Khác [ PondPhuwin ] Vị Khách Đặc Biệt.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
349687531-256-k175099.jpg

[ Pondphuwin ] Vị Khách Đặc Biệt.
Tác giả: tduongcutew
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phuwin, cậu nhóc vừa tốt nghiệp cấp ba đã chọn cách từ bỏ con đường đại học và xin vào làm ở một quán bar để bươn chải cuộc sống.

Một hôm, có một vị khách đặc biệt đã thay đổi cuộc đời của cậu.

cảnh báo: có yếu tố 18+, truyện do trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không gán ghép lên người thật.



tduongcutew​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Pondphuwin ] Vị Khách Đặc Biệt.
🔞


Hiện giờ đã là 00:30 đêm, Phuwin đang ngồi nghỉ ngơi vì quán vừa bớt khách thì có một vị khách với dáng người cao lớn cùng khuôn mặt điển trai bước vào.

"Em gửi anh menu ạ"

Vị khách kia cầm lấy menu xem qua một hồi thì hắn đã gọi hai ly whisky.

Một lúc sau Phuwin bước đến bàn hắn cùng hai ly whisky trên tay.

"Em gửi anh đồ uống"

"Ngồi uống cùng tôi được không.

Tôi trót gọi hai ly nhưng chả ai uống cùng"

"Ừm.. vâng ạ"

Nghe là biết hắn cố tình gọi hai ly nhưng Phuwin không thể vạch mặt khách hàng được thế nên cậu đành ngồi xuống uống cùng hắn.

Thú thật cậu từ nhỏ đến giờ chưa đụng đến rượu bia, vừa nếm thử ly whisky cậu đã nhăn mặt để ly whisky về chỗ cũ.

"Sao thế?"

"Em không biết uống rượu ạ, vị nó kỳ quá"

Hắn chợt bật cười vì sự thật thà đáng yêu của cậu.

"Tôi tên Pond, có thể cho tôi biết tên của người đẹp được không?"

"Dạ em tên Phuwin"

"Tên đẹp, người cũng đẹp"

Phuwin ngại đỏ cả mặt vì lời nói của người kế bên.

Hắn lại tiếp tục đẩy ly whisky về phía cậu và bảo cậu uống.

"Uống cùng tôi đi"

"Em không biết uống.."

Hắn cau mày, thái độ không hài lòng với câu trả lời của cậu, thấy vậy Phuwin đành cắn răng chiều khách, cậu cầm ly whisky lên và uống, Phuwin một lần nữa nhăn mặt vì mùi vị khó uống đặc trưng của ly whisky.

Hắn thấy thế thì liên tục ép cậu uống đến khi cậu không còn giữ được sự tỉnh táo.

"Uống ngụm cuối với tôi được không?"

Phuwin nhíu mày, cậu lắc đầu từ chối.

"Không nổi nữa đâu ạ"

"Một ngụm nữa thôi"

Phuwin làm liều, cậu cầm ly rượu lên uống cạn nó.

Uống hết ly rượu cậu liền gục xuống bàn vì đã quá giới hạn của cậu.

"Yếu vậy?"

Hắn lay người cậu vài cái, cậu mở mắt ngóc đầu ngồi dậy nhìn hắn.

"Uống nữa không?"

Phuwin lắc đầu lia lịa, cậu mà uống nữa chắc cậu sẽ ngủ ở đây luôn mất.

Phuwin không trụ nổi nữa, cậu ngã vào người hắn, ngủ say từ bao giờ.

"Phục vụ!

Thanh toán"

"Dạ em gửi bill.

À, cho em xin lỗi, để em dìu bạn ấy vào trong, chắc bạn ấy say quá nên mới thế"

Nhân viên nữ kia cúi người định đỡ Phuwin ra khỏi người Pond thì hắn giữ chặt vai cậu lại.

"Không cần, Phuwin là người quen của tôi, để tôi đưa cậu ấy về, say thế này chắc không làm tiếp được đâu nhỉ?"

"..Dạ"

Nhân viên nữ kia chào tạm biệt hắn rồi quay vào trong.

Hắn dìu cậu ra đến xe của hắn, để cậu ngồi ở ghế phụ còn cài dây an toàn cho cậu, nhưng hắn không tốt lành gì đâu, hắn đang chở cậu đi khách sạn đó.

"Ưm"

Phuwin giật mình tỉnh giấc, cậu đưa tay xoa xoa hai thái dương để tỉnh táo hơn.

"Anh..

Pond"

"Tỉnh rồi à?"

Cậu nhìn hắn một hồi lâu, trong người dấy lên cảm giác kì lạ.

Cậu đưa tay mình chạm vào bàn tay gân guốc của hắn.

"Chờ chút, sắp đến rồi"

"Đến đâu?"

"Khách sạn"

Phuwin hiện giờ không còn tỉnh táo để hiểu được những gì hắn nói, cậu cứ nhìn hắn, cơ thể thì vẫn có cảm giác kì lạ.

Đến đèn đỏ, hắn dừng xe quay sang nhìn cậu, khuôn mặt hiện giờ của cậu khiến hắn muốn đè người đẹp trước mặt ra làm ngay tại chỗ.

"Nhìn tôi dữ v-.."

Hắn chưa nói dứt câu đã bị Phuwin chặn họng bằng một nụ hôn, hắn đẩy nhẹ cậu ra, thơm lên má cậu xem như lời xin lỗi.

"Đèn xanh rồi"

Phuwin có chút nuối tiếc ngồi ngay ngắn lại chỗ cũ.

Đến một khách sạn 5 sao, hắn tấp xe vào sau đó dìu Phuwin đến quầy lễ tân.

"Cho tôi một phòng vip"

"Em gửi thẻ phòng.

Anh lên tầng 5 phòng số 301 nhé ạ"

"Cảm ơn"

Cô lễ tân cúi đầu chào hắn.

Vừa vào thang máy Phuwin đã gấp gáp ôm cổ hắn kéo hắn vào nụ hôn dang dở lúc nãy một lần nữa, lần này hắn không từ chối, ngược lại còn phối hợp, hắn phản công, đưa lưỡi vào bên trong quấn lấy lưỡi mềm của Phuwin.

"Ưm.. ha"

Cậu đẩy vai hắn ra để hít không khí vào phổi.

Cửa thang máy mở, hắn nắm mạnh cổ tay cậu đi đến số phòng nhân viên lễ tân nói.

Hắn đẩy mạnh cậu xuống giường, hắn một lần nữa áp môi mình lên môi cậu mút mát, Phuwin tự cởi bỏ bộ quần áo vướng víu trên người mình xuống, cậu bây giờ đang bị dục vọng xâm chiếm, không quan tâm những thứ xung quanh nữa, cậu chỉ biết cậu muốn người nằm trên thỏa mãn mình.

Pond cũng nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người mình xuống.

Hắn nhìn ngắm cơ thể đẹp không tì vết của cậu.

Phuwin kéo gáy hắn lại, cậu muốn hôn hắn mãi thôi, Phuwin cầm lấy tay hắn để lên ngực mình, được người đẹp chủ động như thế hắn ngu gì mà không xoa nắn chứ?.

Hắn rời khỏi môi cậu, nhắm thẳng đến ngực cậu ngậm nó mút mát.

"Ư.. hưm"

Cậu giật nảy mình vì bị chiếc lưỡi hư hỏng của hắn chọc ghẹo đầu ngực.

Pond không thèm nới lỏng cho cậu mà trực tiếp đâm vào bên trong làm Phuwin đau điếng.

"Aaa"

"Rút ra, đau"

Vừa đâm vào hắn đã cảm thấy mình làm rách thứ gì đó bên trong cậu.

"Đm, lần đầu của em à?"

"Ừm..

đau quá"

Phuwin thành công khiến Pond bất ngờ, trai hay gái hắn đều nếm qua hết rồi nhưng lần này thật sự khiến hắn thấy thích thú.

Lỗ nhỏ cứ siết chặt khiến hắn phải rút cự vật to lớn ra khỏi nơi tư mật của cậu, đưa hai ngón tay vào nới lỏng cho cậu.

Thấy Phuwin dần thả lỏng cơ thể, hắn tiếp tục cho ngón tay thứ ba vào bên trong, khi thấy cậu đã hoàn toàn thả lỏng cơ thể, hắn cầm lấy cự vật đâm mạnh vào lỗ nhỏ.

"Agh, sướng vãi"

Hắn đâm rút thô bạo phía trong của Phuwin, bên trong ấm nóng khiến hắn mất kiểm soát mà ra vào liên tục.

"Ưm.. chậm thôi"

"Người đẹp bao tuổi rồi?"

"Hưm.. anh muốn biết thật à?"

Hắn nhìn cậu gật đầu.

"Nếu trên giấy tờ thì em 18.

Nhưng hiện giờ, còn một tuần nữa mới đến sinh nhật tuổi 18 của em"

Phuwin nói rõ từng câu từng chữ khiến hắn đứng tim.

"Cái gì?"

"Anh sợ à?"

"..."

"Không sao đâu, em không nói ai biết đâu"

Phuwin nói bằng giọng điệu đùa cợt khiến hắn ba phần tức giận bảy phần như ba.

"Em nói như thế, tôi đâm nát cái lỗ này của em"

...

do thấy bộ "Thanh xuân của em là anh" quá xàm, nên tui quyết định xóa và cho ra lò bộ này đây, ủng hộ tui đi mấy keo.
 
[ Pondphuwin ] Vị Khách Đặc Biệt.
Mất lần đầu.


Hắn và cậu đã có một đêm nồng cháy với nhau.

Vốn định bụng chơi đùa với cậu xong hắn sẽ bỏ lại một cọc tiền và rời đi nhưng gương mặt xinh đẹp kia đã níu kéo hắn lại, hắn đã mềm lòng mà ngủ qua đêm cùng cậu.

Sáng ra, hắn mặc lại quần áo, hắn mặc đồ phát ra tiếng động tuy nhỏ nhưng vẫn khiến Phuwin thức giấc vì cậu vốn thính ngủ.

"Em dậy rồi à, ngủ có ngon không?"

Phuwin không trả lời, cậu vào phòng tắm một lúc sau đó trở ra và mặc lại quần áo.

"Này, khoan đi đã"

"Chuyện gì?"

"Đêm qua tuyệt vời lắm" - Hắn nói rồi đặt sấp tiền dày cộm lên tay Phuwin.

"Gì đây, em đâu phải đĩ đâu anh trai?"

"Thế thì từ bây giờ em làm 'đĩ' với một mình tôi đi, mỗi tháng sẽ đưa em gấp mười số tiền này, được không?"

"Không"

"Gấp hai mươi?"

"Không được, bỏ tay ra đi"

"Gấp năm mươi, sao nào?"

"Đã bảo không"

"Gấp một trăm?"

"..."

Hắn cười nhẹ, im lặng là đồng ý rồi nhé, đã đưa ra số tiền đấy mà không chịu nữa thì cũng bó tay luôn đấy.

"Thế thì hẹn em tối nay, tôi sẽ đến quán gặp em"

Hắn nói rồi rời đi, hmm.. chỉ ngủ với tên đàn ông lạ mặt một đêm mà có một sấp tiền như này thì hời quá nhỉ, những lần sau còn gấp một trăm như này, trúng mánh rồi đây.

~~

06:00.

Cậu trở về căn nhà nhỏ trong hẻm, hai người già vừa thấy cháu trai về liền sốt sắn đi đến hỏi.

"Phuwin, con đi đâu từ đêm qua tới giờ thế?"

"Con sang nhà bạn"

"Làm ông bà lo chết, con đói không, bà dọn cơm cho con ăn nhé?"

"Thôi, con không ăn đâu, ông bà vào nhà nghỉ ngơi đi, con vào trong nằm chút"

"Con vào trong nghỉ ngơi đi, ông bà phải ra chợ bán rồi"

"..."

Phuwin im lặng đi vào trong, cậu ngã lưng lên chiếc giường cũ kĩ mà chợp mắt, cậu không may mắn bằng những người khác vì bố mẹ mất sớm, ở với ông bà từ bé, thấy ông bà cực khổ bôn ba kiếm tiền để cậu đi học, vì không muốn ông bà cực đến thế thay vì học đại học cậu đã quyết định ra đời đi làm, dù nhiều lần ông bà vẫn khuyên nhủ cậu, họ nói vẫn đủ tiền lo cho Phuwin học hành nhưng cậu biết cả hai đã tuổi xế chiều, việc bán rau hàng ngày kiếm được bao tiền đâu chứ?.

10:00.

Cậu lỡ ngủ hơi quá, thức dậy thấy ông bà vẫn chưa về, cậu cũng nhanh chóng thay đồ rửa mặt rồi ra chợ phụ ông bà.

"Ông bà, bao giờ mới bán hết ạ?"

"Con ra khi nào vậy.

Sắp hết rồi, sao không ở nhà, ra đây chi cho nắng nôi"

"Con muốn ra phụ ông bà, mình dẹp được rồi, mười giờ rồi, chắc không còn ai đi chợ nữa đâu"

"Vẫn còn nhiều người họ đi chợ trễ đó con, đợi đến mười hai giờ ông bà mới dẹp"

"..."

Phuwin cũng không nói gì, cậu và ông bà đi vào mái che ngồi nghỉ, đúng như ông bà nói, vẫn có người đi chợ trễ, một nam thanh niên và một người phụ nữ trung niên đến mua rau.

"Đến bây giờ đi chợ mày còn không biết thì làm sao hả Pond?"

"Mẹ, hàng ngày cô giúp việc nhà mình vẫn đi chợ mà, con còn nhiều việc trên công ty lắm"

"Mẹ phải tập cho mày, sau này lập gia đình còn phụ giúp vợ mày nữa"

"..."

"Có ai không, bán rau đi"

"Ông bà ngồi nghỉ đi, để con bán cho ạ"

"Con biết bán không?"

"Con biết mà, ông bà yên tâm"

Phuwin lật đật đi ra, nhìn thấy khách mua rau mà hốt hoảng, đây không phải là Pond - vị khách đêm qua của cậu à, tình huống gì thế này.

"Dạ.. cô mua gì?"

"Rau này bán như nào thế cháu?"

"Dạ hai mươi nghìn một bó"

Người phụ nữ kia chắc hẳn là mẹ hắn, Pond từ nãy giờ đứng nhìn cậu chằm chằm, tại sao lại gặp hắn vào lúc này, ôi trời đất ơi.

"Pond, lại đây mẹ chỉ cách lựa này"

"Vâng"

Hắn cuối thấp người nhưng không hề chú ý cách mẹ hắn chỉ mà cứ chăm chăm nhìn Phuwin, cậu thì ôi thôi, không dám ngước lên nhìn hắn một cái luôn

"Lấy cô ba bó này"

"Dạ, sáu mươi nghìn"

"Đây, cô gửi"

"Dạ, cô chờ chút, cháu thối-"

"Khỏi thối"

Cậu lấy tiền ra định thối trả nhưng hắn lại nói như thế, mẹ hắn kế bên cũng không phản ứng gì, trước khi rời đi hắn còn nháy mắt với cậu nữa, đồ điên.

...

lười quải luôn í mấy ní, viết được vậy là cố gắng dữ lắm roi🥲
 
Back
Top Bottom