Khác Poland - Hành trình sống lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
338735936-256-k751327.jpg

Poland - Hành Trình Sống Lại
Tác giả: Ruby-chi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một sự mới mẻ mà có thể cậu chưa bao giờ thấy.

Đã có truyện về Việt Nam, China, USA hay bộ ba nào đó xuyên không rồi thì bây giờ là một bộ truyện Poland xuyên không đâyyyy
Không gọi là cuốn nhưng mà không hề tệ đâu
Couple chính là Germany x Poland
Ti tỉ cp phụ khác nữa



poland​
 
Poland - Hành Trình Sống Lại
Chương 1 -Sự khởi đầu của cái chết và sự sống-


Bàn làm việc trong phòng Poland hầu như chưa bao giờ có thời gian nghỉ ngơi.

Màn hình máy tính cứ sáng mãi, trên đó là những dữ liệu lớn đang được tải từ vài phút trước, tải xuống chỉ để không quá một tiếng sau thì chủ nhân của nó sẽ lại cấm đầu vào nó.

Tiếp tục làm việc sau một khoảng thời gian nghỉ ngắn.

Tiếng lạch cạch từ bàn phím cứ vang lên liên tục, bàn tay kia dù mỏi nhừ, cái lưng kia cũng có thể sắp gãy đến nơi.

Cả đôi mắt đỏ xinh đẹp giờ trong mệt mỏi, quầng thâm cũng đậm dần, khuôn mặt trắng bệch và đôi môi nhạt, có vướng một chút màu nâu đen của cà phê.

Bên cạnh là những ly cà phê đen, vị đắng ngắt, vị đắng nhắm trong miệng, khiến đầu óc Poland tỉnh táo hơn.

Nhưng lại cảm thấy cơ thể mình đang kiệt quệ, mệt mỏi và mệt mỏi.

Cơ thể Poland có lẽ không thể chịu đựng được sự tra tấn không đau này, Poland không biết yêu bản thân mình.

- Uh..

Poland khẽ phát lên tiếng, một tiếng động nhỏ thôi, nhưng cũng đủ để làm Poland ngã gục xuống bàn.

Anh chầm chậm nhắm mắt, bây giờ muốn mở cũng không thể nữa.

Cơ thể không còn chút sức lực nào, mọi thứ xung quanh gần như mờ đi, nó trở nên tĩnh lặng.

Là không gian tĩnh lặng hay là Poland đã không còn có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài?

/Cháy!

Cháy rồi!

Nhà kia cháy rồi!!/

/Mau dập lửa đi!!

Gọi người mau đi!/

/Còn ai trong nhà đó không!?

Cháy rồi!

Còn ai trong nhà đấy không!!?/

Thế giới bên ngoài, đang hoảng sợ kìa, Poland, căn nhà của anh đang cháy, cháy lớn, và anh thì không cảm nhận được bất cứ thứ gì, chỉ cảm thấy sự âm ấm xung quanh.

Mặc cho thế giới bên ngoài đang hỗn loạn thế nào, Poland vẫn thật yên bình, vẫn nằm đó, nằm đó và bị thiêu rụi, thiêu rụi khi còn không biết gì.

Chàng trai với mái tóc trắng và đôi mắt đỏ, một chú chim, một chàng trai với đôi cánh đã gãy, một chàng trai đã chịu nhiều tổn thương.

Ra đi khi bị sự mệt mỏi chiếm lấy, khi bị ngọn lửa đỏ bao trùm lấy.

Một cái chết như đùa, một cái chết đầy bất ngờ.

Anh còn chưa có được hạnh phúc viên mãn khi còn sống, còn quá nhiều hoài bão.

Sau khi anh chết, anh sẽ có được hạnh phúc không, anh sẽ đi về đâu.

Có lẽ là nơi định đoạt số phận, Ranh giới Hạnh Phúc_Onnellinen Raja.

- "Hãy tới Onnellinen Raja, đó sẽ là nơi cậu có thể biết được câu trả lời Poland"

Câu đầu tiên Poland nghe khi tỉnh dậy, tỉnh dậy từ một giấc ngủ dài, một giấc ngủ mà ở nơi nào đó, là một câu nói giảm nói tránh cho cái chết của anh.

Bước chân của anh cứ bước, anh cứ bước đi từng bước, đi trong khoảng không hư vô, bản thân của Poland cũng không biết mình đang đi đâu, vì sao bản thân lại ở đây.

Rất nhiều câu hỏi được đặt ra, nhưng tất cả chỉ thoáng qua thôi, cứ nghĩ một câu hỏi, anh lại không có ý định biết câu trả lời.

Bây giờ anh chỉ đi, đi đến nơi mà người kia bảo anh đến, anh không biết tại sao lại nghe theo người đó, nhưng cũng không nghĩ nhiều đến nó, anh sẽ đi tới đó để biết câu trả lời.

Và nếu nơi đó không có câu trả lời, anh cũng không quan tâm nữa.

- Nơi đó..

Đôi mắt của Poland sáng lên, không phải vì cảm xúc, mà là vì trước mặt là một khung cảnh màu sắc.

Màu sắc không cô đọng ở hai màu trắng và đen, mà có cả màu đỏ của máu và màu xanh của trời, và cả màu xám ngăn cách giữa màu đen và trắng.

Nhìn nó như một ranh giới, nhưng là một ranh giới mỏng manh, nhìn như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Nhưng nó vẫn ở đó, vẫn chưa cắt hai khung cảnh.

- "Chào mừng đến Ranh giới Hạnh Phúc, Onnellinen Raja"

Vậy nơi này chính là nơi người kia nói đến, đó là suy nghĩ của Poland.

Anh nhìn vào thung lũng xám trước mặt, lại nhìn qua bên trái là một địa ngục đen đầy máu, lại nhìn qua bên phải là một thiên đàng trắng đầy nắng vàng.

- "Nơi đây không dành cho cậu đâu, thế giới này không thể có hai Poland.

Hay bước đến và chôn vùi mình dưới thung lũng xám."

Âm thanh vang lên làm Poland rùng mình, anh bắt đầu cảm thấy rất lạ, cơ thể không nghe theo sự điều khiển của anh, nó như bị điều khiển bởi một thế lực khác.

Từng bước chân nhẹ nhàng chạm lên những hòn đá ngọn ngoắt, từ đau, nó càng trở nên đau hơn sau những bước đi, những bước đi dần dần in dấu, in một màu đỏ của máu trên đá.

Poland đau đến mức cắn chặt răng, bản thân anh vừa bất lực vừa đau đớn, thế nhưng cơ thể vẫn cứ chuyển động mặc kệ chủ nhân cơ thể không muốn, mặc kệ những vết đâm ở lòng bàn chân.

Cảm giác đau đớn đột nhiên biến mất, Poland đưa mắt, thứ mà anh vẫn có thể điều khiển được, nhìn xuống dưới chân.

Đôi bàn chân vẫn thế, vẫn chằn chịt những vết thương, máu vẫn chảy ở đôi bàn chân, nhưng màu đỏ ấy loang vào làn nước trong, trở thành một màu hồng nhạt.

Poland vẫn đi và vẫn đi, cơ thể vẫn đi về phía trước, nơi nó phải đến.

Poland vẫn không biết phía trước là nơi như thế nào, nhưng anh không thể làm gì, chỉ biết phó mặt cho cơ thể, chờ đợi một điều gì đó đến với mình.

Một điều gì đó gây đau đớn tận cùng, đôi cánh bị hủy hoại và khép mình lại, nay lại một lần nữa tung ra.

Poland gần như muốn khóc, đôi đồng tử đỏ co lại, miệng lại phát ra những âm thanh không rõ, một nỗi đau không thể diễn tả thành lời, nó lại quay lại.

Quá khứ như hiện về với Poland, đôi cánh là niềm tự hào của anh bị những người đó đập nát rồi thiêu rụi.

Cơn đau đến mức quằn quại, nhưng bản thân lại không thể làm gì ngoài chịu đựng sự đau đớn đến từ đôi cánh của mình.

Đôi cánh xám, không còn là đôi cánh trắng như thuở ban đầu nữa, cứ thế mà duỗi thẳng, như bắt đầu bay.

Là bắt đầu lao mình xuống thung lũng, Poland cố gắng nén lại cơn đau mà nhìn phía trước mặt, là một vách đá treo leo, bên dưới là một màu đen như vô tận.

Cơ thể bắt đầu không còn bị điều khiển nữa, nhưng trước khi anh kịp điểu khiển cơ thể dừng lại thì nó đã lao mình xuống thung lũng.

Anh cố gắng đập cánh, cơn đau dằn xé cơ thể Poland, anh cũng dừng lại, dừng lại và cứ mặc cho cơ thể mình rơi tự do.

Anh khép đôi cánh lại, cuộn tròn cơ thể, ủ ấm cho bản thân, nhắm mắt và chờ đợi điều tiếp theo sẽ xảy ra với bản thân mình.

Cũng không phải là chờ đợi, chỉ là phó mặt mọi thứ, đã là bước đường cùng rồi, Poland không muốn làm điều gì vô nghĩa.

Cứ xem điều gì sẽ xảy ra với mình.

- Này Bồ câu!

Tao biết mày chưa ngất đâu, mau dậy đi.

- Reich, đủ rồi, đánh vậy là đủ rồi.

- Ta đánh chưa đã Soviet à.

Cuộc trò chuyện ngắn của hai người được Poland đang nằm đó nghe không xót chữ nào, cảm thấy bản thân thật xui xẻo.

Nhưng cũng không kịp suy nghĩ gì thì các cơn đau cứ tới dồn dập, khiến anh phải rít lên.

- Aghh!!

- Oh, thấy chưa, Bồ câu chưa ngất mà.
 
Poland - Hành Trình Sống Lại
Chương 2 -Thế giới mới_Không thích nghi -


Third Reich cười khanh khách, hắn ta đi lại chỗ Poland, một bước lại bồi cho anh một cú đá.

Một cú đá trúng vào bụng anh, Poland tay ôm lấy bụng, cơn đau quằn quại khiến anh nói không ra tiếng.

- Xem ra là còn sức đấy nhỉ?

Third Reich nhìn Poland, chân đạp lên người anh.

Chân hắn dẫm dẫm lên eo Poland, cũng đi theo đó là những cú đạp mạnh vào bàn tay Poland.

Các ngón tay bị hắn dẫm gần như sắp gãy, cơn đau truyền tới Poland nhưng anh không thể cử động nổi nữa.

Bởi cơ thể anh giờ đã chằn chịt vết thương rồi, từ những vết cắt do dao, vết bầm do bị đánh thì còn cả vết điếu thuốc bỏng trên da.

Những cơn đau âm ỉ đó cứ như đập vào người Poland, khiến anh đau đớn liên hồi.

- Này, sao im re thế?

- Tch-

Third Reich tặc lưỡi, hắn khó chịu nhìn Poland, thứ hắn muốn là nghe mấy tiếng la hét của Poland chứ không phải im re như thế này.

Nghĩ rồi hắn lại cười lên, cái nụ cười chắc chỉ có Soviet là thấy nó đẹp.

Hắn vừa cười vừa đá Poland, xong lại ngồi xuống và vuốt ve cánh của anh.

Đôi cánh trắng tự run rẩy khi bị hắn chạm vào, Poland cũng run lên từng hồi, đầy lo sợ, không biết hắn ta sẽ làm gì với mình.

- Agghhhh!!!

Tiếng hét vang cả khuôn viên trường đó, là từ miệng Poland, người vừa bị Third Reich, tên quỷ dữ của trường, tay không bẻ gãy cánh anh.

Hắn không chỉ bẻ gãy đi cánh anh, còn nắm chặt tay lòng bàn tay, xương cánh của anh hoàn toàn vỡ nát.

Poland chỉ biết hét lên trong đau đớn, cảm giác rất đau, ngàn lần cũng không thể quên.

Third Reich nhìn Poland đang đau đớn mà run rẩy dưới chân mình, không thể không nở một nụ cười thỏa mãn.

Nhưng mà nụ cười đó cũng không thể gói hết sự ham muốn của hắn, hắn lại đưa mắt tới cổ Poland.

Hắn vươn tay, đôi bàn tay kia chạm vào cổ Poland, hắn lấn lướt từ dưới vai, rồi lên tới cổ, lòng bàn tay nắm chặt lại, bóp ngạt cổ Poland.

Poland bắt đầu thấy khó thở, cơ thể cố gắng vùng ra, anh cố gắng phát ra những tiếng kêu cứu trong vô vọng.

- Ah- B..bỏ ra..

Há.. bỏ.. ra..

Nhưng vô vọng thì vẫn là vô vọng thôi, vì ngoài Poland và Third Reich, thì người còn lại chính là Soviet, người coi Poland là ngoại lệ của mình.

Ngoại lệ duy nhất, là người mà khiến y phải động tay, khiến y cũng giống như Third Reich mà bắt nạt Poland.

Cũng thấy bản thân không thể được cứu nữa, Poland cũng nằm đó, mặc hết tất cả, anh chịu đựng hết những cơn đau từ hắn ta và y.

Cố gắng chịu đựng sự bỏng rát từ điếu thuốc lá đang bị ấn vào tay, anh thật sự muốn khóc lên, cơ thể gần như không còn lành lặn nữa.

Từng vết dao cắt khắp cơ thể, kể cả trên mặt, khoé miệng cũng bị Third Reich dùng dao cắt ra mà tạo một vết máu dài.

Màn tra tấn địa ngục đó chỉ kết thúc khi có tiếng chuông reo, Third Reich đang nắm tóc anh cũng ném anh đi, khiến Poland đập đầu xuống đất.

Cũng không quên đạp thêm Poland một cú rất mạnh vào bụng, hai cú liên tiếp từ Third Reich và Soviet khiến anh ho ra cả máu.

- Lần sau lại gặp nhé, Bồ câu.

Đi thôi thiên thần

- Ừm

Poland cố gắng chống người dậy, nhìn bóng lưng của Soviet và Third Reich xa dần thì anh mới dám ngồi dậy.

Cơ thể anh giờ toàn là vết thương, cố gắng đứng dậy để đi tìm nơi băng bó.

Nhưng cơ thể đâu còn nguyên vẹn, Poland vừa đứng dậy thì cơn đau từ thân trên đã khiến anh phải khóc nấc lên.

Anh dựa vào những vật trên đường vào trường để có thể đi, anh đi trong chật vật, máu thì chảy dài theo đường anh đi.

Trước trường là một sân cỏ rộng, nơi mà không có một đồ vật nào mà anh có thể dựa vào.

Poland chỉ đành cắn răng lết cơ thể mình đi, từng ngọn cỏ chạm vào miệng vết thương, còn có những viên sỏi đá nữa, nó mắc vào những vết thương hở của Poland, cơn đau cứ thế mà giày vò anh.

Tới khi anh lết tới cửa vào thì đã thoi thóp rồi, nhưng cũng không ai quan tâm cả, chỉ nhìn và xì xào về anh.

Poland cảm thấy rất khó chịu, dù đau đớn đến tột cùng thì anh vẫn cố gắng đứng dậy, dựa vào tường mà tìm đường đến phòng y tế.

Trên hành lang dài là những ánh mắt nhìn vào Poland, nhưng không một ai bước tới và giúp anh cả.

Chỉ có một ánh mắt vừa nhìn thấy anh liền hốt hoảng chạy tới đỡ lấy cơ thể tàn tạ của anh.

- Anh Poland!!

Anh sao thế này?!

- Ai.. vậy..?

- Là em, Germany đây, anh Poland ráng lên, em đưa anh tới phòng y tế!

Poland nghe thấy tên của Germany thì cũng nhìn lên, nhìn lên liền thấy ánh mắt lo lắng có phần sợ hãi của cậu.

Anh cũng chưa kịp trả lời thì đã được Germany bế bổng lên, cậu hớt hãi chạy tới phòng y tế.

Poland nhìn Germany được một lúc, lại vì đau quá mà ngất đi trên người cậu.

Germany thấy thế thì hoảng lại càng hoảng thêm, cậu nhanh chóng chạy tới phòng y tế.

Xông thẳng vào trong, mặc cho ánh nhìn khó hiểu của mọi người đang đặt lên mình.

Germany đặt Poland lên chiếc giường bệnh trắng, đi tới gọi WHO mau chóng khám cho anh.

Nhìn tình hình đầy nghiêm trọng của anh mà WHO cũng không dám chậm trễ, liền lập tức đưa Poland vào phòng cấp cứu.

- Đừng lo, không có ai chết trên bàn phẫu thuật của tôi đâu.

Nghe WHO tuyên bố chắc chắn như vậy thì Germany cũng yên tâm, cậu nhìn Poland được bác sĩ đưa vào căn phòng đặc biệt, trong lòng vẫn rất hỗn loạn.

Đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc, người bạn thân của Poland, đang đi lại phía mình.

- Poland sao rồi!?

Cậu ấy sao rồi hả?!

- Anh ấy đang ở trong phòng cấp cứu, chưa biết giờ ra sao, anh Hungary.

Hungary nghe thế lại đi tới gần cửa phòng đặc biệt, áp tai vào cửa, Hungary muốn nghe ngóng về Poland.

Đột nhiên cửa phòng lại mở, Hungary lùi lại, nhưng liền chạy lên khi thấy Poland đang nằm trên giường với cơ thể băng bó đầy mình.

Germany đi lại, cậu đẩy Poland tới chỗ nằm, ngồi chăm sóc anh một hồi rồi cũng vì có tiết mà đành để Hungary chăm sóc cho anh.

Sau một lúc Germany đi, Poland cũng tỉnh dậy, Hungary vui vẻ nhìn Poland.

- Tốt quá rồi.

Cậu tỉnh lại rồi Poland.

- Đây là..

- Là phòng y tế, cậu bị thương, và Germany đưa cậu vào.

Hungary cầm tay Poland, cũng không phải là cầm đôi bàn tay kia, mà là đang cầm lấy băng bó bột mà thôi.

Hungary nhìn và xót cho bạn thân mình, bả vai Hungary run lên, tay nắm tay Poland, nhìn vào mắt anh.

- Hai người đó, lại đánh cậu thành ra thế này sao?

- Ừm..

Poland trả lời nhưng vẫn tránh né, Hungary cảm nhận được Poland đang sợ hãi, người anh run lên từng đợt, đôi mắt khi nhắc về họ, chưa nhắc đến tên, đầy vẽ sợ hãi.

Cả hai chìm trong khoảng không lặng lẽ, đáng sợ đến lạ.
 
Poland - Hành Trình Sống Lại
Chương 4 -Thiết lập của thế giới_Trường học quân đội-


Sáng sớm hôm nay, phòng y tế Quân Dưới A12, đã nghe tiếng nói chuyện bên trong, ban đầu là tiếng cười đùa của Poland và Hungary, tiếp đó là tiếng của Germany đem đồ ăn vào.

Căn phòng đang nhộn nhịp và vui vẻ đến thế, lại bị một tiếng cười khanh khách làm doạ sợ.

Vừa nghe thấy đã khiến cơ thể Poland không tự chủ mà run lên, hệt như một phản xạ tự nhiên của cơ thể.

- Chào buổi sáng bồ câu~

Third Reich đẩy cửa đi vào, theo sau là Soviet, hai người gây ra cho Poland thương tích kinh khủng như vậy, hiện tại đến đây để làm gì, xin lỗi sao.

Nhưng mà có vẻ không ai nghĩ vậy cả, và Third Reich lại càng không nghĩ vậy, hắn làm như bản thân không có bất cứ tội tình gì, không có chút liên can gì đối với thương tích của Poland.

Hắn đi tới, Soviet đi sau hắn, đặt lên bàn một hộp đồ ăn, Third Reich phụ hoạ bằng lời nói với Poland.

- Thiên thần đã nấu đấy, ngươi ăn đi bồ câu, món này ta cũng rất thích ăn đấy.

- Món gì vậy anh?

Germany nhìn vào hộp đồ ăn, nhìn hộp đồ ăn nóng có đang toả khói ra ngoài mà tò mò.

Third Reich cũng vui vẻ đi lại mở hộp đồ ăn ra, còn cười ra tiếng.

- Bồ câu hầm, ta rất thích nó đấy.

Nhìn vào hộp bồ câu hầm kia và khuôn mặt của Third Reich lại càng khiến Poland sợ hãi.

Hắn đang đe doạ, hay là đang cho anh thấy ham muốn của hắn, nghĩ đến đây Poland càng rùng mình.

Không hề muốn nhận món ăn mà Third Reich đem đến, nhưng lại không thể không nhận, vì dù có nhận hay không, thì Third Reich đến để thông báo, không phải là để hỏi.

- C-cảm ơn..

- Không có gì đâu bồ câu à.

Third Reich cũng không ở lại lâu, khi hắn thấy chán lại kéo thiên thần của hắn rời khỏi phòng y tế, cũng giúp cho không khí trong căn phòng trút bỏ khỏi áp lực.

Poland cũng bớt run hơn, liền đặt bát bồ câu hầm kia lên bàn, không phải vì Poland không ăn được bồ câu, chỉ là vì không ăn nỗi món Reich đưa cho mình.

- Thật chỉ muốn nôn hết ra..

Poland lấy khăn lau miệng, bây giờ anh có thể hoạt động bình thường rồi, nó khiến Poland bất ngờ vì chỉ mới có một ngày mà mọi vết thương của anh cũng đã lành lại, dù còn sẹo.

Cơn đau cũng vẫn còn, nhưng đã không còn âm ỉ như hôm qua, thật khiến anh tò mò về trình độ y học ở đây, có thể cao đến mức nào.

Hay là do cơ thể này của anh đã thế, Poland cũng không định tìm hiểu, rồi cũng sẽ đến lúc sẽ biết thôi.

- Anh Poland, anh vẫn còn bị thương, anh nên nằm nghỉ.

Germany đi lại gần hơn với Poland, tay cậu một tay đưa xuống giữ gáy của Poland, tay còn lại thì hơi đặt lên ngực anh.

Germany chỉ là muốn đặt anh nằm xuống thôi, nhưng mà cậu không nghĩ điểm đặt vào lại nhạy cảm đến thế.

Cậu vừa đặt Poland nằm xuống liền rụt tay lại, quay lại rót nước để che giấu đi sự ngượng ngùng của mình.

- Anh phải nghỉ ngơi đấy, em lo cho anh lắm.

- Ừm.

Poland thì lại không muốn chỉ nằm trên chiếc giường này, hiện tại anh như đang trong vai một người lính bị đưa vào căn cứ địch vì mặc đồ địch.

Nếu như không biết gì, chắc chắn sẽ bị phát hiện, lại sẽ bị tống giam vào ngục tối, rồi sẽ chịu sự tra tấn tàn khốc từ những tên mất nhân tính đó.

Những hình ảnh đó cứ hiện lên trong đầu anh, nó ám ảnh anh từng ngày, từng đêm, anh không biết có phải là anh đã nghĩ quá lên về vấn đề này không, nhưng sự bất an vẫn khiến anh phải suy nghĩ.

- Germany, anh muốn đi dạo.

- Dạ?

Không được, bây giờ anh còn bị thương, anh nên nghỉ ngơi.

Vả lại, ngoài đó rất nguy hiểm.

Germany ngồi xuống, ngồi rất gần Poland, cậu đặt tay lên giường, rất sát tay Poland.

Đôi mắt hiện rõ sự lo lắng và ánh lên một chút sự khó chịu, nhìn đôi mắt đỏ máu ấy, đôi mắt đặc trưng của nhà German, khiến Poland cũng cảm thấy run nhẹ.

Anh nắm lấy tay Germany, hai bàn tay nắm lấy bàn tay lớn kia, tay Germany lớn hơn tay của anh khá nhiều, Poland ngước lên nhìn cậu, Germany cảm thấy giống như anh đang làm điệu bộ cầu xin với mình.

- Nhưng anh đâu phải mới vào trường, xin em đấy, anh thấy rất ngột ngạt.

Germany bối rối trước hành động và lời cầu xin của Poland, là lần đầu cậu thấy, anh chưa bao giờ làm vậy với cậu cả.

Nhưng khuôn mặt tiều tụy và đôi mắt cầu xin kia đúng là dao hai lưỡi, nó khiến Germany không muốn cho anh đi cũng rất muốn cho anh đi, cậu rất lưỡng lự.

- Cậu xin Germany làm gì?

Nhờ tớ này, tớ luôn chấp nhận mọi yêu cầu của cậu mà Poland.

Hungary từ nãy giờ đã rất ngứa mắt với khung cảnh người e ấp kẻ ngại ngùng, dù cảnh đó là do cậu nghĩ quá lên.

Cậu ta đi tới kéo tay Poland, đỡ anh ngồi dậy rồi kéo người anh đứng lên, nhanh gọn đến mức Germany cũng không kịp phản ứng lại.

Vừa nhận ra hơi ấm trong tay dần tan biến thì bóng dáng người thương đã rời đi với Hungary rồi.

Germany thì chỉ đứng đó và nhìn bóng lưng anh đi mất, cậu nghĩ có lẽ bản thân vừa mất đi một cơ hội để đi cùng Poland.

- Nơi này rộng thật, nhà trường không biết chi bao nhiêu tiền nữa.

- Tớ không biết nữa Lenlen, nhưng mà cậu cũng biết Khu Dưới chả đáng là bao với Khu Trên và Khu Đặc Binh mà.

- Ừ, cũng phải, ban nãy là tớ ở phòng A22 à.

- Đâu, cậu ở phòng Y tế A12, A22 ở chỗ khác.

Lenlen là khách quen của cả 24 phòng y tế luôn đó.

Cậu là Quân Dưới đầu tiên được khám ở phòng Y tế khu Đặc Binh luôn.

- Ừm, không phải điều gì tự hào lắm.

Poland nhìn Hungary cười đùa với mình mà có chút vui, vui vì người này ngốc, còn rất nhiều chuyện, rất dễ hỏi.

Anh không phải thấy lo lắng, sợ bản thân bị lộ, chỉ cần biết dùng ngôn ngữ chút thì anh sẽ dễ dàng khai thác thông tin mà thôi.

Poland cũng đi tham quan khắp trường, một cuộc kiểm tra địa hình trường học, vẫn là biết địch biết ta trước thôi.

- Poland à, nhìn cậu nghiêm quá đó, đi dạo mà như ra chiến trường đấy!

- À ừ, tớ không để ý lắm.

- Tớ hiểu cho cậu mà, ở trường nhiều người ghét cậu thế, đi đâu cũng bị úp sọt mà đánh.

Cậu phòng bị thế cũng tốt.

- Ừm, nhiều người ghét tớ thật, nhiều khi không biết người đó là ai.

Ánh mắt Poland nhìn qua Hungary, anh đang chờ đợi những thông tin mình sắp phải tiếp nhận sau khi hỏi câu này.

Dù là điều nhỏ nhặt nào cũng sẽ khiến Poland bất ngờ, vì anh không hi vọng gì nhiều đến câu trả lời, càng không hi vọng thì sẽ không thất vọng thôi.

Với Poland là vậy, anh vẫn nhìn Hungary để nghe được câu tiếp lời của cậu.

- Tớ biết cậu rất để ý tới từng người ghét cậu, nhật ký của cậu viết đầy về nó mà.

- Chắc là vậy, tớ muốn về phòng.

- Phòng à?

Phòng y tế hay Ký túc xá?

- Ký túc xá, tất nhiên.

- Được rồi, đi thôi Lenlen.

Hungary dắt tay Poland đi qua hành lang dài, Poland nhìn vào từng phòng học, đường đi dài, phòng học cũng trải dài trên đường đi.

Poland đưa mắt nhìn vào từng phòng học, nó khiến anh phải dừng chân, đôi chân không còn đi nhanh mà chậm dần để có thể nhìn thật rõ bên trong từng phòng học
 
Poland - Hành Trình Sống Lại
Chương 3 -Cảm giác không thực_Thích nghi-


Không gian gần như là có thể gây nên cái chết vì cảm giác ngộp thở mà nó mang lại, một không gian yên lặng.

Poland cũng bắt đầu thấy sự yên tĩnh này làm anh khó chịu, anh muốn lên tiếng, người kia cũng ngước lên nhìn anh, cũng muốn lên tiếng.

Nhưng trước khi họ lên tiếng thì giọng nói của WHO đã cất lên trước rồi, đã cắt đi sự yên tĩnh mà họ muốn cắt.

- Cậu Poland, lần này là lần cuối mà cậu có thể hồi phục đấy.

Làm ơn hãy tự biết bảo vệ bản thân.

Có thể câu nói của WHO mang theo sự lo lắng và nhắc nhở, nhưng câu nói ấy lại làm Hungary tức điên lên.

Hungary đứng dậy, khuôn mặt ấy cau có, ánh mắt trừng WHO, giọng nói gằn và rất cáu gắt với WHO.

- Tự biết bảo vệ bản thân?!

Thầy nghĩ Poland không muốn tự bảo vệ bản thân sao?!

- Thầy nghĩ đi, thầy nhìn vào hiện thực đi!

Người bắt nạt Poland là ai?

Là ai?

Là cái người hội phó hội học sinh gương mẫu của các người!!

Là học sinh Đặc Binh xuất sắc của các người!

- Poland học hơn 5 năm rồi nhưng vẫn chỉ là binh dưới, trong khi 4 năm là đã được lên binh trên rồi.

Là vì cái gì?

Là vì bị các giáo viên các người làm khó đó!

Poland cậu ấy chịu ấm ức như vậy vì cái gì chứ?!

Cậu ấy có tội tình gì?!

Người Hungary run rẩy, cậu nhìn qua Poland, nhìn lên cơ thể của người bạn thân của mình.

Cái cơ thể không thể nhìn thấy được, không thể nhìn thấy những vết thương khủng khiếp trên cơ thể ấy, vì một lớp băng dày bên ngoài đã che nó.

Che đi cơ thể nhỏ bé ấy, cũng càng che đi những vết thương trong lòng, che đi một trái tim đầy vết khâu, một thiên thần, thiên thần trong lòng Hungary.

Poland chỉ nhìn Hungary, đã nhìn, đã nghe, nghe từ những câu đầu tiên, từng lời từng lời được Poland đưa vào.

Bản thân đã trải qua rất nhiều thứ, Poland không biểu hiện gì ra mặt cả, chỉ âm thầm ghi nhớ và xâu chuỗi các ký ức lại, tự mình biết, tự mình hiểu.

Poland không biết mình đang ở đâu, có lẽ là một nơi nào đó, một thế giới khác, ở một vụ trụ hoàn toàn khác.

Poland trĩu mắt, anh hiểu rồi, anh không hiểu tất cả, nhưng anh có thể hiểu được tình trạng hiện tại của mình.

Anh đang sống, sống trong một người đã chết, anh cũng là người đã chết, người đã chết như anh lại sống lại trong cơ thể của một người đã chết khác.

Vì sao anh lại được sống lại, để rồi phải chịu đựng những cơn đau này, những cơn đau cứ nhức nhối inh ỏi trong cơ thể, như muốn chết đi lần nữa.

Không thể thoát khỏi dòng suy nghĩ đó, nhưng rồi cũng vì đau mà quay lại thực tại, cơn đau khiến Poland không thể tập trung vào gì.

Anh nhìn lên Hungary, giọng nói run run, có lẽ vì đang rất đau mà không thể điều khiển được giọng nói của mình.

- Hungary, t-thôi, đủ rồi..

Hungary nghe Poland nói thế cũng gật đầu, cậu quay qua nhìn WHO, giọng nói nhỏ lại, nhẹ đi, Hungary gửi tới WHO một lời xin lỗi.

Lời xin lỗi được nói ra, Hungary cũng không còn bận tâm gì nữa, cậu quay qua cầm lấy tay Poland, ngồi xuống ghế bên cạnh, muốn chăm sóc thật tốt cho người bạn thân của mình.

- Sẽ sớm lành thôi, cậu sẽ sớm hết đau thôi.

Dù biết là cơn đau không thể quên đi được.

Nhưng mà không còn thấy đau nữa vẫn tốt hơn mà.

- Ừm.

Poland nhìn Hungary, cảm giác thân thuộc này khiến anh bỗng trở nên mơ hồ về hiện tại.

Anh không hề nghĩ đây là một giấc mơ, một giấc mơ không gây đau đớn đến thể xác đến vậy.

Nhưng với Poland, tin vào đây là hiện thực thì là một việc rất khó, và những mảnh ký ức rời rạc, hiện lên những khung cảnh lạ lẫm mà anh chưa bao giờ thấy lại càng khiến Poland mơ hồ hơn.

Nhưng có lẽ vì là một người thích nghi nhanh, anh cũng dần dần quen với nó, quen với những đoạn ký ức hiện lên không có mục đích gì.

Anh nằm đó, nhắm mắt và xâu chuỗi hết chúng lại, nhiều lúc mạch suy nghĩ phải dừng lại vì những cơn đau đột nhiên nhói lên.

Poland nằm thế suốt cả buổi chiều, chiều tới muộn, anh vẫn nằm đó và tập làm quen dần với cơn đau.

Cảm giác những cơn đau cứ liên hồi ập đến khiến Poland nhiều lần nhăn mặt, nhưng đến cả một sự di chuyển nhẹ của cơ thể, kể cả là thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt, cũng có thể tạo ra một cơn nhói đến khó chịu.

Poland như bị tra tấn trong cơ thể ấy, anh mệt mỏi, anh lại mặc kệ cơn đau, nhắm đôi mắt lại và thiếp đi.

Thiếp đi vào một giấc ngủ, cơ thể anh cũng được thả lỏng, cơn đau bắt đầu nhẹ đi, không còn làm phiền đến giấc ngủ của anh.

Và người kia cũng chỉ nhìn anh ngủ, đưa tay chạm vào ngón tay anh, ngắm anh ngủ mà bó hoa bên cạnh cũng quên cắm vào bình.

- Anh Poland, em yêu anh vậy mà.

Em sẽ đợi tới khi nào anh chấp nhận tình yêu của em dành cho anh.

Là Germany, cậu khi vừa tan tiết học đã đi tới thăm anh, xách theo một bó hoa và một giỏ trái cây tươi, và một vài món ăn cho anh ăn.

Nhưng khi đến thì anh lại đang ngủ rồi, Germany cũng chỉ ngồi cạnh nhìn anh ngủ, trong lòng không khỏi đau xót cho anh.

Đưa mắt nhìn từ trên xuống, nơi nào cũng bị băng bó kín mít, dù cho là như thế, những vết máu đỏ đã chuyển đen vẫn thấm qua chúng, hiện rõ với ánh nhìn của Germany.

- Trời nhanh tối thật, thời gian cũng trôi thật nhanh.

Germany gắp quyển sách mình đang đọc lại, lại đưa mắt nhìn Poland đang nằm ngủ, chắc hẳn anh phải mệt mỏi lắm, ngủ rất lâu.

Germany đã ngồi cạnh anh rất lâu, rất nhiều tiếng trôi qua, làm gì cũng không rời anh quá lâu, còn ngồi học cạnh giường anh.

Thật không biết Germany đang nghĩ gì, nhưng sự ân cần và chăm lo ấy của cậu dành cho Poland, là một tình cảm đẹp.

- Muộn rồi, anh vậy mà vẫn phải ở đây, em thật không nỡ.

Dù đã là đêm muộn rồi, bầu trời bên ngoài đã rất tối, bầu trời hôm nay cũng không trăng không sao.

Trong phòng y tế cũng chỉ còn Poland nằm đó, và Germany ngồi bên cạnh chăm sóc.

Rất muộn rồi, và bản thân Germany thì không được phép ở lại trường vào đêm khuya, nhưng cậu lại không muốn để Poland ở lại.

Nhưng cũng đành phải quay về, ánh mắt rất không nỡ, nhưng Germany cũng chỉ biết đi cất dĩa trái cây mà mình gọt để vào tủ lạnh rồi đi lại chỗ Poland.

- Em phải về rồi, anh ngủ ngon, em rất yêu anh.

Germany lấy chăn đắp cho Poland, không muốn anh bị lạnh, cậu đóng cửa rèm lại, xong lại đi tới chỗ công tắc, giảm độ sáng cho đèn trong phòng.

Khi thấy mọi thứ đã được rồi thì Germany mới có thể yên tâm rời đi, vẫn không quên đi lại và hôn tạm biệt Poland, một nụ hôn trên môi, một nụ hôn vụng trộm rất đáng yêu.

Khiến Germany cũng cảm thấy sự ngại ngùng này, vành tai cậu có chút đỏ, nhưng vẫn không quên được nụ hôn ấy, cậu đi về kí túc xá của mình, trong lòng rất vui.

- Hi vọng ngày mai anh ấy sẽ khỏe hơn.
 
Poland - Hành Trình Sống Lại
Chương 5 -Trường học và kẻ bí ẩn-


-Sao thế Poland?

Sao cậu lại không đi nữa?

- Trong đó, -đang học gì vậy Hungary?

Hungary nhìn theo ánh mắt của Poland, nhìn vào phòng học, bên trong là một tiết dạy về cơ thể sinh vật, đang làm thí nghiệm giải phẫu ếch.

Poland dường như rất chăm chú, nhìn vào những nhát dao lướt nhẹ trên chân ếch, đâm sâu xuống chân chúng, Poland thấy nhói ở chân.

Anh vẫn nhìn chú ếch nhỏ bị trói trên bàn, nó cố giãy dụa, cố vùng ra khỏi bàn phẫu thuật, nơi mà người đang giữ nó và đâm từng nhát dao vào chân nó, một hành động bản năng mà tất cả động vật đều có, kể cả con người.

Con người có trí tuệ rất cao, nhưng bản năng thì vẫn là bản năng, khi cơ thể bị bất kỳ thứ gì tác động vào cũng sẽ khiến ta cảm thấy nguy hiểm, vì thế mà vùng vẫy.

Poland cứ nhìn vào con ếch, như đang nhìn thấy anh của quá khứ, anh không thể quên những sự tra tấn ấy, đau đớn đến chết đi sống lại, là một mạng người, nhưng đối với chúng thì chỉ là một vật thí nghiệm.

Anh lại đưa suy nghĩ của mình lạc về quá khứ rồi, Poland có vẻ không thể buông bỏ quá khứ, không bao giờ có thể buông bỏ sự hận thù của mình được mà.

- Hungary, liệu những con ếch đó, khi bị hành hạ như thế, chúng có trả thù không nhỉ?

- H-hả?

Pfffff- hahaah hahaha!!

Hungary như vừa nghe một câu hỏi ngây ngô của một đứa trẻ, cậu không ngừng được việc cười, thật sự câu hỏi ấy khiến cậu không thể ngừng cười được.

Đến khi dừng lại được cơn cười phá lên khi nãy thì cậu nhìn qua Poland, người từ nãy giờ vẫn nhìn cậu cười mà không nói một lời gì.

Poland thấy Hungary nhìn mình, anh cũng lên tiếng lặp lại câu hỏi.

- Cậu nghĩ, chúng chịu sự tra tấn như thế, bị chơi đùa như thế.

Chúng liệu có hận kẻ đã làm thế với chúng, nếu không chết, chúng liệu có trả thù không?

- Câu hỏi của cậu lạ quá Poland, nhưng sao mà có thể chứ?

Chỉ là vài con ếch, làm gì được?

- Ừm, cậu nói cũng đúng.

Poland kéo tay Hungary đi, anh muốn những việc hồi nãy rơi vào dĩ vãng, sẽ chỉ là một việc thoáng qua trong kí ức của Hungary.

Nhưng có vẻ Poland vẫn không thể chống lại được cái sự tò mò với những lớp học, về ngôi trường này.

Anh cứ đi một chút, lại dừng lại chỉ để ngó vào căn phòng, đi một chút, lại ngó sang chỗ tủ, đi một chút, rồi lại không biết những chỗ kia là gì.

- Cậu có niềm đam mê lớn với việc học thật đấy Poland!

Đủ rồi, cậu cần về ký túc xá, không phải là ở đây làm cái điệu bộ muốn vào lớp đó!

Hungary vừa nói vừa kéo tay Poland đi về phía cửa ra.

Trong đầu anh lúc này lại càng thấy thương Poland hơn, không vì gì cả, chỉ thương thôi, không biết vì sao lại thế.

Có lẽ là do, nhìn người bạn của mình dù cố gắng gấp 10 lần người khác đi chăng nữa, lao đầu vào học hành như điên đi chăng nữa, thì cũng trở nên vô nghĩa.

Poland cố gắng hết sức vì để có thể lên được lớp Binh Trên, nhưng ngay từ đầu đã không có ai muốn Poland lên rồi, họ luôn vùi dập anh, mà những người không vùi dập anh, trừ Hungary và vài người bạn của Poland, thì còn lại là những người còn không thèm quan tâm đến sự tồn tại của anh cơ mà.

- Đánh đổi nhiều như vậy, đáng không?

- Đánh đổi những gì mà nhiều chứ?

Poland đưa mắt nhìn Hungary, anh lại đợi những thông tin về nơi đây từ miệng cậu nói ra.

Dù bây giờ ai nói cũng được, anh sẽ vẫn nghe, chỉ cần nó là thật thôi, vì anh cần những thông tin chính xác về nơi này.

Nhưng Hungary chỉ mỉm cười, cậu không nói gì, chỉ mỉm cười mà thôi.

- Poland cứ dễ quên như vậy, thật tốt, cũng thật tệ.

Thôi, ta về thôi.

- Ừm

Poland rời mắt khỏi Hungary, trong lòng có chút không vui vì không có được câu trả lời mà mình chờ đợi.

Còn Hungary thì vẫn đưa mắt về phía anh, cậu cứ nhìn chằm chằm vào anh, Poland cũng không hề biết đang có một ánh mắt thương sót đang ánh lên mình.

Và, cả ánh mắt của một kẻ bí ẩn đang áp hết tất cả sự chú ý vào anh, ở một nơi nào đó, có thể thấy được rất rõ anh.

.

.

.

.

.

Poland được Hungary dẫn về phòng ký túc, một căn phòng riêng ở trong góc dãy lầu 4 khu Hạ Binh.

Miếng kim loại màu nâu được khắc con số 13 đen đủi thật sự đã khiến tầm mắt của Poland không thể rời khỏi được.

Lầu 4 là lầu tử, số 13 lại là số xui xẻo, thật biết sắp xếp làm sao.

Nhưng cũng không đáng quan tâm lắm, chỉ là mấy con số, có chết cũng là vì chúng, đúng là Poland trong lòng rất để ý rồi.

- Cậu không lẽ là định vào phòng tôi luôn à?

- Ơ, đuổi khéo quá nhỉ.

Nhớ tự giữ gìn bản thân, đừng để mệt.

- Ừm, tạm biệt.

- Hứa đấy.

Ánh mắt Poland có chút ngước lên, có lẽ là khó hiểu với câu vừa rồi, nhưng Hungary đã rời đi, cảm giác trong lòng thật muốn gặp lại.

Người bạn thân kia, không biết có phải đang trả lời cho cảm xúc này không, hứa sẽ gặp lại, vì sợ anh sẽ không từ mà biệt.

Có chút ý cười, lời hứa cũng có thể chỉ nói cho có mà, sao lại không sợ thất hứa chứ.

Nhưng Poland chưa có ý định chết, nên chắc chắn sẽ giữ lời hứa mà tiếp tục gặp lại.

Poland lục trong túi áo, là chìa khóa phòng mà Hungary đã đưa, có lẽ trong thời gian trong phòng y tế, cậu ấy đã khoá cửa giúp anh.

Tiếng cạch của ổ khoá, tiếng két khi mở cửa, cái cửa này nhìn bên ngoài đúng là không còn mới gì, nếu không muốn nói là nhà trường nghèo đến mức không thay được cái cửa.

Poland lắc đầu, anh cũng không để ý lắm, nội thất bên trong sống được là được, và nó khá đẹp thật.

Nhưng thứ Poland để ý không phải là nội thất, mà là cái người mặc áo choàng đen đang ngồi trên ghế, hắn vào bằng cách nào, đó là câu hỏi hiện lên đầu tiên.

- A-ah..

- Tôi đang đợi, vật thí nghiệm Poland.

Tên áo choàng đen từng bước đi lại chỗ Poland, bàn tay hắn bóp cổ anh, bóp tới mức khiến Poland không kịp kêu lên.

Khuôn mặt của Poland càng lúc càng trắng bệch, thiếu dưỡng khí khiến bản năng chống trả của anh ra lệnh anh bắt lấy tay hắn, nhưng dần cũng mất đi ý thức, đôi mắt gần nghiền lại thì lúc tay của tên áo choàng đen lại thả lỏng.

Hắn bỏ tay khỏi cổ Poland, nơi đã tím lên một dấu tay, nhưng cũng đã cho Poland có cơ hội để thở trở lại.

- Nếu có nhiều thắc mắc, hãy đọc tờ giấy này.

- Ha.. ha..

ứm!!

Tên áo choàng đen nhàu nát tờ giấy, nhét vào miệng Poland, nhấn rất sâu, xong mạnh tay đẩy ngã anh xuống đất, rồi đi ra khỏi cửa, mất tăm.

Poland, người chỉ vừa mới hoàng hồn, cũng có thể là chỉ mới biết mình vẫn chưa chết, có lẽ nó là quan trọng nhất.

Tay đang ép lại tờ giấy, có chút nước, nhưng cũng không bị rách quà nhiều, nhưng thứ duy nhất mà đôi mắt đỏ hoàng hôn đó thấy, chỉ duy một dòng chữ.

/Hãy tìm ra, câu hỏi đầu tiên./
 
Back
Top Bottom