Khác Preview ~ Nhá hàng các loại

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
178366145-256-k993528.jpg

Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
Tác giả: KashaHime
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dịch từ bản preview của những novel mà mình muốn mua, còn đọc xong muốn mua hay không là chuyện khác :3



preview​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ~Ông Ck Biến Thái~
  • Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo...
  • Ran-chan ~ | AllxRan
  • [Countryhumans]Chuyển sinh đến thế giới khác,ta sẽ...
  • Trọng sinh chi nhà giàu mới nổi [ Chương 118 ~ ]
  • [lichaeng Futa]Chị họ thật đảm đang~~
  • Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Làm công dũng giả 01 preview - text


    「請問,你想不想當勇者?]

    以莫名其妙的字句所組成的話語,宛如回音般響了起來. 明少年維持了三秒鐘左右的愕然,接著轉頭左右張望准寺. 除了自己以外,四周空無一人。

    去周圍的景色猶如未上色的畫布,舉目望去一片空白,無邊無際的巨大空間宛如白色的宇宙。那壓倒性的巨大量感,彷彿可以吞噬一切.

    少年獨自飄浮在這片虛空之中,就像是白紙上的塵埃.

    「原來是作夢啊。」

    少年用右拳拍了一下左掌,做出常識性的判斷。雖說是夢境,但這片白色宇宙所具備的壓迫力卻異常真實,讓人有種喘不過氣來的感覺。老實說,這個夢境實在讓人不怎麼愉快.

    「請問,你想不想當勇者?」

    奇怪的聲音又響了起來。那是有如孩童般清亮明快,讓人分不清是男是女的聲音.

    「啊 - 吵死了!我可是一直工作到半夜兩點才睡,這種無法恢復疲勞的夢我不需要啦!]

    少年厭煩地甩了甩手.

    雖然以他的年紀來說實在不可能,不過他真的是一直打工到半夜兩點才回到家,而且一倒在床上就睡著了。

    如果可以的話,他希望能作些比較舒緩身心的夢,舉例來說,像是陽光沙灘比基尼之類的。這片白色宇宙別說是放鬆了,只會讓人變得更加疲憊而已。

    「哦哦,這個世界好像也滿辛苦的嘛。你這麼年輕,就要工作到這麼晚啊?了不起,了不起真是令人感動。」

    那道聲音聽起來像是很佩服似的.

    「......我才不想被自己的夢誇奬。]

    「唔,你好像誤解了什麼。]

    那道聲音開始糾正少年.

    「這不是夢,雖然很像,但其實並不是那麼一回事。我是藉由精神聯繫的法術,讓自己的意識跨越次元之間的隔閡,與你的意識同步連結......這麼說你懂嗎?]

    「是是,一切都是雷姆睡眠的產物。]

    少年想起了以前曾在課堂上聽過的知識-當人類在睡覺的時候會反覆出現兩種睡眠狀態,也就是雷姆睡眠與非雷姆睡眠,當前者出現時,人類就會開始作夢.

    「辛苦了,那麼現在就進入非雷姆睡眠,讓我連腦子也一起休息吧。希望下次進入雷姆睡眠的時候,能夠給我正常一點的夢。」

    「雖然我不知道什麼是雷姆睡眠,不過這可不是夢啊,少年。」「這個夢還真久耶......」

    少年呢喃的抱怨著。

    「少年,我再重申一次,這不是夢。你怎麼這麼頑固啊?」

    「頑固的是你吧?既然是夢,就應該爽快地自己承認,然後滾到一邊涼快才對。」

    「就說了這不是夢嘛!]

    「明明是夢還死不承認,這也太難看了吧!」

    少年與那道聲音進行了無益的爭執,兩方不斷堅持自己的意見才是正確的,使話題被導入了無限迴圈之中。

    「算了,這樣子只是一直在同一個話題上打轉。吶吶,總之,我就先把事情的始末簡短地告訴你吧。」

    那道聲音聽起來有些無力。

    「......隨便你了啦,說完快滾吧。」

    少年的回答比那道聲音顯得更加無力.

    「簡單的說,我並不是你們這個世界的人。我的世界,如果以你們的發音來講,可以稱之為『傑洛』。至於我呢,則是傑洛的大法師。」

    「哦。」

    「事實上,我目前正處於被囚禁的狀態。因為一時疏忽,我不小心被敵人逮住了。我被關在很棘手的地方,而且我大部分的力量都被封印住,無法獨力脫困。所以說,現在只能藉由外界的援助,我才有逃離的機會。」

    「哦。]

    「我現在所使用的法術,叫做『異界召喚』。它的作用就像我剛才所說的,是讓兩個不同世界的生物進行跨次元的精神同調連結。只要召喚者與被召喚者雙方同意,然後締結契約,就能夠進行暫時性的次元移動。我就是打算用這種方式尋求外援,這樣說你懂了嗎?

    「原來我的想像力只有這種程度而已啊...」

    少年用手指抵住自己的額頭,為自己的精神之荒蕪感到悲哀.

    異世界,大法師,召喚11竟然用這種老套的劇情當作夢境的素材,看來自己最近的生活的確過得很無趣少年不禁如此嘆息.

    「喂?你聽得懂嗎?要不要我再說明一次給你聽?」

    「啊啊,不用了,說完了嗎?」

    「幹嘛這麼急?接下來我要講的是,我為什麼要找你。」

    「服務真周到啊,簡直跟遊戲說明書沒兩樣。]

    「誠實乃溝通的原則,一開始就把話講清楚,才能避免不必要的誤會與麻煩。如果在締結契約的前一刻才反悔,我可是會很困擾的。」

    竟然還會說教啊?這個夢還真是討人厭。少年忍不住想要開口抱怨。

    「好了,怎麼樣都可以啦!看是神的指示啦,宿命啦,救世主啦之類的,隨便哪種理由都好,我洗耳恭聽。」

    在這個時代,不論是成年人或小孩子都能夠輕易取得關於動漫畫與電玩遊戲的知識。少年以前也曾經沉迷過一陣子,就算是工作忙碌的現在,也還是會多少抽空看一些熱門的連載漫畫,這算是除了睡覺以外,最廉價,最不浪費體力,最不用動腦的休閒方式了.

    此外,少年身邊也不乏對這類東西相當沉迷的朋友,因此無須刻意收集就能得到大量的0的理由,有百分之五+以上是因為「被俞相關資訊。而根據那位友人的研究,主角展開冒險的理由,有百分之五十以上是因為「被命運選中」的關係。

    「因為你很弱。」

    聲音毫不遲疑地說道,給出了簡直跟開玩笑沒兩樣的答案.

    「.....這個理由真有創意。]

    少年點了點頭,慶幸自己的想像力看起來至少還不算完全沒救.

    「其實我也找過其他異界的生物,不過牠們都是一些凶悍的傢伙。現在的我無法隨意使用力量,要是把牠們召喚出來之後,反而被牠們吃掉,那就沒意義了。哎,當然啦,其他世界裡也是有很弱的傢伙,可是牠們的智能很低,根本溝通不起來。]

    「......也就是說,我是因為剛好可以溝通,而且力量夠弱,所以才會被你找上的?」

    「沒錯!你理解得很快嘛,很好!啊,不要煩惱,雖然你很弱,可是要幫我脫困還是很夠的......應該是啦!]

    少年皺起眉頭,在自己的夢裡面被自己的夢當成笨蛋,實在讓人愉快不起來.

    「吶,總之就是這樣子。事成之後,我也會奉上讓你滿意的報酬。那麼,我就再問你!次了。」

    那道聲音先是停頓了一下,似乎是想要營造戲劇性的效果。

    「請問———你想不想當勇者?」

    「不要。」

    極為乾脆的,少年拒絶了。

    *************************

    鬧鐘響了起來。

    少年睜開了眼睛,用迷濛的眼神看了一眼鬧鐘,上面的時針與分針指向了七點半的角度.

    [吾吾....]

    少年在床上掙扎了一下。理智告訴他現在應該起床上學,但是身體卻抱持相反的立場。理性與惰性交戰了將近五分鐘之久的時間,最後是由理性獲得了勝利.

    少年從床上跳起來,著手準備上學事宜。他簡單的梳洗完畢,然後從衣櫃裡取出夏季制服穿上.

    制服上繡有少年的名字-莫浩然。

    這個名字聽起來頗有古意,不像是現代社會的父母親會為孩子取的名字。從小學時代開始,每個老師在課堂上點人回答問題時都特別喜歡找他,給少年帶來不少困擾.

    經過母親的寝室時,發現裡面空無一人,看來已經去工作了。狹小的客廳餐桌上放著一 張百元紙鈔,那是一整天的生活費。莫浩然拿起鈔票,然後走進母親寝室,找出藏在衣櫃深 處的錢包。他把鈔票塞入薄薄的錢包裡。

    「我走了。」

    經過神壇的時候,莫浩然對擺在上面的父親遺照簡短地打了聲招呼,接著鎖上大門,走 出公寓。

    通往學校的路上看不見多少學生。因為期末考的關係,大部分的學生早就到校好把握緊 最後一點時間複習,到了這個時間點還在路上慢慢走的,只有「特殊」與「意外」兩種情 況。

    身為不良少年,莫浩然自然被歸類在「特殊」的類型裡面。

    「嘿,早啊!」

    後方傳來了輕浮的招呼聲。

    莫浩然回頭,看見了與他一樣屬於特殊類型的同校同學吳守正。

    吳守正留著一頭染淡的頭髮、雙耳各穿三個洞、渾身上下掛著一堆金屬吊飾,一件好好 的制服硬是被他穿出了街頭風格,看起來仿佛將「不良少年」這個名詞當成標籤貼在身上 樣。

    「守正」這個名字暗喻著「堅持正道」,但吳守正顯然是辜負了這個名字,雖然不知道 將來會變得如何,但至少在這個時間點上,他離世人對普通學生所抱持的期待相距甚遠。

    唯一值得慶幸的是,這名少年截至目前為止所幹過的偏差行為僅止於打架、抽菸與逃學 三種基本款。更高級的偏差行為吳守正沒興趣去幹,因為他將大部分的時間都浪費在二次元 世界的娛樂之上。

    「這麼早就看到你,真難得啊。」

    莫浩然同樣用不客氣的口吻與對方打招呼。 會與吳守正認識,並且用這種方式說話,證明莫浩然本身也不是什麼正常學生。

    莫浩然與吳守正是在國中認識的,基於共同的興趣,兩人很快就成為好朋友。他們打遍 附近所有國中,在不良少年之間小有名氣,有一次對方找來幫派分子尋仇,結果反而被他們 招倒,自那之後,再也沒人敢來找碴。

    「廢話,今天是期末考。」

    吳守正一臉不爽的表情。

    「反正都是不及格,沒差吧。」

    「少在那邊烏鴉嘴!不是不及格,是不一定會及格。」

    運氣加作弊,至少考試還有及格的可能性,但是如果因為遲到而缺考,那就是零分的命。

    「唉,如果我們同一班就好了,到時可以傳紙條給我。這就叫命運嗎?命運為什麼要我 受到考試的茶毒,沒辦法自由自在的活下去啊!可惡!我命由我不由天啊!」

    吳守正對著天空伸出右拳,擺出疑似是某本漫畫知名角色的架式。不知為什麼,這個人很喜歡做出誇張的反應,就連在打架的時候也總是喊一些不知所謂的廢話,例如「歐拉歐 拉」之類的。

    「我想直到畢業前,你會一直被毒害下去。」

    「啊,好煩、好煩、煩死人了!他媽的,頭腦好的傢伙真讓人羨慕!你這傢伙,稍微更 像個壞孩子一點會死啊!偶爾也考一次不及格,然後跟我一起手牽手上補修班不是很好 嗎?」

    「不要。」

    莫浩然很乾脆的拒絕了。

    雖然經常曠課打架,但莫浩然的成績卻出人意外的好,基本上每次考試都保持在全班中 上游的水準,讓學校的老師與同學們跌破眼鏡。原本大家都以為莫浩然是靠作弊手段才取得 好成績,但經過了一個學期的大小考試,莫浩然的學力被證明是貨真價實的。

    所謂的不良學生,基本上對讀書沒什麼興趣。能夠耐著性子上課聽講學習知識,卻不肯 老老實實遵守校規,莫浩然在其他人眼中簡直就是奇葩中的奇葩。老師們個個痛心疾首,感 嘆一個優秀人才竟然就此迷失在叛逆期的大海裡,每次見面都苦勸莫浩然回頭是岸,別耽誤 了自己的大好前程。

    「啊啊——好煩!算了!隨便寫一寫,然後回家打電動!前天剛買的遊戲正打到最精采 的部分,明天就可以幹倒最後魔王啦!萬歲!勝利!考試什麼的統統去死!」吳守正自暴自 暴的仰頭大喊。

    前天才買的電玩遊戲,明天就能破關,這個進度也夠驚人了。仔細一看,可以發現他臉 上有黑眼圈,恐怕是熬夜守在電視機前面奮戰了吧。這份熱情要是用在讀書上,考試什麼的 根本不足為懼。

    莫浩然以前也是遊戲迷,過去他的房間裡擺滿了漫畫與小說,整天只顧著玩,成績自然 差得離譜。直到家道中落,沒有多餘的金錢可以支撐興趣,他才有時間把心思用在讀書上。

    每次見到吳守正,就像見到過去的自己一樣,總會令莫浩然心生感慨。

    (電玩嗎......)

    莫浩然突然想到了昨晚的怪夢。要是被吳守正知道夢境的內容,想必他會一邊爆笑、一 邊拍著自己的肩膀,說出「好好努力」之類的富詞吧。

    (會做那種怪夢,我跟這傢伙的水準其實也差不了多少吧......)

    不過之前都沒有作過類似的夢,難道是因為這陣子工作壓力太大的關係嗎?莫浩然心想。

    「你怎麼還在逃避現實啊?就跟你說那不是夢了。」

    突然間,他聽到了清亮的聲音。

    莫浩然瞪大雙眼,訝異地望向身旁的吳守正。只見對方仍然在高談遊戲的內容,剛剛那 句話,並不是從他口中說出來的。

    「怎麼了?」發現到同伴的異狀,吳守正問道。

    「......沒事。」

    莫浩然拍了拍耳朵。

    「應該是打工太累了,所以身體有點......」

    莫浩然決定將剛才的聲音當作精神不濟所導致的幻聽。

    「嗯哼,少年人,別太操勞了啊。不要打工打到奇怪的地方去了哦。」吳守正摸著下 巴,用暖昧的語氣說出意味不明的話語。

    「不對。這不是幻覺,也不是夢境,而是現實。」

    莫浩然驟然停下腳步。他感覺自己的血液似乎正從臉上迅速退去,明明是大熱天,但是 背脊卻感到一陣寒意。

    「喂? 你沒問題吧?臉色很蒼白哦!」吳守正終於收起了輕浮的態度,一臉關切的問 道。

    「......沒事。去學校躺一下就好。」莫浩然的語氣有些僵硬。

    「別勉強啊,學校那種地方去不去都無所謂,考試那種東西考不考都沒關係。要是生 病,今天就回家好好睡一覺吧。」吳守正說出了很像是不良少年才會說的臺詞。

    「......真的沒關係,我們走吧。」

    莫浩然搖手拒絕了,然後繼續邁步前往學校。

    這是第一次,他強烈希望能夠走到有許多人聚集的地方,藉著人群的存在來確定自己的 腦袋是否正常。
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Alice Online 01 ch0 - text


    Mục Lục

    序 愛麗絲墜入了夢鄉

    Chapter 1 夢遊玫瑰與時間之城

    Chapter 2 夢遊撲克競技場

    Chapter 3 夢遊玫瑰迷宮

    Chapter 4 夢遊到帽匠面前

    Chapter 5 夢遊紅心城堡

    Chapter 6 夢遊女王的審判法庭

    Chapter 7 夢遊紅心市集

    Chapter 8 夢遊海底之鄉

    Chapter 9 夢遊中與人起衝突

    Chapter 10 夢遊仙境

    尾聲 夢醒時分

    番外 你今天跟狗狗通話了嗎?

    後記 相遇在如夢一般的世界

    ----------------------

    序 - 愛麗絲墜入了夢鄉

    「生日快樂!」

    深夜,在一所大學的某個角落裡,響起一陣開心的呼喊.

    幾支插在蛋糕上的蠟燭靜靜燃燒著,蛋糕擺放處的正前方站著一名青年,他的身旁圍繞著許多人。

    [曦曦學長快許願!有三個願望,最後一個記得別說出來。」

    在眾人的簇擁下,被稱呼為曦曦的青年露出燦爛的笑容,裝模作樣地思考了一會,開口說:「那第一個願望,就是希望大家期末都能ALL PASS!」

    這番話又引來熱烈的歡呼,但也有人吐槽他少假惺惺,聞言,青年笑著說出第二個願望 :「那第二個願望就祝我自己賺大錢好啦,夠真實了吧,誰不想賺大錢啊?」

    [好好好,最後一個。」他的一位朋友替他端起蛋糕o r想好了嗎,曦曦?」

    「嗯。」青年認真地點點頭,他注視著在黑暗中搖曳的燭光像是對待珍寶似的,慎重地吹熄。

    「哇啊......這些人㮡過分了吧,這得洗到什麼時候啊?」江牧曦站在浴室的鏡子前、哭笑不得看著鏡中幾乎滿身都是刮鬍泡的自己。

    他的好友們非常夠意思,在他吹完蠟燭的下一秒,一大堆刮鬍泡便撲天蓋地朝他抹來、躲都躲不掉。奮戰到最後,他仍是所有人之中下場最淒慘的一個,走回家的路上引來不少路人側目。

    此時,放在桌上的手機響起,他把手洗了洗接聽電話,順便按下擴音。

    [二十歲生日快樂喔曦曦。」溫和悅耳的女聲從手機傳出。

    「謝啦,姊,不過我的生日好像已經過去兩個小時了。」

    「真的嗎?」他的姊姊輕笑幾聲。「才過兩小時,我親愛的弟弟會原諒我的,對吧?而且我早就為你準備好生日禮物了,你收到了嗎?」

    「哦哦,收到了。」江牧曦望向散亂在桌上的各式禮物盒,禮物堆的上方放了一頂VR頭盔,還有一張遊戲的序號卡。「妳怎麼送VR頭盔給我?那不是玩什麽全息網遊的必備物品嗎?妳要我去玩網遊?]

    「是啊,你不知道嗎?最近有款很紅的網路遊戲叫《愛麗絲Online》,很多人在玩喔!」

    「《愛麗絲Online)?」江牧曦茫然了。

    「這是目前最熱門的虛擬實境網遊,以《愛麗絲夢遊仙境》為藍本,玩家可以自由地在紅心城,茶會森林棋盤城等地圖探險,而書裡的知名角色都化為了職業,像是火力強大的帽匠---」

    「等等,我怎麼不知道妳有在玩線上遊戲?姊,妳什麼時候這麼老了?」江牧曦汗顏了,印象中他姊姊應該跟他一樣,是個社交活動頻繁的人,怎麼會有時間玩遊戲?

    「你真是落伍了,現在的網遊人人都能輕鬆玩,因為可以邊睡覺邊玩,就像作夢一樣。」

    [原來如此.....」江牧曦明白了,畢竟無論再忙,也總得睡覺,這下他來「興趣、這可是名副其實的夢遊仙境了。

    [總之,晚上創好角色記得密我,我的ID是莉莉西亞"」

    江牧曦隨口應了聲,兩人又閒聊幾句便結束通話。把一身的刮鬍泡洗掉後,他坐在床上,審視著那頂奇怪的頭盔。

    [真有這麼神奇?」他喃喃著戴上VR頭盔.

    網遊他不是沒玩過,不過已經是好幾年前的事了。睡前他查了下遊戲介紹,《愛麗絲Online》確實是當前十分火紅的遊戲,主打高自由度的系統,豐富的技能類型與逼真的夢幻場景,這讓江牧曦更加感到好奇。

    「來吧,遊戲開始。」他按下啟動鈕,意識進入另一個世界中--

    江牧曦在下墜。

    他置身於洞穴裡,這個洞穴相當深,四周還有各類廚具,家具,書本與食物等物品跟著他往下掉。由於這是《愛麗絲夢遊仙境》中的經典場景,所以他並不覺得驚訝。

    他以為這是遊戲的讀檔畫面,但已經過了三分鐘,花費的時間似乎太長了點.

    「怎麼回事....伺服器爆了嗎?喂------」

    「吵死了!」一隻穿著英國紳士服的白兔從空中落下,怒斥一聲. 白兔看著手中的懷表,不耐煩地說:「曌遲到了要遲到了,快!設定角色!給你三分鐘!」

    「等等,設定角色?這裡是設定角色的畫面?」江牧曦瞠目結舌地環顧身周,這設計對有懼高症的人而言也太不友善了,一邊跳樓一邊設定角色,除了愛麗絲,這事大概還真沒多少人做得出來。

    [有什麼職業?」江牧曦很快接受了狀況,誰叫這是網遊呢?摔死大不了回重生點就是。

    「愛麗絲,帽匠,三月兔,睡鼠,紅心女王,紅心騎士,白兔,毛蟲,柴郡貓,白皇后,白騎士。」白兔急促地說。「十一種職業,快選!沒時間了!」

    「噢......那愛麗絲好了。」事實上,江牧曦根本不知道每個職業的特色,他向來隨興,以往玩網遊也沒有特別偏好的職業。他之所以選擇這個職業,只是因為故事的主角是愛麗絲,他覺得也許以愛麗絲的視角來探索遊戲世界會比較有趣.

    「外貌外貌!還有ID,快!」

    他因為這NPC(注1)的急性子而無言了一會,隨後說:「外貌按原本的樣子,不過改成金髮好了。]

    要當愛麗絲就當得像一點,他是這麼想的。

    接著他便看見眼前出現一名跟他模樣相同的青年,只是一頭短髮變成了漂亮的金色. 他身穿白色襯衫,胸前繫了個簡單的藍色小蝴蝶結,配上藍色長褲與短靴,見狀,江牧曦鬆了口氣,這遊戲還是有些人性的,沒讓他這個男人穿什麼洋裝與圍裙.

    「IDID!」白兔不耐煩地催促。

    「愛麗......嗯.....艾利西好了。」

    「還有要改的地方嗎?下好離手!」

    「就這樣吧。」

    「那你要選哪座城當起始點?r紅心城」是白兔,紅心騎士,紅心女王的起始點,「棋盤城」是白皇后,白騎士的起始點,『茶會森林」是帽匠,睡鼠,三月兔,毛蟲,柴郡猫的起始點,而愛麗絲可以選擇任何一座城作為自己的起始點.」

    「隨便,我沒意見。」

    「那就紅心城,沒得反悔啦!不見不散!再見!」白兔飛快地說完, 隨手在空中開了扇門離去,模樣之匆忙活像是嫌棄江牧曦占用他的時間。

    你「喂!等等,你沒告訴我要如何離開這裡啊!」江牧曦慌亂地望了一眼腳下,還來不及到慘叫,人就直接摔到地面上,血條瞬間歸零,眼前也暗了下來.

    系統提示:恭喜玩家艾利西達成成就「摔死於兔子洞」,獲得稱號「第一次摔兔子洞就上手」。

    [......]

    Chapter 1 夢遊玫瑰與時間之城

    重生後的艾利西睜開雙眼,隨即因為眼前春光明媚的景色而呆愣在原地。

    他站在中世紀歐洲風格的街道上。

    石磚路兩旁一幢幢精緻的歐風洋房排列得井然有序,每幢洋房的前院都栽著盛開的玫瑰,各色玫瑰攀上籬笆,散發迷人的香氣,恰到好處地點綴在城鎮的每個角落,多而不氾濫。

    而洋房上也開滿了玫瑰,有的花朵簇擁於紅磚色的屋頂,優雅地垂墜下來,有的則黄延過洋房大門,閣樓的白色格子窗,洋房外的走廊,一朵朵玫瑰或比鄰:開,或各據一角,十分和諧。

    此時一陣風吹過,掀起漫天花瓣,玫瑰細雨伴隨著高雅的花香在街上飄散,場景無比唯美浪漫.

    「這裡就是......紅心城?」艾利西低喃。他覺得比起紅心城,不如說這裡是玫瑰之城更貼切,玫瑰都要占據整個城鎮了。

    不少玩家有說有笑地走在街上,多半是穿戴紅色鎧甲的紅心騎士,與身著紅色洋裝的紅心女王,也不乏頂著兔耳的人。偶爾有幾個其他職業的玩家,不過還是以穿紅色服飾的玩家不居多數,除了身著盔甲的騎士,大部分的玩家都穿著防禦力看起來不怎麼樣,注重美觀的歐式紳士淑女服,有的女王玩家更是一襲裙襬長到拖地的華麗禮服.

    艾利西緩步踏上街道,發現這座城鎮還有其他特殊之處 ------ 每走一段路,就會看見一個在時鐘,有的固定在路燈柱的頂端,有的掛在洋房外牆,有時還會在石磚地上看見時鐘的投影。當他走到一處十字路口時,發現路標頂端也鑲著時鐘。

    「快-快三點了,要來不及了!」一群玩家提著武器狂奔而過。

    「我看我們等三點半吧?時間太趕了。」另一群玩家站在路標旁討論。

    艾利西望著趕時間的玩家們,忍不住問了一句:「怎麼回事,三點怎麼了嗎?還有,為什麼這裡到處都是時鐘?」

    『新來的?」路標旁那群玩家們見他呆頭呆腦的樣子,都笑了。『在紅心城一定會看到追著時間跑的玩家,學著習慣吧。」

    此時,鐘聲從遠方攀滿玫瑰的鐘塔傳來,像是在提醒玩家們時間無所不在。

    『要說為什麼,就是因為那個啊。」見艾利西仍一臉茫然,其中一名玩家指向他身後.

    艾利西轉過身,望見了一座灰色城堡,城堡的所在地和他們有好一段距離,最高的塔樓上也鑲著一個時鐘。

    「那裡是紅心副本(注2),你遲早會玩到的。我們先走一步啦。」說完,路標旁的玩家們往紅心城堡而去,留下依舊一頭霧水的艾利西。

    他想再找個人間間,卻不清楚在全息網遊裡要怎麼用密語功能。

    「唉,我連密語都不知道該怎麼--哇啊!」

    一個半透明的懸浮大視窗忽然出現在他眼前,就像鍵盤網遊中常見的對話視窗,而且系統還貼心地幫他切換至密語頻道。

    於是他很快密了自家親姊。

    【密語】莉莉西亞:曦曦嗎?你選愛麗絲呀,我等等過去,你在哪?

    【密語】艾利西 :紅心城。姊妳快來,這地方好奇怪。

    他發去一個哭哭的表符,在莉莉西亞要他報上座標後,過沒多久兩名玩家便來到他身邊。

    來者是一男一女,女方穿著典雅的純白洋裝,頭戴后冠,氣質溫柔嫻靜,配上那對水潤的眸子,是個讓人眼睛一亮,我見猶憐的美女;而她的旁邊則是一名穿紅盔甲的騎士,艾利西打量了下,瞬間感到視覺疲勞。

    街上有那麼多紅心騎士,也沒一個讓他有這種感覺,偏偏這個人真的是怎麼看怎麼傷眼。

    這款遊戲的服裝選擇十分多樣化,且顏色可以自行調整,只要符合各個職業的基本要求,怎麼換都沒問題。由於服裝設計上重視美觀度,因此幾乎人人都穿得不像是能打怪的樣子,女裝華麗,男裝紳士,只有騎士職業多了盔甲可以選。

    但其實服飾外觀並不影響性能,即使只穿一條破布,只要防禦數值夠高,就是神裝。畢竟這是個由數據構成的世界,裝備的實際防禦效果不是看外表,而是看數值來決定的。

    每個職業的服裝基本要求不同,例如紅心女王穿的衣服一定要是紅色系,如果全身都是白色,那乾脆叫白皇后算了; 而愛麗絲則要求衣服得是藍色系,也並未限制款式"至於帽匠一職對於服裝顏色沒有特別要求,只規定必須戴著高禮帽。

    作為注定終生被紅色詛咒的職業,眼前這位紅心騎士硬是選了亮紅色的盔甲,而几沒有的搭配其他顏色調和,全身一系列的亮紅。更讓人傻眼的是,他還手持一面亮瞎人的紅色大盾牌。

    紅心騎士奇特的品味吸引了不少目光,縱使紅心城本來就有不少紅心騎士,穿成這樣也算是奇葩了。

    『看,是真正的紅心騎士。」一名穿戴暗紅鎧甲,披著黑色披風的紅心騎士玩家用手肘頂了頂身邊的貓耳友人,指著亮紅騎士竊竊私語。

    一瞬間,艾利西有點不想承認這兩人是來找他的。

    『姊......妳帶朋友來啊?」他無奈地看向自己的姊姊。

    莉莉西亞開心地笑了。『對呀,這是我們公會的人,叫蘭斯洛特。」

    蘭斯洛特?你對得起蘭斯洛特這個名字嗎!

    艾利西一邊在內心吐槽,一邊若無其事地微笑問好:「你好,蘭斯洛特,我是艾利西。」

    想不到,蘭斯洛特卻哼了一聲,態度敷衍地回應。艾利西敢打賭,若不是莉莉西亞在蘭斯洛特根本懶得跟他打招呼。

    莉莉西亞似乎沒察覺到他們之間尷尬的氣氛,還高興地問蘭斯洛特:「我弟弟很帥對吧?這傢伙從小就非常受女孩子歡迎,情人節時巧克力從沒少收過。』

    蘭斯洛特的臉色難看了幾分,他上下打量了艾利两一番,隨ㄩ-r句:「馬馬虎虎.』

    朗對蘭斯洛特這種漢子來說,艾利西的型他怎麼看都不順眼。說外表嘛,確實有幾分氣,艾利西不高也不矮,長得頗為俊秀,那雙眼睛彷彿會電人一般,帶著淘氣的靈光,整體來說是討人喜歡的陽光型帥哥,但在蘭斯洛特眼裡就是個小白臉。

    沒錯,蘭斯洛特認為,艾利西看起來就是會頂著這張臉招搖撞騙的小白臉。

    「紅心城是玫瑰與時間之城,你待在街道上看不出什麼名堂的,來吧,我帶你去瞧瞧紅心城的全貌。」語畢,莉莉西亞叫出自己的物品欄飛快點了幾下,一隻巨大的白鴿瞬間出現在他們身旁。

    艾利西嚇了一大跳,白鴿好奇地瞧了瞧他。莉莉西亞與蘭斯洛特跳到白鴿背上坐好,並要他也趕快上來。艾利西坐到莉莉西亞身後(這讓原本坐在莉莉西亞後方的蘭斯洛特很不高興),接著白鴿一振翅,飛向了高空。

    環顧四周,艾利西一時說不出話,整個人沉浸在壯麗的景色中。

    玫瑰與時間之城這個稱呼一點也不假,整座紅心城就是一個巨大的時鐘。

    紅心城的格局是圓形,中央為紅心城堡。美麗莊嚴的城堡座落在由紅色玫瑰花叢構築而成的巨大圓圈迷宮內,迷宮共有十二個入口,就像是對應著時鐘的十二個數字,而以圓圈迷宮為中心,整座紅心城也被平均地劃分為十二個區域。

    在那些豔紅的玫瑰之中,點綴著整齊綻放的白玫瑰,從上空俯瞰會發現白玫瑰叢有如兩道指針。隨著時間流逝,迷宮裡的玫瑰會跟著變換顏色,令白玫瑰指針看起來彷彿真的在移動一般。

    「玫瑰迷宮就是紅心城的副本。」莉莉西亞說。「紅心城分成十二個區域,我們剛剛在六區,等等先一起去接任務,再從二區出城練等,副本要十等以上才能進入。」

    「好漂亮。。。。」艾利西忍不住讚嘆出聲,這座城鎮實在太夢幻唯美,即使不去練等打怪,光只是在此欣賞美景也值回票價。

    『對吧,另外兩個起始點也很漂亮。」像在炫耀自家孩子似的,莉莉西垔的語氣有些得意洋洋。「走吧,還要很多事要做呢!」

    在莉莉西亞的帶領下,艾利西向NPC接了任務,當看到主線任務的NPC又是那隻白兔時,他驚訝了一下,而白兔把任務丟給他後,再度嫌他占用時間而把他趕開。

    艾利西才剛轉過身,便看見一群玩家騎著老鼠朝副本飛奔過去,嘴上還喊著:「快來不及了!」

    他十分無語,這紅心城裡無論是NPC還是玩家都急急忙忙的。

    他跟莉莉西亞與蘭斯洛特組了隊,來到城外。紅心城外是廣闊得不見邊際的森林,在一後隻身長將近一尺的蜥蜴從旁邊爬過之,艾利西才驚覺自己不知道該怎麼打怪。

    「你剛剛不是有從白兔那裡領到新手練功包嗎?」莉莉两亞開口提醒,艾利两逴忙打開禮包,幾樣東西蹦出。

    初級紅藥水五瓶,初級藍藥水五瓶,經驗加成卷軸1個,紅鶴一隻。

    「呃......紅鶴?」艾利西愣愣地拿起紅鶴。

    模樣栩栩如生的紅鶴直挺挺地被他握在手中,像是已經放進冷藏庫冰了三天三一夜,相當僵硬。即使被握著腳高舉起,紅鶴仍維持著一號表情。

    「這是愛麗絲的專用武器。」莉莉西亞說明,她早就看慣這類景象,不太明白為何艾利西會傻成這樣。

    「所以愛麗絲都是用這個紅鶴。。。呃,這個武器,打怪?。」艾利西間,順手敲了旁邊的小老鼠一下,老鼠氣得不斷用前腳抓他的褲管,過了將近十秒鐘,艾利西才看見系統提示--

    你受到傷害,HP-1

    他再度輕輕敲了老鼠幾下,老鼠發出一陣長嚎倒在地上。

    [.......]

    他傻眼了一會兒,叫出技能介面。

    琳瑯滿目的技能展示在他眼前,最基本的技能在下方,越往上方技能越專精,也越複雜。由易至難的各式技能彼此串聯在一起,乍看之下有如延伸出許多枝條的大樹,形成了所謂的技能樹。

    在《愛麗絲Online》中,玩家除了會看到自身職業的技能樹,還會看見副修技能的技能樹。艾利西的正前方便是愛麗絲的技能樹,技能分成了三條路線,分別是「變大」,「變小」,「紅鶴」。

    先不提變大變小,這莫名其妙的技能,艾利西更在意中間那條名為紅鶴的路線。這到底是什麼鬼東西?

    遊戲裡的技能發展都是隱藏起來的,玩家必須一步一步學習技能,才能慢慢得知後面的技能。由於艾利西還沒學任何技能,所以自然也無法知曉紅鶴路線的後續發展。

    「愛麗絲分為三條成長路線,一般玩家都會點變大或變小這兩條路線。變大路線追求強大的破壞力,對於清群怪很有用,也能與大型BOSS正面PK(注3)。變小路線則追求精準、身形嬌小容易閃躲攻擊,可以針對BOSS的弱點部位造成傷害,簡單來說就像蟻人一樣。」

    「了解。」本來艾利西還真不明白變小能幹麼,現在聽起來倒是挺有意思。

    「至於紅鶴這條路十分需要技術,是適合高手玩家的路線,說真的,我也沒弄懂過紅鶴愛麗絲在做什麼,主攻紅鶴路線的愛麗絲不多。」莉莉西亞偏了偏頭。「之前看過一個紅鶴愛麗絲,啪啪啪的三兩下就把一堆玩家打趴了,她的紅鶴還根本沒碰到任何人。』

    「技術好上天堂,技術差下地獄,勸你不要浪費AP,洗技能很貴的。」一旁的蘭斯洛特涼涼地說。

    在遊戲中,想學習與強化新的技能都需要消耗AP,也就是能力點數。越是強大高階的技能,消耗的AP也越多,而如果學錯技能或者想重新來過,可以選擇洗掉所有技能,系統將會把AP歸還給玩家,只不過得去商城購買價格不菲的技能還原卷軸。

    思考著技能路線時,艾利西的眼角餘光瞄到一個東西。

    愛麗絲的技能樹旁有一棵較小的技能樹,他點開查看,這棵技能樹的名字同樣很莫名其妙--丟石。

    「這又是啥?」

    「這是每個玩家的共通技能喔!」莉莉西亞開心地說。「這個技能非常實用,近戰系玩也能家可以藉由丟石進行遠距離攻擊,而像我們白皇后這樣沒有太多攻擊手段的補師,也能利用丟石做出多樣化的攻擊。」

    說著,莉莉西亞隨手將一顆石頭丟向某棵樹。「砰」一聲,整棵樹劇烈搖動、石頭硬生生嵌進了樹幹。

    [.......]

    [丟東西是這個遊戲的特殊文化,無論何時被丟,無論看到別人丟什麼,都不用太驚訝,在競技場也常見有人開丟石PK房.]

    艾利西懵懂地點點頭,這遊戲也太多不合常理的設定了到底都是些什麼東西?他以前玩過的網遊根本沒什麼變大變小,這類技能更別說紅鶴了。揮舞一隻紅鶴會很需要技術?

    「我想我還要花一段時間想想,才能決定走什麼路線。」

    「沒關係的-我們先練等,有蘭斯洛特在,可以去怪物強一點的地方。』

    聞言,蘭斯洛特的臉色更加不善,但還是沒說什麼。艾利西知道為何莉莉西亞會帶蘭斯洛特來,說白了就是要給他吸經驗值好快點升等,但這人擺明不太想讓他占便宜,看樣子又是一個為了追求莉莉西亞而妥協的傢伙。

    「我先介紹一下我們的職業,我的白皇后是負責治療的補師蘭斯洛特是以防禦為主的紅心騎士,也就是所謂的坦(注4)。」

    其實不需要介紹,艾利西也看得出來,那面盾牌都要亮瞎他的眼了。那盾牌根本附加致盲效果,光是舉起來就能吸引百分之五十的仇恨。

    他們離開原先所在的低等練功區,來到一條河流旁。各式各樣的鳥類與小動物在這裡棲息,喝水,場景相當溫馨和平,然而當蘭斯洛特一劍刺死一隻鴨子後,童話般的美好世界立刻變調。

    即使眼前都是些看起來溫和可親的小動物,蘭斯洛特仍絲毫沒有留情,長劍一掃濺起一片血花,當怪物們追過來時他拔腿急奔,又砍向另一群怪,轉眼間身後就拖了一瑩恨不得咬死他的小動物。不過或許是怪太可愛了,艾利西依然覺得畫面很和諧,彷彿動物大遊行。

    他沒打算只靠蘭斯洛特刷經驗值,於是看準了一隻有他一半高的白鵝,舉起紅鶴砍了下去。說時遲那時快,白鵝突然伸出雙翅夾住紅鶴的脖子,來了個空手奪白刃",而後白鵝目露凶光,一抬翅膀揮過來,勢頭之猛讓艾利西嚇得來不及反應,眼睜睜被揮中,血量立刻扣了三十。

    開什麼玩笑,也太痛了吧!他的血量總共才一百五十啊!瞧白鵝凶狠的模樣,要被剁成料理的人根本是他才對,他跟蘭斯洛特面對的真的是同一種東西嗎?

    艾利西驚恐萬分地後退,白鵝卻再度衝上來,啪啪啪甩了他好幾巴掌,所幸在他的視線即將轉暗前,一顆石頭擦過他的臉龐,準確地砸中了白鵝的肚子。

    白鵝倒在地上,接著又是好幾顆石頭往牠身上砸,過沒多久,白鵝哀號,聲,終於被擊倒。

    艾利西望向方才拚命朝牠丟石頭的莉莉酉亞,一時無語。丟石技能還真是意外地實用、力連補師都能變得暴力。

    『這裡的怪對西西來說好像太強了一點今天先隨便打打吧,交給蘭斯洛特刷經驗。」

    『好吧。」艾利西一邊心想蘭斯洛特對自己的仇恨值又要增加了,一邊開啟物品欄、本想取出幾瓶紅水以備不時之需,卻意外發現欄位中多了一樣束西--丟石技能書:鵝毛。

    「這是什麼?」他指著那本技能書。

    [噢,除了石頭,想丟其他東西的話無法透過技能樹習得,必須經由各種管道取得丟石技能書,例如打怪,打副本,解任務之類都可以獲得,偶爾官方會舉辦活動,也有機會取得活動獨有的丟石技能書。」

    艾利西拿出鵝毛技能書,才一翻開,書本便消失在手中。

    系統提示:您已學會丟鵝毛。

    他抬手揮了一把,十幾根鵝毛緩緩飄落。

    [.......]

    這玩意兒還浪費他一點AP,他可以反悔嗎?

    後來,儘管艾利西很努力地嘗試用紅鶴打怪,最後仍以失敗告終。那些可愛的小東西動作出乎意料靈活,他拿著紅鶴揮來揮去,怎樣都打不到,往往要揮第二下時,小動物早已衝上來踢了他好幾腳,不少次都是在莉莉西亞的補血外加丟石助攻下撿回一條命。

    見狀,莉莉西亞表示他大概不適合走紅鶴路線,蘭斯洛特更是毫不留情地要他重創角色。

    「身為愛麗絲卻不會用紅鶴打怪,我看你還是玩紅心女王,舉著權杖在那放放魔法就好了。」看著血量再度瀕臨見底的艾利西,蘭斯洛特滿臉鄙視。

    「別這樣嘛,這裡的怪對西西來說太強也是原因之一。」莉莉两亞緩頰,此時她終於察覺蘭斯洛特看艾利西不順眼,於是嘆口氣,苦笑著對艾利西說:「抱歉,酉酉,今天就先練到這吧。」

    艾利西點點頭。他當然不想讓姊姊為難。

    同時,莉莉西亞傳了密語給他。

    【密語】莉莉西亞:蘭斯洛特大概是覺得你不適合這個職業,他讓你吸了經驗值卻又白費工夫,所以才會不高興。等你變強了,他就不會說什麼了。

    『....」艾利西很想吐槽但最後還是作罷了。

    他這個姊姊異性緣跟他一樣好,不知為何就是異常遲鈍。人家努力了老半天,她還真當對方是好心陪練來著?

    「我看我還是自己練吧,等練到姊姊你們的等級後,再去找你們玩。」

    「可是......」明明是白己把人拉入坑,卻又把人放生,對此莉莉西亞顯然過意不去。

    『我很快就會追上了。」艾利西拍拍莉莉西亞的頭,瞄了蘭斯洛特一眼。

    他得快點把等級練上來才行,如果姊姊的公會裡有很多像蘭斯洛特這種等級的蒼蠅就糟了,他這個姊姊老是不讓人放心。

    ❤️

    隔天起床後,江牧曦上網查詢了愛麗絲的養成攻略。他來到規模最大的遊戲討論網站、琳瑯滿目的討論區看得他眼花撩亂,本想找教學文的他,反而看起其他討論區的帖子。

    他先是點進了一篇帖子--

    [討論] 有人跟我一樣覺得愛麗絲很難玩嗎?

    奉勸各位新手不要因為愛麗絲是故事主角就選,這個職業超難玩的!說變大嘛,雖然可以橫掃千軍跟BOSS硬幹,但巨大的體型也使自身變成顯眼的目標,非常難躲過攻擊,血量掉得很快,更別提在競技場了,笨重的身軀完全無法跟行動靈活的玩家比。

    至於變小嘛,除非你能跟蟻人一樣靈活,否則強不到哪去,變小後如果不針對敵人的弱路點部位攻擊,根本打不出多少傷害。最後紅鶴就不用說了,那是高手專用的路線,我們這種沒天分的市井小民想都不用想。練愛麗絲真的有前途嗎?我看還是玩帽匠比較實在。

    而下方的留言異常踴躍,像炸開了鍋似的。

    『科科,樓主自己不會玩,怪愛麗絲嘍?」這是第一則留言。

    「你們這些行動笨拙的傢伙玩玩紅心女王就好啦,不然滾去當白皇后在後面補補血也不錯。」第三個留言者跟著嘲諷。

    「三樓你瞧不起紅心女王?來戰啊,今晚九點競技場房號55771等你!」留言八號怒了。

    「這樣就叫難玩,那我們柴郡貓該怎麼辦?」十七樓留表示。

    「我妹因為喜歡愛麗絲,所以選了這個職業,結果第三天她就重創角色了。」留冒三十...(to be continued)
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Trốn nhà thiếu gia Kiss khế ước 01 text


    Giới thiệu nhân vật:

    埃羅爾

    奇怪的面種男子,有自殺傾向 ‐ 是為了想知道自己到成 會不會受傷而對各種自殘方式 特別感興趣ー 因意外親吻了格 倫ー而認格合諧星人。

    格倫

    「企業之城裡富翁的獨生子。長 期在父親的壓力下成。抗拒 浮華的生活而家。生有奇 怪的「祝福」,說他處處受歡 迎,就連魔物也不例外....

    艾莉諾義

    公會副會長,有輕微腹黑傾向·長相亮眼又溫柔美, 很受男性歡迎。公自白長体洛斯和格倫都喜慰她。

    莉嘉

    公會的吉祥物, 人小鬼大, 常常欺負格斯。她意外的 與羅爾處得很好, 是個食量非常驚人的小女孩。

    佛格斯

    公會會長, 雖然看起來很可怕, 但其實是個很負責任,  非常值得信賴的好男人 - 因為女性歡迎, 也因為是 情前面討厭格倫。

    Mục lục

    第一章  005 可不可以別那麼衰!

    第二章  029 情敵?試煉?

    第三章  051 不死之人,天下無敵?

    第四章 071  金幣兔的逆襲

    第五章  097 坦白

    第六章 111  冤家路窄?

    第七章  135 匿名的怪物

    第八章  157 兩人的歷險

    第九章  179 埃羅爾的秘密

    第十章 197  勇圖荒蕪之城

    第十一章  241 當我們同在一起

    -----------------------------------

    第一章  可不可以別那麼衰!

    車輪輕輕地轉動著,車廂跟著路面的起伏顛簸搖晃著。

    原本以為只要經過村落就會停車了, 但是馬車搖搖晃晃坐了那麼久, 完全沒有停下來的 意思。車廂裡面的人們對於這情形並沒有什麼不悦, 倒是很有精神地在聊天。熱鬧的談話聲 充斥車廂中, 我心底卻掠過淡淡的寂寞。

    回想剛才從貴客們眼前逃走的事, 心情就變得沉重。

    在那場合出席的人不是貴族, 就是父親在生意上的重要夥伴, 我這麼做,無非是讓父親 的顏面掃地。

    但,這也沒辦法啊......父親無預警地宣布我是下任繼承人...... 我怎麼可能勝任這麼困難 的任務? 況且, 這根本也不是我想要的未來, 所以我逃走了。

    然而離開後, 我也沒有自己想像中那樣豁達就是了。

    「唉.........」將身上裹著的毯子拉緊, 遮住與周遭眾人衣裳格格不入的華麗服飾, 靠在班 駁的車廂壁上, 抬頭望著天花板, 想到暗淡無光的未來, 我不禁深深嘆了氣。

    懷裡的小虎斑貓瑟縮在我胸前,安安穩穩地熟睡著。牠偶爾抖動一下可愛小巧的耳朵, 喉頭發出呼嚕呼嚕的聲響。這孩子是我剛才在路上撿到的,牠徘徊在路邊喵喵直叫,好像迷 路了,我無法丟下牠。

    水靈靈的大眼這樣望著......好像是要我打起精神來一樣。或許對牠而言,我才是那迷路 的人吧?

    「這個,是你掉的吧?」一道甜美的聲音傳來。

    我轉頭,看到一名女子拿著我的銀色面具,「 謝謝您,小姐......」雖然很失禮,但 是我被她的驚人濃妝嚇到了。

    「嘻嘻你不用客氣啦!你這東西好漂亮哩、水鑽亮得像真的一樣咧!」她那雙大到 嚇人的眼睛以驚人的速度眨著, 將面具塞給我的同時, 整個人也貼了過來, 在我耳邊說道: 「可愛的小帥哥,大姐姐我對你很·有·興·趣·唷!」

    她身上濃烈的香水味使我快室息,我尴尬地笑說:「小姐,不好意思,我......」我輕輕 退開, 卻一個不小心踩到滑滑的東西, 在注意到的時候,我裹在身上的破舊毯子已經滑落。

    眾人交談聲戛然而止,一雙雙晶亮的眼睛朝我看來,我緊緊地抵在車廂邊。

    糟糕!

    「好華麗的衣服、是有錢人嗎!」

    「好帥!你有女朋友嗎?」

    「可以給我你的聯絡方法嗎!」

    緊接著,另外一類聲音湧現。

    轉眼間,我身邊環繞了一群女孩。她們以閃亮的雙眼望著我,我卻有種羊入虎口的詭異 感覺。

    「各位小姐......我.........突然有急事。」我仍擠出訓練多年的紳士微笑,忽略那些幾乎快 刺瞎我的閃亮眼睛。我用眼角餘光確認窗口方向,發現馬車終於進了城門,趁著馬車速度減 緩時,我趕緊開門跳出車廂,一溜煙地逃了。

    「等等呀——」

    逃離馬車之後,我仍聽見後頭女孩們的尖叫。我回頭,發現她們居然爭先恐後地衝出馬 車車廂,朝我這方向追來。

    「天啊!」我一驚,盡可能地向前跑。

    掠過這條大街,穿過幾條巷子,我刻意在複雜的巷弄裡多繞了幾圈,直到嘈雜的尖叫聲 漸漸遠離,我這才緩下腳步。

    「呼......真可怕......」我大口喘息著,抹去額頭上的汗水,「這裡是哪......」我抬頭張 望,這附近的房子建得特別高,但巷子卻很狹窄。一低頭,不經意地與窗戶上自己的影像對 上眼。

    玻璃上,和我容貌相同的少年與我相望。

    咖啡色的頭髮被汗水浸濕而亲亂,消瘦的臉有些蒼白,雖然穿著華服,但滿頭亂髮看起 來有點狼損。

    我從小就異常的受歡迎,雖然我自認長得不差,但應該不會到萬人迷的程度。

    不過奇怪的是,我從小收到的情書多到恐怕可以塞滿一個小倉庫,且不論男女都對我很 好, 尤其特別受女孩子歡迎,我也不明白到底是為何。

    我聽管家說,唯一可能的答案是在我彌月時,父親的親友來祝賀,我受到其中一位的祝 福才變成這樣.........但與其說是祝福,我倒覺得這是種咒!但無奈怎樣都化解不了,一直跟 著我到現在!

    我看著自己身上的衣服,覺得它才是害我落到這步田地的元凶,「......得換掉才行。但 一毛錢也沒有,該怎麼辦才好?」無奈地嘆口氣。

    「喵鳴------- 」

    伴隨著聲音,我感到懷中一陣騷動。低頭一看,原來是撿到的小虎斑貓從我的衣襟裡鑽 了出來,跳落地面。

    牠輕盈地以四足著地,在這座陌生城市的紅磚石道上伸個大懶腰。

    看牠若無其事地梳毛的模樣,我不禁釋然,「太好了,至少你沒事......」

    「哇哇哇哇—」

    平靜之中,我聽見嘈雜的腳步聲自巷子另外一邊傳來,我毫無戒心地轉頭,卻驚見遠遠 的小路拐彎處有一群人就站在那裡盯著我看。

    ————我剛用掉的娘子軍團居然追到這裡來了!

    「找到了!」

    她們露出限時拍賣大搶購的抒醇面目,爭先恐後地互相推擠,像一群失控的猛獸般衝了 過來,我可以清楚感覺到地面的驚人震動。

    「別過來!」我趕緊將小貓撈進懷裡,拔腿就逃。

    她們一路尖叫,害我耳朵都快聾了。發現有幾戶睡眼惺忪的居民們打開窗戶探頭,我匆 匆對他們投以抱歉的眼神,不敢貿然停下腳步,因為她們仍窮追不捨。

    在一連串胡亂奔跑後,我似乎來到較靠近市中心的地方,路是變寬了沒錯,但高樓更密集了。

    我看見疑似防火巷的暗道,那種類型的地方很容易能甩掉人,我一個華麗的緊急煞車, 「也許可以從那———咦?」突然感到一陣陰暗籠罩,我困惑地抬頭,卻驚見有個黑髮人從天 空墜落。

    ———而我就是落點!

    「噢!」我被撞倒在地。

    一陣昏天暗地,緊接著是可怕的疼痛侵蝕我的神經,「好......好痛......」口中咬出鮮 血,倉促的呼吸有濃烈的血腥味,意識渾沌。

    「 ...連點傷也沒有, 無趣。」

    聽見一個低沉的聲音,我努力張開雙眼,卻見扭曲的視野之中,有名黑色長髮的男子正 在拍著自己身上的黑座。

    他抬頭望著高處,自言自語:「十七樓還沒事?喷!」

    「救.........救命......」我顫抖地伸手想抓住他的褲管。

    那男子一雙紫色眼眸冷漠地瞭我一眼,「......活該,誰叫你站在那裡。」說完,連看都 不看我一眼,就走掉了。

    「怎麼.........這樣.........」我猛力咬,口中又湧出更多的鲜血。

    眼前越來越朦朧,我的知覺正一點一滴的失去。

    「轟隆隆 」

    遠處傳來一陣低沉雷鳴,天空開始下起了雨,滴滴答答落在我身上。雨勢逐漸變大,雖 然痛覺神經已麻木,但我仍能依稀感覺到雨水點點觸碰,眼睜睜地看著自己身邊的血液被雨 水沖散、冲淡......

    ———我......會死嗎?

    朦朧中,似乎看見有個人站在附近。

    「哎呀?」雨聲中,清甜的嗓音傳來。

    我模糊的視線,只能隱約看見有雙紅色的靴子停在我面前,再上面一點是桃紅色帶著白 色蕾絲的裙擺。

    她的聲音很美,我不禁想像是擁有一雙雪白翅膀的天使降臨了。

    ———天使來迎接我了嗎?

    這麼一想,我的心漸漸地安穩下來,意識深深地墜入虛無之中。

    ^-^ 🙂))))))))))))))))))))))))))

    「———哈啾!」感到一陣冰冷自臉部撲來,我驚醒地坐起身來,「好、好冰......咦?」 卻發現自己居然只感到筋肉些微的疼痛。

    「奇怪......?」找不到傷口, 卻聞到香香甜甜的味道, 我伸手抹臉, 手心黏黏濕濕的, 好像是糖漿?

    「這是......?」感覺好像有人在旁邊,我抬起頭, 卻與一個身高大概只有百餘公分, 紮 著橘色雙股辯的小女孩大眼瞪小眼。

    小女孩身上白與紫相襯的小洋裝滿是紅色水漬。她一臉吃驚地望著我,然後拿著空空的 玻璃杯飛也似的衝出房間的木門, 大叫道:「他醒了——!」

    只剩下半開的門板懒散地晃了幾下。

    「咦.........?」我錯愕地愣在原地。

    當腳步聲遠去, 我下意識看看四周。

    這木造的房間雖然矮小卻溫馨,與我熟悉的商業之城的石製風格大相逕庭,多了幾分純 樸簡單的清新感。房間裡堆了許多可愛的娃娃與裝飾品,圓形的窗前一個橘色的風鈴飄盪 著,猜想這裡應該是那女孩的房間。

    「對了......我現在已經在中央之城了啊......」想起逃離家鄉的原因,還有懵懂未知的未 來,我就感到一陣疲乏。

    「哇哇——」

    幾人匆匆趕來的腳步聲傳來。

    「糟糕、該不會被誰綁架了吧!」聽見緊湊的腳步聲使我渾身緊繃,但在我想從窗口逃 出去之前,木門被撞開的聲音已從後方響起。

    我愣愣地回頭,卻見門口有三人站在那裡望著我。 站在最前面的是剛才那小女孩,而斜後方是一位髮色火紅的男子,臉上的刀疤讓人感覺殺氣十足。男子的身邊,則站著一個金色長髮飄逸、氣質出眾,穿著一身桃紅色禮服與紅鞋 的少女......

    ————她該不會就是那位天使吧?

    「效......大哥哥,你為什麼要站在窗邊啊?」小女孩歪著頭不解的問道。接著她拉拉金 髮少女的裙擺,抬頭望著金髮少女,再問道:「艾莉諾茲姐姐......妳撿到的人是不是有點怪 怪的呀?」

    ———她叫艾莉諾茲啊......好美的名字。 我的視線不自覺地被她吸引,追逐著她輕盈的每個動作。

    艾莉諾菈蹲下身來,拍拍小女孩的頭,柔聲笑著說:「莉嘉,這樣不行呢,隨便說人怪 怪的是不好的哨。」

    窗外的陽光灑在她的長髮上閃閃發光,配上那近乎透明的笑容,宛如天使在臨。

    ———好美......

    前方無預警地鼠出一個人影擋住艾莉諾茲的身影。

    「!」我愣愣地抬頭,卻驚見那個滿臉戾氣的紅髮男子眯眼盯著我。

    我幾乎可以看見他眼裡噴出來的熊熊烈火。他咬牙切齒的嘎嘎聲響嚇得我倒抽了口氣, 「請問有什麼事情嗎?」我仍然假裝鎮靜地問道。

    「小子,別靠近艾莉諾菈!」男子揪起我的衣領,他的口水毫不客氣地噴在我臉上,更 近的看,他的五官還真是凶惡逼人,「你可不要以為你是傷患就可以為所欲為了啊!?」

    這、這人是怎麼回事!

    感受到威脅,我惶恐地撇開眼神看向他處,「我只是......」

    「佛格斯,你別這樣!」艾莉諾茲及時上前將紅髮男子拉離開來,「不好意思,嚇到你 了嗎?」她為難地笑著,順手將髮絲塞進耳後的動作令我怀然心動。

    她突然伸手觸碰我的髮絲, 我心不禁一顫, 這才發現, 原來她只是幫我將頭髮上的一小 塊草莓果實拿下, 接著她遞來一條水藍色的毛巾, 叮哼道:「好好擦乾, 別著涼囉。」

    「謝謝......」我雙手接下毛巾,心跳還無法沉著下來。

    這個人不僅長得漂亮,而且也相當溫柔啊......從來沒有遇過這麼氣質出眾的女孩......說 是天使也不為過了。

    我偷偷看她一眼,卻意外發現她湛藍的雙眼含著笑意望著我,金色而柔軟的長髮披肩, 「哎呀,這位傷患先生長得真好看呢......」說著,她綻放出更迷人的微笑。

    她那炫目的笑顏使我腦袋一陣空白,心跳悄悄地加速......

    「咳咳咳!」那名叫做佛格斯的男子虛假的咳嗽聲使我回到現實。

    佛格斯擋在我和艾莉諾茲中間,指著我的鼻子,字字經銷地大喊:「總而言之,我們公 會沒有你能住的地方,現在馬上給我滾!」

    「我......」從沒遇過這麼粗魯的人,我困窘地望著他。

    拍開佛格斯的手,艾莉諾茲稍稍蹙起眉頭,語氣也開始強硬起來,「我不贊成。他受了 這麼嚴重的傷,就算是用治癒術治好了,也必須休養一、兩天才能恢復元氣,請不要擅自趕 ..... (to be continued.....)
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Dị nhãn chủ thuê nhà sinh hoạt hàng ngày 01


    Giới thiệu nhân vật

    安然

    外表进, 性格老會, 看起来很好的樣子. 语長孫狂, 頭羊是吉計。

    劉天華

    疆好研究豆苗理的产生, 與军埋刮, 言起神招取生活。 時宗在赤子地鐵求生存.

    林锋

    梧壯词, 眼神銳利 ,士雪有大型向西, 武高強。 專門山理林遠見不得光的事?

    林俊

    容貌帥氣,衣著時髦 , 性格開朗卻有少爺脾氣傲嬌屬性 . 目前離家出走中........

    -----------------------------------------

    楔子

    父親車禍過世後已三個多月,安然逐漸從失去至親的傷痛中恢復過來。

    安然自小喪母,一直與父親相依為命。據父親所言,他與安然的母親是家中獨子、獨 女,老一輩的人都不在了,因此安然從小便沒有與其他親戚來往。小時候,每到新年總會聽 同學說到長輩家拜年的事,自己卻只有可憐的幾個紅包,所以特別羨慕。 一倒是長大後懂的事情多了,知道親戚多也不一定是好事,遇上「極品親戚」更是甩不掉 的麻煩。尤其像安然這種單親家庭,更是免不了閒言閒語,親戚多,是非也多。安然反而慶 「幸只有他們父子兩人,清清静静的也不錯。

    但父親驟逝,安然發現自己連個能商量事情的長輩都沒有。

    雖然在香港十八歲便算成年,但才剛滿二十歲的安然,其實還是個需要長輩扶持的年輕 人。然而自從父親過世後,安然便變得子然一身。還好他高中畢業就出社會工作了,現年二 十的他已擁有一份穩定的收入,再加上住所是父親的房產,倒不至於太彷徨。

    父親存放在銀行保險箱裡的東西不多,只有他們住處的房契,以及一些泛黄片,金飾 「等貴重物品都是一樣也沒有。

    因為東西並不多,安然花不了多少時間便把保險箱裡的東西清點完畢。他決定將房契繼 續存放在銀行,相片則取回家,反正請了一天假,便打算趁下午空閒時細看一番。

    安然回家後沖了一杯咖啡,邊喝邊悠閒地翻看這些從保險箱取回的舊相片。這些相片已 有些年代,全都是安然父母的合照,其中還有幾張兩人穿著婚紗及西裝的相片。

    也許是父親不想關景傷情,家裡從不擺放母親的牌。車禍過世的父親離開得太突然, 什麼事情都來不及交代便走了。若不是要整理這些遗物,安然還真不知道原來父親把母親的 相片全存放在保險箱裡。

    安然的長相遺傳自母親,和相片中的女子足足有八、九分相像。相片中年輕的父母抱著 還是嬰兒的安然,笑得一臉燦爛。安然每一張都看得很仔細,並決定要挑一張全家福擺在客

    「嗯?這張相片......」安然翻著相片的手候地停止,因為其中有張被撕了一半的相片。

    相片中是名年約十多歲的少年,雖然相片的右半邊已被撕毀,但仍能從畫面上殘留的衣 一角,看出這是一張兩人合照。 「讓人意外的是,這名少年與安然長得幾乎一模一樣! 「要不是這張泛黃的相片有著明顯歲月留下的痕跡,安然幾乎要以為相片中的人是自己

    這名少年到底是誰?安然長得與父親不太相像,這名少年怎麼看都不會是年輕時候的父 「親,難道是母親那邊的親戚?

    而且,原本站在少年身邊的人到底是誰?

    就在安然一臉疑惑地端詳相片時,忽然感到渾身一寒,一種被人稱視的感覺從背後傳 來。這種難以言喻、無法用科學來解释的感覺愈發強烈,即使明知道家裡只有自己一人,仍 不由得回頭察看。

    結果這一看真真不得了,他背後竟然站著一個長相與自己一模一樣的少年! 安然嚇得心臟怦怦亂跳,隨即想也不想便一臉慌張地奪門而出!

    「安然把大門用力關上——用用的,並沒有停下步伐,而且一口氣跑下樓梯、衝出大街 後,才心有餘悸地抬頭看著位於三樓的自家住宅。

    「剛才那到底是什麼?」冷靜下來後,安然回想剛剛看見的景象,即使在正午的烈日照 射下,還是不由自主地感到滿身寒意。

    安然可以肯定剛才所見絕不是他眼花,也排除有人惡作劇的可能性。雖說他從小到大總 是大小意外不斷,偏偏卻有著讓人羨慕的好運氣,能以奇特的方式逢凶化吉,甚至還因此成 了工作領域的名人了。但在這二十年的人生中,他還是首次遇見來自靈界的好兄弟!

    「大白天也會遇鬼嗎?而且它竟然跟我長得那麼像......那個人絕對不是「我」,難 道.........難道他是剛剛那張牌中的人?」

    1

    在安然深呼吸,試因讓自己冷靜下來之際,冷不防被人從後方狠狠拍了一下肩膀,這讓 本就驚魂未定的他很丟臉地發出慘叫聲。

    「劉天華我說過很多次,不要這樣子嚇人!」安然不高興地回頭瞪了惡作劇的青年一 眼,可惜劉天華熟知安然的好脾氣,根本就不當一回事。反正他用相同的方式聯過對方許多 次,也不見安然哪次真的生氣。

    雖然安然一副凶神惡煞的模樣,但劉天華卻覺得這個老是栽在同一種惡作劇的安然實在 可愛得很。

    在安然的瞪視下,劉天華甚至毫無壓力地抱怨道:「又不是第一次了,你的反應用得著 這麼誇張嗎?我都快被你嚇死了!」

    看到劉天華不痛不獲的賴皮樣,安然也只能搖頭苦笑,罵也不是,打也不是。

    香港這座國際大都市寸土寸金, 不少居民厭倦了擠迫的居住環境, 近來更是吹起一陣 「村屋」熱。有別於一般高楼大应, 村屋每層只有一戶人家。不單每惜都有露台, 而且一樓 大多附帶花園或車位, 三樓則連接著私人天台, 非常實用。因此愈來愈多人喜歡位於郊區、 坪數大的村屋。而屋苑式村屋還有管理公司, 管理員負責管理, 更是把人們對村屋的傳統觀 念-----講亂、冷清, 危險等負面印象推翻。

    屋苑式村屋每棟只有三層樓,每層樓有一戶人家,因此鄰里關係與每棟至少百多戶的高樓大廈相比,自然是緊密得多。這位名叫劉天華的大學生,正是住在安然樓下的鄰居。由於 兩人年紀相近,關係一向不錯。

    安然更是少數知道對方除了大學生外,另一個不為人知身分的人......

    「你一副心不在焉的樣子,呆站在大門外做什麼?我剛剛叫了你好幾聲,你卻完全沒聽 一見。依我看,施主你印堂發黑,一臉憂心忡忡,近日必有災禍。說起來,你能認識本道爺還 「真是上輩子修來的福分!只要些許錢財,我便能為你消災解厄,包準有鬼鬼,無鬼......」

    安然果斷地打斷對方無休止的自吹自擂,道:「停!現在才月中,你怎麼就把主意打到 「認識的人身上阿難道這麼快便把生活費花光了?」

    這個外表人模人樣的大學生,其實還有個驚天地、泣鬼神的身分————神棍!

    劉天華不但沉迷於靈異事件,更把所有精力放在錯研風水命理、驅邪捉鬼。大學之所以 選修建築學,也是因為這一科能夠融入風水學。

    「因為總是神秘兮兮地沉迷在奇怪的東西,天華與家裡徹底鬧翻了,一怒之下搬離家裡, 硬是佔據爺爺名下一間空置的住宅。這個厚臉皮的傢伙甚至還以此為大本營,當起無牌經營 的神棍勾當以賺取生活費,每天都在赤字邊緣苦苦掙扎求生存。

    對劉天華來說,最值得慶幸、同時也是他之所以能堅持著沒有屈服回家的最大原因,便 是唯一支持他往風水命理方面發展的姊姊,每月都會匯一些生活費給他,雖然數目不多,單 靠這些錢根本無法維持生活。但有了這些錢,再加上努力工作,至少不會餓肚子。

    「唉,生意不好啊!再找不到老闆供養我,便要吃樹皮了。」

    安然滿臉黑線道:「還找老闆耶!你是夜總會小姐嗎?」

    「你們站在大門前說什麼?誰要吃樹皮這麼可憐?」溫柔的輕笑聲從兩人身後響起,回 頭一看,一名溫婉的女子正笑盈盈地站在兩人身後。

    女子名為郭雨玲,是與兩人住同一棟村屋的鄰居,也是三人之中最先住進這個屋苑的 人,算是屋苑的老住戶了。郭雨玲性格温柔並且樂於助人,對安然、劉天華素來照顧有加, 因此兩人都喚她為雨玲姊,把她視作親姊姊般尊重敬愛。

    想不到剛才那番話竟被郭雨玲聽到,劉天華即使再厚臉皮也不禁滿臉通紅,在女子戲諸 的日光下,呐呐地不知道該說什麼才好。

    看到對方的窘態,郭雨玲善解人意地沒再追問下去。只見女子揚揚手中的塑膠袋,笑 道:「我正要準備晚飯呢,不介意的話,你們過來一起吃吧。今天我買了材料煲湯喔!」

    聽到有飯吃、還有湯喝,劉天華雙眼立即精光一閃,卻又偏要故作矜持地道:「那、那 怎麼好意思呢?要知道安然一向有大胃王之稱,而且最愛吃肉,那可是半小時便能夠把一座 小大小的肉山吃光的程度......」

    安然一掌往劉天華後腦狠狠拍下去,道:「你自己想吃肉就直說,別把我拖下水!」

    「我沒有胡說!這是我親眼所見!」

    「不可能!在哪兒?」

    「在夢裡。」劉天華回答得理直氣壯。

    「......」

    在旁笑盈盈看著兩人打鬧著的郭雨玲笑道:「沒關係,我買了不少肉呢:包準讓你們吃 得飽飽的。」

    聽到郭雨玲的話,劉大華即一臉狗腿地衝上前,道:「我就說雨玲姊最好了。誰娶了 妳,真是幾輩子修來的福氣呢!來來來,這些東西我拿就好。」

    郭雨玲哭笑不得地搖搖頭,沒有拒絕劉天華的幫忙,把手上的重物全交給對方後,便從 口袋拿出鑰匙打開大門。

    「 啊!」

    忽然從背後傳來的驚呼讓女子動作一頓,疑惑地回頭詢問:「怎麼了?安然?」

    劉天華也被身旁人突如其來的驚叫聲嚇了一跳,道:「忽然鬼叫什麼啊?」

    被兩人打得有點不好意思,安然尴尬地伸手摇了摇臉,道:「抱载:刚刚看到雨玲姊 開門時我忽然想起,我出門時忘記帶鑰匙了。」

    選擇村屋的人不少是喜歡大坪數,或是享受這遠離都市的寧靜。

    但這種静,有時是需要代價的。

    就像此刻忘記帶鑰匙出門的安然, 便因四周根本沒有五金行,請的開鎖師父要一段時間 才能前來。若不是郭雨玲招待他進屋吃飯,只怕他便要在街上呆等了。

    「所以我說你這人怎麼那樣老實啊?只是落一機而已,從我家陽台爬進去就好啦:」晚 飯後,劉大華以「不允許孤男寡女獨處一室,以免安然獸性大發變身色狼」為由,硬是賴在
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Thần Nguyệt Online 01: Thuộc về đồng bạn tín nhiệm - TEXT


    Giới Thiệu Nhân Vật

    冥夜

    隨族戰士,目標是成為一個帥氣的獨行俠,但越來越多的麻煩似乎讓他離這個目標越來 越遠了。打怪方式被形容為超兇殘、超暴力。現實中其實是個和社會有點脫節的女性。

    黎莉恩

    箭羽烏鴉,被冥夜收服後成了他的寵物(但是被叫寵物她會抓狂),嬌蠻任性,人形外 表是個身材姣好的妖豔美女,偶爾會突然爆出芭樂劇台詞。



    冥夜在苍翠森林中結識的NPC,不知為何忘了自己是誰。是個奉行斯巴達教育的魔鬼 天使,

    墨云

    人族祭司,所區隊伍「封神」。平時是個冷靜沉稳的人,不過一旦開始碎碎念模式就會 停不下來,有點老媽子性格。

    晴空萬里

    精靈弓箭手,所屬隊伍「封神」。個性十分開朗活潑,對冥夜的身手非常崇拜,老是大 俠大俠地叫。

    查西德

    獸族戰士,和墨云、晴空萬里是朋友,「封神」的隊長,性格穩重,是個感覺很可靠的 人。

    金幣

    魔族戰士,所屬隊伍「封神」。非常喜歡賺錢,會自己創作手工藝品來販賣。

    布里斯東

    精靈戰士,所屬隊伍「封神」。被人介紹是從火星來的,說話常常不知所云,有點沒存 在感。

    北極星

    天使法師,所屬隊伍「封神」。雖然看起來像個精明的女強人,其實很開得起玩笑。

    蒼狼

    獸人族盜賊,傭兵公會「鬼契」的主要幹部之一。有時一副吊兒郎當的模樣,有時卻又 變得冷酷,是個性情不定的人。過去似乎曾有不愉快的經驗,對認定的朋友異常執著。

    白麟

    人族戰士,和其他幾個同伴跟冥夜發生爭吵後被殺,之後就想盡辦法想討回這筆帳。

    雪堯

    堕天使法師,傭兵公會「鬼契」的會長,是個在遊戲玩家中名聲響亮的知名人物,對冥 夜很感興趣。

    楔子

    白色的空間裡,在大片落地窗旁,被柔軟的橘黄色光線映照著的,是一名安安靜靜躺在 單人床上的年輕男子。

    這是一間單人病房,床鋪兩側擺放著各式精密儀器,床頭右邊吊掛著點滴,沿著透明導 管將液體輸入年輕男子體內,略顯蒼白的面容因為暖陽而看起來與健康的人無異,淺淺的呼 吸及床邊顯示心跳的儀器都以規律的節奏起伏。

    他看起來就像是在睡覺一般,安穩平靜。

    相較於他,床尾另一端正在擺弄多台數位儀器的中年男人,專注地盯著電腦螢幕看,手 指飛快敲打著鍵盤,無法放鬆的眉頭及額邊冒出的汗很容易就能看出此人的焦慮。

    他再三確認著螢幕上的資訊,無暇顧及不斷從臉頰邊滴落的汗水,等到準備工作終於完 成,他的視線從電腦螢幕沿著數條電子線路,來到躺在床上的男子臉上。

    「一定可行的、一定可行的.........」

    像是在說給床上的男子聽,又像是在催眠自己般,中年男人拿著一個以白色和黑色設 計,看上去科技感十足的金屬頭盔,小心翼翼地幫男子戴上,然後仔細地前後左右確認頭盔戴得很穩妥,絕對不會有滑落的危險後,才略微鬆口氣,像是完成了什麼很高難度的事情似 的。

    低頭看了看錶,時針和分針連成一線,秒針也即將來到最高的位置,他焦躁不安地在心 裡倒數,五、四、三、二、一 ......

    將食指按在頭盔旁一個圓形開關上, 他屏住呼吸, 隨口念了句「神明保佑」, 然後按下開關.

    頭盔前方眼睛的位置, 黑色遮罩中央亮起了一條螢光芒, 這是成功啟動的表示, 他立 刻看向一旁的電子儀器, 腦波只在啟動開關時有了比較大幅度的震盪, 接著又回到原來的狀 態。

    他的眉頭皺得更緊,轉身回到床尾那堆數位儀器旁, 專注地盯著螢幕上滿滿的電子符 號, 看了一陣子, 他的肩膀垮了下來。

    「失敗了嗎......怎麼會......理論上應該是可行的......」

    將臉埋入雙手之中, 這麼久的努力竟然仍是徒勞無功, 緊繃已久的神經被失望重重打擊, 眼睛一陣酸澀, 他幾乎就要崩潰.

    可是他不能,他唯一的兒子唯一的希望只剩下他了。

    手機在桌上發出震動聲, 他疲憊地抬起頭, 伸長手將震得快從桌邊摔落的手機接了起 來。

    「.........怎麼了? 運轉有問題嗎?」

    「當然沒問題,  這套系統可是咱們的最高傑作, 怎麼可能會有問題!』電話那端的人似 乎心情很好,  語氣裡滿是自信,  接著卻突然嚴肅了起來,  小心翼翼問道:『我是要問......你 那邊進行得還順利嗎?』

    「......失敗了,登不進去。」

    電話那頭沉默了一陣子, 然後傳來一聲嘆息。『你已經盡力了, 別喪氣, 說不定還有其 他辦法可以試試, 晚點我過去你那裡看看......』

    「.........等等。」

    「 嗯?」

    「剛剛......我確認了一下......」雖然速度太快, 轉瞬即逝, 但他的確看到了某種訊息, 下意識轉頭看向腦波圖, 雖然幅度不大, 但仍然出現了和之前不同的起伏狀態。

    還有希望!

    像是發現了一絲曙光, 他飛快檢查著那堆電子符號, 尋找任何一點蛛絲馬跡。

    『喂.........? 剛才好像出現了短暫的奇怪訊息......現在又正常了,你那邊有狀況?』電話 彼端的人同樣注意到了, 但剛想查證, 那一絲微量訊號已經淹沒在廣大訊號流中了, 出現該 訊號的位置也正常運作著。

    飛快敲打著鍵盤的人沒時間理會對方, 他一邊盯著螢幕, 眉頭越駛越緊, 表情更透出了疑惑。

    過了一陣子, 他終於停下手邊的動作, 一臉難以置信。

    「怎麼?發生什麼事了?』電話那端的人聽到鍵盤聲停止, 知道他的工作夥伴應該有什 麼發現, 趕緊問道。

    不過處於震驚中的人眼回應對方的問題, 對於剛剛的發現, 整個人陷入混亂之中。

    「怎麼可能......這.........」

    他迷茫地看著螢幕, 然後慢慢轉頭, 看著仍然靜靜躺在床上的人, 他咬牙, 拳頭緩緩握緊.

    這將是唯一的希望。

    第一章

    『妳一定要玩喔!絕對會很好玩的!姊上線之後記得密我, 我們可以組隊一起玩!』

    看著手機不斷在「叮咚」的提示音下刷新留言, 我一陣無奈又好笑。

    其實,還有一點心虛。

    轉頭看向擺放在一旁的紙箱, 外盒已經被拆開, 流線設計的金屬頭盔就放在盒子中間,  連黑色遮罩上的透明保護膜都還捨不得撕掉, 就怕自己動作太粗魯會不小心在上面留下刮 痕。

    神月ONLINE—這是一款真實度號稱達到百分之九十的虛擬實境遊戲。

    目前市面上的實境遊戲最多只能做到真實度百分之六十, 因此這款遊戲的廣告一播出立 刻引起熱烈討論, 無論是電視、網路還是平面媒體, 到處都是神月ONLINE的消息,走到哪 裡都有人在談論它, 這款可說引發了全球熱潮的新遊戲, 就在今晚六點整,即將正式開放。

    覺得玩遊戲太花時間, 向來不喜歡玩遊戲的我, 這次也忍不住心動了。

    最大的原因, 也是這款遊戲另一個注目賣點,就是它擁有睡眠模式, 連睡覺也可以玩, 不用擔心會因為玩遊戲而耽誤到日常生活的作息。

    在得知這款遊戲有如此貼心的設計後, 我就立刻決定要玩了。

    不過......看著還在興密地邀請我組隊的刷版留言, 我只能在心裡默默道歉了。 因為我打算自己一個人玩。

    個性稍微有點孤僻的我, 平時就不太和人打交道, 一向獨來獨往, 好朋友就只有那麼幾 個, 而且住的地方都不同, 也難得能聚在一起, 所以我的「獨行俠模式」就更加徹底了。

    和朋友一起玩當然也很有趣, 但我更享受一個人的無拘無束。

    所以當初決定玩這款遊戲時我就下定決心了ーー我·要, 當·獨·行·俠!

    手機那端的朋友似乎仍然不死心,「叮咚叮咚」響個不停, 終於在遊戲即將開放登入 前, 才匆匆忙忙道了再見, 不再刷版了。

    鬆了口氣, 看著時間即將來到六點, 我不慌不忙地繼續翻著手裡的遊戲指南, 把需要知 道的訊息默默記下。

    開玩笑, 依這款遊戲受注日的程度來看, 六點登入絕對是人滿為患,我才不想去人擠人。

    於是我悠哉悠哉地看完遊戲指南, 邊吃晚飯邊逛網頁, 吃飽了帶狗去住家附近的公園散 步, 還和公園的流浪貓玩了一陣子, 回家後洗了個舒服的澳, 刷牙洗臉後, 滿懷興奮地錯進 棉被裡, 小心翼翼將那頂金屬頭盔戴好, 然後閉上眼, 深吸一口氣後, 按下開關。

    一股微弱的電流從大腦鼠過, 轉眼間我感覺自己陷入了完全的黑暗之中, 但是下一秒,  黑暗完全退去, 四周是一片白。

    『歡迎光臨神月ONLINE。」

    原本空無一人的純白中, 出現一名穿著白色皮衣皮褲的男子, 他的膚色也很白, 淺灰 色的短髮和淡紫色的瞳孔, 配上那張過於出色的五官, 有種非人類的感覺。

    在這一片冷色系中最醒目的地方, 就是飄浮在他身前的一顆黑色圓球了。

    我不禁質疑起遊戲設計者的配色能力, 略帶同情地看了這個應該是NPC的男子一眼,  然後對這遊戲的真實度喷喷稱奇。

    登人前我明明是躺在床上, 現在卻完全感覺不到背後的柔軟, 我看了看自己,還穿著睡 前換上的睡衣。

    原地跳了幾下, 腳下的堅硬地板簡直就像真的一樣, 動了動關節, 全身的感官都很清 晰, 真是太不可思議了。

    被晾在一旁的NPC也沒催促, 默默看著眼前好奇地摸摸跳跳的新玩家, 臉上始終掛著 微笑。

    驚訝完之後平热下過度興奮的情緒, 抬頭就看到那個被我無視的NPC還笑笑地等著, 不禁覺得有點不好意思, 我趕緊小跑到他面前, 抓了抓頭髮。

    「不好意思讓你久等了.........」

    眼前的NPC輕輕搖了下頭。「每個剛進來的玩家都是這樣,很正常。」

    然後他伸出右手在黑色的回球上輕輕一點,旁邊突然出現了一面長方形的全身鏡,裡面 正映照著身穿睡衣的我。

    『玩家身分已完成登記,開始角色創建,請選擇的角色性別。」

    「男性。」我毫不猶豫回答。

    NPC一頓,提醒道:「角色外貌是以您的真實樣貌為基本建構,選擇與您本人不同的 性別,除了骨架和聲音有些微改變外,容貌是沒有什麼變動的,不建議您更改性別。」

    「我知道,不過我的長相不會很女性化,變成男的應該不會太奇怪。」

    其實我一直很想當男的, 原本我就不太喜歡過於女孩子氣的東西, 穿著打扮也大多偏中 性, 性格也是, 連我阿嬤都曾說過我和弟弟的性別應該顛倒過來才對。所以決定玩這款遊戲 時我就下定決心, 要玩男性角色了。

    現實世界中既然已經是女的, 就在遊戲世界中當個男人吧!

    見我心意已決, 他便沒有再多說什麼, 繼續接下來的流程。『好的, 確認性別為男性,  接著請選擇您的種族。』

    「他的話剛說完,身後立刻出現在半空中一字排開的各種種族,族類眾多,讓人有點眼花 掠亂,他們不斷擺出各種展現自身力與美的POSE, 還頻頻對我抛媚眼。

    身為各種族的代表模特兒,男的帥、女的美,被如此美型陣仗熱切注目的感覺實在旁 挺大,我趕緊把早就在看過指南書裡的種族介紹後所做的選擇丟出。

    「我選擇魔族。」

    聞言,除了魔族代表的男模特一臉開心地湖我丟了個飛吻之外,其他種族則是立刻垮下 臉,一副「真不識貨」的嫌棄模樣轉過身消失了。

    ......這......這款遊戲一定要這麼欺負人嗎?搞得我很有罪惡耶!

    頭上掛著三條黑線,我無言地看著仍然一臉平淡微笑的NPC,盡量無視在我身旁繞來 繞去還上下打量我的那個男性隨族,用眼神催促他趕快繼續。

    「好的,確認種族為魔族,接著請選擇您的ーーー』

    「不好意思暫停一下!」

    對於不斷在旁邊騷擾我的魔族實在忍無可忍(這傢伙竟然排到我背上來了,我失禮地 打斷他的發言。

    他停下來,沉默地看著我,表情毫無變化。

    「遊戲指南我看過了,可以選擇的項目除了性別、種族和身高我要自己決定之外,其他 全部都隨機分配!」

    眼前的NPC繼續沉默著,過了大約十秒,才像剛從斷線狀態連接上似的,點了點頭。 「我明白了,那麼,身高調整上限為十五公分,請問您需要調整多少?」

    「調高十五公分。」我立刻回答。

    對於自己的身高突破不了一百六十公分一直很有怨念的我,老早就想要「提高視野」 了,這個天大的好機會當然要把握!

    「好的, 身高調高十五公分, 自行選擇項目全數確認, 其餘選擇項目隨機分配—已確 認, 請預覽您的角色。」

    他伸手在黑色圓球一點, 旁邊的全身鏡突然發出一陣強烈光芒, 我抬起手遮擋, 幾秒後光芒淡去,鏡子裡映照出一個和剛才完全不同的人。

    我愣住了,驚訝得合不攏嘴。

    這......這傢伙根本和我是不同人吧!雖然我原本的長相偏中性,但還是看得出性別,可 鏡子裡的人根本就是個男人,和我預估的相差太多了吧!

    而且......竟然還挺好看的......我驚奇地仔細打量這個「變性後的我」,再次對這款遊戲 感到不可思議。

    「我」有一頭黑色短髮,瀏海和兩側略長,耳後較短而且有點凌亂,如貓眼般銳利的瞳 孔是清透的紫色,魔族特色之一的尖耳,讓那張臉看上去更有種邪魅的氣質。

    接著往下看,這個身高比例真是令人感動,「高個子穿什麼都好看」這句話果然是很有 道理的,視覺上就是不一樣,雖然此時穿著的是非常普通的新手裝,但看起來還是很有型。

    整理來說......嗯,可以打九十分。

    見我一副很滿意的模樣,NPC微笑著做最後確認。「如果沒問題,那就|』抬起 手,準備進行融合時,動作又被打斷了。

    這次沒禮貌的可不是我,而是那個剛剛一直掛在我背上的男性魔族,他笑笑地走到鏡子 前,左看右看,摸了摸下巴像在思考什麼,然後突然將手伸進鏡子裡,在「我」左邊的瀏海 上輕輕撫過,原本全黑的頭髮立刻多了幾撮墨綠色的挑染。

    男性魔族滿意地點點頭,側過臉看向我,指了指鏡子裡的我再指了指自己左邊瀏海上的 幾撮紅毛,對我討好似地眨眨眼。

    .........這是怎樣?要我和你紅綠配就是了?

    一旁的NPC看了看那個自作主張的男性魔族,又看了看我。『髮色變更確定嗎?」

    我微皺著眉,看著那個使勁朝我抛媚眼的傢伙,再看看多了幾撮綠毛的「我」,嘆了口 氣。

    「好吧,就這樣吧。」其實多那幾撮綠毛也不難看。

    聽到我決定採用那個亂入的魔族幫我加的髮色,他似乎感到有點疑惑,沉默了幾秒,接 「著伸手將黑色圓球推往映照著「我」的全身鏡,下一秒,我發現自己的視線突然變高了,而 那面鏡子變成了一扇完全漆黑的通道入口,顯然就是我將要進入遊戲的地方。

    『最後一道程序,請為您的角色取名。」

    這個我也早就想好了,因此毫不猶豫地說:「冥夜,冥冥之中的冥,夜晚的夜。」

    剛說完,面前就憑空出現了「冥夜」兩個字。

    『確認名字無誤嗎?」

    「 是。」

    『遊戲玩家ーーー冥夜,角色創建已全部完成,進入這扇門您就可以正式進入遊戲了·祝 您玩得愉快。」他朝我微微躬身,做了一個「請進」的動作。

    我都還沒動,一旁的男性魔族就先一步搭著我的肩,相當自動地把我往遊戲入口帶去, 我掙脫不開,趕緊轉頭朝那名NPC問道:「等等......你有名字嗎?」

    似乎沒料到我會問這種問題,他明顯愣住了,在我即將進入口的前一秒,聽到始終平梧的機械語調帶著一點急促,回答了我。

    「我叫鍾宇弦。』

    --------鐘宇弦?

    很正常的人名,不過我不認為NPC會叫一個這麼有現實世界感覺的名字,難不成他其 算是遊戲GM?

    可是他......很沒有「人」的感覺,應該不可能是GM吧?大概又是設計者的惡趣味, 反而是方才出現的那群種族代表,逼真的人性化表現,更像是其人。

    雖然有說過這款遊戲給予裡面的NPC很高的自由度,但這麼鮮活有個性的NPC還 其是從沒見過,比如擅自幫我加了綠毛的那位。

    都是他害我沒能好好向那位幫我創建角色的NPC道謝,想到這點,我扭頭朝右邊搭著 我肩膀的男性魔族丢去一記白眼,結果一看,人呢?

    方才太專心想事情,竟然連那傢伙什麼時候消失都沒注意到,我不禁對自己的遲鈍感到 汗顏。

    轉頭看向四周,我正站在草地上·不遠處有片森林,另一邊則有村莊·低矮的建築物有 的是木造的,有的是石材搭建的,建築風格類似早期的歐洲國家。

    現在是晚上,雖然除了村莊房舍的門窗白光線照出之外,沒有其他照明設備,卻不會很 一黑。我抬頭看向天空,一輪比現實世界還大上十倍不止的回月正高高掛著,柔和的白色光芒籠罩大地,讓夜晚不至於受黑暗完全侵蝕。

    也許有部分原因和我是隨族有關,極好的夜視能力,除了森林深處的黑暗無法看透外, 其他地方倒是很清楚。

    離我有點距離的地方有幾個同樣穿著新手裝的玩家,但人数不多,容零散散的,暗自慶 幸自己延遲四個多小時才進來,遊戲內的時間已經過去大半天,絕大多數的玩家都已經離開 這個區域冒險去了。(順道一提,這裡和現實世界的時間比為三比一)

    現在, 我的冒險正式開始。

    首先要做的當然是認識自己囉! 我心情愉悦地叫出系統介面, 一面半透明的屏幕在面前 展開,點擊角色資訊,查看系統隨機分配的結果如何。

    結果...嗯,其實我玩過的遊戲屈指可數,實境遊戲更是頭一遭,那些能力数值我看來 看去也不曉得這樣算高還是算低。

    總之,以大小排列的話,數值最高的是力量,其次是魅力、體質、幸運、精神、教 捷......等等。

    當初會選擇魔族就是看中力量先天素質比其他種族高很多這一點,所以數值最高是力量 這可以理解,但是魅力這麼高要幹什麼?

    回想指南書裡的簡介,魅力值越高,似乎越能降低被怪主動攻擊的機率......這麼想想, 似乎還不錯,對於打算獨自闖江湖的我而言,也不失為保險。

    大致看了一起,再看看任務資訊,目前唯一的任務就是升到十等後,到新手村接轉職任 務。

    所以首先就是去打怪升級囉?我看了看身上,唯一的武器只有一把配掛在腰上的木劍, 我打開同樣繫在腰間的置物包,裡面有系統贈送給新手的幾瓶紅水和藍水,月幣五百元,作 用不明的小喇叭一個,還有一顆看起來像乒乓球的小白球,同樣作用不明。

    開上包裹,我深吸一口氣,懷著心受與密的心情,朝森林旁一群看起來像大型果凍毛 毛蟲的位置走過去。

    距離怪物群只剩十米時,我拿木劍,相準了外闻的其中一隻怪·面上前舉起創就砍!

    接下來的時間,我就站在那群行動遲緩、明顯就是用來給新手打經费值的怪物群中,不 停揮劍砍殺。

    一邊砍,我一邊調整自己的攻擊步調,找到怪的弱點部位後,更是猛烈攻擊。漸漸的, 清怪的速度越來越快,耳邊也不斷傳來升等的提示音。

    『恭喜!玩家冥夜升為十等,請前往新手村接轉職任務!」

    聽到這則系統通知,我才滿頭大汗地停下來,看著四周被我清空,沒多久又再生成群的 果凍怪,稍微喘口氣後,朝更遠一點的另一群長得像巨型版大蚊子的怪物堆前進。

    人總要有個目標,才有前進的動力,就算在遊戲裡也是,而我的目標便是成為一名帥氣 的獨行俠!

    重點是「帥氣」兩字,可不是律指外表,還要有相應的由力才是真的帥!

    我認為在這種真度極高的世界裡,等級不一定是強弱的標準,稳扎稳打鍛鍊出的能力 才重要。所以為了成為一個真正帥氣的人,我將打怪練功列為第一優先。

    而且這裡是遊戲世界,受傷只要喝紅水就會恢復,就算死亡也可以重生,任何現實世界 中擔心受傷而無法做出的動作都可以放手去做。

    我想嘗試自己以往做不到的事情,也想挑戰自己的極限------抱著這種想法來玩「神 月」的我,也許骨子裡是個好戰份子吧?

    就這樣,一區掃過一區,我只要見到怪就猶如見到美食般立刻撲上去,幾乎把村莊周圍 的區域全部掃了一遍,等級也一路上升,來到了十八等。

    看著包裹裡僅剩的一瓶紅水,也該進村裡補貨了,我將因為長時間戰鬥而弄得有點凌亂 的服裝儀容稍微整理整理,照著地固朝一開始的村莊走回去。

    順便一提,這裡是位於世界地圖上西南方的大陸「葛倫尼特」,共有十八個新手村,我 日前的所在地是第四新手村。

    接近村莊時,見到的玩家逐漸多了起來,幾乎所有人都是小團體行動,像我這樣單獨一 個人可能挺奇怪的,周遭紛紛投來打量的眼光,讓我感覺不太自在,但也只好盡量無視,走 我自己的。

    先去商店補了些紅水,又繞了老半天,好不容易才找到村長家(實在太過不醒目了).

    原本打算順便接轉職任務的,沒想到轉職任務的所需物品「紅眼石」在我狂掃怪之中就 收集到了,省下再跑一趟的功夫。

    老村長見到我從包包裡翻出的十顆紅眼石,驚訝了下。

    「勇敢的冒險者,這些是你一個人打到的嗎?」

    (to be continued)
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Linh hồn thông phán 01 - TEXT


    Nhân vật

    狄水芹

    平凡公務員, 熱愛美食, 尤其是小駱的蒜頭辣, 椒蝦。

    近日被告知為狄仁傑的後代子孫,被迫 坐上通判大位。

    公孫策

    輔佐通判的冷面軍師,對於不想說的事,誰都 沒法逼他開口。

    昔日跟在包拯身旁,卻......

    溫世傑

    水芹的房客,是位開花店的暖男。

    最愛吃小駱的炸豬排套餐。目前有極大的事情 隱瞞著水芹......

    施小駱

    水芹的青梅竹馬,但關係更像喜歡互相吐槽的 哥兒們。

    前太妹,很有自己的原則。

    目前經營日式小餐館,老闆兼大廚。

    陳奶奶

    70多歲的老奶奶,是水芹與傑的好飯友, 常於小駱的餐館聚會。

    財務規劃非常有一套,年輕時曾經營過公司。

    狄仁傑

    水芹的祖宗八代,已擔任通判一職近千年。身 具責任感,外表嚴肅,其實內心非常渴望自 由,故罷職飄遊宇宙去了...

    水不波則自定,鑑不弱則自明,

    故心無可清,去其混之者而清自現;

    樂不必尋,去其苦之者而樂自存。

    牲畜傷人,由人類審判。

    蟲蟻侵屋,由人類審判。

    人類犯錯,也由人類審判。

    當人類無法審判,死後只有通判能伸張正義,這是公道的最後一道關卡,過程只有三個字: 難、 難、 離。

    上窮碧落下黃泉,行為是靈魂的胎記,生生世世燒烙在靈魂基因裡.........

    ------------------------------------------

    【天陰篇】

    職業倦怠啊......

    陰間大門敞開,黑壓壓空間傳出吵吵鬧鬧的爭執聲,裡頭已經鬧哄哄好幾個時辰。

    狄仁傑坐在古代衙門官椅上,面前攤著一張訴訟狀紙,堂下兩個告來告去的鬼魂指著對 方鼻子吼來吼去。

    人都死了,哪來這麼多恩怨情仇?

    唉! 狄仁傑膩味地重重嘆了口氣。

    死亡,果真只是靈魂脫離肉體的一種過程,沒有任何東西因此解脫或是獲得成長,連一 公分長進都沒有。寒心啊..........

    一般人工作個幾十年、十幾年,甚至是幾年,心頭便不時冒出「職業倦怠」這四字,隨 便找個由頭去旅行、放大假、鬧鬧小脾氣都是人之常情。結婚可以休假,生孩子可以休假, 聽說現在人間挺流行情緒假,怎麼這款好康偏偏就落不到他頭頂上?

    他,堂堂一名掌管天界與陰界的通判大人,別說週休二日,甚至連一天休假也沒有! 這不是抱怨,而是寫了近千年的心酸血淚史。

    自人間駕鶴西歸後,靈魂一天都沒閒晃到,馬上被玉皇大帝力邀去天庭吃個飯。撇開筵 席好不好吃不談,事實證明,飯—還真的不能亂吃。

    誰能料想得到,不過區區一頓飯,雖然吃得心涼脾肚開,玉皇大帝也很慷慨,兩人吃喝 整整六天六夜,面前桌子陸陸續續端來三百多道菜,滿漢全席跟這一比,馬上可以直接謝謝 下台一鞠躬。

    他後來手養調查過,所謂的「滿漢大餐」是清代漢人和滿人官員的宴會餐,情況跟他有 點像,算是工作場合裡受邀的飯局。

    滿漢大餐中的每一道菜,都有非常龜毛、詳細、令人腦門發脹的規定,例如:客人進門 就要快快端上進門點心,光是這個進門點心,就整死人不償命,有甜、鹹、乾、濕的分別, 吃完點心後,緊接而來是三道進門茶等著要喝。到目前為止,都還只是小點心跟小茶點。

    等到宴會正式開始,每一道菜分工更細、更龜毛,把頭髮白了兩根都未必能弄明白。大 致上來說,可以粗分冷菜、熱菜、頭菜、甜菜、點心、時鮮水果,從頭吃到尾,總共有一百 零八道菜。如果有人問,一百零八道菜一天怎麼吃得完?那就和古人太不熟了。一場宴會餐 吃下來,不是一頓晚餐,也不是一天、兩天的工程,而是要足足吃上三天三夜!

    玉皇大帝的心機......咳,用心,整整是滿漢大餐兩倍之多!這種等級的款待,誰了?

    受得

    如果只是單純吃飯,他還不至於如此糊塗,一口答應玉皇大帝的請求,只怪天女散花的 舞藝太過精妙,滿天飛揚的天花太過芬芳宜人,害得他困在通判官位子上,長達千年之 久 ......

    最悲慘的是,他居然忘了設定期限!

    玉皇大帝委託他掌管西方極樂世界與地獄時,他還想,地獄有訴訟很正常,人間紛擾一 向很多,淪落到地獄裡的恩怨糾葛只會更多;至於這人人歌頌的西方極樂世界,能興起什麼訴訟?

    事實證明,西方極樂世界的訴訟案還真多得嚇人,而且平均纏訟時間比地獄還長,這是 他始料未及的大失誤。

    如果是你,你能料想到西方極樂世界的訴訟案多到什麼地步?雜到什麼地步?纏人到什 麼地步?

    沒踏入天界通判之前,憑靠腦力,根本無法想像充滿愛與和平的西方極樂世界,竟會如 此折騰通判啊.........

    唯一值得慶幸的是,天界果然是天界,就算爭辯,也是輕聲細語,不像陰界總是火力全 開,扯開喉嚨用力嘶吼。

    例如,現在堂下正激烈爭吵的前世夫妻檔。 男與女,果真是史上歷時最久、動員最多人數,又特別刻骨銘心的一場戰役。

    稱它為「永世之戰」,一點也不為過。

    「活著的時候,我跟他明明有婚姻關係,他卻一而再、再而三外遇出軌讓我難堪,我的 「尊嚴、受傷的感覺,他要怎麼賠給我?」

    狄仁傑翻翻手中厚達二十公分的人間行為檔案,點點頭。 堂下女子所言不假,此名男子外遇出軌次數高達四十六次。

    簡直奇了怪了,男子為何不離婚後再和這些女子相好,偏偏要頂著婚姻關係,讓相好行 為變成外遇行為,或是人間法律所稱的通姦。通姦?聽聽,這話多難聽。

    「活著的時候,妳幹嘛不鬧?這種事很好解決嘛,跟妳離婚不就結了,人都死了,到陰 一間你還鬧什麼鬧!」

    是啊,他也想認真問他們這個問題,人都死了還鬧什麼鬧?這種事在世時解決不是很好 嗎?唉!徒增他的工作量。

    他們這麼個鬧法,教他怎麼實現飄遊宇宙的夢想?

    「活著時怎麼開?離了婚,我沒錢,沒錢怎麼過生活?好不容易等我們都死了,我要通 判還我一個公道!」

    生存乃人類一生大計。誰說小小女子不理性?她們理性起來,真能識破古往今來生存之一 道。狄仁傑暗讚著。

    堂下繼續吵鬧。

    狄仁傑拋開手中二十公分厚的人間行為檔案,點點頭,拿起筆墨,在空白宣紙上,落落長寫下真真切切的萬言書。

    堂下吵鬧漸歇,見通判下筆有神、振筆疾書,兩人心裡七上八下,料想這次應該能有個 皆大歡喜的判決,對吧?

    兩個時辰過去......

    狄仁傑終於抬起頭,看著滿紙懇求言,露出滿意微笑,丟給身旁負責傳達各項宣判的文 官,拍拍屁股,站起身,看眼堂下兩人,低喝一句:「退堂。」

    此話一出,眾人當場石化。

    堂下原告與被告、文武官員、手執威武的衙役們,一票人馬全看得傻眼。通判大人怎麼 不宣判結果?他們搞了這麼久,就為了看看通判怎麼判啊!

    眾人目光迅速掃向拿著「應該是公文」的傳達文官。

    快點宣讀判決......快點宣讀判決........快點宣讀判決......快點宣讀判決......

    快點宣讀判決......快點宣讀判決........快點宣讀判決......快點宣讀判決......

    傳達文官頂著千斤重的壓力,用力吞嚥了下唾沫,無辜雙眼扣著擔心受怕,啞巴吃黃連 的口抖顫著。

    「通判大人宣判內容——」

    眾人屏氣凝神。

    「玉皇大帝明鑑,通判狄仁傑-------------]

    小小一樁外遇案,居然上達玉皇大帝,可見多麼慎重其事,先前陰間飄著狄通判無心工 作的傳言果然是假。

    「-----------申請暫時請辭,看要停職,還是乾脆直接離職,煩請玉皇大帝定奪;遞出辭呈一 百零一條理由,請見以下近萬言之陳情......」

    這下子,陰間堂上、堂下、堂兩邊負責喊威武的人通通都懵了。

    一團窩在堂外門邊的黑影,搶在眾人反應過來之前,沿著牆角一溜煙竄進最陰暗的角 落;數秒後,它被一尊通體黝黑的高大邪靈吸入鼻中。

    ------------------------------------

    不出半個時辰,這封辭職信上達天聽,玉皇大帝花了半個時辰看完萬言辭職信,雙手垂 下,只吐出一句|

    「狄、仁、傑。」

    眾人精神一抖,屏息以待。

    「......文筆甚好。」玉皇大帝忍不住讚嘆。

    眾神明抖了抖,內心掀起陣陣哀號。

    這不是事情重點吧?

    佛陀見情況不對,暗地裡偷瞄幾眼遠道而來的維納斯女神,看她一副還搞不清楚狀況的 模樣,偷偷鬆了口氣。

    朝堂之上,有外國使節在場觀見,玉皇大帝竟做出牛頭不對馬嘴的反應,令人無法不暗 地裡偷偷捏把冷汗。

    仁傑啊仁傑,你想遊山玩水的心情,眾神明都可以理解,大家其實也都很想出去放飛一 下,要不是公務纏身,誰不想邀遊宇宙?可你非得要挑在這種節骨眼上鬧小脾氣,丟出辭職 信,揮揮衣袖便瀟灑走人?

    做通判做了千餘年,有差這一、兩天?希望維納斯不是個愛嚼舌根的女神,不然大家接 下來鐵定沒好日子過。

    佛陀思緒才剛轉到這裡,就看見玉皇大帝伸出左掌,拇指在其他四指點了幾下,點點 頭,威嚴目光掃向眾人,沉沉揚嗓-------------

    「准狄仁傑休假,通判職務交由其後代子孫代理。」

    「玉皇大帝,狄氏子孫向來單薄,駕鶴西歸這幾個剛死過來,連自己的喪禮也不回去看 一眼,一秒鐘都不願浪費,直接衝去宇宙到處閒晃,至今尚未有歸來者。唯一例外,是狄氏 最後一代子孫,狄水芹—但她尚未歸西,仍是一介凡人,困於凡間,似乎不......」註生娘 娘率先稟告。

    「凡人怎麼著?誰規定凡人就不能當通判?做人不能有種族歧視,當神也不能有靈魂歧視,小心靈魂優越感讓神重新投胎,落世修煉。現在,誰還有異議?」玉皇大帝絲毫不以為 意,接著,視線掃向一身雪白的觀世音。「觀音,把這小小人類狄水芹帶來,她身上流著狄 氏血脈,靈魂上的「血脈遺傳』強過肉身的「基因遺傳』,這職位不交給狄氏後代子孫,我 還真不放心。」

    「回玉皇大帝的話,可否換神擔當此任,觀音她......」佛陀見觀音臉色不對,連忙貼心 「勸諫。

    「她怎麼了?」玉皇大帝皺眉。

    「桌告玉皇大帝,觀音她......她和唐朝有放不下的恩怨哪。」佛陀硬著頭皮把話說完。

    「什麼恩怨?」玉皇大帝又問。

    眾神狠狠一抖,臉上掉三條線。

    不是吧?

    玉皇大帝明鑑啊,當初這件事鬧得轟轟烈烈,無人不知無人不曉,您也太不食人間煙火 了吧?居然對這件事毫不知情!等等...食人間煙火?算了,玉皇大帝是什麼人?不食人間煙火的代表人物,正是他本尊!

    眾神驚得掉下巴,現場只有三人例外,一是搞不清楚狀況的維納斯,二是還在問「什麼 恩怨」的玉皇大帝,三是一臉鐵青的觀音大士本尊。

    「玉皇大帝啊,觀音原名為觀世音,自唐朝以後,為了不冒犯皇帝李世民,觀世音名號 被拿掉『世』這個字,從此人人尊稱為觀音。」愛好和平的彌勒佛見天庭氣氛越來越僵,連忙跳出來打圓場。

    「就算整個唐朝和觀音結怨,跟狄仁傑又有何干係?」玉皇大帝不解又問。

    「說無關也無關,說有關也有關,玉皇大帝,難道您忘了狄仁傑是武則天信任的大臣, 而武則天與李世民的關係非同一般啊。」關係一層攀過一層,整個天庭中就屬狄仁傑和李世 民關係最近。

    別說觀世音器量小,好不容易幹到神的位階,好端端名字硬被打斜劃掉一字,這口氣, 有點尊嚴的都難以嚥下啊。這種感覺就像林志玲突然被下令只能叫「林玲」,這、這還是林 志玲嗎?

    又例如:蔡依林變蔡林、李世民變李民、周星馳雙周馳、金城武變金武......誰受得了 啊!

    「狄仁傑很瞭這一點,當了通判後,極盡所能避開會和觀音碰面的所有可能性,除了一年 一度非得硬著頭皮參加的尾牙例外,其餘場合都發揮個人奧運金牌級閃躲技巧,片葉不沾 身,避開碰頭的機會,心思之镇密令眾神無法不噴噴稱奇。

    觀音並非木頭,感受到狄仁傑竭盡心力的閃人誠意,基本上也從未對狄仁傑做出什麼太 奇怪的舉動,可玉皇大帝這一搞,豈不是在觀音的傷口上撒鹽嗎?這真的太過殘忍,任何神 明都不應該被如此對待。

    「眾神明所言極是。」玉皇大帝點點頭。

    聞言,眾神露出欣慰表情。

    玉皇大帝能理解這其中恩怨真是太好了,隨便請託佛陀、關聖帝君,還是三太子去都很 好啊,不一定非要觀音不可嘛,西方極樂世界神明這麼多,任君挑選。玉皇大帝聖明、聖 明、大聖明!

    天庭再次恢復原本和樂融融的氣氛,不少神明拋給彌勒佛一個「真有你的」、「幸虧有 你」的按讚眼神。

    玉皇大帝沉思了一會兒,目光炯炯掃向眾神明,發布口頭命令。「不過,這件事還是得 請觀音出馬才行。」

    眾神明狠狠愣住!

    咦?剛剛產生集體耳鳴現象嗎?

    「玉皇大帝,您何苦如此執著?」反應極快的佛陀,現在完全不敢看向觀音那邊。

    「不是我執著,是考慮到現下年輕人最熟悉的神明就是觀音,熟悉就有好感,狄仁傑已 經跑了,不能再搞丟這個狄水芹。」說來說去玉皇大帝也是一番苦心,如果可以選,他有千 萬個不願意事情必須走到這一步。

    「可是......」眾神想再力勸。

    「就這樣吧!」玉皇大帝搖搖頭。用手指頭算過了,這件事沒觀音去,還真談不成。

    眾神見已定案,垮著雙肩,慢慢轉身朝外移動。

    「那個......」突然,玉皇大帝又開金嗓。

    莫非事情尚有一絲轉機?

    眾神熱情轉身,殷切看向玉皇大帝。

    「文曲星請留步,一同欣賞狄仁傑這篇萬言書,瞧瞧他描述對宇宙之旅的渴望,詞藻簡 一直華麗非凡。」

    這不是事情重點吧! 天界一片哀號。

    眾神默哀,低頭,穿過層層白雲濃霧看向人間。

    這、這未來又要怎麼個天翻地覆?狄仁傑,你撒手雲遊宇宙這一招,實在好狠哪......

    眾神之中,三太子悄聲退出天界,朝一處晦暗幽地直奔而去。

    【人界篇】

    天空異彩,厚重烏雲像只碗,罩住這方山區天際。

    一條街,上頭跑著兩、三輛車,恰巧一半在碗內,一半在碗外。碗內,車身晦暗如墨; 碗外,明亮如光。

    「您好,歡迎光臨。」

    制式清亮的招呼聲,在明亮空間裡翩然響起。

    穿著休閒服、年近三十歲左右的女人踏進便利商店,小巧臉部明顯鬆了口氣。被人緊盯
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Dị nguyện Lornes 01 -TEXT


    Mục Lục

    序章 一 陌生之人

    01一 優利安露希

    02 一不是夢境的現實

    03 一框架之外的魔法師

    04 一蠱惑

    05 一霧中行走

    06 一閉鎖宮中的皇子

    07 一現實與真實之間

    08 一不曾改變的事物,與已然改變的世界

    褪色的刻痕《異願洛恩斯》

    後記

    ---------------------------------------

    序章 一 陌生之人

    『齊斯克!』

    無邊的黑暗中,他的夢境裡重複著失去意識前的最後一幕。

    那個時候他沒有辦法看清楚眼前的一切,只因環境已被散溢出來的強光籠罩。他聽見有 人叫他退後,因為未知的情況可能帶有危險,但他卻宛如被不可解的魔法釘住般,動不了一 根手指,也發不出聲音。

    然後便是他所熟悉的那個聲音,帶著少有的急迫呼喊了他的名字。她閃身而至將他推開後,再度进射而出的光線吞噬了她的身影,也蓋過了他的知覺思緒,使他陷入昏迷。

    即使是在夢境裡,他也想回應那聲呼喚,然而朦朧而無力的不只是如入霧中的畫面,在 夢中醒不過來的他,亦無力得像是隨時會連這個夢都留不住。

    他感覺自己用力地想出聲叫喊,那感覺幾乎撕心裂肺。但黑暗中各種紛亂的聲音都有, 卻就是聽不到他自己的聲音。

    昏迷前最後的畫面正在支離破碎、離他遠去。不知道為什麼,他深深認為自己必須做點 事情,否則就會失去很重要的東西......

    儘管他並不曉得會失去什麼,也不明白自己還有什麼可以失去。 現在最迫切的事情,也許是睜開眼睛。

    在他被夢境壓迫到窒息之前,睜開眼睛--------------------

    [----------------]

    有人按著他的肩膀。有人就在他身邊。有個人。

    他想請求對方將自己搖醒,但他得醒來才做得到這件事,希望從別人身上取得幫助,其 實是不可行的。

    經歷不知多少次的嘗試後,猶如用意念重擊了自己一拳,他總算驚醒。

    剛醒來的時候,他還不知道自己身在何處。先是感覺到身下柔軟的床鋪、按著自己肩膀 的手,接著才發現自己的手無意識地抓著對方的手臂,因而反射性地鬆開,再收回來。

    「終於醒了?作了什麼惡夢嗎?」

    在觸覺甦醒後,隨之恢復的是聽覺。他在先前驚懼的夢中體會過出不了聲的恐怖,因而 第一時間想說點什麼來確認惡夢已經過去

    但那明明不只是場惡夢。那是真正發生過的事情。

    而在面前這個人的容貌身形映入他眼中後,他頓時找不出最該問的第一個問題應該是哪 個。

    「齊斯克,你現在感覺還好嗎?我看你出了不少冷汗,要不要喝點水?」

    青年一面和他說話,一面移動步伐走往旁邊的桌子。那樣隨意的態度,就好像是他的熟 人,只是,他根本沒看過這個人。 「......你是誰?優利希在哪裡?」

    好不容易擠出的問題,終於透過他乾啞的嗓音說出口時,他覺得上一次聽見自己的聲 音,仿佛已經是很久以前的事情了。

    青年正在倒水的動作因為這句話而停頓,然後,他帶著微微僵硬的神情看向了他。

    「你說什麼?」

    「如果你沒有辦法回答這兩個問題,那麼,你能告訴我我出了什麼事情嗎?」

    即便他還隱約記得昏迷前發生的那些事,他依然無從得知使他昏迷的那股力量是什麼, 以及事情後來的發展。

    他自認在不追究對方身分的前提下,自己問話的態度已經算有禮貌了,卻不曉得為什麼 青年在他這麼問了以後,目中會透出幾分憤怒與森冷。

    「聽說你踩空摔下樓梯,我還為你沒摔斷手腳感到慶幸,沒想到摔爛的是腦子?」

    「我踩空摔下樓梯?我?」

    「對,你下樓的時候是在想什麼?又看見了哪家美貌的小姐嗎?」

    他無法抓到這段對話的重點,簡單來說,這幾句話讓他的腦袋一團混亂。

    「我什麼時候做過那種蠢事?我是下樓時會踩空的那種人嗎?你確定你說的那個人是 我?」

    「當然是你!齊斯克,我可不像你,我的腦袋清楚得很,我也是到今天才知道你會做出 這麼蠢的事!」

    「但是......」

    這一團混亂所帶來的,還有一種頭痛的感覺,此外,他其實也很想問問「你什麼時候才 要把你手上那杯水給我」,冷靜不下來的現在,缺水的喉嚨因乾渴而產生的灼痛,讓他更加心浮氣躁。

    此時敲門聲突然響起,青年調整態度平淡地應了聲「進來」後,開門走入房間的,總算 是他認識的人了。

    「齊斯克?你醒了啊?」

    依瑟維走進來後,第一眼注意到的是他已經清醒的事實。對他來說,如果想了解現況, 依瑟維應該是個不錯的對象,畢竟她是優利希最要好的朋友,跟優利希有關的事,她不可能 不知道。

    「眼睛是張開了,但人只怕還沒醒。」

    不待他開口發問,一旁的青年便冷笑著做出了嘲諷性的發言。坦白說,他實在不了解自 己哪裡得罪了他。

    「真的?看起來挺清醒的不是嗎?齊斯克,你剛剛是不是說了什麼不該說的話?」

    「依瑟維小姐,我只是問了幾個應該問的問題。」

    他注意到當自己這樣回答後,青年的目光一沉,看起來更不滿了。

    「應該問的問題?」 依瑟維顯然不太相信。

    「那麼,為什麼優利希會這麼生氣?」

    他一瞬間不能理解這句話是什麼意思,直到依瑟維見他不回應而將注意力轉到青年身上為止。

    「優利希,陛下要見你。放著他一個人也沒關係了吧,我看他現在挺好的。」 「的確沒什麼關係,我現在就去。」

    冷淡地掃了他一眼後,「優利希」選擇將手中的水杯放回桌上,便打算跟依瑟維一起離 開。

    「等一等!優利希?你是優利希?你們該不會是在開玩笑吧?」

    青年有著一頭黑色的頭髮與端整秀麗的姿容,若在一般情況下,即使他一向知道自己生 得英俊,在看見青年那張臉孔時,只怕仍會不由得思考什麼樣的人站在這個人身邊才不會顯 得黯然失色......

    而此刻那張陌生的俊美臉孔正因他慌亂的追問而微笑,就像他所熟識的某個人一樣,他 總是分得出那個人的臉上,什麼樣的微笑帶著怒火。

    那個與之名字相同的少女。

    「我不回答如此愚蠢的問題。維,我們走。」

    將他們的對話都聽在耳裡的依瑟維,這時也發現有些地方不對勁了。只是,很顯然的, 她認為不對勁的人不是那個「優利希」,而是他,齊斯克。

    「齊斯克,你不認得優利希?」

    她的語氣就如同這是一件很嚴重的事情,事實上,這件事的確很嚴重。

    「優利希.........明明是女人啊!這個人從頭到腳哪裡看起來像女子?」

    他覺得自己只要指出這個最大的矛盾,他們就會承認是在聯手騙他了,又或者這只是另外一個夢,當他知道自己在作夢,就會夢醒。

    但是沒有。

    這些事情,全都沒有發生。

    「等我回來再好好了解一下你是怎麼回事。」

    青年說出這句話時似是在忍耐,忍著不要跟一個腦袋有問題的人計較,而他仍能從他的 優雅中聽出隱於其中的咬牙切齒。

    「我也很想知道我從頭到腳有哪裡看起來像女人,齊斯林耶克。」

    01 一 優利安露希

    ----------只要想想今天發生的事情不是自己從男人變成女人,那麼身邊有個女孩子變成男人 這種事,其實隨著時間過去,自然而然就可以適應良好。

    ---------前提是,那個女孩子不是你的心上人。

    在優利希跟依瑟維離開後,得以獨處的齊斯克總算可以在安靜的環境中整理目前的狀況 與自己雜亂的思緒。他覺得自己必須好好釐清一下整件事情,儘管他不知道現狀能怎麼靠獨 立思考來釐清。

    首先,他下了床去拿那杯他現在很需要的水,再來他又坐回了床上,只因他覺得站起來 有點頭暈。可能真的出過一些事情才會這樣,但他不認為那件事是「摔下樓梯撞到頭」。身 上連瘀青跟擦傷都沒怎麼看見,摔一政就只撞到頭,也太奇怪。

    當他想整理腦袋裡的東西時,他通常會拿紙筆條列下來。齊斯克雖然還沒弄清楚自己身 在何處,不過這個房間裡找得到紙筆,他也就不急著在身體尚未恢復的情況下出去亂晃。 「從他醒來到現在,最大的疑點就是那個「優利希」。在他十八年的人生裡,與他相識超 過八年的優利希,毫無疑問是個女孩子。

    除了性別,就連髮色也不一樣。優利希那一頭金色的長髮,就算偶爾會在回身的時候掃 到他臉上,他依然發自內心地覺得很美。現在那個「優利希」固然一樣有著令人讚嘆的美 貌,頭髮顏色卻和他一樣是黑的。

    這個人不會是優利希。而他不知道他是誰、從哪裡冒出來的,說這名青年是優利希的依 瑟維也令他不解。

    齊斯克想要回想昏迷之前的事情,卻突然頭部刺痛。如果是這樣的刺痛,說他曾經撞到 頭倒是有幾分可信度。

    關於優利希的一切,他都還記得,偏偏難以回想起事發當時的那一部分。剛醒來的時 候,明明還記得一點點的.........

    也許只是需要休息。他這麼告訴自己,然後發現自己找出了紙筆,但根本不曉得該在上 面記下什麼東西。

    「優利希.........」

    喃喃唸著這個名字,齊斯克思索再去睡一覺醒來就會恢復正常的想法是否太過天真,這 時,他忽然聽見了敲門聲。

    門是開著的,敲門的人只是站在門旁邊意思意思敲兩下提醒他有訪客而已,看見來的人是誰以後,齊斯克鬆了口氣---他現在實在很害怕再遇見哪個不認識的人。

    「前來探視他的人是北界封地王之子,同時也是他的摯友。那張欺騙世人的年輕面孔向來 會讓人誤會他的年齡,不過他本人似乎一直引以為樂。

    「飪環,真高興看到你-----------]

    「我也是。我剛剛碰到優利希,聽說你怪怪的,所以我繞過來探望你一下,你現在的毛 病是獨自一人時居然會唸著你表哥的名字嗎?」

    「當鈺璟以一貫戲謔的口吻挪揄他時,儘管熟悉的語氣讓他感到安心,齊斯克仍因為其中的某個詞而面露絕望。

    「你剛剛......說什麼?」

    「我也想問你在問什麼。」

    「優利希怎麼會是我表哥?」

    「就算他只大了你不到一歲,他還是你表哥。」

    「她明明是我表姊不是嗎!」

    齊斯克的聲音不由得大了些,鈺璟則為之一愣,然後看向旁邊。

    「看來這怪怪的問題可能真的有點大。你需要的不是我,是醫師吧。」

    目前為止碰到的每一個人,都覺得是他的腦袋有問題。

    「我不需要醫師,鈺璟。」

    「每個腦袋有問題的人都這麼說,我真難過你成為了其中一員。」

    「我的腦袋沒有問題!」

    「齊斯克,我真為你感到擔心,難不成你想說是這個世界有問題?」

    鈺璟說完這句話後,齊斯克一時也不知道該怎麼接下去。

    「好吧,我現在有點時間,也許我們可以談談,核對一下你現在有什麼認知有誤的地 方。我不會幫你找醫師的,要找也是優利希幫你找,畢竟這種事情,只有他一個人會困 擾。」

    看齊斯克這副模樣,鈺璟拉開椅子坐了下來,調整成他感覺舒適的姿勢後,便開始發問。

    「話說回來,你應該還記得我是誰吧?」

    能夠有人協助核對記憶與現實的出入,或許也是現在的他所需要的。齊斯克強迫自己冷 靜下來,不要因為事情跟自己認知的不同就激動,這樣才能順利地讓對話進行下去。

    「你是北界封地王的長子,同時也是我的朋友。」

    「我覺得這介紹有點簡短。可以再鉅細靡遺一點嗎?像是我出眾的魔法成績、席捲王城 的美少年魅力,那些你通通都忘了嗎?」

    「你早就不配自稱少年了,這種事情即使我沒有忘記也沒必要一提出來說,現在的重 點不是你,是優利希!」

    平常的齊斯克不會這麼輕易就沉不住氣,所以鈺璟皺了皺眉。

    「優利希的部分可以慢點,畢竟那部分已經出了問題,我有預感聊起他一定會因為你不 斷否定而難以繼續,所以我們先從一些基本的東西核對起吧。我們現在在皇宮的行館,你知 道你來自哪裡,這個國家叫什麼嗎?」

    「我和優利希一樣來自瑟羅封地,所有的封地都屬於輝銘帝國的皇帝陛下,輝銘帝國處 在世界的南斷面,而你們北界是世界裂口形成後由遺留在這裡的北斷面遺民組成的。」

    齊斯克並不想在世界地理上浪費太多時間,所以很快速地回答了這個問題。

    「啊,世界沒有在你腦袋裡變成圓的真是太好了,看來還有救,所以出問題的只有優利 「希的部分吧?」
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Thân là nữ trang thiếu niên ta trinh tiết sắp khó giữ được 01 - TEXT


    Mục Lục

    人物介紹

    第一章 ----- 少女&少女

    第二章 ----- 赫斯納斯

    第三章 ----- 夜雨

    第四章 ----- 敵營 第五章不可告人

    第六章 ----- 約會?誤會!

    第七章 ----- 局之外

    第八章 ----- 探索研究室

    第九章 ----- 令人心煩的甜蜜的泥淖

    第十章 ----- 新的任命

    番外 ----- 艾爾娜之章

    後記

    下集預告

    Nhân Vật

    一余本決一

    男主角。廢柴、宅宅,但穿上女裝後就會成為冷豔高貴的強者「零」。由於從小被霸凌,因此產生了強烈的自我否認感,唯有穿 上女裝他才會覺得自己是另外一個人。

    一零一

    余本決的女性裝扮,個性冷硬,善嘲諷,口舌刻薄。認為自己適合紅黑色調,因此所有衣著都是紅黑雙色,每次出場必定穿著短裙。 | 在余本決潛意識中認為女孩就該做這種打扮,因此穿上褲裝零會因 認知而無法發揮全力。

    一艾爾娜一

    我方。個性認真負責,有強烈的正義感,進入戰特學校便是為了報 效國家。在隊伍中是隊長,強項是調配隊員、戰策擬定,獨戰能力不高。崇拜零,對她強悍的攻擊力感到羨慕,因此產生追上的動力,希望得到認同。

    一夏菲兒一

    女狼,異族第九軍團團長。個性狂野不拘小節,男女通吃,戰力非常強,認為余本決是個好苗子,一直想扔過來當小寵物,可惜無 限次被拒絕。每次對上都想盡辦法調戲吃零的豆腐,哪怕遭受攻擊並受傷也在所不惜。

    ------------------------------------------------

    第一章 少女&少女

    陰鬱的天空下,幾乎沒有光線的繁密暗林中,大雨方過的濕潤雨氣、草味、土味瀰漫 著,風中甚至散著淡淡的血腥味。

    艾爾娜被一隻粗大長滿粗糙濃密毛髮的手壓制在地,她努力掙扎,但她的力量和對方相 比就像是嬰兒對抗成年人一般無力。

    她伸長左手想拾取掉落一旁的長柄武器。

    「人類就是這麼渺小脆弱!乖乖當我們的奴隸不好嗎!」粗嘎的嗓音,泛紅的獸眼,男 人低沉地醇笑著。

    「牠長著堅硬厚爪的手在少女的臉上撫過,順著喉嚨,牠能感覺到血液在這溫熱柔軟的身 驅中歡快恣意奔流的脈動。牠貪婪地撫摸著少女覆蓋於胸前,仿佛夜空又仿佛深海的寶藍色 鎧甲。

    「放、放手!」艾爾娜倔強地想讓自己看起來毫無畏懼,但她微微顫抖著的身軀洩漏了 她發自內心的畏懼,那來自種族、來自性別上的絕對差異。

    男人與女人,狼人與人類。

    「聽說要死亡才能徹底解除众星裝甲的武裝。」狼人放肆地打量著少女玲瓏有致的身 驅,這是人類製作出來要對抗牠們這些異族的武器,當年可是轟動了好一陣子。

    只能到處逃竄,像是臭老鼠一樣的人類,居然擁有和異族相對抗的能力!

    但因為成本太過高昂,原料太過稀少難得,到現在也沒多少人有本事能穿上真正的欢星裝甲。

    不過人類總是需要大量人力來爭奪众星礦,只靠那幾個強者是無法將戰場拉到全世界 的,所以找了這些幼雛......

    狼人舔了一下嘴唇,牠輕易感受到少女更深層的畏懼。

    這些人族中號稱擁有潛力的青少年男女,穿上只有少部分覆蓋度的鎧甲,他們的作用大 概類似游擊、護衛、偵查這些功能,而從中脫穎而出的,才有機會穿上高純度的矮星甲。

    狼人的爪子深陷入少女的胸部,用力地想由內而外扳下那珍貴稀少的鎧甲。

    「解除武裝吧,然後成為我族的奴隸!舔舐我族的腳趾,就像你那些淫蕩無恥的先祖一 般!乖乖聽話吧!」

    「閉嘴!人類是不會屈服的!」艾爾娜含著眼淚,她依然不放棄想奪回自己的兵器,但 不管她怎麼用力,她都無法離開原地絲毫。她的能力在這麼近的距離完全無法發揮,也因為 太過接近,就連裝甲能發揮出來的盾罩都無法張開。

    「真是不乖,看來得讓妳嚐點苦頭才行。」狼人淫邪地笑著,牠手腕一轉,捏上了少女柔軟尖挺的胸口,用力地揉捏著。「乖乖聽話才行啊!」

    無論艾爾娜如何想佯裝堅強,無論她怎麼告訴自己她是一名戰士,戰死是一種榮耀,但 眼下發生的事情殘酷地摧殘了她的理念。

    狼人的手順著鎧甲的縫隙到了她平坦結實的小腹,還打算一路往下時,牠動作忽然停 頓,像是突然失去電源的機關一般。

    「啊,使用薙刀這種無力兵器的人,果然如這被時代淘汰的兵器一樣無用。」

    略低沉,介於女性與男性之間的嗓音陰柔地滑過。 艾爾娜癱軟在地,她仰望著那背著光,看不太清楚樣貌的人。

    對方將仿佛正在燃燒的兵器從狼人身上抽了出去,刀刃與肉體相連之處甚至散發出恍若蒸氣一般的白煙。

    那是獨造星武,被稱為燃燒靈魂的「紅」。兵器啟動後,呈現持續高溫狀態,就連血液 都能瞬間蒸發,是極其危險的兵器。

    一把將狼人端到一旁,代號「零」的少女居高臨下地望著虛脫癱軟的艾爾娜。

    「就你這個樣子,還是自請調到後援組吧,不要為我們添麻煩了。」少女如是說。

    艾爾娜瞪著那妝容細緻的少女,咬緊牙,她爬起身取回了自己的武器。

    「不用你來多嘴!」

    零撥了一下暗紅色的長捲髮。

    「那我只好拭目以待你下次表現了,隊長。」

    她輕哼著,拍了拍臀下三公分的短裙,踏著在戰場上絕對不會出現的高跟鞋離開。

    望著零離去的背影,艾爾娜內心既且憤,她轉頭看著那倒臥在地上已死的狼人,回想 一起方才所受的屈辱,她抱緊了自己的肩膀,痛苦不已地蹲了下來。

    她是個沒有用的人,就連這麼低等的狼人都無法獨力抗衡,甚至、甚至差點就被凌辱, 連鎧甲都將保不住!太沒用了!真是太沒用了!

    難忍胸中的不甘、憤怒、自責和自我厭惡,她抱緊自己痛哭著。

    我的媽!我到底都在做什麼! 約三坪的房間中,少年抱著腦袋蹲在書桌底下,他陰鬱得好像隨時都會冒出香菇。 他為什麼要說這種話!

    一回想起戰場上他對艾爾娜說的那番過分得讓人想把頭撐下來的話語,他就想從這十三 一層的宿舍往下跳。

    明明就是想叫艾爾娜要小心一點,想請她不要介意的,為什麼說出口就變成了那個樣 子?

    「就你這個樣子,還是自請調到後援組吧,不要為我們添麻煩了。」

    不!

    少年抱著腦袋,撞擊著地板。

    那不是他!那一定不是他啊啊啊!

    「那我只好拭目以待你下次表現了,隊長。」

    不不不!他要說的是下次一起努力吧這樣的話啊啊!

    到底哪裡出錯了?為什麼每次都說出這種過分的話呢?明明就是想好好和艾爾娜親近, 希望可以、可以變成好朋友的啊!

    少年垂著淚,像隻蝸牛一樣蜷縮在書桌殼底下。

    門被砰的一聲撞開。

    「阿決!上次下載的那個片子超棒的!」

    隔壁室友,也是同班同學,更是同組組員的伊利川,挺著他的胖肚子笑得好淫蕩。

    「話說,你在幹啥?」他推了一下眼鏡。

    「別管我,我現在是失意與自責的烏龜。」

    「少在那邊神神經經的,快!我們來一起享受那個絕讚的曼妙身材,還有好大好圓的3 【ㄋㄟㄋㄟ吧!」

    「.........」阿決痛苦地抹了一把臉,慢慢從他的懺悔室中爬出來。「你不是喜歡貧乳嗎?」

    伊利川噴噴噴地搖著手指。「適當的刺激可以更加激發我對貧乳的崇高敬意,就像是再愛吃豬排,偶爾也得吃吃青菜才能體會出一口咬下豬排,那美妙無比的肉汁,酥脆的表皮, 還有柔嫩的肉質,有對比才能感受到美。」

    看著已經陷入奇怪燃燒狀態的好宅友,阿決知道現在說什麼都是沒用的。 「你的比喻反了,貧乳是青菜才對。」

    「錯!是完美融合各種元素的頂級豬排!你完全不能體會我的心情!」伊利川手指著宅 友,一副痛心疾首的模樣。「你怎麼就不能體會貧乳的好呢!蘿莉啊,面癱屬性,就連傲 嬌,都是貧乳啊啊啊!你就只喜歡艾爾娜那對又大又圓的ㄋㄟㄋㄟ!想揉吧?」他挑動他淫 蕩的眉毛。

    阿決漲紅了臉。

    「閉嘴!走啦!不是要看什麼片!」

    「是你喜歡的又大又圓的歐派喔!」伊利川又挑動他那對淫蕩的眉毛。

    阿決拿起外套套了上來,無視好友淫蕩的話語。

    「話說.........上次戰役後,艾爾娜隊長的情況怎麼樣了?」他問。

    伊利川在整個團隊中屬於分析資料與傳遞情報的人員,隊員健康狀況不歸他管,但他要負責統合各人員的身心狀況報告給司令,以方便整個計畫的調度安排。

    伊利川推了一下黑框眼鏡。「好得不得了。」

    「什麼?」

    「大概又被那個零給刺激到了,比平常更有鬥志呢,很努力在熟悉鎧甲和磨練戰技。其 實她根本不用在意的嘛,那個零不是傳言是軍方的秘密武器嗎?幹嘛和這種天才比,這不是自找苦吃嗎?」

    阿決心裡乾澀而自嘲地笑著。 才不是什麼秘密武器......到底被傳成什麼樣了啊......

    就在伊利川扭開房門,打算和阿決迎接男人春天殿堂的時候,舍監不知道從哪裡冒了出來,對他們打了聲招呼。

    「晦!余本決,你的班導師找你。」

    阿決怔了一下。「咦?是什麼事?」

    「舍監聳肩。「我不知道,剛剛碰見他,他讓我喊你一聲,好像是關於你戰時表現的事 情。」說著,他憐憫地看了阿決一眼,拍拍他肩膀。「不要介意,我知道一個男人有恐血症 很丟臉,但這不是你能控制的,我相信你只要更努力就可以克服,可以成為一個完美後援 的!加油!」

    阿阿.........

    阿決心裡挫敗地嘆了聲,表面還得裝出感激的模樣。「謝謝,我這就去找老師。」

    他和伊利川打了個招呼,默默轉回房間更換衣服。 離開宿舍後就強制一定要穿著校服,所以就算現在是假日,為了踏入校園範圍,他還是一得穿上制服。

    众星戰時特別學校的制服,男生是黑色,女生是白色。套上黑底金邊的制服,套上感應工環,他走出房間,以晶片卡鎖門,離開宿舍,撐著傘走入校園當中。

    簡稱為戰特學校的這座學校,建立目的就是培養足以對抗異族的能人,來自整個大聯邦 的學生皆以被選入這所學院為榮。人類有史以來一直是弱勢的一方,在人類發展史上,人類 與家畜並無不同,即使擁有智慧,也無法擺脫被獵殺吃掉的命運。

    異族包含狼人、吸血族、化形者等等的「怪物」。

    他們擁有遠優於人類的身體結構、體能,甚至連智商都有過之而無不及,他們向來以人 一類為主食,以凌虐人類為樂。

    但這一切改變了,從众星出現開始,一切都不同了。 阿決抬頭看向陰雨綿綿的天空,灰暗的天空看不見絲毫澄澈的藍。

    走進行政大樓,收傘,搭乘電梯往上,導師的辦公室在九樓,電梯叮的一聲象徵目的地抵達,阿決踏上走廊,一下就看到金髮碧眼的老師對他笑著招手。

    「老師好。」他連忙打招呼。

    「來來,別拘禮了。」

    將傘掛在傘架上,阿決順手帶上門,乖巧地坐在老師身邊的位置。

    金髮老師揮了揮手上的工環,牆面慢慢浮出一面投射牆,燈光暗下,投影開始。

    影片是「零」所參與的最近一場戰役。

    無法避免的,阿決又想起讓他想死的畫面。

    艾爾娜......

    「零的表現依然很好。」老師說。「我不得不說,你真是個天才。」

    「不......」

    「哦,對對,是零是個天才,你是個廢柴。」

    阿決垂下頭,嘆了聲,「老師,你就別消遣我了。」

    「好吧。」老師輕笑了聲,「這次找你來,是為了下一個出戰計畫。」

    說著,穿著西裝的男人翘起了長腿,他叫出了鄰近地區的地圖。

    「我會派遣你所屬的隊伍到這個地方來。」

    阿決皺著眉頭,他望著地圖上被標起來的紅點。

    赫斯納斯?

    他想了一下,確定想不起那裡有什麼重要的戰略地位。

    「目的是?」

    「國家地質人員發現赫斯納斯不遠處產生異常地熱。」

    阿決瞬間挺直了背脊。「確定是众星礦了嗎?」

    異常的地熱是众星礦出現的前兆。

    「還不能,但敵方也春蠢欲動。這次的戰略很重要,本來是軍方要出馬的,但你......零 的表現非常優秀,他們認為以前期探勘的任務而言,零出馬就夠了,只要守住赫斯納斯和交 通道路,確認是能源礦後,軍方自然會派出精銳。」

    「我明白了。」

    「還有值得注意的是,這次遊走在赫斯納斯周圍的敵人是很難纏的狼人族,你要自己小 心。」

    「 是。」

    老師手撐著臉頰,嘆了聲,「如果只是普通狼人倒也還好,偏偏是夏菲兒那個難纏的女 狼。你知道她吧?」

    阿決遲疑了一下,「是夏菲兒·歐路帝嗎?第九軍團的團長?」 「沒錯,我印象中你接觸過牠。」

    阿決的嘴角抽了一下,接著是麻遍全身的驚悚感。

    「一、一定要我嗎......」

    「放心,不會有問題的,只是扼守住通道和控制赫斯納斯而已,沒一定要正面開戰 的。」老師說。「啊,因為這樣你們就要離開學校囉,根據地熱狀況,應該一個月內就可以 知道是否是能源礦了,就當散心吧。」

    「一點也高興不起來。」

    「會很開心的。」老師說。

    「並不會。」

    「那我只好安慰你這樣子就可以和艾爾娜同學有更親密的相處機會了。」

    阿決臉紅了起來。「請不要亂說!如果沒事我先離開了!」

    他刷的站起身,快步走出了辦公室,但離開不到十秒又退了回來,快速地拿走雨傘,又三步併一步地同手同腳離開。

    走在樓梯間,為了驅除臉上的熱意,他刻意選擇步行而非電梯。到了三樓,他透過對外玻璃看著自己的倒影,那是一張很清秀的臉,沒有男性到達十六歲後會有的寬闊肩膀,身高也不夠高,就是因為這樣,穿上女裝也不會被人發現。

    很厭惡這樣的自己。

    「噁心死了,真的有小雞雞嗎?」

    男同學充滿惡意的嘲笑,還有褲子被強迫脫下的羞辱。

    「哇!真的有效!哈哈,你這死娘娘腔!」

    男同學的笑聲,被推進女廁反鎖起來的驚懼,還有被從廁所門板上傾倒而下的拖地辦水潑了滿身的痛苦......

    眨了一下眼,阿決抹去那些回憶,拾著傘繼續往下走。

    他討厭那些自以為是的男生,討厭自己,討厭這一切。

    如果是女生就好了,這樣的想法浮現腦海。

    那之後一切就改變了,像是失控的魔鬼一樣毀去他的平靜,但也帶給他尊嚴和快樂。 那是他足以在戰特學院立足的根本,是另外一個他。

    走回宿舍,換下校服懸掛起來,他看了眼時間,已經是用餐時間,他只好默默再穿上便 服外套走出房間。

    伊利川看起來心滿意足、春心蕩漾地打開門。

    「哦,你也要吃飯了嗎?」伊利川問。

    「嗯。」阿決漫應了聲。

    戰特學校的宿舍是一個類似社區的結構,一幢男宿,一幢女宿,還有一幢是教職人員宿 舍,這三座建築呈门字型圍繞著中庭,中庭內有餐廳、家居福利社、小診所等等的日常所需設施,走在這個社區內是不必穿校服的。

    「咦呀,這雨到底要下到什麼時候,已經連續兩個禮拜了!」伊利川撐著傘,很是不滿。

    「冬天這樣也是沒辦法的。」阿決說。

    走進餐廳,阿決忽然紅了臉,低下頭,伊利川瞥了他一眼,又看了不遠處穿著工整的女同學,淫蕩地嘿嘿笑著。他用手肘撞了一下阿決,以唇語無聲地說道:「又大又圓的歐派懈!」

    咐你媽啦......

    阿決惡狠狠地瞪了伊利川一眼,撇過頭,假裝這一切都沒發生,他沒看到艾爾娜!沒看 見沒看見沒看見!

    伊利川嘿嘿笑了兩聲,忽然吹了聲口哨。「前面腰細屁股翘的金髮美女等等啊!」

    被如此輕浮稱呼的少女停下腳步,轉過頭,她皮膚白哲,擁有著藍色的眼眸,微微抿起 的玫瑰色嘴唇看起來粉嫩粉嫩,但不知是因為個性使然,還是出身使然,她身上總帶著一絲 距離感。

    那大概就是人們口中的正氣,或者貴氣吧。

    「伊利川?」艾爾娜略偏頭。「吃晚飯嗎?」

    「是啊,一起吧,阿決說很久沒和你聊天了。聽說你們國小、國中都是好同學,怎麼 一樣,到高中還要和這廢柴唸同一所學校也是很困擾的吧?」伊利川手搭在好宅友肩上,哈哈 笑著。

    「真是無禮。」艾爾娜冷冷地斥責著。「本決是很認真努力的人!而且能進入戰特學校 就是對能力的肯定!」

    「嗯嗯。」伊利川點著頭,好像他超認同艾爾娜的話語一般。「沒錯!所以你賞個臉 塊兒吃飯吧?」

    被這麼一回,艾爾娜怔了一下,她無奈地嘆了口氣,好笑地看了伊利川一眼。「真是的,我居然和你認真了。」

    「真過分,我可是個正直且認真的青年!」

    「是、是。」艾爾娜敷衍地說,她轉過頭溫柔地對阿決笑著。「本決呢?想吃什麼?」

    「 我、 我.........」

    「他說想要吃艾爾娜又大又......」

    伊利川懷疑自己是不是貧血了,不然怎麼一陣天旋地轉呢...... 阿決雙眼滿是血絲地瞪著地上那個好像還搞不清楚事態發展的變態,氣喘吁吁的。 「沒、沒事,吃麵好了。」他回頭對艾爾娜笑。

    「本決果然很厲害,我記得伊利川有一百零四公斤吧。」艾爾娜毫不憐憫地看著躺在地 上分不清楚東西南北的同學。「居然直接就把人摔出去了,嗯.........我果然也得更努力才 行!」

    你和男人比什麼啊!

    阿決心裡吐槽著,他相信周遭的同學觀眾肯定也這麼想。

    「別想這些了,快決定要吃什麼吧,不然就要沒位置了。」阿決說道,他痛苦不已地想 一帶開話題。

    「好不容易找到一個能容納三人的桌子,阿決和艾爾娜才剛坐下,伊利川猛然站起身,那 一瞬間阿決是感動的,他以為這只有損沒有益的宅友終於良心發現,願意做件善事,願意成
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    nữ trang thiếu niên 04 - text


    Nhân Vật

    余本決

    男主角。廢柴、宅宅,但穿上女裝後就會成為冷豔高貴的強者「零」。由於從小被霸凌,因此產生了強烈的自我否認感,唯有穿 上女裝他才會覺得自己是另外一個人。



    余本決的女性裝扮,個性冷硬,善嘲諷,口舌刻薄。認為自己適合 紅黑色調,因此所有衣著都是紅黑雙色,每次出場必定穿著短裙。 在余本決潛意識中認為女孩就該做這種打扮,因此穿上褲裝零會因 認知而無法發揮全力。

    艾爾娜

    我方。個性認真負責,有強烈的正義感,進入戰特學校便是為了報效國家。很崇拜零,對她強悍的攻擊力感到羨慕,因此產生追上的 動力。

    實芽

    我方。平常個性靦腆,外表清秀,小家碧玉,說話聲音非常柔軟媽 嫩。對零狂熱,甚至會為了想得到零而在戰役中發動偷襲,就為了拖到角落生米煮成熟飯,讓零徹底成為自己的。吃藥後症頭得以改善。



    女巫,個性溫柔,余本決喜歡和她說話,認為很溫柔很治癒。是個從小就被拘禁的可憐女孩,不願意讓養父鑄成大錯,危害人類,因此想方設法尋求幫助,最後選上了零,藉由和零的接觸進入余本決的夢境,給予提示。

    尤蓮娜

    西北軍區上尉,最終Boss的爪牙。個性冷漠陰險,為達目的不擇手段。

    諾闊諾比契西北區大將軍,最終Boss。受長生不老誘惑,對自己身體進行改造,希望能統一世界。

    ________________

    第一章 動亂的序章

    螢幕上不停回放著大樓爆炸,許多軍方人員將建築團團包圍,火光冲天而出的畫面。 播放中甚至能聽見現場驚恐的尖叫、警察試圖控制場面的吼叫,伴隨著建築爆破的崩裂聲,一片吵雜,記者焦急的聲音夾雜在其中,觀眾根本聽不清楚她在說些什麼,只能仰賴跑馬燈了解整起事件的始末。

    艾爾娜臉色蒼白地看著這個畫面,實際上她已經整整待在客廳三個小時就只看著這個新聞畫面。

    「記者為您現場報導,前段日子傳出叛國與狼人族私通的零,疑似在這幢建築當中,軍方接獲線報,已在第一時間包圍。零似乎知道自己逃不過制裁,引爆了整座大樓,現在軍警在撲滅火災後將進入,勘查零是否已喪身火窟。」

    艾爾娜聽了滿耳的疑似、似乎,她根本不明白這個報導究竟想表達什麼。或許應該說她根本不想相信這一切都是真的。

    零在七個月前消失,軍方隨即放出了她叛國的消息,開始全國上下地通緝她,與之逃亡的還有實芽,兩人被描述為罪大惡極的壞人。

    然後、然後,三天前出了這個報導,他們宣稱零死了,還從爆炸現場抬出了一具燒焦的屍體。

    外面那些仇視零,認為她吃裡扒外毫無廉恥的人手舞足蹈,認為她的死大快人心。 明明不是這樣的!

    艾爾娜眼眶含著淚水,痛苦、自責、愧疚、羞恥將她緊緊纏縛,她快喘不過氣了。 不是這樣的,零根本是被陷害的啊!

    而現在,她真的死了嗎?

    艾爾娜偏執地認為這一切都是假的,零那麼強,怎麼可能就這樣喪身火窟?但理性的那一面卻不停提醒著,這一切當然有可能。

    零再強也只是一個人,面對真槍實彈的包圍,她再強也逃不出來。而以零的個性,或許在走投無路的情況下,她選擇了自我了結。

    不!

    艾爾娜摀著嘴鳴晒出聲。

    她是無罪的!

    她不該接受這樣的對待!

    壓抑著哭聲,拱形窗外透進的陽光灑落一地明亮,艾爾娜卻覺得無比灰暗,她沒辦法原諒自己,她一輩子也不會原諒自己!她對零見死不救,明明知道一切的真相卻膽怯地不敢舉發!

    她害怕,她好害怕,如果她說出來沒人相信怎麼辦?如果也被安上了叛賊的名義怎麼辦?那爸爸媽媽又該怎麼辦!

    她又想到了阿決,零和阿決真的是同一個人嗎?她回想起每次零出現阿決必定不在場,而阿決又有各種奇怪的理由沒辦法參與任務活動,這麼想,阿決和零的身分呼之欲出。

    艾爾娜搖著頭,她拒絕再去想這件事情。

    輕柔的腳步聲從身後的旋轉樓梯傳了出來,艾爾娜連忙抹去眼淚,假裝無事。

    托拉克夫人儀態萬千地從二樓走了下來,一看客廳螢幕播放的畫面,她便無聲地嘆息。小女兒已經看了這個新聞整整三天,她知道對於偶像幻滅的痛苦,零一直是艾爾娜努力的目標,如今零的叛國、身煩,對艾爾娜來說都是沉重的打擊。

    托拉克夫人伸手撫摸著女兒的長髮。「還好嗎?」

    她坐在女兒的身邊。 現在是舉國的連假期,就連一直在中央工作的她也能回家和家人團聚,共享天倫。 艾爾娜倔強地报緊唇不發一語。

    托拉克夫人攬住女兒的肩膀。「零的死對你的打擊很大嗎?」 聽到母親的問話,艾爾娜壓抑不住內心的悲傷再度哭了起來,她搖著頭。「不只是這樣。」她含著哭音的聲音輕輕低訴著。「不是只有這樣!」

    托拉克夫人將頭靠在女兒頭上。「說給媽媽聽聽?」

    艾爾娜依俱進母親懷裡,她想拒絕的,但這些秘密壓在她心頭,沉重得讓她幾乎快要發瘋。但媽媽是軍中體系的人,她根本不知道該不該說,會不會引發更糟糕的事情? 媽媽會怎麼做?

    艾爾娜求救一般地望著母親。「我、我不知道是不是該說......」

    「媽媽是成年人了,我有判斷能力,你不必擔心。」仿佛洞穿了女兒的為難,托拉克夫人輕聲安慰。「告訴媽媽吧。」

    艾爾娜在母親懷裡蹭了蹭,像極了撒嬌的小貓。

    「零,嗯,還有我,我們在一次任務的時候,發現了西北軍的尤蓮娜上校和狼人族勾結。」

    她極低聲地說,甚至不敢抬頭看母親。「我們還在一個研究室發現了一些關於人體、欢星的實驗,雖然摸不著頭緒,但我們想應該和西北軍有些關係。」

    托拉克夫人聽完女兒驚世駭俗的解釋,並沒有表現出震驚、恐慌的情緒來,她依然柔柔地撫摸著女兒的長髮和背脊,鼓勵她繼續說下去。

    「那之後零就不再讓我插手這件事情,和我的關係也疏遠了起來,我曾經想過是不是我太沒用了,但現在才知道她應該是想保護我,她希望我離這件事情越遠越好。」說著說著,艾爾娜又啜泣起來。「可是她現在出事情了,我卻沒有勇氣保護她,就像她保護我那樣!」

    「妳的意思是你認為她沒有通敵?」托拉克夫人問。「所以你很自責嗎?」

    艾爾娜又遲疑了一下,最終搖頭。「還有一些別的。媽媽還記得和我國小同班到現在的余本決嗎?」

    托拉克夫人點頭。「當然,很害羞的男孩,似乎很喜歡你。」夫人笑了起來。「我還記得妳小時候辦了生日會,他也到家裡來,不管你走到哪,他總是一直看著妳呢。」

    艾爾娜愣了一下。「沒有這種事情,媽媽搞錯了!」

    托拉克夫人笑了笑,對女兒的否認不表示意見。「然後呢,那小男孩怎麼了?」

    「他、他......」艾爾娜咬著下唇。「他就是零。」說出這個讓她到現在都無法接受的事實,她全身脫力地倒在母親肩上。「怎麼可能是真的?這怎麼可能!」

    托拉克夫人輕嘆了聲。「妳是因為這件事情難受嗎?沒辦法接受偶像是那樣平凡的人嗎?」

    艾爾娜說不出話來。「零應該是最獨一無二的。」

    聽女兒這番天真任性的話,托拉克夫人無奈地笑了一下。「關於這件事情我知道,這在軍方中上層來說不是太大的秘密,但這件事倒是被列為機密,不能隨意洩漏。」

    艾爾娜猛然從母親懷裡彈了起來,瞪得大大的眼睛滿是驚愕。「媽媽知道?」

    看女兒強烈的反應,托拉克夫人很是不解。「這有這麼難以接受嗎?余本決在醫療報告上有部分的精神問題,他必須穿上女孩子的衣服才能發揮能力,這聽起來是有些奇怪,但也不是真的到難以接受吧?」

    艾爾娜張了張嘴。精神問題?

    她從來沒聽阿決說過,也沒有聽零提起過!

    「什麼精神問題?認知障礙嗎?他覺得自己是女孩子?」

    不對呀,他和伊利川好得很,還總是偷偷躲起來看色色的書籍,完全就是男孩子!

    「倒不是這樣,詳細情況我不瞭解,但他有這樣的問題,而且只是女裝而已,這不算什麼。」

    「可是他們兩個根本就像不同人,還騙了我們所有人!」

    看著女兒激動的樣子,托拉克夫人眨了眨眼。「當然,他的身分可是機密,難道你要他到處宣揚他精神認知上有障礙,所以不得不穿女裝才能對這社會有所貢獻?我親愛的寶貝,你怎麼了?就因為零是你的偶像,所以你沒辦法接受嗎?」

    「我不知道!」艾爾娜痛苦地蜷縮起身體。「我、我覺得我喜歡零,是男女關係的那種喜歡,可是我沒辦法接受她就是阿決,這太奇怪了!」

    聽女兒說出會讓所有爸媽倒抽一口氣的告白,托拉克夫人有一瞬間的凝滯,但很快這口氣就順了。「那只要讓自己不喜歡不就好了嗎?」

    「哪有這麼簡單!」艾爾娜從母親懷裡起身,一臉固執。

    「要是能不喜歡,我一開始就不會選擇喜歡零!根本就沒辦法自己控制嘛!」

    托拉克夫人定定注視著女兒。

    「如果你真的還是無法忘記零,那怎麼不試著去接受余本決?」

    艾爾娜聽母親這麼說,徹底呆住了。

    阿決?那個像弟弟,總是低著頭講話,害羞又不善表達,功課平平,武技也......呃,天啊!考慮到零,阿決每一樣都贏她了!

    可是、可是她沒有把阿決當作可以考慮的交往對象去看待過,這也是為什麼她到現在還在糾結崩潰的原因。

    阿決是個需要照顧的孩子。

    而現在,阿決是零。

    艾爾娜用力地將臉埋在手掌中。

    她沒辦法接受。

    撫摸著艾爾娜仿佛金子一般美麗的長髮,托拉克夫人內心嘆了口氣。「你究竟在糾結什麼呢?他已經死了呀,無論是你沒辦法接受的余本決,或者愛慕暗戀的零,都已經不在人世了。」

    艾爾娜忽然凍住了。

    冰冷和黑暗像蛆蟲一樣慢慢爬上她的身軀。

    她已經徹底失去了他們。

    零和阿決,已經沒有了。

    實芽拿著雙筒望遠鏡眺望著遠方火熱朝天的礦坑,那裡有不少人類俘虜,變形者監工手上拿著鞭子和槍枝監督著。

    這裡是克亞各,一座被變形者佔領的众星礦,礦區散佈著強大的兵力,一輛一輛特殊處理過的運輸車來來往往。

    實芽拿下望遠鏡蹲下身,看著身邊穿著火辣的「學姐」,嘟了嘟嘴。「學姐!妳還想欣賞自己的屍體多久啊?實芽已經看那些人幹活看了兩個小時了!哪時候要打進去?」

    零淡淡瞥了實芽一眼,又將目光調回了電子儀上。大樓的爆炸、跑馬燈的奔馳,她|零的存在徹底被抹消了。

    「要等中央的兵力都佈署好。」她調整一下耳機。

    就現況來說這是好的,因為西北軍不會再追著她跑,她可以更光明正大地亂搞,但就感情面來說,她還有些感嘆。

    「她」就這樣死了。 這件事情是中央策劃的,他們認為與其讓零一直背負罵名,不如乾脆讓她死,一來可以鬆懈西北方的戒心,二來也方便零做其他的任務。

    說起來中央會這麼乾脆豪邁地答應合作,真的多虧芸的提醒。回想起過去半年的各種活動,就算是以作風豪邁聞名的零,也覺得有點瘋狂。

    和實芽碰頭後,她們幹的第一件事情是去蛹山研究所,把裡面庫存的欢星礦搶了出來。 那邊只有一群肉腳傭兵,直接暴力突圍不是難事,加上她們癱瘓了研究所的警報系統,又在山林間放火,那些研究員光逃命就沒時間了,誰還管裡面被裝在管子裡的老人們?

    零和實芽大搖大擺進去拍了照片,還把众星礦打劫一空,那些照片以跨國IP的方式公佈在網路上。

    這是第一槍。

    中央當然嚴厲譴責她,認為她胡搞瞎搞。

    零才不在乎。

    他媽的她都朝不保夕了還管什麼布局,更何況中央看起來根本想收縮沒想進攻,等他們開始布局,她已經變成一步無用隨時可棄的死棋了。

    事情還沒完,零公佈研究所地址,無數記者像嗅到腥臭味的蒼蠅衝了過來,研究所的事情徹底曝光,雖然西北軍方壓下報導,但仍在國內引起一定的注意。

    就連外國也注意到了。

    西北軍為了掩飾這件事情忙得焦頭爛額。

    根據芸的說法,大家忙得臉都發青了,因為南方軍趁機發難,質疑了照片和研究室的事情。

    本來這件事情西北軍可以撇得乾淨,說官方不清楚,該研究所屬於私人機構,但壞就壞在零偽造了一份軍方許可的欢星使用公文,還大刺刺地印了幾千份到處亂貼,那些被她和實芽盜出來的妖星礦就扔在合法的官方的众星礦研究中心大門口。

    伴隨著的是一大堆不知道真的還假的公文書,全部像垃圾一樣堆在研究中心大門。

    本來國內三方軍權傾軋,一直以來是中央佔據優勢,其次是西北軍,因為北方礦多,南方相形之下是最弱勢的,零也沒想到幫了她大忙的會是這個從來沒接觸過的軍區。

    南方軍人、政客大罵特罵,南方、中央還有小股的暴動和抗議,因為西北出了這種鳥事中央居然還想息事寧人,是不是拿西北的礦所以手軟不好意思調查?

    中央的最高軍事總長還被迫開記者會道歉,並承諾會好好偵查。

    如果只有這樣還沒什麼,實芽在聽完阿決說變形者和西北軍也有勾結,甚至讓士兵逼迫百姓去替變形者築鐵路後,偷偷把那段被零錄下的影像放到聯合國論壇上。

    這引起了國際注意,數國已聯合發出聲明,希望能瞭解這段錄像的真相,這更讓西北軍頭疼。

    變形者的影像非常清晰,那些穿著西北軍制服的士兵,還有被奴役的人們,也都清清楚楚,這絕不可能造假,又是一場軒然大波。

    這並不只是單一國的事情,所有人類都面臨了外族的威脅,而現在居然有人類資敵?這絕對是天大的事情。

    要是異族變強之後跑去打其他國怎麼辦?

    而且異族越強,人類自然就越弱勢,百年來人類所努力的無非就是取得和異族平等的實力,現在出了這種鳥事,沒人能吞忍的。

    伊白也是在這時候打電話過來,代表中央和零商談。

    他們希望零暫停這種玉石俱焚的手段,加上目前輿論的倒向,中央會和南方嚴厲制裁西北軍,也希望零由明轉暗配合中央的行動。

    已經有很多調查官和軍人進駐西北區,就連戰特學校也被調查,那個地下七樓已經被秘密查封了。

    此舉打得西北軍措手不及,也放緩了對零的追捕。

    他們沒想到中央已經掌握了這麼多。

    而現在,事情進展到了零預計的第二步,第一步是取得和中央的合作,第二步就是依照芸的指示來搶礦。

    伊白會很直接地告訴她,「打造一個英雄和毀掉一個英雄一樣簡單」。

    這是中央給她的承諾。

    會讓她重回巔峰。

    一切就從搶下這個礦開始。

    礦道內有很多人類奴隸,他們要做的是以最低傷亡的方式搶下礦。

    最好可以殺光這些變形者,給外族一個下馬威。

    主動出擊搶礦這種事情在人類歷史上只發生過五次,而成功的只有一次。

    這次如果成功,就能大大平緩下眾國對本國的不滿,也能安撫躁動不安的民心。

    他們一定要成功。

    實芽看零很有耐心地等待後方部隊的調度,她拍拍穿在軍袍下的妖星甲。托學姐的福,她也能穿上正式軍服,但其實軍中沒有她的位置,她還不夠格。

    零專注於耳機內傳來的各部隊回報聲,她被編列在先鋒。

    佔領一個礦並不那麼簡單,首先要先趕跑變形者,其次他們要保證真正的佔有這個礦。

    那得要有大量的兵力駐紮,避免礦再被變形者搶回去,後期所需要的物資、兵力駐紮都需要更審慎的評估和規劃,不是腦袋發熱衝進去砍砍殺殺就行的。

    「左邊佈署完畢。」

    「右邊佈署完畢。」

    「電子塔架設完成,隨時可接收衛星訊號。」

    大概過了半個多小時,最高指令官的聲音從通訊器中傳了出來。「零從前方切入,吸引敵人注意,第一、二小隊發動攻擊,三、四、五小隊包圍礦區,六、七小隊趁機混入奴隸當中,引導奴隸退離。』

    「收到。」零回應,耳機傳來其他部隊的回覆聲。她看向實芽,對方已經握上了尖刀,

    一雙清純的眼睛閃爍著興奮的光芒。零對她點了一下頭。「知道怎麼做吧?」

    實芽點頭。她開啟了众星甲,將屏護張到最大。她的任務是掩護學姐,讓槍械火力不能干擾她。

    零確定實芽已經進入狀況後,翻過了掩護她們的大石,一身火紅的她在這片開闊的礦區無比醒目,她飛快往前衝刺,像是一枝離弦飛射而出的箭矢,緊隨在她之後的是脫掉軍裝,只包裹著众星甲的實芽。

    她手上的尖刀閃爍著一絲冰冷的光芒,無屬性的众星銀光在她刀尖吞吐著,隨時準備收割生命。

    變形者注意到這邊的狀況,牠們舉起槍械開始瘋狂掃射,但子彈無不被矮星能量擋住彈開。

    變形者並不單單只擁有軍火,牠們也有使用欢星武器的人員,零在這方面特別注意,她揮動手上的紅,火紅的刀身放射出強大的火光,將所有子彈掃開。

    隨著她的逼進,紅的火光捲上逼迫上來的變形者,在短短數秒內終結牠們的生命。

    輕靈地跳躍奔跑,她們在前方造成大混亂,越來越多變形者往這邊匯聚,奴隸們害怕驚恐地退到了一邊,零注意到那些偽裝的軍人開始負起引導的責任。

    現場已經夠混亂了,沒人會去注意身邊的人到底是不是長久來一起辛苦工作的夥伴。

    聽到有人呼喝,他們自然就跟著人走。

    礦場一片凌亂,到處都是飛射的子彈、包圍上來的變形者,還有像熱鍋上的螞蟻一樣團團轉的人類。變形者顯然也沒想到人類居然敢這樣衝上來搶礦,一時沒能維持住秩序,只能任奴隸到處亂跑。

    不少人喪生在不長眼的子彈之下。

    子彈大部分都被實芽的众星甲擋下,众星能力之強毋庸置疑,這些火力還不足以打破屏護。

    實芽緊緊跟在零身邊,目光到處姿巡戒備。

    零不停往前推進,紅斬落不少變形者手上的機槍,但這裡駐紮的兵力不少,她一時沒辦法再往前推進。矮星甲再強也沒辦法做到三百六十度的防護,防護的精密度取決於操作者,實芽是攻擊型人手,防衛這種事情她沒辦法做到最好。

    就在這時候,跟在零身後進行包圍的士兵開始收縮與反擊,隱藏在遠方的輕型砲車緩慢往前駛近。

    軍方的攻擊大大緩解了零的壓力,但她沒能輕鬆太久,礦洞中湧出來的「人」讓她全身緊繃。

    那些被改造過的「死人」。
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Làm Công Dũng Giả 01 Preview


    "Xin hỏi, ngươi có muốn hay không đương dũng giả?

    "

    Lấy không hiểu thấu câu chữ tạo thành lời nói, tựa như hồi âm vang lên.

    Minh thiếu niên duy trì ba giây đồng hồ tả hữu ngạc nhiên, tiếp lấy quay đầu trái phải nhìn quanh chuẩn chùa.

    Trừ mình ra, bốn phía không có một ai.

    Đi cảnh sắc chung quanh giống như không lên sắc vải vẽ, đưa mắt nhìn lại trống rỗng, vô biên vô tận cự đại không gian tựa như màu trắng vũ trụ.

    Cái kia tính áp đảo to lớn lượng cảm giác, phảng phất có thể thôn phệ hết thảy.

    Thiếu niên một mình bồng bềnh trong mảnh hư không này, tựa như là trên tờ giấy trắng bụi bặm.

    "Nguyên lai là nằm mộng a."

    Thiếu niên dùng nắm tay phải vỗ một cái bàn tay trái, làm ra thường thức tính phán đoán.

    Tuy nói là mộng cảnh, nhưng mảnh này màu trắng vũ trụ chỗ có được lực áp bách lại dị thường chân thực, để người có loại cảm giác không thở nổi.

    Nói thực ra, cái mộng cảnh này thực sự để người không thế nào vui sướng.

    "Xin hỏi, ngươi có muốn hay không đương dũng giả?"

    Thanh âm kỳ quái lại vang lên.

    Kia là giống như hài đồng trong trẻo thanh thoát, để người không biết là nam hay nữ thanh âm.

    "A - ồn ào quá!

    Ta thế nhưng là một mực làm việc đến mười hai giờ đêm mới ngủ, loại này không cách nào khôi phục mệt nhọc mộng ta không cần a ]

    Thiếu niên phiền chán lắc lắc tay.

    Mặc dù lấy tuổi của hắn thật sự mà nói không có khả năng, bất quá hắn thật là một mực làm công đến mười hai giờ đêm mới về đến nhà, mà lại một ngã xuống giường liền ngủ mất.

    Nếu như có thể mà nói, hắn hi vọng có thể làm chút tương đối thư giãn thể xác tinh thần mộng, chẳng hạn như, giống như là ánh nắng bãi cát bikini loại hình.

    Mảnh này màu trắng vũ trụ đừng nói là buông lỏng, sẽ chỉ làm người trở nên càng thêm mỏi mệt mà thôi.

    "A a, thế giới này giống như cũng đầy vất vả nha.

    Ngươi như thế tuổi trẻ, liền muốn làm việc đến như thế muộn a?

    Không tầm thường, không tầm thường thật là khiến người cảm động."

    Âm thanh kia nghe giống như là rất bội phục giống như.

    ". . .

    Ta mới không muốn bị mình mộng khen 奬. ]

    "Ngô, ngươi thật giống như hiểu lầm gì. ]

    Âm thanh kia bắt đầu uốn nắn thiếu niên.

    "Đây không phải mộng, mặc dù rất giống, nhưng kỳ thật cũng không phải là như vậy một chuyện.

    Ta là thông qua tinh thần liên hệ pháp thuật, để ý thức của mình vượt qua thứ nguyên ở giữa ngăn cách, cùng ý thức của ngươi đồng bộ liên kết. . .

    Như thế nói ngươi hiểu không? ]

    "Đúng đúng, hết thảy đều là Rem giấc ngủ sản phẩm. ]

    Thiếu niên nhớ tới trước kia từng tại trên lớp học nghe qua tri thức - làm con người tại lúc ngủ sẽ lật ngược xuất hiện hai loại trạng thái ngủ, cũng chính là Rem giấc ngủ cùng không phải Rem giấc ngủ, trước mắt người xuất hiện lúc, nhân loại liền sẽ bắt đầu nằm mộng.

    "Vất vả, như vậy hiện tại liền tiến vào không phải Rem giấc ngủ, để ta liền đầu óc cũng cùng một chỗ nghỉ ngơi đi.

    Hi vọng lần sau tiến vào Rem giấc ngủ thời điểm, có thể cho ta bình thường một chút mộng."

    "Mặc dù ta không biết gì là Rem giấc ngủ, bất quá đây cũng không phải là mộng a, thiếu niên."

    "Cái này mộng thật đúng là lâu a. . ."

    Thiếu niên thì thầm oán trách.

    "Thiếu niên, ta lập lại một lần, đây không phải mộng.

    Ngươi thế nào như thế ngoan cố a?"

    "Ngoan cố chính là ngươi a?

    Nếu là mộng, nên sảng khoái mình thừa nhận, rồi mới lăn qua một bên mát mẻ mới đúng."

    "Liền nói đây không phải mộng mà! ]

    "Rõ ràng là mộng còn chết không thừa nhận, đây cũng quá khó coi đi!"

    Thiếu niên cùng âm thanh kia tiến hành vô ích tranh chấp, hai phe không ngừng kiên trì ý kiến của mình mới là chính xác, làm chủ đề bị đạo nhập vô hạn về trong vòng.

    "Được rồi, bộ dạng này chỉ là một mực tại cùng một đề tài bên trên đảo quanh.

    Ấy ấy, tóm lại, ta trước hết đem sự tình từ đầu đến cuối ngắn gọn nói cho ngươi đi."

    Âm thanh kia nghe có chút bất lực.

    ". . .

    Tùy ngươi a, nói xong mau cút đi."

    Trả lời của thiếu niên so âm thanh kia lộ ra càng thêm bất lực.

    "Nói đơn giản, ta cũng không phải là các ngươi thế giới này người.

    Thế giới của ta, nếu như lấy phát âm của các ngươi tới nói, có thể xưng là 『 Kiệt Lạc 』.

    Còn như ta đây, thì là Kiệt Lạc đại pháp sư."

    "À "

    "Trên thực tế, ta trước mắt chính đang ở bị cầm tù trạng thái.

    Bởi vì nhất thời sơ sẩy, ta không cẩn thận bị địch nhân đuổi kịp.

    Ta bị giam tại rất khó giải quyết địa phương, mà lại ta phần lớn lực lượng đều bị phong ấn lại, không cách nào một mình thoát khốn.

    Cho nên nói, hiện tại chỉ có thể thông qua ngoại giới viện trợ, ta mới có cơ hội thoát đi."

    "À ]

    "Ta hiện tại sử dụng pháp thuật, gọi là 『 dị giới triệu hoán 』.

    Tác dụng của nó tựa như ta vừa rồi nói, là để hai cái khác biệt thế giới sinh vật tiến hành vượt thứ nguyên tinh thần đồng điệu liên kết.

    Chỉ cần người triệu hoán cùng được triệu hoán người song phương đồng ý, rồi mới đế ký khế ước, liền có thể tiến hành tính tạm thời thứ nguyên di động.

    Ta chính là định dùng loại phương thức này tìm kiếm ngoại viện, nói như vậy ngươi hiểu không?

    "Nguyên lai ta sức tưởng tượng chỉ có loại trình độ này mà thôi a. . ."

    Thiếu niên dùng ngón tay chống đỡ trán của mình, vì tinh thần của mình chi hoang vu cảm thấy bi ai.

    Dị thế giới, đại pháp sư, triệu hoán 11 vậy mà dùng loại này cũ kịch bản coi như mộng cảnh tài liệu, xem ra chính mình gần nhất sinh hoạt hoàn toàn chính xác trôi qua rất vô vị thiếu niên không khỏi như thế thở dài.

    "Uy?

    Ngươi nghe hiểu được sao?

    Có muốn hay không ta lại thuyết minh một lần cho ngươi nghe?"

    "A a, không cần, nói hết à?"

    "Làm gì như thế gấp?

    Tiếp xuống ta muốn giảng chính là, ta tại sao muốn tìm ngươi."

    "Phục vụ thật chu đáo a, quả thực cùng trò chơi sách hướng dẫn không khác biệt. ]

    "Thành thật chính là câu thông nguyên tắc, ngay từ đầu liền đem lời nói rõ, mới có thể tránh miễn hiểu lầm không cần thiết cùng phiền phức.

    Nếu như tại đế ký khế ước trước một khắc mới đổi ý, ta thế nhưng là sẽ rất phiền phức."

    Lại còn sẽ thuyết giáo a?

    Cái này mộng thật đúng là làm người ta ghét.

    Thiếu niên không nhịn được muốn mở miệng phàn nàn.

    "Tốt, ra sao đều có thể a nhìn là thần chỉ thị a, số mệnh a, chúa cứu thế rồi loại hình, tùy tiện loại nào lý do đều tốt, ta rửa tai lắng nghe."

    Ở thời đại này, bất luận là người trưởng thành hoặc tiểu hài tử đều có thể tuỳ tiện lấy được liên quan với Anime họa cùng điện chơi đùa tri thức.

    Thiếu niên trước kia cũng từng trầm mê qua một hồi, liền xem như bận rộn công việc lục hiện tại, cũng vẫn là sẽ nhiều ít rút sạch nhìn một chút lôi cuốn đăng nhiều kỳ manga, đây coi như là trừ đi ngủ bên ngoài, giá rẻ nhất, nhất không lãng phí thể lực, nhất không cần động não hưu nhàn phương thức.

    Ngoài ra, thiếu niên bên người cũng không thiếu đối loại vật này tương đương trầm mê bằng hữu, bởi vậy không cần tận lực thu thập liền có thể được đến đại lượng 0 lý do, có năm phần trăm + trở lên là bởi vì "Bị du tương quan thông tin.

    Mà căn cứ vị kia bạn bè nghiên cứu, nhân vật chính triển khai mạo hiểm lý do, có năm mươi phần trăm trở lên là bởi vì "Bị vận mệnh chọn trúng" quan hệ.

    "Bởi vì ngươi rất yếu."

    Thanh âm không chậm trễ chút nào nói, cấp ra quả thực cùng nói đùa không khác biệt đáp án.

    ". . . . .

    Lý do này thật có sáng tạo. ]

    Thiếu niên nhẹ gật đầu, may mắn mình sức tưởng tượng nhìn chí ít còn không tính hoàn toàn không có cứu.

    "Kỳ thật ta cũng đi tìm cái khác dị giới sinh vật, bất quá chúng nó đều là một chút hung hãn gia hỏa.

    Hiện tại ta không cách nào tùy ý làm dùng sức mạnh, nếu là đem chúng nó triệu hoán đi ra về sau, ngược lại bị chúng nó ăn hết, vậy liền không có ý nghĩa.

    Ai, đương nhiên rồi, thế giới khác bên trong cũng là có rất yếu gia hỏa, thế nhưng là chúng nó trí năng rất thấp, căn bản câu thông không nổi. ]

    ". . .

    Nói cách khác, ta là bởi vì vừa dễ dàng câu thông, mà lại lực lượng đủ yếu, cho nên mới sẽ bị ngươi tìm tới?"

    "Không sai!

    Ngươi lý giải rất nhanh nha, rất tốt!

    A, không muốn phiền não, mặc dù ngươi rất yếu, nhưng là muốn giúp ta thoát khốn vẫn là rất đủ. . .

    Hẳn là a ]

    Thiếu niên nhíu mày, tại trong mộng của mình bị mình mộng xem như đồ đần, thực sự để người du mau không nổi.

    "A, tóm lại có bộ dáng như vậy.

    Sự thành về sau, ta cũng sẽ dâng lên để ngươi hài lòng thù lao.

    Như vậy, ta sẽ hỏi tiếp ngươi!

    Lần."

    Âm thanh kia đầu tiên là dừng lại một chút, tựa hồ là muốn kiến tạo hí kịch tính hiệu quả.

    "Xin hỏi —— ---- ngươi có muốn hay không đương dũng giả?"

    "Không muốn."

    Cực kì rõ ràng, thiếu niên cự tuyệt.

    ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ***

    Đồng hồ báo thức vang lên.

    Thiếu niên mở mắt, dùng mông lung ánh mắt nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, phía trên kim đồng hồ cùng kim phút chỉ hướng bảy giờ rưỡi góc độ.

    [ ta ta. . . . ]

    Thiếu niên trên giường vùng vẫy một hồi.

    Lý trí nói cho hắn biết hiện tại hẳn là rời giường đi học, nhưng là thân thể lại ôm chặt tương phản lập trường.

    Lý tính cùng tính trơ giao chiến gần năm phút đồng hồ lâu thời gian, cuối cùng nhất là từ lý tính thu được thắng lợi.

    Thiếu niên từ trên giường nhảy dựng lên, bắt đầu chuẩn bị đi học công việc.

    Hắn đơn giản rửa mặt hoàn tất, rồi mới từ tủ quần áo bên trong lấy ra mùa hạ chế phục mặc vào.

    Chế phục bên trên có thêu thiếu niên danh tự - Mạc Hạo Nhiên.

    Cái tên này nghe rất có cổ ý, không giống như là xã hội hiện đại cha mẹ sẽ vì hài tử lấy danh tự.

    Từ tiểu học thời đại bắt đầu, mỗi cái lão sư tại trên lớp học chọn người trả lời vấn đề lúc đều đặc biệt thích tìm hắn, cho thiếu niên mang đến không ít phiền phức.

    Trải qua mẫu thân phòng ngủ lúc, phát hiện bên trong không có một ai, xem ra đã đi làm việc.

    Nhỏ hẹp phòng khách bàn ăn bên trên đặt vào một trương trăm nguyên tiền giấy, kia là cả ngày tiền sinh hoạt.

    Mạc Hạo Nhiên cầm lấy tiền mặt, rồi mới đi vào mẫu thân phòng ngủ, tìm ra giấu ở tủ quần áo sâu chỗ túi tiền.

    Hắn đem tiền mặt nhét vào thật mỏng trong ví tiền.

    "Ta đi."

    Trải qua thần đàn thời điểm, Mạc Hạo Nhiên đối bày ở bên trên phụ thân di ảnh ngắn gọn lên tiếng chào hỏi, tiếp lấy khóa lại đại môn, đi ra chung cư.

    Thông hướng trường học trên đường nhìn không thấy bao nhiêu học sinh.

    Bởi vì cuối kỳ thi quan hệ, phần lớn học sinh đã sớm đến trường học tiện đem nắm chặt cuối cùng nhất một chút thời gian ôn tập, đến thời gian này điểm còn trên đường chậm rãi đi, chỉ có "Đặc thù" cùng "Ngoài ý muốn" hai loại tình huống.

    Thân là thiếu niên bất lương, Mạc Hạo Nhiên tự nhiên bị phân loại tại "Đặc thù" loại hình bên trong.

    "Ha ha, sớm a!"

    Hậu phương truyền đến lỗ mãng tiếng chào hỏi.

    Mạc Hạo Nhiên quay đầu, nhìn thấy cùng hắn đồng dạng thuộc về đặc thù loại hình cùng trường đồng học Ngô Thủ Chính.

    Ngô Thủ Chính giữ lại một đầu nhiễm nhạt tóc, hai lỗ tai các xuyên ba cái động, toàn thân trên dưới treo một đống kim loại xâu sức, một kiện hảo hảo chế phục quả thực là bị hắn xuyên ra đầu đường phong cách, nhìn phảng phất đem "Thiếu niên bất lương" cái danh từ này xem như nhãn hiệu thiếp ở trên người dạng.

    "Thủ chính" cái tên này ám dụ lấy "Kiên trì chính đạo", nhưng Ngô Thủ Chính hiển nhiên là cô phụ cái tên này, mặc dù không biết tương lai sẽ trở nên như thế nào, nhưng ít ra tại thời gian này điểm lên, hắn qua đời người đối học sinh bình thường chỗ ôm chặt chờ mong cách xa nhau rất xa.

    Duy nhất đáng được ăn mừng chính là, thiếu niên này tính đến cho đến trước mắt chỗ làm qua sai lầm hành vi vẻn vẹn với đánh nhau, quất ư cùng trốn học ba loại cơ bản khoản.

    Cao cấp hơn sai lầm hành vi Ngô Thủ Chính không hứng thú đi làm, bởi vì hắn đem phần lớn thời giờ đều lãng phí ở 2D thế giới giải trí phía trên.

    "Như thế sớm liền thấy ngươi, thật khó được a."

    Mạc Hạo Nhiên đồng dạng dùng không khách khí giọng điệu cùng đối phương chào hỏi.

    Sẽ cùng Ngô Thủ Chính nhận biết, đồng thời dùng loại phương thức này nói chuyện, chứng minh Mạc Hạo Nhiên bản thân cũng không phải gì bình thường học sinh.

    Mạc Hạo Nhiên cùng Ngô Thủ Chính là tại trong nước nhận biết, dựa vào cộng đồng hứng thú, hai người rất nhanh liền trở thành hảo bằng hữu.

    Bọn hắn đánh khắp phụ cận tất cả trong nước, tại thiếu niên bất lương ở giữa có chút danh tiếng, có một lần đối phương tìm đến bang phái phần tử trả thù, kết quả ngược lại bị bọn hắn chiêu ngược lại, từ cái này về sau, rốt cuộc không ai dám đến đập phá.

    "Nói nhảm, hôm nay là cuối kỳ thi."

    Ngô Thủ Chính một mặt khó chịu biểu lộ.

    "Dù sao đều là thất bại, không có chênh lệch đi."

    "Thiếu ở bên kia miệng quạ đen!

    Không phải thất bại, là không nhất định sẽ đạt tiêu chuẩn."

    Vận khí thêm gian lận, chí ít khảo thí còn có đạt tiêu chuẩn khả năng, nhưng là nếu như bởi vì đến trễ mà thiếu thi, đó chính là không điểm mệnh.

    "Ai, nếu như chúng ta cùng một ban liền tốt, đến lúc đó có thể truyền tờ giấy cho ta.

    Cái này kêu là vận mệnh sao?

    Vận mệnh tại sao muốn ta nhận khảo thí trà độc, không có cách nào tự do tự tại sống sót a!

    Đáng ghét!

    Mệnh ta do ta không do trời a!"

    Ngô Thủ Chính đối thiên không duỗi ra nắm tay phải, bày ra hư hư thực thực là mỗ vốn manga nổi danh nhân vật giá thức.

    Không biết tại sao, người này rất thích làm ra khoa trương phản ứng, liền liền đang đánh nhau thời điểm cũng luôn luôn hô một chút không biết mùi vị nói nhảm, tỷ như "Âu lạp âu lạp" loại hình.

    "Ta nghĩ thẳng đến trước khi tốt nghiệp, ngươi sẽ một mực bị độc hại xuống dưới."

    "A, thật là phiền, thật là phiền, phiền người chết!

    Mẹ nhà hắn, đầu não tốt gia hỏa thật làm cho người ghen tị!

    Ngươi cái tên này, hơi càng như cái xấu hài tử một điểm sẽ chết a!

    Ngẫu nhiên cũng thi một lần thất bại, rồi mới cùng ta vừa nhấc tay dắt tay bên trên bổ tu ban không thật là tốt sao?"

    "Không muốn."

    Mạc Hạo Nhiên rất rõ ràng cự tuyệt.

    Mặc dù thường xuyên trốn học đánh nhau, nhưng Mạc Hạo Nhiên thành tích lại nằm ngoài dự tính tốt, trên cơ bản mỗi lần khảo thí đều bảo trì tại toàn lớp bên trong thượng du tiêu chuẩn, để trường học lão sư cùng các bạn học rớt phá kính mắt.

    Ban đầu tất cả mọi người coi là Mạc Hạo Nhiên là dựa vào gian lận thủ đoạn mới lấy được thành tích tốt, nhưng trải qua một cái học kỳ lớn nhỏ khảo thí, Mạc Hạo Nhiên học lực được chứng minh là hàng thật giá thật.

    Cái gọi là không tốt học sinh, trên cơ bản đối đọc sách không có gì hứng thú.

    Có thể nhẫn nại tính tình lên lớp nghe giảng học tập tri thức, lại không chịu thành thành thật thật tuân thủ nội quy trường học, Mạc Hạo Nhiên ở trong mắt những người khác quả thực chính là kỳ hoa bên trong kỳ hoa.

    Các lão sư từng cái đau lòng nhức óc, cảm giác thán một cái nhân tài ưu tú vậy mà liền này mê thất tại phản nghịch kỳ trong biển rộng, mỗi lần gặp gỡ đều khổ khuyên Mạc Hạo Nhiên quay đầu là bờ, đừng chậm trễ mình tốt đẹp tiền đồ.

    "A a —— thật là phiền!

    Được rồi!

    Tùy tiện viết một viết, rồi mới về nhà đánh điện tử!

    Hôm trước vừa mua trò chơi đánh thẳng đến nhất rực rỡ bộ phận, ngày mai là có thể chơi ngã cuối cùng nhất ma vương a vạn tuế!

    Thắng lợi!

    Khảo thí gì hết thảy đi chết!"

    Ngô Thủ Chính tự bộc lộ từ bạo ngửa đầu hô to.

    Hôm trước mới mua điện chơi đùa, ngày mai liền có thể phá quan, tiến độ này cũng đủ kinh người.

    Nhìn kỹ, có thể phát hiện hắn mặt trên có mắt quầng thâm, chỉ sợ là thức đêm canh giữ ở trước tivi phấn chiến đi.

    Phần này nhiệt tình nếu là dùng đang đi học bên trên, khảo thí gì căn bản không đủ gây sợ.

    Mạc Hạo Nhiên trước kia cũng là mọt game, quá khứ trong phòng của hắn bày đầy manga cùng tiểu thuyết, cả ngày chỉ lo chơi, thành tích tự nhiên chênh lệch đến quá mức.

    Thẳng đến nhà đạo sa sút, không có có dư thừa tiền tài có thể chèo chống hứng thú, hắn mới có thời gian đem ý nghĩ dùng đang đi học bên trên.

    Mỗi lần nhìn thấy Ngô Thủ Chính, tựa như nhìn thấy qua đi mình đồng dạng, kiểu gì cũng sẽ khiến Mạc Hạo Nhiên sinh lòng cảm khái.

    (video game à. . . )

    Mạc Hạo Nhiên đột nhiên nghĩ đến tối hôm qua quái mộng.

    Nếu như bị Ngô Thủ Chính biết mộng cảnh nội dung, chắc hẳn hắn sẽ một bên cười vang, một bên cạnh vỗ vai mình, nói ra "Hảo hảo cố gắng" loại hình giàu từ đi.

    (sẽ làm loại kia quái mộng, ta cùng gia hỏa này tiêu chuẩn kỳ thật cũng không kém là bao nhiêu đi. . . )

    Bất quá trước đó đều không có làm qua cùng loại mộng, chẳng lẽ là bởi vì trận này áp lực công việc quá lớn quan hệ sao?

    Mạc Hạo Nhiên nghĩ thầm.

    "Ngươi thế nào còn đang trốn tránh hiện thực a?

    Liền nói cho ngươi đó không phải là mộng."

    Đột nhiên, hắn nghe được âm thanh trong trẻo.

    Mạc Hạo Nhiên trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn về phía bên cạnh Ngô Thủ Chính.

    Chỉ thấy đối phương vẫn tại cao đàm trò chơi nội dung, vừa mới cái kia câu nói, cũng không phải là từ trong miệng hắn nói ra được.

    "Thế nào rồi?"

    Phát hiện đến đồng bạn dị trạng, Ngô Thủ Chính hỏi.

    ". . .

    Không có việc gì."

    Mạc Hạo Nhiên vỗ vỗ lỗ tai.

    "Hẳn là làm công quá mệt mỏi, cho nên thân thể có chút. . ."

    Mạc Hạo Nhiên quyết định đem thanh âm mới vừa rồi coi như tinh thần không tốt đưa đến nghe nhầm.

    "Ừm hừ, người thiếu niên, đừng quá vất vả a.

    Không phải làm thuê đánh tới kỳ quái địa phương đi à" Ngô Thủ Chính sờ lấy hạ ba, dùng ám muội ngữ khí nói ra ý vị không rõ lời nói.

    "Không đúng.

    Đây không phải ảo giác, cũng không phải mộng cảnh, mà là hiện thực."

    Mạc Hạo Nhiên bỗng nhiên dừng bước lại.

    Hắn cảm giác máu của mình tựa hồ đang từ trên mặt cấp tốc thối lui, rõ ràng là ngày nắng to, nhưng là lưng lại cảm thấy một trận hàn ý.

    "Uy?

    Ngươi không có vấn đề a?

    Sắc mặt rất yếu ớt nha!"

    Ngô Thủ Chính cuối cùng thu hồi lỗ mãng thái độ, một mặt ân cần hỏi rồi

    ". . .

    Không có việc gì.

    Đi trường học nằm một chút liền tốt."

    Mạc Hạo Nhiên ngữ khí có chút cứng ngắc.

    "Chớ miễn cưỡng a, trường học loại địa phương kia có đi hay không cũng không đáng kể, khảo thí loại đồ vật này thi không thi cũng không quan hệ.

    Nếu là sinh bệnh, hôm nay liền về nhà hảo hảo ngủ một giấc đi."

    Ngô Thủ Chính nói ra rất như là thiếu niên bất lương mới có thể nói lời kịch.

    ". . .

    Thật không quan hệ, chúng ta đi thôi."

    Mạc Hạo Nhiên khoát tay cự tuyệt, rồi mới tiếp tục cất bước tiến về trường học.

    Cái này là lần đầu tiên, hắn mãnh liệt hi vọng có thể đi đến có thật nhiều người tụ tập địa phương, nhờ vào đám người tồn tại đến xác định mình đầu phải chăng bình thường.
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Alice Online 01


    Mục Lục

    Tự Alice rơi vào mộng đẹp

    Chapte r 1 mộng du hoa hồng cùng thời gian chi thành

    Chapte r 2 mộng du bài poker sân thi đấu

    Chapte r 3 mộng du hoa hồng mê cung

    Chapte r 4 mộng du đến Hatter trước mặt

    Chapte r 5 mộng du hồng tâm tòa thành

    Chapte r 6 mộng du nữ vương thẩm phán toà án

    Chapte r 7 mộng du hồng tâm chợ

    Chapte r 8 mộng du đáy biển chi hương

    Chapte r 9 mộng du bên trong cùng người lên xung đột

    Chapte r 10 mộng du tiên cảnh

    Hồi cuối mộng tỉnh thời gian

    Phiên ngoại ngươi hôm nay cùng cẩu cẩu nói chuyện sao?

    Sau nhớ gặp nhau tại như mộng thế giới

    ----------------------

    Tự - Alice rơi vào mộng đẹp

    "Sinh nhật vui vẻ!"

    Đêm khuya, tại một trường đại học trong một góc khác, vang lên một trận vui vẻ hô lên.

    Mấy chi cắm ở bánh gatô bên trên ngọn nến lẳng lặng thiêu đốt lên, bánh gatô bày ra chỗ ngay phía trước đứng một thanh niên, bên cạnh hắn vây quanh rất nhiều người.

    " hi hi học trưởng nhanh cầu nguyện!

    Có ba cái nguyện vọng, cuối cùng nhất một cái nhớ kỹ đừng nói ra."

    Tại mọi người chen chúc hạ, bị gọi là hi hi thanh niên lộ ra nụ cười xán lạn, làm bộ suy tư một hồi, mở miệng nói: "Cái kia nguyện vọng thứ nhất, chính là hi vọng mọi người cuối kỳ đều có thể ALL PASS!"

    Lời nói này lại dẫn tới nhiệt liệt reo hò, nhưng cũng có người nhả rãnh hắn thiếu giả mù sa mưa, nghe vậy, thanh niên cười nói ra nguyện vọng thứ hai : "Cái kia nguyện vọng thứ hai liền chúc chính ta kiếm nhiều tiền được rồi, đủ chân thật đi, ai không muốn kiếm nhiều tiền a?"

    " tốt tốt tốt, cuối cùng nhất một cái."

    Hắn một vị bằng hữu thay hắn bưng lên bánh gatô o r nghĩ được chưa, hi hi?"

    "Ừm."

    Thanh niên nghiêm túc gật đầu, hắn nhìn chăm chú lên trong bóng đêm chập chờn ánh nến giống là đối đãi trân bảo, thận trọng thổi tắt.

    "Oa a...

    Những người này cũng quá phận đi, cái này cần tẩy đến thời điểm nào a?"

    Giang Mục Hi đứng tại phòng tắm trước gương, dở khóc dở cười nhìn xem trong kính cơ hồ đầy người đều là phá hồ phao chính mình.

    Bạn tốt của hắn nhóm phi thường đủ ý tứ, tại hắn thổi xong ngọn nến một giây sau, một đống lớn phá hồ phao liền phác thiên cái địa hướng hắn xóa đến, tránh đều tránh không xong.

    Phấn chiến đến cuối cùng nhất, hắn vẫn là trong mọi người hạ tràng thê thảm nhất một cái, đi trên đường về nhà dẫn tới không ít người qua đường ghé mắt.

    Lúc này, để ở trên bàn điện thoại di động kêu lên, hắn nắm tay giặt nghe điện thoại, thuận tiện đè xuống khuếch đại âm thanh.

    " hai mươi tuổi sinh nhật vui vẻ à hi hi."

    Ấm cùng giọng nữ dễ nghe từ điện thoại truyền ra.

    "Cảm ơn, tỷ, bất quá sinh nhật của ta giống như đã qua hai giờ."

    "Thật sao?"

    Hắn tỷ tỷ cười khẽ vài tiếng."

    Mới qua hai giờ, đệ đệ thân ái của ta sẽ tha thứ cho ta, đúng không?

    Mà lại ta đã sớm vì ngươi chuẩn bị kỹ càng quà sinh nhật,.

    Nhận được sao?"

    "A a, nhận được."

    Giang Mục Hi nhìn về phía tán loạn trên bàn các thức hộp quà, lễ vật chồng phía trên thả một đỉnh VR mũ giáp, còn có một trương trò chơi số thứ tự thẻ.".

    Thế nào đưa VR mũ giáp cho ta?

    Đây không phải là chơi gì game online 3D thiết yếu vật phẩm sao?.

    Muốn ta đi chơi game online?

    "

    "Đúng vậy a,.

    Không biết sao?

    Gần nhất có khoản rất đỏ network trò chơi gọi « Alice Online », rất nhiều người đang chơi à!"

    "« Alice Online >>?"

    Giang Mục Hi mờ mịt.

    "Đây là trước mắt sốt dẻo nhất giả lập cảnh thật võng du, lấy « Alice in Wonderland » làm bản gốc, người chơi có thể tự do tại hồng tâm thành, tiệc trà xã giao rừng rậm bàn cờ thành các vùng đồ thám hiểm, mà trong sách nổi danh nhân vật đều biến thành nghề nghiệp, giống như là hỏa lực cường đại Hatter --- "

    "Chờ một chút, ta thế nào không biết.

    Có đang chơi trò chơi trên mạng?

    Tỷ,.

    Thời điểm nào như thế già?"

    Giang Mục Hi xấu hổ, trong ấn tượng hắn tỷ tỷ hẳn là giống như hắn, là cái xã giao hoạt động tấp nập người, thế nào sẽ có thời gian chơi đùa?

    ".

    Thật sự là lạc hậu, hiện tại võng du người người đều có thể nhẹ nhõm chơi, bởi vì có thể bên cạnh đi ngủ bên cạnh chơi, tựa như nằm mộng đồng dạng."

    " thì ra là thế. . . . ."

    Giang Mục Hi minh bạch, dù sao vô luận bận rộn nữa, cũng dù sao cũng phải đi ngủ, lần này hắn đến "Hứng thú, đây chính là danh phù kỳ thực mộng du tiên cảnh.

    " tóm lại, ban đêm chế xong nhân vật nhớ kỹ mật ta, ta ID là Lilicya " "

    Giang Mục Hi thuận miệng ứng tiếng, hai người lại rảnh rỗi phiếm vài câu liền kết thúc trò chuyện.

    Đem một thân phá hồ phao rửa đi sau, hắn ngồi ở trên giường, nhìn kỹ cái kia đỉnh kỳ quái mũ giáp.

    " thật có như thế thần kỳ?"

    Hắn lầm bầm đeo lên VR mũ giáp.

    Võng du hắn không phải không chơi qua, bất quá đã là mấy năm trước chuyện.

    Trước khi ngủ hắn tra một chút trò chơi giới thiệu, « Alice Online » đúng là trước mắt mười phần hỏa hồng trò chơi, chủ đánh cao độ tự do hệ thống, phong phú kỹ năng loại hình cùng rất thật mộng ảo tràng cảnh, cái này khiến Giang Mục Hi càng thêm cảm thấy hiếu kì.

    "Tới đi, trò chơi bắt đầu."

    Hắn đè xuống khởi động tay cầm, ý thức tiến vào một cái thế giới khác bên trong --

    Giang Mục Hi tại hạ rơi.

    Hắn người để tại trong huyệt động, cái huyệt động này tương đương sâu, bốn phía còn có các loại đồ làm bếp, đồ dùng trong nhà, sách vở cùng đồ ăn các loại vật phẩm đi theo hắn rơi xuống.

    Bởi vì đây là « Alice in Wonderland » bên trong kinh điển tràng cảnh, cho nên hắn cũng không cảm thấy kinh ngạc.

    Hắn coi là đây là trò chơi load hình tượng, nhưng đã qua ba phút, tốn hao thời gian tựa hồ quá dài một chút.

    "Thế nào chuyện. . . .

    Server bạo sao?

    Cho ăn ------ "

    "Ồn ào quá!"

    Một chỉ mặc nước Anh thân sĩ phục thỏ trắng rơi xuống từ trên không, giận dữ mắng mỏ một tiếng.

    Thỏ trắng nhìn trong tay đồng hồ bỏ túi, không kiên nhẫn nói: "Chiếu đến muộn đến trễ, nhanh!

    Thiết lập nhân vật!

    Cho ngươi ba phút!"

    "Chờ một chút, thiết lập nhân vật?

    Nơi này là thiết lập nhân vật hình tượng?"

    Giang Mục Hi nghẹn họng nhìn trân trối nhìn quanh quanh người, cái này thiết kế đối có sợ cao chứng người mà nói cũng quá không thân thiện, một bên nhảy lầu một bên thiết lập nhân vật, trừ Alice, việc này đại khái thật đúng là không có nhiều người làm ra được.

    " có gì nghề nghiệp?"

    Giang Mục Hi rất nhanh tiếp nhận tình trạng, ai kêu đây là võng du đâu?

    Ngã chết cùng lắm thì về điểm trùng sinh chính là.

    "Alice, Hatter, ba tháng thỏ, ngủ chuột, Red Queen, hồng tâm kỵ sĩ, thỏ trắng, sâu róm, củi Cheshire Cat, White Queen về sau, bạch kỵ sĩ."

    Thỏ trắng gấp rút nói."

    Mười một loại nghề nghiệp, nhanh tuyển!

    Không có thời gian!"

    "Úc...

    Cái kia Alice đi."

    Trên thực tế, Giang Mục Hi căn bản không biết mỗi cái nghề nghiệp đặc sắc, hắn từ trước đến nay tùy hứng, dĩ vãng chơi game online cũng không có đặc biệt đặc biệt thích nghề nghiệp.

    Hắn sở dĩ lựa chọn cái nghề nghiệp này, chỉ là bởi vì chuyện xưa nhân vật chính là Alice, hắn cảm thấy có lẽ lấy Alice thị giác đến thăm dò thế giới trò chơi sẽ tương đối thú vị.

    "Bề ngoài bề ngoài!

    Còn có ID, nhanh!"

    Hắn bởi vì cái này NPC(chú 1 >> tính nôn nóng mà không nói một hồi, theo sau nói: "Bề ngoài theo Ban đầu dáng vẻ, bất quá đổi thành tóc vàng đi.

    "

    Muốn làm Alice coi như giống một điểm, hắn là như thế nghĩ.

    Tiếp lấy hắn liền trông thấy trước mắt xuất hiện một cùng hắn bộ dáng giống nhau thanh niên, chỉ là một đầu tóc ngắn biến thành xinh đẹp kim sắc.

    Hắn thân xuyên áo sơ mi trắng, trước ngực buộc lại cái đơn giản màu lam tiểu hồ điệp kết, phối hợp màu lam quần dài cùng ủng ngắn, thấy thế, Giang Mục Hi nhẹ nhàng thở ra, trò chơi này vẫn còn có chút nhân tính, không có để hắn cái này cái nam nhân xuyên gì váy cùng tạp dề.

    "IDID!"

    Thỏ trắng không kiên nhẫn thúc giục.

    "Ali...

    Ân. . . . .

    Elice đi."

    "Còn có muốn đổi địa phương sao?

    Hạ tốt rời tay!"

    "Cứ như vậy đi."

    "Vậy ngươi muốn tuyển cái kia tòa thành đương điểm khởi đầu?

    R hồng tâm thành" là thỏ trắng, hồng tâm Ngươi kỵ sĩ, Red Queen điểm khởi đầu, "Bàn cờ thành" là White Queen về sau, bạch kỵ sĩ điểm khởi đầu, " tiệc trà xã giao rừng rậm" là Hatter, ngủ chuột, ba tháng thỏ, sâu róm, củi Cheshire Cat điểm khởi đầu, mà Alice có thể lựa chọn bất luận cái gì một tòa thành làm vì mình điểm khởi đầu."

    "Tùy tiện, ta không có ý kiến."

    "Vậy liền hồng tâm thành, không có đổi ý a không gặp không về!

    Gặp lại!"

    Thỏ trắng cực nhanh nói xong, tiện tay tại không trung mở cánh cửa rời đi, bộ dáng chi vội vàng rất giống là ghét bỏ Giang Mục Hi chiếm dụng thời gian của hắn.

    .

    "Uy !

    Chờ một chút,.

    Không có nói cho ta muốn thế nào rời đi nơi này a!"

    Giang Mục Hi bối rối nhìn một cái dưới chân, còn đến không kịp đến kêu thảm, người liền trực tiếp quẳng tới trên mặt đất, thanh máu nháy mắt về không, trước mắt cũng tối xuống.

    Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi Elice đạt thành thành tựu "Ngã chết với hố thỏ", thu hoạch được xưng hào "Lần thứ nhất quẳng hố thỏ liền lên tay" .

    "...

    "

    Chapte r 1 mộng du hoa hồng cùng thời gian chi thành

    Trùng sinh sau Elice mở hai mắt ra, lập tức bởi vì trước mắt cảnh xuân tươi đẹp cảnh sắc mà ngu ngơ tại nguyên chỗ.

    Hắn đứng tại thời Trung cổ Châu Âu phong cách trên đường phố.

    Gạch đá hai bên đường từng sàn tinh xảo Âu phong dương phòng sắp xếp được ngay ngắn trật tự, mỗi tràng dương phòng tiền viện đều trồng vào nở rộ hoa hồng, các loại hoa hồng trèo lên hàng rào, phát ra mùi thơm ngất ngây, vừa đúng địa điểm xuyết tại thành trấn mỗi một góc, nhiều mà không tràn lan.

    Mà dương phòng bên trên cũng nở đầy hoa hồng, có đóa hoa chen chúc với gạch đỏ sắc nóc nhà, ưu nhã rủ xuống rớt xuống đến, có thì hoàng diên qua dương phòng đại môn, lầu các màu trắng ngăn chứa cửa sổ, dương phòng bên ngoài hành lang, từng đoá từng đoá hoa hồng hoặc láng giềng: Mở, hoặc đều chiếm một góc, mười phần hài hòa.

    Lúc này một trận gió thổi qua, nhấc lên đầy trời cánh hoa, hoa hồng mưa phùn nương theo lấy cao nhã hương hoa trên đường phiêu tán, tràng cảnh vô cùng duy mỹ lãng mạn.

    "Nơi này chính là...

    Hồng tâm thành?"

    Elice lẩm bẩm.

    Hắn cảm thấy so với hồng tâm thành, không bằng nói nơi này là hoa hồng chi thành càng chuẩn xác, hoa hồng đều muốn chiếm cứ toàn bộ thành trấn.

    Không ít người chơi vừa nói vừa cười đi trên đường, hơn phân nửa là mặc áo giáp màu đỏ hồng tâm kỵ sĩ, cùng thân mang màu đỏ váy Red Queen, cũng không thiếu đỉnh lấy tai thỏ người.

    Ngẫu nhiên có mấy cái những nghề nghiệp khác người chơi, bất quá vẫn là lấy mặc màu đỏ phục sức người chơi không chiếm đa số số, trừ thân mang khôi giáp kỵ sĩ, phần lớn người chơi đều mặc lực phòng ngự nhìn không làm sao, chú trọng mỹ quan kiểu dáng Châu Âu thân sĩ thục nữ phục, có nữ vương người chơi càng là một bộ váy dài đến lê đất hoa lệ lễ phục.

    Elice chậm rãi đạp lên đường đi, phát hiện tòa thành này trấn còn có cái khác chỗ đặc thù ------ mỗi đi một đoạn đường, liền sẽ nhìn thấy một cái tại đồng hồ, có cố định tại đèn đường trụ đỉnh, có treo ở dương phòng tường ngoài, có khi sẽ còn tại gạch đá trên mặt đất trông thấy đồng hồ hình chiếu.

    Khi hắn đi đến một chỗ ngã tư đường lúc, phát hiện biển báo giao thông đỉnh cũng khảm đồng hồ.

    "Nhanh - nhanh ba điểm, muốn không còn kịp rồi!"

    Một đám người chơi cầm vũ khí phi nước đại mà qua.

    "Ta xem chúng ta chờ ba giờ rưỡi a?

    Thời gian quá đuổi đến."

    Một cái khác bầy người chơi đứng tại biển báo giao thông bên cạnh thảo luận.

    Elice nhìn qua thời gian đang gấp các người chơi, nhịn không được hỏi một câu: "Thế nào chuyện, ba điểm thế nào sao?

    Còn có, tại sao nơi này khắp nơi đều là đồng hồ?"

    " mới tới?"

    Biển báo giao thông bên cạnh đám kia các người chơi gặp hắn ngốc đầu ngốc não bộ dáng, đều cười.

    " tại hồng tâm thành nhất định sẽ nhìn thấy đuổi theo thời gian chạy người chơi, học quen thuộc đi."

    Lúc này, tiếng chuông từ phương xa trèo đầy hoa hồng tháp chuông truyền đến, giống như là đang nhắc nhở các người chơi thời gian đâu đâu cũng có.

    " muốn nói tại sao, cũng là bởi vì cái kia a."

    Thấy Elice vẫn một mặt mờ mịt, trong đó một tên người chơi chỉ hướng hắn phía sau.

    Elice xoay người, trông thấy một tòa màu xám tòa thành, tòa thành sở tại địa cùng bọn hắn có tốt một khoảng cách, cao nhất trên lầu tháp cũng khảm một cái đồng hồ.

    "Nơi đó là hồng tâm phó bản (chú 2 >>,.

    Sớm muộn sẽ chơi đến.

    Chúng ta đi trước một bước nha."

    Nói xong, biển báo giao thông cái khác các người chơi hướng hồng tâm tòa thành mà đi, lưu lại vẫn như cũ đầu óc mơ hồ Elice.

    Hắn nghĩ lại tìm người ở giữa ở giữa, lại không rõ ràng tại game online 3D bên trong muốn thế nào dùng mật ngữ công năng.

    "Ai, ta liền mật ngữ cũng không biết nên thế nào -- oa a!"

    Một cái hơi mờ lơ lửng lớn cửa sổ bỗng nhiên ra hiện tại hắn trước mắt, tựa như bàn phím võng du bên trong thường gặp đối thoại cửa sổ, mà lại hệ thống còn tri kỷ giúp hắn hoán đổi đến mật ngữ kênh.

    Thế là hắn rất nhanh mật nhà mình thân tỷ.

    【 mật ngữ 】 Lilicya: Hi hi sao?.

    Tuyển Alice nha, chúng ta chờ qua đi, ngươi ở đâu?

    【 mật ngữ 】 Elice : Hồng tâm thành.

    Tỷ.

    Mau tới, nơi này thật kỳ quái.

    Hắn phát đi một cái khóc khóc biểu phù, tại Lilicya muốn hắn báo lên tọa tiêu sau, qua không bao lâu hai tên người chơi liền tới đến bên cạnh hắn.

    Người tới là một nam một nữ, nhà gái mặc trang nhã thuần trắng váy, đầu đội sau quan, khí chất ôn nhu nhã nhặn, phối hợp vậy đối nước nhuận con ngươi, là cái để người nhãn tình sáng lên, ta thấy mà yêu mỹ nữ; mà bên cạnh nàng thì là một mặc đồ đỏ khôi giáp kỵ sĩ, Elice đánh giá, nháy mắt cảm thấy thị giác mệt nhọc.

    Trên đường có như vậy nhiều hồng tâm kỵ sĩ, cũng không có một cái để hắn có loại cảm giác này, hết lần này tới lần khác người này thật là thế nào nhìn thế nào tổn thương mắt.

    Trò chơi này trang phục lựa chọn mười phần đa dạng hóa, lại nhan sắc có thể tự hành điều chỉnh, chỉ cần phù hợp từng cái nghề nghiệp yêu cầu cơ bản, thế nào đổi cũng không có vấn đề gì.

    Bởi vì thiết kế thời trang bên trên coi trọng mỹ quan độ, bởi vậy cơ hồ người người đều mặc được không giống như là có thể đánh quái dáng vẻ, nữ trang hoa lệ, nam trang thân sĩ, chỉ có kỵ sĩ nghề nghiệp nhiều khôi giáp có thể tuyển.

    Nhưng kỳ thật phục sức vẻ ngoài cũng không ảnh hưởng tính năng, dù cho chỉ mặc một đầu vải rách, chỉ cần phòng ngự trị số đủ cao, chính là thần trang.

    Dù sao đây là cái từ số liệu tạo thành thế giới, trang bị thực tế phòng ngự hiệu quả không phải nhìn bề ngoài, mà là nhìn trị số đến quyết định.

    Mỗi cái nghề nghiệp trang phục yêu cầu cơ bản khác biệt, tỷ như Red Queen mặc quần áo nhất định phải là màu đỏ hệ, nếu như toàn thân đều là màu trắng, cái kia rõ ràng gọi White Queen sau tính toán; mà Alice thì phải cầu quần áo phải là màu lam hệ, cũng chưa hạn chế kiểu dáng "Còn như Hatter chức đối với trang phục nhan sắc không có đặc biệt yêu cầu, chỉ quy định nhất định phải mang theo cao mũ dạ.

    Làm chú định cả đời bị màu đỏ nguyền rủa nghề nghiệp, trước mắt vị này hồng tâm kỵ sĩ quả thực là tuyển sáng màu đỏ khôi giáp, mà mấy không có phối hợp cái khác nhan sắc điều hòa, toàn thân một loạt đỏ đậm.

    Càng khiến người ta mắt trợn tròn chính là, hắn hoàn thủ cầm một mặt sáng mù người màu đỏ đại thuẫn bài.

    Hồng tâm kỵ sĩ kì lạ phẩm vị hấp dẫn không ít ánh mắt, cho dù hồng tâm thành vốn là có không ít hồng tâm kỵ sĩ, mặc thành dạng này cũng coi là kỳ hoa.

    " nhìn, là chân chính hồng tâm kỵ sĩ."

    Một mặc đỏ sậm áo giáp, hất lên màu đen áo choàng hồng tâm kỵ sĩ người chơi lấy cùi chỏ đỉnh đỉnh bên người tai mèo bạn bè, chỉ vào đỏ đậm kỵ sĩ xì xào bàn tán.

    Một nháy mắt, Elice có chút không muốn thừa nhận hai người này là tìm đến hắn.

    " tỷ....

    Mang bằng hữu đến a?"

    Hắn bất đắc dĩ nhìn về phía mình tỷ tỷ.

    Lilicya cười vui vẻ.

    " đúng thế, đây là chúng ta công người biết, gọi Lancelot."

    Lancelot?.

    Xứng đáng Lancelot cái tên này sao!

    Elice một bên tại nội tâm nhả rãnh, một bên như không có việc gì mỉm cười hỏi tốt: "Ngươi tốt, Lancelot, ta là Elice."

    Nghĩ không ra, Lancelot lại hừ một tiếng, thái độ qua loa đáp lại.

    Elice dám đánh cược, nếu không phải Lilicya tại Lancelot căn bản lười nhác chào hỏi hắn.

    Lilicya tựa hồ không có phát giác được giữa bọn hắn không khí ngột ngạt, cao hứng hỏi Lancelot: "Đệ đệ ta rất đẹp trai đúng không?

    Gia hỏa này từ nhỏ đã phi thường thụ nữ hài tử hoan nghênh, lễ tình nhân lúc sô cô la chưa từng thiếu thu qua. 』

    Lancelot sắc mặt khó coi mấy phần, hắn trên dưới đánh giá Elie hai một phen, tùy tiện câu: "Qua loa. 』

    Lãng đối Lancelot loại này hán tử đến nói, Elice hình hắn thế nào nhìn đều không vừa mắt.

    Nói bề ngoài nha, xác thực có mấy phần khí, Elice không cao cũng không thấp, dáng dấp có chút tuấn tú, cặp mắt kia phảng phất sẽ điện nhân, mang theo tinh nghịch linh quang, chỉnh thể đến nói là làm người khác ưa thích ánh nắng hình soái ca, nhưng ở Lancelot trong mắt chính là cái tiểu bạch kiểm.

    Không sai, Lancelot cho rằng, Elice nhìn chính là sẽ đỉnh lấy gương mặt này giả danh lừa bịp tiểu bạch kiểm.

    "Hồng tâm thành là hoa hồng cùng thời gian chi thành,.

    Đợi trên đường phố nhìn không ra gì thành tựu, tới đi, ta dẫn ngươi đi nhìn một cái hồng tâm thành toàn cảnh."

    Nói xong, Lilicya gọi ra vật phẩm của mình cột phi nhanh lên một chút mấy lần, một con to lớn chim bồ câu trắng nháy mắt ra hiện tại bọn hắn bên cạnh.

    Elice giật mình kêu lên, chim bồ câu trắng tò mò nhìn nhìn hắn.

    Lilicya cùng Lancelot nhảy đến chim bồ câu trắng trên lưng ngồi xuống, cũng muốn hắn cũng đuổi mau lên đây.

    Elice ngồi vào Lilicya phía sau (cái này khiến Ban đầu ngồi tại Lilicya hậu phương Lancelot rất không cao hứng >>, tiếp lấy chim bồ câu trắng giương cánh ra, bay về phía không trung.

    Ngắm nhìn bốn phía, Elice nhất thời nói không ra lời, cả người đắm chìm trong cảnh sắc tráng lệ bên trong.

    Hoa hồng cùng thời gian chi thành xưng hô thế này tuyệt không giả, cả tòa hồng tâm thành chính là một cái cự đại đồng hồ.

    Hồng tâm thành cách cục là hình tròn, trung ương vì hồng tâm tòa thành.

    Mỹ lệ trang nghiêm tòa thành tọa lạc tại từ màu đỏ hoa hồng bụi cấu trúc mà thành cự vòng tròn lớn trong mê cung, mê cung tổng cộng có mười hai cái cửa vào, tựa như là đối ứng đồng hồ mười hai cái số lượng, mà lấy vòng tròn mê cung làm trung tâm, cả tòa hồng tâm thành cũng bị bình quân chia làm mười hai cái khu vực.

    Tại những cái kia đỏ tươi hoa hồng bên trong, điểm xuyết lấy chỉnh tề nở rộ hoa hồng trắng, từ trên không quan sát sẽ phát hiện hoa hồng trắng bụi giống như hai đạo kim đồng hồ.

    Theo thời gian trôi qua, trong mê cung hoa hồng sẽ cùng theo thay đổi nhan sắc, khiến hoa hồng trắng kim đồng hồ nhìn phảng phất thật đang di động.

    "Hoa hồng mê cung chính là hồng tâm thành phó bản."

    Lilicya nói."

    Hồng tâm thành chia mười hai cái khu vực, chúng ta vừa mới tại sáu khu , chờ một chút trước cùng đi nhận nhiệm vụ, lại từ hai khu ra khỏi thành luyện các loại, phó bản muốn cấp 10 trở lên mới có thể tiến nhập."

    "Thật xinh đẹp. . . ."

    Elice nhịn không được tán thưởng lên tiếng, tòa thành này trấn thực sự quá mộng ảo duy mỹ, dù cho không đi luyện chờ đánh quái, quang chỉ là ở đây thưởng thức cảnh đẹp cũng đáng về giá vé.

    " đúng không, mặt khác hai cái điểm khởi đầu cũng rất xinh đẹp."

    Giống đang khoe khoang hài tử nhà mình, Lilicya ngữ khí có chút dương dương đắc ý."

    Đi thôi, còn muốn rất nhiều chuyện muốn làm đâu!"

    Tại Lilicya dẫn đầu hạ, Elice hướng NPC tiếp nhiệm vụ, khi thấy nhiệm vụ chính tuyến NPC lại là cái kia bé thỏ trắng lúc, hắn kinh ngạc một chút, mà thỏ trắng đem nhiệm vụ ném cho hắn sau, lại lần nữa chê hắn chiếm dùng thời gian mà đem hắn đuổi mở.

    Elice vừa mới xoay người, liền trông thấy một đám người chơi cưỡi chuột hướng phó bản chạy gấp tới, ngoài miệng còn gọi lấy: "Sắp không còn kịp rồi!"

    Hắn mười phần im lặng, cái này hồng tâm trong thành vô luận là NPC vẫn là người chơi đều vội vội vàng vàng.

    Hắn cùng Lilicya cùng Lancelot tổ đội, đi vào ngoài thành.

    Hồng tâm ngoài thành là rộng lớn được không gặp giới hạn rừng rậm, tại một sau một mình trường gần một thước thằn lằn từ bên cạnh bò qua chi, Elice mới giật mình mình không biết nên thế nào đánh quái.

    ".

    Vừa mới không phải có từ thỏ trắng nơi đó dẫn tới tân thủ luyện công bao sao?"

    Lily hai á mở miệng nhắc nhở, Elie hai trác bận bịu mở ra gói quà, mấy thứ đồ tung ra.

    Sơ cấp thuốc đỏ năm bình, sơ cấp mana năm bình, kinh nghiệm tăng thêm quyển trục 1 cái, Hồng Hạc một con.

    "Ây...

    Hồng Hạc?"

    Elice lăng lăng cầm lấy Hồng Hạc.

    Bộ dáng sinh động như thật Hồng Hạc thẳng tắp bị hắn nắm trong tay, giống như là đã bỏ vào ướp lạnh kho băng ba ngày ba một đêm, tương đương cứng ngắc.

    Dù cho bị cầm chân giơ cao lên, Hồng Hạc vẫn duy trì lấy số một biểu lộ.

    "Đây là Alice chuyên dùng vũ khí."

    Lilicya nói rõ, nàng đã sớm nhìn quen cái này cảnh tượng, không biết rõ vì sao Elice sẽ ngốc thành dạng này.

    "Cho nên Alice đều là dùng cái này Hồng Hạc. . .

    Ách, cái này vũ khí, đánh quái? ."

    Elice ở giữa, thuận tay gõ bên cạnh con chuột nhỏ một chút, chuột tức giận đến không ngừng dùng chân trước bắt hắn ống quần, qua gần mười giây đồng hồ, Elice mới nhìn rõ hệ thống nhắc nhở --

    .

    Bị thương tổn, HP-1

    Hắn lại lần nữa nhẹ nhàng gõ chuột mấy lần, chuột phát ra một trận thét dài ngã trên mặt đất.

    "... .

    "

    Hắn mắt trợn tròn trong chốc lát, kêu lên kỹ năng giới mặt.

    Rực rỡ muôn màu kỹ năng biểu hiện ra tại trước mắt hắn, cơ bản nhất kỹ năng ở phía dưới, càng lên cao phương kỹ có thể càng sở trường, cũng càng phức tạp.

    Từ dễ khó nhất các thức kỹ năng lẫn nhau nối liền cùng nhau, chợt nhìn lại giống như dọc theo rất nhiều cành đại thụ, tạo thành cái gọi là cây kỹ năng.

    Tại « Alice Online » bên trong, người chơi trừ sẽ thấy tự thân nghề nghiệp cây kỹ năng, còn sẽ thấy học thêm kỹ năng cây kỹ năng.

    Elice ngay phía trước chính là Alice cây kỹ năng, kỹ năng chia làm ba con đường tuyến, theo thứ tự là "Biến lớn", "Thu nhỏ", "Hồng Hạc" .

    Trước không đề cập tới biến lớn thu nhỏ, cái này không hiểu thấu kỹ năng, Elice càng để ý ở giữa đầu kia tên là Hồng Hạc lộ tuyến.

    Đây rốt cuộc là gì quỷ đồ vật?

    Trong trò chơi kỹ năng phát triển đều là che giấu, người chơi nhất định phải từng bước một học tập kỹ năng, mới có thể chậm rãi biết được phía sau kỹ năng.

    Bởi vì Elice còn không có học bất luận cái gì kỹ năng, cho nên tự nhiên cũng vô pháp biết được Hồng Hạc lộ tuyến sau tục phát triển.

    "Alice chia làm ba đầu trưởng thành lộ tuyến , bình thường người chơi đều sẽ điểm biến lớn hoặc thu nhỏ hai con đường này tuyến.

    Biến lớn lộ tuyến truy cầu cường đại lực phá hoại, đối với thanh bầy quái rất hữu dụng, cũng có thể cùng cỡ lớn BOSS chính diện PK(chú 3 >>.

    Thu nhỏ lộ tuyến thì truy cầu tinh chuẩn, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn dễ dàng né tránh công kích, có thể nhằm vào BOSS nhược điểm bộ vị tạo thành tổn thương, đơn giản đến nói tựa như người kiến đồng dạng."

    "Hiểu rõ."

    Lúc đầu Elice còn thật không rõ thu nhỏ có thể tại sao, hiện tại nghe ngược lại là thật có ý tứ.

    "Còn như Hồng Hạc con đường này mười phần cần kỹ thuật, là thích hợp cao thủ người chơi lộ tuyến, nói thật, ta cũng không có tìm hiểu được qua Hồng Hạc Alice tại làm gì, chủ công Hồng Hạc lộ tuyến Alice không nhiều."

    Lilicya nghiêng nghiêng đầu."

    Trước đó nhìn qua một cái Hồng Hạc Alice, ba ba ba hai ba lần liền đem một đống người chơi đánh ngã, nàng Hồng Hạc còn căn bản không có đụng đến bất kỳ người. 』

    "Kỹ thuật tốt lên Thiên đường, kỹ thuật chênh lệch xuống Địa ngục, khuyên ngươi không muốn lãng phí AP, tẩy kỹ năng rất đắt."

    Một bên Lancelot lành lạnh nói.

    Ở trong game, muốn học tập cùng cường hóa mới kỹ năng đều cần tiêu hao AP, cũng chính là năng lực điểm số.

    Càng là cường đại cao giai kỹ năng, tiêu hao AP cũng càng nhiều, mà nếu như học sai kỹ năng hoặc là nghĩ lần nữa tới qua, có thể lựa chọn rửa đi tất cả kỹ năng, hệ thống sẽ đem AP trả lại cho người chơi, chỉ bất quá phải đi thương thành mua giá cả không ít kỹ năng hoàn nguyên quyển trục.

    Tự hỏi kỹ năng lộ tuyến lúc, Elice khóe mắt liếc qua ngắm đến một vật.

    Alice cây kỹ năng bên cạnh có một gốc nhỏ bé cây kỹ năng, hắn ấn mở xem xét, cái này khỏa cây kỹ năng danh tự cũng rất không hiểu thấu -- ném thạch.

    "Đây cũng là cái gì?"

    "Đây là mỗi cái người chơi chung kỹ năng à!"

    Lilicya vui vẻ nói."

    Kỹ năng này phi thường thực dụng, cận chiến hệ ngoạn cũng có thể nhà có thể thông qua ném thạch tiến hành cự ly xa công kích, mà giống chúng ta White Queen sau dạng này không có quá nhiều thủ đoạn công kích bổ sư, cũng có thể lợi dụng ném thạch làm ra đa dạng hóa công kích."

    Nói, Lilicya tiện tay đem một hòn đá ném về phía nào đó cái cây."

    Phanh" một tiếng, làm cái cây kịch liệt lay động, tảng đá ngạnh sinh sinh khắc vào thân cây.

    "... .

    "

    " ném đồ vật là cái trò chơi này đặc thù văn hóa, bất cứ lúc nào bị ném, vô luận nhìn thấy người khác ném gì, đều không cần quá kinh ngạc, tại sân thi đấu cũng phổ biến có người mở ném thạch PK phòng.

    "

    Elice ngây thơ gật đầu, trò chơi này cũng quá nhiều không hợp với lẽ thường thiết lập đến cùng đều là chút gì đồ vật?

    Hắn trước kia chơi qua võng du căn bản không có gì biến lớn thu nhỏ, cái này kỹ năng chớ nói chi là Hồng Hạc.

    Vung vẩy một con Hồng Hạc sẽ rất cần kỹ thuật?

    "Ta nghĩ ta còn phải tốn một đoạn thời gian ngẫm lại, mới có thể quyết định đi gì lộ tuyến."

    "Không sao - chúng ta trước luyện các loại, có Lancelot tại, có thể đi quái vật mạnh một điểm địa phương. 』

    Nghe vậy, Lancelot sắc mặt càng thêm bất thiện, nhưng vẫn là không nói gì.

    Elice biết vì gì Lilicya sẽ mang Lancelot đến, nói trắng ra là chính là muốn cho hắn hút điểm kinh nghiệm thật nhanh điểm thăng đẳng, nhưng người này nói rõ không quá muốn để hắn chiếm tiện nghi, xem ra lại là một cái vì truy cầu Lilicya mà thỏa hiệp gia hỏa.

    "Ta trước giới thiệu một chút nghề nghiệp của chúng ta, ta White Queen sau là phụ trách trị liệu bổ sư Lancelot là lấy phòng ngự là chính hồng tâm kỵ sĩ, cũng chính là cái gọi là thản (chú 4 >>."

    Kỳ thật không cần giới thiệu, Elice cũng nhìn ra được, cái kia mặt tấm thuẫn đều muốn sáng mù mắt của hắn.

    Cái kia tấm thuẫn căn bản kèm theo đâm mù hiệu quả, chỉ là giơ lên liền khả năng hấp dẫn năm mươi phần trăm cừu hận.

    Bọn hắn rời đi trước kia chỗ cấp thấp luyện công khu, đi vào một dòng sông bên cạnh.

    Nhiều loại loài chim cùng tiểu động vật ở đây nghỉ lại, uống nước, tràng cảnh tương đương ấm áp hòa bình, song khi Lancelot một kiếm đâm chết một con vịt sau, truyện cổ tích mỹ hảo thế giới lập tức biến điệu.

    Dù cho trước mắt đều là chút nhìn ôn hòa dễ thân tiểu động vật, Lancelot vẫn không có chút nào lưu tình, trường kiếm quét qua tóe lên một mảnh huyết hoa, đương bọn quái vật đuổi tới lúc hắn co cẳng gấp chạy, lại bổ về phía một cái khác bầy quái, trong nháy mắt phía sau liền kéo một oánh hận không thể cắn chết hắn tiểu động vật.

    Bất quá có lẽ là quái quá đáng yêu, Elice y nguyên cảm thấy hình tượng rất hòa hài, phảng phất động vật lớn du hành.

    Hắn không có ý định chỉ dựa vào Lancelot tắm điểm kinh nghiệm, thế là nhìn đúng một con có hắn một nửa cao ngỗng trắng, giơ lên Hồng Hạc chặt xuống dưới.

    Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ngỗng trắng đột nhiên duỗi ra hai cánh kẹp lấy Hồng Hạc cổ, tới cái tay không đoạt dao sắc", rồi sau đó ngỗng trắng mắt lộ ra hung quang, vừa nhấc cánh vung tới, tình thế chi mãnh để Elice dọa đến không kịp phản ứng, trơ mắt bị vung bên trong, HP lập tức trừ ba mươi.

    Đùa gì thế, cũng quá đau đi!

    Lượng máu của hắn tổng cộng mới một trăm năm mươi a!

    Nhìn ngỗng trắng hung ác bộ dáng, muốn bị chặt thành xử lý người căn bản là hắn mới đúng, hắn cùng Lancelot đối mặt thật là cùng một loại đồ vật sao?

    Elice vạn phần hoảng sợ lùi lại, ngỗng trắng lại độ xông lên, ba ba ba quăng hắn mấy bàn tay, may mà tại hắn ánh mắt sắp chuyển tối trước, một hòn đá xoa qua khuôn mặt của hắn, chuẩn xác đập trúng ngỗng trắng bụng.

    Ngỗng trắng ngã trên mặt đất, tiếp lấy lại là mấy khỏa tảng đá hướng nó đập lên người, qua không bao lâu, ngỗng trắng kêu gào, âm thanh, cuối cùng bị đánh bại.

    Elice nhìn về phía mới liều mình hướng nó ném tảng đá Lilicya, nhất thời im lặng.

    Ném thạch kỹ năng thật đúng là ngoài ý muốn thực dụng, lực liền bổ sư đều có thể trở nên bạo lực.

    " nơi này quái đối Tây Tây đến nói xong giống quá mạnh một điểm hôm nay trước tùy tiện đánh một chút đi, giao cho Lancelot tắm kinh nghiệm."

    " tốt a."

    Elice một bên nghĩ thầm Lancelot căm thù chính mình giá trị lại muốn tăng lên, vừa lái khải thanh vật phẩm, vốn định lấy ra mấy bình đỏ nước chuẩn bị bất cứ tình huống nào, lại ngoài ý muốn phát hiện cột vị bên trong nhiều đồng dạng buộc tây -- ném thạch sách kỹ năng: Lông ngỗng.

    "Đây là gì?"

    Hắn chỉ vào kia bản sách kỹ năng.

    " úc, trừ tảng đá, nghĩ ném những vật khác lời nói không cách nào xuyên thấu qua cây kỹ năng tập được, nhất định phải trải qua các loại đường ống lấy được ném thạch sách kỹ năng, tỷ như đánh quái, đánh phó bản, cách chức vụ loại hình đều có thể thu hoạch được, ngẫu nhiên quan phương sẽ tổ chức hoạt động, cũng có cơ hội lấy được hoạt động đặc hữu ném thạch sách kỹ năng."

    Elice xuất ra lông ngỗng sách kỹ năng, mới khẽ đảo mở, sách vở liền biến mất trong tay.

    Hệ thống nhắc nhở: Ngài đã học được ném lông ngỗng.

    Hắn đưa tay vung một thanh, mười mấy cây lông ngỗng chậm rãi bay xuống.

    "... .

    "

    Cái đồ chơi này còn lãng phí hắn một điểm AP, hắn có thể đổi ý sao?

    Sau đó, cứ việc Elice rất cố gắng nếm thử dùng Hồng Hạc đánh quái, cuối cùng nhất vẫn cuối cùng đều là thất bại.

    Những cái kia đáng yêu vật nhỏ động tác ra ngoài ý định linh hoạt, hắn cầm Hồng Hạc vung tới vung lui, như thế nào đều đánh không đến, thường thường muốn vung cái thứ hai lúc, tiểu động vật sớm đã xông lên đá hắn mấy chân, không ít lần đều là tại Lilicya bổ huyết cộng thêm ném thạch trợ công hạ nhặt về một cái mạng.

    Thấy thế, Lilicya biểu thị hắn đại khái không thích hợp đi hồng hạc lộ tuyến, Lancelot càng là không chút lưu tình muốn hắn trọng thương nhân vật.

    "Thân là Alice lại sẽ không dùng Hồng Hạc đánh quái, ta nhìn.

    Vẫn là chơi Red Queen, giơ quyền trượng tại cái kia thả phóng ma pháp liền tốt."

    Nhìn xem HP lại lần nữa gần như thấy đáy Elice, Lancelot mặt mũi tràn đầy khinh bỉ.

    "Đừng như vậy nha, nơi này quái đối Tây Tây đến nói quá mạnh cũng là nguyên nhân một trong."

    Lily hai á xin tha thứ, lúc này nàng cuối cùng phát giác Lancelot nhìn Elice không vừa mắt, thế là thở dài, cười khổ đối Elice nói: "Thật có lỗi, dậu dậu, hôm nay trước hết luyện đến cái này đi."

    Elice gật gật đầu.

    Hắn đương nhiên không muốn để cho tỷ tỷ khó xử.

    Đồng thời, Lilicya truyền mật ngữ cho hắn.

    【 mật ngữ 】 Lilicya: Lancelot đại khái là cảm thấy.

    Không thích hợp cái nghề nghiệp này, hắn để ngươi hút điểm kinh nghiệm nhưng lại uổng phí công phu, cho nên mới sẽ không cao hứng.

    Chờ ngươi mạnh lên, hắn liền sẽ không nói gì.

    ". . . ."

    Elice rất muốn phàn nàn nhưng cuối cùng nhất vẫn là thôi.

    Hắn cái này tỷ tỷ khác phái duyên giống như hắn tốt, chẳng biết tại sao chính là dị thường trì độn.

    Người ta cố gắng cả buổi, nàng lại còn coi đối phương là hảo tâm bồi luyện tới?

    "Ta nhìn ta vẫn là mình luyện đi, chờ luyện đến tỷ tỷ cấp bậc của các ngươi sau, lại đi tìm các ngươi chơi."

    "Thế nhưng là..."

    Rõ ràng là bạch mình đem người kéo vào hố, nhưng lại đem người phóng sinh, đối với cái này Lilicya hiển nhiên băn khoăn.

    " ta rất nhanh liền sẽ đuổi kịp."

    Elice vỗ vỗ Lilicya đầu, ngắm Lancelot một chút.

    Hắn được nhanh lên đem đẳng cấp luyện đi lên mới được, nếu như tỷ tỷ trong công hội có rất nhiều giống Lancelot loại này đẳng cấp con ruồi liền nguy rồi, hắn cái này tỷ tỷ luôn không khiến người ta yên tâm.

    ❤️

    Hôm sau rời giường sau, Giang Mục Hi lên mạng tuần tra Alice dưỡng thành công lược.

    Hắn đi vào quy mô lớn nhất trò chơi thảo luận trang web, rực rỡ muôn màu khu thảo luận thấy hắn hoa mắt hỗn loạn, vốn muốn tìm dạy học văn hắn, ngược lại nhìn lên cái khác khu thảo luận thiếp mời.

    Hắn đầu tiên là điểm tiến một thiên thiếp mời --

    " thảo luận " có người giống như ta cảm thấy Alice rất khó chơi sao?

    Khuyên nhủ các vị tân thủ không muốn bởi vì Alice là cố sự nhân vật chính liền tuyển, cái nghề nghiệp này siêu khó chơi!

    Nói biến lớn nha, mặc dù có thể hoành tảo thiên quân cùng BOSS cứng rắn làm, nhưng to lớn hình thể cũng làm tự thân biến thành dễ thấy mục tiêu, phi thường khó tránh thoát công kích, HP rơi được rất nhanh, càng đừng đề cập tại sân đấu, cồng kềnh thân thể hoàn toàn không cách nào cùng hành động linh hoạt người chơi so.

    Còn như thu nhỏ nha, trừ phi.

    Có thể cùng người kiến đồng dạng linh hoạt, nếu không mạnh không đi nơi nào, thu nhỏ sau nếu như không châm đối với địch nhân yếu đường điểm bộ vị công kích, căn bản đánh không ra bao nhiêu tổn thương.

    Cuối cùng nhất Hồng Hạc cũng không cần nói, cái kia là cao thủ chuyên dụng lộ tuyến, chúng ta loại này không có thiên phú thị tỉnh tiểu dân không cần nghĩ.

    Luyện Alice thật sự có tiền đồ sao?

    Ta nhìn vẫn là chơi Hatter tương đối thực sự.

    Mà phía dưới nhắn lại dị thường nô nức tấp nập, giống sôi trào giống như.

    " khoa khoa, lâu chủ mình sẽ không chơi, quái Alice đi?"

    Đây là đệ nhất thì nhắn lại.

    "Các ngươi những này hành động vụng về gia hỏa chơi đùa Red Queen là được rồi, không phải lăn đi đương White Queen sau tại phía sau bồi bổ huyết cũng không tệ."

    Cái thứ ba nhắn lại người đi theo trào phúng.

    "Lầu ba.

    Xem thường Red Queen?

    Đến chiến a, đêm nay chín điểm sân thi đấu số phòng 55771 chờ ngươi!"

    Nhắn lại số tám nổi giận.

    "Dạng này liền gọi khó chơi, vậy chúng ta củi Cheshire Cat nên làm sao đây?"

    Mười bảy lầu lưu biểu thị.

    "Em gái ta bởi vì thích Alice, cho nên tuyển cái nghề nghiệp này, kết quả ngày thứ ba nàng liền trọng thương vai trò."

    Lưu bốc lên ba mươi. . . (to be continued >>
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Trốn nhà thiếu gia KISS khế ước 01


    Giới thiệu nhân vật:

    Errol

    Kỳ quái mặt loại nam tử, có tự sát khuynh hướng ‐ là vì nghĩ biết mình đến thành sẽ sẽ không thụ thương mà đối các loại tự mình hại mình phương thức đặc biệt cảm thấy hứng thú - bởi vì ngoài ý muốn hôn lấy Glenn - mà nhận cách hợp hài tinh nhân.

    Glenn

    "Xí nghiệp chi thành bên trong phú ông con một.

    Trường kỳ tại phụ thân áp lực dưới thành.

    Kháng cự Phù Hoa sinh hoạt mà nhà.

    Sinh ra kỳ quái "Chúc phúc", nói chỗ hắn chỗ thụ hoan nghênh, liền liền ma vật cũng không ngoại lệ. . . .

    Eleanor

    Công hội phó hội trưởng, có rất nhỏ xấu bụng khuynh hướng tướng mạo chói sáng lại ôn nhu đẹp, rất thụ nam tính hoan nghênh.

    Công tự bạch trường thể Lạc Tư cùng Glenn đều vui an ủi nàng.

    Lija

    Công hội linh vật, nhân tiểu quỷ đại, thường thường khi dễ Foggs.

    Nàng ngoài ý muốn cùng Errol chỗ rất khá, là cái sức ăn phi thường kinh người tiểu nữ hài.

    Foggs

    Công hội hội trưởng, mặc dù nhìn rất đáng sợ, nhưng kỳ thật là cái rất có trách nhiệm, phi thường đáng tin cậy nam nhân tốt - bởi vì là nữ tính hoan nghênh, cũng bởi vì là tình phía trước chán ghét Glenn.

    Mục lục

    Đệ nhất chương 005 có thể hay không đừng như vậy suy!

    Chương 02: 029 tình địch?

    Thí luyện?

    Thứ ba chương 051 bất tử người, vô địch thiên hạ?

    Chương 04: 071 kim tệ thỏ nghịch tập

    Chương 05: 097 thẳng thắn

    Chương 06: 111 oan gia ngõ hẹp?

    Thứ bảy chương 135 nặc danh quái vật

    Chương 08: 157 lượng người trải qua nguy hiểm

    Chương 09: 179 Errol bí mật

    Chương 10: 197 dũng đồ hoang vu chi thành

    Chương 11: 241 làm chúng ta cùng cùng một chỗ

    -----------------------------------

    Đệ nhất chương có thể hay không đừng như vậy suy!

    Bánh xe nhẹ nhàng chuyển động, toa xe đi theo mặt đường chập trùng xóc nảy lung lay.

    Vốn cho là chỉ phải đi qua thôn xóm liền sẽ dừng xe, nhưng là xe ngựa lung la lung lay ngồi như vậy lâu, hoàn toàn không có dừng lại ý tứ.

    Trong xe đám người đối với tình hình này cũng không có gì không vui, ngược lại là rất có tinh thần đang tán gẫu.

    Náo nhiệt tiếng nói chuyện tràn ngập trong xe, tâm ta ngọn nguồn lại lướt qua nhàn nhạt tịch mịch.

    Hồi tưởng vừa rồi từ các quý khách trước mắt đào tẩu sự tình, tâm tình liền trở nên nặng nề.

    Tại trận kia hợp có mặt người không phải quý tộc, chính là phụ thân tại trên phương diện làm ăn trọng yếu đồng bạn, ta như thế làm, đơn giản là để phụ thân mất hết thể diện.

    Nhưng, cái này cũng không có cách nào a. . .

    Phụ thân không dự cảnh tuyên bố ta là hạ nhiệm người thừa kế. . .

    Ta thế nào khả năng đảm nhiệm như thế khó khăn nhiệm vụ?

    Huống hồ, đó căn bản cũng không phải ta muốn tương lai, cho nên ta trốn.

    Nhưng mà rời đi sau, ta cũng không có mình trong tưởng tượng như thế rộng rãi chính là.

    "Ai. . ."

    Đem trên thân bọc lấy tấm thảm kéo căng, che khuất cùng quanh mình đám người y phục không hợp nhau hoa lệ phục sức, tựa ở ban bác vách thùng xe bên trên, ngẩng đầu nhìn trần nhà, nghĩ đến ảm đạm không ánh sáng tương lai, ta không khỏi thật sâu thở dài một hơi.

    Trong ngực Tiểu Hổ ban mèo co rúm lại tại ngực ta trước, an an ổn ổn ngủ say.

    Nó ngẫu nhiên run động một cái đáng yêu tiểu xảo lỗ tai, cổ họng phát ra hô lỗ hô lỗ tiếng vang.

    Đứa nhỏ này là ta vừa rồi tại trên đường nhặt được, nó bồi hồi tại ven đường meo meo trực khiếu, giống như mê đường, ta không cách nào vứt xuống nó.

    Mắt to như nước trong veo dạng này nhìn qua. . .

    Thật giống như là muốn ta giữ vững tinh thần đến đồng dạng.

    Có lẽ đối nó mà nói, ta mới là cái kia lạc đường người a?

    "Cái này, là.

    Rơi a?"

    Một đạo thanh âm ngọt ngào truyền đến.

    Ta quay đầu, nhìn thấy một nữ tử cầm ta mặt nạ màu bạc," tạ ơn ngài, tiểu thư. . ."

    Mặc dù rất thất lễ, nhưng là ta bị nàng kinh người nùng trang hù dọa.

    "Hì hì.

    Không cần khách khí a.

    Thứ này thật là xinh đẹp, nước chui sáng được giống như là thật liệt!"

    Nàng cặp kia lớn đến dọa người con mắt bằng tốc độ kinh người nháy, đem mặt nạ nhét cho ta đồng thời, cả người cũng thiếp đi qua, tại bên tai ta nói ra: "Đáng yêu tiểu suất ca, đại tỷ tỷ ta đối với ngươi rất có hưng thú hừm!"

    Trên người nàng nồng đậm mùi nước hoa khiến cho ta nhanh thất tức, ta cười xấu hổ nói: "Tiểu thư, đã để, ta. . ."

    Ta nhẹ nhàng thối lui, lại sơ ý một chút dẫm lên trơn bóng đồ vật, tại chú ý tới thời điểm, ta đắp lên người cũ nát tấm thảm đã trượt xuống.

    Đám người trò chuyện âm thanh im bặt mà dừng, từng đôi óng ánh con mắt hướng ta xem ra, ta chăm chú chống đỡ tại toa xe bên cạnh.

    Hỏng bét!

    "Tốt y phục hoa lệ, là kẻ có tiền sao!"

    "Rất đẹp trai!.

    Có bạn gái sao?"

    "Có thể cho ta ngươi liên lạc phương pháp sao!"

    Ngay sau đó, mặt khác một loại thanh âm hiện lên.

    Trong nháy mắt, bên cạnh ta vờn quanh một đám nữ hài.

    Các nàng lấy lóe sáng hai mắt nhìn qua ta, ta lại có loại dê vào miệng cọp quỷ dị cảm giác.

    "Các vị tiểu thư. . .

    Ta. . .

    Đột nhiên có việc gấp."

    Ta vẫn gạt ra huấn luyện nhiều năm thân sĩ mỉm cười, xem nhẹ những cái kia gần như sắp chọc mù ta tránh mắt sáng.

    Ta dùng khóe mắt liếc qua xác nhận cửa sổ phương hướng, phát hiện xe ngựa cuối cùng tiến cửa thành, thừa dịp mã tốc độ xe giảm chậm lúc, ta tranh thủ thời gian mở cửa nhảy ra toa xe, như một làn khói chạy trốn.

    "Chờ một chút nha —— "

    Thoát đi xe ngựa về sau, ta vẫn nghe thấy sau đầu các cô gái thét lên.

    Ta quay đầu, phát hiện các nàng thế mà giành trước sợ sau xông ra mã xe xe toa, hướng ta phương hướng này đuổi theo.

    "Trời ạ!"

    Ta giật mình, tận khả năng hướng trước chạy.

    Lướt qua đầu này đường cái, xuyên qua mấy đầu ngõ nhỏ, ta tận lực tại phức tạp ngõ hẻm làm bên trong đi vòng thêm vài vòng, thẳng đến ồn ào tiếng thét chói tai dần dần rời xa, ta lúc này mới chậm xuống bước chân.

    "Hô. . .

    Thật đáng sợ. . ."

    Ta miệng lớn thở hào hển, xóa đi mồ hôi trên trán, "Nơi này là chỗ nào. . ."

    Ta ngẩng đầu trương nhìn, chung quanh đây phòng ở xây được đặc biệt cao, nhưng ngõ nhỏ lại rất hẹp.

    Cúi đầu xuống, lơ đãng cùng trên cửa sổ hình ảnh của mình đối bên trên mắt.

    Pha lê bên trên, cùng ta dung mạo giống nhau thiếu niên cùng ta tương vọng.

    Màu cà phê tóc bị mồ hôi thấm ướt mà thân loạn, gầy gò mặt có chút tái nhợt, mặc dù mặc hoa phục, nhưng đầu đầy loạn phát nhìn lên đến có chút sói tổn hại.

    Ta từ nhỏ đã dị thường được hoan nghênh, mặc dù ta tự nhận dáng dấp không kém, nhưng hẳn là sẽ không đến vạn người mê trình độ.

    Bất quá kỳ quái là, ta từ nhỏ nhận được thư tình nhiều đến chỉ sợ có thể nhồi vào một cái kho hàng nhỏ, lại bất luận nam nữ đều đối ta rất tốt, càng đặc biệt thụ nữ hài tử hoan nghênh, ta cũng không hiểu đến cùng là vì sao.

    Ta nghe quản gia nói, duy nhất khả năng đáp án là tại ta đầy tháng lúc, phụ thân thân hữu đến chúc mừng, ta nhận trong đó một vị chúc phúc mới biến thành dạng này. . .

    Nhưng cùng nó nói là chúc phúc, ta lại cảm thấy đây là loại chú!

    Nhưng bất đắc dĩ như thế nào đều hóa giải không được, một mực cùng lấy ta đến bây giờ!

    Ta nhìn trên người mình quần áo, cảm thấy nó mới là hại ta rơi xuống đến nông nỗi này thủ phạm, ". . .

    Được đổi đi mới được.

    Nhưng một mao tiền cũng không có, nên thế nào xử lý mới tốt?"

    Bất đắc dĩ thở dài.

    "Meo minh ------- "

    Nương theo lấy thanh âm, ta cảm thấy trong ngực rối loạn tưng bừng.

    Cúi đầu xem xét, nguyên lai là nhặt được Tiểu Hổ ban mèo từ vạt áo của ta bên trong chui ra, nhảy xuống mặt đất.

    Nó nhẹ nhàng lấy bốn chân chạm đất, tại toà này lạ lẫm thành thị gạch đỏ trên đường đá duỗi cái lớn lưng mỏi.

    Nhìn nó như không có việc gì chải lông bộ dáng, ta không khỏi thoải mái, "Quá tốt rồi, chí ít.

    Không có việc gì. . ."

    "Oa oa oa oa ---- "

    Trong bình tĩnh, ta nghe thấy ồn ào tiếng bước chân từ ngõ nhỏ một bên khác truyền đến, ta không đề phòng chút nào quay đầu, lại kinh thấy xa xa đường nhỏ chỗ khúc quanh có một đám người liền đứng ở nơi đó nhìn ta chằm chằm nhìn.

    —— —— ta vừa dùng hết nương tử quân đoàn thế mà truy tới nơi này!

    "Tìm được!"

    Các nàng lộ ra hạn lúc đấu giá lớn tranh mua trữ thuần diện mục, giành trước sợ sau lẫn nhau đưa đẩy, giống một đám mất khống chế mãnh thú vọt lên tới, ta có thể rõ ràng cảm giác được mặt đất kinh người chấn động.

    "Đừng tới đây!"

    Ta nhanh lên đem mèo con vớt tiến trong ngực, co cẳng liền chạy.

    Các nàng một đường thét lên, hại lỗ tai ta đều nhanh điếc.

    Phát hiện có mấy hộ còn buồn ngủ các cư dân mở cửa sổ ra thăm dò, ta thông thông đối bọn hắn ném lấy xin lỗi ánh mắt, không dám tùy tiện dừng bước lại, bởi vì các nàng vẫn theo đuổi không bỏ.

    Tại liên tiếp lung tung chạy sau, ta tựa hồ đi vào so sánh tới gần trung tâm chợ địa phương, đường là biến rộng không sai, nhưng cao lầu dày đặc hơn.

    Ta nhìn thấy hư hư thực thực phòng cháy ngõ hẻm thầm nghĩ, cái kia chủng loại hình địa phương rất dễ dàng có thể vứt bỏ người, ta một cái hoa lệ khẩn cấp sắp xếp gọn gàng, "Có lẽ có thể từ cái kia —— ---- ế?"

    Đột nhiên cảm thấy một trận âm u bao phủ, ta hoang mang ngẩng lên đầu, lại kinh thấy có cái tóc đen người từ phía trên không rơi xuống.

    —— ---- mà ta chính là điểm rơi!

    "Úc!"

    Ta bị đụng ngã xuống đất.

    Một trận hôn thiên ám địa, ngay sau đó là đáng sợ đau đớn ăn mòn thần kinh của ta, "Thật. . .

    Đau quá. . ."

    Trong miệng khai ra tươi huyết, vội vàng hô hấp có nồng đậm mùi máu tươi, ý thức hỗn độn.

    " . . .

    Liền chút tổn thương cũng không có, không thú vị."

    Nghe thấy một cái thanh âm trầm thấp, ta cố gắng mở hai mắt ra, đã thấy vặn vẹo trong tầm mắt, nổi danh mái tóc đen dài nam tử chính đang quay lấy trên người mình đen tòa.

    Hắn ngẩng đầu nhìn chỗ cao, lẩm bẩm: "Mười bảy lầu không có việc gì?

    Phun!"

    "Cứu. . .

    Cứu mạng. . ."

    Ta run rẩy đưa tay muốn tóm lấy hắn ống quần.

    Nam tử kia một đôi tròng mắt màu tím lạnh lùng ta một chút, ". . .

    Đáng đời, ai bảo ngươi đứng ở nơi đó."

    Nói xong, liền nhìn đều không liếc lấy ta một cái, liền rời đi.

    "Thế nào. . .

    Dạng này. . ."

    Ta mãnh lực cắn, trong miệng lại tuôn ra càng nhiều máu tươi.

    Trước mắt càng ngày càng mông lung, ta tri giác chính từng giờ từng phút mất đi.

    "Ầm ầm "

    Nơi xa truyền đến một trận trầm thấp lôi minh, thiên không bắt đầu bắt đầu mưa, tích táp rơi vào trên người ta.

    Mưa rơi dần dần biến lớn, dù nhưng cảm giác đau thần kinh đã chết lặng, nhưng ta vẫn có thể lờ mờ cảm giác được nước mưa điểm điểm đụng vào, trơ mắt nhìn bên cạnh mình huyết dịch bị mưa nước trôi tán, hòa tan. . .

    —— ---- ta. . .

    Sẽ chết sao?

    Trong mông lung, tựa hồ trông thấy có người đứng tại phụ cận.

    "Ai nha?"

    Tiếng mưa rơi bên trong, trong veo tiếng nói truyền đến.

    Ta mơ hồ ánh mắt, chỉ có thể mơ hồ trông thấy có song màu đỏ giày ngừng ở trước mặt ta, lại phía trên một điểm là màu hồng đào mang theo bạch sắc viền ren váy.

    Thanh âm của nàng rất đẹp, ta không khỏi nghĩ giống như là có được một đôi tuyết trắng cánh thiên sứ hàng lâm.

    —— ---- thiên sứ tới đón tiếp ta sao?

    Như thế tưởng tượng, lòng ta thời gian dần qua an ổn xuống, ý thức thật sâu rơi vào trong hư vô.

    ^- : >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >> >>

    "—— ---- hắt xì!"

    Cảm thấy một trận băng lãnh từ bộ mặt đánh tới, ta bừng tỉnh ngồi dậy, "Tốt, tốt băng. . .

    Ế?"

    Lại phát hiện mình thế mà chỉ cảm thấy cơ bắp một chút đau đớn.

    "Kỳ quái. . . ?"

    Tìm không thấy vết thương, lại nghe đến hương hương điềm điềm hương vị, ta đưa tay thay đổi sắc mặt, trong lòng bàn tay dinh dính ẩm ướt, tựa như là nước đường?

    "Đây là. . . ?"

    Cảm giác giống như có người ở bên cạnh, ta ngẩng đầu, lại cùng cả người cao lớn khái chỉ có hơn trăm centimet, ôm lấy màu quýt hai đùi biện tiểu nữ hài mắt lớn trừng mắt nhỏ.

    Tiểu nữ hài trên thân bạch cùng tử tôn lên lẫn nhau tiểu âu phục tràn đầy màu đỏ nước đọng.

    Nàng một mặt giật mình nhìn qua ta, rồi mới cầm trống không ly pha lê giống như bay xông ra cửa gỗ của căn phòng, hét lớn: "Hắn tỉnh ——!"

    Chỉ còn lại nửa mở cửa tấm lười nhác lung lay mấy lần.

    "Ế. . . ?"

    Ta kinh ngạc sững sờ tại nguyên chỗ.

    Đương tiếng bước chân đi xa, ta vô ý thức nhìn chung quanh một chút.

    Cái này mộc tạo gian phòng mặc dù thấp bé lại ấm áp, cùng ta quen thuộc thương nghiệp chi thành làm bằng đá phong cách Đại tướng kính đình, nhiều hơn mấy phần thuần phác đơn giản tươi mát cảm giác.

    Gian phòng bên trong chồng rất nhiều đáng yêu búp bê cùng vật phẩm trang sức, hình tròn phía trước cửa sổ một cái màu quýt chuông gió phiêu đãng, phỏng đoán nơi này hẳn là cô bé kia gian phòng.

    "Đúng rồi. . .

    Ta hiện tại đã ở trung ương chi thành a. . ."

    Nhớ tới trốn rời quê quán nguyên nhân, còn có ngây thơ không biết chưa đến, ta liền cảm thấy một trận mệt mỏi.

    "Oa oa —— "

    Mấy người vội vàng chạy đến tiếng bước chân truyền đến.

    "Hỏng bét, chẳng lẽ bị ai bắt cóc đi!"

    Nghe thấy chặt chẽ tiếng bước chân khiến cho ta toàn thân căng cứng, nhưng ở ta nghĩ từ cửa sổ trốn ra trước khi đi, cửa gỗ bị phá tan thanh âm đã từ hậu phương vang lên.

    Ta lăng lăng quay đầu, đã thấy cổng có ba người đứng ở nơi đó nhìn qua ta.

    Đứng tại phía trước nhất chính là vừa rồi cô bé kia, mà nghiêng hậu phương là một vị màu tóc hỏa hồng nam tử, vết đao trên mặt khiến người ta cảm thấy sát khí tràn trề.

    Nam tử bên người, thì đứng một cái mái tóc dài vàng óng phiêu dật, khí chất xuất chúng, mặc một thân đào lễ phục màu đỏ cùng đỏ giày thiếu nữ. . .

    —— —— nàng nên không phải là vị kia thiên sứ a?

    "Hiệu. . .

    Đại ca ca,.

    Tại sao muốn đứng tại bên cửa sổ a?"

    Tiểu nữ hài ngoẹo đầu không hiểu hỏi.

    Tiếp lấy nàng kéo kéo kim phát thiếu nữ váy, ngẩng đầu nhìn thiếu nữ tóc vàng, lại hỏi: "Eleanor tỷ tỷ. . ..

    Nhặt được người có phải là có điểm lạ quái nha?"

    —— ---- nàng gọi Eleanor a. . .

    Tên thật đẹp.

    Tầm mắt của ta không tự giác bị nàng hấp dẫn, đuổi theo nàng nhẹ nhàng mỗi cái động tác.

    Elle nặc lạp ngồi xổm xuống, vỗ vỗ tiểu nữ hài đầu, ôn nhu cười nói: "Lija, dạng này không được chứ, tùy tiện nói người quái quái chính là không tốt trạm canh gác."

    Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vẩy vào mái tóc dài của nàng bên trên chiếu lấp lánh, phối hợp cái kia gần như trong suốt tiếu dung, tựa như thiên sứ tại lâm.

    —— ---- thật đẹp. . .

    Phía trước không dự cảnh chuột đất ra một bóng người ngăn trở Eleanor thân ảnh.

    "!"

    Ta lăng lăng ngẩng đầu, lại kinh thấy cái kia mặt mũi tràn đầy lệ khí nam tử tóc đỏ híp mắt nhìn ta chằm chằm.

    Ta cơ hồ có thể trông thấy trong mắt của hắn phun ra ngoài hừng hực liệt hỏa.

    Hắn cắn răng nghiến lợi cạc cạc tiếng vang dọa đến ta ngược lại hít một hơi, "Xin hỏi có chuyện gì sao?"

    Ta vẫn làm bộ trấn tĩnh mà hỏi thăm.

    "Tiểu tử, chớ tới gần Elle nặc lạp!"

    Nam tử nắm chặt lên cổ áo của ta, nước miếng của hắn không khách khí chút nào phun tại trên mặt ta, càng gần nhìn, hắn ngũ quan thật đúng là hung ác bức người, ".

    Nhưng đừng tưởng rằng.

    Là tổn thương hoạn liền có thể muốn làm gì thì làm a! ?"

    Cái này, người này là thế nào chuyện!

    Cảm nhận được uy hiếp, ta sợ hãi bỏ qua một bên ánh mắt nhìn về phía chỗ hắn, "Ta chỉ là. . ."

    "Foggs,.

    Đừng như vậy!"

    Eleanor kịp thời tiến lên đem nam tử tóc đỏ kéo rời đi, "Đã để, hù đến.

    Sao?"

    Nàng khó xử cười, thuận tay đem sợi tóc nhét vào tai sau động tác làm ta mang nhưng tâm động.

    Nàng đột nhiên đưa tay đụng vào sợi tóc của ta, ta lòng không khỏi run lên, lúc này mới phát hiện, nguyên lai nàng chỉ là giúp ta đem đầu tóc bên trên một nhỏ khối ô mai trái cây cầm xuống, tiếp lấy nàng đưa tới một đầu thủy lam sắc khăn mặt, đinh khẽ nói: "Hảo hảo lau khô, cài lấy lạnh la."

    "Tạ ơn. . ."

    Ta hai tay đón lấy khăn mặt, nhịp tim còn không cách nào bình tĩnh xuống tới.

    Người này không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà lại cũng tương đương ôn nhu a. . .

    Chưa từng có gặp qua như thế khí chất xuất chúng nữ hài. . .

    Nói là thiên sứ cũng không phải là quá đáng.

    Ta vụng trộm liếc nhìn nàng một cái, lại ngoài ý muốn phát hiện nàng xanh thẳm hai mắt ngậm lấy ý cười nhìn qua ta, kim sắc mà mềm mại tóc dài xõa vai, "Ai nha, vị này tổn thương hoạn tiên sinh dáng dấp thật là dễ nhìn đâu. . ."

    Nói, nàng tách ra càng mỉm cười mê người.

    Nàng cái kia lóa mắt nét mặt tươi cười khiến cho ta đầu cảm giác trống rỗng, nhịp tim lặng lẽ gia tốc. . .

    "Khụ khụ khụ!"

    Tên kia gọi là Foggs nam tử hư giả tiếng ho khan khiến cho ta trở lại hiện thực.

    Foggs ngăn tại ta cùng Eleanor ở giữa, chỉ vào cái mũi của ta, chữ chữ bán ra hô to: "Nói tóm lại, chúng ta công sẽ không có.

    Có thể chỗ ở, bây giờ lập tức cút cho ta!"

    "Ta. . ."

    Chưa từng gặp qua như thế người thô lỗ, ta khốn quẫn nhìn qua hắn.

    Đẩy ra Foggs tay, Eleanor thoáng nhăn đầu lông mày, ngữ khí cũng bắt đầu cường ngạnh, "Ta không tán thành.

    Hắn thụ như thế thương nặng, liền xem như dùng trị hết thuật chữa khỏi, cũng nhất định phải tĩnh dưỡng một, hai ngày mới có thể khôi phục nguyên khí, mời đừng tự tiện đuổi . . . . . (to be continued. . . . . >>
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Dị nhãn chủ thuê nhà 01


    Giới thiệu nhân vật

    An Nhiên

    Ngoại hình thanh niên tính cách ông già, nhìn rất tốt bộ dáng.

    Ngữ trưởng tôn cuồng, dê đầu đàn là cát mà tính toán.

    Lưu Thiên Hoa

    Cương tốt nghiên cứu đậu mầm lý sinh ra, tham gia quân đội, nói lên thần chiêu lấy sinh hoạt.

    Lúc tông tại trẻ sơ sinh tàu điện ngầm cầu sinh tồn.

    Lâm Phong

    Ngô tráng từ, ánh mắt sắc bén, sĩ tuyết có cỡ lớn hướng tây, võ cao cường.

    Chuyên môn sơn lý lâm xa không thể lộ ra ngoài ánh sáng sự tình?

    Lâm Tuấn

    Dung mạo soái khí, quần áo thời thượng, tính cách sáng sủa lại có thiếu gia tính tình ngạo kiều thuộc tính .

    Trước mắt rời nhà trốn đi bên trong. . . . .

    -----------------------------------------

    Tiết Tử

    Phụ thân tai nạn xe cộ qua đời sau đã hơn ba tháng, An Nhiên chậm rãi từ mất đi chí thân đau xót bên trong khôi phục lại.

    An Nhiên từ nhỏ mất mẹ, một mực cùng phụ thân sống nương tựa lẫn nhau.

    Theo phụ thân lời nói, hắn cùng An Nhiên mẫu thân là con duy nhất trong nhà, độc nữ, người đời trước đều không có ở đây, bởi vậy An Nhiên từ nhỏ không cùng những thân thích khác lui tới.

    Khi còn bé, mỗi đến năm mới kiểu gì cũng sẽ nghe đồng học nói đến trưởng bối nhà chúc tết sự tình, mình cũng chỉ có đáng thương mấy cái hồng bao, cho nên đặc biệt hâm mộ.

    Khẽ đảo là lớn lên sau hiểu nhiều chuyện, biết thân thích nhiều cũng không nhất định là chuyện tốt, gặp gỡ "Cực phẩm thân thích" càng là không vung được phiền phức.

    Nhất là giống An Nhiên loại này gia đình độc thân, càng là tránh không được lời ra tiếng vào, thân thích nhiều, không phải là cũng nhiều.

    An Nhiên ngược lại khánh "Hạnh chỉ có hai cha con bọn họ, thanh thanh lẳng lặng cũng không tệ.

    Nhưng phụ thân đột nhiên trôi qua, An Nhiên phát phát hiện mình liền cái có thể chuyện thương lượng trưởng bối đều không có.

    Mặc dù tại Hồng Kông mười tám tuổi liền coi như trưởng thành, nhưng vừa mới đầy hai mươi tuổi An Nhiên, kỳ thật vẫn là cái cần trưởng bối nâng đỡ tuổi trẻ người.

    Nhưng mà từ phụ thân qua đời sau, An Nhiên liền trở nên tử nhưng một thân.

    Còn tốt hắn tốt nghiệp trung học liền ra công tác xã hội, năm nay hai mười hắn đã ủng có một phần ổn định thu nhập, lại thêm trụ sở là phụ thân bất động sản, ngược lại không còn như quá bàng hoàng.

    Phụ thân cất giữ trong ngân hàng trong hòm sắt đồ vật không nhiều, chỉ có bọn hắn chỗ ở khế nhà, cùng một chút ố vàng phiến, kim sức "Chờ vật phẩm quý giá đều là giống nhau cũng không có.

    Bởi vì đồ vật cũng không nhiều, An Nhiên không tốn bao nhiêu thời gian liền đem trong hòm sắt đồ vật kiểm kê hoàn tất.

    Hắn quyết định đem khế nhà kế tục cất giữ trong ngân hàng, ảnh chụp thì thu hồi nhà, dù sao xin nghỉ một ngày, liền dự định thừa dịp buổi chiều nhàn rỗi lúc nhìn kỹ một phen.

    An Nhiên về nhà sau vọt lên một ly cà phê , vừa uống bên cạnh nhàn nhã lật xem những này từ tủ sắt thu hồi cũ ảnh chụp.

    Những này ảnh chụp đã có chút niên đại, tất cả đều là An Nhiên phụ mẫu chụp ảnh chung, trong đó còn có mấy trương hai người mặc áo cưới cùng tây trang ảnh chụp.

    Có lẽ là phụ thân không nghĩ quan cảnh thương thế, trong nhà từ không bày ra mẫu thân bài.

    Tai nạn xe cộ qua đời phụ thân rời đi được quá đột ngột, chuyện gì cũng không kịp bàn giao liền đi.

    Nếu không phải muốn chỉnh lý những này di vật, An Nhiên còn thật không biết nguyên lai phụ thân đem mẫu thân ảnh chụp toàn cất giữ trong trong hòm sắt.

    An Nhiên tướng mạo di truyền từ mẫu thân, cùng trong tấm hình nữ tử khoảng chừng tám, chín phần giống nhau.

    Trong tấm hình tuổi trẻ phụ mẫu ôm vẫn là hài nhi An Nhiên, cười đến một mặt xán lạn.

    An Nhiên mỗi một trương đều thấy rất cẩn thận, cũng quyết định muốn tìm một trương ảnh gia đình bày ở khách

    "Ừm?

    Cái này tấm ảnh chụp. . ."

    An Nhiên đảo ảnh chụp tay đợi đình chỉ, bởi vì trong đó có trương bị xé một nửa ảnh chụp.

    Trong tấm hình là tên tuổi chừng hơn mười tuổi thiếu niên, mặc dù ảnh chụp nửa bên phải đã bị xé bỏ, nhưng vẫn có thể từ trên tấm hình lưu lại áo một góc, nhìn ra đây là một trương hai người chụp ảnh chung.

    "Khiến người ngoài ý chính là, thiếu niên này cùng An Nhiên trường đến cơ hồ giống nhau như đúc!

    "Nếu không phải trương này ố vàng ảnh chụp có rõ ràng tuế nguyệt dấu vết lưu lại, An Nhiên cơ hồ muốn coi là trong tấm hình người là mình

    Thiếu niên này đến cùng là ai?

    An Nhiên dáng dấp cùng phụ thân không quá giống nhau, thiếu niên này thế nào nhìn cũng sẽ không là lúc còn trẻ cha "Thân, chẳng lẽ là mẫu thân bên kia thân thích?

    Mà lại, Ban đầu đứng tại thiếu niên người bên cạnh đến cùng là ai?

    Ngay tại An Nhiên vẻ mặt vô cùng nghi hoặc tường tận xem xét ảnh chụp lúc, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân phát lạnh, một loại được người xưng xem cảm giác từ phía sau truyền tới.

    Loại này khó nói lên lời, không cách nào dùng khoa học để giải thích cảm giác càng thêm mãnh liệt, dù cho biết rõ trong nhà chỉ có chính mình một người, vẫn không khỏi quay đầu xem.

    Kết quả cái này xem xét thật thật ghê gớm, hắn phía sau vậy mà đứng một người dáng dấp cùng mình giống nhau như đúc thiếu niên!

    An Nhiên dọa đến trái tim thình thịch đập loạn, lập tức không chút nghĩ ngợi liền mặt hốt hoảng tông cửa xông ra!

    "An Nhiên đem đại môn dùng sức đóng lại —— sử dụng, cũng không có dừng lại bộ pháp, mà lại một hơi chạy xuống thang lầu, xông ra đường cái sau, mới lòng vẫn còn sợ hãi ngẩng đầu nhìn nằm ở lầu ba nhà mình nơi ở.

    "Vừa rồi kia rốt cuộc là gì?"

    Tỉnh táo lại sau, An Nhiên hồi tưởng vừa mới nhìn thấy cảnh tượng, cho dù ở giữa trưa liệt nhật phim bắn xuống, vẫn không tự chủ được cảm thấy đầy người hàn ý.

    An Nhiên có thể khẳng định vừa rồi thấy tuyệt không phải hắn hoa mắt, cũng bài trừ có người đùa ác khả năng.

    Tuy nói hắn từ nhỏ đến lớn tổng là lớn nhỏ ngoài ý muốn không ngừng, hết lần này tới lần khác nhưng lại có để người hâm mộ vận khí tốt, có thể lấy phương thức kỳ lạ gặp dữ hóa lành, thậm chí còn bởi vậy thành làm việc lĩnh vực danh nhân.

    Nhưng ở cái này hai mươi năm trong đời, hắn vẫn là lần đầu gặp phải đến từ Linh giới hảo huynh đệ!

    "Giữa ban ngày cũng sẽ gặp quỷ sao?

    Mà lại nó vậy mà cùng ta dáng dấp như vậy giống. . .

    Người kia tuyệt đối không phải "Ta", khó rồi . .

    Chẳng lẽ hắn là vừa vặn tấm kia bài bên trong người?"

    1

    Tại An Nhiên hít sâu, thử bởi vì để cho mình tỉnh táo lại thời khắc, thình lình bị người từ hậu phương hung hăng vỗ một cái bả vai, cái này khiến vốn là chưa tỉnh hồn hắn rất mất mặt phát ra tiếng kêu thảm âm thanh.

    "Lưu Thiên Hoa ta nói qua rất nhiều lần, không muốn dạng như vậy dọa người!"

    An Nhiên mất hứng quay đầu trừng đùa ác thanh niên một mắt, đáng tiếc Lưu Thiên Hoa biết rõ An Nhiên tốt tính, căn bản là việc không đáng lo.

    Dù sao hắn dùng giống nhau phương thức liên qua đối phương rất nhiều lần, cũng không thấy An Nhiên lần nào thật sự tức giận.

    Mặc dù An Nhiên một bộ hung thần ác sát bộ dáng, nhưng Lưu Thiên Hoa lại cảm thấy cái này luôn đưa tại cùng một loại đùa ác An Nhiên thực sự đáng yêu cực kì.

    Tại An Nhiên nhìn chằm chằm hạ, Lưu Thiên Hoa thậm chí không có áp lực chút nào phàn nàn nói: "Cũng không phải là lần đầu tiên, phản ứng của ngươi cần phải như thế khoa trương sao?

    Ta cũng suýt bị hù chết!"

    Nhìn thấy Lưu Thiên Hoa không đau không lấy được vô lại dạng, An Nhiên cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, mắng cũng không phải, đánh cũng không được.

    Hồng Kông toà này quốc tế thành phố lớn tấc đất tấc vàng, không ít cư dân chán ghét chen bách ở lại hoàn cảnh, gần đây càng là thổi lên một trận "Thôn phòng" nóng.

    Khác với cao lầu lớn ứng, thôn phòng mỗi tầng chỉ có một gia đình.

    Không chỉ mỗi tiếc đều có sân thượng, mà lại lầu một phần lớn phụ đái hoa viên hoặc chỗ đậu, lầu ba thì kết nối lấy tư nhân sân thượng, phi thường thực dụng.

    Bởi vậy càng ngày càng nhiều người thích nằm ở vùng ngoại thành, bãi số lớn thôn phòng.

    Mà phòng uyển thức thôn phòng còn có công ty quản lý, nhân viên quản lý phụ trách quản lý, càng là đem mọi người đối thôn phòng truyền thống xem niệm ----- giảng loạn, quạnh quẽ, nguy hiểm chờ mặt trái ấn tượng lật đổ.

    Phòng uyển thức thôn phòng mỗi tòa nhà chỉ có ba tầng lầu, mỗi tầng lầu có một gia đình, bởi vậy quê nhà quan hệ cùng mỗi tòa nhà chí ít hơn trăm hộ nhà cao tầng so sánh, tự nhiên là chặt chẽ được nhiều.

    Vị này tên là Lưu Thiên Hoa sinh viên, chính là ở tại An Nhiên lầu dưới hàng xóm.

    Bởi vì hai người niên kỷ gần, quan hệ luôn luôn không sai.

    An Nhiên càng là số ít biết đối phương trừ sinh viên bên ngoài, một cái khác không muốn người biết thân phận người. . .

    ".

    Một bộ không yên lòng bộ dáng, ngốc đứng tại ngoài cửa lớn làm gì?

    Ta vừa kêu mấy tiếng,.

    Lại hoàn toàn không có nghe gặp một lần.

    Theo ta thấy, thí chủ.

    Ấn đường biến thành màu đen, một mặt lo lắng, gần đây tất có tai hoạ.

    Nói đến,.

    Có thể nhận biết bản đạo gia còn "Thật sự là đời trước đã tu luyện phúc phận!

    Chỉ cần một chút tiền tài, ta liền có thể vì ngươi tiêu tai giải ách, bảo đảm có quỷ quỷ, không quỷ. . ."

    An Nhiên quả quyết đánh gãy đối phương vĩnh viễn tự biên tự diễn, nói: "Ngừng!

    Hiện tại mới giữa tháng,.

    Thế nào liền đem chủ ý đánh tới "Người quen biết trên thân a chẳng lẽ như thế nhanh liền đem tiền sinh hoạt tiêu hết rồi?"

    Cái này bề ngoài hình người dáng người sinh viên, kỳ thật còn có cái kinh thiên địa, khiếp quỷ thần thân phận —— —— thần côn!

    Lưu Thiên Hoa chẳng những trầm mê với sự kiện linh dị, còn đem tất cả tinh lực đặt ở sai nghiên phong thuỷ mệnh lý, trừ tà bắt quỷ.

    Đại học sở dĩ tự chọn môn học kiến trúc học, cũng là bởi vì cái này một khoa có thể dung nhập phong thuỷ học.

    "Bởi vì luôn luôn thần thần bí bí trầm mê tại vật kỳ quái, thiên hoa cùng trong nhà triệt để trở mặt, dưới cơn nóng giận dời xa trong nhà, quả thực là chiếm cứ gia gia danh nghĩa một gian bỏ trống nhà ở.

    Cái này da mặt dày gia hỏa thậm chí còn coi đây là đại bản doanh, làm lên không bài kinh doanh thần côn hoạt động lấy kiếm lấy tiền sinh hoạt, mỗi ngày đều tại thiếu hụt biên giới đau khổ giãy dụa cầu sinh tồn.

    Đối Lưu Thiên Hoa đến nói, nhất đáng được ăn mừng, đồng thời cũng là hắn sở dĩ có thể kiên trì lấy không có khuất phục về nhà nguyên nhân lớn nhất, liền là duy nhất ủng hộ hắn hướng phong thuỷ mệnh lý phương diện phát triển tỷ tỷ, mỗi tháng đều sẽ chuyển một chút tiền sinh hoạt cho hắn, mặc dù số lượng không nhiều, đơn dựa vào số tiền này căn bản là không có cách duy trì sinh hoạt.

    Nhưng có số tiền này, lại thêm cố gắng làm việc, chí ít sẽ không đói bụng.

    "Ai, sinh ý không tốt!

    Lại tìm không thấy lão bản cung cấp nuôi dưỡng ta, liền muốn ăn vỏ cây."

    An Nhiên mặt đen lại nói: "Còn tìm lão bản a!.

    Là hộp đêm tiểu thư sao?"

    "Các ngươi đứng tại trước cổng chính nói gì?

    Ai muốn ăn vỏ cây như thế đáng thương?"

    Ôn nhu tiếng cười khẽ từ hai người phía sau vang lên, về đầu xem xét, một dịu dàng nữ tử chính cười nhẹ nhàng đứng tại hai người phía sau.

    Nữ tử tên là Quách Vũ Linh, là cùng hai người ở cùng một tòa nhà thôn phòng hàng xóm, cũng là trong ba người trước hết nhất vào ở cái này phòng uyển người, xem như phòng uyển lão hộ gia đình.

    Quách Vũ Linh tính cách ôn nhu đồng thời vui với giúp người, đối An Nhiên, Lưu Thiên Hoa làm tới chiếu cố có thừa, bởi vì hai người này đều gọi nàng vì Vũ Linh tỷ, đem nàng coi là thân tỷ tỷ tôn trọng kính yêu.

    Nghĩ không ra vừa rồi cái kia lời nói lại bị Quách Vũ Linh nghe được, Lưu Thiên Hoa dù cho lại da mặt dày cũng không nhịn được đỏ bừng cả khuôn mặt, tại nữ tử hí chư dưới ánh mặt trời, lộp bộp không biết nên nói gì mới tốt.

    Nhìn thấy đối phương bối rối, Quách Vũ Linh khéo hiểu lòng người không có lại hỏi tới.

    Chỉ thấy nữ tử dương dương trong tay túi nhựa, cười nói: "Ta đang muốn chuẩn bị cơm tối đâu, không ngại, các ngươi tới cùng một chỗ ăn đi.

    Hôm nay ta mua vật liệu nấu canh à!"

    Nghe được có cơm ăn, còn có canh uống, Lưu Thiên Hoa hai mắt lập tức tinh quang lóe lên, nhưng lại càng muốn ra vẻ thận trọng mà nói: "Vậy, vậy thế nào có ý tốt đâu?

    Phải biết An Nhiên luôn luôn có Đại Vị Vương danh xưng, mà lại thích ăn nhất thịt, đây chính là nửa giờ liền có thể đem một tòa nhỏ lớn nhỏ núi thịt ăn sạch trình độ. . ."

    An Nhiên một chưởng hướng Lưu Thiên Hoa sau não hung hăng vỗ xuống, nói: "Chính ngươi muốn ăn thịt cứ việc nói thẳng, đừng đem ta lôi xuống nước!"

    "Ta không có nói quàng!

    Đây là ta tận mắt nhìn thấy!"

    "Không có khả năng!

    Ở đâu?"

    "Ở trong mơ."

    Lưu Thiên Hoa trả lời lẽ thẳng khí hùng.

    ". . ."

    Ở bên cười nhẹ nhàng nhìn xem hai người đùa giỡn Quách Vũ Linh cười nói: "Không sao, ta mua không ít thịt đâu: Bảo đảm để các ngươi ăn được no mây mẩy."

    Nghe được Quách Vũ Linh, Lưu Đại hoa tức một mặt chân chó xông lên trước, nói: "Ta liền nói Vũ Linh tỷ tốt nhất rồi.

    Ai cưới., thật sự là đã tu luyện mấy đời phúc khí đâu!

    Tới tới tới, những vật này ta cầm liền tốt."

    Quách Vũ Linh dở khóc dở cười lắc đầu, không có cự tuyệt Lưu Thiên Hoa hỗ trợ, cầm trên tay vật nặng giao tất cả cho đối phương sau, liền từ túi xuất ra chìa khoá mở ra đại môn.

    " a!"

    Bỗng nhiên từ phía sau truyền đến kinh hô để nữ tử động tác dừng lại, nghi hoặc quay đầu hỏi thăm: "Thế nào rồi?

    An Nhiên?"

    Lưu Thiên Hoa cũng bị bên cạnh người đột nhiên xuất hiện tiếng kêu sợ hãi giật nảy mình, nói: "Bỗng nhiên quỷ kêu gì a?"

    Bị hai người đánh cho có chút ngượng ngùng, An Nhiên lúng túng đưa tay lắc lắc mặt, nói: " : Vừa mới nhìn thấy Vũ Linh tỷ mở cửa lúc ta chợt nhớ tới, ta lúc ra cửa quên mang chìa khóa."

    Lựa chọn thôn phòng không ít người là ưa thích lớn bãi số, hoặc là hưởng thụ cái này rời xa đô thị yên tĩnh.

    Nhưng loại này tĩnh, có lúc là cần đại giới.

    Tựa như giờ phút này quên mang chìa khoá đi ra ngoài An Nhiên, vốn nhờ bốn phía căn bản không có ngũ kim đi, mời mở khóa sư phụ muốn một đoạn thời gian mới có thể đến đây.

    Nếu không phải Quách Vũ Linh chiêu đãi hắn vào nhà ăn cơm, chỉ sợ hắn liền muốn trên đường ngốc đợi.

    "Cho nên ta nói ngươi người này thế nào thành thật như vậy a?

    Chỉ là rơi một cơ mà thôi, từ nhà ta ban công bò vào đi là được rồi:" muộn cơm sau, Lưu Đại hoa lấy "Không cho phép cô nam quả nữ một mình một phòng, để tránh An Nhiên thú tính đại phát biến thân sắc lang" làm lý do, quả thực là ỷ lại
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Linh hồn thông phán 01


    Nhân vật

    Địch Thủy Cần

    Bình thường công chức, yêu quý mỹ thực, nhất là Tiểu Lạc củ tỏi cay, tiêu tôm.

    Gần đây được cho biết vì Địch Nhân Kiệt sau đời con cháu, bị ép ngồi lên Thông phán đại vị.

    Công Tôn Sách

    Phụ tá Thông phán mặt lạnh quân sư, đối với không muốn nói sự tình, ai cũng không có cách nào buộc hắn mở miệng.

    Ngày xưa đi theo Bao Chửng bên cạnh, lại. . .

    Ôn Thế Kiệt

    Thủy Cần khách trọ, là vị mở tiệm hoa ấm nam.

    Thích ăn nhất Tiểu Lạc nổ sườn lợn rán phần món ăn.

    Trước mắt có cực chuyện đại sự lén gạt đi Thủy Cần. . .

    Thi Tiểu Lạc

    Thủy Cần thanh mai trúc mã, nhưng quan hệ càng giống thích lẫn nhau nhả rãnh anh em.

    Tiền Thái muội

    Rất có nguyên tắc của mình.

    Trước mắt kinh doanh Nhật thức nhà hàng nhỏ, lão bản kiêm đầu bếp.

    Trần nãi nãi

    Hơn 70 tuổi lão nãi nãi, là Thủy Cần cùng kiệt tốt cơm bạn, thường với Tiểu Lạc nhà hàng tụ hội.

    Tài vụ quy hoạch phi thường có một bộ, lúc tuổi còn trẻ từng kinh doanh qua công ty.

    Địch Nhân Kiệt

    Thủy Cần bát đại tổ tông, đã đảm nhiệm Thông phán chức gần ngàn năm.

    Thân cỗ tinh thần trách nhiệm, bề ngoài nghiêm túc, kỳ thật nội tâm phi thường khát vọng tự do, cho nên bãi chức phiêu du lịch vũ trụ đi. . .

    Nước không dao động thì tự định, giám không kém thì hiển nhiên,

    Cho nên tâm không thể thanh, đi hỗn chi người mà thanh từ hiện;

    Vui không cần tìm, đi khổ chi người mà vui từ tồn.

    Súc vật đả thương người, từ nhân loại thẩm phán.

    Sâu kiến xâm phòng, từ nhân loại thẩm phán.

    Nhân loại phạm sai lầm, cũng từ nhân loại thẩm phán.

    Làm con người không cách nào thẩm phán, sau khi chết chỉ có Thông phán có thể duỗi trương chính nghĩa, cái này thị công đạo cuối cùng nhất một cửa ải, quá trình chỉ có ba chữ: Khó, khó, cách.

    Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, hành vi là linh hồn bớt, đời đời kiếp kiếp đốt in dấu tại linh hồn trong gien. . .

    ------------------------------------------

    【 thiên âm thiên 】

    Nghề nghiệp quyện đãi a. . .

    Âm phủ đại môn rộng mở, đen nghịt không gian truyền ra sảo sảo nháo nháo tranh chấp âm thanh, bên trong đã hò hét ầm ĩ tốt mấy canh giờ.

    Địch Nhân Kiệt ngồi tại cổ đại nha môn quan trên ghế, trước mặt bày ra một trương tố tụng đơn kiện, đường hạ hai cái cáo đến cáo đi quỷ hồn chỉ vào đối phương cái mũi rống đến rống đi.

    Người đều chết hết, lấy ở đâu như thế nhiều ân oán tình cừu?

    Ai!

    Địch Nhân Kiệt chán ngấy trùng điệp thở dài.

    Tử vong, quả thật chỉ là linh hồn thoát ly nhục thể một loại quá trình, không có bất kỳ vật gì bởi vậy giải thoát hoặc là thu hoạch được trưởng thành, liền một centi mét dài tiến đều không có.

    Thất vọng đau khổ a. . . .

    Bình thường nhân công làm cái mấy chục năm, vài chục năm, thậm chí là mấy năm, trong lòng liền thỉnh thoảng toát ra "Nghề nghiệp quyện đãi" cái này bốn chữ, theo liền tìm lý do đi lữ hành, cho nghỉ lễ thời gian dài, nhốn nháo nhỏ tính tình đều là nhân chi thường tình.

    Kết hôn có thể nghỉ ngơi, sinh con có thể nghỉ ngơi, nghe nói hiện ở nhân gian rất lưu hành cảm xúc giả, thế nào cái này tốt hết lần này tới lần khác liền rơi không đến trên đỉnh đầu hắn?

    Hắn, đường đường một chưởng quản thiên giới cùng âm giới Thông phán đại nhân, đừng nói tuần đừng hai ngày, thậm chí liền một ngày nghỉ ngơi cũng không có!

    Đây không phải phàn nàn, mà là viết gần ngàn năm lòng chua xót huyết lệ sử.

    Từ nhân gian cưỡi hạc tây về sau, linh hồn một ngày đều không có nhàn lắc đến, lập tức bị Ngọc Hoàng đại đế lực mời đi Thiên Đình ăn một bữa cơm.

    Bỏ qua một bên tiệc lễ tịch có ăn ngon hay không không nói, sự thật chứng minh, cơm ---- thật đúng là không thể ăn bậy.

    Ai có thể liệu muốn lấy được, bất quá chỉ là một bữa cơm, mặc dù ăn đến tâm lạnh tỳ bụng mở, Ngọc Hoàng đại đế cũng rất khẳng khái, hai người ăn uống ròng rã sáu ngày sáu đêm, trước mặt cái bàn lục tục ngo ngoe bưng tới hơn ba trăm đạo đồ ăn, Mãn Hán toàn tịch cùng sự so sánh này, lập tức có thể trực tiếp tạ ơn xuống đài khom người chào.

    Hắn sau đó tay nuôi điều tra qua, cái gọi là "Mãn Hán tiệc" là đời nhà Thanh người Hán cùng đầy người quan viên yến hội bữa ăn, tình huống cùng hắn có chút giống, xem như làm việc trường hợp bên trong được mời bữa tiệc.

    Mãn Hán tiệc bên trong mỗi một đạo đồ ăn, đều có phi thường rùa lông, kỹ càng, khiến não người cửa nở quy định, tỷ như: Khách nhân vào cửa liền muốn mau mau bưng lên vào cửa điểm tâm, chỉ là cái này vào cửa điểm tâm, liền chơi chết người không đền mạng, có ngọt, mặn, càn, ẩm ướt phân biệt, ăn xong điểm tâm sau, tiếp theo mà tới là ba đạo vào cửa trà chờ lấy muốn uống.

    Cho tới bây giờ, đều vẫn chỉ là điểm tâm nhỏ cùng nhỏ trà bánh.

    Đợi đến yến hội chính thức bắt đầu, mỗi một đạo đồ ăn phân công càng mảnh, càng rùa lông, đem tóc bạc hai cây đều chưa hẳn có thể hiểu rõ.

    Lớn gây nên đi lên nói, có thể thô phân đồ ăn nguội, món ăn nóng, đầu đồ ăn, củ cải đường, điểm tâm, hàng tươi hoa quả, từ đầu ăn vào đuôi, tổng cộng có một trăm lẻ tám đạo đồ ăn.

    Nếu có người hỏi, một trăm lẻ tám đạo đồ ăn một ngày thế nào ăn đến xong?

    Vậy thì cùng cổ nhân quá không quen.

    Một trận yến hội bữa ăn ăn đến, không phải dừng lại bữa tối, cũng không phải một ngày, hai ngày công trình, mà là muốn trọn vẹn ăn lên ba ngày ba đêm!

    Ngọc Hoàng đại đế tâm cơ. . .

    Khục, dụng tâm, ròng rã là Mãn Hán tiệc hai lần nhiều!

    Loại này đẳng cấp khoản đãi, người nào?

    Nếu như chỉ là đơn thuần ăn cơm, hắn còn không còn như như thế hồ đồ, một lời đáp ứng Ngọc Hoàng đại đế thỉnh cầu, chỉ đổ thừa Thiên Nữ Tán Hoa tài múa quá mức tinh diệu, bay đầy trời giương thiên hoa quá mức hương thơm nghi nhân, làm hại hắn vây ở Thông phán quan trên ghế ngồi, dài đến ngàn năm chi lâu . . .

    Bi thảm nhất chính là, hắn thế mà quên thiết lập kỳ hạn!

    Ngọc Hoàng đại đế ủy thác hắn chưởng quản Tây Phương Cực Lạc thế giới cùng Địa Ngục lúc, hắn còn muốn, Địa Ngục có tố tụng rất bình thường, nhân gian hỗn loạn một hướng rất nhiều, luân lạc tới trong Địa ngục ân oán gút mắc sẽ chỉ càng nhiều; còn như người này người ca tụng Tây Phương Cực Lạc thế giới, có thể hưng khởi gì tố tụng?

    Sự thật chứng minh, Tây Phương Cực Lạc thế giới tố tụng án thật đúng là nhiều đến dọa người, mà lại bình quân quấn tụng thời gian so Địa Ngục còn rất dài, đây là hắn bất ngờ lớn sai lầm.

    Nếu như là.,.

    Có thể nghĩ đến Tây Phương Cực Lạc thế giới tố tụng án nhiều đến gì tình trạng?

    Tạp đến gì tình trạng?

    Quấn người đến thập sao tình trạng?

    Không có bước vào thiên giới Thông phán trước đó, bằng dựa vào trí nhớ, căn bản là không có cách tưởng tượng tràn ngập yêu cùng hòa bình Tây Phương Cực Lạc thế giới, lại sẽ như này giày vò Thông phán a. . .

    Duy nhất đáng được ăn mừng chính là, thiên giới quả nhiên là thiên giới, coi như tranh luận, cũng là nhẹ giọng thì thầm, không giống âm giới luôn luôn hỏa lực toàn mở, kéo cổ họng ra lung dùng sức gào thét.

    Tỷ như, hiện tại đường hạ chính cãi vã kịch liệt kiếp trước vợ chồng ngăn.

    Nam cùng nữ, quả thật là sử thượng cuối cùng lâu nhất, động viên nhiều người nhất số, lại đặc biệt khắc cốt minh tâm một tràng chiến dịch.

    Xưng nó là "Vĩnh thế chi chiến", tuyệt không quá đáng.

    "Khi còn sống, ta cùng hắn rõ ràng có hôn nhân quan hệ, hắn lại hết lần này đến lần khác ngoại tình vượt quá giới hạn để ta khó xử, ta "Tôn nghiêm, thụ thương cảm giác, hắn muốn thế nào thường cho ta?"

    Địch Nhân Kiệt lật qua trong tay dày đến hai mươi phân nhân gian hành vi hồ sơ, gật gật đầu.

    Đường hạ nữ tử lời nói không giả, tên này nam tử ngoại tình vượt quá giới hạn số lần cao tới bốn mươi sáu lần.

    Quả thực kỳ quái, nam tử vì sao không ly hôn sau lại cùng những cô gái này nhân tình, hết lần này tới lần khác muốn đỉnh lấy hôn nhân quan hệ, để nhân tình đi vì biến thành ngoại tình hành vi, hoặc là nhân gian pháp luật chỗ xưng thông dâm.

    Thông dâm?

    Xem chút, lời này quá khó nghe.

    "Khi còn sống, ngươi làm gì không nháo?

    Loại sự tình này rất dễ giải quyết nha, cùng ngươi ly hôn chẳng phải kết, người đều chết hết, đến âm một gian.

    Còn náo gì náo!"

    Đúng vậy a, hắn cũng muốn nghiêm túc hỏi bọn hắn vấn đề này, người đều chết hết còn náo gì náo?

    Loại sự tình này lúc còn sống giải quyết không thật là tốt sao?

    Ai!

    Tăng thêm lượng công việc của hắn.

    Bọn hắn như thế cái náo pháp, dạy hắn thế nào thực hiện phiêu du lịch vũ trụ mộng tưởng?

    "Còn sống lúc thế nào mở?

    Ly hôn, ta không có tiền, không có tiền thế nào qua sinh hoạt?

    Mãi mới chờ đến lúc chúng ta đều chết hết, ta muốn thông phán trả ta một cái công đạo!"

    Sinh tồn chính là nhân loại cả đời đại kế.

    Ai nói nhỏ tiểu nữ tử không lý tính?

    Các nàng lý tính, thật có thể nhìn thấu từ xưa đến nay sinh tồn một trong rồi Địch Nhân Kiệt thầm khen.

    Đường hạ tiếp tục ầm ĩ.

    Địch Nhân Kiệt dứt bỏ trong tay hai mươi phân dày nhân gian hành vi hồ sơ, gật gật đầu, cầm lấy bút mực, tại trống không giấy tuyên bên trên, tự nhiên trường viết xuống thật sự rõ ràng vạn ngôn sách.

    Đường hạ ầm ĩ dần dần nghỉ, thấy Thông phán hạ bút có thần, chấn bút viết nhanh, trong lòng hai người bất ổn, lường trước lần này hẳn là có thể có cái tất cả đều vui vẻ phán quyết, đúng không?

    Hai canh giờ trôi qua. . .

    Địch Nhân Kiệt cuối cùng ngẩng đầu, nhìn xem đầy giấy khẩn cầu nói, lộ ra hài lòng mỉm cười, ném cho bên cạnh phụ trách truyền đạt các hạng tuyên án văn quan, phủi mông một cái, đứng người lên, mắt nhìn đường hạ hai người, quát khẽ một câu: "Lui đường."

    Lời này vừa nói ra, đám người hoá đá tại chỗ.

    Đường hạ nguyên cáo cùng bị cáo, văn võ quan viên, tay cầm uy vũ bọn nha dịch, một nhóm người mã đều xem được mắt trợn tròn.

    Thông phán đại nhân thế nào không tuyên án kết quả?

    Bọn hắn làm như thế lâu, liền vì nhìn xem Thông phán thế nào phán a!

    Ánh mắt mọi người cấp tốc quét về phía cầm "Hẳn là công văn" truyền đạt quan văn.

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . . . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . . . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Nhanh lên tuyên đọc phán quyết. . .

    Truyền đạt quan văn đỉnh lấy ngàn cân áp lực nặng nề, dùng sức nuốt xuống hạ nước bọt, vô tội hai mắt chụp lấy lo lắng thụ sợ, người câm ăn hoàng liên miệng phát run.

    "Thông phán đại nhân tuyên án nội dung —— "

    Đám người nín thở ngưng thần.

    "Ngọc Hoàng đại đế minh giám, Thông phán Địch Nhân Kiệt ------------- "

    Nho nhỏ một cọc ngoại tình án, thế mà bên trên đạt Ngọc Hoàng đại đế, có thể thấy được bao nhiêu thận trọng việc, lúc trước âm phủ tung bay Địch Thông phán vô tâm công làm truyền ngôn quả nhiên là giả.

    "----------- xin tạm thời chào từ giã, nhìn muốn tạm thời cách chức, vẫn là rõ ràng trực tiếp rời chức, thỉnh cầu Ngọc Hoàng đại đế định đoạt; đưa ra đơn xin từ chức một trăm lẻ một trật tự từ, xin gặp trở xuống gần vạn ngôn chi trần tình. . ."

    Cái này, âm phủ công đường, đường hạ, đường hai bên phụ trách hô uy vũ người toàn diện đều mộng.

    Một đoàn uốn tại đường ngoại môn bên cạnh bóng đen, đoạt tại mọi người kịp phản ứng trước đó, dọc theo góc tường nhanh như chớp xông vào nhất âm u sừng rơi; mấy giây sau, nó bị một tôn toàn thân đen nhánh cao lớn Tà Linh hút vào trong mũi.

    ------------------------------------

    Không ra nửa canh giờ, cái này phong thư từ chức tấu lên trên, Ngọc Hoàng đại đế bỏ ra nửa canh giờ xem hết vạn ngôn thư từ chức, hai tay rủ xuống hạ, chỉ phun ra một câu |

    "Địch, nhân, kiệt."

    Chúng người tinh thần lắc một cái, nín hơi mà đối đãi.

    ". . .

    Hành văn rất tốt."

    Ngọc Hoàng đại đế nhịn không được tán thưởng.

    Chúng thần minh run lên, nội tâm nhấc lên trận trận kêu gào.

    Đây không phải sự tình trọng điểm a?

    Phật Đà thấy tình huống không đúng, vụng trộm liếc trộm vài lần đường xa mà đến Venus nữ thần, nhìn nàng một bộ vẫn không rõ sở tình trạng bộ dáng, vụng trộm nhẹ nhàng thở ra.

    Trên triều đình, có ngoại quốc sứ giả ở đây xem gặp, Ngọc Hoàng đại đế lại làm ra ông nói gà bà nói vịt phản ứng, khiến người vô pháp không ám trong đất vụng trộm bóp đem mồ hôi lạnh.

    Nhân Kiệt a Nhân Kiệt,.

    Nghĩ du sơn ngoạn thủy tâm tình, chúng thần minh đều có thể lý giải, mọi người kỳ thật cũng đều rất muốn ra ngoài thả một hạ, nếu không phải công vụ quấn thân, ai không muốn mời du lịch vũ trụ?

    Nhưng.

    Không phải muốn tìm tại loại này trong lúc mấu chốt náo nhỏ tính tình, ném ra từ chức tin, vung phất ống tay áo liền tiêu sái rời đi?

    Làm Thông phán làm hơn nghìn năm, có kém cái này một, hai ngày?

    Hi vọng Venus không phải cái yêu nói huyên thuyên nữ thần, không phải mọi người tiếp xuống tới xác định vững chắc không có một ngày tốt lành qua.

    Phật Đà suy nghĩ vừa mới chuyển đến nơi đây, đã nhìn thấy Ngọc Hoàng đại đế duỗi ra bàn tay trái, ngón cái tại cái khác bốn ngón tay điểm mấy lần, điểm điểm đầu, uy nghiêm ánh mắt quét về phía đám người, nặng nề giương tiếng nói -------------

    "Chuẩn Địch Nhân Kiệt nghỉ ngơi, Thông phán chức vụ giao cho sau đời con cháu đại diện."

    "Ngọc Hoàng đại đế, Địch thị tử tôn từ trước đến nay đơn bạc, cưỡi hạc tây về mấy cái này vừa mới chết tới, ngay cả mình tang lễ cũng không quay về nhìn một chút, một giây đồng hồ đều không muốn lãng phí, vọt thẳng đi vũ trụ khắp nơi nhàn lắc, đến nay chưa có trở về người.

    Duy nhất ngoại lệ, là Địch thị cuối cùng nhất một đời con cháu, Địch Thủy Cần ---- nhưng nàng chưa quy thiên, vẫn là một kẻ phàm nhân, khốn với thế gian, tựa hồ không. . ."

    Chú sinh nương nương dẫn đầu bẩm báo.

    "Phàm nhân thế nào lấy?

    Ai quy định phàm nhân liền không thể đương Thông phán?

    Làm người không thể có kì thị chủng tộc, đương thần cũng không thể có linh hồn kỳ thị, tiểu tâm linh hồn cảm giác ưu việt để thần một lần nữa đầu thai, rơi thế tu luyện.

    Hiện tại, ai còn có dị nghị?"

    Ngọc Hoàng đại đế không chút nào coi là ý, đón lấy, ánh mắt quét về phía một thân tuyết trắng Quan Thế Âm."

    Quan Âm, đem cái này nho nhỏ nhân loại Địch Thủy Cần mang đến, trên người nàng chảy Địch thị huyết mạch, trên linh hồn "Huyết mạch di truyền 』 mạnh hơn nhục thân "Gen di truyền 』, cái này chức vị không giao cho Địch thị sau đời con cháu, ta thật đúng là không yên lòng."

    "Hồi Ngọc Hoàng đại đế lời nói , có thể hay không đổi thần đảm đương nhiệm vụ này, Quan Âm nàng. . ."

    Phật Đà thấy Quan Âm sắc mặt không đúng, vội vàng tri kỷ "Khuyên can.

    "Nàng thế nào rồi?"

    Ngọc Hoàng đại đế nhíu mày.

    "Bàn cáo Ngọc Hoàng đại đế, Quan Âm nàng. . .

    Nàng cùng Đường triều có không bỏ xuống được ân oán đâu."

    Phật Đà kiên trì nói hết lời.

    "Gì ân oán?"

    Ngọc Hoàng đại đế lại hỏi.

    Chúng thần hung hăng lắc một cái, trên mặt rơi ba đầu tuyến.

    Không phải đâu?

    Ngọc Hoàng đại đế minh giám a, lúc trước chuyện này huyên náo oanh oanh liệt liệt, không ai không biết không người không hay, ngài cũng quá không dính khói lửa trần gian đi?

    Thế mà đối với chuyện này không biết chút nào!

    Vân vân. . .

    Ăn khói lửa nhân gian?

    Được rồi, Ngọc Hoàng đại đế là gì người?

    Không dính khói lửa trần gian nhân vật đại biểu, đúng là hắn bản tôn!

    Chúng thần cả kinh rớt xuống ba, hiện trường chỉ có ba người ngoại lệ, một là không làm rõ ràng được tình trạng Venus, hai là còn đang hỏi "Gì ân oán" Ngọc Hoàng đại đế, ba là một mặt xanh xám Quan Âm đại sĩ bản tôn.

    "Ngọc Hoàng đại đế a, Quan Âm nguyên danh là Quan Thế Âm, từ Đường triều sau này, vì không mạo phạm Hoàng đế Lý Thế Dân, Quan Thế Âm danh hiệu bị quăng ra " thế 』 cái chữ này, từ đây người người tôn xưng là Quan Âm."

    Yêu thích hòa bình Phật Di Lặc mỗi ngày đình bầu không khí càng ngày càng cương, vội vàng nhảy ra hoà giải.

    "Coi như toàn bộ Đường triều cùng Quan Âm kết oán, cùng Địch Nhân Kiệt lại có gì liên quan?"

    Ngọc Hoàng đại đế không hiểu lại hỏi.

    "Nói không quan hệ cũng không quan hệ, nói có quan hệ cũng có quan hệ, Ngọc Hoàng đại đế, chẳng lẽ ngài quên Địch Nhân Kiệt là Võ Tắc Thiên tín nhiệm đại thần, mà Võ Tắc Thiên cùng Lý Thế Dân quan hệ không phải bình thường a."

    Quan hệ một tầng trèo qua một tầng, toàn bộ Thiên Đình bên trong là thuộc Địch Nhân Kiệt cùng Lý Thế Dân quan hệ gần nhất.

    Đừng nói Quan Thế Âm độ lượng tiểu, thật vất vả làm đến thần cấp độ, êm đẹp danh tự cứng rắn bị xế vạch rơi một chữ, một hơi này, có chút tôn nghiêm đều khó mà nuốt xuống a.

    Loại cảm giác này tựa như Lâm Chí Linh đột nhiên bị hạ lệnh chỉ có thể gọi là "Lâm Linh", cái này, đây là lâm Chí Linh sao?

    Lại tỷ như: Thái Y Lâm biến Thái lâm, Lý Thế Dân biến lý dân, Châu Tinh Trì biến Châu Trì, Kim Thành Vũ biến Kim Vũ. . .

    Ai chịu nổi a!

    "Địch Nhân Kiệt rất điểm này, làm Thông phán sau, cực dùng hết khả năng tránh đi sẽ cùng Quan Âm chạm mặt chỗ có khả năng tính, trừ một năm một trận không phải kiên trì tham gia vĩ nha ngoại lệ, còn lại trường hợp đều phát huy người Olympic kim bài cấp né tránh kỹ xảo, phiến diệp không dính thân, tránh đi gặp mặt cơ hội, tâm tư chi trấn mật lệnh chúng thần không cách nào không phún phún lấy làm kỳ.

    Quan Âm cũng không phải là đầu gỗ, cảm nhận được Địch Nhân Kiệt cạn kiệt tâm lực đi thành ý, trên cơ bản cũng chưa từng đối Địch Nhân Kiệt làm ra gì quá kỳ quái cử động, nhưng Ngọc Hoàng đại đế cái này một làm, chẳng phải là tại Quan Âm trên vết thương xát muối sao?

    Cái này thật quá mức tàn nhẫn , bất kỳ cái gì thần minh đều không nên bị như thế đối đãi.

    "Chúng thần minh nói cực phải."

    Ngọc Hoàng đại đế gật gật đầu.

    Nghe vậy, chúng thần lộ ra vui mừng biểu lộ.

    Ngọc Hoàng đại đế có thể hiểu được ở trong đó ân oán thật sự là quá tốt, tùy tiện nhờ giúp đỡ Phật Đà, quan thánh đế quân, vẫn là Tam thái tử đi đều rất tốt, không nhất định nhất định phải Quan Âm không thể nha, Tây Phương Cực Lạc thế giới thần minh như thế nhiều, mặc cho quân chọn lựa.

    Ngọc Hoàng đại đế thánh minh, thánh minh, đại thánh minh!

    Thiên Đình lần nữa khôi phục Ban đầu cùng nhạc vui hòa bầu không khí, không ít thần minh vứt cho Phật Di Lặc một cái "Ngươi được lắm đấy", "May mắn có." theo tán ánh mắt.

    Ngọc Hoàng đại đế trầm tư một hồi, ánh mắt sáng ngời quét về phía chúng thần minh, tuyên bố miệng mệnh lệnh.

    "Bất quá, chuyện này vẫn là được thỉnh xem âm xuất mã mới được."

    Chúng thần minh hung hăng sửng sốt!

    Ế?

    Vừa mới sinh ra tập thể ù tai hiện tượng sao?

    "Ngọc Hoàng đại đế, ngài tại sao phải khổ như vậy chấp nhất?"

    Phản ứng cực nhanh Phật Đà, hiện tại hoàn toàn không dám nhìn hướng Quan Âm bên kia.

    "Không phải ta chấp nhất, là cân nhắc đến hiện nay người trẻ tuổi quen thuộc nhất thần minh chính là Quan Âm, quen thuộc liền có hảo cảm, Địch Nhân Kiệt đã kinh chạy, không thể lại làm ném khỏi đây cái Địch Thủy Cần."

    Nói tới nói lui Ngọc Hoàng đại đế cũng là một phen khổ tâm, nếu như có thể tuyển, hắn có ngàn vạn cái không nguyện ý sự tình nhất định phải đi đến một bước này.

    "Thế nhưng là. . ."

    Chúng thần nghĩ lại lực khuyên.

    "Cứ như vậy đi!"

    Ngọc Hoàng đại đế lắc đầu.

    Dùng ngón tay tính qua, chuyện này không có Quan Âm đi, thật đúng là đàm không thành.

    Chúng thần thấy đã định án, lắc lắc hai vai, chậm rãi quay người hướng ra ngoài di động.

    "Cái kia. . ."

    Đột nhiên, Ngọc Hoàng đại đế lại hợp kim có vàng tiếng nói.

    Hẳn là sự tình còn có một tia chuyển cơ?

    Chúng thần nhiệt tình quay người, tha thiết nhìn về phía Ngọc Hoàng đại đế.

    "Văn Khúc tinh xin dừng bước, cùng nhau thưởng thức Địch Nhân Kiệt bản này vạn ngôn sách, nhìn một cái hắn miêu tả đối vũ trụ hành trình khát vọng, từ tảo giản một mực hoa lệ phi phàm."

    Đây không phải sự tình trọng điểm đi!

    Thiên giới một mảnh kêu gào.

    Chúng thần mặc niệm, cúi đầu, xuyên qua tầng tầng mây trắng nồng vụ nhìn về phía nhân gian.

    Cái này, cái này tương lai lại muốn thế nào cái long trời lở đất?

    Địch Nhân Kiệt,.

    Buông tay dạo chơi vũ trụ một chiêu này, thực sự thật ác độc đâu. . .

    Chúng thần bên trong, Tam thái tử nhỏ giọng rời khỏi thiên giới, hướng một chỗ ảm đạm u thẳng đến mà đi.

    【 Nhân giới thiên 】

    Thiên không dị sắc, nặng nề mây đen giống con bát, bao lại phương này vùng núi chân trời.

    Một con đường, cấp trên chạy trước hai, ba chiếc xe, trùng hợp một nửa tại trong chén, một nửa tại bát bên ngoài.

    Trong chén, thân xe ảm đạm như mực; bát bên ngoài, sáng tỏ như ánh sáng.

    "Ngài tốt, hoan nghênh quang lâm."

    Chế thức trong trẻo tiếng chào hỏi, tại sáng tỏ không gian bên trong nhanh nhẹn vang lên.

    Mặc quần áo thoải mái, tuổi gần chừng ba mươi tuổi nữ nhân bước vào cửa hàng tiện lợi, tiểu xảo bộ mặt rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

    Bị người gấp chằm chằm
     
    Preview ~ Nhá Hàng Các Loại
    Nữ Trang thiếu niên 01


    Mục Lục

    Đệ nhất chương ----- thiếu nữ & thiếu nữ

    Chương 02: ----- Hesnas

    Thứ ba chương ----- mưa đêm

    Chương 04: ----- trại địch

    Chương 05: ----- không thể cho ai biết

    Chương 06: ----- hẹn hò?

    Hiểu lầm!

    Thứ bảy chương ----- cục bên ngoài

    Chương 08: ----- thăm dò phòng nghiên cứu

    Chương 09: ----- làm lòng người phiền ngọt ngào vũng lầy

    Chương 10: ----- mới bổ nhiệm

    Phiên ngoại ----- Elna chi chương

    Hậu kí

    Báo trước tập sau

    Giới Thiệu Nhân Vật

    Dư Bản Quyết

    Nhân vật nam chính.

    Củi mục, hikikomori, nhưng mặc đồ nữ vào liền sẽ trở thành lãnh diễm cao quý cường giả "Zero" .

    Bởi vì từ nhỏ bị bắt nạt nên sinh ra mãnh liệt bản thân phủ nhận cảm giác, chỉ có xuyên bên trên nữ trang hắn mới sẽ cảm thấy mình là một người khác.

    Zero

    Dư Bản Quyết bản TRAP, cá tính lạnh lẽo cứng rắn, thiện trào phúng, miệng lưỡi cay nghiệt.

    Cho là mình thích hợp màu đỏ đen điều, bởi vậy tất cả quần áo đều là đen đỏ song sắc, mỗi lần ra sân nhất định mặc váy ngắn ------ tại Dư Bản Quyết trong tiềm thức cho rằng nữ hài liền nên làm loại trang phục này, bởi vậy Zero nếu mặc quần sẽ bởi vì nhận thức mà không cách nào phát huy toàn lực.

    Elna

    Cá tính nghiêm túc phụ trách, có mãnh liệt tinh thần trọng nghĩa, tiến vào chiến đặc biệt trường học chính là vì báo hiệu quốc gia.

    Tại trong đội ngũ là đội trưởng, cường hạng là điều phối đội viên, chiến sách định ra, độc chiến năng lực không cao.

    Sùng bái Zero, đối nàng cường hãn lực công kích cảm thấy ghen tị, bởi vậy sinh ra đuổi kịp động lực, hi vọng đạt được tán đồng.

    Hạ Phỉ Nhi

    Nữ sói, dị tộc quân đoàn thứ chín đoàn trưởng.

    Cá tính cuồng dã không câu nệ tiểu tiết, nam nữ ăn sạch, chiến lực mạnh phi thường, cho rằng Dư Bản Quyết là mầm mống tốt, vẫn nghĩ ném qua tới làm tiểu sủng vật, đáng tiếc không hạn lần bị cự tuyệt.

    Mỗi lần đối đầu đều nghĩ hết biện pháp đùa giỡn ăn Zero đậu hũ, dù là gặp công kích cũng thụ thương cũng sẽ không tiếc.

    ------------------------------------------------

    Đệ nhất chương: thiếu nữ & thiếu nữ

    U ám dưới bầu trời, cơ hồ không có ánh sáng rậm rạp ám trong rừng, mưa to vừa qua ướt át mưa khí, thảo vị, thổ vị tràn ngập, trong gió thậm chí tản ra nhàn nhạt mùi máu tươi.

    Elna bị một con thô to mọc đầy thô ráp nồng đậm lông tóc tay áp chế ở địa, nàng cố gắng giãy dụa, nhưng lực lượng của nàng cùng đối phương tương so tựa như là hài nhi đối kháng người trưởng thành bất lực.

    Nàng duỗi dài tay trái nghĩ nhặt rơi xuống một bên cán dài vũ khí.

    "Nhân loại chính là như thế nhỏ bé yếu ớt!

    Ngoan ngoãn làm chúng ta nô lệ không tốt sao!"

    Thô dát tiếng nói, phiếm hồng thú mắt, nam người trầm thấp thuần cười.

    "Nó mọc ra cứng rắn dày trảo tay tại thiếu nữ trên mặt mơn trớn, thuận yết hầu, nó có thể cảm giác được huyết dịch tại cái này ấm áp mềm mại thân khu bên trong vui sướng tuỳ tiện chảy xiết nhịp đập.

    Nó tham lam vuốt ve thiếu nữ bao trùm với trước ngực, phảng phất bầu trời đêm lại phảng phất biển sâu màu xanh ngọc áo giáp.

    "Thả, buông tay!"

    Elna quật cường nghĩ để cho mình nhìn không sợ hãi chút nào, nhưng nàng khẽ run thân thể tiết lộ nàng phát ra từ nội tâm e ngại, kia đến từ chủng tộc, đến từ giới tính bên trên tuyệt đối khác biệt.

    Nam nhân cùng nữ nhân, Người sói và con người.

    "Nghe nói muốn tử vong mới có thể triệt để giải trừ Chúng Tinh bọc thép vũ trang."

    Người sói làm càn đánh giá thiếu nữ linh lung tinh tế thân khu, cái này là nhân loại chế tác được muốn đối kháng chúng nó những này dị tộc vũ khí, năm đó thế nhưng là oanh động một lúc lâu.

    Chỉ có thể khắp nơi chạy trốn, giống như là thối chuột đồng dạng nhân loại, thế mà có được cùng dị tộc đối kháng năng lực!

    Nhưng bởi vì chi phí quá mức cao, nguyên liệu quá mức thưa thớt khó được, đến bây giờ cũng không có nhiều người có bản lĩnh có thể mặc vào chân chính hoan tinh bọc thép.

    Không qua nhân loại luôn luôn cần đại lượng nhân lực đến tranh đoạt Chúng Tinh mỏ, chỉ dựa vào cái kia mấy cường giả là không cách nào đem chiến trường kéo đến toàn thế giới, cho nên tìm những này ấu chim non. . .

    Người sói liếm môi một cái, nó tuỳ tiện cảm nhận được thiếu nữ càng sâu tầng e ngại.

    Những này nhân tộc trung hào xưng có được tiềm lực thanh thiếu niên nam nữ, mặc vào chỉ có một số nhỏ bao trùm độ áo giáp, tác dụng của bọn họ lớn khái cùng loại du kích, hộ vệ, điều tra những công năng này, mà từ đó lan truyền ra, mới có cơ hội mặc vào cao độ tinh khiết sao li ti giáp.

    Người sói móng vuốt hãm sâu nhập bộ ngực của thiếu nữ, dùng sức nghĩ từ trong ra ngoài vặn xuống cái kia trân quý khan hiếm áo giáp.

    "Giải trừ vũ trang đi, rồi mới trở thành tộc ta nô lệ!

    Liếm láp tộc ta ngón chân, tựa như.

    Những cái kia dâm đãng vô sỉ tiên tổ một!

    Ngoan ngoãn nghe lời đi!"

    "Ngậm miệng!

    Nhân loại là sẽ không khuất phục!"

    Elna ngậm lấy nước mắt, nàng y nguyên không từ bỏ muốn đoạt về binh khí của mình, nhưng mặc kệ nàng thế nào dùng sức, nàng đều không thể rời đi nguyên địa mảy may.

    Năng lực của nàng tại như thế gần khoảng cách hoàn toàn không cách nào phát huy, cũng bởi vì quá mức tiếp cận, liền liền bọc thép có thể phát huy ra tới thuẫn che đậy đều không thể mở ra.

    "Thật sự là không ngoan, xem ra cần phải để ngươi thường điểm đau khổ mới được."

    Người sói dâm tà cười, nó cổ tay chuyển một cái, bóp lên thiếu nữ mềm mại cao nhọn ngực, dùng sức xoa nắn lấy."

    Ngoan ngoãn nghe lời mới được a!"

    Vô luận Elna nghĩ như thế nào giả bộ kiên cường, vô luận nàng thế nào nói với mình nàng là một chiến sĩ, chiến tử là một loại vinh quang, nhưng dưới mắt phát sinh sự tình tàn khốc tàn phá lý niệm của nàng.

    Người sói tay thuận áo giáp khe hở đến nàng bằng phẳng rắn chắc bụng dưới, còn dự định một đường hướng xuống lúc, nó động tác bỗng nhiên ngừng bỗng nhiên, giống như là đột nhiên mất đi nguồn điện cơ quan.

    "A, sử dụng thế đao loại này bất lực binh khí người, quả nhiên như cái này bị thời đại đào thải binh khí đồng dạng vô dụng."

    Hơi thấp chìm, hạn chế nữ tính cùng nam tính ở giữa tiếng nói âm nhu lướt qua.

    Elna xụi lơ trên mặt đất, nàng ngước nhìn cái kia cõng ánh sáng, nhìn không rõ lắm hình dạng người.

    Đối phương đem phảng phất tại thiêu đốt binh khí từ sói trên thân người rút ra ngoài, lưỡi đao cùng nhục thể tương liên chỗ thậm chí tản mát ra phảng phất giống như hơi nóng khói trắng.

    Kia là độc tạo tinh võ, được xưng là thiêu đốt linh hồn "Đỏ" .

    Binh khí khởi động sau, hiện ra tiếp tục nhiệt độ cao trạng thái, liền liền huyết dịch đều có thể nháy mắt bốc hơi, là cực kỳ nguy hiểm binh khí.

    Một tay lấy người sói bưng đến một bên, danh hiệu "Zero" thiếu nữ từ trên cao nhìn xuống nhìn qua hư thoát xụi lơ Elna.

    "Đã thế này vẫn là tự xin điều đến sau viện binh tổ đi, không muốn cho chúng ta thêm phiền toái."

    Thiếu nữ nói như vậy.

    Elna trừng mắt cái kia trang dung tỉ mỉ thiếu nữ, cắn chặt răng, nàng bò dậy thu hồi vũ khí của mình.

    "Không cần.

    Đến lắm miệng!"

    Zero gọi một chút màu đỏ sậm trường quyển phát.

    "Cái kia ta không thể làm gì khác hơn là rửa mắt mà đợi.

    Lần sau biểu hiện, đội trưởng."

    Nàng hừ nhẹ, vỗ vỗ dưới mông ba cm váy ngắn, đạp trên trên chiến trường tuyệt đối sẽ không xuất hiện giày cao gót rời đi.

    Nhìn qua Zero bóng lưng rời đi, Elna nội tâm đã lại phẫn, nàng quay đầu nhìn thế thì nằm trên mặt đất đã sói bị chết người, hồi tưởng cùng một chỗ mới chịu khuất nhục, nàng ôm chặt vai mình, thống khổ không thôi ngồi xổm xuống.

    Nàng là cái không có ích lợi gì người, liền liền như thế cấp thấp người sói đều không thể một mình chống lại, thậm chí, thậm chí kém chút liền bị lăng nhục, liền áo giáp đều đem không gánh nổi!

    Quá vô dụng!

    Thật sự là quá vô dụng!

    Khó nhịn trong lồng ngực không cam lòng, phẫn nộ, tự trách cùng bản thân chán ghét, nàng ôm chặt mình khóc rống.

    Mẹ của ta ơi!

    Ta đến cùng đều tại làm gì!

    Hẹn ba bãi trong phòng, thiếu niên ôm đầu ngồi xổm ở sách dưới đáy bàn, hắn u ám đến giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ toát ra nấm hương.

    Hắn tại sao nhắc tới loại lời nói!

    Một hồi tưởng lại trên chiến trường hắn đối Elna nói cái kia phiên quá phận phải làm cho người muốn đem đầu chống đỡ hạ tới ngữ, hắn liền muốn từ cái này mười ba một tầng ký túc xá nhảy xuống.

    Rõ ràng chính là muốn gọi Elna muốn cẩn thận một chút, nghĩ mời nàng bỏ qua cho, tại sao nói ra miệng liền biến thành hình dáng kia tử?

    "Liền dạng này, vẫn là tự xin điều đến sau viện binh tổ đi, không muốn cho chúng ta thêm phiền toái."

    Không!

    Thiếu niên ôm đầu nện xuống sàn nhà.

    Đây không phải là hắn!

    Vậy nhất định không phải hắn a a a!

    "Cái kia ta không thể làm gì khác hơn là rửa mắt mà đợi.

    Lần sau biểu hiện, đội trưởng."

    Không không không!

    Hắn muốn nói là lần sau cùng một chỗ nỗ lực a như vậy a a!

    Đến cùng sai lầm chỗ nào?

    Tại sao mỗi lần đều nói ra loại này lời quá đáng đâu?

    Rõ ràng chính là muốn hảo hảo cùng Elna thân cận, hi vọng có thể, có thể biến thành hảo bằng hữu a!

    Thiếu niên buông thõng nước mắt, giống con ốc sên đồng dạng co quắp tại bàn đọc sách xác dưới đáy.

    Cửa bị phịch một tiếng phá tan.

    "A Quyết!

    Lần trước download cái kia phiến tử siêu bổng!"

    Sát vách bạn cùng phòng, cũng là bạn học cùng lớp, càng là cùng tổ tổ viên Y Lợi Xuyên, nâng cao hắn béo bụng cười đến thật dâm đãng.

    "Lại nói, đang làm gì thế?"

    Hắn đẩy một chút kính mắt.

    "Đừng quản ta, ta hiện tại là thất ý cùng tự trách rùa đen."

    "Thiếu ở bên kia thần thần kinh kinh, nhanh!

    Chúng ta tới cùng một chỗ hưởng thụ cái kia tuyệt tán uyển chuyển dáng người, còn có thật là tốt đẹp tròn 3 【 nãi đích nãi đích đi!"

    ". . ."

    A Quyết thống khổ lau mặt một cái, chậm rãi từ sám hối của hắn thất bên trong leo ra.".

    Không là ưa thích bần nhũ sao?"

    Y Lợi Xuyên phún phún phun đong đưa ngón tay."

    Thích hợp kích thích có thể càng thêm kích phát ta đối bần nhũ cao thượng kính ý, tựa như là lại thích ăn sườn lợn rán, ngẫu nhiên cũng phải ăn một chút rau xanh mới có thể thể hội ra cắn một cái hạ sườn lợn rán, cái kia mỹ diệu vô cùng nước thịt, xốp giòn da, còn có non mềm chất thịt, có so sánh mới có thể cảm nhận được mỹ."

    Nhìn xem đã lâm vào kỳ quái thiêu đốt trạng thái tốt trạch bạn, a Quyết biết bây giờ nói gì đều là vô dụng.

    "Ngươi ví von phản, bần nhũ là rau xanh mới đúng."

    "Sai!

    Là hoàn mỹ dung hợp các loại nguyên tố đỉnh cấp sườn lợn rán!.

    Hoàn toàn không thể trải nghiệm tâm tình của ta!"

    Y Lợi Xuyên tay chỉ trạch bạn, một bộ đau lòng nhức óc bộ dáng.".

    Thế nào liền không thể trải nghiệm bần nhũ tốt đâu!

    Loli a, mặt đơ thuộc tính, liền liền ngạo kiều, đều là bần nhũ a a a!.

    Liền chỉ thích Elna vậy đối vừa lớn vừa tròn nãi đích nãi đích!

    Nghĩ vò a?"

    Hắn kích động hắn dâm đãng lông mày.

    A Quyết mặt đỏ lên.

    "Ngậm miệng!

    Đi rồi!

    Không phải muốn nhìn gì phiến!"

    "Là.

    Thích vừa lớn vừa tròn oppai à!"

    Y Lợi Xuyên lại kích động hắn đôi kia dâm đãng lông mày.

    A Quyết cầm lấy áo khoác bộ tới, không nhìn hảo hữu dâm đãng lời nói.

    "Lại nói. . .

    Lần trước chiến dịch sau, Elna đội trưởng tình huống thế nào?"

    Hắn hỏi.

    Y Lợi Xuyên tại toàn bộ đoàn đội bên trong thuộc về phân tích tư liệu cùng truyền lại tình báo nhân viên, đội viên khỏe mạnh tình trạng không về hắn quản, nhưng hắn phải chịu trách nhiệm thống hợp các nhân viên thể xác tinh thần tình trạng báo cáo nhanh cho tư lệnh, lấy thuận tiện toàn bộ kế hoạch điều hành an bài.

    Y Lợi Xuyên đẩy một chút kính đen."

    Quá tốt rồi."

    "Gì?"

    "Đại khái lại bị cái kia Zero cho kích thích, so bình thường càng có đấu chí đâu, rất cố gắng tại quen thuộc áo giáp cùng tôi luyện chiến kỹ.

    Kỳ thực nàng căn bản không cần để ý nha, cái kia Zero không phải truyền ngôn là quân đội vũ khí bí mật sao?

    Làm gì cùng loại thiên tài này so, đây không phải tự tìm khổ sao?"

    A Quyết trong lòng càn chát chát mà tự giễu cười.

    Mới không phải gì vũ khí bí mật. . .

    Đến cùng bị truyền thành gì dạng a. . .

    Ngay tại Y Lợi Xuyên xoay mở cửa phòng, dự định cùng a Quyết nghênh đón nam nhân mùa xuân điện đường thời điểm, giám sát không biết từ nơi nào xông ra, đối bọn hắn lên tiếng chào hỏi.

    "Hối!

    Dư Bản Quyết, ngươi chủ nhiệm sư tìm ngươi."

    A Quyết ngơ ngác một chút."

    Ế?

    Là gì sự tình?"

    "Giám sát nhún vai."

    Ta không biết, vừa mới gặp hắn, hắn để ta gọi ngươi một tiếng, tựa như là liên quan với.

    Thời gian chiến tranh biểu hiện sự tình tình."

    Nói, hắn thương hại nhìn a Quyết một chút, vỗ vỗ bả vai hắn."

    Bỏ qua cho, ta biết một cái nam nhân có sợ huyết chứng rất mất mặt, nhưng đây không phải.

    Có thể khống chế, ta tin tưởng.

    Chỉ cần càng cố gắng liền có thể vượt qua, có thể thành làm một cái hoàn mỹ sau viện binh!

    Cố lên!"

    A a. . .

    A Quyết trong lòng thất bại buông tiếng thở dài, mặt ngoài còn được giả ra cảm kích bộ dáng."

    Tạ ơn, ta cái này đi tìm lão sư."

    Hắn cùng Y Lợi Xuyên lên tiếng chào, yên lặng chuyển trở về phòng càng thay quần áo.

    Rời đi ký túc xá sau liền cưỡng chế nhất định phải mặc đồng phục, cho nên coi như hiện tại là ngày nghỉ, vì bước vào sân trường phạm vi, hắn vẫn là vừa được mặc vào đồng phục.

    Chúng Tinh thời gian chiến tranh đặc biệt trường học chế phục, nam sinh là màu đen, nữ sinh là màu trắng.

    Mặc lên màu lót đen viền vàng chế phục, mặc lên cảm ứng công vòng, hắn ra khỏi phòng, lấy Tinh phiến thẻ khóa cửa, rời đi ký túc xá, miễn cưỡng khen đi vào sân trường ở trong.

    Gọi tắt là chiến đặc biệt trường học cái này ngôi trường học, thành lập mục đích đúng là bồi dưỡng đủ mà đối kháng dị tộc người tài ba, đến từ toàn bộ lớn Liên Bang học sinh đều lấy bị tuyển nhập cái này sở học viện làm vinh.

    Nhân loại từ trước tới nay một mực là yếu thế một phương, tại nhân loại lịch sử phát triển bên trên, nhân loại cùng gia súc cũng không khác biệt, dù cho có trí khôn, cũng không thể thoát khỏi bị săn giết ăn hết vận mệnh.

    Dị tộc bao hàm người sói, hút máu tộc, hoá hình người chờ chút "Quái vật" .

    Bọn hắn có được xa ưu với thân thể của nhân loại kết cấu, thể năng, thậm chí liền trí thông minh đều chỉ có hơn chứ không kém, bọn hắn từ trước đến nay lấy người một loại làm chủ ăn, lấy làm nhục nhân loại làm vui.

    Nhưng tất cả những thứ này cải biến, từ Chúng Tinh xuất hiện bắt đầu, hết thảy cũng khác nhau.

    A Quyết ngẩng đầu nhìn về phía mưa dầm rả rích thiên không, bầu trời xám xịt nhìn không thấy mảy may trong suốt lam.

    Đi vào hành chính cao ốc, thu dù, ngồi thang máy đi lên, đạo sư văn phòng tại lầu chín, thang máy đinh một tiếng tượng trưng mục đích đến, a Quyết đạp lên hành lang, một chút liền thấy tóc vàng mắt xanh lão sư đối với hắn cười vẫy gọi.

    "Lão sư tốt."

    Hắn vội vàng chào hỏi.

    "Đến, đừng giữ lễ tiết."

    Đem dù treo ở khung dù bên trên, a Quyết thuận tay kéo cửa lên, khéo léo ngồi tại lão sư bên người vị trí.

    Tóc vàng lão sư phất phất tay bên trên công vòng, mặt tường chậm rãi trồi lên một mặt bắn ra tường, ánh đèn ngầm hạ, hình chiếu bắt đầu.

    Phim nhựa là "Zero" tham dự gần nhất một tràng chiến dịch.

    Không cách nào tránh khỏi, a Quyết lại nghĩ tới để hắn muốn chết hình tượng.

    Elna. . .

    "Zero biểu hiện y nguyên rất tốt."

    Lão sư nói."

    Ta không thể không nói,.

    Thật là một cái thiên tài."

    "Không. . ."

    "A, đúng đúng, là Zero là một thiên tài, ngươi là củi mục."

    A Quyết gục đầu xuống, buông tiếng thở dài, "Lão sư,.

    Cũng đừng tiêu khiển ta."

    "Tốt a."

    Lão sư cười khẽ âm thanh, "Lần này tìm ngươi đến, là vì kế tiếp xuất chiến kế hoạch."

    Nói, mặc tây trang nam nhân nhếch lên chân dài, hắn kêu ra lân cận địa khu địa đồ.

    "Ta lại phái phái.

    Sở thuộc đội ngũ đến nơi này tới."

    A Quyết cau mày, hắn nhìn lấy địa đồ bên trên bị tiêu lên điểm đỏ.

    Hesnas?

    Hắn suy nghĩ một chút, xác định nhớ không nổi nơi đó có gì trọng yếu chiến lược địa vị.

    "Mục đích là?"

    "Quốc gia địa chất nhân viên phát hiện Hesnas cách đó không xa sinh ra dị thường địa nhiệt."

    A Quyết nháy mắt đứng thẳng lưng sống lưng."

    Xác định là Chúng Tinh mỏ sao?"

    Dị thường địa nhiệt là Chúng Tinh mỏ xuất hiện điềm báo.

    "Còn không thể, nhưng địch quân cũng xuân xuẩn muốn động.

    Lần này chiến lược rất trọng yếu, vốn là quân đội muốn ra mịa, nhưng.. . .

    Zero biểu hiện phi thường ưu tú, bọn hắn cho rằng trước kia kỳ thăm dò nhiệm vụ mà nói, Zero xuất mã là đủ rồi, chỉ cần giữ vững Hesnas cùng tìm thông đạo đường, xác nhận là nguồn năng lượng mỏ sau, quân đội tự nhiên sẽ phái ra tinh nhuệ."

    "Ta hiểu được."

    "Còn có đáng lưu ý chính là, lần này du tẩu tại Hesnas địch nhân ở chung quanh là rất khó quấn lang nhân tộc,.

    Muốn mình nhỏ tâm."

    " là."

    Lão sư tay chống đỡ gương mặt, buông tiếng thở dài, "Nếu như chỉ là phổ thông người sói ngược lại cũng còn tốt, hết lần này tới lần khác là Hạ Phỉ Nhi cái kia khó chơi nữ sói.

    Ngươi biết nàng a?"

    A Quyết chần chờ một chút, "Là Hạ Phỉ Nhi · Âu Lộ Đế sao?

    Quân đoàn thứ chín đoàn trưởng?"

    "Không sai, ta trong ấn tượng.

    Tiếp xúc qua nó."

    A Quyết khóe miệng giật một cái, tiếp theo là tê dại lượt toàn thân kinh dị cảm giác.

    "Nhất, nhất định phải ta sao. . ."

    "Yên tâm, sẽ không có vấn đề, chỉ là thủ giữ thông đạo cùng khống chế Hesnas mà thôi, không có nhất định phải chính diện khai chiến."

    Lão sư nói."

    A, bởi vì dạng này các ngươi liền muốn rời khỏi trường học la, căn cứ địa nhiệt tình trạng, hẳn là trong một tháng liền có thể biết có hay không là nguồn năng lượng mỏ, coi như giải sầu đi."

    "Một chút cao hứng cũng không có."

    "Sẽ rất vui vẻ."

    Lão sư nói.

    "Cũng sẽ không."

    "Cái kia ta không thể làm gì khác hơn là an ủi ngươi bộ dáng này liền có thể cùng Elna đồng học có thân mật hơn ở chung cơ hội."

    A Quyết đỏ mặt lên."

    Mời không nên nói lung tung!

    Nếu như không có việc ta rời đi trước!"

    Hắn tắm đứng người lên, bước nhanh đi ra văn phòng, nhưng rời đi không đến mười giây lại lui trở về, nhanh chóng lấy đi dù che mưa, lại ba bước cũng một bước cùng tay cùng chân rời đi.

    Đi tại trong thang lầu, vì khu trừ trên mặt nhiệt ý, hắn tận lực lựa chọn đi bộ mà không phải thang máy.

    Đến lầu ba, hắn xuyên thấu qua đối ngoại pha lê nhìn xem cái bóng của mình, kia là một trương rất thanh tú mặt, không có nam tính đến mười sáu tuổi sau sẽ có rộng lớn bả vai, thân cao cũng không đủ cao, cũng là bởi vì dạng này, mặc vào nữ trang cũng không bị người phát hiện.

    Rất chán ghét dạng này chính mình.

    "Buồn nôn chết rồi, thật sự có tiểu kê kê sao?"

    Nam đồng học tràn ngập ác ý chế giễu, còn có quần bị ép buộc cởi nhục nhã.

    "Oa!

    Thật sự hữu hiệu!

    Ha ha,.

    Cái này chết nương nương khang!"

    Nam đồng học tiếng cười, bị thúc đẩy nhà vệ sinh nữ phản khóa sợ hãi, còn có bị từ cửa nhà cầu trên bảng khuynh đảo mà xuống lê đất xử lý nước giội cho đầy người thống khổ. . .

    Nháy một cái mắt, a Quyết xóa đi những cái kia hồi ức, nhặt lấy dù tiếp tục đi xuống dưới.

    Hắn chán ghét những cái kia tự cho là đúng nam sinh, chán ghét mình, chán ghét đây hết thảy.

    Nếu như là nữ sinh liền tốt, ý nghĩ như vậy hiển hiện não hải.

    Cái kia về sau hết thảy liền cải biến, giống như là mất khống chế ma quỷ đồng dạng hủy đi hắn bình tĩnh, nhưng cũng mang cho hắn tôn nghiêm cùng vui vẻ.

    Kia là hắn đủ để tại chiến đặc biệt học viện đặt chân căn bản, là một cái khác hắn.

    Đi trở về ký túc xá, thay đổi đồng phục treo treo lên, hắn mắt nhìn thời gian, đã là dùng cơm thời gian, hắn đành phải yên lặng mặc thêm vào liền phục áo khoác ra khỏi phòng.

    Y Lợi Xuyên nhìn vừa lòng thỏa ý, xuân tâm dập dờn mở ra cửa.

    "A,.

    Cũng phải ăn cơm sao?"

    Y Lợi Xuyên hỏi.

    "Ừm."

    A Quyết khắp ứng tiếng.

    Chiến đặc biệt trường học ký túc xá là một cái cùng loại cộng đồng kết cấu, một tràng nam túc, một tràng nữ túc, còn có một tràng là giáo người chuyên nghiệp viên túc bỏ, cái này ba tòa kiến trúc hiện lên cửa chữ hình vây quanh trung đình, trung đình bên trong có phòng ăn, ở không nhóm phúc lợi, chỗ khám bệnh chờ chút thường ngày cần thiết công trình, đi tại cái này cộng đồng bên trong là không cần mặc đồng phục.

    "Ế nha, cái này mưa rốt cuộc muốn xuống đến thời điểm nào, đã liên tục hai tuần lễ!"

    Y Lợi Xuyên miễn cưỡng khen, rất là bất mãn.

    "Mùa đông dạng này cũng là không có cách nào."

    A Quyết nói.

    Đi vào phòng ăn, a Quyết bỗng nhiên đỏ mặt, cúi đầu xuống, Y Lợi Xuyên liếc mắt nhìn hắn, lại nhìn cách đó không xa mặc tinh tế nữ đồng học, dâm đãng cười hắc hắc.

    Hắn lấy cùi chỏ va vào một phát a Quyết, lấy môi ngữ im lặng nói ra: "Vừa lớn vừa tròn oppai trễ!"

    Phó mẹ ngươi nha. . .

    A Quyết hung tợn trừng Y Lợi Xuyên một chút, quay đầu qua, làm bộ đây hết thảy đều không có phát sinh, hắn không thấy được Elna!

    Không thấy thấy không nhìn thấy không nhìn thấy!

    Y Lợi Xuyên cười hắc hắc hai tiếng, bỗng nhiên huýt sáo."

    Phía trước eo nhỏ cái mông vểnh lên mỹ nữ tóc vàng chờ chút a!"

    Bị như thế lỗ mãng xưng hô thiếu nữ dừng bước lại, quay đầu, nàng làn da trắng trẻo, có được tròng mắt màu xanh lam, có chút nhếch lên hoa hồng sắc bờ môi nhìn phấn nộn phấn nộn, nhưng không biết là bởi vì cá tính cho phép, vẫn là xuất thân cho phép, trên người nàng luôn mang theo một tia khoảng cách cảm giác.

    Cái kia đại khái chính là mọi người trong miệng chính khí, hoặc là quý khí đi.

    "Y Lợi Xuyên?"

    Elna hơi nghiêng đầu."

    Ăn cơm chiều sao?"

    "Đúng vậy a, cùng một chỗ đi, a Quyết nói thật lâu không cùng.

    Tán gẫu.

    Nghe nói các ngươi tiểu học, trong nước đều là tốt đồng học, thế nào đồng dạng, đến cao trung còn muốn cùng cái này củi mục niệm cùng một trường cũng là rất phiền phức a?"

    Y Lợi Xuyên tay khoác lên tốt trạch bạn trên vai, ha ha cười.

    "Thật sự là vô lễ."

    Elna lạnh lùng trách cứ."

    Bản quyết là rất chân thành cố gắng người!

    Mà lại có thể đi vào chiến đặc biệt trường học chính là đối năng lực khẳng định!"

    "Ừm ân."

    Y Lợi Xuyên gật đầu, giống như hắn siêu tán đồng Elna lời nói."

    Không sai!

    Cho nên.

    Phần mặt mũi khối ăn cơm đi?"

    Bị như thế một lần, Elna ngơ ngác một chút, nàng bất đắc dĩ thở dài, buồn cười nhìn Y Lợi Xuyên một chút."

    Thật là, ta thế mà cùng.

    Nghiêm túc."

    "Thật quá phận, ta thế nhưng là cái chính trực lại nghiêm túc thanh niên!"

    "Là, là."

    Elna qua loa nói, nàng quay đầu ôn nhu đúng a quyết cười."

    Bản quyết đâu?

    Muốn ăn gì?"

    " ta, ta. . ."

    "Hắn nói muốn muốn ăn Elna lại lớn lại. . ."

    Y Lợi Xuyên hoài nghi mình có phải là thiếu máu, không phải thế nào một trận trời đất quay cuồng đâu. . .

    A Quyết hai mắt tràn đầy tơ máu trừng trên mặt đất cái kia giống như vẫn không rõ sở tình thế phát triển biến thái, thở hồng hộc.

    "Không, không có việc gì, ăn mì đi."

    Hắn quay đầu hướng Elna cười.

    "Bản quyết quả nhiên rất lợi hại, ta nhớ được Y Lợi Xuyên có 104 kg đi."

    Elna không chút nào thương hại nhìn xem nằm trên mặt đất bên trên không phân biệt được đông tây nam bắc đồng học."

    Thế mà trực tiếp liền đem người ném ra, ân. . .

    Ta quả nhiên cũng phải càng cố gắng mới đi!"

    .

    Cùng nam nhân so gì a!

    A Quyết trong lòng nhả rãnh, hắn tin tưởng quanh mình đồng học người xem khẳng định cũng như thế nghĩ.

    "Đừng muốn những thứ này, nhanh quyết định muốn ăn gì đi, không phải liền muốn không có vị trí."

    A Quyết nói, hắn thống khổ không thôi nghĩ một vùng mở lời đề.

    "Thật vất vả tìm tới một cái có thể chứa đựng ba người cái bàn, a Quyết cùng Elna vừa mới ngồi xuống, Y Lợi Xuyên đột nhiên đứng người lên, cái kia một nháy mắt a Quyết là cảm động, hắn coi là đây chỉ có tổn hại không có hữu ích trạch bạn cuối cùng lương tâm phát hiện, nguyện ý làm kiện việc thiện, nguyện ý thành
     
    Back
    Top Dưới