Khác PHÙ THỦY SEVENTEEN

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,722
Điểm tương tác
0
Điểm
0
394938384-256-k54879.jpg

Phù Thủy Seventeen
Tác giả: 20meet17
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Seventeen in Hogwart



woozi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tam phu tứ thị [ nữ tôn, Np ]
  • Thay Đổi Cuộc Đời Nữ Phụ!( Quyết Tâm Làm Nữ Phụ Tốt...
  • [REUP] Dâng cá muối cho sư tổ - Phù Hoa
  • (Nữ Phụ, XK, NP)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ...
  • Hắc phượng hoàng
  • Tà Phượng Nghịch Thiên
  • Phù Thủy Seventeen
    Chương 1: Lá thư nhập học


    Ba năm sau...

    Mùa xuân năm ấy, trời xanh trong như tấm kính mới lau.

    Ánh nắng chiếu nhẹ lên từng tán cây trong khuôn viên đại học.

    Tôi bước chậm rãi qua lối đi rợp hoa anh đào, trong tay cầm tấm bằng tốt nghiệp với chữ "xuất sắc" nổi bật trên đầu trang.

    Ba năm - đủ dài để thay đổi một con người.

    Đủ dài để một cô gái nhỏ từng vụng về phát âm tiếng Hàn có thể đứng trên bục giảng, phát biểu tốt nghiệp bằng hai thứ tiếng.

    Và đủ dài...

    để tôi biến lời hứa năm ấy thành hiện thực.

    Tôi đã đỗ vào trường đại học mơ ước - ngành truyền thông và quan hệ công chúng.

    Không chỉ vậy, nhờ học vượt, tôi hoàn thành chương trình sớm một năm.

    Tôi vẫn nhớ ngày tôi thông báo với các anh:

    "Em sẽ tốt nghiệp vào năm sau!"

    Cả nhà tôi im lặng vài giây rồi... bùng nổ như vỡ chợ.

    Seungcheol thì rơm rớm nước mắt, Woozi cố tỏ ra nghiêm túc nhưng cười suốt.

    Dokyeom và Vernon chạy vòng quanh phòng khách, còn Mingyu thì gọi liền cho Wonwoo:

    > "Anh nghe chưa?

    Cái Vân nhà em sắp ra trường rồi đó!

    Lo cưới lẹ đi!"

    ---

    Còn anh Wonwoo?

    Sau ngày hôm đó - ngày anh kiệt sức vì kiên trì cho một dự án nghiên cứu AI trong ngành y học - mọi thứ bắt đầu thay đổi.

    Với đề tài đầy tiềm năng và bài thuyết trình sắc bén, anh được chọn để đại diện nhóm nghiên cứu tham dự một hội thảo khoa học quốc tế.

    Không ai ngờ một sinh viên trẻ lại có thể khiến các nhà đầu tư nước ngoài phải chú ý.

    Nhưng anh đã làm được.

    Tôi nhớ hôm đó, khi anh gọi cho tôi:

    "Anh làm được rồi, Vân à."

    "Giải thưởng quốc tế?"

    "Ừ.

    Và cả một suất học bổng toàn phần cho chương trình sau đại học.

    Nhưng... quan trọng hơn là..."

    Giọng anh chùng xuống.

    "...Anh muốn giữ lời hứa năm xưa.

    Em nhớ không?"

    Tôi im lặng, môi mím chặt.

    Trái tim tôi đập mạnh.

    "Em đậu đại học, em học sớm...

    Giờ là lúc anh giữ lời hứa."

    ---

    Hôm nay, chúng tôi đứng trước một góc nhỏ trong công viên nơi cả hai từng ngồi ôn bài.

    Cảnh vật vẫn thế, chỉ có chúng tôi là đã khác - trưởng thành hơn, tự tin hơn.

    Anh cầm tay tôi, ấm áp và chắc chắn:

    "Ba năm trước, em là cô bé dũng cảm dám nói lời yêu trước."

    "Và ba năm sau, em là người phụ nữ khiến anh tự hào nhất."

    Tôi cười qua hàng nước mắt.

    Tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng.

    Nhưng khi cả hai cùng nỗ lực, cùng trưởng thành, thì tình yêu đó không còn là một cảm xúc bồng bột nữa... mà là một phần của cuộc đời.

    "Wonwoo, cảm ơn vì đã luôn chờ em."

    Anh mỉm cười, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn:

    "Anh chưa từng rời đi, Vân à.

    Chỉ là đợi đến khi em đủ lớn...

    để chúng ta có thể cùng nhau đi tiếp."

    Gió xuân thổi qua, mang theo mùi hoa nở đầu mùa.

    Tôi ngước nhìn bầu trời, lòng nhẹ bẫng.

    Bởi vì giờ đây, tôi không chỉ có tương lai - mà còn có người để cùng bước đến tương lai ấy.
     
    Phù Thủy Seventeen
    Chương 2: Chiếc nón phân loại


    Cánh cửa toa tàu Hogwarts Express bật mở, để lộ một luồng không khí đêm mát lạnh ùa vào.

    Những học sinh năm nhất lần lượt bước xuống sân ga, ngước nhìn bóng tối kỳ lạ bao trùm xung quanh.

    Mỗi người đều mang trong mình sự hồi hộp xen lẫn tò mò – liệu điều gì đang đợi họ ở phía trước?

    Một giọng trầm ấm vang lên:

    “Lũ học sinh năm nhất, đi lối này!”

    Một người đàn ông cao lớn với bộ râu rậm rạp đứng vẫy tay.

    Mắt ông sáng như đèn pha trong bóng tối, miệng nở nụ cười thân thiện.

    “Ta là Hagrid – người gác cổng của Hogwarts.

    Đi theo ta, nào!”

    Mười ba cậu bé đến từ Hàn Quốc cùng một số học sinh khác bước theo Hagrid về phía bờ hồ.

    Một chiếc hồ rộng mênh mông mở ra trước mắt họ.

    Mặt nước đen thẫm và tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng xám nhạt trên bầu trời.

    “Một thuyền bốn người!” – Hagrid hô lớn.

    Seungcheol, Mingyu, Chan và Hoshi cùng leo lên một chiếc thuyền nhỏ.

    Những chiếc thuyền không có mái chèo, nhưng khi Hagrid ra hiệu, chúng bắt đầu lướt đi trên mặt nước như thể có bàn tay vô hình nào đó đang điều khiển.

    “Cậu nghĩ Hogwarts thật sự dạy phép thuật?”

    Chan thì thầm.

    “Cậu còn nghi ngờ gì nữa?”

    Mingyu nhướng mày.

    “Chiếc vé tàu và thư nhập học đâu phải thứ mơ mộng.”

    Seungcheol mỉm cười.

    “Tớ thì đang tò mò về... phân loại.”

    “Chiếc nón biết nói ấy hả?”

    Hoshi chau mày.

    “Nghe hơi đáng sợ.”

    Khi những chiếc thuyền cập bến ở chân lâu đài, các học sinh được dẫn lên những bậc thang đá uốn lượn.

    Họ đi qua cánh cổng lớn bằng gỗ sồi dẫn vào Đại Sảnh Đường – nơi hàng trăm ngọn nến lơ lửng giữa không trung, trần nhà phản chiếu bầu trời đêm đầy sao, khiến ai nấy đều trầm trồ.

    Bốn chiếc bàn dài xếp song song – học sinh các năm khác đã ngồi đầy đủ, chia thành bốn Nhà với đồng phục màu sắc khác nhau: đỏ của Gryffindor, xanh lá của Slytherin, xanh dương của Ravenclaw và vàng của Hufflepuff.

    Phía đầu sảnh, trên một bục cao là bàn giáo viên.

    Một người phụ nữ tóc bạc búi gọn, mặc áo choàng màu xanh lục thẫm, đứng lên.

    “Chào mừng các học sinh năm nhất,” bà cất giọng rõ ràng, không lớn nhưng đầy quyền uy.

    “Ta là Minerva McGonagall – hiệu trưởng Hogwarts.

    Trước khi các em bắt đầu bữa tiệc đầu tiên, mỗi người sẽ được phân vào một trong bốn Nhà.

    Hãy yên tâm, không có câu trả lời đúng hay sai – chiếc nón phân loại sẽ biết nơi nào là phù hợp nhất cho các em.”

    Bà vẫy đũa phép.

    Một cái ghế ba chân và một chiếc nón cũ kỹ xuất hiện.

    Nón có vết rách to ở giữa – như thể miệng, và bỗng nhiên, nó cử động, cất tiếng hát:

    > “Ta là chiếc nón cổ xưa,

    Ngàn năm giúp học trò chọn Nhà.

    Dũng cảm thì đến Gryffindor,

    Khôn ngoan hợp với Ravenclaw.

    Slytherin đón trí mưu mô,

    Hufflepuff nơi kiên nhẫn, chăm lo...

    Cứ ngồi xuống, đừng hoảng hốt,

    Để ta nhìn thấu tâm hồn thật.”

    Cả đám học sinh xôn xao.

    Chan thì thầm: “Một cái nón biết hát, tuyệt đấy.”

    McGonagall giơ danh sách lên.

    “Chúng ta bắt đầu.

    Choi Seungcheol.”

    Seungcheol ngẩng cao đầu, bước lên và ngồi vào ghế.

    Chiếc nón rơi xuống đầu cậu, che khuất gần hết mặt.

    Một giọng nói trầm vang trong đầu cậu:

    > “Lãnh đạo bẩm sinh.

    Quyết đoán.

    Trung thành với bạn bè...

    Cậu có thể tỏa sáng ở Slytherin, nhưng...

    Ồ, có thứ gì đó rất... gan dạ.”

    “Rất tốt.

    Gryffindor!”

    Cả bàn Gryffindor vỗ tay rầm rầm.

    Seungcheol mỉm cười, bước xuống, ngồi vào ghế đầu tiên.

    “Yoon Jeonghan.”

    > “Sắc sảo.

    Biết cách đọc người khác.

    Một tâm trí chiến lược...

    Slytherin!”

    “Hong Jisoo – Joshua.”

    > “Tư duy phân tích.

    Trầm tĩnh.

    Một Ravenclaw điển hình.”

    “Ravenclaw!”

    “Wen Junhui – Jun.”

    > “Nhiệt huyết.

    Nhạy cảm.

    Cậu sẽ tìm được nơi mình thuộc về ở...

    Hufflepuff!”

    Lần lượt, từng người bước lên:

    Dokyeom và Seungkwan đều được nón đưa vào Hufflepuff – trái tim nhiệt thành, năng lượng tích cực.

    Wonwoo và Woozi (Jihoon) vào Ravenclaw – trí tuệ sắc bén, thích suy luận và yên tĩnh.

    Jeonghan và Vernon được chọn vào Slytherin – nhanh nhạy, thực tế và không dễ tin người.

    Hoshi – chỉ mới ngồi xuống, nón đã reo to: “Gryffindor!”

    Minghao khiến nón phân vân rất lâu, cuối cùng cũng được xếp vào Slytherin vì tính cách kín đáo, sâu sắc, cẩn trọng.

    Mingyu là lựa chọn rõ ràng cho Gryffindor – năng động, can đảm và luôn bảo vệ người khác.

    Cuối cùng, chỉ còn Chan.

    Cậu ngồi lên ghế, tim đập mạnh.

    Chiếc nón trùm lên đầu cậu, giọng nói vang lên:

    > “Một tâm hồn trẻ nhưng có chiều sâu...

    Cậu có khát khao chứng tỏ bản thân, muốn trở nên mạnh mẽ hơn vì người khác...

    Và cậu sẵn sàng hành động để bảo vệ điều đó.

    Rõ ràng rồi.

    Gryffindor!”

    Chan thở phào, rồi cười rạng rỡ khi chạy đến ngồi cạnh Mingyu, Hoshi và Seungcheol.

    ---

    Khi mọi người đã vào chỗ, Hiệu trưởng McGonagall đứng lên lần nữa, đũa phép nhẹ nhàng khẽ phẩy.

    Bàn ăn vốn trống trơn bỗng bừng sáng – đồ ăn xuất hiện đầy ắp: thịt nướng, bánh bí ngô, cá hồi nướng, súp đậu, bánh pudding, cả đống kẹo kỳ lạ lung linh.

    Tiếng ồn ào rộn ràng vang khắp đại sảnh.

    Chan nhìn quanh, ánh mắt rực sáng.

    Đây không còn là giấc mơ nữa – từ hôm nay, cậu và mười hai người anh em của mình đã chính thức là học sinh năm nhất tại trường Hogwarts – ngôi trường phù thủy vĩ đại nhất thế giới.
     
    Phù Thủy Seventeen
    Chương 3: Bí ẩn thư viện cấm


    Tuần đầu tiên trôi qua nhanh chóng trong không khí bỡ ngỡ nhưng đầy hào hứng.

    Tất cả học sinh năm nhất bắt đầu làm quen với lớp học, những hành lang thay đổi liên tục, và cả những bức tranh biết nói luôn lắm lời một cách kỳ lạ.

    Lee Chan ngồi trên giường tầng trong ký túc xá Gryffindor, xoay cây đũa phép trong tay.

    Đêm đã khuya, nhưng đầu óc cậu vẫn còn quay cuồng với hàng loạt câu hỏi.

    “Cậu nghĩ giáo sư mới dạy Độc dược...

    đáng tin không?”

    Chan hỏi khẽ, hướng sang Mingyu ở giường bên.

    “Ý cậu là Giáo sư Aldrich?”

    Mingyu chống tay lên đầu gối.

    “Ông ấy trông... khá lạnh lùng.

    Nhưng không đến nỗi ghê rợn như lời đồn về Snape.”

    “Ừ... nhưng tớ thấy ông ấy biết quá nhiều.

    Hôm trước ông ấy nhìn tớ rồi bảo: ‘Cậu là người ít nói nhưng hay quan sát.’ Tớ không nói câu nào trước đó luôn.”

    Mingyu bật cười.

    “Vậy thì ông ấy đúng thật rồi.”

    Chan ném gối về phía bạn, nhưng cả hai đều cười khẽ.

    Trong những người họ gặp, Giáo sư Aldrich – người thay thế vị trí giáo sư Độc dược của Snape – là người đáng chú ý nhất.

    Cao lớn, tóc xám muối tiêu, luôn mặc áo choàng đen dài và có một cuốn sổ da cũ lúc nào cũng kẹp dưới tay.

    Sáng hôm sau, Đại sảnh ăn sáng đông đúc như mọi khi.

    Bữa sáng diễn ra trong tiếng ồn ào của đũa, bánh mì, nước ép bí đỏ và các cuộc trò chuyện rôm rả.

    Wonwoo ngồi cạnh Woozi ở bàn Ravenclaw, đang lật sách hướng dẫn Lịch sử Phép thuật.

    “Cậu biết thư viện có khu vực bị cấm không?”

    Wonwoo hỏi nhỏ, mắt không rời trang sách.

    Woozi gật.

    “Nghe nói có những tài liệu cổ, phép thuật nguy hiểm, cả những ghi chép chưa từng được dịch hết.

    Nhưng học sinh không được phép vào.”

    “Và đấy chính là lý do tớ thấy thú vị,” Wonwoo cười nhẹ.

    Chan, ngồi gần Seungcheol ở bàn Gryffindor, cũng bắt được từ “thư viện cấm”.

    Cậu quay sang: “Mấy cậu Ravenclaw định đột nhập à?”

    Seungcheol lắc đầu cảnh báo: “Đừng dại.

    Nếu bị bắt, bị trừ điểm Nhà là còn nhẹ đấy.”

    Nhưng chính sự cảnh báo ấy lại khiến Chan tò mò hơn.

    Buổi tối hôm đó, khi cả ký túc xá đã chìm vào giấc ngủ, Chan lặng lẽ rời khỏi phòng.

    ---

    Cậu khoác áo choàng, nắm chặt cây đũa phép và dùng bùa Lumos để rọi sáng hành lang.

    Trường Hogwarts về đêm đẹp một cách kỳ lạ – tĩnh lặng, huyền bí, và có gì đó... hơi rùng rợn.

    Cậu lẻn xuống cầu thang, tránh các bức tường có treo tranh biết nói – bọn chúng hay báo động nếu thấy học sinh đi lang thang.

    Chan áp tai vào cửa thư viện.

    Yên tĩnh.

    Cậu đẩy nhẹ.

    Cánh cửa không khóa.

    Lạ thật.

    Bên trong là một không gian rộng lớn, tầng tầng kệ sách trải dài đến tận trần.

    Những cây nến lơ lửng trên không trung, ánh sáng vàng nhạt đổ xuống từng tấm bản đồ, cuộn da dê và sách cổ.

    Chan tìm đến một lối nhỏ có biển gỗ ghi dòng chữ mờ mờ:

    “Khu vực cấm – chỉ dành cho giáo sư và học sinh có giấy phép đặc biệt.”

    Không suy nghĩ, Chan lách qua tấm rèm nhung đen, bước vào thế giới của những bí ẩn chưa được khám phá.

    ---

    Cậu bắt đầu lật vài cuốn sách.

    Một quyển có tiêu đề bằng ký tự cổ, trang đầu tiên ghi: “Giả kim thuật cổ đại: từ hóa thạch đến kim hoàn.”

    Quyển khác lại chứa bản đồ khu rừng Cấm cùng những sinh vật lạ chưa từng nghe tên.

    Bất ngờ, một tiếng động nhẹ vang lên phía sau.

    Chan quay phắt lại, tim đập dồn.

    “Cậu cũng tò mò về khu này sao?”

    Là Wonwoo.

    Cậu đang đứng giữa ánh sáng mờ của cây nến, tay ôm một cuốn sách dày.

    “Sao cậu ở đây?”

    Chan hỏi.

    “Tớ đoán cậu sẽ không cưỡng lại nổi,” Wonwoo nhún vai.

    “Thư viện là nơi tuyệt nhất Hogwarts.”

    Chan bật cười, rồi khẽ lật tiếp một trang sách.

    Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng mỏng phát ra từ gáy sách làm cả hai giật mình.

    Ký tự cổ hiện lên, tự động xếp thành một câu:

    > “Người thức tỉnh huyết ấn đầu tiên sẽ mở cánh cổng dẫn đến Phòng Bí Mật thứ hai.”

    Cả hai nhìn nhau.

    “Huyết ấn?”

    Chan thì thầm.

    “Nghe không ổn chút nào.”

    “Đúng... nhưng cũng đáng điều tra.”

    Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang khiến họ chết sững.

    Tiếng thì thầm:

    “Nghe có tiếng... trong thư viện.”

    Chan rít khẽ: “Lính tuần tra!”

    Wonwoo nhanh chóng dập tắt nến, thì thầm: “Nox.”

    Cả hai lao vào góc khuất sau kệ sách, tim đập loạn.

    Qua khe hở, họ thấy một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng nâu dày, tay cầm đũa phép.

    Đó là Giáo sư Gareth Flint, người thay thế vị trí của Moody làm giáo sư môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.

    Ông từng là Auror, giờ là một giáo sư nghiêm khắc và có vẻ luôn nghi ngờ mọi học sinh.

    “Có ai ở đây không?” – giọng ông vang lên như sấm rền trong đêm.

    Chan và Wonwoo nín thở.

    Rất lâu sau, khi tiếng bước chân lùi dần rồi biến mất, hai cậu mới dám thở phào.

    Chan nhìn Wonwoo.

    “Tớ nghĩ... chúng ta vừa bắt đầu một cuộc phiêu lưu lớn.”

    “Và có thể sẽ nguy hiểm hơn tất cả những gì tớ từng đọc.”

    ---

    Sáng hôm sau, tại bàn Gryffindor, Chan ngồi im lặng hơn thường lệ.

    Mingyu nhìn cậu nghi ngờ: “Cậu không ngủ hả?”

    “Ngủ, nhưng toàn mơ về máu và cổng ngầm,” Chan đáp, cắn vào miếng bánh mì.

    Mingyu lườm cậu.

    “Lại phá luật gì nữa rồi?”

    Chan chỉ mỉm cười.

    Trong túi áo cậu, một mảnh giấy nhỏ được xé từ cuốn sách bí ẩn hôm qua vẫn đang phát sáng mờ nhạt.

    Dòng chữ run rẩy hiện lên:

    > “Huyết ấn chỉ thức tỉnh khi ba yếu tố hòa làm một.”

    Cậu chưa biết mình đang dấn thân vào điều gì, nhưng một điều chắc chắn:

    Hogwarts không chỉ là trường học – mà còn là nơi những bí ẩn ngủ quên đang dần thức giấc.
     
    Back
    Top Dưới