tưởng táo bạo.
"Ông ơi, Tử Linh thân thiết với ông lắm nhỉ?
Hai người biết nhau bao lâu rồi ạ?
Ông ơi, nói gì đi chứ, sao ông cứ ngượng ngùng lấp liếm thế này.
Hay là... bà nội kế của con hả ông?"
Nếu còn thời trai trẻ khỏe mạnh, ông chắc đã đè đầu tôi xuống bắt tạ tội với bà nội rồi.
Nghĩ đến đó, tôi chỉ hận không tự vả miệng mình một cái cho tỉnh.
Ông trợn mắt nhìn tôi, miệng vặn thành nụ cười mệt mỏi, khoé môi run run như cố nuốt lời chửi vào trong.
Tay ông dừng lại trên quai tách trà, rồi đặt xuống bàn chậm rãi.
"Thằng này... nói bậy."
Tôi đổi giọng, hạ thấp thành tiếng thì thầm mềm mại như mật ngọt đang rót vào tai.
Khuôn mặt thả lỏng, ánh mắt tròn xoe cố tạo vẻ ngây ngô dễ thương - một vai diễn quen thuộc tôi đã tập dượt bao lần.
"Ông thật sự không muốn kể sao?
Nếu ông chịu nói, cháu sẽ nấu cơm, dọn dẹp, thậm chí xoa bóp cho ông cả tháng.
Đảm bảo chu đáo hơn cả dì Thanh giúp việc nữa, cháu hứa đấy!"
Nụ cười tôi nở ra, vừa nịnh nọt vừa pha chút tinh quái, ngón tay khẽ vén lọn tóc bên má theo thói quen cũ.
Nghĩ bụng, thằng cháu bất hiếu này hứa suông cũng nhiều lần rồi, ông mà tin mới lạ.
Ông lấy tay gõ nhẹ lên trán tôi, cái gõ bâng quơ nhưng đủ để tôi biết ông đang mỉm cười thầm trong lòng.
Mắt ông cong lên vui vẻ, thoáng dịu đi rồi lại trở về nét nghiêm thường ngày.
"Cơm thì cứ nấu đi.
Còn chuyện kia, chưa đến lúc."
Giọng ông bình thản, như khẽ khép một cánh cửa nhỏ giữa hai người.
Tôi chưa chịu dừng lại.
Thay vì gặng hỏi thẳng, tôi thả một câu vu vơ như trò chuyện thường: "Cô ấy đứng ở sân sau, đúng chỗ bà hay ngồi ấy.
Người lạ mà hợp khí nhà mình ghê ha ông?"
Giọng tôi nhẹ như gió thoảng, nửa đùa nửa thật.
Tôi nghiêng đầu tựa lưng vào ghế, dáng vẻ ngoan hiền như đang tán gẫu vu vơ.
Nhưng sau lớp vỏ dịu dàng ấy, ánh mắt tôi vẫn sắc bén, lặng lẽ soi mói từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt ông.
Ông nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt lặng lẽ mà sâu thẳm, như người đã hiểu rõ mọi chuyện nhưng chọn cách im lặng.
Lần này ông thở dài, vết chân chim nơi khóe mắt hằn thêm một lớp thời gian.
"Có những chuyện, càng chạm vào càng trôi xa."
Lời ông rơi xuống chậm rãi, như tảng đá lăn nhẹ xuống hồ nước sâu không thấy đáy.
Tôi khẽ nhếch môi, làm ra vẻ chịu thua như đã bỏ cuộc.
Nhưng trong lòng, từng đường nét, từng chớp mắt, từng nhịp run nhẹ nơi khóe môi ông đều được tôi ghi nhớ cẩn thận.
Mỗi dấu hiệu nhỏ ấy quý giá như mảnh ghép trong bức tranh bí mật tôi đang lắp ghép.
Ông càng cố giữ vẻ bình thản, tôi càng nhẹ nhàng phủ thêm lớp giả vờ vô hại: một tiếng cười khẽ, ánh nhìn bâng quơ, vài câu đùa nửa thật nửa chơi.
Từng chút một, tôi gỡ dần lớp vỏ ông dựng lên, kiên nhẫn như người bóc vỏ hành để lộ phần lõi giấu kín nhất.
Đêm ấy, tôi mơ thấy sân sau dưới trăng.
Trăng bạc loang lổ trên mái ngói cổ, gió im phăng phắc, chỉ có tiếng lá xào xạc thì thầm như lời cổ ngữ.
Ánh sáng mờ ảo rọi xuống bóng một người đứng im lìm giữa sân.
Tử Linh tay cầm Linh Ảnh, lưỡi đao đen tuyền nuốt lấy ánh trăng, để lại vệt bóng lạnh lẽo trải dài trên nền đất.
Cô không nói gì, chỉ ngước nhìn trời cao, dáng đứng nghiêm cứng nhưng mong manh yếu ớt, lay động như bóng ma trong gió.
Tôi bước tới gần hơn.
Cô vẫn bất động.
Khi chỉ cách vài bước, cô chậm rãi quay lại.
Ánh mắt ấy trong mơ xa lạ đến lạnh người như thể tôi đang đối diện một người không hề thuộc về thế gian này.
Thanh đao nằm im trong tay cô, lặng lẽ như câu trả lời cho một câu hỏi tôi chưa kịp đặt.
Tôi giật mình tỉnh dậy giữa sáng sớm.
Căn bếp ngập sương nhẹ buổi mai, ánh sáng dịu dàng chảy qua khung cửa, và ngồi ở bàn là cô - Tử Linh thật sự, không còn là bóng hình mơ hồ nữa.
Cô khoanh chân, mải mê gọt táo, tay chuyển động chậm rãi nhưng chính xác đến lạ, từng lát vỏ mỏng rơi xuống như mảnh chạm khắc tinh xảo.
Ánh sáng chiếu lên mái tóc rối của cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú trên khuôn mặt tái nhợt.
Nhìn cô ấy dưới buổi sáng yên bình thế này, tôi bất giác thấy tim như đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi đặt nhẹ chiếc nắp nồi xuống rồi giả vờ vô tình hỏi: "Cô làm nghề điêu khắc à?"
Cô không ngẩng lên ngay.
Một lúc sau, cô buông dao, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt vừa lạ lẫm vừa bình thản: "Không.
Tôi không nhớ mình từng làm gì."
Câu trả lời gọn gàng, giọng phẳng như mặt gương không gợn sóng.
Ánh mắt ấy khiến tôi vừa lạnh sống lưng vừa muốn lại gần hơn, dù biết chắc sẽ bị cái nhìn lạnh lẽo ấy đẩy ra xa.
Không khí bếp sáng sớm bỗng vừa đời thường vừa đầy khoảng trống im lặng, nơi những lời chưa nói cứ dày lên, chờ ai đó lấp đầy.
Bữa sáng hôm đó thật ấm áp.
Mùi cháo thơm nhẹ, hơi nước bốc lên quanh bát, quyện với mùi hành phi và tiêu rang, tạo thành một lớp hương mỏng như tấm chăn phủ lên căn bếp.
Tiếng muỗng chạm vào sứ vang lên đều đều, như một nhịp sống cũ đang được lặp lại.
Ông nội ngồi ở đầu bàn, tay chậm rãi khuấy cháo, ánh mắt lơ đãng nhưng vẫn để ý từng động tác của tôi.
Tử Linh ngồi đối diện, không nói gì, chỉ cúi đầu ăn từng thìa nhỏ.
Ánh sáng buổi sớm tràn qua khung cửa, rọi lên mặt bàn một vệt vàng nhạt.
Trên bàn là lọ tiêu gỗ cũ, một đĩa rau thơm và vài món ăn kèm được xếp ngay ngắn.
Tất cả đều mang dáng dấp của một buổi sáng đã lặp đi lặp lại hàng chục năm trong nhà tôi.
Nhưng hôm nay có gì đó khác.
Không phải vì món ăn, mà vì sự hiện diện của cô.
Cô không phá vỡ nhịp sống ấy, chỉ giống như một người khách lặng lẽ ngồi vào bàn.
Cô tựa như một ký ức trở về, vừa thuộc về nơi này vừa không hoàn toàn thuộc về nó.
Tử Linh đặt thêm một trái táo gọt sạch vào đĩa, vuốt nhẹ mép dao như thói quen cũ.
Tôi bất giác bị hút hồn vào, một động tác đơn giản như gọt táo sao lại đẹp và thuần thục đến thế, như thể cô đã làm điều này hàng nghìn lần trong một cuộc đời khác.
Rồi cô khẽ nói với ông: "Tôi muốn đi tìm một thứ."
Ông không hỏi đó là gì, chỉ cúi đầu mím môi giây lát, rồi hỏi đơn giản: "Đi đâu?"
"Chợ đồ cổ Hạ Khê."
Chợ Hạ Khê - khu chợ đồ cổ lớn nhất vùng, mà dân trong giới gọi đùa là "mê cung cổ vật".
Nó trải rộng hàng chục con phố cũ kỹ, hàng vạn quầy hàng san sát từ sáng đến khuya, từ những cửa tiệm lớn mặt tiền bóng loáng trưng bình sứ men lam, tượng gỗ lim, tranh thư pháp cuốn trục, đến những gian hàng nhỏ lén lút trong ngõ hẻm ngoằn ngoèo sâu hun hút.
Bề ngoài nhộn nhịp khách du lịch chen chúc mua kỷ niệm dưới mái ngói cong cổ kính, đèn lồng đỏ treo lủng lẳng, tiếng cười nói rộn ràng.
Nhưng bước sâu vào phía sau là cả một thế giới ngầm khác: hàng quán bí mật chất đầy đồ đồng xanh rỉ thời Đông Sơn, ngọc jade khắc tinh xảo, hoành phi câu đối triều Nguyễn, sách cổ mốc meo, đồ trang sức vàng son.
Thật giả lẫn lộn không kể xiết, giá cả từ vài đồng đến cả gia tài, chỉ một phút chủ quan là mất trắng.
Tôi khẽ thở ra, cố giữ vẻ bình thường: "Mấy nơi đó lắm kẻ lừa đảo.
Cô tính đi một mình sao?"
Tử Linh quay sang tôi, ánh mắt cảnh giác dò xét một thoáng.
Tôi vội tìm cớ, giọng hào hứng hơn dự định: "Ngại phiền à?
Không đâu.
Nếu cô muốn, tôi đi cùng cho tiện.
Tôi quen khu đó, biết mấy chỗ đáng tin, nhìn đồ cũng khá."
Trong lòng tôi háo hức không thôi, đây là cơ hội để hiểu thêm về cô ấy đây mà.
Ông nội đặt muỗng xuống, nhìn hai đứa chúng tôi giây lát rồi quyết luôn: "Để thằng này đi cùng cũng được.
Nó hay mò mẫm ở mấy chợ đồ cũ, có mắt nhìn, ít bị lừa hơn."
Tử Linh im lặng một chút, rồi gật đầu nhẹ.
Trước khi ra cửa, cô quay lại hỏi ông, giọng khẽ nhưng chắc chắn: "Nếu tôi không tìm được, có nên dừng lại không?"
Ông nhìn cô, đôi mắt thoáng dịu dàng, rồi trả lời chậm rãi, câu nói khiến tôi linh cảm ông đang giấu điều gì đó khỏi tôi: "Cái gì cần tìm sẽ sớm hiện ra.
Cứ cẩn trọng."
Chúng tôi bước vào chợ đồ cổ Hạ Khê, nơi mà từ thời Pháp thuộc đã là "thiên đường đồ cổ" nổi tiếng khắp vùng.
Ngày ấy, người Pháp đổ xô về đây săn lùng từ đồ châu Âu cũ kỹ lẫn Á Đông quý hiếm, giống như ở Chợ Lớn Sài Gòn hay phố Lê Công Kiều, nơi thương nhân người Việt-Hoa mang về đủ thứ gốm sứ men lam Trung Quốc, đồng hồ Pháp cổ xỉn màu, tượng gỗ lim Việt khắc tinh xảo hay ngọc phỉ thúy chạm rồng phượng từ các chuyến tàu xa xôi.
Đến nay, chợ vẫn giữ nguyên cái hồn ấy, chỉ thêm phần du khách nhộn nhịp và những câu chuyện đồn đại về món hàng "bị ám" từ thời thuộc địa.
Đám người mời chào dày đặc như ruồi vo ve quanh đống mật.
Chợ đồ cổ nơi đây vốn là một thế giới riêng với bề ngoài nhộn nhịp hàng quán hợp pháp, nhưng bên trong là những ngõ hẻm tối tăm đầy giao dịch ngầm, đồ thật đồ giả lẫn lộn.
Họ vừa nhìn thấy hai thanh niên trẻ như chúng tôi, kiểu "cậu ấm cô chiêu chẳng có mắt nhìn đồ", là lập tức tụ họp lại, giọng lè nhè ngọt như mật pha đường phèn:
"Cô ơi, vào xem chút đi, đồ này chắc hợp với cô lắm, hàng xịn từ thời nhà Trần đấy!"
"Đồ tốt đây anh, em bớt cho cô em nhé, giá hữu nghị thôi!"
Nhìn đám dân buôn này, tôi chợt nhớ lời ông nội từng kể về hồi ông còn trẻ, mới chập chững bước chân vào giới chơi đồ cổ.
Ngày ấy ông vẫn còn là tay mơ, ham của rẻ nên bị một gã người Hoa láu cá ở Triều Thiên Cung lừa cho một trận nhớ đời.
Ông mua trọn bộ đồ cổ giả tinh vi, về nhà mới tá hỏa nhận ra.
Có quay lại mấy lần cũng không tìm ra cái gã chết dẫm ấy.
Mỗi lần có gã nào dúi một món vào tay Tử Linh, tôi lại đứng ra chắn, lắng nghe chi tiết rồi sắc bén bác bỏ, tuy không to tiếng nhưng đủ để họ giật mình.
"Đồng mạ điện hiện đại thôi, vết khắc giả lộ liễu quá, máy CNC cắt nét thế này thì làm sao cổ được."
"Vỏ sơn giả màu ruồi đấy, chứ không phải sơn ta cổ.
Không tin thì ngửi kỹ đi, mùi hóa chất còn nồng nặc kìa, chứ sơn cổ phải thoang thoảng mùi nhựa thông mới đúng."
"Cái bình này men rạn giả, vết nứt đều tăm tắp như in luôn."
Cách tôi nói làm vài gã giật mình lùi lại, vài tên đỏ mặt lắp bắp chữa cháy, số khác vội chuyển hướng nịnh nọt thêm, cố duy trì bộ mặt "đáng tin cậy" của dân buôn chợ đen.
Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, gã người Hoa lừa ông nội năm xưa sau này còn liều sang Việt Nam tiếp tục hành nghề, rồi bị cảnh sát chìm người Việt bắt quả tang, giao về nước cho hắn bóc lịch vì tội buôn bán hàng giả.
Ông nội đọc báo hôm ấy hả hê lắm, vừa vỗ đùa vừa bảo "nghiệp quật đấy, thằng khốn!".
Đám mời chào vẫn dày đặc, nhưng tôi và Tử Linh tiếp tục lách qua, mắt cô lướt nhanh qua từng quầy hàng như đang tìm kiếm điều gì đó đặc biệt.