Ngày 12 tháng 3 năm 2025 – 6 giờ 30 phút tối.
“Ha… vừa đúng lúc thay ca.”
Tôi dắt chiếc xe cà tàng vào bãi, đẩy cửa bước vào cửa hàng tiện lợi quen thuộc.
Ở quầy thu ngân, một cô nhân viên đã đứng sẵn, chắc chờ tôi tới để đổi ca.
Tôi gật đầu chào, cười xã giao vài câu, nhưng cô ấy chỉ đáp hờ hững, ánh mắt hơi né tránh.
Thường thôi.
Người ta vẫn hay có phản ứng đó mỗi khi nhìn thấy tôi.
Tôi biết rõ nguyên nhân.
Dù có cố tỏ ra thân thiện đến đâu, cái gương mặt này vẫn khiến người khác dè chừng.
Một thoáng im lặng trôi qua, tôi bỏ mặc sự gượng gạo ấy mà bước vào phòng thay đồ.
Khi quay lại, cô thu ngân kia đã biến mất tăm.
“Haizz…” – tôi thở dài, cầm chiếc đồng phục trên tay.
Bộ mình trông đáng sợ lắm sao?
Tôi tên Trần Vũ Khang.
Hai mươi sáu năm sống trên đời, ăn cũng được hơn hai chục nồi bánh chưng rồi, mà cuộc đời vẫn cứ bấp bênh như con thuyền không bến.
Không bạn gái, không bằng cấp, không nghề nghiệp ổn định, không tiền, không nhà.
Hiện tại, tôi còn đang ở trong một căn phòng trọ ọp ẹp – mùa hè thì nóng hầm hập như cái lò xông hơi giá rẻ, mùa đông lại lạnh đến mức run cầm cập.
Cuộc sống… khổ chẳng khác gì sinh viên cuối tháng.
Người nhà ư?
Tôi là mồ côi.
Ba mẹ bỏ tôi từ năm mười bảy, mười tám tuổi gì đó…
à không, phải đến mười chín năm rồi.
Mà cũng chẳng sao.
Không có gia đình thì cũng đồng nghĩa không phải gánh vác ai cả.
Tự do, theo một cách nào đó.
Còn chuyện vì sao tôi không có một nghề ổn định?
Đơn giản thôi: không bằng cấp.
Mà xã hội này, thử ra đường xem, người ta toàn đánh giá nhau qua cái “avatar” bề ngoài.
Tôi thì… thua ngay từ vòng gửi xe.
Nhìn cái mặt tôi là đủ để người khác quay đi, khỏi cần biết tôi là ai.
May mắn lắm mới vớ được cái công việc bán thời gian ở cửa hàng tiện lợi này.
Nói thật, gương mặt tôi chẳng đến mức xấu xí.
Ngũ quan vẫn cân đối, da dẻ cũng không tệ.
Nhưng cái đuôi mắt hơi xếch, cứ như lúc nào cũng đang liếc người khác; cộng thêm mấy vết xẹo rạch trên mắt trái và một vết ở khóe môi.
Chỉ thế thôi, đủ để biến tôi thành hình mẫu của một gã “xã hội đen đi đòi nợ” trong mắt mọi người.
Còn tại sao tôi có những vết sẹo đó ư?...
Haizz, chuyện dài lắm, mà kể ra cũng chẳng để làm gì.
Thôi kệ.
Giờ việc của tôi là bắt đầu một ca làm mới.
Làm ở cửa hàng tiện lợi cũng đã gần một tháng, ngày nào cũng lặp đi lặp lại với những công việc quen thuộc: kiểm tra hạn sử dụng, sắp xếp lại kệ hàng, lấp đầy những chỗ trống, lau dọn sàn nhà, gom rác và tính tiền cho khách.
Tất cả cứ diễn ra một cách máy móc, đơn điệu, như thể cậu chỉ là một cái bánh răng nhỏ trong một guồng quay chẳng bao giờ dừng lại.
7 giờ 30 tối.
Trong lúc rảnh rỗi, cậu ngồi ở quầy, tay lướt máy, đắm mình trong một ván Fifai để giết thời gian.
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt căng thẳng của cậu, trong khi cửa hàng vẫn tĩnh mịch với vài tiếng máy lạnh rì rì và đèn huỳnh quang kêu rè rè.
Bỗng—
“Uuuuuuuuuuuuuuuu—!!!”
Một hồi còi báo động rít chói tai vang vọng từ ngoài phố, xuyên qua lớp kính cửa, chấn động màng nhĩ khiến cậu giật bắn người.
Âm thanh gấp gáp, khẩn thiết, như muốn xé toạc màn đêm.
Cậu vội ngẩng lên.
Chỉ vài giây sau, màn hình tivi treo trong cửa hàng đột ngột nhấp nháy, chuyển sang màu đỏ rực với dòng chữ to tướng:
[CẢNH BÁO KHẨN CẤP]
Bùng nổ hầm ngục đã xuất hiện tại khu vực lân cận.
Tất cả người dân lập tức sơ tán đến nơi trú ẩn gần nhất.
Ngay tức thì, chiếc điện thoại trong túi cậu cũng rung lên liên hồi.
Hàng loạt tin nhắn khẩn cấp và cảnh báo vang lên chồng chéo, dồn dập đến mức tay cậu run rẩy, chẳng kịp đọc nổi chữ nào.
Tim cậu hụt đi một nhịp.
Rồi bắt đầu đập dồn, dồn, dồn… như muốn xé nát lồng ngực.
Ngoài kia, âm thanh hỗn loạn bùng nổ.
Người người hò hét, xô đẩy, chen chúc nhau chạy về phía hầm trú ẩn.
Tiếng trẻ con gào khóc, tiếng người lớn kêu cứu, tiếng còi báo động và loa phóng thanh hòa lẫn vào nhau thành một cơn sóng âm cuồn cuộn.
Bầu trời vốn tối mịt của buổi đêm nay lại đỏ rực như nhuộm máu, từng vệt ánh sáng loang lổ hệt như lửa thiêu đốt trên không trung.
Cảnh tượng ấy…
Hệt như ngày định mệnh ấy.
Ngày 6/6/2006.
Ngày mà cha mẹ cậu rời bỏ cõi đời.
Ngày mà mọi thứ sụp đổ trước mắt một đứa trẻ.
Ký ức đen tối ập về không kìm nổi.
Trong đầu cậu dồn dập những hình ảnh chớp nhoáng: bàn tay đẫm máu của mẹ cố gắng đẩy cậu đi, ánh mắt tuyệt vọng của cha bị quái vật nuốt chửng, tiếng gào thét, khói lửa, và cái mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi.
Tất cả hòa trộn thành một ác mộng sống động, bóp nghẹt tâm trí cậu.
Mồ hôi túa ra ướt đẫm, chảy ròng ròng xuống má, thấm vào cổ áo.
Chân cậu như cắm chặt xuống nền gạch.
Nhưng lý trí hét lên: “Chạy đi!
Chạy ngay!!”
Cậu cố gắng gượng đứng lên, toàn thân run rẩy, rồi lao về phía cửa.
Đôi chân nặng trĩu như bị xích sắt vô hình kéo lại, từng bước đi đều chậm chạp, nặng nề như mang cả ngọn núi trên vai.
Ngoài kia, người này kẻ khác lao vun vút qua bên cạnh, vượt lên bỏ cậu lại phía sau.
Tiếng giày đập lộp cộp xuống nền đường, tiếng la hét vang vọng… còn cậu, như bị tụt lại trong dòng người hối hả ấy.
Mỗi bước chạy càng lúc càng khó nhọc.
Thở dốc.
Mắt mờ đi vì mồ hôi và cả nước mắt.
Cơn ám ảnh quá khứ không ngừng níu giữ lấy cậu, như muốn nuốt chửng chút dũng khí mong manh cuối cùng.
Cậu đang chạy… nhưng càng chạy càng tuyệt vọng.
Trước mắt cậu đột nhiên tối sầm lại.
Tim cậu nhảy thót lên, trong đầu còn tưởng mình vừa… tụt đường huyết.
“Ơ khoan… không lẽ mình ngất giữa ban ngày ban mặt hả?
Mình mới ăn ổ bánh mì thịt mỡ hành mà?”
Nhưng không.
Một bóng đen khổng lồ đang lướt qua đầu.
Khi ngước nhìn lên, cậu lập tức muốn rút đơn xin đầu thai gấp.
Một con quái vật.
Nó to gấp bốn lần người cậu, mắt đỏ ngầu đảo loạn, nước dãi chảy ròng ròng như cái vòi nước rỉ.
Thứ đó vừa nhìn là biết: không phải đi dạo, mà đang đói bụng.
Và…
đoán xem?
Nó vừa khoá mục tiêu là cậu!
“Trời đất ơi, trong mấy tỷ người ngoài kia, sao mày không chọn ai khác mà lại chọn tao?
Nhìn tao như một món bít tết di động hả?!” – cậu muốn gào lên, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
ẦM!
Con quái đáp xuống ngay trước mặt.
Mặt đất nứt toác, bụi bay mù mịt.
Chỉ nhìn thôi là đã muốn xỉu ngang.
Cậu đứng chôn chân, tim đập nhanh như trống trường sắp tan tiết.
Trong đầu chỉ có mỗi một ý nghĩ: Bị nó vỗ một phát chắc lên bàn thờ ngồi ngắm gà khỏa thân với ông bà cũng không oan.
Và dường như… con quái nghe được ý nghĩ đó.
Nó há miệng, gầm một tiếng rung cả lồng ngực, rồi dang đôi cánh khổng lồ…
“ẦM!!!!!”
Cậu chỉ kịp thấy cả thế giới xoay vòng trước khi thân thể bị hất bay, đập thẳng vào bức tường.
Xương cốt như bị nghiền nát, phổi như muốn nổ tung, một ngụm máu phun ra đỏ lòm.
“Ôi má ơi… giống hệt như bị container hun yêu không phanh…” – cậu rên rỉ trong đầu, toàn thân co giật.
Cậu ngước lên, mắt mờ nhòe.
Con quái đang tiến lại gần, từng bước nặng trịch dội vào tim cậu như đếm ngược cái chết.
“Aaaaa…
đm, chẳng lẽ mình chuẩn bị đi họp lớp với ông bà tổ tiên rồi hả trời?
Tao còn chưa kịp chia tay cái nồi cơm điện ở nhà nữa mà…” – cậu cay đắng, thậm chí còn thấy hơi buồn cười vì nghĩ được câu vớ vẩn như vậy lúc này.
Rồi—
“Xoẹt!!!”
Một ánh sáng lạnh lóe lên.
Con quái giật bắn, chưa kịp quay đầu thì cả thân hình khổng lồ đã bị xẻ làm đôi.
Ngay sau đó, một cú đánh như búa trời giáng xuống đầu nó.
“BÙM!!!”
Cái sọ nổ tung, máu và thịt bắn tung tóe như pháo hoa máu.
Cậu chết lặng.
Toàn thân ướt nhẹp thứ chất lỏng ấm nóng, dính nhớp.
Mùi tanh xộc lên mũi, khiến dạ dày muốn lộn ngược.
“…Lần đầu tiên trong đời mình tắm máu theo nghĩa đen.
Ai đó làm ơn cho tui xin cái voucher spa được không?” – cậu nghĩ trong tuyệt vọng, người run bần bật như bị đổ keo dán sắt.
Trong đống khói bụi, cậu thấy một bóng người – cao ráo, tóc đen, động tác nhanh gọn như phim hành động.
Một thợ săn.
Dáng vẻ quen quen, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ thì hắn đã biến mất như chưa từng xuất hiện.
“Ê ê… cứu xong con quái rồi thì vác tui đi luôn chớ!
Để tui nằm chình ình ở đây chờ chết tiếp hả?!” – cậu nghiến răng chửi thầm, tức đến mức muốn khóc.
Nhưng… cũng không trách được.
Thợ săn sinh ra để diệt quái, chứ có phải bảo mẫu đâu mà đi nhặt mấy đứa tàn phế như cậu.
Hít một hơi run rẩy, cậu gom chút sức lực còn lại, lê thân xác tả tơi lết ra khỏi vũng máu.
Gần đó có một con hẻm tối om, hẹp vừa đủ để che mình.
Cậu gắng bò vào, dựa lưng vào tường, tim đập thình thịch như chạy marathon.
Mỗi hơi thở như có dao cứa vào phổi.
Máu rịn ra từ khoé miệng, mắt dần díu lại.
Ý thức chập chờn, mảnh ký ức u tối quay về như cuộn phim tua chậm.
“Mình… sắp tèo thiệt rồi à…”
Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Trong cơn mơ màng lạnh toát, cậu cảm giác như có thứ gì đó đang lấp loáng, trườn trên làn da.
Lạnh buốt, rờn rợn, kiểu như… có ai vừa áp một cục nước đá lên gáy.
“Úi mẹ, lạnh muốn xỉu…
đừng nói ma cà rồng tới hút máu nha?!” – cậu lẩm bẩm trong mơ.
Cố gắng hé mắt, cậu thấy ngay trước mặt mình… một cái bóng.
Không phải bóng người bình thường.
Nó run rẩy, mờ nhòe, giống như khói đen tụ lại thành hình, đôi mắt sáng như hai hòn than hồng.
Mà kỳ lạ là… nó không hẳn có thân thể.
Cậu rợn tóc gáy.
“Không lẽ…
ông bà tổ tiên hiển linh?
Mấy người về sớm vậy, tui chưa kịp thắp nhang đó!”
Trong lúc cậu còn bán tín bán nghi, thì cái bóng kia bắt đầu lầm bầm.
Giọng nó trầm đục, vang lên như vọng từ trong hang sâu:
“…Cuối cùng cũng tìm ra… suýt nữa thì toi… lũ con người khốn kiếp…”
Cậu nhíu mày, ù cả đầu, nghe chẳng rõ ràng gì ngoài vài từ loáng thoáng.
“Ơ… rồi rốt cuộc mày muốn gì?
Nói nhanh đi, nhức đầu quá trời quá đất luôn rồi!” – cậu cáu trong đầu, mà xui một cái là nó thoát ra miệng luôn.
“Im mẹ mồm một cái coi!
Ồn ào vãi!” – cậu gào, giọng khàn khàn như vịt đực bị bóp cổ.
Cái bóng giật nảy.
Nó đứng sững như không tin vào tai mình:
“Ơ…
ủa?
Cậu… còn tỉnh hả anh bạn?!”
Rồi nó nhào tới, giọng gấp gáp:
“Ê, kí kí cái này giùm tôi cái đi, lẹ lên!
Nói ‘tôi đồng ý’ thôi, nhanh!”
Cậu trố mắt, cáu gắt:
“Tch, kí kí cái quần què gì?
Để bố mày yên cho chết cho ngọt coi!”
Cái bóng gần như khóc lóc:
“Trời đất quỷ thần ơi, kí lẹ đi!
Tôi cũng sắp tèo đến nơi rồi, lỡ để mấy đứa kia tìm thấy thì chúng ta cùng ăn cám luôn đó!
Nhanh, nói ‘tôi đồng ý’ đi, xong tôi còn giúp cậu hồi máu—”
Cậu nhìn nó, trong đầu chỉ có một từ: “Lèm bèm.”
Nó nói không ngừng, như radio rè, như thằng đồng đội chơi game cứ spam mic lúc team bị dí.
Trong khi cơ thể cậu thì đang rệu rã, đau như dần, tai ù cả lên.
“…Câm… câm đi má… nói như bắn phi phai ấy…” – cậu rên rỉ, rồi bất lực lẩm bẩm một câu ậm ừ.
Chẳng rõ mình nói gì, chỉ đại loại kiểu “ờ ờ, được rồi, tuỳ mày”.
Ngay khoảnh khắc đó, cái bóng sáng rực lên.
“Kí rồi nhé!
Deal thành công!” – nó cười ha hả, giọng nghe vừa nham hiểm vừa… nhẹ nhõm.
Cậu chưa kịp hiểu chuyện gì thì mí mắt sụp xuống, ý thức chìm vào bóng tối.
Trong đầu vang vọng tiếng cái bóng, xa dần nhưng vẫn nghe rõ:
“…Từ giờ, cậu là vật chủ của tôi.
Hãy sống sót, đừng để uổng cái thân này…”
Rồi im bặt.
Trong màn đêm mịt mùng, cậu thấy mình rơi vào một không gian lạ lẫm – trống rỗng, lạnh ngắt, chỉ còn tiếng tim đập từng hồi… nhưng xen kẽ trong đó, có gì đó khác thường đang len lỏi, chảy rần rật trong huyết mạch.