Khác Quái Vật và Hoàng Tử - The Monster and the Prince

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
232582814-256-k373422.jpg

Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
Tác giả: bananajoe85400
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Based on a Folktale in DARLING in the FRANXX
Dựa trên một cổ tích của bộ Anime DARLING in the FRANXX



lãng-mạn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Yêu quái đáng yêu
  • Cẩm năng kinh doanh Tiệm Nail cho quái vật
  • BÁNH XE VẬN MỆNH TẠI HOGWARTS- Quyển 1: Quái Vật Cơ...
  • Quái Vật Và Những Ngày Đụ Tung Lồn Song Tính "Baba"
  • Dinh Thự Yêu Quái (Youkai no Yashiki)- Bình An Bách Quỷ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Series truyện ngắn] QUÁI DỊ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
    Bản Gốc - Tiếng Việt


    Tại một vương quốc nọ, sâu thẳm trong khu rừng bóng đêm, có một chủng tộc sống ẩn dật.

    Họ mang trên lưng một đôi cánh rất lớn, rất lộng lẫy.

    Thế nhưng họ lại bị gọi là "Quái Vật".

    Trong đó, có một nàng công chúa Quái Vật với đôi cánh màu tro vĩ đại mọc trên lưng.

    Khi đủ 16 tuổi, họ được phép bay ra khỏi khu rừng.

    Thế rồi vào sinh nhật thứ 16 của mình, nàng công chúa đã cất cánh bay ra bên ngoài khu rừng.

    Băng qua những ngọn núi hiểm trở, vượt qua những con sông tí hon, nàng đã đặt chân đến vương quốc loài người, một chủng tộc khác với mình.

    Ánh trăng sáng tỏa vằng vặc trên bầu trời.

    Khi hạ cánh xuống khu vườn trong tòa lâu đài đồ sộ, nàng trông thấy một chàng thanh niên đang ngắm trăng.

    Công chúa núp sau những rặng cây ngắm nhìn chàng thanh niên.

    Đó là lần đầu tiên nàng biết đến mùi vị của tình yêu.

    Thế nhưng hai người họ rõ ràng là hai chủng tộc khác nhau.

    Quái Vật và con người không thể ở bên nhau.

    Công chúa tới cầu xin một mụ phù thủy sống trong khu rừng:

    "Tôi muốn sống như một con người!

    Tôi muốn được kết duyên với chàng".

    Thế rồi mụ phù thủy nói rằng:

    "Được thôi, hãy giao đôi cánh của ngươi cho ta.

    Nhưng hãy ghi nhớ rằng, cho dù ngươi có cải trang thế nào đi chăng nữa, một con quái vật như ngươi rồi cũng sẽ nuốt lấy sinh mạng của Hoàng Tử thôi".

    Khi rứt bỏ đôi cánh vĩ đại của mình, một cảm giác chưa từng có chạy khắp người nàng.

    Những cơn đau khủng khiếp giằng xé cơ thể.

    Nàng không bao giờ có thể bay lên bầu trời nữa.

    Ấy vậy mà công chúa vẫn nở một nụ cười, tuôn trào những giọt nước mắt hạnh phúc:

    "Con người!

    Con người!

    Mình đã trở nên giống như chàng rồi!"

    Công chúa lại một lần nữa đặt đôi chân của mình tới vương quốc con người, bỗng dưng có một nhóm người trên sa mạc.

    "Cứu với!

    Có ai cứu tôi với!"

    Một chàng thanh niên, bị rắn độc cắn vào chân đang cầu cứu.

    Công chúa rảo bước đến, hút hết nọc độc từ miệng vết thương ra.

    "Xin đa tạ.

    Nàng quả là một người can trường.

    Ta là Hoàng Tử của vương quốc này".

    Đó chính là vị Hoàng Tử mà nàng đã gặp trong lâu đài.

    "Ta nợ nàng tính mạng này, xin nàng hãy kết hôn với ta".

    Không lâu sau đó, tiệc cưới đã diễn ra.

    Cha xứ hỏi nàng công chúa đang mang bên mình bộ váy cưới với màu trắng thuần khiết:

    "Con có nguyện thề rằng sẽ ở bên người ấy trong những lúc ốm đau, cũng như những lúc khỏe mạnh, đến khi cái chết chia lìa không?"

    "Con xin thề."

    Hai người trao nhẫn cưới và theo chỉ đạo của cha xứ, trao cho nhau một nụ hôn thề nguyền.

    Ngay sau đó,

    "Cầu phúc cho cô gái can trường đã cứu mạng Hoàng Tử!"

    Lời chúc đồng loạt vang lên, khắp cả vương quốc tràn ngập niềm hoan hỉ.

    "Con người, con người!

    Không có đôi cánh mạnh mẽ để bay lên trời cao, cũng không có nanh hay vuốt sắc nhọn.

    Thật là một sinh vật yếu đuối, mong manh.

    Nhưng họ lại thật ấm áp.

    Con người quả là rất tuyệt vời"

    Thế là nàng sống hạnh phúc với tư cách công chúa trong vương quốc loài người.

    Nàng giúp Hoàng Tử việc triều chính, thi thoảng đi đó đi đây.

    Những đại dương như được khảm ngọc bích, những thảo nguyên lấp lánh ánh nắng, những dải cực quang tựa những đốm lửa rực cháy.

    Công chúa nắm lấy tay Hoàng Tử và mỉm cười.

    "Đừng rời bỏ em nhé, darling"

    Thế nhưng niềm hạnh phúc đó đã không thể kéo dài lâu được.

    Một cơn đau tàn phá thân thể đã khiến nàng tỉnh giấc.

    Lúc đó, nàng đã hóa thành một con Quái Vật với những chiếc móng vuốt sắc nhọn mọc dài ra.

    "Tại sao?

    Mình đã xin được làm con người rồi cơ mà".

    Đôi cánh đen ngòm, xé nát da thịt nàng dần dang rộng ra.

    "Sử dụng phép thuật thì phải trả giá.

    Ngươi đã có đủ hạnh phúc khi làm con người rồi.

    Giờ thì hãy chịu đánh mất bản ngã và trở thành một con quái vật gớm ghiếc đi."

    Mụ phù thủy trong rừng sâu thì thầm.

    "Tuy nhiên, nếu ngươi giết người mà mình yêu thương nhất bằng chính đôi tay này, lời nguyền sẽ được hóa giải và ngươi sẽ trở về hình dạng Quái Vật vốn có của mình."

    Công chúa nhìn chằm chằm vào Hoàng Tử.

    Những cái vuốt dài kề sát cổ chàng.

    Nàng yêu chàng hơn ai hết, nhưng khao khát cứa cổ chàng đang bùng cháy mãnh liệt.

    Nàng cố hết sức ghì chặt lấy bàn tay của mình, đến mức ứa máu ra.

    "Nếu mình giết Hoàng Tử, thì lời nguyền sẽ được sẽ được hóa giải...

    "

    Công chúa, hai mắt đẫm lệ, đặt một nụ hôn lên má Hoàng Tử.

    Khi Hoàng Tử tỉnh giấc, công chúa đã không còn ở bên chàng nữa.

    Thay vào đó là những chiếc lông vũ đen nhánh.

    Chìm trong nỗi đau, Hoàng Tử đã tìm kiếm khắp vương quốc, nhưng không một ai trông thấy bóng dáng công chúa cả.
     
    Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
    Bản Viết lại bởi Zero Two và Hiro - Tiếng Việt


    Tại một vương quốc nọ, sâu thẳm trong khu rừng bóng đêm, có một chủng tộc sống ẩn dật.

    Họ mang trên lưng một đôi cánh rất lớn, rất lộng lẫy.

    Thế nhưng họ lại bị gọi là "Quái Vật".

    Trong đó, có một nàng công chúa Quái Vật với đôi cánh màu tro vĩ đại mọc trên lưng.

    Khi đủ 16 tuổi, họ được phép bay ra khỏi khu rừng.

    Thế rồi vào sinh nhật thứ 16 của mình, nàng công chúa đã cất cánh bay ra bên ngoài khu rừng.

    Băng qua những ngọn núi hiểm trở, vượt qua những con sông tí hon, nàng đã đặt chân đến vương quốc loài người, một chủng tộc khác với mình.

    Ánh trăng sáng tỏa vằng vặc trên bầu trời.

    Khi hạ cánh xuống khu vườn trong tòa lâu đài đồ sộ, nàng trông thấy một chàng thanh niên đang ngắm trăng.

    Công chúa núp sau những rặng cây ngắm nhìn chàng thanh niên.

    Đó là lần đầu tiên nàng biết đến mùi vị của tình yêu.

    Thế nhưng hai người họ rõ ràng là hai chủng tộc khác nhau.

    Quái Vật và con người không thể ở bên nhau.

    Công chúa tới cầu xin một mụ phù thủy sống trong khu rừng:

    "Tôi muốn sống như một con người!

    Tôi muốn được kết duyên với chàng".

    Thế rồi mụ phù thủy nói rằng:

    "Được thôi, hãy giao đôi cánh của ngươi cho ta.

    Nhưng hãy ghi nhớ rằng, cho dù ngươi có cải trang thế nào đi chăng nữa, một con quái vật như ngươi rồi cũng sẽ nuốt lấy sinh mạng của Hoàng Tử thôi".

    Khi rứt bỏ đôi cánh vĩ đại của mình, một cảm giác chưa từng có chạy khắp người nàng.

    Những cơn đau khủng khiếp giằng xé cơ thể.

    Nàng không bao giờ có thể bay lên bầu trời nữa.

    Ấy vậy mà công chúa vẫn nở một nụ cười, tuôn trào những giọt nước mắt hạnh phúc:

    "Con người!

    Con người!

    Mình đã trở nên giống như chàng rồi!"

    Công chúa lại một lần nữa đặt đôi chân của mình tới vương quốc con người, bỗng dưng có một nhóm người trên sa mạc.

    "Cứu với!

    Có ai cứu tôi với!"

    Một chàng thanh niên, bị rắn độc cắn vào chân đang cầu cứu.

    Công chúa rảo bước đến, hút hết nọc độc từ miệng vết thương ra.

    "Xin đa tạ.

    Nàng quả là một người can trường.

    Ta là Hoàng Tử của vương quốc này".

    Đó chính là vị Hoàng Tử mà nàng đã gặp trong lâu đài.

    "Ta nợ nàng tính mạng này, xin nàng hãy kết hôn với ta".

    Không lâu sau đó, tiệc cưới đã diễn ra.

    Cha xứ hỏi nàng công chúa đang mang bên mình bộ váy cưới với màu trắng thuần khiết:

    "Con có nguyện thề rằng sẽ ở bên người ấy trong những lúc ốm đau, cũng như những lúc khỏe mạnh, đến khi cái chết chia lìa không?"

    "Con xin thề."

    Hai người trao nhẫn cưới và theo chỉ đạo của cha xứ, trao cho nhau một nụ hôn thề nguyền.

    Ngay sau đó,

    "Cầu phúc cho cô gái can trường đã cứu mạng Hoàng Tử!"

    Lời chúc đồng loạt vang lên, khắp cả vương quốc tràn ngập niềm hoan hỉ.

    "Con người, con người!

    Không có đôi cánh mạnh mẽ để bay lên trời cao, cũng không có nanh hay vuốt sắc nhọn.

    Thật là một sinh vật yếu đuối, mong manh.

    Nhưng họ lại thật ấm áp.

    Con người quả là rất tuyệt vời"

    Thế là nàng sống hạnh phúc với tư cách công chúa trong vương quốc loài người.

    Nàng giúp Hoàng Tử việc triều chính, thi thoảng đi đó đi đây.

    Những đại dương như được khảm ngọc bích, những thảo nguyên lấp lánh ánh nắng, những dải cực quang tựa những đốm lửa rực cháy.

    Công chúa nắm lấy tay Hoàng Tử và mỉm cười.

    "Đừng rời bỏ em nhé, darling"

    Thế nhưng niềm hạnh phúc đó đã không thể kéo dài lâu được.

    Một cơn đau tàn phá thân thể đã khiến nàng tỉnh giấc.

    Lúc đó, nàng đã hóa thành một con Quái Vật với những chiếc móng vuốt sắc nhọn mọc dài ra.

    "Tại sao?

    Mình đã xin được làm con người rồi cơ mà".

    Đôi cánh đen ngòm, xé nát da thịt nàng dần dang rộng ra.

    "Sử dụng phép thuật thì phải trả giá.

    Ngươi đã có đủ hạnh phúc khi làm con người rồi.

    Giờ thì hãy chịu đánh mất bản ngã và trở thành một con quái vật gớm ghiếc đi."

    Mụ phù thủy trong rừng sâu thì thầm.

    "Tuy nhiên, nếu ngươi giết người mà mình yêu thương nhất bằng chính đôi tay này, lời nguyền sẽ được hóa giải và ngươi sẽ trở về hình dạng Quái Vật vốn có của mình."

    Công chúa nhìn chằm chằm vào Hoàng Tử.

    Những cái vuốt dài kề sát cổ chàng.

    Nàng yêu chàng hơn ai hết, nhưng khao khát cứa cổ chàng đang bùng cháy mãnh liệt.

    Nàng cố hết sức ghì chặt lấy bàn tay của mình, đến mức ứa máu ra.

    "Nếu mình giết Hoàng Tử, thì lời nguyền sẽ được sẽ được hóa giải...

    "

    Công chúa, hai mắt đẫm lệ, đặt một nụ hôn lên má Hoàng Tử.

    Đột nhiên, Hoàng Tử mở mắt ra nhìn công chúa với một vẻ mặt rất điềm tĩnh khiến nàng ngạc nhiên: "Đừng lo, ta không sợ nàng đau."

    Nàng khóc nức nở, "Chàng không ngủ ư?

    Và chàng đã nhìn thấy em trong hình dạng quái vật khủng khiếp này?

    Em xin lỗi vì đã giấu chàng sự thật, em sẽ rời khỏi nơi này ngay lập tức và vĩnh viễn, em đã có thể giết chàng...

    "

    Nhưng chàng Hoàng Tử đã chặn lời nói của công chúa.

    "Đừng nói vậy tình yêu của ta, chính nàng đã cứu ta một mạng và đó là một lý do vì sao ta kết hôn với nàng, nên ta sẽ không bao giờ để nàng một mình đâu, darling."

    Thế rồi Hoàng Tử ngước dậy và đặt lên đôi môi đang run rẩy của công chúa một nụ hôn ngọt ngào, và kỳ diệu làm sao, ánh hào quang xuất hiện, bao bọc lấy 2 cơ thể và sáng dần.

    Điều kỳ diệu đã xảy ra, tình yêu của 2 người họ đã phá vỡ lời nguyền của mụ phù thủy.

    Công chúa và Hoàng Tử hóa thành một cặp chim Tỷ dực điểu có màu trắng và đen, tuy chỉ có một cánh, một mắt và là loài sinh vật không hoàn hảo, nhưng thành một cặp, chúng có thể bay tới bất cứ nơi đâu chúng muốn.

    Cùng nhau, hai người bay đi, bỏ lại thế giới sau lưng, đến nơi mà tình yêu của họ được nở như muôn hoa không tàn sắc.
     
    Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
    Original - English ver. (Bản Gốc - Tiếng Anh)


    In the deepest, darkest part of a forest lived a tribe, hidden from all.

    They had large wings on their backs and were beautiful, but they were what would be called beasts.

    Among them was their princess, who had huge, ashen wings.

    Their law said that once one turned sixteen, they would be allowed to fly outside the forest.

    And on her sixteen birthday, the princess took flight to the world beyond the forest.

    She crossed the steep mountains and the surging rivers and reached a land of humans.

    The moon shone brightly in the sky.

    She landed in a castle garden, where she found a young man gazing up at the moon.

    The princess hid in the buses and stared at the young man, and for the first time, love bloomed in her heart.

    But he was clearly a different race.

    A beast and a human could never be together.

    And so, the princess went to see a witch who lived in the same forest and said, "I want to live as a human.

    I want to be united with him."

    The witch replied like so: "I can help you if you offer me your wings.

    But keep this in mind.

    No matter how you disguise yourself, you are a beast, and you will consume the prince's life one day."

    The princess ripped off her wings and was assaulted by pain far more intense than she had ever felt.

    She could never fly again.

    Even so, she smiled happily, with tears of joy streaming down her face.

    "I'm human!

    I'm human!

    I'm the same as him now!"

    The princess once again set out for the land of humans, this time on foot.

    In the desert, she spotted a group of people.

    "Oh, no!

    Is there anyone who can save him?!"

    There lay a young man, his leg bitten by a snake.

    The princess rushed to his side and sucked the venom out of his wound.

    "Thank you, o brave lady.

    I am the prince of these lands."

    It was the same young man she had met in the castle.

    "I owe my life to you.

    Please marry me."

    A wedding ceremony was held soon after.

    The priest asked the princess, clad in a wedding dress of pure white, "Do you vow to be true to him in good times and in bad, in sickness and in health until death do you apart?"

    "I do."

    The two exchanged rings, and when the priest said so, they sealed their vows with a kiss.

    And cheers rang out across the land.

    "Bless the brave girl who saved our prince's life!"

    The whole kingdom celebrated their marriage.

    "Humans!

    Humans!

    They have neither the wings to fly nor the claws or fangs to hunt.

    Such weak and frail creatures, but they are so, so warm.

    Humans are wonderful!"

    After the wedding, she lived happily as the princess of a human land.

    She supported the prince in his work, traveled the world, and saw oceans studded with glints of sapphire, sparkling grasslands, and auroras that swayed like raging flames.

    The princess took the prince's hand and said with a smile on her face, "Grab on to me and never let go, darling."

    But the princess's happiness was short-lived.

    She woke up one night to a pain that threatened to rend her asunder and found her body turning into one of a beast.

    "Why?

    I asked you to make me human!"

    On her back were jet-black wings, tearing through her flesh and skin to spread.

    "Using magic comes at a price.

    You've attained plenty happiness as a human.

    Now it is time for you to loose yourself and turn into an ugly monster," the witch of the forest whispered to her.

    "However, if you kill the person you love the most, you will be freed of your curse and return to the beast you originally were."

    The princess gazed at her beloved prince as her claws reached for his throat.

    She loved him more than anything and anyone, but the desire to rip his neck apart welled up inside her.

    As she desperately tried to clench her fist and stop herself, her claws dug into her skin, and blood started gushing out.

    "If I kill the prince, I will be freed of this curse...

    " With tears streaming down her face, she kissed the prince on the cheek.

    When the prince awoke, the princess was no longer beside him.

    Instead, the bed was covered in jet-black feathers.

    In profound sadness, the prince searched all across the land for her.

    But nobody had seen the princess.
     
    Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
    Re-written by Zero Two and Hiro - English ver. (Bản viết lại - Tiếng Anh)


    In the deepest, darkest part of a forest lived a tribe, hidden from all.

    They had large wings on their backs and were beautiful, but they were what would be called beasts.

    Among them was their princess, who had huge, ashen wings.

    Their law said that once one turned sixteen, they would be allowed to fly outside the forest.

    And on her sixteen birthday, the princess took flight to the world beyond the forest.

    She crossed the steep mountains and the surging rivers and reached a land of humans.

    The moon shone brightly in the sky.

    She landed in a castle garden, where she found a young man gazing up at the moon.

    The princess hid in the buses and stared at the young man, and for the first time, love bloomed in her heart.

    But he was clearly a different race.

    A beast and a human could never be together.

    And so, the princess went to see a witch who lived in the same forest and said, "I want to live as a human.

    I want to be united with him."

    The witch replied like so: "I can help you if you offer me your wings.

    But keep this in mind.

    No matter how you disguise yourself, you are a beast, and you will consume the prince's life one day."

    The princess ripped off her wings and was assaulted by pain far more intense than she had ever felt.

    She could never fly again.

    Even so, she smiled happily, with tears of joy streaming down her face.

    "I'm human!

    I'm human!

    I'm the same as him now!"

    The princess once again set out for the land of humans, this time on foot.

    In the desert, she spotted a group of people.

    "Oh, no!

    Is there anyone who can save him?!"

    There lay a young man, his leg bitten by a snake.

    The princess rushed to his side and sucked the venom out of his wound.

    "Thank you, o brave lady.

    I am the prince of these lands."

    It was the same young man she had met in the castle.

    "I owe my life to you.

    Please marry me."

    A wedding ceremony was held soon after.

    The priest asked the princess, clad in a wedding dress of pure white, "Do you vow to be true to him in good times and in bad, in sickness and in health until death do you apart?"

    "I do."

    The two exchanged rings, and when the priest said so, they sealed their vows with a kiss.

    And cheers rang out across the land.

    "Bless the brave girl who saved our prince's life!"

    The whole kingdom celebrated their marriage.

    "Humans!

    Humans!

    They have neither the wings to fly nor the claws or fangs to hunt.

    Such weak and frail creatures, but they are so, so warm.

    Humans are wonderful!"

    After the wedding, she lived happily as the princess of a human land.

    She supported the prince in his work, traveled the world, and saw oceans studded with glints of sapphire, sparkling grasslands, and auroras that swayed like raging flames.

    The princess took the prince's hand and said with a smile on her face, "Grab on to me and never let go, darling."

    But the princess's happiness was short-lived.

    She woke up one night to a pain that threatened to rend her asunder and found her body turning into one of a beast.

    "Why?

    I asked you to make me human!"

    On her back were jet-black wings, tearing through her flesh and skin to spread.

    "Using magic comes at a price.

    You've attained plenty happiness as a human.

    Now it is time for you to loose yourself and turn into an ugly monster," the witch of the forest whispered to her.

    "However, if you kill the person you love the most, you will be freed of your curse and return to the beast you originally were."

    The princess gazed at her beloved prince as her claws reached for his throat.

    She loved him more than anything and anyone, but the desire to rip his neck apart welled up inside her.

    As she desperately tried to clench her fist and stop herself, her claws dug into her skin, and blood started gushing out.

    "If I kill the prince, I will be freed of this curse...

    " With tears streaming down her face, she kissed the prince on the cheek.

    Suddenly, the prince opens his eyes to look at the princess with a very calm emotion that surprised her: "Don't worry, I'm not scared of you."

    "You're not sleeping?

    And you saw me in this shape of a horrible monster?

    I'm sorry I had hidden you the truth, I will leave this kingdom now, forever or else I would kill you.", she cried.

    But the awoken prince said to his princess: "Don't say that my love, you saved me, and I had married you so I will never let you go alone, my darling."

    Then he kissed the princess on her lips, and how magical, they were covered with the light of halo.

    Miracle happened because of their love, it had broken the witch's curse.

    The prince and the princess turned into a pair of black and white Jian birds, also known as the bird that shares wings.

    Together they flew away, left the world they knew behind, headed to the heaven where the love between a human and a beast was acceptable.
     
    Quái Vật Và Hoàng Tử - The Monster And The Prince
    Thông Báo


    Chào mọi ngừi, mik đang sáng tác một bản viết tiếp cho bản gốc, chờ mik nha 🙂)

    Sẽ có 2 phiên bản lận nên gọi là 2 dị bản của bản gốc cũng được nha

    Đọc truyện vui vẻ và ủng hộ mik nhé, cảm ơn nhìu 😀
     
    Back
    Top Dưới