Cánh cửa toa tàu Hogwarts Express bật mở, để lộ một luồng không khí đêm mát lạnh ùa vào.
Những học sinh năm nhất lần lượt bước xuống sân ga, ngước nhìn bóng tối kỳ lạ bao trùm xung quanh.
Mỗi người đều mang trong mình sự hồi hộp xen lẫn tò mò – liệu điều gì đang đợi họ ở phía trước?
Một giọng trầm ấm vang lên:
“Lũ học sinh năm nhất, đi lối này!”
Một người đàn ông cao lớn với bộ râu rậm rạp đứng vẫy tay.
Mắt ông sáng như đèn pha trong bóng tối, miệng nở nụ cười thân thiện.
“Ta là Hagrid – người gác cổng của Hogwarts.
Đi theo ta, nào!”
Mười ba cậu bé đến từ Hàn Quốc cùng một số học sinh khác bước theo Hagrid về phía bờ hồ.
Một chiếc hồ rộng mênh mông mở ra trước mắt họ.
Mặt nước đen thẫm và tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng xám nhạt trên bầu trời.
“Một thuyền bốn người!” – Hagrid hô lớn.
Seungcheol, Mingyu, Chan và Hoshi cùng leo lên một chiếc thuyền nhỏ.
Những chiếc thuyền không có mái chèo, nhưng khi Hagrid ra hiệu, chúng bắt đầu lướt đi trên mặt nước như thể có bàn tay vô hình nào đó đang điều khiển.
“Cậu nghĩ Hogwarts thật sự dạy phép thuật?”
Chan thì thầm.
“Cậu còn nghi ngờ gì nữa?”
Mingyu nhướng mày.
“Chiếc vé tàu và thư nhập học đâu phải thứ mơ mộng.”
Seungcheol mỉm cười.
“Tớ thì đang tò mò về... phân loại.”
“Chiếc nón biết nói ấy hả?”
Hoshi chau mày.
“Nghe hơi đáng sợ.”
Khi những chiếc thuyền cập bến ở chân lâu đài, các học sinh được dẫn lên những bậc thang đá uốn lượn.
Họ đi qua cánh cổng lớn bằng gỗ sồi dẫn vào Đại Sảnh Đường – nơi hàng trăm ngọn nến lơ lửng giữa không trung, trần nhà phản chiếu bầu trời đêm đầy sao, khiến ai nấy đều trầm trồ.
Bốn chiếc bàn dài xếp song song – học sinh các năm khác đã ngồi đầy đủ, chia thành bốn Nhà với đồng phục màu sắc khác nhau: đỏ của Gryffindor, xanh lá của Slytherin, xanh dương của Ravenclaw và vàng của Hufflepuff.
Phía đầu sảnh, trên một bục cao là bàn giáo viên.
Một người phụ nữ tóc bạc búi gọn, mặc áo choàng màu xanh lục thẫm, đứng lên.
“Chào mừng các học sinh năm nhất,” bà cất giọng rõ ràng, không lớn nhưng đầy quyền uy.
“Ta là Minerva McGonagall – hiệu trưởng Hogwarts.
Trước khi các em bắt đầu bữa tiệc đầu tiên, mỗi người sẽ được phân vào một trong bốn Nhà.
Hãy yên tâm, không có câu trả lời đúng hay sai – chiếc nón phân loại sẽ biết nơi nào là phù hợp nhất cho các em.”
Bà vẫy đũa phép.
Một cái ghế ba chân và một chiếc nón cũ kỹ xuất hiện.
Nón có vết rách to ở giữa – như thể miệng, và bỗng nhiên, nó cử động, cất tiếng hát:
> “Ta là chiếc nón cổ xưa,
Ngàn năm giúp học trò chọn Nhà.
Dũng cảm thì đến Gryffindor,
Khôn ngoan hợp với Ravenclaw.
Slytherin đón trí mưu mô,
Hufflepuff nơi kiên nhẫn, chăm lo...
Cứ ngồi xuống, đừng hoảng hốt,
Để ta nhìn thấu tâm hồn thật.”
Cả đám học sinh xôn xao.
Chan thì thầm: “Một cái nón biết hát, tuyệt đấy.”
McGonagall giơ danh sách lên.
“Chúng ta bắt đầu.
Choi Seungcheol.”
Seungcheol ngẩng cao đầu, bước lên và ngồi vào ghế.
Chiếc nón rơi xuống đầu cậu, che khuất gần hết mặt.
Một giọng nói trầm vang trong đầu cậu:
> “Lãnh đạo bẩm sinh.
Quyết đoán.
Trung thành với bạn bè...
Cậu có thể tỏa sáng ở Slytherin, nhưng...
Ồ, có thứ gì đó rất... gan dạ.”
“Rất tốt.
Gryffindor!”
Cả bàn Gryffindor vỗ tay rầm rầm.
Seungcheol mỉm cười, bước xuống, ngồi vào ghế đầu tiên.
“Yoon Jeonghan.”
> “Sắc sảo.
Biết cách đọc người khác.
Một tâm trí chiến lược...
Slytherin!”
“Hong Jisoo – Joshua.”
> “Tư duy phân tích.
Trầm tĩnh.
Một Ravenclaw điển hình.”
“Ravenclaw!”
“Wen Junhui – Jun.”
> “Nhiệt huyết.
Nhạy cảm.
Cậu sẽ tìm được nơi mình thuộc về ở...
Hufflepuff!”
Lần lượt, từng người bước lên:
Dokyeom và Seungkwan đều được nón đưa vào Hufflepuff – trái tim nhiệt thành, năng lượng tích cực.
Wonwoo và Woozi (Jihoon) vào Ravenclaw – trí tuệ sắc bén, thích suy luận và yên tĩnh.
Jeonghan và Vernon được chọn vào Slytherin – nhanh nhạy, thực tế và không dễ tin người.
Hoshi – chỉ mới ngồi xuống, nón đã reo to: “Gryffindor!”
Minghao khiến nón phân vân rất lâu, cuối cùng cũng được xếp vào Slytherin vì tính cách kín đáo, sâu sắc, cẩn trọng.
Mingyu là lựa chọn rõ ràng cho Gryffindor – năng động, can đảm và luôn bảo vệ người khác.
Cuối cùng, chỉ còn Chan.
Cậu ngồi lên ghế, tim đập mạnh.
Chiếc nón trùm lên đầu cậu, giọng nói vang lên:
> “Một tâm hồn trẻ nhưng có chiều sâu...
Cậu có khát khao chứng tỏ bản thân, muốn trở nên mạnh mẽ hơn vì người khác...
Và cậu sẵn sàng hành động để bảo vệ điều đó.
Rõ ràng rồi.
Gryffindor!”
Chan thở phào, rồi cười rạng rỡ khi chạy đến ngồi cạnh Mingyu, Hoshi và Seungcheol.
---
Khi mọi người đã vào chỗ, Hiệu trưởng McGonagall đứng lên lần nữa, đũa phép nhẹ nhàng khẽ phẩy.
Bàn ăn vốn trống trơn bỗng bừng sáng – đồ ăn xuất hiện đầy ắp: thịt nướng, bánh bí ngô, cá hồi nướng, súp đậu, bánh pudding, cả đống kẹo kỳ lạ lung linh.
Tiếng ồn ào rộn ràng vang khắp đại sảnh.
Chan nhìn quanh, ánh mắt rực sáng.
Đây không còn là giấc mơ nữa – từ hôm nay, cậu và mười hai người anh em của mình đã chính thức là học sinh năm nhất tại trường Hogwarts – ngôi trường phù thủy vĩ đại nhất thế giới.